ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1061 - Chương 1065

Chương 1062: Thẹn chết rồi (1)

Ngụy Trưng tựa hồ nhìn thấu tâm tư Vân Diệp, cười nói:

- Lão phu gặp họa tất nhiên không liên lụy tới hầu gia, bệ hạ cũng không làm khó già trẻ trong nhà, lão phu chỉ xin Vân hầu bảo vệ tính mạng già trẻ nhà Hầu Quân Tập, đây vốn là chuyện lão phu phải làm, xem ra không có cơ hội nữa, đành nhờ Vân hầu.

- Chuyện này ngài không nói ta cũng toàn lực làm, ta nhận ân huệ của Hầu gia rất nhiều, sao có thể khoanh tay ngồi nhìn, ngài cứ yên tâm.

Ngụy Trưng gật đầu xách cái hộp trong tay vào lều Lý Nhị.

- Trịnh công, trong hộp đựng cái gì đó? Không phải định cùng bệ hạ sống mái chứ?

- Ha ha ha, trong hộp đựng cái đầu của ác tặc hại dân, lão phu muốn đi hỏi bệ hạ, hai trăm bốn bảy bách tính tội gì mà gặp phải độc thủ. Vân hầu, lão phu đi đây.

Lão già tiêu sái như mang theo hộp quà tới bái phỏng bằng hữu, ai ngờ ông ta đã chuẩn bị tiếp nhận vận mệnh tồi tệ nhất, giây phút đó Vân Diệp thấy mình chữa lành mắt cho ông ta thực sự quá chính xác, Đại Đường có lẽ thực sự không thể thiếu người như thế này. Bên lều hoàng đế đã có đám ngự sử đang quỳ, ai nấy vươn cổ chờ đợi Ngụy Trưng tới để cùng làm khó dễ hoàng đế.

Con bà nó, đám người này không chọc vào được, sau này thấy đám mặc áo bào ngự sử phải tránh xa, đây là lũ điên không quan tâm tới tình mạng của mình.

Vân Diệp nấp sau một tàng cây lớn, che tai ngồi xuống, không muốn nhìn thấy không muốn nghe thấy bất kỳ thứ gì, nếu có thể chui vào động sóc thì Vân Diệp cũng chui vào, con sóc nhìn thấy tư thế hèn mọn của y, từ trên cây hái quả thông ném y...

"Tiên đế sáng nghiệp chưa đến nửa đường đã băng hà, nay thiên hạ chia ba, Ích Châu suy yếu, sự nguy cấp tồn vong ở ngay trước mắt. Cho nên kẻ bề tôi không thể lười nhác, một lòng trung thành quên cả thân mình. Đã rằng đi theo Tiên đế, muốn báo đền với bệ hạ, rất mong bệ hạ nên lắng nghe rộng rãi, để sáng đức tốt cho tiên đế, phải rộng thúc đẩy chí khí, không nên khinh bạc, dẫn đến điều thất nghĩa sẽ lấp lối, sự trung thực của kẻ can gián..."

Vân Diệp bắt đầu dùng giọng nho nhỏ đọc ( xuất sư biểu) của Gia Cát Lượng, như thế sẽ không nghe thấy tiếng gầm bạo nộ của Lý Nhị, tiếng chỉ trích của Ngụy Trưng, tiếng náo loạn của binh sĩ, tiếng cầu khẩn của quần thần, phải biết rằng bịt tai lại giọng bản thân càng to hơn.

Đọc đọc đọc, nước mắt chảy xuống ào ào, làm trung thần đúng là cần can đảm, đáng tiếc là mình không có, cũng không dám, đành bỉ ôi nấp sau cây đọc ( xuất sư biểu), hi vọng hoàng đế có thể lại lần nữa tha thứ cho Ngụy Trưng, nể khổ tâm của ông ta mà không lấy mạng ông ta. Mặc dù đọc ( chính khí ca) sẽ khảng khái hơn, nhưng Vân Diệp bất giác lựa chọn ( xuất sư biểu), vì Lưu Thiện không giết Gia Cát Lượng, còn Văn Thiên Tường viết ( chính khí ca) xong liền toi mạng.

Tới lúc này Vân Diệp mới phát hiện mình ghét Ngụy Trưng là do ghen tỵ, đó là một con người rất thuần túy, trước kia lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, vì người dân làm đá lót đường mà tính mạng bản thân cũng không cần, loại người này không phục không được.

Hận bản thân kém cỏi, lại bị Ngụy Trưng cảm nhiễm nên mặc cho nước mắt chảy, hết lần này tới lần khác nói với bản thân, nhớ kỹ, lát nữa ra phải lau khô nước mắt, đốt ít củi ướt, nói là muốn nướng khoai tây, bị khói làm cay mắt.

Qua đôi mắt mơ màng, Vân Diệp phát hiện xung quanh mình đứng đầy người, gào lên một tiếng cuống cuồng bỏ chạy, không cần biết đứng bên cạnh là ai.

Lý Nhị sầm mặt hỏi Ngụy Trưng:
- Sao y bỏ chạy?

Ngụy Trưng cười hăng hắc:

- Đại khái là bị bệ hạ nhìn thấy bộ dạng khóc sướt mướt nên thẹn quá chạy mất.

Lý Nhị nghi hoặc nói:

- Đọc ( xuất sư biểu) tới mức khóc như thế e rằng chỉ có một mình y, đây đâu phải là gò Ngũ Trượng, dù có hoài niệm công tích, trung thành của Gia Cát Lượng cũng không cần khóc như thế, nhất định có điều cổ quái.

Ngụy Trưng mở hộp lấy ra một cái ấn, nói với Lý Nhị:

- Bệ hạ, tù binh Cao Ly đã xử quyết xong, xin bệ hạ thu lại lệnh.

- Ngụy Trưng! Ta chơi tổ tông mười tám đời nhà lão!

Làm rõ ngọn nguồn Vân Diệp ở trong rừng rống lớn, chim chóc vừa mới về rừng bị giọng y làm bay tứ tán, Ma Thiên Nhai đối diện tựa hồ cũng kêu oan thay Vân Diệp, không ngừng vọng lại mấy chữ cuối cùng...
- Lưu Tiến Bảo, ngồi xuống cho ta đánh một trận được không, cho ngươi một kim tệ.

Vân Diệp phẫn nộ tới mất lý trí.

Lưu Tiến Bảo thấy hầu gia giận tới mặt mày biến dạng, tính toán một lúc thấy không có lời, lắc đầu từ chối, chỉ chỉ cây thông, ý nói hầu gia ngài trút giận vào đó.

Vân Diệp dù giận sôi gan, nhưng nhìn vỏ cây thông xù xì, lại nhìn đôi tay trắng trẻo của mình, quyết định không làm tổn thương mình, đầy một bụng tức không biết phát tiết đi đâu, lão Ngụy Trưng chó má không những hại lão tử, còn dẫn người tới xem lão tử khóc, sau này cò mặt mũi gặp ai, đường đường hầu gia mà khóc như trẻ trong nôi, đã thành trò cười trong quân rồi.

Quá ngu xuẩn, thực sự quá ngu xuẩn, Lý Nhị hiện giờ coi con dân ông ta như vàng, làm sao nỡ lấy mạng hơn hai trăm người đi lót đường, ông ta đi đường thấy nhà bên cạnh có tiếng khóc của trẻ mới sinh còn mặt dày vào chúc mừng người ta, vì nhà đó sinh ra cho ông ta một người nộp thuế, hoặc trang đinh, quân sĩ tương lai.

Dọc đường đi, Lý Nhị không nhìn nơi nào có hùng quan hiểm yếu mà xem nơi nào thích hợp canh tác, nếu như đất đai đầy nông sản, ông ta sẽ vô cùng cao hứng, nếu đất thích hợp trồng trọt nhưng lại hoang vu, ông ta nhất định hỏi quan địa phương, nghe thấy ít người, canh tác không hết thường thở dài.

Đầu óc mình nghĩ thế nào vậy chứ? Sao lại không nghĩ ra.

Ngụy Trưng mắt vừa mới chữa lành, tất nhiên thấy mới mẻ nhìn khắn nơi, nhìn qua nhìn lại phát hiện Vân Diệp bất thường, với trí tuệ của ông ta căn bản không cần đoán là biết dây thân kinh nào của y có vấn đề, thuận nượng đẩy thuyền, thăm dò bản chất của Vân Diệp, còn kiếm cho mình một minh hữu cứu gia quyến Hầu Quân Tập có gì không làm? Còn về phần dẫn người vây quanh xem Vân Diệp khóc là hoàn toàn ngoài dự liệu, vì Vân Diệp bịt tai khóc quá lớn, bị đám ngự sự tới huấn đạo Lý Nhị nghe thấy, tới xem là tất nhiên.

Trời sắp tối, Vượng Tài ngửi mùi tìm Vân Diệp, nó luôn để ý tới huynh đệ của mình, ôm đầu Vượng Tài, Vân Diệp không biết đi đâu, về lều ư? Quá mất mặt.

- Vượng Tài à, chúng ta chạy trốn được không? Ta theo ngươi về quê nhà Lũng Hữu, làm một gian nhà cỏ cho xong, không thò mặt ra làm gì nữa cho nhục, ngươi cùng lắm là không có rượu để uống, ăn nhiều có một chút là được, ngựa là phải ăn cỏ.

Chữ rượu tuyệt không thể nhắc tới trước mặt Vượng Tài, nghe thấy rượu, rõ ràng hai tai của nó dựng lên, cắn vạt áo của Vân Diệp kéo xuống núi, không chút do dự trở về trại, lấy vó đá cái thùng gỗ cực lớn.

Vân Diệp thở dài, đổ nửa chậu rượu vào cái chậu Vượng Tài uống rượu, đây là rượu ngon nhất ở Hán Trung, ai ngờ Vượng Tài không uống, lấy đầu húc Vân Diệp, hướng về cái túi treo trên nóc lều hí lên.

Thành tinh mất rồi, hiện giờ rượu không cho thêm quả khô và hoa quế là Vượng Tài không uống, dưới ánh mắt chăm chú của Vượng Tài, Vân Diệp bốc liền ba nắm quả khô cho vào nó mới hài lòng, cúi đầu uống một ngụm lại phun ra, hình như giận rồi, đá bay cái chậu, quay đi chổng mông vào mặt Vân Diệp, há miệng gọi ầm ĩ.

Mãu phu mau chóng xuất hiện, thấy chậu đồng đổ ra đất, nói với Vân Diệp:

- Hầu gia, Vượng Tài không bao giờ uổng rượu lạnh, mỗi lần phải hâm rượu lên, nấu nhừ quả khô, mùi hoa quế tỏa ra, rượu thế mới uống.

Chương 1063: Thẹn chết rồi (2)

Vân Diệp gật đầu, y cũng không ngờ Vượng Tài cầu kỳ như vậy, múc một cốc rượu ngồi trong chuồng ngựa uống, Vân Diệp sắp uống cả chậu rượu rồi thì rượu của Vượng Tài mới xong, tài nghệ của mã phu không tệ, rượu thơm phức, xen lẫn mùi quả khô và hoa quế gần như không tan đi, Vân Diệp múc một cốc, nếm thử, quả nhiên vị không tệ, chả trách vừa rồi Vượng Tài nổi giận.

Nhìn bộ dạng Vượng Tài uống rượu cũng là một loại hưởng thụ, mắt nó híp lại, miệng vùi tận đáy chậu, hút rượu sùn sụt, không còn lại một giọt nào mới ngửa đầu lên để mã phu lau miệng, phì mũi một cái, nằm xuống đống cỏ khô được mã phu trải sẵn, mắt khép hờ gà gật.

Khắp quân doanh chỉ có Vượng Tài là con ngựa nằm ngủ, mấy ngày trước cho dù hết củi để đun nước mã phu cũng không cho người ta đụng vào cỏ khô để Vượng Tài nằm, còn dùng vải dầu bọc kỹ, không để hơi nước xâm nhập. Chỉ cần phát hiện cỏ khô có chút hơi nước, là mặt dày mang tới chỗ có lửa phơi khô, tất nhiên, tới tối hắn cũng ngủ trên cỏ khô.

Không quấy nhiễu Vượng Tài ngủ nữa, nửa đêm nó còn dậy ăn một bữa, rất là vất vả. Vân Diệp rời lều, Lưu Tiến Bảo canh bên ngoài liền nói nhỏ:

- Hầu gia, ngụy vương tới thăm.

- Không gặp, toàn thứ khốn nạn, tới cười nhạo ta, e rằng không chỉ một mình hắn, mấy vị lão công gia có tới không? Hi Mạt Đế Á cái ả nữ nhân tò mò còn hơn mèo ấy có tới không?

- Hầu gia nhìn xa vạn dặm, đến cả rồi, đều ở trong lều đợi người, xem chừng không gặp là không đi, hay là tối nay hầu gia ngủ tạm trên giường tiểu nhân, tiểu nhân canh gác cho.

Lưu Tiến Bảo cười nịnh nọt:

- Xéo, ở với ngươi mười mấy năm rồi, chưa bao giờ thấy ngươi rửa chân, hầu gia ta nếu nằm trên giường ngươi một đêm thì làm gì còn mạng tỉnh lại, thôi, tránh không được, đi gặp vậy.

Tân Nguyệt tới lều chiêu đãi mấy vị trưởng bối, mặt bao phủ u sầu, mắt đỏ hoe, vừa rồi nàng nghe nói phu quân một mình trốn sau gốc cây khóc, thấy phu quân thật đáng thương, cũng khóc một trận, hiện nàng cố nhịn chiêu đãi đám Trình Giảo Kim. Hi Mạt Đế Á mắt đảo tròn, không ngừng nhìn đám mặt Trình Giảo Kim tìm manh mối, chỉ có Lý Thái cầm cốc trà uống, nhìn là biết hắn đang dùng trà để áp chế bản thân không phì cười.

Vân Diệp vừa đi vào mắt Tân Nguyệt liền sáng lên, bất kể phu quân ở ngoài chịu ủy khuất gì, chỉ cần về nhà là tốt rồi, vội đi lên hỏi Vân Diệp đã ăn tối chưa.

Thi lễ với mấy vị trưởng bối, Vân Diệp cười khổ nói:

- Hôm nay mất mặt lớn rồi, nhìn Ma Thiên Nhai nhớ tới cuộc đời Gia Cát Lượng, cả đời bao nhiêu công tích vĩ đại cuối cùng thành vô nghĩa, bất giác sinh ra bi thương, đọc ( xuất sư biểu) không kiềm lòng được khóc lớn một hồi, làm các trưởng bối chê cười.

Trình Giảo Kim lấy làm lạ:

- Trước kia ngươi vô tâm vô tính, không ngờ có thể hoài niệm cổ nhân tới mức này, đúng là hiếm có, có phải liên tưởng tới mình? Thấy cả đời dù làm gì cũng đều công dã tràng?

- Núi xanh vẫn còn đó, mấy độ tịch dương hồng, núi xanh và tà dương là thứ trường tồn, so ra công tích của con người thật nhỏ nhoi, tiểu tử nhớ tới tiên sư từng nói:" Ngũ lăng phần mộ san rồi, không hoa không rượu cũng thời ruộng sâu." Mộ của tiểu tử sớm muộn cũng thành ruộng, sống trên đời thế nào cũng như vết chân trên tuyết, không kiềm được bi thương.

Ngưu Tiến Đạt nghiêm mặt đi tới trước mặt Vân Diệp: - Đọc sách tới ngu ngốc rồi à? Bảo ngươi đọc sách ít thôi, ở thư viện mấy năm, một đứa bé ngoan bị mấy thứ sách vở thư họa biến thành thẳng ngốc, ai sống cho sau này, người ta sống vì hiện tại, hai mắt nhắm lại, là công hay tội sao mà biết.

- Chỉ cần khi hai mắt nhắm lại không thấy tiếc nuối là đủ rồi, thói đời hỗn tạp, nay nói kiểu này, mai nói kiểu khác, hôm qua còn là thánh nhân, hôm nay đã thành bại hoại. Ngươi muốn thiên hạ vĩnh viên nhớ tới ngươi, mơ cái gì vậy chứ, chỉ cần hiện giờ người ta nghe tới tên Vân Diệp ngươi giơ ngón cái lên khen là được, ai cần biết sau này.

Người thực tế làm chuyện thực tế, Ngưu Tiến Đạt đúng là nghĩ thế, ông ta cho rằng không sai, liền quán triệt cho Vân Diệp, chưa bao giờ giấu diếm, đó là nguyên nhân Vân Diệp kính trọng ông.

Tần Quỳnh cười kha khà:

- Không sao cả, hoài cổ không phải chuyện đám hủ nho hay làm à, nhìn lá rụng cũng khóc thút thít. Tiểu Diệp chẳng qua là nhất thời xúc động, không mất mặt, thấy ngươi không sao là lão phu yên tâm rồi. Lời của đám lão già, người trẻ tuổi không thích nghe, chúng ta đi thôi, ngươi và Ngụy vương trò chuyện cởi bỏ tâm kết cũng tốt.

Nói xong cùng Ngưu Tiến Đạt ra ngoài, Trình Giảo Kim hoài nghi nhìn một cái rồi cũng đi nói.

- Nói thật đi, lời lừa mấy vị lão nhân gia không cần dùng với ta.

- Đuổi bà nương của ngươi đi ta mới nói, lần này mất mặt lớn rồi.

Hi Mạt Đế Á vốn giương lỗ tai chuẩn bị thỏa mãn lòng hiếu kỳ, nghe câu này của Vân Diệp liền hừ một tiếp bế khuê nữ theo Tân Nguyệt ra ngoài, nhi tử của nàng đã ở chỗ Trường Tôn thị.

- Trước kia có một người, hắn có một vị huynh đệ cực tốt chưa bao giờ làm hắn thất vọng. Nhưng có một ngày, khi một lão già xấu xa chuẩn bị hại hắn, huynh đệ tốt của hắn biết nội tình, nhưng không nói gì cả, người bị hại vô cùng phẫn nộ, lão già kia hại hắn là bình thường, vì đó là lão già khốn kiếp, nhưng huynh đệ của hắn không động lòng thì không thể tha thứ. Ngươi nói sao hả Thanh Tước. Lý Thái cẩn thận ngồi thẳng lên, giơ một chân đề phòng Vân Diệp nhào tới:

- Thực ra vị huynh đệ của hắn có nỗi khổ trong lòng, giết tù binh không phải chuyện vui vẻ, nên không định để hắn biết, con đường mềm nhũn kia làm huynh đệ của hắn đi qua nôn tối mặt, đâu rảnh mà nói với hắn.

Vân Diệp vốn nhào bổ tới nghe giải thích ngồi xụp xuống:

- Làm sao bây giờ, mất mặt quá, đường đường tướng quân bị lão già lừa chóng mặt, truyền tới kinh thành rồi ta sống thế nào được.

Lý Thái thấy Vân Diệp bình tĩnh lại, cười nói:

- Ngươi đừng nghĩ thế, mưu kế của lão già chỉ có thể lừa được người tốt, nếu đi dùng với đám Tiết Vạn Triệt thì có ích gì không? Nói không chừng họ hứng trí đi xem đầu người, hoặc đi thử xem đao mình còn sắc bén không. Đây gọi là "người quân tử đôi lúc cũng dễ bị lừa dối nếu kẻ lừa dối nói nghe hợp lý và hợp với đạo của họ; không thể dối họ một cách trái lẽ." Từ điểm đó nhìn ra Diệp Tử ngươi là chính nhân quân tử, bội phục, bội phục.

Lý Thái gần đây rất biết nói chuyện, an ủi như thế quả nhiên hữu dụng hơn giáo điều của Lão Ngưu, thấy mặt Vân Diệp nở nụ cười, liền tranh thủ nói:

- Ngươi xem, huynh đệ ta là một, vừa rồi ngươi nói câu:" Núi xanh vẫn còn đó, mấy độ ánh dương hồng", rất là hay, nếu không có người ngoài nghe thấy thì tặng ta, khi tham gia thi hội nói ra rất có thể diện. Còn cả câu:" Không thấy Ngũ Lăng hào kiệt mộ, không rượu, không hoa hoá ruộng cày." Cũng tặng ta luôn đi, gần đây Hi Mạt Đế Á thích thơ, làm mấy bài thơ thối như rắm chó bảo ta đánh giá, còn không cho chê. Ta nói với nàng mấy câu ngươi vừa đọc do ta làm, để nàng sùng bái ta một chút, lên giường kiếm được chút lợi ích.

Đây là đại sự, phải ủng hộ, Vân Diệp phất tay một cái tặng luôn, loại câu từ thế này y có cả đống, hai câu thơ không đặc sắc thôi, chuyện nhỏ.

- Thực ra phụ hoàng bảo ta thăm dò vì sao ngươi khóc, nói cái lý do đi, nếu không có cái tốt hơn thì ta lấy cái cớ vừa rồi về bẩm báo. Thật không ngờ, ngươi khóc một hồi, sao có nhiều người quan tâm như thế.

Lý Thái lải nhà lải nhải, tóm lạ là không chịu đi, Tân Nguyệt thò đầu vào hai lần rồi, Lý Thái vờ không nhìn thấy, tiếp tục nói những lời thiếu dinh dưỡng.

- Thanh Tước, có phải ngươi cũng sợ bệ hạ, ở cạnh ông ấy toàn thân khó chịu không?

Vân Diệp nói thẳng luôn:

- Ngươi cũng có cảm giác này à? Ta còn tưởng chỉ mỗi ta có, nói thế có hơi bất hiếu, nhưng ở cạnh cha ta cứ thấy toàn thân ngứa ngáy, muốn gãi, nhưng rời phụ hoàng một cái liền không còn nữa.

Lý Thái thở phào, cuối cùng cũng có thể thống khoái nói ra chuyện này.

Chương 1064: Châu báu và nữ hoàng

Vân Diệp không biết nói gì luôn, hai người tròn mắt nhìn nhau cũng vô vị, Lý Thái vỗ má, bất lực chỉ lều của Lý Nhị, cười khổ vén cửa lều rời đi.

Lý Thái vừa mới đi Tân Nguyệt liền chui vào, Na Mộ Nhật và Linh Đang cũng theo sau, vây quanh phu quân ríu rít hỏi không ngừng, nàng nào cũng lo lắng.

Bế Linh Đang đã bật khóc lên đùi, hậm hực nói:

- Phu quân nàng bị người ta ức hiếp, nhớ kỹ, kẻ ức hiếp ta là Ngụy Trưng, lão già khốn kiếp, chúng ta không tha cho lão.

- Sớm nhìn ra lão già đó không phải thứ tử tế rồi, phu quân về sau bớt qua lại với lão ta, bộ dạng xấu xỉ, mắt trắng dã thiếu chút nữa mù luôn, nếu không phải phu quân đại nhân đại nghĩa mời Tôn tiên sinh chưa mắt cho lão thì lão đã mù rồi, thứ lấy oán báo ân tới chó cũng không thèm ăn.

Vân Diệp giật mình nhìn Tân Nguyệt, từ khi nào nàng học được lời chửi rủa ác độc như thế, có điều chửi Ngụy Trưng thì không sao cả, vùi đầu vào ngực Tân Nguyệt:

- Phu quân nàng bị ủy khuất lớn như thế, các nàng phải an ủi nếu không trong lòng để lại ám ảnh...

Được an ủi hơi quá mức rồi, nghe thấy tiếng khớp xương kêu răng rắc, Lý Nhị chết tiệt còn lệnh canh ba thổi cơm, canh năm xuất phát, ông ta muốn hôm nay phải tới Kê Minh Dịch, tới khi tiếng khải giáp rầm rập vang lên, Vân Diệp mới rời đầu khỏi ngực bầu ngực mơn mởn của Tân Nguyệt, còn không sửa soạn sẽ bị Lý Nhị chặt đầu.

Vượng Tài tối qua uống hơi nhiều, sáng sớm Vân Diệp tới thăm thì nó đang uể oải ăn cỏ xanh, toàn là cỏ non do mã phu kiếm về, thấy Vân Diệp liền gọi ầm ĩ, nhổ cỏ xanh ra, muốn ăn đỗ, lấy một nắm đỗ đen đút cho nó, Vượng Tại tiếp tục ăn cỏ, ngựa thế nào cũng phải ăn chút cỏ mới được.

Địch Nhân Kiệt cùng Tiểu Vũ đi thuyền, Vân gia từ Lĩnh Nam về không thể hai tay không, Lão Triệu chuẩn bị tới hai mươi chiếc thuyền mới chở hết hàng, thực ra không nhiều hàng hóa như thế, nhiều nhất là dược thảo, Tôn Tư Mạc mua vô số thuốc, trả tiền đều là Vân gia, ông ta hiện giờ không có khái niệm gì về tiền bạc hết, chỉ cần bản thân muốn, chưởng quầy Vân gia sẽ chạy khắp thế giới thua mua, lại còn rất vui vẻ, làm chân chó cho lão thần tiên là vinh dự.

Đi đường sông tuy thư thái hơn, nhưng lại đi xa hơn gấp bốn năm lần, có điều Địch Nhân Kiệt và Tiểu Vũ đang lúc tình nồng, ai quan tâm đường xa hay gần, cả đời như thế cũng được.

Địch Nhân Kiệt mãi không dám ôm Tiểu Vũ, khi Tiểu Vũ nằm lên đùi hắn muốn ngắm sao, hơn nữa còn kể chuyện Ngưu Lang và Chức Nữ, hắn mới hiểu Tiểu Vũ cơ bản đã là lão bà của mình rồi, nhìn cánh môi hồng của Tiểu Vũ, lấy dũng khí hôn lên, không biết hôn bao lâu, khi một con cá nhảy khỏi mặt nước mới tỉnh lại, hoảng sợ tách khỏi môi Tiểu Vũ, nhắm mắt lại đợi cuồng phong bạo vũ tới.

Đợi rất lâu không thấy đả kích trong tưởng tượng tới, môi mình lại bị hai cánh môi mềm mại ươn ướt lấp kín, dục vọng nổi lên, ôm lấy tấm thân thơm ngát của Tiểu Vũ hôn ngấu nghiến, lần này kết quả không tốt, vì dùng sức quá lớn làm sưng môi Tiêu Vũ, Tiểu Vũ đánh hai cái rồi phì cười, má đỏ hồng như hoa đào nở, làm Địch Nhân Kiệt ngây ngất.
Địch Nhân Kiệt không biết mình vì sao lại đem cái rương nhỏ của mình giao cho Tiểu Vũ, cũng không hiểu vì sao mình lại ký tên lên một tờ giấy to quá thể đáng, càng không hiểu vì sao đứa con thứ ba của mình lại phải mang họ Vũ. Làm hắn không hiểu được nhất là vì sao cũng phải cùng Tiểu Vũ mở cái rương sư phụ đặc biệt chuẩn bị cho, chỉ vì Tiểu Vũ nói cái rương đó là sư phụ chuẩn bị cho nàng?

Rõ ràng trên cái rương có bốn chữ " không được mở ra" do chính sư phụ viết, Tiểu Vũ liền xé luôn giấy niên phong, lấy từ trong cổ ra một cái chìa khóa, cảnh xuân thoáng qua trong cổ áo làm Địch Nhân Kiệt ngẩn ngơ, bị Tiểu Vũ lườm một cái vội giúp nàng khiêng rương vào phòng, mở khóa ra, hai tay Tiểu Vũ chắp lại lẩm bẩm, Địch Nhân Kiệt nghe rõ ràng nàng đang cầu khẩn trong rương toàn châu báu.

Mở rương ra mắt Địch Nhân Kiệt hoa luôn, dưới ánh nến toàn là bảo thạch long lanh, còn cả trân châu tỏa ra hào quang, một cái rương như thế này đủ làm người đời phát cuồng.

Mắt Tiểu Vũ biến thành xanh biếc như mắt mèo, đeo lên cổ bảy tám vòng trân châu, tay cầm nắm bảo thạch, cẩn thân phân biệt dưới ánh nến.

- Tiểu Vũ, ánh nến không thể phân biệt châu báu được đâu, phải ánh mặt trời cơ, ồ! Đây còn có một phong thư.

Địch Nhân Kiệt thấy trên lá thư viết hai chữ Tiểu Vũ, liền đưa cho nàng.

" Vũ Mị đồ nhi, khi con thấy phong thư này thì thế nào cũng tới Giang Nam rồi, tính con chắc chắn sẽ đi tìm khóa cho chiếc chìa khóa của mình, chuyện này chẳng làm khó được con. Sư phụ an bài hôn sự cho con, nhưng về sau lại thấy bất công với con, nếu như con không thích Tiểu Kiệt hoặc thấy chưa tới lúc thì hãy mang của hồi môn này đi tha hương, với trí tuệ của con, nhất định sẽ sống rất tốt.

Đừng suy nghĩ nhiều, phía Tiểu Kiệt sẽ có sư phụ giải thích, con chỉ cần sống theo ý muốn của mình là được, con vốn là phượng hoàng trên chín tầng trời, bị sư phụ khóa hai chân, giữ con ở nhân gian. Sư phụ cũng không biết làm thế là đúng hay sai, đành để con tự lựa chọn, đây là lần lựa chọn cuối cùng của con, hãy thận trọng." Gò má sáng bóng của Tiểu Vũ chứa chan nước mắt, gấp thư lại cho vào phong bì cất trong người, lau khô nước mắt, hung dữ nói với Địch Nhân Kiệt:

- Đời này không được phụ ta.

Địch Nhân Kiệt tuy không hiểu vì sao Tiểu Vũ lúc thì khóc, lúc lại cười, nhưng nghe thấy nàng nói không được phụ mình, vội vàng gật đầu, đồng thời cười thật tươi với nàng, biểu thị quyết tâm của bản thân. Lúc này Tiểu Vũ mới nhoẻn miệng cười tiếp tục lục lọi rương châu báu, có nó, cả đời không phải lo lắng gì nữa.

Đêm đã khuya, đội thuyền vẫn đi trên sông, thi thoảng có tiếng hô của thủy thủ, Địch Nhân Kiệt đã mệt lắm rồi, hai mắt của Tiểu Vũ vẫn rực sáng, đem từng món châu báu bày ra, lần đầu tiên có khoản tài phú lớn như thế, làm nàng không sao kiềm chế được, đầu óc chỉ nghĩ xem nên làm đồ trang sức gì, còn về phần những lời của sư phụ, nàng coi thành một loại yêu thương của sư phụ giành cho mình.

Mùa thu năm Trinh Quan thứ mười lăm, nữ hoàng một đời bị rương châu báu cám dỗ, cam tâm tình nguyện gả cho Địch Nhân Kiệt.

….

Hàn Triệt qua Hàn Sơn gặp phải một tên hòa thượng, có điều tên hòa thượng này nhìn trúng con lừa của Hàn Triệt, nhân lúc Hàn Triệt xuống lừa đón tiểu nương tử ném dâu trên cây xuống ăn, liền đấm một cái chết con lừa.

Ăn dâu thế nào cũng làm miệng đen xì, bộ dạng buồn cười, các tiểu nương tử sợ hãi từ cây leo xuống, chạy sâu vào trong rừng dâu, điều này làm Hàn Triệt rất thương tâm, thực ra tướng mạo của mình không tệ, khi ở Ung Châu các cô nương háy mắt không ít, nhất định vì cái vòng đen trên miệng.

Có điều hắn mau chóng vui vẻ, vì hắn phát hiện ra các tiểu cô nương không phải tránh mình, có một tiểu cô nương thò đầu ra dũng cảo bảo hắn chạy mau, tên hòa thượng kia rất hung ác.

Hàn Triệt mỉm cười lau cái vòng đen, đem con lừa chết tặng cho tiểu cô nương dũng cảm, người trên núi tuy có săn thú, nhưng ít khi có thịt ăn.

Còn về phần tên hòa thượng kia đã nằm lăn ra đất như sợi bún, Hàn Triệt lấy cái dàm của con lừa chết lắp lên đầu hòa thượng, đeo túi lên cổ, cưỡi lên, hắn đánh chết con lừa của mình, vậy thì phải làm việc thay cho con lừa. Hàn Triệt cho rằng làm thế rất công bằng, đâm một dao vào mông lừa hòa thượng, con lửa mới này chạy như bay, tốc độ không chậm.

HẾT

Chương 1065: Rắn Vĩnh Châu

Tính năng của con lừa hòa thượng này không bằng con lừa cũ của mình, đi được năm mươi dặm Hàn Triệt liền hối hận, vì bất kể hắn đâm dao vào mông con lừa này thế nào, nó chỉ sùi bọt méo không nhúc nhích, dao đâm vào không có máu chảy ra nữa, ngược lại gọi tới rất nhiều ruồi.

Đâm vào chỗ khác cũng không có hiệu quả, Hàn Triệt đành dùng hai cái chân thay lừa, lưng khoác túi nghênh ngang đi vào cổ thành Vĩnh Châu của Giang Nam Tây đạo, chuẩn bị mua một con lừa mới thay đi bộ, hắn quyết định lần này còn có người dám đánh chết lừa của mình, nhất định không cho kẻ đó cơ hội thay lừa.

Khi chia tay Vân Diệp, lão quản gia cho vào túi của Hàn Triệt rất nhiều kim tệ và ngân tệ, cuối cùng lo vị đại thiếu gia này không biết dùng tiền, cho vào ít tiền đồng, còn dạy hắn cách dùng tiền, tỷ lệ giữa các đồng tiền. Hàn Triệt vốn là người tuyệt định thông minh, chuyện này tất nhiên không làm khó được hắn, chuyện hai đồng mua được một cái bánh thịt lừa thì hắn vẫn biết.

Ở chốn hoang dã đi bảy tám ngày, Hàn Triệt quyết định kiếm một cửa hiệu to nghỉ ngơi cho thoải mái, phải tắm rửa nữa, hắn ghét người dính nhớp.

Hiệu Vạn gia đúng là rất lớn, phòng cũng không tệ, chăn đệm tỏa mùi thơm ánh mặt trời, đó là điều hắn thích nhất, vì thế quyết định ở thêm vài ngày, rửa sạch bụi bặm, cho chưởng quầy một kim tệ, nói là muốn tắm rửa.

Khả năng là vì Hàn Triệt nói có hơi mơ hồ, chỉ nói muốn tắm thoải mái nhất.

Thế là có bảy tám tiểu cô nương lòe loẹt xúm xít xung quanh chậu tắm của hắn, tuy không quen có nữ nhân khi tắm rửa, Hàn Triệt vẫn quyết định thử một chút, muốn hiểu thế giới này, phải hòa nhập vào nó, Vân Diệp bảo thế mà.

Trước kia khi tắm rửa Hàm Nô sẽ ngồi ở góc tường, Hàn Triệt tự tắm, giờ tay của các tiểu cô nương không ngừng vuốt ve ngực, lưng của hắn, thậm chí có nàng lớn gan thò tay xuống nước...

Con bà nó thế này đâu phải là tắm rửa, Hàn Triệt có chút tức giận, đuổi đám tiểu cô nương đi, thấy các nàng rưng rưng nước mắt, không biết sao lại nhớ tới tiểu cô nương ném dâu cho mình, khi mình đi, tiểu cô nương đứng bên con lừa chết cũng có bộ dạng như thế.

Trần truồng đứng lên, cho những tiểu cô nương kia mỗi người một kim tệ, để các nàng mua quần áo đẹp hơn, vì các nàng mặc quá ít, nửa bầu ngực lộ ra ngoài, nếu muội tử của mình mà ăn mặc như thế, Hàn Triệt nhất định sẽ nổi giận, không có quản gia và thần nô chiếu cố, Hàn Triệt thể hiện cách hiểu thế giới theo suy nghĩ của mình.

Các tiểu cô nương lập tức thi lễ lui ra, thấy các nàng vui sướng, bản thân Hàn Triệt cũng rất vui, quay lại chậu tiếp tục tắm rửa, cánh hoa trong chậu làm hắn thấy thư thản. Tắm xong có một tiểu cô nương quỳ ngoài cửa đi vào mặc y phục cho hắn, búi tóc, lấy ra từ trong túi của Hàn Triệt một cái trâm bạch ngọc, cố định tóc.

Y phục của Vân Diệp không trắng thì xanh, màu trắng là áo trong, màu xanh là áo ngoài, khi ở Ung Châu, Hàn Triệt không có y phục liền lấy y phục của Vân Diệp, khiến cho Tân Nguyệt làm y phục cho trượng phu phải làm thêm một bộ.

Trên thế giới này người giỏi trang điểm nhất là nữ tử thanh lâu, tiểu cô nương rõ ràng đã coi Hàn Triệt thành tác phẩm nghệ thuật mình muốn hoàn thành, khi tiểu cô nương ngồi xuống kéo phẳng góc áo, một thế gia công tử liền xuất hiện trước mặt mọi người, từ ánh mắt ngây ngất của tiểu cô nương, Hàn Triệt biết một điều, mình là chàng trai tuấn tú, trước kia Tân Nguyệt nói thế, hắn cứ thấy không chân thật, giờ mới khẳng định Tân Nguyệt nói đúng.

Hành tẩu thế gian không cần quá thông minh, nếu ngươi gian như khỉ thì sẽ không ai để ý tới ngươi, nói không chừng chó cũng không để ý tới ngươi. Ngốc một chút, mơ hồ một chút, sẽ thấy thế giới hoàn toàn khác, rất đặc sắc, người bình thường ta sẽ không nói cho đâu. Hàn Triệt nhớ kỹ lời Vân Diệp, đồng thời tuân theo chính xác.

- Vị công tử anh tuấn đó nhất định là xuất thân từ đại hộ nhân gia, cái trâm Thu Nương cái cho chàng ít nhất mười kim tệ, trước kia ta từng nhìn thấy loại bạch ngọc trâm ấy trên đầu công tử nhà thứ sử, có điều vị thứ sử công tử không thể bì với vị công tử này, chẳng những anh tuấn, hào phóng, quan trọng nhất là có thiện tâm, không nỡ thấy nữ tử khóc, đâu ra chuyện thưởng tới một kim tệ, thật ngốc, không biết tối nay chàng có muốn chúng ta thị tẩm không?

Người nói là hồng y nữ tử, trong mấy người thì nàng có bầu ngực đầy đặn nhất, khi nói chuyện còn vô ý ưỡn ngực lên, khiến xung quanh cười rúc rích. đọc truyện mới nhất tại t r – uyện yy chấm com
Nhắc tới thị tẩm làm Hàn Triệt hơi thương tâm, tên Vân Diệp chết tiệt nói sau này hắn muốn có đứa con thông minh rất khó khăn, đành gieo mầm thật nhiều, trong một trăm đứa thế nào cũng có hai ba đứa thông minh, đây hoàn toàn là chuyện dựa vào vận may. Nghĩ tới đó Hàn Triệt bóp tay răng rắc, chỉ có giết tên ma quỷ kia, mình mới có thể nghĩ tới chuyện con cái, nếu không dù con mình thông minh hay ngu ngốc đều không thoát khỏi tay lão.

Trừ thi thoảng nghĩ tới tên ác ma kia, Hàn Triệt rất hài lòng với chuyến hành trình của mình, hắn hưởng thụ chuyến đi dài ngày này, cho nên gọi bàn cơm ngon nhất ở tửu lâu tốt nhất Vĩnh Châu, chỉ cần là thứ hắn chưa thấy là sẽ gọi, vì có bảy tám tiểu cô nương cũng muốn ăn cùng.

Các tiểu cô nương gày teo nhỏ nhắn tất nhiên chẳng ăn được nhiều như thế, vì vậy các nàng ngây ra nhìn Hàn Triệt một mình ăn sạch bàn, chẳng ngon, không thể so với cơm nước của Vân gia, thậm chí chẳng bằng cơm nước trên chiếc Công Chúa, nhưng Hàn Triệt muốn làm no bụng thôi, không chú ý nhiều.

Ăn no rồi thì đi dạo phố, Hàn Triệt ít khi đi dạo phố, khi ở Ung Châu bị Tiểu Nha kéo đi mấy lần, nên ghét cay ghét đắng chuyện dạo phố, vì đám nữ nhân đó đâu phải đi mua đồ, mà chuyên đi cãi nhau với chưởng quầy.

Nhưng ở Vĩnh Châu, hắn lại muốn đi dạo phố, vì hắn nghe nói ở đây có một loại rắn lạ thân đen bụng trắng.

Hàn Triệt không quan tâm tới công năng y dược của loại rắn này, hắn coi trọng một thứ công năng khác, ví như Vân Diệp nói bị nó cắn là chết chắc, lời này do Vân Diệp nói với Tôn Tư Mạc, Tôn Tư Mạc cũng muốn tìm loại rắn này, xem có công năng khác không. Khi ấy Hàn Triệt có mặt, hắn rất tin tưởng kiến thức của vân Diệp, hắn muốn cho loại rắn này cắn phụ thân mình một cái, xem lão ta có chết không?

Vĩnh Châu giống các châu phủ khác có hai chợi đông tây, còn có chợ phiên ngoài thành, các tiểu cô nương rất vui, vì bất kể các nàng muốn thứ gì Hàn Triệt đều mua, có điều các nàng rất tự giác, không mua thứ quá đắt, hồng y nữ tử cắn răng xin một cái áo lụa Nhạc Châu, nàng đã nhìn bộ y phục này lâu rồi, nhưng không mua được.

Hàn Triệt cười bảo chưởng quầy gói chiếc áo lụa đó vào, còn hỏi các tiểu cô nương khác có phải cũng thích y phục khác, hắn có thể mua tặng các nàng. Chưởng quầy dùng ánh mắt nhìn thằng ngốc nhìn Hàn Triệt, khi hắn lấy một kim tệ ra hỏi có đủ không liền thu lại ánh mắt khinh bỉ, thay bằng ánh mắt tôn quý, tên nhà quê và công tử phú quý tuy tiêu tiền giống nhau, nhưng có đãi ngộ hoàn toàn khác nhau.

Các tiểu cô nương không hiểu vì sao công tử lỗi lạc như Hàn Triệt lại đi mua rắn độc, còn là loại khiến người Vĩnh Châu nghe mà biến sắc, tuy sợ, nhưng không nỡ rời đi, cố nhịn cùng Hàn Triệt tới chợ phiên, trong thành không cho phép loại rất độc này xuất hiện.

Hàn Triệt rất hài lòng, ném một con thỏ vào lồng rắn, con thỏ mau chóng co giật rồi chết, ném một con chó vào cũng chết rất nhanh, trong tiếng thét kinh hoàng của mọi người, hắn thò tay vào lồng bắt lấy chỗ bảy tấc của con rắn, xem hai cái răng độc, không tệ, trên còn treo hai túi độc, quấn chặt con rắn lên cánh tay, áo xanh có con rắn đen trắng trông quỷ dị vô cùng.

Chương 1066: Người đi kẻ ở

Quá hài lòng, kiến thức của Vân Diệp đúng là rất cao, y nói loại rắn này cực độc, quả nhiên là độc, Hàn Triệt lo một con không cắn chết được phụ thân của mình, liền mua mười con, tính con rắn quấn trên tay là được tặng thì có mười một con, hắn muốn xem phụ thân mình trúng thuốc mê lấy trộm của vân Diệp có sống nổi dưới sự công kích của đám rắn này không.

Vì Hàn Triệt anh tuấn nhiều tiền, lại đem theo bảy mỹ nữ, thêm vào ở chợ phiên, bên cạnh không có hộ vệ, gia đinh, đám vô lại nhìn Hàn Triệt lấy kim tệ từ cái túi nặng trịnh ra, lòng nảy ý đồ bất lương.

Khi Hàn Triệt nhìn xung quanh kiếm kẻ nào không vừa mắt thử xem rắn độc cắn người sẽ có phản ứng gì thì trước mặt xuất hiện ba vị hảo hán, các hảo hán cho rằng một người có tiền thì nên để mọi người cần tiêu, bảy tiểu cô nương nhìn vóc dáng Hàn Triệt hẳn không ứng phó nổi, chuẩn bị giúp đỡ.

Hàn Triệt vô cùng vui mừng vì có người tự động nhảy ra giúp mình, rất chân thành hỏi ba vị hảo hán có phải định giúp mình không? Trong tiếng khóc tuyệt vọng của bảy tiểu cô nương, ba vị hảo hán không chút do dự gật đầu, tên nhà giàu này đúng là quá tử tế, quyết định lát nữa chơi xong nữ nhân, lấy tiền đi, sẽ tha mạng cho tên nhà giàu.

Đợi khi trói xong ba vị hảo hán vào cây, Hàn Triệt cầm đầu rắn, cẩn thận bóp răng độc ra, chuẩn bị mời họ giúp đỡ thì hối cũng đã muộn, người ở chợ đã chạy không còn một ai, nàng nhát gan nhất trong bảy tiểu cô nương đã đái ra quần.

Hàn Triệt cũng cho rằng làm thế sẽ khiến các tiểu cô nương hoảng sợ, lại cho mỗi nàng một kim tệ, bảo các nàng tự đánh xe ngựa về thành, hắn tiếp tục làm thí nghiệm.

Hồng y nữ tử gan to nhất, ngực nở nhất mấp máy môi muốn bảo Hàn Triệt dừng tay, vì bất kể nhìn từ góc độ nào, Hàn Triệt đều không phải là người ác độc. Lịch sự với nữ nhân là do Hàn Triệt học từ Vân Diệp, vì Vân Diệp cực kỳ chiều chuộng nữ nhân trong nhà, Hàn Triệt lại cho rằng đó là sự ưu nhã của Bạch Ngọc Kinh.

Ôm hồng y nữ tử vào lòng, môi khẽ hôn lên mi tâm của nàng, bế ngang người nàng đặt lên chiếc xe ngựa dùng ngồi khi tới, cẩn thận giúp nàng vuốt mép vách nhăn nhúm, đánh lên mông ngựa một cái, con ngựa già kéo chiếc xe lắc lư quay về thành. Hồng y nữ tử không kiềm chế được nữa, bật khóc nức nở, nàng biết, lần này chia tay là mãi mãi.

Tiếng khóc của Hồng y nữ tử từ xa truyền tới, Hàn Triệt nhăn mũi cười:

- Chẳng trách tên vương bát đản Vân Diệp làm như thế, loại tư vị được người ta nhớ tới không tệ, mỗi tội hơi tốn tiền.

Lại bắt một con rắn, dùng răng nó đâm vào tay hảo hán thứ nhất, chân hảo hán thứ hai vào cổ hảo hán thứ ba, con rắn cắn liền ba người có chút mệt nhọc, Hàn Triệt thả nó vào lồng, ngồi trên tảng đá xem phản ứng của ba người. Người bị rắn độc cắn vào cổ mặt đã đen xì, vén mí mắt lên thấy bên trong đỏ hồng, Hàn Triệt vô cùng hài lòng, độc tính của rắn Vĩnh Châu quả nhiên là mãnh liệt.

Vị hảo hán bị cắn ở tay đang giãy dụa, một đường màu đen lan tới vai, Hàn Triệt chém ngay cánh tay hắn xuống, nhìn máu đen chảy ra liền gật gù, độc khí đã vào tim rồi.

Vị thứ ba không có hiệu quả tốt lắm, độc khí không ngờ dừng lại ở đùi không chịu chạy lên, khi Hàn Triệt đang tò mò thì vô tình nhìn thấy khuôn mặt vặn vẹo của vị hảo hán đó, lúc này mới hiểu ra, vị này bị dọa chết rồi, người chết thì máu không lưu thông, độc khí tất nhiên không lan đi.

- Lão già sẽ không bị dọa chết chứ?

Hàn Triệt lẩm bẩm một hồi rồi lắc đầu, chuyện này là không thể, nói không chừng lão già cực kỳ hưởng thụ cảm giác tử vong giáng lâm, có điều thế cũng tốt, chết là xong, nếu chẳng phải còn cần chiếu cố muội tử, Hàn Triệt muốn giết luôn chính mình.
Trước kia cao cao tại thường coi rẻ nhân luân, tới thế gian mới biết con mẹ nó đây là luật trời, không thể làm trái, tới ngay cả dã thú cũng vô tình né tránh, gia tộc mình lại cố chấp như thế, kết quả trong thân thể mình là dòng máu ô uế.

Người kia mình phải xưng hô như thế nào đây? Gia gia hay là phụ thân? Kẻ làm chuyện không bằng cầm thú với nữ nhi của mình chỉ có lão ma quỷ đó thôi, lão ta phải chết, nhất định phải chết.

Hàn Triệt bình tĩnh lại mới phát hiện cỗ thi thể trước mặt mình đã thành thịt vụn, mặt mũi, thân thể mình khắp nơi là thịt người, có bảy tám bộ khoái đứng ở xa, hò hét với hắn nhưng không dám tới.

Hàn Triệt cầm xà phòng nhảy xuống mương, tắm rửa sạch sẽ xong thay y phục mới, đem lồng rắn đặt lên xe lừa mới mua, đánh xe men theo cổ đạo rời Vĩnh Châu...

Với hắn mà nói Vĩnh Châu chỉ là một khách sạn nghỉ chân giữ đường, chẳng mấy chốc quên đi, nhưng bộ khoái nơi đây cả đời không quên tên ác ma băm xác kia. Tất nhiên ở thanh lâu lớn nhất thành Vĩnh Châu có một ca cơ mỹ lệ mặc y phục màu hồng, thích ghé vào cửa sổ nhìn dòng người phía dưới, hết ngày này qua ngày khác, năm này qua năm nọ...

Một cái xe ngựa không nóc theo một đội kỵ binh đi trên sơn lộ quanh co của Tần Lĩnh, Vượng Tài không thích kéo cái xe vừa nặng vừa khó coi này, chiếc xe nhẹ trắng muốn trong nhà mới hợp với vóc dáng cao lớn uy mãnh của mình. Nhưng trong quân ngũ không có, nó đành phải cố chịu, Vân Diệp nắm trên sàn xe lót rất dày, ngáp ngắn ngáp dài, bữa tiệc bên đống lửa hôm qua rất thành công, Lý Nhị tán dương, cho rằng sau này khi đi săn thú phải tổ chức tiệc tối như thế này, đánh giá rất cao vũ đạo Tiểu Nha hiến lên, cho rằng vũ đạo của dã nhân vui vẻ mà cởi mở, cảm giác tiết tấu mãnh liệt, làm máu huyết sục sôi, rất đẹp. Trường Tôn thị quyết định rồi, về Trường An sẽ để Tiểu Nha dạy một đội ca cơ chuyên môn nhảy vũ đạo của dã nhân.

Vân Diệp hiểu, Tiểu Nha bản tính hoạt bát mặc loại váy ngắn của Mông gia trại rất thích hợp nhảy thứ vũ đạo đơn giản phóng khoáng này, huống hồ loại vũ đạo này được Thiên Ma Cơ cải biên, lập tức rất có cấp bậc. So với việc nói Trường Tôn thị có lòng tin với Tiểu Nha, không bằng nói bà có lòng tin với sủng cơ của Lý Uyên.

Vân hầu đi qua Thiên Ma Lĩnh cảm hoài công tích cả đời của Gia Cát Lượng bất giác rơi lệ, chuyện này đã truyền bá rộng rãi trong sĩ lâm, tình cảm thật đẹp, Gia Cát Lượng cả đời trung thành tận tụy, trí tuệ vô song, mưu lợi vì nước Thục, tuy nhiên sự nghiệp dừng ở Ngũ Trượng Nguyên, làm người ta thở dài. Huống hồ Vân hầu trong lúc bi thương viết câu đối ưu mỹ " xuất sư vị tiệp thân tiên tử, trường sử anh hùng lễ mãn khâm", tới ngay cả nhân vật như Phòng tướng, Đỗ tướng đọc hai câu đối này cũng không kìm được nước mắt, bệ hạ nghe thấy nói đây là lần đầu tiên Vân hầu làm thơ xuất phát từ trái tim.

Vân hầu được ân chuẩn là không cần cưỡi ngựa, có thể ngồi xe, xe ở đây là xe dê, kiếm một con sơn dương cực lớn kéo đi khắp nơi. Nhớ lại năm xưa danh sĩ thời Tấn mặc áo đen cưỡi xe dê chuyên môn chui vào đống phụ nhân bảo họ lấy quả ném mình, đúng là truyền thuyết đẹp, có điều người ta là Phan An xinh đẹp, những phụ nhân kia hẳn không nỡ ném chết hắn, nếu là Vân Diệp khả năng sẽ nguy hiểm tới tính mạng, thêm vào Trường An dân phong mạnh mẽ, hệ số nguy hiểm càng cao.

Xe dê thì bỏ đi, lắp xe cho Vượng Tài đáng tin hơn, Vượng Tài thích cắn mông chiến mã phía trước, đã cắn ba con rồi, nếu cắn thêm con này nữa, trước mắt sẽ không còn cái mông ngựa ngứa mắt nào nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau