ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1156 - Chương 1160

Chương 1157: Tiếng Kêu Gào Của Lộc Đông Tán

Ngọc Sơn tiên sinh lắc đầu:

- Ngươi đừng nói đỡ cho bọn chúng, nếu như hành vi của bọn chúng còn chấp nhận được, ai lại rỗi hơi lôi chúng về kinh? Ngự sử sắp vào kinh, ngươi chuẩn bị để cứu bọn chúng một mạng, không cứu được ta cũng không oán, vạn lần đừng làm cứng.

Nhạc mẫu sẽ ở trong nhà, phụ nhân tiểu hộ không dám vào cửa Vân phủ, nếu không phải Tân Nguyệt thảm thiết gọi mẹ khiến bà dừng bước, thì bà đã xoay người bỏ chạy rồi.

Vừa thấy Vân Diệp bà liền khóc lóc xin y cứu hai nhi tử, nhạc phụ y vẫn đang đi cùng hạm xa của hai nhi tử từ tận Thục trung xa xôi tới Quan Trung.

Vân Diệp hỏi chuyện nhưng nhạc mẫu cũng không biết nhiều, cuối cùng chỉ nói được có liên quan đến người Thổ Phồn là hết.

Lão gia tử cũng bớt lo lắng, Vân Diệp biết vậy cũng thả lỏng hơn. Chỉ cần liên quan đến Thổ Phồn, Vân Diệp cho rằng không có đại sự gì. Nếu người đã vào Quan Trung cũng không cần phiền nữa, ngày mai đến Bá kiều hỏi trước là biết, tên ngự sử dở hơi kia sao lại làm như vậy?

Dù hai tiểu cữu tử có giết chết Tán Phổ của Thổ Phồn thì cũng ăn nhằm gì? Đại Đường chưa bao giờ mang mạng người mình giao cho ngoại tộc, chỉ dẫn về kinh xong là ỉm đi, sao lần này lại bị Ngự sử níu lấy không buông? Ngự sử to đầu nhất Ngụy Trưng hai ngày trước còn ngồi ăn bánh đúc trên Tây thị cùng y thì lo gì?

Nhạc mẫu rất bối rối nói nói chuyện với cô gia, muốn đứng lên lại bị Tân Nguyệt giữ chặt, ngồi trên ghế nhận bái kiến của Vân Diệp. Lão nãi nãi cũng từ Phật đường đi ra nói chuyện với thân gia.

- Mẹ yên tâm, nếu tiểu Nhiên và tiểu Hổ đã nhập quan thì chắc chắn sẽ không có chuyện gì. Tên Ngự sử lại dám lớn mật như vậy, lần này nếu không cho bọn chúng biết chút lợi hại thì chúng còn tưởng Vân gia ta là bùn đất. Mấy năm nay gia gia luôn không muốn nhà chúng ta vào Quan Trung, chỉ cho mọi người làm ăn nhỏ ở Thục trung quả là thiệt thòi, giờ thì hay rồi, khiêm nhường quá để người ta bắt nạt.

- Con à, từ nhỏ tính tình con đã cương liệt, ca ca và đệ đệ con thì lại nhu mì, bị người ta bắt nạt cũng không dám nói, cô gia chúng ta là Hầu gia, quan viên Thục trung cũng cho chúng ta mấy phần mặt mũi. Nhưng lần này không biết phạm phải vương pháp gì, Ngự sử cũng không nói rõ, chỉ nói chuyện đã xảy ra rồi gô cổ hai đứa nó về Quan Trung.

- Mẹ, không cần vội, dù lão gia không tiện ra mặt, ngày mai con mặc cáo mệnh đồ thì tên Ngự sử khốn đó cũng phải dùng đại lễ tham bái, tùy tiện bắt người, thế gian còn có vương pháp hay không?

Nhạc mẫu nghe khuê nữ khoác lác cũng thấy an ủi phần nào, sau khi ăn xong hai bát mì liền được Tân Nguyệt dìu đi nghỉ ngơi, lúc này lão nãi nãi nói nhỏ với Vân Diệp:

- Cháu ngoan, việc thân gia lần này nhất định phải giúp, nhiều năm như vậy họ vẫn chưa cầu chúng ta việc gì, lần này có vẻ không còn cách nào khác nên mới nhờ đến chúng ta, cháu nghĩ cách xem thế nào.

- Nãi nãi yên tâm, nhạc phụ đến Quan Trung vừa đến Quan Trung đã cầu viện chúng ta, có lẽ đã là tuyệt lộ. Đều là người có khí phách, nếu không phải tuyệt lộ sẽ không cầu người. Nãi nãi, tôn nhi rất tò mò với nhạc phụ, Nguyệt nhi gả vào nhà chúng ta 12 năm rồi mà tôn nhi còn chưa bái kiến, thật là thất lễ. Lão quản gia cầm bái thiếp của Vân Diệp đến Thôi gia Hình bộ Thị lang, kết quả thư trả lời của lão Thôi làm y choáng váng, lão không hề biết gì cả, trong thư hồi âm cũng không thấy nói qua. Vân Diệp không yên tâm lại đến chỗ Tôn Tư Mạc ẩn cư tìm Lê Đại Ẩn chất vấn một phen, nói không chừng là bị bọn họ sai khiến.

Lê Đại Ẩn gào lên nói không thể có chuyện này, còn bảo Vân Diệp biến nhanh, mỗi lần hắn thấy y là thương thế lại nặng thêm một phần, bảo Vân Diệp lần sau đừng để hắn thấy mặt, nếu hắn khùng lên cho Vân Diệp một đao thì cả hai cùng xong đời.

Như vậy Vân Diệp thấy an tâm hơn, y liền mang theo gia tướng võ trang đầy đủ lên đường, đến Bá kiều đã thấy lão Tiền dựng xong một cái lán. Vân Diệp toàn thân quân trang ngồi trong lán chờ đoàn Ngự sử xuất hiện.

Mặt trời lên đỉnh đầu, Ngự sử còn chưa tới mà Lộc Đông Tán đã tới, cũng đứng cạnh Bá kiều như đang đợi ai, còn có một quản sự Trưởng Tôn gia phụng bồi. Quản sự thấy Vân Diệp thì biến sắc một chút, đang định sang thì bị Lộc Đông Tán giữ chặt không thể động đậy, mồ hôi trên trán hắn liền túa ra như tắm.

Vân Diệp cười cười, phân phó nhỏ một tiếng, một gia tướng liền cưỡi ngựa chạy thẳng tới đại doanh Lĩnh Nam thủy sư. Hôm nay vội đi quên mang bát ngưu nỗ tới, có cao thủ như Lộc Đông Tán ở đây, không có bát ngưu nỗ không thể trấn áp được cục diện.

Người Vân gia luôn chú trọng tiêu diệt địch nhân đang nhắm vào mình, cho nên ba mươi mấy gia tướng cũng được trang bị cường nỗ.

- Không ngờ lại có thể gặp Vân hầu ở đây, lâu ngày không gặp Vân hầu vẫn khỏe chứ?

Lộc Đông Tán mỉm cười chào hỏi Vân Diệp, người này ở Trường An đã lâu, giờ nói tiếng Đại Đường cũng êm tai hơn nhiều. - Lộc Đông Tán, ngươi thật có bản lĩnh, ngươi lại có thể xúi giục Trưởng Tôn gia làm khó chúng ta, ta rất muốn đi hỏi Trưởng Tôn Xung luôn mồm xưng huynh gọi đệ với ta xem rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.

Vân Diệp không thèm nể mặt, tên quản sự Trưởng Tôn gia đổ mồ hôi càng lúc càng nhiều, không biết Lộc Đông Tán làm gì hắn mà hắn không thể nói, không thể động đậy, chỉ có thể dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Vân Diệp.

Lộc Đông Tán cười:

- Nghĩa là thế nào? Vân hầu tước cao vị tôn, Lộc Đông Tán chẳng qua chỉ là dã nhân hoang nguyên, đối nghịch hai từ này sao dám nói đến? Chẳng qua hôm nay lão phu đang đợi ác tặc lớn mật sát hại bách tính Thổ Phồn, muốn lôi chúng đến trước mặt trước mặt bệ hạ nói rõ ràng.

Vân Diệp phá lên cười rồi không nói gì nữa, trở lại lán uống tiếp trà. Nếu như tiểu cữu tử thật sự giết người Thổ Phồn, thì Đại Đường nên tưởng thưởng, sao có thể bị tội? Cho nên y liền biết hai người bị liên lụy, quả không sai.

Bách Kỵ ti trước đem bột chì trộn vào muối ăn rồi bán sang cho người Thổ Phồn mà hoàng đế đâu có nổi giận? Bách tính Thục trung hận người Thổ Phồn thấu xương, có xảy ra chuyện gì cũng không lạ. Giờ Vân Diệp lại rất muốn biết tiểu cữu tử của mình làm gì người Thổ Phồn. Chờ một lát hạm xa đến sẽ đoạt người mang đi, dạy dỗ tên Ngự sử một trận, rồi sau đến Trưởng Tôn gia hưng sư vấn tội. Không cần phải nói, tên Ngự sử này nhất định là môn sinh Trưởng Tôn gia, chỉ là không biết có phải tên đó có biết hắn đang bắt tiểu cữu tử của Vân Diệp hay không.

Đợi rất lâu vẫn chưa thấy hạm xa, trong khi đó thủy quân Lĩnh Nam đã dẫn theo một đội 98 tên quân sĩ tới, cộng thêm y là đúng 99 người. Một đội ngũ hơn trăm người là phải lập hồ sơ, giờ chưa đủ nên vẫn bình yên. Ba bộ bát ngưu nỗ đang ở trên xe ngựa, vừa tới liền tạo thành một vòng tròn, vây Lộc Đông Tán và mấy người Thổ Phồn vào giữa. Tiếng két két vang lên, vũ khí đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần Vân Diệp hô một tiếng là đồng loạt bắn.

- Vân Diệp, ngươi muốn làm gì?

Lộc Đông Tán quả thực không ngờ Vân Diệp lập tức trở mặt, không nể mặt mũi nhà Trưởng Tôn chút nào. Đám huân quý không phải thích thỏa hiệp và nhượng bộ sao?

**********

Vân Diệp không tin Trưởng Tôn Vô Kỵ lại không biết Thổ Phồn đi đối phó y, trong đám huân quý, ngoại trừ lão Trình, lão Ngưu, lão Tần, Uất Trì, thì Trưởng Tôn Vô Kỵ chính là người hiểu y nhất.

Vân gia trong mắt huân quý chính là gia tộc tốt nhất để bàn chuyện kết minh, gia tộc như vậy chỉ có thể làm bằng hữu, không thể làm địch, lão hồ ly Trưởng Tôn Vô Kỵ không thể phạm sai lầm như vậy, Trưởng Tôn Xung càng không. Vân Diệp đối với hữu nghị của hai người trước nay chưa từng nghi ngờ.

Chương 1158: Tiếng Kêu Gào Của Lộc Đông Tán (2)

Cho nên Vân Diệp liền đưa ánh mắt chăm chú đến tên quản sự đang mồ hôi đầm đìa. Chỉ có một khả năng, đó là tên quản sự này bị Lộc Đông Tán lừa, và tên Ngự sử xui xẻo đó không biết hai huynh đệ Tân gia là tiểu cữu tử của Vân Diệp, dù nhạc phụ có nói thì bọn họ cũng không tin, một tài chủ nông thôn sao có thể có cơ hội gả khuê nữ cho một vị Truyền quốc hầu? Hơn nữa còn là chính thê, cái này quá buồn cười, nói tiểu thiếp còn được, nhưng một tiểu thiếp còn chưa khiến Trưởng Tôn gia cố kỵ.

Một đội nhân mã từ Bá kiều đi tới, trên lá cờ đầu có ghi phụng chỉ xuất kinh. Đều nói Ngự sử đi tuần không thể kinh động bách quan, nhưng vầy coi như thất bại, trông đội ngũ rầm rộ là biết.

Vân Diệp vung vẩy roi, đứng ở đầu cầu vụt xuống nước. Đội ngũ Ngự sử còn chưa đưa biển hiệu tránh ra thì Vân Diệp đã cười nói:

- Ta tới cướp.

Kỳ bài quan đi đầu đứng im bất động, hắn thấy đối diện Bá kiều bát ngưu nỗ cũng đã chuẩn bị, nơi này làm gì có mã tặc, phụ cận Trường An xuất hiện mã tặc chẳng phải chuyện cười sao? Huống chi phủ binh lúc nào cũng tiến hành bắt cướp.

(Kỳ bài quan: quan cầm cờ, bảng hiệu)

Vị trước mặt này lại càng mặt trắng râu ngắn, có điểm nào giống mã tặc? Chỉ riêng kim quan đội trên đầu mã tặc có cướp cả đời cũng chưa có, đừng nói tới ngọc bội bên hông.

- Vị công tử này, đây là Ngự sử tuần tra hồi kinh, không phải nơi đùa giỡn, thỉnh công tử tránh ra, nếu có chỗ nào đắc tội, đợi ta bẩm báo thượng quan rồi phân xử sau.

- Ngươi rất cơ trí, sao lại đi làm chuyện ngu xuẩn này? Tên Ngự sử đó tên gì? Hắn nghĩ rằng ôm được bắp đùi của Trưởng Tôn Xung là ta không dám làm gì hắn phải không? Có biết ta đây đánh Trưởng Tôn Xung không chỉ một, hai lần? Gọi hắn đến đây, nếu không khiến ta hài lòng, coi chừng ta lật cả mả tổ hắn lên.

Kỳ bài quan cũng là kẻ tinh minh trong kinh thành, trước đã nhìn thấy bên hông Vân Diệp đeo Vân ngọc bội, lại nghe lời Vân Diệp vừa mới nói, liền đoán ra thân phận Vân Diệp.

Giờ hắn rất muốn quất ngựa chạy trối chết, tên thổ tài chủ kia không ngờ lại nói thật, bọn họ quả nhiên là thân thích của Lam Điền hầu phủ, còn là quan hệ rất gần, bằng không Vân Diệp sẽ không xuất hiện ở Bá kiều này.

- Ty chức Cầu Hi ra mắt Hầu gia!

Kỳ bài quan lập tức lăn xuống phủ phục trên đất, có điều người này coi như trung thành, cố ý hô lớn để Ngự sử trong xe phía sau nghe thấy, tận chức trách đến phút cuối cùng.

- Hô cái gì? Nhạc phụ ta đi từ đầu đến giờ chắc danh hiệu ta không ít lần chứ? Các ngươi còn coi như gió qua tai? Giờ bản hầu đích thân tới, không biết tên Ngự sử này vẫn còn không coi ta ra gì?

Vân Diệp lấy chân gẩy đầu kỳ bài quan lên, vì hắn tận tâm tận sức với cương vị nên không hạ roi đánh hắn.

Cả đội ngũ đứng đực trên Bá kiều, lúc này một lão hán gầy đét kêu khóc chạy tới:

- Hiền tế ở đâu, hiền tế ở đâu? Đây chính là nhạc phụ rồi, so với lời Tân Nguyệt tả thì không giống lắm. Nghe nói là một lão nhân mập mạp, sao giờ lại thành bộ dáng này? Vân Diệp tiến lên đỡ lão nhân, đợi lão đứng vững rồi hành đại lễ nói:

- Tiểu tế Vân Diệp tới chậm, thỉnh lão đại nhân đừng phiền lòng. Giờ ngài vào lán nghỉ ngơi một chút, tiểu tế xử lý xong chuyện ở đây sẽ cùng về nhà.

Lão đầu tử lau gật đầu liên tục, lão Tiền đi tới đỡ lão đầu tử vào lán nghỉ ngơi, vừa đi vừa khuyên:

- Lão đại nhân đi đường xa giờ nên nghỉ cho khỏe, chút chuyện nhỏ Hầu gia sẽ giải quyết nhanh thôi. Hai vị thiếu gia lúc nữa là có thể về nhà, phu nhân còn đang chờ lão đại nhân ở nhà đó.

Vân Diệp đợi lão nhân vào nghỉ, nhìn Ngự sử ngồi trên xe nói:

- Xuống đây đi, ở bên ngoài ngươi có thể đất rung núi chuyển, nhưng vào Trường An ngươi không biết mình thế nào sao? Ta rất có trách nhiệm nói cho ngươi biết, ngươi nhất định phải chết, cho dù Trưởng Tôn Vô Kỵ tự mình bảo đảm ngươi cũng chết chắc. Nếu như không muốn liên lụy người nhà thì mau bẩm rõ đầu đuôi. Chỉ cần tội cấu kết Thổ Phồn hại bách tính bản quốc là đủ tiên trảm hậu tấu ngươi.

Rèm xe ngựa vén lên, một trung niên rất cao bước xuống, ngoài sắc mặt nhợt nhạt thì coi như trấn định, khom người thi lễ với Vân Diệp:

- Lục Trung Đình bái kiến Vân hầu, hạ quan càn rỡ tin lời tiểu nhân sàm ngôn, hôm nay đã phạm tội tày trời, chỉ khổ tiểu nhân kẹp giữa hai đại nhân, chém giết chỉ chờ ý Vân hầu.

Vân Diệp cười cười nói: - Cũng coi là có cốt khí, vì sao ngươi không khăng khăng thê đệ ta giết người Thổ Phồn bị ngươi bắt được, như vậy có khi còn cắn được ta phạm tội cướp tù xa?

Lục Trung Đình cười thảm:

- Tội danh đó ở Đại Đường chính là chiến công, nhất là trong quân môn các ngài. Ta cũng không biết người đưa tin sao nhất định mượn cớ như vậy, vị lão nhân kia luôn miệng nói mình chính là thân quyến huân quý mà ta một mực không tin, thật quá tự đại. Lúc đó ta chỉ cần hỏi kĩ một chút là có thể biết, tuyệt đối sẽ không có chuyện ngu xuẩn thế này xảy ra. Giờ thấy người Thổ Phồn ở đó, ta liền biết chắc chắn không có sinh lộ để đi.

Vân Diệp thu roi vào, ngồi trên lan can nói với Lục Trung Đình:

- Ngươi nghĩ dựa vào Trưởng Tôn gia là ta không ý kiến sao? Nhạc phụ ta nói tên ta rõ ràng ngươi lại bỏ ngoài tai, tâm tư trèo cao đã che mờ mắt ngươi. Nói cho ngươi biết, chuyện này ta bảo đảm Trưởng Tôn Vô Kỵ, Trưởng Tôn Xung cũng không biết, nhìn thấy chưa, chính là tên kia, là quản sự Trưởng Tôn gia, ta nghĩ tín hàm nhất định từ tay hắn. Một quan viên lại bị nô tỳ đùa bỡn, vì nịnh bợ không tiếc sát hại bách tính Đại Đường, bệ hạ biết nhất định sẽ ăn sống nuốt tươi ngươi.

Ha ha ha, ngày mai lâm triều có cái để cười Ngụy Trưng rồi, mấy năm nay lão gia luôn nhìn ta không vừa mắt, không biết ngày mai vẻ mặt lão gia sẽ hay ho thế nào đây.

Bỏ đi, ta chẳng có tâm tư so đo với một người chết như ngươi, mau thả thê đệ ta ra, ta kiếm gây sự với Trưởng Tôn Vô Kỵ gây sự. Thông minh một chút, mau về gặp lão phụ lão mẫu, từ giã thê nhi rồi tự sát cho nhanh. Nếu đợi đến lúc Trưởng Tôn Vô Kỵ tìm ngươi ngươi sẽ chết không toàn thây, nói không chừng cả nhà sẽ xong đời.

Kỳ bài quan Cầu Hi đã thả hai thiếu niên bẩn thỉu ra, chỉ thấy hai người sợ hãi đi tới, không hiểu xảy ra chuyện gì.

- Tiểu Nhiên, tiểu Hổ, ta là Vân Diệp tỷ phu hai ngươi, không sao, qua lán bên kia uống hớp nước rồi chúng ta về nhà.

Vân Diệp bước tới kéo hai thiếu niên nhìn một chút, thấy bọn họ còn chưa quá khổ sở thì yên tâm. Đứa lớn thì gật đầu, vẻ mặt ngô nghê, đứa nhỏ thì hơi do dự hỏi:

- Ngươi thật sự là tỉ phu sao? Ta nghe nói tỉ phu là bất bại danh tướng của Đại Đường ta, đáng ra phải là một đại hán mới phải chứ.

Vân Diệp dở khóc dở cười:

- Đệ là tiểu Hổ đúng không? Đệ nghe ai nói? Tỉ phu đệ chính là bộ dạng này, không phải ba đầu sáu tay. Thôi mau ra chỗ nhạc phụ, tỉ phu còn có chút việc, xử lý xong chúng ta sẽ về nhà.

Tân Nhiên nghe vậy liền chạy tới chỗ phụ thân, còn Tân Hổ lại đứng sau lưng nhìn Vân Diệp, xem tỉ phu định làm gì. Vân Diệp không để ý Lục Trung Đình nữa, gã này giờ đã là người chết, không cần phải tốn nước bọt với hắn, bảo hắn về từ biệt người nhà đã là quá khai ân. Giờ Vân Diệp cũng có thể nghĩ ra Trưởng Tôn Vô Kỵ kêu la thế nào khi biết chuyện này.

Ngày mai lâm triều Vân Diệp chắc chắn sẽ tấu chuyện này lên hoàng đế, liên quan đến huân quý thì nhỏ, nhưng liên quan đến quyền quý thì rắc rối lớn. Trưởng Tôn gia quả này không chết cũng sẽ lột da, Lộc Đông Tán làm trò vô cùng xuất sắc, coi như đã ly gián được Vân gia và Trưởng Tôn gia. Hai nhà cũng không còn lựa chọn nào khác, Vân Diệp tất nhiên chọn tấn công, Trưởng Tôn gia cũng không chọn phòng ngự, đây là việc giữa các gia tộc, không liên quan đến tư giao cá nhân. Trưởng Tôn gia có lỗi trước, không trả giá cao Vân gia sao có thể tha thứ?

Chương 1159: Tiếng Kêu Gào Của Lộc Đông Tán (3)

Vân Diệp đứng vòng ngoài hỏi Lộc Đông Tán:

- Đại tướng, ngươi khổ tâm muốn ly gián hai nhà Vân, Trưởng Tôn, giờ đã đạt được mục đích. Chỉ là không biết Trưởng Tôn Vô Kỵ sẽ đối với thượng khách khi xưa thế nào?

- Vân Diệp, ngươi đừng vội ngậm máu phun người, lão phu ly gián các ngươi lúc nào? Hai tiểu tử này đúng người đúng tội, bọn chúng lại dám bán tơ lụa nhúng nước tiểu cho hoàng thất Thổ Phồn, đây là đại sỉ nhục, là cái không thể nhịn. Không răn đe bọn chúng, mặt mũi Thổ Phồn ở đâu?

Vân Diệp liền cười, quay đầu xoa đầu tiểu Hổ nói:

- Không tệ, không tệ, không hổ là thê đệ của ta, có mấy phần tính khí tỉ tỉ ngươi.

Khen tiểu Hổ xong lại nói với Lộc Đông Tán:

- Tơ lụa ngâm nước tiểu không bị hư hại, người Thổ Phồn các ngươi dù sao cũng không thích tắm, mặc vài ngày cũng sẽ bốc mùi, lúc đẫy sẽ không ngửi thấy mùi nước tiểu nữa đâu.

Lộc Đông Tán dưới sự uy hiếp của ba chiếc bát ngưu nỗ không thể động đậy, chỉ có thể gào thét:

- Tiểu nhi dốt nát, ta tới hỏi hoàng đế bệ hạ Đại Đường, xem có phải bệ hạ cũng có cái nhìn như vậy không.

Chỉ nghe một tiếng giòn vang, một chi cường nỗ bắn ra thẳng vào eo một võ sĩ Thổ Phồn, võ sĩ này lăn hai vòng trên đất rồi nằm im bất động. Lộc Đông Tán trừng mắt muốn nứt, đang định xông lại thì lại nghe một tiếng nữa vang lên, một mũi nữa bắn sát cạnh chân hắn khiến hắn lập tức bình tĩnh lại.

Vân Diệp cười nói với Lộc Đông Tán:

- Ngươi cắn ta?

**********

- Hiền tế vừa giết người?

Lão trượng nhân ngồi trên xe ngựa bất an, không nhịn được thò cổ ra hỏi Vân Diệp.

- Không việc gì, nhạc phụ cũng nghe thấy Lộc Đông Tán vừa nói Thổ Phồn còn 20 vạn Phệ Giáp chi sĩ, chết mọi người đâu ảnh hưởng gì.

Vân Diệp quay lại cười giải thích với lão trượng nhân.
- Hắn nói muốn dẫn nhiều đại quân đến, hiền tế chớ nên khinh thường.

- Cũng chỉ là nói mà thôi, nhạc phụ xem những phủ binh đang làm ruộng, họ mong chiến tranh đến đỏ mắt rồi, tiểu tế là chủ sự Binh bộ, một trong các trách nhiệm của tiểu tế là phải giúp các tướng sĩ luôn được đánh nhau, luôn có công huân mang về nhà, bộ binh chủ hình sát, dùng uy chính là điều phải. Nhạc phụ thử nghĩ xem, nếu ngay cả Binh bộ không có chút ngông cuồng, ngạo khí quốc gia lấy đâu ra mà có?

Lão trượng nhân gật đầu cảm thấy cũng đúng, mình ở Thục trung đàng hoàng buôn bán, nghe lời lời của phụ thân chưa bao giờ phiền toái Vân gia, thậm chí chưa bao giờ kể với người ngoài khuê nữ nhà mình là đường đường cáo mệnh phu nhân. Mặc dù ba nhi tử không thành người, nhưng cũng không phải là ác ôn làm đủ mọi thứ chuyện, hôm nay đột nhiên gặp họa bất ngờ, vì vậy mới phiền đến vương bài nữ tế này, ai ngờ vị Ngự sử Ngôn quan không tin, xem ra người không thể giả heo mãi, giả mãi cũng thành thật.

Tân Nguyệt đứng chờ phụ thân, phục sức của cáo mệnh mặc lên như cua vậy, nàng không hỏi phu quân cứu đệ đệ thế nào, làm lễ với phụ thân xong thì cốc đầu đệ đệ, coi như trừng phạt hai người. Lão trượng nhân cao hứng đi theo nữ tế bước qua chính môn vào Lam Điền hầu phủ hùng vĩ.

Trước tới bái kiến lão tổ tông cùng Ngọc Sơn lão tiên sinh, giải thích quá trình xong, hai huynh đệ liền bị Ngọc Sơn tiên sinh hạ lệnh cấm bế, khi nào chuyện chưa xong chưa được ra ngoài.

Lão trượng nhân tới, mấy nhà giao hảo cũng mang lễ vật tới.

Đến trưa tiễn hết mọi người về, tới chiều Trưởng Tôn Xung cũng tới, mắt có chút hồng, cầm một cái hộp đưa cho Vân Diệp nhìn qua, rồi phân phó gia tướng nhà mình mang cái hộp về cho chó ăn.

- Bị người mưu hại.

Trưởng Tôn Xung buồn rầu nói với Vân Diệp.

- Biết, cho nên ngươi mới có thể qua được đại môn Vân gia, gia tộc ngươi to lớn, khó tránh có tên không ra gì, cái này có thể hiểu được.
Vân Diệp rót một chén trà an ủi Trưởng Tôn Xung.

- Vậy ngày mai ngươi có nói chuyện này ở Vạn Dân cung không?

Trưởng Tôn Xung mắt sáng rực lên hỏi tiếp.

- Yêu cầu này thì hơi quá, đây đã là chuyện trong nhà, cũng không phải chuyện riêng của ta. Ngươi cầm đầu tên quản sự tới, ta đã không còn tức giận. Chúng ta còn là huynh đệ, nhưng chuyện trong nhà cũng không thể nói đơn giản như vậy. Để tránh xảy ra những chuyện tương tự thế này, bảo vệ nhân mạng nhà ta, nếu ta không bẩm báo sẽ bị mọi người xem thường, có khi ngươi cũng coi thường ta, chuyện này không thể thương lượng.

Trưởng Tôn Xung buồn bực vỗ bàn mắng to:

- Một đám khốn kiếp, cho hắn đi liên lạc Thổ Phồn, sao lại ù ù cạc cạc viết thư cho Lục Trung Đình, bẫy rập rõ ràng như vậy sao cũng chui vào, ngu không còn gì để nói.

- Ài, Xung, ngươi vẫn còn may đó, chuyện này may xảy ra trên đầu nhà ta, nhà ta chịu giày xéo quen rồi, đổi lại là nhà khác, Trưởng Tôn gia các ngươi sẽ phiền lớn. Ngày mai lên điện ta chỉ nói chuyện đã xảy ra, không có ý định truy cứu, có thể giải quyết chuyện này hay không thì phải xem nhà ngươi thế nào. Đây cũng là cực hạn huynh đệ ta có thể làm được.

Có những lời này của Vân Diệp, Trưởng Tôn Xung lập tức đứng lên vãi một cái thật sâu. Hắn lưu lại hai chiếc xe ngựa làm lễ cho nhạc phụ Vân Diệp, trước mặt Vân Diệp hắn có thể xin lỗi, nhưng trước mặt Tân gia hắn sẽ không nhún nhường, huân quý không bao giờ xin lỗi bình dân.

Đến chiều Lưu Tiến Bảo báo cáo, Đại tướng Lộc Đông Tán Thổ Phồn đã rời khỏi biệt viện Trưởng Tôn gia sau mấy năm nhờ bảo vệ. Hiện hắn ở tạm trong dịch quán của Hồng lư tự, giờ hắn mới hiểu trong mắt huân quý Đại Đường hắn không quan trọng đến như vậy.

Hiện giờ Đại Đường không thể để hình dung bằng mãnh hổ, phải dùng hình tượng thượng cổ cự thú thao thiết trong truyền thuyết để hình dung mới đáng. Tham lam cắn nuốt quốc thổ bên cạnh, nếu như không phải Thổ Phồn ở cao nguyên khí loãng, chắc chắn đã bị đầu mãnh thú này nuốt gọn.

Quốc gia này hiện khuếch trương bốn phương tám hướng, bản đồ một năm thay đổi ba bốn lần, bao nhiêu quốc thổ cũng không đủ nhét vào bụng quân đội Đại Đường. Giờ ở Đại Đường, trừ Trường An cùng mấy thành thị trọng yếu còn trọng binh đồn trú, còn lại tướng sĩ đều được đẩy ra hết biên quan.

So sánh quân lực, Đường triều nhân tài quốc đại khiến người tuyệt vọng, nhiều năm không ngừng dụng binh, nhưng tài chính bọn họ không hề thấy chút suy thoái. Quốc nội ca vũ thăng bình, biên cương chiến hỏa cả ngày, đồ tể giết người về lại quốc nội liền trở thành anh hùng người người ca tụng, thoải mái hưởng thụ tài sản cướp được.

Lộc Đông Tán tuyệt vọng thấy Lý Đạo Tông cười gằn tự tay chặt đầu Mông Xá Long, bôi vôi rồi đưa về Trường An, giờ đặt ở Võ Đức điện, thành bằng chứng chiến công của Lý Nhị. Nhưng đối ngoại bọn họ nói Mông Xá Long vẫn đang lẩn trốn, cần Đại Đường tướng sĩ xâm nhập man hoang bắt giết tên này.

Người Thổ Phồn đã không trồng lúa mì nữa, vì lương thực Đại Đường bán rất rẻ, nuôi thêm mấy con dê là có thể đổi được thêm nhiều lương thực. Nhớ tới chuyện này, trong lòng Lộc Đông Tán nóng như lửa đốt, một quốc gia giao mạch sống cho người khác thì còn hi vọng gì?

Người Đường nhất định đang chờ đến lúc cao nguyên sạch bóng lúa mì, lúc đó bọn họ nếu bọn họ không cắt đứt nguồn sống của Thổ Phồn mới là chuyện lạ. Người Đường nguyện cao nguyên kia thành tuyệt vực, cũng không muốn cho người Thổ Phồn sinh sôi trên đó.

Công chúa Đại Đường cao ngạo xem thường người Thổ Phồn, hoàng đế luôn vì cớ này trách Lộc Đông Tán. Hai năm trước hắn còn cười nhạo đặc sứ Cao Ly Vinh Hoa nữ nô phục vụ huân quý Đại Đường, giờ tựa hồ đến phiên hắn. Lộc Đông Tán đứng trong sân khách sạn Hồng lư tự nhìn trăng sáng, cuối cùng có một cảm ngộ, có lẽ Thổ Phồn nên dời khỏi cao nguyên đời đời dưỡng dục mình, chỉ cần xuôi nam chính là đám người Thiên trúc nhu nhược, bọn họ còn chưa phải là đối thủ của dũng sĩ Thổ Phồn dũng mãnh.

Chương 1160: An Hồn (1)

Vân Diệp dựa theo ánh trăng vào triều, mới đến cửa cung đã nghe tinLục Trung Đình treo cổ tự tử đêm qua, để lại thư tuyệt mệnh nói toàn bộkhổ sở của mình. Ngụy Trưng cầm đọc mà người run rẩy, chịu đựng chế nhạo của Vân Diệp. Trưởng Tôn Vô Kỵ thì mặt lạnh tanh cứ như không có chuyện gì xảy ra vậy.

Cửa cung mở ra, roi vang lên, võ sĩ xếp hàng, Ngự sử bắt đầu chỉnh đốn đội ngũ bách quan, lại nghe hoàng đế long thể bấtan, thôi triều một ngày. Vân Diệp cười lớn trở về, Ngụy Trưng râu tócdựng ngược yêu cầu diện thánh bị Đoạn Hồng lạnh lùng cự tuyệt, nói hoàng đế không gặp muốn ai.

Trưởng Tôn Vô Kỵ thong thả vào hoàng cung, lão mượn cớ thăm hoàng hậu muội muội.

Không biết Trưởng Tôn Vô Kỵ bị muội phu hoàng đế mắng chửi gì, lúc xuất cungmặt như cái bị. Nội thị rất nhanh đã mang kết quả xử lý Lục Trung Đìnhra ngoài. Lục Trung Đình biết luật vẫn vi phạm không thể tha, nhưng đãsợ tội tự vẫn thì không truy cứu. Trưởng Tôn gia quản giáo không nghiêm, phạt nghìn cân đồng. Vân Diệp phách lối tùy ý làm bậy phạt 500 đồng,Lộc Đông Tán cả gan làm loạn, khích bác ly gián đáng tội chết, nể tìnhhắn một thân Đại tướng Thổ Phồn nên chỉ trách phạt tây tịch (thầy dạynghề). Lộc Đông Tán không có lão sư để giết, nội thị sau khi tuyên chỉthì tìm bừa hai tên Thổ Phồn trông khôn khôn một chút rồi chém đầu,trong đó có một thủ cấp của đại nhi tử Trường Tán Tất Nhược.

LộcĐông Tán mang nụ cười mang thủ cấp tới cho nội thị, còn đưa cho tên vừagiết nhi tử mình rất nhiều tiền, vì sau khi giết hai người có vẻ hắn vẫn chưa hài lòng, đến khi Lộc Đông Tán đưa cho hắn một con ngỗng nhỏ bằngvàng mới dừng tay về cung.

Ngỗng vàng tổng có 12 con, trong đó có 2 con to hơn cả, đây chính là lễ vật Lộc Đông Tán dành để dâng lênhoàng đế Đại Đường. Tên nội thị cầm ngỗng vàng kia chết chắc, khi dâng11 con lên chắc chắn có người hỏi tới, lúc đó tên kia trừ chết chỉ còncách quy tiên.

Để báo thù cho nhi tử Lộc Đông Tán chỉ có cáchnày, nhất đại nhân kiệt Lộc Đông Tán sắp nổi điên, lúc này hắn chỉ muốnra chiến trường liều mạng chém giết cho hả giận.

Quán dịch cáchvách truyền lại tiếng sáo, bi thiết thê lương, không giống âm nhạc Trung Nguyên, có một nữ tử đang hát, là tiếng Cao Ly, Lộc Đông Tán chỉ biếtvậy chứ cũng không hiểu gì.

- Từ khi thương ưng gãy cánh ơ, liềnkhông thể bay qua bạch sơn, kể từ khi tuấn mã bị buộc cương ơ, lại càngkhông thể qua sông lớn, kể từ khi mãnh hổ bị bẻ vuốt ơ, hồ ly cũng dámtới bắt nạt.

Ai có thể hiểu bi thương của ta, chỉ có gió tuyết mùa đông, ai có thể rũ bỏ ưu phiền cho ta, chỉ có ngàn ly rượu.

Lộc Đông Tán nghe rất lâu, lửa giận từ từ bốc lên, tiện tỳ Cao Ly sao dámkhinh thường Đại tướng Thổ Phồn ta, hai tay ra lực, trống đá dưới chânbị hắn nhấc bổng lên. Hắn hét lớn một tiếng ném sang nhà cách vách.Không biết đập vào đâu, chỉ nghe tiếng vang thật lớn, Lộc Đông Tán phủitay trở về phòng, ánh mặt trời lặn sau lưng đỏ như máu...

VinhHoa nữ ngồi xuống xoa trống đá vừa rớt xuống cười vô cùng vui vẻ, cáithế giới này chẳng có bao nhiêu đạo lý để nói, anh hùng sẽ không ngãxuống, chỉ bị gông xiềng, chịu hết nhục nhã thế gian.

**********

Hầu Kiệt hờ hững tóm lấy con độc xà còn đang há rộng miệng cắn vào vai hắn, một đao chém xuống rớt cả khối thịt cùng đầu độc xà, sau đó hắn dùng bì ngoa dẫm nát.

Nơi đây chuyện hắn làm nhiều nhất là giết người,cảm giác cũng dần chai sạn, đao chém lên cổ người khác và chém vào người mình cũng chẳng thấy gì khác biệt.

Hầu Kiệt vốn cho rằng khoảnhkhắc thấy đầu phụ thân bay lên là thống khổ nhất, nhưng giờ ngẫm lạicũng chưa là gì so với việc phải rời cuộc sống phồn hoa đến sống cạnh dã nhân. Màu xanh vô tận, muỗi vô tận, cũng là thống khổ vô tận.

Quân y rắc gói thuốc lên vai rồi bó lại cho hắn, ở đây phải làm vậy, không sẽ bị ruồi đẻ trứng làm hoại tử.

- Tướng quân, chúng ta không thể đi tiếp, đi tiếp đại quân sẽ tổn thất,những dã nhân này đã chui vào rừng rậm, chúng ta không giết được, hơnnữa vào đó chúng cũng sẽ chết, chúng ta lương thảo không nhiều, phải vềthôi.

Người nói là lão gia tướng Hầu gia, từ sau khi đại tướngquân chết, bọn họ vẫn không tản mát, mà chọn phụ nhụ Hầu gia cùng đếnLĩnh Nam, gia quyến được Vân Diệp an bài ở lại Mông gia, hắn tự theo đại thiếu gia tới nơi xa lạ này chinh chiến tròn một năm, rốt cục cũng đãquét sạch sẽ Java này.

Hầu Kiệt móc bầu uống một ngụm, quẹt bộ râu xồm xoàm, nói với lão gia tướng:

- An thúc, chúng ta về An Hồn thành, những nô đãi này có thể mang được thì mang, không thì giết hết.

Nơi này là chiến trường, những trúc đao trúc mâu muốn một lần thắng lợi,nhưng kết quả cho bọn họ chỉ là xác đầy đất, bọn họ tay trắng sao có thể chống được dong binh được vũ trang đến tận răng? Ống thổi tên lợi hạinhất trước mũ giáp toàn thân coi như đồ bỏ.

Thổ dân thấp bé đennhẻm bị dây trói thành một chuỗi dài, bị đám dong binh cường tráng ápgiải ra biển, chỉ cần bọn họ lên thuyền là sẽ bị cưỡng bức lao động đếncùng cực.

Chiến hạm của Hầu Kiệt bị nhuộm thành đen thui, ĐôngNgư nhe hàm răng trắng hếu hoan nghênh hắn, thấy vai hắn bọc thuốc thìchỉ chỉ, thấy hắn lắc đầu ý bảo không sao thì mới ôm lấy hắn vỗ vỗ.

- Đại ca!

Hầu Anh nhảy từ cột buồm xuống, lộn mèo một phát rồi đứng trước mặt Hầu Kiệt, 16 tuổi chính lúc sức lực đương thịnh.

Hầu Kiệt chăm chú quan sát, thấy đệ đệ cũng bị mặt trời thui đen như thanthì đau lòng, hắn vốn đang ở thư viện thường theo đám bạn đi nhìn lén nữ tử, giờ lại phải theo mình phiêu bạt đại hải suốt năm. Nam đinhHầu gia không được đặt chân lên đất Đại Đường, đây là phán quyết củatoàn thể huân quý với Hầu gia, cũng là cho Hầu gia một cơ hội chuộc tội, bằng không, Tiêu gia, Bùi gia, Hàn gia tuyệt đối không làm hòa.

- Đã quen cuộc sống trên thuyền chưa? Hiện tại phụ thân không còn, thúcbá huynh đệ đã dốc hết toàn lực, giờ chúng ta chỉ có thể dựa vào chínhmình.

- Đại ca, đệ thích sinh hoạt trên thuyền, Đông Ngư đại cađang dạy đệ lái thuyền, học cũng tạm rồi, chỉ còn thiếu kinh nghiệm.Đông Ngư đại ca nói chỉ cần luyện tập trên biển nhiều hơn chút là được.

Hầu Anh nói xong thì lo lắng nhìn vai đắp thuốc của đại ca.

- Chuyện nhỏ thôi, bị rắn cắn một cái, mất một miếng thịt thì đáng gì?Tiểu Hổ đâu? Giờ hắn còn khóc nữa không? Ta cũng nhớ mẫu thân nhưngkhông gặp được.

- Đại ca, tiểu Hổ trời sinh nhiều bệnh, lại cònsay sóng, chúng ta cần nghĩ cách. Hắn không thể sinh hoạt trên thuyền,cứ như vậy chẳng mấy chốc hắn đi mất. Mấy ngày nay Đông Ngư đại ca đưatiểu Hổ lên bờ, còn phái người bảo vệ, nhưng đấy cũng không phải kế lâudài. Hay là cho tiểu Hổ về Mông gia? Có mẫu thân ở đó hắn nhất định sẽtu dưỡng được.

- Không được, nam đinh Hầu gia không thể đặt chânlên đất Đại Đường, đây là hiệp nghị, tuy phụ thân chúng ta không còn,nhưng nham nhân Hầu gia nói được làm được, cho dù tiểu Hổ có chết cũngphải ở trên thuyền, đây là số phận tử đệ Hầu gia, không được làm trái.Năm đó phụ thân trên thảo nguyên giết nhầm hơn ngàn người trên thảonguyên, chúng ta giờ đang chuộc tội.

Hầu Anh thấy đại ca nổi giận thì cúi đầu không dám nói nữa. Đông Ngư thấy người đã lên hết thuyềnthì thổi ba tiếng còi, hải điểu đậu trên buồm hoảng sợ bay lên, tất cảthủy thủ cũng bận rộn, neo lớn cũng từ từ được kéo lên, năm chiếc chiếnthuyền bắt đầu theo hải lưu di dộng.Hầu Kiệt tìm chỗ râm ngồi duỗi thẳng tứ chi, Hầu Anh bưng tới chohắn một bình trà, đây cũng là hưởng thụ của Hầu Kiệt. Phục sức hoa lệ,cao lương mĩ vị, thậm chí lễ nghi huân quý hắn đều bỏ hết, duy chỉ cóthói quen uống trà hắn vẫn giữ, bởi giấc mơ lớn nhất của hắn chính làbầu bạn với mỹ nữ dưới liễu uống trà mạn đàm.

- Đại ca, huynh còn nhớ tiểu Vũ sao? Nghe Đông Ngư đại ca nói, Vân đại ca đã hứa gả tiểu Vũ cho Địch Nhân Kiệt, lúc này không khéo đã thành thân rồi. Đại ca, trong thư mẹ viết có nói mẹ đã tìm được một nữ tử trong phạm quan, qua mộtthời gian nữa sẽ đưa cô nương đó đến An Hồn thành. Đại ca, huynh thậtmuốn cưới một cô nương phạm quan không quen biết sao?

Hầu Kiệtrót trà vào ly, ưu nhã vô cùng, dùng hai ngón tay nâng ly trà, cúi đầukhẽ ngửi mùi thơm, đợi hương thơm thấm vào phế phủ mới một hơi uống cạn, nhắm mắt cảm nhận một hồi mới nói với Hầu Anh:

- Đây là ý củata, chuyện cũ không thể theo mãi, Địch Nhân Kiệt quả thật mạnh hơn ta,tiểu Vũ chọn hắn cũng là hợp tình hợp lý, ta vốn không nên với cao.

Mẹ đã cao tuổi, chuyện trong nhà cần phải có người lo liệu, mấy di nươngkia chẳng làm chuyện gì, cho nên trong nhà cần một người như vậy. Ta nếu đã đến tuổi cưới gả thì nên cưới gả thôi.

- Đại ca à, nghe nóinữ nhân kia dáng dấp rất khó coi, kém quá xa tiểu Vũ tỷ tỷ. Huynh lạivăn võ toàn tài, thống lĩnh bảy mươi hai đảo hải ngoại, thế nào cũngphải cưới một mỹ nhân mới phải, cưới nữ nhân kia sẽ bị người ta chêcười.

Hầu Anh nghe đại ca nói hắn muốn thế thì thấy oan khuất thay cho đại ca.

- Ngươi thì biết gì, đại trượng phu khó tránh khỏi thê bất hiền tử bấthiếu. Nhất là chúng ta chỉ có thể phiêu bạt hải ngoại, tìm một cô nươngmĩ lệ chính là thêm khổ cho mình, tìm một người tướng mạo bình thường,nàng sẽ biết giữa chúng ta và nàng khác biệt lớn, chúng ta cũng quýtrọng các nàng vì lòng trung trinh. Nữ nhân kia rất thông minh, muốnmượn lực lượng chúng ta để vực dậy gia thế. Cho nên mục tiêu rõ ràng,hơn nữa nữ tử dám hi sinh mới là chủ phụ (bà chủ) chúng ta cần. Vì chính nàng, vì chúng ta nàng sẽ tận tụy lo cho cái nhà này, như vậy là đủrồi. Hầu Anh giận thở phì phì, ngoảnh đầu sang bên, chợt hắn phát hiện bên trái còn có một hạm đội chạy cùng, là hạm đội thuyền chích của Lĩnh Nam, kim long kỳ đang phấp phới trong gió.

Hầu Kiệt cũngnhìn thấy nhưng không tỏ thái độ gì, thủy sư Lĩnh Nam đang tích cực xâyeo biển, bình thường sẽ không xuất hiện, không biết sao giờ lại xuấthiện phụ cận đảo Java này, chẳng lẽ có đại sự?

Cao Sơn Dương Tửcùng Cầu Nhiêm Khách đều ở ngoài biển, không dám tiến vào eo biển. Bọnhọ muốn từ biển đi vào không khó đến vậy, chỉ là nước ngọt chính là yếuđiểm của họ. Hôm nay xuất hiện một hạm đội rất kỳ quái, cực kì lớn, cứnhư thủy sư Lĩnh Nam khuynh sào xuất động, tàu tiếp tế hợp lại cũng được một đội, mạn thuyền ngập nước rất sâu, chuyện này rất lạ, chẳng lẽ quốc triều lại muốn mở rộng lãnh hải mới? Không cần phải phô trương như vậychứ.

Một chiếc chiến hạm đi một vòng đến chặn trước đầu hạm độiHầu Kiệt, nhìn cờ hiệu là chiến hạm của Lưu Nhân Nguyện, chiếc Công Chúa giờ còn đang dạo ở Đông hải, chưa thể về ngay được.

Hầu Kiệt ralệnh hạ thuyền nhỏ xuống, tự mình dẫn theo 6 tên gia tướng nhảy lên rồisang chiến hạm của Lưu Nhân Nguyện. Gặp Lưu Nhân Nguyện trong phòngthuyền trưởng, chỉ thấy hắn cầm một cây bút chì liên tục vẽ hàng tuyến,Hầu Kiệt nhìn hải đồ rất lạ, có điều khi nhìn hình dạng hải đảo phụ cậnthì rất có thể là hải đồ phía ngoài eo biển.

Lưu Nhân Nguyện ghi chú xong thì cuốn lại cho vào ống da trâu chống nước rồi đưa cho Hầu Kiệt, nói:

- Tiểu Kiệt, chuẩn bị sẵn sàng, thêm một năm nữa ngươi phải vào hải vựcnày rồi, Cao Sơn Dương Tử chẳng bao lâu sẽ lệ thuộc đế quốc, sẽ có quyền hạn giống chúng ta. Có lẽ ngươi còn chưa biết, sau khi Cao Ly đầu hàng, Lĩnh Nam thủy sư sẽ không còn có thể xuất thủ đối phó, hết thảy đềutrông các ngươi, đại ý của tướng quân là muốn các ngươi nhanh chóngtrưởng thành, liên hiệp Phùng Áng khống chế hải vực, không cho Cao SơnDương Tử thừa cơ làm loạn.

Khi ta trở về sẽ lưu lại cho ngươi 11chiến hạm không dùng, nhân thủ thì ngươi cần nghĩ cách. Huân quý gianhập An Hồn kế hoạch đều là đồng minh mạnh của ngươi, bọn họ có thể tínnhiệm.

Hầu Kiệt nhìn Lưu Nhân Nguyện nói:

- Đương nhiên là vậy, ta cần hạm thuyền, cũng cần nhân thủ, hiện nay đảo Java đã hoàntoàn trở thành thiên hạ của chúng ta, chính là lúc cần kiến thiết. Nơinày không thiếu gỗ, cái thiếu chỉ là đá và xi măng xây thành. Ta hy vọng lần sau ngươi tới có thể mang cho chúng ta một ít.

**********

Một câu của Hầu Kiệt khiến Lưu Nhân Nguyện giận sôi, xi măng thì còn được,nhưng đá thì mang đến làm gì? Nghĩ gì vậy, hạm đội Lĩnh Nam là thuyềnkhai thác đá sao?

Hầu Kiệt giang tay bất đắc dĩ nói:

- Taquả thực không chịu nổi đám người kia cầm cuốc đàn hương với ngà voi đào đá, cứ vậy thì sau khi dựng xong tòa An Hồn thành thì tiền công cụ cònquá tiền giá trị tòa thành, cho nên ta thà nhờ ngươi vận đá tới còn hơn.

Lưu Nhân Nguyện nghe vậy cười ha ha, vỗ lên vai Hầu Kiệt cao hứng thay chohắn, cuối cùng tiểu tử này cũng đứng dậy được sau cái chết của phụ thân.

Lưu Nhân Nguyện ngoắc tay với hộ vệ, lập tức một chiếc rương lớn đượckhiêng tới, hắn tháo chìa khóa trên cổ xuống đưa vào tay Hầu Kiệt nói:

- Ngươi sắp thành hôn, lão phu nhân sớm đòi lễ vật của thúc bá huynh đệtrong thành Trường An cho ngươi, tất cả đều ở nơi này. Đừng cho ta nhìn, không ta nổi lòng xấu đó. Tiểu tử, Hầu gia ngươi vẫn còn uy vọng lắm.

Hầu Kiệt nắm chìa khóa trong tay, cười nói với Lưu Nhân Nguyện:

- Đây đều là anh hùng hảo hán gia phụ kết giao năm xưa, giờ hậu bối chúng ta được hưởng phúc. Ta bây giờ cũng chỉ hi vọng tử tôn ta cũng đượchưởng phúc phần của các trưởng bối chúc phúc. Lão Lưu, chúng ta cùngnhau cố gắng đi.

Lưu Nhân Nguyện cười hề hề, không nói thêm gì mà kéo Hầu Kiệt xuống thuyền, giờ hắn có quân tình khẩn cấp, nhất địnhphải phòng bị xong trước khi Cao Sơn Dương Tử vượt qua eo biển, mấy căncứ quân sự cũng cần kiểm duyệt một lượt.

Hạm đội của thủy sư Lĩnh Nam đồng hành cùng hạm đội của Hầu Kiệt một ngày, sau đó một đi hướngnam, một hướng tây. Hầu Kiệt muốn đến An Hồn thành bắt đầu dựa theo môthức Vân Diệp cung cấp để lập trật tự nơi đó. Toàn bộ thuận dân trên đảo Java cùng phản bội dân cần chia khu, quan trọng nhất là muốn từ đây tạo ra một lớp người có thân phận khác.

Nếu như chỉ có người Đườngcao cao tại thượng thống trị, như vậy xã hội sớm muộn cũng sẽ tan vỡ,một thể chế không thể thỏa mãn ý nguyện của số đông sẽ không thể lâubền, cho nên giữa hai tầng lớp nhất định phải có một tầng lớp trunggian, bộ phận này không cần nhiều, dân ba thành là đủ, quyền lợi khôngcần lớn, chỉ cần có thể nô dịch những thổ dân kia là được. Từ giờ trởđi, người Đường sẽ thu lại đao máu, bắt đầu dùng nụ cười biểu đạt lòngtốt của mình.

Sau này đồ tể giết người sẽ là những thổ dân theongười Đường chinh chiến sớm nhất, bọn họ không bị bóc lột gì, bọn họ làngười có lợi ích vừa phải. Hầu Kiệt rất muốn thấy một thổ dân đen nhẻmtranh luận lưu loát với đệ tử tinh anh của thư viện bằng tiếng Trường An quan thoại.

Bề dày lịch sử, cộng với việc những thổ dân này cònchưa có chữ viết cho riêng mình, cho nên dưới sự xâm nhập của văn minhĐại Đường, không đến một đời người, lý niệm nguyên thủy bọn họ thờ phụng cũng sẽ bị đồng hóa.

Chương 1161: Trăng Sáng Trên Biển

An Hồn thành là kiến trúc huy hoàng nhất trên đảo, dù kém phồnhoa hơn Trung Nguyên nhiều, nhưng với vùng đất này đã là bậc nhất.

Người Đường chủ yếu vẫn là hải thương, bọn họ ở tòa thành lớn này trao đổihàng hóa cho nhau, Hầu Kiệt nhìn thuyền bè đông đúc trong tân cảng khẩuthì biết, nơi này nhất định có thám tử hoàng đế phái tới, hắn cũng không có ý giấu giếm việc An Hồn thành muốn giao dịch với đại lục, căn bản là không cách nào thoát được cặp mắt chim ưng của hoàng đế.

Hoàngđế cũng biết thế lực của Đại Đường không thể với tới nơi này, cho nêntrên biển có được một tòa thành lấy Đại Đường làm chủ thể đã khiến hắnthỏa mãn, chờ khi thời cơ chín muồi, hắn chỉ cần phái ra mấy tên quanlại là có thể nắm tòa thành trì này trong tay. Nhưng hắn lại không biếthuân quý đã thành hiệp ước, quan lại An Hồn thành chỉ có thể là tử đệhuân quý, không có bất cứ cơ hội cho người ngoài.

An Hồn, An Hồn, không chỉ an ổn những hải thương kinh hồn kia, mà còn phải trấn annhững thứ ở Trường An, là hồn phách của những huân quý đấu tranh thấtbại ở Đại Đường, có An Hồn, bọn họ không còn lo tới tình huống phu chếtthê nữ làm nô bi thảm nữa.

Hầu Kiệt nhìn Hầu Hổ trên giường gãiđầu liên tục, thư viện dạy hắn hầu hết kĩ năng sống, duy chỉ không dạyhắn cách trấn an đệ đệ tuổi nhỏ. Một thiếu niên 12 tuổi không thể thíchứng kịp với biến hóa rơi từ thiên đường xuống địa ngục. Nhìn đệ đệ gầyyếu mặt đỏ ửng, luôn miệng gọi mẹ khiến hắn rất khó tiếp nhận.

Nam nhân Hầu gia đều là thiết hán tử, những lời này nói thì dễ, làm đượcrất khó. Hầu Kiệt cho rằng hắn và Hầu Anh chắc chắn làm được, nhưng bắtmột thiếu niên được chiều từ bé làm như vậy quả khổ sở vô cùng.

Hắn và Hầu Anh đều được thư viện ma quỷ kia rèn luyện, bất kể phú quý haygian khổ cũng thích ứng được, nhất là hắn từng ở trong Hãn Sơn, chịu khổ chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng tiểu Hổ từ nhỏ được di nương nuông chiều, chưa từng chịu khổ, giờ tới nơi khỉ ho này, chịu được tới giờ đã là phúc ấmtổ tiên ban cho.

Có tiếng ngọc bội vang lên, một nữ tử trang phục lộng lẫy xuất hiện. Nàng vốn ngồi trong phòng đợi tân lang, đã canh batân lang vẫn chưa đến, nàng có chút tủi thân, nàng biết mình dù về thânphận hay dung mạo cũng không xứng với trưởng tử của Trần Quốc công ngàytrước, Hầu gia dù sa sút nhưng vẫn không ai dám khinh thường, huống chinam tử anh vũ này đã đánh được một mảnh cương vực thật to ở hải ngoại.

Nàng rất thông minh, thậm chí từ miệng di nương Hầu gia lắm mồm nàng cònbiết trượng phu trước kia yêu một đóa mẫu đơn kiêu ngạo nhất thànhTrường An. Dù giờ trong gương nàng một thân trang hoàng lộng lẫy, còn to son vẽ phấn, nhưng cũng không thể nào che giấu được màu da đen đúa, đây là hậu quả việc nhà nàng bị đày tới Lĩnh Nam.

Nàng đang nghĩtrượng phu đang mượn rượu giải sầu, hoặc đang hoài niệm tình nhân ngàytrước. Nàng cắn răng rời khỏi phòng tân hôn đi tìm trượng phu, lại thấyhắn đang tự tay chăm sóc đệ đệ, điều này khiến nàng lập tức vui vẻ, thìra không phải hắn nhớ tới người nào, mà đang chăm sóc đệ đệ.

-Phu nhân đến rồi à, tiểu Hổ tối nay uống nhiều rượu nho, toàn thân đổ mồ hôi, nàng xem giúp ta chút, ta không quen việc này lắm.

Thấy Phượng Nương tới, Hầu Kiệt như trút được gánh nặng.

- Phu quân, tình hình tiểu Hổ không cần vội. Lĩnh Nam đã nóng, nơi nàycòn nóng hơn. Rượu nho thêm đá tiểu Hổ lại uống hơi nhiều, tỳ vị đệ ấyyếu, chảy mồ hôi là chuyện thường, chỉ cần tránh gió là được, sáng maisẽ khỏe thôi. Phượng Nương cúi người nhận lấy khăn lông từ tay Hầu Kiệt, nhẹ nhàng lau mồ hôi giúp tiểu Hổ, động tác vô cùng thành thục.

Đêm tân hôn của hai người dành để chăm sóc đệ đệ, thấy tiểu Hổ cuối cùngcũng ngủ, Hầu Kiệt mới thở phào nhẹ nhõm. Hầu Kiệt rót hai ly rượu nho,đưa cho Phượng Nương một ly nói:

- Chúng ta phụ mất ngày tốt, xin lỗi, sau này sẽ bù lại. Nếu như ở Trường An, hôn lễ chúng ta sẽ náo nhiệt hơn thế này gấp trăm lần, cũng vinh dự gấp trăm lần, đáng tiếc hào quang năm xưa không thể nhắc lại.

Hầu Kiệt nâng ly cụng với Phượng Nương rồi uống cạn. Phượng Nương ngơ ngácnhìn Hầu Kiệt không biết hắn có ý gì. Hầu Kiệt mỉm cười nắm tay PhượngNương, nâng ly rượu đầy đến miệng nàng, thấy nàng ho húng hắng thì càngcười to hơn. Cười một lúc thấy Phượng Nương đã hồng cả mặt mới ngừngcười nói:

- Đây là lễ chạm ly, trong thư viện rất thịnh hành,nàng chưa ở Trường An nên không biết, sau này có thời gian ta sẽ chỉ cho nàng. Ta đã không còn cơ hội về Trường An nữa, nhưng nàng có, chút sảnnghiệp của Hầu gia ta ở Trường An đều trong tay thúc bá huynh đệ, nàngcòn phải về tiếp nhận. Giao thiệp với bọn họ không tránh được những thứnày, giờ biết trước cũng tốt.

Phượng Nương hai mắt mở to, một nhà phạm vào đại tội mưu phản bị tịch biên gia sản sao lại còn sản nghiệp?Những thúc bá huynh đệ kia chẳng lẽ không nhân cơ hội nuốt mất sao?

Hầu Kiệt thấy Phượng Nương giật mình liền hiểu ý nàng, ngồi bên khung cửa sổ nhìn trăng sáng trên biển nói:
- Tao ngộ của Hầu gia và nhà nàng khác nhau, những thúc bá huynh đệ kiađều là chí giao của phụ thân, tài sản nhà nàng bị người khác nuốt mất,Hầu gia thì không, bọn họ còn chưa thiếu tiền, cho nên sản nghiệp Hầugia nhất định thật tốt, kể cả hoa hồng cũng không thiếu một văn. Chỉ cần nàng tới, bọn họ lập tức sẽ tính rõ ràng cho nàng, so với gốc chắc chắn sẽ nhiều hơn.

Trăng ngoài cửa sổ loang loáng, Hầu Kiệt bỗngnhiên hứng thú ôm lấy eo thon Phượng Nương, ôm nàng dựa vào người cùngngắm trăng bên cửa sổ. Phượng Nương theo bản năng định kêu to, chợt nhớtiểu Hổ vừa mới ngủ thì liền bưng miệng. Nàng cảm nhận hơi ấm của HầuKiệt, toàn thân bắt đầu trở nên mềm yếu.

Ôm người yêu cùng ngắmtrăng sáng, đây là mộng tưởng bấy lâu của Hầu Kiệt, tiên tử đó giờ đãkhông thuộc về hắn, vậy thì không ngại quên đi để ôm nữ nhân của mìnhthưởng nguyệt, cảm giác cũng không tệ.

Có lẽ chỉ có Hằng Nga trên nguyệt cung mới biết Hầu Kiệt hắn nghĩ gì.

**********

Mỗi khi trăng tròn, tâm người ta thường như thủy triều mênh mông khôngnghỉ, Cao Sơn Dương Tử vứt phăng quần áo lên boong thuyền, trần truồngđắm chìm dưới ánh trăng. Ánh trăng bàng bạc chiếu lên làn da trơn bóngcủa nàng khiến nàng giống như một pho tượng bạch ngọc.

Trong góctối, có tiếng thở nặng nề như kéo bễ, có người đang nhìn lén nàng, CaoSơn Dương Tử biết nhưng cũng không thèm để ý, lúc này trong lòng nàngchỉ cảm thấy vô cùng tức giận.

Mười vạn thiết giáp đều bó tay,Cao Kiến Vũ, Uyên Cái Tô Văn, lúc đầu nàng còn nghĩ bọn họ đều là anhhùng, bây giờ nhìn lại, ngay cả chó hoang cũng không bằng.

ĐạiĐường mạnh, Vân Diệp cũng mạnh, vậy thì sao? Không có Liêu Đông, Cao Lycó thể chiếm giữ bán đảo, không có bán đảo, Cao Ly có thể chinh chiếnphương xa. Trên thế giới này, cứ có người thì không phải lo không có địa bàn.

Như vậy cũng tốt, nếu những nam nhân kia không nhờ vả được, chi bằng lấy lực lượng của mình dựng Cao Ly quốc. Ta là hoàng hậu CaoLy, ta có tư cách này. Đại hải giàu có như vậy, Vân Diệp dốc cả ổ cũngchỉ chiếm được 72 hải đảo, hẳn đây là cực hạn của y rồi chứ?

Thủy triều không ngừng đẩy thuyền dập dềnh, giống như cuộc sống có thăng cótrầm, Cao Sơn Dương Tử chưa bao giờ tin trên đời này lại có tuyệt cảnh,binh pháp nói, gặp địch không loạn, gặp tập kích không sợ hãi, thân tửchiến hạ phong phải tìm sống trong chỗ chết, ấy mới là dũng sĩ.

Cao Sơn Dương Tử nhìn thân thể xinh đẹp của mình, trước kia nàng vô cùng tự hào, nhưng giờ lại lấy làm chán ghét. Lồng ngực vốn nên cứng rắn thìlại trồi lên hai gò xinh đẹp, bờ mông cần chắc chắn lại như trăng trònđầy tháng, cánh tay cần cơ bắp thì lại mềm mại như chồi non.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau