ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1141 - Chương 1145

Chương 1142: Vân Hầu Tiến Cử Hiền Tài

Tôn Tư Mạc vô cùng vui vẻ, lấy tay sờ mò khắp người Lê Đại Ẩn, mắt nóng rực, sờ tới đâu da Lê Đại Ẩn sởn lên tới đó.

- Vân Diệp, ngươi nói với hoàng đế, ta giữ kẻ này nửa năm, xem có thểkhôi phục sức sống cho hắn không, rõ ràng có thể sống tới tám mươi tuổi, bị chà đạp tới mức này, cùng lắm sống được tới ba mươi tuổi, uổng phícủa trời.

Tôn Tư Mạc vui mừng một lúc lại phẫn nộ, với Vân Diệp mà nói lại là tintức tốt nhất, mai hoàng đế hỏi tới, cứ đẩy hết lên người ông ta.

Vân Diệp nói cho cùng vẫn xem thường tầm quan trọng của Lê Đại Ẩn vớihoàng đế, sáng vừa đánh người, chiều Đoàn Hồng đã phóng ngựa chạy tới,lòng mang hai bức thượng dụ, yêu cầu Tôn Tư Mạc toàn lực cứu Lê Đại Ẩn,cái khác là yêu cầu Vân Diệp vào cung, hỏi y ăn gan hùm tim gấu hay saolàm chuyệnđó.

- Ai nói ta đánh người?

Vân Diệp chẳng thèm nhìn ánh mắt khinh bỉ của Đoàn Hồng, bĩu môi hỏi:

- Vân hầu, xưa nay ngài là người dám làm dám nhận mà, hiện Lê Đại Ẩn bịbăng như tử thi, vừa rồi nô tài thấy, tay chân hắn đã gãy hết, nhất làchân phải bị gãy làm đôi, lần này ngài hạ thủ quá tàn nhẫn, bệ hạ vôcùng tức giận, nương ngương cũng không giúp ngài, ngài xui xẻo rồi.

Tôn Tư Mạc mặc một cái tạp dề từ sau rèm đi ra, máu trên tay còn chưa rửa tát Đoàn Hồng một cái:

- Ai cho ngươi không khử trùng đã vào phòng Lê Đải Ẩn, hả? Nếu hắn bị nhiễm trúng tử vong là tội của tên thiến nhà ngươi.

Đoàn Hồng rõ ràng có thể né được, vẫn đề Tôn Tư Mạc tát đúng mặt, nghi hoặc hỏi;

- Tôn tiên sinh, ngài nói lý có được không, Lê Đại Ẩn bị Vân hầu đànhtoàn thân gãy xương, dù mạng khó giữ cũng là do Vân hầu sai, vì saotrách tội lên đầu nô tài?

- Xương cốt hắn là do lão đạo đánh gãy, chuẩn bị nối lại, một người khỏe mạnh bị lang băm làm mất nửa mạng, chân phải nối lệch, đi đường như con vịt, đẹp lắm à? Người này trong vòng nửa năm không được rời giường,người có rất nhiều vết thương, ta cần mở ra lấy dị vật bên trong đi rồimay lại, nếu ngươi dám vào đem mầm bệnh theo, lão đạo đánh gãy chânngươi.

Tôn tiên sinh nói xong vào phong xem bảo bối Lê Đại Ẩn của mình, ông tayêu chết món bảo bối này, vừa rồi hỏi hắn đánh gãy chân nối lại, như thế không tàn tật nữa, nói rõ quá trình vô cùng đau đớn, chỉ cần ý chí sụpđổ là nguy tới tính mạng, không ngờ Lê Đại Ẩn lập tức đồng ý, nói thảkhông có chân còn hơn đi như vịt, không cần lo, hắn chịu được.

Vân Diệp cười khằng khặc, Lão Tôn đúng là quá trượng nghĩa rồi, ĐoànHồng có nghĩ vỡ đầu cũng không ngờ có người cam tâm tình nguyện để người khác đánh gãy chân, chỉ vì không muốn đi như vịt.

Chẳng những Đoàn Hồng không tin, Lý Nhị cũng không tin, tóm lấy Vân Diệp hung tợn nói:

- Nếu ngươi dám để Tôn tiên sinh gánh tội thay ngươi thì không phải là tội ngang ngược nữa đâu, nghĩ cho kỹ hẵng nói. Trường Tôn thị mới đầu còn tỏ ra bình tĩnh, nghe Đoàn Hồng nói xong lờiTôn Tư Mạc cũng không ngồi yên được nữa, tới trước mặt Vân Diệp:

- Ngươi không cẩn thận đánh gãy xương người ta, mời Tôn tiên sinh chữatrị là phúc phận của hắn, coi như lấy công chuộc tội rồi, nói rõ cho bản cung biết. Ngươi không bảo Tôn tiên sinh gánh tội, chuyện này liên quan tới vấn đề luân thường sư đồ, không phải đánh đòn là xong chuyện đâu.

Đế hậu đều không tin, Vân Diệp đành nói:

- Ở nhà Lý Tích đúng là vi thần động thủ đánh người, đó là do hắn khiêukhích trước, đánh xong thần rất hối hận, nên đồng ý đưa hắn đi gặp Tôntiên sinh.

- Ai ngờ Tôn tiên sinh gặp Lê Đại Ẩn xong vô cùng phẫn nộ, luôn miệngnói lang băm hại người, rõ ràng có thể sống tới tám mươi tuổi lại chỉ có thể sống thêm ba năm nữa, còn nói nếu Lê Đại Ẩn có thể sóng tới năm thứ tư cứ tới đập chiêu bài của ông ấy.

- Nương nương không biết, Lê Đại Ẩn rất thảm, xương cổ đóng một cáiđinh, một khi bị rỉ trong xương có thể chết bất kỳ lúc nào. Lang băm còn làm vẹo chân hắn, nên hắn đi như vịt. Lê Đại Ẩn cho rằng đó là đại sỉnhục, khổ luyện cách đi của quan, bị người ta cười, nghe nói Tôn tiênsinh nắn lại được, liền đồng ý ngay, xương hắn đúng là do Tôn tiên sinhlàm gãy, thần đánh bằng bầu rượu sao đánh gãy được.

- Huống hồ từ thương tích của Lê Đại Ẩn có thể thấy hắn là hảo hán,nương nương hiểu tính vi thần mà, sao có thể lấy Tôn tiên sinh ra gánhtội, thần đánh người không phải lần đầu, nương nương thấy thần đùn đẩybao giờ chưa?

Lý Nhị nhìn bồn hoa ngoài đại điện, thở dài:

- Trẫm không cần biết ngươi đánh Lê Đại Ẩn là lòng tốt hay ác ý, thờigian của trẫm không còn nhiều, mỗi ngày nhìn mặt trời lên xuống, hậnkhông thể lấy thừng trói không cho nó ngả về phía tây. - Trẫm còn cần trọng dụng Lê Đại Ẩn, bị ngươi phế mất, dù không bị phếcũng làm lãng phí nửa năm của trẫm, chuyện hắn phải làm không ai thaythế được. Ngươi tuy giảo hoạt nhưng làm chuyện này lại quá chính trực,nếu không ngươi mới là nhân tuyển tốt nhất.

- Ngươi không làm được, vậy phải tìm cho trẫm một hảo thủ như vậy, ítnhất chống đỡ được nửa năm, trong túi trẫm không có người nào hơn Lê Đại Ẩn nữa, không biết ngươi có không?

Vân Diệp nghĩ một lúc, quay đầu nhìn Trường Tôn thị, thấy bà đã lui về,Đoàn Hồng cũng canh ở cửa, sắp nói cơ mật rồi, y không muốn nghe chútnào.

- Bệ hạ, thần có hai nhân tuyển, tên là Bàng Ngọc Hải và Lý Nghĩa Phù,cả hai đều không tệ, nhưng thần khuynh hướng về Bàng Ngọc Hải hơn. LýNghĩa Phù có khuyết điểm lớn về tính cách. Nay hai đứa này đang đấu nhau sống chết ở thư viện, nói thật, thần nhìn cũng khiếp.

- Một kẻ nhắm vào đối phương xuất thân bình dân tham hoa, tham tiền, đem tiền học sinh thư viện kiếm được ở Tết Nguyên Tiêu giao cho đối thủ,còn mua chuộc một ca kỹ, nếu thần dự liệu không sai thì sắp có kết quảrồi.

- Một kẻ thì ỷ vào tài hoa xuất chúng, dùng lưỡi không xương của mìnhkết giao lãnh tụ học sinh khác, mưu toan đạt địa vị bá chủ trong họcsinh thư viện.

- Bọn chúng đã giao phong vài lần, nếu Lý Nghĩa Phù vượt qua được cạmbẫy của Bàng Ngọc Hải, thân nghĩ, vài năm nữa thư viên sẽ có học sinhtinh anh, không biết bệ hạ có cần loại nhân thủ này không?

Lý Nhị tựa cười tựa không hỏi;

- Ngươi thân là sư trưởng, chẳng lẽ nhìn học sinh lạc lối mà không giúp, còn nấp trong bóng tối là lý gì?

- Bệ hạ không biết rồi, thư viện chỉ phụ trách dạy học vấn, không chịuphần lương thiện, con người đều có thói hư tật xấu, chỉ cần trong phạmvi thông cảm được, thư viện sẽ không tùy tiện vứt bỏ bất kỳ học sinhnào. Bọn chúng đấu tranh với nhau có thể mau chóng trưởng thành, nên thư viện không quản, chỉ đặt mình vị trí trọng tài.

- Té ra thế, chẳng trách thư viện toàn cao thủ tranh đấu, ngươi không sợ làm hỏng phong khí trên triều à?

Lý Nhị hỏi làm Vân Diệp buồn nôn, ai làm xấu ai, đám quan trên triều ngay cả quyền ăn thêm một miếng còn không nhường nhau.

Thời gian trước Lý Nhị lên cơn vận động liêm chính, giảm thiểu phát than củi, còn quy định chết, kinh quan xuất kinh làm việc không được ănthịt, chẳng ai coi ra gì, chỉ cần không ai cáo quan là được, mọi ngườivất vả vì cái gì chẳng phải mưu cầu có miếng thịt ăn à?

Mọi người không có nghĩa là tất cả, có quan viên kẻ thù quá nhiều, người khác ăn thịt không sao, ví như Vân Diệp, ai chẳng mang ngon ngọn rượutốt gái đẹp ra tiếp đón. Ai đi tố cáo y, dù có thì kẻ tố cáo cũng toiđời, lập tức thành kẻ địch của tất cả quan viên

Chương 1143: Phong Ba Nổi Lên

Mã Chu thì không có cái đãi ngộ này, nghèo còn thích ăn thịt gà, không may bị ngự sử nhìn thấy, thế là một cái mũ chụp xuống, Mã Chu run rẩy ở nhà đợi tra xét, may Lý Nhị thấy Mã Chu còn hữu dụng, không định bỏ con cờ trung thành này, nói với quần thần, thịt gà không phải thịt, không coi là vi phạm, cảnh cáo là được.

Hoàng đế ra mặt áp xuống, trung thư vẫn kiến nghị Mã Chu đày tám nghìn dặm, chỉ cần hoàng đế chuyển biến một chút là dâng tấu lên, đường đường quan tứ phẩm vì ăn miếng thịt gà bị đày tới Nhai Châu câu cá, thế mà còn dám nói ai làm xấu ai.

Lý Nhị cũng thấy nói thế không thích hợp, lảng đi:

- Nếu ngươi đã tìm được nhân tuyển, vậy đem sự việc viết thành mật tấu dâng lên, Lê Đại Ẩn là công thần của quốc gia, lần này bạc đãi hắn rồi, ngươi tới dược lư chuyển lời nói trẫm không quên cống hiến của hắn.

Vân Diệp bị Đoàn Hồng đưa ra khỏi cung, yêu bài hậu cung của Vân Diệp bị thu lại, không biết Lý Nhị lo bị cắm sừng hay Trường Tôn thị giữ tôn nghiêm cho trượng phu, tóm lại hiện không được gọi, Vân Diệp không được vào hậu cung nữa.

Quyền này Vân Diệp chẳng thèm, tiến cử nhân tài cho hoàng đế là đạt được mục đích rồi.

Mâu thuẫn chỉ cần tồn tại là có ngày sẽ bùng phát, nếu mâu thuẫn bị người ta nhìn thấy thì nhân tố thúc đẩy bùng phát càng nhiều, xem kịchmà không có kết quả thì sao được.

Người xem kịch khó tránh khỏi có một hai kẻ hi vọng được lộ mặt, đế hậu không thèm rồi, Vân Diệp thì lười tham gia, nhưng Tiểu Vũ trí tuệ siêu việt, sau khi xử lý chuyện vụn vặt hai nhà Vân Địch, kết quả phát hiện ra tình tiết vở kịch trì hoãn, làm nàng vô cùng bất mãn.

Thế là một tên phó dịch áo xanh mũ nội ung dung tới Yến Lai Lâu, mắt như mọc trong trời, không thèm nhìn ai, nói trong nhà muốn mời người dự tiệc, nhưng không khí thiếu hứng khởi, mời Yến Tư tới tiếp khách, phó dịch Vân gia là thế, không chỉ tới Yến Lai Lâu có bản mặt này, đi đâu cũng vậy.

Loại phó dịch ăn mặc mộc mạc, nhưng cao ngạo vô cùng này chỉ mấy vị gia thế lâu đời ở Trường An mới có, lão bảo tử mới định hỏi xem nhà ai mời Yến Tư thì tên phó dịch bực mình hừ một tiếng:

- Phiền phức, gọi một ca kỹ đi hát sao lắm chuyện thế, được rồi, gọi Yến Tư xuống đây, nếu trông không tệ, giọng vừa tai thì mua về.

Yến Tư là danh kỹ, giá trị không nhỏ, nay thấy một tên phó dịch coi như mua gà về hầm canh, lão bảo tử lập tức biến sắc, nhà như thế không đắc tội nổi.

Đau khổ nhất là Yến Tư, vừa hay tin liền như kiến bò chảo nóng, ca kỹ vào hào môn thì sinh tử khó lường, vì chủ nhân không cần, nên không trân trọng, chưa nghe nói có ca kỹ nào vào hào môn có kết cục tốt, bị ném ra Loạn Táng cương là chuyện thường.

Cho nên khi Lý Nghĩa Phù vào phòng Yến Tư, được Yến Tư uyển chuyển trăm bề hầu hạ, lúc này Yến Tư chỉ muốn dùng hết thủ đoạn để hắn mua mình về, thà theo hắn nghèo khó, còn hơn bị ném xác cho chó hoang ăn.

Ca cơ ở Yến Lai lâu kỳ thực đều cực kỳ chú trọng tình nghĩa, lúc này dù là người không hợp với Yến Tư nhất cũng dốc sức giúp nàng, bao gồm lão bảo tử. Vì thế tên phó dịch kia tức thì bị nhấn chìm trong đám ca kỹ, bóp bên này, sờ bên kia, dường như bay lên chín tầng mây, quên cả chuyện phải làm.

- Lý lang cứu thiếp.

Yến Tư quỳ dưới đất ôm hai chân Lý Nghĩa Phù cầu xin, Lý Nghĩa Phù vuốt ve mái tóc mây của Yến Tư, lòng đắc ý vô cùng, đây là lần đầu Yến Tư khép nép với mình.

Người thường tranh nữ nhân với hào môn là không sáng suốt, nhưng học sinh thư viện không thuộc nhóm này, bọn họ coi nó như chuyện thể hiện khí cốt, hào môn và học sinh thư viện tranh nữ nhân truyền đi chỉ khiếnhọc sinh được nhiều người chú ý, nên phần thắng thường là học sinh.

Một hào môn không thể chặn đường tiến của học sinh, trừ phi là loại làm người người phẫn nộ như Mã Chu, học sinh thư viện tiến thân là dựa vào hoàng đế tán thưởng, sư hữu nâng đỡ, thêm vào bản thân nỗ lực. Lý Nghĩa Phù hoàn toàn không có áp lực tâm lý nào, suy tính duy nhất của hắn là làm sao ép giá xuống thấp nhất, thuận tiện lấy hết tiền tài của Yến Tư,nói không chừng chẳng cần tốn tiền cũng có một mỹ nhân thiên kiều bá mỵ.

- Yến Tư, sao ta lại không cứu nàng, chỉ tiếc ta xuất thân hàn vi, tiền chuộc nàng lại quá cao, nàng bảo ta làm sao trong khoảng thời gian ngắn gom được nhiều tiền như thế.

- Nô gia cũng có chút tích góp, chỉ thiếu một trăm bốn mươi ngân tệ, không biết chàng có bao nhiêu, hai chúng ta góp lại, nói không chừng sẽ đủ, xin chàng, Yến Tư không muốn chết trong hào môn.

Lý Nghĩa Phù cười ha hả, hắn được nếm thử tư vị tiêu hồn của mỹ nhânrồi, mình đang tuổi thiếu niên, đêm đọc sách có váy hồng thêm sắc cũng tốt, một trăm bốn mươi ngân tệ với hắn bây giờ không phải là vấn đề. Đám ngốc trong thư viện cho rằng quản lý tiền tài là công việc thô tục, Bàng Ngọc Hải cho rằng tiền tài trái với phong độ quân tử của bản thân, ức hiếp mình là người mới trong số lãnh tụ học sinh, nên cố ý bắt mình quản tiền, ai biết nắm giữ tiền tài có lợi ích vô tận.

Đồ tể mang bò dê cho thư viện đút lót cho mình, thương nhân mang gạo tới cũng đút lót cho mình, cả nông hộ mang rau tới cũng mang rau tươi nhấtcho mình thử, gồm cả mỹ nhân như Yến Tư cũng ngả vào lòng mình. Mỹ nhân ngày xưa cao ngạo giờ con thú nhỏ sợ hãi xin mình che chở, thời khắc này Lý Nghĩa Phù cảm thấy mình cao lớn vân cầu, câu kia của Vân hầu nói không sai, ta có thể thay thế.

Phó dịch đang sung sướng đột nhiên phát hiện mỹ nhân bên cạnh biến mất, ngay quy công rót nước cũng không thấy đâu, sôi máu vỗ bàn rống lên.

Lão bảo tử lập tức vang khuôn mặt trát đầy phấn cười hì hì đi tới, vôcùng khách khí nói chuyện với phó dịch, phó dịch thấy không sơ múi được gì nữa rồi, muốn lập tức đưa Yến Tư đi.

- Khách nhân à, ngài xem mấy nữ nhi khác của lão thân đi, bọn chúng ca hát không tệ, giọng uyển chuyển như chim, vóc dáng thon thả, đều là khuê nữ tốt.

Phó dịch thuận theo ngón tay mụ nhìn, mặt tức thì sầm xuống, bảy tám ca kỹ vịn lan can lầu hai, không phải người ục ịch thì mặt mày kinh tởm,quá đáng nhất còn có một vị tóc hoa râm.

Hiện giờ Yến Lai lâu cực kỳ không hoan nghênh có người tới chuộc ca kỹ, thời thái bình, con người có giá, muốn mua một khuê nữ tài sắc song toàn khó hơn lên trời, người nghèo khó cũng chẳng thiếu tiền nuôi khuê nữ,cho nên chỉ có thể nhận những nữ nhân bị nhà chồng đuổi khỏi nhà không chốn dung thân, nữ nhân như thế không đáng tiền.

Lão Bảo Từ muốn lời hứa của Lý Nghĩa Phù, còn chút tiền tài thì mụ không quan tâm, Yến Tư tới nhà phú quý ca múa hai ba chuyến là lấy được vốn, không lý gì thả đi con gà đẻ trứng vàng như thế.

Yến Tư không muốn được chuộc, nàng muốn chết ở Yến Lai lâu, không tin vào chuyện gả đi nữa, chỉ muốn cả đời sống cùng những tỷ muội không chốn nào về kia.

Phu quân của những tỷ muội kia mình cũng có thể lấy dùng, có con mọi người cùng nuôi, nói ra khó nghe một chút, với ca kỹ như mình đó là kết cục tốt nhất rồi.

- Người nhà ta muốn mà ngươi cũng dám không đưa? Lão gia nhà ta khỏi nói, có tin thiếu gia nhà ta tới đây phá cái ổ điếm của mụ không?

Phó dịch nổi giận, hung dữ uy hiếp.

- Chủ nhân nhà ngươi là ai, học sinh rất muốn biết. Lý Nghĩa Phù bất tài, muốn hỏi quý chủ nhân coi ( Đại Đường sơ luật) là gì, nếu phụ tử họ có kiến giải mới về pháp luật, học sinh muốn tới nhà thỉnh giáo.

Chương 1144: Diễn Biến Quá Nhanh

Phó dịch nhìn thấy Lý Nghĩa Phù một thân thanh sam xuyên qua đám hoa cỏ,lập tức ngậm miệng, học sinh thư viện nổi tiếng khó chơi, bọn họ thườngđi bái phỏng đại lão các nơi, vì mang chiêu bài môn sinh thiên tử, nênthỉnh an các vị đại lão là chuyện thường ngày của họ. Còn các đại lãocũng vui vẻ đón những thanh niên này tới nhà mình, nên thường có giaithoại nâng đỡ tiến cử hậu bối truyền ra, đó là đề tài lớn nhất của huânquý.

Hiện không chỉ hoàng đế cần nhân tài, trong các gia tộc cũng phải tiếpnạp dòng máu mới, gia nghiệp ngày càng lớn, chỉ dựa vào người nhà cănbản không quản hết, nên các đại lão đều lễ hiền đãi sĩ vô cùng.

Phó dịch rõ ràng có thể đánh Lý Nghĩa Phù một trận, vì gia tướng nhà hắn ngay ngoài cửa, nếu đánh người khác về nhà còn được chủ nhân khenthưởng, đánh học sinh thư viện làm mất mặt chủ nhân, về nhà không bịphạt mới lạ.

Lý Nghĩa Phù hứng thú nhìn phó dịch, chỉ thấy hắn vô cùng dứt khoát đứng lên bỏ đi, đi mấy bước ném lại hai ngân tệ, đẩy cửa hầm hầm đi mất.

Kẻ thắng lợi tất nhiên được hoan hô, Lý Nghĩa Phù rất muốn cùng lão bàotử bàn bạc chuyện tiền bạc, thuận tiện hỏi khi nào mình có thể đưa YếnTư đi, bị lão bảo tử ôm chặt lấy, hai miếng thịt đẫy đà trước ngực mụ áp vào mặt, làm hắn hô hấp rất khó khăn, nhưng hắn không muốn đứng lên.

Lý Nghĩa Phù không biết mình từ Yến Lai lâu về thế nào, say khướt, bịgió lạnh thổi qua, đầu óc tỉnh tảo lại, lúc này mới nhớ mình hồ đồ đồng ý đem một trăm bốn mươi ngân tệ đặt trước Yến Tư, để trong quầy của YếnLai lâu cho mình tiêu dần.

Quay đầu lại nhìn Yến Lai lâu, cười lớn, sớm muộn có ngày mình thành chủ nhân Yến Lai lâu, gửi tiền vào đó chẳng qua là đem tiền mua Yến Lai lâu gửi trước mà thôi.

Hôm nay có khoản thịt heo, Lão Thôi hẳn là cho mình nợ, trước kia mộttay lấy hàng một tay nhận tiền, Lão Thôi luôn nói là khách khí quá, hômnay không khách khí với ông ta một lần.

Lý Nghĩa Phù gọi xe ngựa, tới thẳng chợ tây, hôm nay hơi muộn, chợ sắpđóng cửa rồi, hôm nay không đến kịp thì mai thư viện không có thịt khođể ăn.

Lý Nghĩa Phù hát mỹ nhân ca vắt chân lên cao, người lắc lư theo xe ngựa, bất tri bất giác tới chợ tây, trả tiền xe ngựa, trong túi hắn không còn xu nào nữa, có điều không sao, Lão Thôi nhát định sẽ mới mình ăn cơm,thuận tiện gọi một cỗ xe đưa mình về.

Vẻ mặt Lão Thôi rất cổ quái, trước kia luôn mở mắt thật to giờ híp lại,không có hàn quang hiện ra, nặn ra vẻ âm hiểm của thương nhân càng thêmtức cười.

- Lão Thôi à, hôm nay ta không mang tiền, kết toán sau nhé? Hiện lấymười hai con lợn, mười lăm con dê, nếu nhà ông có bò không may ngã chếtthì mang cho thư viện hai con.

Nói xong đợi Lão Thôi nịnh bợ mình, sau đó kiếm một cái xe ngựa đưa mình về Ngọc Sơn, sắp đóng cửa thành rồi, không đi thì muộn, đợi một lúcthấy sau lưng không có tiếng động gì, quay lại quát:

- Lão Thôi, mau lên, không rảnh lề mề đâu, ta còn về Ngọc Sơn.
- Hàng có, tiền đâu? Thư viện chưa bao giờ nợ thương cổ một xu, ngài ngàn vạn lần làm hỏng ở chỗ lão nhi.

Lão Thôi lẩm nhẩm câu này trong miệng rất lâu mới nói ra.

Lý Nghĩa Phù sững sờ, nhìn Lão Thôi như không nhận ra:

- Sao thế, có chuyện gì? Ông là Lão Thôi à?

Lý Nghĩa Phù còn chưa biết đại họa đã ập tới, vẫn còn chất vấn Lão Thôi, phản ứng của Lão Thôi thực sự quá ngoài dự liệu của hắn, bất kể mìnhnói tới ân tình hay lễ pháp, Lão Thôi đều nói câu đó, vậy chỉ có mộtloại khả năng, đó là có chuyện ngoài ý muốn rồi.

Là kẻ trí lực kiệt suất, Lý Nghĩa Phù trong chớp mắt biết mình mắc bẫy,tất nhiên có liên quan tới số tiền chi ra hôm nay, là ai hại ta?

Lão Thôi đã đóng cửa hiệu, Lý Nghĩa Phù gọi mấy tiếng, Lão Thôi tuy saucửa nhưng không đáp. Lúc này giải quyết sự việc mới là hàng đầu, LýNghĩa Phù không có tâm tình cách cửa truyền tình với loại tiểu nhân này, phải lấy lại tiền ở Yến Lai Lâu, hắn đã ngửi thấy mùi nguy hiểm rồi.

Từ rất nhỏ hắn đã biết một đạo lý, đó là họa vô đơn chí phúc bất trùnglai, mùa xuân sương giá hại chết mạ, vậy mùa hè nhất định nóng nực khóchịu, mùa thu nhất định sẽ mưa nhiều, mùa đông sẽ bị đói. Hắn có kinhnghiệm này, không muốn nếm thử lần thứ hai.
Muốn sự việc quay lại quỹ đạo, chỉ có một phương pháp là giải quyết hậuquả sương giá mùa xuân, có thế mạ mới vượt qua được khô hạn, mưa lụt,mùa đông mới không chết đói. Cách giải quyết sương giá rất đơn giản, làđốt lửa trong ruộng, hun khói khắp đồng.

Vội vã đi trên đường, Lý Nghĩa Phù đang suy nghĩ khói lửa của mình ởđâu, một ngày này xảy ra quá nhiều chuyện, nói rõ chuyện đang diễn biếnxấu cực nhanh, đáng thương mình ngay cả kẻ địch là ai cũng không biết.Mặc dù không biết kẻ địch, Lý Nghĩa Phù biết nguyên nhân vận hạn này làmột trăm bốn mươi ngân tệ, đây là sương giá lớn trong đời hắn.

Lão bảo tử nghe nói Lý Nghĩa Phù đòi lại tiền, nụ cười tươi như hoa biến thành bộ mặt hung thần ác sát, lớn tiếng nói với khách trong đại sảnhbảo mọi người bình luận, đã tặng tiền cô nương còn có mặt mũi đòi lại,đúng là không biết liêm sỉ, làm chuyện vô tình vô nghĩa này còn là mộtvị tướng công đọc sách.

Không đợi lão bảo tử nói tiếp, Lý Nghĩa Phù đã hoảng loạn bỏ chạy, hắnthấy Yến Tư cô nương lén lút trốn về phòng, cũng thấy vừa rồi Yến Tư uốn éo trong lòng một tên béo. Mình có phải là kẻ vô tình vô nghĩa haykhông, Yến Tử hẳn phải biết, có điều hiện giờ xem ra hình như nàng không biết. Lý Nghĩa Phù đã xác định tao ngộ hôm nay của mình là một âm mưu,đây cũng là một thu hoạch, giờ chỉ cần tìm ra nguyên nhân là được.

Trống dọn đường đã vang lên, Lý Nghĩa Phù vội vàng ra ngoài thành, nếukhông sẽ bị nhốt trong thành Trường An, khi mặt trời lên là tai họa củamình tới.

Tích tắc rời khỏi thành, Lý Nghĩa Phù cảm giác mình đánh mất thứ gì rấtquan trọng, bất giác dừng lại, nhìn binh tốt canh cửa, cắn răng quaylại, hắn không biết có một phó dịch áo xanh đang đi lại đợi hắn ngoàicổng thành.

Trống dọn phố vang lên là lúc chim mỏi về rừng, cửa phường đóng lạitrong lại trong tiếng trống cuối cùng, vũ hầu như đám chó săn từ bóngtối lan khắp đường phố Trường An.

Lý Nghĩa Phù liên tục hỏi bản thân vì sao quay lại Trường An, rốt cuộcmất cái gì, nếu mình phạm lệnh giới nghiêm bị võ hầu báo cho thư viện,nhất định sẽ bị phạt đun nước, trừng phạt không nặng, nhưng cũng khôngnhẹ.

Nghĩ tới thư viện trừng phạt, Lý Nghĩa Phù dừng bước, dựa vào một bứctường, ngẫm nghĩ lại chuyện xảy ra hôm nay, rõ ràng không mua được thịtlợn chỉ là một chuyện nhỏ, vì sao mình lại bất an như thế.

Lần trước có cảm giác này là khi bị chó cắn, mình không coi cảnh báo này ra gì, kết quả hiện mông vẫn còn dấu răng lớn, nếu như không phải đạica tóm lấy đuôi chó kéo đi, vết thương trên mông mình đã không to nhưthế.

Lý Nghĩa Phù dán sát tường, né tránh đám võ hầu lượng lờ, hậm hực đấmvào đầu mình hai cái, con mẹ nó, lão tử đường đường học sinh thư viện,quan lớn tương lai, giờ như chó nhà tang là vì sao?

Mấy lần định xông ra tỏ rõ thân phận, trốn như trộm thế này không phải ý muốn của hắn, quá mất mặt, nhưng cảm giác sợ hãi kia vẫn không xua điđược, hắn đành cúi đầu chơi trồn tìm với vũ hầu.

Trốn đến chỗ tối đen, hai chân đã nặng như đeo trì, dựa vào góc tườngnghỉ ngơi, mồ hôi ướt đẫm bị gió xuân thổi qua làm toàn thân rét rút,tránh đổ bệnh, Lý Nghĩa Phù đành đứng dậy đi tiếp.

Chương 1145: Một Buổi Tối Bình Thường

Cái lạnh thấuxương làm đầu óc hỗn loạn dần tỉnh táo, hắn đột nhiên nhớ tới một tinđồn thú vị liên quan tới Mã Chu, nói kẻ này dùng đạo đức của học sinhthư viện bắt cóc toàn thư viện để họ cổ súy cho ( thổ địa kiêm tịnhluận) của bản thân, thành công có được sự tán thưởng của hoàng đế, hiệntuy là quan lớn, song sống vô cùng gian nan, lão mẫu đại thọ cũng khôngmấy ai tới mừng, làm quan như thế còn thú vị gì.

Nói tới đạo đức, Lý Nghĩa Phù run rẩy, thư viện khinh bỉ nhất không phải là hành vi của Mã Chu, ít nhất có một bộ phận cho rằng Mã Chu đang lêntiếng vì dân, người ta khinh bỉ nhất là tham ô, xương máu của dân khôngđược xâm chiếm, nếu không sẽ bị khinh bỉ tới chết.

Bản lĩnh đầu tiên thư viện dạy là sinh tồn, làm sao kiếm được tiền nuôisống gia đình, mấy năm qua thư viện đưa ra hơn nghìn học sinh, có lạmquyền, có khắc nghiệt, có tầm thường, duy nhất không có là tham quan,thực sự không có một ai.

Hai hàm răng của Lý Nghĩa Phù bắt đầu đánh nhau, không phải vì lạnh, vìtrong lòng dâng lên sợ hãi chưa từng có, lúc này nếu còn chưa biết aitình kế mình thì hắn đi học phí công rồi.

- Bàng Ngọc Hải.

Rít lên từ kẽ răng, nghĩ tới thời gian qua mình thoải mái tiếp nhận cácloại lễ vật, yến tiệc của thương cổ, hối hận chỉ muốn đập đầu vào tường.

Nụ cười của Yến Tư rất đẹp, hầu hạ mình cũng ôn nhu, nhưng loại ấm ápkiểu tình cảm nam nữ thì chưa có lần nào, Yến Tư đang chột dạ, sớm nghenói Yến Tư là của Bàng Ngọc Hải, đó chỉ là tin đồn, xem ra đúng là nhưthế.

Đây là lần đầu tiên mình dùng tiền của thư viện vào việc tư, tối naynhất định Bàng Ngọc Hải sẽ tra sổ sách, nếu mai lợn dê không tới thưviện, mình bị gán tội thâm ô là cái chắc.

Chuyện đã rõ, Lý Nghĩa Phù không lo lắng nữa, nếu như không biết âm mưunày, mai ắt sẽ thân bại danh liệt, hiện rõ rồi thì dễ làm, chỉ là mộttrăm bốn mươi ngân tệ thôi.

Con bà nó, Bàng Ngọc Hải thật tàn nhẫn, ép lão tử tới mức phải cầu việnhuân quý, cả đời bị người ta tóm lấy điểm yếu, Lý Nghĩa Phù giận phátcuồng, đấm vào tường, chuẩn bị chửi một câu, trước mắt tối sầm, một cáibao tải lớn chùm lên đầu, trên người có thêm vài sợi dây thừng, vừa mớibuộc chặt vì tránh đầu trúng một gậy, Lý Nghĩa Phù quyết đoán bỏ chốngcự, mặc hai người khiêng mình đi...

Tiểu Vũ muộn lắm rồi còn chưa ngủ, tới khi nha hoàn mang tới một tờ giấy mới chuẩn bị cởi áo nghỉ ngơi, nha hoàn kéo tóc nàng khỏi áo ngủ, nói:

- Vừa rồi nô tỳ bê nước cho thư, hầu gia bắt gặp còn hỏi vì sao tiểu lâu của tiểu thư vẫn còn sáng đèn?

- Sư phụ cũng chưa ngủ à?

Tiểu Vũ dựa vào chăn hỏi:

- Hầu gia đang phê duyệt công văn, nghe Lưu Tiến Bảo nói có cả một đống, đoán chừng tới canh bốn mới xong.

Tiểu Vũ thở dài:

- Sư phụ không cho ta giúp phê duyệt công văn, thực ra thứ đó có gì khó đâu. Bàng Ngọc Hải cũng không ngủ, hắn đang chỉnh lý sổ sách, sau khi hoànthành, gập lại ngây ra nhìn bên ngoài cửa sổ, sổ sách rất sạch sẽ, trừmột trăm bốn mươi ngân tệ hôm nay ra thì tất cả đều khớp, tuy giá thịthơi cao, nhưng trong phạm vi cho phép.

Không phải hắn đang áy náy, loại tình cảm này không thuộc về hắn, sốngtrong nhà quan hoạn, hắn có phương thức đặc thù biện giải cho từ này,bằng hữu bần hàn không phải không thể có, mà người như thế phải để ta sử dụng mới được, hắn luôn tôn trọng bằng hữu bần hàn bên cạnh, chỉ cầnnăng lực không bằng hắn. Ai cũng nói Bàng Ngọc Hải ấm áp như ngọn gióxuân, tên Bàng Xuân Phong không phải gọi xuông.

Nhất là hắn bị thư viện xử phạt, dùng ba tháng đắp một tòa Hãn sơn, đồng môn đánh giá càng cao, tết Nguyên Tiêu hiến cung cho bệ hạ, càng đượctất cả kính mến. Thịt kho tàu xuất hiện phong thái năm xưa, vô số học đệ gọi thân thiết thịt kho tàu là Thịt Bàng.

Thư viện có một cái thói xấu, là bình thường coi điểm thi như mạng, tớikỳ thi lớn lớn lại biến thành chế độ năm cấp làm người ta tức giận, chỉcần đủ điểm là liệt vào cùng cấp, điểm số chênh lệch không thấy nữa, chó mèo cũng ngang hàng với mình, nhất là loại con cóc ngứa mắt như LýNghĩa Phù.

Sổ sách phải thay đổi một chút, một trăm bốn mươi ngân tệ còn chưa đủđánh bại Lý Nghĩa Phù, một ít con sổ nhỏ mới làm Lý Nghĩa Phụ lộ nguyênhình, một tên quỷ nghèo có thể chịu được cám dỗ của tiền lâu như thế thì phải thanh trừ, ít nhất cuối năm nay vào trung thư quan chính chỉ cóthể là ta.

Bàng Ngọc Hải không cho rằng Lý Nghĩa Phù không có cách nào kiếm đượcmột trăm bốn mươi ngân tệ, học sinh thư viện chỉ cần cúi đầu thì số tiền này không phải là vấn đề, nếu tham ô không thành, vậy tội nhận hối lộkhông tin Lý Nghĩa Phù ngươi chạy được.

Vân Diệp vất vả phê duyệt công văn, Hầu Kiệt làm việc rất nỗ lực, hiệnđã đem phòng tuyến đẩy vào gần rừng rậm Trảo Oa, Hầu phu nhân gửi thưtới nói đã tới Mông gia trại tử, cực cực kỳ thích nơi đó, sống ở đó rấttốt, bà tuổi cao, không làm việc được nữa, nhưng những gia thần phó dịch trung thành đủ nuôi sống mười mấy nhân khẩu.

Lấy giọng trưởng bối lệnh Vân Diệp không được đưa đồ cứu tế tới, Hầu gia muốn đứng dậy, không thể dựa vào người khác nâng đỡ, mà phải đổi bằngxương máu của bản thân.

Phong thư này Vân Diệp chuyên môn xem cuối cùng, xem xong cho vào lò đốt đi, Hầu gia là tội thần, thư tín thế này không tiện giữ lại. Bên ngoài có tiếng mõ, đã canh ba rồi, Na Mộ Nhật ngủ gật trên bàn, vừarồi nàng còn nói thức đêm cùng mình, khoác áo choàng cho nàng cũng không phát hiện.

Dọn dẹp bàn xong tới bên Na Mộ Nhật, bế nàng lên, cánh tay nàng thuầnthục ôm lấy cổ phu quân, vùi đầu vào ngực phu quân ngủ tiếp.

Đá cửa phòng ngủ ra, đặt Na Mộ Nhật xuống, vỗ mông nàng một cái:

- Đừng vờ vịt nữa, mau cởi áo đi ngủ, đã canh ba rồi, mai không dậy được xem Tân Nguyệt xử lý nàng thế nào.

- Vỗ hai cái nữa, trước kia chàng đều vỗ ba cái.

Na Mộ Nhật mở mắt ra nũng nịu nói, còn xòe ba ngón tay, có vẻ rất hi vọng được đánh hai cái nữa.

Vân Diệp tất nhiên không từ chối, vỗ mấy cái nữa lên cái mông tròn căngcủa nàng mới thôi, cảm giác rất tuyệt, chẳng trách Tân Nguyệt đánh Na Mộ Nhật luôn nhắm vào mông.

Na Mộ Nhật bị đánh đòn lập tức hoan hỉ cởi sạch sẽ, chui vào chăn khôngngừng chớp mắt với phu quân, chiêu này Vân Diệp lỳ rồi, thong thả cởi áo chui vào chăn, tấm thân nóng bỏng của Na Mộ Nhật lập tức dán tới, quấnlên người Vân Diệp như bạch tuộc, cắn tai phu quân rồi mới hài lòng nhắm mắt ngủ...

Tiểu Vũ vốn đang bê một bát cháo tới, kết quả thấy sư phụ bế Na Mộ Nhậtvào phòng, bĩu môi hờn dỗi, tách miệng Hoán Đầu ra, đổ hết bát cháo vàomiệng Hoán Đầu mới về, bát cháo này nàng vất vả nấu cả canh giờ.

Hoán Đầu rất vui, vừa rồi xin Tiểu Vũ cháo thì Tiểu Vũ chỉ cho một thìa, giờ được ăn cả bát, tất nhiên là hài lòng, nha đầu Quan Trung đều miệng rộng, nên thích ăn ngon nhất, tiểu cô nương mười hai tuổi, đang độ tham ăn.

Trử về tiểu lâu, Tiểu Vũ tay chống cằm nhìn ra ngoài xuất thần, lúc nàyLý Nghĩa Phù hẳn là thành công rồi, nếu ngay một đám lưu manh cũng không xử lý được thì bị Bàng Ngọc Hải vờn chết cũng đáng.

Lý Nghĩa Phù đang ngồi đang hoàng trên ghế ăn cơm, gian phòng này chỉ có đúng một cái ghế, trước khi hắn ngồi lên thì trên ghế là một tên đạihán mặt xẹo, ác nhân có tiếng của phường Sùng Văn.

Mặt Xẹo bị người ta trói trên mặt đất như con dê đợi mổ, không ngừng lahét, Lý Nghĩa Phù đá một cái vào đầu hắn, còn lấy chân chà đi chà lại.

- Chó má, bọn đọc sách toàn loại âm độc, con bà ngươi chơi lão tử, lão tử làm ma cũng không tha cho ngươi.

Thừa lúc chân Lý Nghĩa Phù rời miệng mình, Mặt Xẹo vội chửi, hắn lo saunày không còn cơ hội nói lời hào khí như vậy nữa, lừa c hết không ngã là yêu cầu cuối cùng của hắn.

Chương 1146: Nỗi Khổ Của Thủ Lĩnh

Lý Nghĩa Phù nuốt miếng bánh bao vào bụng, mới rời chân đi:

- Nhớ kỹ, sau này muốn đối phó với học sinh thư viện thì tốt nhất gặpmặt là đâm chết ngay, không để cho hắn cơ hội nói chuyện, như thế ngươimới là người thắng lợi.

- Đám người các ngươi không có gan giết người, không có quyết tâm liềuchết, bằng vào cái gì đối đầu với tinh anh thư viện như ta, ngươi thấyđám thủ hạ của ngươi rồi đấy, lừa vài câu đã kích động như chó dại, uyhiếp vài câu liền tan đàn xẻ nghé, ngươi dạy tiểu đệ kiểu gì thế?

- Đừng lo, lão tử ở cái ổ chó của ngươi một tuần hương cũng là bị xỉnhục một tuần hương, đợi bọn chúng về, ta sẽ thả ngươi, ngươi vẫn là đầu lĩnh, lão tử định sẵn sẽ thành quan lớn, không tham chút thế lực nàycủa ngươi đâu.

- Hiện ngươi nói cho ta biết ai bảo ngươi bắt cóc ta? Chỉ cần ngươi nóira, ta xong việc sẽ đi, chủ ý phát tài kia mặc cho các ngươi hưởng,tưởng ta không biết các ngươi đấu đá chẳng phải là vì tiền của kỹ nữchui sao? Nam tử hán đại trượng phu lại đi cướp tiền bán thân của mấyphụ nhân không còn đường sống, con mẹ nó thật mất mặt, làm theo lời tacác ngươi sẽ phát tài lớn.

Mặt Xẹo nhân cơ hội bò từ dưới gầm bàn ra, rống lớn:

- Bằng vào cái gì ta phải tin ngươi? Vừa rồi ngươi sai huynh đệ ta đilàm việc, nhân cơ hội ta uống rượu lấy gạch đập ta ngất chẳng phải làbản lĩnh.

- Bằng vào cái gì à? Lão Tử là học sinh thư viện, văn võ song toàn, chút võ vẽ ngươi chẳng đánh lại ta, chẳng lẽ ngươi nghĩ ta bỏ quan cao không làm, tới ổ chó của ngươi làm biểu bả tử? Chẳng qua ta gặp chút phiềnphức, cần các ngươi ra mặt thôi. Chẳng lẽ chủ ý của ta chưa đủ bồithường chút hi sinh nho nhỏ của các ngươi à?

- Nhưng ngươi trói ta, đây không phải kiểu thương lượng.

Mặt Xẹo cảm thấy bị xỉ nhục.

- Phì, thứ chó má như ngươi là loại lừa ưa nặng, lão tử không trói ngươi lại, ngươi có kiên nhẫn nghe lão tử nói hết lời không?

Lý Nghĩa Phù cúi người cởi giây thừng cho Mặt Xẹo:

- Ngồi xuống, cần ta mời nữa à?

Mặt Xẹo nghiến răng, nghĩ một lúc ngồi xuống đối diện, rót cho mình bát rượu lớn, uống cạn chùi mép hỏi:

- Mẹ nó, rốt cuộc lão tử là lưu manh hay ngươi là lưu manh? Chẳng lẽ người thư viện đều như thế, đó là thư viện hay ổ cướp.

Lý Nghĩa Phù ôm đầu phiền não nói:

- Giúp ta một lần, ta ghi nhớ ân tình của ngươi, lát nữa các huynh đệcủa ngươi bắt Lão Thôi tới, giúp ta xử lý chuyện này, ta cho các ngươimột kế hoạch phát triển cụ thể, chỉ cần các ngươi làm theo kế hoạch,không tới mười năm ngươi sẽ là đường khẩu lớn nhất dải thành bắc này.

Mặt Xẹo cười hô hố, đặt tay phải lên bàn:

- Ngươi nhìn tay ta, thiếu mất ba ngón tay, không cầm được đao nữa, nếungươi làm quân sư cho bọn ta, dù có chuyện gì, ta cũng gánh thay ngươi. Lý Nghĩa Phù cười khổ:

- Tốt nhất ngươi đừng có ý nghĩ này, học sinh thư viện chỉ thích làm chủ quan, không thích làm trợ thủ, nếu ta làm quân sư cho ngươi, nhất địnhngươi không sống được lâu, tin ta đi, ta không gia nhập là muốn tốt chongươi.

Mặt Xẹo kỳ thực không quan tâm, hắn đã gặp thứ yêu nghiệt rồi, ba ngóntay vì sao bị mất là vì hắn thích nhìn mỹ nữ, không có việc gì làm thích bám vào cửa sổ xe nhìn mỹ nữ là một sai lầm cực lớn, vì mỹ nữ cực độxấu hổ hoặc vì nguyên nhân khác thình lình đóng cửa sổ lại.

Cửa sổ của xe bích du Vân gia càng không thể đụng vào, một tiểu nha đầuhung dữ sẽ đóng sập cửa làm bằng gỗ đàn xuống, khi cửa đóng lại, chất gỗ cứng giống như đao dễ dàng cắt đứt ba ngón tay.

Bị thương không thể báo thù, bên cạnh lập tức có hai tên vai u thịt bắpxông tới sách ngươi vào một góc đánh cho một trận, nhớ tới chuyện này,Mặt Xẹo lại thấy đau.

Tiểu nương tử đẹp quá mức kia chỉ nhìn mình một cái, Mặt Xẹo thấy vìnàng mà chết là chuyện rất xứng, đắc tội với mỹ nhân mới là khủng bốnhất.

Đầu hàng rồi, cầu xin rồi, nhưng hai tên tráng hán kia vẫn đấm như mưavào bụng, bánh nướng ăn buổi trưa nôn ra, tiếp đó là khoai tây ăn buổisáng, rồi nôn ra mật, cuối cùng là máu, Mặt Xẹo tưởng hôm nay mình sẽchết thì hai người kia dừng lại.

Lúc này chẳng thể nói những lời khí phách nữa, bất kể người ta nói gì,Mặt Xẹo đều gật đầu đồng ý, có thẳng ngốc mới mạnh miệng vào lúc này,nhất là khi Mặt Xẹo vô tình nhìn thấy khăn tay thêu hoa văn hình mây của tiểu nha đầu kia, hắn đồng ý càng nhanh.

Tiếp đó người ta không để ý tới hắn nữa, Mặt Xẹo tưởng rằng chuyện nàyđã qua, người của hầu phủ sao có khả năng dùng tới mình, nghĩ đã thấybuồn cười. Vì thế hắn ném chuyện này ra sau đầu, tới khi hai tên kia lại tìm tới, lúc này mới nhớ đến lời hứa.

Vừa mới gặp lại ăn một trận đòn nữa, nếu chẳng phải người không khỏe, Lý Nghĩa Phù bằng vào cái gì dùng gạch đánh gục được mình, nhớ tới tiểunương tử mê hồn kia, lại nhìn Lý Nghĩa Phù, Mặt Xẹo mỉa mai nói:

- Không sao, nếu ngươi muốn vị trí thủ lĩnh cứ nói với ta một tiếng, tachắp tay dâng lên, đừng chơi thủ đoạn, Mặt Xẹo này lòng không có đạichí, chỉ muốn cho huynh đệ no bụng. Ngươi có chí lớn cứ dùng, bọn ta làm chân chạy thay ngươi, chỉ cần cho bọn ta bát cơm ăn, Mặt Xẹo này thế,tuyệt đối không phản bội. Làm thủ lĩnh quá thống khổ, Mặt Xẹo chỉ muốn Lý Nghĩa Phù tiếp nhận, cứu mình khỏi vực sâu thống khổ.

Lý Nghĩa Phù phì cười:

- Bằng vào đám thủ hạ ô hợp của ngươi à? Vừa rồi kẻ nào nghe thấy kiếmđược tiền liền vứt bỏ ngươi, làm việc thay ta? Loại chó hoang như thế ta không thèm.

Mặt Xẹo cười ha hả vỗ tay, liền thấy từ cửa, cửa sổ, thậm chí xà ngangxuất hiện một đám hán tử, cả tên vừa bán đứng thủ lĩnh của mình cũngcười hì hì ngồi ở bệ cửa sổ nói:

- Bọn ta không đi đâu cả, chỉ muốn nghe ngươi và Giang bả tử nói chuyện, không chừng có nhiều lợi ích hơn.

- Ta làm thủ lĩnh chắc rồi phải không?

Lý Nghĩa Phủ nheo mắt nói:

- Ta và đám huynh đệ bất kể nỗ lực thế nào tới nay cũng chỉ trộm cắpvặt, khi phụ kỹ nữ chui, bắt chẹt tiểu phiến, mỗi ngày bận tối mắt chỉmiễng cưỡng no bụng.

- Ta nghe nói năm xưa Lưu Bang không có Tiêu Hà, Trương Lượng giúp đỡcũng chỉ là kẻ lưu manh, giờ trên trời rơi xuống một vị quân sư, bọn tabỏ qua mới là đồ ngốc, học sinh thư viện chỉ cần xuất sư, huân quý cựthương sẽ bỏ tiền lớn ra thuê, toàn những người tinh minh, đã bỏ tiềnchứng tỏ các ngươi đáng giá.

- Bọn ta không có tiền, nhưng Mặt Xẹo này nhìn ra ngươi có phiền phứclớn, nếu không tận dụng cơ hội này mời ngươi bày mưu cho bọn ta, cả đờikhông có khả năng ngồi ngang hàng trò chuyện nữa.

- Chuyện rất công bằng, bọn ta giúp ngươi dẹp bỏ phiền toái, ngươi giúpchúng ta giàu có, thế nào? Đám kỹ nữ chui là hàng xóm cả, bóc lột chúttiền thân xác của họ, bọn ta cũng thẹn lắm, đang đợi ngươi thi triển tài năng đó, để bọn chuột đất này xem thư viện có bản lĩnh gì được ngườiđọc sách thiên hạ đổ xô tới.

- Đi đem Lão Thôi về đây, ta có chuyện muốn hỏi.

Lý Nghĩa Phù không khách khí nữa, trực tiếp ra lệnh:

- Mặt Mụn, chắc các ngươi đã bắt được người về rồi, kéo vào cho tiên sinh hỏi.

Mặt Xẹo hớn hở nói, Lý Nghĩa Phù không từ chối, tức là giao dịch đã thành:

Một tên mặt chi chít mụn kéo một cái bao tải từ trong sân vào, mở mộtđầu bao tải dốc lên, Lão Thôi lăn ra, mắt buộc vải đen, miệng đeo hạthạch đào, chỉ phát ra được tiếng ú ớ.

- Khi bọn ta đóng giả võ hầu đi tìm thì lão này đang đếm ngân tệ, huynhđệ không khách khí mang cả ngân tệ lẫn người tới. Tiên sinh hỏi xong,bọn ta băm nát lão, ném vào ao sen, lập tức biến thành vụ án không manhmối.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau