ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1051 - Chương 1055

Chương 1052: Vì sao lão tử tạo phản?

- Hoàng hầu, để Thanh Tước chuẩn bị lễ đệ tử tới bái tạ những thần tử hiến sách kia đi, Vân Diệp nói đúng, lòng trung kính này không được xóa bỏ.

Giọng Lý Nhị trong đại điện xa xa truyền ra, vừa rồi lời Vân Diệp nói kỳ thực cho hoàng đế nghe.

Hoàng đế lên tiếng, trận phong ba này xem như đã đi qua hoàn toàn, huân quý lại khôi phục sự tiêu diêu trước kia. Lý Thái lại bận rộn, mỗi lần thay cha đi cảm tạ người ta với hắn mà nói là một sự hành hạ, Nhạc Châu tháng tám nóng nực khó chịu. Lý Thái mặc lễ phục tế thiên của mùa đông, làm hết việc này, toàn thân hắn mọc đầy rôm sẩy mụn nhọt.

Lý Thái xoa phấn cùng Vân Diệp để thân trần mặc quần cộc ngồi bên ao uống nước ô mai, hai cốc nước ô mát mát lạnh đổ vào bụng, Lý Thái thư thái vỗ bụng nói:

- Đám lão già kia cho chưa chịu chết, họ không chết thì ta chết mất, bao giờ chúng ta mới có thể thành lão bất tử như thế nhỉ.

- Đợi tới lúc đó thì những lão bất tử hiện giờ đã chết ráo rồi, vinh dự lớn như thế còn trách ta lắm mồm, lão Ngụy Trưng là đáng ghét nhất, rõ ràng muốn tháo vải ra đi xem lễ nghi hoàng gia rốt cuộc thiếu sót ở đâu, lại còn nói với ta cuốn ( Trinh Quan thập di) chưa bổ xung hoàn thiện, đã đóng thành sách rồi còn sửa cái rắm.

Lý Thái cực kỳ mất lịch sự kéo ống quần quạt gió vào trong, khoan khoái nói:

- Phụ hoàng ta cắt máu ba lần, hiện đầu không đau nữa, Tôn tiên sinh nói bệnh tình không còn đáng ngại, không cho phụ hoàng ta uống máu, nói máu chảy ra ngoài cơ thể là thành vô dụng rồi, uống hai cốc máu chẳng bằng uống hai bát canh gà, uống máu nhiều còn nghiện, phụ hoàng ta sợ luôn.

- Diệp Tử, sao muốn phụ hoàng ta đọc sách, mấy ngày qua phụ hoàng ta tới mức quên ăn quên ngủ, xử lý xong triều chính, lại không ngừng xem sách, lúc thì mừng rỡ, lúc bi thương, đôi lúc còn xấu hổ, tức giận ném sách đi, lại nhặt về xem. Thế có ảnh hưởng tới sức khỏe không?

Vân Diệp vừa bóc chuối ăn vừa nói:

- Hết cách, quốc gia biển đổi từng ngày, ngươi nhìn Nhạc Châu thì biết, bệ hạ giá lâm mười ngày, đã biến thành ngày lễ của thương cổ, ghi chép giao dịch của hộ tào lớn kinh người, mười ngày bằng nửa năm giao dịch, chuyện này trước kia ngươi có nghĩ tới không?

Lý Thái nghĩ một lúc rồi nói:

- Thực ra ta không thích Nhạc Châu, vật gì cũng có giá, bò dê còn hiểu được, nhưng người cũng có giá là sao? Có người mang cả thư viện Ngọc Sơn ra định giá, bọn họ chọn chủ xem giá cao thấp, chứ không phải nhân phẩm, học thức, ai trả tiền cao thì theo người đó, xỉ nhục tư văn, còn nói đẹp đẽ là đại hội nhân tài.

- Sẽ thay đổi, rồi dần dần quay lại chính thống, hiện mới mẻ nên cấp tiến, vài ba năm nữa con người không còn thiển cận như thế nữa, truyền thống trong bản chất vẫn sẽ chiếm thượng phong.
- Ta vẫn thích thư viện Ngọc Sơn, đậm mùi sách vở, không khí mang hơi thở trí thức, hít một hơi cảm thấy khỏe khoắn vô cùng, ở đó ta luôn cảm thấy muốn bay lên, ta hâm mộ những học sinh mang dù nhảy xuống vách núi, bọn họ khi bay trên không sẽ tự do nhường nào.

Lý Thái giang hai tay ra, nhắm mắt lại để bản thân tắm trong gió đêm, mơ mình đang bay trên trời cao, hắn rất thích cảm giác này, Vân Diệp có thể nhận ra niềm vui từ nội tâm hắn.

Lý Nhị cầm cuốn sách đi đi lại lại trong hành cung sáng choang, bút mực bừa bộn trên bàn, từng mảng mực tụ với nhau thành cái ao, lòng không bình tĩnh, thì ra trong mắt người khác trẫm là như thế, những cuốn sách này do người thân cận nhất viết, nên Lý Nhị không hoài nghi sự chân thành của họ, nhưng dù sao cũng phải có người sai, chẳng lẽ là trẫm.

Không thể nào, trẫm chém chông gai mở ra con đường cho đế quốc làm sao sai được, vô số lịch sử trước kia chứng minh sự anh minh của trẫm, Phòng Huyền Linh giỏi mưu mà thiếu quyết đoán, Đỗ Như Hối quyết đoán lại thiếu tỉnh táo, Ngụy Trưng quá mức cổ hủ, Vân Diệp thiên hướng đầu cơ, không bao giờ nói dứt khoát, Trường Tôn Vô Kỳ tầm nhìn hơn người lại không thể kiên trì, mình nhìn một cái là thấy rõ thiếu sót của họ.

Thần tử có khiếm khuyết mới là thần tử tốt, học thuyết đế vương không chỉ một lần phán định như thế.

Lý Nhị rối bời, mọi chuyện bắt đầu hỗn loạn từ khi nào? Từ khi đại thắng thảo nguyên, hay là khi khoai tây xuất hiện? Lý Nhị ở đại điện suốt đêm, khi mặt trời xuất hiện ở phía đông, Trường Tôn thị mang thức ăn lên, ông ta đột nhiên ngộ ra nguồn gây ra hỗn loạn.

Thì ra là sau khi ăn no rồi mới bắt đầu hỗn loạn, thiên hạ đói kém mấy nghìn năm, tới tay trẫm mới bắt đầu được ăn no, no bụng rồi không xuất hiện chuyện hiểu lễ, câu kho lẫm đầy nên biết lễ là thứ lừa đảo, ăn no rồi thứ sinh ra là dâm dục, bụng no thì muốn áo ấm, có áo muốn nhà thoải mái, ham muộn là vô tận.

Khoai tây, ngọc mễ, gạo hai vụ giải quyết vấn đề sinh tồn, khi con người không còn lo đói bụng nữa, tâm tư liền sôi động, thế giới vốn trong sáng biến thành đống hỗn loạn.
Lý Nhị cắn một món ăn, nhắm mắt thưởng thức mùi vị của nó.

Trường Tôn thị luôn nhìn trượng phu, bà phạt hiện hôm nay ăn uống tham làm vô cùng, cái hộp chín món rau, một bát cháo gạo thơm ngát bị ông ta ăn sạch, mấy món ăn mặn thường ngày vẫn thích lại không đụng đũa.

Lý Nhị cả đêm không ngủ tinh thần dư dật, thay y phục xong dẫn Đoàn Hồng và đám thị vệ đi nhận thức lại thành Nhạc Châu.

Tiểu phiến bán rau chăm chú quan sát mỗi người đi qua, chỉ cần có chút khả năng là mang rau ra rao bán, Lý Nhị phát hiện tiểu phiến khi lấy được tiền mặt mày hớn hở, có điều niềm vui đó biến mất khi người đi đường khác tới, lại biến thành khát vọng, lặp đi lặp lại, loại khát vọng ấy không phải mấy đồng tiền có thể lấp đầy.

Ăn mày ở thành Nhạc Châu đều là thủy tặc, Lý Nhị biết, nên không hề thương hại đám người bi thảm này, bọn họ hoàn toàn không hòa nhập được với Nhạc Châu, mắt đờ đẫn, chó bị đá còn tru lên, bọn họ bị đá chỉ bò đi, trước đây rất lâu Lý Nhị nhìn thấy loại ánh mắt này ở trong rất nhiều người rồi, bao gồm cả phụ thân mình.

Khi đó sợ bản thân cũng biến thành như thế, nên dứt khoát khởi binh, thế giới này luôn có người không chịu trôi theo dòng chảy, Lý Nhị trước kia không hiểu vì sao mình tạo phản, giờ đã hiểu.

- Lão tử tạo phản là vì không muốn lặng lẽ biến thành bùn đất như lá rụng.

Lý Nhị hết nhìn tiểu phiến, lại nhìn ăn mày, nhìn sĩ tử, thậm chí ông ta đi theo một vị hòa thượng đi hóa duyên từng nhà.

Vị hòa thượng kia già lắm rồi, trước ngực đeo độ điệp của mình, chứng minh bản thân là một hòa thượng chân chính, ông ta muốn xây một cái miếu nhỏ, người dân có vẻ rất tôn kính vị lão hòa thượng này, chủ nhà thường thường cho một hai đồng tiền vào bát, có phụ nhân còn cho ông ta ít cơm, lương khô.

Hòa thượng già được bố thì đều chân thành cảm tạ, đi từ đầu phố tới cuối phố, bát của ông ta đã đầy tiền, hòa thượng già không hóa duyên nữa, giao tền cho chưởng quầy hiệu gỗ, xin bát nước, ngồi dưới mái hiên lấy lương khô ra, hàng mi thọ rung rinh theo gió, thỏa mãn mà điềm đạm.

- Đại sư là cao tăng có đạo, sao lại làm chuyện hạ tiện thế này?

Lý Nhị đi tới hỏi hòa thường già:

- Hạ tiện ư? Sao bần tăng không biết? Con đường này có một trăm hai mươi lăm hộ, mỗi hộ bố thí cho bần tăng hai đồng, kết một phần thiện duyên, mỗi người đều chúc bần tăng sớm xây xong chùa, bần tăng gom thiện duyên lập nên một tòa miếu cho người gửi gắm tâm linh, sao lại nói là hạ tiện?

Chương 1053: Lý Nhị tự ngược

Lý Nhị không tranh luận, lấy từ trong ống tay áo ra hai đồng tiền vàng cho vào bát, vị hòa thường già mỉm cười trả lại:

- Nhạc Châu giàu có không thiếu tiền, bần tăng thu thập không phải tiền mà là ước nguyện, thần linh, Phật tổ sở dĩ linh nghiệm là dựa vào lòng tin của thiện sĩ, từ đó ban ân bốn phương. Thí chủ không yêu phật, trong lòng chẳng có thần, hai đồng tiền vàng này là tiền thôi, không có thiện niệm, chỉ có hại mà vô lợi, xin thi chủ thu lại.

Vị hòa thượng già chắc là mệt rồi, lại ngồi xuống tiếp tục ăn bữa trưa.

- Ta cho ông tiền, ông phải nhận, cho ông tiền là thiện niệm lớn nhất của ta, bất kể ông có muốn hay không, hai đồng tiền vang này phải mua cột trụ cho chùa của ông, lời của ta không được làm trái.

Vị hoàng thượng già quan sát Lý Nhị, lại nhìn đám thị vệ đằng xa, thở dài lấy hai đồng tiền trong tay Lý Nhị, chắp tay thở dài:

- Vô lượng thọ phật, mọi tội nghệt hãy đổ lên người bẩn tăng.

Nói xong xách túi rời đi.

- Trật tự rất quan trọng, bất kể ngươi dùng cách gì tuyên dương chủ trương của mình đều phải tuân thủ trật tự, không thể mang cái danh nhân ái mà muốn làm gì thì làm, mà trật tự phải do trẫm định ra, chỉ có trẫm mới được lấy tiền tài từ bách tính.

Đoàn Hồng không hiểu vì sao bệ hạ lại đi bắt nạt một vị hòa thượng già hiền từ, hòa thượng đó nhất định không tầm thường, toàn thân mình là sát khí, nhưng khi hòa thượng đi qua bên người lại trở thành thư thái, như tắm trong gió xuân, Đoàn Hồng không hiểu Phật pháp, nhưng hắn biết không phải lòng từ bi thực sự không mang tới cảm thụ này.

Lý Nhị cười ha hả, như đứa trẻ con nghịch ngợm thành công, lại đập một kim tệ lên quán rong uống bát sữa đậu hoa, không thèm quan tâm tiểu phiến có trả nổi tiền lẻ không, nói với tiểu phiến phải tìm được tiền lẻ trả lại trước khi mình ăn xong, nếu không đừng trách ông ta ăn quịt.

Ánh mắt khinh bỉ của tiểu phiến và các thực khách khác làm Đoàn Hồng chỉ muốn kiếm cái lỗ mà chui xuống, Lý Nhị vẫn thản nhiên vừa ăn vừa khen mùi vị không tệ.

Khi Lý Nhị ăn hết bát đậu hoa, đòi tiền thừa, thấy tiểu phiến lấy một cái sọt dưới gầm bàn ra, bên trong là những đồng tiền giá trị khác nhau, tiểu phiến chọn đồng tiền giá trị thấp nhất ra, khi không còn nữa mới lấy đồng có giá trị cao hơn, chẳng bao lâu đã chất cả một đống.

Lý Nhị ăn mặc sang trọng không dám chọc vào, nhưng với Đoàn Hồng thì tiểu phiến không khách khí, bảo hắn nâng vạt áo lên, đổ đống tiền vào, miệng nói:

- Quý nhân trong thành Nhạc Châu nhiều lắm, nể mặt tới quán của tiểu nhân ăn đậu hoa không ít, không có tiền trả, ăn quịt là chuyện thường, chuyện này coi như Tằng Đại Ngưu chiêu đãi khách quý phương xa, một kim tệ chẳng phải là to, đây là tiền lẻ của ngài, cầm chắc, về nhà thấy thiếu cứ tìm tiểu nhân lấy bù.

Đoàn Hồng tức xì khói, tuy bản thân là hoạn quan, nhưng bị người ta chỉ thẳng mặt mỉa mai thế này là lần đầu, quay lại nhìn Lý Nhị, chỉ cần sắc mặt bệ hạ biến đổi là hắn sẽ đem toàn bộ số tiền này nhét vào bụng tên Tằng Đại Ngưu.
Lý Nhị không giận mà càng vui vẻ, vẫy tay với Đoàn Hồng, hai chủ tớ liền bỏ đi trong tiếng cười vang của đám thực khách, Đoàn Hồng chỉ muốn ném hết tiền đi, thật quá mất mặt.

Lý Nhị lúc này như mới có hứng thú dạo phố, dọc đường mua sắm rất nhiều thứ, treo khắp người ba tên thị vệ, đống tiền trong vạt áo của Đoàn Hồng còn một nửa, khó lắm mới thấy người bán túi, Đoàn Hồng mua một cái cho tiền vào đeo ở lưng.

Mua diều, mua người đất, mua búp bê, mua chong chóng, thậm chí mua cả hai con ngựa trúc, mấy chuyện này chả sao, nhưng chui vào cửa hiệu toàn phụ nhân làm gì, cửa hiệu rõ ràng ghi:" Bản hiệu chỉ tiếp phụ nhân!" Lý Nhị coi như không thấy, cố chấp đi vào, nữ hỏa kế vừa đi lên ngăn cản bị hai tên đại hán lực lưỡng treo lên giá.

Lý Nhị đi vào mới phát hiện trên giá treo toàn yếm lót, còn có số đồ vật kỳ lạ, toàn đồ dùng của nữ nhân, sờ mũi định chuồn liền bị mấy phụ nhân thét lên đẩy ra cửa, khi nữ chưởng quầy kiếm được chổi thì Lý Nhị và Đoàn Hồng đã biến mất trong ngõ nhỏ.

Sâu trong khu vực râm mát có nhà, trên cửa có hai chữ Vân phủ cực lớn, Lý Nhị liền trở nên vui vẻ, thấy cửa lớn đóng chặt, không có hạ nhân canh gác, liền chỉ chỉ Đoàn Hồng.

Đoàn Hồng chứa đầy một bụng tức sao chịu bỏ quá cơ hội trút giận này, giơ chân đá văng cửa, then cửa to bằng cổ tay gãy đôi. Đông Ngư, Nhân Hùng, quản gia Lão Triệu đang ngồi uống rượu ở phòng gác, thấy có người đánh tới nhà nổi giận xông ra, thấy Lý Nhị quỳ xuống không dám nhúc nhích.

- Vân Diệp ở đâu, dẫn ta tới, dám báo tin trẫm đánh gãy chân chó.

Lý Nhị đi thẳng tới, Lão Triệu vội dẫn đường, hầu gia và Ngụy vương đang uống rượu ở hậu hoa viên.

- Trước kia ngươi nói làm một quả cầu cực lớn không ngừng thổi hơi nóng vào có thể mang người bay lên, cùng nguyên lý với đèn Khổng Minh, chúng ta về kinh rồi làm luôn đi, muốn dựa vào lực lượng của bản thân bay lên vô cùng gian nan, trước tiên kiếm thứ bay được chơi cũng không tệ.
Lý Thái nằm trên ghế tựa nói với Vân Diệp:

- Được thôi, về kinh làm xong hôn sự cho Tiểu Nha chắc ta chẳng còn việc gì nữa, chúng ta sống tiêu diêu vài ngày hưởng phúc nhà, bệ hạ đang bận đọc sách, chắc không rảnh tìm ta kiếm chuyện, ta thèm khát bãi săn hoàng gia ở Nam Sơn lâu rồi, khi nào đi săn?

- Còn sớm, hiện giờ thú săn đang nuôi con, không phải là lúc săn bắn, muốn đi săn đợi cuối thu hẵng hay. Đi săn mất một tháng đấy, ngươi chơi đã đời luôn, trước tiên ngươi cho trẫm biết, ngươi đưa bao nhiêu sách cho trẫm là muốn nhốt trẫm trong thư phòng để các ngươi thanh nhàn phải không, nói thật, trẫm có phải là người vô cùng đáng ghét không?

Lý Nhị không hề để ý tới hình tượng, ngồi xuống cái bàn đằn giữa hai chiếc ghế tựa:

- Không cần đứng dậy, cứ vậy trả lời, đừng suy nghĩ, các ngươi suy nghĩ thì đáp án sẽ biến chất, mau trả lời, có phải không? Các ngươi ghét trẫm đứng trên chỉ tay múa chân chứ gì?

- Không ạ, không suy nghĩ gì, bệ hạ là kỳ tài thiên hạ, vài quyển sách thôi sẽ xem hết rất nhanh, bọn vi thần nghiên cứu rất lâu không tìm được con đường tương lai của Đại Đường, đành hi vọng bệ hạ có thể dung nạp sở trường trăm nhà tìm ra đường cuối cùng.

Lý Nhị mặt như chim ưng nhìn xoáy vào Vân Diệp, làm y thiếu tự nhiên, người rụt lại, ấp a ấp úng đem lý do bịa sẵn nói ra.

- Rắm thối, hôm nay trẫm bị người ta khinh bỉ cả một ngày, bị hòa thượng khinh bỉ, ném cho tiểu phiến kim tệ cũng bị khinh bỉ, vào cửa hiệu bị nữ chưởng quầy cầm chổi đuổi ra ngoài, giờ đến ngươi cũng khinh bỉ trẫm à? Nếu ngươi không nói ra lý do hợp tình hợp lý, xem trẫm xử lý ngươi thế nào, trả lời không đúng, thú săn của trẫm là ngươi.

Vân Diệp thầm kêu khổ, Lý Nhị bản tính hẹp hòi, hôm nay không biết giở chứng gì, chắc là muốn nhìn cuộc sách bách tính, đã xem tiểu phiền, hòa thượng và nữ tử, giờ tới huân quý, không biết ông ta nhìn t hấy cái gì từ người khác, muốn nhìn thấy gì từ mình, thôi bỏ, không muốn bàn chuyện học vấn với ông ta.

- Nhan Chi Thôi lão tiên sinh phân nhân tính làm ba cấp, người trí tuệ, ngu xuẩn và trung dung, ông cụ nói trí tuệ không dạy mà thành, ngu tuy dạy vô ích, người trung dung không dạy không biết.

- Còn nói bệ hạ là người trí tuệ, là anh tài thiên phú, không học tự biết, không dạy tự hiểu. Vi thần không đồng ý với cái nhìn này, tri thức tới từ tích lũy và lắng đọng.

- Bệ hạ thủa trẻ nam chinh bắc chiến nhìn khắp thế gian, nên làm việc thường phù hợp với nhu cầu bách tính, đưa ra pháp lệnh cũng thông suốt. Nhưng mười mấy năm sau đó bệ hạ ở lại Trường An, cái tường hoàng cung đã ngăn cách bệ hạ và bách tính, bách tính mà bệ hạ biết chỉ nằm trên tấu chương và tình báo.

- Hai thứ đó không đủ cho bệ hạ biết nay thiên hạ là thời đại biến đổi từng ngày ra sao, bệ hạ định ra luật pháp theo tình hình trước kia, khó tránh khỏi sai sót.

- Nhưng bệ hạ là quân vương một nước, chẳng thể cả ngày tới lui phố chợ, cho nên bọn vi thần đem tâm đắc biên thành sách, hiến cho bệ hạ, để bệ hạ thấy một Đại Đường chân thật, không có ý gì khác.

Chương 1054: Tâm sự trong đêm

Lý Nhị ngồi xuống chiếc ghế được Đoàn Hồng đưa tới, thở dài:

- Quả nhiên là như thế, trẫm chỉ buông lỏng vài năm mà không còn hiểu biết vễ xã hội nữa, đúng là nên tới lúc học tập rồi, tiểu tử, cho ngươi đắc ý vài ngày, sau khi trẫm hiểu rõ những biến hóa này, tới lúc đó tới ngươi chịu tội.

- Trị thiên hạ chẳng qua là trị nhân mà thôi, các ngươi dù biến hóa trăm dạng cũng khó rời bản chất, nếu trẫm không có tâm lực biết và khống chế mọi chuyện trên đời thì trông coi tốt mấy kẻ các ngươi, để các ngươi chăn con dân cho trẫm là đủ.

Mang trà cho Lý Nhị, nhìn ông ta khoan khoái uống trà, tựa hồ thực sự hiếu ra gì đó rồi, Lý Thái khoác áo trên theo thói quen đứng sau lưng Lý Nhị, bị Lý Nhị kéo lại:

- Mụn nhọt trên người con chưa khỏi, đừng mặc y phục, để thân trần tốt hơn, Hi Mạt Đế Á vì sao không hầu hạ con, không có chút giác ngộ nào của thê tử cả.

- Phụ hoàng, hài nhi và Hi Mạt Đế Á chỉ hợp tác sinh con thôi, hài nhi không nạp nàng làm phi tử.

Lý Nhị kinh ngạc tới không biết nói cái gì, ông ta chưa bao giờ nghe thấy cái luận điệu hợp tác sinh con, đột nhiên đập lên sống lưng Vân Diệp một phát, mắng:

- Toàn là do thứ khốn kiếp nhà ngươi gây ra, trước kia ngươi đi lệch đường, làm Thanh Tước cũng học theo ngươi, đây mới là thiếu sót lớn nhất của trẫm, ngươi và con bé An Lan làm bậy làm bạ đã thành trò cười trên đường phố Trường An.

Vân Diệp đau méo mặt, tức giận nhìn Lý Thái cười trộm, tên khốn kiếp này cố ý, biết chuyện bản thân khó nói liền lôi mình và Lý An Lan ra.

Lý Nhị tâm tình vừa mới tốt lên đã đen như đít nồi, thấy lưng Vân Diệp đỏ rực không tiện đánh nữa, chỉnh áo bào đùng đùng nổi giận quát Đoàn Hồng:

- Tức chết trẫm rồi, toàn đứa khốn kiếp, về cung.

Tiễn Lý Nhị ra khỏi cửa, Vân Diệp nói với Lý Thái:

- Cứ để thân trần đó, ta với ngươi đập nhau, ta tới Nhạc Châu phòng ngừa đủ thứ, không ngờ ngươi hạ độc thủ với ta, ngươi xem sống lưng của ta đi, cái vết này dăm ba ngày không tan được.

- Toàn thân là mụn, ngươi nhẹ tay thôi, mủ vỡ ra không tốt.

Lý Thái miệng thì nói đáng thương lắm, nhưng tinh thần phấn chấn, hôm nay dù thế nào coi như cũng giải quyết được chuyện của mình và Hi Mạt Đế Á rồi, Hi Mạt Đế Á muốn tự do, lại muốn có con kế thừa tâm nguyện, nay đều đạt được, tất nhiên mọi người đều vui. Mấy ngày qua Tân Nguyện dẫn Vân Thọ đi nhận chưởng quầy các ngươi bái kiến, thằng bé phải ngồi ngay ngắn cho một đống ông già hành đại lễ, làm nó vô cùng buồn bực. Đây là lần đầu gặp mặt, các chưởng quầy phải dựa theo lễ nghi chủ tớ thời cổ, rắc tối tới mức làm người ta hãi hùng. Vân Diệp chỉ thò mặt ra một cái rồi mượn cớ bận công vụ bỏ đi, mang Vân Mộ, Vân Lộ, Vân Hoan đi dạo phố. Vân Thọ vô cùng muốn được theo cha, nhưng thấy ánh mắt nghiêm khắc của mẹ, đành tiếp tục làm tượng bồ tát.

Cả ngày không thấy cha và đệ đệ muội muội đâu, tới khi trời sắp tối mới thấy cha cõng Vân Lộ ngủ say về, bồn người đều lấm lem, hông cha còn có một cái giỏ, không biết chứa cái gì.

- Không được phân tâm, ghi nhớ cho kỹ tên người, tương lai dùng tới, đều là lão nhân trong nhà, không cho con gọi tùy tiện Triệu Mộng Điền, sau này phải gọi là Triệu gia gia, không được vì là gia chủ mà lên mặt, nhớ chưa?

Vân Diệp vào cửa thấy hai mẹ con Tân Nguyệt ngồi trên giường xem danh sách, Vân Diệp đặt Vân Lộ xuống, cởi giỏ, ném y phục bẩn lên người Tân Nguyệt:

- Chính sự không làm suốt ngày tính toán vụn vặt, gọi Lão Triệu là Triệu Mộng Điền thì sao, tên cha mẹ đặt cho là để gọi.

Tân Nguyệt thu quần áo bẩn lại, ủy khuất nói:

- Bảo Thọ Nhi gọi chàng là Vân Diệp thử xem.

- Gọi thì gọi, cho nàng biết, những quy củ này làm con bất tri bất giác cho rằng gia gia, thúc thúc, bá bá gì đó là không được làm trái. Thọ Nhi tương lai gánh vác nhà ta, ngang bướng mới là tính cách của trẻ nhỏ, nàng xem có đại gia tộc nào đem trưởng tử giáo dục thành người thành thực không? Còn không phải dạy toàn thứ tàn nhẫn, nhà ta không cần thế, cũng không cần dạy con thiện lương, chỉ cần dạy con cách tự lập là được. Tân Nguyệt thấy Vân Thọ sách cái giỏ cá ra ngoài rồi mới nói:

- Thiếp xuất thân tiểu môn họ, kiến thức nông cạn, chàng đừng giận, nhưng không dạy con như thế thì dạy thế nào?

- Trường Tôn Xung gửi đại nhi tử tới nhà thợ săn luyện dã tính, Trình Xử Mặc tử nhỏ sống trong quân doanh, những tướng lĩnh trên thảo nguyên phân mục trường, bộ hạ ra, cho đám nhi tử mặc sắc chém giết nhau. Lão sắc quỷ Lưu Hoằng Cơ để những đứa con khác tự do, nhưng với đứa cả vừa mới tới đổ trường đã bị ông ta bẻ gãy một ngón tay. Những đứa bé đó lớn lên chẳng đứa nào vừa hết, đều như sói cả, nàng định nuôi Thọ Nhi thành cừu, để sau này cho chúng mặc sức xé xác à?

Mấy năm qua Vân Diệp dần dần hiểu được sự tàn khốc trong gia tộc lớn, Trường Tôn Xung nói tới tuổi thơ của mình là chỉ biết nốc rượu thở dài, Trình Xử Mặc chẳng nhớ được mấy chuyện khi nhỏ, chỉ nhớ không cưỡi ngựa thì luyện võ.

Lão đại của Lưu Hoằng Cơ khi uống rượu với Vân Diệp dù có uống say quắc cần câu cũng chưa bao giờ làm việc gì quá đáng.

Kẻ nào cũng bị luyện thành thứ biến thái, Sài Lệnh Vũ xem như là kẻ kém cỏi nhất trong đám trưởng tử, dù là thế năm xưa đối trận với cao thủ như Cầu Nhiệm Khách cũng chẳng hề sợ, con thứ dù gây chuyện lớn thế nào mọi người cũng cười một cái cho qua, nếu con trưởng làm chuyện mất mặt, cả nhà không ngẩng đầu lên được.

- Con chúng ta chỉ cần tự tin, tự lập, tự cường là được, biết khi nào nên buông tay, khi nào nên tiến công, thậm chí phải biết khi nào nên tranh hùng. Những thứ này ta không dạy được, nàng cũng không dạy được, cần cô phụ dần dần rèn rũa, sau này bài học của con, nàng chỉ được hỏi đã hoàn thành chưa, không được hỏi tiên sinh dạy cái gì.

Tân Nguyệt ngồi ngây trên giường, nhìn trượng phu đứng trong bóng tối nói những lời mình không hiểu, chẳng biết phải ứng đối ra sao, Tân gia chỉ là nhà trung đẳng lấy thi lễ truyền đời, cho rằng khiêm tốn, lễ độ, uyên bác là tốt, không biết rằng rèn luyện cá tính mới là quan trọng nhất.

Vân Diệp thở dài ngồi xuống ôm lấy Tân Nguyệt:

- Nếu như năm xưa ta không có dã tâm thì giờ nàng không phải chịu khổ như thế, rõ ràng là con mình lại không có tư cách giáo dục, dù ai cũng chẳng vui nổi, hiện Vân gia rất lớn, chúng ta gần như đã vứt bỏ thảo nguyên, nhưng mục trường kia vẫn là của nhà ta. Nàng tính xem, thảo nguyên, Lĩnh Nam, Nhạc Châu, Đăng Châu, Ích Châu lại còn cơ sở ta chuẩn bị ở Nam Dương, quyền lợi của gia chủ e không nhỏ hơn của Cao Ly vương, cả vạn người sống dựa vào nhà ta, sao có thể xem nhẹ.

- Nàng xem dấu tay trên lưng ta, là bệ hạ đánh đấy, không phải chỉ vì chuyện của ta và An Lan, cũng là một loại cảnh báo, Vân gia ở Nhạc Châu dù rất kiềm chế, song vẫn làm hoàng đế kiêng kỵ, trên đời này người không có cảm giác an toàn nhất là hoàng đế, dù ông ta tin ngươi ra sao, con mắt thứ ba của ông ta vẫn bắt chết trên người ngươi.

- Nàng nghĩ chiếc Đại Đế là món đồ chơi ta làm ra à? Ai cũng nói chiếc Đại Đế hung mãnh vô song, không phải thần không khống chế được, thực ra tin đồn này do ta cố ý truyền đi, hoàng đế chỉ có nắm ưu thế tuyệt đối mới không để ý tới chút thủ đoạn nhỏ của chúng ta, không tin nàng đóng chiếc Đại Đế thứ hai mà xem, dám chắc sấm sét sẽ bổ xuống nhà ta.

- Lần này về Trường An nhà ta không được làm gì cả, chỉ hưởng thụ, chỉ xa hoa, để thiên hạ biết Vân gia đã mất đi ý chí tiến thủ, ta điên cuồng làm ra những thứ xa xỉ phẩm, đem hưởng thủ đẩy lên tối cao, như thế đám Thọ Nhi mới có không gian phát triển,

Chương 1055: Trương Gián Chi âm hiểm

Có một số lời chỉ có thể nói với bằng hữu, có lời chỉ nói được với lão bà, có lời trừ quỷ thần không thể nói với ai, Vân Diệp thấy hôm nay mình nói hơi nhiều, lời không nên nói cũng nói mất rồi, sau này Tân Nguyệt muốn thoải mái không dễ dàng, đây vốn là trách nhiệm của mình mới đúng.

Tân Nguyệt ôm gối, lưng tựa lưng vào trượng phu nằm trên giường, nàng không biết phải nói cái gì, trước kia thấy trượng phu suốt ngày cười cười đùa đùa vẫn làm cả nhà hưng vượng phát đạt, giờ mới phát hiện ra nhiều chuyện không thể nói, nói ra đều là máu và nước mắt.

Quý phụ trong thành Trường An đều hâm mộ Tân Nguyệt có trượng phu tốt tính, chẳng những tốt tính mà còn đường hoàng, tới giờ trong nhà mới có ba nữ nhân, còn về chuyện phong lưu với công chúa, trong giới quý phụ đã thành một câu chuyện đẹp, cưới công chúa không phải chuyện hay, cưới về làm chủ phụ là hết đường sống, nhưng tư thông với công chúa là chuyện cực tốt, có thể hưởng sái hoàng gia, lại không phải chịu tội của hoàng gia. Huống hồ Vân Diệp có cơ hội cưới công chúa về, nhưng lại chọn Tân Nguyệt làm chính thê, Vân Diệp chiều chuộng Tân Nguyệt vô cùng, không quý phụ nào không ao ước phu quân mình cũng thế.

Tân Nguyệt dựa đầu vào vai phu quân, hưởng thụ giây phút ấm áp, chỉ có những lúc thế này nàng mới thấy trái tim tương thông với phu quân.

Ả xấu xa Na Mộ Nhật thắp nến lên rồi. Na Mộ Nhật vô tội bị Tân Nguyệt đè ra giường đánh mấy cái thật mạnh vào mông, lúc này mới sắp xếp món ăn trên mầm hầu hạ phu quân ăn cơm.

Na Một Nhật quan sát y phục của Tân Nguyệt và phu quân, đều chỉnh tề, vậy hai người làm gì trong căn nhà tối đen? Nàng rất muốn biết.

……

Lý Trì cầm khay cơm của mình bi phẫn nhìn con gấu mèo ôm chân mình không chịu đi, gấu mèo là phải ở trong rừng trúc bẻ trúc ăn, chứ không phải ôm chân mình ngẩng đầu đòi ăn bánh ngọt.

Kẻ ngốc cũng biết hiện giờ đồ ăn của thư viện khác xa trước kia, nghe học trưởng đã tốt nghiệp kể một phần thịt kho trước kia không những ăn thỏa thuê, còn có thể cho vào ống trúc mang về cho lão phụ ăn. Hiện thịt kho vẫn ngon, nhưng bé tẹo, trong nồi khoai tay bới mòn mắt mới tìm ra được miếng thịt, bánh ngọt cũng thế, nghe nói trước kia mỗi học sinh được một miếng lớn, giờ chỉ còn bé như nắm đấm.

Lý Trì là người mềm lòng, chưa bao giờ biết từ chối người khác, sữa đã cho một con gấu mèo nhỏ béo ú, vừa rồi lại không cẩn thận để nó nhìn thấy cái bán ngọt phết mứt quả. Ông trời ơi, cả tuần mới có một lần ăn bánh ngọt, chờ đợi lâu lắm rồi, Lý Trì thích đồ ngọt, không muốn cho gấu mèo, nhưng con gấu ngốc vẫn ôm chân mình keo không ngớt, còn lấy cái đầu tròn tròn dụi vào đùi Lý Trì, dáng vẻ đáng thương.

Khi mắt Lý Trì chạm vào đôi mắt đen lay láy của nó thì chỉ còn biết thở dài, cầm dĩa đặt bánh ngọt lên lá trúc, con gấu mèo lập tức buông chân hắn ra, nằm ăn bánh ngọt.
Lý Trì kiếm một cái bàn đặt khay xuống bắt đầu ăn cơm, món khoai tây nấu miến chết tiệt, dình vào nhau như nước mũi, nỗ lực không liên tưởng tới thứ kia, trộn với cơm cho vào mồm, dù sao cũng phải ăn no phải không?

Trường An, Lũng Hữu đều thừa thãi khoai tây, nên cũng nhiều miến, năm nay khoai tây lại được mùa, giá rẻ kinh người, nên thư viện mua rất nhiều khoai tây làm món chính cho học sinh, loáng thoáng có tin thư viện bớt xén tiền cơm của học sinh, Lý Trị cũng biết có học sinh đang thu thập tài liệu đem hậu cẩn thư viện lên công đường.

Giữ lấy quyền lợi ăn thịt của mình, đó là khẩu hiệu học sinh đưa ra, quyền tự do đã bị thư viện tước đoạt, quyền lựa chọn đã bị triều đình tước đoạt, quyền yêu đương khỏi nhắc tới, đám học sinh kích động bảo vệ quyền lợi cuối cùng của mình.

Trương Gián Chi vội vội vàng vàng cầm khay chạy tới, ngồi đối diện với Lý Trì, con gấu mèo nhìn thấy bánh ngọt trong đĩa của Trương Gián Chi lại kêu lên ôm lấy đùi Trương Gián Chi, nhưng hắn không phải Lý Trị, đá con gấu mèo lăn vào rừng.

Trương Gián Chi sắp tốt nghiệp, được ngầm định làm chúc quan của Tấn vương phủ, Lý Trì năm nay mười một tuổi sang năm sẽ mở phủ, chúc quan thân cận nhất đều là do nó tự chọn, Trương Gián Chi là Lan Lăng lựa chọn cho nó, thiếu niên bần cùng này qua bốn năm rèn luyện đã thành nhân tài, phong cách làm việc cực kỳ cứng rắn, là quản lý hội học sinh, trước nay nổi tiếng vì ra mặt vì học sinh.

Thấy khay cơm be bét của Lý Trì, liền đặt bánh ngọt sang, vị chủ nhân tương lai này của mình rất thông tuệ, tâm địa cực tốt, chỉ là tính cách quá mềm yếu, có điều là một vị vương gia, tính cách này cực tốt.

Lý Trì muốn từ chối, Trương Gián Chi nói: - Điện hạ ăn đi, ta ở nhà bếp phụ giúp bốn năm, món ăn gì cũng qua miệng rồi, điện hạ biết thông lệ của nhà bếp đó, luôn có chút hao tổn, thực ra là hao tổn trong bụng đầu bếp, bánh vừa ra lò là ta đã ăn rồi, nên điện hạ cứ ăn đi. Khoai tây nấu miến hôm nay là do Lưu Béo làm, hắn bỏ qua công đoạn khoai tây đảo mỡ, nên biến thành thứ dinh dính thế này.

Lý Nhị bỏ món miến khoai tây đi, súc miệng, thưởng thức bánh ngọt.

- Điện hạ, chuyện hội học sinh đối đầu với hậu cần thư viện người đừng tham gia, ta cũng không tham gia. Đám Thành Lương, Duyên Phong cũng được ta dặn dò rồi, không được tham dự, cái gì mà thư viện bớt xén tiền ăn của học sinh chứ, chuyện này do quân lệnh của bệ hạ, bệ hạ cho rằng học sinh sống quá sung sướng, lo tương lai không thể tới chỗ nghèo khó chịu khổ, nên giảm bớt chi phí, được ăn như bây giờ là nhờ thư viện trợ cấp, ta giúp trong bếp, mấy chuyện này sao không biết. Nếu như không phải Lý Cương tiên sinh hiền hòa, mà là Nguyên Chương tiên sinh tính nóng như lửa, ghét ác như thù thì đám Bàng Ngọc Hải nhất định sẽ khốn đốn, đoán chừng thư viện lại sắp có thêm mấy tòa giả sơn rồi.

Lý Trì ăn xong miếng bánh ngọt cuối cùng mới nói:

- Mạnh Tương huynh, ngươi đã biết lý do này vì sao không nói cho đám Bàng Ngọc Hai, chúng ta là học sinh, lợi ích nhất trí, khoanh tay ngồi nhìn họ gặp xui xẻo không phải hành vi của quân tử.

Trương Gián Chi đứng dậy chắp tay nói:

- Điện hạ có tâm tư này, ta dù cả đời ra sức vì điện hạ cũng đủ rồi, ta đã nói với Bàng Ngọc Hải, thậm chí đứa hắn danh sách mua sắm của nhà bếp, hắn vẫn không tin.

- Điện hạ, kỳ thực Bàng Ngọc Hải không quan tâm thư viện có bớt xén tiền ăn không, Nguyên Chương, Ngọc Sơn, Ly Thạch, Kim Trúc có phải vị nào không tín đức ngời ngời, bị nghi ngờ thế này thật vô lý, nhưng Bàng Ngọc Hải vẫn kiên trì, hắn không quan tâm tới thắng bại, chỉ quan tâm tới thân phận thủ lĩnh học sình, vì điều này, hắn nguyện đi đắp giả sơn để học sinh tin phục, chẳng qua là một loại thủ đoạn để hắn củng cố địa vị, không cần nhắc tới.

- Thư viện từ khi thành lập tới nay chỉ khai trừ một học sinh, đó chính là Mã Chu, cả nhà Hầu Kiệt vì phản loạn mà bị giam trong Đại lý tự, Đại lý tự khanh mấy lần yêu cầu thư viện đuổi Hầu Kiệt, đều bị thư viện từ chối, Lý Cương tiên sinh nói Hầu Kiệt không thể phản nghịch, nay vào ngục là do cha liên lụy thôi, Nguyên Chương tiên sinh thậm chí đích thân tới Đại lý tự thăm Hầu Kiệt, còn cởi y phục hắn xem có bị tra tấn bức cung không, còn nói đợi bệ hạ về, thư viện sẽ kêu oan cho hắn.

Ngày mai nhà mình còn lễ tụng kinh nữa, sau đó mọi việc là xong, truyện sẽ được post đều đặn như trước.

Chương 1056: Lý luận gấu mèo (1)

Trương Gián Chi không ăn nữa, nghiêm túc phân tích với Lý Trì:

- Cho nên chúng ta không cần xen vào chuyện Bàng Ngọc Hải, nhưng chuyện của Hầu Kiệt phải tham dự, tạo phản là Hầu Quân Tập chứ không phải Hầu Kiệt, thông qua chuyện này, bệ hạ có thể đưa ra tiếng nói của mình, lại không hề có nguy hiểm gì. Xử trí Hầu Quân Tập đã thành nhận thức chung, nhưng xử trí Hầu Kiệt e chưa chắc, bệ hạ cũng không muốn Hầu gia tuyệt tự, dù thế nào bệ hạ cũng cùng Hầu Quân Tập kề vai tác chiến bao năm, vì giang sơn phải xử trí Hầu Quân Tập đã làm bệ hạ đau đớn vô cùng, thêm vào diệt cả nhà không còn hợp với phong thái khoan dung bao năm của thời Trinh Quan, cho nên chuyện này có cơ xoay chuyển cực lớn.

- Thêm nữa Hầu Quân Tập không hề khởi binh, lại còn đi bộ ngàn dặm về kinh bày tỏ sám hối, thái tử, Vân hầu, Dực quốc công, Lô quốc công, Anh quốc công, Trịnh quốc công đều có giao tình sâu với Hầu gia, bất kể thế nào cũng phải lên tiếng bảo vệ già trẻ Hầu gia. Lúc này điện hạ lấy danh không tuyệt đường nhà người ta để tấu lên, nhất định có thể kết giao với những người đó, cũng để bệ hạ nhìn điện hạ với con mắt khác, đất phong hiện giờ của điện hạ chẳng phải nơi giàu có.

Lý Trì chống cằm nói:

- Sao ta lại nghèo như thế? Tam ca ta giàu chảy mỡ, Tứ ca cũng thế, đám Tiểu Hữu, Tiểu Ảm đều giàu có, chỉ có ta là nghèo nhất, năm sau lại lập phủ, tiền tài của ta không bằng Cao Dương, Lan Lăng. Tuy mẫu hậu nói sẽ trợ cấp ta một ít, nhưng ngươi cũng biết, mẫu hậu ta luôn công bằng, không thể cho quá nhiều. Dương phi đem toàn bộ tích trữ cho Tiểu Ảm, Âm Phi cũng cho hết Tiểu Hữu, Tiểu Hữu lại sắp cưới Vân Nha, lập tức phát tài lớn. Các ngươi theo ta chẳng có ngày tháng tốt lành.

Trương Gián Chi cười nghiêng ngả:

- Nương nương tất nhiên sẽ không cho điện hạ quá nhiều, nhưng đừng quên, Đại ca, Tứ ca của điện hạ là đại tài chủ, là huynh đệ cùng mẹ với điện hạ, đệ đệ mở phủ, là cơ hội tốt vươn tay xin họ, nghe nói Tứ ca điện hạ chuyến này cùng Vân hầu đi Nam Dương tìm được một đảo hương liệu, nhất định không thiếu tiền, tới khi đó điện hạ cứ thoải mái mở miệng.

Lý Trì có chút xấu hổ nói:

- Như thế không thỏa đáng, Tứ ca ta vì đảo hương liệu mà thiếu chút nữa mất mạng, ta ngồi không hưởng lộc không thích hợp lắm, sẽ bị người ta chê cười.

- Điện hạ không lên tiếng mới bị họ trách tội, chỉ cần điện hạ lên tiếng, ta đảm bảo thái tử và Ngụy vương sẽ cho điện hạ sự trợ giúp lớn nhất, khi đó ôm cây đợi thỏ, nói không chừng ngay cả Vân hầu cũng giúp.

Lý Trì nhìn Trương Gián Chi cười âm hiểm có chút vui mừng lại ngại ngùng:

- Vân hầu tuy là tỷ phu của ta, nhưng không có danh nghĩa, bắt chẹt y có quá không?

Trương Gián Chi cười khùng khục:

- Không có vẫn là tỷ phu, quan hệ như thế bắt chẹt mới dễ, hơn nữa ra tay phải tàn, phải độc, nhưng Vân hầu cho tiền, điện hạ ngàn vạn lần không được nhận. - Vì sao?

Lý Trì tuổi còn nhỏ, không hiểu được yếu quyết trong đó.

- Tiền tài tới, với sự nghèo đói của Tấn Dương thì chẳng mấy chốc sẽ hết, bao nhiêu cũng không đủ, chẳng phải có câu cho người ta cá chẳng bằng dạy người ta bắt cá sao, chúng ta xin Vân hầu bản lĩnh bắt cá, chứ không cần vài con cá, như thế mới có cá ăn mãi không hết. Điện hạ nhớ đó, Vân hầu cực kỳ giảo hoạt, khi đó ngài phải vô cùng kiên quyết, ta sẽ ở bên cổ vũ, khi ấy trên triều đường có tiếng nói chúng ta, phía sau cũng lợi ịch thực chất, đợi khi đủ tiền tài thì điện hạ cũng tốt nghiệp rồi, chúng ta tới đất phong biến nơi đó thành đất lành chốn nhân gian.

Lý Trì cười híp mắt lại, bản thân không có chí lớn, có mấy ca ca cường đại không phải là chuyện xấu, hoàng vị không liên quan tới mình, nên không có xung đột với các ca ca, khi ấy kiến thiết tốt đất phong tiêu diêu cả đời là lựa chọn tốt.

- Mạnh Tương huynh, ngươi chạy mau đi!

Lý Trì nhìn sau lưng Trương Gián Chi đột nhiên nói:

Trương Gián Chi hơi ngớ người:

- Vì sao ta phải chạy? Điện hạ có nguồn lực hùng hậu như vậy tất nhiên phải tận dụng, ngài đừng thấy khó xử, ai hỏi tới cứ nói là chủ ý của ta là được, có gì đâu phải che giấu. - Ta cũng không ngại, có một con gấu mèo lớn đi tìm con nó, con nó bị ngươi đá vào rừng trúc, giờ vẫn đang kêu kìa, con gấu mèo lớn đó luôn do ta nuôi, cho nên không cắn ta, ngươi thì khó nói.

Trương Gián Chi từ từ quay lại, sắp xếp khay cơm đâu ra đó, nhìn con gấu mèo lớn kia lộ ra hàm răng, nhảy tót qua bàn chạy cuống cuồng, tức tốc biến mất trong đám đông.

Gấu mèo lớn cắn cổ gấu mèo con tha từ trong rừng trúc ra, đặt gấu mèo con lên bàn, bản thân tới bên Lý Trì, ôm bàn ăn cơm thừa, coi xung quanh không có ai tồn tại...

Mới đầu thư viện chỉ có ba con gấu mèo do Hủy Tử đưa tới, đầu bếp thư viện mỗi ngày cho ba con gấu mèo ăn, huống hồ bên sông Đông Dương còn có rừng trúc lớn cho chúng kiếm thức ăn, thế là chúng an gia ở đây, mùa đông ba năm trước có một trận truyết cực lớn, rất nhiều trúc bị tuyết đọng đè gãy.

Khi đầu bếp theo thông lệ cho gấu mèo ăn thì phát hiện có thêm một con gấu mèo gày gò, liền đập hai quả trứng gà cho con gấu mèo gày gò đó, cơm thừa cũng cho một ít, thế là hôm sau con gấu mèo ấy lại tới, lương thực của ba con gấu mèo cho bốn con ăn không thành vấn đề, đầu bếp không để ý.

Nhưng khi đầu bếp phát hiện gầu mèo tới chờ hắn cho ăn ngày càng nhiều thì hối cũng đã muộn, đám gấu mèo này chẳng hiểu vì sao không có dã tính, đầu bếp lấy chân đá, chúng giơ mông chịu, sau đó cọ mông vào tường vài cái là xong, vì chút thức ăn mà không còn chút tôn nghiêm gấu mèo nào nữa.

Thư viện đem tin gấu mèo tràn lan thành họa báo cho Hủy Tử công chúa, Hủy Tử mừng rỡ ngồi xe ngựa tới thư viện, cô bé tấm thân mong manh vừa ho vừa cho gấu mèo ăn, nhìn cảnh đó Lý Cương không sao mở miệng đuổi gấu vèo về rặng Tần Lĩnh được.

Hủy Tử đi tìm phụ hoàng xin tiền cho gấu mèo ăn, rồi tìm mẫu hậu, thái tử, các ca ca tỷ tỷ khác, quyên được rất nhiều tiền, chuyên môn nuôi gấu mèo. Lý Nhị hạ một đạo ý chỉ vô cùng mạnh mẽ, thư viện không được đuổi gấu mèo, chuyên môn tìm người quản lý gấu mèo, thế là đầu bếp kia biến thành nhân viên hoàng gia, tuyển năm tạp dịch chuyên môn nuôi gấu mèo.

Lý Cương bó tay hết cách, chỉ lo một ngày thư viện bị gấu mèo chiếm lĩnh, lúc này bản năng dã thú của gấu mèo làm chúng xua đuổi những con gấu mèo tới sau, những con gấu mèo gầy gò sao có thể là đối thủ của mấy con gấu mèo được thư viện nuôi to lớn béo tốt, bị đánh tơi bời chui vào rặng Tần Lĩnh không dám ra nữa.

Gấu mèo con trong thư viện một khi trưởng thành sẽ bị gấu mèo lớn đuổi vào rặng Tần Lĩnh không chút thương xót, nên lượng gấu mèo của thư viện luôn duy trì khoảng chừng 100 con.

Tập tính này của gấu mèo được các tiên sinh thư viện phát hiện ra, từ chỗ thợ săn biết gấu mèo ở nơi hoang dã đều tồn tại độc lập, con đực con cái cũng không sống với nhau trừ lúc động tình, làm sao gấu mèo ở thư viện lại kết thành một đàn lớn?

Có người suy đoán rằng do thức ăn phong phú, vì thế thư viện mang tinh thần nghiên cứu chặt đi một phần rừng trúc, quả nhiên lại có một số con gấu trúc bị đàn đuổi đi. Năm sau rừng trúc mọc lại, số lượng gấu mèo liền khôi phục nguyên dạng. Trong số tiên sinh của thư viện có một tiên sinh trẻ tên Hiên Nhân phát hiện được, nộp lên báo cáo xin nghiên cứu hành vi dã thú.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau