ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Nguy Cơ Của Lý Khác

Lời vừa rời miệng, lão nãi nãi bịt vội miệng y lại, không cho nói nữa, sợ tới toàn thân run lên, bà không dám tưởng tượng ra cảnh tôn nhi nằm nôi khóc lóc trong gió lạnh.

- Đừng nói bậy, không được nói bậy, chỉ cần cháu khỏe mạnh, dù uống cháo loãng thì nãi nãi cũng chấp nhận.

- Tôn nhi chỉ làm nông phu một thời gian, để chỉ cho những nông phu khác một con đường có cuộc sốt tốt đẹp, người nghĩ xem, chuyện này tích đức nhường nào, Vân gia muốn truyền thừa ngàn năm, không có đức hạnh tốt không thể được, vàng bạc châu báu trước thời gian chỉ là đống rác, còn dễ rước lấy họa, chỉ có tích đức mới có thể đảm bảo con cháu bình an.

- Diệp Nhi, nãi nãi không có nhãn quang lâu dài như cháu, chỉ cần cháu thấy đó là chuyện tốt thì làm đi, nãi nãi chỉ thương cháu, sợ cháu bị khổ, từ nhỏ cháu chưa bao giờ chịu khổ, sao chịu được cuộc sống cực khổ của nông gia.

Lão nãi nãi lau nước mắt nói:

- Nông hộ cực khổ? Tôn nhi muốn làm nông phu, nhưng không muốn chịu khổ, nếu như cũng sống như nông hộ thì người lấy dao chém chết cháu đi cho xong.

Chỉ một câu đã làm lão nãi nãi bật cười, tôn tử của bà có tâm tư thông tuệ mà người thường không có, cũng có tấm lòng lương thiện mà người khác không có, gần như là đứa bé thập toàn thập mỹ, chỉ với thế căn bản không phải chịu khổ, có điều ngay cả đứa trẻ ngoan như vậy mà cũng phải chịu khổ thì ông trời mù mắt rồi, tôn tử của ta phải có mệnh phú quý cả đời.

Xử lý xong chuyện trong nhà, Vân Diệp thở phào nhẹ nhõm, đây là những người y quan tâm nhất, không muốn họ thương tâm, cho nên giải thích rất phiền toái, càng là người mình quan tâm càng phải để họ hiểu tâm tư của mình, tình cảm con người là qua giao lưu mới gây dựng lên được, giống như cái nút phải kéo từ hai đầu mới chặt.

Còn về người khác, Vân Diệp bận tâm tới uy nghĩ của bọn họ sao? Nực cười!

Lý Thái tính toán tỉ mỉ lượng đất trong nhà giam, vì điều này y chuyên môn tìm thợ mộc của Vân gia, đóng cho y một cái rương chu vi ba xích, cho đầy đất, áp thật chặt, sau đó đưa lên cân để đo. Hắn rất tỉ mỉ, có thể là do truyền thống gia đình, không tìm được cân lớn thích hợp, liền dùng cân nhỏ cân từng phần đất một, đem cả quá trình lẫn kết quả ghi vào hồ sơ. Hắn không để ý nhưng Vân Diệp lại biết đây là ghi chép thực nghiệm khoa học chính quy, có lẽ nó sẽ thành tài liệu nguyên thủy nhất cho các nhà khoa học dựa vào.

Nghiệm toán một lượt công việc của Lý Thái, không tệ, xem ra hắn đã nắm bắt được điểm trọng yếu của tri thức rồi.

Vân Diệp chìm vào trầm tư, có lẽ, có lẽ bồi dưỡng Lý Thái thành kẻ si mê số học cũng không phải là chủ ý tệ.

Chỉ là không biết rốt cuộc quyền lực có sức hấp dẫn với hắn lớn cỡ nào, ngẫm lại ở đời sau có vị giáo sư số học biến thái nào lại tỏ ra có tham vọng quyền lực mạnh mẽ không nhỉ? Hình như không có? Bọn họ chìm đắm trong vương quốc số học, đại khái không rảnh để ý tới trò chơi quyền lực gian trá.

Lý Thái hiện không có thời gian trông nom việc Vân Diệp có phải muốn làm nông phu không, hắn đang cuốn vào trò chơi đấu trí với Hoàng Thử. Lý Khác hơi lắm chuyện, chuyên môn chạy tới hỏi:

- Diệp ca nhi, ngươi muốn làm nông phu thật đấy à?

- Đã cùng Lý Cương tiên sinh vỗ tay ba cái rồi, ngươi cho rằng còn nuốt lời được à?
Vân Diệp bực bội trả lời, cái tên này so với Lý Thừa Càn, Lý Thái thiếu vài phần khoáng đạt, thêm vài phần nhỏ nhặt, tựa hồ từ tâm khảm hắn đã xem thường người khác, vì bản thân có huyết thống cao hơn bất kỳ người nào? Cũng không biết mẫu thân Dương phi của hắn giáo dục hắn thế nào, trút vào đầu hắn cái gì, cứ như thế này bị Trương Tôn Vô Kỵ làm cho chết cũng chẳng có gì lạ.

- Vân hầu vì sao lại trộn mình cùng với đám tiện dân chân bùn chứ, thật mất thể diện quân tử của chúng ta.

- Bệ hạ năm nào cũng chân trần xuống đất canh tác, hoàng hậu nương nương cũng đích thân nuôi dưỡng ba nương tằm, vì sao khiến ngươi cho rằng nông canh là một loại lao dịch hạ tiện?

Vân Diệp hơi tức giận.

- Phụ hoàng, mẫu hậu vì hàng năm tế trời mới làm những việc đó, lúc khác đâu có làm.

Lý Khác hơi ủy khuất nói:

Vân Diệp mềm lòng, nói cho cùng chỉ là đứa nhỏ thôi, hoàng đế, hoàng hậu chỉ diễn kịch, nhưng lời đại nghịch bất đạo đó sao có thể phát ra từ miệng y.

Biết rằng Lý Khác ở trước mặt mình không phòng bị nhiều, hắn tín nhiệm mình mới nói điều không suy nghĩ đó. Nếu như được người ta tín nhiệm, vậy phải có trách nhiệm của sư trưởng, sau này nói sau, ít nhất hiện giờ hắn còn là một thiếu niên thơ ngây.

Vân Diệp kéo Lý Khác ra ngoài, hai người đứng trên bãi cỏ trước cửa thư viện, vỗ vai hắn hỏi:
- Ngươi nói cho ta biết, thế nào là quân tử, thế nào là tiểu nhân.

- Tống tiên sinh nói nhân giả bất ưu, tri giả bất hoặc, dũng giả bất cụ, đó là quân tử, tiểu nhân thì chính là loại người không phải quân tử.

*** Có kiến thức thì không nghi ngờ, có lòng nhân thì không ưu tư, có dũng cảm thì không sợ hãi

Có chút thông minh vặn, Vân Diệp hơi buồn cười, vỗ nhẹ đầu hắn:

- Khôn ranh.

Lý Khác thích mấy động tác nhỏ này của Vân Diệp, liếc mắt nhìn y:

- Diệp ca nhi, ngươi cho rằng quân tử là gì? Chẳng lẽ là nông phu.

- Tiểu Khác, ngươi cho nhớ kỹ này, ta cũng không biết thế nào là quân tử, mấy nghìn năm qua có vô số loại giải thích, lời mà ngươi nói vừa rồi cũng là một loại. Ta luôn cho rằng một người cao quý phải có linh hồn cao quý, không phải là thân phận cao quý, hoàn thành được trách nhiệm của mình trên đời thì ta đều cho rằng họ là người cao quý, đưa tiễn cha mẹ nuôi dưỡng mình, nuôi dạy con cái khôn lớn, yêu thương thê tử, tín nhiệm người khác, có ích với cuộc đời, có thể xem như là một người hoàn chỉnh, cho dù ở địa vị thế nào cũng là người cao quý.

Vân Diệp đem lý giải của mình nói cho Lý Khác nghe, còn về phần hắn nghe lọt được bao nhiêu thì phải trông vào tạo hóa của hắn.

Huyết thống của hắn chính là kẻ địch nguy hiểm nhất, nếu như hắn không bỏ được cái khái niệm mơ hồ đó, cho dù ai lên làm hoàng đế thì hắn cũng khó thóa khỏi cái chết. Cho dù Trường Tôn Vô Kỵ không ra tay thì cũng có Lý Vô Kỵ, Vương Vô Kỵ nhảy ra làm thịt hắn, phải biết rằng khắp triều Đường toàn là con mẹ nó hạng nghịch tặc...

Bỏ đi tâm tư rối bời, Vân Diệp vùi đầu vào thư phòng, trước khi bắt đầu cuộc đời nông phu của mình phải chỉnh lý xong tài liệu dạy toán học cho thư viện, trước đó nội dung liên quan tới toán học cơ sở của bậc tiểu học đã viết tới bộ thứ ba, chỉ cần viết xong bộ thứ tư này coi như hoàn chỉnh khái niệm toán học sơ cấp.

Trong này có nhận thức về ký hiệu số học, còn có ứng dụng đơn giản thực tế. Tuy đám Lý Thái vẫn hỏi những câu rất ngốc nghếch, song dưới áp lực cao độ của Vân Diệp vẫn phải vùi đầu vào nghiên cứu.

Đám Lý Thái không muốn trên bài thi của mình có quả trứng ngỗng to uỵch, giáo dục thi cử ở đời sau thể hiện sức hiếp mạnh mẽ ở triều Đường.

Trong thành Trường An hiện giờ khi bằng hữu gặp nhau đã lưu hành câu:" Thành tích thi cử của Nhị Lang nhà ông ra sao?" Loại phương thức nói chuyện mới mẻ này khiến gia trưởng của học sinh thi tốt mặt mày phấn chấn, nhưng miệng khiêm tốn nói:" Thường thôi, thường thôi, đứng thứ ba thư viện."

Còn về học sinh thi không tốt, mỗi tháng một lần về nhà giống như đi tới quỷ môn quan, sống trong nơm nớp lo âu, chẳng còn thú vui nào nữa.

Chương 112: Truyện Cười Chẳng Buồn Cười

Viết xong chữ cuối cùng Vân Diệp đặt bút than trong tay xuống, dùng khăn ướt lau mặt, đẩy cửa phòng ra, thấy Lão Trang cầm ngang đao đứng trước cửa, cứ như thần giữ cửa.

Chịu chứ biết làm sao, nếu lão nãi nãi hiện giờ mà biết Vân Diệp đang viết lách, chỉ cần là ban ngày sẽ đóng chặt cửa từ chối khách viếng thăm, đích thân ngồi ở ghế tựa canh cổng, viết xong còn ân cần dọn dẹp thư phòng cho tôn nhi, không cho người khác nhúng tay vào.

Có về phần buổi tối, Trang Tam Đình trung thành nhất sẽ xuất hiện, lâu dần đám phó dịch, nha hoàn trong nhà nếu không có chuyện trọng yếu là tuyệt đối không dám tới gần thư phòng một bước, biến hóa này làm lão nãi nãi rất hài lòng.

- Lão Trang, đã canh ba rồi, đi nghỉ đi, tối nay ta đã viết xong, ngươi không cần phải gác ở đây nữa.

- Hầu gia, ngài làm đại sự quan trọng hơn, Lão Trang này có cái sức, thiếu ngủ vài canh giờ không sao hết.

- Được rồi, vậy nói chuyện với ta, ở lỳ trong nhà hai ngày, người sắp mốc meo lên cả, thả lòng một chút mới được. Nói đi, chuyện trong nhà ra sao? Ngươi mới thành thân, phải ở bên bà nương nhiều mới phải, không có việc gì tới gác thư phòng là sao, đừng để bà nương oán trách.

Vân Diệp oán thán rất lớn việc nãi nãi biến thư phòng thành Bạch Hổ đường:

*** Bạch Hổ Đường, cấm địa quân cơ, hỏi Lâm Xung thì rõ.

- Bà nương của tiểu nhân là người quê mùa, chân thô tay kệch, nếu chẳng phải thấy vóc người dễ sinh nở ấy thì tiểu nhân chả cưới, còn dám xen vào chuyện nam nhân à? Oánh chết luôn.

Nói tới bà nương là Trang Tam Đình mặt tươi hơn hớn như Phật Di Lặc. Nghe nói là khuê nữ nhà lành, Lão Trang dùng tiền đánh bại vô số kẻ cầu hôn mới đem được mỹ nhân về, ngày thành thân Vân Diệp có tới, khi ấy chưa có cái thói xấu che mặt, tân nương tử chỉ mặc áo cưới đỏ rực, miệng lớn mày rậm mắt to, tiêu chuẩn của khuê nữ Quan Trung, vóc người cao lớn khỏe khoắn, rất xứng với Lão Trang, chỉ mỗi điều hơi ít tuổi, mới 16.

- Đừng bốc phét nữa, ở sau lưng chẳng biết là phải đội bàn hay là quỳ bên giường, giờ chạy tới đây làm ra vẻ đại gia.

Vân Diệp không tin có chuyện kỳ quái vợ trẻ chồng già mà lại bình đẳng được:

- Thật đấy, hầu gia đừng có chà đạp người ta, Lão Trang này là hán tử đỉnh thiên lập địa, chẳng lẽ bị bà nương chỉ tay múa chân? Ngài không tim tiểu nhân đi đánh nàng ngay.

- Thôi đi, ai bảo ngươi đi đánh bà nương, chỉ có hạng hán tử vô dụng mới đánh bà nương, trong nhà yên lành hơn bất kỳ điều gì.

Người trong quân ngũ hâm dở như thế đấy, không chịu nổi nói khích, khích một cái là khùng lên:Cô cô mang một hộp thức ăn từ cổng vòm đi tới, thấy Vân Diệp và Trang Tam Đình đang nói chuyện liền mở hộp thức ăn ra đắt trên chiếc bàn trong sân, múc hai bát cháo, lấy hai cái đĩa nhỏ, bên trong thức ăn rất ít, còn có một đĩa đậu tằm ngâm muối nho nhỏ, rượu trong bầu là rượu nho. Vân Diệp có thói quen trước khi ngủ uống một chút, đó là thói xấu từ đời sau, nãi nãi lại cho rằng quy củ mà chỉ nhà phú quý mới có.

Bảo Trang Tam Đình ngồi ở đối diện mình, rót cho hắn một chén, mình một chén, Trang Tam Đình sớm quen với tính khí của Vân Diệp, chẳng khách khí gì cả làm một hớp cạn luôn, cầm bát cháo lên húp sùm sụp, thức ăn không động đũa cái nào.

Cô cô vào thư phòng loạt xoạt chỉnh lý bản chép tay, chẳng cần nói cũng biết là nãi nãi phái tới.

- Lão Trang, hiện giờ nông hộ sống ra sao? Có được ăn no không? xem tại TruyenFull.vn

- Hầu gia, nông hộ trong cái thiên hạ này đều giống nhau cả, lương thực chẳng bao giờ là đủ, chuyện này cũng lạ, càng nghèo thì càng ăn khỏe, tiểu nhân ở phủ ăn cơm, ba bát là đủ rồi, về nhà ăn tám bát cảm giác trong bát không có cơm, chẳng hiểu là vì sao?

- Không có chất béo, ngươi phải biết rằng con người không chỉ ăn lương thực là đủ, còn phải ăn thịt, ăn rau, đủ các loại tạp lương, còn cả hoa quả nữa mới được. Thức ăn ở phủ nhiều món, ngươi ăn thêm một miếng thức ăn là sẽ bớt đi một miếng cơm, ăn một miếng hoa quả cũng thế, vả lại thức ăn trong phủ mỡ nhiều, tất nhiên là chống đói tốt, nhà ngươi sao bì được.

Vân Diệp rất thất vọng, Trang Tam Đình tránh nói tình hình cuộc sống thực tế của nông hộ, lấy câu truyện cười chẳng hề đáng cười lảng đi.

Vân Diệp điều tra rồi, trong thôn trang có chín mươi trên một trăm người ở giai đoạn nghèo khó, nói cách khác trong nhà không đủ lương thực ăn một năm, phải dựa vào rau dại chống đói, muốn dựa vào nghề phụ là không thể làm bọn họ nhanh chóng thoát nghèo.Bảo bọn họ nuôi lợn là tăng gánh nặng sinh hoạt cho bọn họ, người còn ăn chưa đủ no thì nói gì tới cái khác? Nông hộ nửa đem canh ba còn phải cuốc đất không phải là không có, không phải ban ngày không rảnh, mà là sợ làm việc khiến rách quần áo, cho nên đêm mới trần truồng ra ruộng làm việc.

Vân Diệp này ý làm nông phu chính là từ lúc nghe được truyện cười này.

Thư viện rất quan trọng, với Vân Diệp mộng tưởng của mình phải dựa vào thư viện thực hiện, đây là nơi bồi dưỡng nhân tài cao cấp, tương lai sẽ phán tán khắp nơi. Nhưng từ trong truyện cười kia, Vân Diệp biết mình phạm vào sai lầm lớn, trường học không có cơ sở là dân chúng chỉ sớm nở tối tàn mà thôi.

Đây đúng là tự đeo gông vào cổ, rõ ràng có cuộc sống thoải mái không sống, cứ chuốc khổ vào thân, con người có dã tâm là phải đối diện với thống khổ, tất cả đều là do tự mình gây ra thôi. Nhưng là một người sống ở thời hiện đại vật chất cực kỳ phong phú, tự tôn của y không cho phép trong lãnh địa của xuất hiện loại tình huống này, vì để họ đói là sự xúc phạm với y. Bất kể là Vân Diệp ở đời sau hay Vân Diệp ở Đại Đường, y cũng không cho phép truyện cười này xuất hiện lần nữa.

Ngẩng đầu nhìn trăng sáng giữa trời, thật lâu Vân Diệp không nói gì, Trang Tam Đình khẽ khàng đứng dậy đi tuần tra xung quanh, cô cô thu dọn thư phòng xong thấy cháu mình đứng ngây ở đó, người ẩn trong bóng mái hiên, cứ lo lắng nhìn thôi, không nói gì cả, cảm giác được trong sân tràn ngập sự không cam lòng.

Tin đồn như gió vậy, chỉ có một cái khe hở là nó sẽ chui vào, sau đó biến thành một luồng gió lớn. Chẳng tới hai ngày mà chuyện Lam Điền hầu định làm nông phu đã truyền khắp Ngọc Sơn, chẳng những người thư viện biết mà ngay cả nông hộ cũng biết.

Trình phu nhân chẳng biết là nghe được ai nói, chuyên môn bảo quản gia mang theo danh y tới thăm Vân hầu, có ý thăm dò xem Vân hậu liệu có bị điên không, do thanh danh của hầu gia và Tôn Tư Mạc quá lớn, không ai dám bắt mạch cho hầu gia, chỉ không ngừng quan sát sắc mặt.

Vân Diệp mấy ngày qua ngày đêm soạn tài liệu giảng dạy nên có hơi tiểu tụy, mang hai cái con mắt thâm quầng, dáng vẻ lờ đờ thiếu sức sống, càng chứng thực tin đồn hầu gia tâm trí thất thường. Quản gia vừa mới về nhà, Trình gia liền đưa ra tuyên bố: Vân hầu chỉ ngày đêm mệt nhọc nên nhất thời mơ hồ, kẻ nào dám nói hầu gia bị điên là gây chuyện với Trình gia.

Thôi thế là xong rồi, không ai dám nói bên ngoài, nhưng mà chùm chăn lại thần bí ghé tai rì rầm với nhau, làm Vân hầu gia Vân Diệp khỏe mạnh trở thành người có thiếu sót tâm lý, còn thêm vào vô số điều quỷ dị hoặc thần kỳ.

Tức thì Vân hầu nổi như cồn, người quen, người không quen ở trong thành Trường An đều cho quản gia tới tặng vô số thuốc định tâm an thần. Ngay cả Đông cung cũng tặng cho một đĩnh bạc cực lớn, nói là thái tử sai bảo, Vân hầu nhìn thấy đĩnh bạc sẽ lập tức khỏe hơn.

Đĩnh bạc thì thu lại, người tặng đồ thì bị Vân Diệp dùng gậy đuổi đi, mẹ nó, ai bảo nhìn lão tử với ánh mắt tò mò chứ.

Chỉ có Tôn Tư Mạc cười sung sướng nhận hết thuốc men, nói là có tác dụng lớn với phương thuốc mình đang nghiên cứu, hay là Vân hầu bệnh thêm vài ngày nữa, để còn kiếm được linh dược ở hoàng cung.

Hơn nữa ông ta còn tự mình làm, chỉ cần có quyền quý kín đáo nghe ngóng bệnh tình của Vân Diệp là ông ta thở dài lắc đầu, vẻ mặc cực kỳ thê lương...

Chương 113: Ép buộc làm giàu

Chưa phải đã hết, lại còn hiện giờ nông hộ trong thôn trang chẳng ai nhìn Vân Diệp vừa mắt nữa, lão gia tử liếc nhìn trang chủ chạy nhông nhông trong trang thì thở dài, lão phụ nhân khóc hết nước mắt nói không sống nổi nữa, nam đinh thành niên sắc mặt âm u, còn khó coi hơn cả mây đen trên trời, không còn trẻ con chải lông gãi bụng cho Vượng Tài, làm Vượng Tài cứ phải sán tới lũ trẻ, có đứa bé không chịu nổi cám dỗ định đi tới thì bị người lớn tát cho một cái, khóc lóc lôi về nhà, làm Vượng Tài rất bi thương.

Nông hộ cần cù, chỉ cần có thể làm ruộng đồng đầy hoa màu, lúa mạnh cao tới gối, rau cải nhú lên mặt đất, bừng bừng sức sống dưới trận mưa nhỏ tí tách. Không hề có lúa mạnh khỏe khoắn như nông trang trước kia, cũng chẳng đều đặn như dùng dao gọt.

Lúa mạch ở đây cao thấp khác nhau, lá có một màu vàng nhạt yếu đuối, dinh dưỡng không đủ mà! Hiện giờ ruộng căn bản không biết bón phân, chỉ đốt gốc rạ, để lại tro coi như là phân bón.

Mỗi mẫu thu hoạch được ba trăm cân đã là năm được mùa mưa thuận gió hòa, nếu nạn châu chấu năm nay tới, Vân Diệp không dám tưởng tượng thảm cảnh sẽ thế nào.

Mình quá công lợi rồi, Vân Diệp hơi hối hận, đáng lẽ phải ra tay từ đầu năm, giờ có hơi gấp gáp. Lý Nhị chẳng làm gì cả khiến lửa giận trong lòng y cao vạn trượng, được, ông không quan tâm tới con dân của ông, nhưng ta quan tâm tới trang hộ của ta.

Vân Diệp nhìn trời lẩm bẩm:

- Các ngươi coi nạn châu chấu là cái gì? Ta cho các ngươi biện pháp, các ngươi lại không thèm để ý, khi châu chấu còn chưa bay được là thời điểm tiêu diệt nó tốt nhất. Lý Nhị ơi Lý Nhị, ông nghĩ tích lương ở Trường An là giải quyết được vấn đề à? Ông căn bản không biết đàn châu chấu lớn đáng sợ thế nào, nạn châu chấu ở Châu Phi trên TV đã khiến tay chân ta giá lạnh, quốc lực Đại Đường của ông hơn được Kenya 1400 năm sau à? Chuyện máy bay phun thuốc còn chịu chết, ông hi vọng dựa vào hai bàn tay làm nổi sao? Ta muốn xem xem ông bán được cho ta bao nhiêu châu chấu, lão tử dù phá sản cũng mua, không dùng làm thuốc được thì lão tử dùng nuôi lợn, nuôi gà.

Chỉ tiếc rằng toàn bộ hoa màu ở ruộng này sẽ nuôi châu chấu hết.

Hoa màu không còn hi vọng gì nữa, chỉ có cách sản xuất nghề phụ thôi, đó là biện pháp chẳng đặng đừng của Vân Diệp, y muốn chạy thoát khỏi hung thủ khiến y rơi vào cảnh nguy hiểm, nhưng phát hiện căn bản không có chỗ mà trốn, quán tính lịch sử cường đại trói y vào chiến xa chạy ầm ầm về phía trước.

Lão Tiền mua ở chợ Trường An về rất nhiều trứng gà, còn không ít ngỗng, lợn con, tới mười mấy xe, đó gần như là toàn bộ trứng gà, với lợn có thể mua được ở chọ Trường An.

Lệnh xuống, mỗi nhà mỗi người phát năm con gà, hai con vịt, một con ngỗng, cả nhà phát hai con lợn, nói với nông hộ, hầu gia thích ăn trứng, các loại trứng, còn cả thịt lợn, cho nên toàn trang phải nuôi, ai không nuôi đánh gãy chân.

Phải dã man thế đấy, Vân Diệp không thể nói chuyện nạn châu chấu, đành chơi trò ngang ngược.

Cả trang khóc lóc thê thảm, mấy ông già tìm tới cổng Vân gia, dập vỡ đầu, hi vọng hầu gia thu lại mệnh lệnh.
Chỉ cần là nông hộ là đều trông mong trong nhà có thật nhiều súc sinh, nằm mơ cũng muốn, nhưng mà đây không phải là lúc, lấy đâu ra lương thực mà nuôi đám súc sinh này, đến cám trong nhà cũng là để cho người ăn, căn bản không có gì mà nuôi chúng.

Vân Diệp đứng ở trước cổng nắm tay nói:

- Các ngươi nghe đây, số gia cầm và lợn này là tiền tô năm nay của các ngươi, chỉ cần các ngươi nuôi cho tốt, qua một tháng nữa là có thứ nuôi chúng rồi, hiện giờ cách thu hoạch hoa màu còn một tháng, không cần tốn nhiều lao lực ở ruộng, lên nui đào giun, kiếm cỏ đi, cùng lắm nuôi gà như dê ấy, người già và trẻ nhỏ đi thả gà, thả vịt, thả lợn, như thế không cần nhiều lương thực nuôi chúng. Một tháng sau đảm bảo có lương thực nuôi bọn chúng.

Lời hứa ở Đại Đường này không thể tùy tiện nói, chỉ cần hứa rồi là liều mạng cũng phải làm, nếu không.... Làm người ư? Làm lợn cũng khó yên. xem tại TruyenFull.vn

Nông hộ mặt mày ủ dột rời đi, nếu trang chủ đã hứa lại chỉ cho cách rồi, đành nghĩ hết cách mà làm thôi, gia chủ trong chuyện này cũng có kiếm được gì đâu, bao bạc trắng đem mua số gia súc này tặng cho nông hộ, có tổn thất cũng là nhà y mà.

Bại gia tử, thiên hạ đệ nhất bại gia tử, từ đó trở đi ánh mắt nông hộ nhìn Vân Diệp rất lạ. Vân Diệp không chỉ một lần nghe thấy có người bàn tán đầu óc mình có phải bình thường không.

Vì bại gia cho triệt để, y tiếp tục mua gia súc gia cầm, tiếp tục phát.

Nghề nuôi trồng thảm liệt của Vân gia trang tử bắt đầu vận chuyển.Toàn trang chẳng có một người nhàn nhã, sáng sớm tinh mơ có trẻ con nước mũi thò lò bị trong nhà đuổi ra ngoài, quát hét gà vịt, tay kéo lợn, đi khắp nơi kiếm cái ăn. Tới ngay cả lão bà bà tám mươi tuổi cũng chống gậy cầm thừng dắt lợn đi tìm cỏ ăn, kết quả không phải bà ta chăn lợn, mà là lợn chăn bà ta, bị kéo đi khắp núi, thê thảm cực độ.

Sáu lò vôi của Vân phủ ngày đêm đốt đá không ngừng, tích vô số vô, không biết hầu gia muốn làm gì, cái thứ này khó giữ, hút hơi ẩm vào là vô dụng. Có một lò vôi bị cháy, diêu công ( công nhân đốt lò) Nhị Lăng Tử bận thả lợn, quên mở lò, kết quả lửa hừng hực đốt hết đá trong lò, trong đó có một khối đá chẳng ngờ không biến thành trắng, mà biến thành nước luôn, mờ lò lạnh rồi biến thành tinh thể màu lục, quản gia lấy cho Vân Diệp xem, chẳng nói gì cả còn thưởng cho diêu công 500 đồng.

- Đây chính là lưu ly à?

Lão nãi nãi nhìn kỹ thứ màu xanh biếc đó:

- Đúng vậy, diêu công đem một tảng đá không thích hợp đem nung vào lò, lại quên mở lò, nung nhiều hơn nửa ngày cho nên làm ra nó. Chỉ cần làm rõ đá vì sao nung thành thế n ày là có thể làm ra lưu ly rồi, nghe nói đây là quyền lợi riêng của hoàng gia, người bình thường làm sẽ bị chém đầu.

Lão nãi nãi tay run lên, thiếu chút nữa làm hòn đá rơi xuống đất.

- Diệp Nhi nhà ta không cần cái thứ này, cháu ngủ một giấc rồi quên nó đi, đừng tốn tâm tư vì nó nữa, cứ coi nó như là một tảng đá. Nãi nãi biết cháu thông minh, muốn biết gì là nhất định làm rõ, nhưng cháu ngu ngốc một lần đi, nghe nãi nãi đi, nhà ta không làm chuyện mua bán chặt đầu này.

Lão nãi nãi gần như van xin rồi, bà thực sự sợ tất cả mọi chuyện dính tới hoàng gia.

- Tôn nhi người hiện giờ nổi danh là bại gia tử trong chu vi tám trăm dặm quanh đay, là đồ thiếu đầu óc, còn cần giả ngốc nữa sao ạ?

Y vẫn đề trong lòng, lão tử biến thành thằng ngốc từ bao giờ chứ? Hôm nay Lý Cương còn hỏi:

- Vân hầu có phong thái của Mạnh Thường Quân năm xưa, lão phu bội phục, chỉ là làm giàu như thế chỉ e không ổn lắm, lão phu nghe tin đồn gần đây hầu gia tâm trí thất thường, chẳng lẽ có chuyện này thật?

Vân Diệp muốn đánh ông ta, chuyện mình và ông ta đánh cược đã bị ông ta truyền tới Trường An, nói là truyền thanh danh cho Vân hầu, nuôi dưỡng nhân khí. Nhưng mà rõ ràng có ý ngầm ép mình không được bỏ cuộc, chỉ là không ngờ bị kẻ xấu truyền lệch lạc, ông già hiện giờ có chút áy náy, có thể nhìn ra được ông ta cho rằng Vân Diệp tung ra chiêu ngu xuẩn này là do dư luận ép buộc, nhưng không biết rằng Vân Diệp có hệ thống phòng ngự mạnh mẽ, đó là cái mặt dày hơn thớt ở đời sau. Y quen thấy những nhân vật bị dư luận công kích, thấy cả người bị người ta ném ra khỏi cửa còn chẳng bận lòng, mà đâu chỉ một hai người, giờ chỉ đồn Vân hầu ta tâm trí thất thường có là cái quái gì?

Chương 114: Ước mơ

- Tiên sinh cả nghĩ rồi, tiểu tử không bị điên, một hai tháng nữa mọi người sẽ hiểu, chỉ là làm quá gấp, khiến chuyện không toàn vẹn, nhưng hiệu quả cũng rõ ràng, toàn trang hiện không có người rảnh rỗi. Tiên sinh cũng biết đó tài phú tới từ lao động, chỉ cần lao động hữu hiệu là tự nhiên sinh ra tài phú. Tiểu tử có phải là cái loại vô tri làm chuyện lớn tiếc thân, làm chuyện nhỏ quên mình như Mạnh Thường Quân không?

Lão Lý mắt ánh lên:

- Ngươi có chuyện gì mà cấp bách thế? Đây không phải là cái tính biếng nhác thường ngày của ngươi, có chuyện gì mà lão phu không biết à?

Vân Diệp cười khổ, Lý Nhị đã hạ lệnh cấm chỉ nói tới nạn châu chấu, lần trước tới hoàng cung muốn hỏi, gặp phải ánh mắt của ông ta mà phải im, ông ta muốn dùng nạn châu chấu để làm phi vụ lớn, không biết kẻ bị hủy diệt cùng nạn châu chấu là ai?

Cho dù Lão Lý là người cực kỳ đáng tin, nhưng chuyện liên quan tới tính mạng cả nhà này thì đừng nói với ông ta thì hơn, nếu không với tính khí của ông ta sẽ khiến triều đường nổi sóng, phá hỏng bố trí của Lý Nhị, tuổi già của ông ta có thể bình an không cũng khó nói, ông già này không tệ, không muốn ông ta gặp họa.

Lý Cương thấy Vân Diệp không nói, thở dài một tiếng, người có chút sa sút, quay người đi, vừa đi vừa xua tay:

- Già rồi, già tới vô dụng rồi, ta mặc kệ, nhìn ngươi ta biết không quản nỏi, không hỏi nữa, tiểu tử cố gắng làm cho tốt, đừng đánh mất lương tâm...

Hoàng Thử trần truồng từ lòng đất chui ra, quay trở về phòng giam, quần quấn trên đầu, chỉ lộ ra hai mắt, trước tiên hắn đứng trên mặt đất giương lỗ tai nghe ngóng một phen, không thấy tiếng động gì mới tháo quần trên đầu xuống, thở phào. Còn chưa kịp nghỉ ngơi chút nào hắn dùng tay vốc đất đào ra từ tường cẩn thận trải lên sàn phòng giam, dùng chân dẫm bằng đất. Hắn lại úp mình lên mặt đất dùng mắt nhìn diện tích lấp bằng, điều chỉnh lại một chút, lúc này mới hài lòng cầm lấy bình nước trên bàn, tu ừng ực.

Hắn vẫn khát lắm, nhưng không thể uống tiếp được nữa, ngậm một ngụm nước phu lên quần, dùng nó lau người, cho tới khi không nhìn thấy chút bùn đất nào trên người nữa mới thôi. Mặc quần áo vào nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi.

Suốt cả một tháng tối nào hắn cũng đào động không ngừng không nghỉ, vì tránh bị hoài nghi, hắn trải đều đất ra sàn, làm mặt đất cao dần lên, nếu như không phải là người cực kỳ nhạy bén sẽ không để ý mặt đất cao lên mỗi ngày. Cái thìa kia đã hoàn thành sứ mạng cuối cùng của nó, dù nó được mài cực sắc, song cũng không chịu nổi một tháng liền đào đất liên tục, tối nay cuối cùng nó đã bị gãy làm đôi.

Hoàng Thử là ngươi rất nhớ cái cũ, hắn chuẩn bị sau khi thoát ra sẽ rèn lại một cái thìa tương tự, để ở bên người dùng để ăn cơm, hoặc là khi nguy cấp dùng đào đất cũng không phải là lựa chọn tệ, thậm chí hắn còn muốn giới thiệu công cụ thuận tiện cho phụ nhân bán rượu nếp kia, quán hàng nhà mình mà, không có chút đặc sắc sao được.

Dùng miệng mà húp rượu nếp đúng là mất thể thống, không phong nhã bằng dùng thìa ăn từng miếng từng miếng một, thói quen của nhà phú quý, thế nào chúng ta cũng nên học vài thứ phải không? Tương lai con mình lớn rồi, nếu như ôm bát rượu nếp mà húp thì lão tử sẽ đánh nó, mặt không dám đánh, con còn nhỏ, đánh mông thì không vấn đề.

Sinh ba đứa con là được, phụ nhân đó mông lớn, nhìn là biết dễ sinh nở, hai tiểu tử, một nha đầu, tiểu tử trông có giống lão tử hay không chẳng thành vấn đề, dù sao vẫn làm cái nghề này, người chết thì ai thèm để ý trông ngươi như thế nào.Nha đầu thì không được, phải giống mẹ nó, giống lão tử thì gả được cho ai? Có điều không sao, lão tử còn chôn ba trăm quan tiền, tới khi đó hồi môi dư dả, lo gì không kiếm được rể.

Trong giấc mơ mông lung, hắn như nhìn thấy phụ nhân bán rượu nếp kia dẫn ba đứa bé mập mạp cười ngọt ngào với hắn, miệng gọi phu quân, bọn nhỏ gọi cha rồi nhào vào lòng.

- Tối mai lão tử sẽ thoát ra, không bao giờ tới chỗ quái quỷ này nữa.

Hoàng Thử miệng lẩm bẩm, trở mình ngủ thiếp đi.

Trời vừa mới sáng Lý Thái đã xách một thùng chứa đầy nước nóng chở về túc xá, ưu đãi duy nhất mà một vương gia có thể hưởng thụ ở thư viện là có phòng riêng. Phòng không lớn, ngay cả phòng củi trong hoàng cung cũng to hơn, nhưng Lý Thái rất hài lòng, so với việc chen lấn bốn người một phòng thì tốt hơn nhiều.

Hắn vô tình đi qua một phòng, mùi hôi thối đáng sợ trong phòng thiếu chút nữa làm hắn ngạt thở, đám khốn kiếp, đá bóng xong không chịu rửa chân đã ngủ rồi. Không hiểu nổi bọn chúng ăn uống ngủ nghỉ trong gian phòng kiểu này thế nào, Lý Thái cho rằng đến chuồng lợn cũng còn sạch sẽ hơn.

Mấy ngày qua Lý Thái không đi thăm Hoàng Thử, hắn đã nắm được tiến độ công tác của Hoàng Thử rồi, dưới sự giúp đỡ của thị vệ, hắn đã cho một loại thuốc vào thức ăn của Hoàng Thử, loại thuốc này lần trước lên lớp xin của Tôn Mạc Tư, sau khi đảm bảo không làm chuyện xấu mới được cho một ít.Có điều thuốc rất hiệu quả, Hoàng Thử ăn cơm xong ngủ như heo chết, sau khi đo đạc tỉ mỉ lượng đất Hoàng Thử đào được, Lý Thái thấy đề toán của mình sắp làm xong rồi. Hắn không đi đo cái động sau giường, biết điều kiện rồi không cần nữa. Nếu như Hoàng Thử có thể vượt ngoài dự liệu của hắn, hắn không ngại cầu xin thư viện tha cho tên này một đường sống, nếu như nằm trong dự liệu của hắn, thì Hoàng Thử sống chết thế nào chẳng liên quan gì tới hắn, hắn chỉ quan tâm đề toán của mình có chính xác không.

Quay đầu nhìn bảng tiến độ công tác của Hoàng Thử trên tường, hắn lấy bút than ra, viết trên cùng số một xích.

Cầm lấy sách, đều là sách mới, còn tỏa ra mùi mực kỳ quái, hắn thích loại mùi này, đặt sách lên mũi hít thật sâu, hắn nóng ruột muốn biết trong sách giảng cái gì.

Lần trước Vân Diệp nói hai quả cầu sắt lớn nhỏ khác nhau rơi cùng một độ cao sẽ đồng thời chạm đất.

Sao có chuyện hoang đường như thế được? Một quả cầu sắt nặng mười cân sao có thể chạm đất cùng quả cầu sắt nặng một cân? Nếu đúng thế thì trọng lượng còn có tác dụng gì nữa?

Đánh cược một trăm đồng, đó là do tên Vân Diệp kia đề xuất ra, Lý Thái muốn đánh cược cao hơn, Vân Diệp không chịu, điều này làm hắn thêm hoài nghi.

Nếu không cược tiền, Lý Thái đề xuất khiêu chiến thể lực.

Một trăm gánh nước, gánh một trăm gánh nước, không được lấy nước ở sông trước thư viện, chỉ được lấy nước ở thác dưới chân núi, rồi gánh về, đi lại tới một dặm, vốn cho rằng con sâu lười Vân Diệp này sẽ từ chối, không ngờ y lại chấp nhận.

Cầu sắt do Lý Thái chọn, một quả nặng một cân, một quả nặng năm cân. Dưới sự giám sát của toàn bộ sư đồ thư viện, Lưu Hiến mang cầu sắt bò lên Ưng Chủy Nhai, bọn họ đứng ở bãi cỏ phía dưới, chuẩn bị xem kết cục thế nào.

Lưu Hiển là cao thủ chân chính, đứng trên Ưng Chủy cao trăm xích mà không run sợ, hai quả cầu sắt sơn đỏ được hắn nắm chắc trong tay. Lý Thái căn bản không nghĩ tới khả năng Lưu Hiến gian lận, hắn là phó nhân mà Lý gia tin tưởng nhất, không phải là một trong số, phụ hoàng sở dĩ phái hắn tới là vì trung thành, dù là bất kỳ chuyện gì xảy ra cũng không phản bội Lý gia, điều này lịch sử đã chứng minh rồi.

Lưu Hiến buông hai tay, hai quả cầu sắt đồng loạt rơi xuống.

Chương 115: Hội báo cáo của Lý Thái

Hai quả cầu sắt chạm đất, Lý Thái chỉ nghe thấy một tiếng động, không thấy cảnh quả cầu to rơi xuống trước như trong tưởng tượng, mà hai quả cầu sắt cùng rơi xuống. Lý Thái kiểm tra cầu sắt trên mặt đất, đúng là một quả năm cân, một quả một cân, tất cả xôn xao.

Hắn hoang mang nhìn Vân Diệp, điều này đảo lộn kiến thức của hắn, hắn cần Vân Diệp giải thích.

Vân Diệp miệng gặm một quả dưa chuột kéo Lý Thái tới, lại vẫy quả dưa chuột lên núi. Chỉ thấy trên đỉnh núi Lưu Hiến lại ném hai quả cầu sắt nữa, chớp mắt rơi xuống mặt đất, một quả cầu buộc ô, từ từ rơi xuống bị gió thổi đi thật xa.

Lý Thái mở to mắt muốn làm rõ vì sao có chuyện khó tin này, ngay cả mấy vị tiên sinh của thư viện cũng chẳng hiểu ra sao.

- Tốc độ rơi của quả cầu sắt liên quan tới lực cản không khí, không liên quan tới trọng lượng.

- Lực cản không khí là gì? Vì sao ta không nhìn thấy?

- Ngươi thấy rồi còn gì, quả cầu sắt kia chẳng phải bị lực cản không khí mang đi đó sao?

- Chẳng lẽ chỉ cần ô đủ to, đủ chắc, dù ta mang ô nhảy xuống núi cũng không ngã chết?

Lý Thái hơi cuồng nhiệt:

- Đạo lý là như thế, ngươi không tự mình thử nghiệm đấy chứ? Ngàn vạn lần đừng làm thế, nếu không cha ngươi sẽ ném ta xuống núi như quả cầu sắt kia đấy.

Vân Diệp đã nói, chỉ cần ngộ được vật lý, sẽ tiến vào một quốc gia, quốc gia của thần, có thể bay trên không, lặn xuống biển, có thể trở tay hủy diệt thế giới.

Đúng vậy, đó là sức mạnh của thần, ta phải nắm được sức mạnh này, ta phải nắm được sức mạnh này.

Nghĩ tới đó người Lý Thái bất giác run lên.

*** Lý Thế Dân vốn định lập Lý Thái làm thái tử sau khi phế Lý Thừa Càn, nhưng biết Thái lên ngôi thì Càn sẽ phải chết, nên thôi.

Khi canh phu gõ mõ canh bốn, Vân Diệp bị Lý Thái đánh thức từ trong mộng, cực kỳ miễn cưỡng khoác áo lên, rón rén ra ngoài tường bao của thư viện.

Đám lão phu tử Lý Cương đã ngồi trên ghế mắt nhìn chằm chằm vào tường bao, bên ngoài có một cái vòng trắng dùng vôi vẽ ra, những khuôn mặt thường ngày nghiêm khắc hiện ra vẻ tò mỏ như trẻ nhỏ.

Triệu Duyên Lăng đang nhỏ giọng giao lưu với Lý Khác, chẳng biết nói gì mà bộ dạng phấn chấn lắm.

Học tử toàn thư viện cũng ở đây, ai nấy đều tập trung tinh thần nhìn vào vùng đất đó, cứ như có đĩnh bạc nhảy ra từ lòng đất.

Một biểu ngữ giăng trên tường, viết:" Hội giao lưu toán học Lý Thái thư viện Ngọc Sơn.Nhìn Lý Thái mặt thản nhiên bên cạnh, Vân Diệp hỏi:

- Chủ ý ngông nghênh này là ai bày ra? Dám đạo ý tưởng của ta là sao?

- Chẳng qua là chư vị học hữu coi trọng thôi, Lý Thái hổ thẹn quá.

Nói xong chắp tay vái xung quanh, khiến mọi người hô lên nho nhỏ.

Lý Cương bực mình phất tay, ý bảo im hết.

Mặt trăng cong cong chiếu ánh sáng màu bạc, có thể thấy thấp thoáng đỉnh núi đen xì đằng xa, trên núi thi thoảng có tiếng cú mèo, còn xen vào tiếng sói tru thê lương. Người của thư viện đều nấp dưới bóng râm của tường, chỉ có mười mấy hộ vệ được Lưu Hiến suất lĩnh mang cung lên giây, đao rời vỏ, cẩn thận cảnh giới, khiến không khí quỷ dị thêm vài phần căng thẳng. nguồn TruyệnFULL.vn

Vân Diệp đẩy Lý Thái:

- Chắc được mấy phần?

- Hừ, chỉ một tên trộm mộ mà thôi, ta nắm chắc chín phần hắn sẽ bỏ chạy vào giờ này, ta đã hỏi Lưu Hiến rồi, phàm là kẻ trộm có chút kiến thức luôn cho rằng canh bốn là thời điểm bỏ trốn tốt nhát. Hôm qua lúc trời sắp sáng thì hắn đã đào cách mặt đất còn một xích thì không đào nữa, quay về phòng giam nghỉ ngơi dưỡng sức, còn lén lét giấu một ít thức ăn, cho rằng người gác không phát hiện ra, đúng là lửa mình lửa người. Muốn thoát khỏi lòng bàn tay bổn vương à? Nằm mơ!

Giọng nói mang theo sự tự tin mạnh mẽ, còn dùng một động tác nắm chặt tay, rất có khí thế:
Vân Diệp phát hiện ra bất tri bất giác Lý Thái có một loại biến hóa mới, đó là cực kỳ tự tin.

Loại phán hiện này khiến y ủ rũ, chỉ mong rằng đây không phải là chướng ngại lớn nhất gây ra trên con đường làm hoàng đế của Lý Thừa Càn.

Định hỏi mấy câu nhưng Lưu Hiến ngăn lại, ngón tay chỉ vào vòng trắng.

Chỉ thấy đất trong vòng trắng đùn lên, một bàn tay đen xì xuyên qua lớp đất xuất hiện, xòe ra nắm lại ở trên mặt đất, giống như bàn tay oan hồn đòi mạng, biến hóa đột ngột này khiến mọi người hít sâu một hơi, nếu không phải có đông đảo đồng bạn bên cạnh, đoán chừng số người xoay lưng bỏ chạy không phải là ít.

Lưu Hiến cười hăng hắc, ngăn mọi người náo loạn, giơ cung cứng trong tay, mọi người lập tức yên tĩnh.

Tiễn pháp của tên này nếu nói là bách bộ xuyên dương cũng là xem nhẹ hắn, buổi tối cứ rảnh rỗi là giương cung bắn đầu hương, theo hắn nói thành tích tốt nhất là một mũi tên diệt ba đầu hương. Có hắn, dù có ma thật hắn cũng bắn cho ma thủng lỗ chỗ.

Bàn tay lại rụt về, thi thoảng có đất từ trong động bị ném lên, từ cổ tay cửa động ngày càng to biến thành cỡ chậu rửa mặt, bất thình lình một cái đầu buộc vải nhô lên, một tiếng thở lớn truyền tới, như người sắp chết đuối thò được đầu lên khỏi mặt nước.

Còn chưa kịp thở đều, tiếng cười khùng khục từ trong cái miệng đầy đất cát phát ra, tiếp đó là tiếng thở nặng nề đứt quãng.

Ác quỷ vui mừng bò ra khỏi địa ngục kia chính là Hoàng Thử, chỉ là gặp phải tên yêu nghiệt hoàng gia Lý Thái, bất kỳ hành động nào cũng là vô nghĩa, ngay cả Lý Cương ghét ác như thù cũng tỏ vẻ thương hại.

Cười xong Hoàng Thử lại khóc ngẹn giọng, với hắn mà nói thư viện chính là địa ngục trần gian thực sự, hắn không sợ chặt đầu, từ cái ngày đầu tiên làm nghề này hắn đã biết sớm muộn cũng sẽ bị chặt đầu, hắn không sợ khốc hình, bao năm tiếp xúc với quan phủ không phải chưa bao giờ bị tra tấn, nhưng trải nghiệm ở thư viện làm hắn sợ hãi từ tận xương tủy, máu từ từ chảy ra, người từ từ lạnh đi, tử vong lan dần từ bàn chân khắp toàn thân, muốn hét mà không phát ra tiếng, muốn khóc mà không rơi được nước mắt, đáng sợ nhất là không ai nhìn hắn chết, lúc đó trong phòng chỉ có mình hắn, chỉ có tiếng máu nhỏ tí tách vào chậu.

Thì ra cô độc chết đi là chuyện đáng sợ nhất trên đời, phải mau chóng lấy phụ nhân bán rượu nếp về, như thế khi chết có người ở bên giường, không tới mức làm cô hồn dã quỷ vật vờ ở minh giới, hi vọng cho hắn sức mạnh, động tác nhanh hơn, căn bản không để ý hai tay đào đất rách ra tước thịt.

Hoàng Thử trần truồng từ mặt đất chui ra, cổ chân buộc một cái bọc, khi hắn quay người muốn cởi cái bọc thì sững lại, tim hắn không ngừng chìm xuống, hắn nhìn thấy gần trăm đôi mắt đang hứng thú nhìn mình.

Khí lực chớp mắt thất thoát khỏi cơ thể, hắn nhũn người ngã ra đất, kệ bản thân không có một mảnh vải che người, nhắm mắt nghe số trời.

Đèn lồng được thắp sáng, màn đêm chớp mắt bị xé toạc.

Không ai để ý tới Hoàng Thử, Lý Thái đi tới một tấm bảng đen treo ngoài tường, vẽ sơ đồ bỏ trốn của Hoàng Thử:

- Chúng ta từ biểu đồ này có thể nhìn ra được sự mẫn cảm, độ chuẩn xác về phương hướng của Hoàng Thử, hắn chuẩn xác đào tới đích theo một góc nghiêng 35 độ, đây là chuyện làm người ta giật mình. Phải biết rằng hắn không hề học tri thức toán học, không biết gì về hình học, chỉ dựa vào mắt mình đã hoàn thành định vị ba điểm, hơn nữa độ chuẩn xác kinh người.

Cái vòng tròn màu trắng mà nọi người nhìn thấy là do ta tính toán kỹ càng mới tìm ra được vị trí đại khái, còn Hoàng Thử chui ra từ vòng tròn này gần như không lệch chút nào, điều này liên quan tới tính toán tam giác, vận dụng vật lý sơ cấp, khái niệm mật độ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau