ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Hầu gia chăn lợn

Vân Diệp đứng trong bóng râm ôm đầu, căn bản không để ý lời an ủi của Nguyên Chương tiên sinh, một loạt ý nghĩ chẳng biết nói là thống khổ, khó chịu hay là tự hào cứ dồn dập ập vào đầu óc của y, hoàn toàn không biết nên dùng thái độ gì đối diện với điều trước mắt.

Thứ trước kia thầy giáo minh dạy ứng dụng như thế phải không? Lý Thái nói rất có lý, vận dụng định lý cũng rất chuẩn xác, phương thức giải thích không sai sót gì, chỉ là có gì đó không đúng, không đúng ở đâu nhỉ?

Lý Cương đi tới đá mạnh vào mông Vân Diệp, lúc này mới giải cứu được y khỏi suy nghĩ miên mạn, ngơ ngác nhìn Lý Cương.

- Ngươi dạy ra được một tên yêu nghiệt, trong mắt chỉ có sự vật biến hóa mà không có nhân tính, Hoàng Thử dùng một tháng ròng rã, hao tốn tâm lực gần như dùng tay không đào động, trong mắt hắn chỉ là đường chéo 35 độ, đoán chứng sau này tất cả mọi thứ trên đời trong mắt hắn chỉ là con số khô khan lạnh băng, hắn sẽ dùng con mắt toán học nhìn thế giới, hắn nhìn thấy sự khác biệt giữa chúng ta là cao và thấp, nặng và nhẹ, già và trẻ, không có sư phụ, bằng hữu, người thân gì hết. Sau này hắn chỉ nhìn thấy con đường đạt được mục đích mà không lựa chọn con đường chính xác, hắn chìm đắm vào đại dương số học, đây chính là mục đích mà ngươi muốn đạt được à?

Vân Diệp cứng họng, y không giải thích được, bàn tay lịch sử quá mạnh mẽ, y cố thử hướng Lý Khác đi theo con đường khác, nhưng lịch sử vẫn bẻ hắn đi theo quỹ tích đã định sẵn, thậm chí còn đáng sợ hơn, mà y chính là kẻ góp một phần vào bi kịch sau này …

Mặc xác, lão tử không quản nữa, muốn ra sao thì ra, dù gì lão tử còn nhiều việc phải lo, kệ các ngươi.

Nhưng thực sự có kệ được không?

Thôi, tương lai còn xa.

Tháng năm, bình nguyên Quan Trung dưới Ngọc Sơn hơi nóng hầm hập, chỉ có Ngọc Sơn ở mạch núi Tần Lĩnh là vẫn có khí hậu dễ chịu, suối chảy róc rách qua khe núi, cây cối xanh um, chim chóc hòa ca, nhìn từ xa xa, mây mù lượn lờ quanh Vương Thuận phong, khi ẩn khi hiện, giống như thiếu nữ thẹn thùng, đẹp vô ngần.

Có hai thiếu niên áo xanh khiêng một thùng nước đi từ trong sương mỏng ra, thiếu niên phía trước cắn chặt răng, thiếu niên phía sau ung dung nhàn nhã, tay cầm quyển sách, miệng ngâm nga.

- Thanh Tước, ngươi đánh cược thua, vì sao ta bị chịu phạt cùng ngươi?

Thiếu niên phía trước cuối cùng cũng nổi giận:

- Chịu thôi, ai bảo huynh là ca ca của đệ chứ, một trăm gánh nước, tiên sinh nói cơ thể của đệ chưa trưởng thành, không tiện vác nặng quá mức, chỉ đành tìm người gánh nước, một là rèn luyện thân thể, tăng cường thể chất, hai là có thể hòa nhập vào đồng học, giảm thiểu ngăn cách.

Lý Thái tỏ ra bực bội với câu hỏi của thiếu niên phía trước, nhưng nể tình hắn gánh nước cùng mình nên mới giải thích:

- Hiện giờ thư viện có cả trăm học sinh, Úy Trì cao lớn vạm vỡ, Đoạn Mãnh tráng kiện mạnh mẽ ngươi không tìm, lại tìm người gầy gò như ta, ta cứ cảm thấy ngươi cố ý hại ta, mấy ngày trước có chuyện hay như thế không có phần của ta, khi bị phạt thì kéo ngay ta vào chịu cùng, đây là phúc lợi của việc làm huynh đệ à?

Lý Khác tức lắm:

- Ai bảo huynh là ca ca của đệ chứ.

Lý Thái mất hứng nói chuyện:

- Ta chỉ lớn hơn ngươi ba tháng.

- Hơn một ngày cũng là hơn.

- Được ta chấp nhận giúp ngươi gánh nước, chỉ là mấy ngày qua ta phát hiện ra một vấn đề.

- Vấn đề gì?

Lý Thái lại có hứng nói chuyện:

- Vì sao mỗi lần gánh nước thì thùng nước lại gần ta như thế, nhưng lại cách xa ngươi?

- Ồ, thời gian qua đệ nghiên cứu nguyên lý đòn bẩy, phát hiện ra nếu đặt thùng nước ở vị trí này, đệ sẽ tiết kiệm được một nửa sức lực.-...........

Rẽ qua chân núi, trước mắt là mảng cỏ xanh ngát.

Một tiểu nha đầu mặc áo sam màu đỏ đứng trên bãi cỏ, đầu tết nơ bướm rất to, thừng trong tay buộc vào con lợn khoang màu trắng, con lợn đang lấy mõm dúi vào bãi cỏ, ăn cỏ tươi.

Nhìn thấy hai huynh đệ Lý Khác lập tức cười thật tươi, mở cái miệng thiếu răng gọi lớn:

- Khác ca ca, Thái ca ca, hai huynh xem Hàm Hàm của muội lại béo lên rồi này.

Nói xong nỗ lực kéo con lợn rất không tình nguyện tới trước mặt hai người.

- Tiểu Nha, sao hôm nay chỉ có một mình muội đi chăn lợn, ca ca của muội đâu?

Hai huynh đệ đặt gậy gỗ xuống nghỉ chốc lát, Lý Khác xoa bả vai hỏi:

- Tối hôm qua lợn đen của Tiểu Tây chạy mất, còn làm Tiểu Tây ngã bị thương ở chân, đám Tiểu Đông không dám đi chăn lợn nữa, cho nên hôm nay ca ca phải trông bốn con lợn, muội cũng không biết ca ca bị lợn kéo đi đâu rồi, vẫn là Hàm Hàm của muội ngoan nhất. nguồn TruyệnFULL.vn

Nói rồi ôm lấy cổ con con lợn đang rất bực mình bế lên cho Lý Khác xem:

Lý Khác thích sạch, vừa nhìn thấy cái mõm hồng hồng ươn ướt của con lợn sắp vào mình là vội vàng tránh đi. Lý Thái lại chẳng bận tâm, cầm lấy móng lợn bấm một cái, làm con lợn nhỏ kêu eng éc, Tiểu Nha đã định chu mỏ lên thì Lý Thái nói:

- Trên nông kinh nói lợn nhiều lắm là nuôi hai năm, nếu không thịt không ngon nữa, năm sau có thể giết nó ăn thịt rồi.

Chỉ một câu đã khiến Tiểu Nha khóc váng óc, nói Thái ca ca là đồ xấu xa rồi lau nước mắt kéo lợn đi tìm ca ca.

Hai huynh đệ lại khiêng gánh nước, Lý Khác nói:- Sao ngươi làm nó khóc? Nữ nhân khóc rất phiền, đâu phải ngươi không biết?

- Ai bảo ca ca nó khiến chúng ta phải gánh nước.

Thị vệ theo sau nhìn nhau hết nói nổi, lần đầu phát hiện ra vương gia còn có mặt trẻ con như thế.

Vân Diệp ngồi trên bãi cỏ thở hổn hà hổn hển, tay dắt bốn con lợn, đừng thấy chúng nhỏ mà khinh, sức không nhỏ chút nào, mới đầu còn là y dắt lợn đi, về sau mấy con lợn phát hiện ra thức ăn ngon chạy về phía trước như nước lũ, kéo y chạy khắp đồng hoang núi thẳm, khó khăn lắm mới dừng lại được, Vân Diệp quay đầu thì không thấy bóng dáng Tiểu Nha đâu nữa.

Thôi kệ, đây là khu vực thư viện, không có nguy hiểm, năm ngày trước có năm trăm kiêu vệ tới đem vùng đất mười dặm quanh thư viện thanh trừ một lượt, sói hoang, lợn rừng, rồi hổ báo gì đó là giết hết, con nào không giết được cũng chạy vào trong núi sâu rồi.

Vật săn đưa hết tới thư viện, tức thì trong thư viện xương chất như núi, mùi tanh tưởi lan khắp mười dặm, Lý Cương gọi tên giáo úy dẫn dầu tới mắng cho tối tăm mặt mũi, mấy vị còn lại mặt cũng nặng như trì, tới ngay cả tinh anh đất Thục mới gia nhập thư viện cũng khẩu tru bút phạt.

Chỉ có Vân hầu gia là tươi cười đón tiếp, bày yến tiệc trong nhà mới quan binh tham gia hoạt động thanh trừ, làm mấy tiểu quan quân của kiêu vệ cảm động rơi lệ. Vẫn là người trong quân ngũ hợp tính với nhau, khỏi phải nói, rượu Vân hầu phủ làm liền ba chén, nói là đa tạ hầu gia khoản đãi, lòng bất an, lại làm ba chén nữa, sau đó mạnh miệng đảm bảo, năm sau sẽ tới lần nữa, ngay cả kiến trong núi cũng làm thịt sạch v…v..v.....

Thư viện không dùng chỗ thịt kia, thế là béo cho trang hộ Vân gia rồi, mỗi nhà một con, da thì mang về, lão nãi nãi cần, nói là mùa đông lạnh lắm, muốn làm y phục mặc, thịt thì cho các ngươi, cứ thoải mái mà ăn, ăn hết lại có. Thế là trang hộ không ai không cảm tạ ơn đức, hình tượng Phật sống muôn nhà của lão nãi nãi được dựng lên rồi.

Thành Phật rồi tất nhiên là khó tính hơn, trước tiên là chê hai thẩm thẩm vô dụng, chỉ biết ăn rồi lại nằm, không giúp dọn dẹp nhà cửa, không thấy xà nhà có bụi rồi, rồi mắng mấy cô cô không quản giáo tốt mấy nha đầu, suốt ngày chỉ biết đánh mạt chược, thế nào cũng có ngày lười chết trên giường. Mấy tiểu nha đầu cũng không thoát nạn, mắng không chăm chỉ đọc sách, cũng không học thêu thùa may vá cho tử tế, không bằng học học nông hộ đi thả lợn, không ngờ cho mỗi đứa một con lợn thật, bảo từ mai phải đi chịu khổ.

Cả nhà chỉ có tôn tử bại gia là người tốt duy nhất, cháu ngoan, giường ở hoa viên trải rồi đấy, nắng ấm lắm, đi ngủ một giấc đi.

Sống ở nhà không xong rồi, dễ thành công địch, đành dẫn các muội muội đi chăn lợn.

Không ngờ hầu gia cũng chăn lợn, các tiểu thư nhỏ nhắn trong nhà cũng mỗi người dắt một con lợn, cảnh lạ nghìn năm hiếm có! Thế là oán hận trong lòng các trang hộ đều không còn nữa, thân phận mình thế nào, cao hơn nổi hầu gia à? Hầu gia vì ăn thịt lợn cũng đâu phải dễ dàng gì.

Không oán hận thật tốt! Vân Diệp nằm trên bãi cỏ vừa khô sương, nhìn mây màu bay qua bầu trời, tự lẩm bẩm, nãi nãi thật trí tuệ! Chỉ đuổi đám nha đầu ra ngoài một ngày là làm được chuyện Vân Diệp bã bọt mép không làm nỏi, nhà có người già như có báu vật, thành ngữ chả sai tẹo nào.

Tiểu Nha kéo lợn khóc khóc mếu mếu chạy tới, nha đầu này khác với mấy muội muội khác của y, nó thực sự thích con lợn khoang tên Hàm Hàm, con lợn này cũng tinh lắm, chỉ một ngày thôi đã bám lấy Tiểu Nha, Tiểu Nha đi đâu là theo đó, còn không gây chuyện, rảnh thì lăn ra ngủ, được cả nhà khen ngợi.

- Ai bắt nạt muội, nói cho ca ca, ca ca đi chém nó.

Làm muội tử mà Vân Diệp yêu thương nhất bị ủy khuất, nếu không nói như thế, Vân Diệp thấy không đủ biểu đạt lửa giận trong lòng.

- Là Thái ca ca, nói muốn giết Hàm Hàm ăn thịt.

Dựa vào người ca ca, tiểu nha đầu tận tình dốc hết tủi hờn trong lòng.

- Thằng chết tiệt, xem ra gánh nước chưa đủ, mai ca ca kiếm cái thùng thật lớn, còn là loại đáy nhọn, giống thứ hòa thượng Thiếu Lâm tự dùng luyện công, ca ca sẽ khiến hắn phải quên chuyện ăn thịt lợn.

Vân Diệp nghiến răng ken két:

Tiếng chuông vào học của thư viện vang lên, âm thanh ồn ào trong sơn cốc tức thì biến mất.

Vân Diệp cõng Tiểu Nha, quát năm con lợn về nhà, đám lợn ăn no căng bụng ụt ịt lắc mông đi trước. Trong lòng Vân Diệp rất an lành, đột nhiên thấy sống thế này cả đời cũng không tệ.

Chương 117: Mỹ Nữ Và Bóng Đá

Gần đây khí sắc của Ngọc Sơn tiên sinh rất tốt, không chỉ vì Vân Diệp đón người nhà của tiên sinh từ Thục xa xôi tới Trường An, vì cuối cùng ông được vào Hoằng Văn quán, đường đường chính chính được phong tứ phẩm Trung thư xá nhân, tuy nói là quan nhà không cần lên triều, nhưng cũng là một loại khẳng định với cuộc đời của ông.

Ông chẳng tới Hoằng Văn quán nhậm chức, xưa nay ông xem thường đám tiên sinh đạo học vì quyền lực mà lừa lọc dối trá, nghĩ tới mình không cần hạ mình đi luồn cúi, không cần suốt ngày nơm nớp đấu đá đối phó với kẻ khác, chỉ cần làm việc mình thích nhất là có thể đường mây rộng bước, trong lòng bất giác dâng lên sự đắc ý, già rồi quan vận mới tự tìm tới cửa.

Thư viện chuyên môn dọn ra một viện tử, dùng để bố trí tạm gia quyến của lão tiên sinh, Vân Diệp chuẩn bị xây mấy chục tiểu lâu bên bờ sông Đông Dương, xem qua bản vẽ, trong mắt Ngọc Sơn tiên sinh cái nào cũng xa hoa lộng lẫy, không biết là sẽ tốn bao nhiêu tiền, làm ông hơi lo lắng.

Ông đem nghi vấn nói với Lý Cương, ai ngờ Lý Cương cười gằn mấy tiếng, bảo ông ta đừng lo chuyện tiền bạc, vì với Vân Diệp mà nói thì không hề tồn tại vấn đề về tiền.

Lão Lý nhớ tới một nghìn quan mình ăn uống dè xẻn tiết kiểm bao năm mới tich góp được mà xót ruột, Vân Diệp dùng bốn cái cục sắt lừa mất, nghĩ tới đó, Lý Cương nói với Ngọc Sơn tiên sinh:

- Gia quyến của lão phu không bao lâu sẽ tới Trường An, trạch viện bên sông Đông Dương tất nhiên sẽ có một căn của lão phu, không thể nhỏ được, chúng ta không cần tiết kiệm tiền cho y, trạch viện làm càng lớn càng tốt, bên trong càng hoàn chỉnh càng tốt, tốt nhất chỉ cần lão phu xách hành lý vào là có thể ở được.

- Lão Lý, không phải ông có nhà trong thành Trường An rồi sao?

Ngọc Sơn tiên sinh lấy làm lạ:

- Lão phu chuẩn bị đem cả cái mạng già này tặng cho thư viện rồi, tên tiểu tử đó còn tiếc một căn nhà sao?

Lý Cương có chút đắc ý, lòng thầm nghĩ: Một nghìn quan của lão phu không dễ nuốt đâu.

- Phải rồi Ngọc Sơn, trông nom nhà cho kỹ, trong thư viện này toàn là tên hoàn khố có tiếng trong thành Trường An, tiểu tôn nữ của ông đẹp như hoa như ngọc, lại được trưởng tử của ông giáo dục rất có gia giáo, là đứa trẻ ngoan, đừng để đám khốn kiếp trong thư viện làm hư.

- Kha kha kha, tôn nữ của lão phu đâu phải hạng hoàn khố có thể xứng được, con bé đó xưa nay thông minh, đám hoàn khố trong thư viện còn chưa phải là đối thủ của nó.

Ngọc Sơn tiên sinh cực kỳ tự tin:

- Hừ! Ông mừng sớm quá đấy, cho dù tôn nữ của ông là đứa bé thông minh hàng đầu, nhưng nếu khiến tên hoàn khố lớn nhất trong thư viện chú ý thì...

Lý Cương không xem trọng sự tự tin của Ngọc Sơn tiên sinh:

- Ai? Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân đi chiến trường, hai vị vương gia còn quá nhỏ, không đáng để nói.

Ngọc Sơn tiên sinh không tán đồng:- Ông quên tên yêu nghiệt Vân Diệp à, lão phu nhìn y làm việc, không có chuyện gì không làm được, tôn nữ của ông gặp phải y, ông thấy có phần thắng không?

Lý Cương có chút hể hả:

Sắc mặt Ngọc Sơn tiên sinh trầm xuống ngay, ông ta cũng không dám đảm bảo tôn nữ của mình là đối thủ của Vân Diệp, nghĩ tới những thủ đoạn khó lường của tên tiểu tử đó là lòng lại rất lo.

- Ông cũng không cần lo, tên tiểu tử đó tuy mang danh hoàn khố, nhưng hai ta đều biết y là kỳ tài bất thế, muốn thân phận có thân phận, muốn gia sản có gia sản, muốn thủ đoạn có thủ đoạn, là nữ tế vàng đó, tôn nữ ông gả cho y không phải là chuyện đẹp sao?

Lý Cương lườm Ngọc Sơn tiên sinh, lòng than sao hai nhi tử của mình không sinh cho ông một đứa tôn nữ xinh đẹp, để lão Ngọc Sơn này chiếm trước.

- Ông thấy có thích hợp không?

Lý lão tiên sinh ghét nhất thói được lợi còn làm ra vẻ, phất tay bỏ đi.

Trên Ngọc Sơn hiện giờ rất náo nhiệt, từ khi Vân Diệp phát minh ra bóng đá, học sinh trong thư viện liền say mê môn vận động cuồng nhiệt này.

Mỗi khi tan học, dù chỉ có 20 phút bọn họ cũng tranh thủ từng giây từng phút sút vài quả.

Cho nên quần thể thao xuất hiện, áo ba lỗ xuất hiện, giày bóng đá da trâu mang đinh ngắn cũng xuất hiện, còn chia trái phải. Nếu như ai trong thư viện không có bộ trang phục này sẽ bị khinh bỉ, bản thân cũng không biết giấu mặt vào đâu.Mấy vị lão tiên sinh không hiểu hai mấy người tranh nhau một cái da trâu có gì mà hay thế? Cho tới khi tận mắt thấy một cuộc thi đấu thực sự mới phát hiện bên trong có ẩn chứa đạo lý rất sâu, trên sân trận đấu chớp mắt biến ảo vô thường, cực hợp với nghề binh, hiếm có nhất là chú trọng phối hợp chỉnh thể, một mình dù đá giỏi đến mấy cũng khó đối địch với đối thủ phối hợp chỉnh thể, điều này rất quan trọng trong việc gây dựng nề nếp thư viện, cho nên không ngăn cản nữa, cho chúng mặc sức phát huy.

Sân bóng quần áo không chỉnh tề tất nhiên không phải chỗ dành cho các nữ sĩ, các nàng không thích thấy mấy chục tên nam nhân lông lá mồ hôi nhễ nhại, trông đến tởm.

Ít nhất là Nhuận Nương nói như thế, kết quả bị lão nãi nãi cho mấy cái tát, không nhìn thì sao biết người nam nhân toàn lông lá?

Vân Diệp có đá vài trận, có điều không có cơ hội thể hiện kỹ thuật điêu luyện hơn người của mình, nếu không bị tên Úy Trì đại ngốc thể trọng nửa tấn húc bay thì gặp phải tên đầu bò Đoàn Mãnh, trọc lóc là truyền thống của nhà Đoàn đại tướng quân, tới lông mi cũng chẳng có, Tiểu Đoạn có mấy sợi lông mi là bất hiếu rồi, ngươi còn dám có tóc à?

Thiết đầu công gia truyền và đầu Vân Diệp va vào nhau, Vân Diệp cảm giác nhu húc đầu vào đá, Tiểu Đoạn cướp lấy bóng, hứng khởi tấn công về cầu môn của Vân Diệp, còn Vân Diệp thì nằm dưới đất đếm số sao vàng nảy ra.

Cố ý! Dứt khoát là cố ý, là vị tiên sinh duy nhất trong đám cùng lứa, lại ở phía đối lập với học sinh, nhất là sau khi bị Lưu Hiến tiến hành giáo dục trước nhập học, càng đầy dục vọng trả thủ.

Mấy lão già thì không dám đắc tội, mạo phạm họ thì về nhà sống không bằng chết, đắc tội với tinh anh đất Thục sẽ ăn trứng thối, nễu đụng tới Lưu Hiến sẽ hối hận ba đời, ngươi không thấy hiện giờ Hoàng Thử đi đào hang khắp nơi à? Đó là vì tìm một khối ngọc thích hợp để nhà Lưu Hiến làm bàn, mà là cái bàn ăn lớn cho mười hai người.

Suy đi tính lại chỉ có Vân Diệp là thích hợp nhất, không lớn không nhỏ, không béo không gầy, oánh rất là đã, lại không có hậu di chứng. Công khai không dám, song ở trên sân bóng chẳng phải có câu va chạm hợp lý sao?

Vân Diệp không có thói quen chuốc họa vào thân, nên lần nào cũng chỉ có thể sốt ruột đứng ở bên sân, nóng lên chửi bới là chuyện thường, cho nên thường xuyên có chuyện bóng bay vèo vào mặt...

Không còn cách nào khác, Vân hầu rời sân bóng, đi tìm Ngọc Sơn tiên sinh uống trà...

Ngọc Sơn tiên sinh đã thay đổi thói quen rồi, đại khái lão nhân gia cũng thấy mình không có thiên phú của Triệu Duyên Lăng, sau vài lần ném thử trà của bản thân, nhất là Lý Thái phun trà ra ngay trước mặt ông, liền thu công cụ pha trà lại, không đi hành hạ người khác nữa. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Mang nguyên tắc tận dụng, Vân Diệp tiếp nhận y bát của lão tiên sinh, sau khi khổ tâm nghiên cứu, tự sáng tạo ra phương pháp mới gọi là công phu trà.

Sau khi mọi ngời cẩn thận nếm thử, Triệu Duyên Lăng hết lời khen có hương vị riêng, so với cách pha trà đất Thục mỗi bên một vẻ, tuy không có biến hóa vị giác đậm đà như trà tươi, nhưng cũng ngọt thơm dễ chịu, làm người ta bồi hồi, dư vị đọng lại trong miệng.

Ngọc Sơn tiên sinh uống xong tinh thần phấn chấn, ngoan cố cho rằng Vân Diệp cải tiến thành công trên cơ sở của mình, nên đem phương pháp pha trà mới này gọi là Ngọc Sơn pháp.

Mấy lão già đồng thanh chúc mừng Ngọc Sơn tiên sinh lưu danh ngàn đời, còn về Vân Diệp, thương thay cho vị trí người qua đường không ai ngó tới.

Chương 118: Lợn làm mai

Tiểu Nha là cô bé chăm chỉ nhất, trời vừa mới sáng đã nóng vội kéo ca ca ra ngoài chăn lợn, lão nãi nãi luôn yêu thương tôn tử lại không ngăn cản. Hết cách Vân Diệp đành dẫn bốn con lợn rời đại môn Vân phủ.

Con lợn Hàm Hàm của Tiểu Nha được trang điểm rất xinh đẹp, vòng đai ở trên cổ treo một cái chuông đồng, chỉ cần con lợn hơi cử động một cái sẽ có tiếng leng keng, người được tắm rửa rất sạch sẽ, khoang trắng đen có vài phần vận vị của thái cực, con lợn này vốn rất đáng yêu, chẳng trách Tiểu Nha thích nó.

Vừa ra cửa thì gặp Vượng Tài, nó rất bất mãn Vân Diệp dắt lợn đi chơi mà không dắt nó, thi thoảng thò đầu tới trước mặt Vân Diệp lắc lư thể hiện sự tồn tại của mình.

Thôi vậy, chăn một con cũng là chăn, chăn một bầy cũng là chăn, theo cả đi.

Chăn thả gia súc thế nào cũng phải đợi sương tan rồi mới tốt, nếu không gia súc ăn cỏ có sương sẽ đau bụng, cho nên hai huynh muội đi men theo con đường tới thư viện tiến về phía trước.

Móng sắt mới thay của Vượng Tài gõ lên đường đát nghe vang vang rất có âm luật, hòa cùng chim kêu bên đường nghe đến vui tai.

Vân Diệp hái một bông hoa dại bên đường đặt lên mũi hít nhẹ, không có mùi thơm quá đậm, ngược lại có mùi cỏ tươi thoang thoảng.

Ngắt mấy cánh hoa cho vào miệng nhai, vị đắng lan khắp miệng, cố nhịn không nhổ ra, ngược lại còn cho thêm vài lá vào để vị đắng thêm đậm, quả nhiên sau khi cực đắng, lưỡi cảm thấy một vị ngọt, lấy vật suy người, cuộc đời đại khái là thế, khổ tận cam lai mà.

Tiểu Nha tung tăng chạy về phía trước, nơ bướm màu hồng trên đầu bay múa theo gió, giống như có một con bướm thật sự đậu trên mái tóc hoe hoe của cô bé, Hàm Hàm thở phì phò đuổi theo sau. Chớp mắt cái đã không thấy người với lợn đau nữa.

Vượng Tài đắc ý khoe khoang bốn cái chân dài của mình, vươn cổ lên, dùng chân sau đứng thẳng, chân trước đạp đạp trên không, hí dài một tiếng rồi cũng chạy nốt. Tiếng vó ngựa xa dần, con đường u tĩnh chỉ còn lại Vân Diệp dẫn bốn con lợn thong thả dạo bước.

Trên đường tới thư viện có một bãi cỏ rất rộng, nơi đó chính là đích tới của Vân Diệp và Tiểu Nha, chỉ cần thả lợn ra, cho bọn chúng tự do chạy trên bãi cỏ tìm thức ăn là đủ, đợi bọn chúng ăn no rồi sẽ tự tụ thành một vòng chọn chỗ râm mát ngủ, ngươi chỉ cần cầm thừng dẫn c húng về nhà là được.

Hôm nay trên bãi cỏ có người.

Một nữ tử áo lam cánh tay khoác một cái giỏ trúc, tay cẩm xẻng nhỏ, đang đào rau dại trên mặt đất, bên cạnh có một tiểu cô nương bộ dạng nha hoàn cũng khoác giỏ lam đang ngồi đào rau.

Tiểu Nha tò mò gọi lớn:

- Các tỷ tỷ đang làm gì thế? Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Nữ tử kia ngẩng đầu lên thấy một tiểu cô nương mặc áo phấn hồng, trông có vẻ như là nữ nhi đại hộ, chỉ là tay dắt một con lợn khoang trắng đen thì lạ lắm, bên trên đầu con lợn còn có hoa tết bằng lụa, rất xinh đẹp.

Nàng nhìn quanh không thấy có phó nhân đi theo Tiểu Nha, liền tới trước mặt Tiểu Nha hạ người xuống hỏi:

- Tiểu muội muội, sao muội ra ngoài một mình, không ai đi với muội à?

Giọng trong như hoàng oanh mới cất tiếng hót, tiếc rằng Tiểu Nha không hiểu.

Nữ tử lại dùng tiếng Quan Trung hỏi lại lần nữa, lần này thì Tiểu Nha hiểu rồi.

- Muội và ca ca đi chăn lợn, ca ca không chạy nhanh bằng muội nên ở đằng sau, tỷ tỷ đang làm gì thế?
Tiểu Nha nhìn mái tóc đen nhánh của nữ tử mà hâm mộ, tóc mình hoe hoe:

- Tỷ đang đào rau dại, nhà muội không ăn sao?

Nữ tử cười đáp, thấy Tiểu Nha rất thú vị, tiểu nha hoàn bên cạnh cũng tới xem Hàm Hàm.

- Trước kia có ăn, hiện giờ không ăn nữa, rau dại không ngon, ca ca mùa đông trồng rất nhiều rau trong nhà, Tiểu Nha thích ăn lắm.

Nghe nó nói thư thế nữ tử kia hiểu ra:

- Muội có phải là tiểu thư của Vân gia không?

Cái họ này nàng đã biết từ trong thư của gia gia, nghe kể tới rất nhiều truyền kỳ về y, nhưng chưa được gặp người thật.

- Sao tỷ biết, ca ca không cho Tiểu Nha nói tên với người lạ.

Nữ tử nhoẻn miệng cười, khiến Tiểu Nha hơi thất thần, buột miệng nói:

- Tỷ tỷ thật xinh đẹp.

Tiểu nha hoàn huênh hoang nói:

- Tiểu thư nhà ta đương nhiên là đẹp, là mỹ nhân đẹp nhất.

- Không đúng, ca ca muội nói mỹ nhân đẹp nhất trên đời còn chưa xuất hiện, tương lai Tiểu Nha cũng sẽ là mỹ nhân rất đẹp.Nói rồi còn cố gắng ôm đầu không để người khác nhìn tóc lưa thưa vàng vàng của mình. Tiểu nha hoàn cười khành khạch miệng còn nói:

- Nha đầu nhóc con.

- Im miệng, không được nói bừa, tương lai Tiểu Nha đương nhiên là mỹ nhân.

Nữ tử áo lam xoa bàn tay Tiểu Nha dịu dàng nói:

Có lẽ bản thân nữ tử kia phát ra một sức mạnh làm người ta tin tưởng, Tiểu Nha kiềm giọt nước mắt sắp lăn xuống, chỉ thấy tỷ tỷ áo lam này là người tốt thứ ba trên đời, trừ không so được với nãi nãi và ca ca thì là người tốt nhất thiên hạ.

Là người mình thích, có đồ tốt tất nhiên phải cùng chia sẻ, món ăn ngon ở nhà rồi, không mang theo, giờ chỉ có Hàm Hàm. Cho nên Tiểu Nha bế Hàm Hàm lên đưa tới trước mặt nữ tử áo lam, để nàng cũng bế.

Tiểu nha hoàn rú lên một tiếng bỏ chạy, nữ tử áo lam lại chẳng lấy làm lạ, thấy mõm Hàm Hàm nhô lên nhấp xuống, thích lắm, lấy ít rau dại trong giỏ trúc đút cho Hàm Hàm, thấy con lợn nhỏ chẳng chút khách khí ăn hết sạch, Tiểu Nha lại lấy thêm rau trong giỏ đặt ở tay mình, Hàm Hàm dúi mõm vào tay Tiểu Nha, hơi ấm khiến tay ngưa ngứa, cô bé cười khanh khách.

Vân Diệp thả bốn con lợn ra cho chúng tự tìm thức ăn, nghe thấy tiếng cười của Tiểu Nha liền theo tiếng mà tới.

Chỉ thấy ba nữ tử lớn nhỏ quây thành một vòng đang trêu đùa Hàm Hàm, thi thoảng phát ra tiếng cười, y không quấy rầy, chỉ đứng một bên mỉm cười nhìn.

Nữ tử áo lam cảm giác tựa hồ có người bên cạnh, quay ngoắt lại, thấy một thiếu niên nam tử trường bào thiên thanh đang hứng thú nhìn mình, bất giác thẹn lắm, gò má trắng trẻo chớp mắt đã nhuộm một lớp phấn hồng, nhưng không hề bối rối, đưa tay vén mấy lọn tóc xõa xuống trán, đứng thẳng người, thi lễ tự nhiên:

- Thục trung Tân Nguyệt ra mắt Vân thế huynh.

Nàng dùng lễ cùng bối phận, phương thức xưng hô là cách con cháu quan hoạn hay dùng, không kiểu cách, không câu nệ, phóng khoáng tự nhiên, chẳng hề có vẻ rụt rè nào, Vân Diệp lòng khen ngợi, tay không cũng đáp lễ không chậm chút nào.

- Vân Diệp thất lễ rồi, vừa xong thấy tiểu thư và xá muội rất hợp ý, rất vui vẻ, cho nên không quấy rầy, mong thế muội đừng trách.

- Tân Nguyệt ở vùng hoang vu đất Thục lâu, không hiểu lễ số, làm thế huynh chê cười.

Vân Diệp gãi đầu, y thấy phiền nhất là loại lễ số nghiêm ngặt, đóng kịch một hai lần thì không thành vấn đề, chứ diễn tiếp thì không biết nói sao nữa:

- Ngọc Sơn tiên sinh là tiền bối mà tại hạ khâm phục nhất, tiên sinh cũng coi ta là vãn bối hợp ý, thế muội đa lễ như thế khiến ta chẳng biết phải làm sao.

Vân Diệp thân ở vị trí cao, lại suốt ngày quanh quẩn bên mấy vị hồng nho, nên nhiễm ít vẻ thư sinh, thêm vào sự kiêu ngạo không thể xóa bỏ của y, làm toàn thân phát ra khí khái rất siêu thoát.

Tân Nguyệt cười cáo từ, dẫn nha hoàn rời đi, Tiểu Nha quyến luyến vẫy tay hét to:

- Tân Nguyệt tỷ tỷ, mai muội đem Hàm Hàm đi thăm tỷ, nhà muội có rất nhiều món ăn ngon.

Chương 119: Thông minh và kẻ ngốc

Vân Diệp thấy chủ tớ Tân Nguyệt đi rồi liền trải thảm lên bãi cỏ nằm xuống, Tiểu Nha cũng buông Hàm Hàm ra, nằm gối đầu lên bụng Vân Diệp:

- Ca ca, Tân Nguyệt tỷ tỷ thật xinh đẹp, ca ca nói sau này muội có xinh đẹp như thế không?

Xinh đẹp á? Vân Diệp không thấy thế, đời sau trên TV trên phim ảnh đã thấy đủ các loại mỹ nữ rồi, Tân Nguyệt còn kém họ một quãng, chỉ thấy đây là nữ tử rất cởi mở, tiếp xúc nhất định rất vui.

- Tiểu Nha sau này đương nhiên sẽ thành nữ tử đẹp nhất, ca ca đảm bảo, nếu ai nói Tiểu Nha không đẹp, ca ca đánh gãy chân.

- Nhưng tóc muội cứ vàng khô, chẳng đẹp như Tân Nguyệt tỷ tỷ, nha hoàn kia còn nói muội là nha đầu ranh con.

Tiểu Nha nói ủy khuất với ca ca:

- Không sao, sau này chỉ cần Tiểu Nha ăn nhiều cơm, bớt ăn vặt sẽ có tóc đen, còn đẹp hơn cả Tân Nguyệt tỷ tỷ, nha hoàn kia lần sau gặp được, ca ca đánh gãy chân.

- Đừng, như thế Tiểu Thu sẽ bị què, Tân Nguyệt tỷ tỷ đau lòng, chúng ta đừng đánh Tiểu Thu.

Khi hai huynh muội đang chuyện phiếm thì lão nãi nãi ở trên sườn đồi cách đó không xa nhìn xuống, thẩm thẩm cô cô líu ra líu ríu cãi nhau không ngừng, nói là xa quá không nhìn rõ, không biết có dễ sinh nở không, bị lão nãi nãi mắng im miệng:

- Hôm nay mới là lần đầu tiên Diệp Nhi gặp Tân gia tiểu thư, các ngươi lắm mồm cái gì, nếu vì các ngươi nói bậy nói bạ mà làm hỏng hôn sự này, để xem ta xử lý các ngươi ra sao.

Lão nãi nãi miệng nói rất nghiêm, lòng tính toán làm sao tới nhà Ngọc Sơn tiên sinh bái phỏng Tân lão phu nhân, thuận tiện ngắm thật kỹ Tân gia tiểu thư, bà không tin hẳn vào lời Lão Lý.

Tình hình trong nhà rất quỷ dị, lão nãi nãi cứ nhìn Vân Diệp một cái là cúi xuống cười, cô cô thẩm thẩm cứ ướm quần áo lên người y, tính toán làm sao cho y hấp dẫn hơn một chút.

Mỗi ngày đều đi chăn lợn, mặt cỏ dần có thứ nhảy qua nhảy lại, từ chấm đen đen nhỏ tới dần dần thành màu vàng, có mấy con không ngờ đã bay được, tâm tình Vân Diệp mỗi lúc một tệ.

Đã lâu lắm rồi không nhận được quân báo của Tả Vũ vệ, cũng không biết đám Trình Xử Mực có ổn không, có gặp phải chiến đấu không? Có bị thương không? Vân Diệp không biết gì cả.

Lý Tịnh rốt cuộc dùng ba nghìn người đánh lén Hiệt Lợi ra sao? Hiện giờ đã tháng năm rồi, ông ta đang đợi mùa đông tới? Vân Diệp cũng không biết.

Khoai tây trồng ở đâu? Do ai trồng? Lý Nhị muốn dùng nạn châu chấu phản kích ai? Chuẩn xác mà nói mục tiêu là ai? Vân Diệp chẳng hay biết.

Bị gạt ra bên lề rồi, đó là câu trả lời chính xác nhất.

Một con người không thể quá kiệt xuất, kiệt xuất sẽ bị đẩy ra khỏi bầy, mọi người sẽ bất giác giữ khoảng cách với ngươi, đời sau có một câu danh ngôn, một người đi trước người khác nửa bước là thiên tài, đi trước người khác một bước là kẻ điên.

Vân Diệp cảm thấy giờ mình bị cách ly như kẻ điên rồi.Lão Trình lâu lắm rồi không viết thư tới, Lão Ngưu cũng như thế, bọn họ không có khó khăn cần tìm Vân Diệp nữa.

Vân Diệp có thể tưởng tượng ra được đôi tay của Lý Nhị đang khống chế tất cả, từ vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi của Lý Thừa Càn là biết tất cả biến hóa tới từ trung tâm quyền lực tối cao.

Mình là tên ngốc, đó là đánh giá Vân Diệp giành cho bản thân, đám người trên triều đường hi vọng Vân Diệp là tên ngốc, đó là kết quả bọn họ nỗ lực muốn có được, Vân Diệp phải là tên ngốc, đó là quyết định trong lòng Lý Nhị.

Nếu đã là tên ngốc rồi thì phải làm một số việc của kẻ ngốc.

Cho nên Vân Diệp vì ăn thịt lợn mà bắt toàn bộ nông hộ trong trang nuôi lợn, thích ăn trứng gà, liền bảo toàn bộ nông hộ nuôi gà, cực kỳ thích lợn, nên tự mình đi chăn lợn.

Thế là mọi người đều vui, không một ai đàn hặc Vân Diệp mất thể diện, cũng không ai đi khuyên can hành vi trái ngược này, ai cũng cười ha hả đợi Vân Diệp gây ra những chuyện buồn cười nhất.

Đứng ở trên đỉnh Ngọc Sơn, Vân Diệp đón gió, phanh áo ra, để gió núi lồng lộng quất vào ngực, dùng sức mạnh toàn thân hướng về phía Trường An rống lên:

- Các ngươi đều là một lũ ngu xuẩn, muốn đợi xem chuyện cười à, đợi thêm một tháng nữa đi.

Mặc lại y phục xuống núi, khôi phục vẻ hiền lành cười cợt, không ngừng chào hỏi các trang hộ, nói chuyện gia súc gia cầm trong nhà.

Các trang hộ phát hiện ra cứ nuôi lợn như vậy cũng không sao cả, chỉ hơi mệt một chút, đám gà kia cứ đẻ trứng liên tục, bọn nhỏ hàng ngày đi chăn vịt ngỗng đều xách theo giỏ nhỏ, lũ vịt có cái thói xấu đẻ trứng lung tung, phải chú ý, đợi nhặt đầy giỏ rồi đem nộp tô cho Vân gia, đến khi thu hoạch lúa mạch, riêng trứng gà đủ thay tiền tô năm nay, có thể giữ lại lương thực trồng được cả năm, đây là chuyện trước kia mơ cũng không dám, trong nhà còn thi thoảng có trứng gà, trứng vịt để ăn, bọn nhỏ mong đợi ngày này bao năm rồi.
Nhìn các trang hộ ngày đêm vất vả trên đồng ruộng, Vân Diệp rất muốn nói với bọn họ, làm thế là vô ích, đợi châu chấu từ trong mặt đất tanh tách nhảy ra, vụ thu hoạch các ngươi mong đợi, tất cả những điều các ngươi làm sẽ là phí công.

Nghe nói trong nhà mấy vị vương gia mua rất nhiều lương thực, nhà Trường Tôn, nhà họ Đỗ họ Phòng cũng mua không ít, mọi năm lúc này các thương gia bán ra rất nhiều lương thực tồn kho đợi cho lương thực mới vào, năm nay quái lạ, không bán lương thực cũ, còn nâng giá lên.

Trừ người dân, tất cả mọi người đều đang đợi nạn châu chấu tới để đạt được những mục đích khác nhau.

Vân gia đã chuẩn bị từ trước, phường dân của phường Chiêu Quốc từ năm ngoái đã lục tục mua đủ lương thực ngươi năm trăm cân, ta ba trăm cân từ kho lương, còn không khiến người khác chú ý, do thời gian chuẩn bị dài, nên không khiến ai hoài nghi, đều nói đám ma nghèo phường Chiêu Quốc có chút tiền là mua lương thực vì sợ đói quá rồi. Trình gia, Ngưu gia cũng chuẩn bị sẵn sàng, bọn họ chỉ không bán lương thực năm ngoái đi mà thôi.

Đám hoàng đế và quý tộc lão gia được thể rồi.

Một con ngựa cắm cờ đỏ trên lưng mang tới cho bọn họ tin tức mong đợi từ lâu, Đồng Quan có châu chấu, che mù trời, tới đâu cây cỏ đều không còn.

" Bắt châu chấu, triều đình mua số lượng lớn, một đồng ba cân. Triều đình mở kho lương cứu tế người dân."

Trên triều đường không chút rối loạn, Ngụy Trưng lấy làm lạ vì hiệu suất cao của triều đình, nhất là mấy vị trọng thần không ngờ còn giống như thở phào, mặt có vẻ vui mừng, người không hiểu còn tưởng trên triều đều là cao nhân thấy Thái Sơn đổ không đổi sắc.

Ngựa liên tục tới kinh thành, trên bản đồ từ Đồng Quan, Phù Phong, Hoa Huyền, Phượng Tường, Kinh Dương, Tam Nguyên cho tới Kỳ Sơn, Chu Chí rồi Trần Thương, toàn bộ Quan Trung đã cắm chi chít màu đỏ biểu hiện thiên tai, không còn ai cười nổi nữa, Lý Nhị cũng không cười nổi nữa.

Thiên tai quá lớn, vượt xa phòng tuyến tâm lý của Lý Nhị, không có phản ứng ngay từ đầu là sai lầm lớn nhất của ông ta, Vân Diệp nói đây là tai họa cực lớn, nhưng ông ta không để ý, năm ngoái nạn châu chấu chỉ có ở hai châu, năm nay ông ta chuẩn bị năm châu gặp tai nạn.

Giờ đã có hai mươi bảy châu.

- Truyền Vân Diệp tiến kinh.

Lý Nhị đấm lên tay vịn long ỷ, máu tươi rỉ ra, nội thị vừa định kêu lên thì bị ánh mắt như sói của Lý Nhị làm nuốt trở lại.

Lại bộ thượng thư đi tới bẩm báo:

- Khởi bẩm bệ hạ, Vân hầu xin nghỉ rồi, nói là theo Tôn Tư Mạc vào sâu trong núi Tần Lĩnh hái thuốc, hiện giờ không biết ở đâu.

Lý Nhị long nhan giận dữ:

- Tìm y, dù đào ba thước đất cũng phải tìm y cho trẫm.

Chương 120: Châu chấu tới rồi

Ở sâu bên trong dãy Tần Lĩnh, cổ thụ um tùm, những cây leo không rõ tên quấn quanh thương tùng che kín cả bầu trời, sóc nhảy qua nhảy lại trên cành cây kiếm ăn, thi thoảng chạy xuống mặt đất, nhặt quả tùng năm ngoái lên nhìn kỹ xem còn sót gì bên trong không, một tiếng động lạ phá vỡ sự tĩnh mịch của rừng rậm, con sóc nhỏ mau chóng bò lên cành cây, nấp trong hốc cây lắng nghe tiếng động kỳ lạ.

- Tiểu tử nhà ngươi xưa nay lười nhác, lần này lại theo lão đạo vào núi hái thuốc, e là có chuyện phải không? Ngươi đang trốn cái gì?

Một người trung niên mặc đạo bào xuất hiện dưới cây tùng:

- Vãn bối cho rằng đạo trưởng sẽ không hỏi cơ, không ngờ người vẫn nhịn được năm ngày.

Vân Diệp cũng mặc y phục tương tự, lưng đeo một cây cung, một ống tên, hông gài đao, gậy gỗ trong tay không ngừng khua khoắng trong bãi cỏ.

Trang Tam Đình, Lưu Tiến Bảo cùng với ba hộ vệ khác mặc giáp da, tay cầm cung, võ trang đầy đủ, mỗi lần dừng lại đều bảo vệ Tôn Tư Mạc, Vân Diệp ở giữa.

- Rốt cuộc là chuyện gì, lần này chính ngươi thúc giục lão đạo vào núi, đừng lấy ta làm cớ, nói rõ đi, khỏi khiến ta cứ thấp thỏm.

Tôn Tư Mạc lấy bình nước xuống uống một ngụm hỏi tiếp:

- Tiểu tử đốt một đống lửa, vốn là nhắc mọi người cẩn thận hỏa hoạn, đừng để bị lửa cháy, kết quả có người cảm thấy lửa là thứ tốt, ôm vào rất nhiều củi để đốt, hiện giờ lửa lớn rồi, tiểu tử không dập nổi nữa, chỉ còn cách chạy trốn.

- Lửa gì?

- Nạn châu chấu, rất rất lớn, hiện giờ có thể nói tiểu tử nghẹn chết rồi, hoàng đế không cho nói ra, giờ không thành vấn đề nữa, châu chấu đã bay khắp thế giới, muốn giấu cũng không giấu được.

- Hiện giờ ngoài rừng toàn là châu chấu sao?

- Đúng thế, bao phủ trời đấp, lấp kín ruộng đồng, toàn bộ Quan Trung là châu chấu, đạo trưởng tưởng tượng xem, hoàng trùng bay như bão cát, hùng tráng cỡ nào! Cứ để châu chấu tới dữ dội vào! Lão tử cảnh cáo rồi, nhưng toàn những kẻ muốn kiếm lợi trong đó, toàn đợi phát tài, cút bà nó đi, lão tử mặc xác, ta chuẩn bị một vạn năm nghìn quan mua châu chấu, một đồng ba cân, ta mua bốn nhìn năm trăm cân, ta đợi các ngươi bắt nhiều vào, chỉ cần các ngươi bắt được hết, lão tử bán quần cũng mua.

Vân Diệp cứ nói cứ nói, lời dần trở nên lộn xộn, nước mắt chan chứa:

Tôn Tư Mạc ngồi phệt xuống đất, tay run rẩy muốn nắm lấy góc áo Vân Diệp, nắm hai lần mà không được, mấy chữ nạn châu chấu như hút hết tất cả sức lực của ông ta.

Đám Trang Tam Đình ngây ra nhìn Vân Diệp rơi vào điên cuồng, chỉ thấy đầu kêu ong ong, trời đất, cây cối đang nhanh chóng rời bỏ bản thân, chỉ còn lại mình nho nhoi trong bóng tối.

- Sau đại nạn ắt có đại dịch, hoàng đế bệ hệ của ta, ông đã chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón ôn dịch chưa? Hiện giờ là lúc nóng nhất, là thời kỳ dịch bệnh khuếch tán tốt nhất, ông chuẩn bị xong chưa? Đợi tai họa này qua rồi, ông còn năng lực chinh phạt Đột Quyết sao? Ông giết được Hiệt Lợi là do dẫm phải cứt chó....

Chửi trời mắng đất thao thao bất tuyệt một phen cuối cùng cũng ngừng lại.
Vân Diệp ngồi trên mặt đất, vùi mặt vào gối, không nói nữa.

Rừng rậm quay lại yên tĩnh, con sóc lần nữa thò đầu ra cảnh giác nhìn bảy con quái vật đờ đẫn dưới gốc cây.

Bi thương luôn biết lan đi, giống như niềm vui cũng truyền nhiễm vậy, lúc này con sóc đại khái đang cầu khẩn quái vật đừng cướp cây của mình, vẻ mặt u buồn bi thảm. xem tại TruyenFull.vn

- Vân hầu, hiện không phải là lúc bỏ trốn, người đường đường là hầu gia Đại Đường, tất nhiên phải gánh lấy trách nhiệm của mình, chúng ta về thôi, về ngay lập tức.

Tôn Tư Mạc không biết lấy sức lực ở đâu ra, kéo Vân Diệp dậy:

- Hầu gia, tiểu nhân dù phải cõng cũng đưa người ra khỏi núi, cả trang đang đợi người cứu mạng đấy.

Trang Tam Định đá bốn người còn lại, cấp thiết nói:

Hắn luôn tin tưởng vào hầu gia của mình, luôn cho rằng Vân Diệp có thể xoay chuyển càn khôn vào thời điểm nguy cấp nhất.

Vân Diệp ngạc nhiên nhìn Trang Tam Đình, bản thân y còn chẳng chắc, hắn lấy đâu ra lòng tin đó.

- Trong trang tất nhiên là không sao, ngươi cho rằng ta bắt bọn họ chăn gà chăn lợn khắp núi là vì sao, là để cho gà ăn hết châu chấu ở trong cỏ, khi ta tới đã xem rồi, trong trang của chúng ta có châu chấu, nhưng không nhiều như ở nơi khác, không có sức mà làm hại. Nhưng những thứ này có cánh, chỗ chúng ta không có, bọn chúng ăn hết ở nơi khác sẽ bay tới trang của chúng ta ăn, đây là bài toán khó giải.

- Vậy phải làm sao, lương thực trong trang của chúng ta...Trang Tam Đình khóc rồi, một hán tử ra chiến trường nhận 9 đao không khóc, giờ lại khóc tu tu:

- Khóc cái rắm ấy! Trang của chúng ta dù không có lương thực thì sao nào? Không có thì chẳng phải còn gà vịt, mỗi nhà còn có lợn, không chết đói được, khi rời nhà ta đã bảo Lão Tiền rồi, thời gian này không thu trứng gà, để các trang hộ đổi chút lương thực, vượt qua nạn đói không thành vấn đề, nam nhân to tướng mà chảy nước đái ngựa.

Vân Diệp quát mắng rất đường hoàng, quên rằng vừa rồi minh cũng khóc như đứa bé nằm nôi.

Lão Tôn bình tĩnh lại, chỉnh lý thảo dược trong túi, sách gùi thuốc đi về, Vân Diệp hết cách đánh đi theo, nếu Lão Tôn trơ mắt nhìn nạn dân khắp nơi ở Quan Trung mà không làm gì chẳng bằng giết ông ta luôn.

Đột nhiên Lão Tôn quay lại vỗ mạnh lên vai Vân Diệp:

- Lão phu cũng tin tưởng ngươi, khi cần dùng tới lão phu, dù là cái mạng này cũng cho, chỉ cần qua được tai nạn.

Vừa rồi phát tiết một chập làm Vân Diệp nhẹ nhõm hơn không ít, trước khi thiên tai tới còn sợ hãi, giờ thành sự thực rồi, chẳng có gì đáng sợ nữa, ngươi có sợ, tai họa cũng chẳng dừng bước.

Vui vẻ thoải mái lúc mới vào rừng không còn nữa, Lão Tôn căn bản không coi Vân Diệp là người, dọc đường chèo đèo lội núi, lộ trình năm ngày mất hai ngày đã sắp về, tới bìa rừng, cây cối ngày càng thưa thớt, dấu tích con người cũng ngày càng nhiều.

Vân Diệp đi tới sưng chân rồi, mỗi tối Lão Tôn châm cứu xoa bóp cho y, Vân Diệp ngày thứ hai còn miễn cưỡng theo kịp, y hơi hối hận mình xúi Lão Tôn vào sâu trong rừng làm gì chứ.

Bên bìa rừng có rất nhiều người, vừa thấy Lão Tôn và Vân Diệp liền như thấy người thân, Lưu Hiến tóm lấy tay Vân Diệp không buông, mắt đỏ kè:

- Bệ hạ chiếu hấu gia hỏa tốc về kinh.

Từ miệng Lưu Hiến biết rằng ba ngày trước có hai bảy châu của Quan Trung đồng loạt bùng phát thiên tai, châu chấu từ kênh rạch, lau sậy, bãi hoang bay lên, kết thành từng bầy, báo cáo sớm nhất là Đồng Quan, các châu huyện khác cũng nối nhau báo lên.

Ngô Giới huyện lệnh Chu Chí tránh châu chấu lan tới châu huyện khác đã hạ lệnh đốt ruộng, để hoa màu toàn huyện chết cùng với châu chấu, còn bản thân cũng nhảy vào lửa, khiến thiên hạ chấn kinh.

Vân Diệp không nói không rằng, chỉ ngồi trên xe ngựa mặt Lưu Hiến đưa mình tới kinh thành, Tôn Tư Mạc cũng ở trên xe ngựa, nhìn cảnh sắc bên ngoài không nói gì.

Lạ quá, Vân Diệp nghe thấy tiếng rền của máy bay, từ xa tới gần, đang định xem xem có phải ai đó bị lỗ giun đưa tới triều Đường không, mình còn đi hoan nghênh thì nghe mã phu hét lên:

- Châu chấu tới rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau