ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Người bất thường ngựa cũng bất thường

Mặc kệ bọn họ, ai bảo ta là quan chứ, sau này bọn họ biết cái lợi trong đó sẽ cám ơn ta, nhìn bọn họ từng người nhảy vào thùng nước muối, Vân Diệp co cẳng chạy ra bên sông, nước muối dính vào chỗ mẫn cảm đau chết, tên khốn Trình Xử Mặc đã chạy trước rồi.

Khung cảnh bên sông đúng là tráng lệ, ba trăm hán tử chỉ quấn mỗi khố ngồi bên đống lửa, tây cầm bánh hành, ăn thịt dê, trông mà đến tởm. Không ai nói gì cả, chỉ nghe thấy tiếng nhai nhồm nhoàm, tiếng húp canh xùm xụp.

Vân Diệp thấy hình như là nhìn nhầm, ba nghìn cái bánh hỏa đầu quân và hai phụ nhân làm nửa ngày biến mất tích, cái bánh này Vân Diệp chỉ ăn nổi hai cái, ăn thêm một miếng thịt dê là bụng no nứt rồi, thế mà cái đám chết tiệt kia mặt còn đầy oán trách, nói là ăn chưa no, vừa ưỡn cái bụng như trống vừa ợ nói đồ ít quá, ngày mai bọn họ đi săn, nhất định bắt hê dê của đất Lũng về. Thịt dê phải ăn thế này mới có vị, trước kia ăn phí hết thịt, bánh cũng ngon, vợ mình mà không làm nổi bánh thế này, trở về đánh cho một trận.

Hai phụ nhân che mặt khuân một cái sọt lớn tới, bên trong là rau dại như bồ công anh, địa cốt bì, có lợi cho tiêu hóa và giải độc, cũng là món rau dại thượng phẩm. Vân Diệp cũng lấy hai miếng cho vào miệng nhai, cả ngày ăn nhiều thịt quá bị bệnh dạ dày, vốn dùng trà là tốt nhất, không có đành ăn cỏ vậy.

Trình Xử Mặc thấy Vân Diệp ăn, bản thân cũng học theo, thế là mỗi người lấy một ít để ăn. Chẳng nói cho bọn họ biết nguyên nhân, làm theo là được, làm gì có lắm chuyện cho mà hỏi như thế. Không thấy Trình Xử Mặc cầm quân à, lấy mấy nắm đấm là đủ rồi. Vượng Tài thật là ngoan, chả bao giờ hỏi gì, tới rỏ ăn cỏ, tri kỷ nhất của mình là nó rồi.

Ban ngày bận rộn hình như không làm tiêu hao hết tinh lực của đám người này, tên nào tên nấy ngây ra nhìn trăng không ngủ. Hán tử già nhất vuốt bộ râu tang thương, ngâm nga một bài hát, nghe nửa ngày mới hiểu nổi:" Khi ta đi, dương liễu quyến luyến, khi ta về, gió tuyết bay bay." Lặp đi lặp lại cũng chỉ có hai câu đó, bao năm chiến loạn này cuối cùng hi vọng bình định, đoán chừng ai cũng thấy quá đủ với cuộc sống lưu tán hỗn loạn rồi, người sống sót sau chiến trận đều đầy khao khát cùng sợ hãi về cuộc sống ổn định. Không biết người thân kia có còn hay không, khi ra đi là mùa dương liễu xanh ngắt, nàng quyết luyến nắm tay ta không cho ta đi. Nay ta về rồi, vì sao chỉ có tuyết lớn tung bay?

Vân Diệp biết nguyên ý không phải giải thích như thế, nhưng lúc này y thực sự không nghĩ ra ngụ ý nào thỏa đáng hơn thế. Lần đầu tiếp xúc với thế giới tinh thần của n gười thời Đường, Vân Diệp thậm chí cảm thấy mình là người thời Đường chính cống, nếu không vì sao tim lại đau như thế.

Công danh sắp tới tay, tân binh vì câu này mà nhiệt huyết sôi trào, nhưng binh sĩ lâu năm thì không, bò được ra từ đống người chết là may mắn rồi, tuyệt đối không đem mạng sống ra đi đổi thứ hư vô xa xăm, sống gặp người nhà là khao khát lớn nhất của họ.

Vân Diệp nằm ngửa trên thảm tắm ánh trăng, Trình Xử Mặc thì hứng thú kéo đi kéo lại cái khóa giây, hắn thực sự không hiểu nổi, sao cái thứ nhỏ bé này kéo một cái hai hàng răng nhỏ liền khép lại, còn rất chắc chắn nữa.Cái xẻng công binh của Vân Diệp bị hắn cầm múa mấy lần, cái món binh khí kỳ lạ này có thể chém, có thể đào, có thể chặt, còn có thể gấp lại vác trên lưng, là thứ binh khí hành quân phù hợp, chất thép thậm chí còn tốt hơn thanh đao luyện trăm lần của mình, hai thứ chém nhau, tia lửa tứ tung, xẻng không sao, đao thì mẻ một miếng nhỏ, mắt Trình Xử Mặc tí lồi ra ngoài, đao là do cha hắn tặng sinh nhật 15 tuổi, giá trị ngàn vàng, hắn luôn quý như trâu báu, mới có được ngủ cũng ôm nó, dựa vào nó chém đứt không biết bao nhiêu vũ khí quý của đám hoàn khố thành Trường An, thanh danh vũ dũng ba quân của Trình Xử Mặc quá nửa dựa vào thanh đao này, hiện giờ không ngờ lại thua cái xẻng.

Nghe Vân Diệp nói cái xẻng này dùng để đào đất, Trình Xử Mặc chỉ muốn đập đầu vào cây, tên chết tiệt đó nhiều bảo bối quá, hai thanh chùy thủ một ngắn một dài, có thể nói chém sắt như bùn, bên trên còn tầng tầng hoa văn, tựa ngọc không phải ngọc, bên trong còn có đóa hoa sen, cũng không biết là mọc ra thế nào, bảo bối như thế mà y lại đem đi cắt thịt, cắt xong còn tùy tiện lấy vải lau rồi ném vào bao.

Vì chuyện này Trình Xử Mặc bóp cổ Vân Diệp chất vấn nửa ngày, lấy đi cái dao to mới tha cho hành vi phá gia của Vân Diệp.

Trình Xử Mặc không sao hiểu nổi, vì sao dùng lưu ly đen ngàn vàn khó kiếm rải thành từng khối, thủ công vô cùng tinh xảo, đính dưới một cái hộp, tiếc nuối duy nhất là bên mép có hai cái lỗ, không biết để làm gì, hỏi Vân Diệp mà y không nói, chỉ không cho nạy lưu ly đen ra. Trong một cái hộp nhỏ xinh đẹp có một cái châm hoa để phụ nhân dùng, bên trên khóc biết mọc thứ bảo thạch gì, đúng thế, là mọc ra, chẳng thấy dùng cái gì để gắn hết, giống như bảo thạch mọc trên bạc vậy, ánh lửa chiếu qua là sáng dập dời.
Trời ơi! Rốt cuộc huynh đệ của mình là người thế nào? Toàn thân bảo vật lại coi như bùn đất, phương pháp chế muối người đời coi trọng hơn mạng sống tùy tiện nói ra, bảo đao mà mình nhìn trúng thì y lại tùy tiện đem tặng, không phải rượu ngon không uống, không phải đồ ngon không ăn, người khác bẩn một chút là nổi giận lôi đình, bát đũa phải dùng nước nóng tráng qua mới chịu sử dụng.

Mẹ cha cái thằng công tử gặp nạn này, đến hoàng tử công chúa cũng chẳng cầu kỳ như y, con ngựa nhỏ đi theo y đâu phải là ngựa, mà là ngựa đại gia, chẳng những không làm gì mà còn trái tính trái nết, ai chọc là nó cắn, hiện giờ bánh mà không có phết mỡ là nó không ăn, ăn xong bánh còn gặm cỏ tươi, Vân Diệp không uống danh tửu Kim Thành, đem nuôi lão nhân gia nhà nó hết. Tối ngủ còn phải ngủ trong lều, ngựa khác đứng ngủ, còn nó phải nằm ngủ.

- Huynh đệ, ân sư của ngươi rốt cuộc là ai? Huynh đệ cũng bất phảm, ra tay một cái là giải được đại nạn của đất Lũng, hiện khoái mã báo công đã phái đi, tin rằng bệ hạ nhất định sẽ trọng thưởng, đại lấy đủ muối, công này là chắc chắn rồi, huynh đệ nói cho ta biết chuyện ân sư của ngươi đi.

Vân Diệp thở dài, nói dối một câu phải dùng vô số lời dối trá duy trì, đành vậy, hôm nay mình nói dối tới cùng, kết liễu chuyện này luôn:

- Lúc nhỏ tiểu đệ chưa hiểu chuyện, chỉ nhớ lớn lên trong lòng ân sư, nói là sư đồ, thực chất không khác gì cha con, gia sư thường nói, tiểu đệ là nghiệp chướng trong mệnh của ông, nếu chẳng phải có đệ liên lụy thì mấy nắm trước đã rời cõi đời cho tự do tự tại. Nói với đệ cuộc sống như bèo trong hồ, có duyên thì tụ, duyên hết thì tan, đừng coi trọng sinh tử, cứ coi như là cuộc lữ trình, đệ và ân sư đều là người du lịch, ngắm phong cách khác nhau, thưởng thức cuộc đời khác nhau, giờ tới lúc chia tay, có duyên có lẽ còn gặp lại. Câu này làm đệ nghĩ mãi không hiểu, gia sư đã đi rồi, thân thể đã bị đệ theo di chưc hỏa táng thành tro, còn đâu ra duyên nữa?

- Sư phụ đệ là thần tiên à?

- Sư phụ là người luyện khí, nhưng hận nhất là chuyện quỷ thần.

- Sư phụ đệ có hay đánh đệ không? Cha ta đánh ta luôn, hiện giờ không đánh nhiều nữa, đôi khi ta không muốn nhận ông ấy.

Chương 12: Bi ai của Ngô Thừa Ân

Giọng điệu trẻ con của Trình Xử Mặc làm tim Vân Diệp nhói đau từng hồi, hắn bắt đầu thực sự tin tưởng mình rồi, tuổi mới mười sáu mười bảy, thường ngày làm ra vẻ giáo úy đại nhân cho phụ thân xem, cho thuộc hạ xem, nỗ lực đóng thành một quan quân hợp cách, hắn đã lên chiến trường hai lần, Vân Diệp tin hắn vẫn còn sợ, mặc dù từ nhỏ khát khao lên chiến trường chứng tỏ bản thân. Từ các loại tác phẩm điện ảnh được thấy sự tàn khốc của chiến trường, đích thân lên chiến trường hẳn phải là cảm thụ khác. Có thể nhìn ra, hắn rất cô đơn, con cháu thế gia không thể tránh khỏi phải gánh vác nhiều trách nhiệm, muốn có được tất phải đánh mất cái khác, đó là cái giá công bằng.

Vân Diệp ngầm thề, chỉ chuyện này thôi, không bao giờ lừa gạt hắn, toàn bộ lai lịch của mình, chỉ có ông trời là biết.

Hai phụ nhân lặng lẽ ngồi bên cạnh Vân Diệp, với bọn họ, Vân Diệp chỉ là đứa bé chưa lớn, tuy thông minh, tuy là quan, nhưng đau thương lộ ra dưới đáy mắt khiến bản năng làm mẹ của họ bùng lên, bản thân không có tư cách an ủi y, chỉ ở cạnh y để y không cảm thấy quá cô đơn.

Trình Xử Mặc không nói nữa, hắn vốn không phải là người nói nhiều, hắn tin huynh đệ của mình, cảm giác được đau thương của Vân Diệp.

Tiếng ca thấp dần, đêm cuối xuân vẫn có hơi lạnh, bài hát cuối cùng cũng tới lúc phải hết, còn lại chỉ có trầm mặc. Ánh trăng trở nên nhợt nhạt, chiếu lên mặt khiến từng người giống ma quỷ. Nếu không điều tiết không khí, doanh trại có khả năng biến thành trại ma, Vân Diệp hắn giọng nói:

- Các huynh đệ ngồi dậy cả đi, dù sao mọi người cũng không định ngủ, nếu thấy buồn chán, ta có một câu chuyện kể cho mọi người, có muốn nghe không?

Mọi người đồng thanh hưởng ứng, đại nhân kể chuyện, chẳng biết có hay không cứ phải khen cái đã, quan đi kể chuyện cho quân sĩ vốn là chuyện mới mẻ, đám người này làm binh thành tinh rồi.

Trong đầu Vân Diệp nhanh chóng lướt qua những câu chuyện mình biết, chính nó rồi, Đường Huyền Trang, cái lão này hiện giờ chắc là chưa đi Ấn Độ đâu, tây du oanh liệt còn chưa có, Tây Du Ký đọc từ nhỏ tới lớn không thể để Ngô Thừa Ân hưởng hết, lão từ lấy ra đấy, ai dám tố cao ta đạo văn? Ngô Thừa Ân à? Gia gia của ông ta còn chưa ra đời kìa.

- Tương truyền sau Bàn Cổ khai thiên, Tam Hoàng trị thế, Ngũ Đế luân phiên, cả thế giới chia thành: Đông Thắng Thần Châu, Tây Ngưu Hạ Châu, Nam Chiêm Bộ Châu và Bắc Câu Lô Châu. Truyền thuyết kể rằng Đông Thắng Thần Châu có nước tên Ngạo Lai ở gần biển lớn, trong biển có một hòn đảo, trên đảo có tòa Hoa Quả Sơn, ngọn núi này không phải tầm thường, nó là tổ mạch của mười châu, nguồn gốc của bốn biển....

Dưới ánh trăng trong mát, hán tử ngồi bên sông lòng đầy tức giận, một anh hùng cái thế như vậy mà bị phép tắc thế tục lạnh lẽo đè dưới Ngũ Chỉ Sơn, lên trời không được, xuống đất chẳng xong, nhìn mục đồng dưới núi từ tuổi thơ chớp mắt thành ông già, chỉ có thể nhìn chim ưng trên trời khát vọng có được lại tự do. Trình Xử Mặc siết chặt nắm tay, đấm mạnh xuống bãi cát mà không nguôi được phẫn uất trong lòng:

- Vì sao?Mắt trừng trừng nhìn Vân Diệp, cứ như y là thủ phạp giam hầu vương dưới núi.

- Sức mạnh cần phải kiềm chế, sức mạnh không kiềm chế là con dao hai lưỡi, hại người, hại mình, vận mệnh của hầu vương đã được định đoạt từ khi hắn có được sức mạnh. Trình huynh, câu chuyện thôi mà, cần gì phải nghiêm túc thế, đem nay trăng sáng lòng trong, ta huynh nói chuyện, tiểu đệ không ở nhân gian nhiều, không hề biết lễ pháp nhân tình thế gian, chỉ e tiểu đệ không có chỗ lập thân ở thế gian phồn hoa này, còn mong Trình huynh chỉ giáo.

Cái bộ dạng cười hì hì vô tâm của Vân Diệp làm đầy một bụng lửa giận của Trình Xử Mực không có chỗ phát tiết, phất mạnh tay, chớp mắt đã phì cười, cảm thấy xấu hổ vì bản thân thất thố, nằm bên cạnh Vân Diệp, chọc tay y:

- Kể thêm đoạn nữa đi, câu chuyện hay như thế khiến người ta ngứa ngáy, không nghe hết thì làm sao mà ngủ được, ngươi hỏi các huynh đệ xem còn muốn nghe không?

Tên này vừa buông lời đầu độc xong đám quân sĩ xung quanh kéo ùa cả tới, mắt chớp chớp chiếu cả vào Vân Diệp, bị bọn họ nhìn tới sởn hết gai ốc, hết cách, trong giọng kể trầm chậm rãi, con khỉ bi thương kia tiếp tục chờ đợi vị hòa thường sắp tới từ thành Trường An.
Ngày lại qua ngày, bao muối mỗi ngày lại cao dần, câu chuyện ban đêm cũng càng ngày càng dài, tiếng Quan Trung của Vân Diệp càng ngày càng thuần thục.

Tả Vũ vệ đại tướng quân Trình Giảo Kim mấy ngày qua cười không khép miệng lại được, đến ban đêm tiếng cười cũng văng vẳng trên doanh trại. Nhất là sau khi tiễn Trường Tôn Vô Kỵ đi thì càng cười sảng khoái hơn, 500 cân muối đổi được 50 bảo mã Tây Vực của Trường Tôn Vô Kỵ, vụ làm ăn này đáng làm, nhất là đoạt miếng ăn trong miệng dã thú, càng hiếm có.

Lão Trình thỏa mãn vỗ cái bụng phệ, ba tháng qua đáng thương cho Lão Trình ngày ngày phải ăn thô bố, ăn tới răng già lung lay cả rồi, nghĩ thôi cũng thấy có mùi chua từ trong bụng lộn mửa ra ngoài.

Chẳng phải là bảo thiếu muối cho lão phu ăn, chỉ là toàn quân ăn thố bố, chẳng lẽ mỗi lão phu ăn muối à? Nhưng có cần quân tâm nữa hay không? Thằng tiểu tử nhà mình may mắn thật, nhặt được thằng nhãi mười bốn tuổi mà làm được việc lớn. Lại chả có gốc gác gì, sư phụ dạy cho bản lĩnh thì chết rồi, chỉ có một thân trên đời, tốt, đợi chiếu thư bệ hạ tới, phải quyết định quan chức cho chú nhóc đó, trói vào chiến xa của Lão Trình này.

Thằng tiểu tử nhà mình là hạng mắt để trên trời, lọt được vào mắt nó, nhất định không quá tệ, một người không thèm suy nghĩ đem bí phương giá trị vô kể giao ra, nhân phẩm có thể xấu được à? Vì một tên quân tốt quen nhau chưa tới một ngày dám lấy đầu ra đặc cược, tên nhóc con đó không lôi vào Tả Vũ vệ thì đầu Lão Trình này đáng bị lừa đá. Chỉ khổ con ta, giúp một lần chịu một trận đòn, thôi kệ nó, hai thằng tiểu tử ở cạnh nhau lâu, đảm bảo không còn chuyện này nữa.

Toàn thân toàn là những thứ kỳ quái, lấy ra chẳng có thứ nào là vật bình phàm, tên nhóc con đó e rằng lai lịch cũng không nhỏ tí nào đâu, chú nhãi lỡ cỡ nhà bình thường, nhìn thấy đại quân còn đứng được là không tệ rồi, nói gì tới đấu lý. Ừm, đợi tên nhóc đó gom được 10 vạn cân muối gọi tới xem sao. Lão Trình này ngứa mắt cái bọn mồm chua lè chỉ biết Tử nói thế này nói thế kia, loại vừa biết chữ lại có thể giải quyết đại sự mới là báu vật trong báu vật.

Mẹ cái tên Từ Mậu Công, không, hiện giờ phải gọi là Lý Tích, chính cái loại bụng đầy kế xấu này lại chính là nhân tài gì cũng biết, huynh đệ nhiều năm có bản lĩnh hay không đã nhìn ra lâu rồi, con mình nhặt được chú nhóc không đơn giản. Trước tiên lấy chức thư ký hành quân tòng thất phẩm trói lấy đã, đợi gặp rồi, chỉ cần có bản lĩnh thực, Tả Vũ vệ lớn thế này, còn không đủ à?

Trình Xử Mặc cứ mười ngày đưa muối về đại doanh một lần, mỗi lần một vạn cân, đây đã là lần thứ sáu rồi, chạy thêm bốn chuyến nữa là hoàn thành nhiệm vụ cha giao. Nghĩ tới triều đình chỉ cho khai thác 10 vạn cân, cuối tháng 7 phải nộp ruộng muối lên trên, lòng lại xót xa. Vừa mới vào lều soái, thấy cha một mình ngồi sau bàn, ngón tay gõ cành cạch ở cạnh bàn, không biết đang nghĩ gì, vội chắp tay hô:

- Giáo húy Trình Xử Mặc tham kiến đại soái, một vạn cân muối tuần này đã nộp đủ, hiện chuẩn bị về ruộng muối, không biết đại soái cho gì sai bảo?

Trong quân không có cha con, chỉ có đại tướng quân và giáo úy thôi.

Chương 13: Diện kiến đại tướng quân

Lão Trình ngẩng đầu lên nhìn con trai, cứ cảm thấy có gì đó không ổn, ừm... Ừm, cái thằng thường ngày bù xù luộm thuộm không ngờ lại trở nên gọn gàng sạch sẽ, mặt mày cũng ưa nhìn hơn trước, rận cũng không thấy bò ra từ tóc, trông tinh thần ra mặt, đúng là cái giống của mình có khác.

Trình Xử Mặc thấy cha cứ nhìn mình không nói, vội lấy trong lòng ra một cái gói giấy, đi tới một bước đưa cho cha.

Trình Giảo Kim nghi hoặc mở gói giấy ra, chỉ t hấy bên trong bọc một cái bánh lớn, bánh nướng vàng ruộm, phát tán mùi hương lúa mạch. Lão Trình nhìn thấy mà lòng khoan khoái, thằng con biết hiếu kính cha nó rồi, cầm cái bánh lên ngoạm miếng lớn, vị rất được, vừa xốp lại vừa thơm, khác với loại bánh ăn thường ngày.

Trình Xử Mặc thấy cha ăn bánh, rót một cốc trà cung kính dâng lên Lão Trình, đợi Lão Trình ăn hết bánh, uống hai ngụm trà mới hỏi:

- Cha, cái bánh này thế nào?

Lão Trình thuận miệng đáp:

- Không tệ, trù sư trong đại doanh đáng kéo đi nuôi chó, cái bánh này do Vân tiểu tử làm hả? Không phải cha nói con, song có thời gian làm thức ăn, chẳng bằng làm thêm mấy cân muối, thời hạn triều đình quy định sắp tới rồi, giờ thu ít đi một cân, Tả Vũ vệ chúng ta bớt một phần lộc, làm mấy chuyện hoa hoét này làm gì, ta là cha con, chẳng lẽ còn cần con tiến cống à?

Trình Xử Mặc vội giải thích:

- Cha, đây là quân lương do Vân huynh đệ đặc chế, đại quân chúng ta hành quân bên ngoài, đi vội không kịp ăn cơm, chỉ có bánh, mà bánh vừa cứng vừa lạnh, rất nhiều binh sĩ bị đau bụng, chưa đánh sức chiến đấu đã giảm. Cho nên Vân huynh đệ đặc chế ra loại bánh này, hành quân gấp, ăn vài miếng làm ngụm nước là có thể đỡ đói. Là quân lương tốt nhất, huống hồ loại bánh này vào tháng bảy cũng có thể giữ một tháng không hỏng.

- Cái gì, một tháng không hỏng? Thật chứ?

- Đúng là như thế, hai nhi đã thử rồi, cho vào túi vải một tháng không hỏng, lại không có mùi lạ gì hết.

- Vân tiểu tử có hiến cách này cho triều đình không? Có yêu cầu gì không?

- Cha, Vân huynh đệ là huynh đệ của hài nhi, cái bánh này còn là do hài nhi nói cha có bệnh dạ dày nên y mới làm, y còn nói: " Lớn nhỏ trong quân doanh trừ đánh trận giỏi ra thì còn lại toàn kẻ ngốc, biết rõ quân lương có vấn đề mà không dửa, chịu tội lâu như thế là đáng kiếp."

Trình Giảo Kim không nói gì cả, cúi đầu trầm tư chốc lát mới quyết định:

- Truyền tướng lệnh của ta, lệnh Vân Diệp cấp tốc tới đại doanh gặp ta.
……..

Vượng Tài không quen trên lưng có một cái yên, nó luôn tìm cách kéo cái thứ đó xuống, nhưng miệng thì buộc giây, đầu thì đeo gông, toàn bộ trang bị trói nó chặt cứng, không thể làm những động tác quen thuộc trước kia. Chỉ còn biết dùng đầu không ngừng dụi Vân Diệp, hi vọng lão đại mở lòng từ bi cởi những thứ đó ra, trả lại tấm thân tự do cho mình.

Vân Diệp lúc này cũng khó tự lo cho bản thân, đại tướng quân hạ lệnh một tiếng, y phải lên đường tới đại doanh của Tạ Vũ vệ, Trình Xử Mặc đem giáp trụ mà hắn mặc trước kia tặng cho Vân Diệp, mặc dù có hơi rộng nhưng tốt hơn giáp da nhiều, đi đường toàn thân kêu loảng xoảng, cứ như là chó đeo chuông vậy, khỏi nói khó chịu tới mức nào, hình tượng kém một chút đã đành đi, cái bộ giáp này chưa tính mũ trụ đã nặng 30 cân, cắm thêm một thanh đao ngang hông, vác thêm một bộ cung ở lưng, Vân Diệp thấy mình như một tòa thành di động.

Vân Diệp cho rằng, mặc cái bộ giáp này, đừng nói chém người, không bị người ta chém chết là giỏi lắm rồi.

Trình Xử Mặc luôn mồm xin lỗi, nói để huynh đệ mặc khôi giáp của mình đúng là hơi mất thể diện, song trong quân đơn giản, đành tạm bợ vậy, đợi về Trường An rồi nhất định làm cho Vân Diệp bộ trọng giáp 80 cân.

Đám Trương Thành hâm mộ chảy nước dãi, cho rằng giám trụ như thế mới phù hợp với thân phận của hành quân thư ký đại nhân. Nói xong còn kéo thật chặt giây kéo giáp của Vân Diệp, thế là chút không gian cuối cùng cũng bị thít lại, Vân Diệp mặt đỏ dừ, ra sức cởi đai lưng mới cứu được mạng. Khó khăn lắm mới thở đều được trở lại, hỏi Trình Xử Mặc:

- Tiểu đệ là quan văn, mặc giáp làm cái gì?

- Trong quân làm gì có quan văn? Cho dù bệ hạ ở trong quân cũng phải mặc khôi giáp, đệ muốn ăn roi thì cứ mặc áo đi gặp đại tướng quân.

Vân Diệp nghe qua chuyện ăn roi do Trình Xử Mặc kể rồi, thân thể vạm vỡ như hắn mà ăn mười roi cũng phải nằm hai ngày, nhìn lại mình chân nhỏ tay mảnh, chẳng phải gãy luôn sao? Cái này có khó chịu đến mấy cũng đỡ hơn là ăn roi, ưỡn thẳng mình đi vài bước, thấy cũng không quá khó chịu nữa, xem ra đường do người đi mà thành, người thì bị ép phải đi.
Ôm lấy Vượng Tài, hai huynh đệ kể khổ với nhau một hồi, liền được Trương Thành nâng lên một con ngựa cái hiền lành khác, Vượng Tài còn chưa trưởng thành, không thể cưỡi được, chỉ làm nó quen với dụng cụ, thuận tiện cưỡi sau này.

Tới cùng Trình Xử Mặc còn có một vị chủ bộ, dùng để thay thế Vân Diệp tiếp tục làm muối, Trình đại tướng quân không nói ý chỉ của hoàng đế không lấy hết chưa thôi thì y cũng biết. Nhìn mặt trời còn chưa quá ngọ, Trình Xử Mặc đã bắt đầu thúc giục lên đường, Vân Diệp vay Trình Xử Mặc mười quan tiền tặng hai phụ nhân cảm tạ, trong tiếng khóc nức nở của hai phụ nhân, cáo biệt quân sĩ doanh hậu cần quen nhau hơn một tháng, Vượng Tài chở ba lô, con ngựa cái béo mập chở Vân Diệp, hướng về đại doanh Lan Châu.

Sáu mươi dặm đường, không phải xa cũng chẳng phải gần, Trình Xử Mặc một canh giờ phi ngựa có thể đi về một chuyến, hiện giờ chỉ có thể thả ngựa chạy chậm, dù là thế đủ chao đảo khiến Vân Diệp muốn nôn cả lục phủ ngũ tạng ra rồi. Cái yên ngựa đáng chết quá cứng, cọ vào hai vế đùi của Vân Diệp cứ như lửa đốt, cẩn thận nâng người lên, cố gắng giảm thiểu tiếp xúc với yên ngựa. Tên khốn Trình Xử Mặc lúc chạy trước lúc chạy sau, ra sức thể hiện kỵ thuật vô song của mình, Vân Diệp quá nhớ chiếc Santana second hand của mình.

Đường cuối cùng cũng đi hết, đại doanh đa trong tầm nhìn, tín sứ, thám mã phóng ngựa qua lại liên miên, thi thoảng lại có tiếng tù trầm hùng vang lên, tên tiễn lâu nỏ lóe sáng dập dờn. Một lá cờ soái chữ Trình bay phần phật, trông hết sức ngạo nghễ.

Trình Xử Mặc đưa Vân Diệp đi báo danh, kiểm tra thẻ dấu, lúc này mới đi qua cửa doanh tới thẳng lều soái.

Trước khi gặp Lão Trình, đủ các loại truyền thuyết về hỗn thế ma vương không ngừng chạy loạn trong đầu Vân Diệp, tính nóng như lửa, vô sỉ giảo hoạt, hai loại tính cách này rốt cuộc cái nào mới là bộ mặt thật của lão nhân gia ngài đây?

Còn chưa để Vân Diệp lần ra đầu mối gì một tràng cười sang sảng từ trong lều soái truyền ra, tiếp ngay đó là một đại hán tuổi trên tứ tuần xuất hiện ở cửa, đôi mắt trong mà thâm thúy như đóng đinh trên người Vân Diệp:

- Hảo tiểu tử, mới tí tuổi đầu đã giải được nguy nan của đại quân ta, đệ tử cao nhân, danh bất hư truyền.

Vân Diệp cúi đầu tránh ánh mắt sắc như lưỡi dao đó, khom người bái lạy:

- Hạ quan Vân Diệp tham kiến đại tướng quân.

- Tốt, tốt, tới là tốt rồi, nghe Sửu Nhi kể về các loại bản lĩnh của hiền chất, trước ta còn không tin, hôm nay gặp một cái, quả nhiên bất phàm, trong quân của lão phu lại có thêm một bậc tuấn tài, đáng chúc mừng lắm.

Thế mà đã thành hiền chất rồi, vị bá bá này đành bịt mũi mà nhận vậy.

- Tiểu chất và Xử Mặc rất hợp tính nhau, sớm đã muốn gặp bá phụ, chỉ là chuyện làm muối liên quan tới an nguy của đại quân, không dám lơ là, trì hoãn tới hôm nay mới tới bái kiến, tiểu chất thất lễ, mong bá phụ lượng thứ.

- Ha ha ha, tiểu chất làm muối có công, lão phu sao trách được, ta thích nhất đám hậu bối tiểu tử dựng công lập nghiệp, tiểu chất và Sưu Nhi phải cùng nhau tiến lên mới được. Nào nào, để lão phu nhân cho kỹ bậc thiếu niên tuấn kiệt.

Chương 14: Va đầu vào tường

Vân Diệp lúc này mới bò từ mặt đất lên, khom lưng đứng bên cạnh Trình Xử Mặc, nhưng bị Lão Trình tóm ngay lấy kéo vào lều soái, có hộ vệ bày bàn trong lều từ trước, thức ăn bốc khói nghi ngut, không nhiều chỉ có bốn món, ba rau một món canh chẳng lẽ thành lệ từ thời Đường? Lão Trình thấy Vân Diệp nhìn thức ăn, cho rằng thiếu nhiên mau đói, không cảm thấy thất lễ, chỉ thấy tên tiểu tử này thật tình thật tính, toàn thân sát khí của mình lại coi như không, thiện cảm trong lòng tăng mạnh.

- Biết tiểu tử ngươi kén ăn, nếm thử thức ăn trong quân có hợp khẩu vị không?

- Bá phụ ban cơm, tiểu chất sao dám thất kính, vừa rồi nhớ lại ân sư đãi tiểu chất cũng như thế này, mỗi lần tới giờ cơm giống y hệt, đa tạ bá phụ.

Trìn Giảo Kim gây áp lực quá lớn cho Vân Diệp, chỉ riêng ánh mắt như điện lúc nãy đã không chịu thấu rồi, làm sao dám đấu miệng lưỡi với loại người tinh minh này, trong mắt đầy vẻ nghiền ngẫm, không đợi ông ta hỏi được, mình phải khơi chủ đề trước.

- Lệnh sư là cao nhân phương nào? Lão Trình không được gặp một lần, thật là đáng tiếc.

- Gia sư hiệu là Tiêu Dao Tử, chưa bao giờ nói tên của mình cho tiểu chất, người nói tên chẳng qua chỉ là cái hiệu mà thôi, có khá gì ngoại hiệu đâu. Người không bao giờ tiếp xúc với người ngoài, nói người đời ngu xi, tiếp xúc nhiều nhiễm bệnh ngu xuẩn, cho nên tới khi gia sư qua đời, tiểu chất bất hiếu vẫn chưa biết tên của gia sư.

- Cao nhân hánh sự làm người ta khó nắm bắt, xem ra bọn ta lăn lộn trong hồng trần, linh trí sớm bị thế gian ô trọc làm đen rồi.

Nhìn ra được Trình Giảo Kim có chút thương cảm, ông ta xuất thân thế gia nhà quan, lấy thê tử cao môn đại hộ, lại nắm binh phù, phú quý thế gian đã tới cực điểm, rốt cuộc truy cầu cái gì, bản thân e là không biết được.

Lời của Vân Diệp chợt nghe qua dường như rất có đạo lý, cao nhân nói chuyện chính là kiểu huyền ảo khó dò như thế, đả kích một đám người để làm nổi bật bản thân, là trạng thái xuất thế người đời say chỉ có mình ta tỉnh. Khỏi phải nói, loại lời này đối phó với thiên tài IQ trên 200 thì thử lần nào chuẩn lần đó. Người thông minh nghĩ quá nhiều, nghĩ quá sâu, bao nhiêu sơ hở trong lời nói đều được người ta bù đắp cho ngươi cả rồi, trở nên hoàn mỹ không tì vết.

Nhớ lại năm xưa Vân Diệp tá túc ở nhà người ta tại Thiên Thủy, phí ăn ở 20 ngày là 1000, còn tính cả tiền cơm nước, phòng ốc thì cũ kỹ rách nát, ban đêm chuột bọ hoành hành, ngày ba bữa chủ yếu là mỳ, nhưng thu phí lại cao, cứ sau đêm qua trưa là bụng đói sôi ùng ục, chẳng hề cảm thấy thế là khổ, cùng chủ nhà tóc bạc phơ luận 5000 năm lịch sử, nói sang Anh Mỹ Đức Pháp, mỗi đêm trò chuyện tới khuya, kinh ngạc nơi hoang dã cũng có hiền tài, hận không thể dập đầu bái sư. Truyện được copy tại

Chủ nhà sờ xương cốt Vân Diệp, đoán không tới mười năm ắt tới lúc phong quang, Vân Diệp nghe mà nghẹn ngào không nói ra lời, dốc hết nhân dân tệ trong túi đưa ông già, chỉ tiếc gặp nhau quá trễ.

Không ngờ ngày hôm sau đoàn người dân thôn liên miên kéo đến, ra sức ném phân, nói ném chết lão già vô sỉ lừa gạt, thỏ không ăn cỏ gần hang, lão già khốn kiếp này lại lừa hết người quen, người cùng quê cùng quán bị lão ta lừa sạch, thực không phải là người. Lão già leo tường bỏ trốn, thân thủ rất nhanh nhẹn, đám dân quê đuổi sát đằng sau, chỉ để lại Vân Diệp ngây ra như thằng ngốc. Từ đó Vân Diệp nói chuyện với người thông minh liền trở nên như vậy.

Lão Trình rốt cuộc là người lọc lõi giang hồ, chỉ mê mang một chút là ánh mắt trở nên tỉnh táo, đại hán từ trong biến máu núi xương xông pha ra, tâm trí sớm đã cứng như đá, há có thể bị vài câu nói làm lay chuyển tâm thần, mắt đảo một vòng, lửa giận bốc lên. Đi hai bước tới trước mặt Vân Diệp, xách y lên đặt nằm ngang trên đùi, nâng bàn tay to như cái quạt đánh bôm bốp, vừa đánh vừa giáo huấn:

- Cái này đánh ngươi bất kính sư trưởng, cái này đánh ngươi mê hoặc lão phu, cái này đánh ngươi ngạo mạn vô lễ, cái này đánh ngươi vì gì nhỉ? Kệ xác, nhìn bộ dạng ngươi là lão phu muốn đánh.

Đánh cho vài cái, Vân Diệp cảm thấy mông không phải là của mình nữa rồi, vội van nài:

- Trình bá bá tha mạng, tiểu chất không dám nữa.
- Ha ha ha, tiểu tử, dám giở thủ đoạn trước mắt lão phu là tìm chết.

Lão Trình nói xong liếc xéo Vân Diệp một cái, đường hoàng ngồi lại sau bàn, cúi đầu ăn uống:

Vân Diệp không biết vì sao, nước mắt nước mũi bị lão chết tiệt đó chảy cả ra rồi, người xông pha cuộc sống đâu kém thế, xem ra tâm lý thành thục không đại biểu cơ thể thành thục, nước mắt nước mũi chắc là một loại bảo hộ của cơ thể, không do bộ não khống chế.

Xoa cái mông đau rát, lòng hối hận đan xen, tự dưng kiếm chuyện lừa lão già này làm gì, chẳng phải tự chuốc lấy phiền phức à? Nhích từng bước tới bên Lão Trình, rất khúm núm gắp thức ăn cho ông ta. Lão Trình là người thoải mái, gắp gì ông ta ăn đó. Xem ra lão khốn này tha thứ cho y rồi, Vân Diệp mấp máy môi nửa ngày không nói ra lời, y đâu phải là kẻ lừa đào mà nói dối bị bóc trần vẫn có thể nói dối không chớp mắt.

Lão Trình khinh bỉ nhìn y:

- Có gì thì nói, lão phu đang đợi ngươi quanh co lừa lão phu đây.

- Trình bá bá tha mạng, vừa rồi cũng là bài học mà ân sư dạy cho, tiểu chất lần đầu ra chiến trận, thấy Trình bá bá oai phong lẫm liệt, sát khí ngút trời, không cẩn t hận làm một thí nghiệm, chỉ là học nghệ chưa thông bị bá bá nhìn thấu, ăn trận đòn này không oan, thuần túy là do tiểu chất tự chuốc lấy, mong bá bá đừng giận?

- Hả? Là bài học?

- Vâng.
- Sư phụ của ngươi rốt cuộc dạy ngươi cái gì? Tại sao nói năng lung tung, mê hoặc lòng người cũng là bài học?

- Chính thế, ân sư cho rằng, vạn sự vạn vật trong thiên hạ đều đáng nghiên cứu, bao gồm nói chuyện, trường hợp nào dùng lời nói nào, ngữ khí nào, phối hợp với động tác nào, làm sao thuyết phục người khác, làm sao khiến người ta sinh tín nhiệm, làm sao dùng câu từ khiến người ta sinh khoảng cách, nét mặt phối hợp động tác ra sao để sinh ra uy nghiêm...

Vân Diệp đã đọc qua cuốn sách làm diễn viên:

Lão Trình ngớ ra, e rằng ông ta nằm mơ cũng không ngờ trên đời có người đi nghiên cứu mấy thứ này, miệng há hốc nói không lên lời.

Vân Diệp thấy Lão Trình ngây ngốc vội lắc tay ông ta. Lúc này Lão Trình mới tỉnh lại, vọt miệng hỏi:

- Còn dạy gì nữa?

- Toán học, vật lý, mấy món học vấn nhỏ như cơ giới chế đồ, làm bản đồ, rèn kim loại...

Vân Diệp nói liền một lèo những tri thức đã học được:

- Làm muối thuộc về học vấn gì?

- Vật lý, chỉ cần hòa tan, loại độc, bay hơi, kết tinh đơn giản là làm ra muối. Tóm lại vật lý là một môn học nghiên cứu quy luật vạn vật trong thiên hạ, cho phép tiểu chất sau này biểu diễn từng thứ với bá bá.

- Lão phu xem được à? Chẳng lẽ sư môn của ngươi không có hạn chế ở phương diện này?

- Học vấn, là vừa học vừa tỉm hiểu, một người thì có thể làm được gì? Khi ân sư dạy tiểu chất có nói, một khi có cơ hội phải đem học vấn của chúng ta truyền khắp thiên hạ, loạn lạc kết thúc chính là lúc dùng văn cai trị, bao năm chiến loạn đã khiến văn hóa chúng ta đánh rơi không biết bao phần, đó đều là tâm huyết của tiền nhân, là tài phú của hậu nhân, sao không xót xa cho được. Tiểu chất đâu dám giấu làm của riêng.

- Lão phu chỉ là kẻ thô hào, xem thường mấy tên toan đinh ( giống hủ nho) chi hồ giả dã, nhưng bậc đại gia có học vấn chân chính thì lão phu không dám có chút bất kính nào. Trong thành Trường An có vài vị, đợi trở về lão phu dẫn ngươi tới nhà cầu học, bọn họ nể mặt Lão Trình này nhất định dạy dỗ ngươi, Lão Trình đợi ngày học vấn của ngươi đại thành. Nếu ngươi đã học qua toán học, vậy gọi mấy vị tán hoa trong quân tới xem ngươi học tới mức nào, được không?

Vân Diệp thấy Lão Tình muốn kiểm tra mình thì cười thầm, tại cái thời bài toán "đếm chân gà chân thỏ cùng lồng" cũng là đề khó siêu cấp đương đại, Vân Diệp không tin có khó khăn gì làm khó được mình.

- Bá bá cứ gọi thêm vài vị, chuẩn bị thêm vài cái đề khó, tốn chút thời gian cũng không sao, tiểu chất còn chưa ăn cơm.

Chương 15: Ếch ngồi đáy giếng

Thấy Vân Diệp kiêu ngạo, Trình Giảo Kim lại không nổi giận, thuận tay lấy từ trong lòng ra một cái ngọc bội. Lục phỉ thúy? Vân Diệp nhìn một cái là nhận ra ngay, ở đời sau không có vài chục triệu thì đừng bao giờ hỏi tới giá, có kiềm nước miếng hỏi:

- Bá bá định tặng tiểu chất à?

Nói rồi muốn đưa tay ra lấy.

Lão Trình lại trở tay đút vào trong lòng:

- Muốn à? Thắng ba vị tán hoa thì là của ngươi.

Nói rồi vén lều đi ra.

Vân Diệp cuối cùng không cần phải quỳ nữa, vừa rồi ngồi quỳ chẳng khác gì lấy mạng của y, chân tê buốt, mông sưng đau như to lên gấp đôi. Cẩn thận duỗi chân ra, gắp một miếng thịt cho vào miệng, nhai thật khoai khoái, không ngờ là thịt trâu, chẳng phải ở triều Đường giết trâu là phạm pháp à? Sao cái lão già đó có thể thoải mái giết trâu? Nghĩ lại thì đại khái cũng không có kẻ nào mù mắt chạy tới đại doanh Tả Vũ vệ bắt nghi phạm giết trâu.

Ăn vài miếng thịt trâu, vài miếng thịt dê, nửa cái chân hươu, Vân Diệp cảm thấy cuộc sống thật tươi đẹp, cầm ấm trà rót nửa chén, trà triều Đường còn mài thành bột, vị nồng của cỏ xộc thẳng lên óc, cố nhịn mà uống xuống, coi như bổ xung vitamin. Lão Trình còn chưa trở lại, Trình Xử Mặc cũng chẳng thấy đâu, buồn chán, Vân Diệp gối đầu lên tay nằm ngủ.

Vân Diệp nằm thẳng cẳng trên thảm, tiếng gáy đứt đoạn, thi thoảng xen vào tiếng nghẹn ngào, chẳng biết mơ thấy gì mà mặt đầy nước mắt. Trình Xử Mặc nhẹ nhàng đi vào, thấy bộ dạng Vân Diệp như thế thì lắc đầu rồi lại khẽ khàng vén lều đi ra.

Bên ngoài lều có một vị văn sĩ trung niên, mặt ngạo mạn, ông ta vốn bất mãn với việc Trình Giảo Kim muốn mình tỷ thí với Vân Diệp, nghĩ mình nghiên cứu toán học gần 20 năm, hiện lại phải so tài với thằng nhãi miệng còn hôi sữa, nếu chẳng phải đại tướng quân hạ lệnh, ông ta đã phất tay áo bỏ đi. Không ngờ bản thân đã hạ mình tới chỉ điểm tên tiểu tử nà lại ngáy khò khò, thật không biết điều.

Trình Xử Mặc thấy trung niên văn sĩ mặt mày tím tái thì lòng không vui, huynh đệ của ta vì toàn quân mà ngày đêm làm muối, hôm nay còn đi hơn 60 dặm đường, thằng nhóc mười bốn mười lắm tuổi ngủ có gì thất lễ? Thời gian qua huynh đệ của ta khổ thế nào, không thấy ngủ còn chảy nước mắt à? Ông trừ tính tính toán toán thì có bản lĩnh gì? Nghĩ tới đó sắc mặt càng khó coi. Truyện được copy tại

- Giáo úy đại nhân, thằng nhãi này thật vô lễ, vờ ngủ để trốn tránh kiểm tra, tại hạ vốn có ý chỉ điểm, song gỗ mục không thể trạm khắc, tại hạ cáo lui.

Trung niên văn sĩ cũng mặc kệ khuôn mặt âm trầm của Trình Xử Mặc, chắp tay muốn lui:

Trình Xử Mặc vươn tay tóm lấy ống tay áo ông ta:

- Hoàng tiên sinh chớ nóng, đại tướng quân đã hạ lệnh thì ông cứ ở lại vẫn hơn.

- Thằng nhãi này vô lễ, tài đức ắt có hạn, thằng nhãi quê mùa mà cũng xứng nói tới toán học. Hoàng Chí Ân này thì phí bó tóc đi học tới nay, trải qua bao gập ghềnh mới được bái làm môn hạ Lưu lão quốc tử giám, nghiên cứu bảy năm, mới biết chút đường lối, cầu học không dễ, nể mặt đại tướng quân, Hoàng Chí Ân miễn cưỡng tới đây, không ngờ bị xỉ nhục thế này, Hoàng mỗ cáo từ.

Trình Xử Mặc lấy đại tướng quân ra cảnh cáo, Hoàng Chí Ân không áp được lửa giận nữa, phẩy tay bỏ đi, vừa mới quay người đã nghe thấy một giọng uể oải truyền tới:- Học bảy năm không dễ, có biết giải cửu cung? Thừng đo giếng có biết? Cách tính câu cổ có hay? Thái Sơn cao bao nhiêu? Hoàng Hà có bao cát?

*** Câu cổ: Cách tính ba cạnh, kiểu định lý pitago.

Hoàng Chí Ân nhìn Vân Diệp đứng dựa ở cửa lều, run giọng nói:

- Hai bốn làm vai, sáu tám làm chân, trái bảy phải ba, từ chín tới một, là cách giải cửu cung. Giếng không biết sâu bao nhiêu, thừng không rõ dài thế nào, gấp ba vào giếng hơn bốn xích, gấp bốn vào giếng dư một xích, giếng sâu tám xích, thừng dài ba sáu xích. Thiên câu cổ nói: Câu ba cổ bốn huyền năm, tại hạ biết nhưng không tán đồng. Thái Sơn cao bao nhiêu? Hoàng Hà chứa bao cát, chỉ trời mới biết.

- Thiên hạ không gì không đo được, lấy bóng núi đo chiều cao, lấy đấu nước đo Hoàng Hà, tiên sinh không biết sao? Theo Vân Diệp biết cách tính câu cổ không dưới năm trăm loại, học được phải đem dùng, nếu không học làm cái gì?

- Làm sao ngươi biết? Trong quốc tử giám ta chỉ nghe ân sư nhắc tới, không ngờ ngươi lại biết rõ, đây là lý gì?

- Cao thủ toán học thiên hạ nhiều cỡ nào, vì sao ông chỉ biết quốc tử giám, cửu cung giải được, thập lục cung có giải được không? Tam thập lục cung có giải được không? Mấy đề bài thôi mà đám các ông coi như trâu báu, giữ rịt lấy không truyền ra ngoài, thật đáng cười, mấy cái đề đó chỉ là trò chơi của tại hạ khi còn nhỏ, đám ếch ngồi đáy giếng mà dám bình luận trời lớn nhỏ, thực đáng cười.

Hoàng Chí Ân cảm thấy lỗ tai bùng nhùng, lời Vân Diệp nói một số chỉ là truyền thuyết, có cái chưa từng nghe tháy? Ông ta là người nhà nghề, biết Vân Diệp không phải thuận miệng nói bừa, đừng nói bản thân, cho dù là ân sư ở đây, chỉ e không khá hơn là bao.

Vân Diệp tới trước mặt Hoàng Chí Ân, nhặt một cành cây, thuận tay vẽ trên mặt đất hình câu cổ viên phương đồ, câu cổ khếch phương đồ, sau đó ném cành cây đi, phủi bụi trên tay, thản nhiên nói:

- Hôm nay tại hạ vô lễ trước, câu cổ viên phương đồ của tiên triết Triệu Sảng, câu cổ khuếch phương đồ của gia sư, coi như để bồi tội.Tâm thần Hoàng Chí Ân sớm không còn để ý tới sự vô lễ của Vân Diệp, bò ra đất miệng lẩm bẩm, tay vẽ vẽ, còn để ý gì nữa.

Trình Xử Mặc vỗ mạnh Vân Diệp một cái:

- Không thẹn là huynh đệ của ta, ta biết ngươi không thua toan đinh mà, quả nhiên là thế, trong quân không cho uống rượu, nếu không huynh đệ ta không say không thôi.

Vân Diệp xoa bả vai, mặt u oán, cha con nhà này kẻ đánh mông, kẻ đánh vai, căn bản không quan tâm người ta chịu không nổi. Vội vàng ngăn cản bản tay sắp vỗ xuống, vỗ nữa tan xương mất.

- Huynh đệ, tiểu đệ đi đường cả buổi sáng, toàn thân toàn mồ hôi, gặp lại Trình bá bá rất là vô lễ, để tiểu đệ tắm rửa thay y phục mới được.

Vân Diệp hiện cảm thấy mông đau như kim châm, Lão Trình đét đít đâu phải ai cũng chịu nổi.

Nhìn Vân Diệp xoa mông, mặt Trình Xử Mặc đầy đồng tình, có vẻ bản thân cũng ăn đòn không ít:

- Đi cùng, hiện giờ ta một ngày không tắm cảm thấy toàn thân khó chịu, quái thật, trước kia ở kinh thành mẹ ta lấy chổi lông gà ép ta tắm, hiện giờ không ai ép, ta không tắm không chịu được, đây là đạo lý gì? Chẳng lẽ ta thành con lừa, đánh không đi, kéo không lùi?

- Đây là vấn đề thói quen, một người mười lăm ngày có thể nuôi thành một loại thói quen, không tin ngươi kiếm một con lợn, trước khi cho ăn gõ máng, mười mấy ngày sau, dù ngươi không cho ăn, chỉ cần gõ máng là con lợn sẽ chạy tới.

- Thật là thần kỳ, ta gõ bát của ngươi, mười mấy ngày sau ngươi nghe tiếng gõ bát sẽ chạy tới chỗ ta?

Tên chết tiệt này, mình tốt bụng giảng dạy cho hắn kiến thức khoa học mà hắn lại chửi xéo mình là lợn, Vân Diệp muốn đá cho Trình Xử Mặc một phát, nhưng mà mông tên này ngồi ngựa nhiều, chai mông còn cứng hơn đá, đá hắn chẳng khác gì chịu tội, đành thôi vậy.

***

DG:

Toán học cổ của TQ thì mình chả hiểu, dịch có gì sai các bác bỏ qua cho nhé.

Câu cổ viên phương đồ của Triệu Sảng

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau