ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1036 - Chương 1040

Chương 1037: Số phận khác nhau của hai con chó (2)

Vân Diệp chỉ cần không có việc gì là tuyệt đối không đạp chân lên chiếc Đại Đế một bước, Lý Nhị, Trường Tôn thị luôn kiếm chuyện với y, tốt nhất không gặp là hơn, nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, Lý Nhị chuyên môn phái Đoàn Hồng nhảy sang chiếc Công Chúa chửi mắng một trận, bắt Vân Diệp phải quay về hàng ngũ, ở trên chiếc Đại Đế.

Ôm gối đi lên chiếc Đại Đế, lại bị Trường Tôn thị mắng mỏ, đường đường hầu gia đại tướng quân mà kè kè cái gối bên người là sao, sắp ba mươi ngày càng nhiều tật xấu.

May mà mình còn có một gian phòng, chỉ miễn cưỡng đủ để nằm ngủ, phòng giống như của người Nhật, cách mỗi cái cửa trượt bằng giấy, bên cạnh đánh một cái rắm chẳng khác gì phun ngay trước mặt.

Đường đường hầu gia phải ngủ trong khoang giáo úy, thật mất mặt, nhưng thấy Trương Lượng chỉ được ngủ ở cầu hạm, Vân Diệp liền hài lòng hơn nhiều, trên thuyền nhiều quý nhân, một tên hầu gia ở đây thực chẳng to hơn một con rùa. Chẳng biết Lý gia lấy đâu ra nhiều thân thích như thế, toàn là lão già mà Vân Diệp chưa từng gặp, bái kiến một loạt Lý công vẫn chưa rõ ai vào với ai.

Đám nhà quê này ở trên thuyền cực thảm, kẻ nào kẻ nấy mặt vàng ệch, chắc là do say sóng rồi, nhiều người râu còn dính cả vật nôn ra, trong khoang thuyền toàn mùi chua hôi do nôn ọe, chỗ thế này làm sao ngủ nổi.

Lên thuyền rồi Vân Diệp tất nhiên tự tìm cho mình một cái khoang yên tĩnh thoáng gió, khoang pháo sàn thuyền dày là chỗ ngủ cực tốt, chỉ cần không dựng nỏ tám trâu lên, chỉ cần dựng nhà gỗ là chớp mắt biến thành phòng sát hồ tốt nhất, có luôn toilet.

Ôm chăn gối lên sàn thuyền, gọi một tên thủy thủ tới nói hầu gia muốn xem thành tích huấn luyện của ngươi, hiện giờ dựng phòng gỗ bảo hộ nỏ tám trâu, đếm tới mười phải xong.

Không thẹn là thủ hạ do mình huấn luyện ra, Vân Diệp chỉ đếm tới tám là một gian phòng gỗ xuất hiện trước mắt Vân Diệp, thấy tên thủy thủ hăm hở định lắp nỏ tám trâu liền đá cho hai phát, có thứ thủ hạ đui mắt này thật đúng là xỉ nhục của mình, lúc này mới đánh giá phòng của mình, không tệ, không tệ, tiếc là Lưu Tiến Bảo không theo, nếu không có tên chân chó càng thoải mái.

Vân Diệp thuần thục mở một tấm ván gỗ ở sàn thuyền, lấy ra một cái giường treo, treo một đầu ở vách tường đối diện, đây vốn là thứ dùng cho thủy thủ trực ban tác chiến ngủ, giường treo kiểu này có thể ngủ được hai người, kéo màn phủ lên lỗ xạ kích, nếu không có thứ này, muỗi Động Đình Hồ có thể đốt chết người.

Chăn đệm trải xong, đặt gối cho thật thoải mái, cởi giày nhảy lên giường, người vặn qua vẹo lại, kiếm chỗ dễ chịu nhất định ngủ bù hai ngày luôn, người quá mệt, Tân Nguyệt luôn cho rằng trượng phu bị trúng tà, cần rút âm khí, thế là đêm đêm cày bừa, Na Mộ Nhật xen vào càng thêm mệt, không biết âm khí là cái gì, chỉ thấy người hư thoát, chắc dương khí cũng thất thoát không ít.

Ngủ một giấc tỉnh lại tinh thần phấn chấn, nhìn ra ngoài thấy lòng sông chật hẹp đã thành mặt hồ mênh mông sóng nước, chiếc Đại Đế đã tới Động Đình Hồ, không thấy bóng dáng chiếc Công Chúa và Thanh Tước đâu, chắc chiếc Đại Đế đã chạy hết tốc lực.

Bụng đói meo, muốn vào khoang thuyền ăn cơm, nhưng nghĩ tới đám thân thích nhà quê dơ dáy của Lý gia là buồn nôn, thế là đá cửa khoang dưới chân, cúi người chui vào, nhà bếp của chiếc Đại Đế ở tầng ba, leo thang xuống.

Đầu bếp không ngờ là gặp được đại soái ở đây, vừa định lên tiếng thì Vân Diệp mất kiên nhẫn nói: - Mau lên, ta đang đói, mang thứ ngươi bớt xén hiến lên, ta tha chết cho.

Đầu bếp cười hớn hở lấy từ ngăn kín ra một cái chậu, trong đó có một miếng thịt bò lớn, con gà vào ruộm, còn có hai móng giò. Vân Diệp bảo đầu bếp thái thịt bò ra đĩa, xé lấy đùi gà, móng giò tất nhiên chơi cả cái, thêm hai cái bánh bao, bữa cơm thế là được giải quyết, lục được rượu tên đầu bếp giấu diếm, tên chó má này uống rượu nho còn ngon hơn thứ của Vân Diệp, nhất định là xẻo của hoàng đế, tên nào cũng ăn tim gấu gan báo rồi.

- Đại soái lượng thứ, tiểu nhân quen mất rồi, bầu rượu của bệ hạ không chứa được nhiều, phần còn lại đổ đi thì tiếc quá, nên tiểu nhân giữ lại.

- Khỏi kiếm cớ, chẳng qua là trộm thành quen, lần này tha cho ngươi, mai nhớ hấp cho ta con cá.

Đầu bếp để đại soái dẫm lên lưng leo lên sàn thuyền, cho cơm rượu vào giỏ kéo lên, đại soái đi rồi mới hung dữ nói với đám phụ bếp:

- Tên khốn kiếp nào dám tiết lộ hành tung của đại soái chớ trách dao của lão tử không nhận người quen.

Nói xong phập một phát chém dao xuống thớt.
Gặm đù gà thưởng thức sóng biếc vạn dặm đúng là chuyện tuyệt trần, trăng thượng huyền đã biến thành cái đĩa bạc, trên Đồng Đình Hồ sương khói lờ mờ càng đẹp đẽ bội phần, nâng bầu rượu cạn chén với trăng, tức thì thấy bản thân cũng trở nên cao nhã, trăng xuyên qua màn chiếu vào phòng gỗ mập mờ, không có tiếng kèn sáo, chỉ có tiếng Vân Diệp ăn như sói đói, miệng liếm chóp chép, lúc này không có ánh mắt u oán của Tân Nguyệt mà lại.

Tiếng bước chân nặng nề từ xa tới, tên này có vẻ tâm sự trùng trùng, chẳng nhìn hoàn cảnh xung quanh đã quỳ xuống khấn vái:

- Cha, mẹ, con không chịu được nữa, không sống nổi ở Trường An nữa, nữ nhân kia không hề biết liêm sỉ, không hề có phong thái hoàng gia, vụng trộm với gia đinh làm con mang nhục, nay thành trò hề lớn nhất của Trường An.

- Con thề chết bảo vệ thanh danh của mình, tới ngày đó cha mẹ đừng xem thường con.

Giọng của Tiết Vạn Triệt, tên này định nhảy hồ tự tử à? Vân Diệp chắc chắn hắn nhảy là chết, tên nhìn thấy ếch còn phải né tránh thì nhảy xuống Động Đình Hồ chỉ có toi mạng, đả kích Đan Dương công chúa gây ra xem chừng cực lớn.

Nếu hắn tự tử thì Vân Diệp chẳng cản, thấy sống vô vị, tự mình kết liên mạng sống là kẻ hèn nhát, chết đi ít nhất còn cho cá Động Đình Hồ bữa tiệc.

- Cha, mẹ, con không cam tâm, tước vị phải dùng trăm trận mới có cứ thế mà mất sao? Đại ca khuyên con nhịn, nhưng loại chuyện này làm sao con nhịn được? Ngày ngày thấy ả dâm phụ đó còn phải nở nụ cười, con là đấng nam nhi ngang tàng, là mãnh tướng vô địch trong quân, sự sỉ nhục này làm sao con chịu đựng được?

- Vốn cho rằng có chứng cứ xác đáng là có thể khiến bệ hạ xử phạt ả dâm phụ đó, nhưng kết quả là con bị xử phạt, tám mươi quân côn, không nương nhẹ cái nào, Vân Diệp trước kia bị đánh hai mươi gậy đã thấy đời vô nghĩa, con chịu tới tám mươi cái, mông không đau, nhưng trái tim nhỏ máu, hu hu hu..

Vân Diệp ở trong phòng nghe mà thấy ê răng, tên gấu chó này này lại khóc tu tu, đúng là không tưởng tượng ra được cảnh tượng đó thế nào, Lý Uyên có hai mươi hai nhi tử và mười chín nữ nhi, nhưng đồ tốt không nhiều, giỏi nhất là Lý Thế Dân và Lý Tú Ninh, tiếp theo là Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát, đám khuê nữ nuôi bọn mặt trắng chẳng phải chuyện mới mẻ, năm xưa ngươi cho rằng cưới được hoàng gia khuê nữ là phúc phận, hiện biết đã muộn rồi.

- Chuyện phạm pháp mà Mã Chu moi ra toàn do Đơn Dương làm, thủ hạ của hài nhi đều nấp trong trang nhẫn nhịn, giữ mình còn khó, nói gì tới chạy đi phạm pháp, nhưng bệ hạ bất chấp, công tước giáng thành hầu tước, lên thuyền ở trong khoang nhỏ ô uế, chân chẳng duỗi ra nổi.

- Lòng phiền muộn uống mấy ngụm rượu cũng bị xử phạt, lệnh con không được gần rượu, không có rượu Tiết Vạn Triệt còn la mãnh tướng vô địch nữa không?

- Hết đường rồi, cha mẹ ơi, con cùng đường rồi! Về Trường An con sẽ đóng cửa phủ lại, giết từ cửa vào hậu đường, không tha cho kẻ nào, giết xong con tiện phụ kia, con sẽ tự vẫn...

Chương 1038: Công vụ của Tiết Vạn Triệt

Tiết Vạn Triệt gần như đã rơi vào ảo ảnh cầm đao giết gian phu dâm phụ, dựa người vào gian phòng gỗ, vỗ sàn thuyền, nói tới chỗ thống khoái còn khen ngợi bản thân, nói tới đoạn tự sát thì khóc nức nở, nói không ra lời. Thấy hắn tự diễn kịch thống khoái như thế, Vân Diệp len lén đặt bầu rượu bên tay hắn, đáng thương cho viên mãnh tướng một đời, chẳng hề hay biết.

Tay chạm vào bầu rượu, chẳng nghĩ ở đâu ra, vặn nút hô một tiếng rượu ngon rồi ngửa cổ tu luôn nửa bầu, thở ra hơi rượu dài, chủi mép nói:

- Nhặt được một bầu rượu ngon, đây là vận may tốt nhất của ta trong thời gian qua.

Vân Diệp thở dài, vì để tên mãnh tướng tội nghiệp này may mắn hơn chút nữa, liền đặt cái móng giò bên cạnh hắn, quả nhiên tên đần độn này lần nữa cảm tạ trời cao, uống một ngụm rượu, cắn một miếng thịt, ăn rất thoải mái, vừa ăn vừa nói:

- Cứ quyết định làm thế, tới Nhạc Châu gặp Hoan Nương và con xong sẽ về Trường An, thứ lộn giống của Đan Dương cũng không bỏ qua, muốn thứ lộn giống đó kế thừa tước vị của ta à? Nằm mơ đi, nếu con ta không được kế thừa, lão tử có hủy tước vị cũng không để các ngươi hưởng lợn, một lũ chó lợn, phải giết cho sạch.

Vân Diệp đưa đĩa thịt bò ăn thừa ra, tới lúc này tên ngu xuẩn mới phát hiện chuyện bất thường, siết chặt nắm đấm rống lên:

- Ngươi là ai? Ra đây.

- Đồ khốn kiếp, ngươi ở đó lải nhải giết cả nhà công chúa, hại lão tử ở đây canh chừng cho ngươi, còn phối hợp với tâm tình của ngươi cung cấp rượu thịt, giờ ra oai với lão tử.

Nghe thấy giọng Vân Diệp, Tiết Vạn Triệt tức thì sụp đổ, ôm đầu ngồi xuống nghẹn ngào:

- Chuyện mất mặt của ca ca bị ngươi nghe hết rồi, cũng tốt, dù sao ngươi về Trường An cũng biết thôi, không sống được nữa rồi, ca ca không sống được nữa rồi.

Vân Diệp đẩy Tiết Vạn Triệt vào phòng gỗ, nhét bầu rượu cho hắn, y cũng cầm một bầu rượu chạm một phát nói:

- Chuyện khác có thể qua loa, sao huynh biết con công chúa sinh không phải của huynh? Cái này phải làm rõ ràng.

- Rõ ràng cái gì chứ, khi công chúa vừa có thai ngươi biết ca ca ta vui vẻ nhường nào không? Nhưng đứa bé sinh ra ta không vui nổi, hoài thai bảy tháng sinh ra tên tiểu tử tới tám cân, ngươi có tin không?

Vân Diệp gian nan lắc đầu:

- Tiểu thiếp nhà ta sinh con thiếu tháng, chỉ hơn bốn cân, Tôn tiên sinh nói bẩm sinh yếu ớt, khó lắm mới tới được ba tuổi, tóc vẫn hoe hoe, người gầy gò.

Tiết Vạn Triệt cười khổ:

- Thế là đúng rồi, trẻ thiếu tháng cơ sở non yếu, nhưng Đơn Dương sinh con tám cân cũng đành đi, ta có huyết thống người Hồ, tóc hơi xoăn, mắt vàng nhạt, hai đứa con Hoan Nương sinh cho ta đều như thế, tóc xoăn, tuy mắt đen hơn ta, nhưng vẫn nhận ra đặc trưng của người Hồ. Đứa con Đơn Dương sinh mắt đen, tóc cũng không xoăn, phải biết rằng Lý gia ả cũng có huyết thống người Hồ, sinh ra đứa bé lại không có chút hình dáng người Hồ. Ngươi có biết mấy đứa con của đại ca ta rất giống hai đứa con Hoan Nương sinh không, cho nên đó mới là giống của Tiết gia. Nói bảy tháng kỳ thực cũng nhiều rồi, bảy tháng trước ta còn hộ vệ bệ hạ đi săn ở Vị Thủy, suốt ba tháng không ở Trường An, ngươi nói đứa bé đó có liên quan tới ta không?
Vân Diệp bị hắn hỏi cho á khẩu, từ di truyền học, y học đã giải thích rõ ràng Đơn Dương công chúa vụng trộm, thêm vào sau này bắt được tận tay, gần như đã là chứng cứ chính xác rồi.

Hết cách, vì thể diện của huynh đệ, Vân Diệp lấy trong lòng ra một cái bình:

- Đây là nhựa cây cực độc, chỉ cần bôi lên vũ khí, dù chỉ rách một ít da cũng sẽ chết, huynh ra tay nhanh một chút, phủ công chúa tuyệt đối không còn người sống.

- Nếu huynh thấy lấy đao chém quá phiền phức, huynh đệ còn có độc của kim ti ngô công, chỉ cần đổ vào giếng nước, ta đảm bảo không có sinh vật nào sống được.

Vân Diệp lại lấy từ trong lòng ra một cái bình khác:

- Còn nữa, nếu huynh thấy người trong thành Trường An đều đáng hận, muốn giết sạch thì chỗ huynh đệ còn có mầm lỗ sang, chính là vật mà huynh phái binh canh gác trong sơn động ấy, một cái bình nhỏ là đủ diệt cả Trường An.

- Nói đi, muốn loại nào, huynh đệ chỉ có thể giúp tới mức đó thôi.

Mồ hôi trên đầu Tiết Vạn Triệt nhỏ ròng ròng, tay co giật giống móng gà, muốn cầm lấy cái bình, nhưng mấy lần rút tay về, cầu khẩn nhìn Vân Diệp, hi vọng y cho mình một kiến nghị.

Vân Diệp bôi độc kim ti ngô công lên chiếc đùi gà, cắn một miếng:

- Đừng nhìn nữa, đây là nước tương, ba thứ đó đều do ta bịa ra thôi, có thứ này, nhưng canh giữ nghiêm ngặt, không ai lấy được.
- Vừa rồi huynh do dự chứng tỏ trong lòng huynh không nỡ, ta hiểu, huynh không bỏ được Hoan Nương và hai đứa con, đứa lớn đã năm tuổi, nghe nói vào thư viện Nhạc Châu học, thành tích không tệ, đứa nhỏ ba tuổi thích tập võ, chỉ là không tìm được sư phụ tốt, công phu trên ngựa của Tiết gia vang danh thiên hạ, hai huynh đệ dựa vào mã sóc trong tay kiếm được phú quý, sao không tự mình dạy bảo?

- Ta, Xử Mặc, Con Sâu, Kẻ Xấu xem như là huynh đệ của huynh chứ, mấy người bọn ta có coi lão bà của huynh là Đơn Dương không? Con Sâu ở Nhạc Châu, con huynh được đi học là do hắn giúp, huynh nghĩ con tư sinh có ai thèm nhìn vào mắt? Hoan Nương một mình kinh doanh cửa hiệu ăn nên làm ra, khắp Nhạc Châu không ai làm phiền, huynh nghĩ đó là bản lĩnh của nàng sao?

- Đơn Dương vụng trộm chẳng có gì lạ, khuê nữ của thái thượng hoàng mà, không vụng trộm mới lạ, cho huynh biết, huynh không mất mặt, mà hoàng gia mất mặt, vì sao bệ hạ nổi giận với huynh? Vì huynh thiếu suy nghĩ, biến chuyện mất mặt nho nhỏ thành khắp nơi xôn xao, không đánh huynh thì đánh ai? Bệ hạ không thẹn quá hóa giận chặt đầu huynh, ta thấy mấy năm qua bệ hạ tốt tính nhiều rồi.

- Hôn sự hoàng gia là thế, gặp được công chúa tốt phải chân thành đối đãi, phải thật trân trọng, gặp phải công chúa hư thì khỏi quan tâm tới, thích làm cái gì thì làm cái đó, con mẹ nó thành quan hệ quân thần rồi, huynh còn muốn trông cậy vào cái gì?

- Hoan Nương vụng trộm thì huynh mới mất mặt, lấy đao chém chết bọn ta toàn lực ủng hộ, nhưng huynh chém Đơn Dương làm cái gì? Huynh chết chả sao, nhưng cả nhà ca ca huynh còn sống được nữa không?

Tiết Vạn Triệt ngơ ngẩn nhìn Vân Diệp:

- Ý các ngươi Hoan Nương mới là lão bà của ta? Đơn Dương chỉ là một thứ công vụ?

- Đúng, công vụ mà, rảnh thì làm, không rảnh bỏ đó, dù sao công vụ này không có yêu cầu thời gian.

- Có phải bây giờ trông ta rất ngu xuẩn không?

Tiết Vạn Triệt do dự một lúc rồi hỏi ra:

- So với lợn còn một chút, ít nhất lợn biết thứ nào không ngon, quay đầu đi chọn thứ khác, huynh thì không.

Tiết Vạn Triệt gật đầu:

- Đạo lý đúng thế, sau này không cho ngươi xỉ nhục ta như vậy.

- Thế cũng phải xem tình hình, huynh nhìn Phùng Thiếu Sư và Triệu Cảnh Tử đó, một ở đại mạc canh gác ba năm, về nhà công chúa sinh con, Lão Phùng vẫn mở tiệc tưng bừng. Lão Triệu càng hiểu chuyện, công chúa và thị nữ cùng sinh con, Lão Triệu còn tuyên bố với bên ngoài rằng đó là đứa con trời ban, yêu thương hết mực, dù hai đứa bé đó đều không sống được tới trăm ngày làm Lão Triệt vô cùng đau đớn, ít nhiều huynh còn có bảy tháng kiếm cớ, hơn bọn họ nhiều.

Con người là thế, người ta cưỡi ngựa, ta cưỡi lừa, sau lưng còn có người đốt củi, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai hơn mình, có tâm tư này sống dễ dàng có niềm vui, Tiết Vạn Triệt lắc bầu rượu:

- Hết rồi, ngươi kiếm rượu đâu ra thế? Nói chuyện với ngươi thật thống khoái, bệ hạ cấm rượu trên thuyền, không có rượu uống, nhưng trên thuyền là địa bàn của ngươi, chút chuyện nhỏ này không làm khó được ngươi chứ?

Chương 1039: Thân thích của Lý Nhị

Chuyện này thì khó gì, đám thủy thủ kẻ nào không yêu rượu như mạng, chỗ có thể giấu rượu rất nhiều, gian phòng gỗ này không có rượu mới là chuyện lạ, Vân Diệp thuận tay lật mấy cái ván gỗ liền moi ra bốn bầu rượu:

- Không có rượu ngon, uống tạm vậy, lão bà huynh hiện chuyên môn kinh doanh rượu, trong nhà nhất định có rượu ngon, tới Nhạc Châu uống rượu dựa vào huynh cả đấy, ta đem theo cả một nhà rất không tiện.

- Đây là chuyện tất nhiên rồi, lúc này chú ý nhiều làm cái mẹ gì, có rượu là được.

Nói xong rút nút tu một ngụm lớn:

- Không tệ.

Vân Diệp đưa cho Tiết Vạn Triệt một cái bánh bao, bản thân cũng cầm bánh bao nhắm rượu, hai người tán gẫu chuyện bí mật ở Trường An, nhất là chuyện nam nữ.

- Làm sao có thể, Lưu Hoằng Cơ nói khi tác chiến bị người ta chọc mất một quả thận mà, tinh thần đâu ra gây họa cho tiểu thiếp của Lưu Di sau bữa tiệc.

Vân Diệp há hốc mồm kinh hãi.

- Chuyện này ngươi không hiểu rồi, nhị Lưu vốn là thông gia, của ngươi là của ta, vả lại Lão Lưu uống say, đừng nói là nữ nhân, cho một con lợn cái cũng không thành vấn đề...

Đang nói tới lúc cao hứng thì cửa phòng bị mở ra, Hứa Kính Tông thấy Vân Diệp và Tiết Vạn Triệt chẳng hề ngạc nhiên, ngồi xuống cầm lấy bầu rượu uống một ngụm mới nói:

- Tới khoang của ngươi không thấy bóng dáng đâu, đoán chừng ngươi chẳng thể ngủ được ở chỗ thối hoắc đó, đi thẳng tới bếp xin chút thức ăn, đám hoạn quan vác cái mặt người chết nói đây là quy củ trên thuyền, quá giờ là không còn cơm, bệ hạ cũng phải tuân theo. Đành vác cái bụng đói đi tìm ngươi, xem xem có cách nào không, quy củ trên hạm thuyền của ngươi nghiêm quá.

Vân Diệp nghiêm mặt nói:

- Không có quy củ thì loạn à, tác chiến trên biển nếu chút điều lệ này cũng không tuân thù thì lấy đâu ra sức chiến đấu, bệ hạ dạn dày trận mạc tất nhiên hiểu thấu đạo lý ấy.

Vừa mới hùng hồn nói xong thì tên đầu bếp béo thò đầu lên, xách một cái giỏ rất to nói:

- Trước đó không biết đại soái có khách, tiểu nhân sợ không đủ thức ăn nên mang lên một ít, giờ tiểu nhân xuống hấp hai con cá.

Hứa Kính Tông cười hô hố, búng tay một đồng ngân tệ bay ra, đầu bếp béo thuần thục nhận lấy khom lưng lùi xuống. Hứa Kính Tôn vén vải ra: - Được lắm, được lắm, cả thức ăn chuyên môn cung cấp cho bệ hạ cũng có, nào nào Lão Tiết, ngươi là võ tướng bụng to, cho cái đùi dê. Còn có rượu, chân gà, Vân hầu chén đi, hai người vừa nói tới Lưu Hoàng Cơ, Lão Lưu làm sao? Vừa rồi không nghe rõ...

Nam nhân nói chuyện với nhau thường mập mờ, thông qua đầu óc bản thân gia công lại kể ra thành càng thêm xấu xa, huống hồ tên nho gia bại hoại như Hứa Kính Tông luôn moi móc kinh sách khảo chứng được một mặt chân thật của sự việc.

Nói từ chuyện Lý Thế Dân đưa hai phi tử của Tùy Dương Đế lên giường của Lý Uyên, lại nói chuyện không thể truyền ra ngoài của Lý Uyên và Bùi Tịch, tiếp đấy nói chuyện phi tử của Lý Nguyên Cát bỗng dưng xuất hiện trong hậu cung của Lý Nhị, nói tới văng bọt.

Đời sau thường nói Đường rùa đen ( cắm sừng), Tống nước mũi, giờ mới có nhận thức nhất định, chuyện làm bậy bất chấp luân lý này tuy nói là kế thừa truyền thống huynh chết đệ cưới tẩu của người Hồ, hiện lấy ra tán gẫu thành vết nhơ lớn nhất của thời Lý Đường, đã làm hoàng đế của người Hán phải tuân thủ luân lý của người Hán, không thể thấy lão bà của huynh đệ xinh đẹp liền nhào tới như sói đói được.

Trăng mọc lên trên mặt hồ, cảnh đẹp trăng thanh gió mát tán phét chẳng kém gì đêm tuyết xem múa khỏa thân, bất tri bất giác tới nửa đêm, Hứa Kính Tông có đánh chết cũng không chịu về khoang thuyền, Tiết Vạn Triệt cho rằng mình nằm trên sàn cũng được, đám thân quyến của Lý gia thật đáng ghét, tên nào tên nấy ngu dốt quê mùa còn vênh vênh váo váo, nghe nói mấy ngày qua hoàng hậu không chịu nổi nữa rồi.

Nghe Hứa Kính Tông nói tới câu này, lại liên tưởng sắp tới Nhạc Châu, Vân Diệp dám khẳng định đám người này tới là để phát tài, không biết bọn chúng định phát tài ra sao, nếu như làm ăn đường hoàng thì nhường chút lợi nhuận cũng được, nếu muốn ỷ thế chiếm đoạt thì Vân Diệp cho bọn chúng cởi truồng xéo về Tấn Dương.

Mặt trời mọc ở Động Đình Hồ không tráng lệ như ngoài biển, nhưng nhìn mặt trời chầm chậm nhô lên sau Quân Sơn vẫn làm lòng người khoan khoái, Hứa Kính Tông nói từ khi lên thuyền tới nay có bữa sáng này là vừa miệng nhất, đầu bếp biết đại soái thích ăn cháo cá, trời chưa sáng đã nấu rồi.

Bát cháo trắng tinh cho thêm ít hành, ngửi thơm điếc mũi, Vân Diệp húp hai bát, Hứa Kính Tông không chịu thua kém, còn Tiết Vạn Triệt liếm sạch nồi, tên này hôm nay tinh thần không tệ, Hứa Kính Tông lấy Đơn Dương ra trêu, hắn vẫn cười ha hả chẳng bận tâm, Vân Diệp nói đúng, cưới công chúa chẳng qua là một thứ công vụ thôi.

Tiêu diêu một lúc thì Vân Diệp thấy tỳ nữ thiếp thân của Trường Tôn thị xuất hiện trước mặt, sắc mặt khó coi, xem ra sắc mặt Trường Tôn thị cũng chẳng khá khẩm hơn được, vì vẻ mặt thiếp thân tùy nữ luôn giống vẻ mặt hoàng hậu như đúc. - Hồng cô cô, tiểu chất phát hiện từ khi Doãn cô cô rời cung cấm, sắc mặt của cô cô chẳng lúc nào là tốt cả, cô cô xuất hiện với bộ mặt này làm tim tiểu chất cứ đập thình thịch.

Bất kể thế nào cứ nịnh bợ phát đã:

- Bớt mồm mép đi, nương nương truyền ngươi tới, mau đi ngay, mấy ngày qua phiền chết đi được, đám người từ Tấn Dương tới cứ luôn mổm kể lể năm xưa mình vất vả, này nhìn người khác phát tài, nhà mình ăn lương khô, cầu xin bệ hạ thương xót. Ngươi không biết chứ, bọn chúng dẫn theo rất nhiều con cháu, xin bệ hạ gài vào các nơi, còn nói giang sơn nhà mình cần người nhà mình trông nom mới yên tâm.

- Toàn là cái thứ vô dụng, ta cũng không xem vào đâu, chẳng nói tới bệ hạ và nương nương, hiện sản nghiệp của hoàng gia đều có nhân tài chuyên môn kinh doanh mới có ngày hôm nay, nếu đám người này trà trộn vào, Doãn tỷ tỷ sẽ tức chết, mau nghĩ cách đuổi hết chúng đi.

Hai người vừa nói vừa đi tới khoang thuyền của hoàng hầu, tới cửa là Vân Diệp biết mình phải đối diện với chuyện gì rồi, hoàng hậu muốn dùng kế kim thiền thoát xác, xem ra thế lực của đám người này rất lớn.

Đẩy cửa đi vào, Vân Diệp thiếu chút nữa bị mùi cực đậm đầy lui, chẳng trách mấy ngày qua lửa giận của Trường Tôn thị lớn như thế, đầy một phòng là những lão già râu trắng quy củ ngồi trên ghế, thấy Vân Diệp đi vào, nhìn y hừ một cái rồi quay đầu đi.

Vân Diệp định nổi giận thì Trường Tôn thị hừ mạnh một tiếng, Vân Diệp đành cúi đầu xuống chắp tay coi như thi lễ.

Trường Tôn thị mỉm cười với lão già đứng đầu:

- Cửu công, Thập Nhị công, đây là Lam Điền hầu Vân Diệp, tuy tuổi còn trẻ nhưng có bản lĩnh Đào Chu Công, mấy vị có tiền rãnh rỗi không biết làm gì, nghe y kiến của y sẽ có lợi.

Đào Chu Công - Phạm Lãi, viết 16 quy tắc kinh doanh.

- Thằng nhãi con này mà cũng dám so với Đào Chu? Lão phu tuy thân ở vùng hoang sơn bảo vệ mộ tổ, nhưng vẫn biết trên đời này nhiều dạng mua danh chuốc tiến, bảo lão phu giao tiền cho hạng tiểu tử này không thỏa đáng.

Lão già nói xong còn trừng mắt với Vân Diệp, mấy lão già khác cũng xôn xao, tóm lại không nói được câu nào hay. Vân Diệp thấy ánh lửa trong mắt hoàng hậu, tay cầm quạt nổi gân xanh, biết bà ở mép bờ bộc phát, không biết vì nguyên nhân gì mà cố áp xuống.

Giờ tới lượt mình ra tay rồi, Vân Diệp chắp tay cười:

- Không biết tiền dưỡng lão của các vị tiền bối có bao nhiêu, nếu không có được mấy ngân tệ thì vãn bối thêm cho chút tiền tùy tiện ném vào cửa hiệu, qua một năm chia hoa hồng là được, hẳn đủ chư vị tiền bối sống vài năm dư dả.

Chương 1040: Thế này mới là giàu

- Láo xược, đám lão phu lần này gom góp mười vạn ngân tệ, tới Trung Nguyên mua hàng, mua cửa hiệu, lập thương đội, thằng nhãi con chưa đủ răng dám không coi vào đâu. Tận mười vạn quan đấy, nhớ năm xưa thái thượng hoàng khởi binh, bọn ta dốc hết gia tài giúp đỡ cũng chỉ có sáu vạn quân thôi, thái thượng hoàng dựa vào sáu vạn quan lập nên đội hùng binh thôn tính thiên hạ, số tiền cực lớn thế này phải giao cho người đáng tin.

Lão già nổi giận đứng dậy chỉ mặt Vân Diệp chửi bới:

Vân Diệp khó xử nhìn Trường Tôn thị:

- Nương nương, thần chưa bao giờ nhận vụ làm ăn mười vạn ngân tệ, mua bán cỡ này người ta đều trực tiếp tìm quản gia thương lượng, thần mà tiếp nhận sẽ bị người ta cười cho.

Trường Tôn thị chỉ biết lấy tay chống trán, không nỡ nhìn nữa, đám thân thích xa của Lý gia đã đứng dậy, Cửu công người run rẩy chỉ Vân Diệp:

- Không biết vụ làm ăn lớn chừng nào ngươi mới nhận? Lão phu phát động toàn bộ tộc nhân gom góp, nói không chừng đủ số ngươi cần.

- Vãn bối tới giờ chỉ đích thân làm ba việc, thứ nhất xây thư viện Ngọc Sơn, thứ hai xây thành Nhạc Châu, việc thứ ba là rảnh rỗi làm cho bệ hạ chiếc Đại Đế này, hình như không có chuyện nào dùng mười vạn quan hay mười vạn ngân tệ làm được.

Trường Tôn thị đau đầu, bà hối hận khi gọi Vân Diệp tới xử lý yêu cầu phát tài của đám người này, Vân Diệp làm thể là muốn có vài lão già tức chết.

Cửu công nghe xong lời Vân Diệp, chắp tay hỏi hoàng hậu:

- Nương nương, thiếu niên này nói thật chứ?

Đừng thấy lão ta đổi cách xưng hô mà nhầm, nãy gọi Vân Diệp là nhãi con có ý không coi y vào đâu, lúc này lão ta nghiêm túc rồi Vân Diệp đối đáp không đúng là thành chuyện lớn ngay.

Trường Tôn thị ngẩng đầu lên:

- Tuy y nói lời vô phép, nhưng không sai, chiếc Đại Đế do y làm, đó là nguyên nhân bổn cung muốn mọi người giao tiền cho y, hàng hóa các ngươi muốn y đều có thể cung cấp, đảm bảo phẩm chất, ở điểm này chữ tín của y rất tốt.

- Lão phu chỉ muốn hỏi xem chiếc Đại Đế này sao đáng giá mười vạn quan, người thiếu niên, nếu ngươi không nói rõ, lão phu nhất định cùng ngươi tới trước mặt bệ hạ nói hai năm rõ mười.

Một chiếc thuyền thôi, dù to tới mấy chẳng đáng mười vạn quan, nhận thức trực quan nhất của Cửu công là số tiền của bọn họ là khoản tài chính khổng lồ đủ tác động tới hưng suy của một quốc gia, do tin tức bế tắc bọn họ hoàn toàn xa lạ với Đại Đường đang thay đổi từng ngày.

Vân Diệp chỉ chỗ lão già chống quải trượng:

- Thảm dưới chân ngài từ thợ giỏi của Ba Tư làm ra, không phải lông cừu thường, mà là cừu nhung, xưa nay Ba Tư có câu một sợi lông cừu nhung một tấc vàng, tấm thảm này giá trị một ngàn ngân tệ, cũng là một ngàn quan.

Lão già kinh hãi, cúi đầu quan sát kỹ, Tấn Dương là nơi nửa trồng cấy nửa chăn thả, cừu nhung quý giá thế nào sao lão không biết, xác nhận Vân Diệp nói không sai, lùi liền hai bước ngồi phịch xuống ghế.
Vân Diệp lại chỉ cái ghế dưới mông lão:

- Ghế ngài ngồi tổng cộng có tám cái, thêm vào bàn nhỏ đặt bầu rượu là do hoàng đàn quý giá nhất làm ra, loại gỗ này cực hiếm, khó làm được đồ kích cỡ lớn, vì hoàng đàn lâu năm sẽ rỗng ruột. Vãn bối cho rằng màu vàng của hoàng đàn thể hiện được sự ung dung cao quý của hoàng gia, thậm chí hơn tử đàn, chiếc Đại Đế là tọa giá của bệ hạ, phải dùng gỗ này, nên khi ở Nam Dương, Ngụy vương điện hạ công phá mười sáu nước mới thu được đủ gỗ làm mấy cái bàn ghế nhỏ này, ngài nói giá trị của nó ra sao?

Cửu công trán vã mồ hôi lạnh, chuyện liên quan tới thanh danh của Ngụy vương, Vân Diệp dứt khoát không nói dối được, vậy thì bộ bàn ghế này giá trị vô cùng, lúc tâm thần hoảng hốt chén trà rơi xuống vỡ thành n ăm mảnh. Vân Diệp thở dài:

- Ngài lỡ tay làm mất ba nghìn quan rồi, bậc thầy đồ sứ Ngô Duyên Niên phí hết tâm huyết tới khi lâm chung mới ngộ ra bí mật đồ sứ, đích thân nung tám chiếc chén sứ trắng, ngài nhìn xem nó mỏng như cánh ve, gõ vào có tiếng kim loại, con hạc dưới đáy cốc rót nước vào như sống lại, Ngô Duyên Niên làm xong chưa kịp nói lại bí mật đã cạn tâm lực mà chết. Vãn bối tốn ba nghìn ngân tệ, thêm vào công nghệ than cốc mới đổi được bộ chén này, giờ nó không còn đầy đủ, bảo vật tuyệt thế vậy là thất truyền.

Vân Diệp thống khổ nhắm mắt lại, không biết Trường Tôn thị nghĩ cái gì mà đem bộ tách chén này đi chiêu đãi đám nhà quê, đúng là uổng phí của trời, Ngô Duyên Niên chết tiện nung ra bộ chén này hưng phấn làm gì, chưa nói được một câu đã chết.

Chẳng những Cửu công há hốc mồm mà Trường Tôn thị cũng nửa tin nửa ngờ, liếc chén trà của mình, lại nhìn chén trà vỡ, thấy Vân Diệp mặt mày đau đớn, bảo Hồng cô gọi hoạn quan quản đồ sứ tới, hỏi rõ ràng.

Hoạn quan đi vào còn chưa kịp bái kiến đã thấy chiếc chén vỡ, kêu thảm một tiếng, bò tới bên ghế, ôm mấy mảnh vỡ vào lòng, khóc rống lên, luôn mồm nói:

- Làm sao sống được nữa, làm sao sống được nữa, đây là bảo vật thất truyền của Ngô Duyên Niên, ông trời ơi, sống sao nổi nữa đây.

Hồng cô đi tới tát một phát, hoạn quan đang rơi vào điên cuồng mới tỉnh lại, quỳ dưới chân Trường Tôn thị không ngừng dập đầu xin tha mạng.

- Không phải ngươi sai, bản cung không phạt ngươi, chỉ muốn hỏi bộ chén này giá trị thế nào?

Viên hoạn quan vừa khóc vừa đáp: - Bẩm nương nước, bộ chén sứ này không thể định giá, trời đời chỉ có một bộ, trước kia Hồng cô hỏi lão nô rằng Vân hầu đòi giá ba nghìn quan có phải là bắt chẹt không, khi đó lão nô nói trong cung lãi lớn rồi.

Hồng cô há hốc mồm, khi đó mình chỉ kỳ quái về cái giá đắt quá mức, hỏi một câu, biết rất đáng giá liền không hỏi nữa, không ngờ chính là bộ chén này.

- Nương nương, lão hủ càn rỡ, làm hỏng bảo vật, xin nương nương trị tội.

Cửu công và một đám lão già quỳ xuống thỉnh tội, lần này mất mặt lớn rồi, đi làm khách mà phá hỏng bảo vật của chủ nhân.

Trường Tôn thị bảo Hồng cô đỡ đám lão già dậy, cười nói:

- Chúng ta là thân quyến, đánh gãy xương còn dính liền gân, chén trà tuy quý, nhưng không bằng tình nghĩa, mọi người đừng thế.

Đám lão già gây họa không còn mặt mũi nào ở lại, cáo tội xong lui ra, Vân Diệp thấy bọn họ tựa hồ còn tức giận, lớn tiếng nói:

- Ra cửa cẩn thận, cánh cửa làm bằng gỗ hoa lưu không chịu được đẩy mạnh đâu.

Cửu công loạng choạng, đợi hoạn quan mở cửa mời lần lượt đi ra, không ai dám chạm vào cửa, chỉ sợ mình làm hỏng.

Thấy đám lão già đi cả rồi, Vân Diệp mau chóng mở cửa sổ ra, trách Trường Tôn thị:

- Nương nương sao chịu nổi cái mùi này, không biết mở cửa ra thông gió.

Trường Tôn thị hừ một tiếng:

- Toàn là lão nhân gia bảy tám mươi tuổi, không chịu nổi gió lạnh trên hồ, ngươi nghĩ ai cũng vô tâm như ngươi à. Hôm nay ngươi dùng xa hoa đuổi họ đi, nói không chừng bọn họ sẽ càng đưa ra yêu cầu quá đáng hơn, bọn họ đều là người góp sức lớn khi khai quốc, bệ hạ sẽ không từ chối chút yêu cầu này của họ đâu.

- Ngươi không biết, họ không có học vấn, không có dũng lực, nhưng căn cơ của Lý gia ở họ, ba nhi tử của Cửu công chiến tử sa trường, tuy không lập đại công gì, nhưng là người trung thành nhất.

- Mỗi nhà họ đều có con cháu chiến tử, sau khi lập quốc bọn họ vì không có công tích nổi bật nên tước vị không cao, đại bộ phận là tước vị nhỏ như tử tước, nhưng bọn họ không oán trách, vẫn canh lăng tổ ở Tấn Dương, thái thượng hoàng và bệ hạ đều thề quyết không phụ họ, nên bệ hạ và ta hết sức khoan dung với họ, chỉ cần là yêu cầu không quá đáng là đều sẽ đồng ý.

- Bọn họ quanh năm ở nơi nghèo khó hoang vắng, tin tức bế tắc, mấy năm qua thấy Đại Đường trở nên giàu có, thấy mình và tộc nhân không thay đổi gì, liền mời mấy vị tộc lão tới Trường An cầu bệ hạ chỉ điểm đường phát tài. Ngươi cũng biết đấy, bệ hạ không chỉ là hoàng đế, còn là tộc trưởng, làm tộc nhân giàu có là chức trách của tộc trưởng, năm xưa ngươi phí hết tâm tư làm Vân gia trang giàu có lên cũng cùng một đạo lý.

Chương 1041: Lần đầu vào Nhạc Châu

Vân Diệp gật đầu:

- Đúng thế thật, những người này đối với bệ hạ giống bách tính Vân gia trang với thần, là căn cơ tất nhiên không thể phá hỏng, chỉ là để bọn họ phát tài một chuyến thì dễ, còn muốn giàu có thì khó, có nhân tài đất nghèo cũng có kim phượng hoàng, không có nhân tài, dù nương nương cho họ núi vàng thì bọn họ vẫn chết đói.

Trường Tôn thị nhìn mặt hồ ngoài cửa sổ:

- Bản cung đương nhiên hiểu điều ấy, nhưng ngươi cũng thấy rồi, Cửu công là người có trí tuệ nhất trong tộc, trước mặt ngươi ngay tư cách giao phong cũng chẳng có, bị vài câu của ngươi làm cho luống cuống chân tay, toàn người ít va chạm, nên khó lắm.

Vân Diệp đột nhiên bật cười, Trường Tôn thị tức giận mắng:

- Có gì đáng cười, dọa được mấy người già ít kiến thức đắc ý lắm à? Mấy năm qua xem ra ngươi chưa học được kính lão.

- Nương nương, vi thần không cười họ, chỉ cười sư đồ chúng ta quá tự cho mình là đúng.

Trường Tôn thị nhìn y:

- Nói xem.

- Nương nương, câu chuyện này trước kia thần đã kể cho bệ hạ, có một nông phụ và trượng phu ngồi ở ruộng tưởng tượng nương nương và bệ hạ sống thế nào. Nông phụ nói nương nương nhất định mỗi ngày được ăn bánh hành, nông phu nói bệ hạ nhất định dùng cuốc vàng cuốc đất.

Nói tới đó Trường Tôn thị cười gập người, Hồng cô cũng cười tắt hơi, đám cung nữ đều cười nghiêng ngả.

Trường Tôn thị khó lắm mới nhịn được cười:

- Nếu ngươi cố ý nói xấu bản cung thì ngươi đợi đó, giờ nói xem chuyện này có đạo lý gì.

- Nương nương, vi thần vừa phát hiện, một nghìn quan trong mắt người và thần khác một nghìn quan trong mắt họ, chúng ta nghĩ rằng với công trạng của họ, họ sẽ đòi một cung điện, thực ra người ta chỉ muốn một gian nhà ngói mà thôi, cho rằng ít hơn một trăm vạn quan là họ không hài lòng, thực ra một vạn quan là họ quá hài lòng rồi.

Trường Tôn thị vỗ tay:

- Đúng là thế, để họ tự yêu cầu, nếu quá đơn giản, chúng ta tăng lên, nếu quá đáng thì chúng ta giảm đi. Đúng là cách hay, vừa lung lạc lòng người lại không mất thể diện của bệ hạ. Hứng thú dạo chơi của Lý Nhị không hề giảm, người say sóng tiếp tục chịu tội, chiếc Đại Đế vào Động Đình hồ mới có cảm giác giao long ra biển, năm cánh buồm no căng gió, tốc độ chiếc Đại Đế tăng tới cực điểm.

Vân Diệp nấp sau lưng Lý Nhị không muốn lộ mặt ra, hiện giờ đám huân quý trên thuyền mắt đỏ ngầu, bản thân Lý Nhị cũng thế, vừa rồi đi qua Quân Sơn, Lý Nhị thuận miệng hỏi một câu hòn đảo này giờ còn trong tay quan phủ không, Quan Đình Lung thật thà nói Quân Sơn đã bán cho Vân gia.

Lý Nhị hậm hực nhìn Vân Diệp đúng một cái, ai cũng nhìn ra hoàng đế cực kỳ không vui, thường Lý Nhị không để lộ tình cảm của mình, nhưng với Vân Diệp thì yêu ghét mừng giận đều hiện rõ trên mặt, ông ta đợi Vân Diệp giải thích, ở Trường An vừa khó khăn lắm mới dẹp yên được phong ba ruộng đất, Vân Diệp lại mua một mảnh đất lớn, rõ ràng không để nỗi khổ của mình ở trong lòng.

Vân Diệp không định giải thích, bình nguyên Quân Sơn chẳng có ích gì với y, trước kia Quan Đình Lung cố nhét vào tay y, nói là của báu chẳng bằng nói là phiền phức, nếu Lý Nhị không muốn bán Quân Sơn cho Vân gia, Vân Diệp sẽ giao toàn bộ bình nguyên ra, vì lá trà tốt nhất đều trồng ở trên núi, đất đai bình nguyên dùng để bố trí lưu dân, mình mang tiếng xấu, nhưng Quân Sơn vẫn thuộc về những ngư dân kia, có chút oan uổng, Quan Đình Lung sẽ thay mình giải thích, đám người này còn chẳng nghe hết lời của ông ta, mình giải thích chỉ càng bôi càng đen.

- Bệ hạ, bán Quân Sơn cho Vân hầu là một chính tích của vi thần đấy.

Quan Đình Lung vuốt râu đắc ý khoe công:

- Hả?

Lý Nhị quay đầu lại:

- Bán hòn đảo nhân gian tiên cảnh này cho tư nhân, trẫm muốn biết công tích ở đâu ra? Chẳng lẽ khanh bán được nhiều tiền lắm? - Bệ hạ, thần chẳng những không thu được đồng nào còn phải bù đắp lượng lớn nhân công, làm đường, bến tàu trên đảo, lại hứa miễn thuế ba năm như Nhạc Châu, mới thuyết phục được Vân hầu tiếp nhận đảo Quân Sơn.

- Có lẽ bệ hạ chưa rõ, Quân Sơn là gánh nặng lớn nhất của Nhạc Châu, nơi này xa Nhạc Châu, xa bờ, người thưa thớt, nhiều muỗi, phủ thành muốn quản lý phải đầu tư cực nhiều nhân lực vật lực, căn bản không có lãi. Nếu như không quản lý thì hòn đảo này sẽ thành hang ổ của phỉ tặc, huống hồ phủ thành vì giảm bớt tai nạn trên thuyền, xây tháp đèn trên Quân Sơn, như thế thương thuyền đi đêm cũng tiện lợi.

- Bệ hạ hiện thấy Quân Sơn đẹp đẽ vô cùng, lại không biết tới tối muỗi sẽ che kín trời, Tôn đạo trưởng nam hạ đích thân lên đảo, nói với thần đảo này là nguồn dịch bệnh của Nhạc Châu, trừ Vân hầu có năng lực hóa rác thành vàng thì không ai làm gì được. Vi thần nói ra ở đây, vị nào tài cao muốn tiếp nhận, vi thần sẽ sửa văn thư, năm xưa ký văn thư là vi thần cưỡng ép làm càn, ỷ vảo cái mặt già này ép Vân hầu, giờ không biết có vị nào muốn tiếp nhận không?

Quan Đình Lung nhìn ra chuyện không ổn, đoạn đầu còn nói đùa, càng về sau giọng càng ác liệt.

Vân Diệp cười chắp tay với mọi người, biểu thị tán đồng lời của Quan Đình Lung, Lý Nhị xưa nay không biết xấu hổ là cái gì, vừa rồi hẹp hòi tính toán được mất của bản thân, giờ thành bộ mặt tán thưởng. Đám Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối cũng thế, Vân Diệp vốn tưởng da mặt mình đủ lăn lộn trên triều đường rồi, giờ xem ra còn xa mới đủ.

Ít nhiều có chút thương tâm, tiếp xúc bao năm mà vẫn không được tin tưởng, có lẽ loại quái vật như hoàng đế chưa bao giờ tin ai cả, Chu Nguyên Chương nói rất hay, hôm nay cùng cạn chén, mai nói chuyện binh đao! Chỉ câu này mới thực sự nói rõ tâm thái đế vương.

Nhạc Châu canh phòng nghiêm ngặt, vô số bách tính bày hương án ở cửa phường thị, trên đặt đù loại cống phẩm, nghênh tiếp hoàng đế và nghênh tiếp Táo vương gia cùng nghi thức, phường thị ở Nhạc Châu không khác ở Trường An, mỗi điều thiếu tường phường cao lớn và chuông thúc dục.

Hành cung của hoàng đế không an bài ở ao nước mà chọn mảnh đất tốt nhất trên Độc Long Phong, là cao điểm của thành Nhạc Châu, rất giống Thái Cực cung, toàn bộ kiến trúc dùng đá xanh đắp lên, không có mái ngói uôn cong, đơn giản mà khí thế, ẩn sau rừng cây cao lớn khá u tĩnh.

Đám hoạn quan cung nữ đến trước đã quét dọn cung điện sạch bong, Trường Tôn Xung là quan túc vệ chuyên môn đứng ở cửa cung nghênh tiếp.

Lý Nhị từ kiệu hoa lệ đi xuống, qua mỗi một cửa phường là uống một chén rượu, ăn một miếng đồ cúng, nói chuyện vài câu với các lão giả, tới cửa cung đã có ba phần say.

Không biết vì sao đợi hoàng đế vào hành cung, Trường Tôn thị liền ra lệnh đóng cửa cung, vạn dân thư và lễ mừng mà Quan Đình Lung chuẩn bị không có đất dụng võ.

Vân Diệp và Lý Thái gác ở cửa cung đợi hoàng đế và hoàng hậu, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như hối cũng đổi thường phục, tính hoàng đế là thế, không thích nghi t hức hoan nghênh long trọng, chỉ thích nấp trong bóng tối rình mò người ta, ông ta làm thế chẳng phải một hai lần, lừa người ngoài như Quan Đình Lung còn được, chứ với đám Vân Diệp thì khó lắm.

Chẳng bao lâu thấy Đoàn Hồng ăn mặc kiểu gia đinh xuất hiện ở cửa sau, tiếp đó là Hồng cô đã ba mấy tuổi búi tóc kiểu nha đầu, mười mấy tên đại hán áo xanh nghênh ngang đi qua trước mặt mọi người, đi vào con ngõ phía trước.

Lý Nhị rất cầu kỳ mặc bộ áo màu đen, theo sau là Trường Tôn thị đội nón màn che, Lý Nhị phất tay, đoàn người men theo ngõ nhỏ hòa vào dòng người huyên náo của thành Nhạc Châu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau