ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1121 - Chương 1125

Chương 1122: Lão hồ ly và tiểu hồ ly

Địch Nhân Kiệt trong đám đông đi ra, nói với Vân Diệp:

- Sư phụ, nếu sơn trưởng thấy đệ tử được việc thì đệ tử tuân mệnh, vừa vặn nghe nói Tây Vực bao la, đệ tử muốn đi mở rộng kiến thức cũng tốt.

Tiểu Vũ lườm Địch Nhân Kiệt một cái rồi lập tức đổi sang khuôn mặt mê người, định nói với Lý Cương thì Địch Nhân Kiệt đi sang một bước chắn giữa hai người, khom lưng nói:

- Học sinh nhận lệnh.

Lý Cương mỉm cười vỗ vai Địch Nhân Kiệt:

- Giỏi lắm, đại trượng phu phải lập công dựng nghiệp mới được, như thế về nhà mới có thể ưỡn ngực lên, cẩn thận chút, dẫn mọi người an toàn trở về.

Địch Nhân Kiệt cúi mình xuống, để Lý Cương vỗ thoải mái hơn. Vân Diệp thở dài, y thấy Tiểu Vũ đang nhéo hông Địch Nhân Kiệt, không biết sao hắn chịu được.

Mình không đi được, đại thống lĩnh của thủy sư Lĩnh Nam ở lại Trường An đã bị người ta lên án rồi, ra sa mạc làm cái gì?

Lý Thừa Càn cũng thấy lời của Lý Cương rất đáng suy nghĩ, chuẩn bị về thẩm vấn tín sứ biên quân.

Trên đường về Địch Nhân Kiệt luôn mồm dỗ ngọt Tiểu Vũ, nhưng mặt Tiểu Vũ như phủ một lớp sương, bất kể hắn nói gì tay vẫn không rời chỗ thịt mềm bên hông hắn.

- Tiểu Vũ, đừng làm khó nó, con cũng thấy rồi, chuyện hôm nay không thể cự tuyệt.

Vân Diệp không nhịn được lên tiếng.

- Sư phụ, Lý Cương tiên sinh làm khó nhà ta ấy, vốn không cần Tiểu Kiệt đi, ông ấy bảo Tiểu Kiệt đi là nhắm vào hộ vệ nhà ta, Tiểu Kiệt đi, sư phụ thế nào cũng phái cao thủ đi cùng, như thế an toàn của mọi người mới có đảm bảo, hừm, lão hồ ly.

- Hừm, con mới là tiểu hồ ly, không cần phải dùng tâm kế với ta, sư phụ biết, Tiểu Kiệt tới Lâu Lan đi qua Thiện Thiện, ở đó có một quán thịt dê tên Đông Lai Thuận, Tiểu Kiệt chỉ vào đó nói hai cân thịt dê, nửa cân tỏi nhắm rượu sẽ có người tiếp ứng, cầm lấy thể bài này, hắn sẽ toàn lực giúp con.

Tiểu Vũ kinh ngạc nhìn sư phụ đưa cái mộc bài cũ nát đưa cho Địch Nhân Kiệt, tuy nàng không biết người tiếp ứng là ai, nhưng sư phụ luôn mang cái mộc bài này trên người, chứng minh người kia không tầm thường. - Cẩu Tử sẽ đi cùng con, Thiết Đản đang ở Trường An, mang nó đi cùng, Hi Đồng để hắn lại là muốn tìm đường tiến thân cho nhi tử, không tiện mở miệng xin ta quan chức, lần này có thể danh chính ngôn thuận an bài chức vị rồi, trong nhà còn có ba lão binh Tây Vực, đem cả đi.

- Ta không cần biết con tìm được gì ở sa mạc không, gây ra họa tày trời cũng chỉ cần về được Trường An là sư phụ sẽ có cách, giữ mạng mới là chuyện con lên làm, sư phụ cho con nhân thủ và vật tư không phải là để con lập công, mà là để giữ mạng, muốn lập công về Trường An sẽ có cơ hội.

Địch Nhân Kiệt quỳ trên sàn xe cung kính cùng Tiểu Vũ hành lễ với Vân Diệp, nghẹn ngào nói:

- Sư phụ lo lắng như thế làm con hổ thẹn, nhất định sẽ an toàn trở về, không phụ ủy thác của sư phụ.

- Thế mới đúng, phải dưới điều kiện bản thân bình an vô sự mới nói tới chuyện vì nước vì dân, phân thắng bại không ở nhất thời, đôi khi chỉ cần sống lâu hơn đối phương là thắng rồi. Nhớ kỹ, đám khốn kiếp ở Tây Vực đều mang tôn chỉ phú quý tìm trong gian nguy, nhà ta thì không cần, không biết tiến thủ cũng hơn cái tư tưởng ngu xuẩn đó trăm lần, còn sống là có hàng vạn khả năng.

Vân Diệp nói một câu là Tiểu Vũ gật đầu một cái, còn không ngừng dặn Địch Nhân Kiệt không được quên, dù bỏ chạy trở về cũng không mất mặt, chỉ cần về là lập tức thành thân, tuyệt đối không có chuyện xem thường hắn.

Về nhà mới biết vì sao Lão Tiền tới thư viện tìm mình, thì ra là Trình Xử Mặc đến, tên này giờ lại vào Tả Vũ vệ, đeo cái hàm giáo úy nghênh ngang khắp nơi, không biết hôm nay tới có việc gì.

- Nghe nói Tả Vũ vệ sắp xuất binh rồi, ta nhận công việc này, định tới Tây Vực một vòng, tới nhà người kiếm vài thứ mang đi dùng.
Trình Xử Mặc đang lục lọi trong kho thấy Vân Diệp về nói một câu không đầu không cuối:

Không cần nói cũng biết Trình Xử Mặc cũng sẽ đi Lâu Lan, kho của Vân gia rất nhiều thứ, Vân Diệp có sở thích sưu tầm những thứ kỳ quái, cái túi mãng xà này rất hợp du hành sa mạc, không chỉ chứa đồ, quan trọng nhất có thể phòng kiến bọ, nếu túm miệng túi thổi khí vào còn có thể dùng làm túi khí.

Trình Xử Mặc lại tới kho vũ khí lấy hai cái nỏ cường lực, không nói với Vân Diệp rằng mình sắp đi đâu, Vân Diệp cũng không hỏi, quy củ trong quân phải tuân thủ.

- Ta chuẩn bị đồ cho ngươi rồi, lần này phải nghe lời ta, cố gắng mang đi thật nhiều, không được thiếu thứ nào hết, chết cũng không chết ở cái nơi quỷ quái đó, chú ý đừng xung đột với biên quân, nếu kích động đám đó, khiến các ngươi mất mạng thì không đáng, về sau có giết sạch biên quân cũng vô nghĩa.

Trình Xử Mặc chọn cả một xe đồ, khi lên ngựa rồi Vân Diệp còn dặn dò.

- Ngươi yên tâm, ta từ nhỏ sống trong quân doanh, nếu có chuyện vẫn rút lui an toàn được, mấy nhà chúng ta đều là tướng môn, biên quân có vô pháp vô thiên cũng chẳng dám ra tay với ta. Cha ta nói rồi, dẫn toàn bộ người thư viện về là công lớn, còn chuyện khác sẽ có người cho đáp án.

Vân Diệp gật đầu, có Trình Xử Mặc, an toàn của Địch Nhân Kiệt càng thêm an toàn, thế cũng tốt, nhiều bộ hạ của Trình Giảo Kim làm tướng quân ở Tây Vực, quen thuộc nơi đó, không giống thủ hạ của Vân Diệp lên bờ không bằng cái rắm. Lão gia tử tuy mấy năm qua không cầm quân nữa, nhưng uy danh vẫn còn, chỉ cần là người quân ngũ không ai dám coi thường.

Khi ở đời sau Vân Diệp biết Lâu Lan biến mất là một nghi vấn cực lớn, chết bao nhiêu người cũng không làm rõ được, hiện Lâu Lan vừa mới biến mất, nói không chừng tìm ra manh mối.

Có điều chuyện này không liên quan gì tới mình cả, gần đây Lý Nhị cứ nghi thần nghi quỷ, nhìn ai cũng giống phản nghịch, chỉ cần có chút nghi ngờ là làm rõ ràng, trong cung biến hóa rất lớn, một số người quen cũ biến mất rồi, hiện giờ vào cung, tiền điện chỉ biết Nghiêm Tùng, tới hậu cung chỉ nhận ra Đoàn Hồng.

Lần trước ngồi ở lan can bạch ngọc nghỉ ngơi có hoạn quan cầm phất trần ra đuổi, tuy tên hoạn quan đo bị đánh một trận vẫn yêu cầu Vân Diệp xuống, che mặt nói lan can do hắn phụ trách, nếu là những người cũ tuyệt đối không ai dám làm thế với Vân Diệp.

Chẳng hiểu Lý Nhị nghĩ gì, ở cùng huân quý tựa hồ không có cảm giác an toàn, nhưng một mình đi trên đường nhìn ngang ngó dọc lại chẳng lo lắng gì, hứng trí lên còn ngồi ở cửa phường tán phét với lão hán phơi nắng, cùng chửi bới mấy tên kỵ sĩ chạy qua, vì họ làm bụi cuốn lên.

Tiểu Vũ làm mỳ thịt dưa chua cho Địch Nhân Kiệt, Vân Diệp thích ăn dưa muôi, trước khi nhập đông đã muối cả chum, nhưng ăn một lần, Vân Diệp không thích nữa, thì ra nấu thành canh chua mới là thứ mình thích, hiện giờ nhìn đã thấy ngán.

Nhưng người Vân gia lại thích, nhất là Địch Nhân Kiệt, thích ăn mỳ với dưa chua, ăn không biết chán, khẩu vị của Tiểu Vũ thì giống Vân Diệp, không phải thứ hương sắc vẹn toàn không ăn.

Bê bát mỳ ngồi ở dưới mái hiến ngắm tuyết rơi, Tiểu Nha uốn éo đi qua trước mặt, sửu nha đầu cuối cùng cũng biết trang điểm rồi, một thân váy mềm vàng nhạt, ngoài khoác da cao trắng muốn, không ngờ lại xinh đẹp hẳn lên. Tiểu Nha hoạt động cực nhiều tạo nên thân hình lả lướt, chẳng biết có dùng thần khí nào không, bộ ngực trước kia chẳng thấy đâu giờ có vài phần nảy nở, nữ nhân đẹp vì người mình yêu đúng là không phải nói dối.

Chương 1123: Tuyết lớn

Ăn hết bát mỳ mà tuyết vẫn chưa rơi, Tiểu Nha đã đi lại ba lần rồi, Vân Diệp đặt bát xuống bực mình nói:

- Nhìn thấy rồi, xinh đẹp lắm, sẽ làm Lý Hữu mê chết luôn, muội mặc thêm nhiều một chút được không hả, có khuê nữ nhà ai để hở cổ chạy rông thế kia không, không sợ lạnh à?

Tiểu Nha lập tức nhảy tới nằm trên lưng Vân Diệp làm nũng, nàng lộ cổ ra để cho ca ca nhìn, tẩu tẩu lấy mất của hồi môn, không cho nàng dùng, trong đó có chuỗi trân châu hồng, nàng muốn đeo bay giờ.

- Đã nói là của hồi môn rồi, giờ lấy làm gì, ai đeo trân châu giữ ấm không? Tuyết sắp rơi rồi, ngoài trời lạnh tới không thò tay ra ngoài được, nếu muội bị phong hàn thì sao đưa cơm cho Lý Hữu được.

Tiểu Nha ủ rũ bỏ đi, rất quy củ thu dọn bát của ca ca, Vân Thọ dẫn hai gia đinh chuẩn bị ra ngoài, thấy phụ thân ngồi dưới hành lang, gọi to:

- Cha, hài nhi đi thăm trang tử một chuyến, sắp có tuyết rồi, mấy hộ mới tới chưa làm nhà xong, phải ở lều có, hài nhi đi xem có chắc chắn không.

Chuyện này phải cho phép, con mình biết quan tâm tới trang hộ rồi, tuy biết khả năng nó tới núi đuổi gà rừng còn lớn hơn. Lão Tiền ở bên cảm động lau nước mắt:

- Hầu gia xem, đó là thiếu gia nhà ta, tuổi còn nhỏ đã biết lo nước lo dân, cả trang theo nhà ta hưởng phúc, trong trăm năm tới, nhà ta chỉ có hưng vượng.

Vân Diệp nghe chỉ muốn khóc, trang hộ sống khỏe phây phây, chỉ có quan viên huân quý là nơm nớp lo sợ, Lý Nhị khởi xướng quan viên tiết kiệm, nghe nói lò than trong phòng quá ấm, dễ làm quan viên sinh lười nhác, thế là lượng cung ứng than giảm đi một nửa. Vân Diệp tới thượng thư tỉnh có việc, thấy quan lại trong đó lạnh co ro, nước mũi ròng ròng, viết chữ xiêu vẹo.

Nha môn binh bộ dưới thượng thư tỉnh tới lượt Vân Diệp đi trực, vốn có thể đá bóng cho mấy tên thị lang, nhưng mấy tên này đều cáo bệnh, không biết có phải bệnh thật không, ai cũng nói mình tuổi cao sức yếu, nên thống lĩnh thủy sư thân cường lực tráng lại còn làm biếng bao năm chưa từng đi trực liền ngồi trên đại đường, y còn cái hàm binh bộ thị lang nữa mà.

Binh bộ thượng thư là Đỗ Như Hối, nhưng ông ta không sử lý chuyện vụn vặt này, nên do mấy vị thị lang lần lượt trực ca.

Bành Văn Thọ ti lang trung vũ khố thanh lại ty ôm một chồng văn thư tới đặt lên bàn:

- Được Vân hầu tọa trấn binh bộ đúng là phúc của đám tiểu lại, số công văn này khá lâu rồi, giờ không phê duyệt e có chuyện. Lũng, Hoài đều cấp bào, hạ quan lo phủ binh huấn luyện khai xuân sẽ bị ảnh hưởng.
- Lão Bành, chúng ta tiếp xúc không phải là một hai lần nữa, đều là huynh đệ cùng hội cùng thuyền cả, ngươi nói thật cho ta nghe, ba lão vương bát Hàn Viện, Lô Thừa Khánh, Dương Hoằng Lễ giở trò gì thế, bọn họ trốn tránh cái gì? Ngươi nói thật cho ta nghe, ta sẽ dựa vào thực tế xử lý công văn, nếu ngươi che giấu, ta lập tức trúng gió về nhà tĩnh dưỡng. Ta biết chuyện không giải quyết, ngươi mới gặp chuyện chứ không phải ta, roi chỉ đánh lên mông ngươi, chẳng dính dáng gì tới ta cả.

Bành Văn Thọ tựa hồ biết Vân Diệp sẽ hỏi thế, đành đáp:

- Hầu gia, năm ngoái bởi vì chuyện của Hầu Quân Tập mà bệ hạ giảm một thành dự toán kho vũ khí, mọi người đều kiếm cơm từ quân ngũ, vì mạng già trẻ của Hầu gia, cắn răng mà chịu cũng đành đi. Nhưng khai xuân năm nay hộ bộ trực tiếp chặn một thành dự toán của binh bộ, tạo thành thiếu hụt quân giới, ba nơi Tây Vực, Liêu Đông, thảo nguyên không thể thiếu quân khí được. Giang Hạ vương đang dùng binh ở Nam Chiếu, quân giới không dám giảm, quân giới của Thập lục vệ cũng không ai dám bớt, đành phải lấy của Lũng Trung, Hà Tây, Hoài Nam. Ba nơi này kho vũ khí đã trống rỗng rồi.

Ba nơi này thúc giục rất gấp, Chiết Trùng đô úy đã hò hét muốn dâng tấu cáo trạng bệ hạ rồi, muốn hỏi quân giới có phải bị binh bộ tham ô hay không, chuyện này do binh bộ và các đại lão giao dịch với nhau, không bày ra nói được. Nên ba vị thị lang đành cáo bệnh.

Vân Diệp nở nụ cười, nếu chuyện khác thì mình còn không dám quyết bừa, chứ liên quan tới Hầu Quân Tập và Thập lục vệ thì dễ rồi, Thập lục vệ chưa bao giờ thiếu quân giới, mình từ Tả vũ vệ mà ra sao chẳng hiểu mánh khóe trong đó, vũ khí của tương tác giám xưa nay luôn ưu tiên trang bị cho Thập lục vệ, dự toán này không thuộc binh bộ, thuộc về thiếu phủ giám hoàng gia. Trường Tôn thị mấy năm qua hình như bắt đầu hứng thú với chính sự, quyền lực thiếu phủ giám càng lớn, người khác tưởng do dã tâm của bà lớn lên, Vân Diệp thì rõ tất là do Lý Nhị thao túng, ông ta định đánh thiên hạ một lần, rồi mua lại.

Vân Diệp phê chuẩn cho phép vận chuyển vũ khí tới ba nơi đó, lại lấy văn thư của Thập lục vệ, bác bỏ yêu cầu quân giới của họ, sau đó đưa cho Lão Bành.

Lão Bành mở ra xem, tý trất khớp hàm:

- Không cho Thập lục vệ một kiện quân giới nào. - Không cho, muốn quân giới bảo họ tìm ta, ta phê, ta phụ trách.

Bành Văn Thọ vái Vân Diệp thật sâu, ôm văn thư chạy thật nhanh, muốn nhanh chóng định đoạt việc này, tránh đêm dài lắm mộng.

Quyền nắm trong tay phải dùng, công đường khác lạnh như hố băng, công đường binh bộ thì ấm như xuân, thái giám phụ trách than lửa trong cung vừa kéo từng xe than tới, Vân Diệp ngang ngược chặn lại, lấy đủ cho binh bộ nha môn đốt vài ngày, còn về nha môn khác có than sưởi ấm hay không thì Vân Diệp thấy không liên quan tới mình.

Trà ngon trong nhà cũng mang tới, nướng khoai tây, uống trà, binh bộ trên dưới hài hòa vui vẻ, vừa tán gẫu vừa xử lý công vụ, Khương Tuyền của Võ tuyển thanh lại ti ngứa mắt với tác phong tản mạn của Vân Diệp, phẩy tay áo bỏ đi, với người ngay thẳng, Vân Diệp luôn tôn kính, không cưỡng ép.

Chẳng hi vọng ít than với trà mua được lòng người, vị kia tâm tư quá nặng rồi, Phòng Huyền Linh tới binh bộ kiểm tra cũng cười tít, ngồi xuống uống cốc trà, sưởi ấm. Tuy phòng ông ta chưa bao giờ có chuyện lạnh, nhưng kịch thân dân Lão Phòng đóng rất đạt.

Tuyết rơi quá thể đáng, vừa lo khai xuân bị hạn hán, giờ mọi người lại lo khi gió xuân thổi tới tuyết tan đi có bị lụt không.

Sáng sớm mở cửa ra, tường tuyết dày hai xích xuất hiện ngay cửa, phó dịch vất vả nửa ngày mới dọn đi được, không đi tảo triều được nữa. Tuyết đọng ở các phường đều bị dọn sạch, trên đường Chu Tước lại chất cao nửa người, Vượng Tài lao vào tuyết nghịch ngợm, Vân Diệp phải sai phó dịch cứu nó bị lún trong tuyết ra.

Thiết bị sưởi ấm của phường Hưng Hóa là tốt nhất, nhiều đại lão thích tới đây ở trong mùa đông. Ngụy Trưng, Đỗ Như Hối và Vân Diệp nhíu mày lo lắng nhìn tường tuyết.

- Ngụy công, Đỗ công, tiền lương một tháng của chúng ta mất rồi, tiếc quá, còn hi vọng dựa vào chút tiền lương mua cho nhi tử bộ áo mới, giờ thì tan thành bong bóng rồi.

Ngụy Trưng trừng mắt lên nhìn Vân Diệp, coi lời cay nghiệt của y như gió thoảng bên tai, tăng cường tính kỷ luật của quan viên do ông ta đề ra, ông ta cho rằng quan viên tản mạn thành thói, phải tăng cường quản lý, chỉ cần một lần không dự tảo triều sẽ bị trừ lương. Chuyện này đã thành trò cười lớn nhất, có quan viên nào dựa vào chút bổng lộc mà sống đâu.

Vân Diệp tính về nhà đóng cửa ngủ tiếp, Ngụy Trưng định giải quyết tuyết đọng trên đường Chu Tước, mười mấy ngày không ra ngoài với nhà bần hàn mà nói không chừng sẽ chết đói.

Uy tín của Ngự sử đại phu cực cao, hạ lệnh một tiếng, Vân gia chỉ có gia chủ mang Vượng Tài chuồn, phó dịch khác dù nam hay nữ đều bị Lão Ngụy mượn đi dọn một con đường trên đường Chu Tước.

Chương 1124: Lại đánh cược

Người Đường rất thích lao động công ích, chỉ cần có một người làm là toàn Trường An làm, tốc độ mở đường nhanh hơn dự liệu của Vân Diệp, vừa mới ngủ một giấc Lưu Tiến Bảo đã bẩm báo đường thông rồi, trong lời hắn hình như còn có chút thành phần khinh bỉ.

Đạp Lưu Tiến Bảo hai cái, mình là chủ nhân còn không xấu hổ, ngươi là tên phó nhân xấu hổ cái gì, chẳng qua là Lão Ngụy đi đầu xúc tuyết, hầu gia về nhà ngủ thôi, có gì mất mặt đâu.

Gặp lại Ngụy Trưng thì lão già này giày bê bết bùn đất, chẳng giống quan viên gì cả, Vân Diệp từ trên xuống dưới chỉnh chu. Thấy Vân Diệp, lão già cười:

- May quá, may quá, không làm lỡ Vân hầu tảo triều, đúng là chuyện may lớn trên đời, chúng ta lên đường thôi.

Lão già đi giày bẩn lên triều là để khoe công với hoàng đế đây mà, bùn đất chứng minh bản thân vất vả cỡ nào, Vân Diệp ác độc suy đoán.

Có điều đi trên tường tuyết là một trải nghiệm mới, trẻ con nghịch ngợm còn nhảy xuống tường tuyết tạo ra những hình thù kỳ quái, mọi người đều biết băng đăng của thư viện, muốn nặn ít tượng tuyết là thường thôi.

Đi đường mới biết tự phát thông đường không chỉ mình đám Ngụy Trưng, quân đội trong hoàng cung cũng tham gia, nếu lúc này Vân Diệp đứng trên khinh khí cầu nhìn xuống sẽ thấy cả Trường An như mạng nhện.

Nghị đề hôm nay của triều đường là chẩn tai, trận tuyết lớn này không chỉ bao phủ Trường An, nói không chừng cả Quan Trung cũng gặp họa, hiện đường bị lấp kín rồi, không ai biết tình hình bên ngoài ra sao.

Triều đường im phăng phắc, tai họa tới quá bất ngờ, người Đường thích ở trong nhà gỗ, nhiều nhà ở trong lều cỏ, bị tuyết đè sập là chuyện thường.

Vân Diệp chẳng quan tâm, Vân gia trang tử toàn bộ là nhà gạch mái ngói, lại còn mới xây mấy năm qua, nhà cầu kỳ chút còn dùng xi măng, với Vân gia trang tử mà nói chút thiên tai này chẳng là gì, nói không chừng các trang hộ còn cho rằng ông trời cho ngày nghỉ, lúc này rất hợp ngồi trên giường ăn lẩu, nghỉ tới đó chỉ muốn nhanh nhanh về nhà làm nồi lầu.

- Vân Diệp, bách tính gặp thiên tai ngươi vui lắm à?

Lý Nhị rít lên mấy chữ từ kẽ răng, vẻ mặt đắc ý của Vân Diệp bị ông ta nhìn thấy, lòng phẫn nộ:

Bình thường Lý Nhị ở triều đường chẳng quan tâm tới mình, hôm nay làm sao thế? Tiết Vạn Triệt nhìn Vân Diệp như nhìn thằng ngốc, lúc này ai cũng bày ra bộ mặt cha chết, chỉ ngươi cao hứng, không nổi bật mới là lạ. Bất giác nhích người tránh đi, hi vọng Lý Nhị không cho rằng hắn cũng đang vui.

Lý Nhị ghét nhất là khi mình thương tâm thì người khác lại vui vẻ. Ở tang lễ của Lý Uyên, Triệu vương Lý Nguyên Cảnh không may cười một tiếng, nghe nói tới nay bổng lộc thân vương bị cắt rồi, mình phải có lý do thích hợp không thì toi.

- Bệ hạ, Quan Trung gặp thiên tai, thần tất nhiên đau lòng, nhưng vừa rồi thần nghĩ tới làm sao tra xét tình hình thiên tai, bất giác vui mừng, cho nên thất thố, xin bệ hạ thứ tội.

Nghe thế Tiết Vạn Triệt lại nhích ra xa một chút, nói bố láo mà, xe trượt đặt lên cũng chẳng kéo đi được, Trường An đã bị tuyết vây chặt rồi.
Lý Nhị thì lại lập tức sáng mắt lên, Vân Diệp luôn nghĩ ra cách người khác không ngờ tới, hỏi vội:

- Vân khanh có cách gì mau mau nói ra, thiên tai nặng thêm từng ngày, không trì hoãn được.

- Bẩm bệ hạ, mặt đất không đi được thì chúng ta bay lên trời, ở trên trời dù không thể bay bao xa, nhưng lên cao nhìn xa cũng là biện pháp không tệ, ở trên trời dùng kính viễn vọng, tình hình xung quanh Trường An sẽ lọt hết vào tầm mắt, nơi nào thiên tai nặng thì chúng ta ưu tiên mở đường tới đó, như vậy cứu tai có thứ tự trước sau, giảm thiểu tổn thất.

- Bay lên trời?

Phòng Huyền Linh buột miệng thốt ra, không chỉ mình ông ta mà văn võ khắp triều đều kinh ngạc, mộng bay lên trời không ít, nhưng trước giờ chưa thấy ai thực sự bay lên.

- Lời này thật không?

Lý Nhị chưa hỏi thì Ngụy Trưng đã hỏi trước, Lý Nhị liền ngừng hỏi, nheo mắt xem Vân Diệp ứng phó thế nào, hiện giờ ông ta tin con người có thể bay lên được, Lý Thái đã chứng minh điều này. Nhưng chứng minh thì chứng minh, cách của Lý Thái còn con đường dài phải đi, hiện giờ hắn mới chỉ đưa được người ta tới Tây Thiên.

Phòng Huyền Linh thấy trên mặt Vân Diệp hiện lên nụ cười quen thuộc thì chuông báo động reo vang, ông ta nhớ rõ, khi Vân Diệp xẻo thị hộ bộ chính là cái bản mặt này, dùng bốn miếng sắt bán mấy vạn quan tiền cũng là bản mặt này, gần nhất là bản mặt này khi chuẩn bị mua hải đảo ở cửa sông Trường Giang.

Quả nhiên Vân Diệp rời hàng nói với văn võ toàn triều:
- Đánh cược, một nghìn ngân tệ làm cơ sở, nếu ta không bay lên được, sẽ trả số tiền này, nếu bay lên được thì Vân mỗ cười mà nhận vậy.

Lý Nhị thấy Vân Diệp giở lại mánh cũ thì lập tức yên tâm, dựa lưng vào ghế xem y biểu diễn, chỉ cần Vân Diệp đề xuất đánh cược là y thắng chắc rồi, tuy chuyện này khoa trương một chút, kỳ quái một chút, ông ta vẫn cho rằng tên tiểu tử này thắng.

- Không thể nào!

Không ngờ người đầu tiên nhảy ra là Lý Thái, tên này hơi điên rồi, hắn nghe nói Vân Diệp cũng đang nghiên cứu cách bay lên trời, nhưng chưa bao giờ coi ra gì, cho rằng Vân Diệp không thể vượt qua mình, mình có nguồn lực lớn nhất trên đời, làm ngày làm đêm chỉ có chút manh mối, khoảng cách bay lên được còn rất xa.

Vân Diệp suốt ngày chơi bời, gần đây nghe nói y chủ chính binh bộ, bằng vào cái gì y vượt qua mình?

- Ta đánh cược với ngươi, nể tình bằng hữu ta đặt ít một chút, một vạn ngân tệ, lập khế ước luôn.

Lý Nhị thấy Lý Thái nói thế lại có chút lo lắng, lo không bay lên trời được thì làm sao? Vì luận ai hiểu Vân Diệp nhất thì đó là Lý Thái, Lý Nhị phát hiện nhi tử mình nóng rồi, không phải đóng kịch với Vân Diệp.

Vân Diệp có chút tức tối, lấy triều vật chỉ Lý Thái không nói ra lời, Lý Thái hả hê nói:

- Ai bảo ngươi phét lác, ngươi có thể đưa người lên trời, ta hoàn toàn tin, nhưng vào lúc này ngươi dám buông lời ngông cuồng đó là tự làm tự chịu, dù sao Vân gia nhiều tiền, coi như quyên cho nạn dân.

Trên triều đường luôn có kẻ hận Vân Diệp không chết, ví như Lệnh Hồ Đức Phấn, ông ta vốn không hy vọng báo thù được Vân Diệp nữa, không ngờ có lúc vén mây thấy trăng, Vân Diệp phét lác bị vạch trần.

- Lão phu cược Vân hầu không thể bay được lên trời trước khi tuyết ngừng rơi, năm nghìn ngân tệ!

Lão già cực kỳ độc ác, định chắc luôn thời gian, tránh Vân Diệp chơi trò văn tự.

Lý Thừa Càn lo Vân Diệp thua khuynh gia bại sản, vì người cược Vân Diệp không bay lên được rất nhiều, ví như Trường Tôn Vô Kỵ cười âm hiểm đặt một vạn ngân tệ, còn đặt mấy nghìn ngân tệ nhiều không kể siết.

Bay lên trời là khó khăn mà mấy năm qua Đại Đường toàn lực công phá, Lý Thái, Hi Mạt Đế Á vì nó mà nỗ lực bao nhiêu, Lý Thừa Càn hiểu rất rõ, hắn không tin Vân Diệp có thể bay lên được. Thấy Vân Diệp mặt mày rầu rĩ, vi thế không đành lòng, lấy dũng khí đặt một vạn ngân tệ Vân Diệp có thể bay lên được, coi như trọn tình huynh đệ.

Lão Trình, Lão Tần, Lão Ngưu, Lão Úy Trì cũng thở dài đặt Vân Diệp có thể bay được, bọn họ cho rằng đó là nghĩa vụ của mình, con ngươi Lý Tịnh co lại thành mũi kim, trực giác lãnh binh nhiều năm cho ông ta biết trong này có chuyện gian trá! Nhưng chuyện bay lên trời làm người ta quá khó tưởng tượng, do dự hồi lâu, quyết định đứng ngoài, khi không nắm rõ sự thế, ông ta luôn làm thế.

Chương 1125: Trong dự liệu

Vân Diệp đúng là đang bi thương, không phải vì mình sẽ thua, mà vì người Đường thiếu sức tưởng tượng, khi bí thư thừa đem xấp giao kèo vào ta mới tỉnh lại.

Lắc đầu nói:

- Các ngươi cho rằng trên đời không có lương thực một mẫu sản xuất ba mươi gánh, lúc ấy khoai tây xuất hiện. Các ngươi cho rằng không thể giải quyết vấn đề móng ngựa mài mòn, thì vó sắt xuất hiện. Các ngươi cho rằng thép bách luyện phải rèn mới ra thì lò cao xuất hiện... Hiện giờ vì sao không tin con người có thể tự do bay trên không? Vì sao không tin ta lần nữa?

Lý Nhị cười khà khà:

- Nói xuông vô nghĩa, mắt thấy mới là thật, nếu ngươi đã tự tin như thế, trẫm cũng tặng ngươi hai vạn ngân tệ tiêu, chỉ cần lập tức có thể bay lên. Trẫm không tiếc chút tiền đó.

Lý Thái ghé tới bên Vân Diệp nói:

- Ta tính giúp ngươi rồi, chỉ cần ngươi mang lợi ích thu được ở Lĩnh Nam ra là có thể trả hết nợ, không phải lo cả nhà chết đói, cho ta biết máy phi hành ở đâu? Đừng nói với ta tự ngươi bay lên được, nếu ngươi dám nói thế, ta lấy mạng ra cược.

Có thêm hai vạn ngân tệ, Vân Diệp lập tức không còn bi thương nữa, mẹ nó người Đường thiếu trí tưởng tượng liên quan chó gì tới ta, có tiền mua sữa nuôi con là được rồi, vừa lật xem giấy đánh cược vừa nói:

- Tân Nguyệt và đám Tiểu Nha đang chế tác, ba ngày trước chỉ còn chút công tác nhỏ, lúc này chắc xong rồi.

- Tân Nguyệt? Tiểu Nha? Lão bà và muội tử của ngươi?

Lý Thái mặt đỏ bừng bừng:

- Chính là họ, có phải ngươi không quen đâu, tên chó má Tiết Vạn Triệt dám cược ta thua, không khiến các ngươi khuynh gia bại sản không hả mối giận trong lòng.

Vân Diệp nhỏ giọng nói:

Lý Thái sắp nghiến nát răng rồi, mình vất vả chế máy phi hành, Vân Diệp nhởn nhơ dạo chơi, tùy tiện giao công tác trọng yếu cho một đám phụ nhân, phụ nhân trừ may vá ra thì làm được cái gì?

Không đúng, may... may vá? Lý Thái choàng tỉnh, tóm cổ áo Vân Diệp rống lên:

- Ngươi tìm được vải chống lửa rồi phải không? Ngươi muốn chế tạo quả nhiệt khí cầu khổng lồ chứ gì?

Vân Diệp hất tay Lý Thái ra, tức mình nói:

- Ngươi theo đuổi tốc độ, ta không cần, chỉ cần bay lên là được, bay lên mây có thể thừa gió phi hành. Sáng ở Trường An, tối ngủ Lạc Dương, sướng làm sao.

- Ngươi cho rằng đây là trò chơi à?

Lý Thái đã rít lên rồi:

- Ha ha ha, rất nhiều nghiên cứu với mục đích là để vui chơi, mặt đất chán rồi thì lên núi chơi, núi chán rồi thì nhảy trên núi xuống, chẳng phải ngươi cũng nhảy dù không biết chán đấy à? Nhảy dù chán thì bay lên trời, lên trời chán thì bay lên mặt trăng, ai cũng nói Bạch Ngọc Kinh ở mặt trăng, có cơ hội ta muốn đi xem.

Vẻ mặt Vân Diệp vô cùng ác liệt.

Lý Thái gào thảm thiết: - Trả tiền cược cho ta, gần đây ta nghiên cứu phi hành rất tồn tiền, không thể tổn thất một vạn ngân tệ, trả lại đây.

Lý Nhị cười rất vui vẻ, ông ta biết Vân Diệp làm cái gì rồi, một cái đèn Khổng Minh to lớn mà thôi, ông ta rất hưởng thụ cảm giác nắm mọi thứ trong tay này, còn về phần hai vạn ngân tệ không là cái gì. Chỉ cần việc làm của Vân Diệp nằm trong dự liệu, là có thể chấp nhận, như Lý Thái nói tự mình bay lên mới là đáng sợ, nếu xuất hiện người như thế, việc đầu tiên Lý Nhị làm không phải là quỳ bái, mà đích thân dùng nỏ tám trâu bắn tên người chim đó xuống.

Vân Diệp lại thắng rất nhiều tiền, không biết hoàng hầu có thể thu lại bao nhiêu.

Lý Nhị tính sẵn rồi, nhưng Vân Diệp giơ chồng giấy đánh cược ra nói:

- Bệ hạ, vi thần thắng rất nhiều tiền, không bằng lấy một nửa ra chẩn tai được không?

Chẩn tai phải hỏi cho rõ ràng, quan niệm ân uy xuất phát từ quân thượng đã ăn sấu vào lòng người, ăn mày tới nhà ngươi cho bát cơm là biểu hiện của thiện tâm, tiếp tế vài người không là cái gì, nói không chừng quan phủ còn tặng biển nhà lương thiện. Nhưng nếu ngươi lấy mấy chục vạn ngân tệ ra tế bần thì đợi ngươi chỉ có đồ đao thôi, Thẩm Vạn Tam giúp Chu Nguyên Chương sửa thành Nam Kinh, tường thành chưa sửa xong ông ta đã lên đoạn đầu đài, mua lòng người luôn là đại kỵ.

- Vân hầu còn chưa thắng cơ mà, hiện hai chân ngươi còn đặt trên mặt đất, chưa bay lên trời, nói thắng có phải là quá sớm không?

Trường Tôn Vô Kỵ đi ra ấn tay Vân Diệp xuống, nhiều người nhìn phản ứng của Lý Thái, tuy không biết nhiệt khí cầu là cái gì, nhưng lập tức thấy bất an, vừa mất tiền lại thấy đối phương vênh váo trước mặt càng khó chịu:

- Vân khanh, nói cho trẫm biết máy phi hành ở đâu?

Lý Nhị chưa bao giờ dùng vẻ mặt ôn hòa như thế nói chuyện với Vân Diệp, hiện giờ ông ta rất muốn nhìn thấy người bay lên trời, tới Vân khanh cũng gọi rồi, trước kia toàn gọi tiểu tử.

- Bẩm bệ hạ, ở Vân gia trang tử, chỉ cần chúng ta thông được đường đến Ngọc Sơn là có thể nhìn thấy cảnh khí cầu bay lên.

Vân Diệp không quên gài Ngụy Trưng một cái:

- Vi thần kiến nghị do Ngụy công đào đoạn đường hơn ba mươi dặm này, ông ấy tinh thông đạo đào đường mà. Đường từ Trường An tới Ngọc Sơn qua nhiều lần nắn thẳng, không những ngắn đào cũng dễ.
Ngụy Trưng cười lớn:

- Nếu thực sự có thể thấy kỳ cảnh phi thiên, hóa giải khó khăn hiện tại, lão phu dùi lấy đầu dũi đường cũng làm.

Lý Nhị tất nhiên không để Vân Diệp làm bừa, chuyện đào đường cần một tên tiểu lại là được, đâu cần lão thần như Ngụy Trưng, lên chương trình xong tan triều, chuyện chẩn tai còn nhiều công tác phải tiến hành.

Tiết Vạn Triệt hết sức đáng thương theo đít Vân Diệp tới tận nha môn binh bộ, lòng thầm ảo não, vừa rồi bị ma ám, sao lại hồ đồ như thế.

- Vậy mà ngươi còn nói ra được, viết sai? Con mẹ nó đó là giọng người à?

Vân Diệp khinh bỉ nhìn Tiết Vạn Triệt, tên này mặt càng ngày càng dày, từ khi dạy hắn đi làm trước mặt lão bà ra sao, hắn biến thàn người không có giới hạn nữa, tin đồn ở Trường An hắn còn coi như không, mấy câu mỉa mai của Vân Diệp có là gì.

- Ta không có học vấn gì cả, ngươi cũng biết mà, lão bí thư thừa thật tùy tiện, ta chỉ muốn xem trên giấy viết gì thôi mà.

Tiết Vạn Triệt vẫn vô cùng thành khẩn.

Vân Diệp tức run lên, tìm giấy đánh cược của Tiết Vạn Triệt ra quát lớn:

- Ngươi nhìn cho kỹ, trên đó viết...

Không nói tiếp được, giấy bị ăn mất rồi, tên chó má vừa nhai vừa hỏi:

- Viết cái gì? Không nhìn rõ.

Đá cho hắn hai phát, rồi cùng cười hì hì vào binh bộ, người ta ăn mất giấy đánh cược rồi, ngươi làm được gì? Cho dù làm thế không thích hợp, nhưng thể diện vẫn phải cấp, ở thời quan viên cực kỳ giữ sỉ diện thế này là vòng vo xin lỗi rồi, một nghìn ngân tệ không thể sánh được.

- Binh bộ ấm thật, gây đây ta làm việc ở Hồng Lư tự, thiếu chút nữa bị chết cóng, có thiếu than đâu, bệ hạ cần gì phải khổ thế.

Vừa ngồi xuống Tiết Vạn Triệt liền than vãn:

- Im cái mồm ngươi lại, các đại lão còn không nói, ngươi trách móc gì chứ, chuyện ngươi tới Nhạc Châu ta đã báo lên rồi, nghĩ kỹ nhé, bệ hạ cầu huân quý rời kinh mà chẳng được, tám phần sẽ đồng ý. Ngươi tới Nhạc Châu nắm phủ binh, hai năm thay đổi một lần, căn bản không thể hình thành thế lực. Từ sau khi xảy ra chuyện, Ngũ lễ tư mã thành cơ cấu quyền lực mới, trước kia cùng lắm là giáo úy, giờ biến thái thành đội chính rồi, tức là trăm người lại có một Ngũ lễ tư mà. Ngươi ngoại từ quyền lĩnh binh tác chiến thì không có quyền gì hết, phủ binh giờ chỉ là cái gân gà, có muốn đi không?

Tiết Vạn Triệt cười đặt chén trà xuống:

- Ta không có hùng tâm tráng chí gì, chỉ muốn gần thê nhi một chút, chinh chiến nửa đời người rồi, hiện giờ ta có thể sống hết cuộc đời, ăn bát cơm phú quý là tốt rồi, đi Nhạc Châu cho thư thái, sống có tôn nghiêm một chút. Ngươi tưởng ta không để ý tới lời sau lưng à? Chẳng qua là ngậm đắng nuốt cay thôi, đi sớm cho tốt.

- Hạ thủ tàn độc thế mà không dạy được ả sao?

Vân Diệp ngạc nhiên:

- Ngươi thấy nữ nhân như thế ta còn quay lại được với ả sao? Đơn Dương cũng tự biết thế, nên càng buông thả, chẳng qua là không cho người khác biết thôi, ả định điên cuồng hủy hoại bản thân, không nói chuyện dơ bẩn này nữa, tránh bẩn tai ngươi. Nói xem, ngươi thực sự bay lên được à?

Chương 1126: Bay thôi!

Vân Diệp khí còn nhỏ đã lấy đất gây phiền toái cho kiến, đàn kiến vốn đang chạy trên bình nguyên đột nhiên gặp hòn núi cao, định vòng qua thì phát hiện xung quanh toàn núi cao, phí hết sức mới bò qua được.

Trước mặt ông trời, con người khác gì kiến đâu, chẳng qua ông trời lấy tuyết gây chướng ngại thôi, hoàng đế đã dâng hương tạ tội rồi, còn thề sửa chữa sai lầm, nhưng ông trời như đứa trẻ con không hiểu chuyện, tiếp tục đổ tuyết xuống.

Đường đã đào chỉ một đâm lại bị tuyết bao phủ, trận tuyết lớn năm Trinh Quan thứ mười sáu này rơi liên tục sáu ngày không có vẻ gì là sẽ kết thúc.

Tiếng chuông Tiến Phục tự ngày đêm không ngừng, chuông cổ lâu cách một canh giờ gõ một lần, thành Trường An rơi vào nỗi sợ không tên.

Vân Diệp cũng không ngủ nổi, Trường An chưa bao giờ có tuyết rơi lâu như thế, ông trời như muốn bù lại phần tuyết chưa rơi vào mùa đông, tuyết trong sân đã ngập tới hông, đây tuyệt đối là đại thiên tai. Cho dù Vân gia trang có chuẩn bị đầy đủ cũng bị nạn, khỏi nói tới người sống trong nhà tranh, đốt củi.

Cưỡi Vượng Tài chạy về Ngọc Sơn, hôm qua đường đào tới quán Ba Mươi Dặm, lão nương và thê tử của Cẩu Tư đã được lão binh đón về nhà, Cẩu Tử ở Ngọc Sơn không tới được.

Hôm nay chắc đã đả thông tới Vân gia trang, đi theo con đường tuyết không có điểm tận cùng, trước mắt chỉ có màu trắng phau phau, Vân Diệp thậm chí không biết mình đã đi tới đâu rồi.

Ngụy Trưng giám sát đào đường, lúc này trông ông ta không có chút phong phạm danh thần nào, mặt nghiêm nghị, không ngừng hạ lệnh cho đám tiểu lại.

May mà Ngọc Sơn chắn lại ít gió tuyết, thiên tai ở đây không trầm trọng như Vân Diệp tưởng tượng, sắp tới gần biển rồi, Vân Diệp đi giày mây song vào, mặt đáy cực rộng đảm bảo Vân Diệp không bị lún vào tuyết, nếu không phải Vân Diệp làm ra giày tuyết thì nói không chừng lúc này Lý Nhị đã bắt đầu nổi điên lên giết người rồi.

Hơn trăm tín sứ đi loại giày này, liều mạng xông vào tuyết trắng bao la, hướng về phía mục tiêu. Bốn ngày trước Lý Nhị còn trấn tĩnh phát ra mệnh lệnh, tới hôm nay mắt ông ta thành màu máu, toàn thân tỏa ra sát khí như mãnh thú ăn thịt người.

Vân Diệp về tới nhà, Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật, Linh Đang khóc sắp chết rồi, vì tin đồn Trường An đã bị tuyết nhấn chìm, lão nãi nãi thấy tôn nhi về liền thở phào, lại về Phật đường bái phật, hi vọng tuyết sớm dừng lại.

Không rảnh an ủi đám Tân Nguyệt, tới hậu viện xem, lúc này mới yên tâm, khí cầu đã hoàn thành, giỏ trúc đã lắp xong, nếu Vân Diệp hôm nay còn chưa về, Tiểu Vũ tính cho khí cầu bay lên, thuận gió tới Trường An xem xét.

Ngụy Trưng đầu tóc tán loạn cũng vào Vân gia, nhìn quả khí cầu lớn âm trầm hỏi:

- Bay được không?

- Tuyết lớn bay lên rất nguy hiểm, đỉnh khí cầu nếu bị tích tuyết sẽ không bay lên được, hoặc nửa đường rơi xuống.

Vân Diệp không nắm chắc, cả đời y chỉ thấy khinh khí cầu bay lên, chứ chưa bao giờ ngồi trên đó, đừng nói là điều khiển, giờ mà bay khả năng toi mạng rất cao. Đoàn Hồng toàn thân ướt sũng từ cổng vòm xông vào, mắt đỏ ngầu:

- Bệ hạ có lệnh, khí cầu phải bay lên.

Lời này không cho phép làm trái.

Hiểu tâm tư của Lý Nhị, tuyết đã biến Trường An thành cô thành, ông ta rất muốn biết tình hình bên ngoài ra sao, không gian bế tắc dễ làm người ta sinh cảm giác bất lực, huống hồ người lòng chứa thiên hạ như Lý Nhị, hiện tuyết lớn đã ngăn cách ông ta và giang sơn, làm sao ông ta yên ổn được.

Không lui được nữa, lúc này Lý Nhị không còn tình cảm nữa, đừng nói là Vân Diệp, dù là Lý Thừa Càn thì ông ta cũng bắt bay lên, muốn trấn an quân dân thành Trường An, bất kể thế nào khí cầu cũng phải bay.

Lý Thừa Càn, Lý Thái cũng tới, lúc này Vân Diệp đã tăng nhiệt cho khí cầu, ống dầu phun ra ngọn lửa rừng rực, mười mấy tráng hán luôn phiên bơm khí vào khí cầu, quả cầu bèn bẹt dần căng lên, cuối cùng đứng thẳng tắp, nếu không phải tám sợi dây thừng cố định nó ở mặt đất t hì nó đã bay lên rồi. Khí cầu xẹp thì không thấy nó to mấy, đến khi căng lên, Lý Thái mới phát hiện phải cao tới tám trượng, bị gió thổi đung đưa, mặt đất tựa hồ đã không thể chứa được thân hình khổng lồ của nó.

Vân Diệp nhảy vào giỏ, bảo gia tướng ném từng cái bao cát vào, tự mình điều tiết ngọn lửa, dây thừng chắc chắn hình lưới chùm lấy quả cầu, mạng có mình còn hay không hoàn toàn dựa vào mấy sợi dây thừng này.

Cùng với bao cát cho vào giỏ, Vân Diệp hạ lệnh lần lượt cởi thực ra, tới khi toàn bộ thừng được cởi, chỉ để lại sợi dây thừng lớn nhất, Vân Diệp tăng nhiệt mức lớn nhất, phùng một tiếng, ngọn lửa phun cao tới hai xích ( ~66cm).

Nhìn ống dầu hỏa trên đỉnh đầu, Vân Diệp chỉ biết cười khổ, mong cái nút làm bằng gân trâu nghiền với bóng cá có tác dụng, nếu không mình chẳng ngã chết cũng chết cháy. Van là thứ tốt nhất được chọn ra trong hơn trăm thành phẩm, tuy bị thợ mài nhẵn không còn khe hở, Vân Diệp vẫn cho dầu vào kiểm nghiệm, để một ngày xem có giò rỉ không, không phát hiện gió rỉ, đó là điều duy nhất Vân Diệp hài lòng, tài nghệ cao siêu của họ làm y tin mình có hi vọng sống sót.

Nhìn lửa cháy bừng bừng, Vân Diệp cũng thấp thỏm, y không định lên, vốn kiếm vài tên không sợ chết thí nghiệm trước rồi mình mới bay, không định hiến thân vì khoa học, trận tuyết lớn khốn kiếp, làm mình không có thời gian huấn luyện tốt thí, đành phải leo lên.

Đám Tân Nguyệt càng khóc dữ dội, vì trước đó phu quân đã nói, thứ này phải bay thử tám mười lần mới có thể chính thức ngồi lên, ai ngờ thử nhiệm lần đầu phu quân đã lên rồi, sao có thể được.

Lý Thái đột nhiên nhảy vào giỏ, giúp Vân Diệp chỉnh dây thừng, Vân Diệp cúi đầu nói:

- Xéo, nguy hiểm lắm, một mình ta xui xẻo là được.

- Chuyện ghi danh sử sách này sao để ngươi hưởng một mình, hừ, con cháu Lý gia không thiếu can đảm, chẳng may có toi đời cũng có một vị thân vương bồi táng, ngươi hãy thấy đủ đi.

Đoàn Hồng chặn không cho đám Tân Nguyệt tới, Vượng Tài hí thảm thiết ngậm dây thừng kéo Vân Diệp lại, Vân Diệp vuốt ve đầu nó, nó mới yên tĩnh lại, hai con mắt to đẫm nước mắt.

- Thanh Tước, ném bao cát ra ngoài, huynh đệ chúng ta bay thôi.

- Ha ha ha, quá tuyệt, bay thôi!

Lý Thái tựa hồ mất đi lý trí, điệu cười trở nên bất thường.

Hơn trăm người kéo dây thừng, ngay cả Lý Thừa Càn, Ngụy Trưng cũng không kìm được tới trợ giúp, Vân Diệp lại lần nữa vặn van mức tối đa, khí cầu chầm chậm bay lên trước mặt mọi người, vượt qua nóc nhà. Vân Diệp thấy khí cầu bay vững vàng rồi liền rút cắt đứt thừng, không bị níu giữ, khí cầu tức thì nhanh chóng bay vọt lên, Vân Diệp nghe thấy Lý Thái đằng sau hò hét inh ỏi, ma mới biết hắn hét cái gì.

Luôn chú ý tuyết tích trên khí cầu, kết quả mình đã quá lo, tuyết thuận theo đường cong của khí cầu rơi xuống, tầng thấp gió rất nhỏ, muốn bay phải lên cao một chút. Lý Thái không có ý kiến gì, theo lời hắn hiện giờ đã là mấy chục trượng, đủ ngã chết rồi, lên cao trăm trượng cũng chết, thà lên trăm trượng chết còn hơn.

Lý Thái không ngừng ném bao cát xuống, còn về phần có ném chết ai không thì hắn không suy nghĩ, lão tử đường đường thân vương còn lên trời liều mạng, dưới đất có vài tên xui xẻo bị ném chết cũng đáng đời.

Tân Nguyệt không khóc nữa, phu quân thực sự bay lên rồi, Na Mộ Nhật còn nhảy cẫng lên, tỉnh lại nhận ra không khí không đúng vội đổi sang khuôn mặt đưa đám, nhưng đã muộn rồi, trước mặt mọi người bị Tân Nguyệt tát hai cái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau