ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1131 - Chương 1135

Chương 1132: Tâm tư của Tiểu Vũ

Tỷ tỷ quá ngốc, nếu như năm xưa ở Ngọc Sơn tiếp xúc với sư phụ nhiều hơn, nói không chừng để lại hình bóng trong lòng sư phụ, chỉ cần có thể là có thể thoải mái mượn thế lực Vân gia, đám ca ca sẽ không dám làm hại tỷ ấy chút nào, thành thị thiếp cũng hợp lý.

Ngốc quá thôi, làm thị thiếp của sư phụ còn được yêu thương nhiều hơn làm chủ phụ nhà khác. Giờ không còn tấm thân hoàn bích rồi, chẳng có cơ hội nào nữa, mình chỉ nói thế thôi, nữ nhân thô tục Na Mộ Nhật kia trừ xinh đẹp một chút chẳng có ưu điểm gì, nhưng tính cách dám yêu dám hận của thảo nguyên làm Na Mộ Nhật chân chính thành một trong số nữ chủ nhân của Vân gia.

Linh Đang thì càng kỳ quái, chẳng qua là sư phụ say rượu ôm một đêm thế là thành thị thiếp, không biết là nữ nhân đó có giở thủ đoạn không, Tiểu Vũ luôn dùng ánh mắt hoài nghi nhìn nữ nhân lúc nào cũng nhút nhát như thỏ đó, đôi khi nữ nhân chỉ cần dũng cảm một lần là đủ hạnh phúc cả đời, Linh Đang nhất định làm như thế.

Tốt quá mức, hết thuốc chữa rồi, bá nghiệp không cần, mỹ nhân không thích, cả đời chỉ nỗ lực muốn thoải mái tự do, người ta nghĩ vỡ đầu không muốn bỏ quyền binh bộ, khi mọi người tranh chấp quyết liệt liền lấy sư phụ ra gánh trách nhiệm, vì chỉ cần có kết quả là sư phụ sẽ vui vẻ về nhà, chỉ sư phụ mới coi công tác ở binh bộ là công việc, chứ không phải công cụ mưu lợi.

Tiểu Vũ oán thầm khuyết điểm của sư phụ, nhưng lại vui vẻ theo chân sư phụ về nhà, bên tai nghe sư phủ lải nhải bảo nàng chú ý dưới chân, toàn thân thư thái, bóng dáng phụ thân phải như thế, không cần phải to lớn, chỉ cần khi che mưa chắn gió có thể đứng phía trước là được.

Vượng Tài chết tiệt lại cắn váy của mình, không biết học đâu ra cái thói vén váy nữ nhân, Tiểu Vũ quay đầu lại tát cho nó một cái, liền thấy nó chớp chớp mắt vượt qua mình cáo trạng với sư phụ, Tiểu Vũ cười trộm, sư phụ và con ngựa cổ quái này đúng là xứng đôi.

Về tới nhà Trường Tôn thị và Tân Nguyệt đang ngồi trên đệm ở đại sảnh khâu túi khí, vải lụa cực kín, kim xuyên qua vô cùng gian nan, Trường Tôn thị ưu nhã quệt đầu kim lên đầu một cái, sau đó vất vả xuyên qua, làm việc này rất vất vả, mỗi phụ nhân tay đều quấn băng, còn có máu rỉ ra, Tiểu Nha thi thoảng lại kêu thảm.

Trường Tôn thị mặc dù động tác ưu nhã, nhưng tay vẫn có máu kết, nhìn có vẻ đã làm lâu rồi, đúng là dốt hết thuốc chữa, không biết dùng cái đê ( dùng khâu tay) à?

Thấy phụ nhân trong phòng ù ù cạc cạc nhìn mình, Vân Diệp biết tám thành thứ này chưa xuất hiện ở Đại Đường chưa có cái này, không giải t hích với họ, trực tiếp tới chỗ thợ rèn, yêu cầu rèn mấy chúc tấm sắt sau đó lấy đục đục vô số rãnh hố trên đó, không thể đục thủng, sau đó cuộn thành vòng đeo lên ngòn tay là được.

- Hầu gia, đai sắt chỉ có thợ da mới dùng, hơn nữa chỉ có một cái lỗ.

Thợ rèn lo hầu gia không hiểu, vội nói xuất sứ của thứ này.

- Ngươi quan tâm cái này làm gì, bảo ngươi làm gì thì làm cái đấy, lắm mồm.

Vân Diệp lười giải thích, Lão Tiền đá mông thợ rèn, bảo hắn câm mồm, mau mau chiếu theo lời hầu gia làm ra thành phẩm.

Vân gia là thế, đá đít là trừng phạt nghiêm khắc rồi, thợ rèn cũng biết mình nòi nhiều, cười chấc phác vội vàng làm việc. Người ngốc, tay nghề không kém, chẳng bao lâu mấy chục cái đai sắt được hắn và đồ đệ chế tạo ra, mài đi chỗ nhọn, Vân Diệp đeo lên ngón tay thí nghiệm, không tệ, tuyệt đối nâng cao hiệu suất làm việc, quan trọng nhất là không bị chai tay. Mỹ nữ đẹp đến mấy mà nắm tay thấy ngón trỏ ngón cái dày cui cũng chẳng thư thái gì, có nhà chọn tức phụ chuyên môn chọn khuê nữ chai ngón trò ngón cái dày, nói khuê nữ như thế mới chăm chỉ.

Chẳng rảnh mà đi rèn kim cho Trường Tôn thị, cái cái này dùng tạm là được rồi, mốn kim thì tự đi mà làm, bà ta đã lấy cắp bản quyền bình sữa và xe nôi của mình rồi, đoán chừng cái này cũng không thoát, Trường Tôn thị rất để ý mấy đồ vật nhỏ, có thể ôm vào mình là tuyệt đối không cho chảy ra ngoài. Lại về đại sảnh, ném một nắm đê lên vải, bảo bọn họ đeo vào, Tiểu Nha không biết phải đeo vào đâu, nói món trang sức này đen xì xì, chẳng đẹp tý nào.

Trường Tôn thị cầm đê lên nghiên cứu, tức thì mắt sáng lên, đeo vào ngón giữa tiếp tục may, đầu kim chỉ cần hơi dùng sức một phát là đâm xuyên qua, so với vừa rồi đỡ tốn sức hơn không biết bao lần.

Ngẩng đầu lên nhìn Vân Diệp cười:

- Không biết đầu óc ngươi mọc ra thế nào, thứ của phụ nhân cũng thuận tay làm ra được, thứ này tuy nhỏ, tác dụng không nhỏ.

- Thợ da dùng cái này không biết bao năm, không cái tiến cho tiện mà dùng, ngón tay bị chọc thủng lỗ chỗ, còn nói là tiêu chí của chăm chỉ, không biết đánh giá thế nào.

Vừa dứt lời Trường Tôn thị chỉ ra cửa quát Vân Diệp:

- Xéo, rèn một ít kim mang tới đây.

Bà ta ở Vân gia còn thoải mái hơn ở hoàng cung, muốn làm gì là làm cái đó, một năm phải tới Vân gia ra oai mấy lần. Bị người ta đuổi đi, bảo Lão Tiền hỏa tốc tìm thợ kim hoàn làm một ít kim đê bàng vàng, cho chủ nhân, ít đê bạc cho nha hoàn, coi như phúc lợi. Địch Nhân Kiệt chuyên môn tới bồi tội với sư phụ, vị hôn thê của hắn bị cấm túc ba tháng, nhất định phạm lỗi lớn, hỏi Tiểu Vũ nàng không nói rõ ràng, chỉ nói sư phụ bất mãn phương pháp nàng xử lý Vũ gia, nhiều việc do hắn làm giúp nàng, sao không biết vì sao sư phụ nổi giận.

- Trông coi cho kỹ tức phụ của ngươi, sau này không được lơ là, nó nổi tâm tư méo mó là người thường không gánh nổi, nói với người nhà ngươi, cung phụng Tiểu Vũ như tổ tông không sai, như thế Địch gia hưng thịnh là chắc chắn, nếu đắc tội với nó, Địch gia không chó chạy gà bay mới lạ, nói ra ta cứ thấy có lỗi với cha mẹ con.

Địch Nhân Kiệt cười khổ:

- Cha mẹ đệ tử đã coi nàng như tổ tông rồi, sư phụ không biết, nàng còn chưa gả về mà chuyện nội trạch đã do nàng định đoạt, mẹ đệ tử cũng cam tâm tình nguyện giao đại quyền cho nàng, trong mấy tháng nàng kiếm cho nhà sáu nghìn ngân tệ một cách hợp tình hợp lý, làm mẹ đệ tử bái phục. Hiện giờ nàng ở nhà còn được sủng ái hơn đệ tử.

- Đừng thái quá, chuyện tiền đồng đổi ngân tệ mấy tháng nữa là hết, một khi tuyết tan, hừ, khi đó bệ hạ rút đi, tiền đồng sẽ giảm tới mức thấp nhất, tới khi đó các ngươi khóc không ra nước mắt.

Địch Nhân Kiệt cười khì khì như khỉ tinh nghịch:

- Tiểu Vũ nói cùng nương nương cùng tiến cùng lui, như vậy kiếm được tới đồng cuối cùng, tiền miễn phí không lấy cũng phí.

Vân Diệp thương xót vỗ vai Địch Nhân Kiệt, nhét cuốn ( Đại Đường Tây Vực ký) vào tay hắn, định tới hoa phòng dạo chơi, ngắm nhìn trời xanh mây trắng, cây cối xanh xanh tâm tình sẽ tốt hơn nhiều.

Chưa tới hoa phòng đã nghe thấy bên trong có tiếng nữ tử đùa giỡn, âm thanh rất lạ, nghĩ chút hiểu ra, trừ bốn nữ nhân hoàng hậu ban thưởng thì còn ai.

- Tử Quyên tỷ tỷ, liệu chúng ta có được ở lại Vân phủ mãi không? Muội không muốn về hoàng cung.

- Đồ ngốc mới muốn về, hầu phủ quá tốt, Tiểu Nha nương tử hung ác nhất cũng dễ chung sống hơn công chúa hiền nhất, lão nãi nãi tốt nhất, vừa tới đã đặt cho chúng ta tên mời, còn đốt hết biển bài của chúng ta đi, luôn mồm nói tạo nghiệt, ta muốn nói với phu nhân đi hầu lão nãi nãi, nha hoàn Bồng Đầu của Tiểu Nha nương tử nói, chúng ta có thể thỉnh cầu.

Một giọng nói có phần nghiêm khắc truyền ra.

- Hồng Mai, đừng nói lung tung, chúng ta trời sinh mệnh nô tỳ, đừng hi vọng quá nhiều, gia chủ lương thiện là cái phúc, không được đòi hỏi. Đại gia tộc và hoàng cung không khác nhau là bao, không được làm càn, tỷ muội trong cung ỷ được sủng ái cuối cùng biến mất còn ít à? Giữ quy củ một chút không hại gì.

Chương 1133: Đài sen đắt giá

:

Lại là giọng nói ban đầu Vân Diệp nghe được vang lên:

- Mạt Lỵ tỷ tỷ, muội sẽ giữ quy củ, có điều muội thấy hình như hầu gia thích tỷ và Hàm Tiếu tỷ tỷ, hôm đó khi sưởi tay cho hầu gia, muội thấy tay hầu gia bóp ngực tỷ nhé.

- Nói bậy, đó là do hầu gia lạnh không còn tri giác nên run tay, tay biến thành màu tìm rồi còn có cảm giác gì nữa, đừng có nói bừa, có điều ta thấy hầu phủ rất sạch sẽ, ta thấy Na Mộ Nhật di nương lén lấy trâm của phu nhân, còn tưởng nàng ấy sẽ đổ tội lên đầu chúng ta, sợ chết khiếp.

Chẳng biết là Hàm Tiếu hay Mạt Lỵ mắng át đi.

- Không ngờ nàng lại quang minh chính đại gài lên đầu, chạy đi hỏi phu nhân có đẹp không, phu nhân không những không trách tội, còn nhíu mày nói phải đeo sai trân châu, trâm vàng không đẹp, sau đó Na Mộ Nhật di nương chạy về phòng phu nhân đổi, cứ như lấy đồ của mình.

- Buổi trưa ăn cơm là ta còn có hai nha hoàn hầu hạ trong phòng của hầu gia và phu nhân ăn cơm, các ngươi không ngờ đâu, hai nha hoàn đó bê thức ăn lên rồi kéo ta đi, ta còn lo bị phạt, kết quả hầu gia và phu nhân như không nhìn thấy, tự gắp thức ăn. Tiểu nương tử nhỏ nhất được Linh Đang di nương cho ăn.

- Hầu gia không ngừng gắp thức ăn cho lã nãi nãi, Tiểu Nha nương tử và Tiểu Mộ nương tử, phu nhân chiếu cố hầu gia, Na Mộ Nhật di nương chiếu cố hai vị tiểu thiếu gia. Cả nhà lớn nhỏ cùng ăn ở bàn tròn, ở hoàng gia ăn cơm không nói chuyện, nhưng ở hầu phù trò chuyện vui vẻ, Tiểu Nha nương tử lỡ lời còn bị phu nhân đánh hai cái.

- Đây mới là cuộc sống của người một nhà, ta nằm mơ cũng muốn sống như thế, có điều cái bàn đó e không chứa thêm được người khác nữa.

- Hàm Tiểu, bớt mơ mộng đi, đừng nói tỷ tỷ không cảnh cáo ngươi, nhớ kỹ, đây là hầu phủ truyền quốc, là nhà huân quý đếm trên đầu ngón tay, Vân hầu được gọi là người thông minh nhất Đại Đường, dùng chút thủ đoạn nhỏ lung lạc người nhà không phải chuyện khó. Hầu gia muốn sống thư thái trong nhà, chúng ta phải hầu hạ chủ nhân cho thư thái, như vậy mới có cuộc sống tốt đẹp.

Mạt Lỵ có vẻ là ngươi đứng đầuL

- Mau hai rau đi, nhiều ớt một chút, phu nhân nói tiểu thiếu gia thích món này, đừng nói lung tung, làm việc mới là chuyện chính, nương nương đang ở hầu phủ đấy.

Vân Diệp gãi tai, thấy không còn gì để nghe nữa cũng không đi vào, chắp tay tới thư phòng, tâm tình vui sướng, té ra cách ăn cơm thiếu giáo dưỡng của nhà mình lại khiến người khác hâm mộ, chuyện tốt, hiện giờ gò bó một chút, thời gian nữa sẽ ổn. Trong nhà có bốn mỹ nhân, có thể đề cao tốt chất của phó dịch Vân phủ, Vân Cửu và Vân Nhị Thập Nhất là thiếu niên tài tuấn, cần lung lạc, đợi khai xuân chúng về nhà, thấy mỹ nhân tuyệt sắc thế này, nhất định sẽ đánh nhau vỡ đầu tranh giành, như thế sẽ giúp Vân gia vài năm nữa. Mặt trời chói chang, nhưng lại lạnh khác thường, đám tuyết trắng chết tiệt không giữ được nhiệt lượng, đem ánh sáng mặt trời phản xạ hết lên bầu trời, thêm vào tuyết tan là quá trình hút nhiệt, nên tuyết tan còn lạnh hơn tuyết rơi mấy phần.

Trong dãy Tần Lĩnh thi thoảng truyền ra tiếng tuyết lở, tuyết Ưng Chủy Nhai sáng nay đổ xuống một đống lớn, nhấn chìm đường rồi. Không biết những tín sứ kia có thuận theo dòng sông đem tin tức truyền ra ngoài, rồi đem tin tức bên ngoài truyền về không. Có điều Vân Diệp nghĩ tới Hoàng Hà đóng cứng thì thấy không hiện thực lắm. Bát thủy quấn quanh Trường An nhất định sẽ biến thành bát thủy nhấn chìm Trường An, khi đó Hoàng Hà còn chưa tan băng thì tha hồ náo nhiệt, nhiều tuyết như thế tan thành nước chảy vào ruống, xuân canh đoán chừng biến thành hạ canh.

Tọa trấn binh bộ cần quái gì lo chuyện công bộ và ti nông tự, đại lão của hộ bộ cũng không ngồi yên được, đám đại lão suốt ngày mặc như gấu chó vây quanh đống tuyết tìm lối thoát, tuyết toàn bộ hoàng cung đều chất ở ao Thái Dịch, đoán chừng năm nay ao Thái Dịch không cần dẫn nước vào nữa.

Thừa lúc nghỉ ngơi buổi trưa, Vân Diệp định tới ao sen hoàng cung hái ít đài sen về, buổi chiều không có công vụ, vừa khéo hầm ít sen bồi bổ. Tối qua Trình Xử Mặc bị vây trong tuyết lớn kêu như sói hoang động tình, cùng hắn uống rượu cả đêm, nghe hắn lải nhải cái gì mà nếu không có tuyết thì lúc này hắn đã rời Ngọc Môn quan rồi, hắn tưởng đám Kim Trúc tiên sinh là kỵ binh dưới quyền hắn, có thể ngày đi ba trăm dặm chắc? Nếu hành quân theo quy chế quân đội, thư viện dứt khoát không còn ai trở về, không phải bị giết, mà bị hắn thúc hành quân làm mệt chết.

Thượng thư tỉnh ở hoàng cung, ao sen ở hậu cung, Vân Diệp tuy có lệnh bài vào hậu cung, nhưng đơn độc đi vào rất kỵ húy, vừa vặn Lý Trì ở hậu cung đi ra, không cần khách khí, ấn đầu hắn xoay về phía hậu cung. Tên tiểu vương bát đàn này gần đây ăn của mình không ít tiền, khi cứu tế nạn dân Trường An, hắn khóc lóc nói Tấn Dương cũng bị tuyết phủ, nơi đó đã nghèo lắm rồi, lại gặp thiên tai mấy trăm năm chưa từng có, mùa xuân có khi xuất hiện thảm cảnh cha ăn thịt con, hi vọng tỷ phu giúp đỡ, khóc rất lớn.

Tấn Dương cũng có kho lương, bằng vào cãi gì muốn mình cứu tế, chủ yếu là vì hắn khóc trong hoàng cung quá chói tai, để bịt miệng hắn, đành cho năm vạn đảm lương thô, ngay tối hôm đó hắn lấy đi, đặt chỗ Cao Dương quan hệ tốt nhất với hắn.

Gặp Lý Thừa Càn và Lý Thái mới biết hắn đã khóc trước mặt hai vị ca ca hai lần rồi, lời nói giống nhau, động tác giống nhau. Tên khốn này vươn móng vuốt tới hai tiểu phú bà Cao Dương và Lan Lăng, nghe nói kiếm không ít. - Tỷ phu, mẫu hậu để ở Ngọc Sơn mà, cha đệ thì huynh không muốn gặp, chẳng lẽ huynh muốn đi ngắm mỹ nữ? Huynh tha cho đệ đi, không được đâu, bị cha đệ phát hiện hai chúng ta sẽ bị đánh gãy chân.

- Ai rảnh đi ngắm mỹ nữ, ta chỉ muốn đi hái sen, kiếm chút hạt sen tươi nấu cháo, hôm qua uống nhiều rượu, tới giờ bụng vẫn trống không.

Lý Trì bấy giờ mới yên lòng, luôn mồm nói ăn chút sen có lợi, có điều lời trong ý ngoài nói vì sao không tới bếp lấy, lại ra ao hái làm gì?

Muốn ra ao hái sen không phải chỉ mình Vân Diệp, còn có một nữ tử áo lam đang cầm dao nhỏ đứng trên băng cắt đài sen, Lý Trì hồ nghi nhìn Vân Diệp, hắn xác định rồi, Vân Diệp lén hẹn hò với nữ nhân của cha hắn, còn tóm hắn theo làm lá chắn.

Vân Diệp thở dài, chuẩn bị đưa Lý Trì quay về, nữ tử kia lại lên tiếng:

- Quỷ độc cước đội khăn tiêu dao, Vân hầu tâm tư mẫn tiệp, thêu dệt người ta cũng thể hiện được văn tài, nay ta chặt đứt hết quỷ một chân, không biết Vân hầu có gì để nói không?

Chết tiệt, lại là Từ Huệ, nữ nhân này không chọc vào nổi, Vân Diệp không nói một lời xoay người đi, Lý Trì mắt đảo tròn, thình lình chạy tới trước mặt Từ Huệ lấy nắm đài sen trong giỏ của nàng rồi chạy mất, còn kéo Vân Diệp chạy theo, ra khỏi hậu cung mới ảo não đưa đài sen cho Vân Diệp:

- Từ Huệ đã thành chiêu nghi rồi, nếu huynh có tâm tư gì không nên thì bỏ cả đi, huynh nợ ta ân tình, giúp huynh lấy đài sen chô nàng đã là đại nghịch bất đạo rồi, đủ trả ân tình năm vạn đảm lương của huynh rồi chứ?

Nói xong chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời, bước từng bước rời đi, làm bộ dạng nghĩa sĩ bi tráng, Vân Diệp nhìn mấy cái đài sen khô quắt trong tay, năm vạn đảm lương đổi lấy bốn đài sen? Đài sen này đắt thật đấy, sao hắn có mặt mũi nói ra câu này?

Lý Trì rẽ qua cung điện, liền nấp vào góc tường nhìn trộm Vân Diệp, thấy y không ngừng gãi đầu, bộ dạng lúng túng, tức thì cười lớn, chiêu này về sau còn dùng tiếp được, chép miệng nói:

- Tiếc là không phải thật, nếu thật ta có thể đàng hoàng xin y cứu tế rồi, ả Từ Huệ chết tiệt, không biết ám muội thêm một ít à?

Chương 1134: Hịch văn của Vinh Hoa

Vân Diệp nào biết tâm tư xấu xa của Lý Trì, ngồi trong phòng binh bộ bóc hạt sen, chuẩn bị nấu cháo, không ngờ tiểu thiếu niên kia vì có thêm chút cứu tế không hề do dự đội nón xanh cho cha mình.

Muốn nấu cháo ngon thì phải nguấy không ngừng, khi Vân Diệp mang lòng thành kính chuẩn bị nấu nồi cháo trị giá năm vạn đảm lương thì tiểu lại bẩm báo, đặc sứ Cao Ly Vinh Hoa cầu kiến.

Vân Diệp tiếp tục nguấy cháo:

- Đặc sứ Cao Ly đã tới binh bộ chưa?

Ý y là nếu nữ nhân này thấy mình tọa trấn binh bộ mới tới kiếm chác thì không gặp.

- Bẩm đại tướng quân, đặc sứ Cao Lý mỗi tháng tới binh bộ một lần làm khách, tựa hồ đã thành thông lệ, lần trước do Lô tướng quân tiếp.

Tiểu lại chuyên môn tìm ghi chép nói chuyện lần trước ra cho Vân Diệp xem.

- Trông cháo cho ta, ta đi rồi về.

Vân Diệp bỏ thìa xuống, tới công đường, thấy Vinh Hoa đã ngồi đợi, nàng ăn mặc vô cùng chỉnh tề, không mặc trang phục nữ mà trang phục nam, đội cái mũ cao, mũ quấn một cái dải lụa đen, cằm thắt cái nút đẹp, có lẽ đây là sự khác biệt giữa nam và nữ.

- Cao Ly đặc sứ Vinh Hoa bái kiến Vân binh bộ.

Lễ nghi chu đáo, ngữ âm trang trọng, khác quá xa Vinh Hoa trong ấn tượng của Vân Diệp.

- Đặc sứ tới binh bộ là chuyện vui của ta, mời ngồi.

Người ta lễ nghi chu đáo, Vân Diệp cũng đưa tay mời khách, còn bảo tiểu lại dâng trà cho nàng.

- Không biết đặc sứ lần này tới binh bộ có chuyện gì?

Vinh Hoa ngồi thẳng, mắt nhìn Vân Diệp, nói rành rọt:

- Lần này Vinh Hoa tới muốn tiếp tục cuộc đàm thoại dang dở lần trước, không biết Vân binh bộ có cùng nhận thức chung mà Vinh Hoa và Lô binh bộ đạt thành lần trước không?

- Hả? Vân mỗ mới tới, đang làm quen với công việc của binh bộ, không biết lần trước đặc sứ và Lô đại tướng quân đạt thành hiệp nghị gì, Vân mỗ rửa tai lăng nghe. Ánh mắt Vinh Hoa trở nên căng thẳng, nàng rất hiểu Vân Diệp, y không hể có chút thiện cảm nào với Cao Ly, chỉ muốn đem Cao Ly sát nhập vào bản đồ Đại Đường, với loại người này cầu xin là không có chút hi vọng nào.

- Đường quốc là thượng quốc, được tiểu quốc tôn trọng là đương nhiên, Cao Ly nam bắc chỉ có hai nghìn dặm, chấp lễ thần tử với Đường quốc là nên làm.

- Quốc quân nước ta đăng cơ hai mươi năm, Đại Đường mới thành lập có triệu Tân La, Bách Tề, Mạt Hạt cùng phục vụ quý quốc. Năm Vũ Đức thứ hai, Cao Duyên Thọ làm sứ tiết Cao Ly ở quý cuốc khi chiến tranh quý quốc chưa ngừng, mang theo tơ tằm, đồ sứ, ngọc thạch cùng quốc thư, tiên đế quý quốc khen ngợi Cao Ly cung thuận, còn tiếp nạp phi tử Cao Ly, thương cổ hai nước qua lại, quân sĩ biên quan gặp nhau thi lễ, có thể nói hai nước quan hệ hữu hảo.

- Năm Vũ Đức thứ sáu, đại thọ tiên đế quý quốc, sứ tiết Cao Ly cua múa, tiên đế khen ngợi, chủ khách vui vẻ, khi đó quan hệ hai nước thân như huynh đệ vậy.

- Năm Trinh Quan thứ hai, bệ hạ đăng cơ, Cao Duyên Thọ lại đi sứ, lần này còn mang tới quốc thư do Cao Ly viết lại, bệ hạ nước ta dùng huyết thệ biểu thị cung thuận với Đường quốc, được phong làm thượng trụ quốc, Liêu Đông quận vương, Cao Ly vương, khi ấy Cao Ly trên dưới không ai không hân hoan cổ vũ, biên quan chúng ta không có chiến hỏa.

- Trước khi Vân binh bộ ngàn dặm đột kích Cao Ly, tạo ra thảm án kinh người, Đại Đường và Cao Ly không có chiến sự, nếu như chỉ muốn lấy lại di hài tướng sĩ Tiền Tùy, chỉ cần bệ hạ viết một phong thư, phái một viên tiểu lại tới, Cao Ly ắt cung kính đem di hài về Đường quốc, cần gì Vân binh bộ mạo hiểm ngàn dặm, mười vạn sinh linh thành Ti Sa bị thiêu rụi, thủy quân Tam Sơn Phổ biến mất, bách tính kêu khổ liên miên, vì sao làm thế?

Nói tới đó Vinh Hoa khóc không thành tiếng, tiểu lại bên cạnh cũng nhìn Vân Diệp với ánh mắt cổ quái, trước kia chỉ nhìn thấy những chiến tích này trên sổ công lao, giờ nghe Vinh Hoa miêu tả càng thêm chân thật.

- Dù thế Cao Ly vẫn không dám làm trái huyết thệ xưa, hàng năm đều triều cống, năm sau nhiều hơn năm trước, đem quốc lực cả nước đi cung phụng thượng quốc, bệ hạ Đại Đường cũng vỗ về sứ tiết Cao Ly, còn nói rõ Cao Ly là nước Đại Đường không chinh phạt.

- Lời còn bên tai, mực vẫn chưa ráo, vậy mà bệ hạ quý quốc đã dẫn mười sáu vạn hổ lang xâm nhập Cao Ly, trời ơi, Cao Ly bốn bề khói lửa, dân khóc dậy đất, sĩ tử chạy trốn vào núi, nữ tử cùng chuồng với lừa ngựa, nam tử tranh ăn với dã thú. Đại Đường ngựa chở phụ nữ, treo đầu người đắc thắng về nước, để lại sau lưng đống đồ nát, là vì sao?

- Cổ nữ nói, tiểu quốc phụng dưỡng đại quốc, đại quốc lấy đức đối đãi, Cao Ly cung thuận nếu Đại Đường không lấy đức đối xử, bọn ta chỉ có thể mạo hiểm. Nay Cao Ly chết chắc rồi, cho nên bọn ta sẽ đem huyết mạch cuối cùng quyết một trận tử chiến với Đường quốc ở Liêu Đông, hiện chỉ đợi Đường quốc hạ lệnh tiến công thôi. - Kẻ mạnh có tất cả, kẻ yếu không có gì, may mắn Cao Ly còn chút dũng khí, trước khi chết cũng phải cắn Đại Đường một miếng thịt, để bang quốc thần phục trong thiên hạ nhìn rõ, đó là kết cục cung phụng thượng quốc là gì!

Vinh Hoa nói xong khom người lui ra, ngay lời Vân Diệp cũng không muốn nghe, sau khi lùi ba bước, xoay người rời khỏi nha môn binh bộ.

Vân Diệp một tay chống cằm, một tay gõ bàn, nữ nhân này không ngờ lại trưởng thành tới mức độ này rồi, một bộ ( cáo Đường đại thư) nói có lễ có tiết, có tình có lý, trong nhu mang cương, rốt cuộc nàng muốn làm gì? Muốn kích động các nước nhỏ khác chống lại Đại Đường?

Đám tiểu lại bên cạnh gần như nín thở rồi, chỉ sợ ảnh hưởng tới thượng quan suy nghĩ, Vân Diệp thực sự không nghĩ ra Vân Hoa rốt cuộc muốn làm gì, nghĩ hơi lâu, đột nhiên nhớ tới nồi cháo, lên tiếng hỏi:

- Cháo của ta nấu xong chưa?

Đám tiểu lại đưa mặt nhìn nhau, Vân Diệp tới thiên điện, thấy tiểu lại kia vẫn cẩn thận nguấy cháo, gạo trong nồi đã hòa tan rồi, nồi sôi ùng ục, vừa vặn.

Bê nồi cháo về đại đường, không biết vì sao Phòng Huyền Linh đang xem ghi chép đàm thoại, Lão Phòng vừa vuốt râu vừa tán thưởng:

- Hịch văn rất hay, Cao Ly có nữ tử thế này, không đáng bị diệt quốc.

Vân Diệp đặt nồi cháo xuống, kỳ quái nhìn Lão Phòng:

- Chẳng lẽ một bài hịch văn như thế có thể cứu Cao Ly, nếu Cao Ly muốn đem nhân mã nửa chết đói bày ở Liêu Đông, vậy kỵ binh chúng ta tràn tới, đạp thành bùn xong là thiên hạ thái bình, cửu châu vẹn toàn.

Phòng Huyền Linh lấy một cái bát, múc cháo cho mình, ngửi mùi cháo ngào ngạt:

- Giết sạch bọn họ thì dễ, nhưng chiếm vùng đất không người làm gì? Ngươi tới Liêu Đông khai khẩn hay là lão phu?

- Có một câu không sai, rõ ràng là chuyện một lá thư có thể làm được, vì sao dùng tới danh tướng như Vân hầu? Nay ky mi châu của Đại Đường không dưới hàng trăm, một khi đều có tâm tư quyết tử, sẽ giống như nữ nhân đó nói, khắp lơi bốc lửa, chúng ta không ngừng đi dập lửa, một hai lần không sao, nếu mười, hai mươi lần, Vân hầu vẫn thấy không sao à?

- Nhân tâm không ở chỗ chúng ta, lấy đất đai về cũng vô ích, nên bệ hạ cho rằng, chúng ta chỉ cần thu lại bốn quận Hán triều là được, lấy Áp Lục thủy làm ranh giới, không đông tiến nữa. Vũ trang của Cao Ly phải giao ra, do binh mã Đại Đường cung cấp bảo hộ, khi dân cư nước ta đông đúc, sẽ dần di dân sang Cao Ly, lại đưa người Cao Ly sang phía tây, Vân hầu hiểu chứ?

Nói tới đó bắt đầu húp cháo, khen không ngớt.

Chương 1135: Lão hồ ly cũng bị thiệt

Vinh Hoa cầu khẩn cũng thế, uy hiếp cũng thế, không thể thay đổi tiết tấu cố hữu của Đại Đường, giống như liên tục mười ngày trời quang, làm tuyết trên mặt đất tan rất nhiều, thực ra không thay đổi là bao, chỉ chuyển biến hình thái thôi, tuyết biến thành băng...

Biến thành băng có một cái lợi, đó là người có thể đi được, tuy một ngày ngã mấy trăm lần, hay dở gì cũng có tin tức bên ngoài truyền vào, Vân Diệp thấy tín sứ mặt mày sưng vù, tay treo trước ngực, nhận lấy công hàm của hắn, bảo tiểu lại đưa đi nghỉ ngơi.

Chẳng có tin tức nào tốt, Lý Đạo Tông binh bại ở Long Vương Lĩnh, ba nghìn tiền quân chạy thoát không quá một trăm, Mông Xá Long có voi lớn trợ trận, đánh quân Đường trở tay không kịp, ông ta định đích thân vào Long Vương Lĩnh, giết sạch thổ nhân ở đó để tiết hận.

- Ngu xuẩn, năm xưa Mã Viện binh đình Nam Chiếu đã đối trận với voi lớn, Gia Cát Lượng tới Nam Chiếu cũng đối trận với voi lớn, vì sao bọn họ đều thắng mà chỉ Đại Đường mất quân nhục quốc? Lý Đạo Tông không đề phòng voi lớn sao?

Trường An liên lạc được với bên ngoài, Lý Nhị lập tức khôi phục khí thế xưa, đại điện chỉ có mình ông ra quát tháo, vốn chiến dịch có thể thẳng dễ dàng, giờ bị người ta đánh gãy răng cửa, mất hết thể diện.

- Vân Diệp, ngươi quen thuộc Nam Chiếu nói xem, voi lớn khó đối phó lắm sao?

Lý Nhị quát tháo một hồi, thấy quần thần không lên tiếng, liền tự điểm danh:

- Vi thần chưa trực tiếp đối trận với voi lớn, chỉ một lần dùng sơn thần đánh trống, đám voi lớn tựa hồ rất sợ tiếng nổ, còn voi chiến có sợ không thì thần không rõ.

Lý Nhị nghe càng thêm nổi giận, vỗ bàn quát:

- Mang lợi khí mà không dùng, Lý Đạo Tông uổng tiếng danh tiếng, tuyết lớn phong tỏa Trường An nửa tháng, chiến báo này soạn ba tháng trước, hiện e chiến dịch lần thứ hai đã kết thúc, chưa nói thắng bại, phải toàn lực chi viện, binh bộ cấp thuốc nổ...

Lý Nhị là thế, người nhà mình phạm sai lầm luôn chửi mắng rất dữ, nhưng xử phạt nhẹ. Lý Đạo Tông lúc đi mang hết thuốc nổ theo, năm vạn cân thuốc nổ, dù dùng để ăn cũng ăn no, hiện làm gì còn mà cho.

- Bệ hạ, trong kho hiện chỉ còn năm trăm cân thuốc nổ, còn là do vi thần lấy phần của thủy sư Lĩnh Nam, chủ yếu cho có thôi, thần còn đang nợ quân giới Thập Lục vệ, thực sự không chi viện được.

Nói thực là tốt, kho trống chết cả chuột rồi, có gì mà giấu diếm, đáng lẽ Lý Nhị ông càng rõ hơn mới đúng, sao còn ra cái lệnh thiếu đầu óc thế.

Thấy khóe miệng Phòng Huyền Linh giật một cái, hiểu ra lão già này giấu tấu chương mình gửi lên hoàng đế rồi, xem ông ta giải thích ra sao.

Lý Nhị nhìn Vân Diệp và Phòng Huyền Linh, không dây dưa chuyện này nữa, lệnh Lý Thái cấp thuốc nổ cho đại quân, đó là ông ta nể mặt Phòng Huyền Linh.

Thoái triều, nhìn thấy đám thái giám đang phân phát than, mấy ngày qua trời lạnh quá thể, nếu không cho thêm than, tay chân sẽ chịu tội, chuyện cướp than làm không chỉ một lần nữa, trong ánh mắt nóng rực của tiểu lại binh bộ, đại tướng quân uy phong lẫm liệt đá hoạn quan ngã lăn quay, chặn luôn cả xe than.

Đun nước, trà còn chưa kịp uống một ngụm thì Đoàn Hồng vội vã đi vào, Vân Diệp còn tưởng hắn bất mãn cách phân phối than của mình, định chửi thì hắn nói:

- Bệ hạ triệu kiến.

Tới cung Vạn Dân, Lý Nhị đang ăn trưa, Dương phi ở bên hầu hạ, Lý Nhị ăn cháo xong lau miệng hỏi: - Nghe nói ngươi làm binh bộ ngông nghênh lắm, từ khi ngươi chủ chính tới nay binh bộ thành ác bá có biết không? Tả Hữu kiêu vệ tố cáo ngươi ngang ngược, không cho quân giới đã đành, vì sao còn lấy gậy đánh đuổi người ta?

- Ti than củi trong cung cũng cáo trạng, nói binh bộ là ổ cường đạo, mỗi lần mang than tới bị các ngươi cướp. Hồng Lư tự nói ngươi ngạo mạn vô lễ, người Thổ Phồn tới chỗ ngươi trao đổi văn thư, ngươi vẽ rùa đen lên đó là sao? Lộc Đông Tán điểm danh quyết chiến với ngươi.

- Nếu chỉ thế đã đành đi, trẫm coi ngươi tuổi trẻ khí thịnh, lần đầu nắm đại quyền ngang ngược là có thể hiểu được.

Lý Nhị hơi dừng lại, lộ hàm răng trắng ởn cười gằn:

- Cướp của Từ chiêu nghi là sao? Nói rõ cho trẫm.

- Không phải thần cướp, mà Tiểu Trì cướp, thần muốn ra ao sen hái ít đài sen về nấu cháo ăn, không ngờ Từ chiêu nghi đã hái hết rồi, vi thần định quay đi tránh một chút, kết quả Tiểu Trì xông tới cướp một nắm, thần thề, tuyệt đối không động thủ.

Vân Diệp không cần suy nghĩ bán đứng Lý Trì luôn, nghĩ tới khuôn mặt bỉ ổi của hắn là lên cơn.

Lý Nhị nghẹn họng, không ngờ quan lớn cùng tiểu nhi tử của mình đi cướp của tiểu lão bà của mình, còn vì mấy đài sen, Dương phi che miệng cười:

- Vân hầu rất hiểu lễ nghi, còn Tiểu Trì chưa thành niên, chỉ là trò chơi giữa đám con nít thôi, bệ hạ cần gì phải giận.

Tưởng Lý Nhị sẽ đuổi mình khỏi binh bộ, đám Hàn Viện, Lô Thừa Khánh, Dương Hoằng Lễ đã đợi tới sốt ruột rồi, luôn vòng vo thăm dò khi nào mình rời binh bộ.

Không ngờ Lý Nhị phất tay chỉ nó một từ "cút" rồi tiếp tục ăn cơm, Vân Diệp ra ngoài vẫn không hiểu mình làm xằng làm bậy mức đó rồi, sao Lý Nhị chưa khai trừ mình, ngày ngày phải đi làm đúng là thống khổ. Về tới binh bộ, mấy vị lang trung sán tới hỏi có bị trách phạt không, chủ quan bị phạt tức là họ cũng bị liên lụy, nên rất căng thẳng.

- Phạt cái gì, các ngươi thích bị phạt lắm à? Bệ hạ chỉ nói binh bộ hiện thành ổ cường đạo, sau đó bảo ta xéo, thế là ta xéo.

Bốn vị lang trung không hiểu nổi quan hệ giữa hoàng đế và Vân Diệp rốt cuộc là sao, bệ hạ xưa nay kính trọng quan cao, nói ra chữ "xéo" là rất khó. Không phán đoán được, chắp tay về chỗ tiếp tục suy nghĩ.

Người muốn làm quan bị ngăn ngoài hoàn cung không vào được, tên không muốn làm quan bị ấn chặt xuống ghế, đó là đạo dùng người của Lý Nhị, ngươi càng coi quan chức to như trời, ông ta càng không giao cho ngươi, Vân Diệp vì không bận tâm tới quan chức, nên y mới dám áp quân khí của Thập Lục vệ, vì Vân Diệp chỉ muốn chạy, nên y mới dám nói cho Lý Nhị kho vũ khí trống không.

Đám Lô Thừa Khanh có thể vững vàng hơn Vân Diệp, nhưng bọn họ không dám chạm vào vảy ngược của Thập Lục vệ, nên Lý Nhị cho rằng để Vân Diệp vào vị trí đó rèn luyện vài năm, nói không chừng dùng được vào việc lớn.

Lý Thái cũng tới Vân gia, Lý Nhị không phê cho Vân Diệp nghỉ, khí cầu xong rồi, ông ta định tới thực địa xem, chuyên môn mang theo Từ Huệ, trong mắt Lý Trì đây là phụ hoàng đề phòng Vân Diệp.

Vân Diệp không thích đại sảnh binh bộ trống không, cho rằng thêm chút màu xanh sẽ thư thái hơn, thế là y lấy mâm lớn đổ nước nuôi rất nhiều tỏi, nay đã cao nửa xích, rảnh rỗi Vân Diệp còn ngồi tạo hình đủ loại, hôm nay còn làm hình trái tim lớn, cực kỳ bắt mắt.

Đỗ Như Hồi đứng sau lưng Vân Diệp nhìn rất lâu rồi, thấy y đặt kéo xuống mới nói:

- Vân hầu hứng trí thật đó, binh bộ chủ chinh phạt, trong ngũ hành thuộc kim, nặng uy ngiêm dày sát khí, nay bị Vân hầu dùng mộc trung hòa, quả nhiên nhu hòa hơn nhiều, quốc triều sát khí quá nặng, nên trung hòa chút.

Đỗ Như Hối mới là chủ nhân binh bộ, Vân Diệp tuy làm quan lâu, vẫn không quen kiểu ẩn dụ này, chắp tay thi lễ:

- Đỗ tướng nghĩ nhiều rồi, so với chư công trong triều, ta chỉ là thằng bé phù phiếm, làm gì có tâm tư tứ hải như Đỗ tướng, chẳng qua là thấy phòng quá đơn điệu, nên thêm ít màu sắc thôi.

Hai người ngồi xuống rồi, Đỗ Như Hối lấy văn kiện ra đưa cho Vân Diệp:

- Đây là dự toán hộ bộ định lại cho binh bộ, tổng cộng cấp một trăm ba mươi vạn ngân tệ, Vân hầu thấy dùng thế nào là thỏa đáng.

- Ngài mới là chủ quan, tất nhiên do ngài quyết.

- Không được, lão phu rất thích làm chủ, nhưng củ khoai nướng này do ngươi định đoạt đi, mặt Lão Phòng đã đen như đít nồi rồi, đang chửi bới ở trung thư, ông ta khó lắm mới cắt được chút thịt của binh bộ, ngươi lại kéo tăng lên không ít, cái tát này làm Lão Phòng choáng váng, nên chuyện này ngươi quyết đi.

Đỗ Như Hối cười đắc ý lắm, dù ông ta có phải quan văn hay không, nhưng là binh bộ thượng thư thì phải nghĩ cho quân đội.

HẾT

Chương 1136: Người Cao Ly hàng rồi

Không ngờ người Cao Ly đồng ý điều kiện hà khắc của Đại Đường, giải trừ binh giáp, Cao Kiến Vũ và Uyên Cái Tô Văn cùng đi đường bộ tới Trường An, Trương Kiệm tiếp nhận nhiệm vụ phòng vệ Bình Nhưỡng.

Liêu Đông không còn chiến sự, Vinh Hoa lần nữa tới binh bộ làm văn thư thông quan, khóe miệng hơi nhếch lên, đáng lẽ lúc này nàng phải khóc lớn hoặc tự tận chứ?

Điều kiện đầu hàng của Cao Ly chỉ có một, đó là đảm bảo an toàn cho cả nhà vương tộc Cao Ly và Uyên Cái Tô Văn, chuyện này cần hoàng đế xác nhận, trong mắt Vinh Hoa, quân đội đảm bảo không khác gì đánh rắm, một câu bất bất yếm trá biện minh cho mọi chuyện vô sỉ.

Vinh Hoa không tự sát, Trương Lượng lại muốn tự sát, huyết án cả nhà không còn cơ hội truy cứu, Vân Diệp xem thư tín Trương Lượng gửi tới, vì trên viết hai chữ " vì sao? " cực lớn, có thể cảm nhận được sự bi sảng lúc này của ông ta.

Cao Kiến Vũ thành Cao Ly vương hành tán kỵ, Uyên Cái Tô Văn thành thứ sử An Châu của Đại Đường, nhìn bản đồ là biết An Châu ở bên Ung Châu, bóp chết cửa biển của Ung châu, nói cách khác sau này Lý An Lan muốn ra biển phải nhìn sắc mặt của Uyên Cái Tô Văn.

Cao Sơn Dương Tử chết tiệt hiện có thể nghênh ngang đi qua eo biển mình phong tỏa, neo hạm thuyền ở hải cảng, nói không chừng còn xin Đại Đường bản vẽ chiến hạm mới, mà Lý Nhị rất có khả năng kiềm chế Lý An Lan mà cho họ.

Cứ thế này ưu thế của thủy sư Lĩnh Nam chẳng còn là bao.

Uyên Cái Tô Văn thật độc, hắn bán Cao Ly, bán Cao Kiến Vũ, mục đích cuối cùng là hướng ra biển. Chẳng trách hôm đó Vinh Hoa lại nói thế với mình, họ đã chuẩn bị đầu hàng rồi.

Đám Phòng Huyền Linh, Ngụy Trưng lúc này nhất định đang ăn mừng, không có quân đội can thiệp, chỉ một viên tiểu lại đã khiến địch quốc đầu hàng, bọn họ thế nào cũng khoe khoang đó là sức mạnh giáo hóa, sử sách cũng sẽ miêu tả như thế, vì sử do đám văn nhân viết, còn về phần Trương Lượng, Vân Diệp phong tỏa Cao Ly, ba vị mãnh tướng thảo nguyên ngựa không ngừng vó uy hiếp Cao Ly sẽ được viết qua loa, còn lại chỉ có hoàng uy lồng lộng, cùng với sự tích huy hoàng của sứ thần. Vân Diệp quyết định, nếu có tên văn thần nào dám khoe khoang công lao hiển hách của hắn ở Cao Ly, sẽ đánh gãy răng hắn.

Phủ của Uyên Cái Tô Văn ở kinh sư do binh bộ bỏ tiền, nhìn công hàm này Vân Diệp mới nhớ ra hắn còn có hàm Trung vũ tướng quân, chỉ thấp hơn một cấp so với Vân huy tướng quân của mình.

Hầu Văn Thọ của Vũ tuyển thanh lại ti lo lắng nhìn Vân Diệp, chỉ lo Vân Diệp làm khó chuyện của Trung vũ tướng quân, tảo triều hôm qua bệ hạ đã nói rõ, bất kể trước kia có ân oán lớn thế nào, hiện làm thần tử cùng triều, tuyệt đối không được gây trở ngại, hoặc ngầm báo thù, kẻ vi phạm sẽ nghiêm trừng. Chuyên môn cảnh cáo Vân Diệp, nếu phá hỏng đại kế, đợi y sẽ là sự trừng phạt nghiêm khắc nhất.

Vân Diệp bĩu môi:

- Lão Hầu không cần lo, nếu Uyên Cái Tô Văn vẫn là hán tử cứng cỏi ý chí ta còn tìm hắn gây chuyện, hiện hắn là chó nhà tang không đáng để ta chọc giận bệ hạ, nếu xây phủ cho hắn, vậy tiền dư dả một chút.

Hầu Văn Thọ thở phào:

- Đại tướng quân nói đúng, ngài thân phận tôn quý sao có thể vì tướng hàng mà để vinh diệu bách chiến có được bị hủy...

Hầu Văn Thọ đi rồi, Vân Diệp cũng chán cái quan nha không khí ngột ngạt này, bảo tiểu lại một tiếng, định về nhà xem, nghe nói khí cầu hai lần không bay lên nổi, chẳng biết nguyên cớ gì. Khi rời cung vừa vặn gặp phải Vinh Hoa, sau lưng nàng là mười mấy tên hoạn quan bê đủ các loại ban thưởng, bản thân nàng cũng y phục lộng lẫy, thấy Vân Diệp nhún mình thi lễ.

- Thời gian trước Vinh Hoa nói chuyện thiếu suy xét mạo phạm Vân hầu, xin thứ cho Vinh Hoa tội lỗ mãng, nay ngài và Tô Văn làm thần tử cùng điện, mong nhìn ở xã tắc mà chung sống hòa thuận.

Vân Diệp hỏi lại:

- Uyên Cái Tô Văn có phải hiện qua Trác quận, đợi vận hạ mở cửa rồi tây hành?

Vinh Hoa cảnh giác nhìn y:

- Ngài định làm gì? Ngài đã tước đoạt tất cả vinh diệu của Tô Văn, nay chỉ còn tính mạng thôi, chẳng lẽ ngài không định bỏ qua.

- Đoạt tất cả vinh diệu của hắn? Nam nhân không phải dựa vào mấy lạng thịt dưới háng mới gọi là nam nhân, Tư Mã Thiên bị cung hình vẫn viết ra ( sử ký), ai dám nói ông ta không phải là nam nhân?

- Hiện giờ Uyên Cái Tô Văn ngay cả dũng khí chiến tử cũng không có, mới hoàn toàn mất đi tư cách nam nhân, ta đường đường quốc hầu lại đi chấp với con sâu đáng thương sao? Cô yên tâm, ta đã lệnh Võ tuyển ti xây nhà ở hoa lệ cho hai người ở Trường An, đợi Uyên Cái Tô Văn tới có thể vào ở, hưởng thụ tốt phần đời còn lại đi.

Nói xong chẳng nhìn Vinh Hoa, xoay người đi ra ngoài: - Vân Diệp! Ngươi thì hiểu cái gì, ngươi may mắn sinh ra ở Đại Đường, quốc gia có thể dung nạp toàn bộ dã tâm của ngươi, cũng cho ngươi sức mạnh hoàn thành dã tâm. Bách tính Cao Ly đang phải dựa vào vỏ cây mà sống, chỉ qua mùa đông dài đã chết đói ba phần, bọn họ không còn sức lực kháng cự thiết kỵ Đại Đường.

- Tô Văn vì để có nhiều người Cao Ly được sống sót nên mới lựa chọn đầu hàng, huynh ấy đã nỗ lực, đã đấu tranh, đã làm mọi thứ có thể làm. Vân Diệp, huynh ấy tuy đầu hàng nhưng trong lòng ta cao quý hơn ngươi nghìn lần, vì huynh ấy vứt bỏ tôn nghiêm cho bách tính Cao Ly một con đường sống, trái tim huynh ấy cao quý vô cùng.

Nữ nhân đáng chết này càng ngày càng biết nói chuyện rồi, Vân Diệp khi rời khỏi cửa cung nghĩ thế.

Hứa Kinh Tông kêu gào mình rời Ngọc Môn quan là không về được nữa, yêu cầu Vân Diệp chăm sóc người nhà của mình, ông ta hiểu đội ngũ này phải đối mặt với nguy hiểm gì.

Gió lạnh căm căm, không có dương liễu để bẻ tiễn biệt, Trình Xử Mặc bực mình đuổi đám đệ đệ của mình đi, vẫy roi ngựa với Vân Diệp coi như tiễn biệt, quát lớn một tiếng, thám mã đi đầu mở đường.

Người khác tiễn chân thì sầm thảm u ám, Địch Nhân Kiệt và Tiểu Vũ thì cười nói tíu tít, cứ như Địch Nhân Kiệt không phải đi Lâu Lan, mà đi thanh minh, bẻ cành hoa đào rồi sẽ về.

Trên đường về nhà hai sư đồ đi sóng vai nhau, Tiểu Vũ không ngừng lấy roi ngựa chỉ nông phu bận rộn trong đồng ruộng, thỉnh giáo sư phụ chút nông sự.

- Năm nay tuyết lớn làm xuân canh chậm hai mươi ngày, có nghĩa là lương thực sẽ giảm sản lượng, mùa hè thu hoạch muộn, mùa thu chưa chín thì mùa đông đã tới, sản lượng lại giảm. Con xem, một nhân tố ngẫu nhiên gây ra một chuỗi phản ứng, chúng ta thường chơi cốt bài ( domino), cùng đạo lý như thế.

- Tiểu Vũ, chuyện phản ứng dây chuyền của nông vụ chúng ta bàn sau, sư phụ tò mò con và Tiểu Kiệt thờ ơ, chuyến đi này không phải không có nguy hiểm.

- Sư phụ thấy Tiểu Vũ phải có phản ứng thế nào?

Tiểu Vũ kỳ quái nhìn sư phụ, vì sư phụ ghét nhất chia tay khóc lóc sụt sùi.

- Ài, con nên suy nghĩ vấn đề giống người bình thường, năm xưa sư phụ viễn chinh tái ngoại giống tình hình các con bây giờ, sư nương con thêu túi cho ta, cắt tóc nàng bỏ vào, mặc áo cưới tiễn ta lên đường, vấn tóc lên biểu thị mình đã gả đi rồi. Tuy hơi ngốc một chút, nhưng sư phụ ấn tượng sâu nhất với sư nương con là cảnh nàng mặc áo cưới tiễn ta lên đường, so với hai người bọn ta, con và Tiểu Kiệt có quá bình đạm không?

Vân Diệp nói xong lấy ở cổ ra một cái túi đã bạc màu đưa Tiểu Vũ xem:

- Sư phụ con từ khi mang lên chưa bao giờ bỏ xuống, nha đầu, tình cảm tốt nhất không nên che giấu, khi nóng cháy nên nóng cháy, lúc lộ ra cần lộ ra, thứ này giống rượu càng lắng đọng càng thơm, con người sống cả đời không cần quá lý trí, thi thoảng ngớ ngẩn một lần mới được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau