ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1106 - Chương 1110

Chương 1107: Đại tuyết luận tây chinh

Trình Xử Lượng thấy vận mệnh của mình đã được định đoạt, đành cầm xương lên gặm tiếp, nhớ tới thủ pháp hành hạ biến thái của Vô Thiệt, dù ăn gan rồng tủy phượng cũng thấy vô vị.

- Xử Lượng thì ta không lo, chẳng qua bị hành hạ một chút thôi, không có gì xấu. Bá bá lo Xử Mặc kia, đầu óc nó cừng nhắc, cả đời chỉ muốn lên chiến trường chém giết thực sự một lần, đáng tiếc vận mệnh quá kém, bệ hạ đông chinh không kịp, ngươi hải chiến ở nam hải cũng không gặp. Vụ châu địa thế xa xôi, dân phong thuần phác, nơi đó không có chiến sự, nên nó mới đánh gãy chân thứ sử để được về, vốn là tội chặt đầu, được bệ hạ che đậy đi. Bá bá nói gì nó cũng không nghe, các ngươi là huynh đệ, nói chuyện có tác dụng hơn lão già này, rảnh rỗi khuyên nó nhiều hơn.

Vân Diệp cười khì kính Lão Trình mộ chén:

- Bá bá đợi xem, không tới ba năm sẽ có một trận ác chiến, Xử Mặc ở lại kinh thành, nói không chừng khi đó bọn cháu sẽ cùng xuất chiến.

Lão Trình kinh ngạc:

- Nói xem là chuyện gì, sao lão phu không nhận ra, đối phương là ai? Cao Ly? Thổ Phồn? Không thể nào.

- Khai xuân triều ta chi viện Đột Quyết tây chinh, còn cả Hồi Hột và chín họ Chiêu Vũ muốn tây chinh, triều đình đều ủng hộ...

Lão Trình ngẫm nghĩ:

- Chuyện này bá bá biết, chúng đánh nhau liên quan gì tới chúng ta, chẳng lẽ còn muốn phái con cháu huân quý đi đánh giúp à?

- Bá bá, không thể nói thế, tiểu chất dám cược người Đột Quyết không đánh được người Đại Thực, khi bị chặn lại ở cao nguyên, tiến thoái lưỡng nang sẽ cầu viện, bệ hạ ắt đồng ý. Quanh năm thái bình không có lợi cho quân sự, bệ hạ dù xuất phát từ mục đích luyện binh hay là giương oai, tây chinh là chuyện khó tránh khỏ. Cáp Lý Phát của Đại Thực muốn hào quang của An Lạp ( Allah) chiếu rọi khắp thế giới, với bệ hạ mà nói, hậu quả bị xâm chiếm nhân tâm còn ác liệt hơn bị xâm chiếm lãnh thổ. Một khi bỏ mặc, người Đại Thực sẽ giết hết người Đột Quyết, thành láng giềng của Đại Đường, với tính khí bệ hạ, bá bá nói xem sẽ có chuyện gì?

- Bệ hạ cướp vợ con hắn, chôn tên láng giếng này xuống đất mới yên tâm. Ý ngươi là nên để Xử Mặc tham gia chuyển vận lương tiếp tế người Đột Quyết?

Trình Giảo Kim gõ bàn hỏi:

- Đúng thế bá bá, như vậy Xử Mặc tham chiến là hợp tình hợp lý rồi, tiểu chất đoán chừng đây là trận ác chiến cuối cùng của Đại Đường, sau trận chiến này, phương tây trăm năm không có chiến sự.

Trình Xử Mặc cầu khẩn nhìn phụ thân, nếu không giành được quân công ở chiến dịch này, mình sẽ sống vô danh cả đời.

- Ngươi cũng đi sao? Nếu huynh đệ các ngươi cùng lên chiến trường thì còn có người chiếu cố cho nhau, điều này vô cùng quan trọng, lão phu chinh chiến cả đời, khi nào có huynh đệ ở bên mới thoải mái mà đánh, nếu không sẽ giữ lại ba phần chiến lực để chuẩn bị rút lui.

Lão Trình mặt mày nghiêm túc, lần này hành quân vạn dặm, riêng đi đường đã tổn hại ba thành quân lực, đó còn là tính toán ít nhất, huống hồ phải đánh với kẻ địch mạnh nhất, không có bằng hữu đáng tin ở bên, bất kể thế nào Lão Trình cũng không cho Trình Xử Mặc đi, vì quân công mà mất trưởng tử là tai họa.

Vân Diệp đứng lên mở cửa sổ nhìn tuyết trăng phiêu phiêu bên ngoài, tự nói một mình:

- Hồn phách tiểu chất có lẽ mất ở tây bắc, tiểu chất muốn đi tìm, thời gian qua luôn mơ thấy sa mạc, cỏ lác, còn cả dê, cho nên tiểu chất muốn đi xem. Vượng Tài cũng luôn hướng về phía tây hí vang, năm xưa tiểu chất và Vượng Tài cổ vũ nhau từ hoang nguyên đi ra, luôn thấy mất cái gì đó, nên lần này tiểu chất ắt phải đi một chuyến, dù có tìm được hồn phách về không, ít nhất thì cũng đã đi tìm, cũng an ủi được bản thân. Vượng Tài năm nay đã mười bốn tuổi rồi, nếu không đi, tiểu chất lo mấy năm nữa nó không đi được nữa.

Tuyết lớn bay vào cửa, rơi lên mặt Vân Diệp, y vuốt một cái, mặt ướt sũng, chẳng biết là tuyết tan hay nước mắt, y muốn tới hoang nguyên Lũng Hữu, muốn tới bên bờ suối kia, đào xuống dưới xem có tìm được đường về không, y thực sự muốn về xem. Trình Xử Mặc vỗ vai Vân Diệp an ủi:

- Bất kể ngươi mất cái gì, ta đều giúp ngươi tìm, không tìm được thì cướp, bất kể là ai có chúng ta cũng cướp về.

Sau khi rời Trình gia, Vân Diệp không nhắc tới chuyện tây chinh nữa, Lão Trình cũng hạ lệnh bảo mật, nên chỉ có vài người biết. Lão Trình bắt đầu an bài Trình Xử Mặc vào Hữu Vũ vệ, chỉ cần triều đinh chi viện Đột Quyết, Hữu Vũ vệ sẽ là đội ngũ thích hợp nhất.

Vân Diệp rất không muốn tới nhà Lý Tịnh, nguyên nhân chủ yếu là vì Cầu Nhiệm Khách, tên khốn kiếp này nhất định sẽ lên mặt trưởng bối với mình, nhưng sắp tới Nguyên Tiêu rồi, không đi thì thất lễ, Vân Diệp liền một mình tới nhà Lý Tịnh.

Lý Tịnh mặc đồ văn sĩ, Hồng Phất Nữ mặc áo bào hoa, hai người giống thổ tài chủ hơn là hiệp sĩ, hoặc đại tướng.

- Tưởng ngươi mắt mọc trên đỉnh đầu, xem thường tiểu môn hộ như Lý gia, xem ra còn biết hai chữ lễ số viết thế nào, tới rồi thì vào tiệc đi.

Lý Tịnh chẳng rườm lời, đưa Vân Diệp tới hoa sảnh ăn cơm, nhà huân quý nếu không bố trí vài gian phòng cây cối xanh tốt thì không mặt mũi nhìn ai.

Chẳng có hoa cỏ quý giá, ngược lại rau rất nhiều, một hàng ớt trồng ngoài cửa sổ, đã có mấy quả sắp đỏ rồi, coi như tăng thêm chút màu sắc tươi đẹp.

Không thấy Cầu Nhiệm Khách, Vân Diệp lấy làm lạ, thấy y ngó nghiêng, Lý Tịnh nói:

- Trọng Kiên tuy là người quen, nhưng hôm nay gặp mặt không hợp, ngươi mang thiếp tới bái phỏng, lão phu chiêu đãi hầu tước, không thể giới thiệu hải tặc, quy củ định ra thì phải tuân thủ.

Vân Diệp đứng dậy rót rượu cho Lý Tịnh và Hồng Phất Nữ, thở dài: - Lấy lễ ra tiếp ắt có điều nhờ vả, bá bá có gì nói thẳng đi, nếu không bữa này ăn không ngon.

Lý Tịnh uống cạn chén rượu, nhìn thẳng Vân Diệp nói từng chữ:

- Trọng Kiên thế cùng lực kiệt, có thể lui vào eo biển tạm lánh nạn không?

- Không được, ông ta dám qua eo biển, tiểu chất sẽ lấy đầu tế cờ, đây là chức trách của Vân Diệp, quan thuyền, thương thuyền có thể vào, hải tặc không được.

Vân Diệp nói rất dứt khoát:

Hồng Phất Nữ nổi giận đứng dậy, nhưng bị Lý Tịnh kéo xuống, từ đó không nhắc tới chuyện Cầu Nhiệm Khách nữa, hai người chén qua chén lại, coi như vừa rồi chưa nói gì.

Cơm lưng lửng bụng, rượu ngà ngà say, Vân Diệp đứng dậy cáo từ, Lý Tịnh vô cùng khách khí tiến Vân Diệp ra tận cửa, nhìn y lên xe ngựa rời đi mới vào nhà.

Hồng Phất Nữ chỉ phía Vân Diệp rời đi, lớn tiếng nói với Lý Tịnh:

- Tên tiểu tử vong ân phụ nghĩa như thế cần gì phải khách khí với y? Chút chuyện nhỏ như thế cũng không đồng y, chàng không nên truyền binh thư cho y, để bây giờ không thể kiềm chế được y nữa.

- Nàng còn muốn thế nào, y là đại tướng quân, thay đế quốc canh giữ cánh cửa phương nam, sao có thể làm việc thiên tư? Trừ đi chuyện Trọng Kiên là huynh đệ của chúng ta, nếu là ta, ta trả lời còn tuyệt tình hơn, huống hồ y đã cho Trọng Kiên một đường sống, đó là kết quả tốt nhất mà vi phu mong đợi rồi, không được nói bừa.

- Y muốn lấy đầu Nhị ca tế cờ, chàng còn nói y cho một đường sống?

Hồng Phất Nữ càng giận:

- Nàng không hiểu ngôn ngữ quan trường thì đừng nói xen vào, chỉ cần nhớ Vân Diệp đã cho Trọng Kiên một đường sống là được.

Lý Tịnh không giải thích cho Hồng Phất Nữ, quan viên nói chuyện với nhau nhiều khi chỉ hiểu là được, không thể nói ra.

Học thêm về lịch sử:

Nhà tiên tri Muhammad (570 - 632), người sáng lập đạo Hồi ở Ả Rập đã viết thư cho ba đại đế thế giới thời bấy giờ là hoàng đế Đông La Mã Heraclius, hoàng đế Ba Tư Khosrau II và Đường Thái Tông, buộc họ phải chấp nhận đạo Hồi, nếu không thì sẽ bị trừng trị. Nhận được thư, Đường Thái Tông cho người Ả Rập ở Trung Hoa được xây thánh đường đầu tiên của họ ở phía Đông.

Đọc sử chỉ cần biết sự kiện thế thôi, còn phần Lý Thế Dân đánh trận thua buộc phải đồng ý điều kiện, hay thiên triều thượng quốc ban ơn cho dã nhân được tới đại quốc để được khai sáng văn minh thì lời nói của đám sử gia thối mỗi đằng, ai chẳng viết hay cho mình, chẳng cần quan tâm.

Chương 1108: Lễ hội băng đăng

Xe ngựa của Vân Diệp rời thành, đi tới trước mộ của Nhan Chi Thôi, Lưu Tiến Bảo lấy đồ cúng ra, bày lên bàn, vị lão bằng hữu này đi quá nhanh, quá bất ngờ, làm Vân Diệp rất lâu mới vượt qua được, một ông cụ thật hóm hỉnh, trí tuệ, sao lại nằm dưới đất chứ?

Từ chối hương hoa thơm do người trông mộ mang tới, ông cụ không thích cái này, nước trái cây chua chua ngọt ngọt mới là thứ ông cụ thích nhất, còn có đĩa đậu rang, do Vân Diệt chọn từng hạt một, còn rang cùng với cát, ăn rất ngon. Khi tại thế ông cụ luôn xin Vân Diệp rang cho ông một đĩa, ông cụ nói, càng không có răng càng thích thứ cứng, giống tính của ông, già mà kiên nghị.

Nhan Từ Thiện nghe thấy người coi mộ bẩm báo vội vàng đi tới, thấy Vân Diệp ngồi trước bia mộ thì thầm trò chuyện liền không tới, đứng ở đằng xa đợi Vân Diệp nói xong, ông ta biết Vân Diệp và phụ thân là bằng hữu.

Vân Diệp nói chuyện vô cùng vui vẻ, kết thúc khom người vài mộ một cái, chào hỏi Nhan Từ Thiện rồi ngồi xe ngựa rời đi.

Đường tới Ngọc Sơn xe cộ nườm nợp, xen vào đó là bóng hình xinh đẹp, hiện giờ Tết Nguyên Tiêu tốt nhất không phải tới chợ hoa Trường An, càng không phải núi đèn ở đường Chu Tước, cũng không phải là lên Long Thủ Sơn thả đèn Khổng Minh, mấy chỗ đó của đám thô hán. Huân quý Trường An hiện thích nhất là tới sông Đông Dương xem băng đăng, đó mới là chỗ của huân quý.

Do địa thế cao, cả sông Đông Dương bị đông cứng, trước kia vì lượng nước nhiều, mùa đông chỉ đóng băng nửa con sông, giờ người trên Ngọc Sơn ngày một đông, mùa đông cần trữ nước vào mấy cái hồ lớn, nước sông ít đi, khi trời lạnh nhất, cả con sông biến thành thế giới băng.

Đám học sinh thư viện hiếu sự liền lấy từng khối băng lớn, dựa theo tưởng tượng của mình khắc thành đủ thứ hình dạng kỳ quái, còn đem nến thường ngày dùng thừa nấu lại thành ngọn nến to hơn, cho vào băng, hiệu quả cực tốt, sau khi mời các tiên sinh của thư viện đến xem, ai cũng kinh ngạc.

Vì thế đám học sinh nảy sinh ý kiếm tiền, lần này không phải là bản thân tùy tiện điêu khắc, mà mới thợ đá và thợ điêu khắc kinh nghiệm phong phú tới, thế là dòng sông đầy long phượng lân sư, các loại thần thú. Thác nước sông Đông Dương được bọn họ điêu khắc thành Quan âm nghìn tay.

Bàng Ngọc Hải đặc biệt tìm đại tăng Đạo Tín tới, vì chi phí bức tượng đáng lẽ do hòa thượng bỏ, Đạo Tín xem băng khắc xong, lập tức đồng ý, còn bảo nếu Bàng Ngọc Hải có thể điêu khắc năm trăm vị la hán, ông ta không những trả phí cho thợ điêu khắc, chi tiêu của học sinh cũng do chùa trả.

Bàng Ngọc Hải từ chối yêu cầu của Đạo Tín, sau khi lừa một khoản tiền lớn, hắn cho rằng thần tiên của Đạo gia cũng nên xuất hiện, nếu đám Viên Thiên Cương mà không đồng ý, sẽ tùy tiện điêu khắc vài bức tượng Đạo gia nhỏ tẹo đặt bên tượng Quan âm nhìn tay khổng lồ kia... Như thế có lẽ còn thu được nhiều tiền hơn.

Năm nay đã là năm thứ ba rồi, Bàng Ngọc Hải vô cùng đắc ý, vì hoạt động này mình không cần bỏ một xu cũng có hòa thượng và đạo sĩ tranh nhanh mang cả đống tiền tới. Cho nên ở đại hội băng đăng nhìn thấy học sinh thư viện tiêu pha xa xỉ thì đứng lấy làm lạ, đó là tiền họ kiếm được, số còn lại trợ cấp đồ ăn cho học sinh.

Phí tham quan một ngân tệ liền gạt những trang hộ chuẩn bị tới tham quan ra ngoài, ngày hôm nay thuộc về huân quý hào môn, trang hộ muốn xem thì đợi thêm hai ngày nữa, lúc đó mở cửa miễn phí.

Đi đầu là xe ngựa của Trường Tôn thị, Dương phi và Âm phi cũng có mặt, tối nay chẳng lẽ họ không ở cùng với Lý Nhị chung vui cùng dân sao? Nhìn thấy Đoàn Hồng ngồi trên càng xe của Trường Tôn thị, Vân Diệp liền không thắc mắc nữa, hôm nay chia vui với dân là vị thái tử điện hạ xui xẻo rồi, hoàng đế chạy lên Ngọc Sơn xem ngân hà trong truyền thuyết. Quy mô năm nay lớn kinh người, băng khắc dài năm dặm, không dưới năm trăm bức tượng băng, còn có cả băng chuyên môn dùng màu nhuộm, trông càng thêm rực rỡ.

Gấu mèo cũng bị mang ra kiếm tiền, mấy con thú đầu to này vì miếng ăn, phải khuất nhục để bị lắp vào xe trượt, kéo du khách kiếm tiền, thuận tiện bản thân cũng no tròn bụng.

Ưng Chủy Nhai là chỗ xem băng đăng tốt nhất, đứng ở đó nhìn ngân hà huy hoàng dưới chân, người qua lại như ở trong thủy tinh cung, những hào môn năm ngoái đi xem băng đăng đều cho rằng một ngân tệ rất xứng đáng.

Vân gia trang tử làm gì có kẻ ngốc, dùng lò nung ra mấy chục loại khuôn mẫu, cho ít màu vào nước quấy đều, để trong vườn một ngày, cho thừng xuôn vào buộc trên cành trúc, rồi nhét ít dầu vào đốt lên, thế là thành băng đăng nhỏ, có liên hoa đăng, lý ngư đăng, tạo hình vô cùng đáng yêu.

Toàn do đám trẻ con đi bán băng đăng, người lớn nấp trong bóng tối nhìn, bọn trẻ con luồn lách trong đám đông bán hàng, trong hai ngày kiếm được không ít.

Lý Nhị chẳng hiểu lên cơn gì mà không tới hành cung ở Ngọc Sơn, dừng xe lại ở cửa Vân gia, ông ta làm thế, tối nay Vân gia còn chiêu đãi thân bằng hảo hữu thế nào?

Lề mề không muốn về nhà, ai thích làm sâu dập đầu chứ, hiện vẫn là Tết, gặp trưởng bối phải dùng đại lễ, nếu không bị người ta chỉ trích là không có gia giáo. Gặp ma rồi, đông người như thế mà Đoàn Hồng đi thẳng tới, miệng cười toét ra:

- Bệ hạ hôm nay hứng trí rất cao, vốn định tới hành cung, qua nhà Vân hầu liền dừng xe, chuẩn bị nghỉ chốc lát rồi trời tối đi xem băng đăng.

- Sao thế được? Ưng Chủy Nhai vào buổi tối rất nguy hiểm.

Ý nói đi sớm rồi về sớm đi.

Đoàn Hồng lần đầu tiên thấy một người không hoan nghênh hoàng đế, mồm há hốc như hà mã.

Với Vân Diệp thì hoàng đế tới nhà không khác gì ăn cướp tới nhà, cùng làm chó chạy gà bay, nói chung là họ mà tới thì nhà ngươi không phải là của ngươi nữa, họ mới là chúa tể.

Cho nên khi Vân Diệp thấy đế hậu đi dạo đi dạo trong nhà ấm thì lòng không thoải mái, quýt ngon như thế sao lại nỡ hái cầm trong tay chơi? Hoàng hầu sách một cái giỏ rau làm cái gì? Đóng giả nông phụ à? Rau bắp cải tốn bao nhiêu công sức mới kiếm được, bà không biết làm, sao lại hái hai cái? Giờ chúng mới to bằng nắm đấm, không đợi tới khi chúng to bằng đầu người hẵng hái à?

- Vườn rau của Vân gia không tệ, nhà khác chỉ có thứ bình thường, củ cải đỏ này trẫm thích lắm, nàng hái nhiều vào, khi mệt mỏi ăn vài củ không tệ.

Điên quá mà, dốt thì đừng nói, cà rốt mà gọi là củ cải đỏ cái gì chứ, Trường Tôn thị rất nghe lời Lý Nhị, về thế nhỏ hai củ cải đỏ to bằng ngón tay, nghĩ lúc thấy không đủ, trông có vẻ muốn nhổ cả mấy quả cà tím mới mọc không lâu.

Trường Tôn thị không biết nấu ăn, Vân Diệp biết thừa, bà ta chỉ biết nấu cháo hạt sen thôi, còn luyện tới cực đỉnh. Tới ngay Vân Diệp cũng không thể không thừa nhận, cháo hạt sen của Trường Tôn thị là cực phẩm trong món ẩm thực. Bà ta là nữ nhân như thế, chỉ học thứ mình cần biết, thứ vô dụng chưa bao giờ tốn công.

Muốn ăn thì có đầu bếp giỏi nhất, muốn mặc tất nhiên có thợ may tốt nhất, nhưng khi Lý Nhị phê duyệt tấu chương lòng bực bội luôn có một bát cháo hạt sen ngon miệng ấm lòng lặng lẽ đặt trên bàn. Bất kể nhiệt độ hay là thời cơ đều nắm bắt cực chuẩn. Món cháo này Trường Tôn thị chưa bao giờ mượn tay người khác làm, Vân Diệp hoài nghi Trường Tôn thị giữ được trái tim Lý Nhị phải chăng nhờ vào món cháo hạt sen.

Chương 1109: Chuyện vui ở Ngọc Sơn

Trong hậu cung mỹ nữ vô số, Dương phi, Âm phi đều xinh đẹp hơn Trường Tôn thị, nhất là Dương phi, gọi là diễm tuyệt thiên hạ cũng không ai nghi ngờ, lại thêm vào một Từ Huệ cực kỳ non tơ mơn mởn, Trường Tôn thị có thể nói là cường định vô số, hi vọng vào tình cảm hoàng đế chẳng bằng hi vọng lợn nái leo cây. Trong hoàn cảnh đó Lý Nhị từ đầu tới cuối chỉ thừa nhận một lão bà là Trường Tôn thị, khiến cho sau khi Trường Tôn thị chết, trong hai mươi năm hậu cung không có nữ chủ.

Từ gian trong lại có hai phụ nhân sách giỏi nữa, chẳng phải là Dương phi và Âm phi thì là ai? Cả nhà họ định kết đội tới họa hại Vân gia à? Dương phi thích ăn dưa, cho nên hái đầy một giỏ.

Nếu là dưa chín thì đành đi, dưa chín là để cho người ăn, cho ai chả thế, nhưng dưa hấu bằng cái nắm đấm ăn nổi không? Mang về không ăn được, Lý Nhị sẽ không trách tội Dương phi mà chỉ chửi Vân Diệp, vì sao không làm dưa chín mới cho vào phòng?

Hay dở gì bên Âm phi còn có Tiểu Nha, nên bà ta hái đúng cây, quả thảo mai đỏ chót, nhìn thế nào cũng thích, do các tiên sinh đào cây dại trong Tần Lĩnh về, năm nay trồng làm giống, sau khai xuân mới đem trồng quy mô lớn. Không ngờ giờ bị ngắt mất, đồ muội tử bại gia thấy bà bà là ném ca ca ra đường, còn thì thầm với Âm phi ao sau vườn có cá lư mang từ Tùng Giang tới, gái lớn đúng là không nên giữ trong nhà...

Bốn người Lý gia coi Vân gia thành nông trang nghỉ dưỡng rồi, lại thêm nhỏ phản đồ ăn trong rào ngoài Tiểu Nha, Vân gia muốn giữ bí mật hơi bị khó.

Nhân lúc Lý Nhị không để ý chắp tay nói với Dương phi:

- Nương nương, thứ dưa này không ngon, để thần hái cho người thứ ngon hơn.

Dương phi từ nhỏ lớn lên trong hoàng cung, gả đi vẫn sống trong hoàng cung, thế giới chỉ quây quanh cái bức tường đỏ, nên Vân Diệp không chê cười. Nếu như là Từ Huệ, Vân Diệp sẽ dùng lời lẽ cay nghiệt nhất, không biết vì sao nghĩ tới Từ Huệ, Vân Diệp lại thấy chua chua, chắc là tâm thái phổ biến khi thấy hoa nhài cắm bãi cứt trâu chăng?

( Dương phi này là con Tùy Dương đế, còn một Dương phi nữa là vợ Lý Nguyên Cát, thật hâm mộ.)

Ai nói dưa hấu phải to mới chín? Lý Nhị hưng phấn chọn một quả dưa lớn nhất vỗ vỗ rồi hái lấy, bảo Đoàn Hồng ôm, có vẻ ông ta định ăn mảnh một mình.

Dương phi thấy Vân Diệp ném dưa mình hái vào sót lá khô bên cạnh liền biết mình hái không đúng, bà đơn thuần thấy đẹp mắt thì hái thôi.

Vân Diệp ở cùng Dương phi, Âm phi chẳng phải kỵ húy mấ đều coi hai vị này là trưởng bối. Lý Nhị, Trường Tôn thị cũng nghĩ thế. Nếu Vân Diệp đứng gần Từ Huệ như thế, Lý Nhị không lột da y mới là lạ.

Dương phi rất thích những thứ này, thích nghe Vân Diệp kể về tập tính của dưa hấu, ngay Lý Nhị cũng giương tai lên nghe Vân Diệp giảng giải, nói tới đoạn làm sao chọn dưa chín, Lý Nhị hồ nghi nhìn quả dưa Đoàn Hồng ôm trong lòng, nhưng ông ta không định thay đổi.

- Nương nương nếu thích nông sự thì hãy làm một phòng ấm trong cung, nhàn nhã chăm sóc dưa có tác dụng tu tâm dưỡng tính, lại lợi cho sức khỏe. Gia tổ mấu tuổi quá thất tuần, nhưng gân cốt vẫn khỏe khoắn, là được lợi từ chuyện nông vụ nhỏ nhặt.

Lý Nhị gật gù:

- Không tệ, phương thức tu tâm dưỡng tính này còn tốt hơn ca vũ, tốt hơn ăn chạy niệm phật. Nước chảy không thối chính là thế. Dương phi, tính nàng văn nhã, chăm sóc hoa cỏ thích hợp nhất.
Dương phi vội bái tạ, Trường Tôn thị liếc nhìn xung quanh một lượt, nói với Dương phi:

- Cứ chiếu theo kiểu của nhà y mà làm đi, tới khi đó đem cây giống của Vân gia vào cung là xong.

Vân Diệp u oán nhìn Trường Tôn thị, chỉ nói mang vào cung, mà không nói tới chi phí, càng không nói tới công sức các tiên sinh trong thư viện, mà hiện ai không biết Hứa Kính Tông là kẻ bất lương, tiền này y không trả thì ai trả.

Uống một chén trà, Lý Nhị và ba lão bà thu hoạch lớn trở về, xe ngựa tiếp tục đi lên Ngọc Sơn, lúc này đường xá đã tắc nghẽn rồi, nếu không phải là xa giá của hoàng đế căn bản không thể nhanh chóng đi qua được.

Trình Xử Mặc mang theo Thanh Hà trà trộn trong đám đông ngoạc miệng cười chỉ Vân Diệp cúi đầu ủ rũ, Trường Tôn Xung thanh sam phiêu dật, chòm râu đã có chút quy mô, cưỡi ngựa chở Dự Chương, nam tuấn tú, nữ quyến rũ, thu hút vô số ánh mắt. Dự Chương bản tính chững chạc, không ngờ Trường Tôn Xung ôm nàng bế lên ngựa, bị người ta chỉ chỉ chỏ chỏ, xấu hổ vô cùng, một tay kín đáo nhéo hông Trường Tôn Xung, ai không quen thuộc không biết mặt nàng đã vặn vẹo.

Cao Dương hoàn toàn chẳng để ý, mặc áo đỏ rực ngồi ngang trên lưng ngựa của Phòng Di Ái, hưng phấn hò hét, nếu chẳng phải Phòng Di Ái ôm chặt eo nàng thì đã ngã xuống rồi.

Kỳ thực mấy cảnh này đều mang tính chất biển diễn, nhưng mà Lý Nhị thích xem, không ngừng cách ô cửa sổ cười mắng đám nữ tế. Trường Tôn thị cười vui vẻ. Hôm nay trên Ngọc Sơn toàn là huân quý, ở trong đám người này, an toàn của Lý Nhị hoàn toàn không có vấn đề.

Lý Cương ngồi trên xe do con gấu méo cực lớn kéo xuất hiện ở cửa sông, cho nghìn lá gan Bàng Ngọc Hải cũng không dám há miệng đòi tiền hoàng đế và huân quý, nhưng tài chính hôm nay đã an bài chỗ dùng, không thể miễn phí.

Dù đám hòa thượng và đạo sĩ cực lực bày tỏ sẽ tài trợ, nhưng Bàng Ngọc Hải không muốn bị người khác kiềm chế, vì thế Lý Cương canh ở cửa sông thu tiền, lão tiên sinh cho rằng, đám nhỏ bỏ công, không có báo đáp là không được, dù là hoàng đế cũng phải tôn trọng thành quả lao động của người khác. Mà lão tiên sinh đức cao vọng trọng đã ra canh cửa rồi, một ngân tệ là quá rẻ, thế nên vé cửa thành hai ngân tệ.
Hoàng đế và hoàng hậu tất nhiên là vào đầu tiên, nghi thức đốt đèn còn cần họ chủ trì mới được, Vân Diệp vội vàng cho đế hậu mỗi người hai ngân tệ. Lý Nhị nhíu mày định mắng thì thấy Vân Diệp chỉ Lý Cương ngồi trên xe gấu mèo ngủ gật, còn lắc đầu. Trường Tôn thị mỉm cười:

- Bệ hạ gặp phải cướp rồi.

Lý Nhị bật cười, đem văn tông một đời làm gác cửa cũng chỉ thư viện làm ra được, thể diện này phải cấp, Hứa Kính Tông đuổi hết đám học sinh giữ hòm thu tiền, tự mình trông coi, mắt còn sáng rực, xem ra hôm nay không định miễn vé cho bất kỳ ai.

Lý Nhị chưa bao giờ làm việc này, cảm thấy rất mới mẻ, ông ta biết các vị tiên sinh thư viện làm thế là góp vui với mình, muốn không khí càng nào nhiệt, đi nhanh tới bỏ hai ngân tệ vào tay Lý Cương, nói lớn:

- Đây là tiền xem băng đăng của trẫm, lão tiên sinh đếm đi.

Lý Cương cười:

- Đây là cách đám nhóc nghĩ ra để năm sau có cơm ngon hơn, bệ hạ ban ơn tất nhiên phải nhận, Hứa Kính Tông, lão phu mắt mờ đếm không rõ, ngươi đếm đi.

Hứa Kính Tông nhận lấy, chuyên môn lấy keo đính ở cuối rương nói với Lý Nhị:

- Có hai đồng áp trận này của bệ hạ, năm sau đám học sinh được ăn thêm vài bữa thịt rồi.

Lý Nhị cười ha hả, đi thẳng tới một cái đài nhỏ, Trường Tôn thị bực bội đập tiền vào tay Lý Cương:

- Người ta nói học vấn càng cao càng đạm bạc, lão tiên sinh thì lại càng keo kiệt.

Lý Cương trợn mắt lên:

- Lão phu có hơn hai nghìn đứa nhóc chờ ăn thịt, không hào phóng nổi.

Dương phi, Âm phi cũng nhận tiền của Vân Diệp cho vào hòm, Hứa Kính Tông còn lớn tiếng đếm, khiến huân quý phía sâu cười ầm ĩ.

Vân Diệp mặt tối sầm phát tiền, đến khi Đoàn Hồng chìa tay ra liền buộc túi tiền lại, bằng vào cái gì lão tử phải trả tiền cho ngươi! Nằm mơ.

Chương 1110: Thiện ý phải được báo đáp

Cùng việc huân quý tràn vào sông Đông Dương, Bàng Ngọc Hải quỳ dâng lên Lý Nhị một cái cung, Lý Trì đưa cho cha mình một mũi lang nha tiễn, năm mươi bước phía trước, có ngọn đèn đang chập chờn trước gió. Hoàng đế trên ngựa khác với hoàng đế thái bình, cung bật như sấm, tên bay như sao băng, ngọn đèn lập tức tắt phụt, khi mọi người đang ngạc nhiên thì chỗ đèn tắt bùng lên một ngọn lửa, mấy chục con rồng lửa chạy men theo dòng sông, lửa tới đâu, mặt sông tức thì sáng lên ánh đèn rực rỡ, đẹp như một giấc mơ.

Lý Nhị khép mắt lại, vô cùng hưởng thụ cảm giác vạn dân tung hô, Trường Tôn thị đứng bên tiếp nhận huân quý thi lễ, phía trước Lý Thái là con gấu mèo cực béo, hoan hô một tiếng rồi xua gấu mèo đuổi theo con rồng lửa uống lượn. Thứ này do hắn thiết kế, dây thừng nhỏ tẩm dầu hỏa và lưu huynh có thể châm lên trong thời gian ngắn nhất hơn nữa cháy xong là biến mất, làm cho huân quý có cảm giác hỏa long thình lình xuất hiện.

Không phải gấu mèo cứ to béo là khỏe, xe của Vân Diệp, Trường Tôn thị, Trình Xử Mặc, Lý Trì, Cao Dương thậm chí xe gấu méo của Hủy Tử lần lượt trượt qua xe Lý Thái, con gấu mèo kéo Lý Thái không đi còn dừng lại, há mồm đòi ăn, bộ dạng lười nhác làm Lý Nhị phá lên, Trường Tôn thị gấp lưng xuống cười, các quý phụ càng cười nghiêng ngả, một cuộc so tài bị biến thành trò cười, mặt Lý Thái như nhuộm mực.

Lấy trên xe trượt một cái bánh ngọt, con gấu mèo hài lòng kéo hắn đi, gấu mèo nghe ai nhất? Chắc chắn là Hủy Tử, con gấu mèo kéo nàng bốn chân bám chặt đất, ra sức tiến về phía trước. Lo muội muội bị lạnh, Lý Thái còn lấy áo choàng da gấu trắng khoác lên cho Hủy Tử, cả người bọc thành cục tuyết tròn, má đỏ hồng hồng, lớn tiếng cổ vũ cho gấu mèo.

Khoảng cách chưa tới năm trăm mép làm ưu thế dẫn đầu của Hủy Tử rất lớn, con gấu của Cao Dương chạy vào chỗ tối làm Cao Dương tức khí đá đít nó mấy cái. Có điều Cao Dương nhìn thấy Hủy Tử dẫn đầu liền vui vẻ, nhảy xuống xe chạy trên mặt băng, đinh dưới giày rất chắc, rất nhanh đuổi kịp, đứng bên cổ vũ Hủy Tử.

Vân Diệp vì chơi xấu dùng gậy trúc giúp gấu mèo kéo xe, bị thủ tiêu tư cách thi tài, Trương Tôn Xung truy đuổi sát đằng sau khiến Lý Nhị lo cho Hủy Tử, có điều vì xe Trường Tôn Xung chạy quá nhanh nên khi rẽ bị lật xe, cả người văng đi, trượt trên mặt băng rất xa, đợi khi hắn quay lại xe thì huân quý đang reo hò, vì xe của Hủy Tử đã vượt qua giải băng, là người đầu tiên tới đích.

Hủy Tử cực vui, thường ngày khuôn mặt nhợt nhạt phủ bởi ánh hồng, Tôn Tư Mạc tới chúc mừng lại đặt tay lên cổ nàng thăm mạch, quay sang gật đầu với hoàng đế ý bảo không sao. Lúc này Lý Nhị mới lớn tiếng tuyên bố Hủy Tử giành thắng lợi, không ngờ phấn khích đem ngọc bội tùy thân tặng nàng.

Đỗ Hà giành được vị trí thứ hai lại bị cả đống tiếng xùy, ôm đầu bỏ chạy, ai cũng biết người khác tham gia thi tài chẳng qua là chơi cùng Hủy Tử, nịnh nọt Hủy Tử hiệu quả hơn nịnh Lý Nhị. Nhìn Lý Nhị không ngừng nâng chén băng uống rượu nho với các đại lão là biết tâm tình hoàng đế cực tốt.

Quảng cáo xe gấu mèo được làm rất thích hợp, những quý phụ, quý nữ đều hi vọng được ngồi xe gấu mèo một lần, thế là học sinh thư viện phong độ xuất hiện. Bàng Ngọc Hải lúc chọn người tuyên bố không cần thông minh, chỉ cần đẹp đẽ, đám học sinh thư viện dùng lời văn nhã nhất nói với những quý phụ che khuê nữ đằng sau:

- Phu nhân muốn ngồi xe tất nhiên là được, thư viện vì tổ chức lễ hội này mà chuyên môn chuẩn bị năm mươi cỗ xe miễn phí, chỉ cần phu nhân thích, học sinh sẽ dắt một cái tới, ngồi trên xe gấu méo ngắm kỳ cảnh nhân gian trong đêm, nhất định cả đời khó quên.

Nói rất êm ái, nụ cười trông hiền hòa, đám học sinh đẹp đẽ này của thư viện dù nhìn mỹ nữ hay sửu phụ, ánh mắt đều trìu mến, làm người ta sinh thiện cảm.

Gấu mèo ngốc nghếch kéo xe tới, còn biết lấy đầu cọ váy đám lợn vàng, khiến các quý phụ, quý nữ thích thú ré lên. Học sinh đỡ quý phụ lên xe rồi khom người lui ra, lễ nghi chu đáo làm người ta không có gì để nói. Nhưng vấn đề là gấu mèo không đi, bất kể thúc thế nào nó cũng cứ lấy đầu rúc vào váy quý phụ.
Quý phụ chưa nổi giận, một học sinh lễ độ đi tới tát gấu mèo hai cái, thấy nó vẫn thế, liền khó xử nói:

- Muốn gấu mèo đi phải cho nó ăn no, cái thứ này miệng rất kén, chỉ ăn bánh ngọt của thư viện.

Nói với vẻ bối rối lắm:

- Bánh ngọt của thư viện rất đắt, nhất là hai ngày này giá bánh ngọt bị Hứa viện phán bất lương đẩy lên cao, không mua nổi, hay là chúng ta không ngồi xe ngữa, học sinh dẫn phu nhân và tiểu nương tử đi dạo trên băng cũng không tệ.

Nhìn thấy nhà khác cho gấu mèo ăn bánh ngọt xong đã bắt đầu thong thả rời đi, quý phụ tuy rất ý kiến việc một cái bánh ngọt giá hai ngân tệ, nhưng bị khuê nữ thúc giục vẫn mua vài cái. Xe gấu mèo đi chầm chậm, học sinh theo bên, giảng giải họ lai lịch từng bức tượng, thế là quý phụ nhìn băng đăng như mê như say, tiểu nương tử nhìn học sinh như si như dại.

- Kim Đài huynh, có thể cho người khác đi hầu hạ phu nhân tiểu thư Lang gia không, mẹ con đó không xem băng đăng, cứ nhìn tiểu đệ chằm chằm, đã đi hai lượt rồi, gấu mèo cũng mệt ná thở, tiền kiềm không ít, nhưng tiểu đệ chỉ muốn ói ra, người đọc sách chúng ta...

- Người đọc sách chúng ta phải mưu lợi cho đại chúng, hai nghìn huynh đệ năm sau có thịt kho tàu ăn hay không là trông vào biểu hiện của chúng ta hôm nay. Ca ca không phải cũng bồi tiếp khuê nữ Hàn công gia sao, nàng ta nặng tới hai trăm cân, ca ca chẳng những phải trò chuyện vui vẻ, còn phải đẩy xe cho gấu mèo. - Từ nay về sau tiểu đệ coi như bỏ ảo tưởng về tiểu nương tử nhà quý nhân, cưới loại nương tử như thế, dù có thể thăng quan tiến tước, tương lai cũng sống không bằng chết.

- Ai bảo ngươi đi bình phẩm khuê nữ nhà người ta, quân tử không luận đúng sai của người khác, chúng ta cần tiền trong túi họ, người trong thư viện ra còn phải dựa dẫm quyền thế, ngươi không sợ không ngóc đầu lên được à?

Thư viện ra sức kiếm tiền, đám trẻ con chen lấn trong đám đông cũng rất bận rộn, so với đám thư viện bất lương, những đứa bé này đáng yêu hơn nhiều, năm đồng một cái tiểu băng đăng, đúng là phải chăng.

Trẻ con vô tri, một cô bé tóc búi hai chỏm chặn trước mặt Lý Nhị, nhất định muốn tặng Lý Nhị một cái đèn, vì trời tối không có đèn sẽ rất bất tiện, Lý Nhị vui vẻ nhận lấy tiểu băng đăng cám ơn, nhưng cô bé không đi, đang lấy làm lạ thì Vân Diệp móc ra năm đồng đưa cho cô bé đáng yêu, cô bé vui vẻ chạy đi kiếm tên ngốc lắm tiền khác tặng đèn.

- Đây chính là thi lễ thiên hạ mà ngươi rêu rao à?

Lý Nhị nhìn băng đăng trong tay hỏi Vân Diệp:

- Hay chứ ạ, nó thiện ý tặng bệ hạ băng đăng, đó chính là lễ, bệ hạ tặng lại nó năm đồng cũng là lễ, tiểu cô nương làm theo lễ quân tử, chúng ta đều nói nhận ân giọt nước, báo đáp con suối, bệ hạ chẳng qua báo đáp một giọt nước, có gì không ổn. Hơn nữa quân tử chi giao nhạt như nước, chúng ta không thể vô duyên vô cớ nhận ân huệ, nên trả lại tình nghĩa này thì hơn. Nói từ lý luận Phật gia thì ân huệ là một nghiệt chướng, phải mau trừ bỏ, mới có thể siêu thoát. Còn nói từ Đạo gia...

- Ngậm cái miệng thối của ngươi lại, toàn chân lý bị ngươi bẻ cong hết rồi.

Lý Nhị rất muốn đánh người:

- Bệ hạ, ý vi thần là, thiện ý cần phải cổ vũ.

Vân Diệp tránh rất xa mới dám nói câu này.

Chương 1111: Ưng Chủy Nhai thấp đi rồi

Phía trước là thác nước, ở đó có pho tượng phật cực lớn, mấy chục cao tăng đang niệm kinh, Lý Nhị nghiêng tai nghe, té ra là ( Địa Tạng bồ tát bản nguyên kinh), chính là kinh cầu phúc cho người chết do Huyền Trang phiên dịch, tựa hồ ẩn chứa chí lý thiên địa, du khách huyên náo tới đây lập tức yên tinh dâng một nén hương.

Lý Nhị chắp tay xem một lúc không nói gì cả, cùng Vân Diệp tiếp tục đi về phía trước, dù ông ta trấn định thế nào tới trước mặt pho tượng Lão Tử cưỡi trâu cũng không thể trấn định nữa, Viên Thiên Cương đang giảng giải cho tín đồ Đạo Đức Kinh, Lý Nhị đi tới dâng một nén hương, biểu đạt thành kính, vì tổ tiên tăng thêm chút nguyên lực rồi đi, nhưng tiếng giảng kinh của Viên Thiên Cương ở đàng sau càng thêm vang vọng trang nghiêm.

Trường Tôn thị vô cùng tự luyến ngồi trên ghế, Lão Diêm đứng cách hoàng hậu một trượng vẽ tranh, bối cảnh là phượng hoàng rực rỡ, Lý Nhị ghé tới sau Diêm Lập Bổn xem, gật đầu ý bảo hoàng hậu không cần đứng lên, ông ta dẫn Vân Diệp đi khắp nơi, cực kỳ hoảng thụ niềm vui đêm nay.

Hôm nay định sẵn là một đêm không ngủ, Lý Nhị ẩn trong góc tối nhìn đám đông, lòng rất bình hòa, ngày lễ tết luôn khiến người ta vui vẻ, huống hồ hôm nay chung vui với dân.

Ông ta nhìn thấy Lý Trì dùng thừng kéo Hủy Tử chạy trên mặt băng, hai huynh muội cười vô cùng vui vẻ. Cũng thấy Lý Thái ôm eo Hi Mạt Đế Á, vừa giảng giải câu chuyện thừa long dẫn phượng cho nàng, tay len lút trượt xuống mông nàng. Thấy Tiểu Nha cưỡi trên một bực tượng băng lớn reo hò, Âm phi đứng dưới mặt mày lo lắng. Thấy Lý Ảm và Thỉ Thì mỗi người một bên ôm Dương phi đi dạo. Ông ta nhìn thấy huân quý hào sảng nốc rượu, thấy các quý phụ quyến rũ thầm thì, thấy nụ cười của trưởng giả, thấy niềm vui của trẻ nhỏ, thấy một đế quốc cường thịnh.

Ông ta ghét núi cao xung quanh chắn tầm nhìn, làm ông ta không thể thấy hết thiên hạ.

- Lên núi.

Lý Nhị hạ lệnh ngắn gọn với Đoàn Hồng, ông ta muốn đứng cao hơn.

Hoàng đế lên núi thì phải có vạn dân đi theo, nhưng Lý Nhị không muốn có quá nhiều người chia sẻ tâm trạng của mình lúc này, chỉ dẫn theo Vân Diệp, chuẩn xác mà nói là ép Vân Diệp đi, Vân Diệp không muốn đi, Ưng Chủy nhai gió lạnh căm căm, có thể biến người ta thành cột băng, sao lại lên núi lúc tối đen thế n ày? Ở dưới núi ngắm nhìn những quý phụ vì khoe vốc dáng ưu mỹ nên ăn mặc rất ít, khiến họ rét co lại như rù không phải hay hơn à?

Sơn đạo trải đầy cấm vệ, đáng thương, mặc thiết giáp thế này bị gió lấy hết hơi ấm rồi, đóng cứng chẳng khác gì băng đăng. Lý Nhị trị quân rất nghiêm, Nghiêm Tùng lại là tên ác ma, đám tướng sĩ thà chết lạnh chứ không muốn dây dưa với tên ma vương Nghiêm Tùng.

Nhìn Trình Xử Lượng đao đao, tay cầm thiết sóc oai phong lẫm liệt đứng ở chỗ đầu gió, nước mũi chảy dài, Vân Diệp cởi một trong ba lớp áo da mỏng trên người, khoác lên cho hắn, hầu hạ hoàng đế là chuyện khổ sai.

Nghiêm Tùng cũng mặc thiết giáp đứng trong gió lạnh, dùng ánh mắt như đao nhìn Vân Diệp, Vân Diệp quen rồi, áp lực của Lý Nhị còn chẳng làm gì được y nữa là, nên ông ta đành dùng bạo lực, một tên thống lĩnh cấm vệ như ngươi thì là cái chó gì, thế là lấy bầu rượu bên hông xuống, cho Trình Xử Lượng một ngụm.

Khi đi qua bên cạnh Nghiêm Tùng nói nhỏ:

- Nếu đệ đệ ta bị lạnh sinh bệnh, xem ta đối phó với ngươi ra sao. Từ khi được Lý Nhị hoàn toàn thừa nhận, tâm thái y đã thay đổi, giờ chuyện khiến y phải kiêng kỵ rất ít, tâm tính như quay lại thời thiếu niên mới tới Đại Đường.

Nghiêm Tùng người cứng lại, thường thì lời này do hắn nói với người khác, giờ bị người khác nói cực kỳ khó chịu, liếc nhìn Lý Nhị đi phăng phăng phía trước nói nhỏ với Vân Diệp:

- Xem xem ngươi đối phó với lão tử ra sao, lần sau cho Trình Xử Mặc tới Ưng Chủy Nhai hóng gió.

- Được, ta cho đệ đệ ngươi tới phương nam cùng Côn Lôn nô chèo thuyền, ngươi dám để huynh đệ ta đi hóng gió, ta dám cho đệ đệ ngươi tới chỗ như hỏa lò, tin ta đi, nóng không dễ chịu hơn lạnh đâu.

- Đệ đệ ta ở Hồng Lư tự, không phải ở Thủy sư Lĩnh Nam, ngươi làm gì nổi?

- Người trẻ thường muốn báo quốc lập công, vì thế...

- Vì thế nó báo danh tới đội thuyền đi giáo hóa phụ quốc? Khốn kiếp không yên lành ở Trường An, ra biển làm gì.

Nghiêm Tùng căm hận mắng mấy câu, sau đó thông minh không nhắc tới chuyện Trình Xử Lượng mặc áo da uống rượu nữa. Cái lạnh với hoàng đế mà nói không là gì cả, một cái kiệu nhỏ đủ giải quyết mọi vấn đề, huống hồ trong kiệu còn có tài nhân vóc người đầy đặn, đoán chừng cách sưởi ấm của Lý Nhị rất ướt át.

Đi tới hơn canh giờ mới tới Ưng Chủy Nhai, trong đình sớm đã đốt hỏa long, Lý Nhị từ kiệu đi ra, chắp tay đi quanh Ưng Chủy Nhai sáng trưng một vòng, vịn lan can nhìn dòng sông băng phía dưới. Quả nhiên như Vân Diệp miêu tả, không khác gì ngân hà, những chấm sáng không ngừng di động kia là người cầm băng đăng, sao trên trời chắc là cũng thế? Lý Nhị ngửa mặt nhìn ngân hà trên trời nghĩ.

Trường An đêm nay cũng là tòa thanh không ngủ, một vòng đuốc quanh tường thành làm hiện ra đường nét tòa thành trong đêm. Hoàng cung trên Long Thủy Nguyên càng đèn đuốc rực rỡ, Lý Nhị có thể tưởng tượng ra lễ hội hoàng cung đêm nay náo nhiệt thế nào, nhất là mình và hoàng hậu không có mặt, đám phi tử nhất định càng thêm sung sướng.

Đường Chu Tước thành một dải sáng, người qua lại ắt đông nghịt, mỗi năm Tết Nguyên Tiêu là lúc Trường An điên cuồng nhất, người Đường cực mê vũ đạo, lúc này nhất định đang nhảy múa cuồng nhiệt.

Mỹ cảnh như thế Lý Nhị nhìn bao nhiêu cũng không đủ, muốn nhìn Lạc Dương, Tấn Dương, thậm chí xuyên qua rặng núi xa xôi nhìn Nhai Châu, muốn nhìn khắp thiên hạ liệu có vui vẻ như Trường An.

Đứng ở độ cao khác nhau, vấn đề suy nghĩ cũng khác, mắt Vân Diệp nhìn vào Vân gia trang, đêm nay Vân gia cũng có hội đèn, Tân Nguyệt cùng toàn trang lập sân khấu ở chợ, Vân gia làm tám ngọn đăng sơn. Gia chủ như mình phải cùng các chưởng quầy chúc mừng năm mới chứ không phải đứng trên Ưng Chủy Nhai uống gió.

Tâm tư Lý Nhị trải khắp thiên hà, Vân Diệp chỉ muốn mau mau xuống núi, về nhà, nhân lúc bọn nhóc chưa ngủ còn chơi với chúng một lúc.

- Ưng Chủy Nhai thấp đi rồi.

Lý Nhị lẩm bẩm, chuẩn bị xuống núi, hứng trí đã hết, mau xuống núi không tướng sĩ đứng trong gió lạnh cũng quá khổ.

Các loại sơn hảo hải vị, hoa thơm cỏ lạ trong đình chưa ăn miếng nào đã xuống núi, thừa lúc Nghiêm Tùng hò hét an bài thị vệ, Vân Diệp chui vào đình, uống một ngụm rượu ấm, tay trái cầm con gà quay, tay phải cầm móng giò được bọc trong lá sen, miệng nhét thịt viên, lúc này mới theo đội ngũ xuống núi, trời lạnh thế này không bổ xung chút nhiệt lượng thì có lỗi với bản thân.

Đi nửa đường thấy Trình Xử Lượng vẫn đứng thẳng tắp, thông minh buộc áo ở chân, đó gọi là người ấm chân, chó ấm miệng, chỉ cần chân không lạnh thì cơ thể không quá lạnh. Hoàng đế xuống núi, họ vẫn phải gác ở đây tới khi hoàng đế hoàn toàn rời Ưng Chủy Nhai, Vân Diệp nhét móng giò vào giáp ngực của hắn, tiếp tục gặm gà quay uống rượu mạnh đi theo đại đội.

Lại về tới sông Đông Dương, lúc này đã là nửa đêm, người Đường dự tiệc, không phải một hai canh giờ là kết thúc được, phải thâu đêm suốt sáng mới hợp với tính cách họ. Hai chân Vân Diệp đã đánh tỳ bà rồi, đám quý phụ, quý nữ chơi suốt tối vẫn cữ hăng hái, không khó hiểu, quanh năm suốt tháng bị nhốt trong nhà, hiếm khi được ra ngoài chơi một chuyến, phải chơi cho tận hứng, thả diều trong ngày Tết cũng đủ hoài niệm nửa năm, gặp đăng hội của thư viện chẳng phải hoài niệm cả đời à, lại còn có nam tử thư viện ngâm thơ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau