ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1026 - Chương 1030

Chương 1027: Vân thị gia huấn

Trưởng Tôn cầm một quả bảo thị nữ đưa cho Ngụy Trưng, nói:

- Yên tâm ăn đi, không phải là mồ hôi bách tính. Vân Diệp nói, y trả nông phu Lĩnh Nam tiền, cũng cho người chăm cây dọc đường tiền, tiền công của kiệu phu, thuyền phu đều không thiếu. Công Chúa còn chưa thuộc thủy sư Lĩnh Nam, vẫn là thuyền nhà y. Dùng thuyền nhà mình thì sao lại ăn không nổi? Y còn nói huân quý Trường An đều là đồ ngốc, chỉ biết kiếm tiền không biết tiêu tiền, cả đời chẳng khác nào kẻ nghèo.

Nghe Trưởng Tôn nói, mặt Địch Nhân Kiệt liền đen thui, ngoài ra mặt của Lý Thái cũng đen sạm. Chỉ có hoàng đế tỏ vẻ lãnh đạm thưởng thức vải, chuyện xa xỉ thuộc về bổn phận của hoàng hậu, cho nên hắn không quan tâm, dù vì chuyện này mà Vân Diệp bị huân quý sỉ vả hắn cũng mặc kệ.

Rõ ràng hoàng hậu cũng không hài lòng Vân Diệp dùng 20 vạn mai ngân tệ làm trò đùa, cho nên y chịu chút tai vạ cũng trong tình lý.

- Giới hạn của thiểu niên là sắc, của trung niên là nộ, của lão niên là đắc. Vân Diệp có thể giữ mình trước nữ sắc, coi nhẹ tiền bạc, quan chức y cũng không để ý, chỉ có điều sao quá nặng gánh với mĩ thực? Hiện tại lại xa xỉ đến mức như vậy, đúng là thế vô hoàn nhân, cổ nhân không lừa ta.

- Liên Châu huynh, Ngụy Trưng cũng quản hơi nhiều, Vân Diệp dùng tiền của y hưởng thụ mỹ thực, không phạm pháp cũng chẳng hại ai, tiểu đệ không thấy có gì không đúng. Vân gia y cũng là cự phú Trường An, có chút ham muốn ăn uống cũng vẫn là thanh niên hiếm có, cần gì trách móc nặng nề.

Trưởng Tôn nói xong, quần thần liền yên tâm hưởng thụ quả ngon, dù nàng nói gì cũng không quan trọng, nàng nói đúng cũng không ai phụ họa, phụ họa hoàng đế và hoàng hậu là hai việc khác nhau, nếu như bị người khác chụp cho cái tội nịnh nọt hậu cung, thì đời coi như hết.

- Hồi bẩm nương nương, gia sư không tiếc gì mang quả ngon từ Lĩnh Nam về, thực ra cũng không chỉ vì ham muốn ăn uống của mình, bởi dù gia sư ăn được mỹ thực thế nào, cũng luôn thở dài nói tư vị kém 3 phần, phí danh mỹ thực, có thể thấy khi gia sư theo sư tổ du lịch được ăn uống ngon hơn. Hơn nữa gia sư thường thích bê bát mì ngồi xổm dưới gốc cây ăn với Lý Thái tiên sinh như nông phu, chứ không thích cùng các sư nương, sư tỷ hưởng thụ trà bánh.

Những hải sâm, tôm he, sò biển, rong biển được gia sư phát hiện ở Đăng Châu, giờ đã là mỹ thực thịnh hành ở Trường An, thuế má nơi đó có đến 7 phần là nhờ những thứ này. Có thể biến vật tầm thường thành món ngon tuyệt thế, sợ rằng cũng chỉ có ân sư có bản lĩnh đó.

Chuối, vải ở Lĩnh Nam chỉ là quả thông thường, hơn nữa chuối còn mọc như rừng ở thôn quê. Chính gia sư khi du lịch rừng núi, thì phát hiện một sơn cốc mọc toàn chuối, tính toán sản lượng sơ bộ một năm cớ khoảng 1000 vạn cân, tất cả thôn dã xung quanh dù ăn thế nào cũng không hết, dù rủ cả dã thú cùng ăn, thì lượng quả hỏng hàng năm cũng nhiều vô kể. Học sinh lớn mật phỏng đoán, gia sư mang những trái cây này về, không phải là muốn tái diễn chuyện Đăng Châu.

Nương nương nghĩ xem, vải tươi thế này cất giữ cùng lắm cũng được 3 ngày, ngày đầu thực đẹp vô cùng, ngày thứ hai vị đã giảm 3 phần, ngày thứ 3 mà ăn thì chẳng còn hương vị, nếu muốn người phương bắc được ăn mỹ vị này, còn cách nào khác ngoài cách mang cả cây tới?

Địch Nhân Kiệt nói xong liền tới bàn cầm mai ngân tệ của Ngụy Trưng nhét vào lòng, nói:

- Mai ngân tệ này ở Lĩnh Nam có thể mua được hơn vạn cân chuối. Ngụy đại phu ăn một quả chuối đã tình nguyện trả một mai ngân tệ, cũng nói rõ chỗ cao minh của gia sư, chỉ cần mang được chuối lên phương bắc, nó liền đáng giá ngần này tiền.

Trưởng Tôn thấy Địch Nhân Kiệt nhét tiền vào lòng như không thì thầm chửi, quả nhiên hắn và sư phụ hắn cá mè một lứa, lòng dạ hẹp hòi, có thù tất báo, sau này muốn giáo huấn hai thầy trò này thật không dễ. Nhưng cũng phải công nhận, có thể kết hợp hai vấn đề tưởng như đối lập là quốc kế dân sinh và sinh hoạt xa hoa lại với nhau, cũng thật là một loại bản lĩnh.

Hứa Kính Tông cầm một quả chuối nói:

- Trong các loại hàng hóa chủ yếu của Lĩnh Nam, chuối khô cũng là thứ ngon, vị rất tốt, đã là thượng phẩm phú quý Trường An đãi khác. Nhưng so với chuối tươi thì vẫn khác một trời một đất. Nếu ở Trường An cũng có bán chuối tươi, thì dù đắt chút vi thần cũng nguyện ý mua về thử tiên vị.

Ngụy Trưng cười khổ, Vân Diệp làm việc từ trước tới giờ lúc nào cũng khiến người có cảm giác sai trái, khiến kẻ sĩ ghét bỏ, nhưng nếu lấy luật Đại Đường mà xét, thì y lại chẳng làm sai điều gì. Nếu Vân Diệp nói huân quý Đại Đường phải học cách tiêu tiền, vậy thì làn gió xa xỉ tất nhiên sẽ thổi khắp Trường An. Cũng không biết y dùng thủ đoạn gì, mà có thể khiến huân quý phải móc hầu bao trước giờ giấu kĩ.

Lý Nhị rất Địch Nhân Kiệt, người trẻ tuổi này làm hắn như thấy được thời niên thiếu của Vân Diệp. Tự tin, kính cẩn, có tài, uyên bác lại khiêm nhường. Lòng dạ đệ tử Vân Diệp tất nhiên cũng không quá rộng rãi, luôn có chút không phóng khoáng, có điều có thần tử như vậy là được rồi, người thập toàn thập mỹ không phải thánh nhân thì là gian hùng, nếu quả xuất hiện, Lý Nhị hắn chưa chắc dám dùng.

Đại Đế ngược dòng Trường Giang, buồm to 5 mặt hứng đầy gió, tốc độ thuyền rất nhanh, Thanh Tước theo sát phía sau, Công Chúa thì đi cuối hạm đội, tựa hồ muốn tránh xa bọn họ.

Vân Diệp cũng chẳng để tâm tư vào đống củi Đại Đế, y giờ còn có 5 con mèo phàm ăn cần nuôi. Tiểu hài tử ăn nhiều cua không tốt, đó là vật đại hàn, đả thương tì vị.

Vân Thọ vừa thịt một con cỡ miệng bát, giờ theo sau phụ thân chờ ăn cơm lam, gạo ngũ sắc lèn chặt vào ống trúc, đậy nắp rồi đun trong nước sôi, đến lúc chín thì lấy đũa cắm vào ống trúc, rồi bổ ra, lập tức có ngay một gậy cơm ngũ sắc. Nhân lúc còn nóng vẩy chút đường, cho 5 đứa chia nhau, lão nãi nãi cũng có phần.

Vân Thọ chảy nước miếng vẫn đi mời một vòng, mẫu thân, nhị nương, tam nương, cô cô đều không ăn, tiểu Vũ tỉ tỉ cũng không ăn. Thấy đường bên ngoài sắp tan thành nước, Vân Thọ không khách khí nữa, há to miệng đớp một phát. Vân Mộ thấy ca ca ăn mà phát thèm, liền lấy của mình ra cắn liền hai phát rồi đưa cho ca ca, Vân Thọ không ngại nhận lấy ăn nốt.

- Hai phụ tử đều dẻo miệng, nữ nhân chúng ta khổ cực, kiến thức không bằng nam nhân thì cũng thôi, nhưng cơm nước lại không bằng nam nhân là thế quái nào? Na Nhật Mộ, Linh Đang, hai người các ngươi sau này phải chịu khó học một chút, đường đường Hầu tước cả ngày chui trong bếp, khiến cả Trường An cười ầm.

Na Nhật Mộ đang ăn cua bất mãn lẩm bẩm, Linh Đang thì đồng ý ngay, có điều để làm một bữa khiến Vân Diệp thích rất khó, bởi vì phu quân hôm nay nói, sau này cơm nước trong nhà không phải mỹ vị thì không ăn.

Ăn no xong, Vân Diệp dẫn theo 5 đứa nhỏ lên boong thuyền, Vân Hương nhỏ nhất cũng đã 3 tuổi, giờ đã đi vững trên thuyền, Vân Lộ chẳng biết sao lại có vẻ nhát gan, Tân Nguyệt dặn nó đi đâu cũng phải bám vạt áo phụ thân cho chắc. Vân Hoan lại không thèm để ý, tự chơi với con rùa đen buộc dây rất vui vẻ, mặc dù rất thích đại cẩu của tỷ tỷ, nhưng Vượng Tài không thích hắn, dù không cắn hắn nhưng chỉ cần hắn đến gần là đánh rắm tùm lum, đã rất nhiều lần như vậy rồi.

- Cha, mẫu thân của Lý Tượng, cả mẫu thân của Yên Dung cũng bị nhốt, sao cha không nhốt luôn Nhị nương lại? Nhị nương lúc nào cũng bóp mặt con, lại còn cắn nữa.

Vân Thọ rất không thích cách thân mật của Na Nhật Mộ, Na Nhật Mộ rất muốn có con trai, nhưng mấy năm nay vẫn không được, khiến nàng rất buồn chán. Tân Nguyệt và Lý An Lan thì mỗi người sinh được 2 cu, Linh Đang vào sau cũng có một, mà nàng chỉ có Vân Mộ, cho nên rất không cam lòng.

Trong các thê tử, Vân Diệp thật ra để ý Na Nhật Mộ nhất. Không chỉ vì xinh đẹp nhất, mà chỉ cần y thấy bóng lưng của nàng, y lại nhớ tới tiếng hát trong đêm thảo nguyên đầy tuyết kia. Cùng nhau trải qua sinh tử nên tình cảm rất khác, nhưng chuyện hài tử không phải cứ cố mà được, còn phải trông vào lão thiên có vừa lòng hay không.

Giờ trong nhà Na Nhật Mộ thích nhất 3 nam hài tử, nhất là Vân Thọ, nàng cho rằng chỉ cần dính vía của nó là có thể sinh được con trai, cho nên chỉ cần túm được Vân Thọ là liền bóp mặt, còn cắn một cái, nàng muốn con trai đến phát điên rồi.

- Nhi tử, không phải Nhị nương cắn con, mà đang yêu con đấy thôi. Còn mẫu thân của Tượng nhi và Yên Dung bị nhốt, là do phụ thân chúng không tốt. Yên Dung là tiểu thê tử của con, con cần chiếu cố nàng một chút. Lần tới đi thăm mẫu thân Yên Dung thì quang minh chính đại, không cần đế ý quy củ kia. Vì quy củ mà nhân luân cũng không cần là ra làm sao?

Nói xong những thứ này, thấy mặt Vân Thọ vẫn thộn ra, Vân Diệp liền ngồi xuống nắm vai nhi tử nói:

- Quan hệ thân thiết nhất trên đời này chính là phụ mẫu thê nhi, cha cho rằng vì những người này chúng ta có thể tha thứ tất cả những sai lầm của họ.

Sư phụ con hẳn cũng không dạy con vì đại nghĩa diệt thân, nhớ đấy, bất kể vì cái gì, lấy người nhà làm tiền đổ bạc đều là ngu xuẩn, bởi vì nếu như thua sẽ chẳng còn cái gì. Một người hoàn chỉnh phải xuất phát từ một nhà hoàn chỉnh.

- Cha, nếu như có người muốn mang các mẫu thân đi thì phải làm sao?

Vân Hầu ngẩng đầu không chớp mắt hỏi phụ thân, tao ngộ của Lý Tượng và Yên Dung khiến nó suy nghĩ rất nhiều.

- Vậy thì cứu ra, hoàng đế cũng không ngăn được, rồi chạy thật xa. Nếu như hoàng đế không tha thứ, cha sẽ chuẩn bị cho chúng ta một chiếc thuyền lớn, chúng ta mang theo nãi nãi, nhị nương, tam nương, đệ đệ, muội muội đi xa không bao giờ trở lại nữa.

- Nhưng nhà phải làm sao bây giờ? Nãi nãi vẫn muốn con trông coi.

- Không cần, so với mẫu thân con, thì nhà có đáng là gì. Chúng ta trên biển, biển chính là nhà của chúng ta, về phần đất liền con muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Người Vân gia chúng ta trọng người khinh đất, đừng bao giờ học những kẻ ngu xuẩn ở Trường An, lúc nào cũng tử thủ chút đất đai không dám buông tay. Cứ đắc tội một người lại đẩy một người nhà đi gánh tội thay. Nhưng thời gian lâu thì lấy đâu người mà đẩy? Lúc đó đất đai cũng thuộc về người ta.

Đất đai nhà chúng ta nếu không trả giá đắt thì không bao giờ có, khiến bọn chúng mất nhiều hơn được. Nhưng đất đai dù có mất, chúng ta lại tìm chỗ khác là được.

Chương 1028: Âm mưu giáo dục

Vân Diệp không cầu Vân Thọ hiểu được, hài tử 9 tuổi chưa thể phân biệt thị phi, cho nên người làm phụ thân nhất định phải truyền dạy những thứ này, để ngày kia khi ở vào thời điểm phải lựa chọn có thể có cái tham khảo.

Là người hậu thế, Vân Diệp phấn đấu vì dân tộc, đó là bổn phận người Hán, vì đám Tân Nguyệt liều mạng, đó là nghĩa vụ làm chồng, vì 6 hài tử liều mạng, là thiên chức của phụ thân, nhưng muốn y dùng mạng thể hiện trung thành, chuyện này không thể làm được, dù Lý Nhị có là thiên cổ nhất đế cũng không được, Ngọc hoàng đại đế hạ phàm cũng không làm, lão tử sống vì người thân, dựa vào cái gì đòi mạng bồi cho người khác?

Thái độ của Vân Diệp với hài tử cũng cực kỳ rõ ràng, thành tài cũng tốt, không thành tài cũng được, chỉ cần an bài thỏa đáng là được. Thành tài trong cái thế giới đấu đá này thường không tốt số, ngu si có khi lại hưởng thái bình.

Vân Diệp rất hài lòng với biểu hiện của Vân Thọ, phóng hỏa đốt đuôi ngựa nhà Thái tử, khiến toàn bộ tân khách ở sảnh đường chạy tán loạn, còn nhỏ tuổi đã có danh hiệu hỗn trướng, thật giỏi.

Chuyện giả thành Yên Dung cũng được lưu truyền rộng rãi. Có điều trong chuyện này, Lý Tượng, Lý Yên Dung là hai đứa ngày nhớ đêm mong mẫu thân đang trong lãnh cung chịu khổ, vì hiếu đạo không tiếc lấy phạm hiểm, thay mận đổi đào, trải qua trăm ngàn cay đắng mới thấy được mẫu thân, chỉ là để mang cho mẫu thân vài quả vải. Chuyện kể ra khiến không ít đại nho cũng phải lã chã rơi lệ, trên triều đình cũng có người thỉnh cầu bệ hạ ân xá cho hai người.

Về phần Vân Thọ, tên mập này chính là tên ngốc nhất trong ba đứa. Không biết tên dở hơi này làm cách nào để cao lên, bị Yên Dung dùng mỹ nhân kế, cam tâm tình nguyện giả dạng nàng để lừa đám bà tử quản sự. Nguyên nhân hỏng việc cũng là do hắn, hắn chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, nếu như không phải hắn tham ngủ, kế sách của Lý Tượng, Lý Yên Dung sẽ không có sơ hở, chắc chắn không bị hoàng hậu tinh minh phát hiện.

Vân Thọ ấm ức nói lại cho phụ thân, Vân Diệp thấy hài tử mắt mũi tèm lem thì đau lòng, bế lên gối lau mặt rồi hôn má một cái, nói chuyện vui vẻ.

- Chỉ có phụ thân mới dạy được nhi tử thông minh, giờ phụ thân có thể hướng về sông lớn nói nhi tử ta là hài tử thông minh nhất Trường An. Nếu cần, phụ thân còn có thể nói với lão thiên, nói với cao sơn, nói với mẫu thân, với lão nãi nãi, với Vượng Tài, chỉ không nói cho người khác biết, có biết vì sao không?

Vân Thọ trố mắt lắc đầu, hắn thấy phụ thân nên tán dương hắn nhiều mới phải, giúp hắn giải oan khuất, sao chỉ có thể nói với sông, trời, núi, mẫu thân, nãi nãi, Vượng Tài? Nhất là nên nói cho khuê nữ nhà Trình bá bá, nha đầu đó giờ bắt đầu gọi hắn là tên mập ngốc.

- Hà, nhi tử, phụ thân kể con nghe chuyện xưa nhé. Xưa trong thành Trường An có hai người thông minh, một người thì ai cũng biết hắn thông minh, cho nên tất cả đều đề phòng hắn, hắn lại thích làm chút chuyện khó, nên tất cả mọi người đều chăm chăm theo dõi hắn, sợ hắn làm chuyện xấu, mà dù hắn làm chuyện tốt cũng không ai khích lệ. Hắn làm được việc thì là chuyện thường, nhưng hỏng việc sẽ mất mặt, anh minh cả đời hủy trong chốc lát, mọi người chẳng những sẽ không giúp hắn, ngược lại sẽ cười nhạo hắn, làm nhục hắn. Hắn sống vô cùng mệt mỏi, chỉ cần có người khen hắn thông minh hắn sẽ lập tức nổi giận, hắn không muốn làm người thông minh, không muốn chút nào.

Người còn lại thì không giống thông minh, chưa từng có ai khen hắn thông minh, nhưng phụ thân, mẫu thân hắn biết, đệ đệ muội muội của hắn cũng biết hắn thông minh. Cho nên một người thông minh sẽ giả như mình ngốc, chỉ cần hắn có cơ hội thành công chuyện nhỏ, mọi người đều khen hắn, địch nhân sẽ khinh hắn, bằng hữu sẽ trợ giúp hắn, trưởng bối sẽ yêu mến hắn. Hắn làm việc sẽ được mọi người giúp, hắn có làm sai mọi người cũng tha thứ cho hắn, hắn luôn được mọi người khích lệ, không có ai chỉ trích hắn quá mức.

Vì vậy, người thông minh này luôn âm thầm làm đại sự không ai biết, cả đời sống cũng vui vẻ, rồi sau đó nhiều năm, mọi người mới ngạc nhiên nhận ra, người giả ngốc này mới thật sự là người thông minh.

Nhi tử, nói cho phụ thân biết, hai loại người này con muốn là người nào? Tân Nguyệt cho người lui ra, nàng thấy trượng phu đang nói chuyện với nhi tử trông đều rất nghiêm túc, dù không biết đang nói gì, nhưng nàng cho rằng lúc này không nên quấy rầy.

- Cha, người thông minh rất khổ cực, trước kia sư phụ bảo hài nhi một ngày đọc một thiên văn chương, nhưng hài nhi đọc rất nhanh, sau khi sư phụ biết liền bảo đọc hai thiên, thấy hài nhi vẫn học được, sư phụ liền kéo cả xe sách đến, nói trong ba năm phải học hết.

Hài nhi không muốn đọc những sách kia, cha có thể nói cho con một chút được không?

Vân Diệp nghe vậy biết mình xúi nhi tử vào bụi rậm, giả ngu cũng không thể không đọc sách, nên vội vàng nói:

- Sách nhất định phải đọc, sau này còn phải học số học, vật lý, hóa học, thiên văn, địa lý. Chỉ có nắm rõ hết những thứ này mới có thể thành người thông minh, đây là tiền đề, nhiệm vụ sư phụ giao nhất định phải theo.

- Cha nói phải học làm kẻ ngu, giờ lại bảo phải trở nên thông minh, rốt cuộc là thế nào?

Tiểu tử thối này giận dỗi, nhảy phắt từ đùi Vân Diệp xuống, khinh bỉ nói:
- Muốn con làm kẻ ngu, nhất định phải đuổi cô gia gia đi, bằng không toàn bộ thành Trường An sẽ biết con rất thông minh.

Uy hiếp xong liền ngang nhiên đi tìm đồ ăn cho sướng miệng.

Tân Nguyệt tới cạnh Vân Diệp đang ngẩn người khẽ hỏi hai phụ tử thế nào, Vân Diệp hồi lâu mới nói:

- Nhi tử nàng từ ngày mai sẽ biến thành kẻ ngu rồi, chỉ cần ta có thể đuổi Ly Thạch tiên sinh là được.

Tân Nguyệt nghe trượng phu nói thì trợn mày:

- Gì cơ, Thọ nhi học nhanh như vậy, luyện võ cũng không kém, tại sao phải làm kẻ ngu? Vô Thiệt tiên sinh nói, Ly Thạch tiên sinh đang phạt mao tẩy tủy cho hài tử, giờ tuy có chút thống khổ nhưng tương lai hưởng thụ vô cùng, lời này người nào nói ra, xem thiếp cắt chân hắn.

- Ta nói, ta nói. Ta hy vọng Thọ nhi dốt một chút mới là phúc phận, không thấy thông minh như ta chịu nhiều đau khổ sao? Ai bảo thông minh nhất định là tốt? Một Hầu gia ta đây giờ phải lênh đênh khắp nơi sống qua ngày, đây chính là gương tày liếp. Nàng xem, tương lai Địch Nhân Kiệt cũng sẽ không thuận bườm xuôi gió, sẽ có số mạng vất vả.

Nếu như là chuyện khác Tân Nguyệt đã nhượng bộ, nhưng chuyện liên quan đến Vân Thọ, nàng không nhường nửa bước, nước mắt ấm ức rớt ra, cắn răng không đi, chờ trượng phu cho một câu trả lời.

Vân Diệp cười khổ:

- Người khác mong con thông minh, nhưng ta nguyện con dốt một chút, cả đời vô ưu vô tai.

Thấy trượng phu thương cảm, Tân Nguyệt chảy nước mắt:

- Thiếp sinh nhi tử ra đã không hổ với liệt tổ liệt tông Vân gia, còn dạy dỗ thế nào do chàng quyết định, thiếp mặc kệ, dù thành khờ dại cũng vẫn là máu mủ Vân gia.

Chương 1029: Xích Bích đại tẩy kiếp (1)

Tân Nguyệt vừa khóc, mọi người liền biến mất không còn một ai. Vân Diệp mỉm cười ôm nàng vào lòng, nói:

- Người Vân gia ta không ai là kẻ ngu, nàng nghe những lời Thọ nhi nói trước lúc đi, nói rằng nếu muốn nó thành kẻ ngu, nhất định phải đuổi cô gia gia đi, nếu không toàn bộ Trường An sẽ biết nó rất thông minh.

Chà chà, biết lợi dụng ưu thế của mình, chuyển ưu thế thành lợi ích, hài tử như vậy muốn giả ngu thật khó.

Tân Nguyệt lau lệ nói:

- Nó và chàng không giống nhau, chàng tay trắng dựng nghiệp, muốn chuyển mình phải hiển lộ trí khôn hơn người, Thọ nhi là ở trên vai chàng, khởi điểm cao hơn rất nhiều, muốn thành người cũng dễ hơn rất nhiều. Thiếp biết chàng nói đúng, nhưng thiếp vẫn khó chịu, muốn một hài tử thông minh giả bộ tầm thường, với nó rất không công bằng.

- Hoàng đế đã từng nói, Vân gia có người như ta đã hết phúc phần tổ tiên, trong ba đời sẽ không còn nhân tài. Nàng biết không, hoàng đế vì chiếu cố Vân gia nên phong thưởng, hầu tước của ta chính là như vậy mà có. Một khi Thọ nhi thông minh hơn người, hà hà, cuộc sống nhất định không dễ chịu, hoàng đế luôn muốn tử đệ huân quý đều là hoàn khố, như vậy giang sơn của hắn mới vững vàng, nàng cho rằng hoàng đế chưa từng phái người hủ hóa đám tử đệ huân quý sao?

Ngọc Sơn thư viện xuất hiện đã cho hoàng đế một cách khác, tất cả học sinh đều phải tiếp nhận giáo dục nho gia chính thống, hơn nữa cả toán học, vật lý, thiên văn địa lý đã chiếm hết thời gian trong độ tuổi học tập của chúng, không cho chúng thời gian tiếp nhận gia học.

Nàng có biết, giáo dục của thư viện chẳng có gì đặc biệt, tất cả học sinh đều bị đào tạo theo một kiểu, tuy không ai tầm thường, nhưng tìm ra thiên tài cũng cực khó, giống như chúng ta làm đồ sứ hàng loạt, Ngọc Sơn chính là dây chuyền sản xuất học sinh, mà sản phẩm dây chuyền thường đều giá rẻ.

Tân Nguyệt lần đầu nghe trượng phu nói bí mật này thì miệng há hốc, không ngờ Ngọc Sơn thư viện lại có tác dụng như vậy, chả trách phu quân lại mang Địch Nhân Kiệt, Tiểu Vũ ra khỏi thư viện để tự mình dạy, thì ra là thế.

Phân tranh bẩn thỉu trên triều Vân Diệp không nói cho Tân Nguyệt, trách nhiệm của y y phải gánh vác. Nam nhân mỗi ngày như chó, phải ra ngoài cướp thực, đến tối phải ngậm thức ăn mang về, chỉ cần cả nhà được ăn nó, chính là tưởng thưởng lớn nhất với y.

Về phần khi cướp thực bị chó khác, hoặc hẳn một con gấu chó tới tranh hết thì cũng phải im lặng, khi về nhà phải xóa sạch vết máu, ra vẻ oai hùng mà nói mình đại thắng trở về, chỉ cần được sùng bái tán thưởng, hôm sau liền cố gắng cướp nhiều thực hơn mang về.

Vân Diệp cho rằng kể khổ với nữ nhân chẳng để làm gì, giống như biểu hiện của Tân Nguyệt vậy, nàng bị dọa sợ, sau khi lật tấm màn nhung lụa, mới biết trong thành Trường An không có người tốt.

- Phu, phu quân, vậy cách giáo dục nào mới là tốt nhất? Chàng có biết không? - Cái này đương nhiên biết, hữu giáo vô loại, dạy theo khả năng là tốt nhất.

- Vậy sao chàng không làm vậy?

Tân Nguyệt không ngờ phu quân lại trả lời mình.

- Không làm được, Ngọc Sơn thư viện hiện đang cố thực hiện hữu giáo vô loại, nhưng để làm vậy cần tiên sinh bỏ ra tâm huyết cực lớn, có điều học sinh quá nhiều, không làm được. Nàng xem, khi mới bắt đầu, mỗi học sinh đều có tính cách đặc thù, như Thanh Tước, Mã Chu, Vương Huyền Sách, khi đó học sinh ít, chất lượng tiên sinh lại rất cao, Lý Cương, Nguyên Chương, Ngọc Sơn, Ly Thạch, Triệu Diên Lăng, Hi Bạc Đế Á, cho nên có thể chú ý được tới từng đệ tử. Nhưng giờ thì khác, học sinh đã hơn 4000 người.

Giống như Na Nhật Mộ chăn dê vậy, lúc đầu có vài con, đương nhiên có thời gian chăm sóc từng con, nhưng sau mỗi lần cất vài trăm con một thì không thể cố được. Na Nhật Mộ, nàng nói xem, nàng chăn 300 con dê thế nào?

Vân Diệp chuyển vấn đề cho Na Nhật Mộ đang lặng lẽ đến gần rót nước, nói về chăn dê, Na Nhật Mộ chắc chắn là tay tổ. Nghe phu quân nói đến việc chăn dê, nàng lập tức tỉnh táo, ngồi lên chân, vịn cổ y nói:

- 300 con không thể quả từng con, cần cưỡi ngựa, còn phải kiếm một con chó tốt có thể chống lại sói thảo nguyên, lại tìm ra dê đầu đàn, còn phải mang đủ đồ ăn, như vậy mới có thể cả ngày tập trung chăn, còn lại...
Vân Diệp cầm một miếng điểm tâm nhét vào miệng Na Nhật Mộ, nói với Tân Nguyệt:

- Cũng là như vậy, chăn dê và dạy học sinh cũng cùng đạo lý. Người trước lấy chất thủ thắng, người sau lấy lượng thủ thắng, đợi khi Ngọc Sơn thư viện chân chính biến thành một tòa thư viện, bộ dạng mới là kinh khủng nhất. Nàng nghĩ chút, một đống người tràn vào phòng học, lại một đống người tràn vào thư viện, đến lúc đó Đông Dương hà đảm bảo không còn chỗ đặt chân.

Tân Nguyệt cố tưởng tượng tình cảnh mà phu quân nói, rùng mình một cái, nói với Vân Diệp:

- Phu quân, hài tử của chúng ta chàng tự mình dạy đi, toàn thế giới người đức cao vọng trọng, học phú ngũ xa chàng chính là nhất, hài tử chúng ta cũng không nên là dê trong đàn.

- Khi ta dạy con nàng không nên chen vào, lần này là lần cuối, từ mai trở đi Thọ nhi và ta sẽ đi chơi, hài tử tuổi này đi chơi mới là chính sự, trong lúc chơi thì thêm học vấn vào, chứ nếu chẳng may hài tử chán học thì toi đời.

Tân Nguyệt vội gật đầu lia lịa, quệt mồ hôi trán, nhìn bộ dạng bị dọa sợ không ít. Để cho nàng chút tự tin, Vân Diệp nói:

- Khi đó ta theo sư phụ sống rất thoải mái, sư phụ không bao giờ ép ta, chỉ dẫn dắt chỉ bảo, bắt sâu nói chuyện sâu, bắt sẻ nói chuyện sẻ, chỉ lên trời có thể nói nhiều đạo lý, chỉ núi cao có thể nói điển cố dài dài. Nói thú vị, nghe thoải mái, cứ vô tình mà học vấn tăng nhiều.

Tân Nguyệt hâm mộ, gật đầu nói:

- Sư phụ lão nhân là thần tiên, tự nhiên thông kim bác cổ không chỗ nào không hiểu, thiếp vào khoang thắp thêm cho lão nhân gia mấy nén nhang, thỉnh lão nhân gia phù hộ học nghiệp cho Thọ nhi.

Vân Diệp thấy Tân Nguyệt lôi Na Nhật Mộ đang không muốn đi vào trong khoang thì mặt giật một cái, mình làm gì có sư phụ như vậy, nhớ năm xưa khi còn đi học, viết chữ Khải không nổi bị lão sư lấy gậy đánh toét tay. Những lời vừa rồi là do kinh nghiệm xương máu rút ra, y không muốn chuyện đó xảy ra trên người nhi tử.

Còn hai ngày mới tới Nhạc Châu, trước đó phải đi qua Xích Bích, đây là nơi Chu Du đánh bại Tào Tháo, cách đó không xa là nơi Tào Tháo bỏ chạy thục mạng, nếu đã đến đây, cần phải kể cố sự lại cho nhi tử. Lúc nhỏ y đọc [Tam Quốc Diễn Nghĩa] đến rách cả sách, giờ mang những chuyện Gia Cát tế phong trên Thất tinh đàn, Chu Du phóng hỏa ngoạn mục trên Tam Giang khẩu ra kể lại. Toàn gia cũng mang ghế ra la liệt ngồi chăm chú nghe gia chủ kể chuyện xưa.

- Hoàng Cái vung đao một cái, thuyền trước đồng loạt phát hỏa. Lửa dựa thế gió, gió giúp thế lửa, thuyền lao như tên, khói bốc tận trời. 20 chiếc hỏa thuyền đụng vào thủy trại, thuyền chích trong Tào trại vốn bị xích lại với nhau, không chỗ trốn tránh... Trương Liêu cùng mười mấy người bảo vệ Tào Tháo chạy trối chết vào bờ. Hoàng Cái thấy người áo bào đỏ thẫm xuống thuyền thì đoán là Tào Tháo, liền giục thuyền nhanh tới, tay cầm lợi nhận, kêu lớn:

Chương 1030: Xích Bích đại tẩy kiếp (2)

- Tào tặc chớ chạy, Hoàng Cái ở đây.

Kêu đến rát cả cổ...

Thấy cả nhà già trẻ nghe đến nhập thần, lúc thì thở dài, lúc lại kinh hoàng, Tân Nguyệt nghe đến mặt nhăn lại, Vân Thọ mặt đỏ lên. Vân Diệp thấy vậy thì rất đắc ý, vỗ cái chặn giấy ầm một cái, tiếng này vừa dứt thì có một âm thanh vỡ nát vang lên, bình trà Tân Nguyệt ôm trong ngực đã rơi xuống đất.

Tân Nguyệt còn chưa kịp than thở thì tiếng Lý Nhị đã truyền tới:

- Gia Cát Lượng can đảm, khiêm tốn, thận trọng, suy tính sâu xa, kiến thức uyên bác, chính là gương sáng văn thần. Đại chiến Xích Bích chính là chiến tích của Chu lang, chẳng liên quan đến hắn. Ngươi nói hươu nói vượn làm trẫm như lâm kỳ cảnh, người ta nói miệng lưỡi ngươi lợi hại, thật không oan cho ngươi. Bóp méo sử sách chỉ đề êm tai thú vị, như vậy lấy đâu ra tí học vấn nào?

Tên Lý Nhị này vừa rồi núp cạnh khoang thuyền nghe từ đầu, giờ lại nhảy ra chỉ trích, không thích nghe sao nãy không nói luôn? Cả thuyền người ta đều là nữ quyến, nghe lén cũng không biết ngại.

Lão nãi nãi vội vàng dẫn toàn gia khấu kiến hoàng đế, xong ra hiệu với Vân Diệp rồi dẫn theo mấy đứa nhỏ về khoang. Tân Nguyệt dẫn Na Nhật Mộ và Linh Đang tới hầu hạ Trưởng Tôn. Cùng tới còn có Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Ngụy Chinh, Trưởng Tôn Vô Kỵ, phía sau cùng là Hứa Kính Tông đang phe phẩy chiết phiến.

- Mấy ngày không gặp ngươi dễ giận nhỉ, trẫm mới nói hai câu ngươi nhăn nhó cái gì? Xem ra gần đây trẫm ít dạy dỗ ngươi khiến ngươi thêm kiêu căng. Ngươi lật sách sử, đại chiến Xích Bích chưa từng có bóng Gia Cát. Bất học vô thuật, mau dẫn ra khoang sau xem Lam Điền hầu ngươi xa xỉ thế nào.

Cái này thật không còn chút mặt mũi, trong lòng dù ngàn vạn không muốn cũng đành phải dẫn bọn họ ra sau. Ra đến nơi Lý Nhị liền cười, không nói câu nào liền cắt tất cả chuối chín xuống, lại sai toàn bộ nữ thị vệ hái sạch vải trên cây, rồi nói với Vân Diệp:

- Ngụy Chinh buộc tội ngươi xa hoa vô độ, bôi xấu dân phong, cho nên trẫm tới lấy sạch để ngươi không còn tiếng xa xỉ, coi như là tiến cống cho trẫm. Sao, không muốn à?

Vân Diệp vội lắc đầu, cướp ngày đã tới ai dám không cho, vừa mới an tâm liền nghe Phòng Huyền Linh ở bên kia nói:

- Bệ hạ, bệ hạ tới xem những con tôm cua to bự này, quả thật lão thần lần đầu thấy.

- À, thế thì thịt hết, tối nay chúng ta dạ du Xích Bích hoài cổ, có vài món nhắm rượu cũng tốt.

Nói rồi nhìn kỹ lại, xem còn thứ gì khuân nốt được không.

Ngụy Chinh mắt mờ vừa rồi thấy cá mập nhưng không rõ là gì, định vén lưới vào xem thì bị Vân Diệp kéo lại, đang định nổi giận thì thấy một con cá mập to tổ chảng từ rãnh nước nhảy ra, đuôi còn đập trên boong phành phạch.
Cá mập dài hơn hai thước vùng vẫy thật kinh người, đừng nói bị cắn một cái, dù bị đuôi nó đập một cái cũng toi. Trưởng Tôn Vô Kỵ giật mình:

- Ngay cả tai họa ngươi cũng mang về Trung Nguyên sao?

Ngụy Chinh run rẩy, không thèm quan tâm tới Vân Diệp vừa cứu mình một mạng, tiếp lời:

- Cái này chính là kết quả các ngươi che chở y, nghe nói cá mập thích ăn thịt người, tàn độc vô cùng, giờ y nuôi dưỡng cá mập, ngày mai biết đâu lại nuôi mãnh hổ, hùng miêu trong thư viện cũng thành tinh, tụ tập hơn trăm con chiếm cứ Ngọc Sơn không chịu đi. Ha ha,đúng là kỳ quan Đại Đường.

Lý Nhị nhiều hứng thú nhìn cá mập đang giãy, coi như không nghe thấy lời Ngụy Chinh. Hắn không trách tội Vân Diệp vì hùng miêu là sủng vật của Hủy Tử, có điều không biết săn giết cá mập có gì đặc sắc.

- Cầm xoa tới cho trẫm, cho các ngươi xem trẫm giết ác sa này thế nào.

Lập tức có thị vệ đi tìm xoa, Lý Nhị một năm đều tới khu săn bắn hoàng gia ở Nam Sơn, luôn săn giết hổ báo, hôm nay thấy mãnh hổ biển rộng, làm sao có thể tụ thủ đứng nhìn.

Cái này không thể được, đầu cá mập này là để chữa bệnh, không cẩn thận sẽ phá hỏng can tạng, mắt Ngụy Chinh liền hết cứu, Tôn tiên sinh đã tìm được phương pháp, chỉ cần có thể chế ra một cái ống hút là có thể hút hết bạch sắc trong mắt Ngụy Chinh, rồi lấy dầu cá bổ sung vi ta min là được. Dù vừa rồi Ngụy Chinh vừa lên thuyền đã chê cười y, nhưng mắt của lão Vân Diệp nhất định phải trị.

- Bệ hạ, vạn lần không thể, con này dùng làm thuốc, Tôn tiên sinh đang chờ lấy can tạng, nên phải bắt sống.
Vân Diệp tìm một cây côn gỗ đẩy con cá mập về rãnh nước bên cạnh, giải thích với Lý Nhị đang cầm xoa.

- Ngươi muốn trẫm bắt sống? Chơi trẫm à, không thấy nó khỏe thế nào sao?

Lý Nhị bộ dáng khó hiểu nói, chỉ có thần kinh mới tay không bắt cá mập, không cẩn thận toi như chơi.

- Can tạng? Theo lão phu biết, can tạng cá mập chính là vật kịch độc, không biết Vân hầu định dùng chữa bệnh cho ai? Người mà khiến ngươi không tiếc tiền của mang cá mập sống trở về cũng chỉ có vài người, không biết là bệ hạ hay nương nương, hoặc là lão Trình, lão Ngưu, lão Tần, Uất Trì? Ngươi định độc chết ai?

Lý Nhị nghe vậy cau mày, dù gan cá có độc thật, thì Vân Diệp đã nói Tôn Tư Mạc muốn dùng làm thuốc, dù Vân Diệp mưu đồ bất lương, nhưng nhân phẩm của Tôn Tư Mạc ngươi nhất định phải tin tưởng, dùng kịch độc làm thuốc cũng không phải không có. Thạch tín, đoạn trường thảo chẳng phải cũng là một loại thuốc hay sao.

- Ngụy Chinh lời ấy không ổn, ngươi nói Vân Diệp xa xỉ thì đúng, nhưng nói y có tâm tư hại người thì trẫm không tin. Dù Vân Diệp xảo quyệt, hẹp hòi, tật xấu đầy thân, nhưng nói y hạ độc hại người nhất định không phải. Có điều trẫm cũng tò mò, Vân Diệp, can tạng này ngươi định dành cho ai?

Trong lúc nói, bọn thị vệ đã dựa theo phân phó của hắn đẩy cá vào rãnh nước.

- Bệ hạ, còn có thể là ai? Công dụng chủ yếu của can tạng cá mập là làm thanh tâm sáng mắt, người ăn sở dĩ trúng độc là do công dụng của nó quá mạnh, nhưng đối với người mắc trọng chứng về mắt thì lại là thuốc tốt nhất.

Vân Diệp không thể nói là do trúng độc vitamin nên đành nói vậy, nói xong vẫn còn thấy mình oan ức bèn nói tiếp:

- Về phần cho ai, chính là vị vừa giễu cợt, còn tố khổ, còn mưu đồ bất lương Ngụy đại phu. Mắt sắp mù mà bụng còn đầy tâm tư tiểu nhân, sớm biết vậy thần đã không phí sức.

Lý Nhị hết sức vui mừng nhìn Vân Diệp, lại nhìn cá mập, cuối cùng nhìn sang Ngụy Chinh còn đang run rẩy quai hàm, cảm thấy hôm nay trời thật đẹp, uất khí vì Ngụy Chinh mấy năm nay nháy mắt tiêu tan sạch sẽ, cuối cùng cũng có ngày thấy Ngụy Chinh bị người chỉ thẳng mặt mắng tiểu nhân, mà lão chỉ có thể cúi đầu chịu trận. Lý Nhị cười to một tiếng rồi đi xem nốt đám cua.

Phòng Huyền Linh oán trách Vân Diệp:

- Ngươi có cách tốt vậy sao không nói sớm, lão Ngụy khổ sở vì mắt hai năm, gần đây càng thêm nghiêm trọng, cáo bệnh cũng đã viết xong, chỉ chờ trở lại Trường An sẽ dâng lên bệ hạ. Ngươi còn nhỏ mà tâm tư cũng quá nặng, phải thấy lão Ngụy bêu xấu mới cam tâm.

- Oan quá, khi ở Lĩnh Nam ta cũng chỉ nghe quản gia nói mới biết, lúc đó trên biển thì nhớ tới can tạng cá mập chính là thuốc hay trị bệnh mắt, lúc đó mới lệnh gia tướng bắt một con, định đến Trường An sẽ mang tới nhà lão ngay, ai ngờ lão lấy cá mập gán tội cho ta.

Chương 1031: Lam Điền hầu công chính vô tư

Ngụy Chinh quả nhiên không hổ lão luyện quan trường, trong nháy mắt đã khôi phục bình thường, chắp tay thi lễ với Vân Diệp:

- Bất luận thế nào, Ngụy Chinh xin cảm ơn ý tốt của Vân hầu, chẳng qua lão phu muốn hỏi một câu, vì sao?

Vấn đề này chẳng những Ngụy Chinh muốn biết, Lý Nhị cũng muốn biết, đám đứng xung quanh cũng muốn biết, chỉ có Hứa Kính Tông vẫn phe phẩy chiết phiến, tựa hồ suy nghĩ.

- Tại sao? Có gì mà tại sao? Thế giới này cần lắm cái tại sao vậy sao? Ngươi là thần tử bệ hạ, ta cũng vậy, chúng ta làm thần một điện, dù bất đồng chính kiến, công kích lẫn nhau nhưng đó cũng là thường, ta chưa từng coi Ngụy Chinh ngươi là ác nhân, chỉ cho rằng ngươi là một người thông thái bảo thủ, có lẽ trong mắt ngươi ta cũng không tốt đẹp gì. Nhưng chính kiến là chính kiến, còn ngươi bị bệnh đến mức này, ta có năng lực, có cách chữa khỏi cho ngươi, chẳng lẽ phải khoanh tay đứng nhìn? Ân sư ta chưa bao giờ dạy ta thờ ơ, nương nương năm xưa cũng vậy. Ngụy Chinh, ngươi nghi ngờ nhân phẩm của ta thì cũng thôi, chẳng lẽ ngay cả giáo dục của ta ngươi cũng nghi ngờ sao?

Vân Diệp càng nói càng tức, giọng càng ngày càng lớn, nói xong câu cuối liền phất tay bỏ đi, tiếp tục hầu hoàng đế cướp bóc nhà mình.

Lý Nhị quay đầu nhìn Vân Diệp nói:

- Tạm được, không làm trẫm thất vọng, làm được như vậy, dù xa hoa chút cũng không ảnh hưởng tới nhân phẩm của ngươi. Cuối cùng cũng thấy ngươi có chút giáo dục, không tệ, không tệ, mấy năm tâm huyết của hoàng hậu không uổng, ít nhiều cũng được an ủi một chút.

Đỗ Như Hối góp vui:

- Lão Ngụy lần này té quả đau, tranh chấp thế này nhiều hơn nữa vẫn là phúc phận Đại Đường. Những năm này bệ hạ không ngừng dạy bảo quần thần hòa thuận, hôm nay đã có hoa tươi nở rộ, chúc mừng bệ hạ.

Trưởng Tôn Vô Kỵ cười lớn nói với Ngụy Chinh:

- Lão Ngụy, trông cá mập của lão cho tốt, Tôn tiên sinh đang bên Thanh Tước, mắt ngươi càng lúc càng nặng, kéo dài không tốt. Đến Nhạc Dương ngươi cứ tĩnh thất điều dưỡng, mời Tôn tiên sinh sớm ngày thi thuật.

Ngụy Chinh cũng cười lớn chỉ cá mập:

- Thanh danh một đời lão phu lại hủy trên người ngươi, quả là khó chịu, xem ra ngày sau muốn buộc tội Vân hầu phải cực kỳ thận trọng, phải không có chỗ sơ hở mới nói.

Trưởng Tôn cười vui vẻ kêu Vân Diệp tới vỗ tay y, nói: - Biết ngươi không phải người vô tình mà, trời ạ, chỉ cần không có tâm hại người liền là người tốt. Bổn cung dạy bảo ngươi đã nhiều năm mà ngươi vẫn chưa quên, như vậy thật tốt.

Lấy tiểu đao trong tay Trưởng Tôn đi cắt hoa chuối rồi đặt lại vào giỏ, những hoa này đã không thể kết thành quả, dù sao từ nhiệt đới sang á nhiệt đới ảnh hưởng vẫn rất lớn.

- Nương nương, chờ đến bữa tối đệ tử dùng hoa này xào cho nương nương một đĩa, đó mới là món ngon tuyệt phẩm, vượt xa tôm, cua. Không gạt nương nương, bệ hạ không ngừng tìm kiếm, nhưng lại bỏ qua thứ ngon nhất, đợi đến lúc bệ hạ thu thập xong hết, thầy trò chúng ta sẽ mang tiểu hỏa lô lên Thanh Tước, lúc dong thuyền Xích Bích, đệ tử sẽ nướng mời nương nương, bữa tối ăn thịt bầm là được rồi, nếu ăn nhiều sẽ khiến loạn vị.

Trưởng Tôn khẽ cười gật đầu, xoay người nói với hoàng đế:

- Bệ hạ, tối nay thiếp phải dẫn Thanh Tước và Vân Diệp dạ du Xích Bích, ngắm trăng hoài cổ, chẳng biết có được không?

Lý Nhị nhìn Vân Diệp, nói:

- Cũng tốt, các nàng tự tìm thú vui đi.

Hứa Kính Tông cảm giác mình là người thừa, khẽ đụng Vân Diệp, nói: - Ngón này cao, ba năm không về Trường An, giờ mới nửa đường đã như vậy, dù chưa thể tiêu tan hiềm khích lúc trước, nhưng sống an ổn thì không có vấn đề.

Ngươi giúp ta chút, có cơ hội nói với bệ hạ để ta lại về thư viện tiếp tục làm học giám (giám thị) đi, Trung thư thị lang không phải là chức ta có thể làm, suốt ngày phải cười ta bệnh mất, giờ có muốn khóc ta vẫn phải trưng bộ mặt vui vẻ ra.

Cuộc sống giờ khó khăn, thượng ti trực tiếp Phòng Huyền Linh không định gặp ta, lão đại Bùi gia phía sau luôn nhớ vị trí của ta, ta không cẩn thận viết sai một chữ liền bị Phòng Huyền Linh chửi mắng một trận, lão phu năm nay 43 cũng là người cần mặt mũi chứ, thượng ti lại không cho tí nào. Cả triều văn võ đều cho ta may mắn, là dựa vào nịnh bợ mà thượng vị, Trung thư thị lang sớm muộn cũng bị Bùi lão đại cướp đi, nếu ta bị chuyển làm Thứ sử thì thảm quá, mau nghĩ biện pháp, ta không muốn rời Trường An.

Thiên cổ đại âm nhân sống thê thảm thế này là điều Vân Diệp không nghĩ tới, một người da trơn như trạch lại không có địa vị gì trên triều đình của Lý Nhị. Bây giờ trên triều đình, cần nào là năng thần, cần nào là trực thần, không thì cũng phải là người biết làm thần. Giờ hoàng đế muốn tất cả phải quang minh chính đại, vì hắn không cần thiết dùng âm mưu quỷ kế, muốn làm gì thì trực tiếp hạ lệnh, lệnh không nghe đại quân liền tới.

Lý Nhị là một quân chủ rộng lượng, một mực rêu rao đối nội đạt được đạo Khổng Mạnh, đối với Châu thi ràng buộc thi hành vương đạo, đối ngoại quốc thi hành bá đạo, dựa theo hiểu biết của Hứa Kính Tông, cái gọi là đạo Khổng Mạnh cùa Lý Nhị chính là khuyên trước, khuyên không nghe liền có đại quân tới tận cửa. Cái gọi là vương đạo chính là quân tới phía trước ngươi phải chào mừng, nhưng bá đạo ở chỗ đại quân muốn lúc nào tới thì tới, chém đầu xong rồi mới xét xem có đúng hay không.

Triều đình như vậy căn bản không có đất cho Hứa Kính Tông sống, khi tỉnh lại sau cơn sung sướng được thăng quan, hắn hoảng sợ phát hiện xung quanh con hồ ly hắn không phải là chó săn thì cũng là sài lang, hắn là dị loại khó giữ mạng, giờ chỉ muốn về lại thư viện làm hồ ly khoái hoạt, cuộn đuôi tiếp tục ngủ, nói không chừng khi tỉnh lại lại thấy một con cửu vĩ hồ ly đang ngồi trên bảo tọa, lúc đó mới là thiên hạ của hồ ly.

Hứa Kính Tông rất đáng thương, con cửu vĩ hồ ly kia không đi cướp ngôi hoàng đế mà lại địa vị tối cao của Ngọc Sơn thư viện. Cũng không biết có thể đấu thắng con cửu vĩ hồ ly đó không? Có lẽ là không, vì sư phụ đã giao thư viện cho cửu vĩ hồ ly nàng, mà không định giao cho Hứa Kính Tông hắn.

Hoàng đế cướp bóc Vân gia xong liền dẫn theo lâu la rời đi, Trưởng Tôn cùng Hứa Kính Tông lưu lại, mắt thấy Vân Diệp từ trong đất bới ra rất nhiều thứ đen đen cẩn thận bỏ vào giỏ, lại từ bên cạnh thùng gỗ vớt ra rất nhiều cá nhỏ, nói với Trưởng Tôn:

- Nương nương, đây mới là mỹ vị vô thượng, các thứ còn lại không tính là gì.

Dùng Đại Đế đi Xích Bích hoài cổ cũng chỉ có Lý Nhị làm được. Trưởng Tôn thì thích thú xem Vân Diệp chuẩn bị, Lý Thái quen việc đem cánh gà gói kỹ vào lá sen rồi bỏ giỏ trúc, Vân Diệp thì đang phết mỡ lên bắp.

Chuyện như vậy nhất định phải làm mới hay, Tân Nguyệt tự mình lấy que trúc chọc rau cải, Trưởng Tôn thấy Tân Nguyệt còn chọc cả ớt và rau hẹ thì định hỏi lại thôi, học theo Tân Nguyệt cũng lấy que trúc chọc nấm.

- Loại chuyện này giao cho người làm là được, sao phải tự làm?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau