ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 1001 - Chương 1005

Chương 1002: Oan gia

Vượng Tài chạy một vòng lớn dụi đầu vào ngực Vân Diệp muốn uống rượu, đây thành thông lệ rồi, mã phu thân đầy hơi rượu mang một cái hũ lớn tới, đổ rượu vào chậu, bê tới bên miệng Vượng Tài, hắn ợ một hơi khiến Vân Diệp lùi liền hai bước, đoán chừng rượu của Vượng Tài xưa nay cả hai đều uống chung.

Vân Diệp ngồi trên ngựa nhìn Tân Nguyệt cười ngựa chậm rãi tản bộ, Na Mộ Nhật quất ngựa phi như gió, Lý Dung mặt hậm hực bị Lưu Tiên Bảo dắt ngựa chạy chậm, cũng thấy Vân Mộ leo lên lưng Vượng Tài, vờ thúc ngựa, làm chó Vượng Tài bị thất sủng cứ cuống lên cứ chạy tới bên cạnh, Vân Mộ giờ đã không còn cưỡi chó nữa.

Nhận lấy cái hũ rượu của Vượng Tài tu một ngụm lớn, vị không tệ, bên trong còn có quả khô, uống rất dễ chịu.

Cuộc sống phải thế này mới sướng, cách xa người chết, Vân Diệp không không nói cho Lý Thái rằng mình và Lý Thừa Càn bị cha hắn hành cho thê thảm ra sao, chỉ chọn chuyện vui kể, người mà, phải như thế, tội gì làm mình thành thê lương đau khổ.

Tiểu Vũ rốt cuộc theo Địch Nhân Kiệt tới xưởng đóng thuyền, Vân Diệp cố ý đem công tác nặng như núi đặt lên người Địch Nhân Kiệt, xem Tiểu Vũ có động lòng trắc ẩn không, nếu không, y cười lớn nói lần trước định gả Tiểu Vũ cho Địch Nhân Kiệt là nói đùa, hai người không có tình cảm sống với nhau là tạo nghiệt.

Hiện tốt rồi, Tiểu Vũ tuy lải nhải nói Địch Nhân Kiệt ngu xuẩn, nhưng có chuyện vẫn thu thập hành trang, kiếm một cái cớ vụng về đi giúp Địch Nhân Kiệt, rất tốt.

……

Chiếc xe ngựa bốn bánh nhẹ nhàng chạy trên đường lớn, tiếng đàm thoại trong xe không ngừng truyền ra ngoài.

- Hi Mạt Đế Á tiên sinh tôn kính, vừa rồi có một con chim béo bay qua xe, bản vương ước chừng nó nặng ba cân, đúng là con chim rất béo, nhưng đầu nhỏ, ngực lại to, nếu không phải bản vương mềm lòng thì đã cho một roi quất xuống rồi.

Vân Diệp ngồi bên cạnh Lý Thái cẩn thận nhích người dựa sang bên khác, đầu tựa vào cửa sổ khép mắt nghỉ ngơi, đi tới Mông gia trại tham gia "khiêu nguyệt hội" cũng chẳng cho người ta yên thân.

- Hi Mạt Đế Á tiên sinh tôn kính, lại có một con chim béo nữa đứng trên cành cây, ta dám cá, chỉ cần ta hù một cái là con chim béo sẽ rơi xuống, chúng ta đi nhặt, tới Mông gia trại có quà tặng trưởng lão rồi. Tiên sinh nói sao? Dù gì thì thứ nặng hơn không khí cũng không thể bay lên được, chẳng hiểu con chim béo đó leo lên cành cây thế nào ấy nhỉ?

Vân Diệp he hé mắt liếc nhìn Hi Mạt Đế Á mặt đen như than, vội vàng nhắm mắt lại, chuyện Hi Mạt Đế Á lỡ lời hôm qua đã cãi nhau tới nửa đêm, hình tượng Lý Thái hôm nó vô cùng ác liệt, không ngừng lấy đồ đạc trong nhà ném ra ngoài, ném một cái nói một câu bay lên rồi, Hi Mạt Đế Á sắp phát điên.

Hẹn nhau hôm nay tới tham gia "khiêu nguyệt hội", ba người ngồi xe ngựa, vốn Hi Mạt Đế Á ngồi cùng đám Tân Nguyệt, ai ngờ nàng leo lên xe của Vân Diệp tự ngược.

Lý Thái rất bất thường, cực kỳ bất thường, tối hôm đó khi Hi Mạt Đế Á mặc váy đỏ, ánh mắt hắt vô cùng si mê, khi nàng thay trang phục bình thường liền nổi giận, cơn giận tới giờ vẫn chưa tan. Tên vương bát đản này không thích Hi Mạt Đế Á mới là lạ.

Chiến tranh lại bắt đầu rồi, Hi Mạt Đế Á mặt tím tái ngồi uống giữa Vân Diệp và Lý Thái, thấy nàng giơ móng tay dài lên, Vân Diệp chạy sang ghế đối diện ngồi, chuẩn bị xem kịch vui. - Lý Thanh Tước, Lý Tiểu Điểu, ngươi đừng giận ta có được không? Tối nay ta lại mặc váy đỏ cho ngươi xem được không? Ta biết ngươi là người tốt, đúng không?

Mắt Vân Diệp suýt lọt khỏi tròng, người Hi Mạt Đế Á mềm nhũn dựa vào vai Lý Thái, dùng giọng cực êm cầu xin Lý Thái đừng công kích mình nữa, cánh môi hồng ghé sát tai Lý Thái, một bầu vú bị cánh tay Lý Thái ép cho biến hình rồi.

Cổ Lý Thái nổi hết da gà, nhưng không đẩy Hi Mạt Đế Á đi, nỗ lực quay đầu ra ngoài, giả vờ ngắm cảnh sơn thủy, nhưng đầu gối run run bại lộ tâm tư của hắn.

Hi Mạt Đế Á thổi hơi vào lỗ tai Lý Thái, Vân Diệp biết tên này toi đời rồi, đường đường Ngụy vương điện hạ nữ nhân qua tay vô số, nhưng cảnh này, Vân Diệp dám khẳng định Lý Thái gặp lần đầu, nữ nhân Đại Đường, nhất là nữ nhân đàng hoàng, không ai có chiêu này.

Bản thân và Lý Thừa Càn, Lý Thái tới thanh lâu chỉ có vài lần, nhưng chẳng hiểu vì sao lần nào cũng có sự cố, không phải ngự sử nhìn thấy thì gặp phải tuần thành ti bắt tội phạm, quá đáng nhất là có một lần sập thang. Một hai lần thì còn có thể nói là trùng hợp, khi quá nhiều thì ai cũng biết có vấn đề, khi một một tên khốn nạn mặc trang phục bổ khoái hỏi thăn tổ tông mười tám đời của hầu gia thì Vân Diệp biết sau lưng bổ khoái là vị hoàng hậu mạnh mẽ. Mặc dù tên bổ khoái kia toại nguyện được đá một phát lăn xuống thang, nhưng mọi người mất hứng chơi thanh lâu.

Chim non thanh lâu dẫn tới kết quả bây giờ của Lý Thái:

- Kỳ thực ý ta không phải như thế, ta hiểu, cô nói ở tình huống thuần túy thì thứ nặng hơn không khí sẽ không bay được, ví như chim không vỗ cánh thì tất nhiên sẽ rơi xuống.

Nghe Lý Thái giải thích như một thằng đần là Vân Diệp biết tiếp theo không có gì hay ho cả, ôm đầu che tai đi, không nhìn thảm cảnh của hắn, là huynh đệ, nấp bên xem kịch là vô đạo đức, che tai đi là được. - Vậy dọc đường ngươi lải nhải xong chưa? Lý Tiểu Điểu, có tin ta ném ngươi ra ngoài xem ngươi có bay được hay không?

Vân Diêp tuy bịt tai, nhưng giọng Hi Mạt Đế Á quá to, không muốn nghe cũng khó.

Nhìn thấy Hi Mạt Đế Á chỉnh lại y phục về chỗ ngồi, Lý Thái tức tới mặt co giật, không nữ nhân nào dám làm thế với mình, trước giờ hắn bảo cởi là cởi, bảo làm gì là làm nấy, chưa có nữ nhân nào dám lừa mình nói thật xong liền trở mặt.

Ngoáy lỗ tai bị Hi Mạt Đế Á quát cho ù đi, chỉ mặt nàng quát:

- Cô là con ngốc, tự mình nói sai còn không chịu thừa nhận, làm học vấn quan trọng nhất là nghiêm khắc, lời của cô nói bao gồm vô số loại khả năng, bất kể từ phương diện nào cũng có thể bị bác bỏ, nếu cô đem luận điệu này tới thư viện, nhất định là sỉ nhục của thư viện, toàn thiên hạ sẽ cho rằng tiên sinh của thư viện Ngọc Sơn là kẻ ngu xuẩn, gián tiếp nghi ngờ cả thư viện.

Hi Mạt Đế Á thè cái lưỡi ướt át ra, liếm cánh môi hồng của mình một cái, lấy trong túi sách tay một sấp giấy, phe phẩy trước mặt Lý Thái bộ dạng cực kỳ đắc ý.

Lý Thái giật lấy số giấy kia, lật xem mấy trang, động mạch cổ hiện hết cả lên, gầm rống:

- Ai cho cô đem kiến giải của hai chúng ta viết thành văn bản đưa thư viện, cho cô biết, ta không đồng ý.

Nói xong xé tan nát xếp giấy, khiêu khích cho tay ra ngoài cửa sổ, để giấy bay đi như bươm bướm.

Hi Mạt Đế Á hoàn toàn không bận tâm, lấy hộp trang điểm Vân Diệp tặng ra, soi gương, chỉnh trang lại đầu tóc, thấy mình đã hoàn mỹ rồi mới nhoẻn miệng cười với Lý Thái, lại lấy một xếp giấy nhét vào tay hắn:

- Lúc nào cũng nóng tính như thế, ngươi chỉ xem hai trang đã giận rồi, xem kỹ hết đi, mấy thí nghiệm ngươi lười biếng không làm ta đã làm hết, bên trong có con số cụ thể, phát hiện cho không khí vào bình cân sẽ thay đổi, còn cho không khí vào bóng lớn, cân lại không thay đổi.

- Sau đó ta nghĩ, sai ở chỗ nào rồi? ta xác định không khí cho vào hai thứ đều gần ngang nhau, vì sao kết quả lại khác nhau? Về sau ta cho rằng vì thể tích phát sinh biến hóa, bình pha lê thể tích không đổi, nhưng mật độ tất nhiên ra tăng, nên cân lệch đi, còn bóng lợn tuy cho lượng khí tương đồng, nhưng thể tích nó lớn lên, nên ta xác định không khí có sức nâng.

- Còn lại do ngươi làm ra, ngươi rất có nghiên cứu động lực học, hiện tới ngươi nói cho ta biết, vì sao chim ngực lớn lại bay được.

Chương 1003: Mông gia trại

Con ngươi Lý Thái co lại, đột nhiên kêu xe ngựa dừng, nhảy xuống, nhặt một cục đá ném ra xa, nghĩ một lúc lâu, lại nhặt thêm mấy cục đá ném đi, lúc này mới quay lại xe, trừ Vân Diệp không ai hiểu hành vi của Lý Thái, bao gồm Hi Mạt Đế Á.

Lý Thái đột nhiên mở mắt nói:

- Phát hiện không khí có sức nâng không cần viết tên của ta, thí nghiệm do cô làm, tất cả phát hiện đều thuộc về một mình cô.

Hi Mạt Đế Á chưa bao giờ biết tới khiêm nhường giả dối, lấy bút than, cao hứng bôi đen tên Lý Thái, nhanh chóng nhét giấy vào túi sách, cười duyên với Vân Diệp:

- Lý Tiểu Điểu rất có khí độ nam tử đại trượng phu, ta là tiểu nữ tử, vậy không khách khí nữa.

Vân Diệp chẳng nói cho Lý Thái biết vừa rồi hắn ném đá đi đã mở cho mình một cánh cửa lớn, nếu người như Lý Thái nhiều một chút, Vân Diệp cho rằng tuổi già mình nói không chừng có cơ hội ngồi hàng không Đại Đường du lịch khắp nơi.

Lý Thái khinh bỉ nhìn Hi Mạt Đế Á một phải, phẩy vạt áo, ngồi đường hoàng hỏi Vân Diệp:

- Diệp Tử, ngươi chắc chắn Mông gia trại có chuối tiêu ăn mãi không hết? Còn có một loại dược liệu thần kỳ tên Tam Thất?

- Đúng thế, mảnh rừng chuối kia còn là do ta phát hiện, cực lớn, ta ước chừng nói một nghìn mẫu còn là ít, có điều nơi đó luôn có dã thú, cả voi tới ăn chuối, năm xưa bọn ta còn phát hiện ra một con tê giác, cái cốc sừng tê lớn ở nhà ta là từ con tê giác đó mà ra, người thường ta không cho xem.

- Còn về Tam Thất là thứ Tôn tiên sinh quan tâm, ngươi nhìn thấy sẽ chẳng hứng thú đâu, chuyến này chúng ta tới là để chặt chuối tiêu, thuận tiện tham gia "khiêu nguyệt hội", chơi thật vui vẻ, thời gian trước chúng ta quá vất vả rồi, cần bồi thường cho bản thân, người của Mông gia trại đều rất tốt, đôi khi ta thấy đây mới là nơi linh hồn trú thân.

Lý Thái không biết "khiêu nguyệt hội" là cái gì, cho rằng nó là ngày lễ giống rằm tháng tám hoặc Tết, bản thân sắp bắt đầu công tác nghiên cứu gian khổ, trước đó chơi thật vui một hồi cũng không tệ. Hi Mạt Đế Á càng mong đợi nghi thức cổ xưa này, nàng cho rằng "khiêu nguyệt hội" giống cúng lễ ở phương Tây, cầm đầu thú, uống máu dơi...

Vân gia vì thuận tiện vận chuyển chuối tiêu và tam thất, chuyên môn làm một con đường tới Mông gia trại, đương nhiên phải được Lý Dung đại thiếu gia cho phép, nếu không sẽ là phạm tội.

Con đường này vô cùng bằng phẳng, người trong núi có được một con đường như thế liền vô cùng coi trọng, chỉ cần là trại ở bên con đường này đều tự giác tu bổ, trên đường ngay cả một cục đá to một chút cũng không có, Lĩnh Nam mưa rất nhiều, nhưng con đường này không tổn hại chút nào, chỉ cần bị tổn hại, bất kể là người đi đường hay là bách tính trong trại đều dừng lại, sửa xong chỗ hỏng mới đi tiếp, đây đã thành một loại phong tục.

Vì Đại trưởng lão trí tuệ của Mông gia trại nói, người không sửa đường sẽ bị hắc ma vương ăn thịt.

- Mấy lão già toàn dựa vào mấy thứ này dọa người ta, có hiệu quả không?

Lý Thái nghe Vân Diệp kể xong kỳ quái hỏi, trong mắt hắn pháp luật có hiệu quả hơi những lời nói thiếu đầu óc đó nhiều.

- Hiệu quả ở ngay trước mặt ngươi, vừa rồi ngươi tựa vào khoang xe ngủ, nói rõ xe đi vô cùng êm, đường xá ở Trường An có cảm giác này không?

Lý Thái ngớ ra, gật đầu coi như thừa nhận mình vô tri, nhưng rất nhanh cho rằng chuyện này do người man oang vô tri, không cho rằng đó là thành quả do giáo hóa có được. Xe ngựa đi theo con đường này suốt đêm, tới khuya mới đên Mông Lỗ một mình đứng ở đầu đường, xa xa nhìn thấy ánh đèn trên xe ngựa, cao hứng hét lớn, đem lửa hai bên trại đốt cả lên, nhảy về phía trước, lâu lắm không gặp Hán gia huynh đệ, vô cùng nhớ.

Vân Diệp nghe thấy tiếng gọi của Mông Lỗ, trong ánh mắt kỳ quái của Lý Thái và Hi Mạt Đế Á, cười lớn nhảy xuống xe, cùng Mông Lỗ ôm chầm lấy nhau.

- Trưởng lão khỏe không? Mông Na khỏe không? Có sinh Tiểu Mông Lỗ chưa? Lần này ta tới tham gia "khiêu nguyệt hội", mỹ nhân đẹp nhất trong trại vẫn là Mông Na à?

Nghe Vân Diệp hỏi như pháo liên châu, Mông Lỗ nghe hàm răng trắng, đáp rất lưu loát:

- Trưởng lão càng già đi, Mông Na sinh con rồi, nhưng thiên thần nói không cho ta tới gần, nên đứa bé và Mông Na ở với nhau, Mông Na sinh con liền thành Ô Na, không còn là mỹ nhân nữa.

Thế là sao? Con mình lại không được tới gần, đây tuyệt đối là trái với luân lý, Ngụy vương cao cao tại thượng định thể hiện sự phẫn nộ của mình, liền bị Vân Diệp kéo sang một bên.

- Đừng có mà lên cơn, gia đình ở đây do nữ nhân định đoạt, nam nhân cùng nữ nhân sinh con xong thành kẻ lang thang, có thể tìm nữ nhân khác, chỉ có nữ nhân đồng ý, nam nhân mới được qua đêm ở nhà nữ nhân, đó là truyền thống hơn nghìn năm của người ta, ngươi đừng mang Đường luật ra bêu mặt.

Hi Mạt Đế Á cao hứng vỗ tay:

- Đây mới là đất thần ban, là thiên đường của nữ tử.

- Tân Nguyệt! Theo cùng một tiếng gọi lớn, Mông Na cao ráo từ trong trại chạy ra, cười khanh khách bế Tân Nguyệt xoay hai vòng, Tân Nguyệt bị xoay chóng mặt đấm vai Mông Na mới làm Mông Na hưng phấn quá độ dừng lại. Na Mộ Nhật cũng muốn ôm Mông Na, nhưng người ta không thèm để ý, Linh Đang bế con đang ngủ xuống làm mắt Mông Na ánh lên mừng rỡ.

- Đứa bé thật là xinh đẹp, cô xem nó trắng chưa kìa, đúng là có phúc, sinh ra được nữ nhi xinh đẹp thế này, ta thật xui xẻo, Mông Lỗ là tên vô dụng, sinh ra một nam hài, cũng là đứa vô dụng.

Chỉ câu này thôi chớp mắt làm Linh Đang thích Mông gia trại rồi, mình thích nữ nhi, nhưng lại cảm thấy có lỗi với phu quân, hiện nghe Mông Na nói thế sao chẳng mừng.

Vân Mộ đi tới kéo cái áo màu lam của Mông Na, nó rất hứng thú với hoa văn đẹp đẽ trên đó, Mông Na cúi đầu si mê nhìn khuôn mặt xinh xắn của Vân Mộ, cẩn thận sờ má nó một cái, quay đầu hỏi Tân Nguyệt:

- Đây là nữ nhi của cô sao? Chẳng lẽ thiên thần chiếu cố cô như thế, ngay cả bảo bối thế này cũng cho cô.

Na Một Nhật kiêu ngạo kéo Vân Mộ tới bên cạnh, hất hàm lên tuyên bố quyền sở hữu, khuê nữ của mình là đứa bé xinh đẹp nhất Vân gia, đương nhiên mình cũng là nữ nhân đẹp nhất trong nhà.

- Vân Diệp, ngươi đem nam hài vô dụng cho Tân Nguyệt, đem bảo bối đẹp nhất cho nữ nhân ta chưa gặp, tim ngươi bị hắc ma vương ăn mất rồi à?

Lý Thái há miệng tới nhét được cả nắm đấm vào, nam nhân ở đây không đáng tiền à? Tân Nguyệt sinh liền hai đứa tiểu tử mập mạp, quý phụ khắp Trường An chảy nước dãi, sao tới đây lại thành chuyện xấu?

Vân Diệp cười khổ:

- Chuyện này, chuyện này ta không khống chế được, ông trời cho gì thì lấy cái đấy, nam hài cũng thích, đều là con của ta, đứa nào ta cũng thích cả.

Mông Na khinh bỉ nhìn Vân Diệp, dẫn Tân Nguyệt và một đám nữ nhân tới trúc lâu của mình, Hi Mạt Đế Á cao hứng tung tăng đi theo, ngược lại Na Mộ Nhật quật cường ở cùng phu quân.

Đi được nửa đường Mông Na thấy Na Một Nhật vẫn đứng đó, cưỡng ép kéo Na Mộ Nhật đi, vừa đi vừa nói:

- Sắp tới "khiêu nguyệt hội" rồi, ngươi ở cùng đám nam nhân làm cái gì, chẳng lẽ nói trước họ mang ngươi đi sao? Đúng là mất mặt, ngươi xinh đẹp thế này còn lo không có nam nhân à?

Nữ nhân ra đón mọi người rút đi như thủy triều, chỉ còn lại mấy nam nhân đứng lẻ loi, đám hộ vệ không biết có nên đi bảo vệ chủ mẫu không?

- Cảnh giới toàn bộ trại là được, trong trại không có nguy hiểm đâu.

Vân Diệp lén dặn Lưu Tiến Bảo, nhìn hắn dẫn đội hộ vệ ẩn vào bóng tối.

Chương 1004: Người và thú (1)

- Khách nhân tôn quý chớ lạ, nữ nhân của Mông gia trại là thế, họ không thích có nhiều nam nhân ở nhà, đuổi họ sang trại khác rồi, lương thực thừa không phải để nuôi nam nhân.

Trưởng lão càng già hơn, răng trong miệng không còn mãi cái nữa, tóc rụng nhiều lắm rồi, cái đầu trụi lủi còn lưa thưa tóc sau gáy, mắt lại thêm ôn hòa.

- Lão sắp chết rồi, người không còn răng để ăn là sắp chết rồi, thời gian cuối cùng còn thấy được khách nhân tôn quý của trại, lão rất vui mừng.

Thấy ông già run run đi trong gió, Vân Diệp tới đỡ, trường lão tránh đi, cười nói:

- Nếu lão cần người đỡ thì chết chắc rồi, hiện giờ còn chưa muốn chết, trong trại sắp cử hành "khiêu nguyệt hội" long trọng nhất, người ba mấy trại quanh đây đều tới, lão cũng muốn vác một nữ nhân về, khà khà.

Vân Diệp, Lý Thái cười gượng mấy tiếng, chẳng thấy lời này có gì đáng cười, trưởng lão dẫn hai người đi quanh trại, tuy trời tối đen, nhưng bước chân ông rất chắc chắn, Lý Thái ngã hai lần rồi, nhưng ông ta không sao cả, chỉ một cái lều cao nói:

- Trại giàu có rồi, có thể tổ chức "khiêu nguyệt hội" lớn như thế chỉ có Mông gia trại thôi, chuyện này đủ kiêu ngạo nhiều năm.

- Thủ lĩnh trẻ tuổi, mong ngài yêu thương mảnh đất này, đừng để ác ma tới chiếm lĩnh, chúng tôi nhất định tôn kính ngài, mệnh lệnh của ngài là hướng chúng tôi tiến tới.

Cảm khái xong trưởng lão hai tay ôm vai thi lễ với Lý Dung, Lý Dung còn nhỏ nhưng lúc này lại thể hiện sự trưởng thành không tương xứng với tuổi, một tay đỡ hờ trưởng lão:

- Đây là đất đai của ta, các ngươi là thần dân của ta, bảo vệ các ngươi là thiên chức của ta, yên tâm, mảnh đất này mãi mãi giàu có an khang.

Khi Lý Dung nói những lời này thì Vân Diệp và Lý Thái đã ẩn vào bóng tối, Lý Thái nói nhỏ:

- Huyết mạch hoàng gia đúng là khác biệt, đứa bé mấy tuổi đã có phong phạm chủ nhân, đúng là giỏi.

Vân Diệp nhìn Lý Dung và trưởng lão giao tiếp, lòng cực kỳ cảm khái, Lý An Lan đúng là đem hết mọi tâm huyết trút vào đứa con này rồi, đối với khuê nữ lại không quan tâm mấy, năm xưa nàng oán trách Lý Nhị không ngó ngàng gì đến mình, hiện giờ tới bản thân nàng lại đi theo con đường cha, nếu không phải lần này Vân Diệp đưa khuê nữ Vân Lộ về Lĩnh Nam, cả đời nàng chẳng gặp khuê nữ mấy lần, nếu khuê nữ cũng oán hận nàng, không biết nàng sẽ đối diện thế nào, con người là thế, nhận sai nhưng không sửa.

Lần "khiêu nguyệt hội" này thực ra là trưởng lão chuyên môn tổ chức để báo đáp ân tình của Vân gia, người Lĩnh Nam đại bộ phận sống trong núi cao đầm rộng, chẳng sợ quan phủ mấy, ông ta muốn dùng "khiêu nguyệt hội" giới thiệu thủ lĩnh Lý Dung cho tất cả mọi người, hàm nghĩa vô cùng trọng đại. Vân Diệp sở dĩ đích thân tới, còn mang theo vô số lương thực, vải vóc, đồ sắt là để Lý Dung ban thưởng ở Khiêu Nguyệt hội, trong đó quý giá nhất là các loại thuốc, chỉ thưởng cho trưởng lão.

Mỗi trại đều có một vị trưởng lão tuổi cao, đều là lão nhân trí tuệ nhất trại, trông bọn họ có vẻ vô quyền vô chức, nhưng khống chế chặt chẽ trại của mình, chỉ cần có được lòng trung thành của bọn họ, Lý Dung thông trị Lĩnh Nam sẽ vững trãi, một chiếu chỉ của Lý Nhị còn xa mới bằng được.

Mảnh đất này là sân khấu của Lý Dung, Vân Diệp chỉ có thể ẩn mình đằng sau, tin rằng thông qua hai đời thống trị, người nơi này sẽ hoàn toàn quên sự Mông vương trước kia, bọn họ không có văn tự, lịch sử truyền miệng nhiều lắm chỉ có hai đời mà thôi.

Lý Thái cũng cảm khái, mình lại được chứng kiến thời khắc lịch sử như vậy, huyết mạch Lý gia đâm chồi nảy lộc ở mảnh đất này, sớm muộn cũng thành đại thụ che trời.

Trại nho nhỏ chỉ huyên náo thời gian ngắn, trở lại bình tĩnh, sống theo mặt trời là truyền thống của họ, ban ngày mới là thế giới của con người, buổi tối tất cả thuộc về hư vô, là sân chơi của thần ma, chỉ dưới ánh trăng trong vắt mới là thời khắc thành khiết duy trì nòi giống.

Lý Thái cực kỳ không quen, vì tiếng ngáy rung trời của Mông Lỗ cứ chui qua khe hở của lầu trúc, hắn bực bội ngồi dậy, nhìn trăng tròn dần, ôm chăn ngây ra như triết gia dưới ánh trăng.

- Diệp Tử, nếu ngày một ta nhìn trúng một nữ tử phải chăng cũng có thể vác đi, kiếm một chỗ yên tĩnh làm chuyện đó?

- Tất nhiên là thế, trừ ba lão bà của ta, ngươi thích vác ai thì vác, nói cho ngươi biết, nữ tử ở đây rất mạnh mẽ, chẳng may có con của ngươi, nếu như là khuê nữ thì ngươi đòi cũng không được, nếu là nam có thể cướp đi. Lý Thái nằm xuống, chẳng biết nghĩ gì mà mặt đơ đơ, trông đến tởm.

Sáng hôm sau bọn họ tập trung một đội ngũ đông đảo chưa từng có đi hái chuối, còn đường mòn cũ không hề thay đổi, Vân Diệp, Lý Thái, Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật đều đeo những chiếc ba lô hoặc lớn hoặc nhỏ, Lý Dung kiếm một cái sọt trúc không lớn, tay dắt Vân Mộ rất hứng khởi.

Mông Lỗ ca hát kéo một cái xe trượt đi trên cùng, theo sau là Mông Na, có lẽ bây giờ nên gọi là Ô Na, có điều nàng luôn phản đối người ta gọi mình là Ô Na, nàng rất để bụng chuyện mất danh hiệu đệ nhất mỹ nữ.

Mông gia trại hiện giờ rất giàu có, thường ít khi ra sau núi bẻ chuối, thương đội Vân gia cũng chẳng mang được đi quá nhiều chuối khô, đa phần chỉ đành nhìn chuối thối rụng xuống, đó là chuyện bất đắc dĩ.

Người của Mông gia trại cũng không tận lực bẻ nhiều chuối, bọn họ cho rằng rừng chuối này không chỉ thuộc về bọn họ mà còn thuộc về toàn bộ rừng núi, dã thú cần lương thực, trại xa không có lương thực khi đói cũng cần chuối tiêu, chẳng qua mình gần rừng chuối nhất mà thôi.

Lý Thái nhìn Mông Lỗ leo lên một con voi lớn, buộc thừng xe kéo lên lưng voi, miệng méo đi, theo hắn thấy, chỉ cần con voi kia dẫm một cái thì Mông Lỗ thành bùn, đây không phải là voi đắp lụa là trong ngự hoa viên, từ nhỏ được nhân loại huấn luyện mất đi dã tính, con thú khổng lồ này là con voi rừng thực sự, sao Mông Lỗ ô ô vài tiếng là con voi áp mặt xuống đất, còn sai voi dùng vòi mở đường.

Na Mộ Nhật cực kỳ hâm mộ, vừa mới định làm thế thì bị ánh mắt ác liệt của Tân Nguyệt đánh lui, ngoan ngoãn đeo ba lô lên cổ Vượng Tài, cúi đầu giật vạt áo Vân Diệp, định cáo trạng.

Trên lưng Vượng Tài đã có Lý Dung và Vân Mộ, đối với Vượng Tài hùng tràng mà nói gần như chẳng chờ gì, nó không dám tới gần voi góp vui, trốn sau lưng Vân Diệp ăn vụng lương khô trong ba lô.

Thị vệ trưởng của Lý Thái sắp khóc rồi, phía trước là một bầy voi, theo sau là một bầy lợn rừng, ụt ịt chạy loạn bậy, mấy con nhỏ còn chạy dưới bụng Vượng Tài, lợn mẹ tru lên, lợn con mới lật đật chạy về.

Hiện giờ là lúc mặt trời mọc, không riêng gì bọn họ tới rừng chuối, khỉ trên cây cũng đu qua đưa lại chạy về cùng một phương hường, người của Vân gia trại chẳng sợ chút nào, mấy đứa bé cởi truồng còn lấy đá ném khỉ, bọn khỉ liền lấy quả dại báo đáp.

Vân Diệp nhìn mà cười, đây là trò cũ của mình, giờ bọn nhóc cũng học được rồi, người Mông gia trại rất ít khi lên núi săn bắn, một đám nữ nhân tối đa đặt bẫy một vài con gà con thỏ, bảo các nàng đi đối phó với thứ như lợn rừng thì làm khó các nàng quá rồi.

Mông Lỗ khoe khoang nhảy qua nhảy lại từ con voi này qua con voi khác, còn chuyên môn ngồi trên cổ voi cười với Mông Na, tên này đang nỗ lực lấy thiện cảm của nàng.

Chương 1005: Người và thú (2)

- Phu quân, chẳng phải Mông Lỗ và Mông Na đã thành thân rồi à, còn có con, vì sao Mông Na lại không để ý tới Mông Lỗ?

Na Một Nhật len lén hỏi:

- Đó là phong tục của người ta, sinh ra con xong, Mông Na thành người tự do, muốn ngủ cùng ai cũng được, Mông Lỗ hiện giờ tại nhà Mông Na chỉ ở nhờ, nếu Mông Na muốn hắn cuốn xéo, hắn sẽ thành kẻ không nhà.

- Mông Lỗ thật đáng thương, dũng sĩ mà sống thê thảm như thế.

Na Mộ Nhật bất bình thay Mông Lỗ:

- Ta lại cho rằng như vậy vô cùng hợp lý, nữ tử làm chủ nhà tốt hơn nam nhân, cô xem, nữ tử không có tính xâm lược quá lớn, chăm sóc nhà mình mới là chuyện hàng đầu, cái khác họ không để ý lắm, nam nhân các ngươi nên nhường chỗ.

Hi Mạt Đế Á vì vẻ ngoài khác biệt, trong trại không dám tới gần nàng, nàng đành tiếp tục quanh quẩn bên đám Vân Diệp.

Chỉ cần nàng lên tiếng là Lý Thái kiếm được lý do nhạo báng, há mồm nói luôn:

- Thiên địa nhân luân đã được phân phối tốt rồi, người không định gả đi như cô quan tâm làm cái gì.

- Chưa chắc đâu, trước kia ta không gả đi là do người không khỏe, giờ khỏe rồi nói không chừng ngày nào đó kiếm người vừa mắt gả đi, yên tâm, tới khi đó sẽ gửi thiếp cho ngươi, ngươi tặng quà nhớ lựa chọn chút, quà phải lớn nhé.

Lý Thái lập tức cứng họng, đi ầm ầm về phía trước, thị vệ trưởng cuống cuồng tách Lý Thái và voi ra, mấy lần thiếu chút nữa bị voi dẫm vào chân.

Voi đi tới đâu bách thú tránh đường, con voi đực một ngà vẫy cái tai to như quạt, ngẩng đầu kêu lớn, tức thì trong bụi cỏ nổi lên một làn sóng, mãnh thú chạy thật xa, chỉ sợ chọc giận vua voi nóng tính.

- Chậc chậc chậc, đây mới là phong phạm của một phiên vương.

Lý Thái định đi tới thiết lập giao tình với vua voi thì bị Vân Diệp kéo lại:

- Ngươi định làm quan với con voi khác còn được, con voi lớn đó thì bỏ đi, một con tê giác định tới làm quen với nó kết quả là sừng tê hiện là côc trong nhà ta, ngươi đừng lắm chuyện nữa. Nhìn xem Vượng Tài ngoan chưa, theo sau lưng ta không dám lộn xộn, chó Vượng Tài cũng không dám tới gần, cảm giác của động vật là nhạy bén nhất, biết ở đâu có nguy hiểm.

Đi qua nùi, cả sơn cốc liền xuất hiện trước mặt mọi người, Lý Thái hít sâu một hơi:

- Ông trời ạ, số chuối tiêu này đủ cho cả Trường An ăn. Tân Nguyệt thích nhất nhìn cảnh này, hỏi Mông Na bên cạnh:

- Chỗ này là do các cô trồng à? Thế cũng quá nhiều rồi, thương đội đem chuối khô tới Trường An cực kỳ được hoan nghênh, tới hai đồng mới mua được một cân.

- Không phải chúng tôi trồng, do thiên thần rải mầm xuống đấy, thiên thần lo sơn dân không có cái ăn, liền cho chúng tôi rừng chuối này, phát hiện ra sớm nhất là nam nhân của cô. Cô nghĩ kỹ chưa, tối mai định tìm nam nhân thế nào?

- Phì, cô mới là đồ không biết xấu hổ tùy tiện tìm nam nhân, ta chỉ có một nam nhân, nữ tử tốt mà tự làm mình thân bại danh liệt, nếu ở Trường An, các cô sẽ bị thả lồng trôi sông.

Tân Nguyệt không chịu nổi nhân sinh quan cởi mở của Mông Na, chỉ cần Mông Na nói tới chuyện này là nóng nảy, loại chuyện này chẳng những không được nói, mà nghe cũng là cái tội.

Con người dù giàu có thế nào, nhìn thấy thứ miễn phí là đều sung sướng, chỉ cần nhìn Lý Thái reo hò chạy vào rừng chuối là biết hắn hưng phấn cỡ nào.

- Ông trời ơi, thì ra chuối tiêu trông như thế này, oa, một buồng phải tới sáu bảy mươi cân, chúng ta không nên mang ba lô, phải mang xe lớn tới.

- Đừng bêu mặt nữa, ngươi là Ngụy vương, vì mấy buồng chuối mà thất thố làm người ta xem thường.

Hi Mạt Đế Á tìm nải chuối to nhất cắt xuống, bóc vỏ quả chuối to bằng cổ tay nàng:

Bọn họ nói quá nhiều, Vân Diệp không định nói cho Hi Mạt Đế Á biết thứ chuối rừng này ăn vào khó chịu thế nào, hiện không có vấn đề, lát nữa miệng chát nói không ra lời nữa. Lý Thái cũng thế, hai người ăn chuối vô cùng vui vẻ.

Vân Diệp cắt một nải chuối trên cùng buồng chuối, chẳng những đã vàng, còn có hai quả mang màu hồng, đám Tân Nguyệt tất nhiên không ăn uống tùy tiện như Lý Thái, Hi Mạt Đế Á, ở chuyện ăn uống nghe trượng phu là không thể sai được, khắp Đại Đường, chỉ phu quân biết ăn nhất.

Cho nên các nàng theo thói quen xếp thành hàng đợi phu quân cho mình, Vân Diệp cho mỗi nàng hai quả, hai quả chín hồng thì cho con, cả nhà năm người quây quần ngồi ăn chuối, Tân Nguyệt không dám chạm vào cây chuối, vì phu quân nói cây có nhựa chuối, dính vào không rửa được, mấy ngày sau mới tự bong ra. Na Mộ Nhật càng không muốn cử động, váy của nàng mới tinh, nếu hỏng thì tiếc lắm.

Lý Thái kiếm một quả chuối tiêu cực lớn định trêu ghẹo Vân Diệp, nhưng phát hiện miệng không nghe sai bảo nữa, âm thanh không phá ra được, hoảng hốt vội chỉ miệng ú ớ bảo Vân Diệp nghĩ cách.

- Không có cách nào hết, hai canh giờ là là ổn thôi, ngươi bớt nói đi, chuối chọn quả vàng mà ăn. Hi Mạt Đế Á sẽ bị giống ngươi, nhớ nói cho cô ấy biết, cô ấy đang ăn hăng kia kìa.

Đám Tân Nguyệt che miệng cười ngặt ngẽo, Lý Dung và Vân Mộ cười khanh khách, Lý Thái tức giận lệnh thị vệ trưởng cũng bị câm lấy nước súc miệng.

Vân Diệp phát hiện ra voi không tùy tiện phá hỏng cây chuối, chỉ đứng ở bìa rừng lấy vòi cuốn chuối ăn, không kén chọn, bất kể là vàng hay xanh đều nhét vào miệng, quả nào rơi xuống có lợn rừng nhặt ăn, lãng phí nhất không ngờ lại là đám người mình, Lưu Tiến Bảo như tên điên cầm đao chém chuối, biết mình không vác hết đi được vẫn chém, bị Vân Diệp chửi cho một trận, không bằng con lợn.

Ngồi dưới trời xanh mây trắng ăn uống tất nhiên có lạc thú vô cùng, quan trọng nhất là không có tiếng cãi vã của Lý Thái và Hi Mạt Đế Á, lỗ tai thanh tịnh hơn nhiều, Na Mộ Nhật nhảy tung tăng ca hát, tiếng ca thâm tình mà du dương, Vân Diệp thì gối lên đùi Tân Nguyệt ngắm trời cao.

Lý Thái không mang nữ nhân nên không có hưởng thụ êm ái đó, đành lệnh thị vệ trưởng ngồi xuống cho hắn mượn đùi, trông chỉ muốn lệnh Lưu Tiến Bảo cầm đao chém chết cả hai. Vượng Tài tự ăn một nải chuối xanh, tới giờ miệng vẫn dính vào, Lý Dung bóc vỏ chuối cho vào miệng Vượng Tài, chỉ nhìn nó nhỏ dãi ròng ròng là biết nó ăn không ra vị gì cả.

Mông Na đang vùi đầu chặt chuối nghe thấy tiếng hát của Na Một Nhật hát cũng cất tiếng hát, chẳng ai hiểu nàng hát gì, nhưng tiếng ca càng uyển chuyển hơn, như dòng suối chảy quanh núi.

Đám chim ăn vụng chuối trong rừng bị tiếng ca làm kinh sợ bay dáo dác, mới đầu chỉ một hai con, càng ngày càng nhiều, như có áng mây bay quanh rừng chuối, Mông Lỗ quát lớn, đám chim ở trên không hớp thành đủ các hình thú lớn, diều hâu thích ăn chim cũng trốn xa, không dám ra vẻ oai phong.

Vân Diệp ở xa ít tận chân trời tất nhiên không thèm quan tâm tới chiêng dọn đường, khi các đại lão ra ngoại ô du ngoạn quyến luyến rời đi thì Vân Diệp ở Lĩnh Nam mới bắt đầu sửa xoạn cơm nước.

Người Mông gia trại đông quá mức, đám Mông Lỗ lấy chuối tiêu là để chiêu đã khách, Vân Diệp và Lý Thái, Hi Mạt Đế Á vừa nói chuyện được ở trong một lều lớn, Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật bế con nhìn Vân Diệp lấy chuối xào thịt, Vân Hương nằm trong lòng đại nương ngủ say sưa, Linh Đang bận rộn hỗ trợ phu quân.

Lý Thái nói chuyện vẫn hơi líu lưỡi, hơn nữa nước dãi không nghe sai bảo cứ chảy ra, ngửi thấy mùi thịt xào của Vân Diệp, nước dãi càng chảy ròng ròng, Lý Dung ngoan ngoãn không ngừng lau miệng cho cữu cữu, Lý Thái cũng thản nhiên hưởng thụ.

Hi Mạt Đế Á không dám lấy khăn tay khỏi miệng, nếu không sẽ có nước dãi chảy xuống, đúng là một đôi trời sinh, sau khi nàng nói được câu đầu tiên là trách móc Vân Diệp, cho rằng y cố ý chơi xấu, để mình bị cười.

Chương 1006: Phiền toái Cầu Nhiệm Khác để lại

Chuối tiêu xào thịt vị rất đậm đà, chẳng mấy chốc đã gọi tới một đám thực khách, người lớn còn dè dặt một chút, đám trẻ con thì chẳng nghĩ nhiều, thức ăn trong trại luôn luôn là mọi người ăn chung, cho dù đám nhóc này đã ăn đầy một bụng chuối, nhưng không cản trở bọn chúng tiếp tục đợi chuối xào thịt, huống hồ còn có con dê béo đang quay trên lửa.

Lưu Tiến Bảo cho rằng hầu gia là một nhà mỹ thực, mình là trưởng tùy thiếp thân thế nào cũng có chút trình độ, cho nên học được ngón nướng thịt cao siêu từ thảo nguyên, cả con dê không thấy chút hương liệu nào, không giống hoàng gia phết lớp hương liệu dày lên, loại hành vi ăn hương liệu nhiều hơn thịt đó bị Lưu Tiến Bảo xem thường.

Có lần hầu gia mang từ trong cung về món dê gì gì đó, Lưu Tiến Bảo chỉ ăn một miếng, ấy là ăn lấy ít sang thôi, còn về phần ngon miệng, vẫn là dê mình nướng ngon hơn, hiện chỉ cần không ngừng quệt mỡ để cho muối thấm vào thị là xong.

Lấy dao xẻo một miếng thịt nhét vào mồm mấy đứa bé, định đá đít chúng đuổi đi tự kiếm thịt ăn thì bị Vân Diệp trừng mắt, liền rụt cổ lại tiếp tục quệt mỡ, khi thịt dê biến thành màu ánh kim mới cho lên thớt gỗ, chuẩn bị chặt thị.

- Đùi sau cho ta, lấy cả đuôi luôn.

Một ông già tóc trắng chạy tới như gió, vừa vào lều là hô lớn, cực kỳ vô lý.

- Một cái đùi khác cho ta, không cần đuôi.

Một giọng nữ tử trong trẻo truyền tới, hai người tùy tiện chắp tay với Lý Thái, đường hoàng ngồi xuống ghế đợi ăn.

Không cần nhìn sắc mặt hầu gia, Lưu Tiến Bảo mặt mày nhăn nhó theo lời họ xẻ hai cái đùi xuống, cái dính đuôi đưa cho ông già tóc trắng, cái không dính đuôi đưa cho nữ tử áo đỏ.

Không dám không cho, Lý Tịnh và Hồng Phất Nữ tới Lĩnh Nam là hai bồ tát sống, đừng nói Vân Diệp không chọc vào nổi, Lý Thái cũng thế, Lưu Tiến Bảo ở Trường An nổi danh mắt chó, sao không nhận ra hai người này.

Cắn một miếng thịt, Lý Tịnh thư thái khen một tiếng, quay sang bảo Vân Diệp:

- Không cần thi lễ, lão phu ngày đêm đi vạn dặm đường, bụng lép kẹp, trị liệu cơn đói trong bụng quan trọng hơn thi lễ.

Nói xong thản nhiên tiếp nhận Lý Thái và Tân Nguyệt thi lễ, Hồng Phất Nữ chỉ mấy đứa bé cởi chuồng đang hầm hầm nhìn mình:

- Thanh Tước, vì sao chúng nhìn ta như thế?

- Hồng thẩm thẩm, chúng nó không nhìn người, chúng nó nhìn thức ăn của chúng.

Lý Thái lau miệng cung kính trả lời câu hỏi của Hồng Phất Nữ, trong đầu xuất hiện hình ảnh sống dở chết dở của Cầu Nhiệm Khách, đôi phu thê này không phải tới kiếm chuyện với mình và Vân Diệp chứ? Ai cũng nói Phong Trần Tam Hiệp nghĩa tình sâu nặng, nếu biết mình và Vân Diệp vứt Cầu Nhiệm Khách ở đảo hoang còn không nổi điên mới là lạ.

Lý Tịnh nếu cầm binh tất nhiên bị níu kéo đủ đường, nhưng chỉ cần không cầm binh lại không liên quan tới chính trị, lão già này dứt khoát là người đứng đầu hệ thống quân đội, Lý Nhị cũng phải nhường ba phần, huống hồ lần này Hầu Quân Tập xúi bẩy Lý Thừa Càn tạo phản, Trường Tôn thị đánh bạo giao binh quyền kinh sư cho Úy Trì Cung, bốn vệ giao cho Lý Tịnh, ông ta dựa vào bốn đạo binh mã này ép chết đại quân của Hầu Quân Tập ở thảo nguyên, khiến Hầu Quân Tập đành ngoan ngoãn tự mang gông về kinh, nói tới đạo dùng binh, thiên hạ không ai hơn được Lý Tịnh

Vân Diệp vẫn đủng đỉnh xới cơm cho mỗi người trong lều, đám trẻ con cũng không ngoại lệ, chất đống thịt lên bán chúng, rồi mới đuổi chúng ra ngoài. Tân Nguyệt dẫn Na Mộ Nhật, Linh Đang cùng đám con đi ra, Hi Mạt Đế Á cũng rất thức thời, nhưng bát của nàng lại to khác thường. Lưu Tiến Bảo và thị vệ trưởng của Lý Thái mang vào hai vò rượu mạnh, rồi khom người lui ra, trong lều chỉ còn phu phụ Lý Tịnh, Vân Diệp, Lý Thái.

- Tính thời gian thì hai vị phải tới lâu rồi, đám hòa thượng Đại Minh Tự chuyển lời hơi chậm đấy.

Vân Diệp thản nhiên cầm bát ăn, còn gắp thịt cho Lý Thái.

Lý Tịnh đặt bát xuống cười lớn, Vân Diệp bực mình nhíu mày, đám lão tướng toàn thế, chưa nói đã cười, cứ như không làm thế không đủ thể hiện sự hào sảng của mình, không biết thói xấu này học từ tên nào, chỉ t hấy nhà quê hết cỡ, oai phong chả thấy đâu.

- Biết là tốt, lão phu trấn thủ Tam Nguyên đàn áp Hầu Quân Tập nghe nói ngươi mang cự hạm hoành hành nam hải, liền biết Trọng Kiên bất kể giỏi thế nào cũng không phải là đối thủ của Vân đại tướng quân. Luận thân thủ một trăm tên Vân Diệp không đủ cho một mình Trọng Kiên giết, nhưng luận tới đại quân tác chiến, Trọng Kiên càng nhiều người, chết càng nhanh, một mình thì hắn còn có thể tới lui như gió, nhưng có thêm một đống bộ hạ, kết cục đáng lo.

- Vân Diệp, lão phu xin ngươi một ân tình, tha cho hắn được không?

- Trương Trọng Kiên dã tâm lang sói muốn vạch đất xưng vương, ngài nên biết đó là tội gì, Đại Đường trải qua trăm trận mới có thể thống nhất quốc thổ, bệ hạ vì cửu châu vẹn toàn nên mới viễn chinh Liêu Đông, ngài là thống soái, nay Cầu Nhiệm Khách làm thế là có lỗi với ai?

Người ta nói chuyện nghiêm túc, Vân Diệp đành đặt bát xuống, đôi mắt dưới ánh nến cực kỳ sáng.

- Ngươi, ngươi giết huynh ấy rồi?

Hồng Phất Nữ run run hỏi, Lý Tịnh lạnh lùng nhìn y, khí hậu Lĩnh Nam ấm áp tự hồ không kháng cử nổi hơi lạnh này, rèm cửa không gió tự lay động. Vân Diệp lắc đầu thở dài:

- Đại soái nói đúng, Cầu Nhiệm Khách một mình thì có thể tới lui như gió, không ai ngăn được, nhưng ông ta lại muốn lập một mảnh giang sơn, nếu đại soái hỗ trợ còn có chút khả năng, chứ một mình ông ta thì tất nhiên sơ hở khắp nơi, biển là nơi tàn khốc, anh hùng không chỉ có mình ta, dưới âm mưu quỷ kế, gặp tai ương là chuyện thường.

- Ngươi không giết Trọng Kiên mà là người khác giết?

Lý Tịnh cũng thở ra một hơi, ông ta cũng không muốn va chạm với Vân Diệp, huống hồ bên cạnh còn có Ngụy vương Thái.

- Chẳng những không giết, ta còn cứu ông ta, khi ta gặp ông ta thì ông ta bị đâm xuyên đùi, dùng thừng treo trên cột buồm, tận mắt nhìn thấy ta và hải tặc đại chiến, tất nhiên hải tặc không phải là đối thủ, bị ta đánh tan, ta ít thuyền, lại phải hộ vệ thương thuyền, cho nên để địch đi.

- Trọng Kiên ở đâu?

Hồng Phất Nữ hỏi xen vào:

- Có tình nghĩa của thẩm thẩm và bá bá, ta có thể làm gì ông ta? Nếu lên bờ ông ta khó có thể tránh khỏi bị lôi ra chợ chặt đầu, dưới quốc pháp, đại soái cũng chẳng giúp gì được.

Con ngươi Lý Tịnh co lại nói từng chữ một:

- Ngươi thả một mình Trọng Kiên trên hoang đảo?

- Không phải một mình ông ta, còn tặng ông ta một Oa nữ, một cái rìu, tất nhiên thương thế cũng giúp ông ta khống chế rồi, đại soái nói ta làm thế đã tận tình tận nghĩa chưa?

Lý Tịnh và Hồng Phất Nữ lúc này mới yên tâm, chỉ cần người còn sống, mình đi đón về là được, chỉ là không biết ở đâu, định hỏi thì Vân Diệp đáp:

- Ở Nam Dương, không ở trên đường gió mùa, ở đó hải lưu cổ quái, chảy ngược, không đủ sức gió không thể tới được, cho nên dù lên được đảo cũng chẳng ra được. Theo ta biết, có thể an toàn tới đó rồi an toàn đi ra chỉ có chỉ có ba chiếc Thừa Càn, Thanh Tước, Công Chúa, đương nhiên, chiếc Đại Đế một năm nữa đóng xong cũng không thành vấn đề, đại soái muốn đón ra khó lắm.

- Ngươi cho ta mượn chiếc Công Chúa.

Hồng Phất Nữ đứng bật dậy, trực tiếp yêu cầu, Lý Tịnh lắc đầu:

- Không được, chiếc Công Chúa được bệ hạ liệt vào trọng khí quốc gia, không cho cá nhân mượn được, chiếc Thanh Tước cũng thế, Vân Diệp, hai chiếc thuyền này phải chăng đã có ngũ lễ tư mã?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau