ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1136 - Chương 1140

Chương 1137: Khí cầu của Trường Tôn thị

Tiểu Vũ lắc đầu:

- Con chỉ cho rằng Tiểu Kiệt không sao.

Vân Diệp mỉm cười, rõ ràng Tiểu Vũ tin tưởng Địch Nhân Kiệt hơn mình nhiều, nàng vốn là người không thích thể hiện tâm sự với người ngoài, hiện muốn nàng cởi mở hơi cưỡng ép rồi.

Tiểu Vũ không theo Vân Diệp về Vân gia, nàng và Trường Tôn thị trời sinh không hợp nhau, theo cách nói của Tiểu Vũ là không thở nổi, có lẽ câu một núi không thể chứa hai hổ là hợp nhất. Hiện giờ nàng có Địch gia để về, lão phó của Địch gia đã đánh xe ngựa đợi bên đường, tới giờ nàng vẫn chưa cảm thấy an toàn, vừa muốn gây dựng ở Vân gia, vừa muốn địa vị ở Địch gia.

Bùn đất bên đường đã xanh mướt một màu, đỉnh Ngọc Sơn vẫn trắng phau phau, hít hơi lạnh, Vân Diệp thúc ngựa phóng nhanh, loại kỳ cảnh chỉ có thể xuất hiện ở cao nguyên này, hiện có khắp nơi ở Trường An.

Trường Tôn thị vẫn nỗ lực, bà rất muốn khí cầu của mình bay lên, Tân Nguyệt cùng một đám phụ nhân không biết gì về khí cầu ở bên trợ giúp, chính vị có sự trợ giúp mạnh mẽ này nên khí cầu mới không thể bay lên được. Lý Thái luôn muốn phát biểu bị hạ lệnh ngậm miệng, đành ấm ức nằm trên ghế sưởi nắng.

Suy tính của Trường Tôn thị là đúng, hiện triều đình đã coi khí cầu thành thần thoại quá mức rồi, kỳ thực nguyên lý của nó vô cùng đơn giản, đại bộ phận khí cầu do phụ nhân làm, nếu do bọn họ hoàn thành khí cầu phi hành, sẽ là chấn động mạnh mẽ với cả thế giới, còn giảm bớt được sự sùng bái của bách tính với thần linh.

Một đám phụ nhân bị khí cầu kéo khắp nơi, vô cùng nhếch nhác, nhưng không hề có ý định từ bỏ, đây là một cái khí cầu nhỏ do Trường Tôn thị chuyên môn làm, không phải họ đang chơi đùa, mà thực sự muốn làm chút việc. Nhìn thấy rường Tôn thị búi tóc đứng ở hiện trường chỉ huy, Vân Diệp không muốn vào, Lý Thái là nhi tử bà ta, canh ở bên chịu tội là đúng, mình vì cái gì mà phải xui xẻo theo.

Vân Thọ lẻ loi đứng dưới một bụi hoa xuân, cánh hoa vàng nhạc rụng đầy đầu, vẫn đứng thẳng tắp, xem ra đang bị phạt. Vân Diệp bê một đĩa khoai tây chiên đi qua bên cạnh, mắt Vân Thọ vẫn nhìn thẳng, Vân Diệp đứng lại, Vân Thọ vẫn nguyên chỗ cũ, cứ như đang nghiên cứu bụi hoa.

- Còn phải đứng bao lâu?

Thấy nhi tử đáng thương, Vân Diệp không đành lòng:

- Còn nửa canh giờ nữa, cha, hài nhi phạm lỗi, ch ađừng giận.

- Cha không giận, phạm lỗi thì bị phạt, phạt xong vẫn là trẻ con, cha trước kia cũng từng bị phạt, làm trẻ con rất thiệt, luôn bị trưởng bối xử phạt, chỉ cần nhớ sau này không phạm lỗi là được.

Vân Thọ phạm lỗi, nhất là lỗi lười biếng, so với việc nói nó sai, không bằng nói chính mình không đúng, thế là Vân Diệp liền cùng nhi tử đứng trong sân, trò chuyện với nhau.

Ly Thạch tiên sinh đứng ở trước cửa sổ, từ giấy trước mặt ông ta xuất hiện dãy núi hùng vĩ, khẽ chấm thêm hai bút, một con chim ưng xuất hiện trên trời cao, ông ta còn đang làm thơ, hai cha con đang thì thầm trong vườn coi như không thấy.

Nửa canh giờ sau Trường Tôn thị ngừng hành hạ khí cầu, nói thật, năm xưa ở trong cung lập đội mã cầu nữ cũng không khó như thế, khí cầu vẫn nằm đó, Tân Nguyệt cẩn thận đặt quạt trong tay xuống, muốn đi hỏi Lý Thái xem rốt cuộc là vì sao, bị Trường Tôn thị trừng mắt, đành rụt đầu vào sau lưng Hi Mạt Đế Á. Na Mộ Nhật góp ý, chỉ cần cưỡi ngựa, buộc thừng vào khí cầu là nó có thể bay lên như diều, còn đảm bảo trước kia phu quân nàng đưa nàng đi thả diều như thế. Trường Tôn thị nhìn ngư nhân ngu ngốc này, đây là khí cầu, không phải diều, dù có đón gió bay lên được, cắt thừng đi vẫn rơi xuống.

Lý Thái thực sự không nhịn được nữa, vừa đi tới thì Trường Tôn thị không thèm quay đầu lại quát "xéo"! Hắn đành ngoan ngoãn về ghế tựa, nhắm mắt vờ ngủ, nhưng nhìn lồng ngực phập phồng thì biết hắn sắp bị mẫu thân làm tức chết rồi, không ngừng thề trong lòng, đời này không làm việc cùng nữ nhân nữa.

Vân Diệp và nhi tử mỗi người bê bát khoai tay chiên đi qua cửa sân, Vân Thọ liếc nhìn Trường Tôn thị đang hậm hực, thắc mắc:

- Cha hoàng hậu nãi nãi và nương thân đang làm gì thế? Buổi sáng con đã thấy họ làm cái khí cầu kia, sao giờ vẫn không bay lên được.

Vân Diệp lấy miếng khoai tây chiên chỉ khí cầu:

- Khí cầu của hoàng hậu nãi nãi mãi không bay lên được, hiện giờ rất bực mình, chúng ta không nên tới chuốc khổ vào thân, tiên sinh chẳng phải dạy phi lễ vật thị sao? Sau này đừng nhìn trộm thị nữ tắm rửa nữa, nữ nhân rất phiền phức, tránh xa thì hơn.

Vân Thọ ném ngay cái bát đi ra xa, nước mắt đảo vòng quanh, nổi giận rống lên với phụ thân:

- Vừa rồi cha nói không kể ra mà, con cũng không nhìn trộm họ tắm rửa, là Tiểu Vũ tỷ tỷ đá bóng của con vào phòng, con đi vào tìm.

Vân Diệp thấy nhi tử giận rồi, vội xin lỗi, muốn xoa đầu nhi tử tỏ ý áy náy, nhưng Vân Thọ cố chấp quay đầu đi, còn chưa nguôi giận. Vì xin lỗi, Vân Diệp đưa bát của mình cho con, lấy khoai tây chấm tương cho vào miệng nhi tử, thấy nó thè ra không nhai, liền cầm cằm hoạt động mấy cái coi như nhai.

Dỗ mãi mới xong, hai cha con hòa thuận lại, trò chơi không ngừng phạm lỗi, không ngừng xin lỗi này của cha con là bình thường, chỉ có cha mới chịu đựng được đứa con phạm lỗi, chỉ có con mới tin vô số lần xin lỗi của cha. Là đại biểu của người thông minh, nhi tử rõ mình phạm lỗi lần này không phải lần cuối, cha cũng biết mình đảm bảo không phải thật, trò chơi tiếp tục khi một bên chết đi mới kết thúc.

- Cha, hoàng hậu nãi nãi muốn khí cầu bay lên, sao không ném bao cát trong giỏi đi? Không những không bỏ bao cát đi, lại còn cho một con dê vào giỏ, rốt cuộc là bọn họ muốn khí cầu bay lên hay ở lại mặt đất.

Khí cầu lớn có mười hai cái bao cát, khí cầu nhỏ cũng mười hai cái bao cát, thể tích khí cầu lại giảm đi mười lần, bay lên được mới là lạ.

Vân Diệp không định tới nói, giờ mà nói nhất định Trường Tôn thị sẽ thẹn quá hóa giận, Lý Thái tới giờ vẫn không sửa sai, nói rõ lúc này Trường Tôn thị không thể nói lý được nữa.

Hi Mạt Đế Á không ngừng vặn van lớn hơn, ngọn lửa rít gào, khí cầu nhỏ nỗ lực thoát khỏi sự trói buộc của số bao cát nặng nề, đung đua liên tục.

Với sự thông minh của Hi Mạt Đế Á, chỉ cần cúi đầu xuống là rõ vấn đề ở đâu, nhưng nữ nhân cố chấp này dứt khoát cho rằng khí cầu không bay lên được do lực nâng không đủ.

Lý Thái thực sự không chịu được nữa, thấy cha con Vân Diệp lén lún nhìn trộm từ xa, vừa ăn vừa chỉ trỏ về phía mình, đứng bật dậy, đi tới bên cạnh Vân Diệp cầm một nắm khoai tay cho vào miệng nhai, chỉ còn lại hai miếng, mỗi tay cầm một cái so sánh, hỏi Vân Diệp:

- Miếng khoai tay nhà ngươi làm sao lại to nhỏ, dày mỏng như nhau thế, còn cái vị này khác với đầu bếp nhà ta, sao ngươi có thể làm gia vị thấm vào khoai tây? Ngon hơn khoai tây chiên nhà ta nhiều.

- Khoai tây là ta là khoai tây tinh chọn thượng phẩm.

- Khoai tây nhà ta cũng thế, nói xem, rốt cuộc là sao, ta muốn biết.

- Đầu bếp nhà ta tài nghệ cao siêu...

- Cút đi, đầu bếp nhà ta và nhà ngươi là huynh đệ, không lý nào sư huynh hơn sư đệ nhiều thế.

- Ngươi không hỏi không được à? Nếu tương lai con cháu ta kém cỏi, đi bán khoai tây chiên cũng đắt khách hơn người khác, ngươi không biết kiêng kỵ à? Mẫu thân ngươi đang phiền não vì khí cầu không bay lên được, chút lòng hiếu thảo cũng không có, mưu đoạt bí kíp nhà ta không bằng giúp nương nương giải quyết vấn đề.

Chương 1138: Quân tử không đứng dưới tường đổ

Lý Thái mặt co giật:

- Nếu mẹ ta chịu nghe ta nói thì khí cầu bay lên lâu rồi, nói không chừng đã rơi xuống, vận mệnh con dê kia là cát hay hung cũng đã phán quyết xong. Giờ ta chỉ biết vì sao khoai tây nhà ngươi có hương vị khác, nếu ngươi không chịu nói, vậy đi giúp mẹ ta làm khí cầu bay lên, tiếp tục thế này ta thổ huyết thân vong mất.

Vân Diệp chả dại, phụ nữ tuổi mãn kinh vô cùng đáng sợ, nếu còn khoác thêm thân phận hoàng hậu nữa thì đủ đạt tới hiệu quả người sống chớ tới gần.

Có kẻ không sợ, Vân Thọ nhét cái bát trong tay cho Lý Thái, chạy tới bên Trường Tôn thị thì thầm, rất thần kỳ, Trường Tôn thị đùng đùng nổi giận đi tới giật cái bát trong tay Lý Thái ném đi, sau đó bẹo má Vân Thọ, nói với nó:

- Trên đời này luôn có kẻ lòng lang dạ sói, may là cháu ngoan nghĩ cho nãi nãi, không uổng công nãi nãi thương cháu.

Lòng lang dạ sói tất nhiên là Vân Diệp và Lý Thái, cả hai vội khom lưng thụ giáo, Vân Thọ được Trường Tôn thị kéo vào hoa viên, lớn tiếng Na Mộ Nhật di nương và Hi Mạt Đế Á a di vứt bớt bao cát thừa đi.

Thế là khí cầu liền bay lên, tất cả phụ nhân hân hoan cổ vũ, nhảy nhót tiễn khí cầu bay lên. Chỉ là khi Trường Tôn thị nhìn thấy con dê vẫn còn trói ở cây hoa, mắt hơi thừ ra một chút, có điều nhanh chóng vui vẻ, cùng lắm chế tạo quả khí cầu khác, chẳng hề gì.

Mặc dù khí cầu làm chết ba tinh anh, nhưng con cháu huân quý muốn lên khí cầu vẫn không dứt, lần này là dũng sĩ của Trường Tôn gia, vì khí cầu là kiệt tác của hoàng hậu muội muội của mình, bất kể xuất phát từ loại tình cảm nào, Trường Tôn Vô Kỵ đều không muốn công lao này bị người khác cướp mất, dù có chết cũng phải do người Trường Tôn gia chết, như thế hoàng hậu muội muội mới không bị lên án.

Thành công, hoàng hậu nương nương công đức vô lượng, thất bại, hoàng hậu nương nương đức phủ chúng sinh, thà bản thân bi thương chứ không để người khác thống khổ vì mất đi thân nhân.

Khí cầu lại bay lên, mặt đất không có chút gió nào, nhưng thấy may trắng bay vèo vèo, Lý Thái nhắc nhở ba vị biểu huynh đệ của mình, vạn vạn lần không thể vứt hết bao cát đi, tránh bay quá cao xảy ra nguy hiểm.

Khi Trường Tôn Vô Kỵ tới Vân gia trang tử xem khí cầu bay bất mãn hừ một tiếng, cho rằng Lý Thái hẹp hòi, Vân Diệp rất tốt, cổ vũ ba vị dũng sĩ mạnh bạo, tận lực phát huy hết khả năng của khí cầu.

Khí cầu bay rất cao, dây thừng chẳng mấy chốc thả hết, khi khí cầu lơ lửng giữa không trung, Lý Thái phát hiện giây thừng đột nhiên rơi xuống, vừa hét lên thì thấy khí cầu thoát khỏi sự trói buộc tức tốc bay lên, ba tên ngu xuẩn không nghe kiến nghị của mình, cắt thừng bảo hiểm rồi, khí cầu chẳng mấy chốc chui vào tầng mây biến mất....

Trường Tôn thị nhắm mắt lại hỏi nhỏ Vân Diệp:

- Bọn họ còn khả năng sống sót không? - Đệ tử không biết, trên trời gió rất lớn, chẳng hiểu họ bị thổi đi đâu, hiện là gió đông, muốn tìm thì phải hướng về phía đông đô Lạc Dương.

Vân Diệp lên khí cầu là bị ép buộc, cho nên y hoan nghênh tất cả những người muốn lên khí cầu, chỉ cần không bảo y lên khí cầu thì đều là người tốt, người tốt phải cổ vũ. Lúc này Lộc Đông Tán muốn lên khí cầu, Vân Diệp sẽ quan tâm tặng ông ta áo da gấu giữ ấm, khí cầu cứ bay lên cao một trăm mét là sẽ giảm đi 0.6 độ, đó là tri thức ít ỏi duy nhất của Vân Diệp với không trung.

Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn bầu trời, một chấm đen to bằng nắm đấm bay qua khe hở tầng mây, Lý Thái hâm mộ suýt chày nước miếng, hắn thực sự muốn xem trên tầng mây có cái gì?

Vân Thọ cũng mặt đầy khát vọng, kéo ống tay áo phụ thân.

- Con à, chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ bay lên, nhưng trước đó để người khác bay đã, giống như học vấn chúng ta học được, đều là do tổ tiên tinh tâm lựa chọn, ghi chú kỹ càng, lý giải thấu triệt, chúng ta mới có thể phân biệt học vấn nào có lợi thì giữ lấy, thứ nào có hại vứt đi.

- Ngồi khí cầu cũng thế, cần những người dũng cảm không ngừng thử nghiệm, tổng kết kinh nghiệm, tới khi tất cả sai sót lộ ra, chúng ta mới lên, chỉ cần không chạm vào cấm kỵ là sẽ vô cùng an toàn. Đương nhiên thứ càng mỹ diệu thì phải trả giá càng lớn, đó lày đạo lý không bao giờ thay đổi.

- Thời gian trước có ba tên ngồi khí cầu bị cháy thành than, khi chúng ta đi tham gia tang lễ khóc thảm thế nào thì con cũng thấy rồi, đừng có tùy tiện đi thử thứ mới mẻ, nếu muốn thử hãy để người khác giúp con đạt được mục đích, con không cần tự làm, đó mới là phong cách của nhà ta, con nhớ kỹ lấy.

Vân Thọ gật đầu như gà mổ thóc, nắm chặt tay phụ thân không muốn buông ra, nó và cha cùng đi dự tang lễ nhà Vũ Văn, khi đó tiếng khóc lóc làm nó sợ chết khiếp, nó ghét không khí tuyệt vọng đó. - Ngươi sẽ sống nghìn tuổi.

Trường Tôn thị nghe Vân Diệp dạy con liền thở dài, kỳ thực y nói cho mình và Lý Thái nghe, quân tử không đứng dưới tường đổ, đó là đạo lý chứng minh từ thời thượng cổ, mình mê muội mới vì chút hư danh để con cháu Trường Tôn gia sinh tử không rõ.

Kỹ sĩ phi nước kiệu trên mặt đất, khí cầu trên không bay vù vù, trên không khí lưu rối loạn, kỵ sĩ dưới đất xoay vòng theo. Con cháu Trường Tôn gia đúng là bất phảm, rõ ràng cực kỳ nguy hiểm, bọn họ vẫn không muốn bỏ sứ mạng, hiện giờ chỉ cần hạ bớt lửa, có lẽ còn có thể dần dần hạ xuống, bọn họ lại như không muốn sống trở về, không ngừng có những chiếc dù nhỏ màu đỏ bị thả xuống, buộc ống trúc kiên cố. Vân Diệp tin đây là chuẩn bị của Trường Tôn gia để lấy được bí mật của tầng mây, giờ Vân Diệp mới hiểu mười mấy đội kỵ sĩ kia của Trường Tôn gia không phải để tìm con cháu nhà mình, mà là tìm ống trúc được ném xuống.

Trong ba người kia có Trường Tôn Huệ từ thư viện Ngọc Sơn ra, hắn là tinh anh Trường Tôn gia, còn trẻ đã nắm thực quyền của Trường Tôn gia ở Triệu châu, nếu chẳng phải thân phận ti tiện, thậm chí hắn sẽ vượt qua Trường Tôn Thịnh, thành người phát ngôn của Trường Tôn gia.

Tầng mây có cái gì? Ai rõ hơn Vân Diệp nữa, y ngồi máy bay rồi, trừ mặt trời ra thì chẳng có gì khác, vì ngắm nhìn mặt trời, Trường Tôn gia trả giá quá lớn như thế có đáng không?

Chắc là đáng, vì Trường Tôn thị lẫn Trường Tôn Vô Kỵ đều rất hài lòng với tin tức trong ống trúc, Lý Thái muốn tới nhìn, bị Trường Tôn thị quát đuổi đi, đây là bí mật của Trường Tôn gia, không phải của Lý gia, nếu có công lao gì cũng phải do Trường Tôn Vô Kỵ đi nhận. Trường Tôn thị gả vào hoàng gia, vốn là người Lý gia rồi, nếu không vì tình cảmTrường Tôn Vô Kỵ không muốn chia sẽ bí mật với muội muội, không được Trường Tôn Vô Kỵ cho phép, bà ta sẽ tuyệt đối không nói cho hoàng đế, đó là quy củ, hoàng đế cũng chẳng hỏi, còn Lý Thái càng không có tư cách.

- Diệp Tử, huynh đệ chúng ta cũng lên trời rồi, nhưng bay quá thấp không thấy thần tiên trên tầng mây, ngươi nói xem nếu chúng ta bay qua tầng mây có gặp được Bắc Hải Long Vương đang rải tuyết không? Là long tử long tôn, ta phải chào hỏi lão tổ tông một tiếng chứ.

- Tuyết hình thành thế nào đã được thư viện nghiên cứu, ngươi quên rồi hay sao? Sao? Người ta không cho ngươi xem tin tức nên bực bội à? Muốn biết tầng mây có cái gì thì hỏi ca ca đây này, ta biết rõ hơn họ nhiều.-

- Người biết sao?

- Đúng, biết rất rõ, không ai biết rõ hơn ta, kể cả ba tên đang bay kia.

- Vậy vì sao ngươi không ngăn cản họ?

- Ta đang lo bệ hạ bắt ta lên trời tra xét động tĩnh của thần linh, lúc này biểu huynh của ngươi nhảy ra, ta ngu gì mà lắm mồm.

Chương 1139: Kẻ bất tường

Khí cầu bay lên rồi, không ngờ bay lên trên cả tầng mây, hiệu quả cực tốt, chứng minh người có thể bay lên trời, trước kia chỉ có trên bức tranh của Phật đà nhìn thấy được mỹ nhân ôm các loại nhạc khí, nhảy múa trên trời, là Phi Thiên.

Phi Thiên ở đây có nghĩa là thiên nhân phi vũ, trong học thuyết thần bí được truyền từ rất lâu, thiên chỉ thương khung, là trời có ý chỉ, xưng là thiên ý, những người này sở dĩ có thể múa trên không là vì điệu múa mỹ diệu của họ làm cảm động trời cao, là một trường hợp đặc biệt.

Chủ nghĩa lãng mạn của người Đường đúng là hại chết người, người của Trường Tôn gia vẫn chưa tìm thấy, chẳng biết rơi xuống đâu, chuyện đã qua nửa tháng, ba người đó vẫn bặt vô âm tín.

Nhưng ca vũ của Phi Thiên đã xuất hiện ở giáo phường ty, nữ tử duyên dáng mặc váy lụa người Hồ đẹp nhất, ôm tỳ bà làm đạo cụ, Vân Diệp thích nhất chiêu này, nếu như biểu diễn là nữ tử vóc người đầy đặn càng tuyệt diệu, khi vòng tay ra sau lưng gảy tỳ bà, y phục làm tôn lên hai bầu vú trọn trịa mê người, đám hoàn khố do Vân Diệp cầm đầm lập tức phát ra tiếng vỗ tay như thủy triều.

Vũ cơ vừa mới biểu diễn tinh thần ảo diệu tối cao của Phật gia thuận thế ngã vào trong lòng một tên hoàn khố vừa mắt nào đó, mồ hôi thơm đầm đìa, đám hoàn khố cũng thương hương tiếc ngọc, lấy khăn tay lau mồ hôi cho vũ cơ, không ai để ý tới khuôn mặt đẫm mồ hôi, bọn họ cho rằng bầu ngực phập phồng kia mới cần chiếu cố.

Vân Diệp ra vào chốn này không phải lần đầu, rất không tán đồng câu tỷ nhi thích tuấn tú không thích tiền tài. Thích tiền tài nhất là bọn họ, những ca cơ định sẵn cả đời cô khổ không nơi nương tựa, không ảo tưởng ái tình, chưa bao giờ thấy quỷ nghèo được ca cơ mỹ lệ yêu thích, bọn họ thường thích nhất thứ súc sinh như Lê Đại Ẩn.

Đám con cháu hào môn từ Tấn Dương tới, vì trông vô cùng thô bỉ, nhưng tiều xài phóng khoáng, ca cơ vừa ngã vào lòng Lê Đại Ẩn kia tốn công dùng lưỡi lấy ra được một viên trân châu, khoe với tất cả tỷ muội thành quả của mình, còn về phần Lê Đại Ẩn mồm toàn răng sún thì chẳng để ý.

Lê Đại Ẩn vỗ cái mông mẩy của ca cơ, ý bảo ả có thể đi rồi, ngồi lên chắp tay với Vân Diệp:

- Sớm nghe nói Vân hầu tài trí vô song, hôm nay được gặp quả nhiên danh bất hư truyền, cho tiểu đệ kính Vân hầu một chén, cạn!

Vừa mới nói xong đã uống hết chén rượu, hướng đáy chén về phía Vân Diệp.

Hôm nay do Lý Bằng Trình chiêu đãi, Vân Diệp vốn không muốn tới, nhưng không chịu được Lý Bằng Trình ép buộc, đành tới tòa Phú Quý lâu mới mở này, trừ đám hoàn khố quen thuộc, có thêm thứ như Lê Đại Ẩn.

Con người trông thì thô bỉ, nhưng cử chỉ lời nói lại cực kỳ dí dỏm, chỉ cần nhìn hắn mả cái mồm đầy răng vàn cùng Trường Tôn Xung thảo luận ( thiền nhạc) nửa ngày, lại biện luận với Tiêu Duệ về kinh học rất lâu là rõ học vấn, hiếm có nhất còn thảo luận với Lý Hoài Nhân chút khó khăn quyền cước phát lực.

Người xấu xỉ lắm trò, đó là đánh giá của Vân Diệp, cũng không biết là thần thánh phương nào.

Vân Diệp mỉm cười uống cạn chén rượu, ở Đại Đường, chỉ cần là huân quý đều không dám quá thất lễ với người từ Tấn Dương tới, đám người này rất phiền, quê mùa, nhưng thế lực lại to lớn, với địa vị và tài phú của Vân Diệp hiện nay chỉ có thể mang thái độ kính nhi viễn chi.

Hiện giờ Lý Nhị thích nhất là dùng người Tấn Dương, Nghiêm Tùng, Hạ Thiên Thương đều tới từ Tấn Dương, tuy quan chức không cao, nhưng quyền lực lớn kinh người. Hạ Thiên Thương gần đây không tới Vân gia nữa, một là hắn có vẻ vô cùng bận rộn, hai là nghe Lý Thái nói, Lão Hạ trong mắt cha hắn đã là phế nhân, vì nhiễm quá nhiều thói dung tục, đó là nguyên văn của hoàng đế, tức là Lão Hà bắt đầu có tạp niệm, không đáng tín nhiệm nữa, kết quả tốt nhất là tới Chiết Trùng phủ làm đô úy. - Vân hầu, Lê Đại Ẩn này là người thích náo nhiệt, chỉ cần ngài tiếp xúc với mỗ lâu sẽ hiểu, mỗ thích nhất là kết giao huynh đệ, chỉ cần huynh đệ chúng ta đồng tâm hiệp lực, nhất định có thể tung hoành Trường An.

Nếu Lê Đại Ần không nói câu này, Vân Diệp sẽ quy hắn vào loại muốn mau chóng hòa nhập vào giới hoàn khố, một lòng muốn hưởng lạc, câu này nói ra, cả người hắn liền biến vị, tên này không phải mật thám của Lý Nhị mới là con mẹ nó lạ.

Cho dù là mật thám cũng không hợp cách, mật thám nói thẳng như thế thì chưa gặp qua bao giờ, thấy hắn, Vân Diệp không khỏi nghĩ tới hán tử gầy gò bán thịt dê ở tiểu trấn biên thùy, kết thúc chuyện này, thế nào phải an bài cho hắn.

Lưu Tiến Bảo là người hiểu tính khí hầu gia nhà mình nhất, thấy hầu gia đã đứng lên, liền khoác áo choàng cho hầu gia. Vân Diệp định đi, tên Lê Đại Ẩn này mục đích không rõ ràng, tránh xa là hơn.

Lý Bằng Trình biến sắc, vội chạy tới kéo Vân Diệp hỏi:

- Vân hầu sao lại bỏ đi, nghe nói mặc vũ của nương tử Hoài Hóa là tuyệt kỹ hiếm có, vì sao không ở lại thưởng thức đã?

Vân Diệp vỗ mặt hắn:

- Chủ yếu là ta không thích tung hoành Trường An, trốn về nhà chơi với con tốt hơn. Nụ cười của Lê Đại Ẩn hơi ngượng, Vân Diệp không nể mặt hắn, quan lục phẩm nho nhoi dù lai lịch lớn tới mấy cũng không cần nể mặt, đến Nghiêm Tùng khi cần chỉnh y cũng không mềm lòng, Lê Đại Ẩn là cái thá gì.

Vân Diệp đi, đám Lý Hoài Nhân, Trường Tôn Xung, Tiêu Duệ tất nhiên sẽ không ở lại, không khí đại sảnh trở nên nặng nề, Lê Đại Ẩn cười hi hi bóp ngực ca kỹ một cái, ca kỹ kia mau chóng lui hết, đều là người tinh minh, sao không nhìn ra Lê Đại Ẩn cực kỳ tức giận.

Lý Bằng Trình ngồi xuống bàn uống rượu, hắn không rõ tình thế lắm, một lệnh bài thủy giám bảo hắn toàn lực phối hợp với Lê Đại Ẩn, mặc dù không biết phối hợp làm gì, nhưng trong thời gian qua, nhìn ra được là đang nhắm vào Vân Diệp, trừ hoàng tộc còn ai có tư cách này, hoặc lá gan này.

Quan viên lục phẩm ở Trường An nhiều như lông trâu, Lê Đại Ẩn dựa vào cái gì ra oai với hầu tước tòng tam phẩm?

- Bằng Trình lão đệ, đừng nghĩ nhiều, người sắp vào đô thủy giám rồi, Vân Diệp kỳ thực cũng trong danh sách khảo sát, y không thích thì kệ y, sớm muộn cũng xử lý y, ngươi xem xem trong kinh thành còn có thiếu niên anh kiệt nào có thể giới thiệu cho ta?

Lê Đại Ẩn khoác vai Lý Bằng Trình, lại khôi phục bộ dạng cợt nhả:

- Ta không định gia nhập đô thủy giám gì hết, Trịnh công hạ lệnh ta toàn lực với ngươi, chuyện nên làm, không nên làm ta đều làm cả rồi, đó là chuyện công, giao tình chúng ta chưa tới mức xưng huynh đệ.

Lý Bằng Trình hiểu rõ mình phải làm gì rồi, hất tay Lê Đại Ẩn ra, kẻ không rõ lai lịch, không rõ mục đích này ngay cả đám Vân Diệp, những người thông minh hơn mình đều cho rằng không thể thâm giao, mình nên tránh xa thì hơn.

Chẳng bao lâu cả đại sảnh rộng lớn chỉ còn lại một mình Lê Đại Ẩn, trên này ngồi nhìn đải sảnh trống không, bừa bộn, miệng lẩm bẩm chửi đám khốn kiếp không để lại ai thanh toán, một quan viên lục phẩm như mình lao sao đủ tiền, may mà những nữ nhân kia đều là nữ tử giáo phường ty, lệnh bài của đô thủy giám có lẽ có thể tiêu thay bạc, đấm vào bàn:

- Lão tử ở nơi hoang dã ăn dưa muối ba năm, chẳng làm được việc gì đã thành trò cười ở đô thủy giám, lão tử không tin có bức tường nào không lọt gió, cho dù biến thành chuột đào hàng, lão tử cũng đấu với ngươi.

Vân Diệp hôm nay được nghỉ, vốn định sớm về nhà, chỉ là Lý Bằng Trình nài nỉ mãi mới tới giáo phường ty ngồi chốc lát, nữ tử nơi đó toàn gia quyến phạm quan, Vân diệp không tới đó tìm vui, nơi chốn, người đều không hợp, tất nhiên đi sớm.

Cưỡi Vượng Tài đi trên con đường nhỏ lầy lội, cảnh trí sơ xuân hơn xa trốn trong phòng ức hiếp ca kỹ, ấn tượng Lê Đại Ẩn để lại cực tệ, đây là tên siêu cấp khốn nạn, nếu lần sau còn dám dây dưa với mình nhất định đánh gãy chân, con mẹ nó, dám nhìn lão tử tham lam như thế, tên này là kẻ đầu tiên.

Đọc truyện thời Minh ( hình như Cẩm Y Dạ Hành) có tên Lê Đại Ẩn, đọc truyện gì đó thời Tống cũng có, giờ là thời Đường, thằng cha này sống dai a …

Chương 1140: Cũng là sứ giả

Khi người ta ngã xuống giếng, thường Vân Diệp không ném đá theo, nhưng khi y ngã xuống giếng, người khác tựa hồ không tỏ ra khoan dung với y, nhất là Tân Nguyệt, chẳng những khóc lóc, còn đòi nhảy xuống giếng.

Chuyện phải nói từ hôm qua, cái giếng nước mười năm của Vân gia đột nhiên không có nước nữa, chỉ ba ngày là hết nước, giếng này rất tốt, cả nhà ăn uống từ đó. Nước không còn, tình hình rất tệ, đúng lúc Viên Thiên Cương tới nhà làm khách bấm tay nói, Vân gia năm nay phạm vào tiểu nhân, khiến mạch nước đoạn tuyệt, ở phong thùy thuộc về dấu hiệu đại hung, phải mời cao sĩ đạo đức ở Lão Quân Quán tới niệm kinh trừ tà.

Vì vỗ về lão nãi nãi và Tân Nguyệt, Vân Diệp bỏ một trăm ngân tệ mời Lão Viên xuất mã, mau mau đọc kinh đẩy nước ra, trong nhà đang đợi nước nấu cơm.

Lão Viên đích thân tới bên miệng giếng, kinh văn đã niệm, pháp sự đã làm, ngân tệ đã lấy, nhưng nước không ra. Muốn lừa tiền của Vân Diệp hơi bị khó, thần tiên cũng không thể chỉ cầm tiền mà không làm việc, khi Vân Diệp kéo ống tay áo Viên Thiên Cương đòi tiền, Tân Nguyệt xấu hổ muốn nhảy xuống giếng tự sát, cả Đại Đường chỉ có phu quân mình làm loại chuyện này.

Vân Thọ và Vân Mộ tất nhiên đứng ở phía cha, giúp cha đòi tiền nhà mình, Tân Nguyệt không làm gì nổi phu quân, nhưng với hai đứa bé này không cần khách khí, một trận chổi lông gà đuổi hai đứa bé đi, đồng thời cầu xin trượng phu đừng làm chuyện mất mặt nữa.

Vân Diệp chẳng thể nói lý với Tân Nguyệt, từ khi khí cầu bay lên, y thành hỉ thần giống phúc lộc thọ, Viên Thiên Cương đâu thèm một trăm ngân tệ, lão ta quan tâm số tiền này lấy từ Vân gia kìa, từ đó lão có thể bịa ra câu chuyện truyền kỳ mới rồi.

Không chịu nổi Tân Nguyệt van nài, đành để Lão Viên đi, giếng vẫn chưa được giải quyết, Lưu Tiến Bảo nhảy xuống đáy giếng, lên nói đào ra toàn cát, mạch nước không biết đi đâu rồi, cần tìm mạch nước khác đào giếng.

Mạch nước chạy mất chỉ có một khả năng, đó là địa chất thay đổi, còn về thay đổi gì thì Vân Diệp biết rõ, xem ra gia thần đào địa đạo đã tới gần hoa viên.

Những lão đầu trung thành này không ngày nào không nghĩ cho tương lai của Vân gia, bọn họ bán thân cực kỳ triệt để, chẳng những bản thân là gia thần, mà con cháu cũng là gia thần. Đại Đường đả kích huân quý sở hữu bộ khúc, Vân Diệp bị tước giảm từ năm mươi bộ khúc, chỉ còn lại ba hai bộ khúc.

Không quân công không thể được tước, hai năm qua không có gương mặt mới gia nhập, nhưng hôm nay Lý Nhị lại mở tiệc mừng một vị huân quý gia nhập đại gia đình.

Vân Diệp không đi, trốn dưới giếng nghiên cứu thủy văn chứ không đi đón đồng liêu mới, vì đó là Lê Đại Ẩn, nhân vật quyền lực nắm ấn đô thủy giám, nam tước Ngô Huyện.

Đô thủy giám phụ trách thủy lợi, bao giồm vận chuyển, cầu cống, tuy thuộc công bộ, nhưng không có quan hệ trên dưới.

Vân gia năm xưa dọn lòng sông, thiết lập bến tàu ở Trường An, Vân Diệp quan hệ với Đô thủy giám không ít, toàn là người thật thà, là nơi người làm học vấn có thể tới, thanh liêm kỷ luật, cho mấy chục quan tiên là dốc sức giúp ngươi, thư viện moi không ít quan viên ở đó.

Đô thủy giám lúc này khác xa trước, hiện quyền lợi quản lý sông hồ đã xuống châu phủ, Đô thủy giám chỉ còn là cơ cấu trên danh nghĩa, nơi thanh nhàn không thể thanh nhàn hơn đó sao có thể phái một vị nam tước tới nắm quyền.

Vân Diệp không ngừng lật điều lệ Đô thủy giám, so sánh với trước kia, kinh ngạc phát hiện có thêm một điều là giám sát đường sông, ao hồ, rừng núi thiên hạ. Thế mới đúng, không giám thị sao được, trong ngoài triều toàn loại yêu ma quỷ quái, thiếu đôi mắt như Bách Kỵ ti, hoàng đế sao có thể yên tâm.

Tên khốn này không ngờ lên nhậm chức muốn lấy lão tử để ra oai, không biết thì thôi, giờ biết rồi, ngươi không muốn lão tử cũng không cho.

Tân Nguyệt ngồi đối diện Vân Diệp, Na Mộ Nhật ngồi bên, Linh Đang theo lót giày lo lắng nhìn phu quân, vì hiện giờ vẻ mặt của phu quân rất đáng sợ, mày giật giật, khi phu quân có vẻ mặt này, tức là chàng vô cùng phẫn nộ, phu thê lâu năm, đều hiểu thân thể đối phương.

- Chuẩn bị lễ vật, ta tới chúc mừng vị đô thủy sứ giả này một phen, thuận tiện mời hắn xem giếng nhà ta sao không có nước, vừa vặn là việc hắn nên làm.

Tân Nguyệt thở phào, phu quân chưa bao giờ thiếu sót ở chuyện đối nhân xử thế, hiện người khác đều tới phủ Lý Tích chúc mừng, nếu phu quân không đi là vô cùng thất lễ, chẳng những không nể mặt vị nam tước kia, còn đắc tội với cả Lý Tích, lễ thăng tước với huân quý giống như hoàng đế đăng cơ.

Yến hội không chỉ là nơi giao lưu bằng hữu, cũng là cơ hội nhìn rõ kẻ địch, ngay cả lễ thăng tước cũng không tham gia thì làm sao hi vọng thành bằng hữu được.

- Thiếp thân chuẩn bị xong rồi, nếu phu quân không thích vị đô thủy sứ giả đó thì uống chén rượu rồi về, nhà ta chẳng thèm loại bằng hữu như thế, nhưng cũng không nên đắc tội. Chàng xem, lễ vật không nhiều không ít, ai cũng nhìn ra là chuyện xã giao, quản sự nhận lễ ắt báo cho chủ nhân, thiếp đảm bảo tên đô thủy sứ giả khốn kiếp đó sẽ không làm phiền chàng nữa.

Lễ vật đựng trong hộp đẹp đẽ, khách khí tới mức quá đáng, rất có khả năng lễ vật trong đó không đáng tiền, Vân gia tặng quà cho mấy nhà thân thuộc đều không cho vào hộp, đồ tốt chất bừa lên xe. Ngoại trạch Lý Tích gia cách Vân gia không xa, bên kia Bá Hà, khắp nơi là dương liễu, Lý Tích vì thể hiện thân phận nho tướng của mình, đặt trên trang là Lục Liễu trang, là một trong số danh thắng ít ỏi của Trường An.

Bà Kiều yên liễu trong bát cảnh Trường An bị Lý Tích chiếm trọn, ông ta có công huân tốt, tất nhiên có đất tốt, Ly Sơn trang tử của Trương Lượng bị người ta đồ sát, không biết bao giờ người ta đồ sát Lục Liễu trang.

Nhìn liễu rủ như tơ bên sông, Vân Diệp ghen tỵ sắp phát cuồng, liễu Quan Trung động lòng người, nhất là khi nhú lá non, cành liễu mềm mại buông xuống, không phải là thứ màu xanh thấm lòng người, mà màu lá mạ, nếu như lúc này có một nữ tử xinh đẹp mặc áo xanh đi qua, nhất định khơi lên lòng bảo hộ mạnh mẽ của giống đực.

Đang thưởng thức mỹ cảnh và mỹ nữ thì đột nhiên có tên hán tử áo xanh như con cóc ghẻ xuất hiện, phá hỏng cảnh đẹp.

- A! Vân huynh, tiểu đệ xin có lễ.

Con cóc máy móc khom người thi lễ, nhìn là biết hôm qua mới học được, hiện còn chưa quen lắm, hai chân dạng ra ôm quyền thi lễ.

- A! Lê huynh, mấy ngày không gặp, phong thái vẫn như xưa, nghe nói hôm nay là lễ mừng tước của huynh, tiểu đệ tới chúc mừng, ít quà mọn không đủ tỏ lòng thành, mong Lê huynh nhận tạm.

Người ta dùng đại lễ, Vân Diệp phải dùng trò học được từ lâu ra ứng phó, Lệ Đại Ẩn khoái món này, chắc trước kia nghèo hèn, giờ ngoi lên rồi, muốn tất cả mọi người biết mình đã thoát ly tầng lớp quê mùa, từ trang phục đi đứng đều không muốn giống trước kia.

Từ đại môn tới đại sảnh có trăm bước chân mà tên này đi tới nửa tuần hương, có hai bước chắc là không hài lòng, còn định đi lại, thấy Vân Diệp mất kiên nhẫn mới bỏ ý định kỳ quái này.

Lê Đại Ẩn đúng là tên quái đản, bị người khác nhìn ra chuyện xấu mặt, nói không chừng đỏ mặt, ít nhất có cảm giác bối rồi, Lê Đại Ẩn thì không, còn chắp tay nói với Vân Diệp:

- A! Vân huynh, tiểu đệ vừa rồi đi hai bước không đúng, mất thể diện huân quý, cho tiểu đệ đi lại.

Đi lại mới là mất mặt toàn bộ động vật hai chân, tên xấu xí này đi thế nào cũng giống nhau, quan uy bị hắn phá sạch sẽ, vì mọi người đều đang nhìn hắn học vịt bước đi.

HẾT

Chương 1141: Một tấc công huân một tấc máu

Rất nhiều quan viên biết đóng giả thằng hề, nhưng làm nghiêm túc như Lê Đại Ẩn không có một ai, Vân Diệp nhìn tên cố chấp sửa bước đi của mình, lòng đột nhiên ớn lạnh, kiếp này tốt nhất đừng rơi vào tay hắn, nếu không tự sát sớm mới là thượng sách.

Một kẻ với bản thân cũng vô tình như thế muốn hắn chút thương xót hoặc nhân từ là nằm mơ, đối phó với loại người này rất đơn giản, khi ngươi được thế, ngàn vạn lần đừng thương hại hắn, giết được cứ giết, không giết được thì sớm kiếm lại lợi tức cho tương lai, rơi vào tay hắn không còn sau này nữa...

- Vân huynh chê cười rồi, tiểu đệ trước kia khổ quen, không biết cái sướng của huân quý, hiện làm quan, muôn rèn chút quan uy, ai ngờ kém cỏi học bao lâu chưa ra gì.

Lê Đại Ẩn nịnh bợ đỡ cánh tay Vân Diệp đi vào đại sảnh, bên trong toàn là người quen, không cần giới thiệu, Lý Tích nghe xong danh sách lễ vật của Vân gia, nhìn Vân Diệp với ánh mắt kỳ quái.

Gặp mấy vị trưởng bối xong, Vân Diệp xách bầu rượu nho vào góc uống, là bái phỏng mang tính lễ tiết, không cần tỏ ra quá thân thiết với hắn, quan hệ xã giao vô cùng chú trọng quy củ.

Lê Đại Ẩn cứ gạt những nhân vật quyền lực ra đi tìm Vân Diệp nói chuyện, tuy toàn là chuyện vụn vặt, Vân Diệp phát hiện ra mục đích của hắn là hỏi vì sao mình xuất hiện ở hoang nguyên Lũng Hữu.

- Không giấu Vân huynh, tên đội chính Trương Thành vì là người đầu tiên phát hiện Vân huynh, hiện là tiểu quan địa phương, ta chuyên môn tới bái phỏng, hắn nói khi đó huynh từ hoang nguyên đi ra vô cùng nhếch nhác, vậy mà hôm nay phú quý đầy nhà, cực phẩm nhân gia, thật là hiếm có.

- Nếu Lê huynh đang điều tra ta, vậy đừng trách chuyện tiếp theo ta sẽ làm. Yên tâm, không nghiêm trọng lắm đâu.

Lê Đại Ẩn cười hì hì, hứng thú nhìn Vân Diệp, hắn muốn biết người trẻ tuổi này làm được gì, Đô thủy giám lần này xuất thế rình rang, chỉ cần là quan viên không ai không biết lai lịch của mình. Lê Đại Ẩn nắm quyền lớn trong tay chưa bao giờ coi huân quý cùng một đẳng cấp, tất cả là con mồi của mình, có con mồi nào dám nhe răng ra với thợ săn?

Thật bất hạnh, bầu rượu bạc trong tay Vân Diệp nện mạnh vào khuôn mặt thô bỉ của hắn, bầu rượu nặng hơn một cân, bên trong còn có hai cân rượu, tức thì làm Lê Đại Ẩn tóe máu, thậm chí răng cửa còn vương máu dính ở khóe miệng. Lê Đại Ẩn không biết là sợ hay là bị đập choáng vấng, ngây ra nhìn Vân Diệp không biết né tránh.

Bầu rượu bẹp rồi, đập người không thuận tay, may là ghế tròn còn một ít, Vân Diệp ném bầu rượu đi, cầm chân ghế phang vào đầu Lê Đại Ẩn.

Hắn lập tức ngã xuống như chuối bị chặt, lần này bị đánh hôn mê thật rồi, Vân Diệp không định dừng ta chiếm lý, tốt nhất là làm cho tới cùng, nên vung ghế đánh tới khi chiếc ghế tan tành mới thôi.

Lý Tích mặt tối đen, huân quý khác tránh Vân Diệp thật xa, không ai muốn dính vào chuyện này. Vân Diệp nhìn Lê Đại Ẩn gục dưới đất, tên này đã như con búp bê vải rách hoàn toàn, không đánh tiếp được nữa, nếu không sẽ chết. Không chết thì sao cũng dễ nói, chết rồi rất phiền.

Vân Diệp lấy trong chum một con cá băng ngậm vào miệng, sau đó đổ toàn bộ nước lạnh lên người Lê Đại Ẩn, bị nước lạnh kích thích, Lê Đại Ẩn liền tỉnh lại, tới giờ hắn còn mơ hồ, không ngờ có người dám đánh hắn thật. Hoạt động tứ chi, với kinh nghiệm của hắn lập tức phát hiện chuyện không lành, chân tựa hồ gãy rồi, toàn thân nóng ran, chốc lát nữa thôi là đau đớn kịch liệt.

- Có thể cho ta biết Trương Thành làm sao rồi không? Rốt cuộc ngươi làm gì hắn, vốn định đập vỡ đầu ngươi luôn, đột nhiên muốn hỏi tình hình cố nhân nên tha cho ngươi một mạng. Nói mau, nói rõ cho ngươi sống, nói không rõ thì chết đi, ta là truyền quốc hầu, đánh chết ngươi thì giảm ba bậc, đầy Lĩnh Nam ba năm, bổng lộc mất hết, chỉ thế thôi, ngươi thì sao nhỉ?
- Ta chỉ hỏi Trương Thành một chút, không làm chuyện gì khác.

Lê Đại Ẩn thều thào nói:

- Ha ha ha, thế là tốt, ngươi là quan viên quản chuyện nước non, sao tò mò với quá khứ của ta. Bệ hạ cũng chưa bao giờ hỏi ta như thế, ngươi là cái thá gì, giếng nhà ta không có nước, ngươi đi xem với ta, chuyện chính không làm, nghe ngóng người ta làm cái gì?

Lê Đại Ẩn phun ra một ngụm máu, gian nan nói:

- Vân huynh, vừa rồi huynh dùng sức mạnh quá, chân với đầu ta không thoải mái, giếng nước nhà huynh thì cho tiểu đệ vài ngày nữa tới xem, nhất định đào cho huynh một con sông, cả nhà chèo thuyền trên đó cũng không sao.

- Hôm nay huynh đánh tiểu đệ, thế nào cũng có phiền toái, hay là giờ đưa tiểu đệ đi tìm Tôn tiên sinh trị thương? Chân tay tiểu đệ gãy vài lần rồi, muốn chữa lành rất khó, chuyện này muốn giấu bệ hạ không thể, không phải là tiểu đệ cáo trạng, mà mai bệ hạ muốn gặp tiểu đệ chuẩn bị cấp cho ít thủ hạ, không thể cáo bệnh.

- Ngươi không thể nói mình bị ngựa đạp à? Ta chịu thiệt chút, ngươi cứ nói là bị Vượng Tài nhà ta đạp mấy cái.

Vân Diệp ngồi xuống kiểm tra chân Lê Đại Ẩn, vừa rồi quá giận, ra tay rất nặng:

Bất kể nói thế nào thì Lê Đại Ẩn bị đánh, Vân Diệp đánh người là đuối lý, Lê Đại Ẩn không định làm tiểu nhân cáo trạng, Vân Diệp đành đưa hắn về nhà mời Lão Tôn trị bệnh.
Lão Tôn kiểm tra tỉ mỉ, đắp thuốc xong, rửa tay hỏi Lê Đại Ẩn:

- Sao ngươi còn sống được tới bây giờ?

Vân Diệp lấy làm lạ:

- Tiểu tử không ra tay nặng lắm, đang tò mò đây, không gãy chân mới đúng chứ, thường ngày vẫn đánh Lưu Tiến Bảo như thế mà.

Tôn Tư Mạc không thèm để ý tới Vân Diệp, vẫn cứ nhìn Lê Đại Ẩn chằm chằm, tựa hồ trên người hắn đầy bí mật, tên xấu xí này trong mắt ông là trân phẩm hiếm có trên đời.

- Lão nhân gia không biết, tiểu tử từ tám tuổi bị gãy xương, tới giờ toàn thân không có cái xương nào lành lặn, đam chém búa đập, lửa đốt nước dìm, đói khát bệnh tật, tra tấn bức cung, thân thể này sớm hỏng rồi, sống được tới giờ là trời cao thương xót, dùng toàn thân thương tích đổi lấy được tước vị.

- Trong lúc vui sướng khó tránh khỏi kiêu ngạo chút, khiến Vân hầu không vui, vốn định dùng thương tích làm Vân hầu nguôi giận, nhưng cái thân này quá kém, chạm một cái đã gãy, Vân hầu lần sau muốn xả giận cứ đánh chỗ thịt dày, tiểu đệ tuyệt đối không nhíu mày một cái.

Tôn Tư Mạc lấy kéo cắt y phục của hắn ra, Lê Đại Ẩn xấu hổ muốn che chỗ yếu hại, Lão Tôn cắm hai châm vào vai hắn, đành trần truồng nằm trơ ra đó. Lão Tôn kiểm tra thương tích toàn thân cho hắn, vừa rồi còn chưa kiểm tra triệt để lắm.

- Ồ, ai đóng đinh vào xương ngươi, biết cách trị thương này nhất định là danh y, mặc dù có thể làm đầu ngươi ngẩng lên được, nhưng sắt đã rỉ trong xương rồi, cùng lắm ba năm sẽ mất mạng, nếu ba năm sau còn sống, cứ tới đập chiêu bài lão đạo, ta sẽ không nói một lời..

- Tay trái gãy ba lần, lần này chẳng qua là thương cũ tái phát thôi, còn tay phải...

Tôn Tư Mạc vừa đếm thương tích vừa ghi vào giấy, khi viết quá nửa tờ giấy mới tới chân Lê Đại Ẩn.

- Lão Lê, xin lỗi, không ngờ công huân của ngươi do lấy mạng đổi được, đợi ngươi khỏe rồi, ta sẽ triệu tập huân quý các nơi, lần nữa chúc mừng ngươi, vinh diệu của dũng sĩ không được xúc phạm, nếu ngươi chưa hết giận, có thể đập ta vài bình trả thù, ta tuyệt đối không oán giận.

Không nói gì khác được nữa, tên chó má này lại là hán tử, đối đầu với người thế này là kẻ xấu, Vân Diệp không muốn làm kẻ xấu, chỉ muốn mau chóng dẹp yên chuyện đánh người, nói ra quá mất mặt.

Móa chả trách cha này sống hơn nghìn năm tới tận thời Minh …

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau