ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1081 - Chương 1085

Chương 1082: Vận mệnh của Hầu Quân Tập (2)

Lý Hữu thấy đại cữu ca vô cùng có khí thế liền tự tới bếp lấy một bát, cùng đại cữu ca ngồi dưới mái hiên ăn, hắn muốn hỏi đại cữu ca tới Tề châu phải làm gì.

- Về tới Tề châu từ tận hưởng cuộc sống nhỏ của mình, đất phong để đám chúc quan bệ bệ giao cho ngươi đi quản lý, mỗi năm ngươi thu thuế là được, thuế nhiều thì phát tiền cho họ, thuế ít thì tìm bệ hạ xin chúc quan mới, đừng hại hoa màu của bách tính, quanh năm săn bắn cũng chẳng sao, dưỡng tốt sức khỏe, chăm sóc Tiểu Nha là được.

- Có phải thấy tài năng bị mai một không? Trên đời này nhân tài mai một nhiều lắm, Tam ca, Tứ ca của ngươi ai không phải là nhân tài hơn người?

- Nay Tam ca ngươi làm gì? Giữ vùng Ngô Việt bận rộn sinh con, Tứ ca ngươi trốn dưới lòng đất, không có việc gì không lên mặt đất nửa bước. Cho nên chút tài của ngươi có mai một cũng chả là gì, nếu muốn làm chút việc gì đó thì tới thư viện chọn đề tài khó nhất, xem mình có làm được không, thú vị lắm.

Lý Hữu kiếm sợi mý dài mút vào miệng:

- Tiểu Ảm và Thì Thì hiện giờ có con rồi, nghe nói họ cũng không quản đất phong, trừ chuyện làm ăn trong nhà thì không ngó ngàng gì tới, năm nay được phụ hoàng đệ khen thưởng, nói là hắn làm việc chín chắn, là tấm gương cho các vương.

- Hiểu rồi hả? Phụ hoàng ngươi muốn chính là các ngươi không làm gì hết, từ khi Tứ ca ngươi giao quyền quản lý đất phong, nếu vương tử khác không giao, sẽ bị chụp ngay cái mũ lòng dạ khó lường. Nên Tiểu Ảm một không họa hại bách tính, hai không qua lại với quan viên đương địa, chỉ làm ăn phát tài, đó là điều phụ hoàng ngươi muốn thấy, đại ca ngươi sau khi kế thừa hoàng vị cũng sẽ như thế.

Vân Diệp ăn xong bát mỳ liền đi thăm Vượng Tài, vết thương ở chân đã đóng vảy, hơi ngứa, nó luôn cọ vào tường. Vân Diệp cởi băng gạc ra, hài lòng nhìn thương thế phát triển, lấy móng tay gãi da thịt xung quanh, Vượng Tài vốn có chút bực bội liền yên tĩnh lại.

Vân Diệp ở bên Vượng Tài mới có chút bình tĩnh, tảo triều ngày mai phải tham gia, phương án xử trí Hầu Quân Tập có rồi, lão già Đới Trụ đúng là thiết diện vô tư, Hầu Quân Tập treo cổ, ba nhi tử chém đầu, thê thiếp và nữ nhi cho vào giáo phường ti làm quan kỹ, không biết lão tư và Hầu Quân Tập có thù hận lớn thế nào mà nhất định làm thế.

Lưu Phương xách một bầu rượu đi vào, thấy Vân Diệp ngồi trên mặt đất gãi ngứa cho Vượng Tài, miệng lẩm bẩm chửi Đới Trụ, tâm tư thì không biết bay đi đâu, Vượng Tài rất khó chịu, ra hiệu y gãi chỗ khác mấy lần mà Vân Diệp không phản ứng.

- Quan trường không phải như ngươi nghĩ, cho ngươi biết, Đới Trụ và Hầu Quân Tập không những không có oán thù mà còn giao tình thân thiết, phu gia của nhị nhi nữ Hầu gia là tiểu nhi tử của Đới gia, tới giờ lão phu vẫn chưa nghe thấy tin Đới gia thối hôn, ngươi nghĩ xem vì sao Đới Trụ ngay chút thể diện cũng không để ý, nhất định dồn cả nhà Hầu Quân Tập vào chỗ chết.
Vân Diệp lắc đầu, đây là phán quyết của Đại Lý Tự, trừ khi hoàng đế bác bỏ, nếu không Hầu gia sẽ bị xử trí như thế.

Lưu Phương nhấp một ngụm rượu nói:

- Tiểu tử, học thêm một chút, đây gọi là đặt vào chỗ chết tìm sự sống, Hầu Quân Tập chết là cái chắc rồi, khỏi bàn, nhưng xử trí người nhà ông ta còn làm được nhiều điều.

- Đới Trụ làm tuyệt tình tuyệt nghĩa như thế là muốn khơi lên sự thương xót của bệ hạ, Hầu Quân Tập là ai, trước kia là con có trung thành nhất trong tay bệ hạ, sự biến Huyền Vũ môn tắm máu xông tới, không kêu một tiếng, bệ hạ sao có thể không cho ông ta giữ lại chút hương hỏa nào. Đại thần trong triều cũng khó tránh khỏi cảm khái thỏ chết cáo thương, sẽ ra sức cầu tình. Cho nên lão phu dám cược với ngươi, mai Hầu Quân Tập sẽ bị xử tử, nhưng người nhà ông ta sẽ bình an vô sự, đầy đi Lĩnh Nam thì chắc rồi, tuy Lĩnh Nam đã không phải vùng ma thiêng nước độc, vẫn là nơi lưu đầy hàng đầu cho phạm nhân mưu phản trên điều luật, nên mai ngươi chỉ cần bàng quan là được, đợi khi Hầu gia bị đày tới Lĩnh Nam hẵng ra tay cũng không muộn.

Đám chết tiệt theo Lý Nhị tạo phản đúng là không dễ chung sống, khả năng loại chuyện này thông thạo lắm rồi, e la ai làm việc gì cũng đã phân công xong, Đới Trụ không giải trừ hôn ước là đợi ý chỉ hoàng đế hạ xuống, dù xuất hiện tình huống xấu nhất, ông ta cũng có thể cứu Nhị nhi nữ của Hầu Quân Tập khỏi lò lửa.

Trời còn chưa sáng Vân Diệp đã cưỡi ngựa thẳng hướng thành Trường An, lúc này trăng tàn vẫn còn, mặt trời lề mề nhô ra đầu đỉnh núi, một mảng trắng hiện ra, một buổi sáng bình thường, thứ duy nhất không bình thường là hôm nay Hầu Quân Tập sẽ mất mạng.

Vân Diệp cả đêm không ngủ, nhìn bầu trời suốt cả đêm, y chắc chắn không có ngôi sao nào rụng cả, Viên Thiên Cương nói sao mạng rụng, đại tướng chết, chẳng lẽ Hầu Quân Tập không phải một viên đại tướng? Hay sao không rụng, chẳng lẽ Hầu Quân Tập không chết? Đùa cái gì thế, Lý Nhị ngay cả thân huynh đệ còn làm thịt, chẳng lẽ lại bỏ qua cho một Hầu Quân Tập nho nhỏ? Sử nói Lý Nhị rơi lệ chém Hầu Quân Tập, Vân Diệp không tin lắm, hôm nay phải nhìn cho kỹ.

Từ cửa phụ vào thành, dọc theo đường Chu Tước phi nước kiệu tới hoàng cung, cửa cung chưa mở, phía trước tụ tập rất đông người. Vân Diệp hơi hối hận, vì hôm nay đám Lão Trình đều mặc khôi giáp, còn là khôi giáp kiểu cũ rách nát, đi một bước cũng phát ra tiếng nặng nề.

- Biết ngươi không mặc khôi giáp nên lão phu bảo Xử Mặc mang khôi giáp tới rồi, tới xe ngựa đổi đi, áo bào nhẹ nhõm ngươi tới xem náo nhiệt à? Lão Hầu lạc đường, tự tìm cái chết, nhưng thê nhi của ông ta không thể có chuyện, Đới Trụ chó má hạ tử thủ, chúng ta hôm nay muốn giữ thê nhi của Lão Hầu rất khó, ngươi còn trẻ, mau mồm, mọi người đều mong ngươi nói vài câu, là một mạch tướng môn cả, phải dốc hết sức.

Khôi giáp tới năm mươi cân mặc lên người, Vân Diệp thấy Hầu Quân Tập hôm nay không chết thì mình cũng chết, tới bên Lão Trình, Lão Ngưu:

- Muốn cứu người không phải chỉ có chúng ta, đám Phòng Huyền Linh cũng không muốn nhìn công thần có kết cục bi thảm, nên bá bá yên tâm. Hầu Quân Tập hết cứu rồi, nhưng thê nhi ông ta tuyệt đối không sao, cùng lắm đầy đi Lĩnh Nam thôi, chẳng lẽ tiểu chất để họ ăn hẩm uống hiu sao?

- Vớ vẩn.

Lão Tần nổi giận, vỗ lưng Vân Diệp làm vẩy giáp kêu loảng xoảng:

- Ngươi biết cái gì, bệ hạ không lên tiếng, ai dám đảm bảo? Lão Hầu thì bỏ đi, chúng ta không cứu được, đệ muội và đám nhỏ phải cứu ra. Tiểu tử, đừng mang tâm tư chờ may mắn, có bao lực phải dùng mười phần, mạng người trọng đại, không thể xem nhẹ. Tướng môn liền một thể, đừng đùa cợt.

Vân Diêp vâng vâng dạ dạ, quay đầu nhìn Lý Tịnh mặt lạnh tanh, toàn thân thiếp giáp toàn vết đao chém rìu bổ, nắm tay siết chặt, ông ta và Hầu Quân Tập xưa nay không hòa hợp, chuyến này vờn Hầu Quân Tập trên thảo nguyên như khỉ, ép Lão Hầu phải tự trói mình đi bộ về kinh thỉnh tội. Tuy ông ta không làm gì sai, nhưng đám lão tướng lại đem lửa giận trút hết lên ông ta, ông ta và Hồng Phất Nữ rời kinh tới Lĩnh Nam là chuyện bất đắc dĩ.

Lão già này cả đời chẳng làm được chuyện gì đúng, Lý Uyên tạo phản thì ông ta đi mật báo, Lý Nhị tạo phản thì ông ta đứng trung lập, Hầu Quân Tập tạo phản thì ông ta đi trấn áp, về pháp lý thì không sai, thậm chí có thể nói là đức cao chói lọi. Nhưng về tình mà nói thì ông ta làm sai be bét cả rồi, Lý Uyên tạo phản phải giúp đỡ, Lý Nhị tạo phản nên đi đầu làm sĩ tốt, Hầu Quân Tập tạo phản thì nên tránh cho xa, thế mới là đúng, giờ chó cũng không thèm để ý do tính cách ông ta gây ra.

Chương 1083: Vận mệnh của Hầu Quân Tập (3)

Lực sĩ mở cửa cung, quần thần bắt đầu xếp hàng, đám ngự sử sầm mặt đi lại tuần tra, trong đội ngũ ông già tóc bạc tiến vào một tên Vân Diệp rất bắt mắt, đang tìm kiếm người tuổi tác tương đương liền thấy Lý Bằng Trình cúi đầu xếp hàng sau mình, nhớ ra tên này kế thừa tước vị cha, từ công tước hạ một cấp thành hầu tước, ngang với mình rồi.

Nhìn thấy cảnh này Vân Diệp vui lắm, sau khi mình chết, Vân Thọ vẫn là Lam Điền hầu, tôn tử cũng thế, nếu đời này Lý Bằng Trình không có công tích gì, tước vị truyền lần nữa là bá tước, rất thảm.

- Tiên sinh, không biết Triệu công xử lý vụ án giết người ra sao, học sinh đi hỏi, toàn nói đang điều tra, rốt cuộc bao giờ mới tra rõ?

Nhìn đi, đây chính là chim non trên quan trường, lại còn đi hỏi Trường Tôn Vô Kỵ gì chứ, Lý Nhị còn không hỏi, Trường Tôn Vô Kỵ không chửi cho là nể mặt Lý Đại Lượng đã mất, có thứ học sinh thế này thật mất mặt, phải giáo dục cho kỹ.

Vân Diệp trở tay tát mũ trụ của Lý Bằng Trình, lực đạo không khống chế tốt, làm tay đau, cố nhịn nói:

- Chuyện đó cần ngươi đi hỏi à? Ai bảo ngươi đi hỏi? Triệu công nói đang tra là đang tra, vụ án phức tạp như thế không tra trăm năm sao làm rõ được? Sau này dám lắm mồm thì tự tới Vân phủ nhận phạt, cha ngươi sao để lại tước vị cho thứ ăn hại thế này? Quan trường đâu ra thị phi trắng đen nhiều như thế?

Lý Bằng Trình lúc này mới bừng tỉnh, vội vàng cảm tạ, Vân Diệp thấy ngự sử đi qua, vội xoay người đứng thẳng, vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn ngay thấy mặt Đới Trụ đen xì.

- Vân hầu dạy học sinh, cũng đừng bắn lén lão phu, lão phu là chính khanh Đại lý tự, chức trách là làm rõ nghi vấn, nếu mọi người ai cũng hồ đồ cho qua thì triều đường sẽ thành cái gì?

Vân Diệp chắp tay:

- Ta dạy học sinh cái gì là chuyện của bản thân ta, không cần Đại lý tự tới nghe, ngược lại già trẻ Hầu Quân Tập tới Đại lý tự, người mất đầu, người thành ca cơ, sau này nếu ta đi thanh lâu, chẳng may chơi phải nữ nhi cố cựu của mình thì đó là nhờ Đại lý tự ban cho.

Vân Diệp nói cực kỳ ác độc, Tiết Vạn Triệt còn hò reo khen hay, Đới Trụ mặt trắng bệch, Vân Diệp cố ý nói thế, Tần Quỳnh không sai, nếu Lý Nhị quyết tâm làm theo pháp luật, Đới Trụ sẽ thành kẻ thù chung của mọi người.

- Im lặng!

Ngự sử đi tới rống lên với Vân Diệp, tên quan bé hơn cái rắm không biết lấy đâu ra uy phong lớn thế.

Xếp đội văn trái võ phải, chẳng biết sửa quy củ bao giờ, trước kia là văn phải võ trái, xem ra thời đại địa vị võ tướng không bằng chó sắp tới rồi.

Cái lợi của cung Vạn Dân là đủ lớn, hôm nay đại triều hội lúc nhúc chen vào tới sáu bảy trăm người, trước kia mở hội ở Thái Cực cung thì quan viên lục bào phải ngồi ngoài cổng, giờ không cần nữa, mỗi người một cái đệm gấm, ngồi rất thoải mái. Vân Diệp quen kiều quỳ ngồi thời Đường rồi, ngồi ngay ngắn có ngủ cũng không thành vấn đề. - Các khanh có gì tấu không?

Lý Nhị ngồi sau long án hỏi:

- Thần Phòng Huyền Linh có chuyện tấu, hôm nay thần thẩm duyện giáp binh kho phủ, thấy đã hơn tiền Tùy, thần cho rằng nên giảm bớt, lấy phần dư tu sửa đường xá.

Phòng Huyền Linh là tể tướng, luôn do ông ta phát ngôn đầu tiên, nghe ông ta nói thế, mặt các võ tướng ảm đạm vài phần, Lão Phòng lợi dụng sự kiện Hầu Quân Tập để đạt mục đích giảm binh, áp chế võ tướng.

Lý Nhị mặt không chút tình cảm nói:

- Tùy Dương đế chẳng lẽ không đủ binh khí? Cuối cùng vẫn mất giang sơn, nếu các khanh tận lực, để nhân tâm bách tính ổn định, đó là giảm binh giới tốt nhất rồi. Cái nguy của giang sơn là ở lòng người chứ không phải tại binh khí, nếu các khanh cho rằng binh sĩ khí giới quá nhiều, vậy giảm đi một thành.

Phòng Huyền Linh đạt được mục đích quay đầu nhìn đám võ tướng một lượt rồi ôm triều vật lui ra, Đới Trụ thấy các đại lão khác không có chuyện gì để tấu báo, biết họ giành thời gian cho mình, để xử trí chuyện Hầu Quân Tập, liền rời hàng bẩm tấu:

- Bệ hạ, thần phụng lệnh điều tra chuyện bất pháp của Hầu Quân Tập nay đã có kết quả. - Tra được Hầu Quân Tập mắt không có quân thượng, ngày mười bốn tháng một năm Trinh Quan mười hai, lòng mang oán niệm, giết ngũ lễ tư mã của năm châu, ngày mười lăm tự lệnh Phan Anh Thọ làm trấn quân tướng quân, thống lĩnh Địch, Liêu. Ngày mười bảy tụ tập các tướng nói, nay đế vây ở Liêu Đông, thái tử giữ Trường An, là lúc chúng ta tiến lên, được phú quý ắt không quên. Ý phản đã rõ.

- Khi đó có phó lĩnh quân Khiết Đóa chất vấn Hầu Quân Tập sao buông lời phản nghịch, bị đao phủ sau trướng băm nát, ngoài ra còn có trưởng sử Tiêu Viêm, chiết trùng đô úy Bùi Trọng, vũ lâm lang tướng Đậu Hoài Đức không theo đều bị Hầu Quân Tập giết. Tháng hai ngày mùng chín, Hầu Quân Tập lệnh toàn quân ban sư, muốn chiếm Trường An. Hành quân tới Tán Mã Nguyên, hay tin thái tử vận lương tới Liêu Đông, các quân biết bị lừa, không tiến lên nữa, Hầu Quân Tập đành tự trói mình tới Trường An thỉnh tội. Vì chuyện này mà một trăm ba mươi mốt ngũ lễ tư mã mất mạng, tướng mất mạng tới bảy tư người, thân vệ vô số, làm loạn lòng quân.

- Đại Lý tự tra rõ ràng lòng phản nghịch của Hầu Quân Tập, chứng cứ xác đáng không cần nghi ngờ, theo luật, Hầu Quân Tập đầu sỏ mưu phản phải thắt cổ! Hầu Kiệt, Hầu Anh, Hầu Hổ chặt đầu, thê nữ chưa vào cung thất thì cả đời làm xướng kỹ, gặp ân xá không được tha.

- Còn đám tòng phạm Phan Anh Thọ, Hạ Lan Thạch, Tân Lão Nhi, Lôi Minh đều bị phán quyết, tội không thể tha, theo luật phải chém, giết sạch tam tộc, xin bệ hạ xử phạt mức cao nhất.

Vân Diệp giờ mới biết thì ra Hầu Quân Tập đã làm nhiều việc như thế, Tiêu Viên, Bùi Trọng đều là chỗ quen biết, khi ở Trường An không ít lần uống rượu với nhau, bọn họ đều là bằng hữu rượu thịt không tệ, giúp trông coi mục trường nhà mình, giờ ai trông mục trường? Thu thập đống hỗn loạn ở thảo nguyên là Lý Tịnh, không biết ông ta có phái người bảo hộ mục trường Vân gia không?

Triều đường im phăng phắc, ngày trước tiếng ho hắng không ngừng giờ chẳng có, đám Lão Trình đoán chừng giờ mới biết Hầu Quân Tập gây họa lớn thế nào, ai nấy mặt xám như tro, không biết phải nói thế nào, chẳng trách Đới Trụ phải chơi chiêu hiểm, đánh cược vào lòng nhân từ của Lý Nhị, có điều cách này không xong rồi, lão khốn Hầu Quân Tập đã tự lấp hết đường sống, ngay cả đường sống của cả nhà cũng không còn nữa.

Đới Trụ bẩm báo xong cũng không lui xuống, vẫn khom lưng tại chỗ, vì hoàng đế chưa lên tiếng. Vân Diệp nhìn thấy cơ thịt Tần Quỳnh co giật, Lão Trình ngẩng đầu nhìn trần điện, Lão Ngưu nhắm mắt cực kỳ thê lương.

Tội không thể dung thứ, phán quyết của Đới Trụ không hề sai, Hầu Quân Tập bị treo cổ đã là nể thân phận quốc công của ông ta rồi, ngũ lễ tư mã là cái gì, là thân quân của Lý Nhị, vậy mà giết liền hơn trăm người, có thể nói Lý Nhị tổn thất nặng nề, làm đám Lão Trình không biết mở miệng thế nào.

- Bệ hạ, lão thần đàn hặc Đới Trụ lấy việc công làm việc tư, phán án không rõ, xin bệ hạ trị tội Đới Trụ, Hầu Quân Tập phạm tội đại ác, lại là tội đại nghịch, sao có chuyện treo cổ? Hơn nghìn tướng sĩ chết bởi tay tên ác tặc này, thần xin dùng đại ích để răn đe.

Bắt đầu rồi sao? Những lời này của Ngụy Trưng chắc nịch, tức thì làm triều đường sôi trào, mấy lão phu tử chỉ mặt Ngụy Trưng chửi bới, nói loại như Kiệt Trụ mới dùng đại ích, từ Tùy tới nay, chưa bao giờ nghe nói tới dùng đại ích, vì sử phạt Hầu Quân Tập mà khôi phục đại ích, được không bằng mất.

Đợi tiếng huyên náo hơi lắng xuống, Đỗ Như Hối cũng rời hàng khải tấu:

- Vi thần cũng cho rằng dùng đại ích không thỏa đáng, Hầu Quân Tập mặc dù khiến người và trời cùng oán giận, xử thế nào cũng không quá, nhưng xin bệ hạ niệm tình ngày xưa hắn có chút công lao, cho hắn chút thể diện, thê nữ không cần phải vào quan kỹ, toàn bộ giết hết là được.

Đại ích: Tử hình thời rất cổ, cụ thể giết thế nào thì không rõ.

Chương 1084: Vận mệnh của Hầu Quân Tập (4)

- Đỗ Như Hối, uổng cho ngươi tự xưng danh thần, không biết miệng ngươi coi mạng người như cỏ rác, lời nói bất giác coi tội tù như chó lợn, ( Đại Đường sơ luật) đã xác định hai mươi năm, vì sao không dùng theo luật, có điều lệ tương ứng với tội phản nghịch của Hầu Quân Tập, không cần ngươi nhiều lời.

Lời của Lưu Mịch lại làm chuyện đi một vòng, theo Đường luật, Hầu Quân Tập chết chắc, con trưởng Hầu Kiệt cũng chết, Hầu Anh và Hầu Hổ đi đày tám nghìn dặm, thê nữ nhập quan kỹ, thê tử của Hầu Quân Tập tuổi cao không cần làm quan kỹ, nhị khuê nữ vì có hôn ước với nhà Đới Trụ, không tính là người Hầu gia, thêm vào Trưởng nữ là thái tử phi, lại sinh con, mấy nữ quyến còn lại cũng không hợp lăng nhục quá mức. Như thế nhìn qua bọn họ đã khéo léo dẫn dắt đề tài vào điểm chính, hiện giờ chỉ cần cứu nốt Hầu Kiệt nữa là xong.

Vân Diệp dài cổ nhìn, không thấy Lý Thừa Càn, tên này gần đây bị cấm túc, nguyên nhân hình như là do lén đi thăm hai lão bà, lệnh cấm túc do Trường Tôn thi phát ra, không tổn hại tới uy vọng của thái tử. Xem ra Lý Nhị không muốn đem nhi tử lên cái chảo rán ngày hôm nay, hoàng tử xuất hiện trên triều đường chỉ có Tấn vương Trì, hắn quan chính, không có quyền phát ngôn.

Lý Nhị vẫn im lặng, thấy quần thần phụ họa với ý kiến của Lưu Mịch, trầm giọng nói:

- Dẫn Hầu Quân Tập, Hầu Kiệt vào điện.

Vân Diệp nghe ra sự mệt mỏi của ông ta, Hầu Quân Tập tạo phản không khác gì một đao đâm vào tim.

Nghe nói Ngũ Tử Tư một đêm tóc bạc trắng, nay Hầu Quân Tập cũng bạc hết tóc rồi, tuy đầu ngọn tóc còn đen nhưng chân tóc đã trắng, giống như hậu di chứng lâu ngày không nhuộm tóc.

Mỗi bước chân là xích sắt kêu loảng xoảng, người trông già nua, nhưng bước chân vẫn mạnh mẽ, lưng vẫn thẳng như cán thương, mặt không chút sầu khổ, nhìn thấy lão hữu còn gật đầu, đi tới giữa đại điện, khấu đầu với Lý Nhị xong liền đứng dậy, so với loại cắm đầu vào bùn như Trương Lượng thì phong thái hơn trăm lần.

- Hầu Quân Tập, ngươi từ tả ngu hầu tới xa kỵ tướng quân rồi phong Lộ quốc công, công phò tá trẫm bao giờ khiến người chịu thiệt thòi chưa?

Nói tới chuyện này Hầu Quân Tập hổ thẹn cúi đầu:

- Không có, có công được thưởng, chưa bao giờ tụt lại sau người khác.

- Năm Trinh Quan thứ tư ngươi làm binh bộ thượng thư, kiểm giáo lại bộ thượng thư, thực tế có quyền thừa tướng, năm Trinh Quan thứ chín làm đại tổng quẩn Tích Thạch đạo, năm mười hai làm thiên quan, trẫm có trọng dụng ngươi không?

Hầu Quân Tập không đứng được nữa, vội quỳ xuống:

- Thần sĩ đồ thuận lợi, cổ kim hiếm có, bệ hạ không có lỗi với thần, là thần bị dục vọng làm mê muội, vạn cái sai là ở thần, thần không cầu sống, chỉ mong được chết nhanh.

Tiếng cười thê lương của Lý Nhị vang vọng trong điện:

- Ngươi chết dễ thôi, chỉ cần chém một đao là xong hết tất cả, ngươi thiếu niên theo trẫm khởi binh, chúng ta cùng trải qua gió tanh mưa máu, nay là lúc hưởng trái quả thắng lợi, ngươi lại tự tìm đường chết. Quân Tập à, thiên lý quốc pháp đều muốn giết ngươi, nhưng trẫm không hạ quyết tâm được, tim ngươi là sắt đá, tim trẫm không phải, hôm qua trẫm cả đêm không ngủ, không muốn thấy bình minh tới, chỉ mong bóng tối tồn tại mãi, để trẫm khỏi bị thống khổ dày vò.
- Nhưng trời vẫn sáng, cửa cung vẫn mở ra đúng giờ, chư thần vẫn vào hoàng cung, Đới Trụ tuyên đọc tội trạng của ngươi, chúng ta tương giao hai mươi năm, dù là đá cũng phải bị hâm nóng chứ.

- Trương Lượng nói ngươi giật dây ông ta mưu phản, trẫm không tin, Cật Can Thành Cơ nói ngươi có ý đồ mưu phản, trẫm vẫn không tin. Trẫm lưu lại Liêu Đông là muốn xem xem rốt cuộc ngươi có làm chuyện bội nghịch không, vì một ý nghĩ của trẫm mà hơn nghìn tướng sĩ chết oan, Hầu Quân Tập ngươi phụ sự kỳ vọng của trẫm.

- Quần thần có người nói muốn dùng đại ích với ngươi, người nói dùng Đường luật xử trí, dù luật nào cũng đáng với cái tội của ngươi, nhưng hai mươi năm trẫm tín nhiệm ngươi phải làm sao? Hầu Quân Tập, ngươi nói xem trẫm phải làm thế nào?

Những lời này lấy đi chút hơi sức cuối cùng của Hầu Quân Tập, dập đầu ba cái:

- Bệ hạ, xin ban cho thần một thanh chùy thủ, thần không tự sát, chỉ lòng đau xót, muốn sảng khoái một chút, xin bệ hạ.

Lý Nhị ném con dao cắt giấy xuống, Đoàn Hồng nhặt lên đưa cho Hầu Quân Tập, Hầu Quân Tập đâm một phát vào sườn:

- Bệ hạ, những ngày qua trong lao thần đều nghĩ về chuyện xưa, cũng tự hỏi lương tâm, vì sao đi tới nước này?

- Bệ hạ đối với thần trọn tình, cùng triều đường với thần đều là hảo huynh đệ đồng sinh cộng tử với thần, Tần Thúc Bảo khi vi thần rơi vào ngục vẫn thi thoảng tới thăm, Trình Giảo Kim tới ngục cùng thần uống rượu, Ngưu Tiến Bảo lo thần trong ngục chăn đơn gối mỏng mà mang chăn đệm vào thăm, Đới Trụ thà liên lụy chứ không giải trừ hôn ước, Vân Diệp thậm chí trải sẵn đường cho già trẻ thần tới Lĩnh Nam.

- Ha ha ha, nhìn khắp sử sách, kẻ mưu phản vô số, chỉ có Hầu Quân Tập hối hận đứt từng khúc ruột, thần muốn một lần làm hảo hán nói đại trượng phu không một lần lấy cửu đỉnh làm nồi nấu cơm cũng uổng, nhưng không mặt mũi nào nói ra, thần biết chỉ cần cầu khẩn van nài, nói không chừng còn có thể sống, nhưng chút thể diện cuối cùng vẫn cần, để thiên hạ biết mãnh tướng của bệ hạ không phải loại đớn hèn.
- Hầu Quân Tập phụ quân vương, phụ huynh đệ, phụ lão thê, hại hài nhi, còn mặt mũi nào sống trên đời, chư bị, ta sớm muốn chết rồi, chỉ muốn để lại cái đầu cảnh cáo người đời, chư vị không cần cầu xin thay, đại ân này đợi kiếp sau báo đáp.

Nói xong rút dao ở sườn ra, đặt trên mặt đất, bái biệt Lý Nhị mang theo vệt máu từng bước rời khỏi đại điện.

Tần Quỳnh đã nước mắt giàn giụa, Trình Giảo Kim đấm cột, Ngưu Tiến Đạt vẫn nhắm mắt, Đới Trụ mở miệng rồi khép lại, ngay Lý Nhị ngồi trên long ỷ cũng lấy tay chống trán, tựa hồ vô cùng thương cảm.

Lý Bằng Trình khóc tu tu, Tiết Vạn Triệt chắp tay niệm phật, thứ cho má này giờ cũng biết sợ rồi, Vân Diệp cảm thấy không dễ chịu gì.

Loại người như Hầu Quân Tập mà sợ chết thì thành trò cười, vấn đề là khi chết còn nợ nhiều ân tình như thế, làm chết cũng không yên, làm ma vẫn còn gánh nặng.

Lấy khuỷu tay huých Tiết Vạn Triệt, tên này có tật giật mình, ghé miệng vào sát tai Vân Diệp nói nhỏ:

- Ngươi muốn dọa chết ca ca à, nhìn thảm cảnh của Lão Hầu, lông tóc ta dựng hết lên, con mẹ nó, may mà gặp ngươi trên thuyền, nếu không ca ca chẳng sống nổi nữa.

- Huynh hiện giờ đi làm ở phủ công chúa thế nào, cùng bà chủ có hòa thuận không?

Tâm tình của Vân Diệp rất tệ, đành lấy tên này ra trêu, nghe nói hiện hắn và công chúa là phu thê kiểu mẫu.

- Ta và công chúa thương lượng với nhau rồi, ta không quản chuyện của ả, ả không quản chuyện của ta, nhưng phải giữ thể diện cho nhau, không được cho người ngoài biết, sống tạm qua cuộc đời này vậy.

- Chúc mừng, ta nghe nói khi huynh đi Nhạc Châu thì công chúa có thai, cách nhau mấy nghìn dặm, sao huynh làm được?

- Đừng chọc ca ca nữa được không? Ta đã chuyển vào một tiểu viện rồi, mở cái cửa riêng, hầu hạ ta đều là lão nô trong nhà, đừng nói chuyện của ta nữa, ngươi nói xem chúng ta có giữ được thê nhi của Lão Hầu không, nếu để họ vào giáo phường ty thì chúng ta không mặt mũi nào gặp ai nữa.

Khi Vân Diệp và Tiết Vạn Triệt nhỏ giọng thì thầm thì một giọng nói non nớt chợt vang lên.

- Khởi bẩm phụ hoàng, Hầu Quân Tập phụ hoàng ân chết cũng không tiếc, phụ hoàng ngàn vạn lần đừng thương tâm, hài nhi tuổi nhỏ không thể phát biểu chuyện triều chính, đứng ở lập trường nhi tử xin phụ hoàng tha cho thê nhi của Hầu Quân Tập, để thể hiện lòng nhân ái của phụ hoàng, cũng là để cởi bỏ sự thương cảm của phụ hoàng, cớ gì không làm chứ?

HẾT

Chương 1085: Vận mệnh của Hầu Quân Tập (5)

Đại điện lập tức trở nên yên tĩnh, không ai phụ họa lời Lý Trì, vì lúc này nó đứng ở góc độ nhi tử nói chuyện, có thể nói là tình riêng, Lý Nhị ngẩng đầu lên phất tay bảo Lý Trì lui ra, nói với Đới Trụ:

- Hầu Quân Tập tội không thể tha, theo luật mà xử trí đi, còn lại đầy tới vùng Lĩnh Nam, cả đời không được ân xá, không được hoàn hương.

- Bệ hạ nhân tự nhất định chiếu rọi muôn thu, chúng thần chúc mừng bệ hạ.

Lý Nhị phán quyết xong, ngay cả người có thành kiến với Lý Nhị như Vân Diệp cũng thật lòng hô câu này, càng chẳng nói tới đám Tần Quỳnh đã khóc ròng.

Lý Nhị lần đầu tiên không nói bãi triều đã lặng lẽ rời long ỷ, thần tình buồn bã, Trình Giảo Kim kéo tay Vân Diệp chỉ Lý Nhị bảo y ở lại an ủi hoàng đế, bọn họ ra chợ tiễn đưa Hầu Quân Tập.

Khải giáp năm mươi cân cực nặng, Lý Nhị lại đã đi rất xa, ông ta không đi tìm hoàng hậu mà lại một mình tới điện Diễn Võ, Lý Trì còn kéo giáp Vân Diệp hỏi lung tung rất đáng ghét.

- Tỷ phu, huynh tới điện Diễn Võ làm gì, hiện nhất định phụ hoàng đang luyện võ, huynh tới để ăn đòn à? Không bằng chúng ta đi tìm Thanh Tước, tới đó rất thú vị, tỷ phu không biết Thanh Tước ca ca đem toàn bộ chuyện làm ăn ở Tấn Dương giao cho đệ rồi, đệ rất muốn thỉnh giáo huynh phải làm ăn ra sao.

Đây chính là lòng dạ Tư Mã Chiêu ai cũng rõ, vừa đi lừa Lý Thái lại tới lừa mình, tên này không định bỏ qua cho bất kỳ ai chưa bị lừa.

- Ta ở Tấn Dương chẳng có chuyện làm ăn gì, dù cho ngươi hết cũng chẳng bao nhiêu, nếu ngươi có thể thuyết phục đại tỷ ngươi cùng Tấn Dương giảm thuế suất, ngươi sẽ kiếm được nhiều hơn. Bệ hạ tâm tình không tốt, ta là ống xả giận do đám lão già kia đưa tới, hiểu chưa?

Lý Trì có chút thất vọng, nhưng Trương Gián Chi theo bên cạnh lại vô cùng cao hứng, đợi Vân Diệp đi xa, vội kéo tay Lý Trì:

- Điện hạ, mau đi viết thư cho An Lan điện hạ, xác định chuyện này, cứ viết Vân hầu đã đồng ý cho Ung châu và Tấn Dương mở chế độ thuế suất thấp, không có ngưỡng cửa thế, hàng hóa sẽ rẻ hơn nhiều, Tấn Dương chúng ta không có đồ tốt mang tới Ung Châu, nhưng đồ tốt của Ung Châu sẽ cuồn cuộn đổ vào Tấn Dương. Chúng ta vốn chẳng thu được bao nhiêu thuế, có cái lợi của thuế thấp, Tấn Dương sẽ thành nơi vật chuyển hàng hóa phương nam của tây bắc, chậc chậc, lợi lớn, còn hơn xin tiền nhiều.

Lý Trì tính toán một lúc liền tỉnh ngộ:

- Trong thư ta không nói Vân hầu, chỉ nhắc tới tỷ phu, ngươi nói tỷ tỷ ta có phải sẽ càng cao hứng hơn không?

- Nhất định rồi, hôm nay điện hạ lại cầu xin cho Hầu Quân Tập, các vị quốc công nhất định rất cảm kích điện hạ, mấy đại tài chủ đó không thể bỏ qua. Hiện điện hạ còn nhỏ, xin xỏ chút lợi ích không ai trách, mấy năm nữa cách này không ăn thua, chúng ta phải tranh thủ.

Lý Nhị khoái lạc, còn Vân Diệp thì thống khổ, vừa vào điện Diễn Võ, Lý Nhị ném nay một thanh mã sóc tới, Nghiêm Tùng đã nằm trên mặt đất. Lý Nhị một tay cầm khiên, một tay cầm trùy xích to bằng nắm đấm, nhìn khôi giáp lõm vào của Nghiêm Tùng là biết Lý Nhị ra tay tàn độc thế nào, hiện ông ta đang xoay xích vù vù nhìn Vân Diệp chằm chằm qua khe hở bên trên thẫn bài.

Vân Diệp ôm mã sóc trốn tọt ngay sau giá binh khí, nói gì cũng không ra, Lý Nhị giận dữ quát:
- Hôm nay các ngươi đều tới cầu xin cho Hầu Quân Tập, sao trẫm không biết, giờ ra đây để trẫm đánh ngươi xả giận.

- Không được, thần không phải đối thủ của bệ hạ, chẳng may bệ hạ lỡ tay đập chết thần thì làm sao, chuyện Hầu Quân Tập không tính, ông ta là huynh đệ năm xưa của bệ hạ, xử trí càng nặng, bệ hạ càng đau khổ. Thần chỉ nợ ân tình Hầu Quân Tập, không nợ mạng ông ta, không cần đáp cái mạng mình vào.

Câu huynh đệ năm xưa trúng chỗ yếu hại của Lý Nhị, ông ta thở dài ném xích và thuẫn bài xuống, cởi khải giáp, mặc cáo trong đứng ngoài cửa điện nhìn ra phía chợ, nơi đó có ba tiếng chuông truyền tới, giờ ngọ ba khắc, Hầu Quân Tập lúc này hẳn đã xuống suối vàng.

- Vì sao?

Lý Nhị hỏi một câu không đầu không đuôi:

- Còn vì sao nữa ạ, công huân, quan vị không ngừng tăng lên, nhưng tu dưỡng và đạo đức lại không theo kịp, xuất hiện loại chuyện này là đương nhiên, việc tuy đáng tiếc, nhưng tự tìm cái chết thì ai cứu được, các vị lão tướng cũng chỉ định an bài thê nhi ông ta, không ai muốn cứu ông ta, hơn nghìn tướng sĩ bị chết cần có câu trả lời. Nếu tạo phản mà còn giữ được mạng thì ai cũng đi tạo phản rồi, từ quốc pháp hay tình người thì Hầu Quân Tập cũng đều phải chết, ông ta không chết mới là đại hại của quốc gia.

Lý Nhị gật đầu biểu thị tán đồng, đấm một phát vào khung cửa:

- Lòng trẫm bấn loạn làm sao lắng xuống đây?

Vân Diệp tốn nửa ngày trời mới cởi được giáp ra:
- Bệ hạ, hay là say một trận, coi như tế điện cố hữu, theo kinh nghiệm của vi thần, nếu có món ngon tương ứng, tâm tình sẽ tốt lên.

- Vậy cũng tốt, trẫm chẳng có lòng dạ nào xử lý chính vụ, ngươi làm thức ăn đi.

Hoàng đế tới ngự thiện phòng, đầu bếp suýt nữa sợ chết khiếp, có điều thấy Vân Diệp liền yên tâm, Lý Nhị nhìn vật liệu trong bếp, chỉ con cá béo múp nói với Vân Diệp:

- Nhìn thấy cái đầu to của nó đã tức, thịt nó đi.

Con cá này thật xúi quẩy, mặc dù trông không giống Hầu Quân Tập chút nào, nhưng Lý Nhị lại giận lên lên nó, con cá hai mươi cân rảnh rỗi mọc ra cái đầu to như thế làm gì?

Đầu cá sốt cay làm rất đơn giản, Vân Diệp bảo đầu bếp xử lý cá, chia thân cá làm hai, lấy rượu, muối, ớt ướt, tự mình tránh xa, để đầu bếp cố gắng băm ớt thành mẩu nhỏ, thái gừng thành sợi.

Thực ra chỗ cần Vân Diệp động thủ không nhiều, nhìn đầu cá cho vào nồi hấp, Vân Diệp len lén quan sát Lý Nhị, hoàng đế lúc buồn cũng không khác gì người thường. Nghiêm Tùng sống lại tập tễnh đi theo Lý Nhị đang không ngừng đi lại, cây ngô đông mùa hạ trông vô cùng đẹp đễ, còn ngô đông cuối thu chỉ chẳng còn mấy ý thơ nữa, từng mảng lá rụng chẳng mấy chốc trải một lớp dưới chân, phối hợp với đôi máy nhíu chặt của Lý Nhị, trông vô cùng thê lương.

Lý Nhị rất tự phụ, tự phụ tới mức không thèm dùng trò thỏ chết chó vào nồi, so với các đại thần, tuổi tác của ông ta chiếm cứ ưu thế rất lớn, ông ta tin khi mình còn sống có thể nắm chắc đám kiêu binh mãnh tướng này. Nhưng ông ta xem thường dục vọng bành trướng của Hầu Quân Tập, một đường thăng tiến không có chút trở ngại nào, không thể tiến thêm bước nào nữa, nói không chừng bản thân Hầu Quân Tập cũng cho rằng mình chỉ còn đường tạo phản thôi.

Thấy nồi hấp bốc hơi trắng, Lý Nhị đưa tay ra thử, hỏi Vân Diệp:

- Các ngươi định an bài ba người Hầu Kiệt ra sao?

Ông ta đã tỉnh táo lại, bắt đầu suy nghĩ chuyện tiếp tới, ví như hậu họa báo thù.

- Bọn họ muốn lên bờ e là khó, người nhà của Tiêu Viêm, Bùi Trọng, Hàn Đức sẽ không tha cho họ, đây là thù riêng, còn đám phụ nữ trẻ nhỏ sẽ được thần an bài ở Mông gia trại, đó là thế giới của nữ nhân, mọi chuyện do nữ nhân và trưởng lão định đoạt. Phụ nhân tới đó sẽ không bị chịu tội, cũng không bị xem thường, quan trọng nhất nơi đó là thế ngoại đào viên, lánh đời rất tốt. Dù sao Hầu gia bị đầy tới Lĩnh Nam, muốn sống phú quý là không thể, sau này cầy cấy truyền gia là được. Đám Hầu Kiệt sẽ cả đời lênh đênh trên biển, nếu không hơn nghìn âm hồn tướng sĩ sẽ không yên nghỉ được.

An bài như thế không phải do Vân Diệp kích động lên quyết định mà cùng Tiêu gia, Bùi gia, Hàn gia thương lượng đạt thành hiệp nghị, nếu không hôm nay ba nhà đó sẽ khóc lóc đòi báo thù.

Lý Nhị gật đầu, ông ta hài lòng với sự an bài này, thù hận là thứ mãnh liệt hơn tất cả mọi tình cảm, nếu tướng môn không đạt thành hiệp nghị với mấy nhà kia, hôm nay tuyệt đối không có kết quả này.

( Tấn Dương là quê của Lý Nhị, vì công chúa Hủy Tử ốm yếu nên phong làm Tấn Dương công chúa, ý cầu phúc, đất phong Lý Trì vốn là Tấn Châu thì phải, có lẽ nhiều nv quá nên tác giả nhầm hay lẫn 2 cái tên, trong quá trình dịch có thể mình cũng sẽ không sửa lại, dù sao cũng chả quan trọng lắm)

Chương 1086: Đường lui

Vân Diệp mở nồi, một cái đầu cá hấp để trong đĩa, đỏ rực trông rất tuyệt, Lý Nhị tưởng đã chín, định nếp thử, lại thấy Vân Diệp dùng nồi dầu chè nóng rưới lên đầu cá, tức thì một mùi thơm, cay bốc lên.

Lý Nhị đi trước, Vân Diệp và Nghiêm Tùng bê cái đĩa lớn theo sau, tới gian phòng tĩnh lặng, Lý Nhị bảo hai người họ đi ra, đóng cửa lại, trước tiên rưới rượu lên mặt đất, tu một ngụm rượu lớn, nói chuyện với Hầu Quân Tập.

Nghiêm Tùng đưa Vân Diệp đi thật xa, tới dưới một cây cổ thụ, chắp tay nói:

- Tâm kết của bệ hạ khó cởi bỏ, đám thô lỗ bọn ta không có tâm tư linh động như Vân hầu, càng không có bản lĩnh nấu ăn như thế, giờ bệ hạ bình tĩnh lại rồi, Nghiêm Tùng tạ ơn Vân hầu.

Vân Diệp cười không nói, thắc mắc Trường Tôn thị đi đâu rồi, cả ngày không thấy bóng dáng bà ta, đáng lý lúc này phải do bà ở bên cạnh Lý Nhị mới đúng, nhưng hoàng gia cấm kỵ quá nhiều không tiện hỏi, từ biệt Nghiêm Tùng về nhà, thế nào cũng phải dự đám tang của Hầu Quân Tập.

Lý Thừa Càn xuất hiện ở cửa cung, xem ra đợi Vân Diệp, vai hắn khâu một miếng vải sô nhỏ để tang cho Hầu Quân Tập, mặt đỏ bừng, dáng vẻ tiều tụy.

- Không liên quan tới ngươi, Hầu Quân Tập dã tâm quá lớn, không ai biết ông ta sẽ làm ra chuyện gì, nén hương của ngươi ta sẽ thắp thay, giờ ngươi nên tìm phụ hoàng của ngươi chứ không phải nhạc phụ tạo phản, chuyện lớn nhỏ ngươi phải phân cho rõ.

Nói xong chẳng đợi Lý Thừa Càn nói liền rời hoàng cung, chuyện Hầu gia đã an bài thỏa đáng, Lý Thừa Càn tham dự vào không có lợi.

Hầu phủ đã bị niêm phong, linh vị đành phải đặt ngoài phủ, Hầu Kiệt mặc tang phục gào khóc trước linh vị, Hầu phu nhân lại tương đối trấn định, quy củ đáp tạ mỗi vị lão tướng tới tế bái.

Trình Giảo Kim từ xa đã thấy Vân Diệp, đi tới kéo y sang bên hỏi nhỏ:

- Bệ hạ không đổi ý chứ?

- Không ạ, chuyện này kết thúc ở đây, bệ hạ tự nhốt mình trong phòng, đoán chừng đang tế điện Hầu thúc thúc, nương nương không biết đi đâu, bệ hạ thiếu chút nữa lấy chùy xích đánh tiểu chất, nếu chẳng phải tiểu chất cơ trí thì bị đánh tàn tật rồi.

Trình Giảo Kim thở phào đưa Vân Diệp tới trước linh vị Hầu Quân Tập, đợi y thắp hương xong liền xách Hầu Kiệt lên quát:

- Câm mồm! Khóc cái gì mà khóc, hiện ngươi phải suy nghĩ cho mẹ và đám đệ muội của ngươi, chiếu cố tốt họ mới là lòng hiếu thảo lớn nhất.

Hầu Kiệt nín khóc, Hầu phu nhân cũng đi tới, Vân Diệp lạnh lùng nói với Hầu Kiệt:

- Thư viện dạy ngươi bao năm, năng lực chiếu cố mẫu thân đệ muội chắc vẫn có chứ?

Hầu Quân Tập nghiến răng:

- Có! Thù này... Vừa nói tới đó bị mẫu thân tát một cái nuốt lời tiếp theo vào, nghe Hầu phu nhân nói từng câu một:

- Cha ngươi chết không thể trách được ai, tự tác nghiệt không thể sống, từ hôm nay trở đi ta còn nghe thấy nửa chữ báo thù, ta sẽ lập tức tự sát, đưa đệ đệ muội muội của ngươi đi cùng, như thế ngươi có thể thoải mái mà báo thù rồi. Nếu ngươi không muốn mẹ và đám đệ muội ngươi chết thì giương tai lên, nghe kỹ từng lời của Tiểu Diệp cho ta.

Vân Diệp kéo Hầu Kiệt lên, nói nhỏ:

- Có biết vì cứu ngươi mà tướng môn tổn thất một thành quân giới, có biết vì cứu ngươi mà tướng môn bị Tiêu gia, Hàn gia, Bùi gia lấy mất bao nhiêu lợi ích không? Có biết vì cứu ngươi mà vừa rồi ta thiếu chút nữa bị bệ hạ đánh chết không?

Hầu Kiệt khóc lóc:

- Vậy các ngươi cứu ta làm gì, để ta chết theo cha ta cho rồi, bỏ cái giá lớn như thế cứu loại phế nhân vô dụng như ta là không đáng, ngươi bảo Hầu gia sau này lấy cái gì mà trả?

- Ai cần ngươi trả, tướng môn là cây liền cành, thiếu một nhà cũng không được, ngươi nghe cho kỹ, ghi lời Tiểu Diệp vào trong tim. Ngươi tới Lĩnh Nam không phải để chờ chết, mà có nhiệm vụ trọng yếu muốn ngươi làm, không chỉ ngươi, còn có Hầu Anh và Tiểu Hổ, tiếp theo còn có con cháu tướng môn tham gia, ngươi không phải thứ vô dụng mà có ích lớn.

Lão Tần nói xong lấy người che tầm mắt người khác, cho Vân Diệp nói.

- Sau khi ngươi tới Lĩnh Nam, thúc mẫu đệ muội tất nhiên có người chiếu cố, không cần ngươi lo, ngươi và Tiểu Anh lên thuyền tới nơi gọi là Trảo Oa, nơi đó có ít người do ta để lại. Ngươi phải cùng đám người đó lập nên một thành trì, sau này sẽ có người tới nữa, nhớ kỹ. Nơi đó là chỗ trú thân cuối cùng của tướng môn chúng ta, phong ba trên triều ngày càng hiểm ác, nói không chừng sau này bọn ta cũng đều tới đó.

- Hiện giờ an táng tốt thúc phụ, sau bảy ngày thì lập tức lên đường, Nam Dương có chỗ cho ngươi thi triển, chuyện cũ như khói bay qua mắt, đại trượng phu làm lại từ đầu là được. Hầu Kiệt há hốc mồm, bất kể thế nào hắn cũng không ngờ mình sẽ thay tướng môn gây dựng đường lui.

- Có gì mà lạ, thỏ khôn đào ba hang, cha ngươi xui ở chỗ không có chuẩn bị tốt, bọn ta không muốn phản loạn, nhưng cũng không thể bó tay chịu chết, gây dựng ở hải ngoại là hợp lý hợp pháp, không ai nói gì được, có làm hay không?

Hầu Kiệt gật đầu, bấy giờ Hầu phu nhân mới thở phào, chỉ cần Hầu Kiệt không đi tìm hoàng đế báo thù là được, còn về người thân lên chiến trường thì bà quen rồi, đó là số mệnh của tướng môn.

Có mục tiêu Hầu Kiệt trở nên yên ổn hơn nhiều, quỳ một bên linh vị, cùng mẫu thân bái tạ người tới phúng điếu, nhà bọn họ hiện vẫn là tội nhân, nên người tới không nhiều, Vân Diệp và đám Lão Trình cũng không tiện ở lâu, xử lý xong việc ai nấy cáo tự.

Bóng đêm lờ mờ, đường phố cực kỳ yên tĩnh, chỉ có hai cây nến trắng trên linh đường, lập lòe ánh lửa, gió lớn thổi qua, nến vụt tắt, Hầu Kiệt lại lần nữa thắp lên. Gió thu tiêu điều, động tác này đã lặp lại nhiều lần, nhưng Hầu Kiệt không nản, tương lai sóng gió hắn phải vượt qua không phải là gió thu...

Tân Nguyệt bị mắng một trận, về tới nhà giận dỗi, bờ sông bao nhiêu là quý phụ mà Trường Tôn thị chỉ mắng mình nàng.

- Phu quân, chàng xem thiếp thân có giống người đầu lợn không? Đất nhà ta bị thu mất, chỉ có thể trồng ít cây tạp không đáng giá, nương nương chẳng nói chút đạo lý nào, bao nhiêu quý phụ như thế sao chỉ nói mỗi mình thiếp.

- Không tìm nàng thì tìm ai, nương nương thấy vừa mắt chỉ có nàng, không chọn người thân nhất ra tay thì chọn ai? Nàng mới bị mắng một lần, phu quân nàng bị chửi mắng mười mấy năm rồi đây này.

Chẳng trách không thấy Trường Tôn thị, té ra bà ta tới bờ sông, quý phụ đối kháng với quan gia, hoàng đế sai hoàng hậu tới xử lý, chẳng cần tới hiện trường Vân Diệp cũng biết con kim phượng hoàng Trường Tôn thị xuất hiện, đám quý phụ chim sẻ lập tức ngoan ngoãn, sau đó Trường Tôn thị kéo Tân Nguyệt ra mắng mỏ, lối thoát đi nhất của đám quý phụ là tan đàn xẻ nghé.

- Chàng không thấy mũi tên huyện quan kia hếch lên trời rồi, nương nương vừa đi là hắn hạ lệnh đo đạc lại đất, bù cho nhà ta hai mươi mẫu đất hoang, tức chết thiếp rồi.

- Không đúng, ở bờ sông nhà ta có tới tám mươi mẫu cơ mà? Sao lại bồi thường hai mươi mẫu? Sáu mươi mẫu đâu rồi, ức hiếp người quá đáng.

Tân Nguyệt có hơi bối rối:

- Trước kia chỉ có hai mươi mẫu, sáu mươi mẫu sau này là do nhà ta san đất ra.

Vân Diệp hiểu rồi, kiểu cơi nới lấn chiếm như đời sau đây mà, thì ra bị người ta đánh trở về nguyên hình không chiếm được chút lợi nào, chả trách Tân Nguyệt giận như thế.

Nghe tiếng mưa rơi tý tách bên ngoài cửa sổ, thực sự chẳng muốn dậy nữa, mưa cuối thu còn lạnh hơn cả có tuyết, thời tiết ẩm ướt quái quỷ này chẳng ai muốn rời nhà. Vân Diệp làu bàu một tiếng ôm lấy Na Mộ Nhật chặt hơn, người nàng chẳng những mềm mại, quan trọng nhất là ấm áp, định ngủ thêm một giấc, từ lúc về tới Trường An chưa được yên thân, ngày âm u mưa gió thế này, ngủ nướng là tuyệt nhất.

( Vợ Hầu Quân Tập là em gái Trình Giảo Kim)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau