ĐỪNG SỢ, CÓ ANH ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Đừng sợ, có anh đây - Chương 61 - Chương 65

Chương 60: Được, tôi sẽ thử lần nữa

Nghe hoàn cảnh cô như vậy, Jone không thể nào kiềm được lòng mình, ông ấy đứng dậy:"Được, tôi sẽ thử lần nữa"

Song Thuần chưa hiểu ra ý nghĩa của câu nói kia thì cô đã thấy ông Jone đi lấy một cái hộp, bên trong có rất nhiều kim châm, và thuốc, Jone lấy ra từng thứ đặt lên bàn, nói:"Cô nằm xuống đi, đây là phương pháp cổ truyền mà nhiều đời của tôi truyền lại, có thể nói trong y học không ai biết đến phương pháp này, năm đó, do tôi bất cẩn làm sai sót một bước nên đã khiến người đó mãi mãi tàn tật không thể đi lại được. Dù tôi đã cố chữ trị nhiều lần, kết quả vẫn là điều tôi không muốn"

Vừa nói, ông Jone vừa dùng các kim châm đâm vào chân cô, trải dài từ đùi đến bàn chân. Rất đau. Nhưng cô cố gắng chịu đựng, cô nhất định phải đi lại được. Cô chán sống trong cái cảnh tàn phế này rồi. Nó khiến cô rất khó khăn.

Sau hai tiếng đồng hồ. Jone đã thực hiện xong phương pháp kia, ông cất các dụng cụ của mình:"Cô nằm khoảng 24 giờ,tuyệt đối không được cử động nhiều, như vậy sẽ không thành công, và quan trọng còn thể sẽ giống người trước kia tôi đã chữa trị".

Song Thuần vừa vui mừng, vừa sợ hãi, cô ước chân cô có thể cử động lại như trước. Cô cố gắng nằm, về đêm, hai mắt cô như chống cự không nổi nữa, cũng đành nhắm lại. Nhà ông Jone chỉ có một cái giường, giờ cô đã nằm rồi nên ông đành ra ghế dựa mà thôi.

Vừa nhắm mắt lại, ông Jone mơ thấy một giấc mơ rất kì lạ. Người trong giấc mơ chính là ông nội của ông ấy, ông nội nói cô gái mà ông cứu, thì con của cô gái đó chính là truyền nhân thứ một trăm của gia tộc họ Jone, và rồi ông Jone giựt mình tỉnh dậy, nhìn cô một lượt tổng thể, suy nghĩ sâu một lúc:"Chẳng lẽ những gì ông nội nói là sự thật, con của cô gái này sẽ là người nối giổi hay sao? Cũng có thể là như vậy, bởi vì ông thậm chí con cái cũng không có, làm sao có thể để ai nối giổi, mà cô gái này lại xuất hiện bất ngờ, để được ông chữ trị, còn đang mang thai".

Đợi khi nào cô gái này sinh con, dù không biết là con trai hay là con gái, ông cũng sẽ dạy dỗ nên người, truyền lại phương pháp làm bác sĩ kia.

- ---

Sáng hôm sau, đã đủ thời gian hai mươi bốn giờ, mà Song Thuần đã thức từ lâu, cô nằm yên trên giường, không nói tiếng bào, vì cô không muốn làm phiền giấc ngủ của ông Jone, và lúc này ông ấy đã tỉnh giấc rồi, đi làm vệ sinh cá nhân rồi đi vào xem chân cho cô, ông ấy cẩn thận lấy từng cây kim châm ra, cô kiềm nén nỗi đau kia, cắn chặt môi, vừa nôn nóng vừa bỡ ngỡ.Ông Jone, đưa cho cô một viên thuốc có nhiều màu, cô uống vào, chỉ sau mấy phút cô có cảm giấc rất kì lạ bên trong có thể, tựa như có ai đó bên trong trêu đùa bụng cô.

Rồi một sự đau đớn truyền đến, Song Thuần la lên:"A...."

Một tiếng, ông Jone đặt tay lên chân cô, gõ gõ nhiều lần:"Có cảm thấy đau không?"

Song Thuần kinh ngạc đến lạ:"Có, tôi cảm giác được".

Jone vui mừng, co cũng vui vẻ:"Vậy là tốt rồi, chân cô hoàn toàn đi lại được rồi đó""Thật sao?"

Thấy được lời nói chắc nịch của Jone, Song Thuần vội ngồi dậy, chân cô đặt dưới đất, quả thật có cảm giác, cô bỡ ngỡ, nắm thanh giường đứng dậy, đi vào vòng quanh nhà, dường như không muốn ngừng đi nữa.

Song Thuần cười tít mắt nói:"Cảm ơn ông rất nhiều, tôi không biết phải làm gì để báo đáp ông?"

Jone lên tiếng:"Tôi chỉ cần cô báo đáp tôi một việc mà thôi*.

"Ông nói đi".

"Sau này khi con của cô sinh ra hãy để nó nối giỗi phương pháp chữ trị chân này, cô thấy có được không?"

"Quá tốt rồi, tôi còn sợ ông đưa ra việc mà tôi không thể làm".

- --còn-h

Chương 61: Lạnh nhạt (62)

Hơn một tháng sau khi cô mất tích, Song Tích vẫn đảm nhiệm vị trí của cô mặc dù Sở Ngôn Hàm vẫn chưa phát hiện. Nhưng mà làm cô tức giận nhất chính là anh vô cùng lạnh nhạt với mình. Sống chung mà lạnh nhạt như vậy, cảm thấy vô cùng lạc lõng. Chẳng lẽ lúc trước cô cũng bị anh lạnh nhạt như vậy hay sao?

Đang nằm trằn trọc trên giường thì Song Tích thấy Sở Ngôn Hàm từ trong nhà tắm bước ra, có lẽ anh vừa mới tắm xong, trên tóc vẫn còn ươn ướt của nước, những giọt nước lăn tăn rơi lả tả xuống bả vai màu đồng của anh, cộng thêm cơ bụng, cơ tay hiện ra cuồn cuộn mê mắt nhìn.

Anh vẫn chưa mặc quần áo, chỉ quấn ngang hông một cái khăn trắng, Song Tích mê mẫn, bất ngờ ngồi dậy, ôm lấy anh từ sau lưng, đầu cạ cạ vào vai anh:"Ngôn Hàm, em yêu anh"

"Song Thuần, tại sao hôm nay em lại ngọt ngào vậy?"

Nhớ lúc trước, muốn nghe được ba từ đó từ miệng cô là chuyện rất khó khăn, ấy mà bây giờ chỉ trong một thời điểm, cô đã nói, mà âm thanh đó nghe có vẻ xa lạ đến nhường nào.

Song Tích vẫn ôm chằm lấy anh, nói:"Chắc có lẽ em thấy hôm nay tâm trạng vui vẻ nên buộc miệng nói câu đó, hay là anh không thích, nếu là như vậy thì sau này em không nói nữa"

Sở Ngôn Hàm quay người, nhìn lom lom vào gương mặt này, vô cùng vô cùng khiến anh yêu, nhưng ngay tại đây, ngay lúc này anh lại cảm thấy không một chút yêu thích bào, hay là anh đã hết yêu cô?Không đâu, anh yêu cô đến biển cạn,đá mòn mà, chắc có lẽ vì dạo gần đây có một chút mệt mỏi nên anh mới suy nghĩ tiêu cực như vậy?

Thôi, cứ bỏ qua chuyện đó đã:"Anh đến giờ đi làm rồi, em ngủ thêm chút nữa đi?"

Song Tích lắc đầu, càng ôm chặt lấy anh không buông:"Em không muốn anh đi làm đâu, em muốn anh bên cạnh em ".

"Đừng nhõng nhẽo nữa, hôm nay ở công ty anh có cuộc họp quan trọng""Anh hết thương em rồi".

Bất ngờ Song Tích trưng ra bộ mặt khó chịu, lại một điểm khiến anh đa nghi, đó là sự giận dỗi vô cớ này. Cô có bao giờ như vậy đâu? Vợ anh rất trưởng thành, chỉ cần anh nói anh có việc bận tự khắc cô sẽ nói:"Anh đi đi, không muộn đấy?"

Còn bây giờ thì...?

Không lẽ đó là do sự thay đổi khi mang thai hay sao?

"Ngoan nào".

Sở Ngôn Hàm cũng không nói thêm gì nữa, đi lấy đồ thay ra rồi chào tạm biệt cô, một cái. Song Tích tức giận hầm hầm, vốn muốn đi ra đó cùng anh, nhưng mà cô ta phải diễn vai cô đang bị tàn phế.

Chương 62: Hình bóng vô cùng quen thuộc(63)

Đang trên đường đi đến công ty, tài xế chở anh, vẫn là đi con đường quen thuộc ấy, vừa ngồi, anh đặt máy tính xách tay đặt lên đùi, làm việc rất nghiêm túc. Ánh mắt không chút dao động, giống như đã hoàn toàn hóa đá vậy?

Không biết vì sao, vì nguyên do gì, đang chạy đến con đường gần một bờ biển, Sở Ngôn Hàm liền lên tiếng:"Dừng xe lại một chút".

Tài xế nghe theo, dừng chiếc xe đang chạy vào lề, rồi anh đi xuống xe, Sở Ngôn Hàm nhì xung quanh,nhìn cây, nhìn bờ biển trải dài, một màu xanh đập vào mắt, một khung cảnh tuyệt đẹp làm lòng anh xáo động. Lúc đó, bỗng nhiên anh thấy một hình bóng rất quen thuộc, dù là ở rất xa anh nhưng anh thấy rất rõ là đằng khác.

Anh có thể nhỡ rõ như in trong đầu, người vừa rồi có mái tóc xõa ngang vai, mặc một chiếc đầm rộng màu trắng, đẹp như khung cảnh ở đây vậy?

Chỉ là nhìn một phút, anh cảm thấy trái tim.thổn thức, Sở Ngôn Hàm chợt nhớ đến người ở ngà, anh lắc đầu bát bỏ:"Khoong được, anh tuyệt đối không được động lòng trước ai cả, chỉ có cô mới khiến anh yêu đến như vậy, anh sắp làm cha rồi, tuyệt đối phải giữ vững phong thái làm một người cha".

Suy nghĩ thoáng qua, Sở Ngôn Hàm cho là bản thân hoa mắt, đôi lên lại xe.

Lúc này, dưới bãi biển vừa rồi, Song Thuần vừa ăn chút điểm tâm do ba nuôi cô nấu, vừa nói chuyện cùng ông.Sau hơn một tháng ở cùng ông Jone, ông ấy đưa ra quyết định nhận cô làm con nuôi, chăm sóc cô và con cô như chính con đẻ của mình, cô cũng cảm thấy rất hạnh phúc, dù gì anh cũng đã bỏ rơi mẹ con cô rồi, cô cũng không phải suy nghĩ nhiều điều nữa. Con cô không cha cũng chẳng sao, có cô là đủ rồi.

"Song Thuần, con có ý định đến gặp ba con hay không?"

Ông Jone uống trà rồi chậm rãi nói.
Song Thuần lắc đầu, mỉm cười:"Ba con bây giờ cùng ba chồng con đi tìm ba ở bên My, có lẽ vẫn chưa tìm ra, thôi thì để hai người đi du lịch vậy. Vả lại con không muốn hai người biết về chuyện của con và chồng con".

"Vậy chẳng lẽ con định đến lúc sinh không cho chồng con biết đến sự tồn tại của đứa bé này hay sao?"

"Chuyện gì thì tính chuyền đó đi ba, con không muốn nhắc đến người đàn ông kia nữa, con muốn tự bản thân nuôi con của con"

"Vài ngày nữa, ba sẽ đưa con cùng cháu ngoại chuyển nhà, lúc trước ba muốn được an tĩnh mà sống cho nên xây dựng nên căn nhà tre nhỏ nhắn này. Bây giờ lại có thêm con và cháu ngoại cho nên chúng ta sẽ dời đi. Ba còn một căn biệt thự ở thành phố, ba đã dùng tất cả số tiền mà bản thân kiếm được lúc còn là bác sĩ để mua nó, nhưng chưa một lần đặt chân vào, bây giờ cũng có lí do để đến đó rồi"

Song Thuần nhìn lại bản thân, khẽ buồn rầu:"Xin lỗi ba, hai mẹ con con đã khiến ba phải lo toan nhiều thứ như vậy?"

"Cái gì mà xin lỗi ở đây, ba xem con như con gái ruột vậy, cũng phải nên có một phần trách nhiệm của một người cha chứ?"

Chương 63: Mọi chuyện dần sáng tỏ

Sau gần mấy tiếng chuyển nhà, và cũng đã xong, Song Thuần mệt mỏi nằm liệt trên giường,ban đầu ông Jone có ngăn cản cô,không cho cô giúp, dù gì ông cũng đã thuê người dọn rồi, ấy mà cô cứng đầu không nghe, nhất quyết phải ra tay phụ giúp, để bây giờ mệt mỏi nằm giường, trán thì nóng, không biết đứa bé trong bụng có ảnh hưởng gì hay không nữa?..

Ông Jone khám cho cô, biết cô chỉ cảm nhẹ, ông tận tình lấy thuốc cho cô uống, để cô nghỉ ngơi một chút. Cuộc đời ông, không có gia đình, cũng không có con cái, được nhận cô làm con nuôi là điều hạnh phúc, và còn có cả đứa cháu ngoại sắp chào đời, cho nên ông phải cưng chiều trên lòng bàn tay.

Song Thuần nằm ngủ được khoảng ba bốn tiếng gì đó, có lẽ thuốc ngấm vào cơ thể rất nhanh nên khiến cô ngủ lâu như vậy, đến lúc cô thức giấc đã thấy căn nhà trở nên chu tất hơn, còn đẹp hơn. Cô ngồi dậy, đi rửa mặt rồi đi tìm ba nuôi của mình, ban đầu cô cứ ngỡ bản thân đi nhầm nhà, nhưng rồi cô bình tĩnh hơn, đúng là căn nhà cô dọn dẹp lúc sáng đây mà, nhưng sao nó bây giờ lại sang trọng như vậy? Cô cũng thích nữa, nhưng cô thích ở căn nhà tre gần bờ biển kia hơn, tuy nhỏ nhưng ấm áp. Ông Jone đang nấu ăn dưới bếp, nghe tiếng chân, liền biết ngay là cô, vì trong nhà chỉ có hai cha con mà.

"Thức rồi sao con gái?"

"Vâng".

"Ngủ có ngon không?"

"Rất ngon ạ! À mà, ba đang nấu món gì đấy?"

Ông Jone quay lại nhìn cô:"Cháo dinh dưỡng và một chút bánh ngọt".

"Con đói quá! Muốn ăn, muốn ăn"

"Đợi ba một lát, cũng gần xong rồi, con xem con đi, cứ như trẻ con vậy? Sắp làm mẹ rồi còn làm nũng nữa".

Song Thuần cười hì hì, ngồi ngay vào bàn ăn, chờ đợi món ăn được bưng lên, sẳn đó cô đọc báo có sẳn trên bàn, chẳng có điều gì mới mẽ cả, cũng chỉ là những tin tức lad cải mà thôi. Chợt, cô nhớ đến, ngày mai là đến ngày khám thai định kì rồi, cô muốn biết con cô lag trai hay gái?

Lúc này, ông Jone bưng ra hai tô cháo nghi ngút khói, kèm theo mùi thơm nức mũi, Song Thuần chịu không được mà lấy muỗng ăn ngay. Có phần gấp gáp, vừa ăn cô vừa nói:"Ba, ngày mai con đi khám thai"

"Có cần ba đi cùng không?"

"Không cần đâu ạ! con đi một mình được".

"Song Thuần, con thích con trai hay con gái?"

"Con sao? Ừm, con trai hay con gái con đều thích, vì chúng là con của con mà"Song Thuần nhanh nhậy trả lời. Ông Jone nói tiếp:"Tới lúc con sinh, con nên báo trước một tiếng cho chồng con biết, vả cả ba con, ba chồng con nữa, có họ con sẽ được chăm sóc kĩ hơn, ba một mình ba không chắc lắm đâu?"

"Vâng, con biết rồi! Con sẽ suy nghĩ lại"

"Cái gì mà suy nghĩ lại! Điều đó rất cần thiết! Con không nên nghĩ qua loa, đứa con trong bụng con cũng có một phần sức của chồng con, làm sao mà con không nói cho nó biết được! Con cứ nói đi, có muốn chăm sóc con hay không thì tùy vào nó!"

Song Thuần cười, đột nhiên trong kí ức của cô xuất hiện hình ảnh cô gái giống y đúc cô vào ngày cô bị bắt cóc, có phải chăng người đó là người thân của cô hay không?

"Ba, ba từng làm ở bệnh viện, vậy ba có biết hiện giờ bệnh viện có còn giữ hồ sơ sinh đẻ của bệnh nhân hay không?"

Ông Jone xoa cằm:"Ba nghĩ là có đấy! Nhưng con hỏi để làm gì?"

"Không có gì đâu ạ!".

Thấy cô có điều gì đó dấu mình, nhưng cô không có ý muốn nói ông cũng không hỏi để làm gì? Việc cô làm chắc hẳn cô biết mà.

Ăn xong, Song Thuần trở lại căn phòng mới toanh của mình, sẳn hay, ba nuôi còn chuẩn bị cho cô một cáu máy tính, thật tốt rồi!Cô lên mạng định xem phim, có phần buồn chán, vừa mở lên, cô đọc được tin tức "Ngày mai tại nhà hàng Năm Sao, Chủ tịch Sở có chuẩn bị một bất ngờ lớn dành tặng cho vợ mình vào ngày 14-2".

Cái gì chứ?

Vợ?

Trong khi đó cô đang ở đây cơ mà!

Vậy người vợ được nhắc đến trong thông tin là ai? Chẳng nhẽ là cô gái hôm đó. Cô càng nghi ngờ về cô gái đó rồi. Cô đang nghĩ, ba cô đã dấu cô về việc gì đó!

Cô nửa tin nửa ngờ, người con gái hôm đó có thể là em hoặc là chị gái ruột của cô. Cô không chắc lắm! Nhưng có thể là như vậy?

Song Thuần suy nghĩ một cách chu toàn rồi tắt máy tính đi, cô phải nên gọi điện cho ba cô một lần rồi! Chỉ có ba mới làm sáng tỏ được mọi việc mà thôi.

Song Thuần lấy điện thoại, gọi ngay và liền cho ba cô, rất nhanh ông nhấc máy.

"Alo, con gái yêu, gọi điện cho ba có chuyện gì?"

Hai người call video, nên cô có thể thấy được vẻ mặt ba cô đang vui như thế nào khi thấy cô. Song Thuần làm ra vẻ căng thẳng:"Ba, con muốn hỏi ba một việc?"

"Con gái nói đi!"

"Con có chị hay em gái nữa đúng không?"

Ngay lúc đó vẻ mặt ba cô trở nên nhăn nhó.

- ---Hết++-

Chương 64: Kế hoạch chu toàn

Và mấy giây sau lại chuyển sang vẻ ngưỡng vọng:"Tại sao con lại hỏi như vậy?"

"Ba chỉ cần trả lời con, có hay không?"

Song Ngư Trì biết cô đã phát hiện ra gì đó, sợ dấu cô chỉ khiến cô thêm bực dọc, thôi thì nói ra hết vậy:"Đúng, con còn có một người chị gái sinh đôi nữa, tên Song Tích, nhưng lúc hai đứa được sinh ra thì Song Tích đã mất tích, chỉ còn mỗi con, lúc đó ba đã cho người đi tìm,hầu như lật tung hết thành phố nhưng kết quả là con số không? Be rơi vào tuyệt vọng. Không đi tìm nữa, rồi sau một thời gian, mẹ con qua đời, một mình ba nuôi lớn con nên người, cho đến tận bây giờ ba cũng thấy sợ, sợ con cũng biến mất giống như chị của con, đôi chân con bị như vậy ba đã rất sợ hãi, sợ đến nỗi mất ăn mất ngủ, ba cũng ba chồng con đi tìm vị bác sĩ kia rất cực khổ, nhưng vẫn chưa tìm được, ba càng sợ hơn một điều chân con sẽ bị tàn phế cả đời, rồi Ngôn Hàm nó có sinh ra chán chường con hay không? Rồi thằng bé có muốn bỏ rơi con hay không? Những việc đó, ba đều nghĩ qua".

Nghe đến đây, Song Thuần không kìm lòng được, cộng thêm việc cô đang mang thai nên rất xúc động, cô để điện thoại sang một bên rồi lau đi nước mắt, sau đó mới nói chuyện tiếp với ba mình:"Ba có biết tại sao con lại hỏi ba việc đó hay không?"

Trong điện thoại, Song Ngư Trì lắc đầu, được lúc, Song Thuần nói thẳng luôn:"Mấy hôm trước, con có thấy một cô gái có khuôn mặt giống con y như đúc, con nghĩ đó có phải là chị gái ruột của con không?"

"Cái gì? Con nói thật sao? Nhưng mà con gặp ở đâu?".

"Con không nhớ rõ nữa, hôm đó chị ấy đã cướp đoạt đi tất cả của con rồi, con còn nhớ rất rõ gương mặt của chị ấy ngày hôm đó lúc nhìn con đầy sự câm hận, con cũng không hiểu tại sao lại như vậy nữa?"

"Câm hận sao? Hình như con không ở nhà, con đang ở đâu? Còn việc con nói cái gì mà cướp đi tất cả của con?"

Song Thuần không đáp, cô dần hiểu rõ mọi chuyện hơn rồi. Người được nhắc đến trong tin tức vừa rồi chắc hẳn là chị gái của cô, cô cũng dám bảo đảm, chị ấy đang sống cùng chồng cô. Lúc đó, lòng cô có chút nhói đau, anh nói anh yêu cô, nhưng khi cô mất tích, và chị gái cô đến sống cùng, anh không phát hiện ra hay sao? Hay do anh không thèm chú ý đến điều đó.

Đáng lẽ, người yêu cô nhất phải phát hiện ra kẻ giả mạo cô, dù cho kẻ đó có giống như cô đến mức không thể tìm ra điểm khác.

Thấy cô đăm chiêu suy nghĩ gì đó, Song Ngư Trì càng lắng lo hơn:"Song Thuần, con mau trả lời ba đi, hiện tại con đang ở đâu?"

"Ba à? Con và Ngôn Hàm kết thúc rồi ba ạ!"

"Cái gì? Tại sao?""Con có nói chị ấy đã cướp đi tất cả của con rồi, hiện giờ chị ấy đang sống cùng chồng con"

"Vậy còn con, chân thì không thể đi lại được con sống bên ngoài một thân một mình như vậy, con có vấn đề rồi sao?"

"Ba à? Con không còn tàn phế nữa?"

"Hả? Ý con, ý con là con đi lại bình thường rồi sao?"

"Đúng vậy! Chính ba nuôi đã giúp con"

"Ba nuôi? Chẳng lẽ là bác sĩ Jone?"

"Vâng ạ! Còn một điều nữa, con đang mang thai đó ba, ba sắp có cháu ngoại rồi! Bây giờ ba cũng đã biết mọi chuyện, vậy ba và ba chồng định khi nào về?""Nếu chân con đã được chữa trị vậy ba và ba chồng con lập tức đặt vé máy bay, bay về nước trong đêm nay luôn".

Song Thuần thông minh nói:"Trước tiên, ba về nước rồi, ba hãy đến nhà của Ngôn Hàm, ba cứ xem chị ấy là con, đừng để chị ấy phát hiện là ba đã nhận ra việc ba biết chị ấy là ai? Còn con con sẽ đợi đến khi nào con của con chào đời thì con sẽ xuất hiện"

"Ba muốn gặp con"

"Con xin lỗi, ba phải chờ năm tháng nữa ạ? Lúc đó không cần ba phải nói, con cũng sẽ tự xuất hiện".

"Song Thuần, con thay đổi thật rồi! Không còn là đứa trẻ bướng bỉnh nữa rồi, con thật sự trưởng thành rồi, ba cũng thấy rất vui, ba sẽ tôn trọng quyết định của con, ba sẽ nói lại cho ông bạn già của ba biết về chuyện này? Đến chừng đó con phải cho ba nhìn thấy gương mặt của cháu ngoại đó, ba nghĩ chắc chắn là một cực phẩm".

Song Thuần cười đáp:"Ba xứ khéo đùa rồi! Thôi vậy, con còn có việc, tạm biệt ba".

"Ừm, tạm biệt con yêu".

Đặt điện thoại xuống bàn, Song Thuần ngã lưng ra ghế, tay thì đặt lên bụng, cô đang nghĩ cô chỉ mới mang thai có bốn tháng mà sao bụng cô to quá nhỉ? Hay do cô mới ăn no nên vậy?

Cô xoa xoa bụng mình, rồi nói:"Con yêu ơi? Mẹ là mẹ Thuần đây? Năm tháng nữa con chào đời rồi, mẹ thấy hào hứng quá đi mất, mẹ rất rất muốn thấy được gương mặt của con, không biết có giống mẹ không nhỉ? Hay chỉ giống baba của con thôi?".

Ngay lúc đó, cô tự mỉm cười, phải chăng có anh ở đây thì tốt biết mấy. Anh sẽ chăm sóc cô như lời anh từng nói. Và được cảm nhận sự cưng chiều của anh.

- ---còn---

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước