ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1066 - Chương 1070

Chương 1067: Chưa về nhà đã loạn

Vượng Tài đột nhiên khép miệng lại, lén lút kéo xe nhích lại gần đội ngũ, đồng thời vẫy đuôi đánh thức Vân Diệp ngủ gật. Vân Diệp thấy dáng vẻ cảnh giác của Vượng Tài liền biết có phiền phức rồi, nhưng y không nghĩ ra mình ở trong quân đội hùng mạnh nhất, sao có thể gặp nguy hiểm.

Không riêng Vượng Tài, ngựa của mấy lão tướng cũng hí vang, chó Vượng Tài phát ra tiếng gầm gừ trong cổ họng, kiểu này là có dã thú cỡ lớn tới rồi. Gặp ma sao, dã thú dám đánh quân đội?

Lý Nhị cách đó không xa cười ngông cuồng:

- Không dễ, trẫm tưởng ngươi nhịn được, không ngờ sắp rời núi ngươi vẫn theo tới.

Nói xong đá một phát vào con gấu buộc cạnh xa giá, con gấu đó kêu rầm rĩ, chắc là ngửi thấy mùi mẫu thân, càng kêu càng to.

Vân Diệp thề chưa bao giờ thấy con gấu to như vậy, tấm thân như hòn núi thịt từ trên núi lăn xuống, lao thẳng vào đội ngũ, trên người nó chi chít mũi tên, tên căn bản không xuyên qua được lớp da dày của nó, tát một con chiến mã, chiến má hi vang đè kỵ sĩ dưới người, tiếng xương gãy làm Vân Diệp cách rất xa cũng nghe thấy.

Đám thị vệ rất ăn ý né tránh, con gấu rống lên lao về phía Lý Nhị cầm cung tiễn, mũi tên thứ nhất của Lý Nhị trúng ngay hõm ngực của con gấu, đó là vị trí yếu ớt nhất của nó.

Vân Diệp có chút thương cảm, con gấu chẳng qua là muốn cứu con, có cần giết nó không? Lý Nhị quá vô sỉ, có giỏi thì một chọi một đi.

Vô vị, Lý Nhị bắn ba mũi tên con gấu cực lớn kia hoàn toàn toi đời, nằm trên mặt đất chảy máu, trong đó một mũi tên xuyên qua mắt đâm vào não con gấu, Nghiêm Tùng cầm đao đập vào đuôi mũi tên, mũi tên xuyên qua phía kia, con gấu không thở nữa.

Chẳng qua là giết con gấu thôi mà cả đội ngũ reo hò, không hiểu mấy vạn người giết một con gấu có gì đáng đắc ý, quay lại hỏi Lão Trình, Lão Trình khinh bỉ nói:

- Tiểu tử, giết vua trong núi còn hơn lên trận chém tướng đoạt cờ, là vinh diệu lớn, đương nhiên bắt sống càng giỏi.

Nói xong gia nhập đoàn người hoan hô.

- Bệ hạ bắt hổ bắn gấu, Đại Đường ta ắt quốc thế sáng sủa, thần chúc mừng bệ hạ.

Phòng Huyền Linh chúc mừng xong, lập tức lại có vang hò dậy đất, khẩu hiệu không ngờ là "vạn thắng" mà khi lên trận mới có.

Vân Diệp chẳng bận tâm lắm thứ nà chỉ quan tâm cái tay gấu béo núc kia phải xử lý thế nào, hiện giờ tới mùa thu, con gấu này toàn thân đầy nhựa thông, ắt chuyên môn đi moi tổ ong lấy mật, hai cái tay gấu chắc chắn toàn kết tinh của mật ong, thêm vào các loại sữa quả, hai cái tay gấu nhất định đã ướp tốt, chuẩn bị mùa đông con gấu không việc gì làm mút tay, giờ toàn bộ để Lý Nhị hưởng lợi. Vân Diệp rất hi vọng Lý Nhị cho mình hai cái tay gấu, như thế tốt hơn ngồi xe dê. Lý Nhị rất hẹp hòi, giữ lại tay gấu, chỉ biết chà đạp đồ tốt, Vân Diệp nguyền rủa mấy câu, lại nằm xuống xe, theo đại đội tiến lên, thêm một ngày nữa là tới Quan Trung, tâm tình mọi người đều cực tốt.

Ngụy Trưng mặt dày leo lên xe ngựa, ngồi bên Vân Diệp nói:

- Vân hầu tâm địa thiện lương làm lão phu bội phục, không ngờ Vân hầu quỷ kế đa đoan lại lộ sơ hở lớn như thế ở chuyện này, khi Vân hầu khóc, lão phu lòng đầy chua xót, người khác đều cười, chỉ lão phu hiểu tâm tình Vân hầu khi đó.

- Tâm địa thiện lương là tốt, không nên học lão phu làm chuyện tuyệt tình, không lợi gì cả, cho dù giải quyết xong việc vẫn nhiều thêm sát khí, bớt đi chút bình hòa. Lão phu sắp vào tuổi già, nếu không phải nhờ Vân hầu và Tôn tiên sinh chữa khỏi hai mắt, e rằng lúc này đã cáo lão, về sau cần người trẻ tuổi các ngươi gánh vác nhiều hơn.

Vân Diệp không ngồi dậy tiếp, lười biếng ngáp dài:

- Không, ta về Trường An chuẩn bị hưởng thụ một phen, vất vả bao năm, ngày tháng tốt đẹp chẳng có mấy, vừa rồi ta còn suy tính làm sao lấy được hai cái tay gấu từ chỗ bệ hạ, triều đường để ngài chơi, ta hiện giờ quá thối rồi, cứ sống cuộc đời phú ông là tốt nhất.

Ngụy Trưng cười khà khà:

- Phú quý của ngươi là do ngươi dùng khoai tây và vất vả đổi lại, hưởng thụ một chút cũng là hợp lý, nhưng tiểu tử này, triều đường là cái vũng bùn, ngươi đã lăn lộn trong đó lâu như thế, muốt sạch sẽ rút đi là nằm mơ. Có biết khi lão phu tuần thị thư viện Ngọc Sơn, khi kiểm tra độc vật trong sơn động, vô tình phát hiện ra một số thứ, rất kỳ quái, một cái là niêm phong của hoàng gia, cái còn lại là niêm phong của Vân gia, thứ của bệ hạ thì lão phu không có quyền mở ra, thứ của nhà ngươi thì không làm khó được, kết quả thì ra bên trong là...
Vân Diệp mở mắt ra:

- Thì sao nào, dù tất cả phát hiện ra ta cũng chẳng sợ, chẳng lẽ ông đi mật báo? Giết chết vài kẻ có gì to tát, ta là huân quý, thê nữ chịu nhục sao có thể bỏ qua.

- Tất nhiên lão phu không mật báo, nhưng e rằng người Thổ Phồn không chịu thôi, Lộc Đông Tán sống ở Đại Đường ba năm đã am hiểu lắm rồi, ta nghe nói mê lâm của thư viện luôn có hài cốt được khiêng ra, trước khi bệ hạ tới Nhạc Châu, thậm chí mê lâm bị hỏa hoạn, bệ hạ nổi giận sai người điều tra, nhưng không có chút tung tích nào. Xem ra người Thổ Phồn từ đầu tới cuối đều cho rằng chuyện kia do ngươi làm, cẩn thận, đừng để thảm cảnh nhà Trương Lượng xảy ra lần nữa.

Mồm Ngụy Trưng là cái mồm quạ, khó mà nghe được tin tức tốt, còn tưởng ba bốn năm qua đi, người Thổ Phồn đã quên đồng bạn đã chết rồi chứ.

Có điều Ngụy Trưng nói thì phải chú ý, nếu Lộc Đông Tán dám tới kiếm chuyện thì nhất định phải giết chết, lưu lại hậu họa không hay, dù sao bệ hạ đã thu nửa tang vật, thành minh hữu rồi, giết chết Lộc Đông Tán cũng chẳng hề gì, Lý Nhị hiện giờ không để tâm lắm với chuyện nước ngoài.

Chủ ý đã định, tâm tình liền tốt hơn, Ngụy Trưng cười:

- Vân hầu toàn thân sát khí, chẳng lẽ định đánh nhanh diệt gọn? Với nhân mạch của ngài, âm thầm xử lý Lộc Đông Tán không thành vấn đề, nhưng hiện Lộc Đông Tán đang ở trong biệt viện của Trường Tôn Vô Kỵ, e là không dễ ra tay đâu. Hiện Lộc Đông Tán một lòng muốn tác thành hôn sự giữa công chúa Đại Đường và Thổ Phồn vương đấy. Nói đi, lão phu tham khảo cho, người trẻ tuổi nóng tính, không tính xa để xảy ra sai sót thì không hay.

Gặp ma rồi, từ lúc nào lão già này tốt tới mức có thể cùng hợp mưu giết người, chuông cảnh báo trong đầu Vân Diệp vang lên, phải tập trung vạn phần tinh thần, không thể mắc lừa lão lần nữa.

- Làm gì có, tiểu tử định xây nhà thành bảo lũy, cả nhà đóng cửa lại sống, cho Lộc Đông Tán một nghìn cái gan cũng không dám tới Vân gia trang tử hành hung.

Lời của Lão Ngụy không thuể hùa theo, nếu không có khi lại rơi xuống hố, lão ta và Trường Tôn Vô Kỵ bất hòa, nếu mình bị lợi dụng thì thành thằng ngu.

- Ha ha ha, không tin lão phu à? Thôi vậy, dù sao ngươi cũng cẩn thận một chút, lão phu thấy Lộc Đông Tán tựa hồ cực kỳ hận ngươi, e rằng không chỉ vì ngươi giết người của ông ta, thứ ngươi trộm mất chắc mang ý nghĩa sâu xa hơn.

- Bệ hạ ủng hộ Bổn giáo là do tiểu tử kiến nghị, Lộc Đông Tán và Tùng Tán Can Bố muốn diệt Bổn giáo, vì ứng phó với Bổn giáo, Tùng Tán Can Bố đã cưới công chúa Xích Tôn của Nê Bà La, lại muốn đưa Phật giáo của Nê Bà La vào Thổ Phồn đối phó với Bổn giáo, nghe nói đã có cao tăng Thiên Trúc tới Thổ Phồn, đang tuyên truyền Phật pháp. Bệ hạ trước kia ghét Bổn giáo ngu muội, nhưng ta nói vì sao phải dạy người Thổ Phồn thông minh, Thổ Phồn càng ngốc càng có lợi cho Đại Đường...

Ngụy Trưng giơ ngón cái lên khen ngợi, nhảy xuống xe ngựa, đứng bên đường nói:

- Về tới Trường An thì hưởng thụ cho tốt, thiên hạ thái bình, chúng ta nên ngủ giấc ngon.

Chương 1068: Khúc ca trở về (1)

Xem ra người định sống hưởng thụ không phải chỉ có mình, trước kia Phòng Huyền Linh không quan tâm tới việc nhà cũng hỏi tới chuyện hiệu thuốc. Đỗ Như Hối ăn mặc không khác gì chưởng quầy bán lương thực. Mấy năm qua thêm nhiều luật pháp, chuyện gì cũng có quy củ tuân theo, chính trị nhẹ nhàng hơn nhiều, chỉ là không biết Vân Diệp thấy nắm cát rời thế này có sốt ruột không?

Tới hẻm Hổ Khiêu, đại đội nhân mã lại lần nữa cắm trại, hiện không lo tới tiếp tế nữa, quan phủ đương địa tặng vô số rau xanh lợn dê, tới Quan Trung giàu có, tất nhiên thuận lợi.

Lão Tiền tới, thấy Vân Diệp khóc lớn một trận, báo cáo với Vân Diệp chuyện trong nhà, sau đó lần lượt bài kiến lão nãi nãi và Tân Nguyệt. Đám Tiểu Nha đã như bầy ong ùa tới xe ngựa Lão Tiền mang đến, tìm đồ của mình.

Lão Trang không tới, nghe nói gần đây trong trang không yên ổn, tối luôn có trộm, đặt bẫy mấy lần không bắt được, Lão Giang đã nổi khùng, chuẩn bị dùng tới nỏ cứng, bất kể sống hay chết đều phải tiêu diệt toàn bộ gian tặc trước khi chủ gia về.

Đại nhi tử của Hứa Kính Tông tới bái kiến Vân Diệp, vì hôn sự của hắn và Tiểu Đông đã xác định vào năm nay, sau khi Tiểu Nha xuất giá sẽ tới chúng, chuyện này thương lượng từ mấy năm trước rồi, Hứa Ngang đều là nhân tài xuất chúng giống phụ thân, Tiểu Đông nhìn thấy lần đầu đã thích mê.

- Vân hầu, con ta ra sao? Không phải ta tự khen chứ trong thư viện Ngang Nhi cũng là nhân tài hàng đầu, năm nay ra ngoài làm quan, tương lai tiền đồ vô lương, nên của hồi môn không thể ít. Tiểu Nha tiểu nương tử làm vương phi thì không dám so sánh, có điều không thể ít hơn hai vị tiểu nương tử trước.

Hừa Kính Tông biết Vân Diệp là loại hàng gì, loại yêu cầu mất hết tư cách này với người khác là vô lễ, nhưng Vân Diệp thích, nói rõ trương mặt hơn ợm ờ ám thị sau lưng.

Hứa Ngang rất xấu hổ vì hành vi của phụ thân, đỏ mặt cúi đầu xuống, nấp ở bên không nói gì, Vân Diệp lại cười ha hả:

- Đình Phong, ngươi không cần xấu hổ, ta và phụ thân ngươi là tri giao bao năm, nói chuyện thế này mới là lời của người trong nhà. Phụ thân ngươi ở thư viện thanh liêm như nước, hẳn không tích góp được bao nhiêu gia sản, lúc này không bắt chẹt ta thì bắt chẹt ai, ngươi đi đi, đám Tiểu Đông ở lều sau, mặc dù hôn sự của các ngươi đã định, đây vẫn là lần đầu gặp mặt, đi đi, Vân gia không nhiều quy củ như thế.

Tiểu Nha, Tiểu Nam, Tiểu Tây, Tiểu Bắc từ lâu muốn xem tỷ phu trông như thế nào, nhất là Tiểu Nha kéo Hứa Ngang đi gặp Tiểu Đông ngượng ngùng, bị Tân Nguyệt tức giận đánh cho một cái.

Hứa Kinh Tông đắc ý cực kỳ, coi trà làm rượu uống liền ba chén:

- Ta thực sự muốn về thư viện, còn nhớ ( Trinh Quan kỷ yếu) không? Bệ hạ đem chuyện biên soạn giao cho ta, còn cả ( vũ đức) nữa, thế là ta lấy cớ trung thư thị lang nhiều chuyện, e không thể đảm nhiệm được, thỉnh cầu làm viện phán thư viện Ngọc Sơn, bệ hạ đã đồng ý, nên lão phu lại quay về.

- Đây là chuyện tốt, ta cũng định ăn lương không mấy năm, hiện giờ triều đình đấu đá dữ dội, tâm tư của bệ hạ cũng khó lương. Nấp vài năm cũng tốt, hai cuốn sách này làm xong, thế nào ngươi cũng có tước vị, nếu không dù quan chức hiển hách, thấy hậu bối vẫn phải thi lễ thì khó coi lắm. Không được phong tước là vết thương lòng của Hứa Kính Tông, những năm qua bệ hạ coi rất chặt chuyện phong tước, từ hầu tước trở lên năm năm qua chưa từng có thêm một ai, ngược lại công tước, hầu tước rủ nhau ngã ngựa rất nhiều. Hiện giờ tước vị rất có giá, nếu không xuất thân ti tiện như Hồng Thành sẽ chẳng có ai thông gia, đại nữ nhi bị Cẩu Tử lừa mất, hai nữ nhi còn lại đều gả cho hào môn. Cẩu Tử thời gian qua cũng phiền não, có điều vì có công lao hộ vệ Ngụy vương, kiếm chức giáo úy không thành vấn đề.

- Không giấu gì Vân hầu, vận số ta không tốt, năm xưa theo bệ hạ lúc còn là tiềm đế công tích không rõ, bỏ lỡ phong thưởng khi đăng cơ, sau này muốn tiến thêm một bước càng khó. May mà tích được quan hệ ở thư viện, lão phu cũng cho rằng nếu làm tốt hai việc này, phong nam tước thế nào cũng có. Vân hầu xuất thân tốt, lại có điềm lành chống lưng, đâu biết chuyện phong tước khó khăn thế nào.

Sắp về tới Trường An rồi, mọi người đều đang chuẩn bị, thợ sơn đang quét vang lên loan gia, y trượng của Vân gia sắp mốc meo rồi, Tân Nguyệt không cho người khác cơ hội đụng vào, tự mình cầm bút lông chấm sơn vàng tu bổ từng chút một. Đám Tiểu Đông lai lịch quỷ dị, lão nãi nãi và Tân Nguyệt không cho chúng đụng vào, phu quân nhận đám muội tử này không sao, cho của hồi môn cũng được, nhưng thứ liên quan tới địa vị, chúng đừng mơ hưởng được chút nào.

Trong lòng lão nãi nãi, cái nhà này trừ Vân Diệp, Đại Nha, Tiểu Nha là cháu ruột của mình, còn lại đều không tính.

Tới cửa núi, gió rất lớn, thổi cờ bay phần phật, khí lưu tới từ bình nguyên Quan Trung từ thông đạp chật hẹp này sẽ tới thẳng Hán Trung ẩm ướt.

Vượng Tài đột nhiên trở nên kích động, cào vó hí không ngừng, Lý Nhị bực mình quay đầu lại phẩy tay với Vân Diệp, ý bảo y có thể cuốn xéo rồi, rời cửa núi là huyện Lam Điền, đứng ở đây có thể nhìn thấy đỉnh Ngọc Sơn, Vương Tài ngửi thấy mùi quen thuộc, sao kiềm chế được.

Vân Diệp toàn thân giáp trụ, ngồi trên ngựa thi lễ với Lý Nhị, sau đó buông lỏng dây cương, Vượng Tài vui sướng hí dài, chân sau đứng lên, người lao đi, đây là phương thức xuất phát của nó. Phòng Huyền Linh chỉ Vân Diệp phi nước kiệu:

- Bệ hạ, nhìn họ, vi thần đột nhiên cảm thấy bản thân đã già, nhớ năm xưa theo bệ hạ chinh chiến thiên sơn vạn thủy cũng chẳng thấy mệt, giờ chỉ cưỡi ngựa đi năm mươi dặm mà xương cốt toàn thân đau nhức, đúng là tuổi tác không tha người.

- Hà hà, Phòng khanh, bước chân chinh chiến của chúng ta mới bắt đầu thôi, đừng có nói già, khi chấm còn có thể mặc giáp chiến đấu thì không tùy tiện nói tới già, sau khi trở về chúng ta xẻ thịt gấu ăn, nhất định làm khanh khôi phục sự oai hùng ngày nào. Mã thuật của Vân Diệp cũng tầm thường thôi, chẳng qua dựa vào con ngựa thông minh mà khoe khoang, đám chinh chiến bao năm như chúng ta lại kém một tên hậu bối ư, nực cười.

Xích Ký bảo mã của Lý Nhị sớm khó chịu sự vênh váo của Vượng Tài, thường ngày toàn là nó chạy trước tiên, cảm giác dây cương mình được thả ra, lập tức hí dài lao đi, Nghiêm Tùng, Đoàn Hồng bám sát, một đại đội thị vệ lập tức dàn đội hình xuất phát.

Phòng Huyền Linh cười lớn vung roi quất chiến mã của mình:

- Đi thôi.

Tức thì khói bụi cuồn cuộn hướng về bình nguyên.

Chạy trên đường đất luôn là điều Vượng Tài yêu thích nhất, ngoại trừ không mang hàm thiếc thì nó không khác gì chiến mã khác. Vân Diệp không muốn lắp hàm thiếc cho Vượng Tài, cho nên nó vừa chạy vừa hí vô cùng vui vẻ.

Xích Ký của Lý Nhị là con hãn huyết bảo mã chân chính, Vượng Tài không chạy nhanh hơn được, có điều so bì thông minh thì mười con Xích Ký cũng không bằng Vượng Tài. Chuyện lấy răng cắn mông Xích Ký, nó làm không chỉ một lần, nó ghen tỵ màu lông cực thuần Xích Ký, thấy Vượng Tài cố ý giảm tốc độ, Vân Diệp biết ngay chuyện chẳng lành, cái con này sắp dở trò xấu, nếu làm Xích Ký hoảng sợ, Lý Nhị ngã xuống thì mình nếm đủ.

Kéo dây cương quay đầu Vượng Tài về hướng đường nhỏ, con đường này thông tới Ngọc Sơn, Lý Nhị muốn tới Trường An, không đi con đường này, Vân Diệp nghe thấy Lý Nhị hô lớn:" Vô xỉ!" Vờ không nghe thấy, thoáng cái đã không thấy đâu.

Lý Thừa Càn dẫn quan viên nghênh giá ở Thập Lý đình, Lý Nhị không thể chơi cùng Vân Diệp, hậm hực chạy theo đường lớn, quốc lễ quan trọng hơn.

Chương 1069: Khúc ca trở về (2)

Không có đối tượng để khoe khoang, Vượng Tài không dốc sức chạy nữa, như một con chó ngửi đông lại ngửi tây, còn đái một bãi gữa đường, quay đầu lại muốn ngửi, bị Vân Diệp ép đi về phía trước. Người càng lúc càng nhiều, Vân Diệp nhớ ba năm trước nơi này còn là chỗ cây cỏ hoang sơ, sao giờ nhiều người như thế.

Nhà nào cũng là nhà gạch mộc, có được chút gạch nung là nhà giàu có rồi, so với Vân gia trang tử còn kém quá xa, viện tường cao tới ngực, có thể nhìn thấy hết bên trong. Nam nhân không có ở nhà, một phụ nhân trẻ tuổi đang cho con bú ngẩng đầu lên thấy một phủ quân toàn thân khải giáp hứng thú nhìn vú mình, con ngựa quái đản kia còn không ngừng nhai miệng làm vẻ mặt bỉ ổi, thẹn thùng phì một cái, che vạt áo lớn tiếng gọi bà bà.

Một phụ nhân áo xanh cầm chổi ra cửa chửi bới, tiếng Quan Trung thân thuộc làm Vân Diệp thiếu chút nữa rơi lệ, quay đầu ngựa bỏ chạ lĩnh giáo sự lợi hại của phụ nhân Quan Trung lâu rồi.

Có câu "thiếu bất quất quan, lão bất nhập xuyên", ý là thiếu niên đừng rời quan tác chiến, nói không chừng sẽ vùi thây nơi hoang dã, già rồi không tiện vào Xuyên, nơi đó đường đi hiểm trở, khi đó khó được chôn xác ở quê hương. Quan Trung là nơi gửi hồn phách của Vân Diệp, vô cùng quyến luyến mảnh đất này.

Thời thiếu niên đã rời quan tới thảo nguyên tác chiến, ném sinh tử sau đầu, nay có thể bình an trở về, tất nhiên phải cảm tạ trời cao chiếu cố.

Vượng Tài chết tiệt nhân lúc Vân Diệp thương cảm ngậm váy hoa của nhà người ta treo trên dây thừng rồi bỏ chạy, nhai vài cái lại nhổ ra, còn dẫm mấy cái, không ngon chút nào. Toi mạng, một tiểu nương tử beo béo để tóc khuê nữ tức thì khóc rống lên, Vân Diệp vội ném cho nàng một ngân tệ, dẫn thứ tai họa Vượng Tài chạy về Vân gia trang.

Lưu Tiến Bảo cùng gia tướng khó khăn lắm mới đuổi kịp hầu gia, người và ngựa đều đẫm mồ hôi, Vượng Tài không chạy đua được với Xích Ký, nhưng so với đám Lưu Tiến Bảo thì nhanh hơn quá nhiều.

Nhiều người một cái là Vượng Tài liền đắc ý, cố ý đá con trâu già kéo xe một cái, hoặc đuổi một con chó tới không còn đường thoát là lạc thú của nó, thế này không cưỡi nổi nó nữa, Vân Diệp tháo cương, mặc cho Vượng Tài nghịch ngợm, lên con ngựa dự bị của Lưu Tiến Bảo, thong thả về nhà.

Không chỉ Vượng Tài và Vân Diệp thư thái, Lưu Tiến Bảo cũng nước mắt lem nhem, bà nương xấu của mình và khuê nữ không biết ra sao rồi, càng gần nhà, càng nói ít.

- Về nhà cả đi, mai tới phủ lĩnh thưởng, mỗi người hai mươi kim tệ, ai đi Lĩnh Nam đều có.

Vân Diệp nhìn thấy tấm biển quen thuộc, lớn tiếng tuyên bố giải tán.

Lời vừa dứt bên cạnh không còn ai nữa, tên chó má Lưu Tiến Bảo chạy nhanh nhất, tên này coi bà nương xấu trong nhà thành bảo bối, ra sức quất mông ngựa, hận không thể vào nhà ngay lập tức.

Đi qua tấm biển, Vượng Tài còn có thể diện hơn Vân Diệp, hí một cái, liền có lão gia gia ngồi ở chân tường hỏi bạn:

- Có nghe thấy Vượng Tài gọi không?

Thấy bạn gật đầu, liền kích động đứng lên, một con ngựa màu mận chín chạy qua, ngậm một miếng rau trên gian hàng rồi nhổ đi, chủ quán không biết Vượng Tài đang định cầm đòn gánh đánh, liền bị lão gia gia quát:

- Ngươi đánh thử cho ta xem, đây là Vân gia trang tử, chính chủ về rồi.

Sau đó ôm lấy cổ Vượng Tài khóc nức nở, hơn ba năm qua Vân gia trang tử không có chủ, tiếng cười trong trang đều ít đi rất nhiều.
- Vương Tam, Vương Tam, ta thấy ngươi đổi tên là Vương Bát cho rồi, còn không mau hâm nóng rượu, quy củ này người bán rượu trước kia đều biết, tới lượt ngươi chẳng hiểu cả, cho ba nắm quả khô một năm hoa quế, nếu ngươi dám bớt xén thì đừng tới Vân gia trang nữa.

Một thằng bé đã tuổi choai choai vội tới dạy đệ đệ muội muội gãi bụng cho Vượng Tài, Vân Diệp biết tình Vượng Tài nên đã cho đầy tiền vào túi trước cổ, nhìn nó cầm đầu dẫn một đám trẻ con đi ra chợ kiếm đồ ngon để ăn.

Lão nhân gia nhìn thấy Vân Diệp khom lưng vấn an:

- Hầu gia có khỏe không ạ? Lão nãi nãi, phu nhân và tiểu công tử có khỏe không ạ?

Vân Diệp xuống ngựa nâng lão nhân lên:

- Mọi người khỏe cả, Vượng Tài nóng ruột nên về trước, tổ mẫu và các phu nhân ở ngay đằng sau.

- Hầu gia lần này về nhà có đi nữa không?

- Biển khơi yên bình, cả nước không giặc, ta hẳn là có thể thoải mái vài năm.

Không đám không được, cả một đám đông quây tới rồi, đều là trang hộ nhà mình, phải cho họ cái tin chuẩn xác để yên tâm.

- Thế là tốt rồi, thế là tốt rồi, biên cương không có chiến sự là tốt, hầu gia vị nước chinh chiến không ngừng, nên thanh nhàn vài năm.
Nói xong câu này quay lại hô lên với trang hộ:

- Hầu gia về rồi, không đi nữa.

Vân Diệp mỉm cười đi qua đám đông, nhìn thấy Lão Giang tóc trắng bạc phơ và Lão Trang ngày càng già, còn chưa nói, Lão Trang đã quỳ xuống:

- Khởi bẩm hầu gia, sau khi người đi trong phủ không yên, lão nô tổng cộng bắt được bốn tên giặc Thổ Phồn nửa đêm lẻn vảo phủ, xử lý ra sao xin hầu gia chỉ thị.

- Chém, mang đầu tới trước mặt Lộc Đông Tán, nói với ông ta, hầu gia ta không lâu nữa sẽ tới bái phỏng.

Lão Giang, Lão Trang cùng lớn tiếng đáp:

- Vâng.

Cảnh này do Lão Trang chuyên môn an bài, Vân gia trang tử trầm lắng ba năm, nay chủ gia về, cần báo cho đám hàng xóm bất lương xung quanh một tiếng, đầu người là phương thức tuyên uy tốt nhất.

Họa kích biểu thị gia chủ thống quân bên ngoài vẫn cắm trên nóc Vân gia, có kẻ nào dám lén lút lẻn vào sẽ mang tội chết, chặt đầu là nhẹ nhất, đó là thông lệ Đại Đường bảo hộ gia đình tướng quân xuất chinh.

Đứng trước cửa là Ly Thạch và Vân cô cô, Vân Diệp khom người bái tạ bọn họ thời gian qua vất vả quản lý Vân gia. Lý Thạch nhìn Vân Diệp từ trên xuống dưới rồi gật đầu vào nhà, Vân cô cô ôm Vân Diệp khóc không ra tiếng.

Đỡ cô cô rất béo tốt phúc hậu vào nhà, phó dịch trong sân tụ tập đầy đủ, cùng cung nghênh gia chủ về nhà, Vân Diệp nói một tiếng:" Thưởng!", liền qua trung môn, cô cô thẩm thẩm ở lại nhà liền khóc rầm rĩ, xen lẫn vào đó là tiếng cáo trạng, Vân Diệp ngồi trên ghế mỉm cười nghe họ than vãn, thực ra toàn là chuyện vun vặt trong nhà, giờ nói ra với y chỉ là cách thổ lộ tình cảm mà thôi.

Hầu gia về rồi, vì còn mang quân vụ trên người nên lá cờ soái mang chữ Vân cực lớn được đám Lão Trang kéo lên, biểu thị gia chủ đang ở trong phủ.

Lá cờ làm Vân gia trang tử chớp mắt sống lại, phó dịch ra ngoài mua bán, mặt mày hớn hở, kiêu ngạo không sao che dấu được, câu chuyện từ miệng Lưu Tiến Bảo truyền ra đã lan khắp trang.

Cái gì mà hầu gia ở Nam Hải bình định mấy chục quốc gia, cái gì mà khi Liêu Đông nguy cấp vạn lý tri viện, ba ngày hạ được kiên thành mà đại quân vây công nửa năm, hầu gia dựa vào ba chiếc thuyền giết hết hải tặc hung ác trên biển, v..v..v.. Một tấc lên tận trời, có điều hiệu quả cổ vũ lòng người cực tốt.

Người của Vân gia lại lấp đầy phủ, phủ đệ tĩnh mịch lâu ngày khôi phục sự huyên náo chó chạy gà bay ngày trước, Tiểu Nha không thích làm áo cưới, đem áo cưới sắp thêu xong ném cho thẩm thẩm rồi lên cơn chạy đi chơi, nãi nãi định mắng, Vân Diệp ngăn lại, thời gian nàng sống vô tư vô lo không còn nhiều nữa, cứ để nàng vui vẻ vài ngày.

Tiểu Nha chạy ra ngoài chơi nửa ngày rồi về nhà, tiếp đó không rời Vân Diệp nửa bước, bất kể ca ca đi đâu nàng cũng theo, tới tối đi ngủ mới lưu luyến rời đi trong ánh mắt hăm dọa của Tân Nguyệt.

Chương 1070: Tiểu Miêu

Sáng sớm Vân Diệp vừa mở mắt ra đã thấy Tiểu Nha hai tay chống cằm ngồi ở đầu giường nhìn mình không chớp mắt, biết nàng không nỡ rời nhà, nhưng khuê nữ lớn rồi phải gả đi, chuyện này không cần giải thích gì.

- Không thích Lý Hữu à? Nếu muội thực sự không thích thì ca ca nghĩ cách, chúng ta không gả nữa.

Tiểu Nha lắc đầu:

- Thích hay không cũng thế cả mà thôi, không gả cho Lý Hữu thì phải gả cho người khác, muội không xinh đẹp như Tiểu Vũ, không thông minh bằng Tiểu Vũ, tương lai muốn sống tốt phải gả cho phu quân tốt, Lý Hữu thực ra cũng không quá kém, đối xử với muội cũng tốt, xấu miệng một chút thì muội sửa được, muội chỉ không nỡ rời xa nhà, không nỡ rời ca ca và nãi nãi.

Vân Diệp ngồi dậy vuốt chóp mũi Tiểu Nha:

- Chút tuổi đầu đâu ra nhiều tâm tư quỷ quái như thế, chuẩn bị áo cưới cho tốt, tới ngày ca ca cõng muội ra ngoài cửa.

- Đại ca là người may mắn, mọi người đều nói thế, Nhất Nương tỷ tỷ được ca ca cõng đi, hiện giờ thành thiếu phu nhân quản gia nổi danh ở Trường An, Bùi lão gia còn phải nghe Nhất Nương tỷ tỷ, cả nhà hài hòa. Nhất Nương tỷ tỷ đưa hai tiểu thúc tử một tới thư viện, một tới Quốc tử giám, Bùi lão phu nhân mất sớm, mọi người đều nói là công dạy bảo của Nhất Nương tỷ tỷ.

- Nhuận Nương tỷ tỷ tính tình hơi kém một chút, nhưng trong đám tiểu bối của Tần gia thì Nhị tỷ phu sống thoải mái nhất, dựa vào thế lực trong nhà, vài năm từ giáo úy nho nhỏ thành lục sự tham quân, ai cũng bảo là thanh niên tài tuấn hiếm có.

- Tỷ tỷ của muội thì không cần nói nữa, Đơn Ưng cưng tỷ ấy tới tận trời rồi, hiện giờ tới muội, tất nhiên cũng sẽ sống tốt, muội không lo. Lý Hữu tuy bất tài, nhưng thân phận tôn quý, ca ca nói xem, nếu muội làm vương phi phải chăng cũng cần suốt ngày nghiêm mặt như nương nương?

Tiểu cô nương đang mơ tưởng về cuộc sống tương lai, vì không nhìn rõ con đường phía trước nên lòng mới bất an, muốn dựa vào người thân cận nhất để có được sức mạnh.

- Hừ, Lý Hữu đối xử với muội tốt thì không nói, nếu hắn dám làm nửa chuyện có lỗi với muội, ca ca sẽ đánh gãy chân hắn, khuê nữ của Vân gia đâu dễ ức hiếp.

Tiểu Nha thích nhất ca ca mạnh miệng, biết rõ hiện ca ca không thể tùy tiện đánh gãy chân một thân vương, nhưng nàng vẫn thích nghe, nghe mãi không chán.

Hai huynh muội nô đùa trong sân một hồi, Tiểu Nha áp vào người ca ca nhìn y lấy đánh răng:

- Nhà ta có bàn chải mà, sao lại dùng cành liễu cho hại miệng.

Vân Diệp nhìn xung quanh không có ai, nói nhỏ: - Nhớ nhé, sau này đừng dùng bàn chải, toàn là lông lợn, đám người trong xưởng lấy lông lợn nhúng qua nước sôi rửa mỡ đi rồi lắm vào cán, khi muội đánh răng chẳng lẽ không có cảm giác có vị da lợn cháy? Tởm khiếp người, tẩu tử của muội phát hiện ra rồi, nhưng không cho nói.

Tiểu Nha nôn khan mấy cái rồi đấm thùm thụp lên lưng ca ca, tính nàng qua loa chưa bao giờ chủ ý tới chuyện nhỏ nhặt, cho dù có vị kỳ quái một chút cũng không để ý, ca ca nói thế là cố ý làm mình buồn nôn.

- Xuống đi, đại khuê nữ sắp xuất giá rồi còn nằm trên lưng ca ca, để người ngoài nhìn thấy sẽ cười cho, không có chút quy củ nào cả, đại hộ phải có bộ dạng của đại hộ, sau này không cho phép như thế nữa.

Nãi nãi tới bắt Tiểu Nha đi học lễ nghi, thấy Tiểu Nha vẫn điên điên khùng khùng như trước, lập tức cảnh cáo:

Vân Diệp nhổ nước xúc miệng đi, nói với nãi nãi:

- Tiểu Nha chỉ có mấy ngày này vui vẻ nữa thôi, nãi nãi để muội ấy nghịch đi, sau này có muốn muội ấy nhịch cũng chẳng nhịch ngợm được nữa.

Chỉ một câu nói làm nãi nãi mắt đỏ hoe, thấy Tiểu Nha rưng rưng nước mắt chực rơi xuống, thở dài bỏ đi, tôn nhi nói đúng, Tiểu Nha một khi gả cho hoàng gia, phải tuân thủ quy củ của hoàng gia, sau này phải sống xa nhất, phải tới Tề Châu Sơn Đông.

Vượng Tài vừa vào nội viện, thấy Tiểu Nha liền xoay người bỏ chạy, bị Tiểu Nha tóm lấy tai, muốn cưỡi nó, làm sao cho nàng cưỡi được, lập tức ngã lăn ra đất giả chết, bất kể Tiểu Nha làm gì cũng không để ý, mắt nhắm tịt lại.
Thẩm thẩm cẩm chỉ tới bảo Tiểu Nha xem phối màu áo cưới, hoa mẫu đơn trên vạt áo to thế nào mới thích hợp mới kéo được Tiểu Nha đi.

Tiểu Nha vừa mới đi, vẻ mặt Vân Diệp lập tức thay đổi, tên Âm Hoằng Trí khốn kiếp đúng là đồ chó không sửa được tính ăn phân, không ngờ đem thê cữu của mình giới thiệu cho Lý Hữu làm điển quân Tề vương phủ, loại hiệp khách đầu đường xó chợ như Tàm Quân Mô, Lương Mãnh Bưu cũng đưa vào Tề vương phủ.

Mình chỉ mới ba năm không ở nhà, nghe nói hiện Lý Hữu suốt ngày tiệc tùng vô độ, trưởng sử Tề vương phủ Tiết Đại Đình khuyên can vô hiệu đã dâng tấu xin hoàng đế cho từ quan, vì ông ta nhìn ra theo Tề vương tuyệt đối không có kết cục tốt.

Về thư phòng, trên bàn có thiếp mời Tề vương phủ gửi tới, hi vọng Vân Diệp tới dự tiệc, vốn không định đi, nhưng giờ xem ra không đi không được.

Ở nhà xử lý quân vụ, tới buổi chiều, Lưu Tiến Bảo nhắc hầu gia phải tới Tề vương phủ rồi, Vân Diệp mới thay y phục, dẫn Cẩu Tử và Nhân Hùng đi, vừa ra cửa thấy Tiểu Miêu mặc trang phục nha hoàn xuất hiện.

Vô Thiệt đưa Tiểu Miêu đi mấy vạn dặm đường, Cẩu Tử lén cho Vân Diệp biết, trong phòng của Vô Thiệt toàn kim ngân tài bảo, nhiều tới không có chỗ để chân, toàn là sản vật do hai sư đồ họ hành hiệp trượng nghĩa. Còn về phần giết người thì Cẩu Tử không nói, Vân Diệp cũng không hỏi, Vô Thiệt vốn định dùng máu tươi rửa ngọn lửa trong người, Vân Diệp không hiểu, trở về chuyên môn hỏi Ly Thạch, Ly Thạch chỉ nói hai chữ:" Huyết lộ".

Vô Thiệt giết người, Tiểu Miêu nhất định là đồng lõa, điều này khỏi phải nói, tiểu cô nương này đáng lẽ đang ở cái tuổi thấy giết thỏ cũng rơi lệ, nhưng bị Vô Thiệt lôi đi Quảng Châu làm đao phủ nửa năm, xem ra được chân truyền rồi, theo lão quái vật như Vô Thiệt sớm muộn cũng biến thành kẻ biến thái, Vân Diệp phát hiện ra, nhà mình không sản xuất được người bình thường.

- Lưu Phương gia gia nói hầu gia đã nổi sát khí, còn nói người như ngài tốt nhất không nên giết người, Tiểu Miêu nợ ân tình hầu gia, không bằng cho Tiểu Miêu cơ hội này đi, báo ân xong Tiểu Miêu không còn vướng víu gì nữa sẽ lưu lạc chân trời góc biển rèn luyện kỹ nghệ.

Tình báo Vân gia thu được đều đưa tới chỗ Lưu Phương, nên tâm tư của Vân Diệp không giấu được lão già này, nhưng Tiểu Miêu đột nhiên nhảy ra muốn thay mình giết đám gian tà bên cạnh Lý Hữu làm y cả kinh.

- Tuổi muội còn nhỏ, đừng tham dự chuyện giết người, ngoan về nhà thuê hoa đi, theo sư phụ luyện vài năm nữa, vả lại ta chưa bao giờ muốn muội báo đáp ân tình. Ta đường đường là hầu gia, muốn giết người không cần đi tìm sát thủ, làm thế là phá hỏng quy củ.

Nói xong Vân Diệp lên xe tới thẳng Tề vương phủ, đám tiểu cô nương bây giờ làm sao thế nhỉ? Tiểu Vũ không thể nắm bắt, Tiểu Nha tựa hồ chẳng bận tâm tới cái gì, giờ lại thêm một tiểu cô nương muốn giết người, còn sống tử tế được nữa không, khuê nữ và nhi tử của mình ngàn vạn lần không thể để chúng ảnh hưởng.

Vân Diệp đi rồi Tiểu Miêu vác một cái bọc nhỏ theo cửa phụ rời Vân gia, Lưu Phương và Vô Thiệt đứng ở cửa tiễn Tiểu Miêu.

- Công phu của con đã cao hơn tên sư huynh không nên thân của con rồi, năm xưa hắn không chịu được khổ, không chịu được mệt, thêm vào thời gian tốt để luyện võ đã qua, con thì khác, người nhận y bát của ta là con, con đừng nghe Vân Diệp nói lung tung, lấy mấy cái đầu kia rồi tự đi xông pha thiên hạ, không có việc gì thì đừng về.

Vô Thiệt lạnh băng nói:

Chương 1071: Làm ác khách (1)

Lưu Phương cau mày vội đi lên nói át đi:

- Đừng nghe lão già hồ đồ này, con là đửa trẻ ngoan, tâm địa vốn thiện lương, lão ta sợ con ở lại Vân gia lâu, võ tâm mới được rèn ra bị hủy mất, cái nhà này là thứ ôn dịch, chuyên môn biến người ý chí kiên cường thành bùn nhão, lão quỷ gia gia của con như thế, Hồng Thành tàn độc cũng thế, đến Đơn Ưng thân thủ siêu tuyệt, Hàn Triệt cao cao tại thượng đều nhiễm dịch. Cho nên con à, con truy cầu võ đạo, không thể lún vào hồng trần, mà Vân gia lại là sự tồn tại khiến người ta mềm yếu nhất trong hồng trần, nên lão hồ đồ mới đuổi con đi, sư huynh con đã hết đường cứu rồi, con là hi vọng lớn nhất của lão ta, muốn làm gì thì làm nấy, chỉ cần sống tốt là được. Vân Diệp nói không sai, con không nợ y, nên không cần báo ân gì hết.

Bất kể hai ông già nói gì Tiểu Miêu vẫn như một tảng băng, không biết có nghe thấy không, đợi họ nói xong liền quay người đi, không chút quyến luyến.

- Vô Thiệt huynh, thế này không phải hủy nó rồi sao? Hiện giờ đứa bé này chẳng khác gì tảng đá, thứ Kê minh cẩu đạo của ông không phải là võ học hồng trần, ông để một cô bé chùm mặt đi làm đao phủ, lão phu cũng không nhìn được, rốt cuôc hiện nó là cục đá hay đồ ngốc?

- Ông hiểu cái chó gì, lão phu tốn năm năm rèn luyện Tiểu Miêu, toàn là dựa theo truyền thuyết của Bạch Ngọc Kinh, Vân Diệp nói muốn trường thọ phải biến thành cục đá, lão phu suy khi suy nghĩ thấy rất có lý, càng ngốc càng sống lâu, như rùa, càng hoạt bát càng nhanh chết như khỉ.

- Lão phu phát hiện chỉ cần tâm tư trống rỗng, tim đập giảm xuống, tốc độ máu chảy cũng chậm hơn, nên lão phu cố ý làm thế, nhận ra cái lợi rất lớn. Ông xem, ta hơn ông mười lăm tuổi, ông dám so tuổi thọ với ta không?

- Không so, ta nhất định không sống lâu được hơn ông, ông càng sống càng trẻ, thứ ông làm ra là cái gì thế? Nói cho lão phu nghe nào.

Vô Thiệt đắc ý đáp:

- Quy Tuy Thọ!

Người ta thường nói giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, chẳng lẽ là thật? Tề vương phủ thành sàn ca vũ, Ân phi vì tổ chức hôn lễ của nhi tử thật náo nhiệt, bỏ rất nhiều tiền trang trí Tề vương phủ, giờ nhìn trông giống kỹ viện hơn là vương phủ, khi Vân Diệp tới thì Lý Hữu đã say, nghênh tiếp y là Âm Hoằng Trí cữu phụ của Lý Hữu, ông ta hiện là trưởng sử Tề vương phủ.

Mặt Vân Diệp lạnh tới mức lành người ta ngạt thở, lạnh lùng nhìn Âm Hoằng Trí một cái rồi vào Tề vương phủ, Âm Hoằng Trí ngượng ngùng theo sau, trước mặt Vân Diệp, cái thân phận quốc cữu không đáng nhắc tới.

- Âm gia năm xưa đào mộ tổ của bệ hạ, Âm Hoằng Trí ngươi quên chuyện này rồi à?

Khi đi vào đại sảnh, Vân Diệp đá văng một tên say tới chúc rượu, ngồi lên giường nhìn thẳng vào Âm Hoằng Trí:

Âm Hoằng Trí mặt đại biến, muốn tiếp lời nhưng không biết nói gì, đành ấp úng để lời lượn quanh mồm, không hiểu vì sao Vân Diệp nói tới chuyện này, đây là vết thương của Âm gia, chưa bao giờ có ai dám nói tới, Vân Diệp nói ra trước mặt mọi người với mục đích gì?

- Ngươi tên là Yên Hoằng Tín, thê cữu ( em vợ) của Âm Hoằng Trí phải không? Nghe nói ngươi có sức nhổ đinh, một gia tướng của ta không tin, các ngươi thử đi, nếu ngươi thua, ta sẽ tuyển ngươi vào thủy sư Lĩnh Nam, ở Nam Dương thiếu một binh sĩ giữ đảo, ngươi tới đó, đời này đừng mong về lục địa nữa.

Vân Diệp tha cho Âm Hoằng Trí, nhưng với Yên Hoằng Tín thì hạ sát thủ, ai cũng biết vào thủy sư Lĩnh Nam thì nửa cái mạng không thuộc về hắn nữa.

Yên Hoằng Tín cao gầy đừng lên, Vân Diệp lúc này mới phát hiện hắn cực cao, cơ bắp toàn thân đen xì, nói không chừng có thể nhổ được đinh đóng trong gỗ ra.
- Vân hầu, không biết nếu tại hạ thắng thì sao?

Yên Hoằng Tín cực kỳ tự tin vào sức mạnh của mình:

- Thắng à? Ngươi thắng lập tức sẽ bị loạn đao chém nát.

Vân Diệp lấy một quả hạch đào trên đĩa, để Cẩu Tử bóp cho mình, lấy nhân bên trong vừa ăn vừa nói:

- Vân hầu tiêu khiển tại hạ sao, không biết Tề vương điện hạ có đồng ý không.

Yên Hoằng Tín lập tức khẩn trương, Vân Diệp căn bản không định để hắn sống, đành lôi Tề vương ra.

- Lý Hữu, ngươi có còn sống không? Sống thì đáp một tiếng, dám viết thiếp mời ta, sao ta tới lại giả say? Bao năm rồi vẫn còn lá gan gấu chó như thế, năm nưa đổi cho ngươi cái tim dê, xem ra đổi sai. Ta phải cho ngươi tim sói mới đúng, ít nhất ngươi có gan đối diện với ta.

- Thiếp không phải do ta gửi, mà do mẫu phi của ta gửi cho tiên sinh, ta mới biết.

Lý Hữu không trốn được nữa, đành từ sau màn đi ra, vừa ra liền hành lễ với Vân Diệp:

- Quyền Vạn Kỳ đâu rồi? Ta nhớ bệ hạ mời ông ta làm tiên sinh của ngươi, náo nhiệt thế này sao không có tiên sinh thì hơi mất hứng, ta còn nghe nói có kẻ hiến kế ngươi giết Lão Quyền, hay để ta làm thay cho.
Dưới ánh mắt sắc bén của Vân Diệp, Lý Hữu lý nhí nói:

- Toàn là lời khi say rượu không thể coi là thật, tiên sinh đừng thấy ở đây toàn nữ nhân, nhưng ta không chạm vào ai, tiên sinh biết đấy, ta chỉ thích náo nhiệt.

Vân Diệp nhìn Lý Hữu một lúc rồi gật đầu:

- Lời này thì ta tin, ngươi và Tiểu Nha cũng có thể nói là cùng nhau lớn lên từ nhỏ, chút tình nghĩa này vẫn có. Nếu không phải vì thế, ta căn bản không thèm tới.

Vân Diệp làm ác khách, rất nhiều kẻ muốn lén lút bỏ đi, đều bị gia tướng Vân phủ chặn lại, thị vệ Tề vương phủ đều đứng thẳng tắp không dám động đậy, một nữ tử đứng đó lạnh lùng nhìn đại sảnh, là thị nữ tùy thân của Âm phi.

Một lão đầu từ gầy khô như củi vội vàng chạy ra đại sảnh, thấy Vân Diệp liền thi lễ:

- Vân hầu nghe đâu nói Tề vương định giết lão phu, giờ lão phu nói với ngài, đây là lời bậy bạ, ngài là thân quyến của Lý Hữu không thể ngậm máu phun người, lão phu nói lại lần nữa, tuyệt đối không có chuyện này.

Nghe lão già thề, Vân Diệp chắp tay nói:

- Đây còn là kinh thành, nếu là Tề châu không biết hắn sẽ làm ra chuyện gì, là tiên sinh, coi như ông hợp cách, song ông định bảo vệ hắn tới bao giờ?

Quyền Vạn Kỳ cứng đầu nói:

- Dẫn đạo phò tá Tề vương là chức phận của lão phu, Vân hầu bất mãn thì có thể đàn hặc, chỉ trích như thế có phải quá đáng không? Gia tướng Vân phủ khống chế Tề vương phủ, lão phu muốn hỏi ngài một câu, ngài muốn làm gì? Tôn tri trên dưới, quốc pháp kỷ cương ngài còn coi ra gì không? Đây là Trường An, không phải biển khơi để Vân hầu ngài muốn làm gì thì làm.

Lại một kẻ không sợ chết, loại người này đầy rẫy Đại Đường, huyện lệnh huyện Vạn Niên hủy xa giá của Cao Dương, bị Lý Nhị đánh ba mươi gậy vẫn cắn răng từng bước ra khỏi cửa cung, từ đầu tới cuối không nhận sai, chỉ bởi vì Cao Dương để thuận tiện cho xa giá ra vào cửa phường mà phá mất cửa phường.

Hiện Quyền Vạn Kỳ cũng thế, Vân Diệp cũng tưởng tượng ra được mai tên mình thế nào cũng có trên tấu chương đàn hặc, loại người này không biết biến báo, toàn thân là gai, chạm vào là bị đâm.

Nhân lúc Quyền Vạn Kỳ và Vân Diệp giằng co mắng mỏ, khách trong sảnh vội chuồn ra cửa nhỏ, Vân Diệp định hạ lệnh Nhân Hùng ngăn lại thì Quyền Vạn Kỳ đi sang một bước ngăn cản.

Đại sảnh liền trở nên trống trải hơn nhiều, Lý Hữu đỡ Quyền Vạn Kỳ ngồi xuống:

- Tiên sinh, đúng là có người nói với ta như thế, bị ta quát lui rồi, tiên sinh yên tâm, Lý Hữu từ khi đi học tới nay, tuy làm việc có chút hoang đường, nhưng chuyện đại nghịch bất đạo thì ngàn vạn lần không dám.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau