ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1011 - Chương 1015

Chương 1012: Nữ nhân kiên cường

Thủy sư đã phá hủy lượng lượng trên mặt nước cuối cùng của Cao Ly, nếu Cao Sơn Dương Tử không đem được tiếp tế tới Cao Ly, đã trải qua ba năm đói kém liên tục sẽ hoàn toàn kéo Cao Ly vào địa ngục.

Cao Kiến Vũ, Uyên Cái Tô Văn, Thiện Đức nữ vương của Tân La, Từ vương Phù Dư Nghĩa của Bách Tề cùng dâng biểu lên Lý Nhị, xin bỏ phong tỏa, vì thủy sư Lĩnh Nam không chỉ đánh chìm thuyền Cao Ly, mà thuyền Bách Tế, Tân La, Oa Quốc cũng không bỏ qua.

Trong đó quốc thư của Thiện Đức nữa vương thú vị nhất, mỗi chữ đều lấy lụa thêu thành, rất ám muội cái gì mà quét tháp chờ đợi, dựa ngõ ngón trông, rồi còn nhìn trăng nhung nhớ, giống thư tình hơn quốc thư.

- Đại soái, toàn là thư cáo trạng chúng ta, ti chức dẫn huynh đệ lục soát đoàn sứ tiết, lo bọn chúng gây bất lợi với chúng ta, tự ra quyết định, đưa sứ tiết tới Lĩnh Nam, sứ giả của Uyên Cái Tô Văn muốn gặp, nói là chỗ quen biết cũ của đại soái, nhiều năm không gặp, rất là nhớ.

Ngũ lễ tư mã bẩm báo:

- Thôi đi vậy, bọn họ muốn gặp ta nhất định có chuyện muốn nhờ vả, không gặp thì hơn, đại soái của ngươi không chịu nổi châu báu cám dỗ, có khi bị mua chuộc mất.

Ngũ lễ tư mã cười nịnh:

- Đại soái là phú hộ, Cao Ly có cái gì mua chuộc được ngài chứ, có điều sứ giả đó đúng là một trang tuyệt sắc.

- Nữ sao?

Vân Diệp lấy làm lạ:

- Đúng là nữ nhân, nghe nói là sủng cơ của Uyên Cái Tô Văn.

- Xéo, ngũ lễ tư mã không làm cho đàng hoàng, lại đi làm bà mai.

Vinh Hoa nữ mặc cung trang cực kỳ xinh đẹp, nhưng người trở nên tang thương, vóc dáng đầy đặn không còn nữa, gầy gò đi rất nhiều, nhìn vết chai trên ngón tay nàng thì biết ba năm qua nàng chịu nhiều khổ cực.

- Vinh Hoa, nếu sống ở Cao Ly không vừa lòng thì ở lại đi, tiểu viện tử kia của Vân gia vẫn giữ lại cho cô, không phải ta có ý đồ gì với cô, chỉ tôn kính sự kiên cường của cô thôi.

- Cao Ly còn chưa mất mà, đợi một ngày thiếp thân cùng đường hết lối sẽ nhớ tới tòa tiểu viện yên tĩnh kia, chỉ mong Vân hầu đừng ngăn chúng tôi vào kinh triều bài, dù thế nào cũng cho chúng tôi cơ hội trần thuật khổ nạn của mình trước mặt hoàng đế bệ hạ.

- Vân hầu, Cao Ly sẽ không đầu hàng, chúng tôi sẽ toàn bộ chiến tử! Đây là dũng khí cuối cùng quốc dân Cao Ly, vì trừ hiến sinh mạng của mình cho tổ quốc, chúng tôi không có gì hết.

Nữ nhân này vẫn cái tính chết không chịu thua, Cao Ly giờ là cái nhà nát đẩy một cái là sập, vẫn cứng rắn như thế chỉ có mình nàng mà thôi.

- Vinh Hoa, nữ tử không nên can dự vào chính vụ thì hơn, vì các cô có thiếu sót tính cách, ví như hiện giờ cô kiên trì là một loại bệnh, phải điều trị.

- Vân hầu vẫn cuồng vọng như xưa, nghe nói ngài thất bại trong đấu tranh quyền lực, trốn tới Lĩnh Nam sống tạm bợ cẩu thả dưới vây cánh của nhi tử, không biết có thật không?

- Đúng là như thế, nhi tử bảo vệ lão tử là thiên kinh địa nghĩa, con cô có bảo vệ được cô không? Ta cũng nghe nói cô sống ở Cao Ly rất thảm, Uyên Cái Tô Văn đối xử với cô không tốt à?

- Ngài nhầm rồi, chỉ trong vòng tay của thiếp thân, Tô Văn mới có thể ngủ yên, ngài hủy sự kiêu ngạo của huynh ấy, làm lửa giận của huynh ấy không thể phát tiết như nam nhân bình thường. Thiếp thân là người thân nhất của huynh ấy, khó tránh khỏi chịu chút khổ cực, chẳng sao cả, giữa phu thê có nhiều cách phát tiết, tổn thương cũng là một loại.

Vân Diệp chỉ có thể chắp tay bội phục nàng, sai phó nhân mang trà lên:

- Ta không ngăn cản cô, tuyệt đối không, nếu như cô muốn, ngay bây giờ có thể tới thẳng Trường An, hiện giờ bệ hạ sống rất vô vị, nếu cô ra sức đấu tranh, nói động lòng bệ hạ, nói không chừng bệ hạ mắt nhắm mắt mở bỏ qua.

Vinh Hoa cầm chén trà lên nhấm hương vị trà, đặt mũi ở miệng chén ngửi, để hương trà thấm vào tâm can, tựa hộ vô cùng hưởng thụ. - Cần thế không, ta nhớ khi cô về Cao Ly mang theo nhiều trà lắm mà, nếu dùng tiết kiệm đủ cho cô uống ba tới năm năm.

- Bán rồi, trà bán, tơ lụa bán, trang sức bán, y phục dư cũng bán rồi, hiện giờ giá gạo ở Bình Nhưỡng cao kinh khủng, thiếp thân nuôi tám thị nữ, tám phó tòng, tám võ sĩ, chút bổng lộc Xương Khánh cung là không đủ. Huống hồ nhìn thấy dân đói là cho họ chút thức ăn, cho nên trừ bộ áo mới này, thiếp thân không còn gì nữa, dù sao nhất định sẽ bị thủy sư Lĩnh Nam bắt hết, dưới trướng ngài địch cũng không sợ chết đói, thiếp thân lại nói ám muội một chút, bộ hạ ngài liền coi thiếp thân là khách quý.

Té ra không phải bắt được, mà người ta để bị bắt, Vân Diệp trợn mắt:

- Ta không làm chuyện dâm tặc lại mang tiếng dâm tặc, chiếm lợi của ta dễ thế à?

- Chẳng sao, bán thân ở Cao Ly hiện không phải là chuyện hổ thẹn nữa, đại gia khuê tú luân lạc làm xướng kỹ vì nuôi sống cả nhà, mọi người chỉ hâm mộ chứ không khinh bỉ. Vân hầu nếu muốn thiếp thân thị tẩm là chuyện tốt, ngài là hào khách mà người khác cầu mà không được, thiếp thân vô cùng hoan nghênh, năm kim tệ một đêm, với ngài chẳng là gì cả.

Vân Diệp thiếu chút nữa sặc máu phun ngụm trà ra, ho hồi lâu mới nhìn Vinh Hoa:

- Sao thành ra thế này, mới có ba năm.

Vinh Hoa nước mắt trào ra như suối, chớp mắt chảy khắp mặt, chỉ Vân Diệp quát:

- Ngươi tính kế Cao Ly năm năm, biến nơi giàu có không lo cơm ăn cái mặt thành địa ngục nhân gian chết đói đầy đường, ngươi nghe tới món ăn thịt người chưa? Nghe thấy giết con lấy thịt chưa? Năm kim tệ ở Đại Đường có thể mua một thuyền lương thực, ở Cao Ly có thể mua hai trăm xử nữ, Vinh Hoa ta chẳng qua là thân hoa tàn liễu bại, vứt đi cái tên tuổi, đưa vào kỹ viện một ngân tệ chẳng ai cần, ngươi nói xem, ta từ bán thân ra còn cách nào nữa? Nếu như ta bán thân có thể khiến bách tính Cao Ly no bụng, Vân Diệp, dù làm xướng kỹ ta cũng vui vẻ chịu đựng.

- Trên đời này cũng chỉ có Tô Văn và ngươi coi ta lớn hơn năm kim tệ, người khác, ta muốn năm kim tệ cũng chẳng được.

Mặc dù thảm cảnh của Cao Ly hình như khó tránh được liên quan tới mình, nhưng những lời của Vinh Hoa làm lòng buồn bã vô cùng, nàng không có gì cả, vào thời khắc sinh tử tồn vong của Cao Ly, đúng là chuyện gì cũng có thể làm.

- Vinh Hoa, đừng vùng vẫy nữa, Cao Ly sẽ diệt vong, không ai cứu được, có lẽ còn có Tân La, Bách Tề, có điều họ quá xa, đánh được cũng mất nhiều hơn được, bệ hạ lần này xuất chinh đã đạt được mục đích, thực ra xử lý hào tộc Sơn Đông quan trọng hơn chinh phạt Cao Ly. Nếu bệ hạ muốn ba vị đại tướng thảo nguyên sẽ đạp bằng Cao Ly.

- Trương Kiệm đang xây thành bên Áp Lục thủy, tiếp nạp lưu dân Cao Ly, chẳng bao lâu cô sẽ phát hiện Cao Ly chẳng còn ai nữa. Cô xem xem, thám tử Cao Ly cũng chẳng làm tốt hơn được, chuyện cơ mật thế này ta cũng nói cho cô, nếu Trương Kiệm mà biết sẽ tức chết, Vinh Hoa, tới tiểu viện kia sống yên tĩnh hết cuộc đời này đi.
Vinh Hoa ngẩng đầu lên, nói từng chữ một:

- Ta tin Đại Đường không diệt nổi Cao Ly, dù các ngươi có hùng mạnh tới đâu cũng không diệt được, các ngươi chiếm Bình Nhưỡng, bọn ta sẽ vào núi, chỉ cần Cao Ly còn một người sẽ không bao giờ diệt vong, dù các ngươi giết hết bọn ta, bọn ta cũng biến thành quỷ hồn quanh quẩn ở mảnh đất này. Vân Diệp, Cao Ly sẽ không diệt vong!

- Ta đã ba năm bốn tháng không được nhận tiền của mình rồi, ta tính trên thuyền, mỗi tháng sáu ngân tệ, nếu như mỗi năm tăng thêm một đồng, năm đầu là tám mươi tư đồng, năm thứ hai là chín sáu đồng, năm thứ ba là một trăm lẻ tám đồng, tổng cộng ba trăm mười hai ngân tệ, mau đưa ta, ta không còn đồng nào nữa.

Vân Diệp bị khí thế của nàng trấn áp, gian nan nói:

- Hình như cô là nữ nhân của Uyên Cái Tô Văn, vì sao muốn ta nuôi? Nói thế nào cũng không hợp tình hợp lý.

- Ngươi bắt ta tới Đại Đường thì hợp tình hợp lý? Ngươi không nhìn trúng tấm thân này, Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật đều là trang tuyệt sắc, nghe nói ngươi lại nạp một tiểu thiếp quốc sắc thiên hương, hưởng hết diễm phúc nhân gian, vậy mà mấy đồng ngân tệ ngươi cũng không cho ta, ta nhớ lúc ta đi, ngươi nói, chỉ cần ta muốn, có thể về tiểu viện đó, đãi ngộ như cũ.

- Lúc đó ta chỉ nói khách khí!

- Cũng phải, nói mà nuốt lời là đặc tính của huân quý Đại Đường mà, vừa phong vương Cao Kiến Vũ đã dẫn quân xâm phạm, còn do hoàng đế đích thân dẫn quân. Ta sẽ ăn mày tới Trường An, người ta hỏi tới, ta sẽ nói là huân quý Đại Đường nuốt lời mà ra, dù ta là người Cao Ly thì họ cũng sẽ nghi ngờ nhân phẩm của ngươi, dọc đường ta sẽ đem toàn bộ khổ nạn của người Cao Ly nói cho mỗi người Đại Đường, tác dụng còn hơn cầu xin trên điện Vạn Dân, ngài nói xem có phải không hả Vân hầu.

Vinh Hoa muốn tới Trường An nhưng không có tiền, nàng lại không muốn nợ nần bất kỳ ân tình nào của Đại Đường, thà bày trò vô lại đòi tiền hàng tháng của mình chứ không cần chính quyền Đại Đường hỗ trợ, là một nữ nhân, nàng có thể dùng quan hệ ám muội đòi tiền Vân Diệp, là một sứ tiết, nàng phải giữ tính độc lập của mình.

Vân Diệp tức điên tất nhiên không để nàng dọc đường lữ hành biến thành sân khấu lấy sự đồng tình của bách tính, chạy đi, chốc lát quay về, ném một cái bao vải to trên bàn, không nói một lời, năm xưa mình đã nói thì vẫn nên làm vẫn hơn.

Vinh Hoa hớn hờ lấy ra trong túi một đồng kim tệ, cho vào miệng cắn một cái, lại còn lấy từng đồng ra đêm, đếm tới bốn mươi thì túi đã trống không, tỏ ra thất vọng, bốn mươi kim tệ, không đủ sống, Trường An rất đắt đỏ.

- Hay là ta lấy trước tiền năm năm tới?

Vinh Hoa khả năng cảm thấy nói vậy không hay, hơi ấp úng:

- Cô nói xem.

Vân Diệp nố lực nhếch miệng lên, một mỹ nhân cao quý bị cuộc sống hành hạ thành cái gì thế này?

- Khi nào Cao Ly đại tháng ta sẽ trả lại gấp trăm lần.

Vinh Hoa xách túi lên:

- Vậy thôi đi, ta không đợi được tới ngày đó đâu!

Mang theo tâm ý cường liệt nhất, kiên định nhất, nghênh đón kết quả tàn khốc nhất, vô tình nhất là vận mệnh của nàng, Vân Diệp vô cùng tán thưởng tâm thái đối diện với tuyệt cảnh vẫn không gục ngã này của nàng, kết quả không hề quan trọng.

Lịch sử đúng là thế, Cao Ly dù 3 lần đánh lui Lý Nhị, nhưng quốc lực kiệt quệ, lại thêm vào nội bộ đấu đá nhau, cuối cùng bị bộ đôi chồn cáo cử Tiết Nhân Quý đánh bại, ( con của Uyên Cái Tô Văn đầu hàng nộp thành trước rồi con Cao Kiến Vũ không chống lại được mới phải hàng, đánh nhau từ đời cha sang đời con Cao Ly không tàn mới lạ), quân Đường chiếm giữ Bình Nhưỡng 9 năm, người dần Cao Ly phản kháng ngày càng dữ dội, cuối cùng đuổi quân Đường khỏi đất nước.

Về cơ bản truyện đúng lịch sử, chỉ vì sự xuất hiện của Vân Diệp mà quá trình này đẩy nhanh hơn.

Có điều mình vẫn không hiểu, nếu viết câu truyện trong tương lai TQ thành siêu cường đè đầu cưỡi cổ thế giới thì mình vẫn chấp nhận được, tự sướng mà. Nhưng sửa lại lịch sử, để TQ đè đầu cưỡi cổ thế giới có ý nghĩa gì, hiện thực không đổi, làm thế chỉ thấy nực cười thậm chí đáng thương …

Chương 1013: Đóng kịch cho ai xem

- Đại soái, nữ nhân này quá ngang ngược rồi, ả dám lấy bản thân đánh cược uy hiếp ngài, hay là để ti chức cho bọn chúng hoàn toàn biến mất trên đường đi, đại soái yên tâm, loại chuyện này nhất định phù hợp với ý nguyện của bệ hạ.

Ngũ lễ tư mã từ hầu đường đi ra, hắn nghe rõ cuộc đối thoại giữa Vân Diệp và Vinh Hoa, đại soái không có lý do gì trợ giúp nữ nhân này.

- Ngươi thấy chuyện này cần thiết à? Thấy ta quá phóng túng nàng ấy à?

Vân Diệp vẫn nhìn theo bóng lưng Vinh Hoa, đầu cũng không quay lại:

- Đúng là thế, đại soái nếu thích nữ nhân này cứ thu vào phòng là được, không cần phí tinh lực như vậy.

- Ngươi không hiểu, Cao Ly sắp mất rồi, sát nhập vào Đại Đường là chuyện sớm muộn, hiện chúng ta cần suy nghĩ không phải là công chiếm, mà là ổn định, Cao Ly bạo loạn không phù hợp với lợi ích Đại Đường.

- Bất kể nàng ấy nói bao nhiêu, có một điểm không sai, hiện Cao Ly tràn ngập thù hận Đại Đường, chúng ta muốn thống trị vùng đất đó sẽ phải trả giá cực đắt.

- Ngươi có nhìn ra không, hiện phạm vi suy nghĩ của nàng ấy đã rất rộng rồi, không chỉ lo cho mỗi Uyên Cái Tô Văn, mà đặt lên toàn bộ bách tính Cao Ly.

Ngũ lễ tư mã thắc mắc:

- Đại soái, vậy thì khác gì nhau? Vừa rồi ả còn nói Cao Ly tất thắng.

- Cao Kiến Vũ, Uyên Cái Tô Văn bao năm nội chuyến mới là nguyên nhân chân chính khiến Cao Ly suy bại, bách tính nhất định đầy căm phẫn với họ, muốn sống trong dân tộc mà không ai thích, không ai tin, ngươi biết khó thế nào không? Nếu hai người đó đều phải chết, Cao Ly thế nào cũng cần một thủ lĩnh tạm thời, ngươi không thấy Vinh Hoa là lựa chọn cực tốt à?

- Một người thực sự yêu tổ quốc mình làm thủ lĩnh, người dân mới tin tưởng đi theo, muốn giải trừ vũ trang của Cao Ly, cần một thủ lĩnh thực sự có thể tin được, có thủ lĩnh như thế, bọn họ sẽ nghe theo thủ lĩnh làm việc cho Đại Đường.

- Ta muốn Vinh Hoa thành con dê đầu đàn, tối ta sẽ viết thư cho thái tử điện hạ, ở Trường Anh nhất định Vinh Hoa sẽ thanh danh vang dội, sự mỹ lệ, kiên cường, dũng cảm, trung trinh của nàng sẽ truyền khắp Cao Ly, cũng sẽ chinh phụ hết huân quý Đại Đường, nàng sẽ mang tới cho Cao Lý thoáng bình an, mang về vô số lương thực, còn mang về ít tù binh.

- Tin ta đi, nàng sẽ mang về mọi vinh dự, sẽ mang tới hòa bình cho Cao Ly, rồi qua một quãng thời gian, Cao Kiến Vũ và Uyên Cái Tô Văn sẽ đánh nhau, Đại Đường lần nữa vào Cao Ly, lần này Cao Ly sẽ hoàn toàn diệt vong, người Cao Ly trong lúc bàng hoàng sẽ nhớ tới Vinh Hoa, sẽ ủng hộ nàng, đưa nàng thành thủ lĩnh, tới khi Đại Đường chia rẽ hoàn toàn Cao Ly, khiến dân tộc này biến mất trong các thôn trại ở Đại Đường, cứ như chưa bao giờ xuất hiện.

Ngũ lễ tư mã quỳ một gối xuống, mồ hôi như mưa.

Vân Diệp nói thống khoái một hồi quay đầu lại:
- Đây là đáp án mà ngươi muốn biết đấy, vừa ý chưa? Dạy khôn ngươi, sau này đừng có ý đồ thăm dò tâm tư của chủ soái, đó toàn là người không nắm bắt được, vì chúng ta suy nghĩ chuyện sau này chứ không phải chuyện trước mắt, đó là vì sao ta là chủ soái mà ngươi chỉ là ngũ lễ tư mã.

- Giờ thì chấp hành đi, nếu Vinh Hoa không trở thành người như ta mong đợi, ta sẽ đích thân chặt cái đầu của ngươi.

Ngũ lễ tư mã cúi đầu vâng dạ, không biết những lời vừa rồi Vân Diệp thật giả bao phần, nhưng hắn quyết định sau này tuyệt đối làm đúng chức phận, không thăm dò Vân Diệp nữa.

Vân Diệp nói xong rời đại sảnh, không biết Lý Thái hiện ra sao rồi, mong rằng tên này không bị Hi Mạt Đế Á đuổi đi, nam nhân nhận sai, rất hiếm có.

Không tệ, Hi Mạt Đế Á thi thoảng nhón một quả dương mai đỏ cho vào miệng mút, Lý Thái ra sức giúp nàng bóp chân, hai người cười vui vẻ, hình như hài hòa lắm.

- Vân Diệp, ta gửi thư cho ngươi, ngươi còn chưa trả lời đó, ngươi nói xem ta muốn một đứa con quá đáng lắm à?

Câu đầu tiên của Hi Mạt Đế Á đã làm Vân Diệp nín nhịn. Thấy Lý Thái cười bồi nhìn mình, biết ngay tên này đã bỏ vũ khí đầu hàng rồi, gieo mầm hai hạt, thu được một cái cây, có vẻ hắn đã rất hài lòng. Tôn tiên sinh nói bụng Hi Mạt Đế Á là long phượng thai, nhi tử xem ra thuộc về Lý Thái, còn khuê nữ e rằng đã được đặt tên, bọn họ chỉ có một cái tên, đó là Hi Mạt Đế Á.

Thế cũng tốt, tách hai đứa bé ra xa, không ảnh hưởng tới nhau, Lý Uyên sai ở chỗ là đặt Lý Huyền Bá ở quá gần Lý Nhị, Vân Diệp tới giờ vẫn cố chấp cho rằng, dù có đặt một con hổ cường tráng bên Lý Nhị, chẳng bao lâu cũng hết thọ.

- Hi Mạt Đế Á, vì biểu thị áy náy, ta định tặng cô một gian nhà ở Trường An hoặc Nhạc Châu, làm chỗ trú thân cho mẹ con cô, nếu cô không muốn gả cho Thanh Tước, hắn làm mấy chuyện này không tiện, vậy để ta làm, muốn nhà kiểu gì cứ nói, vì ta sẽ lấy hoa hồng của Thanh Tước làm.
- Trường An, đương nhiên là Trường An!

Hi Mạt Đế Á không chút do dự đáp:

Lý Thái giơ ngón tay cái với Vân Diệp, phiền phức của hắn hiện giờ là làm sao giải thích với mẫu thân chuyện mình có đứa con lai, có điều không sao, trong số huynh đệ của Lý Nhị rất nhiều người không giống người Trung Nguyên, huyết mạch người Hồ nhất thời khó có thể mất đi.

Có một căn nhà lớn để vụng trộm với Hi Mạt Đế Á là điều Lý Thái muốn, khuê nữ thiệt thòi, không được làm quận chúa, vậy bù đắp ở vật chất là điều hợp lý.

- Thanh Tước, chiếc Đại Đế đang trang trí nội thất, một tháng nữa sẽ ra biển, sáu chiếc chiến hạm còn lại cũng chế tạo xong, đáng tiếc không có bão tố lớn để kiểm nghiệm thành quả.

Vân Diệp nói qua tiến độ hạm đội, nhắc Lý Thái, ngày về Trường An đã tới gần.

- Hi Mạt Đế Á vài ngày nữa sẽ lâm bồn, ta cũng không thích ngồi thuyền, ngươi tự ra biển đôn đốc đi, ta muốn mời Tôn tiên sinh giúp ta trông nom Hi Mạt Đế Á và con, ngươi có kế hoạch phải hoàn thành, ta không tiện tham dự.

Vân Diệp gật đầu, lấy giỏ bánh trong tay Lưu Tiến Bảo đặt lên bàn thấp rồi xoay người đi, thời gian hai người họ có thể quang minh chính đại ở bên nhau không nhiều, không nên quấy rầy thì hơn.

Lý An Lan có chút thương cảm, ngôi nhà hoàn chỉnh sắp phải ly tán rồi, trong lòng nàng vô cùng khó chịu, ngồi trên xích đu, nhìn Tân Nguyệt cùng Na Mộ Nhật, Linh Đang chuẩn bị hành lý về nhà mà khóc thầm, cả nhà đi hết rồi, chẳng mấy chốc chỉ còn lại mình và Dung Nhi trong phủ công chúa trống vắng.

Không có tiếng than phiền đáng ghét của Tân Nguyệt, không có tiếng ca uyến chuyển của Na Mộ Nhật, mỗi tối Linh Đang cũng không ngủ bên mình nữa, Vân Lộ của mình cũng sẽ quay trở về vòng tay Tân Nguyệt, mình vất vả mười năm, cuối cùng thu hoạch chỉ có cô đơn sâu sắc.

- Muội tử, số trang sức này để lại cho muội, đương nhiên chiếc kẹp tóc không thể cho muội được, cho rồi muội sẽ thành đương gia đại nương tử, số còn lại muội tùy ý lấy.

Tân Nguyệt cười thu lại kẹp tóc hoàng ngọc, số trang sức còn lại đưa tới bên cạnh Lý An Lan, nàng hiểu Lĩnh Nam sẽ thành ngôi nhà khác của Vân gia, lung lạc Lý An Lan là điều cần thiết.

- Tỷ tỷ đừng như thế, An Lan biết tầm quan trọng của Lĩnh Nam với Vân gia, nhất định bảo vệ tốt, tỷ vạn dặm về Trường An, nhất định phải bảo trọng.

- Có phải đi ngay bây giờ đâu, hai nàng đóng kịch ly biệt làm cái gì, rõ ràng không hợp nhau, đừng bày ra bộ dạng tỷ muội tình thâm buồn nôn ấy, người trong nhà diễn kịch cho ai xem?

Vân Diệp đi vào thấy cảnh giả tình giả ý rất khó chịu, nếu người gia cần thứ tình cảm giả dối duy trì còn gọi là người nhà nữa không?

Chương 1014: Khổ tù

Khi Vân Diệp định ra biển xem chiến hạm thì phu phụ Lý Tịnh trở về, nói cười vào phủ lãnh chúa, Lý Tịnh bàn chuyện hương liệu với Vân Diệp, ông ta cũng muốn chen một chân vào, lần này không nói chuyện Cầu Nhiệm Khách mà nói tới biển đổi xung quanh thành Trường An, biến đổi này làm ông ta không ngờ.

Vân Diệp biết, nông nghiệp liên tục được mùa, xã hội thương nghiệp tới là không thể tránh khỏi, đa nguyên hóa sẽ phá hủy xã hội nông nghiệp đơn nhất.

Mấy năm qua thu lợi từ đất đai của một đại gia đình đã chiếm tỷ trọng rất nhỏ rồi, lương thực không còn là vốn liếng để một gia tộc đem ra khoe khoang, lương thực chất đống như núi cũng chẳng đổi được bao nhiêu tiền, người ta hay nói thóc gạo Trường An đắt, thực ra là gọi tổng chi phí sinh hoạt.

Giá đất tăng, giá nhân công tăng, lương thực làm thành bánh giá tăng gấp đôi, bánh thịt Tào bà bà trước kia chỉ cần hai đồng, hiện giờ cần một đồng bạc, giá tăng lên hơn năm lần, một gia đình muốn sống ở Trường An, chi phí sinh hoạt cực kỳ kinh người.

Khi đất đai không đủ duy trì cuộc sống xa hoa của một đại gia đình, thương nghiệp tất nhiên được đem ra bàn bạc, hoàng đế đông chinh mang đi hết lương thực trong kho Bình Thương, nông hộ là người sung sướng nhất, lương thực dư trong nhà có thể dựa theo giá quốc gia bảo hộ có thể bán cho kho Bình Thương rồi.

Nông hộ chất phác cũng phát hiện ra, làm ruộng, nộp tô xong, tuy lương thực rất nhiều, nhưng chẳng đổi được mấy đồng, bà nương cần kim chỉ, nhi tử cần đọc sách, khuê nữ cần váy hoa, mình cũng cần một vò rượu của Vân gia cùng hàng xóm cạn chén, nhưng lương thực không bán được giá, làm người ta thương tâm.

Lương thực đầy nhà ngươi dám nói không phải là phú hộ à? Hai năm trước nhà địa chủ cũng chẳng có nhiều lương thực như thế, sao bây giờ? Ngày ăn ba bữa cũng chẳng hết, chủ gia bất lương chó má, đem lương thực tới nộp tô thì mặt sầm xuống, Nhị Cẩu lấy một xâu tiền đập lên bàn trướng phòng liền lập tức thành thượng khách, xương ống đun trong nồi mang ra cho Nhị Cẩu, trên còn có lớp thịt dầy...

Bà nương đem ngọc mễ vàng ươm đi nuôi gà, bại gia bà nương, vừa định cởi giày ra giáo huấn mới nhớ đàn gà này mới là bảo bối trong nhà, thế là tẽ ngô trên bắp cho gà ăn.

Có lương thực nhưng không có tiền, người không làm ruộng trong thành cũng chẳng ăn mấy lương thực nữa, nhiều người còn không ăn lúa mạch, ăn gạo trắng, người Quan Trung không ăn mỳ, đi ăn thứ cơm chết tiệt gì chứ.

Gặp ma rồi, gạo mọc bên sông thối mà giá còn cao hơn lúa mạch, cơm Điêu Hồ là thứ năm đói kém mới ăn vài miếng, nay toàn Trường An đều ăn, một bát cơm Điêu Hồ bằng hai bát mỳ.

Bệ hạ đông chinh mới một năm, sao không đi thêm hai năm nữa, Cao Ly còn chưa bị diệt mà, đánh luôn đi, lương thực trong nhà còn có chỗ bán.

Mấy năm trước còn coi lương thực như tính mạng, giờ ngày càng không quan trọng nữa, ai cũng thích tiền, hoàng đế bệ hạ nhân từ hai năm qua không ngừng giảm thuế nông, trước kia mười lấy một, giờ thành ba mươi lấy một, tiếp tục thế này có thể trồng miễn phí.

Nhà Nhị Cẩu không làm ruộng nữa, lão gia gia trong nhà trồng rau trong sân, nhà mình ăn không hết, tranh thủ Nhị Cẩu vào thành làm công đem đi bán, nghe nói bà nương, khuê nữ của Nhị Cẩu đều làm công trong xưởng của hoàng hậu nương nương, tiền kiếm được hơn một tráng hán như mình, nương nương nhân từ không bạc đãi người dưới, đại khuê nữ nhà mình đã mười bốn, là đứa bé nhanh nhẹn khéo léo, có nên vào thành làm công không nhỉ?

Nông dân là đoàn thể kiên quyết nhất, triệt để nhất của quốc gia, khi bọn họ đều tìm kiếm cải biến thì thời đại mới sẽ tới.

- Tên tiểu tử ngươi đúng là nhìn xa, trước kia thấy ngươi chia cắt Vân gia trang tử, còn cho rằng ngươi muốn tránh họa, ai ngờ ngươi âm thầm hoàn thành bố cục gia tộc.

- Thằng con ở kinh thành của ngươi mang theo quản gia mua hết lương thực của nhà ta với giá thấp, đem làm thành mỳ bán cho thảo nguyên, đổi lấy vô số bò dê, đáng ghét nhất là nó còn chia ra bán, thịt một giá, da một giá, sừng một giá, lão phu mua ở nhà ngươi hơn trăm con dê, ai ngờ sừng bị cưa cụt hết rồi, nhà ngươi không phát tài mới là lạ.

- Trẻ con hiểu cái gì, chẳng qua mấy lão phó trong nhà quản lý, nó chịu nghịch ngợm thôi, vãn bối thắc mắc, Lĩnh Nam nhiều hàng hóa, sao đại soái chỉ cần hương liệu mà không phải thứ khác.

Lý Tịnh ngửa mặt cười lớn, Hồng Phất Nữ cũng dương dương đắc ý, không biết chuyện gì khiến họ vui vẻ như thế, chẳng lẽ vì vừa rồi mình đồng ý cho nhà họ ít hương liệu?

- Số hàng hóa khác lão phu tự có cách, không cần ngươi phải lo. - Không thể nào, nay chỉ có mấy nhà cung cấp được hàng cho đại soái, muốn vòng qua Vân gia không dễ. Trừ khi có người mới gia nhập hàng ngũ cung cấp, ai có lá gan này?

- Lão phu không giấu ngươi, ở nam hải Vân Diệp ngươi đúng là nhất ngôn cửu đỉnh, nhưng qua eo biển, thủy sư Lĩnh Nam còn hiệu lệnh trên biển được sao?

Vân Diệp đứng bật dậy, gọi Lão Triệu tới, định nghe ngóng xem bên kia eo biển có kẻ nào dám chiếm lợi của mình, hải tặc Đại Thực bị diệt, hiện bên eo biển quần long vô thủ phải mất mấy năm nữa mới có thủ lĩnh mới xuất hiện, tới khi đó mình lại phái người đi tiêu diệt lần nữa là được.

- Hầu gia, nghe nói bên Đại Thực xuất hiện một đám cường đạo độc ác, tên là Hải Long vương gì đó, có điều chưa nghe nói chúng ra tay với thương thuyền Đại Đường.

Vì không uy hiếp tới thương thuyền Đại Đường nên Lão Triệu không để ý, hầu gia nhà mình uy danh trên biển truyền rất xa, không ai dám ra tay với thuyền Đại Đường là tất nhiên.

Bảo Lão Triệu lui đi, Vân Diệp ngồi xuống nói:

- Giỏi lắm, không ngờ Cầu Nhiệm Khách lại chạy thoát được, lần sau bắt được, nể mặt hai vị, vãn bối không giết, giam vào chân trời góc biển, xem ông ta có chạy ra được không?

Lý Tịnh cười:

- Ngã một lần khôn ra một chút, Trọng Kiên sẽ không lọt vào tay ngươi nữa đâu, hắn cũng bỏ tâm tư lập quốc, một lòng tung hoành đại hải, nay chỉ huy trăm chiến thuyền rồi.

Phu phụ họ rất hài lòng với sự chuyển biển của Cầu Nhiệm Khách, lần này phu phụ họ thuê tám chiếc thương thuyền sai người kìm kiếm bảy tám tháng trên biển, cuối cùng từ trong miệng thương nhân Đại Thực biết tung tích Hải Long vương, gia tướng của ông ta còn tận mắt thấy Cầu Nhiệm Khác, mang về một phong thư của Cầu Nhiệm Khách, nói rõ suy nghĩ của mình, còn tặng rất nhiều hàng hóa.

Vân Diệp nghe kể xong lắc đầu: - Một đám gà ngói chó đất mà thôi, đánh một trận là diệt được.

Hồng Phất Nữ nổi giận, vỗ bàn đứng dậy chỉ Vân Diệp:

- Trọng Kiên hiện không gây họa cho thương thuyền Đại Đường nữa, không gây họa cho hải vực Đại Đường nữa, vì sao ngươi không buông tha.

- Ta là quan, ông ấy là cướp, trời sinh đối với nhau thôi.

Lý Tịnh quay lại nói với thê tử:

- Vân Diệp nói không sai, Trọng Kiên tự chọn con đường đối lập, không thể trách người khác, Vân Diệp tha cho đệ ấy không chết, là nể mặt phu phụ ta rồi, không thể đòi hỏi nhiêu hơn.

Hồng Phất Nữ mấy lần muốn lên tiếng đều bị Lý Tĩnh nói xen vào, ông ta là tướng quân, bất kể thế nào quá mực bao che một tên hải tặc cũng là không chấp nhận được.

- Tiểu chất mai ra biển xem chiếc Đại Đế hạ thủy, hay là đại soái đi cùng, xem hải quân Đại Đường có lọt vào mắt ngài không.

- Rất tốt, lão phu cả đời nghiên cứu lục chiến, xem thủy quân tác chiến là tâm nguyện của ta.

Trong lúc trò chuyện Tân Nguyệt đã chuẩn bị xong yến tiệc, mời họ vào bàn, Lý Tịnh tới Lĩnh Nam, Vân Diệp còn chưa chiêu đãi chính thức, đó là chuyện rất thất lễ, nay Cầu Nhiệm Khách chạy rồi, tâm kết không còn, bữa cơm này chủ khách đều vui.

Về phòng khách, Lý Tịnh mới thở dài nói với Hồng Phất Nữ:

- Phu nhân, hôm nay không nên nói chuyện Trọng Kiên với Vân Diệp, Trọng Kiên làm việc quá tùy y, vi phu là tướng lĩnh Đại Đường không thể dính líu quá sâu, nếu không toàn gia gặp họa.

- Thiếp thân chỉ giận Vân Diệp ngông cuồng, nói Trọng Kiên chỉ là gà ngói chó đất, chẳng lẽ y không coi anh hùng thiên hạ ra gì?

Hồng Phất Nữ giúp Lý Tịnh thay y phục, vẫn giận dữ không thôi:

- Phu nhân không biết rồi, thủy sư Lĩnh Nam hiện đúng là bá chủ trên biển, Trọng Kiên có trăm chiến thuyền, trông thì hùng hậu, thực ra không chịu nổi một đòn. Thủ hạ toàn là nô lệ, tất nhiên làm việc tàn độc, không phải kế lâu dài, mai chúng ta xem chiến hạm y chỉ huy sẽ hiểu chênh lệnh hai bên.

- Thực ra Trọng Kiên muốn để lại đường lui cho nhà ta, hiện Trường An ngày càng quỷ dị, thiếp thân không thấu cái thói đời này nữa, phu quân lui sớm là hơn.

- Bệ hạ không lên tiếng, ta làm sao lui được, một bầu hùng tâm bị con cháu liên lụy, cầm tù ở Trường An, chẳng thể đi đâu.

Chương 1015: Ngươi là ai, ta là ai?

Khó lúa đầy ắp, bò dê khắp nơi, tường thành cao lớn, quân trận vô biên, đều có thể thể hiện sự giàu có và cường đại của một quốc gia, nhưng có thứ gì trực quan và hiện thực hơn chiếc chiến hạm?

Chiếc Đại Đế đã giải thích hoàn mỹ điều này, khi nước biển dân đầy ụ thuyền, chiếc cự hạm này như sống lại, buồm kéo lên, dưới tác dụng của gió, như mãnh thú thoát lồng sắc, lắc lư muốn lao ra, mấy chục đại hán mặc quần cộc gian nan kéo cửa, nước biển tràn vào đường đi, mãnh hồ cuối cùng cũng xổ lồng.

Cự hạm chậm chậm meo theo thủy đạo dẹp di động, Vân Diệp mặt đầy kiêu ngạo, Hồng Phất Nữ ngẩn ra nhìn cự hạm đi qua trước mắt gần như không thở nổi, Lý Tịnh thần sắc mê ly, muốn nhần tới thân thiết, đây mới là lợi khí chiến tranh thực sự.

Khác với lâu thuyền, chiếc Đại Đế thừa kế thân thuyền khí động học của chiếc Công Chúa, sàn thuyền trừ cầu hạm ra là năm cánh buồm trắng lớn, mũi hạm trạm một cái đầu rồng hung dữ làm người ta nhìn lạnh gáy.

Vững vàng ra biển, nửa buồm giương thành toàn buồm, phá sóng đi vào sâu trong biển khơi, sáu chiến hạm thuyền nhỏ hơn bám sát, chiếc Công Chúa, Thanh Tước đỗ hai bên cùng thổi tù và, chiếc Đại Đế xa xa mơ hồ truyền lại tiếng rồng ngâm kéo dài.

Đến khi hạm đội biến mất ở chân trời, Vân Diệp quay lại nói với Lý Tịnh:

- Đây mới là Hải Long Vương, bảy mươi hai chiếc nỏ tám trâu đủ nó đánh đâu thắng đó, là kết tinh của cao quý, hùng mạnh, xa hoa và lãnh khốc.

- Dùng hai mươi vạn ngân tệ tạo ra con quái thú trên biên này, Vân hầu định đi kiếm chuyện với Trọng Kiên?

Hồng Phất Nữ rất vô phép xen vào.

- Thẩm thẩm đánh gá quá cao Cầu Nhiệm Khách rồi, một tên hải tặc nho nhỏ chẳng đáng để nó chơi một ván, tốt nhất thẩm thẩm cầu mong Cầu Nhiệm Khách thấy ánh buồn của nó là bỏ chạy, vãn bối cũng hi vọng ông ta chạy thoát.

Nói xong Vân Diệp ôm lấy Địch Nhân Kiệt đã bị phơi nắng thành người da đen, lau nước mắt trên mặt hắn, cười lớn:

- Giỏi lắm Tiểu Kiệt, một năm đóng ra được chiếc cự hạm này, trước chưa từng có, sau không ai làm được, chiếc Đại Đế lưu danh sử sách, cái tên Địch Nhân Kiệt cũng khắc vào sử sách.

Lại nhìn Tiểu Vũ giơ ô khóc ướt nhoẹt mặt, thân mật vuốt mũi nàng:

- Muốn ăn cái gì, sư phụ làm cho.

- Con muốn ăn chăn giò pha lê, cá giấm, gà ăn mày, ngó sen xào, bánh bao gạch cua, hu hu, sư phu, Tiểu Kiệt bắt nạt con, nó lên mặt đốc công, tính toán sai còn hung dữ với con...

Vẻ thương cảm của Địch Nhân Kiệt lập tức biến mất, cảnh giá nhìn Tiểu Vũ nhào vào lòng sư phụ khóc lóc, hắn không nhớ mình hung dữ với sư tỷ lúc nào, ông trời ạ, ở đây nàng mới là thái thượng hoàng nói một là một, hai là hai.

Lão Thiết cười cuồng ngạo ném công cụ của mình vào biển, chiếc Đại Đế là đỉnh cao cuộc đời của ông ta, đủ ăn nói với tổ tông rồi, sau này còn đóng thuyền nữa sẽ vô vị. Cự hạm ra biển, cũng sẽ táng thân ở biển, hãy để công cụ cùng nó trôi ra biển.

Vân Diệp chỉ nói một câu mọi người tùy tiện rồi ôm Tiểu Vũ không ngừng làm nũng, dắt Địch Nhân Kiệt vào nhà gỗ, quản gia Lão Triệu đã chuẩn bị xong mọi thứ.

- Thành niên rồi, có thể uống chút rượu nho, trước kia các con nhất định đã uống trộm, sau này có thể quang minh chính đại uống rồi.

Vân Diệp cho hai con cá băng vào ly thủy tinh, lắc ly đưa cho Tiểu Vũ, lại rót ly khác đưa cho Địch Nhân Kiệt, chính mình giơ nửa vò rượu nho còn lại cao hứng nói:

- Chiếc Đại Đế là lễ vật trưởng thành của hai đứa, sau này muốn làm gì làm nấy, các con đã xuất sư rồi, cạn. Ba sư đồ uống hết rượu, Vân Diệp cười khà khà sắn ống tay áo lên, mở rương sắt ra, đáy rương là tảng băng lớn, trên đặt đủ loại vật liệu nấu ăn.

Vân Diệp ngâm nga tiểu khúc làm món ăn, Tiểu Vũ dọn dẹp căn nhà gỗ bừa bộn thành sạch bong, Địch Nhân Kiệt mang thiếp mời vừa viết xong đi mời khách, lễ xuất sư là đại sự, khách xem lễ không thể thiếu.

Lão Thiết cầm thiếp đỏ mừng không kể siết, được tham gia lễ xuất sư của đôi ngọc nhân, ông ta sao chẳng mừng, lục lọi rương tìm được hai con búp bê gỗ mập mạp vô cùng đáng yêu. Lý Tịnh nhận được thiếp mời suy nghĩ hồi lâu vung bút viết bốn chữ " sơn cao thủy trướng", Hồng Phất Nữ lấy đoản kiếm màu đỏ ra, cho vào bao da cá mập, hình dạng cổ quái, cẩn thận lấy lụa bọc vào, có vẻ hạ quyết tâm rất lớn.

Đông Ngư nhận được thiếp mời lập tức nhảy xuống biển, mò mẫm nửa ngày trời bắt được con vĩ thanh ngư, dài hơn một xích, trông rất bình thường, nhưng nhìn Đông Ngư toàn thân thương tích là biết con cá này không đơn giản.

Nhân Hùng nhận được thiếp không chút đắn đo mở rương lấy ra một tấm da gấu không lớn, lông óng mượt, trải trên bàn ánh lên sắc mực, không có sợi lông tạp nào.

Đợi khi mặt trời sắp hạ xuống, khách đúng hẹn tới nơi, Vân Diệp dẫn Địch Nhân Kiệt, Tiểu Vũ ra cửa đón tiếp, Lão Triệu cung kính đợi trong phòng chờ sai bảo.

- Giai đồ học nghiệp đã thành, hôm nay xuất sư, đáng mừng đáng mừng.

Lý Tịnh đi đầu chắp tay chúc mừng:

- Bọn chúng chịu khó phấn đấu, thêm vào thiên phú hơn người, xuất sư là chuyện tất nhiên, vãn bối chỉ mong tương lai chúng đi đúng đường của mình, không bị tà ma xâm nhập, ắt việc gì cũng làm được.

Lý Tịnh gật đầu, đem bản thủ thư không kịp trang trí đặt vào tay Địch Nhân Kiệt:

- Lão phu xuất hành bên ngoài, người không có gì, chỉ có bốn chữ " cao sơn thủy trướng", chúc ngươi tiền đồ như gấm, phúc thọ lâu dài.
Địch Nhân Kiệt dùng đại lễ thám bái, Lý Tịnh nhận ba lạy xong mới vào bàn tiệc, Hồng Phất Nữ kéo tay Tiểu Vũ đưa đoản kiếm cho nàng:

- Kiếm này tên Chu Tước, lão thân còn trẻ dùng nó tung hoành lưỡng kinh, chặt đầu vô số, nay tặng ngươi, đối xử tốt với nó.

Tiểu Vũ cùng Địch Nhân Kiệt vái ba vái, thề không phụ kiếm này, Hồng Phất Nữ mỉm cười ngồi xuống.

Lão Thiết mỗi tay nắm một người, không cho quỳ bài, lấy ra hai con búp bê gỗ, đưa hồng nam cho Tiểu Vũ, đưa lục nữ cho Địch Nhân Kiệt, chớp mắt nói:

- Chuyến này lão phu cũng theo hầu gia về kinh, nhậm chức ở tương tác giám, lão phu là người nghèo khổ, chỉ có hai con búp bê cát tường này tặng các ngươi, chúc hai đứa sớm ngày kết thành đôi, như thế lão phu bớt được quà thành thân.

Địch Nhân Kiệt há miệng cười cực ngốc, Tiểu Vũ thẹn đỏ mặt, Đông Ngư đem con cá trong tay lắc lắc trước mặt Tiểu Vũ, Tiểu Vũ tức thì sáng mắt lên:

- Ngư Thúc, thúc lại đi bắt sấu cốt long rồi, vì con cá này mà mất mạng thì không đáng, sư phụ đã làm xong món cá dấm chua rồi.

Đông Ngư cười khì, cho con cá vào chậu, con cá đã bị bắt nửa canh giờ vào nước lập tức trở nên linh hoạt vô cùng, không hổ danh sấu cốt long.

Nhân Hùng lấy da gấu ra, đặt lên lòng Địch Nhân Kiệt:

- Hai đứa thế nào cũng sẽ thành thân, tương lai khi lạnh có thể đắp chung.

Tiểu Vũ thẹn thùng đá Nhân Hùng một phát, Địch Nhân Kiệt lại hoàn toàn không để ý, cẩn thận nhận lấy tấm da gấu, mời mọi người ngồi xuống. Vân Diệp đứng sau nhìn, không nói gì cả, thời khắc ấm áp này thuộc về Tiểu Vũ và Địch Nhân Kiệt.

Mọi người nói nói cười cười, tới tận khi trăng treo giữa trời mới ngất ngưởng trở về, Vân Diệp say khướt, Địch Nhân Kiệt và Tiểu Vũ đỡ sư phụ lên giường, nhưng lại nghe Vân Diệp lẩm bẩm:

- Hai đứa trẻ thật là ngoan, sao kiếp trước lại thành ra như vậy chứ? Bia không tên, bia không tên, công tội đời sau nói, khoái lạc hay không chỉ trời mới biết.

Nói xong ngủ say.

- Sư phụ nói chúng ta sao? Vì sao lại nói kiếp trước? Chẳng lẽ kiếp trước chúng ta đã gặp nhau? Bia không tên là cái gì? Tiểu Kiệt, ngươi nghe nói tới chưa?

Từ gian phòng sư phụ ra, Tiểu Vũ hỏi như pháo liên châu, Địch Nhân Kiệt nghĩ rất lâu mới lắc đầu nói:

- Đệ cũng chưa nghe nói tới bia không tên, có điều rõ ràng sư phụ nói chúng ta, vậy kiếp trước tỷ làm gì gì? Với tâm tính và sự thông tuệ của tỷ nhất định không thể vô danh, đệ cũng phải là người lưu danh sử sách. Tiểu Vũ, rốt cuộc tỷ là ai? Đệ là ai?

Võ Tắc Thiên trước khi chết muốn được dùng thụy hiệu là hoàng hậu chứ không phải hoàng đế, tuy nhiên bia mộ bà để trống, ý nói công tội đời sau định đoạt. Bà được chôn cùng lăng với Đường Cao Tông Lý Trị. Trong khi lăng mộ của nhiều vị hoàng đế, kể cả của Lý Nhị bị phá sạch, lăng mộ bà vẫn nguyên vẹn, tới năm 2008 được khai quật, bà được an táng vô cùng long trọng.

Hết quyển, thiếu vài chương htph sẽ post nốt.

Chương 1016: Bồi dưỡng

Vân Diệp không ngờ người tới đón Đại Đế sẽ là Trương Lượng, lão đứng trên Công Chúa dùng ống nhòm vừa xem Đại Đế chạy đến vừa khen không ngớt, không còn chút gì giống tên trốn trong trướng khóc lóc xin tha ngày trước. Một lần nữa Vân Diệp lại thấy được kiến thức của hai người lão Trình và Hứa Kính Tông.

Mới đầu y còn cho rằng, những ngày còn lại của Trương Lượng nếu không trong tù thì cũng một mình trong nhà cô đơn. Vậy mà mới chỉ hơn một năm không gặp, người này đã biến thành đại thống lĩnh thủy sư Liêu Đông, ngang với chức vị của y. Đây cũng là Lý Nhị muốn vững vàng nắm giữ thuỷ quân trong tay hoàng gia chứ không giao quyền lực cho bộ binh.

Trương Lượng vừa đi vừa cười nói, vỗ vai Vân Diệp gọi huynh đệ thân thiết. Nhìn lão tóc bạc trắng, Vân Diệp không nghĩ rằng y có thể xưng huynh gọi đệ với lão.

- Lão đệ à, ngươi cũng biết Liêu Đông là nơi khổ sở, không bằng chúng ta nói với bệ hạ, để ngươi đến Liêu Đông chịu khổ, đổi cho lão ca đến Lĩnh Nam phát tài. Không gạt lão đệ, rương tài bảo ta đều đã chuẩn bị xong.

Trương Lượng nói rất chân thành, Vân Diệp biết lão nói thật, Cao Ly chiến sắp đến hồi thu quan, công diệt quốc ai cũng muốn, Trương Lượng tự thấy thiếu Vân gia một đại nhân tình, nên mới dùng cách này để trả lại, về phần phát tài chỉ là chuyện đùa mà thôi.

- Trương công, lão và Cao Ly có thâm cừu đại hận, nhiều nhi tử cua thái phu nhân đã chết trong tay người Cao Ly, thù này không trả ắt sau này khó ăn nói với tổ tông, tiểu đệ há có thể tranh công? Về phần phát tài cứ giao cho tiểu đệ là được, đều cùng thủy sư đi đâu mà thiệt.

Mắt Trương Lượng liền đỏ vằn lên, điều này Vân Diệp không ngờ được, xem ra thù diệt gia vẫn đang canh cánh trong lòng, không thể không xúc động.

Thấy trong phòng chỉ có mình và Vân Diệp, Trương Lượng bỗng nhiên quỳ xuống tự tát vào mặt một cái, ngăn Vân Diệp đang muốn đỡ lên, nói:

- Lão phu năm xưa bị mỡ heo chèn óc nên mới đánh chủ ý với đệ muội. Ân tình Vân gia cứu Trương gia đại nạn hồi sinh lão phu nhớ kỹ, ngày sau chắc chắn có hậu báo.

Nói xong đứng lên, mắt tuy còn đỏ nhưng tâm tình đã tốt lên nhiều, nắm tay Vân Diệp nói:

- Khi ở Liêu Đông, lão phu đói rét nơi tuyết địa không người để ý, Ngu hầu, Long Tương coi ta như chó lợn, không ngừng chửi rủa, đánh đập, cuộc sống lúc đó gian khổ như trâu ngựa không dễ nói vời người ngoài. May sao khi sức cùng lực kiệt, ta nhớ ra trong trướng bếp Liêu Đông nhà ngươi có mang theo một thùng mì sợi. Nếu như không phải mỗi lần đói quá có mì ăn, sợ rằng lão phu đã thành một đống xương lạnh, sao có ngày tro tàn lại cháy. Từ hôm nay trở đi, Trương Lượng nguyện làm mọi việc Vân hầu sai khiến, nếu có nửa câu dối trá sẽ bị vạn tiễn xuyên tâm.

Vân Diệp đỡ Trương Lượng lên ghế nói:

- Lợi ích đương nhiên như thế, nhưng chúng ta phải trung tâm với bệ hạ. Hiện Trương gia cần dưỡng sức, Vân gia cũng vậy. Chúng ta cứ thoải mái xem thế cục Trường An, không cần lo lắng. Vào thuỷ quân lợi ích chúng ta và bệ hạ liền thành một khối. Lão huynh cứ chờ xem, không bao lâu nữa khả năng chúng ta và hoàng gia Ngọc Sơn thư viện đều thành hải quân hoàng gia, chúng ta không còn quan hệ gì với Binh bộ nữa. Lão huynh đồn trú Đông Hải, ta khống chế Nam Hải, dốc sức vì hoàng gia, sau đó cứ cắm đầu phát tài là được.

Trương Lượng cười mà ứa nước mắt, vỗ bàn nói:

- Chí phải, sao đạo lý như vậy mà lão phu trước giờ không ngộ. Chức vị hai ta giờ không cao không thấp, một chức vụ thoát khỏi tranh đua triều dã. Chỉ cần diệt Cao Ly, lão phu sẽ làm rùa rụt cổ, không màng gì nữa, ha ha. Trương Cử Nhân - con trai Trương Lượng và Lưu Tiến Bảo đứng ngoài cứ lúc lúc lại nghe thấy tiếng cười truyền ra, nên dù không biết hai vị đại soái nói cụ thể thế nào nhưng biết nhất định là chuyện tốt.

- Lưu huynh, huynh biết vì sao Đại Đế chỉ cho tân quan lên không? Tòa cự thuyền này là kỳ hạm của thủy sư Liêu Đông, sao phụ soái của đệ không lên? Tiểu đệ rất muốn lên xem một chút.

- Không được, ta nghe Hầu gia nói trước khi bệ hạ lên, thì công tượng có thể lên, tướng sĩ có thể lên, thủy thủ có thể lên, chỉ có huân quý như hai nhà chúng ta là không thể lên. Chỉ có chờ bệ hạ kiểm duyệt xong ở Vân Mộng Trạch rồi giao cho thủy sư Liêu Đông, đến lúc đó đệ muốn xem thế nào cũng được.

Trương Cử Nhân còn muốn hỏi tiếp thì đã thấy Trương Lượng từ biệt Vân Diệp về thuyền. Gia quyến Vân gia ở trên Công Chúa không có phương tiện di chuyển xa, nhưng hai phụ tử Trương Lượng không hổ là người sống trên sông nước, dây thừng được kéo giữa hai thuyền, hai phụ tử bám dây trượt về thuyền chẳng thèm để ý đến sóng gió nổi lên bên dưới.

Lý Thái tưởng mình đã chết, đau đầu không ngừng lăn lộn trên giường, cơ thiếp thu ở Lĩnh Nam vây quanh liên tục hô hoán, rất sợ Vương gia có mệnh hệ gì.

- Điện hạ, mạch tượng của ngài rất bình ổn, không giống bị bệnh. Tuy mạch hơi nhanh một chút, nhưng đó là do ngài vừa chơi đùa, tiêu hao thể lực mà ra, chỉ cần trấn tĩnh lại là được.

- Lão đạo sĩ nói quá vô lý, Vương gia đã đau đầu thế này mà ngươi còn châm chọc. Người đâu, lôi ra ngoài quất 20 trượng.

Muội tử Thái Châu nữ ỷ được sủng ái, đòi xử trí lão đạo sĩ lôi thôi này. Lý Thái liền tát bốp vào mặt nàng, cắn răng nói với Tôn Tư Mạc:

- Ngài đừng để ý loại vô tri này, ta cũng biết mình không bệnh, đây là tâm bệnh, vì sao lại khó chịu như vậy?

Tôn Tư Mạc dường như không nghe thấy nữ nhân kia nói nhảm, cười với Lý Thái:

- Đây là tâm bệnh, trước đây lão đạo sĩ đã làm một thực nghiệm, bịt kín hai mắt một người, nói cho hắn biết đang có lửa đốt ngón tay hắn, thực ra chỉ lấy than hun tay hắn mà thôi, có nóng rát nhưng không bị thương. Một lúc thì dừng lại, mở bịt mắt và nói cho hắn biết thực ra đốt thế nào. Kết quả ngón tay hắn không ngờ lại có dấu hiệu bị bỏng, lão đạo đối với việc này nghĩ mãi mà không ra. Tâm bệnh có trăm ngàn nguyên nhân khó có thể phỏng đoán. Lão đạo tu hành không đủ không giải được, chỉ có dựa vào chính bản thân ngài đã khống chế mà thôi.

- Không được, ta không chịu nổi. Thuyền vào Trường Giang ta sẽ rời thuyền, dù cưỡi ngựa đến Nhạc Châu cũng không muốn chịu đựng nữa.

Chờ Tôn Tư Mạc đi rồi, Lý Thái bảo tiểu thiếp vừa bị đánh đi lấy cho mình dây lưng, rồi quấn chặt lên đầu mới cảm thấy bớt khó chịu.

Mẫu thân bị đánh, nhi tử Lý Hân mới hơn 1 tuổi liền bò đến bên Lý Thái, lấy tay mập mạp lần lên mặt phụ thân, Lý Thái há mồm cắn tay nhi tử, sau đó hai phụ tử đùa đến quên trời đất.

Đến lúc hài tử ngủ, Lý Thái trừng mắt nhìn Thái Châu nữ Ánh Hà, có nén sự khó chịu nói:

- Khi ta không khỏe thì đừng mang hài tử tới, nếu như ta phát cuồng sẽ làm bị thương nó. Với Tôn tiên sinh thì dù là phụ hoàng cũng lễ ngộ có thừa, hôm nay ngươi sai lầm, nể mặt mũi Hân nhi ta sẽ không xử phạt ngươi, sau này chớ tái diễn, cho dù là thuộc hạ của ta cũng không phải người ngươi tùy ý xử phạt. Lui đi.

Thái Châu nữ Ánh Hà vội quỳ xuống thi lễ rồi lui ra.

Lý Thái càng lúc càng thấy đau đầu, chỉ muốn đập nát đồ trong khoang. Mới tiện tay với lấy một thứ thì đã nghe thấy tiếng khóc hài tử như mèo kêu một to, một nhỏ từ khoang bên cạnh.

Lý Thái lảo đảo chạy sang, thấp giọng hỏi Hi Mạt Đế Á:

- Sao Huy nhi và Tiểu Tước lại cùng khóc vậy? Không khỏe ở đâu để ta gọi Tôn tiên sinh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau