ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1126 - Chương 1130

Chương 1127: Vỗ về nhân tâm

Vượng Tài thấy Vân Diệp ngồi quả bóng lớn bay khỏi sân, hí dài chạy ra khỏi cửa đuổi theo, tức thì làm mọi người sực tỉnh, Lý Thừa Càn kiếm con ngựa đuổi theo, Tân Nguyệt ra sức thúc giục phó dịch lắp xe ngựa, men theo con đường tuyết mới đào chạy tới Trường An.

Vân Diệp dùng kính viễn vọng nhìn quanh, khắp nơi bắng mù mịt, có điều y phát hiện lên cao tựa hồ tuyết nhỏ đi, chín cái dải màu đen xì chia cắt bình nguyên thành bàn cờ, đó chính là tám dòng sông uốn quanh Trường An. Y còn phát hiện Tam Nguyên, Lam Điền cũng đang ra sức đào đường tới Trường An. Bọn họ đột nhiên thấy một quả cầu cực lớn màu sắc rực rỡ trên trời, tựa hồ có chút náo loạn, có điều chỉ chốc lát, hình như đào càng hăng, một số tên còn giương cung bắn khí cầu.

Gió vẫn nhỏ, khí cầu bay rất chậm, không khác gì xe trâu, Lý Thái ra sức thúc giục Vân Diệp bay lên tầng mây, tên này là thằng điên, bay lên mây có thể may mắn thoát ra thì cũng biến thành cột băng rồi.

Đoàn Hồng cưỡi ngựa chạy điên cuồng trên tuyết, ngựa đã ngã mấy lần rồi, nếu không phải thân thủ Đoàn Hồng cao siêu luôn giúp bảo mã khỏi bị thương thì con ngựa này đã phế rồi.

Tới hoàng cung cũng không xuống ngựa, trực tiếp phóng vào Thái Cực cung, mấy bước đã lao vào cung, lớn tiếng nói:

- Bẩm bệ hạ, Vân hầu và Ngụy vương đã bay lên, sắp bay vào thành rồi.

Lý Nhị đứng bậy dậy, chạy vội ra ngoài nhìn, nhưng bị tuyết ngăn cản tầm mắt, không thấy gì cả, nóng nảy hỏi:

- Bay cao bao nhiêu?

- Lần cuối nô tài thấy khí cầu đã bay sát tầng mây, sau đó không thấy gì nữa, tuyết quá lớn.

Sau màn có tiếng đồ sứ vỡ, quần thần biết Trường Tôn thị nghe thấy nhi tử bay lên, lòng kích động vô tình làm vỡ.

Lý Nhị quơ tay như muốn gạt tuyết trước mắt đi, nhưng khiến càng nhiều tuyết rơi vào khoảng trống, Phòng Huyền Linh đưa tay đón lấy một bông tuyết nói:

- Bệ hạ, tuyết có xu thế giảm bớt rồi, hiện đã nhỏ hơn nhiều.

Trường Tôn Vô Kỵ quay sang quát Đoàn Hồng:

- Ngụy vương lên làm gì, hắn không biết nguy hiểm trong đó sao, làm bừa.

- Vân Diệp lên được, vì sao Thanh Tước không thể lên? Tuyết lớn thành họa, lúc này còn luận thân phận gì nữa, chỉ cần bay tới, để bách tính thấy quốc triều có bản lĩnh phi thiên, không kinh hoàng nữa là đại công.

Lý Nhị cau mày cắt ngang lời Trường Tôn Vô Kỵ, Vân Diêp nói không sai Lý Nhị lúc này là một vị đế vương thuần túy.
Tuyết lớn vây thành, khó chịu nhất là Lý Nhị, ông ta ghét cái cảm giác bất lực này, dù gây ra nó là trời cao, tấu chương chất thành đống làm ông ta bực bội, nhưng không có đống tấu chương đó làm ông ta đêm không ngủ được, đó là ông trời tước đoạt quyền lực cai trị mặt đất của ông ta.

- Diệp Tử, đem găng tay của ngươi cho ta một cái, tay ta sắp đông cứng rồi.

Lý Thái run cập cập nói, nhưng lời vừa ra khỏi miệng đã bị gió lạnh thổi đi, người khoác da gấu, song gió vẫn luồn qua khe hở vào như dao cắt thịt.

Vân Diệp đang điều khiển ngọn lửa, vừa rồi ở Ngọc Sơn tuyết nhỏ còn nhìn thấy sông lớn và ít người, hiện giờ cả hai bị tuyết bao phủ, trên dưới, trái phải toàn là màu trắng phau phau, nếu không phải có kim chỉ nam, Vân Diệp căn bản không biết mình ở đâu.

Phải hạ xuống thôi, ở trên cao hít khí lạnh cũng thành chịu tội, cứ thế này chẳng bao lâu mình và Lý Thái sẽ thành băng.

Quay lại nhìn Lý Thái mặt đầy tuyết trắng, thấy hắn vươn tay ra run run muốn xoay van dầu hỏa, ống dầu hỏa không có áp lực nhất định không phun ra được, vội cởi găng tay cho hắn đeo vào. Tay không chạm vào van bằng đồng thì khỏi cần nghĩ tới lấy ra, sẽ dính chặt vào đó.

Lạnh tới cực điểm sẽ chảy nước mắt, nước mắt nước mũi Lý Thái đều chảy ra rồi, thấy môi hắn tím tái, Vân Diệp lấy bầu rượu ra, đổ cho hắn hai ngụm, mắt nhìn chằm chằm phía trước, nay gió vừa vặn thổi tới Long Thủ Nguyên, không dám hạ xuống quá thấp, nếu bị treo trên cành cây thì toi.

Lý Thái uống được ngụm rượu đỡ hơn, gian nan xoay van hai vòng, đó là cực hạn, hắn không quên lời Vân Diệp dặn, không dám quên.

Một con quái thú màu sắc rực rỡ đột nhiên xuất hiện trong mắt Úy Trì Cung, tên giáo úy hét lên kinh hoàng, liên tục bảy ngày tuyết rơi đã là thiên tai rồi, giờ xuất hiện quái thú phi hành, lại còn phun ra lửa, không thể được, phải bắn hạ, vừa ra lệnh chuẩn bị nỏ tám trâu thì bị Úy Trì Cung đá lăn xuống tường thành, may mà phía dưới toàn tuyết, nếu không ngã chết rồi.
- Đây là thần khí của đại quân, gọi.. gọi là cái gì ấy nhỉ?... Sau này các ngươi cũng sẽ lên ngồi, ai dám bắn, lão tử vặn đầu.

Úy Trì Cung cười ha hả, tâm tình cực kỳ khoan khoái:

Tên giáo úy khó lắm mới nắm thừng leo lên được, nghe thấy câu này uất ức trong lòng tiêu tan, nhìn còn quái thú ngang nhiên bay qua đỉnh đầu, muốn học quân sĩ khác giang tay hoan hô vì thế lại ngã xuống.

Tiếng hoan hô bắt đầu từ tường đông lan đi, người dân đang đào đường mới đầu vô cùng kinh hoàng, vừa nghe nói là thần khí trong quân lập tức reo hò. Chỉ cần thứ của mình thì người Trường An không bao giờ chê nó xấu xí hay đáng sợ, huống hồ nó còn bay được.

Lý Nhị ngồi trong đại điện nghe thấy tiếng hoan hộ liền lộ ra nụ cười hiếm hoi, không cần Đoàn Hồng bẩm báo, ông ta lại chạy ra đại môn, Thái Cực cung là nơi địa thế cao nhất trong cung, đứng ở đây có thể nhìn thấy khắp Trường An.

Chẳng những Lý Nhị và quần thần chạy ra mà ngay cả Trường Tôn thị cũng lần đầu từ thâm cung xuất hiện, cùng Lý Nhị nhìn chăm chú lên bầu trời trắng xóa.

Khí cầu của Vân Diệp có lắp một cánh buồm, có nó, liền có thể khống chế phương hướng của khí cầu trong phạm vi nhỏ, hai người bị lạnh cứng đờ lóng ngóng điều chỉnh buồm, dưới chân là đường phố Trường An quen thuộc, phi hành năm mươi trượng có thể tránh mọi kiến trúc, còn có thể để người dân miễn cưỡng nghìn thấy mình.

Lý Nhị sở dĩ ra lệnh Vân Diệp phải bay lên là để trấn an lòng người, chiếu thỉnh tội của ông ta không khiến bách tính bình tĩnh lại, chỉ hi vọng vào thủ đoạn thần tiên, một khi bách tính vì thiên tai rơi vào khủng hoảng, cướp bóc thức ăn, tích trữ cho này tận thế sắp tới thì đó mới là tai họa thực sự.

Chỉ cần có thể hiểu là có thể khống chế, tâm thái của Lý Nhị cũng giống người bình thường, như khi ông ta thu phục Úy Trì Cung, ai cũng nói đây là mầm họa, chỉ Lý Nhị cho rằng viên mãnh tướng như thế mình khống chế được, nên mới yên tâm dùng, báo đáp là Úy Trì Cung hai lần cứu mạng ông ta.

Thần tích phi thiên của Vân Diệp chẳng qua chỉ là một cái đèn Khổng Minh cực lớn mà thôi, lợi dụng các loại kỹ thuật đưa người ta lên trời, nói ra chẳng có gì thần kỳ, là thủ đoạn của thợ, tận dụng tốt sẽ vô cùng có lợi cho sự thống trị của mình. Chỉ cần trong phạm vi có thể khống chế, Lý Nhị không bận tâm thủ hạ giỏi cỡ nào, ngươi có bản lĩnh thế nào cứ mặc sức thi triển, ông ta vô cùng thích nhìn người tung hoành trong lòng bàn tay mình, đái một bãi cũng không sao.

- Có vào hoàng cung không?

Vân Diệp run rẩy hỏi, hiện giờ chỉ miệng y là cử động được thôi, Lý Thái rúc trong một góc gật đầu:

- Vào, trừ hoàng cung còn chỗ nào để chúng ta hạ xuống được.

Nhiều người chạy theo khinh khí cầu, Vân Diệp thấy Vượng Tài, không ngờ nó chạy theo từ Ngọc Sơn tới đây, lòng cảm động, nước mắt lại chảy ra, rơi xuống lập tức đóng băng, cái con khờ này.

Đế hậu căng mắt nhìn một con quái vật khổng lồ xuất hiện trên tường cung, phun lửa bay về Thái Cực cung, tuy có chuẩn bị tâm lý, nhưng hai người vẫn kinh hãi không khép miệng lại được.

Chương 1128: Cứu tế

Khí cầu chầm chậm hạ xuống, cách mặt đất mười trượng, Lý Thái cực lực ném cái mỏ neo sắt xuống, chuyện ném đồ là của Lý Thái, Vân Diệp lo mình ném chết nhân vật quan trọng trong cung thì thành họa, mỏ neo không nặng, nhưng bốn cái móc sắt rất bén, quét trên sàn đá tóe lửa.

- Giữ lấy dây thừng!

Lý Nhị rống lên với đám thị vệ đang ngây như phỗng, đã có Đoàn Hồng cật lực giữ thừng rồi, nhưng võ công hắn cao tới mấy vẫn bị kéo lê trên mặt đất, hộ vệ khác vội ném vũ khí đi, giúp Đoàn Hồng kéo, khó khăn lắm mới làm khí cầu ngừng lại, Vân Diệp vận hết sức lực đóng van, sau đó cùng Lý Thái ôm nhau run rẩy...

Thị vệ vất vả kéo khí cầu xuống đất, vừa dừng lại, Lý Nhị liền chạy tới nhìn vào giỏ, chỉ thấy hai người băng, trừ con mắt còn hoạt động, toàn thân hình như đông cứng rồi.

Trường Tôn thị nhìn hai người đáng thương trong giỏ, nước mắt trào ra, Cao Dương đỡ hoàng hậu hỏi luôn mồm:

- Vân Diệp, trên trời có thần tiên không? Ngươi có nhìn thấy không? Ca ca ta có nhìn thấy không?

Lý Nhị trừng mắt lên với Cao Dương, lệnh thái ý cẩn thận khiêng hai người ra, hỏa tốc mang vào phòng ấm điều trị, hai đứa bé này lạnh lắm rồi.

Vân Diệp bị khiêng lên cáng mở mắt nặn một nụ cười khó nhọc nói với đám đại lão vây quanh:

- Ta bay lên rồi, ta thắng, không được quịt nợ.

Văn võ toàn triều ôm bụng cười.

Ai cũng biết tuyết rồi sẽ ngừng rơi, lúc này trấn an lòng người mới là quan trọng nhất, chuyện đã làm được rồi, nguy cơ của Trường An được giải trừ, Phòng Huyền Linh lập tức xin thánh chỉ, yêu cầu đem tin đặc sứ triều đình đã tử trên trời xuống, vài ngày nữa tuyết sẽ ngừng, không có tai họa gì hết.

Lý Nhị cười khổ nói với thần tử:

- Mắt thấy mới là thật, bách tính nhìn thấy khí cầu từ trên trời hạ xuống không ít, giờ e không cần triều đình hạ lệnh, bọn họ cũng yên tâm, không nói nhiều, cứ nói vài ngày nữa tuyết ngừng là được.

Trường Tôn thị theo thái y vào phòng ấm, thương tâm lấy khăn tay lau băng tuyết và nước mũi trên mặt Vân Diệp, Lý Thái, lấy tay sờ khuôn mặt lạnh giá của hai người, không ngừng nói khổ cho con ta rồi.

Cao Dương lại sán tới nhỏ giọng hỏi Lý Thái;

- Tứ ca, Tứ ca, huynh có thấy thần tiên không?

Được thần tiên chiếu cố là hạnh phúc, còn về phần có một đế vương có thể trực tiếp đối thoại với thần là hạnh phúc lớn nhất của bách tính. Hoàng đế nói một câu mấy ngày nữa tuyết sẽ ngừng, kết quả tới chiều, mặt trời liền xuất hiện, đó là thiên thần nể mặt bệ hạ. Đó là một phiên bản, phiên bản khác là Vân hầu và Ngụy vương đi hối lộ Bắc hài long vương ngừng đổ tuyết.
Còn về trước đó hoàng đế đốt chiếu thỉnh tội chẳng qua là thỏa hiệp với thiên thần thôi, không tổn thất uy nghi. Hiện giờ Trường An chẳng qua nhiều tuyết một chút, lương thực kho Thường Bình đủ ăn ba năm, quan gia phát lương thực miễn phí cho người cùng khổ, còn phú hộ phải mua.

Giàu nghèo không có một tiêu chuẩn thực nào, Vân Diệp rất tò mò quan gia phân biệt ra sao, khi tới điểm phát lương thực, liền xấu hổ vì sự ti tiện của mình.

Quan gia căn bản không phân biệt gì cả, mà người tới lĩnh thì cho, tuy mặt nghiêm khắc, nhưng không có một câu khó nghe, người tới lĩnh lương thực toàn phụ nữ người già, ai nấy hổ thẹn, cứ như lấy lương thực của quan gia là một loại sỉ nhục, khung cảnh rất quỷ dị.

- Bà nương Chu Tam Béo đã lấy lương thực rồi, nhà hắn phải lĩnh từ sớm mới đúng, hôm qua đi qua nhà hắn thấy cả nhà đang húp cháo, cháo trong tới soi được gương. Thứ chó má sĩ diện không cho bà nương đi lĩnh, sao, rốt cuộc không chống lại cái bụng à?

Nhiều người vây quanh, miệng bàn tán, nhưng mặt tự hào, nhà mình không cần đi lấy cứu tế, đó là thể diện của nam nhân.

Vân Diệp nghiến răng hỏi Lý Thái:

- Nếu ta đi nhận cứu tế, có phải mai lão bà của ta sẽ bị người Trường An chửi chết?

Hỏi câu này là vì Vân Diệp thấy phụ nhân kia lấy lương thực che mặt chạy qua mình như gió, nhận cứu tế có gì mà phải xấu hổ, đời sau đám tham đồ cứu tề ra sức chui đầu vào đám người nghèo khó. Vân Diệp một lần đi phát đồ cứu tế, không ngờ có loại cặn bà nhét cho y hai trăm đồng để đổi lấy ba trăm đồng tiền cứu tế.

Lý Thái nhìn Vân Diệp có vẻ không hiểu:

- Sao ngươi lại có ý nghĩ kỳ quái thế, chúng ta là người cứu tế chứ không phải nhận cứu tế, nếu ngươi dám làm thế, có tin còn mất mặt hơn lão bà ngươi vụng trộm với người khác.
Vân Diệp gật đầu, lão bà nhà huân quý vụng trộm không phải chuyện mới mẻ gì, trong nhà kiều thê mỹ thiếp quá nhiều, khó chiếu cố chu đáo, chuyện vụng trộm xảy ra không dứt, bị nam nhân phát hiện kéo ra Loạn Táng Cương cho một đao, quay về nhà lại cười lớn nói với bằng hữu, đại trượng phu khó tránh khỏi thê bất hiển tử bất hiếu, kiếm vài nữ nhân khác là được.

Lần này gạo chẩn tai đều do Vân Diệp thắng được từ đám văn võ đại thần, quan lại phân phát lương thực cũng thuận tiện nhắc một câu, lương thực này do Vân hầu đánh cược thắng người ta mua, người ta nhiều tiền quá không có chỗ để, nên mua lương thực mời đám quỷ nghèo các ngươi ăn một bữa no.

Cút con mẹ nó đi, có kiểu chẩn tai như thế à? Thế này không phải gây thù chuốc oán cho lão tử sao? Nhưng Lão Trình, Lão Ngưu cười càng vui, mong đám tiểu lại nói ác độc hơn nữa.

Có điều nhìn thấy xe Tân Nguyệt đi qua, tất cả mọi người đều chắp tay thi lễ mới hiểu, trên đời không có kẻ ngốc, bách tính hiểu rõ sự tình là sao, chẩn tai là việc thiện, dù quan viên nói gì, hành vi của ngươi vẫn là việc thiện, dù bọn họ không đi nhận, vẫn tôn kính người làm việc thiện, đây là cơ hội tốt mở rộng thanh danh gia tộc.

Vân Diệp đi vào phòng chẩn tai, cầm một nắm mạch ngửi, không mốc, toàn là lương thực tốt, kê và ngọc mễ cũng rất khô, thế mới đúng, cho người ăn cả, không được qua loa.

Người thiếu lương thực trong thành rất nhiều, nghe tiểu lại nói đã phân phát hơn nghìn đảm lương thực, nơi phân phát có bốn chỗ, tổng số dứt khoát hơn năm nghìn đảm. Từ sau lần quân Ngõa Cương công phá Lạc Khẩu tiến hành một lần phân phát lương thực quy mô lớn phải tính hành động này của Vân hầu là lớn nhất.

Quân Ngõa Cương tổng cổng phát lương có hơn nghìn đảm, Lão Ngưu từng nói, chẳng qua là thanh thế lớn thôi, Lý Mật dựa vào hành động này mua chuộc lượng lớn thủ hạ, đồng thời giết Địch Nhượng, khiến cho kết quả làm quân Ngõa Cương thất bại.

Vân Diệp ngồi trên xe ngựa chà tay hỏi Lý Thái:

- Mấy ngày trước bệ hạ giã đông cho huynh đệ ta, lấy tay chúng ta cho vào lòng mỹ nữ sưởi ấm, ngươi có sờ soạng không đấy?

Lý Thái nheo mắt nói:

- Khi đó lạnh cứng người rồi, còn tâm tư gì nữa, nói thật tới giờ ta vẫn chẳng có mấy hứng thú, chẳng lẽ lúc ấy người còn có hứng.

Vân Diệp cười hô hố:

- Mặc dù tay chân ta lạnh không còn tri giác gì nữa, nhưng cử động chút vẫn làm được, mỹ nhân dâng đậu hũ tới miệng, lý nào lại không ăn?

Lý Thái xưa nay xem thường hành động kém cỏi của Vân Diệp, thấy y đắc ý, lười nhác nói:

- Nữ nhân bị nam nhân khác đụng vào không thể ở lại trong cung, không tin ngươi đợi xem bốn nữ nhân đó tối nay sẽ xuất hiện ở nhà ngươi, nhà ta cũng thế. Ngươi cẩn thận chút, đừng để Tân Nguyệt giết họ, đều là người đáng thương, nếu có thể cho họ hộ tịch tự kiếm người gả đi, đừng hại họ.

Vân Diệp đoán chừng mấy nữ nhân đó sẽ có kết cục như vậy, từ hôm qua đã nói cho Tân Nguyệt rồi, có ba lão bà là đủ, bốn nữ nhân kia khi đó làm y sinh, lấy ngực ra sưởi ấm không mất mặt, vẫn gả đi được.

Chương 1129: Khí cầu nổ rồi

Mấy ngày nay quy cách ăn ở rất cao, luôn ở trong hoàng cung, tay chân hai người đều bị tổn thương nhẹ, tai hiện giờ cực ngứa, hôm qua còn không ngừng chảy nước vàng, Tân Nguyệt phải lau cả ngày.

Lập công là được thưởng, Lý Nhị chưa bao giờ hẹp hỏi, mục trường ở thảo nguyên cuối cùng chính thức được xác nhận thuộc về Lam Điền hầu Vân Diệp, còn về phong tước thì Lý Nhị quên rồi, hoặc là ông ta quen không phong tước cho Vân Diệp nữa.

Tuyết lớn vẫn phong tỏa chặt Trường An, hôm nay sẽ có ba vị dũng sĩ ngồi khinh khí cầu làm chuyến đi xa, cái này không thể, khinh khí cầu chưa đủ điều kiện đi xa, Vân Diệp luôn cho rằng mình và Lý Thái bay được từ Ngọc Sơn tới Trường An là dẫm phải phân chó rồi.

Tân Nguyệt ở bên hỏi nhỏ Vân Diệp:

- Phu quân, hôm nay là ngày trọng đại khí cầu nhà ta lần hai bay lên, sao chàng không đi xem? Chẳng lẽ còn tơ tưởng tới bốn tiểu mỹ nhân, yên tâm, thiếp không ghen đâu, nhất định giữ lại cho chàng.

- Bớt giở trò đi, ta đã nói, có mấy người các nàng là đủ rồi, nhà ta lớn như thế, nhiều nữ nhân dễ đánh nhau, nàng và Na Mộ Nhật đã khiến ta đau đầu, không dám có thêm nữa. Đợi về nhà nàng lập hộ tịch cho bốn nữ nhân đó, người ta dầu sao là ân nhân chữa trị cho phu quân nàng, cho họ nhiều tiền chút.

Vân Diệp không nói với Tân Nguyệt ba người kia sẽ nguy hiểm cực lớn, tránh nàng sợ hãi, di chuyển đề tài tới nữ nhân, với nàng mà nói đây vĩnh viễn là chủ đề mẫn cảm.

Tân Nguyệt hơi xấu hổ, Vân Diệp càng nói thế nàng càng có cảm giác tội lỗi, so với huân quý khác, nữ nhân có dính líu với gia chủ quá ít, ngay cả bảy nữ nhân nhận bổng lộc theo lễ chế của triều đình còn chưa đủ. Trình phu nhân luôn khuyên Tân Nguyệt đừng quá đáng, nếu vì chuyện nhỏ này mà tổn thương tình cảm phu thê thì không đáng, lần nào Tân Nguyệt cũng giải thích rằng không phải mình không đồng ý, mà là phu quân không có ý nạp thiếp, lần này ngay cả bốn mỹ nhân hoàng đế ban cũng không cần, đủ chứng minh y thực sự không muốn nạp thiếp.

Vân Diệp hiểu tâm tư của Tân Nguyệt, xoa má nàng nói:

- Tình cảm chỉ có duy nhất mới đáng giá, nếu thừa thãi thì không đáng một xu, ta đã chia trái tim làm bốn phần, đã không còn đáng giá mấy nữa rồi, còn chia nữa thì thành vô giá trị. Một khi tình cảm không đáng giá thì dễ dàng vứt bỏ hoặc tổn hại, ta muốn giữ giới hạn, không liên quan tới nàng. Trình thẩm thẩm mà còn nói chuyện nạp thiếp thì nói, ta không còn tim để chia cho người khác nữa.

Tân Nguyệt nắm tay Vân Diệp vuốt nhẹ, hai phu thê ở thiên điện hoàng cung thì thầm ân ái, nghe thấy tiếng nổ lớn vang lên, Vân Diệp giữ chặt lấy nàng, không cho đi, chẳng nghĩ cũng biết cái ống dầu nổ rồi, Vân Diệp khi bay vì an toàn chỉ cho nửa số dầu, Lý Nhị phải người đi xa tất nhiên phải chứa đầy, hệ số nguy hiểm tăng vọt, không nổ mới lạ.

Một lúc sau Lý Thái vào thiên điện nói với Vân Diệp:

- Khí cầu vừa rời mặt đất đã nổ, ba người kia bị cháy thành than, khí cầu bị hủy. Ta nói không an toàn, không ai tin cả, cho rằng hai chúng ta có thể bình an từ trên trời hạ xuống thì bọn họ cũng có thể, còn có kẻ gièm pha, nói chúng ta không muốn cho người khác bay lên trời lập công, khốn nạn. Đúng là họa vô đơn chí, Vân Diệp bỗng dưng có thêm hai kẻ thù, kỳ thực là hai lão nhân bi phẫn vì mất đi nhi tử, một là Vũ Văn Sĩ Cập, một là Cao Quý Phụ, đều là trọng thần, không phải thế đã chẳng có cơ hội cho nhi tử dương danh, người chết còn lại chẳng ai biết tên, có lẽ chỉ Lý Nhị biết.

Bị hai lão già chỉ trích là hung thủ giết người, Vân Diệp không giải thích, chẳng thể nói do hoàng đế nóng vội, đành im lặng, người chết rồi, tranh cãi thế nào cũng vô nghĩa.

Bọn họ không dám chỉ trích Ngụy vương Thái, đành gây áp lực với Vân Diệp, muốn được hoàng đế bồi thường nhiều hơn, hiểu nên Vân Diệp không giải thích, không phản bác, y tin đợi chuyện xong xuôi, nhất định mình sẽ được Vũ Văn gia cùng Cao gia xin lỗi chí thành nhất, mình chỉ là cái đạo cụ thôi, con người ta chết, nhịn đi. Dù sao sai lầm là hoàng đế, không phải mình.

Khí cầu bị đốt cháy thành tro, tin tức bị phong tỏa nghiêm ngặt trong hoàng cung, Cao gia và Vũ Văn gia ngay cả cơ hội làm tang lễ cũng không có, xác bị dầu hỏa thiêu chưa hết, vì thế Lý Nhị ra lệnh thiêu lần nữa.

Hoàng đế cấm chỉ hai nhà tìm Vân Diệp báo thù, còn phát ra cảnh cáo nghiêm khắc nhất. Vân gia phải làm một khí cầu mới trong thời gian ngắn nhất, hơn nữa phải bí mật tiến hành, nhân thủ được dùng chỉ có nữ quyến Vân gia.

Vân Diệp phải về nhà rồi, mang theo Tân Nguyệt, Vượng Tài, còn có bốn mỹ nữ, các nàng được hoàng hậu tặng trọn gói cho Vân hầu vừa lập đại công.

Giáp Nhất, Giáp Nhị, Giáp Tam, Giáp Tứ, đó là tên của bốn cung nữ, nếu biết quy củ trong cung sẽ biết bốn nàng là mỹ nhân, chỉ có nữ tử đẹp nhất mới được Trường Tôn thị liệt vào hàng chữ Giáp, nên tên thành số, vì hoàng gia chỉ coi trọng thân thể đẹp đẽ của họ, không phải vì cái khác.
Họ vô cùng vui vẻ, vì Vân gia thoải mái nổi tiếng ở Trường An, những mỹ nữ có thể bị đem đi tặng bất kỳ lúc nào này tất nhiên sẽ nghiên cứu kỹ càng danh nhân huân quý của Trường An, mơ ước được tặng cho quý nhân phong độ nhất, biết thương nữ nhân nhất, được sống bình an cả đời. Còn về ái tình mỹ lệ trong hí kịch thì bọn họ chưa bao giờ hy vọng tới.

Tặng cho Vân hầu tuổi trẻ đa tình có thể coi là trúng thưởng lớn, nghĩ tới mình được rời khỏi hoàng cung khủng bố, bọn họ sung sướng muốn bay lên. Các nàng không hề nhìn thấy chút sát khí nào từ trong mắt đại phụ Tân Nguyệt, chỉ thấy thương tiếc, nên dù cao hứng tới mấy vẫn quy củ quỳ đuôi xe không nhúc nhích.

Vân hầu đọc sách trông vô cùng tuấn tú, mặt nghiêng ngiêng, nhìn sách không nhúc nhích, rất lâu không thấy y lật sách, Giáp Nhất mới phát hiện Vân hầu đang ngẩn người, hoặc đang suy nghĩ. Chòm râu ngắn trên mặt chẳng hiện ra uy nghiêm, ngược lại còn có chút buồn cười, vì khuôn mặt này không thích hợp nuôi râu.

Phu nhân vô cùng thích Vân hầu, vì nàng luôn lấy tay khẽ gãi tay Vân hầu, tai bị tổn thương đã đóng vảy, lúc này nhất định rất ngứa, nhìn ra được tình cảm phu thê của họ rất tốt.

Giáp Nhất không dám liên hệ nam nhân ôn hòa này với đại tướng quân công tích lẫy lừng, Vân hầu trong truyền thuyết là đại hán anh dũng nghĩ liệt, cực kỳ thần kỳ, nhưng vị trước mắt đang ngẩn ngơ, mắt trống rỗng không có tiêu điểm. Giáp Nhất nhớ tới khi tay Vân hầu ủ trong lòng mình sờ soạng lung tung, bất giác mặt nóng rang, không biết đêm nay Vân hầu có muốn mình thị tẩm không?

Tân Nguyệt thấy trượng phu đã thả hồn lên trời, lúc này trượng phu không có tri giác, liền quay lại nói với bốn cung nữ:

- Hầu gia định lập hộ tịch cho các ngươi, cho các ngươi ít tiền tài, để các ngươi tự sống, có điều nhìn các ngươi, đoán chừng ở trong cung trừ học hầu hạ nam nhân thì không biết thủ đoạn mưu sinh nào phải không?

- Đừng nghe chàng nó, cứ sống ở Vân gia đi, nữ tử như các ngươi rời đại trạch môn không phải chuyện tốt, nghe cho rõ, Vân gia đúng là tốt như các ngươi nghe thấy, nhà ta không có chuyện hại người, cho nên các ngươi tới nhà phải làm gì thì làm chuyện đó, tức giận cũng không sao, chỉ cần không nghĩ cách hại ai cả, hầu gia ghét nhất trong nhà đấu đá hãm hại nhau, thường chàng không nổi giận, giận lên rất phiền, không có người chết không thôi.

- Trong nhà sẽ không ai ức hiếp các ngươi, hai vị di nương đều rất tốt, bình thường các ngươi cũng gặp được lão tổ tông, lão nhân gia ở Phật đường niệm kinh, đừng đi quấy rầy. Trong nhà chỉ có Tiểu Nha khó hầu hạ một chút, có điều không phải lo, muội ấy sắp thành vương phi rồi, sau này sẽ đi Sơn Đông. Bốn người các ngươi sẽ được chia mỗi người một tiểu viện, đại cô nương sống ở đại viện cũng không hay.

Bốn người vội dập đầu tạ ơn Tân Nguyệt, Tân Nguyệt thở dài:

- Tướng mạo các ngươi rất đẹp, vóc dáng cũng tốt, vốn định giữ các ngươi lại trong phòng hầu hạ hầu gia, nhưng hầu gia không đồng ý, hầu gia cho rằng tiếp xúc thân thể với các ngươi là trị liệu thương tật, không phải đụng chạm da thịt. Đừng nhìn ta, ta không ghen, mà là hầu gia không muốn, chàng thấy thê tử quá nhiều rồi, vì việc này mà mấy lần nổi giận, hừ, đợi vào phủ các ngươi sẽ hiểu.

Nói tới đó nàng che miệng cười khúc khích.

Chương 1130: Mãnh thú trong lòng (1)

Vân Diệp ngây ra một trận sướng đời, y thích nhất cảm giác kỳ ảo này, đầu óc không có gì cả, sau khi ngây ra thì tinh thần trăm lần.

Tỉnh lại phát hiện Tân Nguyệt đang dạy bốn nữ nhân thêu thùa, làm gì thế? Chẳng lẽ định giữ họ lại? Tùy nàng, trong nhà thêm bốn mỹ nhân thi thoảng dưỡng mắt cũng tốt.

Xe ngựa tới nhà mới phát hiện Trường Tôn thị đang trò chuyện với lão nãi nãi, mấy ngày qua bà ở thư viện, Lý Thừa Càn tới Tam Nguyên, hiện chỉ có đường Tam Nguyên và Lam Điền là thông với nhau.

Trường Tôn thị nhìn thấy Vân Diệp bảo hoạn quan đi theo:

- Mang dầu hạn thát ra đây, tai Vân hầu chưa bình phục hoàn toàn, chân đoán chừng cũng chưa ổn, giao cho Vân phu nhân, để nàng chăm sóc hầu gia.

Sau khi khí cầu nổ, Trường Tôn thị cứ mặt nặng mày nhẹ với Vân Diệp, bà nghĩ tới Vân Diệp và Lý Thái thiếu chút nữa bị thiêu chết là người run sợ, tuy nói bất đắc dĩ cũng không thể lấy mình ra mạo hiểm.

- Nương nương, trời đã tối, hôm nay nương nương ở lại hành cung chứ ạ? Học sinh xuống bếp làm cho người bát mỳ ăn, thời tiết thế này ăn bát mỳ nóng thoải mái hơn mọi thứ.

Vân Diệp thạo chuyện lấy lòng Trường Tôn thị lắm rồi, chắp tay rời đi, chuẩn bị mấy bát mỳ, thích nhất mỳ do trù nương trong nhà làm, mấy ngày trong cung không được ăn, thèm vô kể.

- Tân Nguyệt, bản cung tặng cho Vân Diệp bốn nha đầu, ngươi thấy sao?

Trường Tôn thị nhấp ngụm trà hỏi:

- Khổ tâm của nương nương sao có thể uổng phí, bốn nha đầu đều là trang quốc sắc thiên hương, phu quân của thiếp thân chỉ là khúc gỗ, người đừng thấy chàng thích nhìn nữ tử xinh đẹp, cũng thích đi thanh lâu, nhưng thiếp thân biết, đó là bản tính thích cái đẹp. Phu quân rất thích bốn mỹ nhân đó, có điều giống như thích đóa hoa xinh đẹp vậy, không liên quan tới tìn nam nữ, thậm chí thấy bản thân cưới ba người thiếp thân là sai rồi, nên cưới một người mà thôi.

- Trước kia thiếp thân cho rằng phu quân ngại thể diện cho nên mới nói như thế, kết quả phát hiện là đúng vậy, phu quân chỉ cần cưới một nữ nhân, sẽ phân một phần trái tim lên nữ nhân đó, nếu chàng quan tâm tới mỗi nữ nhân của mình sẽ thấy vô cùng mỏi mệt, thiếp thân rất thích tính cách này của chàng.

Tân Nguyệt ngẩng đầu nói lời trong lòng ra, lão nãi nãi cười gật đầu, tôn nhi của mình sao bà không hiểu.

Trường Tôn thị lắc đầu:
- Trên đời còn có quái nhân như thế mà ngươi gặp đúng được, thôi vậy, bốn nha đầu đó tốt số, tùy chúng sống sung sướng ở Vân gia.

- May khí cầu sẽ do bản cung giám công, chúng ta cần phải làm ngày đêm mới được, ngươi cũng thấy rồi triều đường cãi nhau ầm ĩ, chuyện này là sở trường của phụ nhân chúng ta, vậy phải dốc sức chế tạo, ta đã lệnh thư viện toàn lực phối hợp.

Tân Nguyệt nhún mình tuân lệnh, lập tức an bài phó dịch dọn đại sảnh, đốt lò lên, tới kho lấy lụa, còn về vài chống lửa không còn nhiều nữa, chẳng biết có đủ không.

Trường An đổ tuyết lớn thành tai nạn không phải tất cả mọi người đều lo lắng, trong đó một số kẻ vô cùng vui mừng, ví như Lộc Đông Tán vừa từ Thổ Phồn tới năm ngoái, khi tuyết tới tối ngày thứ sáu ngừng rơi, ông ta căm hận đấm cửa, tuyết đáng chết sao không rơi vài ngày nữa? Chỉ cần thêm ba ngày nữa là tâm lý người Trường An sẽ sụp đổ, với người Thổ Phồn mà nói đúng là không đánh mà thắng.

Hiện giờ ông ta nghĩ tới con quái thú bay trên không kia là lạnh từ chân đến đầu, có thứ này, địa thế hiểm yếu của Thổ Phồn còn uy hiếp hữu hiệu với Đại Đường sao?

Đạo chiếu thư ngang ngược tới cực điểm của Lý Nhị vẫn phải chấp hành, điều duy nhất có thể mặc cả là lương thảo quân giới giáp chiến Nam Chiếu do ai cung cấp mà thôi.

Lý Đạo Tông ở Xa Châu truân binh không đánh, trơ mắt nhìn Thổ Phồn và Mông Xá Long chém giết ở Tùng Châu, sau đó làm ngư ông đắc lợi, chẳng lẽ hùng mạnh thực sự sẽ có tất cả.

Vì khắp nơi là tuyết trắng mênh mông, học sinh thư viện theo thói quen lấy kính đen làm thành hình thú quái dị lấy thừng đeo lên mặt, đi lại trong thư viện như gấu mèo, nhìn tuyết thời gian dài sẽ sưng mắt, trong thư viện không phải là bí mật gì.
Kín mắt của Vân Diệp làm bằng thủy tinh, gọng làm bằng bạc, hai cái mắt kính tròn tròn trông rất đơn giản. Tiểu Vũ thì khác, biết rõ lọc sáng tốt nhất là màu đen, lại đeo kính màu xanh thẫm, gọng kính màu phấn hồng làm bằng vàng, Vân Diệp ước lượng một chút, rất nặng, không biết mũi có chịu nổi không?

Toàn bộ tuyết trong thư viện bị học sinh đẩy xuống sông Đông Dương rồi, cho nên bên trong không có mấy tuyết, nhà cửa ở đây làm bằng đá, nên không tổn hại, duy nhất tổn hại là mê lâm, Hỏa Trú đã ngừng cung cấp mật ong và ấu trùng cho bất kỳ ai, toàn bộ mê lâm bị tuyết phủ kín, ý kiến của Lý Cương là cho dù toàn bộ mê lâm bị hủy cũng không cho học sinh vào nửa bước.

- Sư phụ, Bàng Ngọc Hải đang bố cục, chuẩn bị để Lý Nghĩa Phù đâm đầu vào lưới, mấy ngày tới nói không chừng sẽ phát động, vì Lý Nghĩa Phù có một bộ mặt kính tinh xảo, giá không thấp.

Tiểu Vũ từ khi dạy học ở thư viện liền lấy học sinh của mình ra làm đồ thí nghiệm, thủ đoạn tự cho là cao minh của Bàng Ngọc Hải trong mắt nàng không đáng nhắc tới, nàng cũng chẳng muốn cảnh cáo Lý Nghĩa Phù, cứ vậy đứng bên xem sự thế phát triển. Còn về phần Lý Nghĩa Phù có rơi vào bẫy hay không thì không quan tâm, xem hết âm mưu này từ đầu tới cuối quan trọng hơn vận mệnh của Lý Nghĩa Phù.

- Ha ha ha, sư phụ đã chuẩn bị trước rồi, ta khơi lên dã tâm của Lý Nghĩa Phù, một người có dã tâm vô cùng thống khổ, hắn phải biết vì lý tưởng mà cự tuyệt cám dỗ, ngay chút cám dỗ này mà không chống lại được, chứng tỏ bản chất của hắn không đáng cứu. Bàng Ngọc Hải tấn công vào nhược điểm của hắn, vậy cứ xem hắn ứng phó thế nào, tốt xấu cũng mặc.

Tiểu Vũ ôm cánh tay sư phụ, cười duyên:

- Sư phụ đã xem tận bốn năm còn muốn xem hết sao? Bi thương của Lộc Đông Tán do người tạo thành, con nghĩ tên đó hẳn cũng phát giác rồi? Để lâu thì kín kẽ tới đâu cũng lộ sơ hở. Lần đầu tiên cầu thân bị sư phụ phá hỏng, lần thứ hai cầu thân bị Mã Chu làm hỏng, lần thứ ba thì Ngụy Trưng đại nhân lên tiếng phủ định.

- Ngay trung thư đều không thông qua mà ông ta vẫn không nản lòng tác thành hai nhà thông gia, rốt cuộc muốn cái gì? Đại tướng Thổ Phồn ở quốc gia của mình là nhân vật nhất ngôn cửu đỉnh, vì sao tới Trường An chịu nhục?

Vân Diệp thoát khỏi tay Tiểu Vũ, mắng:

- Đại cô nương rồi, không thể làm nũng như khi còn nhỏ nữa, thành ra thể thống gì, sao con biết Lộc Đông Tán đang chịu nhục? Nói không chừng người ta thích cuộc sống ở đây không muốn về, tiểu nữ tử đừng quản chuyện hỗn tạp này, giúp Tiểu Kiệt chuẩn bị xuất tái đi, Lý Cương tiên sinh ngứa mắt sư đồ chúng ta thanh nhàn, lo ta biến thành rùa rụt đầu, lôi Tiểu Kiệt ra làm gương cho ta.

Tiểu Vũ ngẩng đầu nhìn sư phụ có chút thương cảm:

- Đại tỷ con gả cho Hạ Lan gia, là tên ăn chơi không nên thân, tiền bao năm qua con gửi về nhà bị bọn họ ngồi ăn núi lở rồi. Con không hiểu, hai vị ca ca con vì sao đuổi mẫu thân và muội muội con ra khỏi nhà? Đoạt chút tiền tài cuối cùng của họ? Đường đường công tước phu nhân luân lạc tới tự phải giặt giũ nấu cơm rồi, chẳng lẽ làm thế thì hai người họ có thể diện lắm à?

- Nhà ta không như thế, nhà Tiểu Kiệt không như thế, mấy nhà thân cận với nhà ta cũng không, dù Tần gia thế lợi nhất cũng không làm chuyện vô sỉ này, Vũ gia vì sao xuất hiện chuyện mất mặt như thế? Nghe nói đám ca ca con còn muốn đưa tiểu muội vào cung, thế còn là huynh muội không?

Chương 1131: Mãnh thú trong lòng (2)

Vân Diệp thở dài, kiếm cái ghế gỗ sạch sẽ ngồi xuống nói với Tiểu Vũ:

- Vũ Nguyên Khánh nay phá núi mở đường cho đại quân ở Nam Chiếu, Vũ Nguyên Sảng ở Kiếm Nam sống không bằng chết, con viết thư cho Thì Thì cũng đành đi, sao còn viết thư cho tên hỗn thế ma vương Tiểu Ảm? Thì Thì làm việc còn có chừng mực, cũng sẽ an bài tốt cho mẫu thân và muội muội con, Tiểu Ảm làm việc lại vô cùng thô bạo, hai phu thê họ xưa nay yêu thương con, ra tay không biết nặng nhẹ, đại trạch của Vũ gia bị hắn làm hoang phế, một đạo tấu chương nhi tử Vũ gia bất hiếu làm Vũ gia không còn cơ hội trở mình nữa. Ta thậm chí nghi tấu chương của Tiểu Ảm do con viết, cái tính xấu của con không biết sửa, chỉ cần làm gì là dồn người ta vào đường cùng, không nghĩ xem cha con ở suối vàng có nhắm mắt không, phú quý mấy đời tích góp của Vũ gia bị con làm tan thành rồi.

Tiểu Vũ đá bay một cục đá, dập chân nói:

- Nói tới cha, sư phụ càng hợp cách hơn, vì chút phú quý Vũ Nguyên Khánh, Vũ Nguyên Sảng làm chuyện cầm thú, đại tỷ con gả cho Hạ Lan gia là bị bọn chúng hại, làm đại tỷ không thể gả cho nhà tử tế, mẹ con mềm yếu, còn lừa con hai năm, nếu là hai năm trước, con tới Kiếm Nam xé xác chúng.

Vân Diệp sững người, dã sử nói Tiểu Vũ bị mấy ca ca nàng làm nhục chẳng lẽ là sự thực? May mà năm Tiểu Vũ mười tuổi đã đón tới nhà, nếu không hậu quả khó lường, trưởng thành trong cái nhà như thế, không có chỗ dựa, đành dựa vào bản thân không từ thủ đoạn thôi, trong hoàn cảnh đó không biến thái mới lạ. Chẳng trách trên lịch sử Vũ Nguyên Khánh, Vũ Nguyên Sảng khi biết Tiểu Vũ đắc thế sợ quá mà chết, ba đường ca của nàng cũng bị sửa thành họ khác.

- Hiện giờ tốt rồi, người xấu bị trừng phạt, mẫu thân và tỷ muội con được bố trí, con hiện giờ chuyên tâm thêu áo cưới đi, đợi Tiểu Kiệt về là lập tức thành thân, sống cho thật tốt.

Chuyện đã làm ra rồi, chẳng còn gì oán trách, Vân Diệp nếu biết hai huynh đệ Vũ gia làm chuyện cầm thú kia, nói không chừng còn ra tay nặng hơn.

- Sư phụ, tỷ tỷ con thực ra rất xinh đẹp, nếu không sư phụ thu làm tiểu thiếp đi, như thế con có thể thường xuyên gặp mẫu thân, tỷ tỷ và muội muội rội.

- Cút đi, hoàng hậu tặng ta bốn mỹ nhân, ta còn không hứng thú, đừng nói là tỷ tỷ đã gả đi của con, con nghĩ ta lại làm chuyện cướp vợ người à?

Nói tới đó Vân Diệp thất kinh hỏi Tiểu Vũ:

- Đại tỷ phu của con chẳng lẽ chết rồi?

Tiểu Vũ bĩu môi:

- Hắn thích uống rượu, có thể nói coi rượu như mạng, chỉ cần uống chút rượu là đánh tỷ tỷ, đánh tàn khốc, cho dù tỷ tỷ con không còn tấm thân hoàn bích gả cho hắn cũng quá thừa. Con tuy phẫn nộ, cũng không giết hắn, sư phụ dạy con bao năm, con không làm trái, là hắn uống rượu mà chết, không liên quan tới con.
Vân Diệp ngẩng đầu nhìn trời không nói gì, trước kia y có kể cho Tiểu Vũ và Địch Nhân Kiệt chuyện trúng độc rượu, khi hàm lượng rượu trong máu đạt tới một trăm linh bốn phần trăm sẽ hôn mê, một trăm linh năm phần trăm vào thời đại không có cách cấp cứu này thì chết là cái chắc.

Tiểu Vũ không cần giết người, chỉ cần tặng tỷ tỷ rượu nồng độ cao của Vân gia là được, tên coi rượu như mạng kia không say khướt không thôi, rượu sáu mươi độ với một con ma men mà nói là vũ khí giết người.

Đại Đường năm nào cũng có người say rượu chết, ở Trường An được miêu tả là phong nhã, Lưu Linh thời Tấn từng dặn lão phó của mình, chỉ cần hắn ra ngoài là cầm cuốc theo, nếu say rượu chết thì chôn luôn tại chỗ, không cần quan quách an táng. Bằng hữu tham gia loại tang lễ này thường mỉm cười, đối lập hoàn toàn với gia quyến bi thương, cách chết này được coi là phong nhã, thậm chí được hâm mộ.

Tên ma men kia chết cũng như thế, quan phủ nghiệm xác cũng không tra ra cái gì, hắn tự chuốc rượu chết, với sự thông tuệ của Tiểu Vũ, nhất định xử lý ổn thỏa.

- Sau khi về nhà đống cửa đọc sách sám hối, trong ba tháng không được bước ra ngoài.

Nếu Tiểu Vũ làm tỷ tỷ và Hạ Lan Cường ly hôn, Vân Diệp sẽ không nói một câu, Tiểu Vũ không chọn cách này mà trực tiếp giết người, chuyện này không thể cổ vũ, cấm túc là cần thiết.

Tiểu Vũ chột dạ nhìn sư phụ, thấy sư phụ nghiêm mặt, biết sư phụ hiểu ngọn nguồn, đành nhún mình thi lễ tuân mệnh.

Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn của Tiểu Vũ, Vân Diệp thở dài: - Ài, trong lòng con có một con mãnh thú, sư phụ không dám tùy tiện thả nó ra, chỉ muốn con sống yên tĩnh khoái hoạt cả đời, thực ra trong ba đứa các con, con giống ta nhất, chúng ta đều không có quan niệm thị phi gì cả, thứ ta đang kiên trì đều do các trưởng bối dạy, từ Lão Trình, Lão Ngưu, Nhan sư, Lý sư tới nương nương, cho nên rất loạn. Tàn độc với kẻ thù thì khong sai, nhưng xử lý những chuyện này cần chừng mực, nếu không người ta có ấn tượng vô tình lãnh huyết, một khi có ấn tượng này phải gánh cả đời. Ta chỉ cần con trước khi giết người hãy cân nhắc, đừng tùy tiện.

Tiểu Vũ ngẩng khuôn mặt nhợt nhạt lên, không ngờ trong mắt mang theo nụ cười:

- Tiểu Vũ đôi lúc không quản được bản thân, xin sư phụ vào lúc đó giúp con một tay.

Tiểu Vũ rất thích sư phụ phạt nàng, khi còn nhỏ mình và Tiểu Nha phạm lỗi bị sư phụ đặt lên đùi lấy thẻ trúc đánh mông, sau mười hai tuổi không còn đãi ngộ này nữa, đã là đại cô nương rồi, thay vào đó là cấm túc, điều này khiến Tiểu Vũ thất vọng thời gian dài, nhìn thấy sư phụ đánh Tiểu Kiệt khóc ầm ĩ, nàng phát hiện mình vô cùng hâm mộ Tiểu Kiệt.

Khi ngực nhú lên, nàng cực kỳ căm ghét, lấy vải quấn thật chặt, nữ hài tử Đại Đường sao không biết kinh nguyệt là gì, lần đầu vốn phải nói cho sư nương, ma xui quỷ khiến thế nào nàng lại nói với sư phụ, nhìn sư phụ luống cuống, nàng vui lắm.

Đây hẳn là cảm giác được quan tâm, coi trọng, nghĩ tới sư phụ vội vàng đi tìm sư nương nghĩ cách, Tiểu Vũ vui vẻ vô cùng. Chuyện ở Kiếm Nam căn bản không cần nói với sư phụ, Tiểu Ảm đã gửi thư tới nói đã xử lý hoàn mỹ, dù chuyện có vỡ lở thì hắn cũng vô can, Thục vương giết một tên bình dân có là cái gì, Tiểu Vũ chỉ muốn được sư phụ quan tâm nhiều hơn, dù là xử phạt cũng được.

Sư phụ kỳ thực là người rất mềm lòng, hơn nữa không có chí lớn, khi ở Lĩnh Nam, Tiểu Vũ thậm chí cho rằng sư phụ định cắt đất xưng vương, kết quả chỉ tăng cường chinh phạt Nam Dương.

Tiểu Vũ lén lút định ra một quốc gia lấy người Đường làm chính, thổ nhân làm phụ, thậm chí lập kế hoạch giết Lý Thái, nếu sư phụ có dã tâm này, Tiểu Vũ thấy mình có năng lực hợp sức với Lưu Phương ép Phùng Áng làm phản.

Diệt trừ ngũ lễ tư mã trong thủy sư lĩnh nam rất dễ, đám võ phu đầu óc đơn giản đó, chỉ cần Nhân Hùng và Đông Ngư phối hợp, chúng sẽ chết không một tiếng động.

Lĩnh Nam lọt vào trong tay, không giữ được thì lui về Nam Dương, có thủy sư Linh Nam, các chiến hạm khác của Đại Đường không chống nổi. Khuyết điểm duy nhất là sẽ chết rất nhiều người, rất rất nhiều người, khi Tiểu Vũ liệt ra danh sách hi sinh đầu tiên liền xác định bất kể thế nào sư phụ cũng không tạo phản, vì đầu tiên là Trình Giảo Kim, thứ hai là Ngưu Tiến Đạt, Vân Thọ sẽ không sao cả, Ly Thạch tiên sinh cổ quái sẽ đưa nó bình an tới Lĩnh Nam.

Cho nên lập kế hoạch xong Tiểu Vũ liền đốt đi, Địch Nhân Kiệt không hề biết thậm chí Tiểu Vũ có ý vứt bỏ cả cha mẹ hắn.

Sư phụ vội vàng chạy tới Liêu Đông, Tiểu Vũ hậm hực thầm nói tốt thừa thãi, vì tình cảm ngay vương đồ bá nghiệp cũng không cần. Có điều càng như thế, Tiểu Vũ càng kính trọng sư phụ, đó là người thông minh, hoặc kẻ ngốc dựa vào tình cảm để sống.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau