ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1076 - Chương 1080

Chương 1077: Giải đố

Hai huynh đệ tâm tình đều không tốt lắm, một trước một sau ủ rũ về nhà, khi về tới nhà thì trời đã tối từ lâu, Vân Diệp sai người đun thuốc băng bó lại cho Vượng Tài, Tân Nguyệt ở bên cầm đèn lồng không ngừng hòi vì sao Vượng Tài bị thương?

Vân Diệp lòng phiền muộn bực tức chẳng để ý, băng bó cho Vượng Tài xong giao cho mã phu, bảo hắn chăm sóc Vượng Tài cho tốt mới về phòng ngủ, cơm nước Tân Nguyệt mang lên cũng chẳng nhìn, chỉ thấy trong lòng có một ngọn lửa không phát tiết được.

Ba ngày không rời khỏi nhà, nhưng Đoàn Hồng lại tới, thấy Vân Diệp đang dạy con cái học tập liền không làm phiền, ngồi dưới gốc lê hái quả ăn, còn hỏi phó dịch xin lựu.

Khi Vân Diệp giao bài tập cho Vân Diệp, dặn Vân Mộ luyện chữ, mấy đứa bé học thuộc lòng, hắn mới đi tới bảo Vân Diệp vào đình nói chuyện.

Quả thạch lựu cứng rắn bị Đoàn Hồng bóp một phát tách thành bốn năm phần, hạt lựu no căng như bảo thạch rơi rào rào, Vân Diệp cầm lấy cắn một miếng to, nhổ vỏ đi, đợi Đoàn Hồng nói.

- Vân hầu, thực ra sư tử đá nhà ngài chưa bao giờ rời cửa, chẳng qua bị người ta ném vào rãnh nước, đè chết Yên Hoằng Tín không phải sư tử đá mà là chùy lớn, đập từng chùy đúng bằng đáy sư tử đá, rồi đặt con sư tử đá khác lên, con sư tử đá nhà ngài đã mò từ rãnh nước lên rồi.

- Sao ngươi biết? Mười mấy người nhìn thấy sư tử đá từ trên trời rơi xuống, đè chết Yên Hoằng Tín, ngươi nói không giống với Nghiêm Trùng.

Đoàn Hồng cười khẩy:

- Hầu gia quên rồi à, nô tài cũng luyện Kê minh cẩu đạo, tuy không luyện được tới cùng, nhưng chút manh mối vẫn biết, huống hồ nô tài cắt thi thể Yên Hoằng Tin ra kiểm tra từng chút một, không thể sai được.

- Còn về phần nhìn thấy sư tử đá từ trên trời rơi xuống, bọn họ nhìn thấy gì chứ? Chỉ nghe thấy tiếng động lớn, sau đó thấy sư tử đá đè lên thi thể thôi, hắc, chẳng ai nhìn thấy sư tử đá rơi xuống, chẳng qua là đồn bậy đồn bạ thành ra như thế.

- Chuyện gì cũng thế, chỉ cần dụng tâm tra xét thế nào cũng có sơ hở, đám tiểu dân bị sư tử đá đoạt mất hồn phách, ai chú ý tới một cỗ xe ngựa ở bên cạnh? Huống hồ không ai nhận ra Yên Hoằng Tín, một đại hán cao lớn như hắn đi qua bên cạnh, ít nhiều đều có ấn tượng, nhưng bọn nô tài lấy hình vẽ hắn ra hỏi một lượt, không ai nói nhìn thấy hắn, ngài bảo có lạ không?

- Kê minh cẩu đạo là môn công phu lợi dụng tối đa điều kiện bên ngoài, như như tâm lý, ánh đèn, thói quen, ánh sáng, bóng tối, khói bụi, v..v..v.... Chứ không phải dựa vào sức lực, mà càng chú ý kỹ xảo và tính hợp lý. Vị vừa xuất đạo kia tuy luyện công phu này không tệ, nhưng rốt cuộc quá mềm lòng, muốn để sư tử đá giết người thành sự thực thì phải giết luôn mấy người qua đường, xem ra vị cao thủ mới xuất sơn này là người lương thiện, không lạm sát người vô tội. Nếu như ngài gặp người này, xin chuyển cho hắn một câu, vô tình mới là tinh túy của Kê minh cẩu đạo.

Đoàn Hồng nói xong chắp tay muốn rời đi, bị Vân Diệp kéo lại:

- Không đúng, ngươi quanh co ám chỉ ta là đồng bọn của hung thủ, làm gì có lý đó.

- Vân hầu, bệ hạ bảo ngài chiếu cố Tề vương, ngài giữ Tề vương ở nhà ngài là đúng, nhưng hạ lệnh cấm túc Tề vương thì quá đáng rồi. Trong bốn ngày Tề vương tổng cộng ra ngoài sáu lần, trong đó bốn lần cùng Tiểu Nha vương phi đi chợ, một lần trong đó không có hộ vệ đi cùng, Tề vương bế một con lợn nhỏ cùng vương phi trêu chọc, hoàn toàn không có chút đề phòng nào. - Ngài là người tâm tư kín kẽ, phủ Tề vương chết bốn người, sao biết hung thủ không ra tay với Tề vương? Trước kia có hung thủ mưu sát bệ hạ, ngài làm công tác hộ vệ cực kỳ chu đáo, hiện Tề vương có nạn lại tỏ ra quá lỏng lẻo. Đứng nói vị cao thú mới xuất thế kia, dù nô tài muốn ra tay với Tề vương cũng dễ dàng, xuất hiện loại tình hình này chỉ có một loại khả năng: Ngài biết vị cao thủ kia, biết Tề vương không phải là mục tiêu.

- Vân hầu đừng lo, Nghiêm Tùng ở ngoài sáng không thấy gì cả, nô tài ở trong tối nhìn kỹ hơn, chuyện cao nhân từ Vân gia ra, nô tài sẽ không nói. Vô Thiệt tiên sinh có ân với nô tài, không dám không báo.

Khi Vân Diệp nhìn Đoàn Hồng rời khỏi cửa thì Vô Thiệt lặng lẽ xuất hiện sau lưng y, cùng Vân Diệp nhìn Đoàn Hồng đi xa:

- Mấy ngày qua làm hắn bị dày vò khổ rồi, nếu hắn dám nói ra, lão phu đảm bảo hắn không sống được quá một canh giờ, ngươi nhìn hai tay hắn run rẩy là biết Tiểu Miêu luôn theo dõi hắn.

- Ăn lê, bóp lựu, chẳng qua là để che dấu sự kinh hoàng của bản thân thôi. Tiểu Diệp, kẻ này không đáng lo, hôm nay hắn tới nhà nói rõ hắn muốn quên chuyện này, cũng tốt, giết hắn lòng lão phu cũng không thư thái.

Vô Thiệt trước kia không bao giờ tin tưởng người khác, sau khi vào thư viện mới nhân từ hơn, khi muốn giết người thì vào Tần Lĩnh tìm hổ báo luyện công, có điều trong kinh thành đôi khi cũng xuất hiện vụ án bế tắc, không cần nói cũng biết do Vô Thiệt ra tay, vì Vân Diệp luôn nghe thấy Vô Thiệt và Lưu Phương nói nguyên nhân tử vong những kẻ đó vào thời điểm thích hợp.

Hôm nay ánh mặt trời rất tốt, trong hoa viên chỉ có Vân Diệp và Vô Thiệt, Lưu Phương. Lưu Tiến Bảo, Lão Trang, Lão Giang thủ vệ bên ngoài, không có mệnh lệnh của chủ gia, không ai được phép tới gần hoa viên nữa bước.

Ba chiếc ngọc bài treo trên giá, ba người không nói một lời đợi giây phút mặt trời sắp xuống núi, một con quỷ một sừng xuất hiện ở từ giấy sau ngọc bài, Lưu Phương nhanh chóng lấy bút vẽ lại đầu quỷ, tiếp đó là Ứng long với đôi cánh dài xuất hiện trên giấy, bút pháp cổ điển, đầu quỷ thứ ba có vẻ như là mặt nạ không mắt không mũi, bên trên viết bốn chữ " tẫn đông kỳ mẫu". Nhìn bốn chữ triện cổ thời Xuân Thu này, Lưu Phương đặt bút xuống, nói với Vô Thiệt:

- Thì ra là Tân Mỵ Nhân.

Nói xong câu này hình ảnh biến mất theo ánh mặt trời lệch đi.

Vân Diệp thu ngọc bài lại giao cho Vô Thiệt, hỏi:

- Băng mỹ nhân ( nghe nhầm) là ai, chẳng lẽ đằng sau tấm ngọc bài này còn có câu chuyện tình cảm ướt át hay sao?

Lưu Phương thở dài:

- Uống cho ngươi là người đọc sách, Tân Mị Nhân đỉnh định đại danh là ai mà cũng không biết, vậy có biết ( tả truyện) không?

Thấy Vân Diệp gật đầu liền nói tiếp:

- Tả truyện có một thiên viết (Tề quốc tá bất nhục sứ mệnh), chắc ngươi cũng biết, ta nhớ Thái Sơn ông bắt ngươi đọc qua.

- Vãn bối đọc xong là quên rồi, ngài nói tiếp đi, ta rửa tai nghe đây.

Vân Diệp hiếu kỳ thúc dục, Vô Thiệt cũng ôm hộp gấm khẩn trương nhìn Lưu Phương.

- Nói đơn giản thế này, Tấn quốc công đánh nước Tề, nước Tề không đánh được muốn cầu hòa, một trong số yêu cầu của nước Tấn là muốn lão tổ mẫu của quốc quân nước Tề làm con tin. Nước Tề không đồng ý, yêu cầu khác là " tẫn đông kỳ mẫu", muốn mẫu ruộng của nước Tề toàn bộ hướng về phía đông, để tiện cho nước Tấn lần sau xử lý nước Tề. Hai chuyện này nước Tề không thể đồng ý, may nhờ Tân Mị Nhân quốc tá của nước Tề dùng đạo lý thuyết phục nước Tấn, nên nước Tề mới thoát nạn.

- Tân Mị Nhân vì chuyện này mà nổi danh, không lâu sau được nước Lỗ phong làm quốc khanh, chẳng biết phạm lỗi gì mà bị người nước Lỗ lột da mặt, lấy da mặt của ông ta đeo lên mặt người khác du thuyết các nước, hi vọng có thể kế thừa trí tuệ của ông ta, kết quả biến thành trò cười. Cho nên nhìn thấy cái mặt nạ và bốn chữ kia ta liền biết tấm da mặt này thuộc về Tân Mị Nhân.

Chương 1078: Phải khóc mới được

Vân Diệp và Vô Thiệt nhìn nhau, đều ù ù cạc cạc, nếu đeo da mặt của người khác mà kế thừa được trí tuệ của người ta thì đám huân quý vĩnh viễn là kẻ thông trị, chỉ cần lột da mặt của người dân thông minh, đeo lên mặt quý tộc ngốc thì tên ngốc biến thành thông minh, như vậy lo gì thống trị không vững.

Chuyện này giống luận điệu của nhà Hàn Triệt chỉ cần huyết thống thuần khiết là con người trở thành thông minh, xem ra Bạch Ngọc Kinh chả phải thứ hay ho cái mẹ gì, nhưng không thể nói cho Lưu Phương, đành giấu trong lòng, mình hồ đồ thành truyền nhân của Bạch Ngọc Kinh, giờ đành ngậm bồ hòn khen ngọt thôi.

- Không ngờ sự truyền thừa của Bạch Ngọc Kinh ngươi lại kỳ quái như thế, lão phu trước kia tò mò vì sao ngươi biết nhiều thứ như vậy, giờ thì hiểu rồi, rốt cuộc ngươi đeo bao nhiêu tấm mặt nạ da người?

Lưu Phương cười hăng hắc săm soi mặt Vân Diệp, Vô Thiệt ném hộp sang một bên trực tiếp ra vày vò mặt y, nói với Lưu Phương:

- Lão phu không lạ trí tuệ của sư đồ họ, chỉ lạ hai người xuất chúng như thế đi khắp nam bắc mà không ai biết, không có chút truyền thuyết nào liên quan tới sư đồ họ, không dễ, trừ khi lúc đó các ngươi đeo mặt nạ, như thế thành hợp lý rồi, mau đưa một tấm cho lão phu xem.

Bất kể Vân Diệp chống cự thế nào cũng không thoát được khỏi đôi tay của Vô Thiệt, tới khi rách da ông ta mới dừng tay, nhìn kỹ vài lượt nói:

- Cái da mặt này là đồ thật.

Vân Diệp thở dốc một hồi, sờ cái mặt đau đớn:

- Xưa nay ta chưa bao giờ mang mặt nạ người khác, toàn dựa vào cái mặt mày kiếm ăn, chuyện Bạch Ngọc Kinh liên quan chó gì tới ta, ta cũng không thấy sư phụ mang bao giờ.

Lưu Phương cười hăng hắc:

- Sao ngươi biết sư phụ ngươi không mang? Chẳng phải sư phụ ngươi dặn sau khi ông ấy chết phải thiêu hủy thân thể ông ấy sao, nói không chừng là hủy thi diệt tích, cao minh! Thực sự là làm được tới lui không dấu vết.

Vân Diệp cứng họng, trước kia bịa chuyện đốt xác ai ngờ vòng vèo thế nào lại thành ra thế này, thấy hai lão già mặt tự cho là đúng mày đắc ý đành lảng đi:

- Hai vị cao hứng cái gì chứ, mới làm rõ được một cái ngọc bài, còn độc giá quỷ và Ứng long thì giải thích ra sao? Hai vị đều muốn trường sinh, sớm phá giải được sớm ngày trường sinh có tốt không, sao lại đi truy cứu ta, quá khứ của ta là tài phú quý giá nhất, sẽ không nói với ai hết.

Lúc nói chuyện thì Lưu Phương đã vẽ xong Ứng long và quỳ vương, trải ra trên mặt đất cho Vân Diệp và Vô Thiệt một người chọn một bức, bức còn lại cho vào lòng, Vô Thiệt tâm tình khoan khoái ôm hộp gấm rời hoa viên về phòng, được người khác tín nhiệm luôn làm người ta vui vẻ, nhất là Vô Thiệt.

- Kiếp trước nàng là hồ ly tinh.

Khi Na Mộ Nhật quấn lấy người Vân Diệp cáo trạng Vân Mộ, Vân Diệp trang nghiêm nói với nàng:

- Sao chàng biết chứ, thiếp là một con hồ ly tinh, chuyên môn mê hoặc chàng.

Nói xong còn thổi hơi vào tai Vân Diệp: Linh Đang da mặt mỏng nhất, thấy Na Mộ Nhật gần lộ ra yếm ngực ôm lấy thân trên của trượng phu thì mặt đỏ rực, vội vàng thu dọn bát đĩa trên bàn muốn rời đi, còn chưa ra tới cửa đã thấy Tân Nguyệt hấp tấp từ ngoài đi vào, thấy nàng mặt bừng bừng là biết có chuyện xảy ra, liền ở lại, nghe xem rốt cuộc là chuyện gì.

Tân Nguyệt giận tới mức không để ý tới hành vi lẳng lơ của Na Mộ Nhật, nói luôn:

- Phu quân đất ở khúc sông nhà ta ít đi ba mươi mẫu, năm ngoái bị lũ nhẫn chìm, thiếp thân trở về muốn trang hộ chỉnh lý lại, hôm nay xảy ra chuyện lạ, không ngờ quan trên không cho, nói là bãi sông không cho phép trồng cấy, tối đa cho ươm mầm.

- Thiếp thân tính qua, nhà ta ít nhất tổn thất tám mươi mẫu đất, tám mươi mẫu này trước kia tính vào đất phong, rõ ràng muốn ức hiếp người ta.

Vân Diệp thấy Tân Nguyệt thở phì phì liền buông Na Mộ Nhật ra, rót cho nàng một chén trà:

- Quan gia không làm sai, những năm qua mấy con sông quanh Trường An không có cái nào yên ổn, trong đó gây hại lớn nhất là cối xay và bãi sông, một cái lợi nhuận kếch sù, một cái đất đai màu mỡ, không ai muốn buông tay, làm lòng song ngày càng hẹp, khi mưa to nước không thông được, nên tràn bờ, chết bao nhiêu người. Nàng theo nãi nãi học niệm phật cơ mà, từ bi chút đừng hại con sông nữa, nhà ta thiếu đi mấy chục mẫu đất không chết đói được.

"Rầm!" Một tiếng, làm Vân Diệp quay người đi tiếp tục định cùng Na Mộ Nhật dính vào nhau phải giật mình, quay đầu thấy Tân Nguyệt mày dựng ngược đập bàn rầm rầm, cắn răng nói:

- Chuyện này khác, đất là đất của nhà ta, thiếu một tấc cũng không được, năm nay bị người ta thu mất vài mẫu, năm sau bị người ta thu vài mẫu, chỉ mấy năm là mất rất nhiều rồi, tương lai tới Thọ Nhi còn được bao nhiêu nữa?

- Phu quân là người chú trọng đạo lý, nhưng đám tham quan kia dần dần xâm chiếm đất đai bách tính, chàng hôm nay không ngó tới, mai chúng sẽ nói nương rẫy nhà chúng ta có vấn đề, không chiều cho cái thói này của chúng.

Tân Nguyệt nổi giận, Na Mộ Nhật và Linh Đang thành chim cút, co mình sau lưng phu quân không dám ho he, các nàng hoàn toàn không có uy nghi của đương gia chủ mẫu. Vân Diệp ấn Tân Nguyệt xuống ghế:

- Giờ ta cầu toàn Trường An nói ta là kẻ hèn nhát mà không được này, nàng xem, ngay cả triều hội ta cũng không đi, chỉ muốn rụt đầu vào mai rùa không cho người ta thấy. Phu nhân, nàng không hiểu, thực ra bị người ta ức hiếp là một chuyện tốt, nếu như vài năm nữa đường đường hầu phủ mà chỉ còn lại Vân gia trang mới là tuyệt nhất, tới khi đó nhà ta có thể công hầu đời đời rồi.

Tân Nguyệt nghi hoặc nhìn trượng phu, không hiểu vì sao hèn nhát lại có thể truyền công hầu đời đời, nhưng xuất phát từ tín nhiệm trượng phu, nói nhỏ:

- Vậy thiếp giả vờ không biết, thế được chưa?

- Không được, nhà ta bị ủy khuất thì phải hét to lên, ta đi hét thì mất mặt, nàng đi thì được, bá gia Trù huyện ở thượng du nhất định cũng gặp chuyện tương tự, nàng xem họ làm thế nào?

Vân Diệp nắm tay Tân Nguyệt chỉ chiêu cho nàng.

- Phu nhân bá gia đang ngồi bên bờ sông khóc đấy, ý chàng là thiếp cũng đi khóc.

Tân Nguyệt tựa hồ hiểu ra rồi:

- Khóc đi, nàng là cáo mệnh phu nhân, bị một tên tiểu lại nhỏ bé ức hiếp chỉ biết ngồi bên bờ sông khóc, làm thế là đúng. Lát nữa ăn nhiều một chút, ngủ một giấc, mai đủ sức rồi ra bờ sông khóc, người xem càng đông càng tốt, đoán chừng phu nhân khóc cùng nàng sẽ không ít.

Tân Nguyệt cắn răng:

- Vậy thì khóc, mai Na Mộ Nhật, Linh Đang cũng đi khóc cùng.

Vân Diệp sáng sớm thức dậy liền đem đám con cái đi học, đợi khi sương trên cây bị ánh mặt trời sấy khô mới cùng năm đứa con đi hái lê, năm nay hoa quả được mùa, lê trĩu trịt, quả hướng về phía mặt trời vỏ đỏ au, mặt khuất bóng vẫn xanh mướt.

Cây lê mọc mười mấy năm trở nên rất cao lớn, Vân Diệp đứng trên thang tam giác hai quả, Vân Thọ đem từng quả lê phụ thân hái xuống cho vào sọt, Vân Mộ ngửa mặt giữ thang cho phụ thân, ba đứa ngồi bên sọt đếm quả.

Vượng Tại cũng ở bên sọt, nó không thích ăn lê, đơn giản là thích ở cạnh Vân Diệp.

Cuộc sống như thế này mới là điều Vân Diệp thích nhất, đứng ở trên thang có thể nhìn thấy nãi nãi nằm dưới mái hiên tắm nắng, nhìn thấy Tiểu Nha và Lý Hữu nô đùa, hình như vừa rồi nàng bị Lý Hữu hôn một cái. Các cô cô, thẩm thẩm vạn năm không đổi chơi mạt chược, chó Vượng Tài nằm giữa sân, vẫn bộ dạng không coi ai ra gì.

Thật tuyệt vời, mọi người đều ở trong tầm mắt của mình, các bà nương ra bờ sông khóc, mang theo rất nhiều thức ăn, xem ra định khóc cả ngày, chẳng biết huyện lệnh huyện Lam Điền có chịu nổi không?

Chương 1079: Âm phi lo lắng

Tên huyện lệnh đó cho rằng mình là Mã Chu, tay nắm ấn của hoàng đế là có thể làm gì làm nấy à? Thực ra huân quý mới là thành phận an phận thủ thường nhất, ai nấy vì tước vị và vinh diệu của nhà mình mà khổ công giữ gìn, chủ gia có thể nghiêm mặt đánh con cháu, nhưng gặp trang hộ không thoải mái cũng nở nụ cười, Vân Diệp cho tới giờ chưa thấy chủ gia nào lại đi ra sức ức hiếp trang hộ nhà mình, một người cũng không có.

Nước tràn bờ ai thiệt nhất? Còn chẳng phải là huân quý à? Đáng lẽ phải chuẩn bị bái thiếp tới từng nhà, người ta tổn thất bao nhiêu đất ngươi bù lại ở đất hoang cho yên chuyện, huân quý không quan tâm vài mẫu đất tốt, quan tâm tới diện tích. Dọn dẹp lòng sông là chuyện mọi người đều có lợi, nói rõ ràng ra thì sẽ thành công tích, ngươi cho rằng huân quý ích kỷ chỉ biết tham lam hưởng lợi hi sinh chút cũng không muốn nên dùng cách cưỡng chế, nên giờ thì hay rồi, chủ phụ đại hộ khóc, tiểu hộ càng khóc, nói không chừng nam nhân cũng đi khóc, người làm dân chúng phía dưới khóc dậy đất, ngự sử không tìm ngươi tính sổ mới là lạ.

Chuyện này giống như lão hủ nho Kỳ Vạn Quyền khuyên Lý Hữu vậy, ý tốt làm chuyện xấu.

Rất lâu rồi không vận động, hái lê nửa canh giờ đã thấy tay mỏi không nhấc được lên nữa, lau mồ hôi, từ trên thang xuống. Vân Mộ mặt đã đỏ bừng, hai cánh tay nhỏ cố sức giữ chặt thang, chỉ sợ cha ngã từ trên xuống, mặc dù chút sức lực của nó, giữ cũng bằng không, nhưng lòng hiếu thảo đáng khen ngợi. Vân Diệp thơm lên má khuê nữ một cái, chọn quả lê to nhất cho khuê nữ, Vân Thọ ton chạy tới khoe công, bị phụ thân đá đi, cưng chiều khuê nữ là nên làm, ai rảnh đi cừng chiều nhi tử.

Ngồi trên ghế nhìn cây lê, mới hái được một phần ba, phải gọi Tiểu Nha và Lý Hữu tới, hai đứa này cả ngày dính vào nhau, có chuyện thì xấu mặt. Đại lão bà Tô thị của Lý Thừa Càn bị giam vào lãnh cung, trong đó một tội danh là đêm tân hôn không có máu, con mẹ nó, có mới là lạ, Lý Thừa Càn họa hại Tô thị trước khi gả cho hắn, khi thành thân không vác cái bụng ễnh lên là nể mặt Lý Nhị rồi, hiện giờ lấy chuyện này ra nói, vì thúc đẩy dã tâm của Hầu Quân Tập, Lý Nhị chẳng thèm bận tâm làm tổn hại tới ai.

Lý Hữu chưa bao giờ hái lê, cao hứng leo lên thang, cùng Tiểu Nha luân phiên hái, chẳng mấy chốc đã hái sạch, trên đầu cành có hai quả Vân Diệp không cho hái, cây lê vất vả cả năm, phải để lại cho nó chút giống, cũng là hi vọng năm sau cây tiếp tục cho quả.

- Nhặt cho vào giỏ, thư phòng ta có ít mật ong đặc sản của mê lâm, mang cho mẫu thân người một vò nhỏ, nhộng ong thì không cho, đoán chừng mẫu thân ngươi cũng chẳng ăn. Hai đứa mang vào cung đi, cữu cữu ngươi qua đời, mẫu thân ngươi nhất định thương tâm, an ủi một chút, ngươi là con phải bày tỏ.

Lý Hữu vui vẻ nghe lời, tự chọn lê, để Tiểu Nha tới thư phòng lấy mật ong, mê lâm của thư viện là nơi thế nào, đó là một trong số tử địa của Trường An, nghe nói ong mật ở đó biết ăn thịt người, mật ong ở đó còn không ghê gớm à? Phải lấy một ít, mấy ngày qua thực ra hắn cũng lo cho mẫu thân, đại cữu ca lên tiếng, vừa vặn đi thăm mẫu thân.

Lý Hữu hưng phấn kiếm cái giỏ đẹp nhất xếp lê đầy giỏ, quay lại thấy Tiểu Nha ôm một vò sứ trắng muốt tới, thị vệ Tề vương phủ đã chuẩn bị xong xe ngựa, đợi lên đường.

Vân Diệp thấy Tiểu Nha lén la lén lút là biết nha đầu này lấy trộm nhộng ong, nha đầu này không biết giả bộ, nên bại lộ ngay, nữ nhi hướng ngoại, chưa gả đi đã biết lấy trộm đồ trong nhà cho nhà chồng, Vân Diệp ngoài chua xót thở dài thì biết làm sao?

Không biết nghĩ năm xưa Tân Nguyệt trộm rượu của Ngọc Sơn tiên sinh cho y uống, tuy không bằng rượu Vân gia, nhưng y uống cực kỳ thích chí, giờ coi như quả báo đi.

- Lấy được nhộng ong chưa?

Lý Hữu lên xe ngựa hỏi Tiểu Nha, hắn không tin Tiểu Nha thành thực nghe lời.

- Chỗ ca ca cũng không có nhiều, ta thấy ca ca đã chia thành từng gói, mấy gói nhỏ đó không dám động vào, nên lấy hết số còn lại.

Tiểu Nha đắc ý lấy một gói nhộng ong từ trong ống tay áo ra.

Lý Hữu cười hì hì, giơ ngón tay cái lên, ra sức thúc ngựa đi nhanh một chút. Hoàng cung vẫn lặng ngắt như trước kia, Lý Hữu nhăn mũi, ở Vân gia vài ngày hắn thích cảm giác huyên náo, cả nhà vây quanh bàn lớn ăn cơm, trong bát đại cữu ca chất đầy rau xanh mà bọn nhóc không ăn, y cũng chẳng giận, ăn rau với cơm, còn nói ăn nhiều rau có lợi.

Con người phải sống náo nhiệt, Lý Hữu nói nhỏ với Tiểu Nha:

- Sau này chúng ta phải sinh thật nhiều con, tốt nhất là có thể ngồi đầy một bàn, về tới Tề châu, vương phủ cũng không cần quá lớn, trang nhã là được. Có hai chúng ta chẳng cần nhiều, khi ấy bán phủ ở kinh thành đi sẽ có khoản tiền lớn, sau này về Trường An, chúng ta ở chỗ đại ca, ta thích Vân gia trang từ.

Tiểu Nha giận dỗi hừ một tiếng:

- Khi đó ngươi sẽ có rất nhiều cơ thiếp, họ sẽ sinh con cho ngươi.

Lý Hữu cười khổ:

- Mẫu thân ta cô quạnh thê lương ra sao chẳng lẽ ta không nhìn thấy, có một mình nàng là đủ rồi, cần cơ thiếp làm gì, để đánh nhau à?

Âm phi sống bên ao Thái Dịch, cách cung Van Dân rất xa, nhưng được cái thanh tĩnh, nghe thái giám bẩm báo, Âm phi cuống lên, thấy Lý Hữu liền nói ngay:

- Con không ngoan ngoãn ở nhà Vân hầu tránh họa, vào cung làm cái gì, cữu cữu con không còn nữa, chỉ Vân hầu bảo vệ được con thôi, mau mau về đi, mẫu phi rất ổn. Lý Hữu cười chua chát, Tiểu Nha tiếp lời:

- Nương nương, đại ca tiểu nữ bảo bọn vãn bối vào cung thăm người, nương nương cứ yên tâm, đại ca tiểu nữ cho đi, chứng tỏ chuyện này đã qua rồi, đại ca tiểu nữ sẽ không sai được.

Âm phi lúc này mới yên tĩnh lại, nắm tay Tiểu Nha:

- Ủy khuất cho con rồi, Hữu Nhi kém cỏi, con gắng một chút, ta chỉ có đứa con này thôi, con thay ta chăm sóc nó.

Tiểu Nha đặt mật ong lên bàn, đỡ Âm phi ngồi xuống:

- A Hữu rất giỏi, nương nương không cần lo cho hắn, đại ca tiểu nữ thấy A Hữu liền nói một câu, tiếp tục giả ngốc đi, tới khi nào mọi người đều cho rằng ngươi là thằng ngốc thì vạn sự tốt lành. Đại ca tiểu nữ nhìn người cực chuẩn, lại kiêu ngạo vô cùng, nếu A Hữu không có bản lĩnh, tuyệt đối sẽ không nói câu này, nương nương yên tâm, gặp chuyện A Hữu sẽ tự giải quyết.

Âm phi nhìn nhi tử một cái, tựa hồ thần thái bay bống, khác hẳn dáng vẻ chán chường trước kia.

- Mẫu thân xem này, đây là quả do hài nhi tự mình hái trong hoa viên Vân phủ, đại cữu ca bảo con chọn chút quả ngon cho mẫu thân thử.

Lý Hữu lấy mấy quả lê bảo cung nữ đi rửa:

Tiểu Nha cũng mở vò mật ong ra, hương thơm từ từ lan tỏa, âm phi ngửi một cái hỏi Tiểu Nha:

- Đây là ong gì, ngửi rất dễ chịu hẳn không phải vật phàm?

Lý Hữu cười lục ống tay áo Tiểu Nha nửa ngày lấy ra một cái gói giấy, hớn hở đặt trước mặt Âm phi:

- Mẫu thân, mật ong là đặc sản của ong giết người trong mê lâm, tất nhiên khác thứ ong khác, còn chỗ nhộng này là do Tiểu Nha trộm trong thư phòng Vân hầu, chuyên môn hiếu kính người. Mẫu thân đừng thấy nhộng khó coi, nướng hoặc chao mỡ có lợi lớn cho thân thể, thứ này nghe nói chỉ mấy vị lão tiên sinh được chia, cả phụ hoàng cũng không có.

HẾT

Chương 1080: Vương phi lưu manh

Âm phi lúc này cực kỳ vui vẻ, vốn còn lo hai đứa oan gia này không hợp nhau, từ lúc nhi tử tùy ý lục tay áo Tiểu Nha, Tiểu Nha không hề phản kháng là biết hai đứa rất hòa hợp, hiện đừng nói là nhộng ong, dù là bọ cạp thì bà cũng vui vẻ ăn vào.

Nói với hoạn quan quản sự trong cung một tiếng, hôm nay mình muốn chiêu đãi nhi tử và Tiểu Nha, không tới chỗ bệ hạ hầu hạ nữa, không lâu sau Mai di làm ít thức ăn, đặt lên bàn.

Lý Hữu nhíu mày muốn đổi một cái bàn, cả nhà ba người ăn cơm là cách nhau tám trượng là sao, còn về lễ chế thì hắn quên rồi.

Tiểu Nha gắp nhộng rang mỡ đặt vào đĩa trước mặt Âm phi, Âm phi gắp một con cho vào miệng, mới đầu còn có chút lo lắng, ăn một con liền không ngừng lại được nữa, thấy nhi tử và Tiểu Nha nhìn mình không đụng đũa, hơi ngại ngùng nói:

- Mùi vị thật ngon, chẳng trách ca ca ngươi lại giấu đi.

Lý Hữu cười khì khì rót cho mẫu thân một chén rượu, lại rót cho Tiểu Nha chút rượu nho, ba người cạn chén, Âm phi thấy vui sướng vô cùng, mây đen bao năm tựa hồ trôi sạch theo chén rượu.

Khi Lý Hữu rời cung nhìn về cung Vạn Dân trong gió thu, vố số lá cây ngô đồng rụng xuống bị gió lớn cuốn lên, rơi lả tả xuống đại điện, cung Vạn Dân cực kỳ u tĩnh, dù ban ngày cũng đốt đèn dầu, lúc này phụ hoàng không ở bên trong, chỉ có hai đèn lồng lập lòe treo lên, mấy tên hoạn quan trực ban cầm phất trần đứng dựa vào tường như tượng đất. Cửa lớn mở rộng, thi thoảng có vài phiến lá bị gió thổi vào đại điện, tòa đại điện này giống phụ hoàng, mãi mãi xa cách người ta.

Tiểu Nha kéo Lý Hữu, lúc này mới lay tỉnh hắn, tâm tư vừa rồi không cần nói với Tiểu Nha, Lý Hữu phất ông tay áo, rũ mấy phiến lá rụng, dặt Tiểu Nha vòng qua tường chắn, định xuất cung về Vân gia trang tử.

- Lý Hữu đợi đã, ta có lời muốn hỏi ngươi.

Lý Hữu và Vân Nha vừa xoay người đi thì Cao Dương gọi, sau Cao Dương là Lý Trinh và Lý Hiêu, Lý Trì ở rất xa.

Lý Hữu theo thói quen định đi tới, nhưng Tiểu Nha chặn lại, Tiểu Nha nói từng câu một:

- Ngươi dám tùy tiện gọi tên Ngũ ca của ngươi lần nữa xem.

Cao Dương nhếch môi:

- Đây là hoàng cung, không phải thư viện, không phải địa bàn của nhà ngươi, ta không tin ngươi dám giương oai ở hoàng cung, ngươi còn chưa gả cho Lý Hữu.

Tiểu Nha xưa nay nóng tính, tay vẫn sách phấn son do Âm phi tặng, song cơn lên còn quan tâm tới cái gì, một gói giấy lớn đập ngay vào đầu Cao Dương, son phấn liền dính khắp người Cao Dương, nếu chẳng phải Lý Hữu nhanh tay giữ lại thì nàng đã tiếp tục xông lên đánh Cao Dương rồi.

Nếu là người khác thì Cao Dương nhất định không buông tha, nhưng nàng không làm gì nổi Tiểu Nha, ở thư viện hai người đánh nhau không chỉ một vài lần, không lần nào là đối thủ của Tiểu Nha, bị đánh khóc Tiểu Nha mới tha cho. Cao Dương thấy Lý Hữu giữ Tiểu Nha rồi mới hậm hực lấy khăn tay lau mặt:

- Thô tục, chỉ Lý Hữu mới thích ngươi, người khác ai thèm thứ mụ điên như ngươi, thể diện hoàng gia bị ngươi làm mất hết rồi.
Vân Nha chỉ mặt Cao Dương:

- Vân Nha ta có mất mặt cũng chỉ là đánh ngươi một trận, không như ngươi, cướp tiền tới phát điên rồi, ngay chuyện làm ăn của Ngũ ca ngươi cũng nhúng tay vào, mấy ngày qua ta đang tra sổ sách, sổ nơi khác đều khớp, chỉ sổ sách làm ăn với ngươi là không, ta cho ngươi ba ngày sửa chữa, nếu không đừng trách ta phá hỏng cả chuyện làm ăn của Phòng gia.

- Quên nói cho ngươi, chuyện làm ăn của Vân gia ở Tề châu đều là của hồi môn của ta, ngươi muốn da tốt ở Liêu Đông, Phòng gia muốn thuốc ở Liêu Đông đều không thể vòng qua ta, phu quân ngươi còn đang tòng quân ở Liêu Đông, xem ta xử lý hắn ra sao.

- Ngươi dám!

Cao Dương kêu như gà bị bóp cổ:

- Ngươi xem ta có dám không, ngươi nói không sai, Vân Nha ta chỉ có Lý Hữu thích, cho nên chỉ cần là thứ của Lý Hữu, dù là một xu ngươi cũng đừng hòng đụng vào, không tin chúng ta chờ xem. Ba ngày, ta cho ngươi ba ngày, tới ngày thứ tư ta cắt nguồn hàng của ngươi, bà cô này nói không, xem xem có kẻ nào dám bán da cho ngươi.

Nói xong kéo Lý Hữu xấu hổ rời hành lang, vừa đi vừa nói:

- A Hữu, những chuyện này ngươi ra mặt rất không hay, ta thì không sao cả, cùng đạo lý sáng nay tẩu tử ta ra bờ sông khóc vậy, tương lai chúng ta còn có cả nhà phải nuôi, thứ của chúng ta không cho ai hết.

Lý Hữu cười khoái trá:

- Hôm nay mới thấy phong thái Vân nhị nương tử, trước kia người ta nói nàng ở thư viện đánh Cao Dương, ta còn không tin, hôm nay thấy, quả nhiên danh bất hư truyền. Cao Dương nổi tiếng nóng tính trong đám tỷ muội, hôm nay ngoan ngoãn không dám cãi, cổ nhân đúng là không lừa ta, mềm sợ cứng, lão bà thế này cưới về quá đáng giá rồi, ha ha ha..
Tiểu Nha thẹn thùng đấm Lý Hữu một cái, xoay người bỏ chạy, Lý Hữu cười đuổi theo...

Cao Dương dẫn hai khúc gỗ Lý Trinh, Lý Hưu đi, cả son phấn trên đầu cũng không lau, tới điện Lưỡng Nghi tìm phụ thân cáo trạng. Lý Nhị lâu sau mới rút ngón tay khỏi miệng, quay đầu hỏi Trương Gián Chi:

- Mạnh Tương, ngươi nói xem nếu tương lai ta cưới nữ tử như Vân Nha làm chính phi thì sao?

Trương Gián Chi lắc đầu:

- Không thể, nữ tử bối phận này của Vân gia đã gả hết rồi, không còn phần của điện hạ nữa, nhà khác không dậy ra được khuê nữ thế này. Vân gia tuy nóng tính, nhân phẩm lại thiện lương, so với đại bộ phận mọi người còn thiện lương hơn, Ngũ ca điện hạ may mắn cưới đi rồi. Khuê nữ nhà khác tính cách thế này thì miễn, chưa nói điêu ngoa, tính cách còn ác độc, điện hạ cưới về là xong đời, theo tính điện hạ, không giận chết mới lạ.

Lý Trì ảo não gật đầu, dẫn Trương Gián Chi tới điện Vũ Đức, chuẩn bị gặp Tứ ca xin tiền, Tấn Dương chết tiệt lại gặp sương giá, lương thực năm sau chắc chắn không đủ ăn, Lý Trì uất ức chỉ muốn rống lên thật to.

Trong điện Lưỡng Nghi, Lý Nhị đang cùng Trường Tôn thị đánh cờ, sắp ăn một đám quân lớn tới nơi thì Cao Dương hầm hầm xông vào, Trường Tôn thị ngẩng đầu lên thấy Cao Dương xanh xanh đỏ đỏ, bốc nắm cờ đặt lên bàn biểu thị xin thua, Lý Nhị tức giận nói:

- Đang đánh hay thì nàng thả cờ chịu thua, tư cách kỳ thủ đâu mất rồi?

Trường Tôn thị đắc ý nói:

- Khuê nữ bệ hạ bị người ta ức hiếp, nếu bệ hạ đoán ra ai ức hiếp nó thì chúng ta đánh ván nữa, không tới tàn cuộc không thôi.

- Trừ Vân Nha ra thì còn ai nữa, Cao Dương xưa nay bá đạo, chỉ thua thiệt bởi Vân Nha, trẫm nghe nói hôm nay Âm phi chiêu đãi nhi tử và nhi tức ở cung Nhân Thọ, tính thời gian thì nên xuất cung rồi, gặp phải Cao Dương xung đột mồm mép là bình thường, tiếp đó Cao Dương không đánh lại Vân Nha, thế là chịu thiệt.

Trường Tôn thị cười lớn hỏi Cao Dương chuyện gì, sau đó nghe Cao Dương thêm mắm thêm muối kể ra, bà đứng dậy lau sơn phấn cho Cao Dương:

- Không có việc gì thì đừng đi chọc con bé lưu manh đó, sau này tránh xa là được, chuyện này mẫu hậu chẳng thể giúp con xả hận, mà có giúp cũng không đáng, chẳng may khiến cái tên Vân Diệp lòng dạ hẹp hòi kia nổi giận, tính kế hại con một trận thì kết cục của con càng thảm.

Trường Tôn thị khó lắm mới khuyên được Cao Dương đi thì Âm phi vội vội vàng vàng tới thỉnh tội, nói mình không biết quản giáo, xin bệ hạ và nương nương tha cho Vân Nha.

Lý Nhị cười vui vẻ:

- Nữ tử như Vân Nha thì nàng không quản giáo nổi đâu, nó có một ca ca cưng chiều yêu thương rồi, nàng không cần phải lo, có chuyện gì trẫm cứ hỏi tội Vân Diệp là được.

Chương 1081: Vận mệnh của Hầu Quân Tập

Trường Tôn thị nắm tay Âm phi vỗ nhẹ an ủi:

- Muội thật có phúc, Vân Nha gả cho Hữu Nhi là đôi trời sinh, Hữu Nhi tính nặng nề, gặp chuyện nín nhịn, Vân Nha tính như con cua, đánh Cao Dương không phải lần đầu tiên nữa, có điều chẳng trách Vân Nha được, là Cao Dương vô lý với Hữu Nhi trước, cho nó bài học cũng không tệ. Tỷ muội chúng ta lâu ngày không gặp, phải tâm sự một phen.

Âm phi tự ơn hoàng đế và hoàng hậu, lấy từ trong giỏ ra một đĩa nhộng đặt lên bàn, lại lấy một bầu rượu mời Lý Nhị nếm thử.

- Nghe Hữu Nhi nói đây là nhộng ong giết người trong thư viện, cực kỳ hiếm, rang mỡ lên ngon vô cùng, là Vân Nha trộm trong thư phòng của Vân Diệp, người thường muốn cũng cũng không có.

Lý Nhị vốn nhíu mày, nghe Âm phi nói thế liền hứng thú, thứ Vân Diệp cho là ngon thì tuyệt đối không kém được, ăn một con, thấy Âm phi nói không sai, bảo hoàng hậu cũng thử.

Trường Tôn thị ăn mấy miếng, gật đầu tán thưởng, rồi sực liên tưởng tới chuyện gì, nói:

- Bệ hạ, mê lâm đã thành cấm địa nổi danh Trường An, nhiều năm qua không có người ngoài nào vào được, nghe nói là trọng địa của thư viện, hoàng gia với mê lâm cũng chỉ biết một phần, hay là phái người đi khảo sát một phen?

- Mê trận, mê lâm trẫm đều đi rồi, đúng là phòng bị nghiêm ngặt, có điều không phải dựa vào nhân lực mà là cơ quan và độc vật, hoàng gia không cần quan tâm, cá nhân không làm gì được mê trận, mê lâm, nhưng nếu trẫm muốn phá hai chỗ tuyệt địa đó thì chỉ là một cái búng tay thôi, hoàng hậu không cần lo.

- Đoàn Hồng nói hắn đã nhìn thấy cao thủ giết người kia, không ngờ là nữ tử thanh y, còn nói nếu nữ tử đó muốn giết hắn, hắn dứt khoát không thể sống mà trở về, hi vọng trẫm truy cứu chuyện này tới đây thôi, nữ tử kia đã tuyên bố sự tồn tại của mình ở kinh thành, hiện mục đích đạt được, đã đi rồi.

- Trẫm ngẫm nghĩ mãi thấy chuyện này không bình thường, luôn thấy phải liên quan tới Vân Diệp, nếu trẫm muốn giúp Lý Hữu, chuyện đầu tiên phải giết đám xu nịnh kia, Vân Diệp không phải người làm việc nửa chừng, bốn người kia sớm muộn gì cũng chết trong tay y, chẳng qua có người làm hộ y mà thôi.

- Thư viện rất nhiều kỳ nhân dị sĩ, những lực lượng này là của quốc gia, vậy phải do quốc gia ước thúc mới đúng. Hứa Kính Tông thà bỏ trung thư thị lang cũng muốn về thư viện, làm trẫm rất tò mò, chẳng lẽ thư viện đã thành nơi tỵ nạn của Đại Đường sao? Lực lượng mà hoàng quyền không thể ước thúc thì không phải là của chúng ta.

Trường Tôn thị trầm ngâm:

- Bệ hạ có kế hay gì không? Có Lý Cương, văn nhân khác không thể khống chế thư viện, về địa vị luôn kém ba phần, nếu bệ hạ có gài người vào, nói không chừng bị phản tác dụng, khi ấy thì khó coi lắm.

- Vì sao phải đổi người? Lý Cương đức tín sáng ngời, mấy thủ đoạn quỷ quái ông ta không thèm dùng, cho nên hiện chưa thể đụng vào thư viện, người khác không có bản lĩnh không chế thì phá hủy, nếu phá hủy thư viện, đó là tai họa của trẫm, những năm qua học sinh từ thư viện ra đã trải khắp Đại Đường, năm nay bình khảo một trăm huyện lệnh ưu tú, Phòng Huyền Linh dùng bút đỏ phê có bảy phần xuất thân từ thư viện, sau này trẫm muốn khống chế quan lại thì phải khống chế thư viện trước.

- Vân Diệp năm xưa nói, viện trưởng của thư viện không phải hoàng đế không được làm, khi đó trẫm coi là trò cười, giờ xem ra Vân Diệp có tầm nhìn rất xa, lực lượng to lớn này chỉ có thể nắm trong tay hoàng đế.

- Nếu như trẫm thu lấy quyền lực của thư viện, vậy nó sẽ vượt khỏi cực hạn trẫm có thể khống chế, ha ha ha, không ngờ quyền lực của trẫm có ngày lớn tới mức trẫm không quản lý được. - Bệ hạ có nghĩ tới vì sao lại xuất hiện tình huống này chưa, đế vương các đời không thông tuệ như bệ hạ, thậm chí không cần cù bằng bệ hạ, bọn họ không xuất hiện chuyện này, vì sao tới bệ hạ lại có nhiều thay đổi như thế? Chẳng lẽ quân thần cố ý đẩy chỉnh vụ cho bệ hạ?

Trường Tôn thị chợt nghĩ tới một khả năng:

Lý Nhị lắc đầu:

- Loại chuyện này đúng là không có, Phòng khanh, Đỗ khanh, Ngụy khanh đã kiệt lực rồi, chỉ cần chính sự nhất định trẫm phải xem mới đưa vào cung, tới ngay tên lười nhác Vân Diệp cũng nỗ lực xử lý chính vụ, thủy sư Lĩnh Nam chưa bao giờ cần trẫm lo lắng. Cho nên hoàng hậu đừng trách những thần tử một dạ trung thành này, họ đã gắng hết sức rồi.

- Nếu thế vì sao lại xuất hiện tình hình này?

Lý Nhị chỉ làn khói bốc lên từ trung thư tỉnh:

- Hoàng hậu có biết một ngày trung thư tỉnh thiêu đi bao nhiêu tấu chương vô dụng không?

Thấy Trường Tôn thị lắc đầu, Lý Nhị nói tiếp:

- Tận ba nghìn cân, khói bốc suốt ngày, tấu chương xử lý xong không có chỗ để, lại không thể tiết lộ, đành đốt đi. Nàng biết tầu chương đưa cho trẫm kỳ thực không nhiều, tuy thế đủ khiến trẫm sứt đầu mẻ trán, đôi khi thấy bản thân như cái ngọc tỷ hình người. - Lúc mệt nhọc trẫm nghĩ, rốt cuộc là vì sao, lật xem kỹ tấu chương phê duyệt mới hiểu, nàng xem đi, đây là tấu chương của thứ sử Dương Châu xin trẫm mở biển, lập thị bạc ti, trẫm dám cược, Tần hoàng Hán vũ không nhận được loại tấu chương này.

- Còn cái này nữa, chủ sự khu công nghiệp Trường An muốn lập thành trì, nàng nói xem, Tần hoàng Hán vũ liệu có nhận được tấu chương này không?

- Cái này càng ghê gớm, là tập thể quý phụ Trường An đàn hặc huyện lệnh ba huyện Trường An, Vạn Niên, Lam Điền chiếm đoạt đất phong, từ khi nào mà phụ nhân có thể dâng tấu đưa cho trẫm rồi? Mà xem khi thế không phải nhỏ, ha ha ha.

- Hiện giờ hoàng hậu hiểu chưa, Đại Đường có quá nhiều thứ mới mẻ, những thứ này đều cần trẫm ngẫm nghĩ kỹ mới có thể quyết định. Không hiểu, phê duyệt tất nhiên là chậm, hao tinh thần, trẫm làm hoàng đế còn mệt hơn Tần hoàng Hán vũ nhiều.

Trương Tôn thị thương xót đỡ Lý Nhị ngồi xuống:

- Chẳng lẽ không có cách nào giải quyết sao, lâu ngày thiếp lo sức khỏe bệ hạ, cứ dốc tâm lực phê duyệt tấu chương, thế nào có ngày thành đèn cạn dầu.

Lý Nhị cười ha hả chỉ Trường Tôn thị:

- Vừa rồi nàng còn khuyên trẫm thu nạp thư viện, giờ sao lại đổi ý rồi? Đám phụ nhân các nàng luôn có lý, giống như đám quý phụ kia, rõ ràng quan gia muốn đọn dẹp lòng sông, chuẩn bị mùa lũ sắp tới, lại tiếc mấy chục mẫu đất, không nghĩ tới mấy nghìn mẫu đất đằng sau, chẳng hiểu nghĩ cái gì.

Trường Tôn thị bĩu môi:

- Bệ hạ đừng xem thường họ, họ giỏi lắm đó, đều lo đất phong bị ảnh hưởng, nên có ý làm khó quan gia, không sao, chuyện này thiếp xử lý, đám địa chủ kia đẩy phu nhân ra vậy để thiếp xem là chuyện gì, bệ hạ xử lý thì mất mặt.

Lý Nhị ném tấu chương đó cho Trường Tôn thị, tiếp tục ngồi xử lý công văn, cười khổ nhìn tấu chương cao hơn hai xích..

Lý Hữu và Vân Nha về tới Vân phủ thì thấy các tẩu tẩu cũng trở về, nghe nói tới bờ sao khóc lóc, sao ai nấy hớn hở trở về? Tân Nguyệt phe phẩy khăn tay đi trước, Na Mộ Nhật đeo vòng hoa bện bằng hoa cúc đại theo sau, quá đáng nhất là Linh Đang, tay cầm xâu cá dài, đám nha hoàn cũng vô cùng cao hứng, cả đám nói nói cười cười đi vào cửa, Tân Nguyệt còn bẹo má Tiểu Nha một cái biểu lộ yêu thương.

Tân Nguyệt cực ghét Vân Diệp ngồi dưới mái hiên bê bát mỳ ăn, chỉ trang hộ mới làm thế, đường đường hầu gia vừa nhai tỏi, vừa cầm bát húp sùm sụp mất hết cả thể diện.

- Nàng bớt quản ta đi, hiện giờ chê ta không có phong thái quý tộc cũng muộn rồi, con cũng đã sinh hai đứa rồi đấy, bản chất ta là một lão nông, không học nổi thói quý tộc. Lấy tỏi cho ta, cả nhánh nhé, một củ ăn không đã.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau