ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1046 - Chương 1050

Chương 1047: Thuế xa xỉ phẩm

Hứa Kính Tông cuối cùng đã nhận ra một mình đấu đá là không thể tồn tại trong giới huân quý, cho nên hắn bắt đầu tìm kiếm bằng hữu, Tiết Tử Hoài là một cơ hội tốt, chỉ cần thu nó làm môn hạ, huynh đệ Tiết Vạn Triệt, Tiết Vạn Nhận sẽ thành đồng minh của mình, còn về Đơn Dương công chúa, Hứa Kính Tông không cho rằng một nữ nhân dâm dục nóng tính sẽ thành trở ngại của mình.

Phàm là người có chút nhãn quang đều nhìn ra thời đại mới đã tới, người hòa được vào làn sóng lịch sử sẽ như cá gặp nước, không theo kịp thời đại sẽ bị gạt bên lề, tư tưởng cũ và làn sóng mới sẽ va chạm với nhau, Vân Diệp cho rằng răng nanh của thời đại mới đã nhe ra cắn vào yết hầu quá khứ.

Lý Nhị và Trường Tôn thị vẫn dạo quanh đường lớn ngõ nhỏ ở Nhạc Châu, đôi khi còn xuất hiện trong nông điền ngoại ô, bọn họ không che dấu thân phận của mình, mà kết bạn với Tiền Thăng, Hàn Thành xem xem tân thành.

Năm xưa nơi Vân Diệp tùy tiện ném mạ đã biến thành một cái miếu nhỏ, tấm bia vẫn còn, lời mỉa mai không thay đổi, chỉ có điều phía dưới tấm bia thêm vào một câu:" Cuối năm ruộng nơi này được mùa thêm một thành!"

Trong miếu có tượng của Vân Diệp, chẳng biết ai khắc, là dáng vẻ lười biếng đang cầm nắm mạ ném bừa vào ruộng.

- Quấy phá cũng được bách tính tự động làm tượng cho y, trẫm không còn gì để nói.

Lý Nhị vào miếu vỗ đầu bức tượng cảm khái vô cùng, tên này may mắn thật hay là trong cõi u minh đúng là có thần thánh phù hộ.

- Nương nương không biết, khi đó Vân hầu mũ áo là lượt đi làm ruộng, vi thần thấy không ổn, chẳng qua vì nghĩ y là quý nhân có tâm tư làm ruộng là hiếm có lắm rồi, ai ngờ cách làm ruộng của y là cầm mạ ném tứ tung. Nương nương không thấy ruộng khác mạ cắm chỉnh tề, chỉ mảnh ruộng Vân hầu là lộn xộn.

- Thần cho rằng y nghịch ngợm, lấy chuyện đại sự ra chơi đùa, giận vô cùng, định từ quan về quê dạy học, ai ngờ ruộng người khác khổ công vất vả lại không phát triển tốt bằng y ném lung tung. Vì thế thu lại sớ từ chức, đợi mùa thu xem sao, kết quả nương nương thấy rồi, vi thần phải tự vả miệng, khắc thêm mấy chữ cuối cùng trên bia.

Trường Tôn thị không lạ gì chuyện thần kỳ của Vân Diệp nữa, nhìn ruộng sắp thu hoạch, hỏi:

- Bản cung thấy lúa trong ruộng vẫn trồng chỉnh tề, Vân Diệp tùy tiện ném mạ có thể thêm một thành lương thực, vì sao bách tính không học theo?

Tiền Thăng cười khổ:

- Nương nương, bách tính cả năm chỉ trông vào thu hoạch trong ruộng mà sống, ai dám lấy mạ ném lung tung, chuyện này xưa nay chưa từng có, Vân hầu thành công, bách tính cho rằng có tổ tông phù hộ, mình là phẩn cỏ rác không có phúc đó, nên vẫn làm theo cách cũ.

Trường Tôn thị thở dài nhìn Lý Nhị một cái rồi tiếp tục đi tới. Lý Nhị quan sát núi xanh xung quanh, lại hỏi:

- Nơi này ba mặt là núi, một mặt gần nước, đầm lầy khắp nơi, muỗi hoành hành, vì sao ít thấy dã thú? Trước kia trẫm nghe nói trong Vân Mộng trạch giao long bạo ngược, trên núi hổ báo thành bầy, nay quân thần chúng ta đi cả ngày sao cả thú nhỏ như hồ ly cũng khó thấy?

Hàn Thành khom người đáp:

- Bẩm bệ hạ, hiện thần chỉ than giao long quá ít, hố báo khó tìm.

- Hả? Vì sao, giao long và hổ báo đều là thứ gây hại, sao khanh lại cảm khái như thế? Lý Nhị biết bên trong nhất định có nguyên do, không tùy tiện ra kết luận, chuyện hôm qua vẫn không quên được, Nhạc Châu có nhiều chỗ không giống châu phủ khác, một điều trong đó là cửa thành chưa bao giờ đóng, chỉ cần qua nửa đêm là có xe ngựa liên miên vào thành, hỏi ra mới biết thành Nhạc Châu không cho thương gia nhập hàng vào ban ngày, chỉ ban đêm đường xá không người mới có thể chuyển hàng, nguyên nhân do thứ sử cho rằng lợn dê qua đường không đẹp.

- Bệ hạ, giao long hổ báo tuy là thứ gây hại, nhưng toàn thân là báu vật, da giao long là đồ da tốt nhất, làm giày đi cả năm không hỏn, thợ da tốt nhất có thể tách da giao lòng thành bốn lớp, thế mà Vân Hầu chưa hài lòng, nói rằng tách được thành mười lớp mới hợp cách. Da giao long tách ra mỏng như lụa, bền như gai, đem làm các loại rương là đồ thượng phẩm. Bệ hạ xem, túi mà nữ quân kia đeo là do hiệu của Vân gia làm ra, bổng lộc một năm của thân không mua nổi mấy cái.

- Thịt giao long giờ lại càng được ưa chuộng, y sinh cho rằng nó có thể bổ khí dưỡng huyết, giảm ho, nên đại hộ đều có thịt giao long sấy khô dữ trữ. Còn về phần hổ báo cũng như thế, áo da do thợ bậc cao làm ra đã bán tới cả Đại Thực, hai thành sản nghiệp của Nhạc Châu là dựa vào giao long hổ báo.

- Nay quanh thành Nhạc Châu cả giao long nhỏ cũng chẳng thấy đâu, hổ báo phải vào sâu trong rừng mới có. Thế nên giá đồ da ở Nhạc Châu cao lên rất nhiều, nên thần cực lo thứ họa hại này không còn sẽ ảnh hưởng tới Nhạc Châu, không ngờ người Vân gia lại mang tiểu giao long ở hồ Bà Dương về nuôi, đoán chừng nuôi hổ báo cũng nằm trong kế hoạch của Vân gia rồi.

Lý Nhị gọi nữ quan tới, bảo nàng đưa túi đeo cho mình, Lý Nhị xé mấy lần, lại mở ra xem, mặt nữ quan đỏ rực, bên trong đều là vật phẩm riêng tư của nữ nhân, Lý Nhị kệ, đổ hết lên bàn cúng trước tượng Vân Diệp, nghiên cứu kỹ lưỡng.

- Loại túi này thiếp thân có rất nhiều, Vân gia chỉ cần có hàng mới là đưa vào trong cung một ít, nhưng giá trị ra sao thì thiếp không rõ, một cái túi thôi làm sao đắt được. Hoan Nô, ngươi biết cái tùi này bao tiền không?

Trường Tôn thị hờ hững nhận lấy cái túi hỏi nữ quan của mình:

- Bẩm nương nương, nô tỳ tích góp hai năm hôm qua mới mua ở cửa hiệu của Vân gia, tốn mười hai ngân tệ.

Nữ quan cúi gằm mặt, không dám nhìn Trường Tôn thị, nương nương xưa nay tiết kiệm, không thích hành vi này:

- Mười hai ngân tệ. Trường Tôn thị thét lên, vỗ lên đầu nữ quân:

- Đồ Vân gia xưa nay ra giá luôn bất lương, lấy năm mươi thạch lương để đổi lấy cái thứ này à?

Hoan Nô vội quỳ xuống thỉnh tội, các nữ quan khác cũng đặt túi trước mặt Trường Tôn thị quỳ xuống, không ngờ mỗi người có một cái.

Hàn Thành chắp tay nói đỡ cho mấy nữ quan:

- Nương nương bớt giận, trong nhà vi thần có một thê, một thiếp ba nữ, loại túi thế này có hơn mười cái, với họ mà nói đây là thứ ao ước nhất ngoài đồ trang sức rồi, họ theo nương nương tới đây, không mua một ít mới là lạ.

- Ngươi nói phụ nhân mua thứ này đã thành chuyện bình thường?

Trường Tôn thị không dám tin, thứ này quá đắt, nhà bình thường không mua nổi:

- Đúng là thế ạ, vi thần có mấy vị lão hữu ở Sở Châu, Thành Châu đều viết thư nhờ lão phu thay bọn họ mua mấy chiếc túi kiểu mới, nói ra hổ thẹn, bổng lộc của vi thần ném cả vào đó rồi.

Tiền Thăng cũng nói giúp:

- Khốn kiếp, đem tâm tư bỏ vào chỗ nào rồi, một cái túi bằng năm mươi thạch lương, bản cung phải đi hỏi tên khốn kiếp Vân Diệp vơ vét tiền của người dân như thế, lẽ trời ở đâu!

Lý Nhị lại cười ấn tay Trường Tôn thị xuống:

- Trẫm lại thấy giá cao chút là đúng, người mua được đều là nhà không phải là cơm ăn áo mặc, thứ này có thể chia phụ nhân từ căn bản thành hai giai tầng, mười hai ngân tệ không đắt. Tiền Thăng, Vân Diệp nói sao?

- Trước kia vi thần hỏi người Vân gia, bọn họ đáp, họ không bán túi da, mà bán cuộc sống tôn quý, cái túi chẳng qua thể hiện chủ nhân sống trong phú quý thôi.

Lý Nhị cười ha hả:

- Trẫm nhớ ra rồi, Vân Diệp trước kia tấu xin trưng thu thuế xa xỉ, khi đó trẫm không tán thành, giờ nghĩ lại Vân Diệp gõ chuông cảnh báo trẫm, năm mươi thạch lương đi mua một cái túi đúng là quá đáng. Người đâu soạn chỉ, lệnh trung thư tỉnh định ra danh sách sa xỉ phẩm nâng thuế lên ba lần..

Lý Nhị tuyên chỉ xong cho các nữ quan đứng dậy, không trách mắng họ, mình vô tình phát hiện ra sơ hỏ đồng thời nhanh chóng sửa chữa là một thắng lợi.

Chương 1048: Hậu quả của nóng đầu quyết định

Tin tức hoàng đế trưng thu thuế xa xỉ tức thì làm Lão Chu, đại chưởng quầy của Vân gia yên lòng, Vân gia xưa nay làm ăn lấy ổn thỏa làm hàng đầu, phải hợp tình hợp lý hợp pháp, có thuế xa xỉ phẩm lo lắng trước kia tức thì tan biến.

Pha một ấm trà nóng, kiếm cái ghế thoải mái nhất ngồi xuống, năm nay mộc bài của chủ gia ắt vào tay lão phu rồi, trưng thu thuế nặng? Trưng thu bao nhiêu, vừa rồi không nghe rõ.

- Phúc Thọ, Phúc Thọ, ngươi nói vừa rồi ý chỉ bệ hạ nói tỉ suất thuế xa xỉ phẩm là bao nhiêu?

- Chưởng quầy, bệ hạ định thuế xa xỉ gấp ba lần bây giờ.

Hỏa kế vội đáp:

- Cái gì?

Lão Chu ngồi bật dậy, ống tay áo làm đổ chén trà:

- Mau mau đi nói với hầu gia, bệ hạ lại nóng đầu rồi, ba lần, sao lại là ba lần, bệ hạ không biết mình đang làm à? Nếu tam tỉnh thông qua, nhà ta chẳng phải bị chửi chết.

Trước kia chính lệnh Đại Đường phát ra có một trình tự vô cùng nghiêm ngặt, một chính lệnh muốn ra đời, phải qua tam tỉnh là trung thư, môn hạ, thượng thư.

Trung thư soạn chính lệnh, hoàng đế phê đỏ sau đó tới môn hạ thẩm hạch, qua ngự sử đài thảo luận, nếu đại lão ngự sử đài không hài lòng với chính lệnh sẽ trả về soạn lại, khi hài lòng rồi mới phát cho thượng thư tỉnh chấp hành. Trước kia có chức thượng thư lệnh, nhưng khi Lý Nhị là thân vương làm chức này, nên ông ta đăng cơ không còn chức này nữa, đây là cơ cấu quyền lực nhất ở trung ương, Lý Nhị tựa vô tình tựa cố ý nắm quyền lực này trong tay mình.

Hiện giờ khác rồi, sau khi Lý Nhị đánh bại cường địch thảo nguyên, quyền uy ngày càng lớn, rất nhiều chính lệnh không qua thương lượng đã phát ra, Phòng Huyền Linh quỳ khuyên nhủ mấy lần, thấy hoàng đế độc đoán đành phải thảo chính lệnh, rồi đưa tới môn hạ, Trường Tôn Vô Kỵ từ lần phản đối phong bản thân làm thứ sử Triệu Châu, không biết vì sao bị Lý Nhị đóng cửa tát cho, tóm lại là sau đó môn hạ tỉnh chấp hành răm rắp mệnh lệnh của hoàng đế, Ngụy Trưng mấy năm qua bị hoàng đế đuổi khắp nơi như chó, đám hèn nhát còn lại của ngự sử đài ai dám vuốt râu rồng, tất nhiên toàn phiếu thông qua, sau đó do thượng thư tỉnh, cơ cấu do hoàng đế nắm giữ chấp hành.

Người thông minh tới mấy cũng có sơ sót, Gia Cát Lượng còn làm mất Nhai Đình, Lý Nhị sao có thể là ngoại lệ? Đã liên tiếp đưa ra lệnh sai lầm, giờ còn nóng đầu quyết định, không hề có chút tự kiểm điểm nào.

Dựa vào cơ sở thuế xa xỉ phẩm hiện giờ tăng lên gấp ba? Đây không phải thứ thiết yếu như lương thực, vải vóc, nếu ông tăng lên gấp ba là bách tính không sống nổi nữa.

Ở Đại Đường lợi nhuận không trên 100% sao dám gọi là xa xỉ phẩm? Rượu nho đỉnh cấp, xe ngựa đỉnh cấp do Vân gia sản xuất, đao kiếm đỉnh cấp của Trường Tôn gia, hãn huyết bảo mã của thảo nguyên, châu báu cao cấp từ Nam Hải, tơ lụa đất Thục. Nước hoa, túi da, của Vân gia, thứ nào không phải giá cao khiến người tặc lưỡi.

Thuế sa xỉ phẩm trên cơ sở thuế lương thực tăng ba lần, ông nghĩ cái gì thế hả? Hiện tỉ lệ thuế Nhạc Châu chấp hành là mười lấy một, còn dựa vào hiện vật ban đầu nộp thuế, thuế ví da của Vân gia thực tế là thuế da cá sấu, giống thuế lúa mạch. Ngươi đem lúa mạch nghiền thành bột không phải nộp thuế, lấy bột hấp bánh bao không phải nộp thuế, thuế quán cơm cũng là thuế vật liệu, tửu lâu Vân gia ngày thu đấu vàng, cả tháng chỉ nộp mười ngân tệ thôi. Còn về phần da cá sấu ngươi tách thành mấy lớp kệ ngươi, quan phủ chỉ thu thế da cá sấu dày nửa tấc đúng một lần, sau đó mọi người cùng vui.

Lão Chu gấp như lừa kéo cối say, tay nọ đập tay kia nói với Vân Diệp:

- Hầu gia, thế này không được, kiếm tiền như thế trong lòng chúng ta không yên ổn, tăng thuế gấp ba chẳng khác gì không tăng thuế. Lão nô cho rằng thu thuế ở hiện vật cuối cùng còn được, hầu gia khuyên bệ hạ đi. Tiếp tục thế này nhà ta không dám bán nữa, ai cũng ghen tị, khi ấy khắp thế giới là kẻ thù, được không bằng mất.

Tân Nguyệt đứng sau lưng Vân Diệp giúp y bóp huyệt thái dương, vừa rồi Vân Diệp nghe tin báo xong liền đau đầu, xã hội nông canh nhanh chóng tiến vào xã hội thương nghiệp, rất nhiều người chưa thích ứng, Lý Nhị chưa có chuẩn bị, ông ta cho rằng tăng thuế gấp ba là chơi ác rồi, không ngờ làm khó tất cả mọi người, luật pháp một khi xác định là toi, trong mười năm nó là quy định chết, Vân gia nếu kiếm tiền vô pháp vô thiên suốt mười năm thì ai chấp nhận được.

Thực ra mọi người đều đang đợi thuế xa xỉ phẩm xuất hiện, phẩm đức người triều Đường không phải thứ trốn thuế đời sau so được, bọn họ quen sống trong bộ khung triều đình định ra.

Mấy năm qua sản nghiệp mới xuất hiện không ngớt, đồ sắt của Trường Tôn gia đã biến thái tới thành bảo đao thiên luyện, đùa, luyện ngàn lần thì các bon trong thép hết sạch rồi, có khi rung một cái gãy làm hai, thứ như thế mà bán với giá trên trời, khảm mấy cục đá méo mó vào dám nói sánh được với Can Tương Mạc Tà.

Cứ để Trường Tôn gia tiếp tục thế này thì tạo phản là tất nhiên, không tạo phản là may mắn, số tiền này quá phỏng tay, Vân gia không dám cầm, Trường Tôn gia chẳng ngại, nghe nói phân hiệu của người ta đã mở tới Ung Châu rồi.

Lấy của xã hội cũng phải có hạn độ thôi, vượt qua giới hạn này là đại họa, khi một gia tộc còn giàu có hơn cả một quốc gia, Vân Diệp cho rằng trừ chiến tranh và chém giết ra thì không có cách giải quyết nào khác.
Buông một tiếng thở dài đứng đậy, để Tân Nguyệt mặc quan phục cho mình, hôm nay phải nói chuyện kỹ càng với hoàng đế rồi, thời đại nóng đầu ra quyết định đã không trở lại nữa, hoàng đế phải tôn trọng ý kiến của thần tử, mỗi chính lệnh phải cân nhắc kỹ lưỡng mới được đưa ra, ví như tỷ suất thuế, quá nặng quá nhẹ đều không thỏa đáng.

Ngồi xe ngựa đi thăm Lão Phòng trước, Lão Phòng đang ngây ra nhìn tờ giấy, thấy Vân Diệp mặc quan bào nghiêm chỉnh, vội cáo lỗi chạy về hậu đường mặc quan phục mới ra gặp, theo lễ nghi quan trường, Vân Diệp thi lễ với Phòng Huyền Linh trước, Phòng Huyền Linh đáp lễ rồi hai người mới ngồi xuống.

- Vân hầu lần này tới là vì chuyện thuế xa xỉ phẩm chăng? Bệ hạ đã hạ lệnh rồi, khó sửa lắm.

Phòng Huyền Linh tức thì đoán ra mục đích chuyến đi này của Vân Diệp, ông ta cũng cho rằng hoàng đế nóng đầu quyết định chính vụ là không thích hợp, vẫn đang điều tra, một khi điều tra xong mới viết thành sách, có điều hoàng đế tựa hồ đã không đợi nổi nữa, đã hai lần phái nội thị tới hỏi tin tức rồi, ông ta lo thứ xa xỉ bán nhiều, quốc gia bị tổn thất, muốn buộc dây cương kìm hãm con ngựa hoang này.

Vân Diệp không nói, đem túi trong tay đặt lên bàn, móc ra một tấm da cá sấu và mười lăm cái túi ném ở bên, thương cảm chỉ hai thứ, lại ngồi về chỗ.

Phòng Huyền Linh là ai cơ chứ, nhìn một cái là hiểu, giật mình hỏi:

- Chẳng lẽ ý Vân hầu là tỷ lệ thuế bệ hạ định ra không phải quá nhiều, mà là quá ít?

Giọng Vân Diệp như tượng gỗ phát ra:

- Cái túi này giá mười lượng bạc, dựa theo tỷ lệ thuế của bệ hạ tính trên mười lăm cái túi, Phòng tướng thấy thế nào? Loại tiền này Vân gia không dám kiếm nữa, đây là nuôi cá mập vớt lên lột da ăn thịt, đuổi thợ da về Trường An, để bọn họ đi thuộc da dê cho xong, bệ hạ đã nhận thức được sự nguy hại của đồ xa xỉ, vì sao lại đưa ra thứ này, ta không dám nghĩ bệ hạ biết mình quyết đoán sai sẽ có phản ứng thế nào.

Phòng Huyền Linh nhắm mắt hồi lâu mới gian nan nói:

- Hiện giờ còn chưa phải là quá muộn, chúng ta đi gặp bệ hạ thôi, chuyện này liên quan tới thể diện, vạn lần không thể truyền ra ngoài.

- Muộn rồi, hỏa kế nhà ta cũng biết chuyện này, ngài còn hi vọng ai chưa biết? Bệ hạ ở ngoài thành, vì thể hiện uy nghiêm của hoàng gia trong cái miếu nhỏ của ta, hạ ý chỉ trước mặt mọi người, hào môn đất Thục, Trường Tôn gia hẳn là cười tới lỗ đít nở hoa rồi. Vân gia cũng nên cao hứng, ít nhất có thể vô tư kiếm lợi điên cuồng trong mười năm, nhưng ta không vui nổi.

Phòng Huyền Linh cười khổ:

- Lợi này e đâu dễ kiếm, con người bệ hạ ra sao Vân hầu đâu phải không biết? Ao cá sấu của ngươi đóng cửa là nể mặt bệ hạ, không đóng cửa, hắc... Thôi cùng ta tiến cung, lần này sai lầm, bệ hạ phải tỉnh ngộ rồi, một người sao lo hết chuyện thiên hạ được.

Chương 1049: Hoàng đế phẫn nộ (1)

Hai người ngồi xe ngựa vào hành cung, Vân Diệp, Phòng Huyền Linh rõ ràng có thể dùng yêu bài trực tiếp đi vào, nhưng lại rút quan điệp chính thức cầu kiến trong ánh mắt hoang mang của thị vệ.

Lý Nhị nhìn thấy quan điệp của hai người cũng rất không hiểu, đáng lẽ Vân Diệp phải khóc lóc chạy vào cung ôm lấy chân hoàng hậu xin cho cửa hiệu của Vân gia một con đường sống, vì sao lại chính thức cầu kiến?

Trường Tôn thị chớp mắt liên hồi, đầu óc cũng đang suy nghĩ nguyên nhân Vân Diệp làm thế, nếu chỉ một mình Vân Diệp còn nói là y bị dồn tới đường cùng, mặc quan phục để bệ hạ nhớ tới công lao của mình, hạ thuế thấp một chút. Nhưng y đi cùng Phòng Huyền Linh, bày ra tư thế tấu đối chính thức, trong này nhất định có vấn đề.

- Bệ hạ, hai người này tới mưu đồ không lành, bệ hạ đã chuẩn bị chưa? Một con hồ ly già, một con hồ ly trẻ cùng nhau tới, thiếp đoán không lầm thì nhắm vào ý chỉ của bệ hạ hôm nay.

Lý Nhị vỗ cái bụng đã hơi phệ cười lớn:

- Muốn đột phát từ phía trẫm à, dù lưỡi có nở hoa sen cũng chẳng ăn thua, kẻ nào kẻ nấy kiếm tiền tới mức vô lương tâm rồi, trẫm sẽ không giảm thuế, dám nói một câu cầu xin, trẫm lại tăng thêm, gặp mặt một cái là trẫm nói ngay, không tin không bịt miệng được chúng.

- Phòng Huyền Linh giỏi hùng biện, Vân Diệp chuyên quỷ luận, công phu múa mép cực cao, trẫm tuy không sợ, nhưng không thể không phòng, nói không chừng hai người này là thuyết khách của đám huân quý bất lương, sau lưng có một tập đoàn lợi ích khổng lồ, giao phong thế này đã mấy năm không có, Quan Âm tỷ, hiện trẫm rất hưng phấn, muốn xem chúng thuyết phục trẫm đổi tỷ lệ thuế ra sao, cho dù hủy những thứ xa xỉ phẩm này thì quốc gia cũng chẳng tổn hại mấy, trẫm nhất định không đồng ý, xem chúng làm được gì.

Trường Tôn thị nhíu mày:

- Thiếp cứ thấy một cảm giác bất thường, bọn họ làm việc đơn giản thế sao? Hay là tử gián, huyết gián? Loại chuyện này Vân Diệp vạn lần không chịu làm, rốt cuộc họ định làm gì?

- Ha ha ha, tử gián? Ngụy Trưng, Lưu Mịch làm được chứ Phòng Huyền Linh và Vân Diệp thì trẫm không tin, nhất là loại đánh mông còn kêu đau như Vân Diệp thì trẫm càng không tin.

- Phòng công, ngài nói xem bệ hạ nghe thấy chúng ta tấu đối sẽ có phản ứng gì? Hôm nay dựa cả vào ngài đó, bệ hạ nhất định thẹn quá hóa giận, có khi đánh ta ngay tại chỗ, truyền ra ngoài thì ta không còn mặt mũi gặp ai nữa, cần một cách để bệ hạ thấy bản thân sai, lại không mất mặt, ngài có cách nào không?

Hai người theo sau Đoàn Hồng, Vân Diệp hỏi nhỏ:

- Ngươi ít tuổi, lại là vãn bối của bệ hạ, ăn đòn không mất mặt, vấn đề nếu không được giải quyết mới là hậu họa vô cùng, lão phu thấy ( thương luật) cần cải tiến toàn diện rồi, hay là ngươi đứng đầu lập ra một bộ luật pháp đi trước thời đại, luật hiện nay là nối tiếp triều Tùy, hơn tám mươi năm chưa sửa, mấy năm qua hộ bộ lẻ tẻ ra ít quy định, lão phu thấy tới lúc định ra luật mới rồi.

- Ngươi là thiếu niên anh kiệt, ăn đòn đổi lấy một bộ pháp luật mới, rất đáng, tuổi còn trẻ đừng có trốn tránh, gặp khó phải vượt khó mà lên mới đúng chứ.

Vân Diệp giật mình nhìn Phòng Huyền Linh, lão già này hại người không chớp mắt, Lý Nhị hiện là đại ma vương trong truyền thuyết, ai dại ăn no rửng mỡ đi chọc ông ta, mình mặc quan phục cầu kiến là vì không muốn ăn đòn, Lý Nhị xưa nay ra tay không biết nặng nhẹ, một sủng phi sinh cho ông ta khuê nữ, yêu vô cùng, khi phê duyệt tấu chương đặt đứa bé ở bên, đứa bé chưa tròn một tuổi không thoải mái, tất nhiên là gào khóc, Lý Nhị nổi giận cầm nghiên mực ném...

Nghiên mực bay đi mới nhớ là khuê nữ của mình, nếu không phải Đoàn Hồng liều chết lấy đầu húc bay nghiên mực thì hậu quả không dám tưởng tượng, từ đó trở đi Trường Tôn thị hạ lệnh hoàng tử công chúa dưới năm tuổi không được tới gần Lý Nhị. Vân Diệp lo Lý Nhị đánh quên mình thì cái mạng nhỏ này toi đời, dù sau đó Lý Nhị hối hận đến mấy thì cũng đã muộn.

- Không được, ngài phải đưa ra kế hoạch, bệ hạ tỉnh táo không sao, chẳng may bệ hạ điên lên đánh ta, ta không đánh lại, lại không chạy được thì nguy. Ngài nhìn vết thương trên trán Đoàn Hồng là biết, bệ hạ không biết nặng nhẹ, ta thịt non da mềm không thích hợp làm bia.
- Bậy bạ, cổ nhân lên tiếng vì dân đâu có suy nghĩ như ngươi, sĩ đại phu tử gián là vinh diệu, tinh thần của chúng ta sẽ trường tồn. Ngũ Điện Chương tiền Tùy đập đầu vào long án tử gián, ngươi xem ( Tùy Thư) viết gì về ông ta, tới tận bảy trang, đó là vinh diệu nhường nào.

Vân Diệp dừng chân lại nuốt nước bọt:

- Nếu vãn bối nhớ không nhầm thì cả nhà Ngũ Điện Chương chỉ một mình Ngũ Vân Triệu chạy thoát, còn lại bị chặt đầu. Ngài là tể tướng, bệ hạ phải nể mặt vài phần, hay là ngài nói đi, vãn bối đứng sau lưng cổ vũ.

Chưa đợi Phòng Huyền Linh lên tiếng, Đoàn Hồng đã thúc giục:

- Hai vị nhanh lên một chút, bệ hạ đợi tới sốt ruột rồi.

Hai người thở dài theo Đoàn Hồng vào đại điện, vì là chính thức tấu đối nên Lý Nhị cũng mặc long bào, ngồi sau bàn tựa cười tựa không nhìn hai người.

- Hai vị khanh gia vì sao gặp trẫm, có chuyện mau tấu.

Không biết thế nào mà Vân Diệp phát hiện chỉ có mỗi mình đứng giữa đại điện, Phòng Huyền Linh đã ôm triều vật ngồi vô cùng chính quy ở đệm bên cạnh, Lý Nhị cũng nở nụ cười khó lường.

Vân Diệp lặng lẽ lui về sau hai bước, cắn răng nói:

- Bệ hạ, hôm nay vi thần tới là vì ý chỉ bệ hạ đưa ra ban sáng, thần nghe bệ hạ lệnh tam tỉnh định lại danh sách xa xỉ phẩm, chuẩn bị trưng thuế gấp ba, thần cho rằng không ổn...
- Câm mồm! Bổng lộc các ngươi nhận là mồ hôi nước mắt của dân, y phục các ngươi dùng là xương máu của người dân, làm thần tử không biết chia sẻ lo lắng với vua, làm quan không biết cảm thông cho cái khổ của bách tính, chỉ biết nghĩ cách đập xương hút tủy bách tính, không biết liêm sỉ vơ vét tiền lương cứu mạng của bách tính.

- Ý trẫm đã quyết, chớ nói nhiều, kẻ nào dám nói tới tỷ lệ thuế, nói một câu trẫm tăng thêm một lần, trẫm thà hủy đi thứ đẹp đẽ vô dụng đó chứ không thể để các ngươi trục lợi.

Vân Diệp khó khăn lắm mới xen vào được:

- Bệ hạ, xin nghe vi thần nói một câu, ý chỉ...

- Phòng khanh ghi lại, thuế xa xỉ phẩm tăng tới bốn lần.

Lý Nhị chém đinh chặt sắt lệnh:

- Bệ hạ, không phải, vi thần muốn...

- Phòng Huyền Linh, ngươi nghe thấy rồi đó, y nói ba câu, thuế tăng lên bảy lần.

Lý Nhị cười gằn, đầy lòng mong đợi Vân Diệp nói tiếp:

Vân Diệp không nói nữa, lấy bút than trong lòng ra tính toán một phen, sau đó chắp tay nói:

- Bệ hạ, tỷ lệ thuế đúng là không ổn, bệ hạ thế nào cũng phải nghe thần nói đã chứ, phải không?

Lý Nhị cười hăng hắc:

- Hai chữ đầu là kính xưng trẫm nên không tính, sau hai câu tăng thuế lên hai lần, tiểu tử, có gan nói tiếp đi, trẫm không ngại hủy mấy thứ rắm chó của ngươi, không có mấy thứ đó nói không chừng Đại Đường còn tốt hơn. Thuế suất tăng chín lần xem ngươi kinh doanh ra sao, có giỏi bán mỗi cái túi một trăm ngân tệ đi.

- Bệ hạ, thuế má không tính như thế, bệ hạ nhầm rồi.

- To gan lắm, thuế suất mười hai lần, ngươi định liều mạng hả?

Lý Nhị lấy làm lạ, chẳng lẽ Vân Diệp thực sự không quan tâm tới những cửa hiệu kia, đó là nguồn kinh tế lớn nhất của Vân gia.

Chương 1050: Hoàng đế phẫn nộ (2)

Vân Diệp và Phòng Huyền Linh trao đổi triều vật xem con số hai bên tính toán, Phòng Huyền Linh giơ ba ngón tay, Vân Diệp gật đầu, ôm triều vật nói:

- Thần không định liều mạng, mà muốn kinh doanh thật tốt, đời đời truyền thừa.

Nói xong trợn mắt lên nhìn phản ứng của hoàng đế, chỉ cần ông ta tăng thuế lên ba lần nữa là có thể cùng Phòng Huyền Linh bỏ đi rồi, không muốn ở lại thêm một chút nào nữa, kết quả thế này là tốt nhất, không đắc tội với ai. Sai lầm vẫn là hoàng đế, những nhà chuyên doanh xa xỉ phẩm cũng không thể đem tội tăng thuế gán lên mình, hoàng đế là bạo quân, không cho đại thần nói lý, Vân hầu trượng nghĩa nói vài câu, bị hoàng đế ngang ngược tăng thuế lên mười mấy lần.

Lý Nhị phát hiện ra Vân Diệp và Phòng Huyền Linh giao lưu, cảm thấy bất thường, ngậm miệng do dự không hạ lệnh, Phòng Huyền Linh đứng ra nói:

- Bẩm bệ hạ, vừa rồi Vân hầu lại nói ba câu, vi thần đi định thuế xa xỉ phẩm, tăng thêm mười lăm lần, thần cáo lui.

Phòng Huyền Linh bỏ chạy rồi, Vân Diệp cũng cáo lui nốt, nhìn hai người rời đại điện, Lý Nhị mặt mày âm u, nhưng nghĩ mãi không ra có chỗ nào không ổn, ánh tàn dương xuyên qua khe cửa chiếu lên khuôn mặt biến đổi vô chừng của Lý Nhị, quỷ dị vô cùng.

- Bệ hạ, họ đang cố ý tăng thuế, thiếp thân vừa mới lật xem ( thương thuế), phát hiện bệ hạ tăng thuế ba lần là quá ít, triều ta chỉ thu thuế hiện vật, lấy cái túi mười hai lượng ra nói, bệ hạ tăng thuế ba lần, tức là mỗi cái túi chỉ bỏ thêm mười đồng thôi, hơn nữa lũy tiến thuế cũng dùng với xa xỉ phẩm, có nghĩa là tỷ lệ thuế bệ hạ tăng lên không có bất kỳ tác dụng nào.

- Vân Diệp là người hiểu lý lẽ, y biết làm thế không thích hợp, y và đám huân quý kiếm quá nhiều sớm muộn cũng sẽ thành đại họa, dù sao chuyện làm ăn lợi ích cân bằng mới lâu dài được, cho nên năm xưa y đã nhắc tới thuế xa xỉ phẩm với bệ hạ, y vừa mới vào là thiếp biết y muốn tăng thuế, nếu muốn giảm thuế thì y không bất an như vậ sợ làm bệ hạ thẹn quá hóa giận mới mặc triều phục, kéo theo Phòng Huyền Linh là e bệ hạ gây khó dễ.

Trường Tôn thị lấy bút đỏ đánh dấu phần ( thương thuế) trong ( Đường luật sơ nghị), đặt lên bàn cho Lý Nhị xem, lệnh toàn bộ nội thị lui ra, chỉ còn mỗi Đoàn Hồng thấp thỏm chú ý Lý Nhị nổi giận.

Lý Nhị xem xong nhắm mắt lại, ngực cuộn sóng, nói từng câu:

- Trẫm muốn thu thuế ở cái túi mười hai lượng, không ngờ thuế tăng lên ở tấm da cá sấu một lượng, tức chết đi thôi...

Hoàng đế ba ngày không rời hành cung, vì ngự sử đàn hặc bệ hạ bạo ngược thành tính, không đợi thần tử nói hết đã vô lý tăng thuế đặc biệt lên mười lăm lần, đúng là điên rồ, bạo quân thời xưa cũng không tăng thuế tàn bạo như thế, Ngụy Trưng mắt vẫn quấn băng gạc đã sai phó dịch khiêng tới hành cung, nhất quyết đòi gặp hoàng đế.

Hoàng đế không gặp Ngụy Trưng, ngược lại Đoàn Hồng toàn thân thương tích đi ra thì thầm bên tai Ngụy Trưng, Ngụy Trưng từ phẫn nộ thành kinh ngạc, rồi thành mừng rỡ, sờ cái đầu băng bó của Đoàn Hồng:

- Nội thị vất vả rồi. Sau đó lên xe ngựa về nơi ở, chuyên tâm để Tôn Tư Mạc trị bệnh cho mình, từ chối tất cả khách khứa.

Đóng cửa từ khách còn có Phòng Huyền Linh, không gặp ai hết, dù Đỗ Như Hối đến nhà cũng nhận được đáp án từ tùy tùng rằng chủ nhân bị phong hàn, sợ lây bệnh cho đồng liêu nên không gặp khách.

Đại môn Vân gia cũng đóng chặt, cả nhà ở trong phủ không đi đâu, mỗi ngày trừ phó nhân đi mua vật dụng thì không thấy một người nào của Vân gia, ngược lại hiệu túi Vân gia dựng biển bán giá thấp nhất, khiến người người chen lấn, chỉ trong một ngày đã bán sạch hàng tồn.

- Diệp Tử, thời gian này ngươi tránh phụ hoàng ta một chút, ta đi thăm mẫu hậu, nói nhiều một câu bị phụ hoàng đã cho, lão nhân gia mấy ngày qua tính khí nóng nảy vô cùng, bên cạnh chỉ có mẫu hậu dám tới gần, người khác ai tới gần là gặp họa. Nói xem, ngươi làm gì phụ hoàng ta khiến lão nhân gia giận như thế, vậy mà đầu ngươi vẫn còn trên cổ thật hiếm có.

Lý Thái lắc ly pha lê, rượu nho đỏ trong đó sóng sánh như sóng biển.

Người ở trên đời một ngày không ăn sẽ đói, một ngày không học sẽ ngu, tâm tính cuồng bạo của Lý Nhị dần bình tĩnh lại, muốn lật xem ghi chép ăn ở của mình, hoàng đế không được phép xem ghi chép ăn ở của mình, đó là nguyên tắc sử gia kiên trì.

Lý Nhị nói: "Trẫm không thêm một chữ không bớt một chữ, không khen ngợi, không chê bai, chỉ xem lời nói hành động của mình trước kia, rút kinh nghiệm để chính vụ không còn sai sót nữa."

Mục đích rõ ràng, lý do đây đủ, nhưng hiện ghi chép chuyện ăn ở của hoàng đế là Nhan Sư Cổ của Nhan gia, ông ta khịt mũi với sự bảm đảm của hoàng đế, bất kể hoàng đế giải thích ra sao, ông ta chỉ nói một câu: “Nhan thị gia huấn không có tiền lệ này.” Lý Nhị nổi giận sai người trói Nhan Sư Cố, nhưng không tìm được ghi chép ở đâu, thị vệ hỏi, Nhan Sư Cố đáp:" Tối qua chưa ăn cơm, lấy ghi chép làm thức ăn ăn hết rồi, nay ở trong bụng, phải mổ bụng ra mới thấy."

Thời Xuân Thu có Thôi Ninh giết liền ba sử quan ghi lại chuyện ông ta giết Quốc quân Tề Trang Công vẫn không thể khiến sử sách thay đổi, Lý Nhị tuy nổi giận, nhưng chưa tới mắc mặt dày như Thôi Ninh, đành phải thả Nhan Sư Cổ ra. Thực ra không thả không được, vì Nhan Sư Lỗ ca ca của Nhan Sư Cố đã đứng ngoài cửa cung, một khi đệ đệ của ông ta bị hoàng đế chặt đầu, ông ta lập tức tiến cung làm sử quan, chức vị này do Nhan gia thế tập, người khác ghi chép chỉ tính là dã sử, chỉ Nhan gia ghi chép mới được người thiên hạ thừa nhận, Lý Nhị khỏi nghĩ cũng biết, Nhan Sư Cố chết, Nhan Sư Lỗ cũng chưa chắc cho mình xem ghi chép.

Không ăn thịt dê lại làm toàn thân hôi thối, ghi chép ăn ở của mình nhất định không hay, nếu không Nhan gia đã chẳng liều chết như bảo vệ thế, trước kia thanh danh không tốt, giờ lại có sự kiện công kích sử quan, đoán chừng bị ghi chép càng tệ hại.

Thời gian qua hoàng đế bị đả kích tàn tệ, chỉ có thể nổi giận trong hoàng cung, vốn có bệnh đau đầu, giận lên bệnh cũ tái phát, Tôn Tư Mạc phải dùng châm chữa trị mới khá hơn.

Vân Diệp khoác một cái bọc lớn vào hoàng cung thăm Lý Nhị, bị bộ dạng bệnh tật nằm trên giường của ông ta làm giật mình, vội hỏi Tôn Tư Mạc bệnh tình hoàng đế có chuyển biết tốt không, cơn đau đầu bớt đi không?

Lý Nhị nằm trên giường yếu ớt nhìn màn:

- Xem ra trẫm tức chết các ngươi mới hài lòng, hiện giờ các ngươi làm sao rồi, không giống trước kia nói thẳng sai lầm của trẫm, trẫm muốn xem nội dung ghi chép ăn ở của trẫm cũng không được, trẫm có muốn sửa đâu, chỉ cần là chuyện trẫm làm thì trẫm đều nhận.

- Trẫm anh hùng một đời vì sao lại để mất mặt về việc này chứ, vì sao không tin trẫm?

Tôn Tư Mạc chẩn mạch xong liền lui ra, Trường Tôn thị che mặt khóc, những chuyện xảy ra thời gian qua như đều chứng minh hoàng đế đã không phải là hoàng đế hợp cách nữa, làm Lý Nhị kiêu ngạo sao phục được, chỉ cần biết mình sai ở đâu, Lý Nhị cho rằng mình vẫn là Thiên Khả Hãn uy phong.

- Bệ hạ sao muốn tìm Nhan gia xem ghi chép, bọn họ đều là cục đá, ngọt nhạt không ăn thua, bệ hạ bị người ta từ chối là chuyện tất nhiên, trước kia thư viện muốn in ghi chép ăn ở của bệ hạ thành sách, vi thần bị Nhan Chi Thôi lão tiên sinh chửi đầy một mặt nước bọt.

Lý Nhị gian nan ngẩng đầu nhìn Vân Diệp:

- Ngươi là một kẻ không chịu thua, có phải nghĩ ra cách gì lấy được ghi chép rồi không? Mau lấy ra, trẫm muốn xem.

Chương 1051: Hoàng đế phải học

Vân Diệp thẳng thắn nói:

- Không ai biết Nhan gia giấu ghi chép ở đâu, có điều nếu bệ hạ muốn xem lịch sử của bản thân thì vi thần có cách, đồng thời mang tới cho bệ hạ rồi.

Lý Nhị ngồi bật dậy, thấy Vân Diệp đặt cái bọc lớn trên giường, mở ra phát hiện là thư tịch chép tay, lật xem chỉ thấy trang đầu dùng bút lông viết bốn chữ lớn ( Trinh Quan kỷ niên), nghi hoặc nhìn Vân Diệp đợi y giải thích.

- Bệ hạ, năm Trinh Quan đại sự liên tục, đặc sắc vô cùng, người muốn ghi chép lại đoạn lịch sử này không phải chỉ có Nhan gia, các sử gia của thư viện cũng sưu tập biên thành sách, hiện đã viết tới năm Trinh Quan thứ mười bốn, nếu nói tới tường thuật lịch sử, Nhan gia không thể sánh với thư viện Ngọc Sơn, bất kể nhân lực hay vật lực bọn họ đều không bì được, trừ ghi chép bí mật trong cung ra, thì thiên hạ đại sự, nhân tình phong vật, địa lý biến thiên, pháp luật ban bố, triều chính thay đổi đều hơn xa Nhan gia.

- Bệ hạ xem đi, thiên Tây Vực chí chủ bút là Huyền Trang, thư viện sử liệu quán còn chuyên môn đi hỏi Hầu Quân Tập chuyện viên chinh Tây Vực, còn hỏi thăm hơn trăm tướng sĩ quân tốt phía dưới, thứ này Nhan gia không có. Phần thương thuế do Phòng tướng, Lưu Mịch, còn chủ quan hai chợ đông tây của Trường An, đầu não các nha hành, thương hộ chú thích, xem xong bộ phận này bệ hạ sẽ có nhận thức rõ ràng về thương thuế. Tóm lại dù quân lệnh, thưởng phạt hay pháp lệnh thì đều có trong ( Trinh Quan kỷ niên).

- Những thứ này sở dĩ ở chỗ vi thần là vì muốn vi thần bổ xung phần Nam Dương, còn có thiên vật lý khó hiểu của Thanh Tước, bệ hạ khỏi cần xem, tinh lực một người có hạn, không chú ý hết được.

Lý Nhị mừng rỡ mở một bộ ra, đúng đoạn giảng tới đoạn đối thoại giữa mình và Hiệt Lợi, minh ước Bạch Mã tất nhiên Lý Nhị nhớ rõ, chỉ một đoạn trong đó nói:

- Không đúng, cầu chỉ có một trăm năm mươi bước, đâu ra ba trăm bước? Cách ba trăm bước thì trẫm với Hiệt Lợi nói chuyện thế nào được, chỉ có cách một trăm năm bước mới được, vì ngoài trăm bước là ngoài phạm vi nỏ công kích, đám Vô Thiệt cũng không ngăn cản, gần hơn thì rất nguy hiểm, xa hơn nghe không rõ.

Vân Diệp lập tức lấy bút mực ghi lại lời này của Lý Nhị kẹp vào trong trang sách:

- Bệ hạ, sách này bệ hạ chỉ có thể xem cũng được trích dẫn, nhưng không được in ấn, vì liên quan tới vấn đề bản quyền, bệ hạ biết đó, các vị phu tử ở thư viện không quan tâm tới tiền tài, nhưng liên quan tới bản quyền thì không nói lý được, còn khó chơi hơn Nhan gia.

Lý Nhị gật đầu, học vấn là thứ pháp luật không quản thúc được, ông ta là hoàng đế cũng không được, vừa rồi xem vài trang đã chóng mặt hoa mắt, không thể không dừng lại.

Rõ ràng là huyết áp cao, mắt sưng đỏ, huyết quản sục sôi, không có thuốc hạ huyết áp, đành cắn răng chịu, thấy Lý Nhị quá khổ sở, Vân Diệp nói nhỏ:

- Bệ hạ, thần có cách giúp nhanh chóng giảm nhẹ triệu chứng của bệ hạ, có điều khó coi một chút, bệ hạ có muốn thử một chút không?

Lý Nhị ôm đầu vội nói:

- Mau lên, đầu trẫm sắp nứt ra rồi, kệ là cách gì, qua được ải này rồi tính.

- Triệu chứng của bệ hạ kỳ thực là do huyết khí quá vượng, vậy tiết ra một chút là được, lại thêm vào thảo dược của Tôn đạo trưởng, nhất định làm bệ hạ dễ chịu hơn nhiều.

- Tiết ra thế nào?

Trường Tôn thị cũng hỏi:
- Máu nhiều thì lấy ra một ít, lấy máu từ tai, mỗi ngày nửa lạng với sức khỏe bệ hạ không thành vấn đề, chứng đầu đầu lập tức dịu đi.

Lý Nhị không suy nghĩ gì hết muốn Trường Tôn thị lấy dao cắt tai mình, ông ta đã đau tới không còn chút kiên nhẫn nào nữa, Lý Nhị biết cách này xuất phát từ chiến trường, nhanh chóng hữu hiệu, tuy chảy máu nhưng cứu được mạng, giống tướng sĩ cắt chân, tay bị thương không cứu được nữa vậy.

Thấy Trường Tôn thị do dự, Lý Nhị nóng ruột nói:

- Đây là cách trên chiến trường, trẫm bị trúng tên còn lấy bàn là nung đỏ đốt vết thương, chút đau đơn này là cái gì?

Trương Tôn thị hết cách, chuyện này ngoài bà ra không ai làm được, ai dám cầm dao huơ qua huơ lại trước cổ Lý Nhị, lấy dao đốt trên nến, lau sau, sau đó cắt một đoạn ở dài tai Lý Nhị, quả nhiên là huyết áo cao, cắt tai có máu chảy thành vòi.

Trường Tôn thị cắt mỗi bên tai một cái, hai cung nữ run rẩy bê hai cái cốc vàng hứng máu tươi, tới khi vòi máu thành nhỏ từng giọt, tiếp đó không chảy nữa, Trường Tôn thị và Vân Diệp mới thở phào.

Lý Nhị day huyệt thái dương:

- Đúng là nhẹ nhõm hơn nhiều, mắt không nhức, đầu cũng không quá đau nữa.

Nhìn hai cái cốc vàng lắc đầu:

- Hao tổn lớn quá, tinh huyết tổ tông không thể vứt bỏ.

Nói xong cầm cốc uống. Vân Diệp nhìn hàm răng máu me của Lý Nhị lại muốn nôn, Lý Nhị uống xong súc miệng, nuốt luôn cả nước súc miệng vào, không lãng phí.

Trương Tôn thị đỡ Lý Nhị tới giường, thấy ông ta nhắm mắt ngủ rồi liền cùng Vân Diệp ra ngoài, có chút thẫn thờ nói:

- Mọi chuyện phức tạp ngổn ngang trăm mối nhất thời không làm rõ ràng được.

- Nương nương không cần khó xử, vi thần đưa tới ( Trinh Quan kỷ yếu), Ngụy Trưng đang chỉnh lý ba sáu quyển ( Trinh Quan bổ di), chính là ghi chép toàn bộ chính vụ năm Trinh Quan, có tổng kết, có giáo huấn, còn có các loại biện pháp sửa chữa, mai sẽ đưa bệ hạ đọc.

- Phòng tướng, Đỗ tướng cũng soạn ( Trinh Quan tâm đắc) đang lọc bỏ, nghe nói sẽ chừng sáu mươi vạn chứ.

- Nhan gia vì từ chối bệ hạ mà trong lòng hổ thẹn, cho nên đem ( Nhan thị gia huấn) do Nhan Chi Thôi lão tiên sinh soạn, chuẩn bị hiến cho bệ hạ, đó là cái nhìn của ông cụ về cách giáo dục, là chỉ bảo vô giá. Đám Lý Tịnh, Lý Tích soạn (lục thao), (lục quân kinh) nghe nói có thể uốn nắn được mất, chuẩn bị hiến lên...

Trường Tôn thị tức thì dựng ngược mày, âm u nói:

- Bệnh bệ hạ chưa lành, các ngươi ra sức hiến sách, chẳng lẽ định xỉ nhục bệ hạ.

Vân Diệp lấy làm lạ:

- Nương nương, năm xưa Trâu Diễn hiến ( Ngũ đức chung thủy thuyết), Tần Thủy Hoàng vui mừng cỡ nào, Đổng Trọng Thư đem tuyệt thế mỹ nữ nho học hiến Hán Vũ đế, Hán Vũ đế mừng rỡ cỡ nào, vì sao tới bệ hạ, bọn thần hiến sách lại thành sỉ nhục?

- Chúng thần sỏ dĩ hiến sách là vì kính bệ hạ, yêu bệ hạ, nghe thấy bệ hạ muốn sửa chữa sai sót của mình, liền đem sách vở mà bản thân cho là thích hợp nhất hiến lên, làm trọng lòng trung kính của thần tử, đâu ra chuyện sỉ nhục, đem tâm huyết của mình đi sỉ nhục người khác, đây không phải việc làm của trí giả.

Lửa giận của Trường Tôn thị mới lắng xuống, lại hỏi:

- Vì sao là bây giờ, vì sao hiến vào lúc này, bản cung dám nói, chỉ cần không phải thời điểm này, bệ hạ nhận được sách sẽ mừng rỡ như Tần Hoàng Hán Vũ vậy.

- Nương nương, sách dùng để đọc, không phải là để trên giá có mọt cắn, nương nương cho rằng bọn thần biên soạn những thứ sách này dễ dàng sao? Nếu bệ hạ không đọc, tâm huyết bị lãng phí, hiện đúng lúc bệ hạ hoang mang, cần hình thành tư tưởng chính trị của mình, tất nhiên cần đọc.

- Hiện Đại Đường đi trên con đường chưa từng có ai đi qua, đa số là ném đá dò đường, bệ hạ cũng thế, con đường phía trước tối đen, cho nên tự mình nghiền ngẫm. Hiến sách là để bệ hạ tôi luyện tư tưởng, tìm ra con đường thích hợp nhất cho quân thần bách tính đi, đây là sự trung kính lớn nhất.

Trường Tôn thị bối rối, trước kia xử lý chính vụ thuận lợi, hiện giờ trở nên gian nan, chỉ một tòa thành Nhạc Châu làm bà không nhìn thấu, nói gì tới toàn bộ Đại Đường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau