ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1161 - Chương 1165

Chương 1162: Thân Thể Là Miếu Đường Tốt Nhất

Bày ra thân thể xinh đẹp là việc làm định kì của Cao Sơn DươngTử. Trước kia nàng chưa nhận ra chỗ tốt, chính nhờ Thành Cửu nhắc nhởnàng, thân thể của nàng đã thành tế đàn của đám người kia.

Thờigian trên biển đằng đẵng, nàng đã biết làm cho thân thể nàng trở nênkhác thường trong mắt nam nhân. Những nam nhân này thấy thân thể củanàng đều không nổi thú dục, mà là một loại sùng bái. Nàng thấy tận mắtThành Cửu, Hoa Tam biến tên hải đạo nói bậy thành hình đại tá bát khối,từ đó về sau, nàng có mặc quần áo hay không với bọn chúng cũng chẳng cógì khác nhau.

(đại tá bát khối: gần giống ngũ mã phân thây)

Rất nhiều thị nữ của nàng đã mang thai, nhìn các nàng bụng cao vượt mặt,Cao Sơn Dương Tử cũng mong mình được như vậy, có lẽ phải tự mình nuôidạy, thì mới có một nam tử hán như nàng mong muốn.

Xuân mộng nàng cũng đã có, đối tượng cũng thay đổi nhiều. Có quái thú, có Vân Diệp,thậm chí còn có Trương Trọng Kiên, duy chỉ không có trượng phu Uyên CáiTô Văn của nàng, không biết giờ hắn có còn là nam nhân nữa không.

Nhi tử của nàng đã định trước sẽ là vua đại hải, nàng hàng ngày xuất hiệntrên đại hải, lẽ nào thần linh trong biển không động lòng trước sắc đẹpcủa nàng sao?

Giả như không có thần linh, thì Vân Diệp, hoặcTrương Trọng Kiên cũng được, nhất là Vân Diệp, nghĩ tới đây Cao SơnDương Tử cảm thấy thân thể giật giật, nếu như nàng mang thai hài tử VânDiệp, như vậy, hải dương sẽ trở thành nơi vui chơi của nó rồi.

Có lẽ nàng nên cố gắng thêm chút. Cao Sơn Dương Tử gọi thị nữ mặc y phụccho nàng, chân trần bước chậm trên boong thuyền. Trương Trọng Kiên không biết đã đi nơi nào, hơn nửa năm không thấy mặt, hắn suất lĩnh những nôđãi kia đi đâu không biết. Nếu như có thể biết sào huyệt của hắn, nhấtđịnh nàng sẽ có thu hoạch lớn.

Muốn truy tung một đội thuyền trên đại hải mênh mông quả thật vô cùng khó, nếu như đội thuyền đó cố tìnhtránh né thì rất dễ dàng che giấu hành tung. Hải lưu là manh mối duynhất, cũng chính là khả năng duy nhất có thể lợi dụng.

Thành Cửu bước tới nói nhỏ với Cao Sơn Dương Tử:

- Hoàng hậu, chúng ta đã phiêu bạt lâu rồi, cần phải về thôi, vật tư trên thuyền cũng không còn nhiều nữa.

- Thành Cửu, ngươi và Hoa Tam cũng sắp thành thuỷ quân tướng lĩnh Đườngquốc, ta cũng không gạt ngươi, Cao Ly hàng chỉ là lời nói thôi, ngươi có tính toán gì không?

Cao Sơn Dương Tử nói thẳng với Thành Cửu.

Thành Cửu rùng mình một cái, hoảng sợ nói:

- Hoàng hậu, Cao Ly có thể hàng, chúng ta không thể hàng. Chúng ta và Vân Diệp là cừu địch là sinh tử, nếu có ngày phải dưới trướng y, ta chắcchắn chúng ta sẽ chết không có chỗ chôn chứ đừng nói tới Cầu Nhiêm Khách là huynh đệ kết nghĩa của chiến thần Lý Tĩnh của quân đội Đại Đường.Cao Ly vương chẳng qua chỉ là hàng tướng, sao có thể tranh với huân quýnhư Lý Tĩnh, Vân Diệp. Dù bọn họ tranh đấu thế nào, kết cục của chúng ta cũng là chết chắc.

Cao Sơn Dương Tử khẽ cười một tiếng, thưởng thức nhìn Thành Cửu:

- Cuối cùng cũng còn một nam tử hán, ta vốn nghĩ khi ngươi nghe tin nàysẽ vui mừng, không ngờ còn biết suy nghĩ thêm một tầng. xem tại

Quả thực như vậy, Vân Diệp nổi danh nhỏmọn, trong mắt y chỉ có nhân tài Đại Đường mới có thể tin, còn lại ykhông tín nhiệm ai. Mấy năm nay chúng ta giao chiến không ngừng với Lĩnh Nam thủy sư, hai bên đều có thương tổn. Ta dám nói chỉ cần chúng tatừng giết người Đường, Vân Diệp sẽ đày chúng ta đến Bàng Giải đảo, đểhải điểu tróc hết xương thịt chúng ta.

- Hoàng hậu, lẽ nào hoàng hậu cũng không muốn đầu hàng? Ánh mắt Thành Cửu lập tức sáng lên.

Cao Sơn Dương Tử giơ tay đẹp vuốt khuôn mặt thô ráp của Thành Cửu nói:

- Quá đáng tiếc, ngươi thật tinh mắt, nhưng không có đại lòng dạ, khôngthành được kiêu hùng, ngươi và hài tử của ta sẽ là vua đại hải.

Quang mang trong mắt Thành Cửu từ từ tắt, nhỏ giọng nói:

- Ta hiểu, ta không phải là Vân Diệp, cũng không phải là Trương TrọngKiên, bọn họ mới là phụ thân tốt nhất của hài tử ngươi. Ta chỉ muốn cùng ngươi, nhìn ngươi trở thành nữ nhân tôn quý nhất trên đại hải.

Cao Sơn Dương Tử kéo tay của Thành Cửu đặt lên ngực mình, hai người sánhđôi nằm dưới ánh trăng, nhìn bầu trời đầy sao, tiếng Cao Sơn Dương Tửsâu kín vang lên:

- Thân thể này nhất định phải dưỡng dục ra báchủ hải dương, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ này, Thành Cửu, nàng sẽ làcủa ngươi, chúng ta cùng nhau bồi đắp ra một vị vương giả, ta bảo đảmquá trình này còn khiến ngươi mê say hơn cả nam nữ hoan ái.

Hảidương chắc có lẽ nghe được tiếng thủ thỉ của nàng, sóng cũng dần trở nên mạnh mẽ, bầu trời cũng xuất hiện tiếng ầm vang, gió to sắp tới, có giónày, toàn bộ hạm đội sẽ được đưa tới hải ngạn Đại Đường xa xôi, đây cólẽ lại là một cơ hội tốt nhất để Cao Sơn Dương Tử một lần nữa tiến nhậpĐại Đường, và có lẽ cũng là một lần cuối cùng.

Vân Diệp ngồi trên đại đường Binh bộ, nhìn công hàm trong tay sững sờ. Người Cao Ly cònchưa vào kinh, công văn yêu cầu Cao Sơn Dương Tử tiến nhập nội hải ĐạiĐường đã xuống, hiện tại chỉ cần ký chương là có thể thi hành.

-Ngươi tên Hoa Tam? Ta nhớ trước kia ngươi là huynh đệ kết bái với CầuNhiêm Khách, có muốn ta giới thiệu ngươi với Vệ công Lý Tĩnh một chúthay không? Hắn cũng là huynh đệ kết bái với Cầu Nhiêm Khách, huynh đệcủa huynh đệ cũng là huynh đệ, nhất định Vệ công sẽ chiêu đãi ngươi tốt.
Hoa Tam tịnh không kinh hãi, vẫn đứng rất thẳng như cũ. So với người trênđất liền, chân của hắn có chút khác, năm ngón chân xòe rộng, đây là tậpquán trên thuyền, tiếp xúc nhiều với boong tàu càng nhiều thì dễ đứngvững hơn.

Áo hắn đã bị roi quất thành mảnh vụn, Hoa Tam đã coimình là người chết, cho nên dù Vân Diệp hỏi cái gì, hắn cũng nhất nhấtnói mình chỉ là một giáo úy thuỷ quân Đại Đường.

Chỉ cần là người kiếm sống trên biển thì đều rõ ràng nam tử râu ngắn đang ngồi trên đạiđường Binh Bộ này đáng sợ cỡ nào. Hoa Tam nếu không có tâm tư quyết tửthì cũng không muốn gặp y, tuy Hoa Tam một mực nói mình là thuỷ quân Đại Đường, nhưng người này tựa hồ vẫn không có ý bỏ qua cho hắn.

-Nội hải Đại Đường sạch sẽ cỡ nào, sao lại có một đám kỳ quái dám vào?Thủy sư Đại Đường là một đội ngũ sạch sẻ cỡ nào, sao lại có một đám cặntrà trộn?

Ngươi không nên oán hận ta, ta cũng là bất đắc dĩ màthôi, trận đòn này có trò mới đây, lấy sát uy bổng ra, hảo hán đã là của quá khứ, nếu là trước đây có thể ta và ngươi sẽ là huynh đệ, nhưng saunày tác chiến trên biển, ta giao sau lưng cho ngươi, ngươi lại không một đao đâm ta sao?

Ngươi xem, mặt ngươi vẻ bất tuân thế kia, chínhlà tật xấu của hải tặc. Người đâu, nhúng roi vào nước muối, đừng có tiếc muối, đánh liên tục vào. Đi làm binh ăn lương thì việc đầu tiên cần làm là trả lời mọi câu hỏi của trưởng quan, ta hỏi một câu mà ngươi lì lợmvậy, ngươi có phải thám tử hải tặc phái tới hay không?

Tiếng roida nện vào da thịt lại vang lên, tiếng Hoa Tam càng lúc càng thảm thiết, cách Binh bộ không xa là trung thư, Phòng Huyền Linh đặt tấu chươngxuống phiền muộn nói với Đỗ Như Hối:

- Ngươi còn không đi xem, đánh từ sáng tới trưa rồi, còn tưởng nơi này là trung thư lục bộ, ai nghĩ lại là diêm vương điện.

Đỗ Như Hối thoáng nhìn về phía Binh bộ nói:

- Nghe nói đây là sát uy bổng của Binh bộ, năm xưa Cảnh quốc công, Lộquốc công, Lô quốc công ai mà không nếm? Vân Diệp theo đạo huấn thuộc hạ y, đó là chuyện trong trong phạm vi của y, ta cũng không tiện ra mặtngăn cản.

Hơn nữa, người tới còn là một hải tặc, Vân Diệp là bávương trên biển, thống lĩnh thủy sư đều là thân kinh bách chiến phủbinh, có một người như vậy trà trộn vào y căm tức cũng phải.

LãoPhòng, ngươi cũng từng theo chân đại quân chinh chiến khắp nam bắc,ngươi cũng không xa lạ gì quân ngũ, đám tướng lĩnh thống lĩnh đại quânđều có cho mình một phuong pháp, chúng ta xen vào làm gì.

Phòng Huyền Linh thở dài nói:

- Ta là lo chuyện Cao Ly có biến, nữ nhân kia trên biển là quý nữ Oaquốc, thân phận khác biệt. Vạn nhất đầu phục Oa quốc thì rất bất lợi với Đại Đường ta.

- Lão Phòng à, tính Vân Diệp lão cũng biết, y chỉhận không đóng được dấu Đại Đường trên từng con cá, sao y có thể cho một người mang hạm đội vào tận hải nội Đại Đường diễu võ dương oai?

- Được rồi, quy tắc này của Vân Diệp có từ khi nào? Trước đây sao ta chưa từng nghe qua?

- Y mới đặt ra sáng nay thôi.

Chương 1163: Thay Mận Đổi Đào

AdsVân Diệp không đánh được nữa, Hoa Tam đã ngất rồi, lưng bị quất nát bét, với người không cần mạng, y chẳng làm gì nổi, quân sĩ hành hình còn lộ vẻ thán phục.

Lấy roi quất thuộc hạ, đó là quyền của đại tướng quân, không ai nói được gì cả, bao gồm cả hoàng đế, khi Hoa Tam ngất đi, Đoàn Hồng mới hỏi:

- Xong rồi à?

- Đúng là xong rồi, tên này miệng rất cứng, Cao Sơn Dương Tử dạy thủ hạ thế nào không biết? Cứng rất thế này rất hiếm có, hiện giờ có thể bẩm báo với bệ hạ, Vân Diệp vô dụng, không hỏi ra được điều gì.

Đoàn Hồng che miệng cười rất nữ tính:

- Bệ hạ phái nô tài tới đây xem hải tặc thành phủ binh, dã tính khó thuần, không mài đi khó dùng vào việc lớn.

- Dùng vào việc lớn? Bệ hạ dùng vào việc gì, nếu cần chinh chiến có thủy sư Linh Nam và thủy sư Đông Hải, nếu cần vận hàng có chiếc Đại Đế đấy, một mình nó bằng cả đội thuyền.

- Nếu cần, ta có thể lập tức mặc giáp xông pha mũi tên hòn đạn, sao nhất định nhét một đám hải tặc vào thủy sư?

Vân Diệp nghe Đoàn Hồng nói xong là nổi giận, ký vào văn thư, ném bút lông lên bàn định đi.

Đỗ Như Hối từ cửa đi vào, lấy khăn tay che mũi, mùi máu tanh trong phòng chưa phai:

- Đại sảnh binh bộ coi như thấy máu rồi, Vân hầu chớ giận, không thể để nhà ngươi một mình thống trị biển khơi được, triều đình thiết lập tam tỉnh, lại lập hai chợ đông tây là để phân quyền, chỉ có kiềm chế nhau, giám sát nhau thì quốc triều mới bền vững.

- Làm thế mặt dù giảm tốc độ thi hành chính lệnh, nhưng hơn ở chỗ chính lệnh, hiện giờ trên biển do Vân hầu định đoạt, như thế sao được, chẳng qua bệ hạ vô cùng tín nhiệm ngươi nên mới thế, đổi người khác thử xem.

- Đâu ra một nhà thống trị, còn có thủy sư Đông Hải mà, dù triều đình muốn kiềm chế, chẳng lẽ không biết chọn thủy thủ từ nhà lương thiện ra, rồi lập thủy sư, nhất định kiếm đám hải tặc tới trêu tức ta làm gì?

Vân Diệp bực dọc hỏi:

- Không giống nhau, ngươi và Trương Lượng khác gì một, giờ lập thêm một đội thủy sư thì ai có thể đối thủ của các ngươi? Với quan hệ của ngươi trong giới huân quý, có khi chẳng mấy chốc ngươi lại có thêm đồng minh.

- Hiện giờ chỉ có hải tặc là thích hợp, ngươi đuổi giết bọn chúng khắp nơi, nói ra cũng thấy táng tận lương tâm rồi, bọn chúng và ngươi không có khả năng hòa giải. Đại Đường cần ổn định, có thể bớt giết người nào thì hay người đó, biên viễn vẫn có người chết đói, tiết kiệm quân phí, cho bách tính ăn no không tốt sao?

- Nhịn một chút đi, ngươi dõi sát bọn chúng, không cho bọn chúng làm việc xấu là được, bọn chúng dù thành thủy quân cũng không thể sao với ngươi, chẳng lẽ ngươi lại sợ bại tướng của mình? Vân Diệp thở dài:

- Tác chiến trên biển khóc với ở lục địa, cần lấy chu kỳ là năm tính toán, ra khơi một chuyến là đi ngàn dặm, một khi Cao Sơn Dương Tử làm loạn, vạn dăm hải cương khó chu toàn, chúng ta thi hành chính sách quân lực tập trung, đại quân quy tụ ở Quan Trung, Chiết Trùng phủ ở địa phương đại bộ phận chỉ có năm trăm quân, Đỗ tướng thấy họ chiếu có được địa phương mấy trăm dặm không?

- Hiện Giang Nam giàu có, thành lớn ven biển có hơn mười vạn người, một khi có chuyện là cả nước chấn động, tới khi đó một cái đầu của Vân Diệp khó dẹp dân phẫn.

- Ta vất vả đuổi hải tặc đi là muốn trừ ẩn họa này, giờ hay rồi, các ngươi chiêu hồi đám hải tặc hung ác nhất về, để hải vực Đại Thực cho Cầu Nhiệm Khách, đợi mà xem, chưa tới mười năm, Cầu Nhiệm Khách sẽ thành kiêu hùng trên biển, Cao Sơn Dương Tử sẽ thành thùng thuốc nổ dưới gầm giường, sơ xảy chút là ta tan xác, các ngươi đang giúp hải tặc đối phó với ta.

Đỗ Như Hối chỉ biết giang tay ra:

- Hiện dân sinh quan trọng hơn quân sự, lão phu cũng đành chịu thôi.

Nói với đám người này chẳng khác gì đàn gảy tai trâu, bọn họ luôn cho rằng Cao Sơn Dương Tử là nữ nhân yếu đuối, ấn tượng vẫn dừng ở thời điểm ả nhảy Thiên Ma vũ, có mấy kẻ xem tấu báo của thủy sư Lĩnh Nam? Nữ nhân đó hiện chỉ huy hơn ba trăm chiến thuyền, tính mỗi chiếc năm mươi ngươi cũng đủ hơn vạn rồi.

Qua mức nguy hiểm, nữ nhân này dám ngoan ngoãn giao binh quyền về phủ của Uyên Cái Tô Văn làm nữ chủ nhân thì Vân Diệp dâng đầu lên, không làm cái chức thủy sư Lĩnh Nam này nữa, có thể mất đầu bất kỳ lúc nào.

Nói làm là làm, Vân diệp lấy đủ văn thư ấn tín đi tìm hoàng đế từ chức, mình ở lại kinh làm binh bộ tả thị lang cũng được, Lô Thừa Khanh luôn thèm khát thủy sư Lĩnh Nam, đã bóng gió nhiều lần, tiến cử lão ta cho xong, tự mình tìm cái chết đừng trách ai. - Ngươi to gan lắm, dám lá mặt lá trái với trẫm, trẫm hỏi ngươi, ngươi ra lệnh gì cho Lưu Nhân Nguyện? Nếu không phải ngũ lễ tư mã bẩm báo, trẫm không biết ngươi muốn diệt Thủy sư Cao Ly, nói, ai cho ngươi cái gan đó? Chẳng lẽ ngươi muốn thành bá vương trên biển thật à?

Vân Diệp vừa gặp Lý Nhị còn chưa nói chuyện từ chức đã thấy Lô Thừa Khánh làm cái mặt vô tội đứng trong điện, mình chưa chào hỏi đã bị Lý Nhị phun nước bọt đầy mặt, Lô Thừa Khánh chó má, muốn chết cũng không cần vội đến thế.

- Vi thần tự biết tội nghiệt nặng nề, xin bệ hạ trừng trị.

Vân Diệp quỳ xuống thỉnh tội luôn, không giải thích câu nào, hành vi khác thường này làm Lý Nhị sững sờ.

- Bệ hạ, thần đúng là bị thù oán làm mê muội, xin bệ hạ trách phạt.

Vân Diệp thấy Lý Nhị không có phản ứng vội thỉnh tội tiếp, nếu bị bãi quan là tốt nhất, hiện thùy sư Lĩnh Nam không phải củ khoai nóng, mà là thùng thuốc nổ, phòng ngự eo biển là đối ngoại không đối nội, nếu Cao Sơn Dương Tử đánh cướp hải vực Đại Đường một trận thì náo nhiệt rồi, không những toàn quốc chấn động, đoán chừng Oa quốc cũng khiếp hãi, còn về Cao Sơn Dương Tử nhất định chuồn về Thiên Trúc.

- Ngươi dễ nói chuyện như thế từ bao giờ vậy?

Lý Nhị hồ nghi nhìn Vân Diệp, tên này thường ngày có tội cũng cãi, hôm nay làm sao thế? Cứ như đang đợi xử phạt.

- Bệ hạ, thần tử biết mình hống hách ngang ngược, xin bệ hạ cho thần về nhà đọc sách tu tỉnh, Lưu Nhân Nguyện ngông cuồng tự đại, không đủ lãnh quân, xin bệ hạ nghiêm trừng.

Lô Thừa Khánh mừng không sao kể siết, còn đang tính tới thủy sư Lĩnh Nam phải đối phó với Lưu Nhân Nguyện ra sao, không ngờ Vân Diệp chu đáo đem cả táng đá ngáng đường này đi, đúng là biết điều, thậm chí ông ta còn thấy có lỗi với Vân Diệp.

Mắt Lý Nhị càng thêm nghi hoặc, ông ta biết Vân Diệp quá lâu rồi, gần như thấu hiểu tới tận xương, từ bao giờ y tự trách tới mức độ này?

Lý Nhị làm sao không hiểu tác dụng của trợ thủ mạnh, đại tướng quân và phó tướng nếu phối hợp ăn ý, phần thắng sẽ thêm một thành, phó tướng luôn là tâm phúc của chủ tướng, điều này không phải bí mật gì trong quân nữa, vì thế khi ông ta bổ nhiệm đại tướng, luôn cho đại tướng tự chọn phó tướng.

Trong chuyện này nhất định có vấn đề, Lý Nhị chỉ định Lô Thừa Khánh làm thủy sư Lĩnh Nam một thời gian cho tới khi người Cao Ly hoàn toàn ổn định lại, nguyên nhân vì Vân Diệp bài xích người Cao Ly quá lớn, hôm nay đặc sứ của Cao Sơn Dương tử suýt bị đánh chết là ví dụ, ông ta lo Vân Diệp ra tay với Cao Sơn Dương Tử, ảnh hưởng tới tính toán của mình. Nếu Cao Sơn Dương Tư bị giết, thì ba trăm ky mi trâu nhìn vào vị hoàng đế nói không giữ lời này thế nào?

Lý Nhị cân nhắc kỹ càng rồi nói:

- Đọc sách tu tỉnh thì không cần, ngươi đọc sách nhiềm lắm rồi mà có thay đổi được gì đâu, tiếp tục ở lại binh bộ, Lưu Nhân Nguyện điều tới thủy sư Động Đình, ngươi giao ấn tín thủy sư Lĩnh Nam ra, sẽ có người thay ngươi...

Chương 1164: Tự Tìm Cái Chết

- Lão Lô, cẩn thận Cao Sơn Dương Tử, nhất định phải cẩn thận, ngày ngày phải mở mắt theo dõi, không để ả rời khỏi tầm mắt, nếu không trông coi kỹ thì cuối cùng người chết sẽ là ông, nữ nhân đó điên rồi...

- Bệ hạ cho rằng có vương thất Cao Ly, có Uyên Cái Tô Văn trong tay thì ả không dám làm gì, nghĩ thế là sai rồi, Cao Sơn Dương Tử là người có dã tâm muốn tên tuổi của mình vĩnh viễn lưu truyền, người như thế sẽ không bận tâm tới sống chết của kẻ khác đâu...

Vân Diệp vừa giao ấn tính xong, Lô Thừa Khánh tới nhậm chức luôn, Vân Diệp tốt bụng căn dặn trước mặt Phòng Huyền Linh và Đỗ Như Hối, thấy Lão Lô cười tủm tỉm là hiểu ông ta không để trong đầu.

Câu này Vân Diệp ngày hôm nay nói bốn lần, khi gặp hoàng hậu lại nói lần nữa, Trường Tôn thị bảo mình không quản triều chính, muốn Vân Diệp đừng nghĩ nhiều.

Không nghĩ nhiều thì không nghĩ nhiều, ai chẳng muốn sống yên ổn, giờ có rất nhiều kẻ ý kiến với mình rồi, tướng quân khác ba năm đổi một lần, chỉ thủy sư Lĩnh Nam từ khi sinh ra chưa bao giờ rời khỏi lòng bàn tay Vân Diệp.

Chức danh trên người Vân Diệp đã đủ nhiều rồi, binh bộ thị lang, thứ sử Nhạc Châu, giám viện thư viện, công bộ còn đeo chức viên ngoại lang nho nhỏ, đó là Vân Diệp chuyên môn đòi để tới công bộ tiện tra cứu tư liệu, thiếu cái chức thủy sư Lĩnh Nam chẳng hề gì.

Phẩy tay áo về nhà, Vương Tài sống trong thành phát ngán rồi, mạ ngoài đồng đã đâm chồi, xanh biêng biếc như một giấc mộng, nghe nói hai ngày nữa phi thuyền của Lý Thái sẽ biểu diễn ở Khúc Giang, tên này vùi đầu dưới đất làm cái thuyền có thể bay được, muốn gặp hắn rất khó.

Phải gửi cho Ngưu Kiến Hổ một phong thư, nay hắn là thứ sử Minh Châu, bảo hắn phải đề phòng Cao Sơn Dương Tử.

Ai cũng chỉ muốn sống thái bình, không biết đề phòng, nhà Tư Mã năm xưa cũng thế, kết quả cả nhà bị người ta đeo xích sắt lên cổ nuôi như chó, Lý Nhị cho rằng mình vô địch thiên hạ, quên mất trên đời còn có loại đả kích gọi là bất đối xứng, người ta không chọi cứng với quân của ông, cứ chọn chỗ hiểm mà đánh, biển khơi bao la, lúc đó ông đi đâu báo thù?

Đứng trên đường phố nhìn quan viên tản đi, đúng là quan lại chạy đầy đường, hôm nay phải về nhà sớm, đã hứa với Tân Nguyệt ngày mai cùng lão trượng nhân tới nhà các huân quý đáp lễ.

- Hầu gia, thủy sư Lĩnh Nam không phải là của nhà ta nữa sao?

Lưu Tiến Bảo cẩn thận hỏi:

- Thủy sư Lĩnh Nam chưa bao giờ là của nhà ta, câu ngu xuẩn này đừng tùy tiện nói ra, tránh người ta cười cho, hầu gia ta hôm nay giao ấn tín ra, đoán chừng nửa năm sau sẽ nhận lại.

- Thế là sao? Hầu gia đang làm tốt, vì sao phải bỏ? Thủy sư Lĩnh Nam luôn do nhà ta quản, kẻ nào dám người tiểu nhân đi thịt hắn.

Lưu Tiến Bảo lập tức xung lên như con gà chọi.

- Ta khó khăn lắm mới thoát thân được, giờ lấy về sẽ gặp xui xẻo lớn, Lô Thừa Khánh thính gánh tội thay thì để lão ta oai phong vài ngày. Ngươi không được tới trong quân nói xấu ông ta, tránh khi đó ông ta nói nhà ta níu kéo khiến tác chiến bất lực.

Phải nói thẳng thắn rõ ràng với Lưu Tiến Bảo, với hắn mà vòng vo thì hắn lăn ra xỉu ngay.

- Hầu gia, thủy sư Lĩnh Nam sẽ gặp họa à? Nhà ta là bá chủ trên biển cơ mà.

Lưu Tiến Bảo không nói chuyện chém Lô Thừa Khánh nữa, hỏi nguyên do:

- Lời này ta nói tới năm lần rồi, hiện giờ đi đường đàng hoàng, đừng hỏi nhiều.

Vân Diệp hơi bực mình, lúa mạ đẹp thế kia, không thưởng thức tấm thảm xanh đó, nói lời mất hứng.

Lúa mạch trong ruộng tươi tốt, không khí cũng như có mùi ngọt lịm, mấy ngày qua Tân Nguyệt dẫn trang hộ ra đồng, Quan Trung không có trâu, bò mà xuống ruộng nước sẽ thối móng, toàn dựa vào người mò mẫn trong ruộng, với nông gia mà nói trâu giá trị hơn người. Gạo phương nam rất khó ăn, ai cũng biết gạo hai mùa tuy sản lượng cao, nhưng mùi vị không dám khen, ăn cứ như nhai bột. Vì thế Vân gia chiều theo khẩu vị kén chọn của hầu gia, chuyên môn làm năm mươi mẫu ruộng trồng lúa xuân, gạo trồng ra cả nhà ăn, nhưng tội danh chỉ mình Vân Diệp chịu.

Cáo mệnh phu nhân đi cấy lùa nói ra người người ta cười cho, bản thân ngồi trong lán ngủ gật có bốn nha hoàn hầu hạ, còn mặt mũi về nhà nói mình vất vả cả ngày, lấy ít nước trong ruộng hất lên người nàng, Tân Nguyệt la hét chói tai muốn tới nhéo hông trượng phu.

- Bẩn.

Tân Nguyệt lau một cái lại đấm Vân Diệp một cái, mắt theo thói quen liếc nhìn xe ngựa, mày lập tức dựng lên chỉ Lưu Tiến Bảo chửi bới:

- Nô tài đáng chết, cờ chỉ huy nhà ta vì sao không cắm lên xe?

- Đừng làm mất mặt nữa, ta từ chức thủy sư Lĩnh Nam rồi, không cho hỏi nguyên nhân, hôm nay nói nhiều lần lắm rồi, không muốn giải thích nữa, nửa năm sau ta kiếm cái khác cắm lên xe, giờ không được hỏi.

Tân Nguyệt tủi thân nói:

- Đều tại hai đứa đệ đệ kém cỏi của thiếp thân, hại chàng mất quân quyền.

Vân Diệp đang ném lúa vào ruộng, nghe nàng nói vậy đứng thẳng dậy:

- Không liên quan tới đệ đệ của nàng, là do chuyện khác trong quân ngũ, nàng không hiểu đừng xen vào.

Mắt Tân Nguyệt đảo một vòng, đột nhiên hỏi:

- Phu quân, tiếp nhận chàng không phải là Lô gia chứ?
Thế này thì lạ rồi, tin tức không thể truyền nhanh như thế, sao Tân Nguyệt lại biết, chẳng lẽ nàng có tài tiên tri?

- Nhất định là Lô gia, Lô phu nhân sáng sớm tới bái phỏng, nói rất nhiều lời kỳ quái, nói cái gì sau này còn nhờ cậy vào nhà ta nhiều, còn tặng rất nhiều lễ vật, thiếp thân không hiểu, giờ hiểu rồi, về nhà ném lễ vật đi, hại người ta còn dám tới nhà nhạo báng, thứ khốn kiếp chó không thèm ăn.

Thế là đúng rồi, phu nhân của mình không phải Gia Cát Lượng chuyển thế, không phải yêu nghiệt là tốt, chứng mình còn sống nổi, nếu như nữ nhân mang trái tim nam nhân, buối tối đi n gủ làm gì đó cũng thấy buồn nôn.

- Lô gia sắp gặp họa rồi, là loại rất lớn, mau mau tranh thủ dứt bỏ mọi liên quan đi, nếu nàng có thư tín bí mật gì thì mau đòi lại, tránh cho ta lại phải đem nàng đi đòi thư như lần trước.

Tân Nguyệt đang giận dữ lập tức tỉnh táo lại, thấy trượng phu không giống đùa, mấy máy môi hồi lâu hỏi:

- Tội gì?

Vân Diệp cười toe toét:

- Còn tội gì, tang sư nhục quốc, đây là tội mất đầu, Lô gia hết rồi.

Tân Nguyệt không kinh hãi mà còn cười vui vẻ:

- Phu quân tọa trấn thủy sư Lĩnh Nam toàn tin đại thắng, Lô gia tiếp nhận lập tức tang sư nhục quốc, một tên nhà quê dám so với danh tướng phu quân của thiếp! Chết là đáng.

Cẩu nam nữ chính là chỉ phu thê Vân Diệp, tính kế hại người còn sục sôi căm phẫn, coi như làm chuyện chính đáng, đó là cảnh giới Vân Diệp ao ước, ai ngờ hôm nay méo mó thế nào lại làm được, chỉ cần Lô gia gặp đại họa, sau này không ai dám tranh thủy sư Lĩnh Nam với Vân Diệp nữa.

Ném lung tung cho hết lúa, hai phu thê về phủ, trước có nanh vuốt mở đường, sau có ông hộ vác cuốc làm chó chạy gà bay, sống là phải như thế.

Trước khi mặt trời xuống núi, Lý Nhị dùng cơm tối, ông ta nghiêm ngặt duy trì thói quen tốt trời tối là không ăn, Trường Tôn thị ở bên hầu hạ, Lý Nhị đang ăn đột nhiên bỏ bát xuống:

- Vân Diệp nói vẫn có chút lý, luận hải chiến thì y là số một, bao năm qua y khổ công gây dựng thủy sư, dựng cả cửa ải ngoài nam hải, đúng là có thể hữu hiệu ngăn địch ngoài cửa, chuyện trên biển y am hiểu nhất, nhất định không làm điều gì vô cớ.

- Nhưng trẫm không tin một nữ tử dám tập kích Đại Đường, dựa thao bố trí của Vân Diệp thì ả vào được cũng không ra được, một nữ nhân không thể làm chuyện liều mạng, nếu Uyên Cái Tô Văn nắm hải tặc, trẫm sẽ đồng ý với cách làm của Vân Diệp.

- Trẫm chỉ lo Vân Diệp trộn lẫn quá nhiều nhân tố tư nhân, Uyên Cái Tô Văn tới An Châu làm thứ sử, kẹp cửa biển của Ung Châu, nếu có đơn vị thủy sư đắc lực, sẽ là gai trong mắt Vân Diệp. Kiềm chế cân bằng vốn là cơ sở thống trị của hoàng gia, giờ Vân Diệp hành vi khác thường càng làm trẫm kiên quyết đưa Uyên Cái Tô Văn tới An châu.

- Người đâu, soạn chỉ, lệnh Lô Thừa Khánh thống lĩnh thủy sư Lĩnh Nam vào cung, trẫm có chuyện căn dặn.

Trường Tôn thị thở dài bảo nội thị đem thức ăn đi, hoàng đế không ăn được nữa rồi.

***

Lấy vợ phải lấy em như Tân Nguyệt.

Chương 1165: Người Cao Ly tiến kinh

Vân gia và Lô gia trở mặt, cực kỳ quyết liệt, chủ phụ Vân gia chẳng những trả lại toàn bộ lễ vật, còn cắt đứt mọi qua lại, tới ngay cả chuyện làm ăn cũng cắt đứt.

Vân gia tuyệt tình, Lô gia càng tuyệt tình hơn, thủy sư Linh Nam thay máu lớn, Đông Ngư, Nhân Hùng bị thanh trừ, lục chiến đội do Vân Diệp tự ý chiêu mộ bị Lô Thừa Khánh đuổi đi, may có Ngưu Kiến Hổ thu nhận, nếu không đành về binh bộ đợi an bài. Nhưng vật tư binh bộ cấp thủy sư Lĩnh Nam chưa bao giờ thiếu nửa phần, gần như muốn gì có nấy.

Lý Nhị tán dương lòng dạ rộng rãi của Vân Diệp, vì bù đắp tổn thất của Vân gia, một cái chức Quang lộc đại phu đeo lên cổ Vân Diệp, làm huân quý cực kỳ hâm mộ, hiện giờ quan văn đáng tiền hơn quan võ nhiều.

Người Cao Ly cuối cùng đã tới kinh, được Hồng Lư tự an bài ở dịch quán huyện Tân Phong đợi an bài, đây là một đại lễ cực kỳ long trọng.

- Hầu gia, chẳng lẽ binh bộ không tham gia lễ điển này à? Trung thư đã thúc giục ba lần rồi.

Binh bộ lang trung Ngô Nguyên Nghĩa đi quanh Vân Diệp đang phê văn thư, các loại lễ điển của binh bộ do hắn phụ trách.

- Có gì hay mà xem, không thấy Trương Lượng cũng không đi à, chúng ta không đi, tối nay binh bộ liên hoan, toàn bộ tới Bát Trân các, ăn uống ca múa còn sướng hơn.

- Hầu gia ơi là hầu gia, Trương Lương không đi là vì ông ta chỉ muốn giết người Cao Ly nên bị bệ hạ giam lỏng trong nhà, không có lệnh không được ra ngoài. Binh bộ mà không đi, đội ngũ sẽ thiếu một mảng lớn, Phòng tướng nhất định không cho nghi thức có chút sai sót nào, chúng ta tới một chuyến rồi đến Bát Trân các sẽ ổn hơn.

Vân Diệp đặt bút xuống, lười nhác nói:

- Hầu gia ta hiện giờ có phải là trông rất giống cái túi trút giận không? Ai cũng dám ức hiếp ta, Phòng Huyền Linh giữ ( Hải cương phòng vệ sớ) của chúng ta là sao? Đáng lẽ mười ngày trước phải phát tới Chiết Trùng phủ duyên hải rồi, đi hỏi xem có ý gì?

Ngô Nguyên Nghĩa đành thở dài đi tìm Phòng Huyền Linh hỏi chuyện công văn.

Hoàng đế tới Ngũ Phượng lâu, tam tỉnh ngũ bộ đều tới đường Chu Tước, ngự sử lưỡng đài uy phong đứng bên đường, binh mã Thập Lục vệ khôi giáp sáng loáng xếp hàng một, trời nóng nực còn khoác áo choàng đỏ rực, không sợ chết ngộp.

Người dân cuồng nhiệt vây kín đường Chu Tước, lầu gác hai bên thi thoảng có quân nhạc cổ vũ lòng người, đám hoàn khố toàn bộ mặc quân phục, vờ vịt múa kiếm hát ca, đương nhiên chẳng qua là tô đậm khí thế đại quốc thôi, nếu bị tám tới biên cương, đám chó má này sẽ chạy nhanh hơn bất kỳ ai.

Hoàng cung cực kỳ yên tĩnh, hoàng hậu, phi tử, hoàng tử, công chúa đều theo hoàng đế tới Ngũ phượng lâu, nơi làm việc của bách chỉ có binh bộ còn có người ra vào, có điều chẳng mấy người làm việc, Vân Diệp nằm khểnh ngủ khì, bộ hạ uống trà tán gẫu.

- Lão Chu, ngươi quen với hầu gia, nói xem vì sao hầu gia không cho chúng ta tới đường Chu Tước xem hàng binh?

- Quân công hầu gia quá nửa là lập ở Cao Ly, hầu gia vốn tính kiếm công lao ở Cao Ly để từ truyền quốc hầu sửa thành truyền quốc công, ai ngờ người Cao Ly hàng mất, làm tính toán của hầu gia đổ vỡ. Từ năm Trinh Quan thứ chín sửa chế độ, không quân công không phong tước, giờ thiên hạ không còn kẻ địch, tước vị dừng ở đây, hầu gia là người tâm cao khí ngạo, sao chịu nổi?

- Đúng đúng đúng, ài nếu người Cao Ly đánh với chúng ta một trận, dù vờ vịt cũng tốt, mọi người đều có quân công, đầu hàng cũng làm người ta hận, thật không biết làm người.

Vân Diệp không có tâm tư nghe, tối qua bị Na Nhật Mộ quấn lấy cả đêm, nữ nhân này muốn nhi tử tới điên rồi, trời mới biết nàng tìm đâu ra phương sách, nhất định muốn phu quân theo đó làm, bảo như vậy sẽ có nhi tử, không làm theo thì nàng khóc lóc, đành làm theo, giờ thì phải ngủ bù.

Tiếng tung hô vạn tuế vang lên trên đường Chu Tước, chuông đồng thời đánh lên, quấy rồi mộng đẹp, Vân Diệp có chuẩn bị trước, nhét bông vào tai, lờ tịt mọi thứ bên ngoài.

Lý Nhị vừa mới tỉnh lại trong sự ngây ngất của những tiếng tung hô, nhìn bách quan dưới thành lâu thấy thiếu tự nhiên, tam tình lục bộ thành số chín, giờ thiếu mất một mảng, bớt đi nhiều uy nghi. - Vân Diệp đang làm cái gì? Đại lễ thế này mà cũng không tham gia.

Lý Nhị quay đầu hỏi Đoàn Hồng:

- Bẩm bệ hạ, binh bộ đang tranh thủ chế định ( Hải cương phòng vệ sớ) nên không tới.

Đỗ Như Hối ở bênh cạnh vội trả lời thay.

- Hừm, trẫm thấy y cố ý, lúc này chế định phương sách gì chứ, dù là công vụ khẩn cấp cũng không tới mức này, đây là cố ý xấu mặt trẫm.

- Bệ hạ, không thể nói như thế, theo thủy sư Lĩnh Nam bẩm báo, đội thuyền của Cao Sơn Dương Tử cực kỳ to lớn, riêng chiến hạm đã không dưới bốn trăm chiếc, khi qua eo biển tốn mất hai ngày, lão thần cho rằng lo lắng của Vân Diệp không phải vô cớ, mấy vạn người tiến vào hải vực địch bạn chưa rõ, binh bộ đưa ra cách đối phó không có gì sai.

Lý Nhị sửng sốt:

- Mấy vạn người? Đâu ra đông như thế?

- Bệ hạ, không chỉ người Oa, người Cao Ly, mà còn có tội tù, phạm quan người Đường, đa số là người Thiên Trúc, người Đại Thực, đội thuyền như thế ngay lão thần cũng lo, chẳng trách Vân hầu muốn diệt Cao Sơn Dương Tử.

Lý Nhị chuyển ánh mắt xuống dưới thành, nhìn Cao Ly vương, Uyên Cái Tô Văn và huân quý Cao Ly hai tay trói sau lưng từ xa đi tới, sắc mặt biến đối bất thường.

- Gửi hỏa tốc tám trăm dặm, lệnh Lô Thừa Khánh cận thận ứng phó, nếu có sai sót thì mang đầu tới gặp trẫm.
Lý Nhị cuối cùng cũng đã lo lắng, chỉ còn biết hi vọng vào Lô Thừa Khánh.

Toàn bộ nghi thức hết sức phức tạp, nghe nói ngày mai còn phải đi bái tế thái miếu, đọc thư đầu hàng. Vân Diệp cuối cùng cũng đã tới, một đám quan viên binh bộ nhanh chóng đứng vào hàng trong tiếng quát tháo của ngự sử.

Uyên Cái Tô Văn khi đi qua bên cạnh Vân Diệp chắp tay nói:

- Vân huynh lâu không gặp vẫn khỏe chứ?

- Vì sao ngươi không chết, nếu ngươi chết, ta sẽ luôn hoài niệm, ngươi sống làm ta rất thất vọng.

Vân Diệp nhìn mây trên trời, không giống nói chuyện với Uyên Cái Tô Văn mà như nói chuyện với quỷ hồn.

- Xưa nay gian nan nhất luôn là cái chết, làm Vân huynh chê cười rồi.

- Thôi bỏ đi, ngươi hãy tiếp nhận phong thưởng, Uyên Cái Tô Văn mà ta quen biết đã chết rồi, tối nay ta sẽ chuẩn bị bài vị bái tế hắn, sau này chúng ta không gặp lại nữa thì hơn.

Uyên Cái Tô Văn cố nặn ra một nụ cười:

- Như thế là tốt nhất, nếu Vân huynh có thể thắp cho người đó một nén hương, Uyên Cái Tô Văn cảm kích bất tận.

Vân Diệp gật đầu, Uyên Cái Tô Văn chắp tay từng bước đi lên Ngũ Phượng lâu, lên đó, hùng tâm tráng chí cả đời sẽ thành tro tàn, Đường quốc sẽ không cho hắn chút cơ hội tro tàn cháy lại nào.

Vinh Hoa thi lễ với Vân Diệp:

- Cao Ly đã thành mây khói ngày xưa, mong Vân hầu thương xót.

- Không biết các ngươi còn bao nhiêu sức khống chế với Cao Sơn Dương Tử, tốt nhất hãy mong ả đừng nổi điên, nếu gây tổn hại cho Đại Đường, ta sẽ đích thân cầm quân giết sạch các ngươi.

- Cao Sơn Dương Tử chưa bao giờ là người Cao Ly, trước kia không phải, bây giờ không phải, tương lai cũng thế, thiếp thân đã bẩm rõ với bệ hạ, bất kể là ả làm gì cũng không liên quan tới bọn ta, chỉ có lãnh thổ Cao Ly có chuyện mới liên quan tới bọn ta.

- Ài, ta lại phải mặc giáp chiến đấu rồi.

Vân Diệp thở dài, xoay người đi vào cửa cung:

__________________

Chương 1166: Cãi nhau

Vinh Hoa nói câu này đã hoàn toàn cắt đứt mọi liên quan tới Cao Sơn Dương Tử, Vân Diệp xem kỹ thư hàng của Cao Ly, không hề có một chữ nói tới Cao Sơn Dương Tử, người Cao Ly tự biết không thể khống chế được hải tặc, cũng hiểu mối họa đó, nên không muốn dính dáng vào.

Hiện Vân Diệp muốn biết thư hàng của Cao Sơn Dương Tử là ai đưa tới, vì sao mình không biết gì, vốn tưởng do Uyên Cái Tô Văn đề xuất, hiện xem ra hắn không hề hay biết.

Văn thư có lưu trữ, còn phân loại, đó là cách học từ thư viện, Vân Diệp tìm thư hàng của Cao Sơn Dương Tử, xem xong thái dương nhức vô cùng, Cao Sơn Dương Tử thậm chí hàng trước Uyên Cái Tô Văn, sau Cao Kiến Vũ, Uyên Cái Tô Văn đầu hàng cuối cùng.

Ba thế lực đầu hàng chứ không phải một, bọn họ không ai muốn gánh tội cho ai, như thế mới phù hợp với tình hình thực tế, Vân Diệp mang ba thư hàng về ghế đọc, ký thư hàng của Cao Sơn Dương Tử là Lô Thừa Khánh, chẳng trách hoàng đế nghĩ tới lão ta, hóa ra mọi thứ do lão già này một tay thao tác.

Hai người này câu kết với nhau từ bao giờ? Chẳng lẽ từ lúc Cao Sơn Dương Tử nhảy Thiên Ma Vũ, thật đáng sợ, thảo nào trước kia ả biết Lý Thái ở trong đội thuyền của mình, chẳng trách ả luôn cải tử hoàn sinh, thì ra Lô Thừa Khánh mới là đồng minh lớn nhất của Cao Sơn Dương Tử.

Hiểu hết rồi, Cao Sơn Dương Tử cần có người tiêu thụ hàng cố định, chỉ huân quý Đại Đường mới có năng lực tiêu tiêu thụ được, Lô Thừa Khánh chó má, kiếm tiền tới điên rồi.

Người ta không làm chủ sự binh bộ là có mưu tính, bọn chúng nhắm vào thủy sư Lĩnh Nam, nắm được nó, có thể thả Cao Sơn Dương Tử vào hải vực, kiếm lợi ích lớn nhất.

Trên đời này có gì kiếm tiền nhanh hơn ăn cướp, nữ nhân này tiến vào biển Đại Đường, là muốn biểu dương binh lực, không phải muốn công phá thành phố ven biển như Vân Diệp nghĩ, ả muốn thủy sư Lĩnh Nam...

Mình còn rút Lưu Nhân Nguyện ra, giúp ả chuyện lớn, Lô Thừa Khánh rút tinh binh mãnh tướng khỏi thủy sư Lĩnh Nam, càng làm Cao Sơn Dương Tử cười nở hoa, diệt được thủy sư Lĩnh Nam, ít nhất ả có ba năm dưỡng sức, dựa vào tài phú trên biển đem lại, Vân Diệp không dám tưởng tượng ba năm sau Cao Sơn Dương Tử sẽ có thế lực thế nào.

Thủy sư Liêu Đông đang đóng đinh ở Đông Hải, muốn cứu thủy sư Lĩnh Nam là không kịp, chỉ cần bỏ phong tỏa biển, kế hoạch phong tỏa Tân La, Bách Tề, Oa Quốc sẽ hỏng, khi đó mới thực sự là khói lửa bốn phương.

Bất kể Tân La và Bách Tề hướng về Đại Đường ra sao, tấm gương Cao Ly ngay trước mắt, bọn họ không muốn bị nuốt chừng, đành phải liên minh với Oa Quốc.

Vân Diệp cảm thấy hết sức bất lực, loại người như mình đúng là không thể chơi trò chính trị, nếu không có kiến thức lịch sử, mình đã bị nhấn chìm lâu rồi.

Đột nhiên y bật cười, thứ năm xưa nghịch ngợm làm ra hiện giờ thành cọng cỏ cứu mạng, Cao Sơn Dương Tử hiện giờ cùng lắm là đi qua eo biển, đi xa bốn tháng, bộ hạ nhất định phải nghỉ ngơi, giờ gió mùa đã ngừng thổi, muốn tới Quảng Châu phải mất ba tháng, mong rằng Lô Thừa Khánh không mang thủy sư Lĩnh Nam đi nghênh đón Cao Sơn Dương Tử, nếu không sẽ thiệt lớn.

Vân Diệp quay lại binh bộ, lúc này tòng lại đã tan ca, toàn bộ chen chúc ở Bát Trân các ăn cơm, xem ca vũ. Lưu Tiến Bảo không hiểu vì sao hầu gia muốn mặc khải giáp, sắc mặt rất kém, không dám hỏi, đành giúp hầu gia mặc giáp, đeo kiếm lên hông hầu gia.

- Tiến Bảo, ngươi hỏa tốc về nhà, lệnh Đông Ngư, Nhân Hùng tới Nhạc Châu, giao thư cho Lưu Nhân Nguyện, chúng ta cứ tận lực mà làm vậy.

Lưu Tiến Bảo lập tức mang thư chạy đi, Vân Diệp tới thẳng điện Vạn Dân, y cần được Lý Nhị cấp quyền, phải lấy được quyền chỉ huy chiếc Đại Đế, chỉ nó mới hóa giải được nguy cơ, chỉ nó mới phá tan được âm mưu của Cao Sơn Dương Tử, chỉ nó mới có thể nắm chắc phần thắng khi đối chiến với vô số thuyền hải tặc.

Đoàn Hồng thấy Vân Diệp toàn thân quân trang thì vô cùng kinh ngạc, lại còn đeo kiếm, mặc dù Vân Diệp mang kiếm vào hoàng cung được hoàng đế cho phép, nhưng lúc này ăn mặc như vậy vào đại điện không thích hợp.
Vân Diệp không giải thích, ngược lại hạ giáp mặt xuống, toàn thân bảo vệ nghiêm ngặt, chỉ có hai con mắt phát cuồng lộ ra sau kính, thủy sư Lĩnh Nam là tâm huyết của y, không thể để nó bị hủy.

Đại điện tỏa mùi rượu ngào ngạt, đó là rượu cất giữ lâu năm, không phải đại lễ không dùng. Vân Diệp vừa vào đại điện, Lý Nhị liền phát hiện ra, toàn thân giáp trụ đen xì thật quá bắt mắt.

- Ngươi hồ đồ gì thế, còn không đi thay y phục.

Đỗ Như Hối vội kéo Vân diệp ra ngoài nói nhỏ:

- Đỗ tướng, Thủy sư Lĩnh Nam sắp xong rồi, Lô Thừa Khánh và Cao Sơn Dương Tử cùng một bọn.

Vân Diệp đưa ba tờ giấy cho Đỗ Như Hối, với kinh nghiệm chính trị của Lão Đỗ mà không nhìn ra nguy cơ thì đời này sống uổng rồi.

- Ngươi nói Lô Thừa Khánh dự mưu đoạt thủy sư Lĩnh Nam, vì sao, chủ sự binh bộ có thực quyền lớn hơn nhiều.

- Còn chẳng phải vì tiền, hàng hóa Cao Sơn Dương Tử cướp được đều do Lô Thừa Khánh tiêu thụ, trước kia giao dịch trên biển phải qua ải của Thủy sư Lĩnh Nam, giảm thiểu lợi nhuận, hiện ông ta nắm thủy sư Lĩnh Nam, ngài nói sẽ có chuyện gì?

- Nói cho cùng là chút tiền thôi, có gì to tát, trước kia ngươi cũng làm thế, bọn ta có mặc giáp đi thảo phạt ngươi đâu.

Lưu Hoằng Cơ cầm chén rượu đi ra.
- Quỳ công, nếu có quan hệ với Lô Thừa Khánh thì chặt đứt đi, không phải ta dọa, một khi thủy sư Lĩnh Nam gặp tai ương, bất kỳ ai dính líu tới tiêu thụ tang vật của Cao Sơn Dương Tử khó tránh khỏi cái chết, các ngươi tưởng rằng một phụ nhân thì dễ khống chế à? Các ngươi coi thường ả rồi, Vân Diệp lấy đầu đảm bảo, lần này ả nhắm vào thủy sư Lĩnh Nam, nếu thủ sư Lĩnh Nam bị diệt, ả sẽ có ba năm phát triển, lúc đó thế lực cực kỳ lớn mạnh.

Lưu Hoằng Cơ bị Vân Diệp bóc trần, mặt đỏ lên, cười khan:

- Tiểu tử, ngươi phát tài bao năm, giờ tới lượt bọn ta, ngoan ngoan ở binh bộ làm chủ sự đi, nếu không hài lòng, bọn ta liên danh tiến cử làm binh bộ thượng thư.

Vân Diệp chắp tay nói:

- Ta không định chặn tài lộ của ai hết, ta chỉ hòi chư vị nếu Cao Sơn Dương Tử tập kích thành công, chư vị định tự xử thế nào?

Trường Tôn Thuận Đức bóp tay răng rắc:

- Ngươi định làm thế nào? Giết Cao Sơn Dương Tử à? Chẳng may ngươi suy đoán sai, bọn ta mất hết tài nguyên thì ngươi bồi thường thế nào?

Vân Diệp cười ha hả:

- Tiền tài của các ngươi liên quan chó gì tới ta? Trong lòng ta nghĩ tới cứu mạng cả nhà các ngươi là cực hạn của người tốt rồi, nếu không ta ngồi nguyên ở binh bộ không nghe không hỏi, đợi Cao Sơn Dương Tử tập kích thủy sư Lĩnh Nam thành công, ta dẫn chiếc Đại Đế đi diệt ả sẽ là đại công, tới khi đó ta xin bệ hạ chức binh bộ thượng thư không khó, còn cần các ngươi tiến cử à?

Vân Diệp ương lên rồi, làm người vô sỉ như thế đúng là hiếm có, nếu thủy sư Lĩnh Nam chẳng phải tâm huyết của mình, lúc này ngồi ngoài xem cháy nhà là tốt nhất.

- Nhãi con vô lý!

Trường Tôn Thuận Đức nổi giận chỉ mặt Vân Diệp:

- Đồ vô giáo dục, lão phu phải hỏi Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt thường ngày làm trưởng bối ngươi thế nào.

- Xéo con mẹ ngươi đi! Vãn bối của lão phu cần ngươi lải nhải à, thế nào, lão phu ra đây rồi, ngươi cắn lão phu thử xem.

Trình Giảm Kim ném ngay cái chân gà vào mặt Trường Tôn Thuận Đức.

__________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau