ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Thái sát tứ sư?

Uất Trì Bảo Lâm đến một bên xách một cái chân sau rất lớn của con lợn cho lão Lý, nói là nhìn tiên sinh thân thể gầy yếu, cho nên hai ngày này hắn chạy trong rừng tìm lấy đồ tốt nhất cho tiên sinh, hi vọng tiên sinh bồi bổ thân thể.

Lão Lý càng cười đến nỗi không ngậm được miệng, phân phó lão bộc thu lại, để cho Vân gia sơ chế rồi sau sẽ dùng uống rượu với mấy vị lão hữu. Việc này khiến cho những người mang vàng bạc, tranh chữ đến cảm thấy hổ thẹn.

- Hồ đồ! Coi Ngọc Sơn thư viện ta là cái gì? Muốn đổi người thì đổi ngay sao? Mấy tháng tâm huyết của lão phu chỉ bằng vài đồng tiền của ngươi là có thể bù đắp được sao?

Bên kia truyền đến tiếng quát mắng của Ly Thạch tiên sinh. Vân Diệp đang hàn huyên cùng Lý Hiếu Cung bèn cáo tội, tới bên Ly Thạch tiên sinh, chỉ nghe tiên sinh quát lớn:

- Lúc trước đã cho các ngươi tự chọn hài tử đến thư viện, các ngươi tùy tiện mang hài tử không nên thân đến, giờ thấy nó có tiến bộ thì nổi lòng xấu xa, đây là thái độ nên có của người làm phụ mẫu sao?

Đều là những đại lão quân phương có máu mặt, lại bị người mắng chửi giữa ban ngày ban mặt, nhưng vì bản thân đuối lý, vị tiên sinh này hoàng tử hoàng tôn cũng đều dạy rồi, ngay cả hoàng đế thấy còn phải gọi một tiếng Ly Thạch tiên sinh, không dám dùng lễ vua tôi, bọn họ làm sao dám vô lễ.

Cao Anh, con trai của Cao Kiệm khuôn mặt đỏ bừng, không ngờ thư viện lại không nể tình như thế, đường đường công tước phủ mà không còn chút mặt mũi nào, đang định phất tay áo rời đi thì Vân Diệp cười nói:

- Cao hầu cớ gì đùng đùng nổi giận như vậy? Phải chăng thư viện chiêu đãi không được chu toàn?

- Vân hầu, khuyển tử ở thư viện được lợi không ít, chỉ ngắn ngủi hai tháng mà biến hóa đã khiến người giật mình. Ngày xưa ở nhà lão phu có dùng côn cũng không thể bắt nó học, bây giờ lại nằng nặc đòi đến thư viện. Lúc này lão phu mới biết phương pháp truyền dạy của thư viện quả nhiên thâm bất khả trắc, lão phu có ý định để trưởng tử Hà thay thế ấu tử không nên hồn đến thư viện, không ngờ lại bị Ly Thạch tiên sinh quở trách, cho nên ta đi.

Cao Anh vẫn tức giận không giảm.

- Cao hầu không cần tức giận, mấy vị lão tiên sinh không phải là nhân vật ta có thể đắc tội, cho dù trước mặt bệ hạ, bọn họ có nửa phần nịnh nọt sao? Cao Lăng ở thư viện rất tiến bộ, vì sao không cho hắn tiếp tục mà lại đổi bằng Cao Hà? Một môn có hai tử cùng học có gì không được?

- Vân hầu chê cười lão phu rồi, ngươi ta đều là tân đại tộc, khó tránh khỏi nội tình không đủ, cũng không có mấy đại nho để dạy vãn bối, tứ xứ cầu học nhưng cũng chỉ có lão gia tộc chiếm hết. Hiện nay cơ hội tốt thế này, không đổi thì để ấu tử vô lại trong nhà được hưởng phúc sao? Trưởng tử đôn hậu lại học hành vô môn, điều này làm cho lão phu đau đầu không ngớt.

- Hai nhà chúng ta đều là tướng môn, Cao hầu cho rằng tại hạ sẽ để loại chuyện này xảy ra sao?
- Ồ? Kế sách thế nào?

- Tháng 2 sang năm sẽ lại có 50 học sinh tiến nhập thư viện học tập, Cao hầu minh bạch chăng?

Hai người bèn nhìn nhau cười, chắp tay cáo biệt.

Vân Diệp trong đám người như cá gặp nước, dường như trời sinh y nên làm lão sư. Mấy vị lão tiên sinh tức giận vẫn còn đen mặt, an vị ngưu xa mang theo đồng tử, lão bộc, quan trọng nhất là mang theo lò nướng Vân Diệp mới làm, đến cạnh thác nước uống rượu. Đợt ớt đầu tiên đã thu hoạch, Vân Diệp cẩn thận cất hạt giống, rồi phơi khô quả, sau đó dùng đá nghiền nhỏ cho vào bình, để khi nào dùng thì lấy.

Ngọc Sơn tiên sinh là người Thục, nghĩ lão nhân gia nhất định sẽ thích ăn cay, cho nên để phần một đĩa gà xào ớt để lão tiên sinh nhấm nháp. Không ngờ khi tiên sinh đi là buổi trưa, vì hăng say giảng giải chuyện Tùy triều chinh chiến Cao Ly, các học sinh bị kích thích nhiệt huyết sôi trào, nhất thời cũng chưa muốn về.

Thành ra ba vị tiên sinh Lý Cương, Nguyên Chương, Ly Thạch dùng cơm trước, đồ ăn của họ cũng không kém, nhưng lại bị phần cơm của Ngọc Sơn tiên sinh hấp dẫn...

Ngọc Sơn tiên sinh sớm được Vân Diệp báo, nói hôm nay có món ăn chuyên dành cho lão, mùi vị đậm đà, không biết có hợp vị của tiên sinh không? Thứ Vân Diệp làm ra nhất định là tinh phẩm, lão tiên sinh có thể hoài nghi học thức của Vân Diệp, nhưng cũng tuyệt đối sẽ không hoài nghi đồ ăn y làm ra.

Dịch vị dạ dày bị kích thích, lão chạy đến nhà ăn mở phần cơm của mình. Cả phần cơm lão không động đến thứ gì khác, chỉ ăn đúng món gà xào ớt này.Quá hổ thẹn! Mấy vị lão tiên sinh sớm đã không để ý chuyện ngoài thân, châu ngọc đối với họ mà nói chính là cặn bã, khó tìm được chuyện vui ở Ngọc Sơn, duy chỉ có mỹ thực vô cùng vô tận. Vân Diệp vì muốn giữ mấy vị lão tiên sinh mấy năm, cho nên đã thi triển tất cả bản lĩnh của mình. Nhưng đồ ăn y làm lại có người ăn vụng, thật khiến y cảm thấy quá thất vọng, thật không có chút tình nghĩa nào.

Ở thư viện cũng chỉ có mấy người dám ăn vụng đồ ăn của y, ngay cả giám sát quan Lưu Hiến được hoàng đế phái ra cũng không có cái lá gan này.

Cũng không biết bốn vị tiên sinh làm sao nhất trí với nhau, nói chung đều cùng chĩa mũi dùi về phía Vân Diệp, nói cái gì cổ nhân có nhị đào sát tam sĩ, hôm nay Vân Diệp nhất thái sát tứ sư, đích thật là Vân hầu danh chấn kinh sư v.v...

Nỗi oan ức này Vân Diệp chỉ còn biết kêu trời. Trước đây ở kinh thành, không phải gặp thổ phỉ thì cũng là cướp đường, nguyên nghĩ rằng rời khỏi kinh sư chính là thoát khỏi hang hùm, nào ngờ vừa mới thoát hang hùm thì đã sa vào ổ sói.

Loại nói xấu này so với bị đánh hậu quả còn nghiêm trọng hơn nhiều, người già không nên ăn nhiều ớt, y giảng đạo lý cho mấy vị chưa được mấy câu thì đã bị bốn lão tiên sinh xúm vào nói cho á khẩu, còn nói đến cả cá nóc, nói đã liều mạng ăn cá nóc, sao không thể liều chết ăn ớt? Đám người lão phu sớm đã quá tuổi hoa giáp, dù ăn mà chết cũng là chuyện được mọi người ca tụng, có thể thành chuyện đẹp lưu truyền thiên cổ.

Tương lai trong sách sử nhắc tới mấy người lão phu đều kèm theo tử trạng, là bởi vì ăn uống mỹ thực quá độ mà chết, so với cái loại không bệnh mà chết, chết bệnh trên giường tốt hơn trăm nghìn lần, nhân sinh được chết như vậy chẳng phải là khoái lắm sao?

Bọn họ tạm thời còn chưa chết, nhưng Vân Diệp thì cảm thấy bản thân sắp chết.

Lưu Hiến rất sợ người từ hoàng cung tới, trông Lưu nhị ca sợ hãi răng môi lập cập, tay chân run run, Vân Diệp chỉ sợ hắn sẽ ngất xỉu...

Dù sao vẫn còn có việc phải làm, Vân Diệp mượn cớ sang năm phải tuyển 50 học sinh, mời các đại lão đang khẩn thiết muốn mang hài tử nhà mình vào thư viện.

Mạnh Bất Đồng, Cao Lăng thiếu chút nữa bị thay cuối cùng cũng được giữ lại, chỉ trong một đêm dường như đã trưởng thành lên nhiều.

Chương trình học mới bắt đầu rồi, thư viện bớt đi vài phần nóng nảy, nhiều hơn vài phần trầm ổn. Qua lần phong ba đổi người này, đám hoàn khố mới biết tầm quan trọng của thư viện, rốt cuộc đã chịu nghiêm túc học tập.

Khi mùa xuân sắp qua, Đại Đường hoàng đế bệ hạ Lý Nhị rốt cuộc lộ móng vuốt, trong một ngày sáu đạo ý chỉ phát ra, Lý Tịnh, Sài Thiệu, Tiết Vạn Triệt vâng mệnh suất lĩnh 20 vạn Đại Đường dũng sĩ chuẩn bị quyết nhất tử chiến với Hiệt Lợi. Mộ binh lệnh đã ban, toàn bộ Quan Trung ồn ào, phủ binh từng đội từng đội tập kết ra biên cương.

Chương 102: Ly biệt và thăm hỏi

Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân, Trình Xử Mặc đều thuộc nhóm mộ binh, chỉ còn lẻ loi Vân Diệp, dù y rất muốn chứng kiến Lý Tịnh làm cách nào đánh người Đột Quyết chạy đông chạy tây.

- Ngươi một giới văn nhược thư sinh vào quân ngũ làm gì, hơn nữa quốc triều còn chưa đến nỗi đưa độc đinh ra chiến trận.

Lão Trình biết tỏng tâm tư của Vân Diệp.

- Tiểu điệt cũng là tướng quân, Lũng Hữu không tính là gì sao?

- Nói thừa, thứ kia của ngươi cũng gọi là binh? Cho ngươi uy phong một chút, ngươi lại tưởng mình là số một sao?

Lời cũng quá ác độc rồi, Vân Diệp muốn chết. Vốn định đến nhờ vả lão Trình xem thế nào, không ngờ lại chuốc khổ.

Cả đời này y cũng không mong miệng Trình Giảo Kim có thể nói được lời tốt.

**********

Trình Xử Mặc toàn thân mặc giáp trụ đen nhánh, đứng giữa các tướng lĩnh áo giáp sáng choang dường như mất hút, nhưng liệu có ai biết mỗi một phiến giáp trên người hắn đều là tinh cương đã trải qua thiên chuy bách luyện, Vân Diệp xử lý từng phiến giáp để tăng cường độ cứng, lại dùng a- xít sun-phu-rit xử lý ô-xy hoá, như vậy không cần lo lắng áo giáp sẽ rỉ sét. Bộ giáp chỉ nặng 30 cân, đối với Trình Xử Mặc chỉ là khinh giáp, nhưng khả năng phòng hộ không chỉ tăng một cấp, ngư lân giáp cực kỳ thích hợp với Trình Xử Mặc.

Vân Diệp lại làm đầu khôi và diện giáp, hai phiến thủy tinh tinh thuần được khảm trên đầu khôi, phòng ngừa lúc chiến đấu bị gió cát che mắt. Kính râm được mang từ hậu thế là bảo bối của lão Trình, ngay cả Trình phu nhân bình thường cũng không động đến được.

Đầu tiễn của Trình Xử Mặc được cải tiến thành ba ngạnh, còn gọi là phá giáp trùy. Mũi tên dài hơn ngón tay được bắn bởi cung tam đảm, Vân Diệp không tin bì giáp của người Đột Quyết có thể ngăn cản được. Nội y tơ tằm bạch sắc được làm dầy gấp đôi, nghe nói thứ này có thể ngăn trở đám tên rất tốt, còn không biết sự thật thế nào.

(đảm: đơn vị đo)

Lão Trình lần này chỉ lĩnh chỉ lệnh đến phòng hộ Quan Trung, cũng không có duyên đến thảo nguyên chiến đấu, trong lòng lão cũng nín một bụng hỏa.

Trình Xử Mặc mang theo hai thớt chiến mã cùng 50 tuỳ tùng khởi hành.

Vân Diệp nhìn theo bóng dáng tiểu Trình dần nhỏ lại, đến khi mất hút vào đại đội nhân mã mới thúc ngựa về nhà.

Trên đường đụng phải lão Trình, bên người lão còn hai tùy tùng, thần sắc buồn bã đang ngồi trên rễ cây to uống từng ngụm rượu.

- Qua đây.

Lão Trình không nói gì khác, chỉ kín đáo đưa bầu rượu cho Vân Diệp.Y yên lặng nhận lấy bầu rượu uống một ngụm lớn, vị cay nóng của rượu như dao nhỏ cắt vào cổ họng y.

- Về thành hay về nhà?

- Về nhà.

- Cũng tốt, ngày mai ta cho Xử Bật, Xử Lượng đến Ngọc Sơn.

Lão Trình cắn môi quyết định.

- Lúc này có lẽ chưa thích hợp, thẩm thẩm sẽ thương tâm.

- Thương tâm? Gả cho lão phu thì phải thương tâm, chúng ta dùng mệnh đổi tiền đồ, nay là ngươi, mai là hắn. Chim lớn giữ trong lồng sẽ chết, sẽ thành phế vật. Trình gia không nên có phế vật, chỉ cần có một cũng tai họa vô cùng. Ngươi trông chừng hai bọn chúng, nếu xảy ra chuyện lão phu chỉ hỏi tội ngươi.

Nói xong liền lên ngựa lắc cương, chiến mã khẽ hí một tiếng rồi theo quan đạo chạy đi.

Trang Tam Đình đi theo Vân Diệp rất xa, nhìn y buồn chán quật roi ngựa xuống đám cỏ ven đường, thỉnh thoảng còn cất giọng ca vài câu mà lão không hiểu, thậm chí còn rút cung lắp tên bắn những con chim đang bay trên trời cao. Lão Trang biết cung của Hầu gia chỉ là nhuyễn cung một thạch, còn không bắn tới diều hâu, nhưng lão biết Hầu gia đang mất hứng, hơn nữa còn rất mất hứng.

Đi 50 dặm đường khiến Vân Diệp sức cùng lực kiệt, y không muốn cưỡi ngựa, chỉ muốn dốc hết sức bản thân, lại không muốn tỏ vẻ yếu đuối trước mặt Trang Tam Đình, cho nên chỉ có thể cắn răng bước từng bước về phía trước.Bắt đầu còn đau lòng Trình Xử Mặc đã ra chiến trường, sau đó sự đau đớn của hai chân đã khiến y quên đi việc đó, về sau y chỉ cố gắng để bước đi, về phần Trình Xử Mặc sớm đã quên mất.

Hậu thế y rèn luyện được một thân thể đầy khí lực, hiện giờ đã bị cuộc sống phú quý ở Đại Đường bào mòn không thừa lại chút nào. Lão Trình nói rất đúng, hiện tại bản thân chỉ là một thư sinh văn nhược, tại Lũng Hữu còn luyện tập một chút, nhưng về Trường An sớm đã bỏ bê không đoái hoài. Không phải y không muốn rèn luyện, mà là lòng tin đã bị đả kích mất hết.

Ngươi nâng tạ đá 50 cân lên lên xuống xuống, ở Vân gia có thể sẽ được cả tộc hoan hô, nhưng ở Ngưu gia sẽ bị khinh bỉ, ở Trình gia sẽ bị đuổi ra, còn ở Uất Trì gia sẽ làm trò cười, có khi còn bị ném cho tạ đá 200 cân mà đỡ, rồi sau đó phải ném lại cho bọn họ...

Đó không phải là thế giới của ta, ta không phải là những nhân sĩ cao quý ngốc địa phương, ta không muốn thể lực có được hay không, nhìn cánh tay trắng nõn hiện tại, nhìn bắp đùi toàn mỡ trắng, thật tốt.

Thẩm thẩm đến tắm cho y, Vân Diệp liền trốn vào thùng gỗ liều mạng phản kháng, y không muốn thẩm thẩm tắm cho y, ta lớn rồi sao cứ coi ta như hài tử. Thẩm thẩm có chút thương cảm.

Cảm giác cưng chiều, nhất là được người cưng chiều, đây đúng là loại cảm thụ đẹp nhất của nhân sinh, thảo nào hậu thế lão bà của ta lúc nào cũng nói tiếng như mèo, hóa ra đó là sự rên rỉ khi tâm tình cực kỳ thoải mái.

Đôi khi sáng sớm nội khố dính dính, lại giống như trộm trốn trong phòng tắm giặt nội khố, khiến cho cô cô thẩm thẩm mặc sức mà cười.

Y không dùng nha hoàn, nhất là cái gì thiếp thân nha hoàn. Nãi nãi từng an bài cho y, còn đặc ý chọn lấy người tốt, thế nhưng Vân Diệp có cầm thú cũng không thể làm chuyện đồi bại với tiểu nha đầu mười hai, mười ba tuổi, nội tâm y cực kỳ bài xích chuyện phát sinh quan hệ với thiếu nữ vị thành niên.

Không để ý đến toàn thân đang đau nhức, sáng sớm ngay tại cửa nhà lão Trình đã đưa Xử Lượng, Xử Bật tới.

Hai người tới rồi, nhưng lão Trình không thấy, ngay cả Trình phu nhân cũng không thấy đâu. Hỏi ra mới biết lão Trình không cho người nhà đi tiễn, nói là đừng nên làm buồn lòng người đi, khiến cho phụ nữ trong nhà khóc sướt mướt.

Có điều hai tiểu tử này lại không có lấy một chút vẻ thương cảm, trái lại vẻ mặt hưng phấn, nói chưa đến một canh giờ đã chạy từ nhà đến. Điều này chỉ nhìn cũng thấy, trông hai thớt ngựa của hai người mồ hôi ướt đẫm thì biết chúng vội vàng thế nào.

Tiểu tử thối, ngươi hưng phấn đúng không? Giao cho Lưu Nhị giáo dục trước, để xem ngươi còn hưng phấn được bao lâu. Vân Diệp đối với việc hai tiểu tử này cười nhạo mình ở Trình gia vẫn canh cánh trong lòng.

Ngày hôm nay có đại nho từ Thục trung xa xôi đến Trường An giao lưu học thuật, sau khi mọi việc hoàn tất sẽ tới thăm lão hữu.

Ngọc Sơn tiên sinh đã sớm an bài đầu bếp Vân gia sẵn sàng đợi mệnh, còn phái lão bộc vội vàng đánh ngưu xa về nhà chuyển rượu, nói lão hữu thích nhất rượu ngon, lần này khó khăn lắm mới được tương phùng, đương nhiên phải thống ẩm.

Hóa ra không phải là một người, mà là một đoàn đến thăm, già trẻ lớn bé tổng cộng hơn mười người, người dẫn đầu tên là Dương Thụ, tục truyền chính là hậu nhân của nhất đại đại nho Dương Hùng, tổ tiên có tác phẩm huy hoàng [Pháp ngôn], còn có đoản văn nổi tiếng [Lậu thất minh], trong có đề cập tới chủ nhân của Tây Thục Tử Vân Đình, gia học uyên nguyên không thể khinh thường.

Lễ nghi phức tạp khiến cho Vân Diệp mệt muốn chết, chỉ một câu vấn an mà nói đi nói lại cả chục lần, hai tay thành chưởng, ngón tay cái hướng lên, khom lưng chín mươi độ, còn không được vội vội vàng vàng mà phải từ từ chậm rãi.

Chương 103: Mã cốt thành

Bốn lão tiên sinh của thư viện hình như lại thích thú, hành lễ cẩn thận, rõ ràng có ghế mà lại muốn quỳ trên thảm, hai tay đặt ở trên đùi, khi nói chuyện thân thể bất động, tựa như hai người Nhật Bản.

Y thật sự là không chịu nổi, bèn cáo lỗi nói phải đi an bài ăn, mặc, ở, đi lại cho chư vị rồi lui ra, phân phó quản gia Tiền Thông với vẻ mặt ước ao vào hầu hạ, bản thân thì tới túc xá nằm cho đỡ đau nhức.

Vân Diệp ngủ được một canh giờ, quản gia mới đến đánh thức Vân Diệp tới tham gia yến hội, còn vui mừng vì vừa rồi được lợi không ít.

Cũng không biết hắn nhận được giáo dục gì, không ngờ lại xem thường chủ nhân không học vấn không nghề nghiệp, liên tiếp ca ngợi Thục trung danh gia đích thật là danh bất hư truyền, cùng Lý Cương tiên sinh, Ngọc Sơn tiên sinh, Nguyên Chương tiên sinh, Ly Thạch tiên sinh tại thư đình tranh biện khí thế ngất trời, tại đó còn có không ít học sinh trợ uy cho tiên sinh nhà mình.

Dương Thụ tiên sinh của Thục trung cũng không chịu tỏ ra yếu kém, mang một bộ Luận ngữ giảng như nước chảy mây trôi, danh gia danh ngôn quả thật khiến đại sinh của lão xúc động...

**********

Từ xưa đến nay người Trung Quốc luôn để ý danh bất chính thì ngôn bất thuận, Dương tiên sinh cảm thấy Thục trung văn phong đại thịnh, đương nhiên muốn kéo một đám người tới các thành thị lớn để khoe khoang một chút, nói dễ nghe thì là "Du học".

Thuận tiện để cho thế nhân biết Thục trung không hổ danh xưng vật hoa thiên bảo chi địa, nơi tài tuấn xuất hiện lớp lớp.

Nhưng ngươi bán dưa cũng phải cho người biết dưa của ngươi ngon ra sao, như vậy mới có người mua, ngươi quẳng một đống chỏng chơ không ngó ngàng gì đến, thì ai biết ngươi bán? Có khi còn nghĩ ngươi đang phơi nắng chứ.

Có điều thành tích của Dương tiên sinh không tốt, ở Trường An bị rất nhiều cự gia tộc liên thủ chèn ép. Ngươi mới nói một đệ tử của ngươi chính là bất thế xuất kinh luân, lập tức liền có một vị tự xưng là người chăn ngựa của Thôi gia nhảy ra tranh luận cùng đệ tử ngươi, người này rõ ràng các ngón tay đều chai vết bút, còn không biết xấu hổ tự nhận bản thân là người thô lỗ, trích dẫn kinh điển như nước chảy mây trôi, mở miệng thì thuộc làu làu mấy bản kinh thư, khiến cho Thục trung đệ tử cứng họng.

Dương tiên sinh phán đoán người này không có tu dưỡng trên 300 năm thì không thể nào có học thức như vậy được.

Đành vậy, thành Trường An ngoại trừ để lại chút mặt mũi cho tổ tiên Dương tiên sinh, còn các đệ tử không phải bại bởi người chăn ngựa thì là bại bởi quản gia. Nhưng bực nhất là lão gia hỏa tự nhận hàng xóm Lư gia, rỗ cả mặt, miệng dài ngoằng, văn thơ nói thao thao bất tuyệt hơn một canh giờ cũng chưa có ý định ngừng. Thỉnh thoảng có người lên thỉnh giáo, lão gia hỏa này cũng liên tu bất tận, giảng dạy tại chỗ, căn bản không coi Thục trung tài tuấn ra gì.

Dương tiên sinh cười khổ một tiếng, ngửa cổ nốc một ngụm rượu lớn.

Đây là cách uống rượu của Thục trung? Một ngụm uống nửa cân? Vân Diệp rất trông chờ phản ứng tiếp sau của lão tiên sinh.

Ngọc Sơn tiên sinh không kịp ngăn cản, chỉ nghe một loạt tiếng ho tê tâm liệt phế từ cổ họng lão tiên sinh truyền ra, Ngọc Sơn tiên sinh vội vàng vỗ lưng lão Dương mới đỡ được cho lão, không ngờ lão tiên sinh dứt ho liền nói:

- Hảo tửu.

Này quả thật ngoài dự liệu của Vân Diệp, chỉ một câu này đã chứng minh đây là một lão tướng dày dặn chốn tửu trường.

- Lư Tử An khinh người quá đáng.
Nguyên Chương tiên sinh hồi lâu không nói chợt hét lớn một tiếng.

Tất cả đột nhiên im ắng một mảnh, lão tiên sinh thường ngày ít nói, tính tình nguyên tắc, nhưng chính là lão sư tốt nhất, chúng đệ tử thư viện vô cùng kính trọng Nguyên Chương tiên sinh, lão tiên sinh không bao giờ khinh xuất, một khi đã nói thì tuyệt đối nói đúng điểm chính.

Lý Cương suy tư một chút liền giận tím mặt:

- Lão giả da dày nhất định là Lư Thọ, Lư Tử An, nhất đại tông sư cư nhiên lại vất bỏ mặt mũi như vậy, lão phu lấy làm xấu hổ khi làm bạn với ngươi.

- Nói như vậy, người chăn ngựa, quản gia kia e rằng nếu không phải danh túc thì cũng là bậc đại nho.

Ly Thạch tiên sinh vẻ mặt thản nhiên.

Dương Thụ ngạc nhiên một lúc lâu, bỗng nhiên cười to:

- Ha ha, Thục trung đệ tử ta thua không oan, Diên Lăng, trước mọi người ngươi có thể tranh biện [Cam Thạch Tinh Kinh] với nhất đại tông sư dịch học suốt nửa canh giờ thì không cần cảm thấy xấu hổ, lão phu lấy làm quang vinh vì ngươi, hảo một Sơn Đông thế gia, hảo một Lư Thọ Lư Tử An.

Diên Lăng là một trung niên diện mạo nho nhã, một mình một người tự ngồi rót rượu.

Con mắt Vân Diệp sáng lên, cao nhân thiên văn học là đây, không kéo về thư viện chẳng phải là phung phí của trời? Người Vân hầu ta coi trọng có khi nào không có được chưa?

Lý Thái ngồi bên cạnh nhìn Vân Diệp.- Diệp ca nhi coi trọng người này? Có muốn ta hỗ trợ hay không?

Vân Diệp gật đầu như gà mổ thóc:

- Ta không chỉ coi trọng một người, mà tất cả ta đều coi trọng, nếu như ngươi giúp ta kéo bọn họ về thư viện, ta sẽ tự mình xuống bếp mời ngươi ăn đồ nướng, muốn thế nào đều do ý ngươi.

Lý Thái thận trọng gật đầu, bưng ly rượu lên tới trước mặt Dương Thụ, trong ly hắn chỉ là rượu nho, Vân Diệp không cho phép hắn uống rượu mạnh.

- Tiểu vương Lý Thái ra mắt Dương sư.

Thấy Dương Thụ có chút ngạc nhiên, Lý Cương cười ha ha nói:

- Dương tiên sinh, vị này chính là tứ hoàng tử của bệ hạ, tên Thái, năm ngoái đã được phong vương.

Dương Thụ vội vàng đứng dậy làm đại lễ tham kiến vương gia, Lý Thái liền thể hiện phong thái nho gia một cách thuần thục, hoàn toàn không có vẻ thống khổ như Vân Diệp, thân thể béo lùn chắc nịch chắp tay không ngờ cũng có vài phần nho nhã.

Lão tử hắn luôn luôn thích tứ nhi tử thông minh này, từ nhỏ đã mời bác học học giả uyên thâm vỡ lòng cho hắn, hắn cũng không phụ sự mong đợi của mọi người, bách gia chư tử đều có xem qua. Lý Nhị trong một lần cao hứng đã phong hắn làm Việt vương, cũng thụ phong làm Dương Châu đại đô đốc, đốc Tô Hàng, Tuyên Đông, Mục Nam... tổng cộng 16 châu, nên nhớ Lý Khác mới chỉ được phong có 8 châu.

- Dương sư từ xa tới, Thái thân ở thư viện, vô pháp tẩy trần cho tiên sinh, mong tiên sinh chớ trách.

- Việt vương điện hạ cất nhắc rồi, Dương Thụ không phải từ thiên lý mà đến nhưng tại Trường An lại đầu rơi máu chảy, thật sự là không mặt mũi nào được quý nhân coi trọng.

- Nghe lão sư nói, tiên sinh lần này thất bại không phải vì học vấn, tu dưỡng không đủ, mà bởi vì bị người tập trung công kích, sao lại không bại cho được? Biết hổ thẹn sau đó dũng trở lại là được, không cần để ở trong lòng.

Biểu hiện của Lý Thái hoàn toàn ngoài dự liệu của Vân Diệp, thường ngày hắn luôn trưng bộ mặt ngây thơ chất phác, chưa từng thấy hắn lấy thân phận Việt vương điện hạ để gặp người khác, con mẹ nó lời này nói thật hào khí, ngẫm lại bản thân y thật sự là không có bản lĩnh này.

- Lão phu năm nay đã hoa giáp, lần này xuất Xuyên có lẽ là lần cuối cùng trong đời. Thục trung hiểm trở, lão phu rất sợ mất trên đường thi cốt không về với tổ địa, cho nên vội vã tới rồi vội vã về, chỉ là thương cảm những tuấn tài Thục trung ta, có chí không được hiện, có tài không được triển, sợ rằng phải theo lão phu thành cỏ mục nát rồi.

Lão Dương Thụ nói chuyện thê lương mà uyển chuyển.

Không phải định chào mời nhân tài Thục trung sao, lão tìm ta đi. Thư viện ta đang lo chỉ có 5 lão sư, không cách nào mở rộng, những nhân tài này ta không lấy mới là quái sự. Vân Diệp nín cười, cố làm ra vẻ bí hiểm.

Chương 104: Trà và rượu

- Lời này của tiên sinh sai rồi, Thục trung tuấn kiệt sao lại lo không có nơi kiến công lập nghiệp? Khác Vật viện Đại Đường ta chính lúc mới lập, cần một lượng lớn nhân tài, viện phán Khác Vật viện Vân hầu hiện đang ở nơi này, sao lại lo không có người tiến cử?

Vân Diệp biết tâm tư Lý Thái, bây giờ hắn còn chưa có khát vọng muốn có hoàng vị, Lý Nhị sủng ái hắn nhưng còn chưa tới mức phong hắn làm thái tử. Cũng không biết hai, ba năm sau, khi hắn có tâm tư đoạt vị, nhớ lại lúc này bản thân dùng hơn mười nhân vật Thục trung tinh hoa đổi lấy một chầu đồ nướng, liệu có đập đầu vào tường hay không?

Lý Cương vui vẻ vỗ tay cười lớn, nói với Dương Thụ:

- Lão phu làm sơn trưởng Ngọc Sơn thư viện, tuổi hiện đã già, ba vị lão hữu khác cũng gánh nặng tuổi tác, chỉ cần chư vị hiền tài gia nhập Ngọc Sơn thư viện, dạy học mấy năm, lão phu bảo chứng tất cả đều sẽ có hảo tiền đồ.

Người tốt! Vân Diệp quên mất chuyện bốn lão tiên sinh hãm hại bản thân, lời này lão nhân gia nói quả thật đã giảm cho y rất nhiều phiền phức. Vân Diệp rất hi vọng mấy vị lão tiên sinh này có thể hãm hại bản thân thêm mấy năm, không cần đứng nơi đầu sóng ngọn gió là khiến người vui rồi.

- Kinh thành gạo quý, chư vị muốn trường cư kinh sư thì còn cần Vân hầu xuất lực.

Ngọc Sơn tiên sinh đã sớm coi Thục trung danh sĩ là một phần của thư viện, đã có ý tranh thủ quyền lợi cho đồng hương.

Không đợi Dương Thụ mở miệng, Vân Diệp đã cướp lời:

- Dạy học, nghiên cứu học vấn là chuyện của các vị tiên sinh, về phần xuất sĩ dẫn tiến và các việc vặt vãnh khác thì cứ giao cho bản hầu, nhất định không khiến chư vị thất vọng. Có điều nơi đây có mười mấy người, không những vậy đều là hiền tài, đến lúc đó sợ rằng sẽ tranh nhau tới đoạt, các vị thúc bá cũng sẽ không khách khí với tiểu tử này, lúc đó mong Lý sư cứu mệnh.

Vân Diệp nói lời dí dỏm khiến mọi người cười vang.

Mọi người Thục trung cũng đều buông tâm tư, người Xuyên tính tình hào phóng mà vẫn không thiếu tỉ mỉ, hai mặt đều triển lộ.

Giữa sân chỉ có Vân Diệp trong lòng hát vang.

- Mã cốt thành.

**********

Dọc theo Đông Dương hà, bè trúc đẩy ra từng gợn sóng, bọt nước lóng lánh thỉnh thoảng nhảy lên bè, rồi lại qua khe hở rớt trở lại sông, bọn chúng chơi trò này dường như không biết mệt, cứ nhảy lên nhảy xuống mãi...

Vân Diệp đau khổ chỉ còn cách đứng nhìn bè trúc đẩy bọt nước.

Đã ba canh giờ, quanh quẩn trên nhánh sông nhỏ này đã 3 canh giờ, các vị tiên sinh không có chút ủ rũ nào, vài người đứng trên bè nhìn về sườn núi chỉ trỏ, thỉnh thoảng tán thán vài câu.

Rau thì vừa miệng, rượu thì ấm lòng, Vân gia có thể bảo đảm phẩm chất của chúng.

Nhưng trà thì thôi, đến bây giờ Vân Diệp vẫn không thể nào chịu được khẩu vị cổ quái của người Đường. Trà được mài thành bột mịn, sau đó dùng tre đánh màu lục của bọt biển, lại thêm chút gừng, hành, còn thêm bột nhục đậu khấu. Nếu chỉ thế thì cũng thôi, đằng này còn thêm chút muối, cả một muỗng nhỏ dầu dê nữa.

Đây là sắc trà đại danh đỉnh đỉnh của Thục trung? Triệu Phó, Triệu Diên Lăng đang xắn tay áo quỳ cuối bè cẩn thận sắc trà, các bước đều làm tuần tự, động tác ưu mỹ, phong cách cổ xưa mà trang trọng, lễ nghi không thể bắt bẻ, biểu đạt toàn vẹn tâm ý với khách nhân, sắc mặt trang nghiêm tràn đầy sự kính nể với trời đất...

Sáu người ngồi vây quanh bên hồng nê tiểu hỏa lô, cùng xem Triệu Diên Lăng điểm trà, phân trà, trong mắt tất cả đều là vẻ thưởng thức.

Hai tay tiếp nhận lấy ly trà Triệu Diên Lăng bưng cho, trên mặt Vân Diệp mang theo vẻ mặt thán phục, còn trong lòng lại chất chứa oán hận muốn trù ẻo toàn gia Triệu Diên Lăng. Vị tanh thảo, vị gay của dê, kích thích của gừng, hành, đắng của trà, mặn của muối trộn lẫn với vị thơm của nhục khấu khiến Vân Diệp triệt để lĩnh giáo cái gì gọi là sướng khoái, trên mặt còn muốn biểu hiện ra vẻ hưởng thụ cực độ. Để khuôn mặt tương xứng với năm lão tiên sinh, trong lòng Vân Diệp nước mắt chảy thành sông rồi, đành phải nhẫn nại đến cùng cực mới không nhổ ra. Tuy lòng khó chịu đến chết với ngụm trà này, nhưng miệng vẫn lớn tiếng tán thán công phu sắc trà của Triệu Diên Lăng thật sự là rất cao.

Lập tức gọi tới bốn ánh mắt hèn mọn.

Ngọc Sơn tiên sinh hừ một tiếng:

- Trâu nhai mẫu đơn, trà mỹ diệu như vậy sao lại chỉ uống một ngụm, phải từ từ thưởng thức sự biến hóa của mùi vị trong đó, trà và hành là một loại biến hóa, trà và gừng là một loại biến hóa, trà và hành, gừng lại là một loại biến hóa, cùng muối, cùng nhục khấu tổng lại là 25 loại biến hóa, diệu thú này phải cần tâm mới hiểu rõ, hơn nữa dầu dê trong đó có tác dụng phụ trợ, ví như thần phụ quân, đại hợp giáo lí nho gia ta, thật sự là hưởng thụ tối cao của nhân sinh, trẻ con không thể thấy được diệu dụng trong đó. Dùng như ngựa khát uống nước thế này thật sự đáng hổ thẹn.

Vân Diệp cúi người thi lễ biểu thị đã thụ giáo, mọi người lúc này mới dời ánh mắt đi, rất thoả mãn biểu hiện khiêm tốn thụ giáo của y.

Uống hết trà trong ly xong, Triệu Diên Lăng dùng kẹp sắt lấy quả thông sắp cháy rụi từ trong lò ra, hút lấy nước sông rồi cẩn thận rửa trà cụ. Mãi đến khi không còn thấy một chút bẩn nào mới dùng nước trong xối rửa lần nữa, sau đó lần lượt xếp lên hộp gỗ, hoàn thành toàn bộ quá trình sắc trà.

- Văn Kỷ huynh, ta vốn tưởng rằng lần này du học sẽ tay không mà về, không ngờ lại được Văn Kỷ, Ngọc Sơn, Nguyên Chương, Ly Thạch các vị tương trợ, khiến cho Thục trung tuấn tài mới có cơ hội thi triển tài hoa, tại hạ vô cùng cảm kích.

Dương Thụ tình chân ý thiết, xem ra văn nhân Thục trung cũng bị môn phiệt xa lánh không ít.

- Bàn Sơn huynh nói thế không ổn, Thục trung tài tuấn nếu như không có thực học, thì lão phu có muốn giúp cũng không giúp được. Dù sao Ngọc Sơn thư viện chính là do bệ hạ khâm điểm, trong viện tất cả đều là hậu nhân của công huân đại thần, hoàng tộc đệ tử, lão phu không dám có một chút sơ suất.

Lý Cương rất rõ ràng, hỗ trợ là hỗ trợ, nguyên tắc là nguyên tắc.

- Vân hầu tiểu hữu, lão phu ở Trường An được nghe ngươi sư xuất dị nhân, toán học cao thâm mạc trắc, cũng có hùng tâm tráng chí khai sáng khác vật học, lão phu vô cùng kính phục. Trong 13 đệ tử này có hai người chuyên chú về toán, mặc dù lần này bại dưới tay Hoàng Chí Ân, thật sự là kỹ không bằng người, mong Vân hầu để tâm dìu dắt.

Không đợi Vân Diệp trả lời, Nguyên Chương tiên sinh đã nói trước:
- Hoàng Chí Ân kia trong mắt Vân hầu chẳng qua chỉ là tên hề nhảy nhót, lão phu nghe nói tại Lũng Hữu, Vân hầu vì mấy ngày liền làm muối vất vả, nên ngủ ở Lư công soái trướng. Hoàng Chí Ân kia cậy có chút tài mọn, không biết tự lượng sức mình khiêu khích Vân hầu. Vân hầu vẫn còn mơ màng, nhưng chỉ nói dăm ba câu đã khuất phục Hoàng Chí Ân, cũng chẳng mảy may so đo tính toán, cho hắn luôn hai bức Câu cổ tân đồ, lúc đó mới có một màn tại Trường An. Tiểu nhân như vậy đừng để dơ bẩn tai chúng ta.

- Có phải Câu cổ viên phương đồ và Câu cổ khoách phương đồ?

Triệu Diên Lăng vội hỏi.

- Đúng vậy, một đồ là do Triệu Sảng hiền nhân sáng chế, còn lại là gia sư nghĩ ra, lúc đó thấy Hoàng Chí Ân có chút tài học nên mới dạy cho hắn một chút.

Vân Diệp thờ ơ nói.

Triệu Diên Lăng nặng nề nện một quyền lên bè trúc, giọng căm hận:

- Hai vị Yến Sơn, Bá Uyên chính bị thất thủ bởi hai phúc đồ này, nếu như sớm tới Ngọc Sơn, chắc cũng không đến mức bị người nhục nhã.

- Im ngay! Thua chính là thua, mặc kệ là thua tay chăn ngựa hay bại bởi đại nho, hai người này có gì khác nhau? Nói đến cùng chính là vì học vấn không tinh, các ngươi trẻ tuổi nên nghĩ tới ngày sau ngóc đầu, không nên để bụng một trận thắng thua trong lòng. Ngọc Sơn thư viện có bốn vị đại nho, lại có toán học kỳ tài cỡ Vân hầu, các ngươi tại thư viện vừa dạy học, vừa phải khiêm tốn thỉnh giáo bọn họ. Không đến ba năm sau các ngươi sẽ có cơ hội xuất đầu. Tâm bất động như cao sơn, ý linh hoạt như lưu thủy, nhiều năm học hành lẽ nào đều quên rồi sao?

Dương Thụ buồn bực, nói với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

- Ha ha, Bàn Sơn huynh cần gì nổi giận, con cháu tự có phúc con cháu, đừng vì con cháu mà làm trâu ngựa. Sư trách ngươi đã tận sức, giờ chỉ xem tạo hóa của chúng thế nào. Tới, từ xưa trà gột rửa ưu phiền, rượu loại bỏ lo âu, chúng ta lại làm một ly, tạm quên thế tục phân tranh này, gửi gắm tình cảm vào sông núi. Cạn!

Ngọc Sơn tiên sinh vẻ hào hiệp, dáng dấp thản nhiên nâng bình châm rượu. Rượu lóng lánh từ miệng bình chảy ra tạo thành đường cong thoát tục, chớp mắt đã đầy ly.

Dương Thụ bưng ly rượu lên hít sâu một hơi, đợi hương rượu nhập phổi một lúc lâu mới thở ra, thở dài nói:

- Rượu ngon này không biết đời còn lại lão phu còn được uống nữa hay không.

Nói xong một ngụm uống hết ly rượu, hét lớn một tiếng.

- Tiếp đi!

Dương Thụ buông tâm tư uống say đến nỗi không còn biết gì, lúc thì cuồng ca loạn vũ, lúc thì bưng mặt khóc rống, lúc lại ngâm vịnh chí hướng cao xa, một khắc sau lại thán đời sầu khổ, mãi cuối cùng mới hô lớn một tiếng, gục đầu vào lòng Triệu Diên Lăng ngủ say.

Người trên bè trúc không ai không rơi lệ.

Trong đó người nào khóc nhiều nhất? Chính là Vân hầu, nhưng không phải vì thương tâm, chỉ là cảm thấy trà buồn nôn mà thôi.

Cố sự trà và rượu giảng tận, không khỏi cảm thấy nỗi sầu khi ly biệt với huynh đệ, ở chỗ này hy vọng huynh đệ của ta vĩnh viễn vô ưu, khoái hoạt đến già.

Vân Diệp đầy thành ý.

Chương 105: Trà tàn bạo

- Lá trà, ta muốn lá trà, ta muốn lá trà tươi.

Vân nãi nãi lo sốt vó, tôn tử đi chơi sông về liền bảo với quản gia muốn lá trà tươi, không biết muốn làm gì, cái chốn Trường An này có mấy nơi trồng trà đâu.

Tiền Thông chạy khắp chu vi ba mươi dặm, nghe nói chỉ có một đại hộ bán gấm lụa có mấy chục cây, còn không bán, nói rất cứng đây là trồng riêng cho lão gia của bọn họ, không có giao tình với Vân gia, khỏi đáp lời.

Kẻ nào? Một tên thương cổ mà dám nói thế với một vị quốc hầu à? Đừng nói là mấy cây trà, dù muốn gia sản của ngươi thì ngươi cũng phải ngoan ngoãn dâng lên, mà còn xem tâm tình của hầu gia có tốt hay không đã. Cho dù nhà ngươi có bối cảnh lớn, hầu phủ nói chuyện lịch sự như thế, theo lý dù ngươi không muốn qua lại với Vân gia thì chút thể diện vẫn phải nể chứ, đồ không hiểu chuyện! Vô cớ chuốc họa vào thân, mong vào loại người như thế có thế làm ăn lâu dài được à, xem thường sức mạnh của một vị hầu tước quá đấy.

Những lời này không dám nói với tôn tử, hôm nay nó về không ném chén thì đập đĩa, không biết ở ngoài bị ấm ức gì.

Ấm ức gì chứ? Ai có thể làm ta ấm ức? Vân Diệp nổi điên rồi.

Ngọc Sơn tiên sinh chìm đắm trong không khí cao nhã của trà đất Thục, kiếm một cái lò nát, mấy cái ngói nát, mấy cái chén trà đen như củ tam thất, học Triệu Duyên Lăng sao trà, gừng không thể thiếu, hoa tiêu không thể thiếu, muối không thể thiếu, vì mỡ dê không phù hợp với thân phận của lão nhân gia, liền nhờ người kiếm cho mỡ trâu, đồng thời sáng tạo cho thêm giấm vào, nói là thêm một loại biến hóa.

Lý Cương Lý Văn Kỳ, Hà Đồ Hà Nguyên Chương, Cố Nguyên Cố Ly Thạch thưởng thức xong cho rằng được, cổ vũ ông ta thí nghiệm thêm vài lần nữa để thưởng thức, đồng thời long trọng giới thiệu Vân Diệp Vân Bất Khí thay bọn họ thưởng thức tuyệt kỹ pha trà của Tân Huyền Ngự Tân Ngọc Sơn.

Đáng thương thay cho Vân Diệp ngay cả vụn trà Trường An mà y còn nuốt không vào, ngươi bảo y nuốt thế nào được canh mỡ của Lão Tân.

Trốn không thoát, mỗi buổi sáng khóa của Lão Tân phải học thuộc lòng rất nhiều, cho nên ông ta luôn là người đi dạy sớm nhất, đợi tới khi Vân Diệp đến thì đã là gần trưa. Lão tiên sinh cười tủm tỉm ở trước cửa phòng học.

- Vân hầu, lão phu hôm nay chuyên môn cải biến phương thức, tăng thêm phân lượng của hoa tiêu và nhục khấu, hầu gia nếm thử xem.

Vân Diệp vì tránh vận mệnh bi thảm, ngay cả cái cớ đại nghịch bất đạo là tổ mẫu bị bệnh cũng đã dùng, vậy mà không thoát khỏi vận mệnh của chuột bạch.

Lý Thái không biết sống chết nhảy ra, nói là bí kỹ gia truyền của Ngọc Sơn tiên sinh không thể không thử, còn kéo theo cả Lý Khác.

Đây mới là đệ tử ngoan chứ! Có chuyện thì đệ tử làm thay, câu cổ ngữ này hay quá xá.

Ngọc Sơn tiên sinh cảm giác tài nghệ của mình nếu được hoàng gia coi trọng thì là một chuyện rất có thể diện, tay trái kéo Lý Thái, tay phải nắm Lý Khác, không rảnh mà để ý tới tên hầu gia nho nhỏ nữa.

Phóng ngựa xuống núi, không phải là về nhà ăn cơm, mà là muốn xét nhà, thể diện của Vân hầu ta cũng không nể, truyền tới Trường An sẽ bị toàn thể gia tộc tước vị chê cười, mặc mẹ ngươi là hàng của nhà ai, chỉ cần không phải của hoàng thượng, hôm nay sẽ đập cho ngươi nát bét, có mấy cái lá trà thôi, tưởng hầu gia thèm à?

Người cũ trong quân lui về hiện ở trong Vân gia hạnh phúc làm hộ viện trông nhà, thuận tiện trồng trọt ít đất, hầu gia sửa viện tử mới cho mỗi người, gạch xanh ngói chắc làm dân quê phải tặc lưỡi. Vừa mới hưng phấn chuyển vào nhà mới thì nghe nói hầu gia bị xỉ nhục, lên cơn luôn, chẳng cần nói xách ngay đồ nghề lên.

Tiền Thông đi trước dẫn đường, cưỡi ngựa trông ra giáng lắm, hơn bốn mươi kỵ sĩ cuốn bụi mù mịt kéo tới cái chỗ gọi là Hồ trang kia, nghe cái tên đã biết không phải nơi tốt đẹp.

Kỵ thuật của Trang Tam Đình rất tốt, trang đinh chắn đường bị hắn quất một roi ngã đầy đất, bảo mã màu đen dựng vó trước đạp vào cánh cửa đóng chặt, bụi đất tung lên, không đá văng được cửa, lui lại.

Một vị lão hán cơ bắp cuồn cuộn đằng sau đứng trên mặt đất hít hơi, lưu tinh trùy to bằng quả dưa hấu bay đi, uỳnh một tiếng, đại môn đã bị thủng một cãi lỗ to thê thảm, hai cái phi trảo móc lấy đại môn, hai thị vệ Vân phủ quất ngựa lui lại, đại môn dễ dang bị kéo đi như cọng cỏ.

Đao rời vỏ, Trang Tam Đình một mình xông vào phủ trước. Tức thì toàn phủ chó chạy gà bay, hơn bốn mươi chiến mã lao như chỗ không người, tiêng gia đinh kêu thảm, chủ nhân cầu khẩn, phụ nữ khóc lóc, trẻ nhỏ bị bịt miệng nghẹn ngào, vang khắp đại trạch viện diện tích hơn mười mẫu.

Một lão hán béo tốt bị Trang Tam Đinh xách cổ đưa tới trước ngựa Vân Diệp.

Hai chân run như cầy sấy, đũng quần ướt cả mảng, mồ hôi như dòng suối nhỏ chảy từ trên mặt xuống, miệng lắp ba lắp bắp nói:

- Đây là biệt viện Giang quốc công, xin giữ cho ít thể diện.

- Giang quốc công? Trần Thúc Đạt? Thì ra là cựu thần Trần quốc, chẳng trách mà không coi hầu phủ nho nhỏ ra cái gì, ngươi là nhi tử của Trần gia hay là tôn tử?

- Tiểu nhân là thương nhân gấm ở Kiếm Nam, sống tại nơi này.

- Đánh gãy một chân hắn, bổn hầu muốn tham quan cây trà quý hiếm kia.

Vân Diệp chẳng có kiên nhân lắm lời với hắn, ỷ vào quan uy của Trần Thúc Đạt lên mặt ở nông thôn mà thôi, loại cẩu tặc này không cần nể mặt.

Hộ vệ vung gậy đánh vào đầu gối của lão ta, chỉ nghe rắc một phát, tên béo nằm co quắp trên mặt đất kêu như heo bị chọc tiết, đám nam đinh còn lại quỳ ờ hành lang toàn thân run rẩy xin tha mạng.

Trong hoa viên quả nhiên có trồng mấy chục cây trà, tiếc là lá trà đợt đầu đã bị hái, lá trà đợt hai mới nhú chưa lâu, khắp cây là chồi non xanh tươi, vừa khéo để sao trà, nhón một lá cho vào miệng, hương trà nhàn nhạt lan tỏa, chỉ vị hơi chát, vị tanh cỏ đậm một chút thôi.

Phất tay, hộ vệ vung đao chặt từng cây trà, vác lên người.
Không định để lại cái gì cho hắn, Tôn Ngộ Không làm thế nào ở Ngũ Trang quan thì chúng ta làm thế.

Nói với tên béo đã ngất xỉu:

- Bổn hầu thích nhìn cây trà, giờ mang về ngắm cho kỹ, ngắm chán rồi tất nhiên sẽ đưa về cho ngươi.

Cả đám cưỡi ngựa vác cây trà rầm rộ về nhà, để lại đằng sau những tiếng khóc thảm thiết.

Trà kiếm về rồi, bảo nha hoàn trong phủ hái xuống, đặt lên sàng phơi.

Vân Diệp trốn trong phòng nhớ lại trà được sao ra thế nào, dùng củi? Dùng nồi sắt? Dùng tay hay là phải vò?

Sao lại không nhớ ra nhỉ?

Lục trà, thanh trà, hồng trà rốt cuộc nghĩa là gì?

Hoa trà là cho nhụy hoa nhài vào, nó và lục trà khác nhau cái gì nhỉ?

Vân Diệp đầu to như cái đấu, suy nghĩ đơn giản quá rồi, cái thứ cả nghìn năm lịch sử mới làm ra nổi mình định làm ra trong một buổi sáng đúng là mơ mộng hão huyền.

Nhưng mà tinh thần thí nghiệm vẫn phải có, nhìn móng tay của mình, lại nhớ tới dạ dày của mình.

Trên đời này đâu có chuyện gì vẹn cả đôi đường, muốn có một nơi thư thái thì phải làm một nơi khác chịu tội, nhớ lại thứ trà đạo đáng sợ của Ngọc Sơn tiên sinh, thôi thì hi sinh cái tay vậy.

Từ trưa tới khi mặt trời lặn, trong hoa viên thi thoảng lại phát ra tiếng kêu thảm thiết của Vân Diệp, làm mấy tiểu nha đầu mắt ướt sượt, nãi nãi ở bên luôn mồm khuyên can tôn tử.

- Nhà ta không cần đồ tốt nữa, nhà ta nhiều đồ lắm rồi, Diệp Nhi, cháu ngàn vạn lần đừng làm bản thân bị thương.

Cuối cùng cửa hậu hoa viên mở ra, Vân Diệp mặt lấm lem ôm một cái hũ gốm màu từ trong đi ra, hai tay quấn đầy băng, nhìn thấy nãi nãi, reo lên:

- Cuối cùng cháu biết sao trà thế nào rồi.

Đợi nãi nãi vỗ về bảo bối tâm can xong, Vân Diệp nhìn hai tay quấn băng của mình, hung tợn nói:

- Cái hũ trà này không cho người khác uống.

Vốn định viết sao trà đơn giản một chút, sau khi tra đủ các loại tư liệu mới phát hiện là chẳng dễ dàng, trà đạo phát triển một nghìn năm có đạo lý của nó, không phải đem hoa trắng trộn với lá trà là sao ra được, Vân Diệp sao trà đã đơn giản hóa đi cả nghìn lần. Càng viết càng bội phục các vị tiền bối cổ đại, càng viết càng thấy mình ngu dốt, muốn viết phát minh phải cần bản thân biết quá trình khởi nguồn, đây là chuyện cực kỳ gian nan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau