ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1021 - Chương 1025

Chương 1022: Củi đun đắt giá

Ngũ nha đại hạm vừa tránh khỏi tên cảnh báo của Đại Đế, thì đã bị bốn mũi tên cực lớn bắn trúng, tiếng nổ liên tiếp, lầu các phía trên Ngũ nha đại hạm đổ nát hoàn toàn. Cột buồm gãy, đổ vào sông làm dậy bọt trắng xóa, vô số thân ảnh bị hất tung lên rồi rơi xuống dòng Trường Giang.

Trong cơn giận dữ của Lý Hiếu Cung, Ngũ nha đại hạm bị một khối cự thạch làm nghiêng sang một bên, Đại Đế vô thanh vô tức lướt như bay tới, chàng giác đỏ sậm hung hăng đâm vào mạn sườn Ngũ nha đại hạm, đẩy nó lật úp rồi từ từ chìm xuống Trường Giang. Thuyền lớn chìm tạo thành xoáy nước lớn, khiến rất nhiều thủy thủ bị hút vào.

Trên Đại Đế không có tiếng hoan hô, không có tiếng sợ hãi, thậm chí một chút dao động tâm tình cũng không, yên lặng quay lại nơi xuất phát. Lúc này Đại Đế không hạ neo, giương nửa buồm tuần tra trên sông, ra tín hiệu cho các thuyền khác không được đến gần.

Lý Nhị là một người rất rõ ràng, hắn cho rằng hoàng đế hiệu lệnh thiên hạ, quần thần chăm lo tứ phương, nông dân trồng trọt, thương nhân buôn bán, công tượng chế tác, chỉ cần làm tốt bổn phận của mình ắt tứ hải bình an.

Nếu trên [Điển cáo] đã nói không được xúc phạm đến thuyền của hoàng đế, vậy tất cả cứ tuân thủ là được. Dù mệnh lệnh có tạo thành thương vong, thì cũng phải có người nhận trách nhiệm. Cũng may Lý Nhị không có tật trốn tránh trách nhiệm, nhưng chỉ là phạt bế quan tĩnh thất ăn chay ba ngày thì tính gì nghiêm phạt?

Trên sàn thuyền hơn xếp hơn trăm thi thể, chỉ với hậu táng, tuyên công là có thể bù đắp sao? Sắc mặt Ngụy Trưng xám xịt, ánh mắt cũng khó chịu, dáo dác nhìn qua lại, vài lần muốn nói đều bị Trử Toại Lương ngăn trở. Diêm Lập Đức thì bất tỉnh nhân sự, Phòng Huyền Linh cũng lộ vẻ sầu thảm, chỉ có Trường Tôn Vô Kỵ tay chắp sau lưng nghiêm túc nhìn Đại Đế đối diện tuần tra tới lui không nói lời nào.

Trên thuyền 530 người, cứu được chỉ có 309 người, còn hơn trăm người mất tích, giáo úy cũng trong số đó, hạ du Trường Giang sẽ xuất hiện không ít xác chết trôi.

- Bệ hạ, Đại Đế chính là lợi khí vô song không nên trao vào tay người khác. Thỉnh bệ hạ chọn trong tôn thất người có năng lực làm thuyền trưởng, biến Đại Đế thành hành cung. Hạm thuyền của thủy sư Liêu Đông thì từ các thủy sư khác điều về bù lại.

Trương Lượng nghe Trường Tôn Vô Kỵ nói xong thì lạnh nửa lòng, không thể ngờ cự hạm này lại chỉ thành vật trang trí, phải chịu kiếp đời neo nước cạn không được ra khơi.

- Bệ hạ, cựu thần tán thành, thế nhân chỉ thấy Đại Đế cường hãn, nhưng không thấy quy tắc nó đại biểu. Ngũ nha đại hạm đã là thủy thượng vô song, hôm nay trước mặt Đại Đế lại như trẻ nít không chút sức đánh trả. Thủy sư Cao Ly đã bị Vân hầu vây ở Nam Hải, nếu muốn diệt chỉ cần thủy sư Lĩnh Nam dốc hết lực lượng là được. Hai đại hạm Thanh Tước, Công Chúa tung hoành trên biển như chỗ không người, Thái Tử hiệu mệnh danh Thừa Càn hiện cũng vô địch Đông Hải, người Cao Ly đã không thể rời khỏi bến, lực lượng trên biển vậy là đủ rồi.

Đại Đế ra uy là được, không cần phải xuất động, chỉ phí công quỹ mà thôi. Phí tổn Đại Đế hơn 20 vạn mai ngân tệ, nếu như bị lật tất sẽ ảnh hưởng lớn đến số mệnh Đại Đường, cần phải cẩn trọng.

Giọng Phòng Huyền Linh vang lên, dường như đang thấy cảnh Đại Đế vùng vẫy sự sống trong sóng biển.
- Giao long không về biển rộng, khốn ở ao tù thì gọi gì là giao long?

Đỗ Như Hối là Binh bộ Thượng thư, đương nhiên ra mặt cho quân đội. Thực lực quân đội càng hùng hậu, thẻ bài trong tay lão càng chắc, cho nên dứt khoát không đồng ý với lập luận của Phòng Huyền Linh.

- Bây giờ nói còn sớm, theo trẫm lên thuyền xem đã. Đoạn Hồng, cầm lệnh bài của ta lệnh Đại Đế thả neo, giải trừ vũ trang.

Đoạn Hồng kính cẩn nhận lấy kim bài, ngồi thuyền nhỏ đi về Đại Đế.

Đoạn Hồng lên Đại Đế một lúc, chỉ thấy Đại Đế nhanh chóng hạ buồm, thân thuyền chấn động, hai mỏ neo lớn rơi xuống nước, lộ ra bát ngưu nỗ trên khoang, các cửa sổ trên mạn thuyền cũng đóng lại hết. Đoàn long kỳ tượng trưng hoàng đế nghỉ ngơi từ từ được kéo lên thay cho Ngũ trảo kim long chiến kỳ. Lý Nhị nhìn qua kính viễn vọng thấy nhiều đội giáp sĩ đi tới boong tàu, thay áo giáp bằng hắc y, khôi giáp, đao thương được cất vào rương nhỏ, sau đó có người phụ trách đẩy vào khoang thuyền.

Khi tất cả hoàn tất, trên Đại Đế vang lên Ngũ phượng triều dương khúc, đây là nhạc khúc nghênh tiếp hoàng đế. Lý Nhị đợi lâu nhưng không có vẻ gì khó chịu, trái lại còn rất tán thưởng những lễ nghi phiền phức này.

Vân Diệp không định lên cùng hoàng đế, nơi đó là địa bàn của Địch Nhân Kiệt, thanh niên này cần một xuất phát điểm cao, dùng Đại Đế làm bàn đạp cho hắn thế nào cũng rất đáng giá. Bồi hoàng đế không bằng đi ăn vải với nhi tử, Đại Đế cứ vứt cho Địch Nhân Kiệt là được. Để cho thế nhân biết 20 vạn mai ngân tệ đáng giá thế nào, huống chi còn là tiền quốc khố. Về phần Lý Nhị có chẻ Đại Đế làm củi cũng chẳng quan hệ tới Vân Diệp. Phòng Huyền Linh nói không sai, Đại Đế quả thực vô cùng cường đại, giao cho ai hoàng đế cũng không yên tâm. Đại Đế còn có tác dụng tuyên truyền, nói cho thế nhân hóa ra vũ khí có thể cường đại đến mức như vậy. Mộng tưởng điều khiển Đại Đế rong ruổi tứ hải của Trương Lượng chắc chắn không thành, lão không thể ngờ khi Vân Diệp kiến tạo Đại Đế đã có lòng hào phóng không giữ cho y, lão biết ai có thứ này cũng không nỡ rời tay. Nếu như Lý Nhị không thể tự mình khống chế, vậy vận mệnh duy nhất của nó chính là làm củi đốt.

Đây là thứ đồ chơi đắt giá, đến nỗi ai cũng khkoong nỡ lãng phí. Sự xuất hiện của nó khiến cho danh tiếng Ngọc Sơn thư viện càng thêm vang dội. Sau này dù thư viện có xuất hiện thứ gì kinh khủng hơn, thì thế nhân cũng không kinh ngạc hơn nữa, bởi đã có thể có Đại Đế, có cái khác cũng là chuyện thường.

Đợi lúc máy hơi nước xuất hiện, mọi người sẽ ngạc nhiên nhận ra, trước mặt chiến hạm bọc thép, Đại Đế chẳng qua chỉ là một đống gỗ chắp lại với nhau mà thôi, chẳng có gì khác lạ.

Vân Diệp dùng Đại Đế làm lý do, ra sức đề cử đệ tử Địch Nhân Kiệt của mình, nói Địch Nhân Kiệt mới là Đốc tạo quan của chiến hạm này, bệ hạ và chư vị thượng quan có điều gì muốn hỏi thì cứ hỏi hắn là được.

- Hừm, hừm, cũng không tệ. Rốt cuộc biết cử hiền vì nước, tuy rằng là đệ tử của mình nhưng bản lĩnh Nhân Kiệt trẫm sớm nghe qua. Ngươi dẫn hắn vào quan lộ cũng không tệ. Cũng tốt, cho ngươi như ý một lần.

Địch Nhân Kiệt luôn miệng không dám, thế nhưng bộ dạng tràn đầy lòng tin không thể gạt được những lão hồ ly này.

Trưởng Tôn cũng không đi, nói đây là lần đầu tiên bệ hạ lên Đại Đế, thuộc về đại điển, phụ nữ không tiện theo. Đợi đến khi bệ hạ quen thuộc rồi lên cũng chưa muộn.

Lão Trình, lão Ngưu, Tần Quỳnh cũng không lên, cho rằng mình là hãn tướng đại địa, lên thuyền sẽ váng đầu. Nhưng Lý Thái thì chạy không thoát, phải cùng phụ thân lên thuyền, thuận tiện còn thuật lại chuyện lạ Nam Dương cho cha hắn.

Ngũ nha đại hạm chậm rãi đến gần Đại Đế, Ngự lâm quân lên thuyền, Đoạn Hồng đỡ Lý Nhị qua ván, Địch Nhân Kiệt theo sát phía sau, bắt đầu từ mạn thuyền giải thích mọi thứ cho hoàng đế.

- Đi thôi, đến Công Chúa, Bổn cung xem xem ngươi tính toán cái gì.

Trưởng Tôn kỳ quái liếc Vân Diệp, rồi kéo Vân Thọ đi lên chiến thuyền, lệnh thủy thủ nhổ neo đến Công Chúa.

Chương 1023: Nộ hỏa của Trưởng Tôn (1)

- Đi thôi tiểu tử thối, trốn không thoát đâu, người sáng suốt ai mà không nhìn ra, bệ hạ lúc này có khổ khó nói. Bệ hạ cho ngươi chế tạo chiến hạm xưa nay chưa từng có, ngươi làm ra một con quái vật như thế, bảo bệ hạ phải xử lý sao? Giao cho ai mới yên tâm? Đại chiến hạm như vậy có thể ở hải ngoại khai quốc, nếu như đại tướng giữ thuyền nổi dã tâm, ai có thể thu phục? Nương nương đây là giúp bệ hạ hỏi ngươi, bọn lão phu tới giúp ngươi.

Trình Giảo Kim đẩy Vân Diệp lên chiến thuyền, chẳng bao lâu đã tới cạnh Công Chúa. Mấy nữ thị vệ đỡ Trưởng Tôn lên thuyền, toàn gia Vân Diệp ra bái kiến.

Trưởng Tôn đỡ tay lão nãi nãi nói:

- Ba năm không gặp, lão phu nhân càng thêm khỏe mạnh, thực là chuyện tốt. tôn nhi cũng không chịu kém, chắt trai người nào người nấy thông tuệ, thật khiến người ước ao.

Lão nãi nãi luôn miệng nói nhờ phúc khí hoàng gia Vân gia mới có ngày này, tự nhiên phải giáo dục tử tôn trung tâm ái quốc, báo ân hoàng đế, không dám chậm trễ chút nào.

Trưởng Tôn lại nói với Tân Nguyệt mấy câu, thấy Tiểu Nha quỳ phía sau thì mệnh nàng đứng dậy, nâng cằm nàng nói:

- Vừa nhìn đã thấy là một hài tử thông minh, Hữu nhi lấy được ngươi coi như ông trời tác hợp, sau khi gả rồi nhất định phải dạy chồng nuôi con không được phụ lòng bệ hạ.

Tân Nguyệt vừa kinh vừa sợ, nhất là khi nghe bốn chữ dạy chồng nuôi con thì lo Tiểu Nha sẽ tức giận, khó khăn lắm mới nghe Tiểu Nha nói sáu chữ: "Cẩn tuân mệnh, không dám cãi", lúc này mới yên lòng.

Trưởng Tôn lại nâng cằm Tiểu Vũ, nhìn kỹ rồi thở dài:

- Sư phụ ngươi luôn thiên vị ngươi, khuê nữ tốt như vậy lại vô duyên với hoàng gia. Có điều nữ tử thông minh thường không tốt, sư phụ ngươi khổ tâm an bài đại tràng diện cho Địch Nhân Kiệt, chính là muốn đề cử hắn cho bệ hạ. Bổn cung biết tài học của ngươi thậm chí còn hơn Địch Nhân Kiệt, chẳng qua Đại Đường không có tiền lệ nữ tử làm quan, cùng lắm là làm nữ quan trong cung, ngươi có bằng lòng hay không?

Tiểu Vũ tự nhiên gỡ ngón tay Trưởng Tôn, cúi đầu nói:

- Nữ tử vô tài mới có phúc, sư phụ khổ tâm giáo dục Vũ Mị nhiều năm chính là không muốn Vũ Mị rơi vào vòng quyền lực, hiện tại gả Vũ Mị cho Địch thị, chính là muốn suốt đời Vũ Mị an lành vui vẻ. Có thể làm môn hạ sư phụ mới chính là phúc khí lớn nhất của Vũ Mị.

Trưởng Tôn gật đầu nói:

- Cũng là, nữ quan ngươi không để vào mắt, nói cho bổn cung chút, ý ngươi thế nào? Hôm nay bổn cung sẽ đáp ứng ngươi một điều kiện.

Tiểu Vũ ngẩng đầu nhìn Trưởng Tôn nói:

- Gia sư đã chấp thuận Vũ Mị xuất sư, tiểu nữ tự thấy 10 năm theo sư phụ không hề uổng, nếu như Vũ Mị có thể vào Ngọc Sơn thư viện dạy học, tất sẽ vui mừng vô hạn.

Ánh mắt Trưởng Tôn nheo lại:

- Nữ tử thư viện?
Tiểu Vũ kiên quyết hồi đáp:

- Không, Ngọc Sơn thư viện, Vũ Mị nguyện mặc thanh y, dạy thiên hạ sĩ tử.

- Ngươi sư xuất danh môn, bổn cung không nghi ngờ tài học của ngươi, chỉ lo tâm chí của ngươi, người làm thầy tâm sáng tựa nguyệt, vì sao giữa đôi lông mày ngươi lại ẩn hiện mây đen không tan?

- Tiểu nữ đang lo cho Đại Đế, trước đây gia sư mệnh Địch Nhân Kiệt và tiểu nữ trang bị tất cả vũ khí tối tân của thư viện cho Đại Đế, tiểu nữ liền biết số phận của nó tất không tốt. Cổ nhân thường nói mâu thuẫn, kỳ thực là một công một thủ, hai thứ này thiếu một thứ cũng không được. Sư phụ mệnh Địch Nhân Kiệt và tiểu nữ làm ra mâu sắc nhất thế gian, nhưng với thuẫn lại chẳng đế ý tới, trên đời sao có đế vương chỉ công không thủ?

Hiện giờ nhìn lợi khí mạnh nhất thế gian không được cùng danh tướng rong ruổi, phải chịu nhục trong ao tù nước đọng, tiểu nữ không khỏi sinh lòng bi ai. Giao long không thể vùng vẫy trong biển rộng, cũng nên trở mình ở Giang, Hà. Tiểu nữ vừa nghĩ Đế Vương hiệu sắp phải sống nốt quãng đời còn lại ở vũng Khúc Giang thì lòng đau như cắt. Dù gì nó cũng là tâm huyết nhiều năm của thư viện.

Trưởng Tôn kéo tay Tiểu Vũ hỏi nhỏ:

- Lẽ nào ngươi cho rằng Đại Đế nên rong ruổi biển khơi?

- Không thể nào, Đại Đế chỉ có thể kéo hơi tàn ở Khúc Giang, nếu như thủy đạo có chuyện phải lập tức phá hủy, không thể để lọt vào tay người khác. Tiểu nữ trước còn có ý, nhưng sau khi chứng kiến nó giao phong cùng Công Chúa và Thanh Tước, liền cho rằng nó không thể tồn tại ở thời đại này, lại càng không nên xuất hiện với hình thái vô địch. Lúc này nếu bệ hạ còn là Tần vương chinh phạt thiên hạ, tự nhiên có thể khống chế, thế nhưng hiện tại thanh bình, bệ hạ cũng không lĩnh binh, trọng khí quốc gia há có thể để người giữ lấy?

- Đáng thương, còn nhỏ mà đã biết quan tâm quốc gia đại sự, còn có thể tìm được biện pháp tốt nhất, cũng không biết sư phụ ngươi dạy ngươi thế nào. Đáng tiếc, đáng tiếc sinh thân nữ nhi, nếu là nam tử nhất định sẽ là danh thần Đại Đường ta.

Trưởng Tôn vỗ má Tiểu Vũ, lấy xuống một cái trâm cài lên đầu Tiểu Vũ, nói:

- Lòng ngươi đã ở Ngọc Sơn thư viện, vậy bổn cung liền thành toàn cho ngươi. Mặc thanh y, giáo hóa sĩ tử thiên hạ, hùng tâm như vậy nam nhi cũng ít người có. Sau khi hồi kinh cáo thân của ngươi sẽ tới, trước có Hi Mạt Đế Á, giờ có Vũ Mị cũng không có gì lạ. Chí khí Đại Đường tựa biển rộng, đủ cho các ngươi tung hoành. Tiểu Vũ cảm tạ Trưởng Tôn, theo Tiểu Nha về khoang, chỉ còn Tân Nguyệt ở bên hầu hạ Trưởng Tôn. Ba người Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt và Tần Quỳnh đang túm lại một chỗ bàn bạc với Vân Diệp, thỉnh thoảng có tiếng cười truyền ra.

- Nói cái gì đó, nói to một chút cho ta vui với.

Trưởng Tôn uống hớp trà, thấy bốn người xì xầm thì mở miệng hỏi.

- Nương nương, Vân Diệp nói y mang từ phương nam vài cái cây nhỏ, muốn mời chúng ta đi xem. Cựu thần đang đoán xem mấy cây đó có gì đáng xem, đàn mộc quan tài của lão Trình cũng cần chú ý một chút.

Nghe lão Trình nói xong, Tân Nguyệt bèn nói nhỏ vào tai Trưởng Tôn, Trưởng Tôn kinh ngạc hỏi lại:

- Quả thực như vậy?

- Đúng là như vậy, nếu không Thọ nhi ba năm không gặp phụ mẫu sao chẳng thèm quan tâm phụ mẫu?

Tân Nguyệt che miệng cười khẽ, nói cho Vân Thọ cười híp cả mắt.

- Có thể mang cây ăn quả tới đây thật là ngạc nhiên, bổn cung cũng muốn đại khai nhãn giới. Lần trước nếu không phải Tiểu Thọ cho ta hai trái vải ăn, ta còn không biết mùi vị của quả ngon Lĩnh Nam.

Tân Nguyệt nhẹ đỡ Trưởng Tôn ra sau khoang, Trình Giảo Kim giật mình hỏi Vân Diệp:

- Chẳng lẽ ngươi mang cả cây lẫn quả vải đến đây?

- Đương nhiên, còn cả chuối, hôm qua tiểu tử thấy vài buồng đã chín, giờ có thể ăn, mùi vệ không tệ.

Vân Diệp cười.

Lão Ngưu nghĩ một chút rồi nói với Vân Diệp:

- Ngươi không phải là người thích xa hoa, sao hiện tại còn làm chuyện thạch sùng? Làm vậy tất khiến người ghen ghét, quá bất cẩn rồi.

- Bá bá quá lo lắng, túng thiếu mà làm thế này mới không hợp. Đại Đường hiện đang lo chuyện phát triển không cân bằng. Quan Trung, Thục trung lương thực nhiều ăn không hết, thế nhưng Lũng Trung, Hà Bắc, Sơn Đông, Hoài Nam vẫn ăn không no, nơi xa xôi vẫn đói nghèo như cũ. Ngay đến Nhạc Châu dựa vào Vân Mộng Trạch cũng mới khởi sắc, cho nên chính sách triều đình cần phải đa nguyên hóa mới được. Địa phương giàu có phải khuyến khích dùng tiền, nơi khó khăn phải tiết kiệm, nơi trung bình cần khuyến khích sản xuất. Tiểu tử muốn Trường An, Lạc Dương tạo thành một làn gió xa hoa, tất cả mọi người đều mang tiền cất giấu tới đô thị, tránh thành tiền hoang phí, bất lợi cho người nghèo làm giàu.

Chương 1024: Nộ hỏa của Trưởng Tôn (2)

Tần Quỳnh gật đầu nói:

- Không riêng rẽ cũng không đồng đều sớm đã thành đạo lý. Mấy nhà chúng ta giờ hẳn là lúc tiêu tiền, tiền không ra dễ mang họa cho nhà. Có điều Tiểu Diệp, trước hết ngươi phải thuyết phục nương nương, đệ nhất phú Đại Đường chính là nương nương, chỉ cần trong cung bắt đầu khởi công xây dựng đình đài lầu các, chúng ta liền học theo là được.

Trưởng Tôn ra phía sau, bị tình cảnh trước mắt làm suýt ngã. Khắp nơi đều là chuối, từng chiếc lá to che khắp khoang thuyền, tới gần khoang thuyền thấy có một thùng gỗ chu vi một trượng, cao chừng 5 xích, phía trên có một cây vải kết đầy quả, một tiểu hài mập mạp đang ngồi trên chạc cây bóc vải ăn, một tiêu cô nương phía dưới ngửa mặt xin ca ca bỏ xuống thêm cho nàng mấy quả.

Tân Nguyệt mỉm cười bảo đám thị nữ lấy dao nhỏ thành thục cắt chuối. Tai nghe mấy nữ thị vệ ríu rít nói cười, Trưởng Tôn cũng cảm thấy hăng hái, được Tân Nguyệt chỉ cũng cắt xuống một đống chuối. Tân Nguyệt bóc cho Trưởng Tôn một quả, Trưởng Tôn cắn xong cười nói:

- Thì ra giàu sang là thế này, mấy năm nay bổn cung làm hoàng hậu thực phí công, mặc không dám mặc, đồ ngon không dám ăn. Phu quân ngươi cho ngươi ăn thịt cá, bổn cung chỉ được ăn nửa chén, thực sự là mất mặt.

- Nương nương, Vân gia cũng không hẳn xa hoa, phu quân thiếp tuy thích ăn ngon, nhưng chỉ ăn mì là chủ yếu. Y thường nói ngũ cốc có vị của ngũ cốc, ông trời ban ngũ cốc cho chúng ta, nói lên ngũ cốc là thứ thích hợp nhất. Y không thích thịt cá lắm, còn không quên những món ăn vặt.

Có điều thiếp nghe phu quân nói, phú Trường An hiện tại đều là thần giữ của, không dùng tiền sao được. Tiền trong tiền trang có hạn, một số người mang tiền vào tiền trang, như vậy đúng, nhưng nhiều người chỉ thích mang tiền giấu đi, ngươi giấu 1, ta giấu 10, bạc triều đình luyện ra không đủ dùng. Đáng hận nhất là một số người tuy giấu tiền, nhưng lại mang tiền ra ngoại quốc giao dịch.

Thiếp không hiểu vì sao làm bại gia tử lại ích nước lợi dân, thế nhưng nếu phu quân đã nói vậy, tất nhiên là có đạo lý.

- Tân Nguyệt, ngươi tuy thông minh, nhưng cạnh ngươi lại toàn yêu quái. Phu quân ngươi là một, Địch Nhân Kiệt kia là một, Vũ Mị cũng vậy, rồi sau này tiểu mập mạp trên cây cũng thành yêu quái. Ngươi xem xem, tiểu khuê nữ đang ôm đầy vải vẫn gọi ca ca ném thêm, còn hai đứa nhỏ 4 tuổi, phỏng chừng tương lai cũng không vừa.

Ở hoàn cảnh như vậy thật khổ cho ngươi, ngươi cho rằng phu quân ngươi trong lúc vô ý nói cho ngươi? Chẳng qua y muốn mượn ngươi thăm dò chủ ý thối tha của y, nếu thành thì y anh minh, nếu không cũng chỉ là chuyện khuê phòng của thê tử y, mọi người cười xòa là xong, ai cũng không coi là thật.

Tân Nguyệt che miệng cười nói:

- Thiếp ngu dốt, phu quân nói thế nào làm thế đó, thiếp là thê tử của y, việc này cũng là phải.

Trưởng Tôn tống nốt miếng chuối vào miệng, tức giận nói: - Để ta hỏi xem y giấu cái gì, Trường An, Ngọc Sơn, Lĩnh Nam, Nhạc Châu, nhất là sa đảo ở Trường Giang khẩu kia, lừa hết người thiên hạ, đến giờ còn kêu khổ thấu trời. Lời của y phải cẩn thận nhận rõ, cái gì nghe được, cái gì không. Nghe được ắt thành lời vàng ngọc, không được sẽ biến thành độc bọc đường. Tựa như lần này dám dùng 20 vạn ngân tệ công quỹ làm ra thứ phế vật, không có chút tác dụng nào, còn khiến bệ hạ nhọc lòng xử lý.

Nghe Trưởng Tôn nghiến răng nói xong, Tân Nguyệt mặt trắng bệch vội phân bua:

- Không phải, không phải, nương nương. Uy phong của Đại Đế thiếp đã tận mắt nhìn thấy, tuy thiếp không hiểu trận, thế nhưng Công Chúa và Thanh Tước cũng không đánh lại Đại Đế. Còn có lâu thuyền xinh đẹp, thoáng cái đã bị Đại Đế đụng chìm, đại thuyền lợi hại như vậy, sao có thể thành phế vật?

Trưởng Tôn từ vạt áo Vân Mộ lấy vải ra vừa bóc vừa rên:

- Ngươi thì biết cái gì? Chính vì lợi hại nên mới vô dụng. Nếu như Thanh Tước, Công Chúa có thể đánh bại nó thì còn đỡ. Phu quân ngươi lại theo [Điển cáo] lập cấm lệnh, còn lấy kỳ hiệu của Ngũ lễ Tư Mã khiến bệ hạ phải phái trung quan lên thuyền, khiến mọi người không còn gì để nói. Chiến hạm to như vậy ngoại trừ bệ hạ ai có thể hiệu lệnh? Ai dám hiệu lệnh? Phái ra ngoài thì nhọc lòng, bệ hạ là hoàng đế, cần phải ở Vạn Dân cung cai quản quốc gia, đâu rảnh rỗi ngồi thuyền chạy lăng xăng? Còn dám bảo không phải phế vật? 20 vạn ngân tệ cứ vậy ném vào nước, tức chết ta thôi.

Trưởng Tôn khi ở Vân gia chẳng hề cố kỵ, tuy rất tức giận nhưng cũng không chịu nổi đám Vân Mộ, Vân Thọ. Hai đứa cứ liên tục bóc vải nhét mồm nàng, chỉ thoáng chốc vỏ vải đã chất thành đống.

Trưởng Tôn ăn no xong lấy khăn tay lau miệng, lòng vẫn còn bực kéo Vân Thọ từ thùng gỗ kéo xuống, vỗ vào mông nó hai cái, rồi thở phì phò bê theo rổ vải cùng cả giỏ chuối đi xem Đại Đế.
- Ngài xem hoàng gia thật khó chiều, bệ hạ giờ đã quên những lời nói ngày trước ở Đông Hải. Ngày đó bệ hạ nói Đại Đế một là phải lớn, hai là phải mạnh, ba là phải xa hoa. Giờ Đại Đế có khác nào yêu cầu? Thế mà lại thành lỗi của tiểu chất.

Vân Diệp, Tần Quỳnh, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt nhìn Trưởng Tôn đi về phía Công Chúa, không khỏi cảm khái một phen.

- Được rồi, ở đây không có người ngoài, nói xem một chút, Đại Đế giờ đã thành trò cười của bệ hạ, lão phu không tin lúc ngươi làm nó lại không nghĩ tới điểm này.

Trình Giảo Kim chưa từng ăn chuối, lão với tay hái một quả, nhìn qua rồi không thèm lột vỏ nhét vào mồm luôn, vừa cắn một miếng đã trợn mắt nhìn Vân Diệp.

Vân Diệp thở dài, hái vài quả bóc vỏ rồi đưa cho ba vị lão soái ăn, thấy ba người thỏa mãn mới nói:

- Uy hiếp, một quốc gia phải có lực uy hiếp, mà lực đó phải nhìn thấy được. Cự hạm trước giờ vẫn là biểu trưng sức mạnh quốc gia, chỉ cần Đại Đế còn tồn tại một ngày, lân quốc trên biển tất không dám manh động, dù làm thuyền hoa ở vũng Khúc Giang cũng vẫn là một lực lượng thật sự.

Qua vài năm nữa, mấy bá bá cũng sẽ trở thành lực uy hiếp của Đại Đường, dù không lĩnh quân nhưng uy danh sớm lan khắp vực ngoại. Sống lâu một năm, Đại Đường lại có thêm lực uy hiếp. Cho nên mọi người phải chú ý sức khỏe, mấy năm này Tần bá bá thân thể không những yếu đi mà càng thêm khỏe mạnh, tinh thần dồi dào, thật đúng là phúc khí cho hậu bối.

Lão Tần nghe vậy nhún lên thùng gỗ, tự tay hái vải vứt cho lão Trình, lão Ngưu, cũng tự bóc cho mình ăn rồi cao hứng nói:

- Mấy năm này nốc thuốc còn nhiều hơn ăn cơm, không ngờ thân thể lại khỏe thêm. Tần gia khác với Trình gia, Ngưu gia, lũ tử tôn không chịu phấn đấu, có mắng cũng như không khiến ta đành chịu, đành phải tự mình làm lấy, chỉ mong bọn chúng có thể giữ được nhà mà sống thêm vài năm.

Xử Mặc giờ đã là tướng quân, Xử Lượng làm môn hạ Nguyên Chương tiên sinh tiền đồ rộng mở, hài tử Kiến Hổ tuy rằng chân có tật, nhưng giờ cũng là Thứ sử Đài Châu, thanh danh chính tích đều tốt, chỉ cần tôi luyện 2 năm nữa là có thể hồi kinh nhậm chức. Còn Hoài Ngọc thiên tính nhu nhược, chẳng có điểm gì giống con nhà tướng môn. Chịu vậy, ta vẫn chưa dám chết.

- Nói chuyện xui xẻo làm gì. Tiểu Diệp, Xử Mặc, Kiến Hổ sẽ không bỏ mặc Hoài Ngọc, đều là huynh đệ sinh tử, bọn chúng có cái ăn Tần gia sẽ không chết đói. Tính nết nào cũng là tính nết, cứ thoải mái sống là được.

Mỗi lần nói với lão Tần chuyện này, Trình Giảo Kim lại thấy bực, lão huynh đệ mới sống thoải mái được mấy năm, cứ nói chuyện chết là thế nào.

Chương 1025: Ngụy Trưng không chết được

Ngưu Tiến Đạt cười lớn rồi chạy ra xem chuối với vải, khi tới trước ống cá mập thì giật nẩy, chỉ vào cái ống to lớn hỏi:

- Làm cách nào mang thứ của nợ này về? Lại còn to như vậy, đi mấy ngàn dặm sao nó vẫn còn hoạt bát thế này?

- Ngưu bá bá bá bá ít khi đi biển nên không rõ tập tính của cá mập, chỉ cần dừng lại nó sẽ mất mạng, nếu không di chuyển nó sẽ chết toi, cho nên phải tạo thành hình ống để nó không ngừng di chuyển, mới có thể sống đến bây giờ.

- Cá mà cũng chết đuối? Buồn cười vậy sao? Tiểu Diệp, ngươi mất công mang cái của nợ này về làm gì vậy?

Lão Trình, lão Tần cũng xúm lại xem.

Vân Diệp cười nói:

- Vi cá là để hiếu kính ba vị bá bá, về phần gan cá thì tặng cho Ngụy Trưng Ngụy lão đầu. Vi cá là thứ vô cùng bổ dưỡng, còn gan là thứ kịch độc, ăn khoảng hai miếng sẽ thăng thiên.

Tần Quỳnh kinh hãi:

- Không được đâu, tuy Ngụy Trưng bất đồng chính kiến nhưng chưa từng oán hận ngươi. Hắn nhiều lần công kích ngươi trên triều, nhưng lúc khác lại khen ngươi không dứt. Hơn nữa dù công kích ngươi thế nào cũng chưa từng muốn đẩy ngươi vào chỗ chết. Hắn chỉ muốn ngươi thành thật ở Ngọc Sơn dạy học, hắn tuyệt không phải là người đại ác.

Không riêng lão Tần giật mình, lão Trình, lão Ngưu cũng luôn miệng phản đối, độc sát đại thần vì bất kì lí do gì hoàng đế cũng sẽ không tha thứ, chính là đại tội diệt môn, triều đình cũng không ai nói đỡ cho ngươi, vì việc này vượt quá giới hạn của huân quý.

Vân Diệp nhìn cá mập nói:

- Gan cá đúng là vật kịch độc, nhưng bào chế đúng cách sẽ là hảo dược sáng mắt. Mắt Ngụy Trưng hiện giờ lòng trắng đa số, chẳng mấy mà lòa. Gan cá mập giống như thạch tín, là kịch độc cũng là hảo dược. Ngụy Trưng nếu muốn hai mắt sáng lại, gan cá là thứ không thể thiếu.

Tiểu chất dù không có tiền đồ cũng không làm trò mèo đó, hơn nữa Ngụy Trưng tồn tại có lợi với chúng ta nhiều hơn, cũng bởi vì vậy, hoàng gia mới có thể tín nhiệm Vân gia hơn. Giả sử không có đối thủ, cả triều đều nói tốt cho Vân gia, vậy chính là ngày Vân gia suy bại. Cho nên Ngụy Trưng không thể rời khỏi triều, dù lão có muốn về vườn tiểu chất cũng không cho. Lòa, chúng ta chữa cho lão, bị Diêm Vương gọi, chúng ta cũng phải tranh với Diêm Vương. Không có Ngụy Trưng, sao có thể có Vân gia hiện tại? Lão phải sống để làm đối thủ chính trị của Vân gia.

Vân Diệp nói xong, Tần Quỳnh, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt mồ hôi ròng ròng. Đối thủ của Ngụy Trưng thật gian xảo, cứ nói triều chính như bàn cờ, nhưng con cờ Ngụy Trưng ngay cả tư cách lăn xuống cũng không có. Lúc này trong lòng 3 người dâng lên đủ tư vị khó nói. Suốt đời Ngụy Trưng sống bên bờ sinh tử, dù từng xuất chủ ý cho thái tử thủ tiêu đương kim hoàng đế, nhưng tội lớn như vậy mà lão chẳng làm sao, trái lại đường quan lộ còn như cá gặp nước. Tước phong Trịnh Quốc công, quan tới Gián nghị đại phu, Tả quang lộc đại phu.

Lão phong quang như vậy, nhưng trong mắt tên tiểu bối này chỉ là thuẫn bài tránh tai họa. Lão Trình nhìn Vân Diệp hồi lâu, rồi thở dài nói với Tần Quỳnh:

- Lão phu không thể nghĩ ra, tiểu tử mà Xử Mặc lôi từ nơi hoang dã về lại thành yêu quái như vậy. Mới 27 tuổi đầu đã đùa bỡn lão cáo già trên lòng bàn tay, triều đình như dành riêng cho y. Chúng ta tốt nhất là về nhà núp, bằng không một ngày nào đó lại bị một tiểu tử vô danh ném đi thì thật mất mặt.

- Tiểu chất thật không có ý lăn lộn triều đình, trở về Trường An tiểu chất sẽ trả lại chức hàm thống lĩnh thủy sư Lĩnh Nam để tới thư viện dạy học. Lý Cương tiên sinh gửi thư nói đã không chịu nổi, giờ nửa ngày tỉnh táo, nửa ngày u mê, sợ rằng sắp toi rồi. Bảo tiểu chất về ngay có khi còn kịp lễ tang, chậm là tiên sinh không đợi được. Nghĩ tới đây lòng tiểu chất đau như cắt, chỉ muốn chắp cánh về Trường An thật nhanh.

Lý Cương giờ đã 84, sinh lão bệnh tử khó tránh. Cổ ngữ nói rất đúng, 73, 84, Diêm Vương không gọi cũng tự về. Những lời này rất có đạo lý, người cũng như cây cối, đều có chu kỳ sinh lý, khi sinh mệnh đang vượng, bách bệnh bất xam, khi sinh mệnh yếu, bệnh nhẹ cũng chết. 73, 84 vừa đúng vào chu kỳ sinh mệnh yếu.

Đại Đế lại nhổ neo, 4 tới boong thuyền, chỉ thấy Đại Đế đang giương buồm, Vân Diệp lấy kính viễn vọng vừa nhìn, thì thấy Lý Nhị toàn thân giáp trụ ngồi trên ghế, Địch Nhân Kiệt đứng bên cạnh, dùng tay chỉ cho đại hán phụ trách nhổ neo điều gì. Trương Lượng cầm cờ đứng ở đầu thuyền không ngừng ra hiệu, chẳng lẽ muốn đi?

- Không được, lão phu phải lên bờ, Tả võ vệ trên danh nghĩa vẫn dưới trướng lão phu, phải tới mới được. Đại tướng quân không có bộ hạ gọi gì là đại tướng quân? Lão Ngưu, cùng đi thôi.

Trình Giảo Kim làu bàu cùng Ngưu Tiến Đạt rời đi, còn lão Tần vẫn nhàn hạ chắp tay sau lưng đứng trên boong hứng gió, đứng trên Công Chúa nhìn sang cảnh sắc hai bên bờ sông, thích ý khó có thể diễn tả. Địch Nhân Kiệt mặc thanh y thư viện, ưỡn ngực ngẩng đầu phấn chấn. Chiến đấu với Hàn Triết làm hắn học được tính ung dung, theo sư phụ hắn học được thanh bạch, 18 tuổi đã chủ trì công trường to lớn, công tượng dưới trướng hơn vạn làm hắn tự tin. Hôm nay chính là khảo hạch cuối cùng của sư phụ với hắn.

Hoàng đế hỏi rất kĩ càng về Đại Đế, từ thiết kế đến bố cục, rồi đến nhân viên điều phối, vật liệu sử dụng... tất cả đều hỏi.

Không chỉ hoàng đế hỏi, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Ngụy Trưng, Lý Hiếu Cung cũng châu mồm vào hỏi xem thứ đáng giá nhất của chiến hạm vô địch tốn 20 vạn ngân tệ này là gì?

- Cơ quan tin tức. Đại tượng, Đế Vương hiệu trân quý nhất không phải 8 vạn cân thiết mộc bên ngoài, cũng không phải bát ngưu nỗ, mà ở cơ quan tin tức. Tâm huyết 8 năm của thổ mộc phân viện Ngọc Sơn thư viện đều ở đây, ngài xem.

Khi Địch Nhân Kiệt giải thích với Diêm Lập Đức, hắn tự mình đứng che gió cho lão, động tác nhỏ này khiến một đám đại lão đều sinh hảo cảm, so với tên sư phụ vô liêm sỉ của hắn, Địch Nhân Kiệt quả có dáng dấp quân tử.

Địch Nhân Kiệt lay động một tay cầm lớn, chỉ thấy sàn thuyền từ từ tách ra, một tòa mộc ốc (nhà gỗ) bên ngoài là mộc bản, bên trong là thiết bản trồi lên. Bát ngưu nỗ tự động lên dây, đến khi mộc ốc cố định vào vị trí, Địch Nhân Kiệt liền lấy hai chốt cài vào, sau đó đỡ Diêm Lập Đức chỉ mộc ốc nói:

- Đại tượng, khi mộc ốc xuất hiện, bát ngưu nỗ cũng xong công tác chuẩn bị. Trong chiến tranh, chỉ cần tranh thủ trước dù chỉ chớp mắt, cũng có thể tăng cơ hội thắng lên nhiều.

Nói chuyện với Địch Nhân Kiệt Diêm Lập Đức chẳng tức như vậy, cứ từ từ viết:

- Không sợ hỏa dược thiếu, không sợ dầu hỏa thiếu, không sợ thuyền không kiên cố, tất cả đều ở nghị lực. Cự hạm bắt đầu từ mẩu gỗ nhỏ, thiên lý đi hết bằng nửa bước chân, quả thực rất giỏi, đây là năng lực cực hạn của công tượng Đại Đường.

Địch Nhân Kiệt dùng hai tay đỡ tờ giấy do Diêm Lập Đức viết, bái tạ Đại tượng thừa nhận. Có thể được Đại tượng bảo thủ này thừa nhận thật khó, bởi lão có tiếng là người vô cùng chặt chẽ.

- Địch Nhân Kiệt, sư phụ ngươi không tiếc vốn tán dương ngươi, tất nhiên đối với ngươi cực kỳ coi trọng, ngươi ít nhiều cũng nên có chút tài học, lẽ nào không nhìn ra trọng khí này không thể sử dụng sao?

Khi Lý Nhị hiểu rõ Đại Đế cũng là lúc cảm thấy vô cùng đáng tiếc. Hắn vô cùng tức giận, Đại Đế uy lực vô song, danh phù kỳ thực, quả là quân vương đại hải, nhưng giờ biết giao cho ai?

Chương 1026: Nhặt hoa mỉm cười

Nhìn màu gỗ vàng óng dưới chân, lại nhìn nội thất tráng lệ phía sau, Lý Nhị tức giận chất vấn Địch Nhân Kiệt.

- Hồi bẩm bệ hạ, Đại Đế là dựa theo ý nguyện lớn hơn, nhanh hơn, mạnh hơn nữa của bệ hạ mà chế tạo. Hôm nay nó đã thành hiện thực, tung hoành đại hải, hiển lộ uy nghi của bệ hạ, khiến tứ hải chư hầu nể sợ. Khi gia sư lập bản thiết kế từng 3 ngày không ăn không ngủ, cúc cung tận tụy. Về phần xử trí thì do bệ hạ và các vị trưởng giả, gia sư chỉ làm tốt phận sự của mình, gia sư nói việc không nên quản thì đừng quản, học sinh lúc nào cũng ghi nhớ trong lòng.

Phòng Huyền Linh mắt thấy sắc mặt hoàng đế dần đen liền nói:

- Địch Nhân Kiệt à, ngươi là anh kiệt hiếm có, học học vấn sư phụ ngươi là được rồi, đừng học suy tính bại hoại của y. Đại Đế thật quá tốt, nếu như coi các hải thuyền là châu chấu, thì bệ hạ chỉ hy vọng các ngươi tạo ra một con chim sẻ mà thôi. Hiện tại thầy trò các ngươi lại dâng cho bệ hạ nguyên một con cự tượng, dù đối phó ai cũng là giết gà bằng dao mổ trâu. Thừa Càn, Thanh Tước, Công Chúa đã đủ vô địch thiên hạ, ngươi đưa thêm một Đế Vương hào mạnh hơn gấp bội để làm gì?

Đại Đế khổng lồ như vậy, chi phí tất nhiên kinh người, một lần xuất động được không bù nổi mất. Hơn nữa chiến trường biến đổi trong chớp mắt, ai có thể biết? Chẳng may lật thuyền trong mương, còn gì bộ mặt Đại Đường?

Phòng Huyền Linh nói xong, không chỉ Lý Nhị nhìn chằm chằm Địch Nhân Kiệt, các trọng thần còn lại cũng chăm chú nhìn hắn, không khí trên thuyền dường như đông lại. Địch Nhân Kiệt dù sao cũng còn trẻ, mồ hôi trán chảy ròng ròng, Lý Thái muốn mở miệng tương trợ thì bị Lý Nhị ngăn lại. Phòng Huyền Linh lái vấn đề thật xảo quyệt.

Chợt Địch Nhân Kiệt thấy trên Công Chúa phía xa sư phụ đang dùng kính viễn vọng nhìn hắn, người mặc hoàng y bên cạnh tất nhiên là tiểu Vũ, trong lòng lập tức thấy ám áp.

- Bệ hạ, bệ hạ xem trọng Đại Đế, tuy hiện nay nó vô địch, nhưng cũng chỉ là hiện nay mà thôi. Qua vài năm nữa, bệ hạ sẽ nhận ra không ngờ nó lại yếu đến vậy.

Đại Đường ta biến chuyển từng ngày, thành quả nghiên cứu của Ngọc Sơn thư viện vô số kể, kỳ tư diệu tưởng của công tượng thường khiến người vỗ án tán dương. Ngũ nha đại hạm tung hoành 50 năm, xưng là tối cường thiên hạ, giờ trước mặt Đại Đế chỉ như đứa trẻ. Nhưng chỉ cần vài năm nữa, khi vật lý học có thêm tiến bộ, kết cục của Đại Đế sẽ chẳng khác Ngũ nha đại hạm hôm nay.

Gia sư từng nói: Vô địch? Vô địch chỉ là chờ bị đánh bại. Lý Thái tiên sinh đã có vài tư tưởng kì diệu, đợi khi chứng thực xong, Đại Đế nào có xá gì.

Lý Nhị nhìn Địch Nhân Kiệt nói:

- Vô địch là chờ bị đánh bại, lời này chút ý tứ. Thanh Tước, Địch Nhân Kiệt nếu đã nhắc tới ngươi, vậy ngươi hãy nói phụ hoàng nghe một chút, Đại Đế làm sao lại thua.

Lý Thái lấy ra hai đồng tiền từ ngực ra thả cho rơi xuống boong thuyền. Hắn thấy mọi người không ai hiểu mô tê gì cũng không giải thích, hắn nhặt tiền lên, lấy một trong đó ném xuống nước phía xa rồi mới nói với nói với Lý Nhị:

- Đó là phát hiện của hài nhi, diệu dụng vô cùng, là một môn đại học vấn, chỉ bằng vài lời không thể nào diễn tả ảo diệu bên trong. Đây cũng là vấn đề 10 năm tới hài nhi phải nghiên cứu, một khi hài nhi hiểu rõ ràng, Đại Đế quả thực không chịu nổi một kích.

Hắn không giải thích đầy đủ khiến Lý Nhị và các đại thần càng thêm hồ đồ. Lý Nhị không hiểu nhưng không hỏi, học vấn từ trước đến nay đều có kiêng kỵ, nếu đã là học vấn của nhi tử mình, vậy cũng là của Lý gia, về rồi bảo hắn nói rõ cũng chưa muộn. Về phần quần thần hồ đồ thì mặc kệ, học vấn cao thâm đều là vậy.

Có điều ít nhất thì cũng có một người hiểu, đó là Địch Nhân Kiệt đang ngoác miệng cười. Phòng Huyền Linh xấu hổ chắp tay:

- Điện hạ học vấn ngày càng tinh thâm, diệu ngôn vừa rồi lão phu không hiểu được gì, thực là xấu hổ. Không biết môn học vấn này có mấy người tham ngộ được?

Lý Thái hận hận nói:

- Vân Diệp ở Lĩnh Nam thấy ta cầm đá ném đi liền biết ta có lĩnh ngộ, Hi Mạt Đế Á gặp trở ngại khi nghiên cứu học vấn của nàng, thấy động tác của ta cũng hiểu được 3 thành. Còn tên tiểu tử đang cười này là sư phụ hắn nói cho biết, chắc cũng hiểu hết rồi. Tên Vân Diệp thật không biết tôn trọng thành quả người khác.

Đỗ Như Hối cười nói:

- Vân hầu trong nháy mắt có thể hiểu được, có thể nói là thất khiếu linh lung tâm. Hi Mạt Đế Á, một nữ tử tự ngộ được 3 phần cũng quả hiếm có. Về phần Địch Nhân Kiệt và tiểu Vũ là đệ tử của Vân hầu, có biết được cũng là việc thường.

Đã có người có thể lĩnh ngộ, lão phu tin rằng điện hạ sẽ không nói bừa học vấn của mình để giải vây cho Vân Diệp. Địch Nhân Kiệt, ta không hỏi học vấn, ta chỉ hỏi một khi môn học vấn này được tham ngộ rõ sẽ có khả năng thế nào? Uy lực Đại Đế lão phu đã biết, còn học vấn đến giờ vẫn chỉ là một ý niệm trong đầu.

Địch Nhân Kiệt khó xử nhìn Lý Thái, Lý Thái gật đầu ý bảo có thể nói, vì vậy Địch Nhân Kiệt chắp tay nói:

- Hồi bẩm Đỗ tướng, khi hiểu thấu đáo môn học vấn này, người có thể bay. Lý Nhị nghe vậy đứng bật dậy, kéo tay Lý Thái hỏi dồn:

- Thật vậy sao Thanh Tước?

Lý Thái cười khổ:

- Phụ hoàng, Địch Nhân Kiệt đang nói điều Vân Diệp ước đoán, bên trong còn rất nhiều nan đề đợi hài nhi giải quyết. Hài nhi ước hẹn 10 năm cũng là có chút lạc quan. Hài nhi cũng không biết bao lâu người mới có thể bay, nhưng trong lúc đó sẽ có rất nhiều học vấn được khám phá. Chỉ cần lợi dụng tốt, Đại Đế quả thật không chịu nổi một kích. Học vấn từ trước tới nay đều không tồn tại một mình mà móc nối với nhau, sớm chiều thay đổi cũng là chuyện thường.

Lý Nhị từ từ ngồi xuống vỗ tay Lý Thái:

- Ngươi chuyên tâm học vấn là được rồi, cần gì cứ nói cho phụ hoàng, phụ hoàng sẽ giúp ngươi giải quyết.

Lý Thái cười đáp ứng.

Lúc này nói tiếp về Đại Đế cũng chẳng còn hứng thú, vừa may Trưởng Tôn xuất hiện đúng lúc. Nàng sai thị nữ mang hoa quả vừa lấy bên Công Chúa bày ra, thỉnh hoàng đế và chư vị đại thần thưởng thức.

- Đa tạ thịnh tình của nương nương, chuối này cựu thần mới chỉ nghe danh chứ chưa từng thấy, vải thì tuy chỉ nghe qua trong điển tịch, nhưng mấy năm nay Trường An cũng có vải khô. Lạ nhất ở đây là những quả này đều tươi ngon, trong khi Đại Đường rộng lớn, quả ngon Lĩnh Nam lại xa vạn lý, không biết nương nương bằng cách nào có thể bảo quản mang về tận đây?

Ngụy Trưng cố mở mắt mờ, cầm chuối giơ trước mặt nhìn kĩ, Trưởng Tôn cười nói:

- Cái mũ xa hoa không được chụp lên đầu bản cung, Vân Diệp có cách. Tất cả cây quả ở đây đều đang trên thuyền trở về, bản cung hái chúng ngay trên Công Chúa, cho nên đương nhiên là tươi ngon.

Ngụy Trưng bóc chuối ăn, thở dài nói:

- Quả nhiên là quả ngon hiếm có, danh Vân Diệp ăn ngon đã truyền khắp thiên hạ, Trường An còn lưu truyền bữa sáng Vân gia còn hơn yến hội. Nếu ở Lĩnh Nam chuối chẳng phải hiếm, thế nhưng dùng quân hạm, trên đường về hao tổn vô số sức dân, chẳng lẽ chỉ để thỏa mãn thú vui ăn uống của mình sao? Lão phu còn một mai ngân tệ, coi như trả quả chuối này đi.

Nói xong lục trong ngực hồi lâu lấy ra một ngân tệ đặt trên bàn. Lão làm như vậy ai mà ăn tiếp mồ hôi nước mắt bách tính cho nổi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau