ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1056 - Chương 1060

Chương 1057: Lý luận gấu mèo (2)

Hiên Nhân cho rằng vạn vật trên đời đều sinh sống theo một quy tắc đặc thù, nhân gian do hoàng tộc, đại thần, huân quý, bình dân và nô lệ tạo thành, vậy dã thú hẳn cũng như thế, cũng có đẳng cấp xã hội, là thiên mệnh, không vì ý muốn cá nhân mà thay đổi, hắn muốn dùng mười năm chứng minh điều ấy.

Chuyện vô nghĩa thế này Nguyên Chương tiên sinh tất nhiên không đồng ý, nhưng chẳng biết từ đâu Lý Nhị hay tin, chuyên môn cấp tiền từ nội phủ cho Hiên Nhân nghiên cứu, Lý Nhị mẫn cảm nhận ra, một khi lý luận này được chứng thực, sự thống trị của ông ta càng danh chính ngôn thuận, sao bỏ qua được.

Lý luận hữu dụng mới được ủng hộ, Hiên Nhân bắt trúng mạch của hoàng gia, năm xưa nho học cũng chính vì khẳng định tính chính xác của hoàng đế thống trị vạn dân, nên Đổng Trọng Thư mới có cơ hội đem mỹ nhân nho học hiến cho Hán Vũ Đế, Hiên Nhân chẳng qua là dùng lại mánh cũ thôi.

Có tiền rồi Hiên Nhân bắt đầu chiêu mộ người ủng hộ, kết quả có bốn người theo hắn cũng nghiên cứu dã thú, Hiên Nhân hưng phấn đi tìm Nguyên Chương tiên sinh yêu cầu mở phân viện thú tộc, bị Nguyên Chương phun cho bãi nước bọt, đợi khi nào có năm mươi người hẵng tính, phân viện thổ mộc của Công Thâu Mộc là vì ông ta đủ người đi theo.

Hiên Nhân mang cái mặt đầy nước bọt cười bỏ đi, mục tiêu của hắn đã thành, hiện giờ chỉ cần làm ra thành tích, vang danh thiên hạ ắt có người theo, thợ da còn có năm ba tên đồ đệ, mình phát hiện ra một học vấn lớn, thế nào chẳng có trăm tên đệ tử, chỉ cần mình lập nên hệ thống động vật học, hắn quyết định bắt đầu nghiên cứu từ bầy sói...

Lý Cương tiên sinh tuổi càng cao tính trẻ con càng nặng, trên đời có xe ngựa, xe lừa, xe bò, lão tiên sinh muốn ngồi xe gấu mèo, kiếm một con gấu mèo ngoan nhất lắm hàm thiếc và dây cương lên, để nó kéo xe ấm của mình đi thong thả quanh thư viện là tuyệt vời nhất.

Con gấu mèo chậm rãi đi lung tung, lão tiên sinh ngồi trong xe nửa tỉnh nửa ngủ, cũng không cố ý yêu cầu gấu mèo đi đâu, chỉ cần nó kéo mình đi chơi là được, xe ấm với ông mà nói là cái nôi lớn.

Ông và gấu mèo đi nhiều nhất là chỗ tượng của Nhan Chi Thôi, Lý Cương không chỉ một lần vỗ tượng nói, mình sắp tới bồi tiếp lão tiên sinh rồi, hiện giờ Đại Đường có rất nhiều chuyền kể cho lão tiên sinh nghe, đôi lúc Lý Cương thấy sốt ruột, ông thấy cục đá lạnh băng càng thích hợp với mình hơn tấm thân yếu ớt này.

Vân Diệp nói học vấn tới cực hạn muốn bất hủ, sự bất hủ này tất nhiên không phải chỉ thân thể, Lý Cương không mong mỏi mình có thể sống trăm năm nữa, chỉ cần tinh thần của mình có thể hòa vào thư viện, cùng thư viện vĩnh viễn truyền thừa, kết quả này quan trọng hơn là sống bao lâu.

Thái Sơn lão nhi còn chẳng sống bằng mình, ba lão già thực hiện lời hứa dạy học ở thư viện ba năm, trở về liền lần lượt qua đời, điều này làm Lý Cương đắc ý lắm, cuối cùng có thể thắng ba lão già đó ở một phương diện, lại còn thắng chắc, trừ khi ba lão già đó sống lại được, nếu không hắc hắc...

Ba lão già đó chết, người khác đều viết tang thư, chỉ Lý Cương viết thiếp chúc mừng đỏ rực, không ai trách tội, thậm chí không ai thấy có gì không đúng, con cháu ba lão già còn lặn lội đường xa tới thư viện, không mặc áo tang mà mặc áo lành để cảm tạ, Lý Cương tiên sinh cười lớn:
- Bọn họ đã được nghỉ ngơi, chỉ còn lão phu giãy dụa trên cõi đời, sao chẳng chúc mừng?

Sống tới chín mươi tuổi là chán lắm rồi, nếu chẳng phải lưu luyến thư viện hùng vĩ, đám học sinh đầy sức sống thì có lẽ Lý Cương đã đi rồi, ông ta cố sống là vì muốn nhìn thư viện nhiều hơn, nhìn thêm một cái cũng tốt...

Lý Nhị cuối cùng quyết định về Trường An, ông ta đã nhìn Nhạc Châu đủ rồi, kết luận rằng đây là thành phố thuộc về thương nhân, bọn họ sử dụng là thứ lễ nghĩa liêm sỉ khác, trong đó quan trọng nhất là khế ước, chỉ cần ký khế ước thì dù đầu dũi đất bọn họ cũng sẽ hoàn thành, trước khi kí hiệp ước thì có thể bấp chấp thù đoạn, lừa gạt hãm hại cũng chẳng lấy làm vô sỉ, hơn nữa mọi người cũng thừa nhận hành vi này tồn tại.

Một khi khế ước được ký có thể tin tưởng mười phần mười, nếu có chuyện làm trái khế ước thì người đó đừng mong có được bản khế ước nào ở giới thương nhân nữa, người hủy tín nghĩa của mình thì không thể theo đường thương nghiệp, kể cả con cháu cũng thế.

Thương nhân lớn nhất Nhạc Châu là mình, người được lợi lớn nhất cũng là mình, Lý Nhị phát hiện cả bản thân cũng không thể dễ dàng hủy hiệp ước, nếu không tín nghĩa của hoàng gia sẽ phá sản, vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, trong giới thương nghiệp mình không phải là đế vương. Ông ta hiểu, mình bị trói vào chiếc chiến xa lợi ích thương nghiệp rồi, hoàng quyền cũng không thể bắt nó dừng lại.

Đi ngược dòng Hán Thủy rất gian nan, cho nên Lý Nhị bỏ đường thủy, lệnh đại quân mem Hán Thủy tới Hán Trung, cuối cùng đi Kim Ngưu đạo qua chỗ mỏng nhất của rặng Tần Lĩnh về Trường An.

Chiếc Đại Đế tháo rỡ nửa số vũ khí giao cho thứ sử Nhạc Châu, nó chỉ có thể neo ở trên Động Đình Hồ, bất kể vì nguyên nhân gì tiến vào Trường Giang sẽ bị thủy sư Trường Giang đánh chìm, bất kỳ lý do gì cũng không được, đó là mệnh lệnh của Lý Nhị, vì chiếc Đại Đế đã thành một phần hành cung Nhạc Châu. Trương Lượng như được đại xá dẫn hạm đội hỏa tốc chạy tới Đông Hải, trong đó chiếc Thanh Tước và Công Chúa nhập vào hạm đội Lĩnh Nam, hộ bộ bồi thường cho Vân Diệp và Lý Thái ít tiền, coi như mua hai chiếc chiến hạm này, Lý Nhị không có kế hoạch đóng chiến hạm mới, ông ta cho rằng lực lượng trên biển của Đại Đường như thế là đủ rồi.

Nửa tháng sau mọi người tới được Bao Châu thuộc Hán Trung, trước kia là Xuyên quận, Lý Uyên lập quốc sửa thành Lương Châu, Lý Nhị chê nó nghe không hay, sửa thành Bao Châu.

Lịch sử xưa nay luôn là tổ tiên đoạt đất, con cháu làm mất đất, Hán Trung cũng không phải ngoại lệ, sau khi Lưu Bị, Gia Cát Lượng chết, Hán Trung bị Tào Ngụy đoạt mất, cuối cùng họ Tư Mã hưởng lợi.

Vòng tuần hoàn ấy từ Tây Tấn, Đông Tấn, Tống, Tề, Bắc Ngụy, Lương, Tây Ngụy, Bắc Chu cho tới triều Tùy, cuối cùng là Lý Nhị, tuy Vân Diệp có thể kể tiếp về cái vòng tuần hoàn này, nhưng nghĩ cho cái đầu của mình, quyết định ngậm miệng lại, vì Lý Thái biên soạn ( quát địa chí) còn am hiểu mành đất này hơn y.

Chính sử nói không lại Lý Thái, vậy chơi dã sử, ngươi nói Lưu Bị anh minh, ta kể Gia Cát Lượng quỷ dị. Lưu Bị anh minh thì không ai muốn nghe, Gia Cát Lượng quỷ dị khiến các lão tướng hưởng ứng, khi nói tới Gia Cát Lượng vì tương lai của nước Thục quyết định dùng Thất Tinh Đăng kéo dài tuổi thọ, kết quả bị Ngụy Diên vô tình đá đổ, không ai không thở dài nuối tiếc.

- Không thể nào, Diệp Tử, ngươi bịa đặt, không thể có chuyện nực cười Gia Cát Lượng chết còn đuổi được Tư Mã Ý, thời gian hai người qua đời chênh nhau mười tám năm, hơn nữa, Tư Mã Ý chấm nước bọt mình để lật sách, kết quả bị người ta bôi độc vào sách giết chết, càng không thể nào, trong số đại tướng có ai ngu xuẩn như thế.

- Ngụy vương điện hạ, lão phu lật sạch đều chấm nước bọt, đừng nói quá dứt khoát, xem ra sau này lão phu phải sửa cái tật ấy, nếu không xuất hiện chuyện ai đó chết rồi còn giết được Trình Giảo Kim thì bẽ mặt.

Trình Giảo Kim rất không hài lòng chuyện Lý Thái quấy phá, câu chuyện hay như thế, nghe là được, lắm mồm làm gì.

- Ha ha ha, đúng là chuyện hay, nghe chuyện lại nhìn Hán Trung làm người ta thoải mái, đúng cũng được, sai cũng được, chẳng qua là mây khói trôi đi, ai truy cứu làm gì, như đám lão phu khi tóc trắng sinh ra, dũng võ không còn, muốn tung hoành chiến trường như năm xưa rất khó rồi.

Tần Quỳnh vuốt chòm râu hoa râm cảm khái:

Chương 1058: Bắn trời

- Tần bá bá nói gì thế, Hoàng Hán Thăng râu trắng ra trận chém chết Hạ Hầu Uyên, chuyện phát sinh ở Định Quân Sơn cách đây không xa, bá bá còn chưa tới cái tuổi Hoàng Hán Thăng khi ấy, sao lại nói lời nhụt chí, tiểu chất còn định biên soạn một đoạn về bá bá, bá bá nghe nhé.

Vân Diệp vì để Tần Quỳnh vui vẻ hơn, liền đem một đoạn trong Tùy Đường Diễn Nghĩa kể cho mọi người nghe, khi Trình Giảo Kim nghe thấy mình xuất thân bán bừa thì cười ngã ra:

- Té ra lão phu là tên bán bừa, quen dùng một cái búa khai sơn, ba chiêu kia tên là gì nhỉ? Ngoáy lỗ tai, móc mắt người, còn gì nữa nhỉ? Xem ra sau này lão phu rảnh rỗi phải luyện búa khai sơn, cả đời cầm mã sóc, giờ chơi búa, có điều lão phu còn hơn Lão Ngưu dùng cái xiên Ngũ Cổ Thác Thiên Xoa, ha ha ha...

Lý Tích cũng cười:

- Lão phu lại thành lão đạo mũi trâu à, tiểu tử, vì sao không nói tới Lý Tịnh, ngươi bịa chuyện mà bỏ qua ông ta à?

- Không được, mấy vị bá bá đều thương tiểu chất, Lý Tịnh bá bá đưa thẩm thẩm chạy vạn dặm tới kiếm chuyện với tiểu chất, không nói thì hơn.. Ặc, quá cổ quái, mỗi lần tiểu chất nói tới Lý Tịnh bá bá là ông ấy xuất hiện.

Vân Diệp vừa dứt lời thì thấy Lý Tịnh từ trên kiệu của hoàng đế thò đầu ra, nhìn Vân Diệp nói:

- Kể tiếp đi, đừng dừng lại, ngươi bôi nhọ hết các thúc bá rồi, lão phu cũng đang đợi ngươi bôi nhọ đây.

Cái chốn Hán Trung này rất tà, người ta nhắc tới Tào Tháo thì Tào Tháo tới, còn mình nói tới Lý Tịnh thì Lý Tịnh thò ra, may còn chưa thêm dầu thêm mỡ nói chuyện Lý Tịnh, còn có cơ cứu vãn.

Đang nghĩ cách làm sao ứng phó với Lý Tịnh thì Lý Nhị cũng từ trên kiệu nói vọng ra:

- Kể tiếp đi, rất hay, Huyền Bá được ngươi kể thành hảo hán sức lực vô song trên đời, hay lắm, kể xem ngươi giải thích chuyện Huyền Bá chết sớm thế nào, theo ngươi nói thì Huyền Bá vô địch thiên hạ, một chùy đã nặng tám trăm cân, hai chùy nặng một nghìn sáu trăm cân, hảo hán như thế gọi là thần cũng không phải quá, ngươi an bài kết cục của Huyền Bá ra sao, mau nói đi, trẫm đợi đây. Lý Thái, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt cùng cười khổ nhìn Vân Diệp, vừa rồi nghe Vân Diệp bịa chuyện rất đã, không ai nghĩ tới nguyên nhân cái chết của Lý Huyền Bá, hiện giờ bị Lý Nhị nói ra rồi, mọi người thấy không dễ ứng phó, chỉ biết cười khổ.

- Lại nói Lý Huyền Bá từ nhỏ sợ sấm, chỉ cần trên trời có sấm là hắn nóng này vô cùng, ngày hôm đó xuất quân tới Từ Minh Sơn, Sài Thiệu ở sau áp trận, Lý Huyền Bá cầm chùy lớn đi trước mở đường, đột nhiên gió thổi mây sinh, thiên địa biến thành tối đen, sấm sét như con rắn vàng lóe lên, sau đó là từng trận sấm rền. Lý Huyền Bá muốn bịt tai lại, nhưng tiếng sấm vẫn chui vào não, thế là cuồng tính bộc phát, chỉ trời cao chửi:" Ngươi dám lấy tiếng sấm làm phiền lão tử, lão tử đập chết ngươi!" Nói rồi tung chùy lên trời muốn đánh chết Lôi Công, chùy bay lên không, lát sau rơi xuống, Lý Huyền Bá thấy chùy không có vết máu thì càng giận, hai chùy đập vào nhau, tiếng vang át cả tiếng sấm, hắn rời chiến mã, xoay tròn trên mặt đất, rống lớn một tiếng ném hai chiếc chùy lên trời. Sét đánh vào hai chếc chùy tóe điện quang, một chiếc chùy rơi xuống, Lý Huyền Bá kiểm tra không thấy có máu, quên mất mình ném hai cái chùy lên, lúc này chùy thứ hai rơi xuống, trúng ngay đầu, vạn đóa hoa đào nở bùng...

Kể xong đoạn này Vân Diệp len lén nhìn sắc mặt chư vị lão tướng bốn phương, phát hiện mặt họ toàn vẻ khao khát, đây mới là mãnh tướng chân chính, vô địch trên đời, liền khiêu chiến với trời, tuy chết mà hào khí vẫn còn.

- Con như ngươi bịa viên mãn, nhân gian vô địch liền khiêu chiến với trời cao, chết như thế, dù là ngươi bịa ra, Huyền Bá trên trời có linh cũng hài lòng rồi. Vân Diệp, câu chuyện của ngươi phải chăng là ám chỉ Đại Đường? Nay Đại Đường không còn kẻ địch, chúng ta hiện phải không ngừng khiêu chiến với trời cao, trên đời không lo cái đói đã là trái lẽ trời rồi, chúng ta còn muốn tiếp tục làm vạn dân giàu có, thiên địa bất nhân coi vạn vật như chó rơm, chúng ta có lẽ làm quá rồi, có điều không sao cả, nếu làm được, cho dù Lôi Thần tới trừng phạt, trẫm không ném được chùy tám trăm cân, nhưng điều khiển nỏ tám trâu tác chiến thì không thành vấn đề, không biết các khanh có muốn đi theo không?

Trình Giáo Kim cười sang sảng:

- Chuyện tốt như thế sao thiếu Lão Trình, nỏ tám trâu trong quân đã thực hiện thao tác một người, quân thần chúng ta lại lần nữa sóng vai tác chiến.
Không những Trình Giảo Kim mà các tướng lĩnh có mặt đều trả lời như thế, tiếng cười như cú đêm của Lý Nhị truyền ra, đan xen đủ tiếng kêu quái dị vang vọng sơn cốc.

Không bội phục Lý Nhị không được, thuận miệng lấy chuyện đời sau bịa ra làm chuyện vui cũng bị ông ta tìm ra tinh túy để lợi dụng.

Đoán chừng Lý Nhị đã suy nghĩ chuyện này từ trước rồi, ngay cả bát ăn cơm ông ta cũng không thích dùng bát lành, phải đập mẻ một ít, sợ quá trọn vẹn sẽ bị trời cao trách tội. Hiện giờ lại dám nói dùng nỏ tám trâu bắn trời, không biết ông ta thay đổi hay là có toan tính khác, loại lời nói mang tính chỉ đạo này thì ông ta gần như nói một chữ nghĩ một chữ mới phát ra, bắn trời? Đùa à, ông ta chỉ tế trời. Vân Diệp rất lo một ngày mình bị Lý Nhị bày cùng lợn bò dê thành cống phẩm tạ tội với trời cao, thế là tam sinh biến thành tứ sinh rồi.

Hơi hối hận, không nên nói mấy chuyện này, toàn do Lý Thái gây họa, nếu hắn không khoe khoang học vấn, mình chẳng nói tới chuyện Tam Quốc, không nhắc tới Tam Quốc không lôi Tùy Đường Diễn Nghĩa ra nhắc tới tên xúi quẩy Lý Huyền Bá.

Hán Trung nhiều rau cải, hiện là lúc thu hoạch rau, từ xa xa nhìn bách tính đứng trên dốc thu hoạch rau cải, thấy đại đội quân ngũ theo thói quen nấp đi, vừa rồi còn thấp thoáng nghe thấy tiếng hát, giờ biến mất hết rồi, Hán Trung mưa nhiều, hôm nay trời vốn âm u, một trận gió thổi qua, mưa thu tí tách đổ xuống.

Mưa không to nhưng liên miên, Vân Diệp lúc này buồn thối ruột, cái miệng này nên niêm phong rồi, Văn Tự Ngục xuất hiện không phải vì văn tự có vấn đề, mà là nghe đoạn văn tự đó làm nhân tâm biến hóa.

Thân là tướng quân, Lý Nhị không hạ lệnh cắm trại, đành đội mưa cưỡi Vượng Tài tiếp tục tiến lên, mọi người đều hứng trí rất cao, chỉ có Vượng Tài cảm thụ được sự bàng hoàng của Vân Diệp, thi thoảng quay đầu lại nhìn y, hai cái tai giương cao, tựa hồ chỉ cần phát hiện chuyện bất thường là lập tức mang Vân Diệp chạy thật xa.

Đúng là cảm giác ở gần hổ, ở cùng Lý Nhị còn nguy hiểm hơn ở gần hổ, mong rằng đây là ảo giác, Vân Diệp an ủi bản thân như thế, quay đầu nhìn đội xe nhà mình, lấy áo choàng che bụng Vượng Tài, theo đại đội nhân mã đi trong mưa...

Lý Nhị nhớ nhà, đi qua Nam Trịnh vẫn không dừng, đại quân rầm rộ vượt Bao Tà đạo, Sơn Nam Tây đạo vì thương lữ thông hành chuyên môn sửa sang Bao Tà đạo, nhưng con đường gập ghềnh khó đi, không ai hiểu vì sao Lý Nhị vội vã trở về Trường An, biết cắm đầu đi theo ông ta.

Mấy ngày qua không ngừng có đại thần lên kiệu, được Lý Nhị giao dặn đủ loại việc, cầm tiết lĩnh dẫn thị tòng, thúc ngựa tản đi, đó là dấu hiệu có chuyện lớn phát sinh. Vân Diệp chỉ hi vọng chuyện này không liên quan gì tới mình, không khí rất quỷ dị, tới ngay cả Trình Giảo Kim lạc quan nhất cũng không thấy nụ cười đâu, vì Lưu Mịch một trong số đại lão hôm nay lúc mặt trời mọc đã dẫn thị vệ vội vàng về Trường An, Lưu Mịch tuổi cao, không chịu nổi chiến mã xóc nảy, không có đại sự kinh thiên, Lý Nhị sẽ không hành hạ lão thần như thế.

Chương 1059: Núi lở

Men theo Bao Thủy đi lên, chẳng mấy chốc tới Thạch Môn, Thạch Môn địa thế hiểm yếu, Bao Thủy dổ xuống sầm sập, sóng lớn như con hùng sư hung ác, xô vào tảng đá lớn ngăn cản nó tiến lên, nước bắn tứ tung, màn nước mông lung, nước bay lên trời rơi xuống như những bông hoa tuyết.

Trên đá lớn bên phải, hai chữ "Cổn Tuyết" của Tào Tháo thấy rõ ràng, hai chữ lớn trắng bệch, bên tai lại tiếng Bao Thủy gào thét điên cuồng làm Vân Diệp cảm giác hai chứ kia như muốn lao ra cắn người.

Sơn đạo chật hẹp không phải chỗ tốt để cắm trại, phía trước chỉ thấy sơn cốc xanh biếc, sau lưng vẫn thấy sơn cốc xanh biếc, nếu không có bầu trời xám xịt bên trên, đây chắc khác gì một phần mộ màu xanh.

Mưa đã rơi bảy ngày rồi, mới đầu thì không nhanh không chậm, tới giờ vẫn không nhanh không chậm, dù là mưa nhỏ mấy thì bảy ngày đủ làm vách núi tơi xốp, thậm chí Vân Diệp nhìn thấy mấy cây thông đã nghiêng đi rõ ràng.

Sắp lở đất rồi thế mà Lý Nhị lại hạ lệnh cắm trại, Vân Diệp chọn cắm trại dưới hai chữ Cổn Tuyết, bời vì hai chữ này tới tận đời sau vẫn có thể nhìn thấy, chứng tỏ nơi này không có lở đất sạt núi. Người triều Đường nhận thức thiên tai vẫn ở giai đoạn nguyên thủy nhất, có núi lở thì bọn họ cho rằng là sơn thần nổi giận, các đại thần cũng chẳng ngoại lệ.

Mệnh lệnh của hoàng đế được chấp hành chính xác, đại quân cắm trại ở sơn đạo chật hẹp, trên đỉnh núi có thám tử ẩn núp. Vân Diệp thề sẽ không lắm mồm nữa, mời Lý Thái, Tần Quỳnh, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt tới nhà mình ăn cơm, củi trên núi bị mưa làm ướt rồi, căn bản không đốt được, Vân gia tự mang dầu hỏa và than, cho nên không cần ăn lương khô, cả nhà lớn nhỏ ở đây cung ứng hậu cần không theo kịp không xong.

Gắp miếng thịt dê thơm phưng phức mà ăn không vào, quay đầu nhìn trại nhà mình, Tân Nguyệt cùng Linh Đang, Na Mộ Nhật chăm sóc lớn bé trong nhà, Hi Mạt Đế Á bế hai đứa bé tới ăn chực. Tiếp tục nhìn tới nơi rộng nhất là doanh trại của Lý Nhị, rào sừng hươu chống kỵ binh xung phong, cung thủ có thể diệt bất kỳ kẻ địch nào trên sơn đạo chật hẹp, trên vách núi thấp thoáng bóng dáng huyền giáp quân, phòng bị vô cùng nghiêm ngặt, nhưng con mẹ nó ông phải xem núi có lỡ không chứ, đại quân lập trại dựa vào núi trông ra sông thì đúng rồi, nhưng dựa vào núi có chắc không thì chưa ai nghĩ tới à?

Lý Thái huých Vân Diệp một cái:

- Thế nào, không ăn nổi à? Mấy ngày qua ngươi tâm sự năng nề, có điều cũng phải thôi, ở cạnh phụ hoàng ta không có tâm sự cũng thành có, cho ngươi biết, phụ hoàng ta không cho nói với ngươi, sợ ngươi sinh ra tâm tư kỳ quái, thấy ngươi khó chịu mấy ngày ta lén nói cho ngươi, biết Lưu Mịch và đám đại thần tùy giá đi đâu không?

Vân Diệp lắc đầu biểu thị không biết, nghi hoặc nhìn Lý Thái đợi hắn nói tiếp.

- Cho ngươi biết, Bách kỵ ti biến thành Thương kiểm ti, phụ hoàng cho rằng quyền lực của Bách kỵ ti quá lớn, đôi khi giấu phụ hoàng ta làm chuyện kỳ quái, mấy cái rương độc vật mà chúng ta mang từ Lĩnh Nam về không phải do phụ hoàng ta hạ lệnh, đã chém mười tám tên, giờ xem ra chém ngần ấy chưa đủ. Nếu không còn trung thành thì hoàng gia không cần nuôi con chó này nữa, không may để nó cắn trả chủ nhân thì không hay, những đại thần kia cầm mật lệnh của phụ hoàng ta đi thanh tra cứ điểm của Bách kỵ ti, mỗi người đều có lệnh bài giết không tha, Lưu Mịch phụ trách thanh trừ Bách kỵ ty Trường An, vì bảo mật chuyên môn chọn Bao Tà đạo, như thế có thể phong tỏa tin tức hữu hiệu.

- Ngươi là đầu lĩnh Bách kỵ ti Lĩnh Nam, theo lý mà nói không nên nói cho ngươi, tranh ngươi có chuyện phạm pháp gì an bài trước, hủy đại kế của phụ hoàng ta, thấy ngươi đứng ngồi không yên, là huynh đệ ta nói cho ngươi biết, có chuyện phạm pháp gì đẩy lên đầu ta là được, chuyện đơn giản như thế không cần ta dạy ngươi chứ? Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì, chuyện Lĩnh Nam do hai ta xử lý, có gì ta không biết.

Tâm tình Vân Diệp tức thì tốt lên, mau chóng ăn xong bát mỳ to, vỗ bụng nói:

- Bách kỵ ti thì liên quan chó gì tới ta, ta dùng đường giây của họ, nhưng không dùng người của họ, xảy ra chuyện gì được, ta lo là cái ngọn núi bên chúng ta sắp sụp rồi.

- Sắp sụp? Sao ngươi biết?
Bát mỳ trong tay Lý Thái đổ ra đất, sững sờ hỏi Vân Diệp:

Vân Diệp đặt bát xuống, cậy mẩu đá vụn bên cạnh nói:

- Loại đá xói mòn này này thực ra là nguy hiểm nhất, ta nhìn thấy cây trên vách núi nghiêng đi, chúng ta khuyên bệ hạ đi mau thôi, ở lại đây một lúc nào nguy hiểm lúc đó.

Lý Thái bảo thị vệ leo lên vách núi quan sát rồi kéo Vân Diệp tới loan giá, Lý Nhị đang được Trường Tôn thị hầu hạ dùng cơm, chẳng có gì xa hoa, chỉ một bát mỳ, còn chẳng bằng mỳ thịt dê do Vân Diệp làm.

- Hốt hoảng cái gì, quên hết lễ nghi rồi à?

Lý Nhị không vui mắng:

- Bệ hạ, chúng ta đi mau thôi, ngày mưa ở lại trong núi không phải chuyện tốt.

Vân Diệp không dám nói có núi lở:

- Phụ hoàng, chúng ta tới chỗ rộng lớn hơn ắm trại đi, hai nhi thấy chỗ này không thích hợp, vừa rồi hài nhi phái người lên vách núi xem, phát hiện bên trên có khe nứt rồi.
Lý Thái vội vàng kiến nghị, hai tai dựng lên như tai lừa:

Lý Nhị sửng sốt:

- Có mưa lớn đâu, chỉ là mưa nhỏ mà cũng bị sụp à?

- Bệ hạ, không cần biết mưa to hay nhỏ, chỉ cần đất tích đủ nước sẽ đất đá trôi, Bao Tà đạo không phải nơi thích hợp ở lâu, chúng ta phải rời chỗ chật hẹp này trong đêm.

Đối tượng nhằm vào Lý Nhị nhưng Vân Diệp lại nhìn Trường Tôn thị.

Hai vợ chồng này hết thuốc chữa rồi, người khác nghe thấy tin này ít nhất sẽ căng thẳng, họ vẫn thản nhiên, Lý Nhị vẫn cầm bát cơm, Trường Tôn thị gắp thức ăn cho trượng phu, hoàn toàn coi Vân Diệp đang ca hát.

Lúc này Đoàn Hồng ướt sũng vào bẩm báo:

- Bệ hạ, nô tài vừa kiểm tra vách núi, đúng như Ngụy vương nói, đã có khe nứt, một số cây cối đã rời vị trí, nơi này không tiện ở lâu.

- Lệnh đại quân tiên lên, cả đêm không nghỉ, tới chỗ rộng rãi lại báo.

Lý Nhị ợ một cái không đúng lúc, khinh bỉ nhìn Lý Thái và Vân Diệp đi vòng vòng, cuối cùng hạ lệnh:

Lý Thái nhận lệnh thúc giục đại quân tiến lên như phát điên, Vân Diệp không đi đâu cả, trông coi già trẻ trong nhà, hai mắt mở lớn như chuông đồng nhìn vách núi, hành quân ba đêm rất phiền phức, có bánh xe bị kẹt trong khe đá, bất kể trong xe chứa cái gì, Lý Thái đều lệnh đẩy xe xuống sông.

Đi suốt đêm, rất nhiều người bị đá trên núi rơi xuống làm bị thương, không có thương vong là may mắn trong bất hạnh rồi, tới khi trời sáng cơn mưa chết tiệt vẫn rơi, hơn nữa còn có xu thế lớn hơn. Một thớt khoái mã từ phía trước chạy tới, lớn tiếng bẩm báo phía trước có đất đá trôi diện tích lớn, nửa ngọn núi đã sụp, lấp kín Bao Thủy. Vân Diệp lúc này mới phát hiện dòng sông gầm thét dưới chân đã dừng chảy.

Phiền lớn rồi, nếu bị tắc sông thì mọi người đành phải quay đầu lại, Lý Nhị vẫn đủng đỉnh như cũ, tựa hồ chẳng hề bận tâm, hạ lệnh cứ tiến lên. Phía trước bị đá lấp rồi còn đi sao được, Vân Diệp rất muốn hỏi ông ta có ý gì, Lý Nhị chẳng thèm nhìn y, chui vào loan giá đi tới.

Người mệt ngựa mỏi, già trẻ Vân gia trừ phụ nhân và trẻ nhỏ thì số còn lại đều đi bộ sau xe ngựa, may ngựa Vân gia đều là ngựa cày, sức chịu đựng kinh người, nếu không đã ngã lăn ra như mấy con ngựa cao lớn tốt mã của hoàng gia. Áo choàng của Vân Diệp toàn bùn, qua lại tuần tra đội ngũ nhà mình, Vân Thọ thấy phụ thân vất vả định xuống xe, bị Vân Diệp đẩy vào, lúc này không cho nó gây thêm loạn.

Chương 1060: Đường xác người

Lại một xe ngựa nữa bị lún vào bùn, mấy phó dịch thúc ngựa thế nào cũng không ăn thua, Nhân Hùng thấy thế vứt áo choàng, gầm lớn nhấc xe ngựa lên, để xe ngựa phía sau thuận lợi đi qua, Cẩu Tử lót đá vào vũng bùn.

- Ba canh giờ sau xa giá của trẫm phải vượt qua Bao Tà đạo vào Kim Ngưu đạo, kẻ quá hạn, chém!

Mệnh lệnh của Lý Nhị từ xa truyền tới, Vân Diệp nhìn hai cái đầu lâu be bét máu bên đường, Vân Diệp không hiểu vì sao Lý Nhị giết người, quan phục trên người còn chưa cởi.

- Tháo giáp!

Vân Diệp lớn tiếng ra lệnh gia tướng nhà mình, giáp da bị nước mưa làm phồng lên, cực nặng, Lý Nhị một khi tiến vào trạng thái chủ soái sẽ giết người không chớp mắt, hai vị mới chết đều là quan viên trung cấp loại thứ sử, tư mã.

Có câu xe tới trước núi ắt có đường, câu này không sai chút nào, con đường bị đất đá trôi vùi lấp phía trước đã được đào ra, một quan viên toàn thân bùn đất quỳ đón xa giá của Lý Nhị tới, đại quân phía trước đã xuyên qua khu sụt lở, Lý Nhị nhìn núi thở dài:

- Làm tốt lắm.

Quan viên đó như được đại xá, nằm vật ra đất khóc lớn, Vân Diệp nhạy cảm phát hiện miệng hắn đầy máu tươi, không biết vừa rồi sao chịu đựng được.

Bọn họ dùng những hòn đá to bằng đầu người xây đoạn đường này, thật không dễ tí nào, năng lực của thợ làm đường đúng là không thể xem thường, con đường hơn mười trượng được sửa sang cực kỳ bằng phẳng, không có một cục đá vụn nào. Một dòng suối từ trên vách đá chảy xuống, mắt Vân Diệp tối sầm, đâu phải đá gì chứ, mà là đầu người thực sự, chôn dưới lớp đất kia khỏi phải nói toàn là thi thể.

- Phu quân, những quan viên này thật giỏi, cả chặng đường có chỗ này dễ đi nhất, không lắc lư chút nào.

Na Mộ Nhật từ cửa sổ xe thò đầu ra, cười ngọt ngào với phu quân.

- Đúng, đúng, giỏi lắm, nàng rụt đầu vào, ngoan ngoãn ngồi yên, chúng ta sắp kiếm được chỗ nghỉ ngơi rồi.

Vân Diệp cố nén dạ dày nhộn nhạo đẩy Na Mộ Nhật không chịu yên phận vào, quát lệnh đội xe mau rời đoạn đường nào, lấy mạng người ra làm đường, đi thêm một bước cũng là có tội.

Nhân Hùng, Cẩu Tử đều phát hiện ra rồi, nhìn nhau một cái cùng phát lực đẩy xe rời khỏi chốn địa ngục nhân gian này, xe ngựa đã đi rất xa mà Vân Diệp vẫn không dám quay đầu lại, sợ những oan hồn kia tìm mình kiếm chuyện.

Hoàng lệnh vô tình, quân lệnh vô tình, quan viên cũng vô tình, không biết quan viên còn sống kia trở về ăn nói với vợ con dân phu ra sao, Vân Diệp thấy bản thân cũng không thể giải thích cho chính mình.

Vịn vào một cái cây nhỏ nôn thốc nôn tháo, cảm giác dạ dày chạy tới cổ họng, nôn thêm là vọt ra, Lưu Tiến Bảo lấy nước nước cho hầu gia xúc miệng, nước vào dạ dày, lại một trận nôn mửa nữa.
Xa xa có tiếng nổ truyền tới, đó là do Vân Diệp an bài, sông lấp cần khai thông, nếu không sẽ thành tai họa với bách tính hạ du, chuyện này đã được Lý Nhị chấp thuận, thật ra bất kể Lý Nhị có chấp thuận hay không thì Vân Diệp cứ làm trước rồi tính.

Đứng trên đồi nhìn về phía bắc, mơ hồ có thể thấy Hoàng Bá Dịch của Thuận huyện, đây là một dịch trạm quan trọng trên Kim Ngưu đạo, tiếp tục đi về phía bắc Kim Ngưu đạo sẽ nối liền Bao Tà đạo mà Vân Diệp vừa mới đi ra làm y cả đời không quên, rẽ trái gần Bao thành, qua Tần Lĩnh, rời Tà Cốc, đi thẳng tám trăm dặm sẽ tới Trung Nguyên.

Mưa thu liên miên vẫn còn chưa ngớt, đại đội nhân mã nghỉ ngơi hai ngày, sắp vào Tần Lĩnh rồi, người ngựa đều cần chuẩn bị, phải đi đoạn đường này sáu ngày, mưa thế này chắc mười ngày.

Bây giờ phát hiện ra không có nhiên liệu là một chuyện kinh khủng, đại quân đã phải ăn lương khô từ lâu, Vân gia chỉ có phụ nhân và trẻ nhỏ được ăn đồ nóng, còn lại cả Vân Diệp cũng phải gặm lương khô, bánh khô làm đau cả họng, ngửa đầu nuốt ít nước mưa coi như uống nước.

Lý Nhị cho rằng Vân gia hết củi rồi, sai người mang tới một gánh, đây là ưu đãi cho lão nãi nãi và đám trẻ con, Vân Diệp sau người mang củi tới hậu doanh cho thương binh, dù bọn họ được bát cháo nóng thôi cũng tốt.

Loan giá của hoàng đế cuối cùng đã khởi động, mưa nhỏ đi một chút, rãnh xe toàn nước mưa, may là Vân Diệp không tùy tiện sửa lại khoảng cách giữa bánh xe của Vân gia, cho nên đi trên con đường cổ đại vô cùng thuận lợi, xe đi vừa nhanh vừa êm.

Loan giá của Lý Nhị thì không xong, rộng, xa hoa là đặc tính của ông ta, nên xe ông ta thường xuyên rơi vào rãnh làm trục xe bị gãy, Lý Nhị đành nhượng bộ, ngồi xe ngựa chật hẹp đi tiếp.

Âm Bình cổ đạo cũng ở thời này, vì vừa đi qua chân núi, một ngọn núi cao tận mây đột nhiên lọt vào tầm mắt, Vân Diệp biết đây chính là Ma Thiên Lĩnh nổi tiếng, năm xưa Đặng Ngải lĩnh binh cửu tử nhất sinh, cuối cùng diệt Thục là đi qua tuyệt địa này.

Đã gần tới hoàng hôn, con đường vì thế trở nên hiểm trở, gió thổi qua khe đá, bốn phía bóng lạ lay động, làm người tra run cầm cập, may mà xung quanh toàn là người, không cần quá sợ ma quỷ, Vân Diệp yên tâm không ít.
Mưa đã tạnh, mây trắng như bông khắp trời, Ma Thiên Lĩnh bị mây trắng ôm gọn, đỉnh núi bị ánh mặt trời chiếu vàng rực, cảnh trí hiếm có, đại quân bất tri bất giác dừng lại, vì Lý Nhị dừng lại rồi, ông ta đứng ngửa đầu nhìn Ma Thiên Lĩnh trầm tư.

- Ngũ Đinh khai sơn liền có Kim Ngưu cổ đạo, một trò lừa bịp mà có thể khiến Thục vương tự mở cửa sao?

Vân Diệp lén hỏi Lý Thái, kế sách ngu xuẩn của Tần vương thế mà lại thành công à? Chuyện trâu đái ra vàng hoang đường cần ngu xuẩn đến cỡ nào mới tin.

- Làm sao ta biết được, sử sách ghi chép như thế, Thục vương vì nghênh đón kim ngưu và mỹ nữ nên phái Ngũ Đinh làm con đường này, kết quả mỹ nữ không tới, đại quân Tư Mã Thác đi vào, nước Thục thế là bị diệt vong.

Lý Thái trả lời khô khốc chẳng có chút mới mẻ nào, Vân Diệp biết giờ Lý Nhị rất hi vọng có người hỏi ông ta một câu:" Bệ hạ trầm tư như thế, phải chăng có tâm đắc gì? Sau đó ông ta sẽ xổ ra một tràng.

Nếu không có chuyện thi thể lót đường thì Vân Diệp rất vui vẻ đóng vai nịnh thần, nhưng hiện Vân Diệp thà hỏi tên Lý Thái không có tế bào lãng mạn còn hơn để lòng Lý Nhị sướng khoái một lần.

Trời không chiều lòng người, Lý Nhị có người chiều ông ta, đó là Trường Tôn thị:

- Bệ hạ vì sao trầm tư, phải chăng có tâm đắc gì?

Nghe câu này Vân Diệp khinh bỉ quay đầu đi.

- Ma Thiên Lĩnh cao vạn trượng, Đặng Ngải lẻn qua Âm Bình, hậu chủ Lưu Thiện mở cửa xin hàng, nước Thục mất, thương cho tâm huyết cả đời của Lưu Bị và Gia Cát Lượng trôi theo dòng nước, có thể thấy núi non hiểm yếu không phải chỗ dựa, muốn truyền thừa vạn đời phải xây thành vững trong tâm.

Vân Diệp cắn răng nghe hết lời nịnh nọt của Trường Tôn thị, lấy trong túi ra một củ khoai tây nướng đưa cho Lý Thái, trong túi y còn củ nữa.

Hai vợ chồng này một cuồng vọng tự đại, một cao thủ vỗ mông, hơn nữa còn say mê trò này, khi lương thiện thì lương thiện vô cùng, khi hung dữ máu chảy thành sông cũng chẳng nhíu mày.

Băng gạc trên mặt Ngụy Trưng cuối cùng cũng được cởi ra, lòng trắng làm người ta sởn gai ốc không thấy nữa, mắt sắc bén như mắt ưng, may mà ông ta không thấy thi thể lót đường, nếu không chẳng biết thương cảm thành thế nào, đôi khi làm kẻ mù hơn kẻ sáng gấp trăm lần. Đỗ Như Hối, Phòng Huyền Linh như không thấy gì cả, Trường Tôn Vô Kỵ cho rằng nên làm thế, đám lão tướng cũng chẳng thấy có gì không ổn.

Vừa mới nói thiên địa bất nhân coi vạn vật như chó rơm, bản thân ông ta đã coi bách tính là cho rơm rồi, sau này ông ta nói câu nào là thật, câu nào là giả, Vân Diệp không có cách nhận ra.

Thật ra lời nói có thời hạn, khi nói ra không thể phủ nhận ông ta chân thành, nhưng thời điểm khác, câu này có cách giải thích khác, hơn nữa cũng thông, cuối cùng biến thành câu rỗng tuếch.

Chương 1061: Người xưa đâu rồi

Vỗ mông ngựa là chuyện có di truyền, Vân Diệp làm nhiều, Vân Thọ khó tránh khỏi bị di truyền một ít, nhảy từ trên xe xuống, áo bào gói hai củ khoai tây nướng, nhảy tưng tưng tới trước hoàng hậu.

- Hoàng hậu nãi nãi, đây là khoai tây Thọ Nhi nướng đấy, thơm lắm.

Vân Thọ ngửa mặt đợi hoàng hậu khen ngợi, đánh chết Vân Diệp cũng không tin được Vân Thọ có thể nướng được khoai thế này.

Trường Tôn thị bẹo má Vân Thọ, cười tủm tỉm cầm lấy khoai tây, bóc vỏ cắn một miếng mới đưa cho Lý Nhị:

- Bệ hạ thử đi, Tiểu Bàn Tử nướng được lắm.

Lý Nhị nhíu mày nhìn Vân Thọ, tức giận quát:

- Người khác không có củi mà nấu cơm, sao ngươi còn có mà đem nướng khoai? Nói đi, có cách gì hay?

- Vì bọn họ quá ngốc, Thọ Nhi khi dùng củi khô sẽ cho củi ướt vào lửa, khi củi khô cháy hết thì củi ướt biến thành củi khô, cho nên Thọ Nhi luôn có ít than khô, cũng có củi đốt mãi không hết.

Trường Tôn thị phì cười, Lý Nhị cũng gãi đầu, kiến thức thông thường cuộc sống này với ông ta mà nói vô cùng lạ lùng, thực ra không chỉ Vân gia làm thế, một số thám tử tuổi cao cũng làm thế, chỉ cần là người từng tới thảo nguyên đều biết, là cách mục dân sấy phân trâu mà thôi, đây là bản lĩnh Na Mộ Nhật dạy Vân Thọ, thảo nguyên thiếu thốn nhiên liệu, chỉ là không thể dùng cách này quy mô lớn, cho nên thức ăn trên thảo nguyên là nửa sống nửa chín.

Lý Nhị rất hài lòng, nể mặt ăn một củ, Trình Giảo Kim đi tới hỏi nhỏ Vân Diệp:

- Ngươi dạy nó đấy à?

Vân Diệp lắc đầu, mình chưa bao giờ dạy Thọ Nhi loại chuyện này, chuyện nhỏ thôi nhưng làm không có chút sơ hở nào, trước tiên Nhị nương của nó đánh chết cũng không nói khoai tây do nàng nướng, cũng không nói chuyện củi khô củi ướt do nàng dạy, Vân Thọ thoải mái nhận công về mình không phải lo gì.

Quan Trọng nhất là mục tiêu vỗ mông chính xác, nhắm thẳng mục tiêu chủ yếu nhất, chẳng trách khi Vân Thọ gây họa, Trường Tôn thị nói:" Kẻ nào dám bắt nó, lão phụ đánh gãy chân!"

- Con cháu Trình gia thiếu sự cơ trí này, người thế nào mệnh thế đó, tương lai thằng bé này cũng quái lắm đây.

Trình Giảo Kim nhìn Vân Thọ và hoàng hậu cười cười nói nói, cảm khái thốt lên:
Núi không sau trận mưa đào, khí trời hiu hắt về chiều ra thu, đó là Tần Lĩnh vào tháng chín, không khí làm người ta ngây ngất, mùi đất ẩm ướt, mùi thơm lá cỏ, làm người ta chỉ muốn nằm trên đường không muốn về.

Trời tạnh rồi, tất nhiên đi đường thuận lợi, bất kể là Vân Thọ nghịch ngợm, Vân Mộ nhõng nhẽo, thậm chí Vân Lộ mè nheo đều làm Vân Diệp vô cùng vui vẻ, quý tộc mà, phải hưởng thụ, Na Mộ Nhật tinh nghịch bóc long nhãn nhét vào miệng Vân Diệp, làm Tân Nguyệt nổi giận, Linh Đang trêu chọc, Vân Diệp nắm lấy tay Tân Nguyệt, hôn lên má nàng một cái rồi nhảy xuống xe.

Tình cảm thật là tốt, sao không hòa nhập vào được? Vân Diệp nhai long nhãn, chỉ còn lại cái hạt cũng không muốn nhổ đi, hình ảnh đầu người bị nước mưa làm trắng bệch cứ không ngừng hiện ra trước mắt, chẳng ai muốn làm đá lót đường. Ít nhất Vân Diệp không muốn, trước kia cho rằng khi Tào Tháo bỏ chạy đường Hoa Dung lấy mạng người già yếu lót đường là ác lắm rồi, hôm nay thực sự được mở rộng tầm mắt. Giống như Na Mộ Nhật nói, thi thể lót đường không chỉ bằng phẳng, còn rất đàn hồi, vốn sự đàn hồi này do cao su cung cấp, nay dùng thịt người, thật là.. Con mẹ nó.

Không biết dùng từ ngữ nào hình dung cho thích hợp, Vân Diệp phát hiện chửi toáng lên là hay nhất.

Thông reo rì rào không biết có thể che lấp tiếng chửi của mình không? Trước kia thích nhất đi tè trong tiếng thông reo, giờ Vân Diệp phát hiện ra vừa từ vừa chửi còn thống khoái hơn.

Chửi bới thực ra đại biểu cho bất lực, nếu như có cách khác thì Vân Diệp đã chẳng chửi mà động thủ rồi, đánh không lại Lý Nhị, cũng không dám đánh, mấy ngày trước còn lo ông ta dùng làm đồ cúng, giờ nhảy ra lên tiếng vì dân thì đúng là muốn chết, bỏ đi, coi như mình nhìn nhầm, đó toàn là đá, đá giống đầu người thôi.

- Trên Bao Tà đạo, bệ hạ dùng thi thể lót đường, vì sao Vân hầu không nói một lời? Đây có còn là hán tử năm xưa vì một ca kỹ nho bé mà chỉ mặt gia chủ Đậu gia chửi mắng không?

- Thi thể lót đường cái gì, ta không biết, cũng không thấy.

Vân Diệp quay người lại, cơ mặt giần giật:
- Trong tay ngươi là đá, không phải đầu người, Vân hầu định lừa dối bản thân bao lâu? Trong lòng hẳn không thư thái? Đi con đường đó lòng có yên ổn không?

Ông trời mù mắt mới đưa thứ hại người như Ngụy Trưng xuống thế gian, khó khăn lắm mới kiếm được một cục đá giống đầu người trong đống đá, chuẩn bị an ủi bản thân lại bị lão già này bóc trần, đúng là không phải con người.

- Cũng được, cảm giác đó không tệ, về sẽ bảo thư viện nghiên cứu làm sao để tất cả đường trong thiên hạ có cảm giác này, thực ra không khó, chỉ cần cặn dầu hòa trong quân doanh luyện ra trộn với cát và đá trải lên mặt đường cũng có hiệu quả này. Lời của Trịnh công đánh thức người trong mộng.

Vân Diệp vui vẻ chắp tay với Ngụy Trưng, định về xe để Na Mộ Nhật tiếp tục bóc long nhãn đút cho mình ăn, cảm giác đó hơn Ngụy Trưng thảo luận đường thịt người ngàn lần.

- Ha ha ha, lão phu nói thế thôi, Vân hầu không cần coi là thật, mấy trăm mạng người có là gì, an nguy của bệ hạ quan trọng hơn, an nguy của chúng ta cũng quan trọng hơn, mấy trăm cái mạng hèn Vân hầu không cần để trong lòng.

Ngụy Trưng cười khuyên Vân Diệp, nhưng Vân Diệp nhìn thấy trong mắt ông ta lửa giận ngùn ngụt.

- Trịnh công, tiểu tử kiếm được ít tiền ở Nam Dương, thế nào cũng phải nộp ít lộ phí, những người đó dùng thân thể làm đường, tiểu tử không nộp lộ phí là không nên, ngài thấy một vạn ngân tệ thế nào?

- Ha ha ha, Vân hầu thật hào phóng, chia ra hơn hai trăm người, mỗi người được bốn năm chục ngân tệ, mạng người bán với giá này không rẻ rồi, bọn họ nên thỏa mãn. Nhưng Vân hầu, bỏ ra một vạn ngân tệ có an tâm được không? Nếu có mấy người không muốn lấy mạng đổi tiền thì sao?

Ngụy Trưng dồn ép không cho Vân Diệp thở lấy hơi:

- Trịnh công, những người đó không phải do vãn bối làm, mệnh lệnh không phải do vãn bối đưa ra, ngài tìm chính chủ ấy, hiện giờ vãn bối chỉ muốn cụp đầu xuống sống yên ổn, nhìn nhi tử thành thân, khuê nữ xuất giá, rồi chôn lão nãi nãi vào mộ, sống hết đời, ngài ép ta làm gì?

- Ha ha ha, quả nhiên công lý trong lòng người, lục sự tham quân của Bao Châu đã bị lão phu xin lệnh chém đấu rồi, mọi người quên tuần tra ngự sự Sơn Nam Tây đạo năm nay là lão phu, kim bài tùy nghi hành sự còn chưa bị thu lại. Có câu ngự sử rời kinh, nếu không trời long đất lở, chấn nhiếp quan phủ thì coi như thất bại, lão phu chém thứ sử vừa được bệ hạ khâm điển, không biết có được tính là trời long đất lở không.

Toi rồi, lão già này điên rồi, làm thế là vả vào mặt Lý Nhị, tiếp theo đây mới là trời long đất lở, không biết lão già này có chịu được lửa giận của Lý Nhị không?

- Vãn bối làm được gì, vốn vãn bối định qua vài năm nữa kiếm cớ giết chết tên thứ sử đó, không ngờ bị ngài giành trước, ngài bức ta như thế, nhất định có chuyện căn dặn, ta rửa tai nghe đây.

Vân Diệp không biết Ngụy Trưng chọc thủng trời rồi tìm mình làm cái gì, mình không có bản lĩnh vá trời, xem xem có thể giúp ông ta xử lý hậu sự không, đoán chừng chuyến này Lão Ngụy không có kết quả tốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau