ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1016 - Chương 1020

Chương 1017: Lý Nhị chính là một cái búa to

Hi Mạt Đế Á ngăn Lý Thái, đỡ hắn ngồi lên giường ngửa đầu hắn lên, hai tay xoa thái dương hỏi:

- Thế này có dễ chịu không?

- Mặc kệ ta, đây là tâm bệnh không chữa được, cùng lắm là không lên thuyền nữa. Ta hỏi nàng Huy nhi và Tiểu Tước sao mà khóc? Chuyện này không thể qua loa. Ta luôn cảm thấy Vân Diệp nói vớ vẩn, cái gì hài tử sinh ra không tranh dinh dưỡng từ mẫu thân. Nhìn hai đứa nó mà xem, Huy nhi càng ngày càng cường tráng, còn Tiểu Tước lại càng ngày càng ốm, buồn chết ta.

Hi Mạt Đế Á che miệng cười:

- Đó là do Huy nhi lớn nhanh hơn Tiểu Tước nhi mà thôi, Tôn tiên sinh đã xem rồi, nói Tiểu Tước sinh ra non yếu, nhưng cũng là hài tử đủ tháng, sẽ bình an lớn lên.

- Nhưng bọn chúng đang khóc.

- Là do Tiểu Tước đi tè, khóc làm ca ca cũng dậy theo, cho nên hai đứa cùng nhau khóc. Chàng nằm qua một bên để thiếp cho Tiểu Tước bú.

Lý Thái nằm sang bên nhìn Tiểu Tước đang bú hăng say, bèn nắm lấy tay để động viên cho nữ nhi.

- Bú nhiều vào, nhiều hơn nữa cho ta, mẫu thân ngươi rất to, đủ sữa cho huynh muội các ngươi bú.

Vừa nói vừa nuốt ực một miếng thật to.

Hi Mạt Đế Á xấu hổ đẩy đầu Lý Thái quay đi, nhưng hắn cứ quay lại, không chớp mắt nhìn Tiểu Tước bú, Hi Mạt Đế Á cũng không che nữa, mặc hắn muốn nhìn gì thì nhìn.

- Lúc nhỏ ta cũng tham lam như vậy, Hi Mạt Đế Á, mẫu hậu ta dưỡng dục bảy huynh đệ tỷ muội ta đều chỉ bằng sữa của người chứ không nhờ người khác. Vậy mà lần này ta đi ba năm không về phụng dưỡng mẫu thân, thực là bất hiếu. Chúng ta vì tránh phụ hoàng và đại ca phân tranh mà tới Lĩnh Nam, lại quên mất mẫu hậu cô đơn, để người một mình ở Trường An chịu dày vò, đáng ra ta phải dũng cảm thêm một chút.

- Chàng cũng muốn tí à?

Hi Mạt Đế Á đặt Tiểu Tước xuống nôi, quay đầu thương cảm hỏi.

- Không.

Lý Thái dứt khoát, nhưng có chút xấu hổ.

Hi Mạt Đế Á a lên rồi vào phòng trong tiếp tục cho Lý Huy cho bú. Lý Thái ở ngoài đến gần nôi đẩy nhẹ, lúc này đầu cũng đã đỡ.

Hồi lâu, Hi Mạt Đế Á mới ra, đặt một chén nhỏ lên đầu giường, rồi ôm Tiểu Tước ra ngoài phơi nắng, Vân Diệp từng nói, hài tử yếu ớt cần phải phơi nắng nhiều mới tốt.

Lý Thái vào phòng thấy Lý Huy mập mạp đang ngủ say, còn nhũ nương đang ngồi trên ghế trông nên hắn rón rén đi ra. Nghển cổ nhìn ra ngoài xong mới vào xem chén chất lỏng màu sữa.

Vểnh tai nghe bốn phía không có động tĩnh, hắn chấm ngón tay mút một ít chất lỏng kia, vị hơi ngọt mà lại rất quen, hình như đã nếm qua đâu đó.

Nghi vấn này vừa xuất hiện hắn đã mỉm cười, đương nhiên là uống qua, mùi vị này đã khắc sâu tận xương tủy sao có thể quên. Hắn bưng chén uống hết, lấy tay quệt khóe miệng rồi vội ra khỏi khoang thuyền. Mùi vị còn đang vương trong cổ làm tinh thần tỉnh táo, hắn bỏ đai lưng đang buộc trên đầu đi, cảm giác đau đớn đã biến mất.

- Đầu của ngươi hết đau rồi?

Vân Diệp vừa từ Công Chúa chạy sang thăm hắn.

- Không, hết rồi. Giờ gật đầu cũng không còn cảm giác đau nữa, tâm bệnh phải có tâm dược, vừa rồi còn đau dữ dội, giờ chẳng còn cảm thấy gì.

Lý Thái thoải mái đắc ý nói với Vân Diệp.

- Nước dừa có hiệu quả tốt vậy sao? Thiếp làm cho chàng chén nữa.

Hi Mạt Đế Á mừng rỡ, đặt Tiểu Tước vào tay Lý Thái định đi.

- Vừa rồi là nước dừa?

Giọng của Lý Thái có chút lạc đi.

- Thế chàng nghĩ là gì?

Hi Mạt Đế Á mặt chợt đỏ, ôm hài tử từ tay Lý Thái đi vội vào khoang thuyền.

Lý Thái xấu hổ quay đầu định diệt khẩu đã thấy Vân Diệp theo dây thừng vội vàng lẩn về chiếc Công Chúa, y cười sặc sụa mà không sợ rớt xuống biển làm mồi cho cá. Từ hôm đó, Lý Thái thấy tất cả mọi người đều nhìn hắn với ánh mắt lạ lùng. Thị nữ bưng một chén canh hạnh nhân tới nói Hà phu nhân vừa nấu xong để vương gia hạ sốt, Lý Thái không thèm nghĩ ngợi đã ném xuống biển, may mà hắn còn lý trí chứ không thị nữ lúc này cũng đang mò cá mất rồi. Bưng canh thì im lặng mà bưng là được, còn hô to lên làm gì? Rõ ràng trong lòng đang cười khoái trá, còn giả bộ đoan trang, bực mình.

- Điện hạ, lão phu đặc ý tới bắt mạch cho ngài.

Tôn Tư Mạc bắt cổ tay Lý Thái nhắm mắt trầm tư, rồi hỏi nhỏ:

- Điện hạ ngoài nóng tính một chút thì không việc gì, chẳng lẽ sữa thực sự chữa được tâm tật? Điện hạ xin đừng giấu diếm, đây là đại sự tạo phúc vạn dân, thỉnh điện hạ mô tả sự biến hóa khi uống sữa, lão đạo phải ghi lại ngày sau còn tra cứu.

- Ta không uống sữa, ta uống nước dừa.

Lý Thái nổi giận rống lên rồi trốn biệt trong phòng, ác danh cuồng ma uống sữa thật đau đầu. Tên Vân Diệp mồm rộng chắc đã nói cho Tân Nguyệt, rồi Tân Nguyệt nói cho Na Nhật Mộ. Giời ạ, Na Nhật Mộ mà biết thì cả hạm đội cũng biết, bắt nàng ta giữ bí mật khác nào bắt chó trồng chuối, nhất là ở trên thuyền.

Bởi vì trên Công Chúa từ thủy thủ đến tướng quân đều là người nhà của nàng, thuyền trưởng là Đông Ngư, thủy thủ trưởng là Nhân Hùng, đang học làm thuyền trưởng là Cẩu Tử.

Thủy thủ trên thuyền ngoài việc chính thì có rất nhiều tài lẻ, điều khiển vũ khí là gia tướng, tìm thủy đạo là đệ tử phu quân. Đầu bếp mập mạp trên bờ có thể làm điểm tâm tinh xảo, dưới thuyền cũng có thể làm mỹ vị cho nhiều người. Tòa cự hạm này chính là một Vân phủ thu nhỏ, cái thiếu cũng chỉ là biển hiệu mà thôi.

Lúc này trời về chiều, cảnh mặt trời lăn trên biển là đẹp nhất, rực rỡ mà an tường. Đám nha hoàn dựa vào mép thuyền lén nhìn đám thủy thủ cởi trần. Tiểu Nha giả chết nằm thẳng cẳng trên ghế, Tân Nguyệt thì đang tận tình giảng giải lễ nghi hoàng gia bên cạnh, không biết Tiểu Nha có nghe được gì hay không. Đông, Nam, Tây, Bắc thì đang bên lão nãi nãi bàn về phu quân tương lai.

Vân Mộ dẫn đại cẩu chạy tới chạy lui, thích nhất trò ném khối gỗ sặc sỡ từ thuyền xuống biển, rồi mau chóng cầm sa lậu toán mộc khối chạy tới đuôi thuyền. Đây là thứ giúp tính toán tốc độ hải lưu, là do Địch Nhân Kiệt không thể chịu nổi tính hỏi đến cùng của Vân Mộ cho nàng để đổi lấy yên tĩnh.

Vượng Tài đứng lì trước cửa sổ uy hiếp đầu bếp, nó chỉ đi khi được cho rau cải. Và nó luôn thắng, vừa tản bộ trên boong vừa nhai cải bép bép, móng sắt làm khoang thuyền vừa đánh bóng hỏng hết, làm mã phu khổ sở theo sau giải quyết hậu quả.

Vân Diệp vẽ rùa càng thuần thục, giờ cho dù bịt mắt cũng vẽ rất sống động. Vừa đặt bút xuống, Tân Nguyệt vẻ mặt nịnh nọt tới bên:

- Ây da, phu quân vẽ rùa thực quá giống, con nhỏ đang bò trên con lớn mới đẹp làm sao, tình phụ tử toát ra từ bức họa, thật là tranh tốt hiếm thấy. Để thiếp đóng khung treo trong thư phòng cho thêm chút nhã khí.

- Bớt nịnh đi, rõ ràng là mẫu tử sao lại thành phụ tử, không biết thì đừng nói không lại bị chê cười.

Vân Diệp cười rót trà uống, chuẩn bị đi nghỉ.

Tân Nguyệt dựa vào người trượng phu nháy mắt hỏi nhỏ:

- Thanh Tước thật sự uống sữa Hi Mạt Đế Á? Việc này nhất định chàng biết. Hôm đó vội về từ chiếc Thanh Tước cười đến không thở nổi, hỏi chàng cười cái gì mà không chịu nói. Nếu không có Tôn tiên sinh đến tiểu thuyền bắt mạch cho nãi nãi, chúng thiếp cũng không biết, chàng nói chút đi.

Vân Diệp không động, tiếp tục uống trà. Loại chuyện này không thể nói khắp nơi, tự mình biết là được rồi. Chỉ cần y không nói, đám Tân Nguyệt có biết từ chỗ khác thì Lý Thái cũng không thể trách y.

- Thật ra chàng năm xưa cũng từng uống, sau đó còn giận dỗi.

Chương 1018: Xa hoa vô độ (1)

Tân Nguyệt cười ha ha, đây mới là mục đích của nàng.

- Thật ra nam nhân có hài nhi đều từng uống, chuyện này với bọn thiếp chẳng phải bí mật gì, chỉ có các chàng coi là bí mật, buồn cười quá đi.

Tân Nguyệt mặc kệ Vân Diệp xụ mặt, cười dài chạy ra ngoài. Có thể khiến phu quân bối rối Tân Nguyệt chắc chắn sẽ làm, đây cũng là cách thuần phu của nàng.

Hạm đội rẽ từ Trường Giang vào thủy khẩu, Sùng Minh đảo đã có dáng dấp đảo nhỏ, diện tích khoảng 40, 50 mẫu. Vân Diệp nhớ lại chỗ này hẳn phải là đảo lớn, giờ có thể chứng kiến địa lý thay đổi thật là cơ hội hiếm có. Trong thời gian ngắn, hải đảo từ 1 mẫu biến thành 2 mẫu, rồi đến 10 mẫu sẽ khiến người giật mình. Nhưng từ 10 vạn mẫu đến 10 vạn lẻ 1 mẫu thì sẽ chẳng có ai nhận ra.

Mọi chuyện trên đời cũng vậy, sở dĩ người Đại Đường cảm thấy cuộc sống thay đổi quá lớn, chính là do trước đây họ quá nghèo. Một bữa cơm trước đây có bánh bao không nhân đã cám ơn trời đất, hiện tại mâm cơm chất đầy bánh không ăn xuể thật khiến bọn họ lúng túng, đó là cảnh tượng chưa bao giờ có.

Cả năm Trinh Quán thứ hai nhập vào cũng chỉ 200 vạn quan, chút tiền ấy sao có thể chống đỡ một đế quốc khổng lồ? Hiện tại tiền tồn của tiền trang Đại Đường chắc chắn không dưới 10 triệu mai ngân tệ, chứ đừng nói tới quốc khố khổng lồ của Lý Nhị. Hộ bộ thượng thư ngồi ôm đống tiền thì như choáng váng, không còn tính nổi chuyện gì. Lý Nhị ngươi cũng phải cho dân chúng kiếm tiền chứ, chẳng phải đều nói hoàng đế là sâu mọt sao, Lý Nhị ngươi chỉ cần phát huy một chút bản sắc là được. Lão bà ngươi kiếm tiền nhiều nhất thế giới, có xí nghiệp dệt lớn nhất vận hành được 4 năm, chẳng phải tiền đã chất đầy khố phòng hay sao? Chỉ cần ngươi muốn dùng, dân chúng chẳng ai nói gì nữa.

Dân gian đang thiếu tiền, giá trị hàng hóa đã vượt hơn lượng tiền lưu thông, đây là trách nhiệm của quan phủ. Cửa nhà còn toàn là đất, không thấy cái gì gọi là đường, dân chúng vẫn nghèo như trước đây, thế này sao có thể gọi là thịnh thế? Mới ăn no đã thỏa mãn rồi?

Uất Trì Bảo Lâm đang liều mạng đào hà đạo, định cho mực nước ngang với đại hải, như vậy hải thuyền có thể thông suốt một đường từ Đông Hải đến Trường An. Nếu như hải mậu làm xong, sao phải khổ Mã Chu nhuộm máu Sơn Đông? Cứ để thổ tài chủ trồng trọt là được, với giá lương thực ngày càng thấp, cứ cho bọn họ liều mạng trồng vài năm, quy luật thị trường sẽ khiến họ tự giao thổ địa ra. Chưa từng nghe khu trồng nông nghiệp lại có thể so giàu có với khu công nghiệp.

Chỉ cần ngươi khiến nhân khẩu Sơn Đông vào hết khu công nghiệp, đám thổ tài chủ này chỉ còn nước ôm đất mà khóc. Hiện tại Trung Nguyên thổ địa màu mỡ nhiều vô kể, thổ địa rất đáng giá sao?

Ngoài giết người chẳng lẽ không có biện pháp ôn hòa nào khác? Đều cùng tổ tông, lại giết chóc làm cho người người hận? Trên tay chỉ có búa, ngoài đập thì biết làm gì? Cho nên giờ là lúc phải thay đổi công cụ thôi.

Tháng 8 Trường Giang sóng cuộn trào, nhưng gió từ biển thổi vào lục địa vẫn đẩy hạm đội chậm rãi lên thượng du. Không có thời gian dừng lại ở Dương Châu, ngược dòng 2000 dặm cũng không dễ dàng, hơn nữa Vân Diệp còn nhận được tin hoàng đế đã lên Kim Ngưu cổ đạo, sau khi đến Hán Trung sẽ xuôi dòng từ Hán Thủy đến Nhạc Châu. Lý Nhị muốn khi đến đó, Vân Diệp đã mang Đại Đế tới chờ ở Vân Mộng trạch.
Chẳng những không dừng ở Dương Châu, mà tất cả các thành thị đều không thể dừng, phải ngày đêm kiêm trình mới mong đến nơi trước khi Lý Nhị tới Nhạc Châu.

Vốn khi hoàng đế xuất hành thì lễ nghi cực kỳ phiền phức, nhưng lần này hắn bỏ tất cả tiểu tiết, lưu Thái tử giám quốc, tự mình dẫn hoàng hậu cùng một số phi tần đi, hộ tống là lục vệ trong thập lục vệ, thật ra đây là lần đầu tiên Lý Nhị tuần du Lưỡng Hồ.

Nói đến Đại Đế kiểm tra thủy quân chẳng qua chỉ là cái cớ, hơn nửa văn võ cả triều đều biết hoàng đế bắt đầu nhìn về phương nam. Hiện nay phương bắc đại định, Man tộc gần nhất cũng ở bắc Hắc Thủy, còn người Đột Quyết sót lại muốn đánh bất ngờ lần nữa, thì phải đột phá ít nhất 3 phòng tuyến, huống chi bọn họ hiện giờ đang tính học theo người Hung nô, chính là đi về phía tây tìm chỗ an thân.

Hiện tại sứ thần Tây Đột Quyết đang ở Trường An, hy vọng được tài trợ của Đại Đường để bọn họ có lực Tây chinh. Bọn họ cam kết đất Bắc Hải sẽ không bao giờ xuất hiện người Đột Quyết nữa.

Lần này viễn chinh không chỉ có Tây Đột Quyết, mà còn có Tiết Diên Đà cực độ suy yếu, Thổ Cốc Hồn thoi thóp trên thảo nguyên, cộng thêm Hồi Hột vốn bị Hầu Quân Tập đại khai sát giới, bọn họ định tổ thành một chi quân đội đi tây phương thử vận khí.

Nghe nói La Mã ở viễn tây đã sụp đổ, chư hầu đang nội chiến, lúc này là lúc nên đi xa kiếm chỗ an cư cho tộc nhân.

Thực lực người Đột Quyết so với thế lực tây phương mạnh hơn, nhưng so với các vương triều Trung Nguyên khi ổn định thì kém xa. Sự thật đẫm máu chứng minh, những lúc Trung Nguyên ổn định như thế, các tộc thảo nguyên đều không thể chiến thắng. Nếu đã phải ở chung với một hàng xóm độc ác như vậy, không bằng sớm ngày dọn nhà là hơn. Bọn họ tin chắc nếu bọn họ đi, bọn họ sẽ được Đại Đường trợ giúp hết thảy. Đại trưởng lão Thổ Cốc Hồn coi như là người quen thuộc quốc tình Đại Đường nhất, kiên định ở lại Trường An, chờ được hoàng đế Đại Đường triệu kiến.

Sứ tiết ở lại Trường An không chỉ có bọn họ, Đại tướng Lộc Đông Tán của Thổ Phồn mang nhiều lễ vật, một lòng thành khẩn tới Đại Đường, chỉ mong có thể thay Tán Phổ Tùng Tán Can Bố cầu thân với một công chúa.

(Tán Phổ: vua Thổ Phồn)

Liêu Đông tam quốc còn có sứ tiết Uy quốc cũng đang ở Trường An. Hồng lư tự sau khi an bài chỗ ăn ở cho bọn chúng thì mặc kệ. Vinh Hoa nữ không cam lòng nên ngày ngày mang theo thuộc chức tới bái hội huân quý Đại Đường. Bởi vì nghèo khổ, lễ vật duy nhất các nàng có thể mang ra chính là đồ thêu của mình.

Có lẽ các nàng kiên trì giành được tôn kính của quan lại Đại Đường, chưa từng có ai cự tuyệt lễ vật của họ, cũng không có ai từ chối gặp Vinh Hoa nữ mặt. Mỗi lần gặp mặt, Vinh Hoa nữ dốc hết tâm can kể lể khổ nạn của Cao Ly, đến chỗ thương tâm, không ít cao quan cũng phải lã chã lệ rơi.

Nàng còn tới Quốc tử giám, Hoằng Văn quán bày tỏ, chỉ có Ngọc Sơn thư viện cự tuyệt thỉnh cầu của nàng không chút lưu tình. Vinh Hoa nữ đang ở bên ngoài Ngọc Sơn thư viện, đang kể cho từng đệ tử, tiên sinh nàng gặp về nỗi khổ chiến tranh của Cao Ly.

Ai cũng đồng tình với Vinh Hoa nữ, một số phu nhân còn mở một lần bán hàng từ thiện, tất cả tiền tài thu được đều giao cho Vinh Hoa nữ, hy vọng nàng có thể sử dụng số tiền này mua ít lương thực cho cơ dân Cao Ly. Lương thực Đại Đường nhiều không ăn hết, tiền kia cũng có thể mua thật nhiều lương thực.

Vinh Hoa nữ còn tới thăm những tù binh sửa đường, đoàn sứ tiết ngày đêm gấp rút, mang theo phục sức và đồ ăn Cao Ly đến cho những tù binh kia, nói cho bọn họ biết Cao Ly không quên họ, chỉ cần chiến tranh kết thúc, nàng nhất định sẽ yêu cầu Đại Đường thả bọn họ về.

Vô số tù binh quỳ dưới váy nàng, hôn giầy nàng, đáng tiếc gặp nhau xong, bọn họ vẫn phải làm lụng dưới sự quản thúc của roi da. Ngoại trừ tâm linh được chút an ủi, thì tình cảnh bọn họ không có bất cứ cải thiện gì.

Đoàn sứ tiết kia thi thố thủ đoạn khắp thành Trường An, trong hoàn cảnh như vậy, Lý Nhị bắt đầu lần nam tuần đầu tiên của mình, thực hiện một chuyến du lịch cho thoải mái thân tâm.

Chương 1019: Xa hoa vô độ (2)

Hạm đội vẫn lướt trên mặt sông, khi không có gió chỉ có dựa vào mái chèo lớn cùng súc vật kéo hai bên bờ. Nếu qua những nơi hiểm yếu, chỉ còn một đám cởi trần kéo thuyền tiến lên.

Đại Đế thì khác, bộ phận đuôi thuyền có hai guồng nước rất lớn quay vào trong nước. Súc vật trên thuyền dùng sức kéo bánh xe xoay tròn. Mặc dù đi lại chậm chạp nhưng lại giống như người khổng lồ, căn bản không phải là thứ người kéo thuyền có thể kéo được.

Vân Diệp nhìn Công Chúa giống như bò già đi trong nước thì lòng đầy oán niệm, cái gì mà thư viện cái gì có thể biến bình trà thành máy hơi nước? Một đám người nghiên cứu đã ba năm, đến giờ máy hơi nước cũng chỉ đẩy được cái thuyền như bé châu chấu chạy tới lui hai lượt, hơn nữa cũng không có ứng dụng thực tế.

Đáng chết, đáng ra Đại Đế phải là loại phun khói dầy đặc giống như Ma thần giáng thế, chứ không phải giống bây giờ, mỗi khi không gió thì chẳng khác nào cụ già tập tễnh.

- Vân hầu yêu cầu quá cao, tốc độ ngược dòng thế này còn chưa hài lòng sao? Không có gió thì biết làm thế nào? Hai cái bánh xe nước kia khiến cho lão phu giật mình, giờ đã qua Ngạc Châu, sắp đến Giang Hạ, chúng ta đến Hán Thủy chờ bệ hạ là tốt nhất.

Trương Lượng rất thích ăn chuối tiêu, một nải chuối to loáng cái đã chén sạch.

Thấy Vân Diệp nhìn đống vỏ chuối, Trương Lượng cười ha ha nói:

- Lão phu cả đời sống phương bắc, rất thích quả ngon phương nam. Chuối trên thuyền đã bị ta và các huynh đệ chén sạch. Chẳng qua lão phu thấy lạ, sao ngươi lại có thể giữ chuối ba tháng không hỏng? Lão phu từng ướp lạnh, nhưng đều bị hỏng hết.

Vân Diệp cười không nói, dẫn Trương Lượng ra khoang sau. Thấy cây quả khắp phòng, Trương Lượng mừng phát điên, mình chẳng qua mang chút hoa quả ăn dọc đường, Vân Diệp lại có thể trồng cả cây trên thuyền. Nhìn trái cây chất đống trên trong thùng gỗ, trừ chắp tay bội phục ra, Trương Lượng không còn biết nói gì.

- Trương Công, đây tốn rất nhiều công sức của ta đó. Hai năm trước trồng vải trong chậu chính là vì ngày này. Ai cũng nói quýt trồng ở Giang Nam mới là quýt, còn trồng ở Giang Bắc sẽ là quất, đây là cách nói sai lầm, chỉ cần thỏa mãn điều kiện sinh trưởng, phương bắc cũng có thể trồng được chuối tiêu, chẳng qua giá thành cao không đáng làm thôi.

- Lão đệ xa hoa như vậy không sợ những tên hộ tống bên bệ hạ tru tréo lên sao?

Trương Lượng vẫn cảm thấy vô cùng quá mức, lão cho trước đây lão bị người nói xa hoa vô độ thật quá oan cho lão. Mấy ngày nay ở với Vân Diệp, trừ không có người đẹp, còn lại hưởng thụ gần như là cực phẩm nhân gian. Ăn chuối mà thôi, cần thiết phải trồng cả cây trên thuyền thế này không?

- Trương công, những thứ này đều do ta tự bỏ tiền, ngài xem, cây chuối ta trả tiền cho nông gia, vậy nông gia không thiệt, trồng thì ta trả cho quả nông, nên cũng không nợ quả nông. Vận chuyển ta cũng trả tiền cho kiệu phu, người kéo thuyền các nơi, cho nên cũng không có thiếu nợ bọn họ. Về phần tiền của ta thì do ta quang minh chính đại kiếm được, cho nên cũng không thua thiệt quốc gia. Nếu ta không thiếu nợ ai, ngược lại nhiều người còn có lợi, vậy ngài bảo sao ta phải sợ những tên đó tru tréo?

- Không ổn, không ổn, vô cùng không ổn, tiết kiệm mới là thượng sách. Coi như là ngươi tiêu tiền ngươi kiếm được, nhưng những người đó cũng sẽ mượn cớ công kích ngươi, năm xưa lão phu cũng là như vậy, ngươi không thể không đề phòng.

Vân Diệp cười không đáp, tiếp tục dẫn Trương Lượng đi về phía sau. Trên Công Chúa chẳng những có cây ăn quả, mà còn có các loại đặc sản Lĩnh Nam. Con cua to phun bong bóng trong khe nước, tôm hùm giương nanh múa vuốt nhảy liên hồi. Vân Diệp bới một thứ đen đen từ trong một cái rương ra nói với Trương Lượng: - Đây là một loại nấm, gọi là trư củng khuẩn, nấu bằng than củi là ngon nhất. Đáng tiếc còn có một loại gọi là long ngư sấu cốt, ăn xong hương lưu trên môi ba ngày không hết, có điều khó bắt vô cùng. Nếu như không phải lo bệ hạ ăn xong nghiện, tạo nghiệt cho bách tính Lĩnh Nam, thì ta sẽ không bỏ qua nó.

- Trương Công, ngài xem đám sò biển này, miệng đang há chứng tỏ còn sống.

Vân Diệp nói xong thì cầm cành cây chọc chọc, đám sò biển kia rối rít khép miệng, động tác vô cùng chỉnh tề.

- Con cá mập này dùng làm gì?

Trương Lượng ngẩng đầu nhìn, thấy một con cá mập to lớn bơi trong bể nước đang trố mắt nhìn mình thì sợ hết hồn, lùi lại một quãng mới dám dừng lại hỏi Vân Diệp.

- Cái này là cho Ngụy Trưng, lão hại ta phải lén lút ở Lĩnh Nam ba năm, thù này sao có thể không báo? Vì mặt mũi bệ hạ, không gì tốt hơn là lấy cá mập làm lễ vật.

- Ha ha ha, lão Ngụy thảm rồi, lễ vật người khác nhất định đều là thiện vật, chỉ có lão là cá mập, thật là thú vị.

- Trương Công hiểu lầm, ta chỉ là báo cho Ngụy Trưng, người lão đang đối mặt giống thế nào. - Ngươi so mình với cá mập?

- Ha ha, Trương công, hai người chúng ta chính là hai con mập lớn hung mãnh nhất trong đại dương này.

Trường Giang ở Giang Hạ vì Hán Thủy hội nhập mà tạo thành một đoạn ngoặt. Hạm đội đến lúc nghênh tiếp có thể mượn gió mà biến từ đội hình cá chết thành hùng dũng, Đại Đế vững vàng đậu bên sông, gió bình nguyên thổi mạnh khiến Hoàng đế ngũ trảo kim long kỳ trên đỉnh thuyền bay phấp phới.

Thủy thủ đứng tất trên boong, kính cẩn chờ thuyền đội hoàng đế từ Hán Thủy ra. Thuyền nhỏ phía trước không ngừng truyền tin về, Vân Diệp nhìn cờ hiệu thì biết hoàng đế còn 10 dặm nữa là tới.

Lý Hiếu Cung dẫn một nhóm tới trước, lão già này thay hoàng đế đi tiền trạm, thuận tiện khống chế hạm đội. Vì chủ soái là Vân Diệp, nên hoàng đế đến ngoài 10 dặm mới có đại tướng đến, nếu là người khác thì ngoài 300 dặm đã có đại tướng đến tiếp quản rồi.

Bởi vì phải diện kiến hoàng đế, Lý Thái, Vân Diệp, Trương Lượng đều phải mũ giáp đầy đủ, ngồi thuyền nhỏ tới Hán Thủy nghênh tiếp hoàng đế. 3 dặm chính là cự ly xa nhất lĩnh quân đại tướng tiếp giá, lễ tiết ắt không thể thiếu.

Lý Hiếu Cung mặt lạnh băng như không thấy 3 người bọn y, giơ lệnh bài phất tay một cái rồi dẫn đội thuyền áp sát hạm đội, vô số long tương vệ nhảy lên thuyền, nhanh chóng khống chế hạm đội để ngừa sinh biến. Lúc này Lý Hiếu Cung mới là thống soái tối cao ở đây, phải đến khi hoàng đế hạ lệnh giao quân quyền, Lý Hiếu Cung mới giao lại cho Vân Diệp.

Các đời hoàng đế đều rất coi trọng quân quyền, có thể thấy điều đó qua các thủ tục rườm rà hiện tại. Bốn mươi tên thủy thủ vẩy mái chèo đưa Lý Thái, Vân Diệp, Trương Lượng tới Hán Thủy. Hán Thủy vốn nhỏ hơn Trường Giang, Hoàng Hà rất nhiều, nhưng hiện nay lượng mưa Hán Trung dư thừa, khiến nó trở lên lớn hơn nhiều. Không trách hoàng đế chọn lúc này, bởi chỉ có lúc này Hán Thủy mới chịu nổi đại thuyền.

Mông đồng long chu lướt trên mặt sông, hai bờ kỵ binh liên miên không dứt. Tiếng kèn vang lên không ngừng, tất cả hướng về phía thượng du Hán Thủy mà đi.

(Mông đồng long chu: chiến thuyền hình rồng)

Đi qua vô số chiến thuyền, lâu thuyền, Ngũ nha đại hạm giống quái thú đã xuất hiện trước mắt. Thoạt nhìn thuyền này cao hơn Đại Đế, hai bên nhô ra 5 phách can to lớn, chính là vũ khí chủ chiến của đại thuyền. Phách can có thể đập nát thuyền địch, ngoài ra trên thuyền còn rất nhiều nỗ pháo, khiến nó không còn giống như ban đầu.

- Diệp tử, không cho phép ngươi tính để đập nát chiếc thuyền này mất bao lâu, dù thoạt nhìn mất mặt, nhưng đó cũng là thuyền của phụ hoàng, không thể có ý niệm đại bất kính trong đầu.

Lý Thái quay đầu nói với Vân Diệp.

Chương 1020: Giao long đại chiến ba ba

Vân Diệp tiếc nuối gật đầu, y quả thực muốn như vậy, thuyền đáy bằng còn dựng cao lầu, 3 tầng đã là nhiều, dựng 4 tầng quả là muốn chết.

Năm xưa Tôn Quyền còn mệnh Lữ Mông dẫn lâu thuyền đến Tam Giang khẩu, kết quả còn chưa đánh nhau, đã bị gió Trường Giang thổi chìm một cái. Chỗ đó cách đây cũng không xa, ngay Kinh Châu mà thôi.

Gió Trường Giang lớn thế nào, nếu như gặp phải lốc, phỏng chừng thuyền sẽ bị cuồng phong xé thành mảnh nhỏ, Trương Lượng vuốt râu nói với Lý Thái:

- Điện hạ chớ khinh thường Ngũ nha đại hạm, năm xưa Dương Tố dựa vào bọn chúng bình định loạn thế, diệt Trần quốc, ngang dọc Trường Giang, Hoàng Hà không có địch thủ. Năm xưa bệ hạ có thể không đánh mà hạ Thục trung, cũng dựa vào uy thế của Ngũ nha đại hạm. Đương nhiên, đến giờ cựu thần vẫn không biết những thuyền này tốt ở chỗ nào.

Mông đồng mới đến trước mặt lâu thuyền, từ lâu thuyền đã nhảy xuống 7, 8 quái nhân quần áo hoạn quan. Bọn chúng vừa mới theo lệ kiểm tra thân thể thì đã bị Lý Thái sút cho một phát. Nhưng bọn họ võ công cao cường, Lý Thái, Vân Diệp cũng đành nhịn cho xong việc.

Vân Diệp cảm thấy dưới khố bị sờ mó, nhưng cũng chỉ có thể đần mặt dạng chân phẫn nộ, Lý Thái cũng chẳng khác gì, chỉ có Trương Lượng là đứng im chịu trận. Lão biết rõ, hai vị dù này đạp hoàng đế nội vệ cũng chẳng sao, nhưng lão mà động một phát thì thịt nát xương tan ngay. Cho nên lão giơ tay lên cao để tránh bị hiểu lầm, còn lòng âm thầm nuốt nhục.

Lý Nhị cũng toàn thân giáp trụ đứng trên thuyền, thấy Lý Thái, Vân Diệp thì quát lớn:

- Đại Đế của trẫm ở đâu?

Đại Đế đã giao cho thủy sư Liêu Đông, cho nên Trương Lượng quỳ một gối xuống đáp lớn:

- Hồi bẩm bệ hạ, Đại Đế hiện tại đang ở Trường Giang, kính đợi bệ hạ giá lâm.

Lý Nhị hài lòng gật đầu lệnh ba người lên. Ba người theo thang dây lên Ngũ nha đại hạm, Lý Thái bi thiết một tiếng "Phụ hoàng" rồi đi bằng gối đến ôm chân Lý Nhị khóc rống.

Lý Nhị xoa đầu Lý Thái cười lớn:

- Đồ ngốc, phụ hoàng cũng lo cho ngươi, chớ tỏ vẻ đàn bà khiến người chê cười.

- Hài nhi ba năm không gặp phụ hoàng, thật là bất hiếu. Giờ gặp lại trên sông thật quá đỗi vui mừng, quản gì người khác chế nhạo.

Vành mắt Lý Nhị đỏ hồng, nâng Lý Thái dậy vỗ vai hắn, lại đấm ngực hắn, vui mừng nói với Phòng Huyền Linh bên cạnh:

- Huyền Linh, ngươi xem, hài tử này là cha của 4 đứa trẻ rồi mà còn quấn quýt vậy, thân thể cũng cứng cáp nhiều rồi.

Phòng Huyền Linh chắp tay:

- Bệ hạ phụ từ, Ngụy vương điện hạ tử hiếu, chính là giai thoại nhân gian, ai dám chê cười. Cựu thần nghe nói ba đào hải lãng có thể hun đúc ra một thân thể cường tráng, điện hạ lại viễn chinh vạn lý, cho nên thân thể cường tráng là phải.

Lý Nhị nghe vậy khen phải, chợt nhớ Lý Thái có tâm bệnh không dám lên thuyền, giờ lại thấy Lý Thái vẫn vững vàng trên thuyền lay động thì hỏi:

- Nghe Vân Diệp nói ngươi có tâm tật, không thể đi thuyền, hiện tại khỏi rồi sao? Tôn tiên sinh cũng ở Lĩnh Nam, chẳng lẽ do tiên sinh ra tay?
Lý Thái mặt đỏ tới mang tai, Vân Diệp thì không nhịn được bật cười, Lý Thái buông phụ thân chạy tới bóp cổ Vân Diệp:

- Nếu ngươi dám nói bậy, chúng ta sẽ tuyệt giao.

Lý Nhị cười ha hả nói với Lý Thái:

- Tốt, tốt, ta không hỏi nữa, chỉ cần ngươi khỏe mạnh là được, đừng uy hiếp Vân Diệp nữa.

Lý Thái lúc này mới tha cho Vân Diệp, hành lễ với Lý Nhị xong mới ra sau hỏi thăm Trưởng Tôn. Trong lúc đi còn quay lại, thấy Lý Nhị, Phòng Huyền Linh cùng đám thần tử đang cười lớn.

- Vân Diệp, Trương Lượng, các ngươi thấy Ngũ nha đại hạm của trẫm thế nào? Có thể so với Đại Đế của ngươi hay không?

Lý Nhị có vẻ rất hài lòng với Ngũ nha đại hạm, cho nên mới hỏi Vân Diệp như vậy.

Hai người Vân Diệp nhìn nhau không biết nói thế nào, Lý Nhị thấy hai người đắn đo thì nói:

- Trẫm ngồi qua Thừa Càn, Đại Đế chẳng qua cao lớn hơn một chút, xa hoa hơn một chút, còn về chiến lực sợ rằng không bằng Ngũ nha đại hạm. Phượng Thành, nói cho Vân Diệp một chút.

Chử Toại Lương trong đám người nói:

- Cần gì Phượng Thành huynh ra tay, lão thần với Ngũ nha đại hạm cũng biết tường tận.

Diêm Lập Đức năm nay bất hạnh trúng phong, mồm miệng méo xệch, do mới được chữa trị nên nói chuyện chưa thuận tiện, vì vậy Chử Toại Lương liền tự nguyện đứng ra giải thích cho Vân Diệp, hắn đang sửa [Tùy sử] cho nên rất rõ Ngũ nha đại hạm. - Vân hầu, nếu nói ngũ nha, chính là năm tầng của hạm thuyền. Trừ nỗ tiễn thông thường ra, trên hạm bố trí 6 cột buồm gỗ, trên đó có gắn cự thạch, dưới bố trí ròng rọc. Khi áp sát thuyền địch có thể nhanh chóng dùng ròng rọc thả đá lớn đập hỏng thuyền địch. Nếu một kích không trúng cũng có thể nhanh chóng thu về. Nếu chiến hạm địch bao vây bốn bề, có thể vận dụng [Lục quản tề hạ (sáu ống cùng hạ)], chính là vũ khí vô song trong thủy chiến.

Thuyền cao năm mươi thước, đủ chỗ cho 800 tướng sĩ. Nếu trên mặt nước mười thuyền liên tiếp hợp thành một tòa thuyền thành, thì tiến có thể công, lui có thể thủ, nỗ pháo trên thuyền như rừng, tên như nhím, ở trên sông không gì cản nổi, là vũ khí tối thượng trên sông.

Lý Nhị nghe Chử Toại Lương nói xong thì hỏi Vân Diệp:

- Ngươi bây giờ đã biết Ngũ nha đại hạm lợi hại thế nào chưa? Giờ nói xem so với Đại Đế ngươi tạo thế nào?

Vân Diệp khổ sở nhìn Lý Nhị hồi lâu mới nói:

- Vi thần cho rằng rất khó nói, hai chiếc hạm thuyền vốn không phải một vật, Đại Đế là để chinh chiến, còn Ngũ nha đại hạm chỉ thích hợp cho bệ hạ thiết yến cùng quần thần ở Khúc Giang thôi.

Vân Diệp mới nói một câu đã khiến Diêm Lập Đức tức tối, lão đẩy mọi người ra, cầm cây bút viết xuống "Nói bậy". Viết xong bi phẫn nhìn Vân Diệp xem y giải thích thế nào.

- Đai tượng, Vân Diệp mỗi lời đều là thật, ta xem Ngũ nha đại hạm rất kĩ, chờ đến Vân Mộng trạch, Ngũ nha đại hạm có thể đánh bại Công Chúa đã là tốt lắm rồi. Huống hồ đây chỉ là trong hồ lớn, nếu như ra đến biển khơi, ta thậm chí có thể không cần đánh, chỉ cần dẫn Ngũ nha đại hạm ra xa bờ, lúc đó chỉ một trận gió lớn là có thể chôn vùi chúng xuống đáy biển. Ngài mau đi chữa, người trúng gió không được ra gió, nếu như ngự y không trị hết, vậy có Tôn đạo trưởng đang trên Thanh Tước, có thể nhờ đạo trưởng ra tay.

Vân Diệp không hiểu Diêm Lập Đức sao lại kích động như vậy, Trình Giảo Kim bèn nói nhỏ vào tai y:

- Lão Diêm mới dâng Tiết đốc tạo 8 chiếc Ngũ nha đại hạm, hiện tại đều ở hết đây, những đại chiến hạm này giờ cũng đang trúng gió rồi, ngươi nói ít chút, tránh tiếng xấu bức người đến chết.

- Bệ hạ, lão thần kính xin phái một chiếc Ngũ nha đại hạm diễn luyện cùng Đại Đế, nếu có tổn thất, lão thần sẽ gánh chịu.

Lại là Chử Toại Lương nói đỡ cho Diêm Lập Đức.

Lý Nhị cau mày nhìn Diêm Lập Đức méo mồm đang khấu đầu liên tục, lại nhìn qua Vân Diệp rồi hỏi Trương Lượng:

- Trương khanh thấy sao?

Trương Lượng không chút do dự nói:

- Đại Đế chính là giao long trên biển, Ngũ nha đại hạm chẳng qua chỉ là ba ba nước cạn, thực lực quá cách biệt, tỷ thí như vậy là làm nhục Đại Đế.

Ánh mắt Diêm Lập Đức như tóe lửa, đập đầu bôm bốp xuống sàn, cầu khẩn Lý Nhị mặc lão đánh một trận.

Đại Đế là thứ gì Trương Lượng rất rõ ràng. Nhớ lúc huấn luyện trên biển, hai chiếc Công Chúa, Thừa Càn ác chiến Đại Đế, nỗ thương, phá thành chùy, hỏa công, hỏa dược đều mang ra dùng cả, nhưng ác chiến tròn một ngày vẫn không thể phá phòng ngự của Đại Đế, nói gì đến Ngũ nha đại hạm truyền thống.

Chương 1021: Tôn nghiêm của Đại Đế

Tuy lúc huấn luyện không dùng đồ thật, nhưng dựa theo vật tư tiêu hao để bình phán.

Trước đây trên biển Công Chúa, Thanh Tước không dám tiếp cận Đại Đế, bởi vì chàng giác của Đại Đế làm bằng thiết mộc, hơn nữa nếu như bát ngưu nỗ hai bên đều mở, nỗ thương sẽ như châu chấu bay ra, Công Chúa đỡ không nổi, chỉ có thể dựa vào ưu thế thuyền nhỏ để triển khai công kích.

(chàng giác: cố định ở đầu thuyền để đâm hỏng thuyền địch)

Được lần duy nhất công kích cận thân, thì bị nỗ pháo trên Đại Đế bắn liên đạn, chính là hai quả cầu sắt nối với nhau bằng một sợi xích, khiến cho buồm gãy rách tơi tả. Nếu như không phải Thanh Tước tăng cường hỏa lực giải vây, thì thủy thủ Đại Đế đã nhảy sang liên hoan Công Chúa rồi. Đại Đế đủ sức chứa 1000 thủy thủ, nếu bị tràn sang Công Chúa coi như xong.

Vũ khí uy lực lớn nhất Công Chúa chính là thạch chùy ở đầu thuyền, khi chuẩn bị lao vào mạn thuyền Đại Đế thì bị vô số thiết cầu xích sắt quấn chặt không thể nhúc nhích. Bất đắc dĩ Công Chúa phải bỏ thạch chùy, nếu không sẽ bị Đại Đế khóa lại.

Đại Đế có vỏ vững chắc, thiết mộc làm thuyền khoảng 8 vạn cân, đây chính là toàn bộ thiết mộc mà thủy sư Lĩnh Nam lấy từ Cao Ly mấy năm nay. Mạn thuyền phía nước đều có thiết mộc hộ giáp, nỗ thương rất khó bám vào, căn bản là không thể phá nổi phòng ngự của Đại Đế.

Tuy rằng buồm to chính là khuyết điểm trí mạng nhất, nhưng cũng chỉ là tương đối bởi thuyền nào cũng vậy. Lại do thể tích lớn, cho nên trên thuyền đặt được 4 cỗ bát nỗ ngưu chân chính, tuy tốc độ bắn không nhanh nhưng tầm bắn lại xa gấp rưỡi. Nỗ thương càng to, hỏa dược càng nhiều, một thuyền gỗ thông thường nếu bị một nỗ thương bắn trúng, lập tức sẽ vỡ thành đống gỗ. Ở thời đại này, nó chính là quân vương trên biển.

Nếu không tính nội thất, Đại Đế dùng vừa đủ 20 vạn mai ngân tệ, nếu như lại bị Ngũ nha đại hạm giá trị cao hơn không quá 5000 mai ngân tệ uy hiếp, Vân Diệp và tướng sĩ thủy sư Lĩnh Nam chắc chắn xấu hổ mà tự sát.

Vân Diệp hắng giọng đỡ Diêm Lập Đức dậy nói:

- Vân Diệp không phóng đại, tuy ta trẻ tuổi nhưng cũng bôn ba trên biển mấy năm, Trương công càng là danh gia tác chiến trên biển, chúng ta nhận xét tuyệt đối là công chính. Trước kia đúng là Ngũ nha đại hạm là bá chủ trên nước, nhưng hiện tại nó quả thật đã lạc hậu, thậm chí không chịu nổi một kích.

Thời đại luôn tiến bộ, tựa như Đại Đường ta, 10 năm trước còn nỗ lực no bụng, nhưng giờ chúng ta đã vô địch. Thủy sư cũng vậy, cần phải luôn tiến bộ. Ba chiến hạm Công Chúa, Thừa Càn, Thanh Tước có thể quét sạch hải tặc Nam Hải, cộng cả thủy sư Cao Ly, lúc đó hơn trăm chiếc thuyền đại chiến tam đại chiến thuyền, kết quả chúng ta đại thắng, bọn chúng ngoại trừ chạy trốn thì không còn cách nào khác.

Đẳng cấp Đại Đế lại càng cao hơn hẳn, Ngũ nha đại hạm của ngài trên sông còn chút hữu dụng, nhưng ra biển rộng sẽ thành bia ngắm, trước Đại Đế ngay cả cơ hội xuất thủ cũng không có, bởi vì trước đó Đại Đế đã đập Ngũ nha đại hạm thành mảnh nhỏ rồi.

Diêm Lập Đức tuy kích động, nhưng chiến tích Vân Diệp lão cũng biết. Hiện lại đang trước mặt hoàng đế, Vân Diệp, Trương Lượng tuyệt đối không dám nói bừa, từ đó có thể thấy Đại Đế vô cùng cường hãn.

- Bệ hạ, tin Vân Diệp đi, nếu như còn do dự y sẽ giở mánh cũ đòi đánh cuộc. Vân gia đã giàu lắm rồi, đừng cúng tiền cho y nữa.

Trưởng Tôn kéo Vân Thọ từ trong khoang ra, làm lễ với quần thần xong liền nhắc hoàng đế chớ mắc mưu.

Vân Thọ thấy cha liền giãy khỏi tay hoàng hậu, lao như bay vào lòng Vân Diệp khóc lớn. Vân Diệp ôm nhi tử cáo lỗi với hoàng đế, hoàng hậu cùng đại thần, sau đó lui ra chỗ yên tĩnh.
- Nhi tử, muốn chết cha rồi, để cha thơm một cái. Đừng khóc, cha dẫn tổ mẫu, mẫu thân, muội muội, cô cô cùng tới, chúng ta xong việc ở đây rồi về nhà, đêm nay ngủ cùng cha mẹ.

- Vải, chuối, cua cha đáp ứng con...

- Đương nhiên là có, tất cả đều mang tới rồi. Vải vừa chín, chuối đầy cây, tôm, cua lổm ngổm. Lát nữa chúng ta lên thuyền gặp tổ mẫu, mẫu thân, cha sẽ tự tay hấp tôm cho một mình con ăn, không cho ai khác.

Vân Diệp khó lắm mới dỗ được nhi tử nín, lau sạch khuôn mặt nhỏ nhắn, lúc này mới dẫn nhi tử ra phía trước, chẳng biết lúc nào đã có một chiếc Ngũ nha đại hạm xuôi dòng xuống, khí thế hung hăng muốn hướng Trường Giang đi.

Vân Diệp không rõ hỏi Trương Lượng:

- Trương công, mọi việc đã xong sao còn một chiếc chạy tới làm chi?

Trương Lượng cười:

- Có người không tin, xúi bệ hạ đi thử chút, cho rằng không có vấn đề gì, chỉ là xem ưu khuyết của hai chiếc thuyền mà thôi.

Vân Diệp chân quíu cả vào, Trương Lượng mặt như không nói:
- Kể cả Đại Đế không hoàn thủ cũng đủ đánh Ngũ nha đại hạm một trận, ngươi lo cái gì?

Vân Diệp cố trấn định, khổ sở nói với Trương Lượng:

- Trương công, Đại Đế có một cấm lệnh ngài nhớ chăng?

Trương Lượng nghe Vân Diệp nói xong thì biến sắc, xoay người chạy tới trước mặt hoàng đế nói:

- Bệ hạ, bệ hạ, mau mau ngăn cản Ngũ nha đại hạm. Bất luận thuyền nào mang địch ý tới gần Đại Đế 500 bộ sẽ bị nó công kích, đây là cấm lệnh của Đại Đế.

Lý Nhị kỳ quái hỏi Vân Diệp:

- Tại sao lại có lệnh cấm này?

- Bệ hạ, Đại Đế vốn là tọa giá cùa bệ hạ, cho nên Ngũ lễ Tư Mã dựa theo điển chế định ra cấm lệnh này. Đại Đế là hành cung trên nước của ngài, người mưu đồ không tốt sẽ lập tức bị phá hủy, tuyệt không có khả năng may mắn. Hà Gian vương cũng không thể ngăn cản thuyền trưởng Đại Đế chấp hành lệnh cấm này. Đốc lệnh quan trên thuyền là trung quan, bọn họ chỉ nghe lệnh bệ hạ mà thôi.

Lý Nhị gật đầu nói với Vân Diệp:

- Quả thực như vậy, bất quá bây giờ đã chậm. Người đâu, truyền lệnh khai thuyền, chúng ta về phía trước xem.

Dưới sự thúc giục của Vân Diệp, Trương Lượng, Ngũ nha đại hạm bắt đầu xuôi xuống. 10 dặm thủy lộ đi loáng cái là đến, Vân Diệp phát hiện kỵ binh đều dừng ngựa, lặng ngắt như tờ bên bờ Trường Giang. Trên sông vô số thuyền nhỏ qua lại cứu người, Ngũ nha đại hạm đã mất dạng, liên tưởng đến tiếng nổ vừa rồi, Vân Diệp cho rằng muốn tìm phải xuống đáy sông mới thấy.

Đại Đế giương nửa buồm hắc sắc dưới ánh mặt trời, đang tuần tra qua lại giữa sông. Nỏ trên thuyền từ từ hạ thấp, cho thấy vừa rồi đã bắn một lượt, hiện đang điều chỉnh lại.

Lý Hiếu Cung đứng trên chiến hạm chỉ vào Đại Đế chửi ầm lên, nhưng chỉ dám đứng xa không dám tới gần, một màn vừa rồi đã khiến lão bủn rủn cả người. Ngũ nha đại hạm xuôi dòng xuống, chưa nói lời nào định khiêu chiến Đại Đế giữa sông. Lý Hiếu Cung cũng mang mệnh lệnh khảo nghiệm dùng cờ truyền cho Đại Đế, thế nhưng Đại Đế nói không nghe bất cứ lệnh nào, cảnh báo Ngũ nha đại hạm không được vào trong phạm vi 500 bộ, bằng không sẽ bị phá hủy.

Đại Đế khẩu khí kiêu ngạo khiến người ghét, đều là hãn tướng ai chịu nổi? Vì vậy giáo úy trên Ngũ nha đại hạm lệnh tiếp tục tới gần, đánh xong rồi nói. Đại Đế không ngừng ra cờ hiệu dừng lại, Ngũ nha đại hạm vẫn tiến lên phía trước. Khi còn cách 800 bộ, Đại Đế giương buồm nhổ neo, tên nỏ cũng lên hết, đồng thời bắn ra ba tên hiệu, ra hiệu Ngũ nha đại hạm dừng lại.

Sáu cột gỗ Ngũ nha đại hạm đã dựng lên, phía trên đong đưa cự thạch, âm thanh ghê người của bát ngưu nỗ cũng đã ngừng, chỉ chờ mộc chùy kích nỏ là bắn. Trên Ngũ nha đại hạm cũng có hỏa dược, dầu hỏa, đây cũng là sức mạnh giáo úy dựa vào. Khi bắn tập, tên nỏ tề phát, đất rung núi chuyển, uy lực cực kỳ kinh người, chỉ cần vào phạm vi 300 bộ là có thể phát động công kích, đây là tầm xa nhất mà tên nỏ có thể bắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau