ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1111 - Chương 1115

Chương 1112: Ưng Chủy Nhai thấp đi rồi (2)

Đầu bếp thư viện là bá đạo nhất, bắc bếp bên bờ sông, từng miếng thịt lớn quay cuồng trong nồi, khoai tây được hầm vừa thơm vừa mềm, một bát cơm lớn rưới nước thịt lên, đắp ít thịt, rồi khoai tây, tuyệt đối là mỹ vị nhân gian.

Đồ ăn nhà Hoàng Thử làm rất tinh sảo, thị nữ cũng lay động lòng người, nhưng quý nhân không mấy ai thích tới lều ấm nhà hắn ăn cơm, đại bộ phận thích ôm cái bát lớn, ngồi quanh bàn gỗ xù xì, cái này không liên quan tới thân phận, mà mấy vị nương nương cũng ngồi đó ăn, cơm nước giống nhau, khác mỗi là hơn bọn họ đĩa rau xanh.

Trường Tôn thị quen lắm rồi, bà ăn cơm ở thư viện vô số lần, thấy Dương phi ngây ra nhìn miếng thịt trong bát, cười bảo:

- Muội quanh năm ăn chay không tốt cho sức khỏe,hôm nay phá giới đi, đây là món ăn nổi tiếng của thư viện, không ít nhà ở Trường An dựa vào chiêu bài thị kho thư viện kiếm sống đấy, thịt không ngấy chút nào, nếu không thích thịt nên ăn chút khoai tây.

Dương phi nhíu mày cắn một miếng khoai tây, phát hiện vị không tệ, cắn răng thử miếng thịt nhỏ, lập tức thích luôn vị này, đúng là khác hẳn vị thịt trước kia vẫn ăn.

Hủy Tử rất muốn ăn thịt, Lý Trì chỉ cho thịt nạc, làm nàng rất bất mãn, lén ăn miếng thịt ba chỉ, thấy ngon hơn thịt nạc nhiều, nàng cho rằng trước kia bị ca ca ăn mất không ít đồ ngon. Lý Nhị vén rèm đi vào lều, Hủy Tử lập tức bê bát cơm tới cáo trạng với phụ thân.

Lý Nhị ngăn mọi người thi lễ, ngồi xuống nhìn người trong nhà ăn cơm, bảo đầu bếp cho mình một bát, nhiều nước thịt, nhiều thịt, không cần khoai tây.

Vân Diệp ăn hết cả con gà quay, lúc này ợ ra cũng ra mùi gà quay, lấy bát nước rau áp xuống, chuẩn bị chuồn thì Lý Thái lảo đảo đi tới, Hi Mạt Đế Á cũng vậy, cả hai đều say rồi, y phục xộc xệch, trời mới biết đôi gian phu dâm phụ này làm gì.

- Đi bên này, đi bên kia, uống chén rượu vàng...

Lý Thái ngâm nga lời Vân Diệp khi say, vỗ lưng y một cái:

- Thế nào, mộng tưởng phi thiên của phụ hoàng ta có bị khơi lên không?

Vân Diệp thất kinh, lập tức nghĩ tới câu " Ưng Chủy Nhai thấp rồi." Không ngờ Lý Thái giật dây hội băng đăng có mưu đồ này.

Vội vàng ấn Lý Thái ngồi xuống, nói nhỏ:

- Hiện bệ hạ đang trong lều, kế hoạch của ngươi rất thành công, mai báo cáo với bệ hạ mộng tưởng của ngươi, nhất định sẽ được ủng hộ. Giờ câm mồm lại uống bát nước rau giải rượu, còn nói bậy bạ bị phụ hoàng ngươi nghe thấy thì ngươi xuống đất luôn đi, khỏi mơ phi thiên.

Lý Nhị ghét nhất bị người ta tính kế, bất kể là ai. Bàng Ngọc Hải cực có kinh nghiệm tổ chức tiệc tối dẫn mười mấy học sinh thư viện ra sân bóng chất một đống củi lớn, nhân lúc mọi người du ngoạn mệt rồi liền đổ dầu châm lửa, đống củi liền cháy bừng bừng, đợi khi huân quý tới, tám học sinh mặc võ phục bắt đầu múa Hồ toàn điên cuồng trên bàn, nhất là quỳ trên bàn dựa lực hông vọt lên, tức thì đốt cháy nhiệt tình khiêu vũ của các huân quý.

Tới lúc này Vân Diệp mới phát hiện ra mình là tên nhà quê chân chính, Hứa Kính Tông cũng có thể xoay tròn vài vòng, chỉ có mình mà dốt đặc. Tiết Vạn Triệt nhảy tới hứng khởi vứt mũ áo đi, lấy dải lụa đỏ buộc tóc, lộ ra lông ngực đen xì, đấm ngực như đại tinh tinh, nhảy lên bàn đấu với học sinh thư viện.

Hai người nhảy đổ mồ hôi, làn da đã ướt bóng lên, vậy mà chưa chịu thôi, vẫn bày đủ loại tư thế, Lý Cương thi thoảng uống ngụm nước quả, xem họ biểu diễn.

Chả có hứng, chỉ có đám nam nhân như gấu khiêu vũ, chẳng có nữ tử nào, đương nhiên Hi Mạt Đế Á thì chưa bao giờ được Vân Diệp liệt vào hàng nữ nhân.

Hi Mạt Đế Á leo lên một cái bàn, xòe váy múa một điệu cổ quái, quần trong thoáng ẩn thoáng hiện, người khác há hốc mồm, Lý Thái mặt đen như đít nồi.

Giọng nói tang thương của Lý Cương vang lên bên tai Vân Diệp:

- Thời đại này thật tốt, ngươi may mắn sinh ra trong thời đại đẹp nhất này, đồng thời góp công cho nó, đây là một loại phúc phận, ngươi không phải trải qua chiến loạn ly tán, không trải qua thảm kích cha ăn thịt con, không phải trải qua quá nhiều gian trá lừa lọc phản bội, thật may mắn nhường nào.

- Lão phu là người gần đất xa trời, thời gian còn lại chẳng là bao, nhưng lão phu vẫn lưu luyến thời đại này, thà thoi thóp chứ không muốn đi. Đẹp quá thôi, tiểu tử, lão phu sinh ra lúc khổ nạn, trưởng thành thời buổi loạn lạc, tham dự vào lừa gạt, nay sắp chết rồi mới được hưởng vị ngọt làm người.
- Lão phu ghen tỵ với ngươi, ngươi chỉ có hùng tráng và mỹ lệ, không gặp cảnh khuất nhục và bi ai rơi lệ, mà hai loại tình cảm đó cũng không nên xuất hiện trong tìm cảm của ngươi. Tiểu tử à, cố lên, để thời đại đẹp nhất này kéo dài thêm vài năm, để lão phu đầu thai cũng được hưởng sự tự hào từ khi còn nhỏ.

Lý Nhị và Trường Tôn thị cũng ở bên xem, Lý Cương nói những lời này với Vân Diệp, thực ra là góp ý với Lý Nhị, đừng nên tùy tiện phá hỏng thời đại này, ông ta mẫn cảm nhận ra sự thay đổi của Lý Nhị.

- Lý khanh, cương không thể bền, nhu không thể giữ, phồn hoa hết tất nhiên là vô tận bi ai, trẫm là chủ thiên hạ, khát vọng lớn nhất là thịnh thế mãi mãi ở lại mảnh đất này. Nhưng thọ mệnh của trẫm có hạn, ngàn vạn lời chúc vạn tuế cũng không làm trẫm sống thêm được một khắc, trẫm khẳng định sinh mệnh trẫm chưa đi hết, thịnh thế ắt còn, nhưng trẫm không thể đảm bảo trăm năm sau vẫn giữ được như thế.

- Cho nên trẫm trù tính trước, trước kia nửa đêm tỉnh giấc trẫm toát mồ hôi, sâu trong Thái Cực cung có cơn ác mộng trẫm, tới khi Vạn Dân điện xây xong mới được ngủ yên, vì nơi đó từng viên gạch viên ngói đều là tâm ý bách tính, chứ không phải là mồ hôi xương máu của bách tính.

- Mỗi lần phê duyệt tấu chương trẫm đều hỏi mình có đặt lợi ích bách tính lên hàng đầu không, một khi tư tâm xuất hiện, trẫm hổ thẹn không nói ra lời.

- Lão tiên sinh không phải lo, dân tâm bên cạnh trẫm, trẫm là vô địch, ai muốn phá hỏng thịnh thế, là địch của trẫm.

Nghe hai vị này nói chuyện, Vân Diệp muốn bỏ chạy, một người bảo với hoàng đế thời đại này tốt lắm rồi, ngài là hoàng đế cao cao tại thượng hưởng thụ, bách tính ở dưới cũng an tâm mà sống, thịnh thế này ta muốn hưởng thụ tới kiếp sau.

Người kia nói, không lo xa ắt có họa gần, lão già muốn sống yên thân thì giúp ta quy tụ lòng dân, lão tử phải giết một số kẻ thì thịnh thế mới có thể kéo dài.

Lý Cương thi lễ với Lý Nhị, Lý Nhị cũng chắp tay đáp lễ, hai người này không biết đạt được điều kiện gì, dù sao cũng vui vẻ cạn chén.

Tiết Vạn Triệt bắt đầu lăn lộn dưới đất, Hi Mạt Đế Á cũng vén váy càng cao hơn, Bàng Ngọc Hải gõ trống càng dồn dập, đám đông đỏ mặt tía tai, hai mắt lồi ra, hò hét tới khàn giọng. Vân Diệp cho rằng hiện giờ có thể chui vào đám quý nữ sàm sỡ một hồi mà không ai phát hiện, vì họ đều điên rồi, khăn tay, giày dép, thậm chí đồ trang sức bay lung tung.

Đám đông mà sôi trào là vô cùng tốn rượu, từng vò từng vò rượu ngon được đưa lên, Vân Diệp phát hiện bóng dáng Lão Tiền, năm nay trong nhà ủ nhiều rượu quá, kho không chứa hết, nếu đổi hết thành tiền thì có thể cho vào kho được rồi. Có vị quản gia suốt ngày vất vả này, Vân Diệp thấy năm xưa mua ông ta thật quá đáng giá.

Tân Nguyệt lo Vân Diệp bị lạnh bảo Lão Tiền mang áo choàng da gấu tới, áo khoác nhẹ của Vân Diệp ném cho Lưu Tiến Bảo, tìm chỗ khuất gió chuẩn bị ngủ một giấc.

Da gấu bắc cực khoác lên người đúng là ấm áp, chủ yếu là nó đủ to, nằm xuống ghế chỉ lộ ra cái mũi, thoáng cái ngáy khò khò, tối nay bận rộn suốt rồi, còn leo lên Ưng Chủy Nhai, thật quá mệt.

Trong giấc mơ hình như nghe thấy tiếng reo hò phấn khích, tiếng sáo du dương, mặc xác bọn họ làm gì thì làm, có hoàng đế ở bên sợ gì.

Chương 1113: Mưu kế của Tiết Vạn Triệt

Mở mắt ra thì đã tiệc tàn người đi, đống củi hôm qua cháy rực rực chỉ còn vài làn khói xanh, mặt đất sót lại rác rưởi ngổn ngang, đương nhiên còn có mấy người như rác rưởi, như Tiết Vạn Triệt, hôm qua hắn chơi quá vui, uống cũng thống khoái, hiện đang kéo bễ ngon lành.

Lưu Tiến Bảo cúi đầu như con chó săn lùng sục đống rác, thấy hầu gia tỉnh rồi liền xấu hổ, dưới ánh mắt khinh bỉ của Vân Diệp mới giang tay ra, không ngờ trên tay có hai cái trâm, giá không nhỏ.

- Trả về, nhà ta không làm chuyện mất mặt, cần tiền thì nói với ta.

- Hầu gia đang ngủ, tiểu nhân không thể đi xa, vô tình phát hiện một cái trâm, thế là ở lại tùy tiện xem qua, vả lại hầu gia cũng cần chiếu cố, phó dịch nhà khác bỏ đi, đó là nhà khác, nếu là nhà ta, phu nhân giết ngay.

Vân Diệp thở dài, hôm qua hầu hạ Tiết Vạn Triệt ắt là phó dịch của công chúa chứ không phải là của Tiết gia, xem chừng phu phụ bọn họ đã trở mặt hoàn toàn rồi, phó nhân như vậy đúng là đáng giết.

Tiết Vạn Triệt tỉnh lại, kiếm một vò rượu lắc lắc, phát hiện còn sót lại một ít, ngửa cổ uống cạn, chép miệng bảo Vân Diệp:

- Cho ta một con ngựa, ta phải về Trường An.

Vân Diệp và Tiết Vạn Triệt lên xe ngựa, lắc lư về Vân gia. Tiết Vạn Triệt muốn đi, Vân Diệp giữ hắn lại ăn cơm xong mới về, hai người tắm rửa xong, mỗi người cầm bát cơm thong thả ăn.

Tiết Vạn Triệt cười giảo hoạt:

- Có phải ta thảm lắm không?

- Đường đường hầu gia mà sống như ngươi thì chết béng đi cho xong.

Nói chuyện với hắn, Vân Diệp không cần nghĩ nhiều, có sao nói thế, mập mờ còn khiến tên này hiểu lầm.

- Vậy ngươi nói xem thảm cảnh không bằng chó lợn đó bệ hạ có thấy không? Dù bệ hạ không thấy thì nương nương nhất định sẽ thấy. Hôm qua ta cố tình chọc giận đám phó dịch, Tiết Vạn Triệt này là đại tướng cầm vạn quân, tuy thô tục nhưng mưu trí không thể thiếu, ngươi nói xem nếu bây giờ ta xin bệ hạ trấn thủ Nhạc Châu, bệ hạ có đồng ý không?

Vân Diệp không hề ngạc nhiên, ngươi đừng tin mấy câu trong Tam Quốc Diễn Nghĩa kiểu như Lữ Bố là hạng hữu dũng vô mưu, chỉ có sức không có đầu óc, Lữ Bố mà thế khỏe mấy cũng chỉ làm tên tiên phong, chỉ huy trăm người đã mệt nói gì lãnh hàng vạn quân một thời tung hoành vô địch:

- Có tới được Nhạc Châu hay không thì ta không biết, nhưng hôm nay phủ công chúa sẽ có rất nhiều người chết, tên khốn kiếp ngươi sao nghĩ ra cái độc kế này? Không giết hết đám hạ nhân phủ công chúa thì ngươi không chịu thôi à?

Tiết Vạn Triệt miệng ngậm một cái bánh bao cười hăng hắc, cái bánh bao to n hư nắm đấm hắn nuốt phát hết luôn, hai tay vịn bàn:

- Huynh đệ chúng ta đều từ trong đám người chết bò ra, đại trượng phu không phản kích thì thôi, đã phản kích phải trúng chỗ hiểm, nếu không có cái danh công chúa, cho ả làm nha hoàn, ta còn chê ả xấu.

- Phú quý của chúng ta là do từng nhát đao giành được, không phải rúc đầu vào háng nữ nhân mà ra, ả nghĩ lão tử sẽ làm kẻ bất lực cả đời à? Ả quên rồi, lão tử là mãnh hổ, dù giam trong lồng cũng là mãnh hổ.

Trường An đúng là chốn thị phi, ngay cả Tiết Vạn Triệt đều biết dùng mưu kế rồi.

Qua tết Nguyên Tiêu, hôm nay là ngày đẹp trời, Tiết Vạn Triệt nóng lòng muốn về nhà xem đám phó dịch bị loạn côn đánh chết, cũng muốn xem bản mặt tức điên của Đơn Dương, cưỡi ngựa như bay về Trường An.
Chúng ta đem mưu trí trên lịch sử yêu ma hóa hết rồi, đó là kết luận của Vân Diệp sau khi tới Đại Đường, Lý Tịnh đêm tuyết đánh Hiệt Lợi, chẳng qua là thừa lúc trời lạnh tập kích đại doanh của Hiệt Lợi thôi, tổng kết lại chỉ có: Bất ngờ.

Đại bộ phận chiến tranh chẳng có kỳ mưu diệu kế gì cả, dựa vào thực lực và kỹ xảo chiến đấu, ai vận dụng lực lượng tới mức lớn nhất là giành thắng lợi.

Mưu kế của Tiết Vạn Triệt là để hoàng đế và hoàng hậu nhìn thấy một mãnh tướng vô địch, nay bị nhục bởi nô bộc là đủ rồi, vừa khiến đế hậu thấy mình vô cùng tôn kính hoàng quyền, lại nói cho hoàng đế vinh diệu của mình do công huân đổi được, vậy mà không bằng tên nô dịch được công chúa sủng hạnh.

Kế hoạch của hắn đơn giản thế thôi, nay đã thành công, vừa vào phủ công chúa đã ngửi thấy mùi máu tanh, là mãnh tướng sa trường, hắn quá quen cái mùi này, đây là máu người, máu động vật không tanh được như vậy, cũng không truyền xa như vậy.

Lão phó hầu hạ hắn từ nhỏ tới lớn nhận lấy cương ngựa, Tiết Vạn Triệt nói:

- Đây là ngựa của Vân hầu, là con ngựa quý, cho ăn thêm ít đậu, đắp chăn cho nó, vừa rồi chạy quá gấp, người toàn mồ hôi, đừng qua loa.

Lão phó khom người lui ra, Tiết Vạn Triệt xoay roi ngựa vào nội trạch, dưới gốc mai nó bốn năm cỗ thi thể nát bét, nhìn là biết bị đánh chết, một nội thị khoanh tay mắt lạnh băng nhìn đám nô phó run lẩy bẩy trong sân, bên cạnh có sáu tên nô phó bị ấn xuống đất tiếp nhận xử phạt, sau hoạn quan chưởng hình luân phiên hành hình, đám bị đánh không kêu một tiếng, vì miệng bị buộc một cái cái gậy gỗ, chỉ phát ra tiếng ú ớ, tiếng thủy hỏa côn đánh lên lưng thùm thụp như nện bao cát. Tiết Vạn Triệt rất hài lòng vì âm thanh này, chứng tỏ không hề nương tình.

Đơn Dương dầu sao là nữ tử yếu đuối, chưa bao giờ trải qua cảnh tượng tàn khốc này, muốn tránh đi nhưng bị hai hoạn quan giữ chặt, đảm bảo ả phải nhìn thấy cảnh hành hình tàn khốc này.

Đan Dương thấy Tiết Vạn Triệt về liền gọi:

- Phu quân...

Ả muốn xin Tiết Vạn Triệt nói với hoạn quan tha cho tên mã phu đang bị đánh, vì ả thích người đó.

Chưa nói hết đã bị Tiết Vạn Triệt cắt ngang: - Công chúa không cần lo, ta ở Ngọc Sơn đã dùng bữa sáng rồi, hiện giờ không đói. Có lẽ lâu rồi không ở trong quân, đã xa lạ với hình phạt, không ngờ có thể thưởng thức thủ pháp này ở nhà, đúng là không dễ, công chúa cứ nhìn cho kỹ, bọn họ là cao thủ hành hình đấy.

Tên nội thị mặt chưa tới hai lạng thịt kia nghe vậy thì cười nói:

- Tiết hầu không biết rồi, hành hình trong cung và trong quân khác nhau đấy. Cha gia theo bệ hạ chinh chiến Liêu Đông được thấy.

Tiết Vạn Triệt cười lớn:

- Té ra là người đã qua sa trường, bệ hạ đông chinh, Lão Tiết này cũng ở trong quân làm hộ vệ, vậy mà chúng ta chưa gặp nhau, chắc ta không có phúc. Hành hình trong quân thấy vô số, còn hành hình trong cung mới thấy lần đầu, chuyện này muốn nghe cao kiến của nội thị.

Nội thị cười khùng khục:

- May là ngài ở trong quân tuân thủ quân quy, không bặp phải lúc bệ hạ tức giận. Ngài hẳn biết Trương Lượng Trương hầu gia, ăn trận đòn kêu khổ liên hồi, đó là do bệ hạ ra lệnh không hạ thủ nặng đấy, cha gia cho ngài thấy thủ đoạn trong cung.

Nói xong búng tay, chỉ thấy nội thị hành hành tăng tần suất vung gậy, gậy đánh vào nô phố phát ra tiếng bồm bộp, xen tiếng xương gãy.

Tiết Vạn Triệt nghiêng tai nghe một lúc giơ ngón cái khen nội thị dương dương đắc ý:

- Đây là cách đánh ngoài nhẹ trong nặng, da thịt còn nguyên, nhưng xương cốt gãy hết, thủ đoạn cao lắm.

Nội thị lại cười búng tay, chỉ thấy gậy đánh lên trên, khúc gỗ bịt miệng phó dịch được lấy ra, nhưng không có tiếng la hét nào.

Nội thị khoe khoang:

- Tiết hầu, chiêu này gọi là "cản phế", luyện tới cực đỉnh có thể đành lục phủ ngũ tạng nôn từ miệng ra, đám hài nhi luyện chưa tới n ơi tới chốn chỉ đành nôn ra phổi thôi.

Tiết Vạn Triệt cười ha hả, ngồi xuống trước mặt tên mã phu, mắt lạnh như băng, hắn muốn xem tên này bị đánh nôn ra phổi ra sao.

Nội thị nói không sai, tên mã phu không còn sức cầu cứu công chúa nữa, chỉ có máu từ miệng ồng ộc tuôn ra từ miệng, còn cả nội tạng màu hồng, nỗ lực vươn người, phun ra miếng phổi cao hơn một trượng, rồi không nhúc nhích nữa.

Tiết Vạn Triệt đá miếng phổi đi, cười với nội thị:

- Không biết nam nhân và nữ nhân bị hành hình có gì khác nhau, ta ở trong quân nên chưa từng thấy hành hình nữ tử.

- Chuyện này có gì khó đâu, nương nương hạ lệnh trừng phạt một chút, bệ hạ thì nói đánh chết hết, chỉ trừng phạt nam tử mà không trừng phạt nữ tử t hì không hay, người đâu!

Chương 1114: Dạy vợ

Nội thị nói hời hợt vài câu làm đám nha hoàn loạn lên, Đơn Dương nhìn đám nha hoàn gào khóc thảm thiết, lại nhìn ánh mắt lạnh như băng của Tiết Vạn Triệt, van nài:

- Ngươi muốn thì trừng phạt ta đi, đừng giết chúng.

Tiết Vạn Triệt mỉm cười:

- Ngươi nên cảm tạ Vân hầu đi, nếu không phải y cố ép ta ở lại ăn sáng thì người bên cạnh ngươi đã chết sạch rồi, lão tử và Vân hầu tung hoành sa trường mới có được vinh quang hôm nay, sao có thể bị nhục trong tay nô lệ. Vân hầu tâm thiện, lão tử thì không, ngươi mà thấy lão tử trên sa trường, nhất định tưởng rằng thấy ác quỷ địa ngục, mạng người trong mắt ta ngay cả cỏ rác cũng không bằng.

Đơn Dương rụt người lại đằng sau, ả tưởng Tiết Vạn Triệt muốn ăn thịt mình, lần đầu ả phát hiện Tiết Vạn Triệt đáng sợ như thế.

- Khục khục, Tiết hầu tác chiến như thế nào thì lão nô chưa thấy, nhưng chiến dịch trong sách công huân có lần nào không phải là núi xương biển máu. Công chúa điện hạ, hôm nay nương nương bảo lão nô tới giáo huấn, lão nô ngoài hành hình không biết cái gì khác, tức là nương nương muốn lão nô lấy mạng người khuyên công chúa.

Hành hình nữ tử rất phiền toái, đánh hai gậy đã vãi phân ra rồi, chưa tới hai mươi gậy đã im thin thít, nội thị cười cáo từ, khi rời phủ công chúa, sờ ống tay áo nặng trình trịch vô cùng hài lòng, với kinh nghiệm của hắn, tuyệt đối không ít hơn năm mươi kim tệ.

Tiết Vạn Triệt quay lại nhìn người chết ngổn ngang trong sân, đỡ Đơn Dương lên dìu vào phòng, Đơn Dương bò ngay vào trong màn, ôm chăn run lẩy bẩy.

Lý Uyên chết đi, Lý Nhị liền vô cùng lãnh đạm với đám huynh đệ tỷ muội, trừ mỗi năm tham gia ngày giỗ Bình Dương công chúa ( Lý Tú Ninh), thì đám Đan Dương lâu lắm rồi không được tiếp kiến hoàng đế, nguyên nhân chủ yếu là vì Lý Nhị cực kỳ ghét tính kiêu sa ngang ngược của họ, nhất là nghe nói tỷ muội của mình còn đi giới thiệu diện thủ cho chất nữ, lòng càng thêm phẫn nộ, không giết đã là khoan dung rồi.

- Đơn Dương, nàng lớn lên trong cung, bị chiều chuộng quen, không biết bên ngoài sống gian nan thế nào, tiền tài các nàng có được quá dễ dàng, luôn có nam nhân đẹp đẽ lượn lờ xung quanh. Không biết rằng loại nam nhân đó trong mắt bọn ta không bằng con kiến. Nàng là hoàng nữ, thân phận cao quý, ít nhất kiếm con mãnh hổ, không kiếm một con sói, ta cũng không tức giận như thế, nàng tìm đám kiến bọ làm gì? Còn muốn con cái đám kiến bọ đó kế thừa tước vị mà ta trải trăm trận mới có, chúng xứng sao?

- Nàng có biết, trước kia các nàng kiêu ngạo được là nhờ thái thượng hoàng, nàng xem, nếu bây giờ nàng còn như thế, bệ hạ sẽ lấy nàng ra khai đao, còn dám giới thiệu diện thủ cho Cao Dương. Nàng nghĩ tất cả các công chúa đều vô sỉ như đám tỷ muội nàng à?

- Phòng Huyền Linh là ai... Hả? Nàng không biết cả tể tướng đương triều?
Thấy Đơn Dương lắc đầu, Tiết Vạn Triệt bội phục sự cuồng ngạo tới ngu xuẩn của ả, tưởng trừ hoàng gia thì thiên hạ là chó lợn hết sao?

- Ông ta mà nghiêm mặt bách quan phải im như thóc, tể tướng mười lăm năm, các nàng dám xỉ nhục ông ta? Đúng là tự chuốc lấy cái chết.

- Chúng ta là phu thê thực chất chỉ có bề ngoài, trong lòng ta, nàng chẳng khác gì người qua đường, các ngươi tìm cái chết, ta vì sao phải theo cùng?

- Nói thật với nàng, nàng kiếm bao nhiêu tên diệu thủ, sinh ra bao nhiêu đứa con chẳng liên quan đến ta, ta chẳng qua là phò mã đô úy được thái thượng hoàng phong cho, đây là quan chức, không phải trượng phu nàng. Lần này ra tay không phải vì căm ghét, mà không cho nàng làm sằng làm bậy liên lụy đến ta. Ta nói rõ rồi, sau này chúng ta cứ sống thoải mái, nàng tiếp tục kiếm diện thủ, tiếp tục sinh con, nàng thích làm bản thân thối hoắc thì tùy nàng.

- Nhưng đừng làm hại đám Cao Dương, một khi nàng làm chuyện tự tìm đường chết đó, lần sau ta không nương tay đâu, ta giết người không cần thấy máu. Nàng bị kinh hãi, nằm nghỉ đi, ta bảo Lão Ngô sắc cho chén thuốc an thần.

Tiết Vạn Triệt cười gằn rời phòng, nhìn đám phó dịch quỳ trên mặt đất bảo chúng cuốn xéo, tự vào bếp đun ít thảo dược cho Đơn Dương uống, đây là việc của phò mã đô úy, Tiết Vạn Triệt luôn là thần tự tận chức.

…. Quan niệm kinh tế ngày lễ tiết còn chưa xâm nhập vào người triều Đường, thư viện kiếm tiền làm người người phẫn nộ, hai chợ Đông Tây Trường An vẫn theo tiết tấu cũ, năm mới kiếm tiền sẽ bị người ta chê cười, cuối năm tới lừa còn được ăn thêm ít đậu, nói gì tới hỏa kế vất vả cả năm.

Học sinh thư viện kiếm được tiền tất nhiên là cao hứng, nhưng bản chất họ vẫn là người đọc sách cảm thấy như thế không tốt, phải làm sao đây? Vì để tâm linh không bị tiền vấy bẩn, bọn họ quyết định tế bần, phụ cận Ngọc Sơn không có chỗ cho bọn họ thể hiện sự lương thiệt, thế là nghĩ ra phương án trung hòa, liên tục ba ngày sông Đông Dương mở cửa với bình dân, không thu phí, nhưng trò chơi không ít đi cái nào.

Vân Diệp đứng ở cửa nhìn đám đông nhốn nháo có chút tức giận, đám học sinh không dự liệu được cả Trường An sẽ tới à? Mười mấy vạn người làm cả con sông tắc nghẽn, còn chơi cái chó gì nữa, hoạt động tập thể là một môn học vấn, không phải cứ tụ người lại là được, vệ sinh, an toàn, ăn uống đều phải suy nghĩ. Nhất là cửa ra sông Đông Dương cực hẹp, nếu xuất hiện chuyện chen lấn, sẽ là đại họa.

- Sao có khả năng xảy ra chuyện đó, hầu gia quá lo rồi, thành lễ hội đen ở Trường An cũng tấp nập, chẳng phải vẫn ổn sao? Lão nô thấy thế này rất tốt, đông người đất mới vượng, giá đất Ngọc Sơn phải tăng lên rồi.

Vân Diệp bực mình nhìn Lão Tiền, đường Chu Tước rộng tới mấy chục trượng, cái đường như ruột dê của Ngọc Sơn làm sao so được. Phải nói cho Bàng Ngọc Hải, không thể để một tên học sinh giỏi bị hủy ở chuyện này.

Sự thực chứng minh Vân Diệp quá lo rồi, bách tính Trường An dưới chế độ quản lý quân sự hóa, hiểu rõ gặp phải chuyện này phải làm sao, theo nguyên tắc lần lượt, từng phường từng phường vào Ngọc Sơn, trật tự làm người ta khiếp hãi, trẻ con không có xe gấu mèo để ngồi, sờ đầu gấu mèo một cái là thỏa mãn nửa ngày.

Vấn đề duy nhất là đại tiểu tiện, sau này không lên bắc sơn nữa, năm sau cỏ cây nơi đó nhất định sẽ rất tươi tốt. Dưới ánh đèn rực rỡ, người bái Phật, bái Lão Tử, bái đèn long phượng. Có người thành kính tới mức cứ tháy tượng băng là bái lậy, không cần biết là thần linh nào.

Vì thời gian nghỉ phép, thư viện Ngọc Sơn cho bách tính vào tá túc, thật là, bách tính cho trẻ con vào thư viện ở một tối, còn lại dù lão nhân hay phụ nhân thà nằm ngủ ở ngoài trời chứ không vào. Về sau đám học sinh mới rõ, bách tính cho trẻ con vào vì chúng thuần khiết nhất, muốn được hưởng chút văn khí, người khác tùy tiện vào thánh địa sẽ bị tổn thọ.

Người đông thế còn ngắm cảnh cái quái gì nữa, đều vội vàng nhìn một cái rồi xuống núi, chỉ thế đã thỏa mãn lắm rồi, hô lớn không uổng chuyến đi này. Mấy chục cái nồi lớn chỉ làm một món thịt kho tàu, ba đồng một bát lớn, tặng kèm cơm, khói bốc tận ba ngày, lợn xung quanh Vân gia trang tử bị ăn hết sạch, khoai tây tích trữ trong trang cũng chẳng còn, lúc này mới tắt bếp, đầu bếp muốn làm tiếp lắm, tiếc là không còn nguyên liệu, chắp tay xin lỗi người chưa ăn được, thề năm sau sẽ chuẩn bị nguyên liệu sớm.

Một món ăn làm quá nửa thành Trường An quyến luyến, đầu bếp cho rằng đó là thành tựu rất lớn, tuy mệt chết, nhưng đi lại bắt đầu có khí thế rồi.

Hoàng Thử nuối tiếc nhìn đám đông rời đi, liên tục thở dài, mấy ngày này tới nước rửa xoong cũng có thể bán đi được, cơ hội tốt như thế vì không đủ nguyên liệu nấu ăn bị hỏng mất.

Chương 1115: Bùi Thần Phù

Người tới Ngọc Sơn xem băng đăng tới tận khi nha môn khai ấn, các phường mở chợ mới biến mất. Ngày khai ấn theo lệ là đại triều hội, ngự sử đã tuyên bố, không được vắng mặt, bọn họ sẽ điểm danh.

Sau Tết đi làm chán không để đâu cho hết, trời vẫn còn đen xì xì, đám người ngồi xổm trước cửa cung ngáp ngắn ngáp dài, Vân Diệp là quá đáng nhất, nằm trên xe ngựa không xuống, muốn ngủ tới lúc cửa cung mở ra.

Mơ màng vào cung, mơ màng bái hoàng đế, kiếm một chỗ hẻo lánh, để Tiết Vạn Triệt che cho mình, dựa vào lưng hắn ngủ tiếp.

Tới khi Tiết Vạn Triệt xách cổ áo kéo ra khỏi cung mới biết là đại triều hội kết thúc rồi, nói ra cũng lạ, vừa rời cung lập tức tinh thần phấn chấn, tùy tiện tóm lấy một tên hoàn khố bắt hắn mời khách, cả đám xúm xít đánh tới Yến Lai lâu.

- Lâu lắm rồi chưa tới, không biết các tiểu nương tử có cô đơn không?

Đó là lời cảm khái của tên văn nhân bại hoại Trường Tôn Xung, Tiết Vạn Triệt thấy hôm nay tinh thần rất tốt, chỉ cần các huynh đệ thấy không vừa mắt có thể cho hết hắn, làm đám hoàn khố bội phục không thôi, còn đánh cược Lao Triệt sẽ bại dưới váy loại nữ nhân nào.

Lần này không gọi đám huynh đệ Lý gia, không phải không thích bọn họ, đưa bọn họ đi chơi thanh lâu sẽ bị Trường Tôn thị đánh cho rất thảm, chuyện này xảy ra không phải chỉ một hai lần nữa.

Có thể đi xem múa tươi mát, ai kiên nhẫn nói chuyện với Lý Thừa Càn, tuy hắn nói nhà hắn xem múa sướng gấp mười Yến Lai lâu thì mọi người vẫn không tới, vũ cơ nhà hắn ra tay không tiện.

Lý Thừa Càn rống một tiếng "súc sinh" rồi dẫn đám đệ đệ tới đông cung hưởng thụ ca vũ nhà mình.

Hoàn khố quá nhiều, tỷ muội quá ít, Tiết Vạn Triệt ôm cả lão bảo tử vào phòng, bây giờ còn đang buổi sáng cơ mà. Chỉ còn lại Vân Diệp và Tiêu Duệ ( trượng phu Tương Thành công chúa), Lưu Huyền Ý ( trượng phu nhiệm kỳ hai của Nam Bình công chúa).

Trượng phu tiền nhiệm của Nam Bình là Vương Tiến Trực, tiểu nhi tử của Vương Khuê, lần này vì Hầu Quân Tập tảo phản chả biết vì sao cũng dính câu, bị hoàng đế đày đi Lĩnh Nam, còn chuyên môn nói Vân Diệp không được chiếu cố.

Vương Khuê vì chuyện này là giận tới đổ bệnh, giờ nằm trên giường đợi trút hơi cuối cùng, Lưu Huyền Ý phong độ ngời ngời bị Nam Bình nhìn trúng, thế là một kính sự lang nho nhỏ vọt lên thành phò mã đô úy.

Mười mấy năm rồi, cầm sư kia vẫn còn sống, tiểu đồng dắt ông ta nay cũng ôm một chiếc đàn đi tới, lão cầm sư cung kính thi lễ:

- Hôm nay là ngày tiểu đồ xuất sư, mong được các vị quý nhân nâng đỡ, tiểu lão nhi tạ ơn.

Thanh niên cầm sư thấy chỉ có ba người không khỏi buồn bã, vẫn cung kính thi lễ, Tiêu Duệ cười nói:

- Đừng thấy bọn ta chỉ có ba người, nếu như cầm kỹ của ngươi còn được, coi như ngươi thành công rạng danh rồi, Vân hầu khen ngươi một hai câu, đời này ngươi hưởng lợi không hết.

- Muốn chúng ta đánh giá tốt thì lấy bản lĩnh ra.
Vân Diệp ghét lời phù phiếm, vũ nữ bị mấy chục tên hoàn khố vác vào phòng rồi, không có ca vũ để xem, đành nghe đàn cổ.

Tiểu cầm sư gảy đàn rất chăm chú, lão cầm sư không ngừng gật đầu, còn vỗ tay giúp đỡ, một khúc ( Trường tương tư) nói hết đau khổ triền miên của tương tư, người chẳng hề biết thưởng thức như Vân Diệp cũng nghe ra vài phần chua xót. Nghe một lần cũng đành đi, nhưng khúc này lại dựa vào lặp đi lặp lại không ngừng đạt mục đích trường tương tư.

Vì thế uống vài chén rượu xong, Vân Diệp liền ngủ gật, tối qua chẳng ngủ được bao nhiêu, Na Mộ Nhật hứng trí đột phát muốn kể cho phu quân chuyện nàng ở thảo nguyên, toàn là chuyện vài con cừu thôi, nghe vô số lần rồi.

Tránh lỗ tai bị hành hạ, liền đè Na Mộ Nhật xuống làm thịt một lần, ai ngờ xong việc nàng vẫn lải nhải kể chuyện con cừu nhỏ suýt bị sói ăn thịt, Vân Diệp nổi giận lại làm thịt nàng lần nữa, lần này mới tiêu hao hết tinh lực của nàng, nhưng lúc đó gà cũng bắt đầu gáy, Vân Diệp phải tham dự đại triều hội, vừa rồi tinh thần phấn chấn hoàn toàn là phản ứng bình thường khi hết giờ làm, giờ buồn chán, lại mệt.

Một tiếng động mạnh vang lên, Vân Diệp giật mình ngồi thẳng dậy, nhìn tên tiểu cầm sư, hắn điên rồi à? Không muốn sống nữa sao?

- Tiếng nhạc là sinh mệnh của ta, sao có thể vì tục nhân làm hỏng, thời cổ tấu nhạc ngay quỷ thần đều nghiêng tai nghe, nay luân lạc tới chốn phong nguyệt đã thê thảm rồi, không thể để bị khinh thường nữa, Bùi Thần Phù không hầu hạ quý nhân được, xin cáo lui.

Vân Diệp bật cười:

- Ta lại chẳng dựa vào nó kiếm cơm, vì sao phải tôn kính?

Bùi Thần Phù đứng bật dậy:

- Ngài là quý nhân tất nhiên không cần, nhưng nô lệ phải dựa vào nô đổi lấy cơm nước mỗi ngày, trong thiên hạ người lấy nhạc thanh kiếm sống không kể hết,quý nhân vì thể khinh nó sao?
Lưu Huyền Ý định nổi giận, bị Vân Diệp ngăn lại, thở dài nói:

- Chuyện liên quan tới bát cơm của người khác, đúng là ta sai, thế giới này bát cơm lớn nhất, ta có thể không tôn kính âm nhạc của ngươi, nhưng phải tôn kính bát cơm của ngươi, bất kỳ tài nghệ nào nuôi sống con người đều phải được tôn kính. Ngươi đàn lại lần nữa, ta sẽ tập trung lắng nghe.

Tiêu Duệ vỗ tay cười lớn:

- Kiến giải của Vân hầu luôn làm người ta bất ngờ, luận bát cơm này thật tinh diệu, Tiêu Duệ thụ giáo rồi, sau này không dám coi thường bất kỳ phương thức mưu sinh nào nữa.

Vân Diệp nhẫn nại là vì y biết một đạo lý, đó là người có tài thường cá tính hơn người thường, nếu tên Bùi Thần Phù này không thể hiện được tài nghệ tương đương với cá tính, y sẽ đánh một trận, đỏi lại là hoàn khố khác đã sớm đánh chết hắn rồi, đánh một trận là cứu hắn.

- Quý nhân mời ngồi nghe Bùi Thần Phù đàn khúc ( Cô phẫn ngâm)!

….

Én tới gió lạnh tiêu điều, tiếng đàn nức nở vọt trời cao, chăn ướt bị mây ôm ngang lấy, ngàn lần vật vã thoát không xong, chỉ biết cô phẫn cuồng ngâm!

Có thơ làm chứng, điển cổ Vân hầu thiên kim tạ tri âm liền truyền khắp Trường An, trong đó Tiêu Duệ và Lưu Huyền Ý hăng hái tuyên truyền nhất, luận bát cơm của y lập tức được cao sĩ đạo đức vỗ tay khâm phục.

- Người này tuy bản tính lười biếng, nhưng biết thế gian mưu sinh không dễ, hơn hai mươi mà ngộ được chân lý, thật không tầm thường, có thể dùng vào việc lớn.

Một vị trưởng giả râu trắng gật gù.

- Trưởng giả xem thường người này rồi, từ trong bài thơ này nhìn ra được ý chí không nhỏ, nay triều đường thành chỗ đám dung tục, hạng khôn ranh vặt vãnh chiếm thế, chẳng trách tới Yến Lai lâu uống rượu thấy gió lạnh tiêu điều, nhưng không biết người kéo ý chí của y không cho tới mây trời là ai?

Trưởng giả tóc hoa râm trầm tư đưa ra kiến giải mới.

- Vân hầu ở vị trí cao, có thể ngăn hào khí ngút trời của y còn có ai, cách trời gần nhất chính là mây trắng, đáng hận, đáng tiếc, nếu đám chúng ta phấn chấn lên, mây trắng biến thành mây đen, rồi sớm chớp giáng xuống, thế gian khó nhọc, hổ lang đầy đường...

Đám hoàn khố không ngừng đấm đầu, khi mình vận lộn trên giường thì Vân Diệp đã hoàn thành công việc gian nan là thanh danh truyền xa, khi đó vì sao lại đi tranh giành ca kỹ chứ?

Tân Nguyệt ngẩng đầu sùng bài nhìn phu quân đứng trên giường ngâm bài thơ kia, cảm khái vô cùng, người khác tới Yến Lai lâu chỉ biết ôm nữ nhân chui vào phòng, chỉ có phu quân của mình là tới nghe khúc, chẳng những có tiếng thao cầm danh gia, còn phát ra lý luận của mình. Hiếm có nhất là còn kiếm được một bài thơ về, trước kia phu quân làm thơ rất giỏi, nhưng toàn là tự làm, giờ có người chuyên môn làm thơ ca ngợi phẩm đức của phu quân, điều này thật hiếm có.

Chương 1116: Cao sĩ hiểu lầm

Khi tất cả mọi người xưng tụng Vân Diệp thì Lý Thái dừng công việc, nói với Lý Thừa Càn:

- Toàn nói nhảm, cô phẫn cái gì, đạo đức cao vời cái gì? Bài thơ này rõ ràng kể, Vân Diệp bị tên đánh đàn dùng âm thanh huyên náo làm tức giận, đánh người ta một trận, nếu không phải ca kỹ tên Bạch Vân ôm lấy hông sẽ đánh chết tên đánh đàn rồi, y còn bất mãn gầm lên cô phẫn ngâm gì đó. Không tin huynh đi xem tên đánh đàn nhất định thương tích đầy mình, Vân Diệp đánh người xong có thói quen lấy tiền bù đắp, tám phần mười là thế.

Lý Thừa Càn không tin, phái thủ hạ đi tìm Bùi Thần Phù, thủ hạ về nhỏ giọng bẩm báo xong, hắn nhìn Lý Thái với ánh mắt kỳ quái, đoán trúng trăm phần trăm.

- Đại ca, đây là một loại bản lĩnh, dễ dàng đem nhân tố bất lợi biến thành có lợi, Diệp Tử là cao thủ trò này. Nếu về sau huynh đi thanh lâu bị ngự sử bắt được, hãy tìm Diệp Tử, y sẽ xử lý vô cùng viên mãn. Như chuyện này, đợi thương tích tên cầm sư kia lành, bản thân hắn cũng sẽ không vạch trần.

- Cho nên huynh muốn đem Tô thị, Hầu thị về đông cung thì phải mời Diệp Tử ra ta làm chuyện này rất dễ dàng, ắt trọn vẹn thể diện cho hoàng gia, khiến ngự sử đài không thể nói được gì.

Lý Thừa Càn có hơi xấu hổ:

- Có phải các ngươi đều biết tính toán của ta cho nên mới không tới đông cung?

Lý Thái thở dài:

- Đám đó hiện giờ tinh hơn khỉ, nếu là chuyện khác bọn họ sẽ toàn lực giúp đỡ, nhưng chuyện liên quan tới nội bộ hoàng gia thì sẽ tránh xa. Trừ Vân Diệp còn dám nói vài câu, số còn lại bị phụ hoàng làm sợ chết khiếp rồi, có muốn cũng chẳng giúp được gì.

Lý Thừa Càn đưa công cụ giúp Lý Thái, tay cầm cái búa gõ lung tung khắp nơi:

- Tô thị không tệ, sai là ở ca ca, Hầu thị dù có sai, cũng là do quá phách lối, nàng sinh ra trong tướng môn bản thân tâm cao khí ngạo, chuyện lần này gần như đánh gục nàng rồi.

- Khi phụ hoàng chưa về, ta đi thăm vài lần, Tô thị còn đỡ, Hầu thị van nài cứu cả nhà nàng, như bị điên rồi, lần này được huân quý trợ giúp, Hầu gia thoát đại nạn, tinh thần nầng mới đỡ hơn, bản thân nàng cũng biết không thể cứu được phụ thân,Yên Dung cũng cầu xin ta, làm ta vô cùng khó xử.

Lý Thái đoạt lấy cái búa của Lý Thừa Càn không cho hắn phá việc của mình nữa, nghĩ một lúc nói:

- Phụ hoàng không sai, cũng không thể sai, chỉ có chúng ta và hai vị tẩu tẩu sai, điều này không thể thay đổi, nhưng trong chuyện này còn có cơ chuyển biến. Chủ yếu xem chúng ta làm thế nào, Vân Diệp hiện nhất định đang nghĩ cách, chỉ cần y nghĩ ra là chúng ta đã thành công tám phần rồi, huynh đợi đi, không vội được.

Lý Thừa Càn buông tiếng thở dài, không nói gì nữa. Vân gia nhiều lễ điển, đây là chuyện ai cũng biết, ví như hôm nay Vân Mộ tiểu nương tử lần đầu tiên nấu một nồi cháo thịt thơm phức, cả nhà đang chúc mừng, bất kể chủ nhân hay phó dịch đều cầm bát nhỏ, đợi tiểu nương tử múc cháo cho mình.

Hi Đồng cười ha hả muốn Vân Mộ múc đầy bát cho hắn, hắn thực lòng thích khuê nữ lanh lợi xinh đẹp này, nhưng quay lại nhìn nhi tử Thiết Đản của mình chỉ biết thở dài, dù có phục hay không bản thân hắn cũng phải thừa nhận, gả Vân Mộ cho nhi tử của mình thì quá thiệt thòi cho Vân Mộ.

Vân Diệp đang nghiêm túc thưởng thức cháo do khuê nữ nấu, hỏa hầu còn kém một chút, thịt không thơm, song gạo nấu chuẩn rồi, không tệ.

- Khuê nữ, lần sau khi cho thịt nhớ phải xào qua một lần trước, ép huyết khí trong thịt ra, như vậy cháo mới ngon, mới là hợp cách.

Vân Mộ cười hì hì tạ ơn phụ thân, nói lần sau sẽ chú ý, phụ thân hài lòng, liền vươn bàn tay nhỏ ra đòi thưởng, còn điểm danh muốn một cái nỏ nhỏ. Nó thấy Tiểu Nha cô cô, Tiểu Vũ tỷ tỷ đều có một cái nỏ, còn vô cùng đẹp đẽ, nên muốn một cái.

Vân Diệp khó xử nói:

- Không được, con muốn vào kho vũ khí phải tròn mười hai tuổi mới được, cố nhịn chút, chỉ hai năm nữa thôi, giờ con còn nhỏ, dùng nỏ e sẽ có chuyện ngoài ý muốn.

Vân Mộ không phải đứa bé không cho quà là khóc lóc làm mình làm mẩy, nó biết làm sao để có được lợi ích lớn nhất, nó cũng không hi vọng có được chiếc nỏ, vì nó đã hỏi cô cô và tỷ tỷ trước, bọn họ có được nỏ là sau khi vào thư viện, truyền thống này chưa bao giờ phá vỡ, nó chỉ muốn đem vốn liếng nâng cao lên, phụ thân áy náy chắc chắn sẽ đền bù cho nó nhiều hơn.
Không vào được kho vũ khí, vào kho châu báu không thành vấn đề, Tân Nguyệt đưa Vân Mộ đi chọn bảo bối, Na Mộ Nhật không thích vào kho châu báu, mỗi lần vào Tân Nguyệt đều bắt nàng làm khổ sai, vận chuyển bạc cũng là chuyện rất mệt.

Hàn Triệt húp một ngụm cháo nói với Vân Diệp:

- Lạc thú này này chưa bao giờ được hưởng qua, thật là đáng tiếc, cuộc đời chỉ có trăm năm, gần như vung tay lên một cái đã qua rồi, khi có thể hưởng niềm vui phải nắm chặt lấy, giờ ta mới hiểu đạo lý này, may mà chưa quá muộn.

Lại phải về nhà rồi, mỗi lần đi ra hắn đều không muốn về, trì hoãn mãi, lần này không trì hoãn được nữa, chu sa đã bị Hà Thiệu bán hết, bạc được đổi thành hối phiếu đưa tới tay Hàn Triệt, con số khủng hiếp trên đó làm Hàn Triệt ngẩn ra một hồi, càng chẳng nói tới mười sáu cửa hiệu đang đợi hắn tiếp nhận.

Bạch Thạch Cung không giết người kiếm cơm, đó là bước đầu tiên của Hàn Triệt, đám người trong núi kia trừ máy móc nghe lệnh mình thì đã mất đi năng lực sống ở thế gian, mình tạo nghiệt thì mình phải gánh vác, nuôi sống bọn họ là chuyện đương nhiên.

Hắn không quan tâm rốt cuộc Vân Diệp có phải là Tân Mỵ Nhân hay không, cũng không nghĩ chuyện Bạch Ngọc Kinh có thần tiên hay không nữa, vì hắn thích thải tang nữ ( cô gái hái dâu), nhớ vị chua ngọt nhân gian đó, hắn thấy mở mười mấy cửa hiệu chuyên bán tơ lụa là chủ ý tốt.

Vân Diệp vỗ bả vai hắn nói:

- Cửa hiệu tơ lụa đúng là không tệ, vì sao ngươi không chuyên môn dệt tơ lụa? Thư viện có công nghệ này, ngươi bỏ tiền ra mua, lập xưởng, ăn hết lợi nhuận từ tơ sống tới lụa có phải tốt hơn không? Nếu cần người, nhà trượng nhân ta làm nghề này, sẽ tìm cho người ít thợ.

Hàn Triệt gật đầu:

- Được, lần này ta về núi an bài tộc nhân đã, bọn họ không biết cách tồn tại ở nhân gian rồi, bố trí họ xong mới có thể làm việc khác.

Nhìn Hàn Triệt càng ngày càng có nhân tính, nhớ tới lần đầu gặp hắn ở Khúc Giang, lòng đầy cảm khái, mình cắt hai ngón tay của hắn, vốn là kẻ thù, ai ngờ vài năm sau biến thành chí hữu, thế sự biến hóa vô thường, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Thịt hộp do Vân gia chế tác là món nổi tiếng ở Đại Đường, nhiều người nguyện không ăn thịt tươi, cũng muốn thử một lần đồ hộp của Vân gia, xét hoàn cảnh của Hàn Triệt, chuyên môn đưa tới một lượng lớn đồ hộp, như thế khi tuyết lớn lấp núi cũng có cái mà ăn, ít nhất hàm nộ cực thích, ăn liền mấy tháng cũng không chán.

Hàn Triệt đi, Hi Đồng cũng đi, cha con này rõ ràng lưng dắt vạn quan tiền, vẫn ăn mặc kiểu hiệp khách, nghe nói lần này trở về bọn họ sẽ xây một bức tường cao, quây cả trang lại, hắn thấy di dân Đại Đường ở Liêu Đông làm thế, mỗi trang là một thành bảo.

Không chịu nổi ly biệt ở Bá Kiều, may là Hi Đồng, Hàn Triệt không thích sướt mướt, cười ha hả rồi lên ngựa chắp tay cáo biệt, không quay đầu lại hướng thẳng về mục tiêu, thế mới là trang hảo hán.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau