ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1041 - Chương 1045

Chương 1042: Dạo phố giết người

Đá cột nhà, cậy lớp sơn, còn xách một thùng nước trong giếng lên nếm thử, đôi khi bảo đám đại hán nhổ gốc cây lên nghiên cứu.

- Cái cây này ít nhất đã có năm năm.

Lý Nhị nhìn cây thông trong tay thị vệ, xua tay bảo có thể ném đi, nhưng đã muộn rồi, có hai tên tướng mạo hung ác đi tới, lịch sự yêu cầu Lý Nhị bồi thường tiền năm mươi cây thông, hai người là võ hầu trong thành.

Đám thị vệ định nổi giận, Vân Diệp vội lấy ra một ngân tệ cho vào trong tay vươn ra của một đại hán, đại hán đó mới gật đầu:

- Xem là được rồi, sao phải nhổ cây lên, đất trong thành mỏng, trồng được một cái cây không dễ, toàn là đại lão gia quần áo sang trọng mà không hiểu chuyện bằng hán tử thôn quê.

Nói xong cướp lấy cái cây nhỏ trong tay thị vệ, lấy xẻng trồng lại rồi ngang nhiên đi qua mặt Lý Nhị, Vân Diệp toát mồ hôi thay hai vị này, họ không biết lúc lấy xẻng ra có ít nhất mười cái nỏ nhắm vào chỗ hiểm của mình.

- Bệ hạ, mấy thứ này không giả đâu, người đừng có cậy sơn trên biển hiệu của người ta nữa, thứ thể diện này làm sao người ta làm qua loa được, bệ hạ xem có nhiều người lườm chúng ta rồi. Bệ hạ muốn xem mức độ phồn hoa của Nhạc Châu cứ tới đường Vũ Hoa là biết, không cần kiểm tra ở đây.

- Ngươi không hiểu, từ chỗ nhỏ nhìn ra cái lớn, năm xưa triều đình tiêu hao năm mươi sáu vạn quan ở Nhạc Châu, mặc dù đại bộ phận do ngươi đoạt được từ miệng hổ, trẫm vẫn phải kiểm nghiệm, tòa thành mới hoàn toàn này là điều trước nay chưa từng có, nó là cọc tiêu cho thành mới của Đại Đường, không thể qua loa.

Lý Nhị phủi tay đường hoàng nói:

- Trên đường Vũ Hoa không phải cửa hiệu của hoàng gia thì là của các ngươi, chỉ cần nhìn sổ sách là biết mức độ hưng thịnh, không phải là trọng điểm chuyến đi này của trẫm, trẫm tới là muốn xem dân sinh, xem tình hình sinh sống chân thực của bách tính.

- Tòa thành này chỉ cần không phải là thứ họa quốc hại dân thì đã có thể tính là thành công, vị trí của nó quá đặc thù, là chiếc khóa Trường Giang, là cánh cửa Động Đình Hồ, Lưỡng Hồ muốn thay da đổi thịt cần nhờ nó thúc đẩy, vì thế hành chính, dân sinh, thuế má, luật pháp, trú quân đều phải xem qua.

- Nhìn từ cái lớn không rõ, trẫm xây tòa thành này không phải để huân quý phát tài, mà muốn xem sau khi quân quý lấy đi đại bộ phận lợi nhuận, bách tính được cái gì.

Vân Diệp cúi đầu thụ giáo, với loại chuyện này thực sự y không hiểu, Lý Nhị, Phòng Huyền Linh mới là chuyên gia, đường Vũ Hoa đúng là có thể nhìn ra sự phồn hoa, nhưng không thấy được bộ mặt thật của nó. Lý Nhị nói đúng, một tòa thành tốt hay xấu không chỉ nhìn vài thương gia lớn, mà phải nhìn góc tối đằng sau phồn hoa. Sống trên đường Thủy Vân là những nhà dựa vào thủy vận kiếm cơm, những hán tử chân đất, thân trần không ngừng qua lại con đường này, kiện hàng nặng nề trên vai đè oằn người, tuy công việc nặng nề, nhưng mặt không che dấu được niềm vui. Hoàng đế tới, thương hộ các nơi tranh nhau nhân cơ hội này nhập hàng, thương thuyền ở bến tàu nhìn không thấy điểm cuối, mệt chút có sao, chỉ cần ngủ một giấc là khỏe lại.

Lý Nhị dừng lại nhìn phu phen run run vận chuyển hàng hóa, nhìn lợn dê mang từ trên thuyền xuống, vô cùng hài lòng, thấy người dân vất vả xua súc sinh, thi thoảng bị lợn ủi ngả cười cực kỳ vui vẻ.

- Đây mới là cảnh trẫm muốn thấy, vì thủy vận khai thông, bách tính có đường mưu sinh, người tài cao đức lớn thành quan viên, người thích kinh doanh thành thương hộ, có võ lực thì tòng quân, không có bản lĩnh dựa vào khí lực kiếm cơm.

- Hôm qua Cửu công khóc lóc với trẫm, nói mình không quyền không dũng, lại không biết kinh doanh, nằm trong tay mười vạn ngân tệ mà không biết làm gì, chỉ sợ bị ngươi mua mấy tấm thảm hoặc mấy cái chén về nhà, như thế ông ta chỉ đành kiếm mảnh đất ở Hướng Dương Pha mai táng mình.

- Vân Diệp, đám Cửu công không tin ngươi, giao tiền cho trẫm, muốn trẫm mua giúp ít hàng, tốt nhất là loại vận chuyển tới Tấn Dương có thể bán ngay đi kiếm một khoản, trẫm không ngờ bọn họ lặn lội vạn dặm đường xa để đưa ra yêu cầu này, chỉ cần có tiền cải thiện cuộc sống tộc nhân, trẫm thấy không hề quá, ngươi thấy sao?

Vân Diệp cười khổ:

- Nghe qua thì rất ngứa tai, không những phải chỉ lãi không lỗ mà còn phải lãi lớn, nếu người khác nói thế sẽ bị các thương gia khinh bỉ tới chết, nhưng nhắm vào tộc trưởng là bệ hạ thì yêu cầu này không phải là quá, bệ hạ muốn lấy vốn cầu lợi là phúc của vạn dân, tộc nhân cũng không cướp đoạt là chuyện hiếm có, vụ làm ăn này giao vi thần làm đi.
- Thần sẽ không biến tiền xương máu của họ thành mấy tấm thảm hay vài chén trà, tuy làm thể khả năng còn kiếm nhiều hơn, vi thần nhất định sẽ chất hàng chật thuyền, không biết lợi nhuận gấp ba lần đủ làm họ hài lòng chưa? Nếu còn chưa hài lòng thì vi thần giúp họ mua Vô Ưu thảo, thị bạc ti của Lĩnh Nam bắt được không ít, bán thứ này kiếm lợi gấp ba mươi lần cũng không thành vấn đề.

- Nói bậy, thứ từ địa ngục tới đó sao có thể bày ra ngoài, Tôn Tư Mạc trồng nửa mẫu đã làm trẫm lo lắm rồi, thứ này phải thiêu hủy, ngươi tích trữ ở Lĩnh Nam làm cái gì?

- Lộc Đông Tán ở lại Trường An không đi, luôn muốn mang theo vài thứ ở Trung Nguyên, thần thấy Vô Ưu thảo nên cho đám thượng sự tự coi mình là thần linh sử dụng, rõ ràng là phàm nhân lại bận lòng chuyện thần tiên, có lẽ người ta là thần tiên thật, Vô Ưu thảo chắc gì hại được người ta.

Sắc mặt Lý Nhị trở nên rất không tự nhiên, nghiêm mặt hỏi:

- Nếu trẫm đoán không nhầm thì ngươi đã mang Vô Ưu thảo tới Nhạc Châu?

- Không ạ, thứ độc vật của địa ngục đó thần nào dám tự ý sử dụng, cũng không có tư cách xử trí nó, năm xưa bệ hạ nó, kẻ tự ý sở hữu vật này, chết! Đây là giới hạn, thần không dám vượt qua nửa bước. Vi thần là đầu lĩnh tạm thời của Bách kỵ ti Lĩnh Nam, nhận được mật lệnh của Bách kỵ ti đem thứ này vận chuyển tới Trường An, đây là mật lệnh thần luôn cất trong lòng, xin bệ hạ kiểm nghiệm.

Lý Nhị nhận lấy mật lệnh, thuận tay giao Nghiêm Tùng, Nghiêm Tùng lấy một tờ giấy khác ra đối chiếu, thấy hai tờ khớp nhau mới nói:

- Không có gì sai sót.

Lý Nhị thở phào:

- Bách kỵ ti mật báo trên chiếc Đại Đế có ba chiếc rương tuyệt mật, chỉ trẫm mới được hạ lệnh mở ra, mấy ngày qua trẫm luôn nghĩ nó là cái gì, vì sao chỉ trẫm có quyền, nên do dự không hạ lệnh, xem ra là thứ đó rồi. Vân Diệp, con người có thể không từ thủ đoạn hại người khác, nhưng không thể lừa trời. Đại Đường như mặt trời giữa trưa, trẫm không in thiên uy lồng lộng không thể làm họ kính phục, thứ ác độc này không thể dùng, tránh một ngày hại tới con cháu. Nghiêm Tùng, cầm lệnh bài của trẫm đi kiểm nghiệm hàng trong rương rồi thiêu hủy, chỉ cần thiếu một lạng thì ngươi tự tận luôn đi.

Vân Diệp không hỏi mật lệnh do ai phát ra, thời gian qua sắp bị thứ này làm suy sụp rồi, từ lâu đã bảo với hoàng đế, Vô Ưu thảo là nhọt độc, cần phải sớm trừ bỏ, thuyền phương tây chỉ cần có Vô Ưu thảo bị bắt được là bị trừng phạt tàn khốc, thi thể trên đảo Con Chua không phải toàn là hải tặc.

Trên thương thuyền từ nước Câu Lan tới, rất nhiều thủy thủ có thứ này, thậm chí coi thành lễ vật hiến cho Lý Dung và Phùng Áng, phí bao công sức mới bắt được, chuẩn bị thiêu hủy thì nhận được mật lệnh kỳ quái của Bách kỵ ti, những lời vừa nãy nói chẳng qua là để thăm dò hoàng đế, Vân Diệp phát hiện hoàng đế không hay biết gì, nhưng Nghiêm Tùng lại có thể lấy một nửa mật lệnh còn lại xác nhận, thật là lạ.

Chương 1043: Hoàn thuế (1)

Hoàng đế biết nội tình xong phản ứng đầu tiên không phải mau chóng tra xét xem ai đưa ra mật lệnh mà mau chóng hủy dấu vết, nhất định có vấn đề lớn, nhưng Vân Diệp không dám hỏi, vì Phòng Huyền Linh và Đỗ Như Hối bị Vân Diệp kéo tới làm nhân chứng nhắm mắt dưỡng thần, hoàn toàn lờ đi đoạn đối thoại giữa bọn họ.

Lấy Thổ Phồn ra làm cái cớ là đường lui Vân Diệp chuẩn bị cho mình, cũng là cái thang cho hoàng đế xuống, không ngờ hoàng đế căn bản không định dùng thứ này, rốt cuộc là ai?

Bí mật của Đại Đường thật nhiều, Vân Diệp chỉ biết một góc tảng băng, hôm nay mạo hiểm vén tấm màn lên, vậy mà sau tấm màn vẫn là sương mù dày đặc.

Vân Diệp quyết định bỏ ý thăm dò, bẩm bảo với hoàng đế là chuyện cần làm, không nói gì mới rước lấy phiền toái, giờ bồi tiếp hoàng đế vi hành mới là chính sự.

Lý Thái cùng mẫu thân đi cuối cùng, đắc ý chỉ vào tấm biển hiểu Thái Hòa khoe với mẫu thân, mấy năm qua dâu tằm trong Thục không tốt, tơ ở Nhạc Châu mở đường bán vào Thục, cho nên mấy năm qua sản lượng gấm Thục tăng mạnh, tằm nông trong đất phong của hắn được lợi không nhỏ, hắn cũng kiếm được rất nhiều tiền, lúc này tất nhiên phải khoe.

Lý Nhị nhìn nha môn trang nghiêm, cười nói:

- Quan Đình Lung cũng thật thú vị, người ta làm quan không bao giờ sửa nhà môn, lo bị ảnh hưởng, ông ta thì làm nha môn hùng vĩ, đây là nha môn khí phái nhất mà trẫm từng thấy.

Phòng Huyền Linh đáp:

- Chẳng do ông ta, các khoản mục ở Nhạc Châu đều chuyên dụng, tiền sửa nhà môn không được dùng vào việc khác, nếu không hộ bộ, ngự sử đài sẽ gây phiền toái với ông ta.

- Phòng khanh, cửa hiệu nhà khanh là cái nào? Có phải ở trên đường Vũ Hoa không?

Lý Nhị tựa cười tựa không hỏi:

Phòng Huyền Linh khổ sở đáp:

- Thần hổ thẹn, tiện nội nói Nhạc Châu là đất làm ăn tốt, cho nên mở hiệu thuốc, chính là hiệu Càn Thuận.

Lý Nhị cười ha hả đi vào hiệu Càn Thuận, sắc mặt Phòng Huyền Linh đen như đít nồi, Lý Nhị làm thế là không định giữ thể diện cho mình rồi.

Mặt tiền của hiệu không nhỏ, sau bốn cánh cửa gấp người ra người vào bốc thuốc rất nhiều, trong hiệu còn có hai lang trung khám bệnh, hóa kế thấy Lý Nhị khí chất bất phàm liền tới chào hỏi, bị chưởng quầy đuổi đi, đích thân chiêu đãi, ông ta không nhận ra Lý Nhị, nhưng thấy lão gia nhà mình theo sau, thân phận người áo đen này tức thì sáng tỏ.

- Quý nhân tới tiểu hiệu, không biết là bốc thuốc hay chẩn mạch, ngài cứ yên tâm thuốc của bản hiệu là hàng thật đúng giá, nếu phát hiện vị nào không đúng, cứ việc lấy đầu tiểu lão nhi, tiên sinh tọa chẩn là lương y có tiếng trong thành Nhạc Châu, chỉ cần bốc thuốc ở đây là miễn phí khám bệnh.

Nói xong mấy câu mà chưởng quầy cứ như được vớt từ thủy lao ra, mồ hôi đã ướt đẫm áo rồi, hai chân cong lại, như muốn quỳ xuống bất kỳ lúc nào, biết rõ người trước mắt là hoàng đế mà phải chiêu đãi như khách hàng, đây là khảo nghiệm cực lớn với quả tim của ông ta.

Lý Nhị cực kỳ vô lễ mở ngăn kéo ra kiểm tra thuốc, thường đây là công việc của Tôn Tư Mạc, Lý Nhị muộn tự mình xem thuốc thật giả mà không có mười năm khổ công thì khỏi mơ, vờ vịt làm gì.

Liếc nhìn Phòng Huyền Linh mặt mày xấu hổ, Vân Diệp nổi tính trẻ con, theo sau hoàng đế kéo hết ngăn kéo chi chít ra ngoài, vừa kéo vừa hô:

- Trời, trời, đây là hắc điếm, tỳ sương cũng có, trời ạ, lại còn ô đầu, đinh công đằng, đoạn trường thảo, mã tiền tử... Không thiếu thứ gì, Phòng tiên sinh, cái hiệu này của ngài là hiệu thuốc hay hiệu độc dược?

Phòng Huyền Linh sắc mặt không đổi, ngược lại chưởng quầy sắp khóc tới nơi rồi, run rẩy nói: - Xin ngài thương xót, tỳ xương là để đuổi chuột bọ, ô đầu chống co giật, đinh công đằng là để giảm sưng, đoạn trường thảo trị gãy xương, hiệu thuốc nào cũng bán, không riêng tiểu hiệu.

- Vậy cho ta hai lạng tỳ sương, gần đây bụng khó chịu, nói không chừng có giun, về nhà ngâm uống.

Lý Nhị quay đầu lại tức giận quát Vân Diệp:

- Quấy phá cái gì, lão phu gần đây thấy hư hỏa bốc cao, lưỡi khô, định tìm chủ hiệu kê chút quả lười ươi giải nhiệt, không cần ngươi nói ba lăng nhăng, xéo đi.

Chưởng quầy vội kéo ngăn quả lười ươi, đặt lên quầy cho Lý Nhị chọn, Vân Diệp đành "xéo" đi, Phòng Huyền Linh ở cửa chắp tay:

- Lão phu xin nhận thịnh tình của Vân hầu.

- Hiện ta giúp ông, lát nữa tới cửa hiệu nhà ta, ông cũng phải giúp ta đấy.

Phòng Huyền Linh như không nghe thấy, vẫn bộ dạng hồn vía đẩu đâu.

Khi Lý Nhị ngồi ở tửu lâu Vân gia uống trà thì Nghiêm Tùng về, trả kim bài cho Lý Nhị, nói nhỏ:

- Ba trăm ba bảy cân sáu lạng, không thiếu lạng nào, đã thiêu hủy toàn bộ.

- Còn người?

Lý Nhị cầm chén trà nóng lên: - Từ Lĩnh Nam bộ là nhận lệnh nên vô tội thì chém đầu bảy kẻ, còn mười một kẻ đang truy lùng.

Nghiêm Tùng nói ngắn gọn:

- Hậu táng đi, quan tước không cần thu lại.

Lý Nhị thở dài, quay sang bảo Vân Diệp:

- Ngươi nói đúng, thứ này không thể giữ lại, bất kể là ai bất kể vì nguyên nhân gì, đều không được dùng.

Vân Diệp tìm ra nguyên nhân vì sao không muốn ở cạnh Lý Nhị, vì lúc nào cũng nghe thấy ai đó bị chặt đầu, cho vào hộp đưa tới ngự tiền tham quân, đầu người mọc trên cổ dù khó coi tới mấy thì cố chút Vân Diệp vẫn nhìn được, nhưng thứ này một khi lấy khỏi cổ thì mỹ nhân đẹp tới mấy trợn con mắt cá chết ra cũng chẳng có chút mỹ cảm nào, chỉ muốn nôn, lần trước bị Lý Nhị cưỡng ép xem chôn sống người, mẫn cảm buồn nôn không giảm đi mà tăng lên, giờ nghe thấy mấy từ như đầu người là mũi thấy mùi máu tanh, dạ dày khó chịu.

Lý Nhị gọi cả một bàn thức ăn, thứ gì đắt gọi thứ đó, vò rượu mở ra, thức ăn đã đưa lên nhưng không ăn miếng nào, phẩy tay muốn tới ngõ Đồng Thiết uống rượu nếp, tuy Vân Diệp nỗ lực khuyên rượu nếp ở đây cực ngon, được truyền thừa của nhà Hoàng Thử, thứ rượu nếp có vị tanh của sắt ở ngõ Đồng Thiết không thể sánh bằng, Lý Nhị vẫn cứ rời tửu lâu, nhìn mục tiêu của ông ta hình như muốn đi họa hại cửa hiệu của nhà Đỗ Như Hối.

Đang kìm nén đây mà, hôm nay Lý Nhị cực kỳ không vui, tự một mình đi về phía trước, Vân Diệp theo sát phía sau, Trường Tôn thị không dám chậm trễ, gả cho trượng phu thế này không khác gì gả cho khỉ.

Cửa hiệu này cực lớn, cánh cửa cao lớn nhìn một cái là biết quỷ nghèo không thể vào, Lý Nhị chỉ cửa hỏi Vân Diệp:

- Cái này của nhà ai?

- Hình như là hiệu hương liệu của nhà thần.

Vân Diệp nhăn mặt đáp:

Lý Nhị hừ một tiếng, tiếp tục đi tới phía trước, một hiệu chuyên bán trân châu trước mắt, thương gia vô cùng hào phóng, bình thủy tinh chứa toàn trân châu, bày ở trên quầy như bán gạo, nhiều phụ nhân ngồi trên ghế tự lấy tơ xuyên các loại trân châu, phối hợp vừa ý rồi mới trả tiền, đem đám nanh vuốt xúm xít xung quanh bỏ đi.

- Còn cái này là của nhà ai?

Lý Nhị nhìn chưởng quầy cười híp mắt bê một đấu trân châu đủ màu tới trước mặt một quý phụ, không nhịn được lại hỏi:

- Nhìn cửa viết hai chữ Vân Phong, đại khái, chắc là... Vẫn của nhà thần.

Lý Nhị nhìn Vân Diệp chằm chằm, hung dữ nói:

- Cho trẫm biết cửa hiệu trên con đường này có cái nào không phải của nhà ngươi.

- Nhà kia ạ! Bệ hạ nhìn xem cửa gì mà xây như thành trì, kiếm tiền tới mức vô pháp vô thiên, nhà khác vất vả kiếm được mấy mẩu bạc vụn, chỉ có nhà đó bán đồ toàn từng thuyền từng thuyền, ngay cả làm ăn với Thiên Trúc cũng có, chỉ cần có thể làm thành y phục là nhà đó không thiếu thứ gì, quá đáng nhất là lưới đánh cá cũng bán.

Chương 1044: Hoàn thuế (2)

Lý Nhị theo thói quen đi đường nhìn bên phải, mà mấy cửa hiệu của Vân gia đều ở bên phải, cảnh dòng người nườm nượp của hiệu nhà Đỗ Như Hồi còn khoa trương hơn ở phía đối diện thì ông ta lại không thấy.

Giọng nói âm lãnh của Trường Tôn thị từ đằng sau truyền tới:

- Bệ hạ đúng là nên đi xem cửa hiệu đó, chính là cái hiệu Hằng Thuận, thuận tiện xem xem bọn chúng kiếm tiền vô pháp vô thiên thế nào, nói không chừng hôm nay có thể trừ hại vì dân.

Bốn chữ cuối cùng nghiến răng nói ra.

Phòng Huyền Linh cười híp mắt cùng Đỗ Như Hối thảo luận lượng nước chảy một ngày của thành Nhạc Châu, Lý Thái ngẩng đầu nhìn trời, tựa hồ bận rộn lắm.

Lý Nhị cười hăng hắc:

- Không vội, thấy thứ vừa mắt thế nào cũng phải vào xem, trân châu dùng cả chum đựng rồi, cửa hiệu khí phái như thế ở Trường An cũng không có.

Trường Tôn thị cười duyên:

- Bệ hạ hiếm khi có hứng dạo phố, vừa vặn giúp thiếp chọn một cái vòng trân châu.

Chưởng quầy Vân gia thấy hầu gia vào đang định nghênh tiếp thì thấy miệng hầu gia sắp đánh lên tận tai, Lão Thiệu là đại chưởng quầy chuyên kinh doanh trân châu của Vân gia, người Lĩnh Nam, đen đùa, nhưng tâm tư cực kỳ mẫn tiệp, một nam một nữ có thể khiến hầu gia im thin thít theo sau, trừ đế hậu ra thì ông ta không nghĩ ra ai khác.

Người da đen đổ mồ hôi thì vô cùng khó coi, Lý Nhị và Trường Tôn thị ngồi xuống ghế, ông ta vẫn lên cơn sốt rét ở cửa, kém hơn cả chưởng quầy nhà Phòng Huyền Linh.

- Cố lên lão Thiệu, đem trân châu tốt nhất trong hiệu ra đây, cái khác để ta ứng phó.

Vân Diệp nói một câu coi như cứu sống được Lão Triệt, gian nan đi về đằng sau.

Không bao lâu mang lên một cái khay gỗ lớn xếp năm sáu bình pha lê, trân châu bên trong viên to nhất bằng long nhãn, trong đó viên màu tím là bắt mắt nhất.

Vân Diệp giúp Lão Triệu đặt khay trân châu ở bên cạnh Lý Nhị, Lão Thiệu căn bản không dám lại gần phu phụ đế hậu. Trường Tôn thị dùng chiếc móng tay dài khẽ gẩy viên trân châu to kia, nó lăn quanh đĩa, hào quang long lanh đẹp mắt, bà có vẻ thích lắm.

Thấy khách đánh giá trân châu, Lão Thiệu quên cả sợ, ông ta cả đời tiếp xúc với trân châu, nói tới nghề của mình, tất nhiên không sợ, đây là tôn nghiêm của chuyên gia.

- Quý nhân xem viên trân châu này, nó lấy từ nam hải, từ thời Lưỡng Hán do mò ngọc quá nhiều, tới giờ chưa hoàn toàn khôi phục, ít trai có tuổi tất nhiên ngọc to không nhiều.

- Trân châu quý giá ở chỗ lớn hay nhỏ, độ mượt mà ra sao, màu sắc và nơi sản xuất, viên trân châu màu vàng này trong trăm vạn viên khó có lấy một, khỏi nói tới vừa to vừa tròn trịa, xưng là kỳ trân cũng không quá. Quý nhân vốn ung dung cao quý, nếu lấy hạt châu này làm trâm cái tóc, nhất định rất hợp.
Trường Tôn thị gật đầu, hỏi ý hoàng đế rồi lệnh hỏa kế cho vào hộp, Hồng cô ôm lấy, thấy chuyện làm ăn đã thành, Lão Thiệu càng hoan hỉ, lại chỉ một hộp trân châu màu bạc:

- Quý nhân xem, hộp trân châu này tổng cộng có ba sau viên, màu sắc nhất trí, kích cỡ bằng nhau, đều là loại màu bạc tốt nhất, người trong nghề gọi là ánh trăng, ngụ ý ôn nhu như ánh trăng, là lựa chọn hàng đầu để làm vòng trân châu.

- Trân châu màu phấn hồng bên phải tên là mặt trẻ con, còn gọi là mỹ nhân say, chỉ có hai tám viên, rất hiếm, có điều không bán, tiểu nương tử trong phủ năm nay xuất giá, đã chọn nó làm trang sức.

Nghe Lão Triệu thao thao bất tuyệt giảng giải, tim Vân Diệp nhỏ máu, đây là bảo bối cất đáy rương, nay bị Trường Tôn thị nhìn trúng, lý nào thoát nạn, chẳng lẽ hi vọng phu phụ bọn họ trả tiền à?

Trường Tôn thị vốn đã cầm trân châu hồng phấn lên, nhưng nghe Lão Thiệu nói đây là của hồi môn của Tiểu Nha liền đặt xuống, bà sao đi tranh trang sức với nhi tức phụ được.

Lý Nhị nghe thấy Vân gia đã bắt đầu chuẩn bị của hồi môn cho Tiểu Nha, mây đen trên mặt nhạt đi ba phần, đang đi rời đi thì có bốn người đi vào, người đi đầu đội mũ văn lại chắp tay với Lão Thiệu:

- Chúc mừng phát tài, Thiệu chưởng quầy thấy nhà ông làm ăn phát đạt, bọn ta cũng cao hứng.

- Đem sổ ra đây, cho bọn ta một gian tĩnh thất để tính toán thuế quý này, không quấy nhiễu ông chiêu đãi khách quý.

Văn lại đều dựa vào nhãn lực kiếm cơm, khi vào đã nhìn qua tình hình ở sảnh đường, phát hiện bên trong có vài người không đơn giản, còn chuyên môn hành lễ với Lý Nhị và Trường Tôn thị.

Lão Thiệu vội lấy sổ ra, để hỏa kế đưa bọn họ vào gian phòng bên cạnh tính sổ sách, bọn họ không nên ở lại đây, nếu chẳng may hoàng đế nổi giận thì tự chuốc lấy họa, Lão Trương là người không tệ, không nên để hỏng ở chuyện này.

- Hạch toán ở đây đi, ngươi đó, đem cả ghi chép thuế má của bọn họ trước kia tới cho lão phu xem. Lý Nhị thuận miệng sai bảo mấy viên văn lại kia.

Trương chủ bạ nhíu mày:

- Quý nhân thân phận cao quý, tiểu lại biết, không dám thất lệ, nhưng sổ sách không tiện cho người ngoài xem, đây là quốc pháp, tiểu lại không dám làm trái, nếu quý nhân có thủ lệnh của hộ tào tham qân, tất nhiên thoải mái.

Lý Nhị ngẩn ra, rất ít người từ chối yêu cầu của ông ta, định nổi giận, nhưng nghe thấy đây là chuyện luật pháp không cho liền không giận nữa, nhìn Phòng Huyền Linh dò hỏi.

- Đúng là thế, ba năm trước hộ bộ định ra ( trướng bộ lệnh), một điều trong đó là không phải quan nhân không được tự ý xem sổ sách, vi phạm đánh ba mươi gậy, đầy ba nghìn dặm, viên tiểu lại này hiểu chuyện, không nên trách.

Lý Nhị gật đầu nói với Trương chủ bạ:

- Hiện ngươi có thể lấy sổ sách cho ta xem, không ai truy cứu.

Trương chủ bạ muốn giữ ý kiến, Lão Thiệu ở bên nói:

- Trương chủ bạ cứ lấy sổ sách ra cho vị quý nhân này xem đi, không có vấn đề gì đâu, yên tâm, ngài được cho phép rồi, Lão Thiệu này còn lừa ngài sao?

Thấy Lão Thiệu đảm bảo, Trương chủ bạ mới đem sổ sách giao cho Đoàn Hồng đi lên, ngoan ngoãn lui sang một bên đợi quý nhân hỏi.

- Năm Trinh Quan thứ mười ba, Nhạc Châu phủ tổng cộng thu thuế trân châu bốn hạng mười sáu khoản, tổng cộng một nghìn không trăm ba lăm ngân tệ, bên trên có ghi chép nhập bạc vào kho, hẳn không sai lệch. Lão phu chỉ muốn hỏi, hoàn thuế một trăm mười ba đồng là sao? Lão phu chưa bao giờ nghe nói bạc vào quốc khố còn trả lại.

Phòng Huyền Linh giải thích, nghĩ lúc liền đem cơ hội cho tiểu lại, xem hắn nói sao?

- Bẩm quý nhân, hoàn thuế có ba loại, một là giảm miễn hoàn thuế, hai là thu nhầm hoàn thuế, ba là ngoại giao hoàn thuế. Nghành trân châu hoàn thuế là do giảm miễn, bệ hạ vào năm mười ba vì cầu phúc cho thái thượng hoàng mắc bệnh đã hạ lệnh miễn giảm một thành thuế má cho thiên hạ, Nhạc Châu tất nhiên chấp hành, vì thu thuế vào đầu mùa thu, bệ hạ ra ý chỉ vào cuối thu, cho nên dựa quy định hoàn thuế một trăm ngân tệ, còn ba mươi ngân tệ thuộc về phạm trù ngoại giao.

Lý Nhị ồ khẽ:

- Tốt, ta nhớ ra rồi, đúng là có đạo ý chỉ đó, hoàng đế nói luật pháp phải theo, các ngươi chấp hành rất tốt, không cần căng thẳng, thong thả nói, ngoại giao hoàn thuế là thế nào? Công bộ chế định ra sao, bất kể ngươi nói gì lão phu cũng đảm bảo không ai dám chất vấn ngươi.

Lý Nhị phát hiện Trương chủ bạ nhận ra Đoàn Hồng là hoạn quan liền ôn tồn an ủi, đây là tật khác của ông ta, với đại thần trong triều thì nổi cơn lôi đình liên hồi, nhưng với quan viên cấp thấp xưa nay luôn khoan dung, vừa xong còn tức giận, hiện đã như vị đại thúc láng giếng hiền hòa, loại tình huống nay thanh đổi tùy theo thân phận đối phương, nếu ra ruộng ông ta khoác vai lão nông xưng huynh đệ là chuyện thường.

Chương 1045: Kỳ tài thương nghiệp

Trương chủ bạ đáp càng thận trọng:

- Quý nhân không biết, Nhạc Châu gần đây có nhiều Hồ thương tới, bọn họ mang vàng bạc tới tỉ lệ không đủ, khi giao dịch thương hộ Đại Đường không muốn nhận vàng bạc tạp chất của bọn họ, nên dựa theo tỉ lệ vàng bạc để định giá.

- Đương nhiên đại bộ phận hạ thấp tỉ lệ kim ngân của Hồ thương, sau đó tiền trang đúc lại, sau đó nhất định có dư, sổ sách không bằng, cho nên phần dư ra này sẽ thành lợi nhuận của thương gia đóng thuế lại, tiếp đó nếu vẫn còn dư, sẽ trả lại cho thương hộ, hơn hai mươi ngân tệ dư ra trên sổ sách là thế.

Phòng Huyền Linh bổ xung:

- Đúng là như thế, sổ sách hộ bộ bây giờ không cho phép thiếu hụt, cũng không cho phép dư ra, thiếu hụt chứng tỏ thu nhập không đủ, dư ra cho thấy nơi nào đó có sai lầm, đều không cho phép, vì nói lên có chuyện phạm pháp.

Lý Nhị gật gù, lại lật sổ hỏi:

- Năm mười bốn thuế cao hơn năm mười ba tới sáu thành, có phải nghành trân châu kiếm được nhiều tiền hơn sáu thành?

- Bẩm quý nhân, không nhất định là thế, theo tiểu lại thấy, lợi nhuận nghành trân châu năm ngoái phải cao hơn năm kia hai lần. Trước kia đúng là như quý nhân nói, lợi nhuận tăng gấp đôi thì thuế tăng gấp đôi theo, nhưng sau khi bị bệ hạ sửa thuế liền thành ra thế này.

Lý Nhị ngớ ra quay sang hỏi Phòng Huyền Linh:

- Hoàng đế sửa thuế thế nào? Sao ta không biết?

Phòng Huyền Linh cười khổ:

- Vị Trương chủ bạ nói nhất định chuyện năm mười một bệ hạ đề xuất chế độ lũy tiến thuế, nộp thuế càng nhiều, càng được hưởng nhiều loại ưu đãi giảm thuế. Ví như nộp một trăm ngân tệ và nộp một nghìn ngân tệ, lợi nhuận của họ không phải chênh nhau mười lần, thậm chí chênh nhau mười lăm lần.

Lý Nhị tức thì ném chén trà đi, nổi giận quát:

- Thế chẳng phải kẻ giàu càng giàu, người nghèo càng nghèo à, lợi nhuận ít phải nộp nhiều thuế, đây là chuyện bất công, chức trách của thượng thư ngươi là phù trợ xã tắc, sửa sai đế vương, biết rõ không ổn lúc đó lại làm gì?

Phòng Huyền Linh còn chưa quỳ xuống, Trương chủ bạ đã lăn ra ngất xỉu, Vân Diệp sai Lão Thiệu đưa Trương chủ bạ và mấy tiểu lại khác tới hậu viện, bảo thị vệ đóng cửa hiệu, cảnh này nhất định không thể bị người ngoài nhìn thấy.

Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối quỳ xuống cúi đầu không nói, Trường Tôn thị thì cùng Lý Thái đứng dậy thưởng thức tranh, nhất là nhìn bức "Ô quy hí thủy" cực lớn giữa sảnh, hai mẹ con thì thầm đầy hứng trí.

- Vân Diệp, ngươi nói đi, trẫm không tin trước kia ngươi không biết kết quả này, vì bản thân phát tài, ngươi quá bất lương rồi. Chợt nghe hoàng đế nói thế, Trường Tôn thị giật mình quay lại, thấy hoàng đế hầm hầm nổi giận, vội vàng bảo Vân Diệp:

- Không cho ngươi nói những lời đại nghịch bất đạo.

Đây là lần đầu tiên Trường Tôn thị xen vào khi bản thân xử lý chính vụ, Lý Nhị nghi hoặc nhìn Trường Tôn thị, phát hiện cả Lý Thái cũng mặt đầy xấu hổ, lập tức ý thức được khả năng không thể trách người khác, quá nửa là do mình sai, hoàng hậu đang vãn hồi thể diện cho mình, phu thê nhiều năm rất ăn ý.

Vân Diệp đang định nỏi cho hả hê thì bị câu này của Trường Tôn thị làm chết nghẹn, đành trợn mắt ngắm trần nhà.

- Vân Diệp, trẫm mệt rồi, giờ về hành cung nghỉ ngơi, mai chúng ta bàn luận.

Lý Nhị bảo thị vệ mở cửa, một cỗ xe ngựa được đánh tới, Lý Nhị, Trường Tôn thị lên xe, trên đường không ngừng có thị vệ chui ra gia nhập vào đội ngũ, dưới sự chỉ huy của Lý Thái rầm rộ về hành cung.

Hoàng đế đi rồi, Vân Diệp đỡ Lão Phòng, Lão Đỗ ra ghế ngồi, tự rót trà cho họ:

- Phòng công, Đỗ công, nghĩ cách đi, bệ hạ làm thế này chúng ta về Trường An không sống yên lành được nữa, chế độ lũy tiến thuế là do bệ hạ định ra để bản thân chỉ phải nộp ít thuế, năm Trinh Quan thứ mười một chỉ hoàng hậu có tư cách hưởng lợi, bệ hạ không ngờ hai ba năm sau vô số người được hưởng thụ tư cách này, giờ đâm hối hận.

- Năm xưa chúng ta đều phản đối, nhưng bệ hạ cố chấp ý mình, giờ lại lấy chúng ta ra chịu tội, phải sao đây, chính lệnh đâu phải thứ sáng ra chiều sửa được.

Phòng Huyền Linh uống ngụm trà nóng, bực tức nói: - Lão phu có cách nào đây, gặp phải một vị hoàng đế như thế đành phải chịu khổ thôi, đạo chính lệnh này có tác dụng xúc tiến lớn với thương nghiệp, nhiều thương gia tự động sát nhập để được hưởng thụ lợi ích của chính lệnh, hiện nhìn thì có lợi, nhưng khi đại thương ngày càng nhiều, thuế thu ắt tiến vào kỳ chướng ngại, muốn phát triển tiế lại thành khó khăn.

Đỗ Như Hối than vắn thở dài:

- Loại chính lệnh hứng lên định đoạt thế này của bệ hạ không phải một hai lần, lệnh xuất ngũ không phải thế à? Phát hiện không thích hợp, vẫn căn răng chấp hành chứ không chịu để bản thân mất mặt, trai tráng trong quân nhiều hơn, nhưng lão phu thà có nhiều lão binh trên bốn mươi còn hơn là bọn nhãi mười sáu mười bảy, chuyện tự giảm sức chiến đấu này bị nhiều lão tướng quân oán trách rồi.

- Hai vị có phát hiện ra không, đây toàn là pháp lệnh chỉ biết nghĩ tới cái trước mắt, nói rõ bệ hạ đang nóng lòng, muốn liền một hơi đi hết con đường thậm chí mười năm, trăm năm mới đi hết.

- Có cái gì mà phải vội chứ, tình thế của Đại Đường hiện nay mấy trăm năm qua hiếm có, ngoài không có cường địch, trong không lo nội loạn, bách tính an cư lạc nghiệp, chỉ cần giữ tình thế này, lão phu dám nói chưa tới mười năm Đại Đường sẽ đổi mới, nếu giữ được trăm năm lão phu không dám tưởng tượng sẽ thành thế nào.

- Tham, quá tham rồi, Lão Phòng ở Trường An tận tụy xử trí triều chính, lão phu ngựa không ngừng vó kiểm duyệt đại quân bốn phương, Lão Lý uống nước đại ngựa ở sa mạc, Vân hầu lênh đênh trên biển khơi trùng trùng nguy cơ, không phải để Đại Đường bình an vô sự sao? Hiện giờ cứ nhất định gây chuyện, lần này lão phu nhất định không để bệ hạ làm bừa nữa.

Đỗ Như Hối nói xong chắp tay tới cửa hiệu nhà mình, Phòng Huyền Linh cũng đi, Vân Diệp đứng ở cửa cảm giác hai vị đại lão này hiện càng giống một vị chưởng quầy.

- Vân hầu cứu mạng, tiểu lại thực sự không biết vị đó là bệ hạ.

- Bệ hạ rất chú trọng đạo lý, ngươi không nói sai, không phạm pháp, lo cái gì. Về đi, hôm nay ngươi không có tâm tư tra sổ sách, ta đoán, ngươi sắp thăng quan rồi.

Lão Thiệu tiễn Trương chủ bạ vừa mừng vừa sợ đi, nói nhỏ:

- Tên chó má này được hưởng vận của nhà ta, bỗng dưng được gặp thiên nhan, đúng là mộ tổ bốc khói rồi.

- Kệ mộ tổ nhà người ta có bốc khói không, hầu gia ta đang xì khói đây này, mất đế vương châu rồi, cho bao nhiêu bột vàng vào thịt trai mới có một viên cực phẩm bị hoàng hậu lấy mất, tức chết thôi.

- Hầu gia chớ giận, Lão Thiệu này cũng là kỳ tài thương nghiệp thân kinh bách chiến, sao có thể sơ xuất như vậy, viên trân châu kia nhà ta vẫn còn, có tận chín viên trong kho kìa, còn chuỗi ánh trăng là bảo bối tốt nhất, hoàng hậu nương nương tới tất nhiên không trả tiền, nhưng không thể tay trắng trở về, chuỗi ngọc mặt hài nhi thì lão nô cố ý nói Tiểu Nha tiểu nương tử chọn, chẳng phải nương nương không lấy sao, sau này lại bán ra trân châu màu vàng chúng ta phải kiếm cái cớ phù hợp.

Thế này mới đúng, đây mới là người của Vân gia, đối diện với hoàng đế cũng phân rõ trong ngoài, Lão Thiệu tuy thường ngày thích phét lác, nhưng tuyệt đối là nhân tài mà hoàng gia không có.

- Ngươi ngốc à, chuyện nương nương lấy trâu châu nhà ta phải tuyên truyền khắp nơi, cửa phải lấy giấy đỏ mà viết hoàng hậu nương nương cũng thích trân châu nhà ta. Cứ câu đó đi, đừng sửa, không tin thứ nương nương thích, phụ nhân thành Nhạc Châu lại không thích. Phải rồi, có nương nương chiếu cố, giá trị hiệu nhà chúng ta thay đổi, nâng hết giá lên ba phần, không tin không kiếm lại được bằng chỗ nương nương lấy đi.

Chương 1046: Lý Nhị đau đầu

Tiếng thở dài của Lý Nhị thi thoảng lại từ trong chòi nghỉ truyền ra, Trường Tôn thị dùng dải lụa buộc chặt đầu Lý Nhị, bệnh đau đầu của hoàng đế lại tái phát rồi, từ khi Trường Tôn thị cho ông ta biết lũy tiến thuế là cái gì, ông ta liền đau đầu, Tôn Tư Mạc gấp gáp tới chuẩn mạch, nói là lo lắng quá độ, không cần thuốc, tĩnh dưỡng hai ngày là khỏi.

- Quan Âm tỷ, nàng nói xem ba người Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Vân Diệp có phải đang cười nhạo trẫm không? Cười trẫm vác đá đập chân mình, mất mặt quá, trẫm xử lý ngàn vạn chuyện, làm sao nhớ được chuyện vụn vặt thế này?

Trường Tôn thị nhẹ nhàng day huyệt thái dương cho hoàng đế:

- Bệ hạ, đây không phải chuyện nhỏ, thiếp đã tính, riêng hiệu Hằng Thuận một năm bớt thuế hơn tám vạn ngân tệ, thêm vào hào thương Trường An, Lạc Dương, Ích Châu, Quảng Châu, số tiền giảm thuế nhất định cực lớn, đù làm mấy nghìn dặm đường.

- Bệ hạ đặt quá nhiều tinh lực lên đám người Bách kỵ ty rồi, thiếp thân luôn muốn nói, cứ cảm thấy mình không nên xen vào, chuyện hôm nay thiếp cho rằng xảy ra là tốt, bệ hạ cảnh giác thì chút tiền tài có là cái gì.

- Không theo dõi không được, đế quốc ngày càng lớn, trẫm phải tập trung mười hai vạn phần tinh thần để theo dõi quốc gia, dù thế vẫn xuất hiện sự kiện Vô Ưu thảo, nếu như không phải Vân Diệp bất mãn chuyện dùng Vô Ưu thảo thì đã không lấy ra thăm dò trẫm, trẫm cũng không biết Bách kỵ ti có chuyện tự ý ra lệnh, mấy tên cung phụng không chịu tịch mịch, muốn làm việc, nhưng thủ đoạn của họ quá âm độc, tổn hại khí vận hoàng triều, đây là điều tuyệt đối không thể chấp nhận.

- Bọn họ bẩm báo với trẫm sẽ có vật liệu bí mật tới kinh sư, không ngờ lại là Vô Ưu thảo, họ hi vọng trẫm sơ xuất, bỏ sót chuyện này, trẫm tin Vô Ưu thảo sẽ thành phước lành của Thổ Phồn, làm thế tuy mang lại lợi ích cho Đại Đường, nhưng so với hậu họa thì lợi ích kiểu này không cần cũng được.

- Lần này trẫm chặt đầu mười tám người là để những cung phụng kia nhìn rõ lòng dạ của trẫm, nếu muốn triệt để tiêu diệt Thổ Phồn thì vẫn có cách, trong sơn động rặng Tần Lĩnh còn có một thứ vũ khí khủng bố hơn, hữu hiệu hơn, vậy mà trẫm trói con ác ma đó trong hàng, không cho thấy bóng mặt trời chứ không muốn dùng. Đủ nói lên trẫm cung kính với trời cao, mong trời cao chiếu cố Đại Đường thêm vài năm.

Trường Tôn thị đặt đầu Lý Nhị lên đùi mình, thương xót nói:

- Tinh lực của một người dầu sao cũng có hạn, bệ hạ dù có một trăm đôi mắt cũng chẳng nhìn hết được.

- Huống hồ bệ hạ chỉ huy vô vàn nhân tài, đám hồ ly như Phòng, Đỗ, Ngụy, Lý Tịnh, Lý Tích, ca ca thiếp đủ khiến chàng lo lắng, đám tiểu hồ ly đời sau cũng đã dần trưởng thành. Thừa Càn, Thanh Tước, Lý Khác, Vân Diệp, Mã Chu, Lưu Nhân Nguyện, Trình Xử Mặc còn có tên Vương Huyền Sách hô hào bình định Thổ Phồn nữa, tên sau giảo hoạt hơn tên trước, nhiều toan tính hơn tên trước.

- Với quốc gia mà nói dấu hiệu thịnh thế tới, xuất hiện lớp lớp nhân tài thế này thiếp vốn nên mặc triều phục dẫn toàn bộ phi từ chúc mừng bệ hạ, đây là bổn phận của hoàng hậu, nhưng là thê tử, thiếp thật không muốn thấy chàng nhọc lòng ứng phó với những người này.

- Ai chưa nói, riêng Vân Diệp quan hệ với y nhiều sẽ tổn thọ, hôm qua thiếp thân chẳng qua chỉ lấy của nhà y ít hạt châu, bệ hạ chỉ lãng phí của nhà y một bữa cơm, sáng nay tửu lâu nhà y chuyên môn dùng lụa che bàn tiệc bệ hạ gọi hôm qua, bên trên viết " đây mà món ăn do chính bệ hạ khâm điển". Nghe nói người đặt chỗ muốn ăn bữa tiệc như thế đã xếp tới trung thu rồi.

- Hiệu trân châu cũng không bỏ qua thiếp thân, đại môn dùng lụa viết "hoàng hậu nương nương cũng thích trân châu nơi này", thế là phụ nhân trong thành chen lấn nhau tới mua, tức nhất là hiệu đó còn nâng giá lên ba thành, thiếp tính, y kiếm lại gấp mấy lần rồi.

Lý Nhị định ngồi dậy nổi giận, Trường Tôn thị hôn một cái lên trán, cơn giận liền tiêu tan. - Bỏ đi, nói ra bàn tiệc kia là do bệ hạ gọi, thiếp cũng đã lấy trân châu, nên phu phụ chúng ta chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Đây là chuyện nhỏ, kỳ thực thiếp lo nhất là có một ngày tiền của nội phủ sẽ vượt qua quốc khố. Thiếp cho rằng hoàng gia không thể nắm tiền trang trong tay nữa, hiện tiền trang tuy đeo danh hộ bộ, nhưng thao tác thực sự là nội phủ, là chuyện vô cùng không thỏa đáng.

- Tối qua thiếp thân tra sổ sách tiền trang Nhạc Châu, con số kinh người, tiền trang từ đứa bé giờ đã trưởng thành, bệ hạ nên tìm cho nó một lối đi thích hợp, thiếp không nắm được nó nữa, có người đề xuất dùng giấy thay thế đồng bạc làm tiền tệ, thiếp không hiểu, chẳng may sai lầm sẽ thành họa ngập trời.

- Vân Diệp nói thế nào?

Lý Nhị không kìm được ngồi dậy:

- Trên chiếc Đại Đế thiếp thân từng hỏi Vân Diệp, khi đó mặt y trắng bệch, như thấy chuyện kinh khủng lắm, nói những lời thiếp không hiểu, cuối cùng mắt đỏ rực nói:" Còn ai dám nói chuyện in tiền giấy thì chém lập tức!"

Lý Nhị nhắm mắt suy nghĩ hồi lâu:

- So với người khác thì trẫm tin phán đoán của Vân Diệp hơn, tiền trang vốn do y và thái tử lập ra, nên người hiểu rõ nó nhất là Vân Diệp, sau khi về Trường An chúng ta cần thảo luận kỹ càng với y chuyện tiền trang, trẫm chỉ lo tiền trang phát triển quá nhanh, đã vượt qua phạm vi nhận thức của y.

Hai phu thê không nói gì mà cùng thở dài, chòi nghỉ càng thêm im ắng.
Vân Diệp bị một cỗ xe ngựa xa hoa mời đi làm khách rồi, người mới khách là Tiết Vạn Triệt, đợi khi tới nơi thì Hứa Kính Tông đã ngà ngà say, nửa nằm nửa ngồi trên giường kiểm tra học vấn của đại nhi tử của Tiết Vạn Triệt.

Đại nhi tử của Tiết Vạn Triệt tuy vóc dáng hùng tráng giống phụ thân, nhưng mặt mày thanh tú, đang cúi đầu nghiền ngẫm câu hỏi mới trả lời, rõ ràng tính cách trầm ổn chứ không nóng nảy như cha nó. Tiết Vạn Triệt bình sinh ghét nhất cắn câu nhai chữ, lúc này cũng im lặng nhìn nhi tử như chớp, mặt mày khẩn trương, rượu đổ ra giường cũng không biết.

Vân Diệp đừng ngoài cửa đợi Tiết Tử Hoài trả lời xong mới vỗ tay đi vào:

- Duyên Tộc huynh hôm nay thật có hứng, sao hôm nay lại nghĩ tới dạy Tử Hoài, đứa bé này xưa nay cần mẫn, không vì cuộc sống giàu có mà thay đổi chí hướng, trẻ biết tự giữ mình như thế, tương lai sẽ có tiền đồ lớn.

Tiết Vạn Triệt cời lớn đi ra đón khách, theo sát sau là một phụ nhân xinh xắn, nhìn vẻ đắc ý của Tiết Vạn Triệt là biết nữ nhân này thỏa mãn mọi khao khát của hắn với nữ nhân.

- Vân huynh tới muộn, phạt rượu là không thể thoát, trước tiên uống rượu phạt rồi mới uống rượu nghênh khách cũng không muộn.

Phụ nhân kia quỳ xuống, tạ ơn giúp đỡ của Vân Diệp, rồi rót đầy chén rượu, do Tiết Tử Hoài quỳ xuống dâng lên:

- Đại ân của Vân thúc thúc, Tử Hoài mãi mãi không quen, mời thúc thúc uống rượu.

- Chuyện nhỏ thôi mà, để trẻ nhỏ vất vả làm gì?

Vân Diệp vờ giận, vẫn nhận lấy chén rượu uống cạn, xoa đầu nó nói:

- Xem chừng Duyên Tộc huynh có ý thu ngươi làm đệ tử, vì sao không nắm lấy, danh sư như Duyên Tộc tiên sinh chỉ cần có cơ hội là dập đầu bái sư, chắc ba phần cũng là nhiều, tính ngươi trầm ổn, nhưng tính kỹ rồi mới làm không phải lúc nào cũng có lợi, người dễ thay đổi, thời cơ phải nắm chắc, trong đời ông trời sẽ không cho ngươi quá nhiều cơ hội đâu.

Tiết Tử Hoài nghe xong đứng dậy rồi quỳ sụp trước mặt Hứa Kính Tông, dập đầu liên hồi.

Phụ nhân thấy nhi tử trán có máu, theo bản năng muốn bảo vệ, nhưng Tiết Vạn Triệt giữ lấy, rơi lệ nói:

- Đó là tạo hóa của con, nàng đừng làm lỡ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau