ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1101 - Chương 1105

Chương 1102: Đầu độc (2)

Lý Nhị thấy sau màn vẫn rung động, quay lại bực mình nói:

- Đánh giá đi, đừng nói lan man.

Tài nữ sinh ra là dùng để đả kích, Vân Diệp nhấc bút viết lên tranh: "Sương xuống lá sen tàn, quỷ một chân đội khăn tiêu dao."

Lý Nhị dở khóc dở cười, nghiền ngẫm ý nghĩa, lại nhìn bức tranh, cành sen khô chính giữa chẳng phải giống con quỷ một chân đội khăn tiêu dao hay sao, không kìm được cười phá lên.

Vân Diệp nhìn ra rồi, cũng không biết Từ Huệ làm nũng với Lý Nhị ra sao, nên mới kéo y tới để dương danh cho nàng, vẽ tệ như thế còn dám xin người khác bình phẩm. Đoán chừng Lý Nhị cũng xấu hổ không dám gọi người khác, nên gọi mình tới cho có, đã vào cung rồi rồi chơi trò cung đấu, cứ hướng thẳng tới mục tiêu cuối cùng là hoàng hậu đi, bày trò văn nhã làm cái gì.

Lý Nhị dẫn Vân Diệp đi, để lại chỗ thương tâm này cho Từ Huệ, Từ Huệ nhìn bức tranh trên bản, tỉ mỉ nghiền ngẫm câu Vân Diệp để lại, mặt lúc xanh lúc trắng.

Lý Nhị thích tản bộ bên ao Thái Dịch, không cần biết xuân hè gì hết, Khúc Giang là nước chảy, cả năm không đóng băng, ao Thái Dịch là ao tù, chỉ cần gió lạnh thổi qua là kết băng. Thực ra nó là một phần công trình thủy lợi của Trường An, khi nước lên thì trữ nước, khi hạn thì thả nước, giống công năng của hồ chứa nước. Do hiện giờ là mùa đông, nước trong ao bị tháo chảy quá nửa, chỉ còn lại một lớp cạn, bộ phận gần bờ đã đóng băng, chỉ có chính giữa còn vũng nước đen xì. Mấy con vịt không kịp bay về phía nam quanh quẩn bên ao kiếm ăn.

Vân Diệp luôn cho rằng Trường An lạnh nhất không phải là giữa đông, mà là mới nhập đông, lúc này người ta còn chưa quen với cái lạnh, cho nên cảm thấy lạnh vô cùng, nhất là bên ao Thái Dịch, gió cứ chui vào trong y phục, chẳng mấy chốc Vân Diệp rụt đầu như rùa.

- Khí thế của người trẻ tuổi đâu rồi, suốt ngày sống bừa bãi, làm thân thể cũng đi xuống, sau này còn mong các ngươi giúp quản lý giang sơn, trẫm sao yên tâm được.

Lý Nhị răn dạy Vân Diệp:

Vân Diệp hai tay đút vào ống tay áo, đầu lắc liên hồi:
- Thần chẳng định giúp quản lý giang sơn, chỉ định sống khoái hoạt cả đời, Đại Đường không còn chuyện gì cần thần quản nữa, thêm hay bớt thần cũng không sao, thần định nấp dưới cánh bệ hạ phú quý của đời là được.

- Thật thế không? Tiểu tử, ngươi muốn kết cục cũng không phải không được, ngươi nói nói đúng, hiện giờ trẫm cũng cảm thấy mình chẳng còn mấy tác dụng nữa, xách kiếm chẳng tìm thấy địch, đúng là vô vị. Đại Đường đã qua thời kỳ mở rộng, trọng yếu là nội chính, điểm này ngươi cần có nhận thức tỉnh táo, chú trọng dân sinh khó tránh khỏi ủy khuất quân ngũ.

- Thời đại thái bình có quá nhiều quân đội là tai họa chứ không phải phúc, có binh mã trong tay là muốn diệt gì đó, đánh gì đó, vì quân ngũ bản thân nó là một nhân tố bất ổn. Trẫm là hoàng đế trên ngựa, tất nhiên hiểu tướng sĩ muốn gì, ai cũng muốn công huân, ai cũng muốn phú quý, nhưng bách tính quá ít, không nuôi nổi nhiều huân quý ăn không ngồi rồi như thế. Đó là nguyên nhân vì sao trẫm giảm bớt huân quý, không phải vì họ là thủ hạ của tiên đế mà bãi truất phong tước. Đương nhiên trong chuyện này trẫm cũng có lòng riêng, bãi truất họ hơn là bãi truất huynh đệ của trẫm.

- Nói với ngưới những chuyện này là để ngươi nói với các lão tướng, phú quý của bọ họ là dùng mạng sống đánh đổi được, trẫm sẽ không vô duyên vô cớ tước đoạt. Hiện quốc gia đã vào thời kỳ tương đối hòa bình rồi, nên hưởng phúc.

Mặt Lý Nhị bị gió lạnh thổi đỏ bừng, nhưng tinh thần cực tốt, Vân Diệp luôn cho rằng chỉ cần đừng ăn đan dược chứa trì, thủy ngân thì với tố chất thân thể của ông ta, tuyệt đối không tới mức sống đến năm mấy tuổi đã chết.

- Bệ hạ cho phép các lão tướng hưởng phúc, sao lại nghiêm khắc với bản thân như thế, trong điện Lưỡng Nghi ngay thắp thêm một ngọn nến cũng không thắp. Thần còn nghe nói bệ hạ mỗi ngày đấu kiếm tăng thêm nửa canh giờ, ăn uống bỏ cả món thịt kho mà bệ hạ thích nhất, rau tăng lên tới tám thành, không ăn gạo mịn, mà ăn lương thực thô, nhà phổ thông ở Trường An cũng không tới mức như thế.

Đó là nguyên nhân Vân Diệp kính sợ Lý Nhị, đang yên đang lành lại làm thế, đó là biểu hiện của người có đại chí, thấy cái bụng phệ của Lý Nhị ngày một teo lại, Vân Diệp càng thêm sợ ông ta, có trời mới biết ông ta hạ quyết tâm gì. - Ha ha ha, đó là cái giá mà trẫm làm hoàng đế phải trả, chúng ta đang đi trên con đường mà tiền nhân chưa từng đi, trẫm muốn đi xa một chút, cho nên từ bây giờ cần phải phấn đấu. Quần thần bắt đầu trễ nải rồi, trẫm thì không thể, trẫm phải theo dõi cái quốc gia này tới khi nhắm mắt. Đáng tiếc trường sinh chỉ là hư vô, nếu không trẫm rất muốn thử.

Vân Diệp lấy từ trong lòng ra ba tấm ngọc bài đưa cho Lý Nhị:

- Bệ hạ, vi thần vô tình phát hiện ra ba tấm ngọc bài này khi mặt trời lặn sẽ hiện ra ba bức tranh, một là độc giác quỷ vương, một là Ứng long, một là mặt nạ ghi "tẫn đông kỷ mẫu". Hàn Triệt nói cái mặt nạ này thuộc về Tân Mỵ Nhân, nhưng thần cho rằng chỉ cần lột da mặt một người đeo lên mặt mình liền có được trí tuệ của người đó thì hoàn toàn là láo toét, nên mất đi hứng thú với mấy chuyện ghê tởm này. Nếu bệ hạ có hứng thú, vậy thử tìm tấm ngọc bài cuối cùng, xem xem có chút hi vọng trường sinh nào không?

Vân Diệp cùng Lý Nhị đợi tới lúc mặt trời lặn nhìn thấy hình vẽ ngọc bài phát ra, Lý Nhị tất nhiên là biết Tân Mỵ Nhân, nhưng không biết gì về Độc giác quỷ vương và Ứng long. Hai quân thần ngồi trong cung điện trống không nhìn hình vẽ hiện lên rồi mất đi, khi trời tối hẳn vẫn không nói câu nào.

Mùa đông trời tối sớm, Vân Diệp không thể ở lại trong cung, đành từ biệt hoàng đế, Lý Nhị phẩy tay biểu thị đồng ý. Vân Diệp rời cung liền tới thẳng nhà Trình Giảo Kim, hoàng đế bảo mình vỗ về các lão thần, tất nhiên phải làm.

Vân Diệp đem lời Lý Nhị yêu cầu chuyển đạt đọc như đọc sách cho Trình Giáo Kim nghe, lại đem chuyện mình ở trong cung kể hết một lượt.

Lão Trình không quan tâm Lý Nhị nói cái gì, mở miệng ra là hỏi Vân Diệp giao cơ mật thần tiên cho hoàng đế có dụng ý gì.

- Tiểu chất sợ rồi, nay Đại Đường bốn bề thanh bình, bệ hạ lại lập chí hướng, dù là chí hướng gì cũng gây tác động chưa từng có, so với đối diện với nguy cơ chưa rõ, chẳng bằng để bệ hạ đem tâm tư dùng vào tìm kiếm Bạch Ngọc Kinh, như thế còn đệ chúng ta thấy được con đường phía trước, tránh bị chí hướng của bệ hạ kéo xuống mương.

Vân Diệp thấy Lý Nhị tận tâm trị quốc, thậm chí nói là nếm mật nằm gai liền biết hỏng rồi. Đại chí của Vương Nhị Cẩu là cưới được quả phụ béo dưới gốc hòe, đại chí của Tiền Tam mặt rỗ là tranh thủ năm nay kiếm được năm mươi ngân tệ, đó đều chẳng phải chuyện gì to tát, nhưng chí hướng của Lý Nhị thì kinh khủng, ai mà biết ông ta muốn làm cái gì, chẳng may não nóng lên muốn cải cái này, cách cái kia thì lớn chuyện.

Tiền đồng nói không chừng là nguyên nhân, chẳng may ông ta cho thế giới này bất công với người nghèo, muốn mọi người nghèo cùng nhau thì hơn mười năm nỗ lực của Vân Diệp sẽ trôi theo dòng nước. Một người đáng sợ nhất khi tư tưởng không xác định, Lý Nhị hiện là người có quyền lực nhất tinh cầu này, ý nghĩa nào đó có thể nói ông ta muốn làm gì thì làm, chán làm người, liền muốn làm thần. Lăng Yên các nổi danh lịch sử tới giờ còn chưa xuất hiện, làm Vân Diệp sao yên tâm được, không có Lăng Yên Các thì không có sự tôn trọng từ nội tâm, tương lai của các công thần không chút đảm bảo nào, sinh tử nằm trong một ý nghĩ của hoàng đế, thực là chuyện khủng bố nhất trên đời.

Chương 1103: Tầm quan trọng của tính nhất quán

Mọi thứ đang phát triển tốt, cứ thế này không cần mười năm là thiên hạ có thể cơm no áo ấm, Vân Diệp không tin với trí tuệ của Lý Nhị dưới hoàn cảnh đế chế phong kiến, có cách nào sống tốt hơn. Khẩu hiệu là xuông, ăn vào miệng, mặc lên người mới là thật, tư tưởng của lão nông bảo thủ nhất, nhưng cũng thực tế nhất.

Lão Ngưu và Lão Tần chạy tới cũng đưa mặt nhìn nhau, tác dụng của thần tử với hoàng đế ngày càng nhỏ rồi, vốn giữa hai điều này có một sự cân bằng vi diệu, thần mạnh chủ yếu không hay, thần yếu chủ mạnh càng không phải chuyện tốt. Huống hồ hiện Lý Nhị quá mạnh mẽ, thiên hạ gần như là thiên hạ của mình ông ta.

- Tiểu tử dùng cách cũ của nước Hàn làm mệt nước Tần, lấy Bạch Ngọc Kinh trói chân bệ hạ, giống hệt quốc sứ nước Hàn dùng kênh Trịnh Quốc níu kéo nước Tần, tuy kế sách thành công, kéo dài thời gian nước Hàn bị diệt vong, nhưng để lại cho sáu nước một nước Tần càng hùng mạnh hơn. Ngươi có nghĩ tới nếu bệ hạ nắm được thần quyền thì khủng khiếp thế nào không?

Tần Quỳnh lo lắng trùng trùng hỏi:

- Tiểu chất tuy chưa tới Bạch Ngọc Kinh, nhưng dám nói nó chỉ là trò cười, chuyện Tân Mỵ Nhân làm tiểu chất thiếu chút nữa cười vỡ bụng. Tiểu chất chờ đợi phản ứng của bệ hạ khi đụng đầu vào tường ở chuyện này, không biết nó có mài mòn được hùng tâm tráng chí của bệ hạ không?

Vân Diệp cười khổ:

- Nói ra thật hổ thẹn, đế vương khác thiếu ý chí và nghị lực, bệ hạ của chúng ta lại có thừa. Nay bệ hạ vừa mới bốn ba tuổi, là lúc trí tuệ và kinh nghiệm chín muồi nhất, là thời kỳ hoàng kim của hoàng đế, tiểu chất lại phải ra hạ sách này, đúng là bất đắc dĩ.

Ngưu Tiến Đạt lắc đầu vỗ về Vân Diệp:

- Nghĩ thế là không đúng, tiểu tử, khi gặp chuyện thì phóng tay mà làm, tên bắn ra không quay lại được, chúng ta không hại ai cả, chỉ bảo vệ mình thôi.

Vân Diệp rời Trình ra, rầu rĩ về nhà ở phường Hưng Hóa, trăng lên giữa trời, đường phố vắng tanh, đèn lồng viết chữ Vân tỏa ra ánh sáng trắng bệch, hòa vào ánh trăng khó bề phân biệt.

Đi qua cửa nhà ba lần, Vượng Tài vẫn chở Vân Diệp bước lững thững trên đường, Lưu Tiến Bảo ngăn hộ vệ muốn nhắc hầu gia, hắn biết hầu gia đang suy nghĩ, không tiện quấy nhiễu.

Vượng Tài đi mệt liền tự về nhà, tới chuồng ngựa mới phì mũi một cái nhắc Vân Diệp phải xuống rồi, nó chuẩn bị ăn chút cỏ lót dạ rồi đi ngủ. Lúc này Vân Diệp mới tỉnh lại, xuống ngựa, chẳng tắm rửa gì đã vùi đầu ngủ.

Trời còn chưa sáng y đã dạy, vội vàng tới hoàng cung cầu kiến hoàng đế, Lý Nhị vừa mới luyện tiễn thuật xong, bỏ cung xuống cho vào. - Không ngủ ngon ả? Vành mắt đen xì kìa, cho y bát cháo.

Lý Nhị nghiêm khắc tuân theo cổ huấn ăn không nói ngủ không năng, hai người một đứng môt ngồi ăn sáng, Lý Nhị cười hỏi:

- Hôm nay tới gặp trẫm là vì việc gì? Chẳng lẽ hôm qua cho trẫm ngọc bài nên hối hận.

- Đúng là hơi hối hận, thần cho rằng là phế vật vô dụng, lại khiến bệ hạ hao tâm phí lực, đúng là không nên, nếu bệ hạ si mê vào thứ này thì thần mang tội to.

Đó là điều Vân Diệp nghĩ cả đêm, nếu mình đã lựa chọn thần phục Lý Nhị thì phải toàn tâm toàn ý, đường do người đi mà thành, đường phía trước tối đen không nhìn ra, lúc này nên cùng Lý Nhị lần mò đi tới, mà không phải là níu chân ông ta. Mọi người đoàn kết mới không ngã xuống cống, Nhan Chi Thôi từng nói "nhất dĩ quán chi", trước kia không hiểu, thực ra sợ lần mò tiến lên là mình, chứ không phải Lý Nhị.

- Đúng là vô dụng mà, tiểu tử, một cái Bạch Ngọc Kinh nho nhỏ sao giữ được bước chân của trẫm, cũng không ăn mòn được tâm trí trẫm, trẫm nhận mệnh từ trời, nhưng muốn xem trời rốt cuộc là gì? Bạch Ngọc Kinh là kế trì hoãn lợi hại nhất mà ngươi lấy được ra sao?

- Hôm qua thấy ngươi lấy ngọc bài ra, lòng trẫm bi thương vô cùng, cho rằng ngay cả ngươi cũng không có dũng khí cùng trẫm tiến tới nữa. Hôm nay thấy ngươi tới, lòng trẫm được an ủi lắm, mang ngọc bài về đi, rảnh rỗi thì nghiên cứu, không rảnh thì ném vào mê lâm, đợi tới khi chúng ta quá mức buồn chán mới đi phá giải bí mật trong đó, coi như một trò chơi. - Ăn no rồi thì ngủ đi, đừng nghĩ nhiều, trẫm không thay đổi gì cả, chỉ muốn nhìn con đường chúng ta đi có thể đi tới mức nào.

Vân Diệp cầm ngọc bài rời cung, Trường Tôn thị nhìn bóng lưng Vân Diệp đi xa, tư lự hỏi Lý Nhị:

- Bệ hạ làm thế là sao? Bệ hạ không ngừng gây áp lực với Vân Diệp là đợi thời khắc này à?

- Láu cá thì láu cá, hiếm có vẫn có tấm lòng trung nghĩa, lần đầu gây áp lực thì y chạy tới Lĩnh Nam, lần thứ hai gây áp lực thì y lấy Bạch Ngọc Kinh ra. Không tệ, hai cách này tuy đơn giản, nhưng hiệu quả rõ rệt, vừa rồi trẫm thiếu chút nữa không muốn trả ngọc bài, níu chân trẫm có lẽ là cực hạn của y rồi, chỉ thế mà đã hành y gần chết. Thế đi, sau này trẫm có thể yên tâm dùng y rồi, trẫm không truy cứu lai lịch của y nữa, những người tìm kiếm ở hoang nguyên Lũng Hữu bao năm qua có thể về rồi, trẫm tin lời y.

Vân Diệp đòi lại được ngọc bài tức thì toàn thân khoan khoái, mình rốt cuộc không mất đi giới hạn làm người, hiện Vân Diệp có thể cười đùa chửi mắng bất kỳ ai mà không phải cố kỵ gì nữa. Y có thể cảm giác được mây đen bao phủ lên người đã tan đi hết, thì ra sợ hãi tới từ bản thân mình không phải người khác gây cho.

Vừa rồi đi qua ao Thái Dịch, mấy con vịt trời rúc bên ao kiếm ăn đã không thấy nữa, chắc bọn chúng bay đi rồi, gió bắc nổi lên, ao Thái Dịch sẽ hoàn toàn đóng băng.

Vân Diệp về Ngọc Sơn bỏ hết mọi tâm tư chuyên tâm dạy học, mỗi ngày an bài kín tiết giảng, trừ xử lý thủy sư công hàm của Lĩnh Nam thì chấm bài tập.

Vì hỗ trợ Lý Thái, Vân Diệp giảng giải cho hắn và Hi Mạt Đế Á về động lực học không khí đơn giản nhất, Lý Thái không thể hiểu được bảo mã của mình phi nước kiệu sẽ gặp phải lực cản không khí thậm chí lực nâng, nếu tốc độ quá nhanh, lực nâng có thể nâng cả ngựa lên, còn về phần hình khí động học giọt nước thì hắn càng không hiểu, bất kể Vân Diệp lấy ống nghiệm nhỏ ra bao nhiêu nước cũng vô ích.

Vân Diệp mặc kệ, thứ mình học được năm xưa chỉ còn sót lại một chút xíu đó thôi, ngươi hiểu cũng được, không hiểu cũng được, thứ vương bát đản, thắc mắc cái gì mà lắm thế, tự mình tìm hiểu đi, chính bản thân ta còn không hiểu mình nói cái gì nữa là. Cứ vét hết mấy thứ mơ hồ trong đầu trút cho hắn, ai quan tâm hắn có hiểu hay không? Tiến xa tới đâu là việc của hắn, ta xong việc rồi, đi tắm một cái, ăn no rồi ôm lão bà ngủ cho sướng, hơi đâu đi làm tiên sinh cho đôi gian phu dâm phụ các ngươi chút.

Vân Diệp đi rồi, đôi “gian phu dâm phụ” đành phải tự mày mò lấy, Hi Mạt Đế Á cưỡi ngựa đeo nón lá hứng gió, kết quả bị gió lớn thổi rơi xuống ngựa làm trẹo chân, nàng kệ cơn đau, lại lắp một cái chong chóng vào bụng ngựa, quây bốn phía, chỉ để lại phía dưới, quả nhiên chong chóng xoay tròn, ngựa chạy càng nhanh, chong chóng càng xoay mạnh, nàng cho rằng thứ làm chong chóng xoay là lực nâng mà Vân Diệp nói.

Nhất dĩ quán chi là một môn học cao vi của nhà Nho. Người ta bắt đầu từ chỗ gần, mà xét tới chỗ xa, từ chỗ hiển mà đạt tới chỗ mật. Nhà học Đạo cần phải có tâm bình đẳng, đạt mức trung dung, do một mối mà phăng lần ra, thì có thể bắt từ ngọn mà đi đến gốc. Nhờ quan sát như vậy, nhà Đạo hiểu tâm tánh người đời. Cao hơn nữa, nhà Đạo biết ra lẽ bí mật trong vũ trụ vậy. (Đoàn trung Còn, Luận Ngữ, XV, 2)

Chương 1104: Nuôi dạy gia chủ

Ly Thạch gần đây kỳ vọng rất lớn vào Vân Thọ, đứa bé này cũng không phụ sự kỳ vọng của ông ta, yêu cầu bản thân rất nghiêm khắc, sinh hoạt vô cùng quy luật, tới giờ là ngủ, tới giờ là học, tới giờ là ăn cơm. Ly Thạch yêu cầu nó phải giảm thịt thừa, đứa bé này liền ba tháng không ăn một miếng thịt, nhìn thấy con trông miếng thịt mà thèm thuồng, Vân Diệp vô cùng chua xót, cần dạy con ta thành biến thái không?

Thọ Nhi từ nhỏ đã béo, thể chất nó như thế, giảm cân ba tháng, vẫn cứ tròn trùng trục, đứa này này hàng ngày vận động rất đủ. Vân Diệp một lần xem khóa huấn luyện võ thuật của nhi tử, cảm thấy vô cùng tàn nhẫn, Ly Thạch đá từng cái vào cánh tay Vân Thọ, nó chẳng những phải giảm bớt lực đạo Ly Thạch tác động lên mình, còn phải phản kích, với một đứa bé mười một tuổi mà nói, không khỏi quá hà khắc.

Trẻ con béo đáng lẽ sờ vào phải mềm, nhưng thịt toàn thân Vân Thọ lại rắn chắc, vì thỏa mãn yêu cầu văn võ song toàn của mẫu thân, đứa bé này chẳng những phải học võ, còn phải học văn, mỗi ngày đều vô cùng vất vả.

Vân Thọ đã thấy hàm nô, ở ngay trong hậu viện Vân gia, Vân Diệp chuyên môn đem nhi tử tới hậu viện xem hàm nô, Vân Thọ nhìn thấy hàm nô ngồi dưới ánh mặt trời nghịch bàn chân của mình liền vô cùng hoảng sợ.

- Cha, nếu con luyện võ tiếp có thành hàm nô không? Sau này con phải đọc thêm trí tuệ trong sách mới được.

- Đương nhiên là không, hàm nô là trẻ dị dạng, nhi tử của ta không phải, cha để con thấy hàm nô là xem sức mạnh cực hạn là thế nào, bọn họ ai nấy sức lực vô cùng, có thể cầm chân xé xác một con ngựa. Nhưng con biết không, cao thủ như vậy bị Lưu Phương gia gia dùng mấy quả cầu gỗ giết chết, đương nhiên Đơn Ưng cô phụ còn chém hai đao.

- Hàn Triệt thúc thúc không đánh lại hàm nô, nhưng hàm nô lại nghe Hàn Triệt thúc thúc chỉ huy. Nguyên nhân vì sao? Thực ra đây là một đạo lý, sức mạnh cần trí tuệ thúc đẩy mới được.

- Con rất nỗ lực, năm xưa cha mà có một nửa nghị lực như con thì thành tựu tuyệt đối không chỉ có thế này. Nhưng cha cũng không hối hận, thủa thiếu thời cha sống rất vui vẻ, con ạ, béo một chút cũng không sao, làm chú bé béo vui vẻ khỏe mạnh là được.

Trẻ con mười một tuổi đã có thể suy nghĩ một vài chuyện rồi, Vân Thọ ngoẹo đầu nhìn cha, lại nhìn hàm nô chảy nước dãi, ôm hôm cha nói:

- Con cũng thấy trí tuệ rất quan trọng.

Vân Diệp ngồi xuống nhìn ngang mắt nhi tử:

- Theo cha biết, suối nguồn trí tuệ không phải là sách vở, mà là từ suy nghĩ và sinh hoạt, nếu con thấy võ lực không đủ chiến đấu, sách vở không đủ kính phục, vậy phải tìm lấy trí tuệ từ trong cuộc sống, một thời gian nữa con sẽ phát hiện, võ lực và sách vở chỉ là tảng đá lót đường để con lấy trí tuệ thôi.

Hai cha con vừa nói vừa đi qua cửa sau, Vân Thọ bị phụ thân nói cho hồ đồ, như hiểu được một chút, càng như thêm mơ hồ, vì cha và sư phụ nói không giống nhau, nhưng cha mới là người thông minh nhất. Vân Thọ cô đơn lắm, vì thân phận nên bằng hữu của nó không nhiều, từ khi Lý Thừa Càn về, nó không tới phủ thái tử nữa, cũng không có thời gian mà tới. Trẻ mười một tuổi trong nhà huân quý là lúc bận rộn nhất, tuổi tốt nhất truyền thụ tư tưởng nên không ai buông lỏng giáo dục.

Đi qua con suối nhỏ, đáp qua suối là một cái cây đổ, Vân Thọ nhanh nhẹn dẫm cây đi qua, sau đó quay đầu nhìn phụ thân thong thả đi tới. Hai cha con rất ít thời gian ở cạnh nhau, nên Vân Thọ tỏ ra vô cùng hưng phấn.

Hôm nay không cần đi học, không cần đọc sách cũng không cần luyện võ, càng không cần học tập lễ nghi, mỗi tháng theo phụ thân một ngày là ngày Vân Thọ mong đợi nhất. Thực ra nó rất mong đợi phụ thân cõng mình, giống như phụ thân cõng đệ đệ muội muội vậy, nhưng nhìn thân hình béo tròn của mình liền từ bỏ, tới Vượng Tài cũng không muốn chở mình.

Chỉ có cha mới cho mặc y phục đẹp đẽ leo cây, mùa đông vốn ít trò để chơi, Vân Diệp trải áo bào dưới gốc cây, để nhi tử từ trên cây ném táo đen xuống, táo đen bị mặt trời sấy khô một phần, ăn như ăn bánh vậy, nhưng nhỏ một chút, hạt lại to.

Vân Thọ lộn người từ trên không xuống, kêu rầm một cái, làm Vân Diệp hoảng sợ, Vân Thọ ngửa mặt đắc ý nói:

- Con đang tu luyện thuật phi diêm tẩu bích, cha không cần sợ, nghe Vô Thiệt công công nói, luyện tới cực điểm băng tường vượt mái như đi trên đất bằng, con đã thấy được đường lối rồi.

Chuyện này Vân Diệp biết, Vô Thiệt muốn truyền Kê minh cẩu đạo cho Vân Thọ, bị Vân Diệp nghiêm khắc từ chối, y nhìn thấy Tiểu Miêu chịu tội thế nào, không muốn con mình cũng như thế. Luyện tới tột đỉnh thì sao? Mấy chuyện Tiểu Miêu làm ở Trường An vẫn bị học sinh thư viện phá giải. Sư tử Vân gia không nói, bảo đao giết người chẳng qua là lợi dụng ánh đèn, Lý Bằng Trình ngã chẳng qua lúc khi lực cũ đã hết, lực mới chưa sinh ra đá vào khuỷu chân hắn. Còn về đè bẹp người ta là vì xương cốt người kia đã bị làm đứt hết, toàn thân như quả bong bóng chứa nước. Bánh xe của Ngụy Trưng bị lắp cái cưa tròn, sau việc lấy đi là được. Thư viện lấy thứ này làm trò vui đùa, mấy học sinh khi biểu diễn cuối kỳ lấy nó làm biểu diễn ma thuật, kết quả bị một đống giày dép đuổi khỏi sân khấu, khi đó mặt Vô Thiệt đen xì.

Vân Thọ chỉ cần có thể chất khỏe mạnh là được, không cần tinh thông mười tám môn võ nghệ, múa thương bắn cung đúng quy củ là ổn, còn việc khác tất nhiên có người làm. Tiểu Miêu sớm muộn gì cũng về Vân gia, vì người sống quên ở Vân gia, ra ngoài không hòa nhập được, chất độc hiện đại mà Vân Diệp phán tán ra, không phải ai cũng có thể kháng cự được.

Chỉ có ở Vân gia trang tử phụ nhân mới có thể chạy khắp nơi, tới hậu viện gia chủ như vào nhà mình, nếu như tới nhà khác cũng dám làm thế quá nửa sẽ bị chủ nhân bất lương cưỡng bức, vì trên danh nghĩa tất cả sinh vật giống cái ở hậu viện đều thuộc về nam chủ nhân.

Chưởng quầy Vân gia bất kể ở ngoài làm ăn lớn ra sao, về tới trang là lập tức đổi y phục trâng hộ, cầm ấm trà đi dạo loanh quanh, nếu ngươi nhìn thấy một đám lão hán ngồi dựa vào góc tường tắm nắng uống trà thì chớ coi thường, nói không chừng trong đó có đại thương cổ tung hoành một phương.

Nhìn thấy tiểu tư thì thầm lấy lòng nha hoàn thì cũng đừng lạ, càng không có chuyện chủ gia nhảy ra đem cả hai thả trôi sông, người ta nói không chừng là đôi tiểu tình nhân, chỉ cần hoàn thành hợp đồng lao động của Vân gia là lập tức thành thân.

tiểu tư: Kiểu gia đinh nhưng chưa thành niên.

Vân Diệp dẫn nhi tử tuần thị quanh trang, Vân Thọ nôn nóng kéo cha vào tiểu viện tử do Đơn Ưng để lại, buổi sáng rời nhà đã hầm một nồi móng giò, lúc này thế nào cũng chín rồi.

Đây là bí mật của hai cha con, Tân Nguyệt căn bản không biết, nhi tử bèo tròn không thay đổi gì cả là hoàn toàn nhờ phu quân nàng mỗi tháng điên cuồng tẩm bộ một lần.

Vượng Tài biết, đậu náu mềm nhũn là chuẩn bị cho nó, mang theo vị muối nhàn nhạt, nó đã loanh quanh trước cửa tiểu viện của Đơn Ưng ba lần rồi, ngửi mùi mà không ăn được làm nó cực kỳ sốt ruột.

Vân Diệp đem đạo lý ghê tởm của mình giảng cho nhi tử một lượt, có lĩnh hội được hay không thì cần cuộc sống dạy nó, trẻ con không vấp ngã không nhớ, thiên tài cũng thế.

Lần này dạy nhi tử rằng võ thuật và tri thức không quan trọng tới mức coi nó như mạng, Vân gia hiện cần một người kế thừa hợp cách, chứ không phải là một cao thủ võ thuật hoặc danh gia học vấn. Giáo dục Vân Hoan có thể như thế, giáo dục Vân Thọ thì tuyệt đối không được.

Chương 1105: Ký sự mùa đông

Vượng Tài nhìn thấy Vân Thọ liền cao hứng chạy tới, còn nhảy mấy cái như chó, hai vó đạp lên chỗ giấu chìa khóa ở cửa, còn lấy đầu húc đít Vân Thọ, như để nó mượn lực.

Lưu Tiến Bảo ngồi xổm ở góc tường tán gẫu với người ta nhìn mặt trời rồi đứng dậy, đi vài vòng mới tới tiểu viện của Đơn Ưng, lúc này Vân Thọ vừa mới mở cửa, đang chuẩn bị chậu cơm cho Vượng Tài.

Lưu Tiến Bảo lấy từ sau lưng ra hai cái bầu rượu một lớn một nhỏ để trên bàn, một cái là rượu trắng, một là rượu nếp, hắn lui ra, đóng cửa vào từ bên ngoài rồi nhảy tường vào lại.

Vân Diệp đổ vào chậu đậu của Vượng Tài ít canh móng giò, nó khoái món này, phì mũi một cái rồi bắt đầu ăn.

Chủ tớ ba người không nói không rằng vùi đầu ăn uống, một cái chậu móng giò lớn đủ ba người ăn, không định để lại cho đám Tân Nguyệt, cái chậu này phải hủy thi diệt tích.

Vân Thọ ăn tới mồm đầy mỡ, cái miệng nhỏ mà uy lực kinh người, Vân Diệp mới ăn một cái, Vân Thọ đã cầm tới cái thứ ba, buổi sáng Vân Thọ không ăn gì cả, trước khi ăn nó không ai định uống rượu.

Vân Diệp no tới rên hừ hừ rồi, Vân Thọ cũng bắt đầu hâm nóng rượu nếp trong bát, Vân Diệp tiếc nuối nhìn hai cái móng giò còn lại trong chậu, đẩy Lưu Tiến Bản:

- Ăn cả đi, hầu gia ta ăn uống kém nhiều rồi, nếu như trước kia, ăn năm cái móng giò chẳng là gì.

Nói rồi cầm bầu rượu tu một ngụm, cuộc sống của tiểu môn hộ mới thích hợp với mình, bản chất tiểu thị dân không phải biến thành hầu gia mà thay đổi được, chẳng trách người ta bảo quý tộc phải qua ba đời mới thành.

Một đám người từ Lũng Hữu trở về, rất cơ mật, nhưng Vân Diệp biết, hoặc có lẽ Lý Nhị muốn để Vân Diệp biết, tuy chẳng lo bí mật của mình bị phát hiện, nhưng cảm giác được người khác hoàn toàn thừa nhận thật tuyệt vời.

Nhìn nhi tử cúi đầu uống rượu nếp từng chút một, lại nhìn Lưu Tiến Bảo đấu tranh với móng giò, Vân Diệp mỉm cười, bí mật nên chỉ mình mình biết là tốt nhất.

Tân Nguyệt biết trượng phu và nhi tử đang ăn vụng trong tiểu viện kia, không thấy Vượng Tài đâu lại hận nghiến răng nghiến lợi, trong nhà muốn ăn gì chẳng có, sao phải trốn đi ăn vụng?

Là nữ nhân thông minh, Tân Nguyệt biết tốt nhất là giả câm giả điếc, người thông minh như phu quân sao không hiểu bản thân làm thế không che giấu được người nhà. Cái tiểu viện đó là do mình hàng ngày an bài nha hoàn quét dọn đấy ạ, nàng chỉ bất mãn trượng phu không mang theo mình.

Nam nhân kỳ quái, Lý Dung tới cũng đến đó vài lần, đợi khi Vân Hoan mười tuổi nói không chừng cũng đi, tức là nơi đó thuộc về nam nhân, ít nhất Vân Mộ được cưng nhất nhà lại chưa từng được tới.

- Không cần an bài cơm nước cho hầu gia và thiếu gia nữa.

Tân Nguyệt bảo với nha hoàn:

Lý Uyên đúng là chết không đúng lúc, làm toàn bộ cưới hỏi giữa huân quý bị dừng lại, hôn sự của Tiểu Đông cũng dừng rồi, Hứa Kính Tông bảo ba bà mai tới giải thích. Nói ra thì Hứa gia cũng rất muốn đón Tiểu Đông về, nhưng gặp phải quốc tang đành phải thế, cha con Hứa gia đều là quan viên, đây là việc chẳng đặng đừng, mong vân gia không nghĩ nhiều.

Tiểu Đông còn dễ, hoãn tới năm sau là được, Tiểu Nha thì phiền rồi, bị trì hoãn tới ba năm sau, cái đại tang khốn kiếp, Tiểu Nha đã mười bảy, ba năm nữa là hai mươi. Tân Nguyệt lòng như lửa đốt, nhưng Tiểu Nha lại cười lớn, với nàng mà nói đây là tin cực tốt, nàng không hề muốn tới cái Tề Châu rách nát kia.

Lý Hữu biểu hiện không giống người khác, kiên trì vì hoàng gia thủ hiếu ba năm năm, hành động này được triều đường trên dưới khen ngợi ầm ầm, đất phong mở rộng một trăm dặm. Quyền Vạn Kỳ vì dạy dỗ Tề vương có công mà tiến liền ba cấp, Âm phi cũng tấn thăng một cấp.

Quyền Vạn Kỳ say khướt một trận, bẩm báo với hoàng đế, nói Tề vương tuân thủ quy củ, giữ trọn lễ pháp, coi như giáo dưỡng xong, không cần mình nữa, xin về Hoằng Văn Quán tiếp tục dạy học, đế chấp thuận.

Bốn mươi dặm quanh Hiến lăng đều là hoàng lăng, hộ dân trong hoàng lăng có chức trách trông coi lăng mộ, lợi ích lớn nhất là bọn họ không phải nộp thuế, bất kể thu được bao nhiêu đều là của mình, hơn nữa thu nhập càng cao, càng chứng tỏ thế nước hưng thịnh, hoàng gia còn thưởng thêm.

Lý Hữu biết mình không giống Lý Khác, trong huyết mạch hắn mang tội lỗi, muốn thông qua đường chính thống giành được công tích là không thể, muốn trừ hậu họa cho con cái phải ra sức ở mặt hiếu nghĩa, tuy canh hoàng lăng ba năm, mình sẽ phải chịu không ít khổ sở, nhưng trong ba năm này tuyệt đối không ai nghĩ tới đàn hặc mình, nghi vấn huyết mạch cũng không được hỏi, cho dù Âm gia có tội tày trời, là đứa con thứ năm của Lý gia, thủ hiếu hoàng lăng, chỉ có thể tán dương.

Đứng ở thế bất bại là mục đích của Lý Hữu, giờ mục đích đã đạt được, đất phong cũng tăng gấp đôi, mình không cần sớm rời Trường An, mẫu thân không tới mức cô đơn, đây là kết cục tốt nhất.

Còn Tiểu Nha tới thăm y săn bắn ở khu vực hoàng lăng đơn thuần chỉ là một lạc thú cuộc sống, tới lúc này Tiểu Nha mới thấy một Lý Hữu hoàn toàn mới, kiếm pháp của hắn cực tốt, một mình có thể đối phó với mấy gia tướng. Bản lĩnh xạ tiễn của hắn càng cao kinh người, chim bay trong rừng cũng không thoát được mũi tên của hắn.

Bất tri bất giác Lý Hữu đã thỏa mãn toàn bộ ảo tưởng về anh hùng của Tiểu Nha, huống hồ anh hùng này hoàn toàn thuộc về một mình nàng, thế là số lần nàng tới hoàng lăng càng thêm liên tục, làm Âm phi sợ tới hoa dung thất sắc, chỉ sợ xảy ra chuyện, còn phái Mai di theo sát hai n gười, chỉ cần có chỗ vượt lễ pháp là ho lớn hoặc có chuyện bẩm báo.

Vân Diệp hôm nay ở thư viện xử lý mấy tên học sinh khốn kiếp, vì chúng lấy một con gấu mèo nhỏ làm bóng đá, tuy Vân Diệp cũng từng làm thế, nhưng đó là lúc tức giận, bình thường tuyệt đối không làm như vậy. Trừng phạt rất nặng, khiến cho Hồng Thành cũng khó hiểu, Vân Diệp coi gấu mèo là quốc bảo, nhưng ở Đại Đường, gấu mèo chỉ là dã thú, so với lợn rừng chạy nhông nhông trong rừng chẳng khác gì.
Hủy Tử công chúa bình an sống tới mười ba tuổi, mặc dù mặt còn xanh xao, người gầy gò, thấy con gấu mèo bị người ta lấy làm bóng đá tập tễnh đi quanh nàng, Hủy Tử lần đầu tiên trong đời nổi giận.

Toàn Trường An đều biết Hủy Tử công chúa là người pha lê, không thể đụng vào, một khi xảy ra chuyện sẽ bị người cha hùng mạnh của nàng xé xác, bốn tên bị phạt đun nước rất biết điều ngồi xuống ôm đầu, công chúa điện hạ cầm gậy trúc đánh bay một tên, đá một tên khác lăn xuống đốc, hai tên khác bị võ lực cường hãn của công chúa làm sợ sùi bọt mép ngất xỉu.

Lúc này Hủy Tử mới hài lòng đưa gấu mèo đi tìm cái ăn, nàng vừa đi, bốn tên khốn kiếp liền lập tức sống lại, đây là biện pháp học sinh thư viện tổng kết ra để đối phó với Hủy Tử.

Hết cách rồi, Hủy Tử không để ý tới sức khỏe, nhất định muốn tới thư viện học, công chúa khác thì có thể lờ đi, Cao Dương bị Tiểu Nha đánh là chuyện sướng khoái lòng người. Nhưng Hủy Tử thì khác, nàng bản tính hiền lành ở đâu cũng khiến người ta thích, lại thêm sức khỏe không tốt, yếu ớt như đóa hoa trong gió lạnh, cả thư viện đuề thương nàng, hi vọng tiểu cô nương có thể sống thọ thêm một ít.

Không khí ở thư viện rất hợp với Hủy Tử, vì để nàng vui vẻ hơn một chút, học sinh vào Tần Lĩnh thực tập đều chuyên môn mang về loại hoa lan mới, gặp quả lạ cũng mang về một ít, tên nào cho rằng mình tài cao tám đấu tướng mạo anh tuấn còn làm mấy bài thơ con cóc ca ngợi vẻ đẹp của Hủy Tử.

Hủy Tử là khách quen trong dược lư của Tôn Tư Mạc, Lão Tôn định điều dưỡng cho sức khỏe của Hủy Tử tốt lên trước, nhưng phát hiện cách này không ăn thua, tim của Hủy Tử quá yếu, không chịu được áp lực lớn. Muốn có sức khỏe tốt, trước tiên phải có thân thể khỏe mạnh, thể trọng tăng lên, tổng lượng huyết mạch tăng lên, tim sẽ không chịu nổi. Lão Tôn đành tìm đường khác, đó là khống chế thể trọng của Hủy Tử, hiện giờ xem ra không tệ.

Tới kỳ thi cuối kỳ rồi, học sinh thư viện tức thì trở nên căng thẳng, mỗi năm vào thời điểm này luôn có rất nhiều chuyện khủng bố xảy ra, như ai đó bị cha hắn treo lên lấy thắt lưng quật, ai đó suốt kỳ nghỉ đông khổ không kể siết, ăn thức ăn cho lợn ôn bài, ai đó hôn sự bị hủy...

Vân Diệp lượn lờ quanh trường thi, y phát hiện chuyện gian lận chẳng khác gì đời sau, khoa văn còn đỡ, văn chương không thể sao chép, toán học thì quá thảm, người Đường học toán vô cùng vất vả, tất nhiên không tính loại yêu nghiệt như Lý Thái.

Lúc này kẻ cắn bút, đứa nghiến răng, rồi gây ra như gà gỗ.

Người Đường nhìn thế giới bằng cảm tính chứ không phải là lý trí, bọn họ từ nhỏ tiếp nhận giáo dục là dùng cảm tính nhìn thế giới, "tóc trắng ba nghìn trượng," "thác đổ ba nghìn xích," "nghìn chén không say, " " THÔN KÌNH", cảm tính tới cực điểm, nên sinh sai lệch, thế giới vi mô với họ mà nói là sự thống khổ, họ thà nhìn hoa trong sương còn hơn tiếp nhận sự thực tàn khốc.

Còn toán học thì vừa vặn không cần mấy cái đó, đại khái, khả năng, có lẽ, không thuộc về toán học, không làm rõ không phải toán học.

Vân Diệp thấy hết sự thống khổ của bọn họ, chẳng trách trình độ què quặt của mình lại thành toán học tông sư, đúng là không có gì đáng kiêu ngạo hết, mà là một loại bi ai, cho nên ánh mắt y nhìn học sinh trở nên băng giá, khiến kẻ muốn gian lận càng bất lực.

- Thư, luận, bi, ký, tự, biểu, truyện, tán, phú, hịch, chiếu, sớ. Các loại văn thể các ngươi đều nắm thành thạo, vì sao không giải nổi đề toán đơn giản? Vì mấy thứ kia các ngươi làm quan cần dùng tới, còn toán học thì có hay không cũng được à?

- Cho các ngươi biết, các ngươi nhầm rồi, sau này làm quan, con số là bộ phận cấu thành trọng yếu, muốn làm một tên quan ngu dốt hồ đồ thì không cần toán học, vì biết toán học mới khiến các ngươi hiểu tương lai địa phương phải quản lý có ưu thế nào, chỗ yếu nào. Giờ tĩnh tâm lại suy nghĩ cho kỹ, đây là đề đơn giản nhất.

Lý Cương từ ngoài cửa sổ nhìn thấy cảnh này, gật đầu hài lòng rời đi, Vân Diệp tĩnh tâm lại dạy học làm lão tiên sinh vô cùng thỏa mãn, không tới triều đường dơ bẩn nữa, ông coi đó là cải tà quy chính, giáo dục mới là thứ nên được coi trọng.
Quan tâm tới thi cuối kỳ không chỉ có thư viện, Lý Nhị cũng cực kỳ coi trọng, lần nào ông ta cũng xem bảng xếp hạng, đồng thời đưa ra phê duyệt trọng yếu. Nhất là hạnh kiểm thì ông ta càng trọng điểm chú ý, bình xét của thư viện hết sức chuẩn xác, mỗi lần Lý Nhị muốn dùng một học sinh thư viện đều xem xét hồ sơ học sinh, ông ta không chỉ nhìn bề ngoài, mà còn tìm hiểu toàn diện về tố chất người mình muốn dùng. Hiện hồ sơ quán đang được khẩn trương xây dựng, sau này lý lịch của quan viên không thể vứt ở lại bộ mặc cho mối ăn nữa.

Ông ta cũng không vì học sinh lần nào đó không thi tốt mà vứt bỏ, ông ta phát hiện bảng liệt kê này vô cùng thực dụng, vì thế trên bàn quan lại có thêm một công tác kỳ quái, đó là điền bảng biểu.

Khi tuyết rơi đầy trời thì kỳ nghỉ đông của thư viện đã tới, trừ học sinh vùng ngoài tiếp tục ở lại thư viện, học sinh có thể về nhà đều vội vã trở về, thư viện có tốt cũng không bằng nhà mình.

Thế nhưng trong gió tuyết có một đội nhân mã từ núi xa từ từ đi tới, đại hán đi đầu ngực phanh ra, mặc cho gió thổi vào, người ông ta dường như rèn bằng thép, một cãi mũ da hổ đội lệch trên đầu. Theo sau ông ta là một ông già mặt có vết sẹo khủng bố, ông ta dùng áo da buộc chặt mình, tự hồ không quen với cái lạnh mùa đông. Trong xe ngựa có một phụ nhân kiều mỵ thò đầu ra cửa sổ hứng thú nhìn vùng đất Quan Trung.

- Trọng Kiên, vào Quan Trung là tới địa bàn của Vân Diệp, lão phu rất lo y làm khó, đám huân quý này cực kỳ vô sỉ, lão phu không hiểu vì sao ngươi lại mạo hiểm lên bờ.

Lão già đã hỏi câu này không dưới mười lần, là hải tặc, ông ta có sự sợ hãi trời sinh với Trường An.

Hán tử đi đầu cười sang sảng:

- Lão Hồ, ở Dương Châu, Lĩnh Nam đúng là toàn huân quý vô sỉ, nhưng tới Quan Trung, bọn họ chính là lương dân tuân thủ pháp luật nhất trên đời. Ông nói không sai, bọn họ đúng là vô sỉ, trước mặt một đằng, sau lưng một nẻo, nhưng ta giữ luật pháp, y làm được gì, lão tử tuy giết nhiều người, nhưng không dính máu người Đường, nhiều thuyền người Đường nhận ân huệ của chúng ta.

- Huống hồ đại ca ta là Lý Tịnh, Vân Diệp gặp còn phải gọi một tiếng bá bá, sợ y làm cái gì, ta thậm chí còn muốn đưa ông tới nhà y ăn một bữa, mẹ nó, cơm nhà y đúng là cả đời không quên được.

Nghe vậy Hồ Đông Hải cũng yên tâm, hải vực của người Đại Thực rất khó sống, người Đại Thực, người Tích Lan, lại còn có cả người Oa, người Cao Ly nhắm vào vùng biển giàu có ấy, khiến hải chiến liên miên.

Người khác đều có căn cứ hải quân, chỉ Cầu Nhiệm Khách là không có, bọn họ tuy có nô lệ tác chiến dũng mãnh, nhưng chiến thuyền tổn thất một cái là ít đi một cái, nên Cầu Nhiệm Khách dần dần rơi xuống hạ phong. Cao Sơn Dương Tử thậm chí liên thủ với người Đại Thực và Tích Lan chuẩn bị diệt Cầu Nhiệm Khách. Dưới tính hình như thế, lại không có ngoại viện, bại là cái chắc, Cầu Nhiệm Khách bố trí đám hải tặc trên hòn đảo bí mật, bản thân đi hội kiến Lý Tịnh hi vọng có được chút chi viện.

Hồ Đồng Hải vốn phải ở lại khống chế thủ hạ, nhưng Cầu Nhiệm Khách không thèm để ý, thủ hạ toàn là người không nhà để về, trừ mình không ai thu giữ họ. Nên rất yêu tâm mang theo thủ hạ tinh nhuệ nhất tới nam hải, trừ một phần tâm tư trọng yếu là muốn đưa Hồ Đồng Hải theo bên cạnh, như vậy mới đảm bảo đoàn hải tặc của mình không sinh biến, dù mất hết thủ hạ chứ ông ta không muốn trải qua chuyện huynh đệ tương tàn.

Đội ngũ như thế muốn xuyên qua châu phủ không phải chuyện dễ dàng, nhưng có thương đội nhà Lý Tịnh yểm họ, không ai truy cứu.

Vào Quan Trung, Cầu Nhiệm Khách liền nhớ ra là cuối năm rồi, lênh đênh trên biển không có khái niệm xuân hạ thu đông gì cả, nhìn nhà nhà hộ hộ thay áo mới sực tỉnh năm mới đã tới.

Bá Kiều không một bóng người, dương liễu hai bên bị những người tiễn biệt bẻ trụi, hai con khoái mã phóng tới, một đen một đỏ, không phải Lý Tịnh và Hồng Phất Nữ thì là ai?

Không đợi chiến mã dừng bước, Lý Tịnh nhảy xuống, giang hai tay ôm chặt Cầu Nhiệm Khách, Hồng Phất Nữ cũng nhảy xuống ngựa đợi hai bọn họ ôm nhau xong mới thi lễ:

- Nhị ca có khỏe không?

Cầu Nhiệm Khách nắm tay Lý Tịnh run run nói:

- Khỏe, khỏe lắm...

Khách khứa của Vân gia rất đông, Hàn Triệt dẫn hàm nô đi rồi, nhưng Hi Đồng dãn nhi tử tới, Đơn Ưng cũng dẫn Đại Nha và hai đứa con về. Lý Ảm vì bái tế tổ phụ cũng dẫn Thì Thì về Trường An, năm nay vương tước bên ngoài đều về kinh, Lý gia chuẩn bị tế tự quy mô lớn, sau khai xuân tiến hành, tế tự là hoạt động trọng yếu nhất Đại Đường.

Vinh Hoa từ Lạc Dương về Trường An không ở trong Vân gia, mà ở trong dịch xá do Hồng lư tự cung cấp, rốt cuộc nàng giành được địa vị sứ tiết chính thức.

Quà năm mới tặng Vân gia rất kém, chỉ có một tấm thảm treo thôi.

Năm nay gấu da gấu bắc cực rất nhiều, Đơn Ưng và phụ tử Hi Đồng đi phương bắc một chuyến, thấy biển nóng, thấy được cực quang, giờ Hi Đồng mới biết cực quang năm nào cũng xuất hiện, không giống như trước kia Điền Tương Tử nghĩ cực quang vì ông ta tới bắc cực mới xuất hiện.

Do mục đích chuyến đi này vô cùng rõ ràng, chuẩn bị cũng đầy đủ, nên họ săn được rất nhiều gấu, bắt một loại động vật kỳ quái sừng to làm lao lực, mang da về Trường An bán, chẳng mấy chốc Trường An xuất hiện nhiều thứ lông lá trắng xóa, đó là đám huân quý khoác da gấu bắc cực lên người.

Chương 1106: Năm mới

Vân Diệp không cần da gấu, y giữ hươu sừng tấm lại, sữa của nó nghe nói là đồ dinh dưỡng vô thượng, người mình giao hảo toàn người cao tuổi, rất cần thứ này, những ông già đó toàn là bảo bối của Vân gia, không dám tùy tiện tổn hại một ai.

Y thu thập đồ dinh dưỡng khắp thế giới, chín là muốn giữ lại bọn họ thêm vài năm.

- Hầu gia, Cầu Nhiệm Khách tiến kinh rồi, có cần bắt lại đưa tới hòn đảo hoàng vu hơn không ạ?

Lưu Tiến Bảo chuyên môn tới bẩm báo việc này.

- Không được, Lý Tịnh sẽ nổi điên ngay, chúng ta coi như không biết đi, năm mới không nên chuốc phiền phức vào thân làm gì.

Vân Diệp và Tân Nguyệt đang soạn danh sách quà Tết, năm nay không cần tặng Lý Uyên, bớt được khối tiền, Lão Tiền báo số từng nhà, Vân Diệp ghi vào sách, tốn cả sáng không xong, Vân Diệp hơi bực mình, cứ thế này phải tặng quà quá nửa huân quý.

- Phu quân chớ nóng, quan hệ thế này nhà khác cầu mà chẳng được, chàng nhẫn nại chút nữa, sắp hết rồi.

Tân Nguyệt đã phát hiện ra phu quân làm biếng, chữ trên thiếp ngày càng ít.

- Ta ký tên là được, sao cần cả Thọ Nhi ký? Lễ nghi với hoàng gia và trưởng bối chu đáo thì ta nhận, lão thất phu Ngụy Trưng hại ta vô số, sao phải tặng quà?

Tân Nguyệt xoa cổ tay cho Vân Diệp, cổ vũ:

- Đều là đồng liêu của chàng, tặng nhà khác mà không tặng cho Ngụy gia thì không hay, toàn là va chạm nhỏ, chàng rộng lòng tha cho ông ta, Ngụy gia nghèo tới sắp không còn cái ăn rồi, chàng cứ coi như hành thiện, quà Tết của Ngụy chẳng có mấy, đếm đi đếm lại chỉ vài nhà.

Nghe Tân Nguyệt nói Ngụy gia đáng thương như thế, Vân Diệp hài lòng gật đầu, nếu Ngụy Trưng nói thế càng tốt hơn.

Nhà khác mùng một Tết tới nhà trưởng bối chúc tết, Vân Diệp dẫn cả nhà vào cung, Na Mộ Nhật và Linh Đang không có tư cách, bọn nhỏ phải đem toàn bộ, Đại Nha gả đi cũng không còn tư cách nữa, Tiểu Nha mặc chiếc váy hồng thích nhất hoan hỉ đi gặp Âm phi.

Nhà Lý Nhị cực đông, tặng quà xong, Lý Nhị không thèm nhìn Vân Diệp một cái, chỉ điện bên bảo hắn sang ở cùng đám nữ tế, ông ta thích nắm bàn tay mũm mỉm của Vân Thọ hỏi lung tung.

- Lại thêm một kẻ tới chia cơm.

Trường Tôn Xung ngồi trên giường ngọt nhạt chào hỏi Vân Diệp:

- Nữ tế hoàng gia không bằng chó, Con Sâu ngươi chấp nhận đi.

Vân Diệp đốp chát lại: - Miệng chó không phun ra được tiếng người, ngươi tưởng ngươi không phải nữ tế hoàng gia à? Đứa lớn đã mười hai, đứa nhỏ cũng năm tuổi, so với nữ tế chính thức ta đây còn nhiều con hơn, còn mặt mũi cười nhạo người khác.

Tiêu Duệ nhiều tuổi nhất, ở trường hợp này hắn là lão đại, cười mắng Vân Diệp:

- Chỉ trách mấy ca ca không có bản lĩnh biến công chúa thành tình phụ thôi, bị người ta cười nhạo là đáng đời. Tiểu Diệp à, ngươi chẳng nghĩa khí gì, biện pháp tuyệt vời thế sao hồi xưa không nói cho bọn ta một tiếng, bọn ta cũng gả công chúa cho thổ vương, sau đó giết thổ vương, tiếp đó gian díu với công chúa, làm phò mã hờ thế mới thú, không giống bây giờ, phải ở trong phủ công chúa. Đôi khi bọn ta nghĩ không thông, là bọn ta gả cho công chúa mới đúng chứ không phải công chúa gả cho bọn ta.

Đường Nghĩa Thức bị Dự Chương công chúa quản giáo rất nghiêm, uống vài chén rượu đã lảm nhảm:

- Coi như chúng ta gả cho công chúa đi, chuyện này Tiểu Diệp lý giải thấu triệt nhất, mấy chúng ta hiểu sai, giờ chịu tội là đáng đời.

Trình Xử Mặc nhảy ra giải vây cho Vân Diệp:

- Uống rươu, uống rượu đi, năm mới năm me đừng càu nhàu, đang ở chính điện đấy, chẳng may bị người ta nghe thấy, ta thì chẳng sao, mấy vị nhát gan sẽ khốn đốn, đừng có tự chuốc bực vào thân nữa. Muốn phét lác đợi rời cung tới Yến Lai lâu.

Sài Lệnh Vũ ra khỏi cửa, ảo não nhìn đám đông ở chính điện:

- Sao còn chưa xong, năm ngoái bằng giờ này là xong rồi, năm nay sao lắm mồm thế. Đưa công chúa về nhà chúng ta còn đi chơi chứ.

Vân Diệp kéo Sài Lệnh Vũ ngồi xuống cười khổ: - Năm nay có đại tế tự, bệ hạ và nương nương có nhiều lời căn dặn khuê nữ của mình, tất nhiên phải nói nhiều, đám nữ tế không đáng tiền chúng ta đành đợi vậy.

Vân Diệp vào cung có tám người, lúc rời cung chỉ có hai phu phụ Vân Diệp, Tiểu Nha bị Âm phi giữ lại hoàng cung, Vân Thọ chẳng biết dỗ Trường Tôn thị thế nào, nói chung là nó cùng đám đệ muội ở lại hoàng cung chơi vài ngày, chủ yếu là nghe nói Lý Thái nghiên cứu ra loại diễm hỏa nào đó, phóng lên trong đêm cực đẹp.

Tới nhà Lão Trình không mang theo đám nhỏ làm Lão Trình rất mất hứng, thuận tay ném cho Vân Diệp năm cái vòng quả vàng, vốn ông ta định tự mình đeo lên cổ bọn nhỏ, đeo cho Vân Diệp thì không có hứng, hiện chỉ có lũ trẻ mềm mềm thơm thơm thì Lão Tình mới thích nhất.

Người khác tới nhà Lão Trình còn có mấy món ăn ra hồn, phu phụ Vân Diệp tới chỉ đun một cái nồi xương to, một bàn nam, một bàn nữ, ngồi quanh bàn gặm xương, trông thế nào cũng giống thời dã nhân. Trình phu nhân quen rồi, Tân Nguyệt quen rồi, Thanh Hà trước kia không quen, giờ cũng đang cầm khúc xương lớn gặm.

Vân Diệp rải muối lên, cầm hai cái xương đập vào nhau, thế là muối rải đều lên hai cái, đừng chê, ăn kiều này tuy tục, nhưng lại có hương vị riêng.

Trình Xử Lượng đã thành thân rồi, tiên sinh của hắn là Nguyên Chương, tiểu tôn nữ bảo bối của ông ta bị hắn họa hại, hôn sự này từ lúc đặt sinh lễ tới khi thành hôn chỉ chưa tới nửa tháng, Vân Diệp chẳng kịp tham gia, đành vậy, không thành thân thì bụng phưỡn lên mất.

Chuyện này làm Lão Trình đắc ý tới nửa năm, được một đại văn tông bóp cổ ép cưới tiểu tôn nữ của ông ta là vinh diệu chỉ Trình gia mới có, vì chuyện này Nguyên Chương tiên sinh thiếu chút nữa tức chết, trước năm mới Trình Xử Lượng bị Nguyên Chương tiên sinh đánh ba trận tàn tệ, đợi con sinh ra chắc còn bị ăn vài trận đòn nữa.

Trình Xử Bật là đứa bé ngoan, rất nho nhã, là học sinh xuất sắc, nay rèn luyện ở hộ bộ, nhiều hào môn muốn kết thân, Lão Trình nghe nói hoàng đế có ý gả công chúa, vì thế từ chối hết, nói vài năm nữa hẵng hay.

Trình Xử Lượng đã xin Vân Diệp mấy lần rồi, hắn muốn tới thủy sư Lĩnh Nam, chủ yếu là muốn tránh Nguyên Chương tiên sinh, hắn bị ăn đòn không nhẹ, nếu Nguyên Chương tiên sinh đánh thì không sao, nhưng ông ta mới Vô Thiệt tới hành hình.

Vân Diệp lấy đũa chọc tùy xương ra, mút sướng khoái, nói với Trình Giảo Kim:

- Bá bá, Xử Lượng tới thủy sư Lĩnh Nam được không? Đệ ấy đeo chức nhàn Chiết Trùng giáo úy, tính ra cũng là quan thất phẩm, chuyện này tiểu chất có thể định đoạt, làm thủ hạ của Dương Nguyệt Minh vài năm, để chức vị tăng lên mới an bài.

Nghe thấy nói tới việc của mình, Trình Xử Lượng liền ném xương đi, ngồi thẳng lên nhìn không chớp, hắn rất mong phụ thân đồng ý. Trình Xử Mặc cũng đấm vai đệ đệ một cái, biểu thị chúc mừng.

Lão Trình đủng đỉnh nói:

- Làm lính dưới tay ngươi thì không có gì phải lo, nhưng hiện chưa được, sao cũng phải để Nguyên Chương tiên sinh xả giận hết đã, thằng nhãi này làm ra chuyện mất mặt lại không dám gánh vác, muốn chạy trốn, không được, Trình gia không có loại hèn hạ đó. Trước kia làm bụng Tố Tố to lên, Nguyên Chương tiên sinh không thả hai đứa nó trôi sông là nương tình rồi.

Vân Diệp gật đầu, không nhìn cái mặt như người chết của Trình Xử Lượng, Lão Trình làm thế là đúng, Vân Diệp cũng không dám nghĩ người chính trực như Nguyên Chương tiên sinh nghe nói tôn nữ chưa cưới đã có thai thì tâm tình thế nào, gọi là ngũ lôi oanh đỉnh cũng không quá.

Dù thế chuyện đầu tiên lão tiên sinh làm không phải là che giấu mà bóp cổ Lão Trình bắt lập tức tới nhà cầu thân, có thể thấy ông ta thương Tố Tố tới tận xương, vì tương lai của tôn nữ mà thể diện cũng không cần. Sau đó Vô Thiệt dùng phân cân thác cốt với Trình Xử Lượng chẳng là gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau