ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1146 - Chương 1150

Chương 1147: Sổ Sách Quyết Định

Nghe hắn đắc ý khoe khoang, Lý Nghĩa Phù chán nản nhìn Mặt Mụn:

- Ngươi có biết chỉ cần còn lại xương là người của thư viện sẽ khôi phục được cả người không? Còn thủ đoạn chưng xương, hấp máu nghe tới chưa? Có biết thư viện chỉ cần chút ít manh mối là đoán được nguyên nhân và kết quả không?

- Giết người giấu xác là kỹ xảo cực cao, buổi tối có thể xuyên tường vào nhà trừ võ hầu chỉ có các ngươi đúng không? Ta dám nói chưa tới hai ngày nha dịch sẽ tìm tới các ngươi, chủ ý ngu xuẩn như thế cũng dám đưa ra, không hiểu sao các ngươi sống được tới bây giờ? Giờ các ngươi xéo ra, ta hỏi Lão Thôi vài chuyện, nếu ông ta làm ta hài lòng thì các ngươi đưa về, coi như một cơn ác mộng, nếu ta không hài lòng, ta có cách khiến ông ta biến mất trên đời, không để lại chút dấu vết nào.

Đám Mặt Xẹo vừa ra ngoài, Lý Nghĩa Phù thảo quả hạch đào ra, Lão Thôi lập tức lớn tiếng nói:

- Không liên quan tới ta, Bàng công tử không cho ta bán lợn cho ngươi, ta không dám không nghe.

Có câu này là đủ, như hắn nói có chút manh mối là có thể đoán ra đại khái sự việc, Bàng Ngọc Hải à? Đương nhiên là Bàng Ngọc Hải, còn ai được nữa?

Lão Thôi bị đưa về nhà, bạc cũng được đưa trả, Lý Nghĩa Phù chỉ định xác nhận suy đoán của mình, không định giết người, chuyện giết người phải có tính toán kỹ càng trước, tiến hành gấp gáp sẽ để lại họa ngầm, hiệngiải quyết nguy cơ quan trọng hơn giết người.

Nhiều người xử lý công việc sẽ nhanh, khi Lý Nghĩa Phù định ra tiêuchuẩn thu phí bảo hộ tiểu phiến trên đường phố, Đao Ba mang xe lợn dê làm sạch sẽ mang về sào huyệt.

Vì số lợn dê này, Lý Nghĩa Phù nhờ Mặt Xẹo gõ cửa hiệu cầm đồ, mang ngọc bích của mình đi cầm một trăm bốn mươi ngân tệ, ký hiệp ước, đảm bảo trong một tháng lấy hai trăm ngân tệ đi chuộc. Kỳ thực đem cầm là cáidanh học sinh thư viện, dù là cầm cục đá thì vị chưởng quầy kia cũngđồng ý.

- Thời gian này các ngươi thử một chút, đừng có hung hăng xông vào hiệu của người ta, nhiều người nguyện ý trả tiền không phải sợ các ngươi mà là sợ phiền toái.

- Thế diện là thứ hai bên cùng cho nhau, khi hiệu người ta có khách thì đừng vào, nếu có vụ làm ăn thì giới thiệu cho người ta, bày ra bộ mặt tươi cười, không nên tham món lợi nhỏ, chỉ cần Mặt Xẹo ngươi lập nên uy tín ở phường, ngươi sẽ phát hiện tiền tài sẽ chạy theo ngươi, hiện giờ chỉ cần làm thế.

- Cho các ngươi biết, kéo khách cho kỹ nữ chui cũng là một chuyện các ngươi phải làm, tuy người ta giao dịch thân xác, nhưng cũng là mua bán, là mua bán thì ai không muốn khách đầy nhà?

Lý Nghĩa Phù vội vàng căn dặn Mặt Xẹo, lại vội vàng mang năm cỗ xe ra ngoài thành, chỉ cần nhanh một chút, kịp cung ứng thịt cho nhà bếp, có thể kịp tiết học.

Xe ngựa đi qua Yến Lai lâu, hắn nhìn tòa lầu cao im phăng phắc, lúc này ca cơ và đám ân khách đang ngủ, là lúc an tĩnh nhất trong ngày.

Hắn nôn hai lần, thu ánh mắt lại, tòa lầu này có lẽ sập đi thì tốt hơn, Lý Nghĩa Phù lẩm bẩm, nghĩ tới mấy tháng coi nơi này làm ổ ôn nhu, gần như quên câu hào khí Vân hầu khích lệ, tòa lầu này tương lại nhất định sẽ sập, Lý Nghĩa Phù siết chặt nắm đấm nói với bản thân.

Khi đi qua Vân gia, vừa vặn nhìn thấy xe của Vũ Mị tiên sinh từ Vân gia đi ra, còn chưa đợi hắn chào, khuôn mặt tuyệt diễm kia đã xuất hiện ở cửa sổ, nhìn lợn dê bị trói chặt trên xe, mỉm cười, xe phu nhanh chóngđánh xe ngựa đi trước một bước.

Vân Diệp gần đây rất lười biếng, không muốn tới nha môn binh bộ nữa, bị chuyện của Vinh Hoa đả kích không nhẹ, mình đã chuẩn bị cho Cao Ly một kết cục hoàn mỹ, ai ngờ người ta không chơi nữa, kết quả cú đấm tung ra vào chỗ trống, làm lòng hụt hẫng rất khó chịu.

Ngưu Tiến Đạt hiện giờ thành Phật gia hiền hòa, nghe thấy chuyện này còn răn dạy Vân Diệp một bài, vì sao không mau chóng thông văn thư, để cho quân thân Cao Ly phải ngồi bên vận hà uống gió bắc? Nếu chuyện có biến thì ăn đòn chính là binh bộ không chịu mau chóng thông văn thư.

Lý Nhị mấy ngày qua cứ nhìn Vân Diệp tựa cười tựa không, ông ta cũngkhông thúc giục Vân Diệp, xem y có lấy đại cục làm trọng không.

Thực ra Vinh Hoa đã lấy văn thư nhập cảnh đi, Cao Ly vương và Uyên CáiTô Văn đã vào biên cảnh Đại Đường, quân mã Trác Châu đang giám thị hàng thần, vịt vào nồi còn bay được sao?

Vinh Hoa gần đây càng thêm tích cực, hoàng đế ban cho nàng danh Vinh Hoa phu nhân, dẫn ca vũ Cao Ly luân phiên tới nhà huân quý biểu diễn, nghe nói Tiết Vạn Triệt cũng được mời, tháng tư hắn phải tới Nhạc Châu làm đô ốc, một kẻ không giúp gì được mà Vinh Hoa cũng mời, đường đường binh bộ tả thị lạng như mình lại bị nàng lờ đi.

- Vì sao người ta phải mời ngươi, ngươi trừ mỉa mai, phá hoại thì làm được cái gì?

Tiết Vạn Triệt cắm triều vật vào hông, khinh bỉ nhìn Vân Diệp:

- Người ta đã hàng rồi, hiện đang lấy lòng mọi người, để tương lai được chiếu cố. Ngươi không thấy người ta thê thảm, suốt ngày làm khó, trên triều đường có người nghi ngờ nhân phẩm của ngươi. Không nghe thấy dân gian có kịch nhỏ truyền ra, ngươi bá chiếm người ta bao năm không nỡ buông tay, thần dân Đại Đường đều muốn biết Vinh Hoa phu nhân rốt cuộcquyến rũ thế nào khiến Vân hầu thông minh tuyệt thế lưu luyến mãi.

- Rắm chó, ta không động vào nàng ta một ngón tay, muốn mỹ nữ thì trong nhà ta toàn tuyệt sắc, cần một phụ nhân trung niên à?

Vân Diệp rất tức giận, tật xấu người Trường An thích đồn nhảm không sao sửa nổi.

Tiết Vạn Triệt nhìn quanh không có ai, cười thô bỉ:

- Ta nghe Lão Trương của Tả Vũ vệ nói, năm xưa ở Liêu Thủy, nữ nhân đótrần truồng ôm ngươi, chẳng lẽ chính từ đó rễ tình không thể rút rađược.

Vân Diệp bất lực vỗ đầu, người nhìn thấy cảnh này đều là thuộc hạ trungthành của mình, quyết không truyền ra ngoài, vậy chỉ có một khả năng là Vinh Hoa tự truyền đi, nữ nhân này vì bảo vệ dư nghiệt của Cao Ly, cả thể diện cũng không cần nữa.
Người vô sỉ ắt vô địch, thể diện của Vân Diệp còn cần dùng, không mất được, đành mau chóng phê duyệt văn thư thông quan, để quân thần Cao Ly tây tiến.

Vân gia hiện ở vào lúc "thù trong giặc ngoài", Trường Tôn Vô Kỵ và lão nãi nãi đàm thoại mãi chưa xong, nữ quyến nhà ông ta len lút tới lui hậu trạch Vân phủ, Trường Tôn Xung xông vào thư phòng Vân Diệp lục lọi, Tiểu Vũ đưa thiếp mời Vân Diệp tới thư viện xem kịch.

Ba đứa cháu Trường Tôn gia có hai đứa trở về, một bị xiên trên cây cựcthảm, hai người ở rặng Tần Lĩnh sống như dã nhân tới lúc băng tan, nghenói sau khi về, đã gầy không còn ra người.

Nghề sắt của Trường Tôn gia bị xưởng thép gia quốc gia lập ra đả kíchtan tác, đành đi đường cao cấp, đồ cấp thấp do xưởng quốc lập bao hếtrồi.

Không còn nghề sắt, liền đem sự chú ý đặt vào ngành hàng không, suy nghĩ này không sai, Vân Diệp cũng muốn ngồi máy bay qua lại Trường An và Lĩnh Nam. Nhưng các ngươi muốn xen vào ngành hàng không cũng không thể tới Vân gia phá phách cướp bóc, Trường Lạc công chúa kéo Na Mộ Nhật trò chuyện vô cùng vui vẻ, dùng đầu gối nghĩ cũng biết chút tri thức phi hành của y đã biến thành của Trường Tôn gia rồi.

- Con Sâu, loại đốt đuốc cướp bóc này không cố kỵ chút vương pháp nào nữa à?

- Ai cướp, chẳng phải nói rồi sao, cho ngươi ba thành cổ phần, ngươi cống hiến chút học thức không phải là nên làm à? Đừng tham, bệ hạ cũng chỉ có ba thành, nhà ta có bốn thành, nay cả nhà sắp chết đói rồi, đành xin chút cơm thừa canh cặn của đám cường hào các ngươi ăn thôi, ngươi cũng không biết thương ca ca. Nói xem, nếu máy phi hành có thể bay tới rặng Tần Lĩnh vậy tương lai cũng có thể bay tới Lạc Dương phải không?

- Đúng thế, chỉ cần ngươi giải quyết được vấn đề động lực của nhiệt khí cầu, tuyệt đối có thể ngày đi ngàn dặm, vấn đề là ngươi không thể kiếm được ngựa mọc cánh kéo ngươi bay, không bằng tìm bệ hạ thương lượng kiếm vài con rồng cấp thấp giúp ngươi kéo khí cầu, như thế mới thể hiện được oai phong của Trường Tôn gia.

Bàn chuyện học vấn với cái tên ngụy văn nhân này không hứng thú chút nào, Vân Diệp uể oải đáp:

- Đừng siết cổ, ta sắp không thở được đây này, ngươi tìm nhầm người rồi, nên đi tìm Thanh Tước hoặc Công Thâu gia ấy, tìm ta có ích chó gì, ta chỉ biết thả đèn Khổng Minh bay lên trời.

Trường Tôn Xung thấy rất có lý, lập tức trở mặt ôm lấy bộ đồ sứ tinh xảo vừa tặng cho Vân Diệp, nói:

- Nói quá đúng, giờ ta đi bái phỏng Công Thâu lão tiên sinh, xem lãonhân gia có cách nào không, dù sao tổ tiên ông ta chế tạo được chim trúc có thể bay trên trời chín ngày chín đêm.

Vân Diệp và Trường Tôn Xung tới tiền sảnh, thấy lão nãi nãi đang bàytiệc khoản đãi phu phụ Trường Tôn Vô Kỵ, ba người trò chuyện vô cùng vui vẻ, nhớ tới tờ giấy của Tiểu Vũ, Vân Diệp liền cùng Trường Tôn Xungngồi xe ngựa tới thư viện.

Trường Tôn Xung ôm đồ sứ đi xã giao, Vân Diệp một mình vào thư viện,thấy trong nghỉ sự đường vô cùng náo nhiệt, đám học sinh vây kín nơi đó, kéo một học sinh hỏi mới biết Lý Nghĩa Phù đang tiếp nhận tất cả họcsinh chất vấn.

Kim tiền muốn hủ hóa một người cần quá trình, nhất là với quần thể không có khát vọng tiền tài mấy như học sinh thư viện thì mấy tháng chưa đủ,kế hoạch của Bàng Ngọc Hải hơi gấp gáp rồi.

Có điều khi y thấy Tiểu Vũ vui vẻ ôm Hoán Đầu xem náo nhiệt thì hiểu bảy tám phần, chuyện này không có Tiểu Vũ thúc đẩy mới là lạ, suốt ngày dạy toán học cho học sinh mới, nhất định làm nàng buồn chán lắm rồi, mangtâm tình xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện, thúc đẩy một chút phù hợpvới sự buồn chán của Tiểu Vũ lúc này.

Phải kiếm chút chuyện cho nàng làm, nếu không con tiểu yêu quái này không làm thư viện chó chạy gà bay mới là lạ.
Bàng Ngọc Hải rất thông minh, bản thân không ra mặt, hiện đang phẫn nộ chất vấn Lý Nghĩa Phù là một thủ lĩnh học sinh khác.

- Đám chúng ta xuất thân bần hàn, phải giữ giết tháo, Lý Nghĩa Phù nàyngươi thân ở thư viện, không thiếu cơm ăn áo mặt, là lúc phải phấn đáutiến lên, vài đồng tiền đã làm ngươi mất hết tư cách, tới Yến Lai Lâutham hoa luyến sắc, ăn chơi chè chén, ta hỏi ngươi, ngươi còn chưa biết sai sao?

Lý Nghĩa Phù chắp tay đáp tạ:

- Lời vàng ý ngọc của Dụ Dân huynh làm Lý Nghĩa Phù như được khai sáng,xin Dụ Dân huynh đừng bỏ mặc đệ, luôn luôn răn dạy mới là đạo bằng hữu.

- Chỉ cần hôm nay ngươi có thể khớp toàn bộ sổ sách, bọn ta tất nhiênkhông khinh mệt ngươi, sổ sách khớp nói rõ nói rõ ngươi chỉ thiếu đạođức cá nhân, tiết tháo không mất, chỉ cần luôn cảnh giác là có thể sửađổi, giờ mời Ngọc Hải huynh cùng ngươi đối chiếu.

Bàng Ngọc Hải cầm sổ sách ra chắp tay với học sinh xung quanh:

- Quân tử khinh cái lợi, Ngọc Hải cũng tin Nghĩa Phù huynh không tới mức đi sai đường, mọi người cũng biết số tiền này là chúng ta dựa vào đôitay mình kiếm được ở lễ băng đăng, để bổ xung cơm nước, mỗi ngân tệ đềumang mồ hôi của đồng môn. Cho nên, ta chỉ hi vọng mỗi đồng tiền đều dùng vào chuyện thức ăn của mọi người, nếu có người dám bớt xen, sẽ là kẻthù sinh tử của Bàng Ngọc Hải này.

Mọi người nghe vậy tức thì yên tĩnh lại, Dụ Dân oán trách nhìn Bàng Ngọc Hải, Lý Nghĩa Phù gần đây sinh hoạt đúng là sa đọa một chút, nói không chừng là nhận hối lộ của thương nhân, đều là đồng môn, tha được thì nên tha, cần gì đối đầu sinh tử, một khi chụp cho Lý Nghĩa Phù cái tội tham ô hủ hóa, đời này hắn còn làm người thế nào, tiếp đó sẽ là trừng phạtnghiêm khắc nhất của thư viện, mà thư viện cũng coi như tuyên bố mình giáo dục thất bại.

Vừa định vãn hồi một chút thì nghe Lý Nghĩa Phù khom người đáp:

- Ngọc Hải huynh nói cực đúng, đừng nói huynh ghét ác như thù, Lý NghĩaPhù cũng cho rằng như vậy, sổ sách có ba bản, không biết huynh có mấybản, nếu sổ sách chỉ có chút sai lệch nào, Lý Nghĩa Phù lập tức tự tậnbên ngoài, không dám bôi bẩn thư viện chút nào.

Vẻ mặt Bàng Ngọc Hải không thay đổi, chậm rãi nói:

- Không phải ba bản mà là bốn bản, trong tay ngươi một bản, nhà ăn cómột bản, hồ sở thư viện có một bản, ngươi quên rồi, ban học sinh còn có một bản, đó là quy củ định ra khi ta quản lý sổ sách.

Mặt Lý Nghĩa Phù co giật, khi mình và Bàng Ngọc Hải bàn giao chưa baogiờ nghe nói tới bản thứ tư, nếu có vấn đề, tất nhiên xuất hiện ở cuốnsổ mình không biết này, mà nó vừa vặn ở trong tay Bàng Ngọc Hải.

- Ngày mười hai tháng hai, mua ba nghìn chín trăm cân thịt lợn, một nghin không trăm tám ba cân thị dê, ngày...

- Tổng sổ sách không sai biệt chút nào, không những ba cuốn sổ, mà bảntrong tay ta cũng không có vấn đề, bỏ bao nhiêu tiền, mua về bấy nhiêuhàng, Nghĩa Phù huynh đúng là nhọc công rồi.

- Nhưng Ngọc Hải muốn hỏi, phần chiết khấu đâu rồi? Trước khi Nghĩa Phùhuynh nhận sổ sách, ta dùng giá tương tự mua số hàng tương tự, khi kếtthúc luôn chiết khấu cho ta, Ngọc Hải không có tâm tư hưởng dụng họ mờiăn uống, luôn biến phần chiết khấu đó đổi thành hàng hóa, tuy ít mộtchút, nhưng để đồng môn được ăn thêm một hai miếng thịt, Ngọc Hải cũngnhận.

- Cho nên, phần sau của cuốn sổ này luôn dư ra một số hàng, Nghĩa Phùhuynh, ta chỉ muốn hỏi phần dư ra này đâu rồi? Một người ăn hết trăm cân thịt, có thấy nó nứt bụng không?

Đám đông huyên náo, học sinh thư viện khác với đám học sinh quốc tử giám vùi đầu vào học, mười ngón tay không dính nước, bọn họ rất am hiểu thứ như chiết khấu, nếu Lý Nghĩa Phù nếu lợi dụng cơ hội mua bán lớn ăn mất chiết khấu đúng là không thể tha thứ, rất nhiều quan tham làm thế.

Lý Nghĩa Phù gian nan nói:

- Đúng là có chiết khấu, ta an bài vào chuyện khác, Ngọc Hải huynh, chẳng lẽ phẩm tính ta không đáng tin đến thế sao?

Dụ Dân nói nhỏ:

- Lý Nghĩa Phù, nếu ngươi nói rõ được chiết khấu đi đâu, bọn ta sẽ không truy cứu.

- Dụ Dân huynh nói thế là sai rồi, Lý Nghĩa Phù gần đây lượn quanh đámhoa liễu, tiền đâu ra? Yến Tư cô nương của Yến Lai lâu không nhỏ, nghe nói tiền thưởng mỗi lần không ít hơn giá năm con lợn, vậy mà chỉ cần tới ngày nghỉ là hắn tới Yến Lai lâu, mỗi lần năm con lợn, hai tháng qua,ít nhất ba bốn chục con lợn đã biến mất. Lý Nghĩa Phù, ba tấc thịt hồngcủa Yến Tư chính là chỗ ngươi an bài tiền chiết khấu à?

Lời nói cổ quái, nhưng không ai cười, chuyện quá nghiêm trọng, nam nhân phải thủ tín, học sinh thư viện chung sống hòa hợp, tình nghĩa huynh đệ sâu sắc, tình cảm này không chịu được lừa gạt và che giấu, nếu sai ở mặt này, từ nay Lý Nghĩa Phù không còn chút tiết tháo nào nữa, Bàng Ngọc Hải ra tay cực độc.

Vân Diệp đứng ngoài nhìn Lý Nghĩa Phù lẻ loi giữa đám đông, trong nhữngngười này Vân Diệp lại tin tưởng Lý Nghĩa Phù, tên xấu xa vang danh thiên cổ. Cả đời sống quanh vòng sinh tử, không lý nào lại không dẹp yên được mưu kế phát động vội vã của Bàng Ngọc Hải, ở trên người những kẻnày, phát sinh một số chuyện cổ quái là rất bình thường.

Quả nhiên Lý Nghĩa Phù chẳng hề bận tâm tới lời nghị luận xung quanh, quay sang hỏi Bàng Ngọc Hải:

- Ngọc Hải huynh, nếu đã muốn dồn ta vào chỗ chết thì chút chứng cứ đókhông đủ đâu, cứ lấy toàn bộ ra đi, để tiểu để mở mắt, Lý Nghĩa Phù này thích cái đẹp là bản tính, tuy bần hàn nhưng luôn muốn sở hữu thứ đẹp đẽ, chẳng phải lỗi lầm gì.

Chương 1148: Bóp Chết Từ Mầm Mồng

Bàng Ngọc Hải hơi nheo mắt lại, thần thái Lý Nghĩa Phù không phải tự tin, còn có chút đắc ý, hắn đột nhiên có dự cảm không lành, quả nhiên nghe Lý Nghĩa Phù chĩa mũi nhọn lại hắn:

- Ngọc Hải huynh xuất thân danh môn, khi đi mua bán, dựa vào danh tiếng Bàng gia, một phần tiền mua hai phần hàng là chuyện thường, ta thì khác, ta xuất thân bần hàn, chẳng ai nể mặt ta, một đồng tiền mua được một phần hàng, cho nên chẳng có mấy chiết khấu.

- Nói ra thật hổ thẹn, hôm qua ta đem toàn bộ tiền cho Yến Tư, vì nàngnói có hào môn muốn chuộc, nàng lại không muốn vào hào môn đợi chết, chuyện cổ quái xảy ra, ta dốc hết sức giúp đỡ Yến Tư, sau đó chỉ nhận được xem thường và sỉ nhục, tuy nói đào hát vô tình, nhưng vô tình thế này cũng quá kỳ quái rồi.

- Sau đó ta tới thương gia quen mua thịt, kết quả cực tệ, Lý Nghĩa Phùbáo danh thư viện mà không ai chịu cho ta mua nợ, cơm nước của đồng mônvạn lần không thể thiếu, ba ngày một bữa thịt kho tàu là truyền thống,Lý Nghĩa Phù không dám phá hỏng, may là ta có vài người bạn, giúp ta cầm cố ngọc bích gia truyền, mới gom đù tiền mua thịt.

- Ngọc Hải huynh, cảnh ngộ của ta hôm qua có thể nói biến đổi bấtthường, trong một ngày nhìn hết tình người ấm lạnh, lợi ích rất nhiều,chẳng biết Ngọc Hải huynh có biết không?

Vân Diệp cười vui vẻ,thân phận của Bàng Ngọc Hải là sự kiêu ngạo củahắn, cũng là điểm yếu lớn nhất của hắn, Lý Nghĩa Phù lấy đãi ngộ thânphận khác nhau, chiết khấu khác nhau, ít nhất khiến đại bộ phận học sinh bần hàn đồng tình. Sau đó nói đúng sự thực cảnh ngộ hôm qua, khiến càng nhiều người bắt đầu phỏng đoán Bàng Ngọc Hải, xoay chuyển hướng gió.

Bàng Ngọc Hải cũng là nhân vật đáng gờm, thấy mình bị nghi vấn, lập tức chắp tay nói:

- Nếu Nghĩa Phù nghi ngờ tính công chính của ta, vậy mời Dụ Dân huynhchủ trì đại cục, hiện không chỉ hắn cần rửa sạch vết nhơ, Bàng Ngọc Hảicũng phải rửa sạch ác danh hãm hại bằng hữu.

Khi đám học sinh chia thành hai phái tranh cãi không ngừng thì Lý Cương ngồi xe gấu mèo tới, hỏi Dụ Dân lấy bốn cuốn sổ, giao cho đầu bếp, bảo bọn họ đốt đi.

Tiểu Vũ chán nản nhìn lão tiên sinh, vì lão tiên sinh xuất hiện là hếtkịch hay để xem rồi, học sinh đã có dấu hiệu chia rẽ, đây là điều thưviện không thể chấp nhận, quả nhiên lão tiên sinh chẳng hỏi nguyên nhân, cũng không phán ai đúng ai sai, xử lý rất quyết đoán.

Nhìn sổ sách biến thành đống tro tàn, Lý Cương hứng thú nhìn đám học sinh:

- Thư viện vẫn là thư viện, không phải triều đường, đám ngựa non nhốt trong chuồng còn cắn xé lẫn nhau, đùng nói đám nhóc con thông minh các ngươi, kẻ nào cũng một bước nghĩ ra ba kế, lão đầu tử này không có tinh lực quản ai đúng ai sai, đành phải dùng gậy, kẻ nào kêu, kẻ đó ăn đòn.

- Ngọc Hải, ngươi một lòng muốn làm danh thần, muốn để tiếng thơm muôn đời, vậy phải khoan dung một chút, dồn ép như vậy không phải cách làm việc của quân tử, đi gánh nước mười ngày để cảnh cáo. Trừng phạt ngươi như vậy không phải là ngươi sai, mà là rèn giũa tính cách của ngươi, nhìn tảng đá rẽ nước kia, kẻ trước nay có thể một lòng tiến lên là bất động đấy.

- Lý Nghĩa Phù, ngươi nhiều lần dựa vào sự thông tuệ của mình tránh được kiếp nạn, đó là sở trường của ngươi, cũng là điểm yếu của ngươi, vì chút lợi mà phân hóa đồng môn thư viện, ngươi là kẻ đầu tiên, tâm tư quá ích kỷ, lần này lão phu không truy cứu. Nếu để Vân Diệp, Hi Mạt Đế Á, hoặc Tiểu Vũ tới phán định, lão phu tin chắc chút mưu đồ của các ngươi sẽ bị phơi bày, trên đời này không mấy người có thể giở trò khôn vặt được trước mặt họ, lão phu không muốn học sinh thư viện mất hết tư văn, nên phán án hồ đồ, thế là tốt nhất.

- Cho nên các ngươi phải học cách khắc phục khó khăn, khi đối diện vớikhó khăn không được né tránh. Thôi, lão phu cho các ngươi một ít khó khăn, đi đắp giả sơn đi, lão phu mong các ngươi đem ngọn giả sơn này đắp vào trong lòng, có nó ép xuống, các ngươi làm việc không quá mức càn rỡ nữa.

Bàng Ngọc Hải, Lý Nghĩa Phù khom người thụ giáo, tự đi tới chỗ Hồng Thành lĩnh phạt, Lý Cương lại gọi Dụ Dân tới, Dụ Dân khom lưng đợi lão tiên sinh răn dạy. Lý Cương vỗ vai hắn nói:

- Ài, ngươi đừng làm quan nữa, ở lại thư viện nghiên cứu học vấn đi, người quá tốt không lăn lộn được ở quan trường, không cẩn thận là uổng phí tuổi xuân.

Dụ Dân vui mừng:

- Đó là kỳ vọng của học sinh, học sinh vô cùng muốn ở lại thư viện dạy học cả đời.

Lý Cương hài lòng vuốt râu bảo Dụ Dân cùng mình tới văn phòng, khi đi qua Vân Diệp, hừ mạnh một tiếng.

- Sư phụ, lão tiên sinh liệu có biết do con khơi ra chuyện không?

Tiểu Vũ lo lắng hỏi:

- Đương nhiên là biết, người ta nói già thành tinh là nói ông ấy, đừng thấy lão tiên sinh suốt ngày mắt lim dim như nửa tình nửa ngủ, thư viện là cái mạng nhện của ông ấy, có chút gió lay cỏ động là ông ấy đều biết.

- Có điều Tiểu Vũ này, sư phụ xem kịch là để chọn một trong hai đứa tặng cho bệ hạ, con nghịch ngợm như thế là làm gì? Chỉ muốn xem náo nhiệt thôi à? - Không phải, con đang nghiên cứu nhân tâm, phát hiện Bàng Ngọc Hải và Lý Nghĩa Phù có khúc mắc rất sâu, nếu không để nó bùng phát sớm, mặc cho nó phát triển, thêm nửa năm nữa, Lý Nghĩa Phù rất có thể bị thư viện đuổi đi, Bàng Ngọc Hải bị Lý Nghĩa Phù giết chết, thư viện chúng ta khó lắm mới có hai kẻ thú vị, không thể bị hủy.

Vân Diệp cười ha hả, Tiểu Vũ nói đúng, lúc này phơi bày ra, hơn để hai người thành kẻ thù sinh tử bùng phát.

Kịch đã hết, hai sư đồ tới dược lư để thăm Lê Đại Ẩn, từ xa nghe thấy Lê Đại Ần gào thét, không biết Tôn tiên sinh lại lấy hắn ra làm thí nghiệm, nghe có vẻ đau đớn lắm, khiến hán tử như Lê Đại Ẩn cũng không chịu nổi.

- Từ từ thôi, xương cốt của ngươi đang lành lại, lão phu đã bỏ hết gai mọc ra từ xương rồi, như thế xương mọc ra mới khỏe mạnh được.

- Tôn tiên sinh, ta không sợ đau đớn, nhưng thứ mà trên người con kiến chảy ra kia làm ta ngứa ngáy vô cùng, chẳng lẽ đó là lưu trình trị bệnh.

- Cái này thì không phải, ta chỉ muốn xem tinh thần của con người có chống lại được dịch ăn mòn của kiến không, nếu được, ta chuẩn bị cho vào thuốc, rất hiệu quả trị phong thấp...

Trong gian phòng bên cạnh đột nhiên có tiếng trẻ con truyền ra:

- Lão gia gia, tên này kêu gào mãi, nghe mà bực mình, không bằng cho hắn một gậy ngất đi, cháu cũng ngâm trong thuốc mà có kêu ca gì đâu.

- Tiểu tử, ngươi ngâm thuốc bổ, còn ta ngâm thuốc độc, thế mà cũng đem ra so à?

Nghe Lê Đại Ẩn và một đứa bé đấu khẩu, Tiểu Vũ cười gian chui vào gian phòng bên trái.

Trong phòng tức thì truyền ra tiếng kêu thảm thiết, Vân Thọ la hét đuổi Tiểu Vũ đi, Vân Diệp vào phòng nhìn, tức thì bật cười, chỉ thấy nhi tử trần truồng ngồi trong cái thùng gỗ, lấy khăn lông che chỗ yếu hại, Tiểu Vũ cười hì hì tỳ vào thùng nhìn Vân Thọ, còn muốn lấy cái khăn lông ra.

Thuốc trong thùng đã hết, một dược nhân cho thêm nước mới vào trongthùng, Vân Diệp đuổi Tiểu Vũ đi, lấy khăn lông lau lưng cho nhi tử, hỏi:

- Mấy ngày qua con không về nhà, còn chạy tới chỗ Tôn tiên sinh ngâmthuốc, có phải là bị thương không? Ai đánh? Cha tôn trọng quyền báo thùcủa con, chỉ cần con nói cho cha biết ai làm con phải ngâm thuốc?

- Nam tử đại trượng phu, mình làm mình chịu, cha yên tâm, thù này con sẽ trả, bọn chúng chẳng qua là ỷ đông người, lại đúng lúc con đi ở hành lang không tránh được, nếu không còn đánh chết bọn trúng.

Chương 1149: Mối Nguy Khi Binh Đao Cất Vào Kho

Vân Diệp bực mình bợp nhi tử một cái:

- Nương nương muốn tự mình dạy con, cha chẳng thể từ chối, đám long tửlong tôn chẳng có đứa nào tốt đẹp, đánh đánh chúng đừng quá nặng tay,giáo huấn một chập là đủ, một đám vô dụng, đánh chết chúng phải đềnmạng, vậy nhà ta lỗ to, lấy bảo bối nhà ta đi đổi đám vô dụng nhà người, mua bán lỗ vốn như thế nhà ta không chơi.

- Con biết, cho nên con chỉ đánh hốc mắt, sống mũi và bụng chúng, cho dù bọn chúng có thắng được con, về nhà mặt mũi thâm tím sẽ bị người lớntrong nhà trừng phạt, cha cứ đợi mà xem, chỉ cần con đánh như thế vàilần là không kẻ nào dám đánh nhau với con nữa.

Lau người cho nhi tử, bế lên giường trúc mặc y phục, nhìn vết bầm tímtrên người nhi tử, lửa giận lập tức bùng lên, mười mấy tên vương gia,quận vương bao vây nhi tử của mình đánh đập, Lý Tượng lại đứng một bênnhìn không dám ra tay, còn không can đảm bằng Yên Dung.

Lý Thừa Càn đang làm cái gì, ngay chuyện lão bà của mình cũng không xửlý xong, hại Vân Thọ bị liên lụy, thế này không được da thịt trên ngườicon ta còn mấy chỗ lành lặn nữa.

Tôn Tư Mạc có bảo bối, kho vũ khí của Vân gia cũng có bảo bối, trang bịcho nhi tử, không tin con mình bị thua thiệt. Nó còn biết lo vết thươngtrên người khiến mẫu thân đau lòng, chuyên môn tới chỗ Tôn tiên sinhchữa trị mới về nhà. Mắt Vân Thọ còn hơi tím, thương thế chưa lành hẳn,Tân Nguyệt nhìn thấy không sống nổi nữa.

Mặc chỉnh tề cho nhi tử, chuyên môn buông tóc xuống, che chỗ thâm tím ở khóe mắt, hai cha con sang phòng Lê Đại Ẩn.

Tôn Tư Mạc đang cầm một cái bàn chải, đang làm sạch dịch kiến trên người Lê Đại Ẩn, chỉ nhìn toàn thân hắn đầy mụn đỏ là biết thống khổ vừa rồihắn phải chịu đựng khủng bố ra sao.

- Vân hầu, tên Lý Nghĩa Phù đó Đô thủy giám ta lấy chắc rồi, ha ha ha,chẳng những không biết xấu hổ, tâm tư còn kín kẽ, là thám tử tốt nhất.Hiếm có nhất là hắn dự cảm được nguy hiểm tới, chứ không phải qua suynghĩ, hoàn toàn dự vào bản năng. Khi đó hắn chỉ cần rời Trường An mộtbước là không thể vãn hồi được nữa, dù hôm nay có trăm cái miệng cũngkhông thể cãi được.

- Tên Bàng Ngọc Hải đó không tệ, sẽ thành một quan viên tiêu chuẩn,người như thế nên giữ lại ở triều đường, đám người ẩn trong bóng tối bọn ta không cần mưu kế của hắn, tàn độc, hung ác, vô sỉ mới là thứ ta cần.

Vân Diệp tò mò hỏi:

- Ngươi ở đây chịu tội sao biết chuyện ở thư viện? Ngươi cho rằng thưviện là nơi thế nào, tốt nhất đừng làm càn, ta thông cảm nỗi khổ củangươi, nhưng đừng hi vọng các lão phu tử thông cảm cho ngươi, nếu họbiết ngươi giám thị thư viện, bệ hạ chỉ đành lấy đầu ngươi để dẹp lửagiận của họ. Lý Nghĩa Phù đúng là rất được, mong ngươi khống chế được,buông lỏng một chút, thì bản thân ngươi chết thế nào cũng không biết,loại như hắn bản lĩnh lớn, tâm tư độc, thủ đoạn nhiều, rồi tới lúc người khốn khổ.

Lê Đại Ẩn cười vang, cẩn thận đặt cái chân buộc nẹp của mình vào chỗ thích hợp mới nói:

- Đô thủy giám khác Bách kỵ ti, từ khi bệ hạ quyết định đặt cơ cấu giámsát giữa ban ngày ban mặt, Lê Đại Ẩn ta đã ngày đêm mong đợi được gianhập, nếu ngài tới thì quá tốt, nhưng Đô thủy giám là cái chùa nhỏ,không chứa nổi bức tượng Phật lớn như ngài, Vân hầu dùng cách kỳ quáichọn người cho Đô thủy giám, Lão Lê này sao dám bỏ qua.

- Phải rồi, chuyện tiểu công tử bị đánh xem ra ngài không định bỏ qua hả?
- Hả? Ta vừa mới quyết định, làm sao ngươi biết?

Vân Diệp muốn tách đầu Lê Đại Ẩn ra xem có gì khác biệt không.

- Ta ngửi thấy mùi sơn sống trên người ngài, ngài thì không cần nó, ắtchuẩn bị cho quý công tử rồi. Ngài nương tay chút, đứng để những quýnhân đó bị t hương.

- Phúc họa vốn do người ta tự chuốc lấy, chúng ức hiếp con ta, tất nhiên sao có thể bình yên vô sự, mấy năm qua lão tử kiềm chế rất nhiều, bọnchúng tưởng ta là hồng mềm dễ bóp sao?

Vân Diệp càng nói càng tức, trước mắt là con chó của hoàng gia, vừa vặnlấy ra trút giận, trên bàn có cái bát đen xì, đồ luôn lên ngực Lê ĐạiẨn, dịch đen sủi bọt, thế là Lê Đại Ẩn lại rống lên.

Vân Diệp dẫn Vân Thọ, Tiểu Vũ thong thả về nhà, thấy sư phụ đi hơi xamột chút, Tiểu Vũ thần bí lấy từ trong ống tay áo ra một cái bình nhỏlắc trước mặt Vân Thọ, nói nhỏ:

- Tiểu Bàn Tử, cho tỷ tỷ véo má đệ một cái, tỷ cho bình thuốc này, tỷ tỷ xin Tôn công công đấy, có nó, bọn chúng tuyệt đối không dám ức hiếp đệ.

- Không cần, nam nhi phải dùng hai tay mình tung hoành thiên hạ mới là tài ba, dùng dược vật không phải là bản lĩnh.

Vân Thọ hất hàm, Tiểu Vũ trề môi:
- Đệ định dùng sơn sống mà sư phụ chuẩn bị à? Cho đệ biết, không xongđâu, thứ đó mùi gai mũi ai cũng nhận ra, không tốt bằng cái bình của tỷtỷ, nếu dinh vào nửa canh giờ sau mới phát tác, là cơ hội cho đệ thoáttội. Sao, đồng ý không? Chỉ véo một cái thôi.

Vân Diệp kệ hai tỷ đệ chúng nghịch ngợm, ngây ra nhìn sông Đông Dương,con sông trước kia tĩnh lặng như xử nữ, giờ biến thành quái thú, tuyếttan mang thêm cho nó vô số sức lực, giương nanh múa vuốt nhào về hạ lưu, trên đê không ngừng có người tuần tra, thêm hai xích nữa, nước sẽ trànqua đê.

Không chỉ sông Đông Dương, toàn bộ sông lớn sông nhỏ ở Quan Trung đềuthế, nghe nói chỗ địa thế hơi thấp chút ở hạ du đã gặp tai họa rồi.

Ưu thế của Vân gia trang tử rất rõ ràng, địa thế cao, sông Đông Dươnglại nằm giữa sơn cốc, chỉ cần nâng cao đoạn đê nhỏ là bình yên vô sự,mấy tiểu lại ngồi trong lán uống trà, hiện là lúc mực nước cao nhất, bảy tám ngày nữa sẽ khôi phụ bình thường.

Lo nước thương dân đã thành thói quen của Vân Diệp, bất kể có phải đấtmình quản hạt hay không đều lo lắng một chút, sau đó an tầm về nhà ăntối, quan viên đều thế.

Một bên than khóc dân chúng lầm than, một bên nhét sơn hào hải vị vàomồm, đó là một loại cảnh giới, vừa ăn chơi chè chén vừa lo cho đất nước, cực kỳ hài hòa.

Xử lý chính vụ phức tạp gian nan hơn Vân Diệp nghĩ, đám thuộc hạ chu đáo sớm định ra bản thảo, nghĩ cách giải quyết, mình chỉ cần thấy được làvung bút phê, nói quan viên lao tâm lao lực là bố láo, lao tâm lao lựclà đám tiểu lại bận rộn như đàn kiến kìa.

Từ chối dạ yến ca vũ của Trường Tôn gia, Vân Diệp định về nhà lo lắngcho đất nước một hồi, toàn lấy bổng lộc không làm việc không hay, ítnhất bề ngoài phải tỏ ra lo nghĩ cho quốc gia.

- Phu quân, hình như chàng không thích Trường Tôn gia?

Tân Nguyệt ngồi dưới ngọn nến chăm chỉ thuê hoa, tiền hao nến còn nhiều hơn đồ nàng thêu được.

- Ý chí vươn lên của Trường Tôn gia quá thịnh vượng, đến nhà ta bây giờcũng cần là không biết tiến thủ, ta không hiểu nổi vì sao Trường Tôn gia toàn lực ủng hộ Lộc Đông Tán, còn Lý Tịnh, không hiểu ông ta nghĩ gì mà ủng hộ Cầu Nhiệm Khách, Phùng Áng nghe nói gần đây có rất nhiều đồngminh, cái nhìn của triều đường với Cao Ly cũng đã thay đổi.

- Ta dâng tấu xin tiêu diệt hải tặc, tới trung thư liền biến mất tămtích. Hỏi Lão Phòng, ông ta trả lời:" Thiên hạ thái bình cần dẹp binhđao, cho người thiên hạ nghỉ lấy sức, hưởng thụ khoái lạc làm người, thế là thế nào, chẳng lẽ hải tặc cũng thuộc về người thiên hạ?

- Nếu như đợi tới khi thủy sư Lĩnh Nam bại trận mới cảnh tỉnh thì muộnrồi, tình thế trên biển biến đổi từng ngày, chỉ ba năm ngắn ngủi, chiếnhạm của hải tặc đã thay ba đời, nhất là hải tặc phương tây, tốc độ tiếnbộ kinh người.

- Hôm nay ta nhìn băng tan trên song Đông Dương, bất giác nghĩ tới binhsĩ lênh đênh trên biển, nếu cho ta cơ hội, ta sẽ bóp nát những nguy hiểm này từ trong trứng nước …

Chương 1150: Xuân Phân

ờ lo nước thương dân không ngờ thành thật, điều này chứng minh Vân Diệp chưa phải quan viên hợp cách.

Hiện giờ mọi người đều đang đóng thuyền, ngay thuyền chạy ở ao KhúcGiang cũng đổi thành loại dùng bàn đạp gạt nước tiến lên, loại thuyềnnhư Ngũ nha đại hạm giờ hoàn toàn hết thời rồi, ngay cả mấy cái mới đóng tới tư cách vận chuyện hàng hóa cũng không có, còn chiếc Đại Đế thànhchiếc thuyền chở hàng lớn nhất trên Động Đình Hồ.

Lý Nhị hài lòng với chuyện này lắm, chỉ có điều nhớ tới trang trí đắttiền trên chiếc Đại Đế là lại sót của, hết cách, chiếc Đại Đế phải tựnuôi sống mình, chi phí duy tu bảo dưỡng tốn kém làm Quan Đình Lung tứcgiận vô cùng, liên tiếp dâng tấu xin triều đình phá bỏ cái thuyền vôdụng này, nhân lúc gỗ chưa bị nước làm mục nát, còn kiếm được ít tiền.

Lý Nhị không muốn phá, chiếc thuyền này là vinh quang thuộc về một mìnhông ta, nhưng tấu chương ở Nhạc Châu nói không nuôi nổi cái thuyền vôdụng này nữa, Lý Nhị đành ra lệnh biến nó thành thuyền hàng hoặc duthuyền, cái tên Đại Đế cũng hủy bỏ.

Phượng thuyền của hoàng hậu lại khác, bơi ở ao Khúc Giang cực kỳ vui vẻ, trên trời còn luôn có mấy con phượng hoàng lượn quanh, tiếng nhạc reorắt, tiếng ca uyển chuyển của nữ tử không ngừng truyền ra.

Vân Thọ bắt phượng hoàng một lần, vì cha nói với nó thứ này là chim CựcLạc, không phải là phượng hoàng gì hết, nó rất thích cái lông đuôi dàicủa chim Cực Lạc. Bắt được, nhưng không thể mang ra khỏi cung, thằngngốc liền nhét vào túi sách, vệ sĩ cửa cung thấy phượng hoàng bị Vân Thọ và Yên Dung hành phượng hoàng dở sống dở chết thị sợ tới nhũn chân,cung giám chuyên c hăm sóc phượng hoàng hay tin mắt trắng dã ngất xỉu.

Trường Tôn thị không hứng thú với y phục đẹp, không hứng thú với trangsức, với tiền tài càng không có nửa phần hứng thú nào, duy mười hai conphượng hoàng do Lý Thái tặng thì coi như mạng sống, mỗi ngày không chơivới chúng thì toàn thân khó chịu. Vì thế trong cung xây một cái phòng ấm cực lớn, nhiệt độ quanh năm giữ ở mưc cố định, chuối tiêu của Vân giacũng trồng vài cây, tuy sống, nhưng khó ra quả.

Trường Tôn thị hay tin giận tới té xỉu, bắt được Vân Thọ, tụt quần nó,đích thân đánh mười cái, Lý Uyên Dung cũng được đãi ngộ tương tự, VânThọ còn la hét nói cái gì mà oan có đầu, nợ có chủ, cứ đánh nó đừng đánh Yên Dung.

Trường Tôn thị nổi giận, Lý Nhị lại vô cùng vui vẻ, nói đỡ giúp Vân Thọ, cái gì mà trẻ nhỏ có tình có ý không nên bị trừng phạt, sau đó ông ralại hạ lệnh đánh chết viên quản sự quản lý phượng hoàng.

Từ đó trở đi Vân Thọ không có chút thiện cảm nào với phượng hoàng nữa,nhìn thấy là tránh thật xa, chỉ sợ mình tới gần, chẳng may phượng hoàngbị làm sao, lại có người nữa bị đánh chết, vị cung giám kia kỳ thực rấttốt.

- Cha, có phượng hoàng kìa.

Vân Thọ chỉ phượng hoàng đang bay trên chiếc thuyền của hoàng hầu, nóivới phụ thân đang đạp chân vịt, đột nhiên nó không muốn gặp hoàng hậunữa.

- Nhi tử, con bị người ta làm ám ảnh tâm lý rồi, cho con biết, làm hoạnquan kia chết là do hành vi của con, không phải vì phượng hoàng, vì mộtcon chim đánh chết một người, cha cho rằng hoàng đế làm thế không thíchhợp, nhưng người ta là hoàng đế, thích lấy mạng người ra giáo huấn. Chonên con à, sau này làm việc nhất định đừng để liên lụy người khác, chúng ta cùng lắm bị một trận đòn, những cung nhân đáng thương kia chỉ cònđường chết.

- Yên Dung cũng ở trong cung, muội ấy chẳng bao giờ vui, mẹ muội ấy mỗilần gặp muội ấy đều nổi điên, rồi lại thề không nổi điên, nhưng lần nàocũng thế. Cha đi xin hoàng hậu nãi nãi đón Yên Dung tới nhà ta cho xong, cùng lắm con hứa mỗi ngày viết hai mươi trang giấy.

Thấy nhi tử nhìn mình mong đợi, Vân Diệp lòng chua sót, cái quy củ hoàng gia chó chết, làm thằng con béo của lão tử tung ra chiêu sát thủ, đứabé này ghét nhất viết chữ, một ngày hai mươi trang đủ lấy mạng nó. - Được, được, Yên Dung sớm muộn gì cũng là người của nhà ta, hôm nay cha hỏi hoàng hậu và thái tử, con cũng chỉ cần nghiêm túc viết hai trang là đủ rồi.

Vân Thọ hoan hô, lấy đầu cọ vào người cha thân mật:

- Cha là người cha tốt nhất trên đời.

Vân Diệp cười thích chí, xoa đầu nhi tử, cuối cùng cũng giống đứa bémười một tuổi, Ly Thạch và Tân Nguyệt dạy đứa bé này thành cái gì rồi.

Hai cha con đồng tâm hiệp lực đạp chân vịt, đám đóng thuyền ngu xuẩn ngay thiết bị trợ lực cũng không lắp.

Ra sức đạp vịt không chỉ có cha con họ, Lý Thái, Lý Thừa Càn cùng mấyđứa con cũng đang nỗ lực đạp thuyền, còn có vô số công chúa, phò mã cũng như thế, dù Tiết Vạn Triệt sắp rời kinh cũng trong đó.

Hôm nay là gia yến của hoàng gia, hiện giờ Trường Tôn thị đã không kiêng kỵ quan hệ Vân Diệp và Lý An Lan nữa, trong danh sách có cả y, chỉ cầnhoàng thân quốc thích ở kinh thành thì đều phải đến.

Xuân phân có mưa, nhà nhà bận rộn trồng dưa cấy mạ, có thể xin hoàng hậu luôn tiết kiệm mở tiệc, chỉ có vào sinh nhật hoặc xuân phân thôi, vì từ mai trở đi là bận lắm rồi, hôm nay mở tiệc có ý khao thưởng ba quân đểmọi người nỗ lực làm việc.
Thuyền của hoàng hậu có mái chèo, đi rất nhanh, đám Vân Diệp chỉ đànhtheo sau, chẳng biết có phải bà ta nổi hứng trẻ con không, nói chungđuổi thế nào cũng không kịp.

Cha con Vân Diệp liền không đạp nữa, để thuyền dừng giữa Khúc Giang, dùsao thuyền của hoàng hậu cũng đang chạy vòng tròn, có thằng ngốc mới lẽo đẽo theo sau như chó.

Lý Thái cũng dừng thuyền lại, nhi tử của hắn đã hai tuổi, được hai tuổi, Vân Thọ làm mặt quỷ với nó, không ngờ làm thằng bé khóc ré lên, còn rất thiếu chí khí chỉ Vân Thọ cáo trạng với cha.

- Ha ha, Thanh Tước, ngươi nuôi con như vậy không được, người ta nóigiàu nuôi khuê nữ nghèo nuôi nhi tử, con trai phải buông tay để tự nólăn lộn, vấp ngã vài lần là không khóc nữa.

- Cút đi, con ta mới hai tuổi, làm sao có thể giống thằng con béo của ngươi, tương lai nó sẽ thành mỹ nam tử phong độ lỗi lạc.

- Thôi đi, nhìn cái mặt của ngươi là biết thằng bé này chẳng anh tuấnđược, không dạy nó chút hào khí nam tử, tới lúc đó nó hát Việt Nhân Cathì sao, đám thuyền phu đều thích hát bài này với hoàng tộc đấy.

Lý Thái tức giận ném đĩa lê tới, Vân Diệp bắt lấy hai quả, cha con chiađôi, xuân phân còn có lê, thật hiếm có, Vân gia cũng chẳng có, khôngbiết Lý Thái lấy ở đâu ra.

Lý Thừa Càn thấy Vân Diệp và Lý Thái làm biếng, cũng thấy chạy lòng vòng như lũ ngốc thật không đáng, cũng đạp thuyền tới, Vân Thọ sung sướngđứng dậy đi tới, thiếp chút nữa lật thuyền, vì nó thấy Lý Yên Dung.

- Nhi tử, thấy tức phụ cũng không cần kích động nhử thế chứ, con làm lật thuyền, cha con ta phải bơi vào bờ đấy, nước lạnh thế này cha khôngmuốn bơi đâu.

Lý Thái nghe vậy cười lăn cười bò, chỉ có Vân Thọ mặt đỏ dừ, tới tuổi biết xấu hổ rồi.

Lý Thừa Càn nhìn thấy cảnh đó, cười lớn:

- Sinh khuê nữ cũng có cái lợi, Diệp Tử, nhìn thằng béo con ngươi thấykhuê nữ của ta ngay cả cha cũng không cần, chuẩn bị dìm chết trong hồ,ngươi chướng mắt cỡ nào mới khiến con ngươi làm thế với ngươi.

Lý Thừa Càn nói rất ác độc, tên này gần đây rất giận Vân Diệp, Vân Diệpvề kinh là trốn riết trên Ngọc Sơn, thời gian trước tiếp nhận binh bộ,thà mỗi ngày đi xa chứ không ở tại phường Hưng Hóa. Còn hắn hiện mỗi lần đi ra ngoài là có cả đại đội nhân mã, vô cùng bất tiện, hai người rấtít khi gặp nhau.

Nhất là hiện hắn đang sứt đầu mẻ trán, tệ nạn của tiền trang đã bùngphát, tỷ lệ đồng bạc đã tới mức nguy hiểm, tuy Vân gia chấp nhận thuathiệt đổi hết sang bạc, coi như ủng hộ lớn nhất rồi, nhưng Lý Thừa Càncho rằng, lúc này Vân Diệp nên tới tiền trang nhậm chức chứ không phảibinh bộ. Trên đời ít thiếu nhất là binh bộ tả thị lang, tùy tiện kéo một vị đại tướng nào của Thập Lục vệ cũng đảm nhiệm được, nhưng nhân tàitiền trang cần lại như sừng lân lông phượng.

Chương 1151: Dấu hiệu

Khai xuân bách tính cần lượng lớn tiền đồng mua vật liệu sản xuất, đồng trở nên đắt đỏ, thiệt thòi nhất là trang hộ, Lý Thừa Càn không muốn thấy cảnh này, mang toàn bộ tinh thần ra hóa giải tai nạn.

- Tới tiền trang giúp ta, ta sắp không chống nổi nữa rồi.

- Không, bản quan chấp chưởng binh bộ, võ vệ toàn thiên hạ bị ta khống chế, lệnh đưa ra, quỷ thần chấn kinh, lệnh thu vào, sơn hà biến sắc, ai rảnh đi quản mấy cái đồng tiền.

- Bố láo, có giỏi ra lệnh làm quỷ thần chấn kinh cho ta xem, đảm bảo ngày mai đầu ngươi treo trên cột cờ.

Vân Diệp ném lõi lê đi, nói nhỏ:

- Chuẩn bị sẵn sàng, đoán chừng sáng mai sẽ có lượng tiền đồng lớn như núi tới Trường An, Ung Châu, Ích Châu, Quảng Châu, Lạc Dương cũng sẽ có không ít, ngươi nghĩ thủy sư Lĩnh Nam bọn ta không đi diệt hải tặc, nấp trong sông làm cái gì?

Lý Thừa Càn bị tin tức quá bất ngờ làm chấn kinh:

- Đâu ra nhiều tiền đồng như thế? Vì sao ta không biết? Lý Đạo Tông đang giằng co ở Nam Chấu, Tùng châu đánh nhau tưng bừng, đồng khoáng còn không kịp khai thác mà.

- Có bốn tên khốn tốt nghiệp thư viện giúp bệ hạ chế định kế hoạch ăn cướp này, hiện đã tới giai đoạn thu quan, bệ hạ hạ lệnh ta giữ bí mật, nên ta không thể nói. Thời gian qua không đi gặp ngươi là sợ thấy ngươi nóng ruột, không kìm được nói ra sẽ bị cha ngươi chặt đầu. Giờ mọi việc xong xuôi, đám tài chủ tham lam kia muốn quay đầu cũng không còn kịp nữa, cuối cùng cũng có thể nói cho người.

Lý Thái cười xen vào:

- Đại ca, Mông Xá Long lần trước dựa vào voi lớn thắng một trận nhỏ, hiện Lý Đạo Tông có chuẩn bị, voi lớn thành vô dụng, nên đệ chưa bao giờ để ý tới chiến sự, trang bị một đống thuốc nổ như thế Lý Đạo Tông không thắng thì tự sát cho rồi, hiện đại ca quá tin tưởng, dựa dẫm vào công văn, thế nào cũng có sai lệnh.

Lý Thừa Càn buông lỏng toàn thân, gối đầu lên tay nhìn trời:

- Hai ngươi đều đã lên trời, ta cũng muốn lên.

Không rảnh để ý tới hắn, thuyền lớn của Trường Tôn thị đã tới, xem chừng không có ý dừng lại, nữ nhân tiền mãn kinh không thể nói lý được, cứ chạy là hơn.

Vân Thọ thể lực rất tốt, đạp chân vịt cực nhanh, chạy trước, Lý Thừa Càn, Lý Thái ỷ thuyền nhỏ dễ quay đầu, đi vòng quanh thuyền lớn, kết quả bị nước thuyền lớn bắn lên làm ướt sũng, chết tiệt, đây không phải là phong cách của Trường Tôn thị, trên thuyền có trẻ nhỏ, bà ta tuyệt đối không làm thế. Quả nhiên muột khuôn mặt nhỏ nhắn thò ra ở mạn thuyền, thì ra là Hủy Tử, tiểu cô nương nghe lời nhất này sao lại nghịch ngợm thế? Có điều, khi Lý Trì thò đầu ra thì đám Vân Diệp biết phải tìm ai tính sổ rồi.

Khác với Lý Trì nhát gan nhu nhược trên lịch sử, vì có cha, mẹ, ca ca, tỷ tỷ bảo vệ, hắn biến thành một tên ác ôn, thêm vào có mấy tên quân sư đầu chó nổi danh lịch sử giúp đỡ, hiện hắn cực kỳ đắc thế, như ngựa hoang thoát cương.

Thuyền lớn dừng lại, Lý Thừa Càn toàn thân ướt sũng đưa nhi tử và khuê nữ lên thuyền, lệnh cung nhân thay y phục cho chúng, đá vào mông Lý Trì cười nịnh bợ sán tới. Lý Thái vừa rồi ôm con trong lòng, nên y phục đứa bé vẫn khô, lúc này lửa giận cao vạn trượng, Lý Trì vừa bò dậy liền bị hắn đá ngã, Vân Diệp vội giữ Lý Thái đang lên cơn lại, hôm nay không thích hợp trừng phạt Lý Trì.

Lý Trì kêu như heo bị chọc tiết, ra sức nhấc chân Vân Diệp, tay trái hắn bị Vân Diệp dẫm lên, Vân Diệp đợi Lý Thái nguôi giận mới nhấc chân lên, cùng người khác đi thỉnh an hoàng hậu.

Trường Tôn thị hôm nay mặc lễ phục, trước kia tụ hội thế này đều tổ chứ ở Trung Cực điện, năm nay tổ chức ở lâu thuyền cũng trở nên phong nhã, có điều mọi năm chỉ mời đám mệnh phụ, năm nay mời đám phò mã và công chúa, không biết có ý gì.

Khúc Giang cách hoàng cung rất xa, nên Vân Diệp không nhìn thấy cảnh trăm quan hùng hổ ở cung Vạn Dân, ở đó Lý Nhị cũng mở tiệc khai xuân. Đường đường binh bộ tả thị lang Vân Diệp là quan lớn nhất trong đám phò mã, trọng thần như y phải tới cung Vạn Dân chứ không phải tới Khúc Giang đạp thuyền, nhưng Lý Nhị ném cả thái tử, Ngụy vương cho hoàng hậu trông coi, khỏi nói cũng biết đám huân quý hiện giờ thê thảm vô cùng.

Lý Nhị không muốn đám Vân Diệp thấy bản mặt vô sỉ của mình, nên điều ba bọn họ đi, chuyển cải cách tiền mà không tuyên bố trên yến hội mới là lạ.

Vân Diệp vùi đầu ăn uống, Lý Thừa Càn nốc rượu như điên, Lý Thái tự mình đút canh cho nhi tử, Trường Tôn Xung như bị trí, đứng ngồi không yên, cứ muốn sán tới bên Vân Diệp nói chuyện, nhưng đều bị Vân Diệp giơ chén rượu lên mời, uống cạn xong liền bỏ đi, không cho hắn cơ hội, chuyện này lộ cho Lý Thừa Càn biết không sao, nếu lộ cho Trường Tôn Xung thì là sự cố lớn. Vân Thọ vô cùng can đảm, hỏi Trường Tôn thị bao giờ có thể cưới Yên Dung về nhà, làm khách khứa người ầm lên, Trường Tôn thị cũng cười gập người, Dương phi nắm tay Vân Thọ, véo cái má mập mạp của nó, trêu nó còn nhỏ muốn cưới tức phụ mà không biết xấu hổ, bản thân bà cũng cười chảy nước mắt.

- Nhi tử ngươi thực sự muốn cưới khuê nữ ta à?

Lý Thừa Càn vênh mặt hỏi:

- Đừng tưởng bở, con ta không đành lòng thấy Yên Dung chịu khổ trong đông cung, đứa bé này vì được ta đồng ý mà ra giá viết hai mươi trang giấy, đó là điều kiện cao nhất của nó rồi đấy.

- Đông cung ngươi thành chiến trường rồi, cả đám nữ nhân liều mạng muốn làm thái tử phi, sao ngươi sống nổi? Yên Dung nếu làm nhi tức phụ của ta, tới nhà ta sẽ là bảo bối, còn ở đông cung ngươi là túi trút giận. Cha mẹ ngươi còn không ngừng nhét nữ nhân vào đông cung, ngươi không thấy phiền à?

Lý Thừa Càn chẳng hề bận tâm, vẫn cười hì hì:

- Ngươi lo đông cung làm hư nhi tức phụ của ngươi à? Hai lão bà của ta đều đang bị nhốt ở lãnh cung kìa, nếu ngươi giúp ta đưa họ ra, dù chỉ một người, đông cung sẽ sóng yên biển lặng.

- Lão bà của ngươi lại cần ta cứu? Có phải Tân Nguyệt bị giam đâu, chẳng làm, ngươi tự xử lý, gần đây bệ hạ ngứa mắt với ta, toàn kiếm cơ hội đánh ta, thời gian trước còn muốn ta luyện võ cùng. Chẳng qua nhà ta đổi nhiều bạc một chút, cũng là chuẩn bị làm ít đồ trang sức cát tường cho bọn nhỏ, có cần phun đống nước bọt vào mặt ta không?

- Hắc, ba mươi vạn ngân tệ đúng là không nhiều, có biết trước khi phụ hoàng thao tác tiền đồng, bị hành động này của ngươi làm cảm động chảy nước mắt, ngươi còn không chút do dự lôi kéo bốn năm nhà huân quý đổi tiền đồng thành bạc, với phụ hoàng mà nói đó là tình nghĩa sâu nặng nhường nào. Giờ mới biết ngươi chỉ kiếm tiền, ba mươi vạn ngân tệ đủ chôn sống ngươi trăm lần rồi, ngươi định lấy bạc xây nhà cho bọn nhỏ à?

Hai người đang nói chuyện, Trường Tôn Xung lại sán tới, hắn rất muốn biết Vân Diệp và thái tử đang nói gì, gần đây tình hình bất thường, bất kể nhà hắn đổi bao nhiêu tiền đồng, tiền đồng lưu thông vẫn không giảm, còn tưởng là thái tử vay ở tiền trang, cho nên lại mua vào lượng lớn tiền đồng với giá cao, là đợi triều đình cải cách tỷ giá, tung ra kiếm khoản lớn.

Qua nghe ngóng nhiều chiều mới biết tiền trang hết tiền đồng rồi, không ai biết tiền đồng ở đâu ra, có lẽ thái tử thuyết phục được một số đại hộ tung tiền dự trữ ra.

Thấy Vân Diệp và thái tử không nói nữa, Trường Tôn Xung vội thúc:

- Đừng dừng, nói tiếp đi, coi như ta không có mặt, ngươi nói chuyện của ngươi, ta nghe thôi, nếu nói ra ít bí mật ta không biết tốt nhất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau