ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1071 - Chương 1075

Chương 1072: Làm ác khách (2)

Quyền Vạn Kỳ vỗ tay Lý Hữu:

- Lão phu biết, ngươi thích yến tiệc là vì quá cơ đơn, vì ngoại tổ phụ ngươi mà các hoàng tử khác đều né tránh ngươi, khiến ngươi thấy đau khổ, chỉ có trong đám đông huyên náo mới thấy chút ấm áp. Lão phu tới Tề vương phủ đã ba tháng, nhìn rõ rồi, người mà ngươi kết giao đều không phải chính nhân, kể kẻ cữu phụ Âm Hoằng Trí của ngươi, ông ta đã phụ sự kỳ vọng của mẫu phi ngươi.

- Ngươi còn nhớ lần đầu tiên lão phu tới phủ đã nghiêm khắc giáo huấn ngươi, những lời khắc bạc cay nghiệt gần như bị lão phu nói hết rồi, tuy ngươi bị chửi mắng thống khổ, nhưng luôn cúi đầu thụ giáo, lão phu cũng là người dạy học cả đời, sự tôn sư trọng đạo từ nội tâm đó sao không nhận ra.

- Bệ hạ ít quan tâm tới ngươi, xưa nay làm việc không nghĩ tới cảm thụ của ngươi, phong ngươi làm Tề vương còn là do Lý Nguyên Xương bệnh mất đoạt lấy vương vị, mẫu phi của ngươi ở trong cung thân phận vi diệu, chưa bao giờ dám tranh thủ nhiều hơn cho ngươi, trừ hôn sự của ngươi, không dám nói thừa một câu.

- Có điều Lý Hữu, ngươi biết mẫu phi ngươi vì để ngươi cưới được khuê nữ tốt tốn bao nhiêu tâm lực không? Khuê nữ của Vân gia đâu phải dễ cưới, không tin ngươi hỏi Vân hầu, e rằng ngài ấy không muốn đâu.

- Mẫu phi ngươi dùng ba năm thêu váy bách điểu triều phụng, khi nương nương đại thọ tự mình hiến lên, nương nương cảm động đáp ứng hướng Vân gia cầu thân, bệ hạ đứng ra làm mai mới có ngày đại hỉ một tháng sau của ngươi, ngàn vạn lần đừng phụ sự khổ tâm của mẫu phi ngươi.

Lý Hữu tuyệt vọng nhìn Vân Diệp, Quyền Vạn Kỳ không nói những lời này còn đỡ, nói ra lập tức đánh tan tự tin của Lý Hữu, Vân Diệp cũng thấy Lý Hữu thật thảm, sống tới mức phải dựa vào lão bà tương lai bảo vệ thì còn hứng thú mẹ gì nữa. Lão vương bát đản Quyền Vạn Kỳ này căn bản không biết giáo dục người ta, lời chân thành ruột gan lại để một thiếu niên vốn không xấu ép vào đường cùng, chẳng trách trên lịch sử lão già này bị Lý Hữu xé xác, đồng đội ngu như lợn chính là chỉ lão già này.

- Vân hầu, có phải ngươi cũng coi thường ta? Vậy vì sao lại gả muội tử yêu thương nhất cho ta?

Mặt Lý Hữu nổi lên sắc đỏ rất bất thường.

- Hừ! Ngươi cũng biết trong đám muội tử ta yêu thương nhất là Tiểu Nha, nó gần như cưỡi trên cổ ta lớn lên, nói là muội tử, không bằng nói là ta nuôi như khuê nữ, nếu muốn nó làm vương phi, thì Lý Trinh, Lý Uẩn có ai không hơn ngươi, nhưng Tiểu Nha không ra sao muốn gả cho ngươi, ta biết làm thế nào?

Nghe Vân Diệp giải thích xong, mắt Lý Hữu có sức sống, Quyền Vạn Kỳ lại hung dữ nhìn Vân Diệp, lão ta cho rằng lúc này Vân Diệp phải cổ vũ Lý Hữu phấn đấu mới đúng. Vân Diệp thấy phải đuổi lão già ngu xuẩn này đi, nếu không sẽ hại chết Lý Hữu, mẹ nó, trước bao người Lý Nhị gả Tiểu Nha cho Lý Hữu, vậy dù Lý Hữu có thành bộ xương khô, Tiểu Nha cũng phải gả tới, không có khả năng thương lượng nào hết, để Lý Hữu thấy sống còn chút ý nghĩa, phải cho hắn một người ủng hộ mạnh mẽ, người này trừ Tiểu Nha ra không ai làm được.

Lý Hữu cười vô cùng vang, cởi một sợi thừng bện bằng tơ trên cổ xuống, đặt lên tay Vân Diệp:

- Ta không có cái gì khác, chỉ có sợi dây thừng này là khi ba tiểu ta thiếu chút nữa chết được mẫu phi bện cho, chưa bao giờ rời người, với ta mà nói là tính mạng, Tiểu Nha muốn gả cho ta, vậy ta giao mạng cho nàng, kiếp này không phụ nàng, dù bị nàng đánh chết cũng không oán trách một câu.
Vân Diệp hài lòng nhận lấy dây thừng, lấy khăn tay gói lại cho vào lòng, Quyền Vạn Kỳ đùng đùng nổi giận:

- Một ả phụ nhân mà thôi, cần gì phải lấy mạng gửi gắm, bách tính Tề châu đang ngóng chờ Tề vương, ngươi phải lấy hùng tâm, dựng đại chí, ra sức vì giang sơn, mưu phúc cho bách tính, sao có thể hãm vão chuyện nữ nhi thường tình, chẳng lẽ quên lời dạy của bệ hạ.

Lý Hữu gãi đầu:

- Tiên sinh, kiếp này ta đành vậy thôi, sống được đã không dễ, có một quý nữ một lòng theo ta là may mắn lắm rồi, chuyện khác để ba vị ca ca mạnh mẽ làm đi, ta ăn không chờ chết là được.

Hoàn cảnh sinh tồn của Lý Hữu rất ác liệt, từ trong bụng mẹ đã thế, nếu chẳng phải mẫu thân xinh đẹp như hoa thì người Âm gia đã chết sạch lâu rồi.

Tạo thành tất cả chuyện này là do phụ thân của Âm Hoằng Trí, nguyên Tây kinh phó thủ Âm Thế Sư, ông ta từng phái người giết Lý Trí Vân người con thứ năm của Lý Uyên, còn hủy mộ, gia miếu của tổ phụ Lý Uyên, gây nên thần kinh mẫn cảm của Lý Uyên. Vì thế khi Lý Uyên công chiếm Tây kinh, giết sạch huynh đệ Âm Thế Sư, Âm Cốt Nghi cùng tru di tam tộc của họ, bỏ qua cho mỗi con trai út Âm Hoằng Trí và con gái út Âm Nguyệt Nga ban cho Lý Thế Dân chinh chiến có công, thành thiếp thất, năm sau thì sinh ra Tề vương Lý Hữu.

Lý Hữu từ nhỏ đã không được các huynh đệ ưa, huống hồ Âm phi đối diện với Trường Tôn thị cực kỳ mạnh mẽ chỉ có thể cúi đầu xưng thần, từ nhỏ được mẫu thân căn dặn phải cẩn thận, hắn thấy tiền đồ mình tối đen, có thể ngồi ăn chờ chết là kết cục tốt nhất rồi.

Quyền Vạn Kỳ thì không hiểu, ông ta cho rằng là nhi tử của bệ hạ, phải gánh vác nghĩa vụ, nhưng không biết Lý Hữu càng giỏi giang thì hắn chết càng nhanh. Lý Hữu tới thư viện chuyên môn học quyền mưu, tầm nhìn không phải thứ một tên hủ nho có thể sánh bằng. Lý Hữu không để ý tới Quyền Vạn Kỳ gầm rống, chắp tay với Vân Diệp, lại thay đổi xưng hô:

- Tiên sinh, kiếp này Lý Hữu định sẵn không làm nên trò trống gì, để Tiểu Nha theo ta chịu đãi ngộ bất công, thật khổ cho nàng, nếu Tiểu Nha không cam lòng, tiểu vương nhất định cực lực bày tỏ đạo lý với phụ hoàng xin giải trừ hôn ước.

- Lời này ngươi phải tự nói với Tiểu Nha, muốn ta chuyển lời là sao, Vân gia khuê nữ không cấm gặp vị hôn phu trước hôn lễ, muốn nói gì thì đi mà nói, ngươi biết Vân gia ở đâu, trước kia tới lừa ăn lừa uống, giờ không dám tới là ý gì?

Lý Hữu cười:

- Đúng là thế, tiểu đệ là nữ tế tới nhà, không biết tẩu tẩu có chiêu đãi ăn ngon không? Cơm nước của thư viện giờ tiếng thối khắp nơi, muốn ăn ngon chỉ có thể tới phủ.

- Đại ca cứ yên tâm, cữu cữu đệ tư tâm nhiều, không thích hợp làm trưởng sử Tề vương phủ, đám Yên Hoằng Ton cũng sẽ bị đệ đuổi, nha hoàn phó dịch trong phủ giải tán, chiêu mộ lại do chủ mẫu Tiểu Nha làm. Mai đệ đi hỏi ý kiến của nàng.

Vân Diệp rất hài lòng, Lý Hữu đã nghĩ như thế, đám Âm Hoằng Trí không giết cũng được, về phần chúng đi gây họa cho ai thì mình không quan tâm, chỉ cần không gây họa cho Lý Hữu là được.

Quyền Vạn Kỳ ngồi ngây ra đó như người chết, khi Vân Diệp chưa tới, Lý Hữu tuy tranh luận với ông ta, cũng tính là giao lưu giữa hai người, sau khi Vân Diệp nói vài câu, ông ta phát hiện, Lý Hữu tuy cung kính với mình, nhưng bất kể mình nói gì, Lý Hữu chỉ nghe mà thôi.

Quyền Vạn Kỳ rất tự đắc về cách dạy học dạy người của mình, nay đối diện với Lý Hữu trơ như khúc gỗ làm ông ta nổi lên cảm giác thất bại mạnh mẽ, không nói không rằng rời sảnh đường.

Lý Hữu tiễn Vân Diệp ra cửa, tới khi xe ngựa của Vân gia đã biến mất ở góc đường, hắn mới vào phủ nói với thị nữ của Âm phi:

- Mai di, a di đã xuất cung rồi, không bằng tới phu làm quản gia đi, Tiểu Nha tuy nóng tính, nhưng tâm địa rất thiện lương, a di ở phủ dưỡng lão được không?

Mai di ôm Lý Hữu một cái, gật đầu rời phủ, bà phải đem biến hóa của Lý Hữu báo cho Âm phi.

Chương 1073: Sư tử đá biết chạy

Vân Diệp về tới nhà, được Na Mộ Nhật hầu hạ ăn cơm, nói là hầu hạ, thực ra là Vân Diệp cầm đũa gắp thức ăn, Na Mộ Nhật thi thoảng lấy tay bốc thịt của y, thói xấu này cả đời nàng không sửa nổi, Hoạn Nương nói bao lần, vẫn không có hiệu quả.

Tiểu Nha rất phẫn nộ, ca ca tới chỗ Lý Hữu mà cơm nước cũng không được ăn, làm nàng thấy mất mặt lắm, tới trước mặt ca ca định nói thì Vân Diệp đưa nàng một cái túi nhỏ.

Tiểu Nha mở ra thấy một sợi dây thừng rất cũ, trông có vẻ quen quen, nghi hoặc nhìn ca ca, không hiểu sao ca ca lại đưa thứ này cho mình.

- Lý Hữu nói đây là tính mạng của hắn, hắn giao mạng của mình cho muội giữ, sau này hắn ở lỳ trong nhà không ra nữa, chuyện của Tề vương phủ đều do muội ra mặt, muội làm tốt thì hắn ăn thịt uống rượu, muội làm không tốt thì hắn cùng muội ăn rau húp cháo.

Vân Diệp nói cho Tiểu Nha biết tâm tư của Lý Hữu xong liền bỏ mặc, tiếp tục ăn cơm. Lúc này Tiểu Nha mới nhớ sợi dây thừng này luôn đeo trên cổ Lý Hữu, trước kia mình muốn nhìn hắn cũng không cho, khi đánh hắn chảy máu mũi tên khốn kiếp đó không lau, mà đi kiểm tra dây thừng trước.

- Rốt cuộc là muội gả cho hắn, hay hắn gả cho muội? Trước kia đánh hắn thành ra như thế cũng không cho muội xem, hiện sao lại giao mạng cho muội?

Tiểu Nha không hề ngốc, chẳng qua từ bé được Vân Diệp chiều quá mức nên thoải mái làm theo ý thích không cần suy nghĩ, thêm vào tính cách quá hoạt bát, đầu óc chưa kịp suy nghĩ thì chân tay đã hành động rồi.

- Tên đó rất đáng thương, sau khi phát hiện mình sống thê thảm như người chết, hết cách, ca ca đành nói muội một lòng một dạ đợi hắn tới cưới, sau đó hắn liền sống lại.

Tiểu Nha nhăn mũi:

- Là muội không có cách nào mới phải cưới hắn, khắp thế giới đều biết ý chỉ của hoàng đế không thể làm trái, nếu không ma mới gả cho hắn, có điều nói thế cũng được, có thể cứu hắn một mạng, danh dự của muội tổn thất cũng không sao, dù gì muội là vị hôn thê của hắn.

Vân Diệp gắp miếng thịt bò lớn nhét vào mồm Tiểu Nha, y sớm biết kết quả này, thực ra Tiểu Nha mới là nữ nhân giữ phụ đạo nhất Vân gia, người ngoài chỉ thấy Tiểu Nha ngang ngược vô lý, Vân Diệp hiểu Tiểu Nha thà để mình ủy khuất chứ không muốn làm người khác khó xử, chỉ cần Lý Hữu chân thành đối xử với nàng, tên này cả đời sẽ sống vô cùng thư thái.

Ngày hôm sau trời vừa sáng Lý Hữu đã tới Vân gia, không mặc vương phục cũng không cưỡi ngựa, mặc bộ thanh sam, nách kẹp một quyển sách, dẫn theo thị vệ ngồi xe ngựa tới.

Thỉnh an nãi nãi, lại đi bái kiến Vân Diệp đang tản bộ ở hoa viên, bỏ lại thị vệ xuyên qua cổng vòm tới tú lâu của Tiểu Nha, tức thì giật mình, vì Tiểu Nha tay nắm lan can tầng hai chồng cây chuối, đu đưa như có thể ngã xuống bất kỳ lúc nào. Đây là yêu cầu của Thiên Ma Cơ, muốn múa tốt thì hai chân phải khỏe, nhưng nữ hài tử luyện chân to thì xấu xí, nên yêu cầu cổ tay Tiểu Nha phải khỏe, mềm dẻo phải cao, nên dùng chồng cây chuối luyện hai tay và cân bằng.

Lý Hữu chạy vội lên lầu hai, hốt hoảng bế Tiểu Nha xuống, vừa định khuyên thì Tiểu Nha trừng mắt lên:

- Phí công, giờ phải làm lại từ đầu.

- Vừa rồi nàng luyện công?

Lý Hữu giờ mới bừng tỉnh, cùng Tiểu Nha dựa vào lan can ngồi xuống, định xin lỗi thì thấy chiếc cổ trắng nõn của Tiểu Nha đeo sợi dây thừng của mình, tâm tình kích động, không biết phải nói gì, thì ra Vân hầu không lừa mình, Tiểu Nha thực sự thích mình. - Sợi dây thừng này do ngươi giữ gìn mới phải, sao lại đưa cho ta?

Tiểu Nha thấy phải hỏi cho rõ ràng, không để tên này tùy tiện kiếm cớ lừa mình:

- Ta không giữ được mạng của mình, đành giao cho nàng giữ, Tiểu Nha, từ nay về sau nàng mới là chủ nhân của Tề vương phủ, nàng làm gì ta cũng tán thành, dù tạo phản ta cũng theo nàng.

- Để cha ngươi trói hai chúng ta lôi ra chợ tây chặt đầu à?

Tiểu Nha đấm vào đầu Lý Hữu một cái:

Lý Hữu phì cười:

- Thế cũng tốt, ít nhất trên đường xuống suối vàng ta không cô đơn, ngoại công ta giết thúc thúc ta, lại phá mộ của gia gia ta, ta sinh ra đã mang tội, làm nhiều sai nhiều, không làm không sai. Nhưng Tề vương phủ còn nhiều cái miệng chờ ăn, phải nhờ vào nàng đó?

Tiểu Nha bất đắc dĩ nói:

- Vốn tưởng được làm một vị vương phi phong quang, ai ngờ thành ra thế này, ta ít ra còn có ca ca thương ta, mẫu phi ngươi ở thâm cung không giúp gì được ngươi, thật đáng thương. Hai kẻ thần chê quỷ ghét chúng ta kết bạn sống, nhất định phải sống cho ra sống, ngươi không thể làm việc, ta thì không sao, ngươi cũng biết, ta không thông minh lắm, nên ngươi phải ở sau lưng đưa chủ ý, ta đi làm, chỉ cần không tạo phản, ta không tin ai dám làm gì chúng ta.

Lý Hữu cười hì hì: - Nhất định rồi, ta học tập ở thư viện năm năm, lâu hơn bất kỳ ai, tuy không so được với đám yêu nghiệt, nhưng Lý Hữu ta cũng không phải hạng ăn chay, chúng ta kệ triều chính, chùm đầu kiếm tiền, không tin không có cuộc sống tốt đẹp.

Nếu người khác nói Lý Hữu đáng thương, nhất định khiến hắn phản ứng, nhưng Tiểu Nha nói thì lại khơi lên hùng tâm của hắn.

Kết quả này là tất nhiên thôi.

Binh khí trên giá ở diễn võ trường Vân gia đã hơi rỉ sét rồi, đây là chỗ của gia chủ, Vân Diệp một năm chẳng đụng vào binh khí một lần, có đụng vào cũng chỉ là đem đi lau, vũ khí trong nhà võ tướng lại rỉ sét thì thật mất mặt. Theo thông lệ thì vũ khí của gia chủ người khác không được đụng vào, cho nên Vân Diệp mặc áo gai đang nỗ lực dùng đá mài mài đi vết rỉ sét, vừa mài xong một thanh đao, định uống ngụm trà, ngẩng đầu lên phát hiện Nghiêm Tùng ngây ra nhìn mình, sau lưng là Lão Tiền mặt mày lo âu.

Vân Diệp chắp tay nói:

- Nghiêm huynh tới hàn xá có việc gì?

Nghiêm Tùng đáp lễ nói:

- Vân hầu có thể nâng một con sư tử đá nặng năm trăm cân lên, rồi đặt lên nóc nhà, cuối cùng tính toán đúng lúc ai đó đi qua, đẩy sư tử đá rơi xuống, đè bẹp hắn được không?

Vân Diệp suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Chuyện này lợi dụng một ít công cụ thì có thể dễ dàng làm được, nhưng mà đúng lúc dùng sư tử đá giết chết người qua đường thì khó lắm, thường khi giết người ta t hích dùng nỏ hơn.

Nghiêm Tùng gật đầu:

- Ta cũng nghĩ thế, hôm nay nhìn binh khí phủ ngài rỉ sét càng thêm tin tưởng. Nhưng sư tử đá của Vân gia từ phường Hưng Hóa chạy tới phường Vĩnh An, giữ ban ngày ban mặt đè chết người, bệ hạ muốn ta tới hỏi, làm sao hầu gia ngài làm được?

- Vớ vẩn, sư tử đá nhà ta làm sao có thể chạy được? Còn chạy tới phường Vĩnh An, cách nhau tận ba cái phường.

Vân Diệp gãi đầu:

- Thực ra không chỉ sư tử đá Vân gia tự chạy đi đè chết người, yêu đao của Trường Tôn Vô Kỵ cũng tự chạy tới Yên Lai lâu, dùng một chiêu xẻ người ta làm hai. Còn nữa, Lý Bằng Trình nhi tử của Lý Đại Lượng vừa mới về kinh thành, cùng người ta đi tửu lâu uống rượu, không cẩn thận ngã xuống cầu thang, hắn không sao, nhưng người bị hắn đè lên thì nát bấy, ruột cũng phòi ra từ hậu môn. Còn cả xe ngựa của lão thất phu Ngụy Trưng đang đi đột nhiên bánh xe rời ra, lăn từ trên dốc xuống đè nát đầu một người, huyện Trường An không dám xử, báo lên hình bộ, cuối cùng hình bộ giao cho bệ hạ. Bốn vị các ngài tước vị quá cao, trừ bệ hạ ra thì không ai dám hỏi tới, nên bệ hạ phái ta tới hỏi chuyện này là sao? Bệ hạ điểm danh việc này dứt khoát liên quan tới ngài.

Chương 1074: Câu đố

Vân Diệp càng thêm khó hiểu, những chuyện này thật hoang đường, mình đúng là không biết gì cả, có điều Trường Tôn Vô Kỵ, Ngụy Trưng, Lý Bằng Trình vừa kế thừa tước vị và mình đếu thành nghi phạm giết người thì thật là thú vị, cần phải đi xem sao. Trường Tôn Vô Kỵ thì thôi đi, lão này giết người như ngóe, giết một hai người chả là cái gì. Lý Bằng Trình thì luôn nổi danh bởi võ lực, đoán chừng ở mạc bắc giết người nhiều lắm rồi, đè chết người chẳng là cái chó gì. Ngược lại Ngụy Trưng làm chết người thì đáng xem, đi xem bản mặt của ông ta sau khi giết người nó ra làm sao.

Hai người dọc đường nói cười vào cung, tới trước Vạn Dân điện thấy cả ba đương sự đều ngồi ở tiền sảnh đợi Lý Nhị triệu kiến, đáng lý mà nói chết bốn người thì Lý Nhị không cần tự mình hỏi tới, hiện triệu tập hết lại, chứng tỏ thân phận người chết không đơn giản.

Trường Tôn Vô Kỵ thấy Vân Diệp tới cười khà khà:

- Vân hầu thật tài ba, sư tử đá trong nhà lại có linh tính, giúp ngươi giết người, đem so ra yêu đao theo lão phu mấy chục năm mới có bản lĩnh này, thật hổ thẹn.

Vân Diệp cười đáp:

- Nhà bá bá địa linh nhân kiệt, bảo đao có linh khí chẳng lạ, nghe nói bảo đao tự dùng chiêu, tiểu chất rất khao khát.

Ngụy Trưng hừ một tiếng:

- Bánh xe của lão phu có thể đè nát đầu người đúng là chuyện lạ trên đời, không biết vị cao nhân nào tính kế lão phu, hừ, cũng chẳng phải tính kế, e lão phu bị vạ lây.

Lý Bằng Trình ngẩng đầu nhìn trời, hai tay chơi trò bắt ngón cái, hiện giờ hắn vẫn không sao hiểu nổi thế nào mà mình có thể đè nát bẹp một người, từ tầng hai tới tầng một cao hơn một trượng, huống hồ mình lăn từ cầu thang xuống, không thể xảy ra chuyện này.

Ngụy Trưng không tha cho hắn:

- Nói xem, ba bọn ta đều dùng vật giết người, còn ngươi sao đè được chết người?

Lý Bằng Trình mặt mày nhăn nhó, chắp tay nói:

- Tiểu tử hôm qua uống vài ngụm rượu thôi, tối phải về nhà chăm sóc mẹ già, khi cáo từ không cẩn thận trượt chân ngã xuống, ngồi thẳng lên mới phát hiện đã đè bẹp người ta.

- Chúng ta chắc chắn bị người ta hãm hại rồi, nhưng rốt cuộc là ai làm, làm vậy vì sao, muốn đem sư tử đá của nhà ta tới phường Vĩnh An, trộm yêu đao của Triệu công, làm Bằng Trình trúng chiêu mà không biết, còn làm bánh xe Trình công trật ra còn khó hơn giết người, kẻ này muốn làm cái gì?

Vân Diệp suy nghĩ rồi hỏi Trường Tôn Vô Kỵ, ông ta là chuyên gia về loại chuyện này. - Còn làm gì nữa, theo trẫm lấy là lập uy, lấy danh các ngươi ra lập uy, nói không chừng có vị thế ngoại cao nhân nào đó xuất sơn, chuẩn bị dương danh ở kinh sư.

Lý Nhị từ phía sau đi ra, đặt văn điệp lên bàn, ý báo bọn họ xem. Vân Diệp nhìn xong liền biết người giết người là ai, nhưng mặt vẫn làm ra vẻ nghiền ngẫm, không lộ ra chút sơ hở nào.

- Vân Diệp, người bị sư tử đá của ngươi đè chết là Yên Hoằng Tín, không phải ngươi nói muốn đưa hắn tới Nam Hải canh đao hoang à? Sao lại đổi ý? Yên Hoằng Tín là cháu của Yên Vinh danh tướng tiền Tùy, nghe nói luyện võ học gia truyền tới đỉnh cao, hai tay nhổ được đinh, ngươi muốn giết hắn, đúng là cần phải dùng tới sư tử đá đè.

Vân Diệp cười khổ:

- Bệ hạ, vi thần chỉ nói thế thôi, muốn giết hắn thật đâu cần phiền phức như thế, chỉ cần tuyển hắn vào thủy sư Linh Nam, cho hắn đi canh đảo vừa hợp lý hợp tình lại hợp pháp, trên hoang đảo dù thần băm vằm hắn cũng không ai biết. Giết người giữa ban ngày ban mặt không có lợi.

Lý Nhị gật gù:

- Nói thế cũng đúng, xem ra ngươi không ít lần dùng cách này giết người không cùng đường, trong tay trẫm không có chứng cứ, mặc ngươi vậy. Có điều chuyện này các ngươi phải cho trẫm một câu trả lời, trẫm sở dĩ tới muộn là phải an ủi Âm phi, đệ đệ duy nhất của nàng bị đao của Vô Kỵ chém làm đôi, thế nào cũng phải cho nàng câu trả lời.

- Bốn cột trụ của Tề vương phủ là Âm Hoằng Trí, Yên Hoằng Tín, Tàm Quân Mô, Lương Mãnh Bưu đều chết không rõ ràng, trong đó hai người là hoàng thân quốc thích, các ngươi nói sao đây? Trẫm còn chưa tới chỗ Yên phi, hẳn cũng sẽ khóc lóc với trẫm một phen, trẫm kệ, song Tề vương Hữu không thể xảy ra chuyện, Vân Diệp, ngươi phụ trách an toàn của nó. Vô Kỵ, khanh toàn quyền xử trí việc này, sớm có kết quả, trẫm không muốn chuyện quái lạ làm lòng người hoảng loạn.
Vân Diệp và Trường Tôn Vô Kỵ, Ngụy Trưng nhìn nhau, phát hiện đều là vẻ mặt sáng tỏ trong lòng, Lý Nhị xưa nay làm việc không có chuyện qua loa cho xong, không đem nghi vấn làm rõ ràng, nhất định ông ta không bỏ qua, hiện giờ đưa ra yêu cầu ba phải, nhất định ông ta biết cái gì đó.

Từ biệt hoàng đế, bốn người rời cung, Trương Tôn Vô Kỵ nói:

- Ta đi làm việc theo yêu cầu của bệ hạ, dù kết quả thế nào, ba vị có phải đều chấp nhận?

Vân Diệp và Ngụy Trưng đều chắp tay nói làm phiền, Lý Bằng Trình bị Vân Diệp đá một cái mới vội vàng cảm tạ Trường Tôn Vô Kỵ, biểu thị bất kể xử lý thế nào cũng đồng ý.

Lý Hữu ở nhà mình, đương nhiên phải nói cho một tiếng, không làm phiền người khác, kẻ ngứa mắt đều bị chết rồi, dù sao cũng tốt. Lý Bằng Trình cưỡi ngựa đuổi theo hỏi Vân Diệp:

- Tiên sinh, rõ ràng bốn chúng ta bị oan, vì sao bệ hạ muốn chuyện chìm xuống, chẳng lẽ có nội tình, tiên sinh cho học sinh biết đi, học sinh vừa thế tập tước vị, chỉ lo sai sót.

- Bằng Trình, ngươi chấp nhận đi, chuyện này không tiện nói, người có thể làm ngươi trung chiêu mà ngươi không hề hay biết thì ngươi không đối phó nổi đâu. Bệ hạ rõ ràng là biết nguyên cớ, nhưng bọn ta đều không hỏi, nên ngươi cũng đừng hỏi, coi như chuyện này chưa từng xảy ra, phụ thân ngươi mới qua đời, ngươi tiệc tùng là bất hiếu, ngoan ngoãn ở nhà phụng dưỡng mẫu thân, đừng có ra ngoài.

Lý Bằng Trình tuy tò mò, nhưng Vân Diệp không nói, hắn đành ngậm miệng về nhà, nỗ lực nhớ lại chuyện xảy ra hôm qua mà không tìm ra manh mối nào, nghĩ tới người kia nếu muốn đối phó với mình, chẳng phải mình chết mà không hiểu ra sao? Như tiên sinh nói, mình không nên rời nhà thì hơn.

- Không cần nhìn ta, cữu cữu của ngươi không phải do ta giết, ba ngươi kia cũng thế, cha ngươi biết nguyên do, ta cũng biết, nhưng không thể nói với ngươi, chuyện này không liên quan gì tới ngươi hết, có một người muốn tuyên bố với thế gian sự tồn tại của hắn nên làm chuyện này, nói cho mẫu thân ngươi biết, đừng truy cứu, càng truy cứu càng nhiều vấn đề.

Sau khi biết tin, phản ứng đầu tiên của Lý Hữu là do Vân Diệp làm, dù sao tối hôm đó Vân Diệp uy hiếp Yên Hoằng Tín. Vì do Tiểu Miêu giết, Vân Diệp thấy không cần phải chịu tội thay khiến Âm Phi hận mình, dù thế nào Âm Hoằng Trí là đệ đệ duy nhất của bà ta.

Lý Nhị ở trung cung cũng đang rối ruột, Yên phi đã mời ba lần rồi, ông ta không biết phải nói thế nào với Yên phi, phải đợi khi Trường Tôn Vô Kỵ đưa ra kết quả mới được, cái thuật kê minh cẩu đạo chết tiệt, Đoàn Hồng không luyện thành hoàn toàn, Vô Thiệt cũng thế, rốt cuộc là ai luyện được hết.

Kê minh cẩu đạo nghe qua giống như thủ đoạn hèn hạ, nhưng ai dám tin năm xưa Mạnh Thường Quân dựa vào học gà kêu, chó bò từ môn khách mà vượt qua được quan ải của Tần. Đừng quên, khi đó pháp luật nghiêm ngặt cực độ, nếu không có thần kỹ hơn người, Mạnh Thường Quân căn bản không thể lén vượt qua ải.

Đoàn Hồng này nói không thể tra xét, không thể hỏi tới, vì thuật Kê minh cẩu đạo tối cao là giết người trong vô hình, không ai biết bị mưu sát, người kia cố ý bày thủ đoạn giết người ra, chính là cho người đời biết, bản thân đã luyện thành Kê minh cẩu đạo rồi.

Đối với loại hiệp khách này, Lý Nhị cũng cảm thấy bất lực, như giọt nước giấu trong biển khơi, làm sao tìm ra được? Thiên Hạ vẫn lấy bình an ổn định làm chủ lưu, đế vương tuyệt đối không thể tự ý dùng toàn bộ quốc lực đi tra xét, nói không chừng lại phản tác dụng. Đoàn Hồng vẫn đang nghiên cứu sư tử đá, thanh đao, và bánh xe ngựa, tất cả đã mang vào cung, mong Đoàn Hồng Tim ra manh mối, luyện thành môn công phu kỳ quái này.

Chương 1075: Sắc thu trong mê lâm (1)

- Ông chẳng phải nói Tiểu Miêu luyện Tuy Quy Thọ gì đó à? Vì sao lại thành Kê minh cẩu đạo? Đừng nói người khác tò mò, lão phu cũng thắc mắc sao Tiểu Miêu có thể chuyển sư tử đá lên nóc nhà, nghe nói ngói trên nóc nhà không vỡ viên nào.

Ở một tiểu viện u nhã trong Vân gia, Lưu Phương hỏi Vô Thiệt.

- Phật nói, không thể nói, không thể nói, kẻ kê minh có thể hòa vào đàn gà, kẻ cẩu đạo không lưu lại vết tích, hai thứ phụ họa với nhau, không thể thiếu cái nào. Nếu như không có Quy Tuy Thọ dẫn dắt, kê minh sẽ bị bẻ gãy cổ, cẩu đạo bị chủ nhân đánh chết. Lão phu cũng không ngờ võ học của Tiểu Miêu đã tiến triển tới mức này, nghe nói thư viện đem chuyện quỷ dị này thành nghiên cứu cao ấp, không biết có ai phá giải được không?

Quyền lợi của Vượng Tài bị uy hiếp cực lớn, đây là điều khiến nó không thể chấp nhận! Lúc trước chỉ có một loại động vật có thể chạy khắp nơi trong thư viện là chính nó, giờ khắp nơi toàn thứ béo tròn khoang đen khoang trắng, Lệ sơn là nơi mình thích đái bậy nhất, hiện có mấy con quái vật nằm ngửa bụng trên đó, Sấu tuyền là nơi mình hóng mát, nay toàn quái vật uống nước, Vượng Tài muốn đuổi hết quái vật đi, không cho chúng cướp địa bàn của mình.

Vân Diệp cố chen lên chiếc xe gấu mèo cùng Lý Cương, lão tiên sinh tuy bất mãn nhưng vẫn nhích người sang một bên nhường cho y ít chỗ trống.

- Lão nhân gia người viết thư quá đáng sợ, hồn phách tiểu tử sắp bay mất rồi, cuống cuồng về nhà, nghe ngóng lão nhân gia an khang mới dám tới gặp.

- Vượt qua được rồi, đoán chừng còn thêm được hai năm nữa, Tiểu Diệp, có phải ngươi rất sợ bệ hạ?

Lý Cương chưa bao giờ nói thừa lời, vào thẳng vấn đề luôn, ông luôn bảo già rồi, không có thời gian khách sáo với người khác.

Câu hỏi này làm Vân Diệp hơi xấu hổ, không biết trả lời thế nào.

- Ngươi hiến chiếc Đại Đế cho bệ hạ, đồng thời chế định quy củ nghiêm ngặt, lão phu liền biết lòng ngươi sinh ra sự sợ hãi, sau đó lại không phản đối gả Tiểu Nha cho Lý Hữu, lão phu liền xác định ngươi đang sợ. Cho lão phu biết, ngươi sợ cái gì? Không nỡ bỏ chút phú quý kia hay vì người nhà.

- Nam tử đại trượng phu mà sợ đầu sợ đuôi tới mức như ngươi còn gì vui sướng nữa, người có đời cây cỏ có mùa, thời gian qua nhanh, quá vội, đôi khi làm người ta không kịp nghĩ cả đời mơ mơ hồ hồ sống hết thế nào.

- Lão phu sống lâu như thế, thấy người tài chí cao tuyệt, rõ ràng có thể làm được rất nhiều việc lại bị tâm tính của mình làm lỡ, cuối đời vẫn không ai biết đến, e ngại là đại kỵ của người làm việc lớn.

Vân Diệp chua chát nói:

- Học sinh vướng bận quá nhiều, tổ mẫu, thê tử, con cái, Vượng Tài, rồi bằng hữu, gánh nặng trên vai quá nhiều, đôi khi không dám đi quá nhanh. - Chiếc Đại Đế dù sao chỉ là món đồ chơi thôi, còn gả Tiểu Nha cho Lý Hữu là học sinh cân nhắc xong mới làm, học sinh biết lấy hạnh phúc của muội tử ra tính toán là không đúng, nhưng không biết phải phản đối ra sao.

- Nói lớn lao một chút là học sinh tận lực muốn để quốc gia bình ổn đừng xảy ra biến cố, còn đơn giản chút là tính cách của Tiểu Nha định sẵn nó muốn hạnh phúc cả đời rất khó, người có thể bao dung nó quá ít. Thiên Ma Cơ tận lực dạy bản lĩnh cho nó, làm nó ngay từ đầu đã không khao khát chuyện hạnh phúc nam nữ, học sinh thăm dò mấy lần, Tiểu Nha thực sự không hề thích nam tử ưu tú, chẳng lẽ lão nhân gia không phát hiện sao? Tiểu Nha quấn quít học sinh quá mức.

Lý Cương nhắm mắt lắc đầu:

- Đúng là nghiệp chướng, ác ngươi nhìn trúng bản lĩnh Tiểu Nha học được chứ không phải bản thân nó, lão phu còn gì để nói nữa, Thiên Ma Cơ không phải thứ tốt đẹp, tạp học của hậu cung giỏi xâm chiến lòng người, Tiểu Nha khó tránh khỏi bị đầu độc, may mà đứa nhỏ này bản tinh thiện lương, học những bản lĩnh đó dư sức giữ mình. Nếu là thế ngươi đừng trách lão phu đem một nửa kẻ ti tiện còn lại tặng cho Tiểu Nha, những người trong tay Lan Lăng công chúa đã bị hoàng hậu xâm thực hết rồi.

- Tiểu Nha theo Thiên Ma Cơ học thứ âm độc, dùng nhiều sẽ hại dương thọ, để Tiểu Nha tới hầu hạ lão phu vài ngày, lão phu dạy đứa bé này biết làm chuyện quang minh chính đại ra sao.

Con gấu méo kéo hai người tới chỗ ánh mặt trời sung túc nhất trước giả sơn rồi dừng lại, Lý Cương đã ngủ say, nói nhiều như thế với ông là một gánh nặng, Vân Diệp nằm dưới ánh mặt trời, cảm thấy rất thoải mái.

Đại nghiệp chinh chiến của Vượng Tài vẫn đang tiếp diễn, chỉ cần nhìn nó oai phong lẫm liệt đuổi mấy con gấu mèo chạy tứ tán là biết nó khoái lạc thế nào, vó trước đá đít con gấu mèo chạy chậm, con gấu mèo đó vội lao đi. Khi trong tầm mắt không còn con gấu mèo nào nữa Vượng Tài mới lười nhác nằm xuống, ánh mặt trời chiếu lên người có hơi ngứa, liền khoai khoái lăn lộn trên mặt đất gãi lưng, làm đất bay mùi mịt, con ngựa màu mận chín đẹp thế mà biến thành màu vàng của đất.

Trên không trung của mê lâm bốc lên mảng mây đen, phát ra tiếng rền nho nhỏ, Vân Diệp giật mình, ong giết người sinh sôi tới quy mô này không thể, đây là thư viện, chẳng may chúng bay tới thì thành đại họa. - Khỏi lo, đám ong đó chưa bao giờ rời rừng nửa bước, lão phu có thể sống được tới bây giờ là dựa vào ngày ngày ăn ấu trùng ong, Hỏa Trú đã có thể khống chế đàn ong này rồi, thư viện thế nào cũng phải có phương thức phòng thủ, binh mã không hợp, chúng ta dùng độc vật uy hiếp cũng được.

Lý Cương rõ ràng vừa rồi còn ngáy, vậy mà chớp mắt đã nói chuyện, không biết vì sao chết lượng giấc ngủ của ông lại kém tới mức này. Gió nổi lên, Vân Diệp đắp chăn cho ông, bảo phó dịch đưa ông về nhà nghỉ ngơi, bản thân quyết định vào mê lâm xem sao.

Kéo dây thừng, Hỏa Trú liền xuất hiện trên con đường nhỏ, nhìn thấy Vân Diệp liền vô cùng cao hứng, mới y vào nhà mình, một viện tử không lớn, trong sân còn trồng ít rau xanh, trên chiếu phơi đủ loại rau khô. Một phụ nhân lấy khăn tay buộc đầu đang xoay lưng cùng đứa bé lật rau trên chiếu, thấy Vân Diệp liền thi lễ rồi vào phòng, chẳng bao lâu mang ấm trà ra để trên bàn, rồi tiếp tục việc của mình.

- Sao thế, ngươi định không xuất sĩ à?

Vân Diệp nhìn hoa cúc nở rộ ở góc tường phía đông, chẳng lẽ đây là tiếng lòng của Hóa Trú.

- Không xuất sĩ, chưa nói vô vị, lao tâm lao lực lại vô ích, hiện giờ học sinh sống tiêu diêu tự tại vì sao phải đeo gông cùm lên người? Bình thường không ai dám tới gần mê lâm, cũng không ai muốn tiếp nhận, đành do học sinh quản lý, thuận tiện làm chút nghiên cứu. Ở cùng với độc vật lâu, phát hiện chúng cũng hiểu tính người, ví như đám ong kia, chỉ cần mỗi năm học sinh nhớ phân tổ, chúng sẽ quy củ ở trong rừng tranh đấu với nhện, bọ cạp.

- Học sinh nghe nói người Nam Cương có thói quen chế cổ, tự mình cũng thí nghiệm một chút, hiện đã tới đời thứ sáu, lợi hại nhất là một con bọ cạp, đã biến thành màu đỏ, to bằng nửa lòng bàn tay.

Hỏa Trú nói vô cùng phấn khích, giơ ngón tay lên:

- Mỗi ngày học sinh lấy máu nuôi nó, nghe nói ba năm là thành, còn thêm một năm nữa, không biết nó có thành cổ được không, học sinh rất mong đợi.

- Ta nghe nói mê lâm bị cháy, tổn thất lớn không?

- Một chút, mất ít nhện và bọ cạp, kiến và ong không tổn thất gì, Trường An quá lạnh, không thích hợp loài này sinh sống, đàn kiến đã suy yếu rồi, tính tình không còn hung dữ như đời đầu, học sinh tính thêm ba bốn năm nữa là không còn khác gì kiến bản địa, đoán chừng do tạo giao gây ra.

Hỏa Trú không nói tới vận mệnh của kẻ phóng hỏa, Vân Diệp cũng không hỏi tới.

Chương 1076: Sắc thu trong mê lâm (2)

Uống trà một lúc, Hỏa Trú bôi ít dịch lên giày Vân Diệp, bản thân lại không làm thế, dẫn Vân Diệp đi vào sâu trong rừng.

- Sau này mê trận cũng không thể để người khác tùy tiện đi vào nữa, nơi đó đã là lãnh địa của bọ cạp, rất nhiều bọ cạp lớn an gia ở đó, học sinh vào cũng bị công kích, mê trận hiện đã thực sự thành tử địa.

Vân Diệp không xa lạ gì độc vật, nhìn mạng nhện chi chít trên cây, con bọ cạp đen xì xì đi đi lại lại dưới lớp lá khổ, cả khu rừng im phăng phắc, một tiếng chim kêu cũng chẳng có.

- Hiện giờ độc vật nơi này đã tự cân bằng, không cần chúng ta chuyên môn cho ăn, kiến không sinh sôi được nữa, đại bộ phận bị nhện và bọ cạp ăn mất. Khi tiên sinh đi mang theo ít mật ong và trứng ong, là loại ong sinh biến dị, làm ra mật thơm nức, Tôn tiên sinh nói đây là thứ bổ dưỡng tuyệt phẩm, sản lượng quá ít, chỉ mấy vị lão tiên sinh được dùng. Ly Thạch tiên sinh thi thoảng lấy mấy con rết nhắm rượu, bọ cạp và nhện thì các tiên sinh không ăn, chỉ có học sinh và Tôn tiên sinh ăn một chút, tiên sinh có muốn thử không?

Hỏa Trú nỗ lực tiến cử cho Vân Diệp mấy món ăn mới của hắn, hi vọng Vân Diệp cũng ăn bọ cạp và nhện, như thế các tiên sinh thư viện nhìn mình sẽ không quá mức kỳ quái.

- Bọ cạp đảo mỡ thì ta còn có thể ăn, nhện miễn đi, lông lá trông ảnh hưởng tới khẩu vị, có điều ta biết mùi vị nhện cũng không tệ. Ngươi cho ta nhiều mật ong chút, bên cạnh nhiều lão nhân gia, chia cho họ, sau này hình thành chế độ đi, mỗi người bao nhiêu đều có tỷ lệ, đừng cho người khác.

Vân Diệp lấy làm lạ nhất là đám bọ cạp, nhện thấy Hỏa Trú là né trách, chân mình bôi thuốc mà vẫn có một hai con bọ cạp mù mắt giơ càng lên. Đồ tể giết chó không sợ chó, con chó hung ác nhất thấy họ cũng trở nên ngoan ngoãn, tình hình của Hỏa Trú chắc cũng giống thế.

Tới cuối thu rồi, gió thổi lá cây rụng rào rào, Hỏa Trú đuổi đám độc vật chiếm cứ trong đình, trong phòng đá đặt một hàng tủ sắt chỉnh tề, Vân Diệp mở một cái tủ trong đó ra, kiểm tra thứ mình để bên trong, mỗi lúc như thế Hóa Trú đều lui ra ngoài phòng.

Thứ không đáng tiền nhất là ba tấm ngọc bài, thứ đáng giá nhất là chiếc di động đặt trong lụa, nhìn pin lấy ra, không biết còn dùng được không, Vân Diệp không vội thử, thứ này mở ra một lần là thêm một lần thống khổ, nếu có thể hãy để nó tự biết mất trên đời...

Ở nơi cách biệt với thế giới này Vân Diệp mới thấy chút tự do, vừa rồi Lý Cương nói y khiếp sợ là nương tình rồi, cảm giác Lý Nhị gây ra cho Vân Diệp không thể dùng sợ hãi để hình dung, có lẽ từ khủng bố chính xác hơn.

Khi có một thân một mình cái gì cũng dám làm, xảy ra chuyện cũng không sao, cùng lắm dẫn Vượng Tài tiếp tục lưu lãng, Đại Đường rộng lớn, kiếm nơi ẩn thân rất dễ dàng. Nhưng khi gánh trách nhiệm của Vân gia lên lưng thì nửa lá gan đã đi nuôi chó, đến khi con sinh ra thì mất hẳn, chỉ còn lại chút xíu thôi, rồi từng đứa con ra đời, cuối cùng thành tính nhát như chuột. Tuy nói nam nhân đều như thế, càng sống càng nhát gan, nhưng bị cổ nhân chỉ ra giáo huấn, lòng Vân Diệp đầy chua xót và ủy khuất.

"Cẩu lợi quốc gia sanh tử dĩ, khởi nhân phúc họa tị xu chi", người như thế ở Đại Đường nhiều lắm, Vân Diệp chỉ muốn sống thọ chút, nhìn con cháu thành người, đeo tang cho lão nãi nãi, rồi đợi đám Vân Thọ đeo tang cho mình, cuộc sống vốn phải như thế. Hiện giờ có biến cố, không biết đám Lý Cương gửi gắm hi vọng gì vào mình, mang cái hi vọng này lên còn có thể hô phong hoán vũ trên triều, Vân Diệp thấy Lý Cương đánh giá mình quá cao rồi.

Đã liên quan đến sinh tử của một quốc gia, thì dù là phúc hay họa cũng không né tránh.

Bọn họ không biết Lý Nhị càng nhiều tuổi càng biến thái, cứ tưởng ông ta sẽ mãi mãi anh minh, nhưng không hề biết rằng ông ta đã mất sự tự tin của thời thiếu niên, chỉ biết dựa vào giết người để đề cao cảm giác tồn tại của bản thân.

Tần hoàng như thế, Hán vũ cũng như thế, Đường tông bằng vào cái gì thoát ra được? Nhà Phòng Huyền Linh bị diệt môn, nhà Đỗ Như Hối cũng tan tác, Ngụy Trưng chết rồi còn bị lôi lên quất xác, Vân Diệp không cho rằng mình phạm sai lầm, Lý Nhị sẽ niệm tình cũ mà tha cho, hiện giờ Hầu Quân Tập còn bị giam trong nhà lao kìa.

Tịch dương chiếu xiên xiên qua ô cửa sổ gian phòng đá, chiếu lên ba tấm ngọc bội, cái mặt quỷ dữ tợn hiện ra trên tường, lần này Vân Diệp không ngủ, y nhìn ba tấm hoa văn, không kinh hãi, không hoảng loạn. Quan sát một chút địa thế cùng ánh sáng, liền thu ngọc bội lại, bao năm xông pha trận mạc rồi, y có thể bình tĩnh đối diện với biến cố, nếu như trong ngọc bội quả nhiên ẩn chứa bí mật, vậy không thể chia sẻ với người khác...
Hỏa Trú nhìn thấy Vân Diệp đi ra, hai người nói cười về nhà, nhiều năm không gặp, chú nhóc nô lệ năm xưa đã thành nam tử. Hâm một bầu rượu, ngồi bên bếp lò nướng ong nhấm rượu, nghe Hỏa Trú kể thay đổi của thư viện ba năm qua.

- Nguyên Chương tiên sinh sai người đào sơn động ở hậu sơn, nói thư viện sau này cần cất điển tịch trong sơn động, Công Thâu lão tiên sinh rõ ràng sắp chết rồi, nghe thấy tin này liền sống lại, nhất định muốn tự mình thiết kế. Vì có bố trí cơ quan hay không mà hai ông già tóc bạc phơ chửi nhau, thề cả đời không qua lại, hôm qua học sinh mang mật ong tới lại thấy họ ngồi uống trà với nhau.

- Kim Trúc tiên sinh năm nay chưa tới năm mươi đã yêu cầu sau khi mình chết moi não và nội tạng mình ra, để lại thân xác của mình là được, còn nói ông ta tìm được một số nghiên cứu liên quan tới linh hồn trong mộ cổ, chuẩn bị thí nghiệm trên người.

- Duyên Lăng tiên sinh trở nên cô độc vô cùng, trừ khi có tiết, nếu không không rời Quan Tinh Đài một bước, còn nhờ cao thủ toán học của thư viện giúp ông ta tính quỹ tích vận hành của sao, xem ra sắp có thành quả.

- Còn có Hiên Nhân nghiên cứu quan hệ lang tộc, kết cục rất thảm, vì tới quá gần bầy sói mà bị lang vương dùng móng vuốt hủy dung mạo, thiếu một con mắt, mũi cũng chỉ còn một nửa. Vết thương lành rồi ông ta tìm thợ làm một cái mặt nạ, hiện thư viện gọi ông ta là thiết diện tiên sinh, có điều gần đây ông ta lại đi tìm bầy sói kia, vì sắp tới mùa đông, ông ta muốn xem đàn sói phân chia phối ngẫu và thực vật thế nào.

- Hiện Trường An hay nói thư viện Ngọc Sơn phải gọi là thư viện kẻ điên mới đúng, chuyện Ngụy vương ném đá bị người ta biết rồi, đều nói hắn chuẩn bị cho người lên máy ném đá ném đi, xem con người có thể bay được không?

Tửu lượng của Hỏa Trú rất tệ, nửa bầu đã ngà ngà say, mặt bị lò than nướng đỏ rực, xem ra hắn rất hài lòng cuộc sống hiện tại, thậm chí có thả nói thỏa mãn vô cùng.

Vân Diệp xác một vò mật ong, một túi nhộng ong theo đường nhỏ rời mê lâm, từ xa nhìn thấy Vượng Tài đợi mình, thấy Vân Diệp ra, lập tức nhào tới, lấy đầu dụi vào lòng Vân Diệp tìm kiếm an ủi, lông nó rối tung, chân còn có viết máu ngang dọc, Vân Diệp nổi giận, Vượng Tài chưa bao giờ bị thiệt thòi lớn như thế, kẻ nào làm?

Phó dịch Vân gia run rẩy đứng bên, thấy hầu gia cuồng nộ, vội vàng tới giải thích, không ai dám đối phó với Vượng Tài, vì trời tối, gấu mèo tới giờ cho ăn, cho nên tất cả đều tới, Vượng Tài chạy đến đá đổ máng ăn, định đuổi gấu mèo đi, kết quả bị bầy gấu mèo vây công, họ khó khăn lắm mới đuổi được đàn gấu mèo đi, Vượng Tài liền thành ra như thế này.

Ông trời ơi, sao lại dám đi quấy rấy dã thú ăn uống chứ, Vân Diệp đau lòng ngồi xuống kiểm tra thương tích cho Vượng Tài, may là không nghiêm trọng, lấy kim sang dược ra từng chút từng chút rắc lên vết thương của Vượng Tài...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau