ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1151 - Chương 1155

Chương 1152: Mừng giận thất thường

Vô liêm sỉ thế này thì chịu rồi, Lý Thừa Càn cười ha hả:

- Trông ngươi cuống lên kia, chẳng nói gì cả, chỉ cùng Diệp Tử bàn luận vấn đề giảm tỷ suất tiền đồng, hiện một ngân tệ đổi được sáu trăm tiền đồng, thế này là quá cao, bách tính không có tiền tiêu, đang định điều chỉnh lại bằng tỷ lệ nguyên thủy một ngân tệ đổi một nghìn tiền đồng. Nếu ngươi nghe rồi, vậy nói ý kiến đi.

Trường Tôn Xung liếc nhìn Vân Diệp thấy y làm bộ dạng ngồi thiền, nghi hoặc nói:

- Biện pháp thì tốt, nhưng Đại Đường xưa nay thiếu đồng, muốn hạ tỷ suất xuống vậy cần có lượng lớn tiền đồng đổ vào, chúng ta lấy đâu ra, vả lại chỉ có hai xưởng đúc tiền, không nghe thấy họ tăng sản lượng, đúc tiền phải qua tam tỉnh lục bộ, hiệp thương với lưỡng đài, thêm vào bệ hạ phê chuẩn mới được. Đây là công cụ quốc gia, bất kỳ cá nhân nào muốn dùng quyền lợi này đều sẽ chết cực kỳ thê thảm.

- Cho nên con đường này không thông, không có đồng nói gì cũng vô dụng, tỷ suất không hạ được, biện pháp duy nhất là tăng tỷ suất, có thể mới khiến đám người vươn tay nắm tiền đồng phải buông ra.

Vân Diệp bỏ đũa xuống, bực mình nói:

- Ai bảo không có đồng, nam hải có một hòn đảo, hòn đảo đó nằm trên một cái đĩa đồng, chỉ cần phái người tới đó đào là được, tỷ suất tiền đồng bị đẩy lên trời rồi, thế này bách tính không sống nổi nữa, nghe nói đã có nơi xuất hiện chuyện lấy hàng đổi hàng, tình hình này không giải quyết, bách tính không tin vào tiền tệ nữa.

- Ngươi nói đều là lý thuyết, đúng hết, cho dù nam hải có cả ngọn núi đồng thì nước xa không cứu được lửa gần, vấn đề hiện giờ giải quyết ra sao? Phải biết rằng nhà có năng lực tích trữ đồng không phải nhà tầm thường, bệ hạ muốn đụng tới họ cũng phải nghĩ cho kỹ, đám tiểu bối chúng ta làm được gì.

Vân Diệp không hiểu sao hắn có thể hùng hồn đả kích hành vi tích trữ tiền đồng, trong khi đó ra sức mua tiền đồng từ dân gian, chẳng lẽ hắn không hề có chút cảm giác mâu thuẫn nào?

- Nếu Con Sâu ngươi cũng nghĩ thế thì tỷ lệ một ngân tệ đổi một nghìn tiền đồng hẳn phù hợp với lợi ích tất cả mọi người, không biết bệ hạ đã ra ý chỉ chưa?

Trường Tôn Xung nghe vậy thất kinh, đờ đẫn nhìn Vân Diệp thản nhiên như không.

Chuyện không vì Trường Tôn Xung kinh hãi mà thay đổi, Lý Nghĩa Phù và Bàng Ngọc Hải tranh đấu đầu voi đuôi chuột là vì Lý Cương bóp chết mầm mống trong trứng nước, kế hoạch của Lý Nhị thì không ai dám bóp chết, cho nên nó lan đi nhưa ngựa hoang thoát cương.

Người tham gia tửu yến đều muốn chạy về an bài chuyện nhà, nhưng Trường Tôn thị và hoàng đế giữ tất cả mọi người lại, không ai chạy được.

Vân Diệp thì chả sao dẫn nhi tử béo và Yên Dung xuyên qua ao rượu rừng thịt, Trường Tôn thị hôm nay bỏ vốn lớn, tầng hai chiếc thuyền có thể nói sơn hào hải vị gì cũng có làm người ta hoa mắt.

Hiếm có nhất là cả đám khách khứa chẳng có hứng thú ăn uống, chỉ nốc hết chén rượu này tới chén rượu khác, hoàn toàn lờ tịt điệu múa mỹ diệu và âm nhạc êm ái, ai cũng đợi Trường Tôn thị tuyên bố tan tiệc.

Lần này hoàng đế quyết tâm rồi, cả hoàng thân quốc thích cũng không bỏ qua, có thể thấy Lý Nhị phẫn nộ trước sự tham lam của đám huân quý tới độ nào, xa xa nhìn về hoàng cung, cung Vạn Dân có lẽ than khóc dậy đất, còn đám Lão Trình, Lão Ngưu, Lão Tần, Lão Úy Trì thì cười rất vang vọng, chỉ ngồi trong đại điện mà có vô số tiền rơi xuống đầu, cảm giác đó chắc là tuyệt vời lắm.

Vân Diệp cầm đĩa dạy hai đứa bé phối hợp hoa quả làm sao cho đẹp, đặt một quả quít lên đĩa Yên Dung, cười nói:

- Con xem, dưới là lê trắng muốt, giữa là dưa hấu đỏ rực, thêm vào nho tím và quít. Thế là tháp hoa quả xinh đẹp đã thành, nếu có thể tỉa tót càng tốt hơn. Phải rồi con bày quít xung quanh đẹp lắm, đúng là khuê nữ thông tuệ.

Vân Thọ đang cầm cái cưa nhỏ cắt thịt bò, thịt bò khô không phải từng miếng nhỏ sao? Thế nào lại có cả tảng vậy? Ném vào mồm nhai, nhai nửa ngày không nát, Vân Diệp đành moi ra ném xuống sông.

Yên Dung cầm một chén rượu nho lớn cẩn thận đi tới, đứa bé ngốc này, có ai rót rượu nho đầy ắp như thế chứ, cho đá vào là tràn hết, không sao, không thêm đá nữa là được, đây là tâm ý của con trẻ, không thể lãng phí. Ghé mồm vào miệng chén húp một ngụm, rồi mới nhận lấy khen nó, còn lấy trong túi ra hai viên ngọc mắt mèo cho vào lòng bàn tay Yên Dung, để nó đi làm cái trâm thật đẹp, tiểu cô nương đeo ngọc mắt mèo cực hợp.

Đang cùng hai đứa bé hưởng thụ niềm vui gia đình, có thứ chướng mắt tới, mặt xám xịt, tay run run, mếu máo nói:

- Huynh đệ, ca ca không cẩn thận đổi ngân tệ thành tiền đồng rồi, làm sao bây giờ?
- Còn làm sao? Lão Tiết, ngươi sắp tới Nhạc Châu, đừng nghĩ nữa, coi như thua bạc đi, mất ba bốn thành gia tài không chết được. Ăn chút.

Vân Diệp đem toàn bộ thịt bò khô cho Tiết Vạn Triệt, tên này răng tốt, nhai được.

- Hết cách rồi à?

Tiết Vạn Triệt ôm hi vọng cuối cùng hỏi, sau khi Trường Tôn thị thuận miệng nói ra chính sách tiền tệ của triều đình, hắn chỉ muốn nhảy xuống sông.

- Chết chắc rồi, thủy sư Lĩnh Nam ngày đêm chuyền tiền tới các nơi, ngươi thấy có thể trở mình được à? Lúc này có kẻ dám làm bừa, có tin đại quân lập tức đánh tới không?

Nghe thế Tiết Vạn Triệt lại nghĩ thông, hết đường cứu rồi thì không cần để ý nữa, dù sao tổn thất không nhiều, mỗi tội thịt bò ngon mà chẳng dễ nhai.

So với sự phóng khoáng của Tiết Vạn Triệt thì Trường Tôn Xung như chết cha chết mẹ, nốc rượu như điên, tựa hồ không say chết không thôi, chẳng biết Trường Tôn gia tổn thất bao nhiêu tiền. Trường Lạc lo lắng ngồi an ủi trượng phu, Trường Tôn Xung bực bội lắc đầu, một mình tới mũi thuyền hóng gió.

Muốn nhảy sông không phải chỉ có mình hắn, lập tức có công chúa bật khóc, Trường Sa, Đơn Dương mắt ướt nhòe muốn đi cầu xin, nhưng thấy Trường Tôn thị mặt âm u, đành ngồi tại chỗ khóc.

Lần đầu thấy sự lợi hại của Trường Tôn thị, cầm chén bạc, uống rượu nho đỏ rực, mắt như có điện liếc quanh thuyền, tuy không nói một lời song không ai dám lỗ mãng.

Lý Thừa Càn đành an ủi đám cô cô muội muội của mình, đó là công việc hắn cần phải làm, Lý Thái và Thanh Hà công chúa thì thầm với nhau, hai bọn họ không ảnh hưởng gì, nói không chừng còn kiếm lớn.

Lý Yên Dung sợ nhất là bầu không khí âm u này, không ngừng dán vào người Vân Thọ, Vân Thọ nắm lấy tay Yên Dung, thấy cha ở lầu hai vẫy tay, liền dẫn Yên Dung tới chỗ cha. Lý Tượng muốn theo, rồi cắn răng ở lại, theo bên cha nghe cha an ủi trưởng bối.

Vân Diệp sai thái giám trải một cái thảm lớn, móc ba con súc sắc ném lên thảm, Vân Thọ lập tức vui vẻ, đây là trò nó hay chơi với cha, giờ có thêm Yên Dung càng vui.

Oán niệm khổng lồ bao phủ cả ao Khúc Giang, mọi người nhìn thấy tiền của mình chắp cánh bay đi, kẻ nào cũng tham lam chỉ muốn lấy không muốn bỏ ra gì hết. Trường Tôn thị lười nói chuyện với đám sâu mọt hoàng gia này, nửa năm trước đã hô hào hoàng thân quốc thích đem tiền đồng ra gửi vào tiền trang, trừ Vân Diệp và Trình Xử Mặc thì không ai có động tĩnh gì, giờ gặp họa mới nghĩ cầu xin triều đình tha cho đường sống, làm gì có chuyện hay như thế.

Càng nhìn càng ghét, đứng dậy định tới lầu hai xem phượng hoàng của mình, chơi với chúng còn hơn đám vô dụng này.

Lên lầu hai mới phát hiện ra nơi này cực kỳ náo nhiệt, Lý Thái và Vân Diệp đang đấu rượu, Tiết Vạn Triệt lấy đầu húc đầu với Vân Thọ, Lý Yên Dung đang chăm sóc tiểu nhi tử của Lý Thái. Nghĩ tới bản mặt đám người ở đại sảnh, Trường Tôn thị lại nổi giận, mình khổ tâm vì quốc gia, vì triều đình, mấy tên khốn kiếp này lại trốn ở đây chơi đùa không giúp đỡ.

Vân Diệp hiện giờ lớn rồi không tiện ra tay, vừa vặn có Vân Thọ ở đây, bợp nó một cái, Tiết Vạn Triệt thấy hoàng hậu tới, vội rụt đầu lại, làm Vân Thọ theo đà lăn vào lòng hắn, hoang mang xoa đầu nhìn hoàng hậu nãi nãi đùng đùng nổi giận.

Lý Thái cười hì hì mang cho mẫu thân một chén rượu, kéo ghế mời mẫu thân ngồi:

- Mẫu hậu đừng giận, đám người đó bị phụ hoàng trừng trị quá thảm, giờ đau khổ một chút chẳng có gì to tát, mẫu hậu yên tâm, mấy ngày nữa họ sẽ bình thường thôi, trước kia đều nghèo rớt quả, giờ có mấy đồng tiền thối liền khoe khoang khắp nơi, còn dám làm nguy hại tới quốc gia xã tặc, bị trừng trị cũng đáng đời.

Trường Tôn thị thở dài kéo Vân Thọ tới, xoa đầu nó:

- Chẳng biết vì sao mấy năm qua ta không kiềm chế được lửa giận, Tiểu Thọ Nhi, nãi nãi có làm cháu đau không?

Vân Thọ cười ngốc nghếch:

- Không ạ, hoàng hậu nãi nãi, cháu muốn mời Yên Dung tới nhà làm khách được không?

Trường Tôn thị phì cười đánh yêu Vân Thọ một cái:

- Lại một con khỉ biết thuận thế lấn tới, nhà cháu thoải mái, nãi nãi biết, nhưng hoàng gia có quy củ của hoàng gia, Yên Dung không thể tới nhà cháu được, trên đời làm gì có quận chúa sống trong nhà thần tử.

Vân Thọ cũng không cầu xin nữa, kéo bà xuống thảm, lấy xúc sắc chơi cùng Yên Dung, còn về phần Vân Diệp trốn thật xa lấm lét ngắm ngía những khuôn mặt mướp đắng của đám người kia, hiện không xem tương lai không có cơ hội.

Tiếng ca trên thuyền vẫn cao vút, nhưng trong đó xen vào tiếng thut thít, mất tiền như bị xẻo thịt, nỗi khổ này Vân Diệp hiểu rõ, mình bị xẻo vô số lần rồi, có điều lần này không bị xẻo, lúc này ở cung Vạn Dân, nói không chừng có người đâm đầu vào cột.

Hoàng hôn đã tới, cha con Vân Diệp vui vẻ về nhà, trên xe chở theo chiến lợi phẩm Vân Thọ đổ xúc sắc thắng được của Trường Tôn thị: Lý Yên Dung.

Tiểu cô nương lần đầu rời cung cấm, nhìn cái gì cũng mới mẻ, chim én tha rác cũng hỏi, chim mỏi về rừng cũng hỏi, nhìn thấy rừng trúc ở Vân gia trang cũng hỏi, Vân Thọ ngồi ở càng xe trả lời hết, trông vô cùng vui vẻ.

Vân Diệp nghĩ tới mặt Lý Thừa Càn đen như đít nồi là vui vẻ, nhi tử béo học được phong phạm của mình, quy củ hoàng gia không cho quận chúa ở bên ngoài, nhưng đánh cược thua thì không có cấm lệnh này nữa.

Mặc dù chỉ mười ngày, nhưng với Lý Yên Dung mà nói được nhìn thấy toàn bộ những thứ trước kia chưa từng được thấy.

Lý Tượng cực kỳ hâm mộ, rất muốn đi theo muội muội, nhưng bị phụ thân xách cổ về đông cung.

Vân Diệp nhìn thấy bách tính vui mừng thế nào, vì hoàng gia mua lương thực dư của bọn họ trả bằng tiền đồng lấp lánh, chứ không phải bạc trắng phau phau, từ khi gió xuân nổi lên, tựa hồ mọi thứ đều có chút biến hóa.

Chương 1153: Mừng như điên

Hôm nay trời rất đep, Vân Diệp cùng cả nhà làm luống ở vườn rau. Ớt giống được trồng thẳng tắp, các nhà khác cứ trồng xuống là được, nhưng Vân gia thì khác. Đầu tiên ươm mầm trong phòng ấm, đến lúc thành chồi non mới mang đi trồng, cho nên ớt Vân gia ra quả sớm hơn nhà khác rất nhiều.

Hàng năm vào vụ trồng trọt, Vân gia đều cả nhà ra quân, đây là quy củ của lão nãi nãi, người Vân gia phải biết hoa mầu sinh trưởng thế nào, bất kể nam nữ đều không có ngoại lệ.

Vân Diệp quỳ trên nền đất ướt, dùng xẻng đào một hố nhỏ, tỉ mỉ đặt chồi non vào, phủ thêm đất, Linh Đang phía sau tưới thêm nước. Chỗ đất này rất lớn, vì hàng năm Vân gia dùng ớt rất nhiều, nên muốn trữ ớt đủ dùng cho một năm phải trồng nhiều như vậy.

Tân Nguyệt cũng đang trồng ở một luống khác, Na Nhật Mộ cầm bình tưới theo sau. Tân Nguyệt rất kĩ tính, Na Nhật Mộ tưới ít hay nhiều nước đều bị nói. Na Nhật Mộ vì thế rất hâm mộ nhìn sang bên Linh Đang và phu quân nhu tình mật ý làm việc, không như nàng phải chịu bà la sát này.

Tiểu Vũ từ trước tới giờ không thích làm nông, tuy vậy không phải vì khinh thường, mà vì nàng không thích những việc thủ công nhàm chán lặp đi lặp lại, nên được phái trông coi Vân Hoan và Vân Mộ, không cho bọn chúng lười biếng.

Vân Thọ dẫn theo Lý Yên Dung cũng đang trồng, Lý Yên Dung không xách được bình tưới to, nên đành mang theo bình nhỏ, mỗi khi Vân Thọ trồng một cây là vui mừng tưới nước, trong cung chưa từng có hoạt động thú vị như vậy.

Không khí rất ẩm ướt, mỗi lần hít vào phổi lại cảm thấy mát lạnh, mây trắng trên cao chầm chậm trôi qua đỉnh đầu, bầu trời xanh trông càng thêm vẻ cổ xưa.

Tuyết trắng xóa trên đỉnh Ngọc Sơn, chung quanh mây trắng trông càng thêm thần bí. Một trận đại tuyết dường như đã thay đổi khí hậu Quan Trung, ruộng đồng khắp nơi toàn là người, tiếng họ trâu vang rất xa. Vân Lộ và Vân Hương chạy loạn trên luống cũng chẳng ai quản. Trồng trọt vụ xuân giờ là đại sự quan trọng hạng nhất trong năm.

Dựa theo tỉ giá thì Vân gia trồng trọt là một loại lãng phí, hôm nay vốn Tân Nguyệt nên đi thu mua huân quý sạt nghiệp, vậy mà lão nãi nãi ra lệnh một tiếng, toàn gia phải đi trồng ớt, còn cho người báo Vân gia cần trồng trọt một thời gian.

Lý do này còn to hơn trời, dù có dẫn nhau đến Kim Loan điện cũng không có ai chỉ trích. Trồng trọt không phải là phương thức mưu sinh, đối với Trung Nguyên đại địa mà nói, đây là một nghi thức sinh tồn. Vào chính hôm nay, hoàng đế, hoàng hậu cũng phải đi trồng trọt. Đây không chỉ là nghi thức tượng trưng, mà phải bỏ sức thật sự như bách tính trên đất hoàng cung hẳn một ngày.

Đây là mệnh mạch của một dân tộc nông canh, đã ngấm vào từng khúc xương thớ thịt mỗi người.

Buổi trưa, mặt trời dần đứng bóng, Vân Diệp đứng dậy quệt mồ hôi trên trán. Là người khỏe nhất gia tộc, y cần phải làm nhiều. Vân Thọ cố chịu lưng đau bò dậy, hai phụ tử nhìn nhau cười, quay về bờ ruộng uống nước.

Lão nãi nãi đã lâu không xuống bếp, hôm nay cũng đã tự tay chuẩn bị rất nhiều đồ ăn cho mọi người.

Chuyện Hầu gia trồng trọt người Trường An cũng chẳng lạ gì, Tân Nguyệt tựa vào thảm mệt mỏi lầm bầm vài tiếng, bị lão nãi nãi trừng mắt liền ngậm miệng, gắng cầm một cái bánh rán nhét vào mồm, không muốn trở thành bà nương lười trong mắt lão nãi nãi.

- Hầu gia, độ ẩm của đất của ngài thật tốt, nhà ta còn kém xa. Đều là đất của ông trời, sao đất nhà phú quý lại phì nhiêu hơn đất nhà nghèo khó chúng ta nhỉ, ha ha.

Lão tài gia bên mảnh ruộng bên cạnh cũng dẫn theo đàn đống trong nhà ra chăm sóc hơn trăm mẫu ruộng. Đừng tưởng lão tài chủ không phải làm ruộng, gia súc cũng phải có lúc nghỉ ngơi, nên chuyện lão tự kéo cày làm ruộng chẳng lạ gì, nhiều năm làm hàng xóm, lão mập cũng không tệ. - Lão Trầm, ăn chút đi, lão tổ tông dậy sớm làm bánh, mùi vị rất ngon.

Vân Diệp bắt chuyện, đây là nghĩa cần có của hương thân.

- Ái chà, cần gì phải nếm thử, lão tổ tông hiếm có mới xuống bếp, có phúc khí mới được ăn.

Lão mập vỗ bùn đất trên tay tiếp lấy bánh bột ngô cắn một miếng rõ to, xong giơ ngón tay cái lên khen.

- Hầu gia, lão hán đã thấy cách ngài trồng ớt rồi. Lão hán tính qua, ớt hầu gia thu hoạch sớm hơn của lão chừng 10 ngày. Ngài cũng biết giá cả thay đổi từng ngày, sớm hơn 10 ngày là đã được hơn 10 ngày giá tốt.

Lão hán sang năm cũng muốn bố trí một nhà ấm để ươm, không cầu kỳ hoa dị thảo, chỉ cần là ớt như ngài vậy. Mong Hầu gia phái một người hiểu việc sang nhà chỉ điểm cho lão hán.

Hai người nói chuyện vui vẻ, mập tài chủ thấy mục đích cũng đã đạt được bèn chắp tay cáo từ về ruộng nhà làm tiếp.

Vân Diệp nhìn cây giống cũng không còn nhiều liền cố đi trồng nốt. Y giờ rất thích cảm giác trồng trọt, mặc dù mệt nhọc nhưng lòng thấy vui vẻ.

Trong đồng ruộng nổi lên sương mù, thật ra thì không phải là sương mù mà là mưa nhỏ, như vậy thật là tốt, không cần phải tưới nhiều nước nữa. Vân Diệp, Vân Thọ đứng trong mưa tiếp tục trồng, mưa nhỏ thế này chưa vấn đề gì, Lý Yên Dung muốn chạy ra khỏi lều thì bị Vân Thọ quát gọi lại, Vân Diệp mím môi cười trộm. Chút mưa bụi không làm nhà nông dừng lại, áo tơi cũng chẳng dùng, trâu cày cúi đầu đi về phía trước, nghé con chạy theo trâu học tập. Vượng Tài đi theo trâu già hai vòng đã thấy chán, bèn trở lại chỗ Vân Diệp, răng nó không cắn được cỏ non mới nhú, buồn bực thở phì phì ra mũi, chạy đi tìm tiểu Vũ muốn ăn sẵn rau dại trong giỏ nàng.

Tiểu Vũ mặt dày khiến Vượng Tài đành chịu, nhưng nó giờ có thói quen, chính là kéo quần con gái người ta, tiểu Vũ vì giữ quần nên đành bó tay nhìn nó cướp cả giỏ.

Trồng xong Vân Diệp đứng lên, nhìn ớt được trồng đầy ruộng, y cảm thấy giờ khắc này y giống đế vương đang kiểm tra vương quốc của mình.

Thật ra thì thế này cả đời cũng được, vừa nghĩ vậy thì có một con khoái mã chạy tới, một cấm cung vệ sĩ áo đỏ lớn tiếng bẩm báo:

- Khải bẩm Đại tướng quân, bệ hạ có lệnh mệnh Đại tướng quân hỏa tốc vào cung.

Không kịp thay quần áo rồi, đây là hồng linh cấp sử, Vân Diệp kêu Vượng Tài tới rồi chỉ hướng Trường An cho nó chạy.

Chạy được nửa đường mới biết không chỉ riêng y chạy về Trường An, thập lục vệ của Đại tướng quân cũng đang cưỡi ngựa chạy tới, trên người giống Vân Diệp, đều là áo gai, cả người bùn đất, nhìn bộ dạng đúng là từ ruộng bò lên.

- Lão Khương, ngươi có biết bệ hạ vội triệu kiến là có chuyện gì không?

Tốc độ Vượng Tài nhanh, đã đuổi kịp kiêu vệ của lão Khương, người nầy từ trước đến giờ là nhân sĩ tin tức linh thông.

- Lão Vân, ta cũng không biết, ta đang trồng đậu thì được lệnh triệu kiến, quần áo cũng không kịp thay. Mẹ kiếp, tốt nhất là đi đánh giặc, lão tử làm ruộng thật quá phí thời gian.

- Ai mà biết được, thái bình quá lâu với quốc triều bất lợi, sĩ khí một khi buông lỏng, muốn trui rèn lại thật quá khó khăn. Cao Ly tránh được một kiếp, chẳng lẽ lần này là tin tức từ Nam Chiếu? Lão Lý ở Nam Chiếu làm chuyện gì nhỉ.

Lại một con khoái mã chạy tới, là Hữu uy vệ Bùi Độ của Đại tướng quân, trông rất hăng hái, xem chừng rất hy vọng vào lần triệu kiến này. Lần này chỉ cần là Đại tướng quân, ai cũng hy vọng có chiến tranh.

Ba vị Đại tướng quân không có lấy một hộ vệ bên người, ngựa chiến xông vào cửa thành, thành vệ đã có một con khoái mã mở đường phía trước. Lúc này đội ngũ Đại tướng quân đã tăng lên 18 người, đều là chủ quan quân sự trong kinh thành.

- Có vẻ có đại sự, ha ha ha.

Chương 1154: Nguy cơ mục nô

Bùi Độ cười lớn, nói với tướng quân khác:

- Chư vị huynh đệ, lão Bùi ta đi trước một bước, nếu như có chiến sự, chư vị ca ca nhường cho tiểu đệ đi.

Nói xong chiến mã hí vang, nhất thời vọt ra ngoài. Chuyện như vậy sao có thể nhường ai, hiện tại quân đội Đại Đường bách chiến bách thắng, chỉ cần xuất chiến là sẽ có quân công, ai nguyện ý buông tha?

Bách tính thành Trường An thấy mười mấy con chiến mã ầm ầm chạy qua như gió bão thì thắc mắc, tới lúc này bọn họ cũng không nghĩ Đại Đường có chiến sự gì, chuyện này thật buồn cười.

Chu Tước môn đã ở trước mắt, cung vệ canh cửa mở đại môn hoàng thành, tỏ ý các Đại tướng quân có thể phi thẳng ngựa vào. Thấy một màn như vậy, đám người kia liền mừng rỡ như điên, cái này con mẹ nó thật sự là có chiến sự rồi...

**********

Tiếng gầm gừ của Lý Nhị tận ngoài Vạn Dân điện cũng nghe thấy, Bùi Độ đi đầu đã nhảy xuống ngựa chạy vào đại điện, còn chưa vào tới nơi đã hô lớn:

- Bệ hạ chớ sầu, chuyện này giao cho mạt tướng là được, mạt tướng nhất định sẽ đồ thành, diệt quốc, đốt tổ miếu bọn chúng cho bệ hạ hả giận.

Đến khi đám Vân Diệp vào tới nơi thì chỉ thấy Bùi Độ sắc mặt vui mừng, nháy mắt lia lịa với đám Vân Diệp. Lý Nhị hai tay vịn long án, quan miện trên đầu rung lắc kịch liệt, rõ ràng thịnh nộ không ít.

Chủ nhục thần chết chính là thế này, mười mấy người nhất tề quỳ gối thỉnh hoàng đế hạ lệnh, tiêu diệt kẻ dám làm bệ hạ tức giận.

- Chư khanh bình thân, có các khanh trẫm cũng nhẹ lòng vậy.

Lửa giận của Lý Nhị tựa hồ lắng xuống một chút.

Vân Diệp thấy lạ, bản đồ Đại Đường giờ quả có lớn, chính bắc quốc thổ đã vượt qua Bắc Hải, chính tây là Ba Tư, đông bắc là Mạt Hạt bộ, hướng tây nam là Thiên Trúc và Thổ Phồn, phương nam không có nước láng giềng, bị Vân Diệp dọn sạch. Phương đông cách biển khơi là Oa quốc, bán đảo Triều Tiên chỉ còn lại Tân La và Bách Tế nhỏ xíu, còn ai có thể khiến Lý Nhị tức giận đến vậy?

Nếu biên giới có động tĩnh gì thì Binh bộ chủ sự như y phải biết trước nhất, vì sao lại mù tịt? Giờ tất cả đều phải ẩn núp tránh Đại Đường, ai dở hơi lại đi vuốt râu hùm?

- Vân Diệp, ngươi có biết An Tây Đô hộ phủ Đô úy là ai không?

Thanh âm âm trầm của Lý Nhị vang lên.

Vân Diệp vội vàng hồi bẩm:
- Bệ hạ, sau khi thần bình định Cao Xương đến nay, An Tây Đô hộ vẫn là Phò mã Đô úy Kiều Sư Vọng, tại vị cũng đã được 4 năm rồi.

Lý Nhị gật đầu:

- Binh bộ đánh giá Kiều Sư Vọng thế nào?

- Hồi bệ hạ, từ khi Kiều Sư Vọng trấn thủ An Tây tới nay, tuy không tiến thêm nhưng cũng chưa từng tang sư nhục quốc, thổ địa không bị mất một tấc, cho nên binh bộ đánh giá hắn trung bình.

- Cũng coi như công bằng, dân sinh không nằm trong phần đánh giá của Binh bộ, cho nên sai lầm của Kiều Sư Vọng không liên quan đến Binh bộ ngươi, ngươi lui ra.

Dân sinh? Vân Diệp bất ngờ nghe được hai chữ này, An Tây sao lại có dân sinh? Trừ trị sở Thổ Lỗ phiên, còn lại đều là ky mi châu, mấy năm nay dù liên tục điều học sinh thư viện đến, nhưng mục đích chủ yếu là bóc lột, không phải vỗ về Vu Điền, Quy Tư, đâu ra hai chữ dân sinh?

(ky mi châu: địa khu của dân tộc phụ thuộc vùng biên)

Kiều Sư Vọng chỉ cần khuất phục các ky mi châu, không để bọn họ tự lập, bảo đảm thương đạo thông suốt đã là công lớn, hắn còn phải nghĩ đến dân sinh sao? Lão Kiều nếu vì dân sinh mà bị tội thì quả là đen như chó.

- Phòng Huyền Linh, nói cho chư vị ái khanh chút tình hình Tây Vực, cho mọi người biết mấy năm nay đại quân triều ta làm những gì ở đó để họ dễ hình dung.

Phòng Huyền Linh bước từ bên trái ra trước mặt các vị tướng quân đau xót nói:
- Từ lúc Hầu Quân Tập bình định Cao Xương năm 8 Trinh Quán tới nay, triều ta liên tục dụng binh về An Tây, Thổ Dục Hồn, Tiết Diên Đà, Hồi Hột đều phải triệt thoái về sau. Vu Điền, Quy Tư, Cổ Đại Nguyệt thị, Sơ Lặc, Yên Kỳ đều rơi vào tay triều ta. Nhưng, chỉ mới 4 năm trôi qua, Cổ Đại Nguyệt thị đã biến mất, nhân khẩu Quy Tư từ 40 vạn tụt xuống không đủ 10 vạn, co mình kêu khổ thấu trời.

Vận mệnh Vu Điền tốt hơn một chút, chủ yếu vì còn làm được châu ngọc, chỉ cần nộp đủ thuế má là có thể kéo được hơi tàn. Về phần Yên Kỳ quốc, trong 4 năm đã thay tới 6 quốc vương, hơn nữa trước đó một ít thời gian, Lâu Lan đột nhiên biến mất. Chư vị đại tướng quân nghe biết chuyện này còn có thể thờ ơ được sao?

- Liên quan quái gì?

Nghe thấy không phải là ngoại bang xâm lấn, một đám đại tướng quân liền cụt hứng. Bùi Độ trong đám người nhỏ giọng nói. Lời này không sai, nếu như người Hán xui xẻo như vậy, bọn họ sẽ mang đầu đến gặp quân vương, nhưng giờ biết không phải người Hán, quả thực chẳng có chút đồng tình.

Bạc hiếu kính của An Tây Đô hộ phủ ai cũng nhận không ít, chỉ cần không phải tội tang sư nhục quốc, thì ai mà đi để ý tới nơi xa xôi đó có chuyện gì xảy ra? Chí ít việc Vân Diệp cấp tín hàm cho Kiều Sư Vọng đã nói rõ, người thư viện bí mật đi điều tra Lâu Lan biến mất không phải nhắm vào An Tây Đô hộ phủ, mà chỉ muốn biết vì sao Lâu Lan lại biến mất. Mấy năm trước bọn họ đã biến mất một lần, giờ lại biến mất tiếp, liệu có phải có âm mưu gì? Nên y phải cho người thư viện đi xem rõ, đồng thời phân tích cho Kiều Sư Vọng, nếu những người thư viện gặp bất trắc, thì hắn có thể sẽ bị tru diệt cửu tộc, người kinh thành sẽ không bỏ qua cho hắn, kể cả là người có quan hệ với hắn cũng vậy.

Hoàng đế muốn làm gì? Những chuyện này hắn đều rõ, hơn nữa bạc hắn cũng cầm nhiều nhất, số tiền này hắn không biên vào triều đình, mà đưa về Lý gia Quan Lũng. Là tộc trưởng Lý gia, Lý Nhị không thể không biết bạc này dính đầy máu tươi, sao hôm nay lại đột nhiên rồ dại vậy?

Phòng Huyền Linh nghe Bùi Độ trả lời, cười to nói:

- Nếu theo lệ cũ, quả thực không phải đại sự gì, chẳng qua lão phu muốn hỏi các ngài, Hà Nam sao lại có rất nhiều mục nô? Nơi đó mục trường nào cũng hơn trăm dặm, thậm chí còn có cái hơn 300, các ngài có thể nói cho lão phu là của ai không?

(mục nô: nô lệ nuôi ngựa trong mục trường)

Hà Sóc là yếu địa quân sự của Mạc Nam, Hoàng Hà uốn một vòng lớn khi chảy qua thành này, phạm vi bao gồm khu tự trị Nội Mông tây nam bộ, khu tự trị Ninh Hạ Hồi tộc đông bắc bộ và bắc bộ của Thiểm Tây. Bắc thông tái ngoại, nam tới Quan Trung, tây giáp Cam Lương, đông liền U Yến, là lá chắn phía bắc Trường An, là bình phong bên cạnh Yến kinh.

Hà Sóc trước nay là nơi đa sắc tộc, Chiến quốc thuộc Triệu, Tần thuộc các quận Cửu Nguyên, Bắc Địa. Thời Hán thuộc các quận Sóc Phương, Ngũ Nguyên, Tây Hà, Tây Tấn là đất Khương Hồ, Đông Tấn thì Hung Nô tới đây kiến quốc, tới Đường mới thuộc quan nội đạo.

Ba chữ quan nội đạo cũng đủ nói rõ, mơ ước lớn nhất cả đời Hồ nhân chính là xâm lấn quan nội. Nhưng giờ chỉ có hạng người không biết sống chết mới dám dẫn người vào quan nội.

Quan nội đạo có thể xưng là tiền viện Đại Đường, hiện tại bên cạnh có vô số người Hồ cừu hận Đại Đường, không trách Lý Nhị lại tức giận. Chỉ cần đếm sơ sơ là biết, tính tất cả người Hồ thuộc Hà Nam nếu ít hơn 30 vạn mới là lạ.

- Vân Diệp, ngươi tự mình phúc đáp một số văn thư tiến quan nội của dị tộc?

Lý Nhị lại khảo vấn Vân Diệp, vì Vân gia dưới Âm Sơn có một mục trường rất lớn.

- Bệ hạ, vi thần không muốn phúc đáp, không nói tới người Hồ tiến quan nội, ngay cả người Cao Ly vào kinh nạp hàng vi thần cũng không muốn phúc đáp, chính là bệ hạ hạ lệnh vi thần phúc đáp.

Chương 1155: Lý Nhị Ác Độc

AdsVân Diệp u oán nhìn Lý Nhị, người này chỉ cần có chuyện xấu là lại nghĩ đến Vân Diệp y ngay, cứ như y là một tên khốn hại nước vậy.

Lý Nhị lúng túng đằng hắng một cái:

- Không là tốt rồi, cuối cùng cũng có vài phần trung tâm, người Cao Ly nạp hàng và người Hồ tiến quan nội là hai việc khác nhau, không thể đánh đồng. Hiện tại trẫm hỏi các ngươi, hơn 30 vạn người Hồ ở Hà Nam nên thế nào? Nếu người là do các ngươi thả vào, vậy nói rõ cho trẫm.

Xui xẻo tận cùng, đang trồng ngon thì bị lôi đến Vạn Dân cung lo sự vụ, chuyện này là trách nhiệm của quan văn, sao lại bắt một đám võ tướng nghĩ cách? Sao lão Phòng Huyền Linh lại nhắm mắt lặng im?

Vân Diệp chợt rùng mình một cái, quân nhân làm được gì? Bản lĩnh tốt nhất của họ là cầm đao chém người, hoàng đế lại đi hỏi kế võ quan, chẳng phải muốn giết người à? Chẳng lẽ 30 vạn người Hồ phải chết hết? Đánh chết y cũng không đi đầu, đánh chết cũng không nói giết người Hồ, nếu như hai quân giao chiến, giết bao nhiêu người Hồ Vân Diệp cũng không để trong lòng. Nhưng giờ là 30 vạn Mục nô tay không tấc sắt, Vân Diệp không thể hạ thủ được.

Bạch Khởi chôn sống 40 vạn hàng binh liền bị ban cho danh hào nhân đồ, cuối cùng chết không chết tử tế. Nếu như y giết hại 30 vạn mục nô, có trời mới biết lão Nhan sẽ đặt cho mình danh hào tàn bạo thế nào, việc này quyết không được nhận. Làm đến cấp đại tướng quân không có ai đầu đất, nếu là chiến sự ai cũng anh dũng lao về phía trước, nhưng giờ giết mục nô thì có ý nghĩa gì? Hơn nữa nếu giết sạch mục nô, vậy mục trường chủ Hà Nam không hận chết y à? Bọn họ không dám hận hoàng đế, cho nên tất cả lửa giận sẽ đổ lên đầu y, như vậy sẽ khiến võ quan nội chiến. Đám cẩu quan văn thật ác độc.

Đại điện vô cùng an tĩnh, Vân Diệp tự mân mê ngón tay, ngửa đầu nhìn nóc đại điện. Làm việc từ sáng đến giờ Vân Diệp cảm thấy có chút mệt mỏi, chỉ cần y không đi là tốt rồi, giết người đâu phải việc thú vị gì.

- Sao? Không ai phân ưu cùng trẫm sao? Bùi Độ, vừa rồi ngươi nói cái gì? Lẽ nào giờ đã quên mất?

Thanh âm của Lý Nhị đã trở nên âm trầm.

Bùi Độ lập tức rúm cả người, quỳ một chân xuống thỉnh tội:

- Khởi bẩm bệ hạ, nếu là ngoại tặc xâm lấn, nội tặc họa loạn, vi thần dù thịt nát xương tan cũng nguyện ra sức vì bệ hạ. Nhưng, bảo vi thần đi giết những mục nô tay không tấc sắt, thật sự vi thần không hạ thủ được, xin bệ hạ trách phạt.

Bùi Độ sau khi cân nhắc lợi hại, thấy cự tuyệt là tốt hơn cả, vì đắc tội đồng liêu so với đắc tội hoàng đế còn đáng sợ hơn nhiều.

**********

Quân đội chú trọng nhất là đoàn kết hợp tác, chiến hữu chính là chỗ dựa vững chắc nhất, chỉ cần còn chiến hữu sau lưng là ngươi có thể liều mạng chém giết không cần lo phía sau, giận nhất là lúc đang chém hăng say, đột nhiên một mũi ám tiễn từ sau bay tới khiến mình ôm hận sa trường.

Bùi Độ cự tuyệt yêu cầu của hoàng đế, đây là biện pháp trong lúc không có biện pháp. Cùng lắm hoàng đế cách chức hắn, nhưng nếu không có chiến hữu che chở, hắn còn làm được cái quái gì?

Lý Nhị cười lạnh đi xuống, một cước đạp Bùi Độ lăn ra, hung tợn:

- Giết người? Giết hết hơn 30 vạn? Ngươi nghĩ ta là Kiệt, Trụ, Kiệt, sao? Một đám chỉ thích chém giết, đầu để đâu rồi? Ba mươi mấy vạn có thể mang lại lợi nhuận thế nào cho Đại Đường? Sao có thể giết chết?

Bùi Độ nghe hoàng đế nói vậy, lập tức bò dậy:

- Vi thần nguyện nghe bệ hạ, chỉ cần không giết người tay không tấc sắt, ô nhục danh tiếng quân đội Đại Đường, thì bệ hạ phân phó điều gì vi thần cũng quyết không từ nan.

- Được, Hộ bộ muốn chỉnh lý lại mục trường Hà Nam để phòng ngừa bất trắc, ngươi lập tức mang Hữu uy vệ đi đàn áp, tất cả mục nô đều phải ghi vào danh sách, không vào hộ tịch.

Vân Diệp, Binh bộ cũng phải gửi công văn xuống phủ binh địa phương, hừ hừ, hơn 30 vạn thanh tráng lại giấu trẫm, muốn phát tài sao? Quốc triều an nguy cũng không để ý? Các ngươi nhìn bản đồ một chút, giữa Hà Nam đến Trường An không có hiểm quan cứ điểm, năm đó Hiệt Lợi chính là từ Hà Nam thẳng tới Kinh Châu, các ngươi muốn trẫm chạy tóe khói sao?

Thì ra đây là lý do Lý Nhị gọi hết đám võ tướng đến đây, hắn đang cảnh cáo tất cả, ngươi muốn giàu hắn có thể cho ngươi, muốn quyền lợi cũng có thể cho ngươi, nhưng đừng có tự đi tìm tài lộ. Lần kinh tế đả kích quan văn đã phải chịu nhiều đau khổ, giờ đến phiên võ tướng rồi.

Cái danh tướng quân y không quan tâm, nhưng hắn nhất định phải cảnh cáo hai mươi mấy người trong đại điện này, nếu để mục nô loạn lên là cực kỳ phiền phức.

Vân Diệp lập tức viết xong công văn, thổi khô mực rồi dâng lên cho Lý Nhị ngự lãm. Lý Nhị nhìn qua rồi đưa cho Bùi Độ, lệnh hắn đi lấy dấu Binh bộ.

Một đám người rời khỏi đại điện, lúc lên chiến mã chuẩn bị về, Bùi Độ làm bộ đáng thương chắp tay nói:

- Chư vị ca ca cũng nhìn thấy, huynh đệ ta thật sự là vạn bất đắc dĩ, bệ hạ quyết tâm muốn trừng trị Hà Nam rồi. An Tây của lão Kiều cũng xui xẻo, chư vị ca ca nếu có thể hãy viết thư giải thích hộ huynh đệ ta, Bùi Độ vô cùng cảm kích.

- Lão Bùi, chuyện này không trách được ngươi, Hà Nam đã làm quá phận, bệ hạ lo lắng cũng đúng. Quan nội đạo, sao lại cho ba mươi mấy vạn người Hồ vào? Những người đó chỉ cần lên ngựa là thành binh tốt, thập lục vệ chúng ta là lực lượng vệ yếu địa Quan Trung, một khi có biến sẽ đứng mũi chịu sào. Những người này làm việc qua loa, đẩy áp lực bắt chúng ta gánh, lần này ngươi đi Hà Nam nhất định phải quản thúc tốt những mục nô này. Ngươi yên tâm, chuyện liên quan đến lợi ích thập lục vệ chúng ta, các huynh đệ cũng sẽ giúp ngươi. Bọn họ nếu chấp nhận quản thúc thì thôi, nếu không cứ đao thương mà chiến.

Vân Diệp lắc đầu:

- Không ổn, trong quân ngũ nổi lên phân tranh sẽ khiến các quan văn chế giễu. Hơn nữa, ba mươi mấy vạn người kia ở quan nội đạo, sớm muộn cũng là họa, chúng ta cần nghĩ cách tách những người này ra, không để bọn họ ở lại. Ở thêm một ngày, chúng ta phiền toái một ngày.

- Lão Vân nói đúng, ngươi nổi danh thông minh, mau nghĩ cho c các huynh đệ một cách vẹn toàn.

Một đám người vừa đi vừa nhỏ giọng thương nghị, thẳng đến Binh bộ bàn đối sách. Vân Diệp đứng bên sa bàn lớn, cầm trúc can chỉ Hà Nam nói:

- Nơi này chắn trước Gian Nam, đáng tiếc toàn bộ dùng để nuôi cừu, tiên sinh nông học viện thư viện nói qua, Hà Nam chính là phong thủy bảo địa, Hoàng Hà vòng một vòng lớn qua đây, kênh rạch chằng chịt, tưới tiêu tiện lợi, khí hậu ẩm ướt, nghe nói trồng lúa cũng được, vậy mà chỉ nuôi cừu thì thật đáng tiếc. Mấy năm nay thổ địa Quan Trung cũng bão hòa, canh tác thường xuyên nên thổ địa vô cùng cằn cỗi.

Các huynh đệ là võ tướng, với dân sinh môn đạo không biết, cho nên cứ nghe tiểu đệ nói đi.

Khi mới kiến quốc đã đặt ra quân điền lệnh, quân đội sẽ làm theo phủ binh chế tiền Tùy, chia ruộng theo nhân khẩu đến từng con dân Đại Đường, bất luận nam nữ. Nhưng đất đai là thứ không thể sinh ra, người này nhiều thì người kia ít, Quan Trung lại lớn như vậy, chia sao cho đủ? Rồi chục năm sau thì làm sao?

Sự kiện Mã Chu mấy năm trước mọi người còn nhớ chăng? Bệ hạ đang lo vấn đề này, mà muốn giải quyết vấn đề này, Đại Đường nhất định phải có đủ đất đai. Mà đất đai từ đâu ra? Còn không phải do chúng ta đi công thành chiếm đất cướp về sao?

Phân lưu nhân khẩu lần hai của Quan Trung nhất định phải tiến hành, nơi tốt không khẩn trương sao được? Nếu Hà Nam thích hợp nông canh, chúng ta liền kiến nghị dời nhân khẩu rời Quan Trung xuống Chỉ có như vậy, huynh đệ chúng ta mới không còn áp lực, cũng giải quyết vấn đề uy hiếp kinh sư của người Hồ.

- Không được đâu lão Vân, bọn chúng kiếm tiền tiền bằng lông cừu, chúng ta mà làm vậy, không khéo bọn chúng sẽ tạo phản, lúc đó thì to tội.

- Nếu như lông cừu không kiếm được tiền nữa thì sao? Chẳng hạn giá cả lông cừu đột nhiên hạ cực thấp thì thế nào? Lúc đó nó sẽ thành cục nợ, biên quân phải làm gì?

Lão Khương kiêu vệ lớn tuổi hơn chút, vỗ bàn nói:

- Điều này rất khó, lông cừu dệt vải rất được chuộng, lão bà ta làm cái này nên ta rất rõ, rất lời.

Vân Diệp cười nham hiểm:

- Chư vị biết ngày xuân phân xảy ra chuyện gì không? Mọi người ít nhiều đều xui xẻo, tiền tài có phải thiếu đi nhiều?

- Khốn kiếp, lúc đầu ngày một mai ngân tệ đổi được 600 đại tử, ai ngờ trong một ngày liền biến thành 1000 mai đổi lấy 1 mai, ta có vài xe tiền, nháy mắt đã bốc hơi phân nửa. Lão Vân, cái đó và Hà Nam thì liên quan gì?

Người nói chính là kim ngô vệ Lương Kiến Phương.

(1 đại tử = 20 đồng tệ)

Vân Diệp đặt một mai ngân tệ lên bàn hỏi:

- Giá trị đồng tệ đã trở về như cũ, hiện tại không ai dám để ý đến đồng tệ, hàng loạt giao dịch thay kết toán thành kim tệ và ngân tệ. Rất tiếc, tiền trang giờ không cấp ngân tệ cho mọi người, chỉ cấp đồng tệ, xưởng tiền ở Ích Châu còn hận không thể biến tất cả đồng thành đồng tệ. Hiện tại đồng tệ tràn lan, nói cách khác không ai có thể mua được lông cừu, dùng đồng tệ mua lợi nhuận bọn họ sẽ hụt bốn thành, đồng tệ và ngân tệ giờ giá đổi là một mai đổi một nghìn. Ta tin chắc, thiếu bốn thành lợi nhuận, bọn họ sẽ không có lời.

Phường dệt lớn nhất Đại Đường là của hoàng hậu nương nương, bọn họ nếu dám tăng giá chính là muốn tìm chết. Nói trắng ra, bệ hạ muốn trừng trị lũ dám tàng trữ tiền đồng, hút máu bách tính. Không thấy ngay cả hoàng thân bệ hạ cũng không tha sao? Lương Kiến Phương đấm đầu Vân Diệp kêu:

- Ngươi nói toẹt làm sao để đuổi người Hồ ra khỏi quan nội đạo là được, đừng nói cái đấy nữa, nhức cả đầu. Nếu không đuổi được đi, không chừng chúng sẽ biến thành mã tặc, lúc đó thì nguy rồi.

- Ý của bệ hạ còn không nhìn ra sao? Không hộ tịch cho mục nô, nghĩa là bọn họ là nô lệ. Chỉ có điều Đại Đường không có cách nói như vậy, bệ hạ đá cầu cho chúng ta, là muốn chúng ta làm ác nhân. Những người Hồ này nhất định phải xử lý giống như tù binh Cao Ly lúc trước, đó là cho đi đào mỏ sửa đường.

Bùi Độ hít một hơi khí lạnh:

- Thế nghĩa là ca ca ta sẽ thành giám công to nhất Đại Đường?

- Đúng thế, những chuyện ta vừa nói nhất định sẽ xảy ra, lông cừu bắt đầu hạ giá Quan Trung di dân, Trung Nguyên đại tu đường sá, Thục trung đục thiên tiệm (lạch trời), Lĩnh Nam sửa trì đạo, Hà Bắc đào kênh, bệ hạ phải tiêu tiền tích lũy một cách nhanh nhất, bằng không sẽ càng thêm phiền toái.

Đại kế như vậy nhất định bệ hạ đã suy nghĩ thật lâu, đợi đến khi bệ hạ hoàn thành tất cả, giang sơn Đại Đường sẽ thực sự thành một mối. Tùy Dương Đế cũng muốn làm như vậy, nhưng hắn quá ngu xuẩn, dùng chính mạng của bách tính chẳng phải là tìm chết sao? Bệ hạ thông minh hơn nhiều, dùng ngoại tộc, còn bách tính kiếm tiền, như vậy làm gì còn ai phản đối? Còn mong đắp nhiều đường, đào nhiều sông, xây nhiều cung điện ấy chứ.

- Mẹ ơi, xây dựng rầm rộ còn tích được công đức.

Lão Khương thở một hơi thật dài.

- Đúng vậy, hiện tại nếu ai dám cản bệ hạ chính là tên ngốc. Chuyện đã bắt đầu từ khi thư viện phái đoàn điều tra đến Tây Vực, có khi nhiệm vụ bệ hạ phân phó chẳng phải là điều tra bí ẩn Lâu La biến mất, mà là xem nhân khẩu ở đó có thể kiếm chác được không.

Vân Diệp nói những lời này xong lạnh cả sống lưng, đại tướng quân khắp phòng đều đứng ngồi không yên, vậy cũng thật độc ác, chẳng trách người Đột Quyết, người Thổ Dục Hồn, người Tiết Diên Đà, chín họ Chiêu Vũ tình nguyện chém giết mọi rợ phương tây, cũng không muốn chịu ràng buộc ở Đại Đường.

**********

Lương Kiến Phương đột nhiên nói:

- Đây mới là hoàng đế Đại Đường ta, chúng ta muốn lương thực, muốn vải vóc phải không ngừng vơ vét. Nếu không thể vơ vét bách tính của mình, thì phải vơ vét người khác. Hà hà, chủ ý của bệ hạ rất hợp khẩu vị của lão Lương ta, nếu như sau này cần phải thịt hết mục nô, chư vị huynh đệ cứ để ta là được.

Tên khốn này vốn là một tên háo sát, giết người mà chẳng nháy mắt một cái. Ba lần đồ thành Cao Ly thì có đến 2 lần do hắn làm, là người chuyên làm việc bẩn thỉu cho Lý Nhị.

- Lão Vân, sau này ngươi nói nhiều những đạo lý này cho các huynh đệ, cả ngày ở trong quân doanh sắp bại não đến nơi rồi. Bệ hạ bố trí lớn như vậy mà các huynh đệ đầu óc vẫn tù mù, không cẩn thận khiến bệ hạ bực bội thì toi mạng. Ngươi từng lăn lộn quan văn, kiến thức lại nhiều, chịu khó đề tỉnh các huynh đệ chút.

Lão Khương không để ý đến Lương Kiến Phương nói hươu nói vượn, nhìn Vân Diệp nói.

- Đó là tự nhiên, thập lục vệ cộng thêm thủy sư Lĩnh Nam chính là trú phòng lực lượng cơ bản nhất của Trường An. Về Thái tử lục soái thì họ không cùng đường với chúng ta, dây dưa với bọn họ chỉ thêm phiền toái, huynh đệ ta chỉ nhận bệ hạ.

Truân vệ Lý Tĩnh Trung cũng lên tiếng, hắn lo Vân Diệp đi lại quá mật thiết với thái tử, cho nên đặc biệt nhắc nhở.

- Có thể nói ta nhất định sẽ nói, các huynh đệ cũng không phải đầu gỗ, cũng cần tự mình chú ý. Tiểu đệ nhỏ tuổi nhất, quyết không thờ ơ để mọi người nhảy vào hố lửa. Tương lai vạn nhất đánh nhau, thủy sư Lĩnh Nam còn cần các huynh đệ bảo hộ, giao long trên biển mà chui vào lạch chỉ có nước chịu đòn.

Mọi người cùng nhau gật đầu, loại chuyện kết minh thế này không thể ghi ra văn tự, chỉ cần mọi người hiểu trong lòng là được. Cả đám ra khỏi cửa cung, Vân Diệp cũng chưa vội về nhà, Lưu Tiến Bảo đã chạy tới, hai người dắt ngựa từ từ tới Tây thị, Vân Diệp rất muốn xem cơn bão tài chính Lý Nhị thổi lên có ảnh hưởng thế nào đến buôn bán của Đại Đường.

Tây thị vẫn yên ổn khác thường, vẫn rất nhiều người tấp nập buôn bán, đồng tệ vẫn là chủ yếu để mua hàng. Trừ mấy tên ngốc vẫn để giá cắt cổ, còn đa phần thương nhân đã kịp phản ứng.

Thật ra đồng cũng là một loại thương phẩm, chỉ có điều được đánh giá cao mà thôi. Nhưng giờ nó cũng đã trở về giá trị vốn có, các thương nhân liền hòa nhã hơn nhiều, đen lắm làm mang đồng tệ đúc thành đồ dùng cũng có thể thu lại được vốn, cho nên đồng tệ rớt giá cũng chưa đến mức khiến người tuyệt vọng.

Có điều khác cầm ngân tệ vẫn được hoan nghênh hơn, Vân Diệp đang có suy nghĩ xem có nên đổi ngân tệ trong nhà thành đồng tệ hay không, tiếp tục như vậy, nói không chừng ngân tệ sẽ tăng giá trị, vì người mù quáng luôn thích theo chiều gió.

Vân gia không cần phải trồng trọt, cũng không cần chăn cừu, lại càng không phải khổ sở lên trên hải đảo hái hương liệu, chỉ cần định kỳ đổi đồng tệ thành ngân tệ, ngược lại là có thể một đời giàu sang.

Ưu việt về kiến thức khiến Vân Diệp không tự chủ suy nghĩ cao thâm, khóe mắt liếc Lưu Tiến Bảo đang cầm ngân tệ chọc ghẹo Hồ cơ, sờ người ta vài cái mới quyết định lấy rượu nho cho người ta.

Thích nhất là xem người Hồ bán hạt giống, Vân gia từ trước tới giờ đều là người tiên phong. Mùa thu năm ngoái, Vân gia dâng lễ lên cho hoàng đế là hai quả bí đỏ bự, Vân Thọ chơi trội đòi bê vào, phải dốc hết sức mới ôm bí đỏ lết vào đến đại điện, hai quả bí đỏ trên dưới trăm cân khiến hài tử nằm ôm bất động.

Cái gì là việc đáng mừng? Được vụ thu chính là một việc đáng mừng. Ngũ cốc nhà Trưởng Tôn có đẹp nữa, cũng sao có thể so với hai trái bí đỏ to? Bây giờ không còn ai nói điềm lành nữa rồi, nếu là sớm vài năm, chắc chắn hoàng đế sẽ ôm bí đỏ đi tạ trời.

Chương 1156: Ngụy Trưng Và Lý Nghĩa Phủ

Bất kể biết hay không biết hạt giống gì cũng phải mua một ít, trồng ra là khắc biết thôi. Đất đai thì Vân gia không thiếu, bỏ ra vài mẫu chẳng ảnh hưởng gì.

Trên người Lưu Tiến Bảo treo đầy túi, miệng còn ngậm môt miếng thịt, Vượng Tài kiên quyết không để cho Lưu Tiến Bảo treo túi lên người nó, con ngựa bên cạnh đã bị chất một đống mía to đùng trông thật khổ sở.

Đã lâu không gặp Ngụy Trưng lão đầu, nghe nói lão bị bệnh triền miên, hôm nay nghe ở chợ mới biết đám ngôn quan kia nói bậy, lão đầu tử râu tóc bạc trắng, tinh thần quắc thước, dù cũng là một thân áo vải, nhưng đi lại vẫn dáng long hành hổ bộ, cho thấy gần đây lão sống không tệ.

Lão ngồi trong hàng bánh đúc ăn liền hai suất mới thôi, chùi miệng nói với Vân Diệp:

- Từ ruộng về đói quá, người lại không mang tiền, lão phu lại không muốn nợ, may quá gặp được Vân hầu ở đây.

Bó tay, đường đường quốc công lại làm ra vẻ đáng thương, người hầu thì không chịu mang theo, một mình lang thang ngoài chợ, không biết là đang nghĩ gì.

Ngụy Trưng thấy trên người Lưu Tiến Bảo đầy túi thì sáng mắt lên, mỗi loại lấy đi một ít, bảo muốn lấy về trồng chơi.

- Ngụy công, thật ra tiểu tử không biết đây là giống gì mà chỉ mua đại, tốt xấu thế nào cũng không biết được.

- Như vậy càng tốt, giống như đổ xúc xắc, chưa nhấc chung ai mà biết đại, tiểu? Vô tâm bồi liễu liễu thêm xanh, những thứ này có khi lại cho lão phu một bất ngờ thú vị thì sao?

Vân Diệp chưa bao giờ bàn chính vụ với Ngụy Trưng, chỉ cần đề cập đến thì y chỉ xui xẻo. Lão hồ ly không cần che che giấu giấu như lúc trước, chỉ cần chuyện liên quan đến Vân Diệp, lão liền quang minh chánh đại phân phó xuống, sau đó chờ Vân Diệp xử lý, đây chính là dùng chính vụ gây khó khăn, Vân Diệp đã chịu trận mấy lần.

- Vân hầu thế này coi như đi vào chính đạo, chủ sự Binh bộ chính là dành cho ngươi. Mặc dù lão Lô, lão Dương từng làm nhưng cũng chẳng có bao nhiêu tiến triển. Kể từ khi ngươi chủ chính Binh bộ tới nay, ngươi không biết chứ, lão Phòng, lão Đỗ không biết khích lệ ngươi bao nhiêu lần, ngươi chịu khó học hỏi kinh nghiệm, chờ sau 30 tuổi lão Đỗ để lại hàm thượng thư cho ngươi.

- Ta làm Tả thị lang Binh bộ còn chưa xong, đây vốn là hư chức, quan trọng có bổng lộc là tốt rồi. Giờ lại bắt ta ngồi im trong binh bộ, thì với tính tình lười biếng của ta sao chịu nổi? Một hai ngày còn không sao, nhưng về lâu dài có khi lại thành họa quốc ương dân cũng nên.

Ngụy Trưng cười lớn, vuốt râu nói với Vân Diệp:

- Vân Diệp ngươi mặc dù là người ích kỷ, lười biếng, nhưng ngươi còn chưa từng làm một việc họa quốc ương dân nào. Việc liên quan đến ngươi ngươi có thể tùy tiện, nhưng liên quan đến bách tính thì ngươi cẩn thận có thừa. khiến các lão đầu chúng ta cũng phải nhìn bằng con mắt khác. Trong đám trẻ tuổi tuấn ngạn, ngươi chính là thứ nhất, cái triều này như cuộn vải bị ngươi lăn trong thuốc nhuộm, lão phu rất muốn biết Vân hầu sẽ nhuộm nó thành thế nào đây.

Nói xong vỗ vỗ lên vai Vân Diệp, bộ dáng ta coi trọng ngươi trông rất đáng ghét. Lão cười ha ha mà đi, còn lấy mía để làm gậy chống.
Ngụy Trưng đi, Vân Diệp tiếp tục dạo phố, không phải lúc nào cũng thanh nhàn thế này.

Không ngờ người Hồ lại có thể làm ra thảm mềm như vậy, trước kia họ làm cứng đơ đơ, chẳng ngờ mới mấy năm mà đã tiến bộ. Ngày xuân mà được nằm trên thảm này thì thật thoải mái, nãi nãi tuổi cao rất khó ngủ, mang mấy tấm về có khi lại có tác dụng.

- Ngươi có bao nhiêu thảm ta lấy hết, mau mang tất đến Vân gia trang ở Ngọc Sơn, nói là gia chủ mua. Nhìn cho kỹ, mang những tấm thảm mềm này tới, nếu có tấm nào cứng thì liệu hồn.

Người Hồ vô cùng vui vẻ, đặt tay lên ngực thề, rằng y chó hoang còn không lừa nữa là. Vân Diệp nghe phiên dịch thì giận dữ, cũng may tính tình y hai năm này đã mát hơn nhiều, bằng không người Hồ này chắc lết rồi.

Khi đi ngang qua Yến Lai lâu, thấy một thiếu niên áo xanh chống cằm ở quán trà đối diện, đang để lang trung dạo lấy máu cho mình. Vân Diệp nhìn thấy còn cảm thấy đau, vậy mà người này lại không nhíu mày lấy một cái.

- Thiếu niên lang thật tốt.

Vân Diệp nói xong, quay sang thấy Lý Nghĩa Phủ đang nhìn chằm chằm thanh lâu thì tức giận nói:

- Muốn lên thì lên phứt cho rồi, nhìn nhìn cái gì?

Lý Nghĩa Phủ sửng sốt nói:
- Tiên sinh, đệ tử âm thầm chịu đựng rất là uất ức. Lần này ở đắp Hãn sơn chịu khổ cũng là do nó ban tặng, ngài nói đệ tử không tới ôn lại chút khổ sở, có phải không có tâm không?

- Ngươi tự khiến mình xui xẻo, phạt ngươi là sơn trưởng, sao lại trút tức giận lên thanh lâu? Trong thanh lâu thì lấy đâu tình nghĩa? Ngươi phải giác ngộ từ đầu mới đúng, ngươi cầm tiền mua vui, người ta để cho ngươi mua, tức cái gì?

- Tiên sinh nói có lý, nhưng Lý Nghĩa Phủ cảm thấy không thể thiếu nợ người khác, bị sơn trưởng phạt là thiên kinh địa nghĩa, lão nhân gia là là tiên sinh, đệ tử lại có lỗi, nên phải đắp Hãn sơn.

Đắp Hãn sơn, đệ tử chẳng những đổ mồ hôi, mà còn rơi cả máu. Dù sao ngài cũng nên cho đệ tử nơi trút giận chứ, Yến Lai lâu cũng không tệ, đệ tử đang nghĩ làm sao để kéo đổ chỗ này.

Vân Diệp quay đầu nhìn Yến Lai lâu một chút, gật đầu nói:

- Khẩu khí lớn khiến người chán ghét, kéo sập cũng được, nhưng chớ để xảy ra án mạng. Cho ngươi một cây mía ăn giải khát, nhìn ngươi rớt dãi trông thật tởm.

Thừa dịp Lý Nghĩa Phủ lau vội miệng, Vân Diệp chắp tay sau lưng vui sướng cùng cùng nhau chạy thẳng tới Ngọc Sơn.

**********

Vượng Tài có thời gian không thích đi thư viện, vì có lần nó bị hùng miêu đánh cho một trận. Nhưng giờ nó lại thích đi, vì lũ hùng miêu giờ đang chui trong rừng trúc. Hiện tại thư viện vẫn nằm trong rừng trúc, có tường bao thấp xung quanh để tránh hùng miêu chạy đi.

Vượng Tài mỗi ngày đều chạy đến xem đám hùng miêu bị nhốt kia gào khóc. Biết nó đang cười trên nỗi đau của người khác, Vân Diệp cũng mặc nó mà đi bàn chuyện Tân gia với Ngọc Sơn tiên sinh.

- Nhạc phụ cả đời không đắc ý, cuối cùng cũng chỉ là một bát phẩm từ lại, gia sản Thục trung mặc dù phong phú, nhưng là rốt cuộc ít đi mấy phần nội tình, tử đệ trong nhà cũng không biết phấn đấu, hai tử đệ nhạc phụ đưa đến lần trước, không có người nào có thể tốt nghiệp Ngọc Sơn, chỉ vì như vậy mà hắn còn đang trách chúng ta không giúp hắn.

- Thê huynh ngươi lớn hơn ngươi 5 tuổi, thành tích chẳng có gì mà tiểu thiếp có đến mười mấy người, còn hai đứa con trai cũng là hoàn khố, bây giờ lại đại họa ngập trời, Tân gia coi như xong. Có thể đời này dựa vào ngươi và Tân Nguyệt mà sống giàu sang, nhưng sau đó thì sao? Lão phu cả đời theo giáo dục, ai ngờ trong nhà lại toàn lũ bất hiếu.

Lão nhân kể lể sầu khổ, lắc lắc cái đầu đến không muốn sống. Trước kia lão trượng chỉ nói chuyện tốt trong nhà, nhưng giờ không giấu được. Tiểu cữu tử (em vợ) của Vân Diệp giờ đang bị áp giải đến kinh sư. Về phần vì sao bị bắt thì đến bây giờ cũng chưa biết rõ. Bắt người không phải quan lại địa phương, mà là Ngự sử tự thân đến Thục trung.

- Gia gia yên tâm, bọn họ thì sao phạm sai lầm lớn được chứ, văn võ không thông, lá gan lại nhỏ, giết người phóng hỏa bọn họ không dám làm, về phần mưu đồ tạo phản bọn họ còn chưa đủ tư cách, cùng lắm là tội danh hà hiếp lương thiện, cái tội danh này ta năm rồi cũng chịu qua, đâu to tát gì. Ta cứ có cảm giác hai vị đệ đệ là bị ta làm liên lụy, bị Ngự sử dẫn về kinh có án nào không phải đại án thông thiên? Giết người cũng còn chưa bị giải về kinh sư nữa là.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau