ĐỪNG SỢ, CÓ ANH ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đừng sợ, có anh đây - Chương 6 - Chương 10

Chương 5: Để anh giúp em

Đến khi cô tỉnh dậy đã là 12 giờ trưa, những ánh nắng gay gắt của mùa hè khiến cho người ta cảm thấy khó chịu. Cô cũng vậy, cộng thêm tối qua cùng anh triền miên, khiến cho cơ thể đau rán người.

Cô dùng sức chóng tay để dựa lưng vào thành giường, phát hiện bản thân đã ăn mặc y phục gọn gàng.

Cô nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng anh đâu, chợt lòng cảm thấy trống vắng, đúng lúc.

- Cạch......

"Dậy rồi sao?"_anh trên tay bưng ly sữa nóng và bánh. Thanh âm đầy thương yêu nói.

Song Thuần nhìn anh không rời:"Anh mặc đồ cho em sao?".

Sở Ngôn Hàm ngồi lên giường, nói:"Ừ, có gì sao?".

"Anh đã nhìn thấy...."_cô đỏ mặt ngại ngùng nói

Anh phì cười, búng vào trán cô một cái nhẹ:"Em quên đêm qua rồi sao? Anh đã thấy hết, còn sờ nữa là, có gì phải ngại, vả lại anh và em đã là vợ chồng".

Song Thuần nghe anh nói, trong đầu bỗng dưng lại xuất hiện hình ảnh cả hai tối đêm qua.

Sở Ngôn Hàm đưa ly sữa cho cô:"Uống đi".

"Vâng"_cô cầm lấy, uống một hơi sạch cạn.

Cô đặt cái ly trống không xuống, cố gắng di chuyển chân xuống đất.

Sở Ngôn Hàm thấy vậy, đỡ lấy cả cơ thể cô:"Để anh giúp em".

Cô mặc yên cho anh bế mình, đặt vào xe lăng, cô bây giờ cảm thấy bản thân vô cùng vô tích sự.

Như hiểu ra, cô đang nghĩ gì, anh khẽ hôn lên trán cô, trân an:"Đừng suy nghĩ lung tung rồi khiến bản thân khó chịu".

Cô với tay ôm ngang hông anh:"Anh có cảm thấy phiền khi em trở nên như vậy?".

Anh vuốt tóc cô, yêu thương nói:"Không thấy phiền, trái lại anh rất hi vọng em sẽ cho anh chăm sóc, mặc kệ em có ra sao? Không cần tủi lòng, vì anh ở đây, mãi bên cạnh em".

"Cảm ơn anh đã bước vào cuộc đời em, mang đến cho em những điều tốt đẹp nhất".

"Anh mới phải là người cảm ơn em, vì em cho phép anh được yêu em".

Song Thuần buông cánh tay ra, ngước lên nhìn anh lom lom, cười ngọt ngào. Anh thuận tiện, nghiêng người hôn lên môi cô. "Mình xuống dưới, ba đang đợi"_anh nói.

Cô chỉ gật đầu.

Có ai biết, từ lúc cô không còn đi lại nữa, anh đã cho người đến đây xây riêng một cái thang máy tại nhà, với tốc độ nhanh nhất. Anh cũng đã chắc định cô là vợ anh, không ai thay thế được.

Cái thang máy được gọi là thang máy 3D, khi vào trong, sẽ xuất hiện nhiều hình ảnh 3D, vô cùng đẹp, chẳng hạn như, cảnh thiên nhiên, hoặc một đồi hoa.....

Song Thuần lần đầu vào đây, có hơi ngạc nhiên hỏi:"Hàm, thang máy này anh xây khi nào vậy? Em nhớ lúc trước không có".

Sở Ngôn Hàm an nhiên nói:"Nó dành cho em, anh không muốn em phải khó nhọc khi di chuyển".

Lòng cô, thấy ấm áp quá! Anh đối với cô quá ngọt ngào, quá tận tâm.

- Ting.....

Cánh cửa thang máy mở ra, anh đẩy cô ra.

Sở Trầm nhìn hai người, cười:"Hai đứa đến đây?".

"Ba"_cả hai đồng thanh gọi.

Sở Trầm lấy ra một sắp tài liệu, có màu đỏ:"Đây là giấy chứng nhận quyền sở hữu đất, và một số tài sản khác, ta lấy chức danh là ba chồng của con, ta giao lại tất cả cho con, ta cũng đã ký tên rồi, chỉ chờ con thôi". Song Thuần không khỏi cả kinh, lắc tay:"Ba, con không thể nhận được, nó giá đắc giá đối với con".

Sở Trầm thừa biết cô sẽ tử chối, nhưng ông đã nói rồi, với ông đứa con dâu này quý hơn tất cả, ông cũng giống con trai, không màn đến cô như nào cả.

"Con không cần phải tỏ ra ấy náy, chúng sớm muộn gì cũng là của con, từ ngay lúc đầu ta đã công nhận con là con dâu của Sở Gia, và cũng chỉ có con dâu của Sở Gia mới có thể có những thứ này, còn nếu con không nhận, thì đừng gọi ta là ba nữa".

"Bà xã, nhận đi, nếu không ba giận đấy!"_anh lên tiếng.

Song Thuần lưỡng lự, nhưng nghe ông nói vậy, sợ hãi ông sẽ giận cô thật, cô cũng không muốn như vậy:"Được, con nhận, chỉ mong ba đừng giận con".

Sở Trầm vui vẻ, ôm cô:"Ngoan lắm, Song Ngư Trì sinh ra con quả thật rất may mắn, con trai ta cưới con cũng là một điều may mắn".

Sở Trầm buông cô, nói tiếp:"Ngày mai, ta cùng ba con đi sang Mỹ du lịch, hai đứa nếu muốn đi hưởng tuần trang mật đâu đó thì cứ đi".

"Ba yên tâm, con sớm đã có kế hoạch rồi"_anh nhanh miệng nói

"Sao anh không nói em biết?"_cô nghiêng đầu hỏi.

"Muốn em bất ngờ".

"Mà đi đâu vậy anh?".

"Bí mật".

"Mặc kệ anh, em nói chuyện với ba còn vui hơn"_cô giận dỗi

"Hahaha"_ông cười trước thái độ trẻ con mà đáng yêu của cô.

"Lần này đi, ba nhất định mua thật nhiều quà cho con".

"Thật sao? Cảm ơn ba".

Thật ra, lần này ông và ba cô đến đó chỉ vì muốn tìm vị bác sĩ đó, mau chóng chữa lành chân cô.

Ông biết, ngoài miệng cô cười đùa vậy thôi, chứ thật ra trong ánh mắt của cô đã hiện rõ sự buồn rầu, mà khi nhìn vào sẽ khiến tâm sẽ động.

- ------------Còn-------

Chương 6: Em chỉ cần ngồi đó, cả thế giới cứ để anh lo

Vài phút sau đó, ba anh có chuyện nên đã rời khỏi, chỉ còn cô và anh ở nhà.

Anh đẩy cô ra sau khu vườn, đây cũng chính là nơi đã giúp anh và cô gặp nhau.

Song Thuần vừa lấy tay che nắng, vừa nói:"Anh có nhớ, lần đầu chúng ta gặp nhau ra sao không? ".

Sở Ngôn Hàm ngồi xuống, cười:"Nhớ, rất rõ".

"Vậy anh kể em nghe lại đi".

"Lúc đó, nhà anh tổ chức một tiệc để mừng sinh nhật năm 15 tuổi của anh, và có mời cả ba em, lúc đó anh chỉ là một cậu bé không thích tiếp xúc với bên ngoài, cũng không thích tiếng ồn, nên đã ra khu vườn này dạo chơi, lúc đó em...".

Cô cắt ngang:"Lúc đó, em đã đứng ở phía sau anh nhìn anh vô cùng đắm đuối dù biết lúc đó em chỉ thua anh hai tuổi, cơ mà lúc đó như tiếng xét ái tình vậy, chỉ nhìn bóng lưng anh đã khiến em điên đảo, em cũng không ngờ bây giờ lại được làm vợ anh, thật sự những thứ em trải qua nó như một thước phim đầy lãng mạn vậy".

Sở Ngôn Hàm không hề rời mắt khỏi cô, nhìn nửa gương mặt cô, anh thấy rõ có nét gì đó ưu tư, sầu não:"Song Thuần, nghe kĩ lời anh nói".

Cô quay mặt lại:"Hửm'?.

"Em chỉ cần ngồi đây, cả thế giới cứ để anh lo".

Cảm xúc của cô lúc này. Ấm áp, hạnh phúc, xúc động.....

"Nếu như em ngồi trên chiếc xe này mãi mãi thì sao, anh cũng lo cho em?".

"Anh không hề nghĩ đến chuyện mai sau, vì anh biết tương lai hay hiện tại, anh yêu và chỉ yêu một mình em, đôi chân của anh chính là đôi chân của em, em không đi được sao? Không cần lo, chỉ cần em nắm tay anh chặt không buông anh tin bản thân sẽ dắt em đi hết quãng đời còn lại".

Những giọt nước mắt cảm động của cô rơi xuống má, thấm vào môi cô, nó lăn dài xuống tay, cô run run:"Cảm ơn anh, cảm ơn vì tất cả".
Anh hôn lên trán cô:"Đó là trách nhiệm của một người chồng".

"......".

"Em có muốn biết chúng ta đi du lịch ở đâu không? ".

"Ở đâu?".

"Nơi mà em thích nhất".

"Là Paris sao?".

"Đoán đúng rồi bà xã".

"Oa, cuối cùng cũng được đến đó với anh rồi, điều ước của em thành sự thật rồi".
"Điều ước?".

Cô chợt nhớ ra gì đó, chỉ tay cho anh:"Anh còn nhớ dưới gốc cây kia không? Lúc đó anh có hỏi em là chôn cái gì ở dưới, em chỉ nói là một điều ước nhỏ nhen".

Sở Ngôn Hàm ngồi xuống gốc cây, không ngại đào lên, quả thật cái hộp năm đó vẫn còn nguyên vẹn, nhưng chắc lâu quá nên mờ màu, anh nhẹ nhàng mở nó ra, bên trong là một tờ giấy màu hồng dễ thương được bao bọc cẩn thận, anh mở ra đọc:"Món quà này tôi dành tặng anh, tôi chỉ ước có thể được cùng anh đến Paris".

"Nghe anh đọc mà sởn cả gai ốc".

Anh cưng nựng má cô:"Hahaha, không ngờ lúc nhỏ em lại si tình anh đến vậy, không biết lúc đó ngoài anh còn ai không nhỉ?".

"Em mới không thèm, cũng chả biết tại sao bản thân em lúc đó lại thích anh đến như vậy, cứ như nhìn thấy mấy bạn nam học cùng lớp là miễn nhiễm ngay".

"Vậy là ông xã em quá quyến rũ".

"Tự luyến".

"Anh cũng ước gì, sau này con anh sinh ra cũng có người si tình, chứng tỏ giống của anh tốt".

Song Thuần đỏ mặt:"Hừ! Em vào nhà, anh ở đó mà tự luyến đi, lè....".

Sở Ngôn Hàm phì cười, cô đang chọc quê anh sao? Cơ mà lại đáng yêu chết đi được, chỉ muốn đem cô nhét vào trong tim anh khóa chặt lại.

"Nè, đợi anh,...."_anh vừa kêu la, vừa cười.

- --------Còn------

Chương 7: Ngồi với cảnh sát một ngày

Trên đường cao tốc, những làn xe tấp nập chạy, dường như không thể nhìn thấy được gì cả, bởi vì những chiếc xe ấy chạy rất nhanh.

Hôm nay là ngày tuần tra, cảnh sát cũng ở khắp nơi.

Trong số đó, có một nữ cảnh sát vô cùng xinh đẹp, tuy ngoài mặt luôn tỏ ra lạnh lùng, nghiêm nghị, nhưng mà đâu ai biết cô ấy rất hòa đồng.

Cô ấy không ai khác là Mộc Tiêu, bạn của cô, một nữ cảnh sát bộc trực.

Đứng bên lề, cô nhìn thấy một chiếc xe ô tô đang chạy đến với tốc độ quá lớn.

Cô nói nhỏ vào tai cảnh sát cấp vụ nhỏ hơn.

Anh ta liền thổi quét chiếc ô tô đó..

Người đàn ông lái xe vẫn đậu vào lề, biết là đã không hay nên cũng không muốn đô co.

Anh ta tháo mũ nón, lập tức khuôn mặt điển trai được hiện ra, chóng tay lên yên xe, nói:"Chào cảnh sát".

Nghe giọng điệu thì cô biết người này chắc hẳn đã được gặp cảnh sát rất nhiều lần. Cho nên thái độ đối với người thì hành công vụ vô cùng ưu tư.

Cô kéo cảnh sát kia xuống, tiến tới, cũng chóng tay lên yên, mắt đối mắt với anh ta:"Nếu không phiền thì vào đó ngồi với tôi".

Anh ta cười, lại là một người bị câu dẫn.

Anh ta đi theo cô đi vào, cả hai ngồi xuống.

Anh ta chính là Địch Sơ Khai, do lần trước ở lễ cưới, uống rượu khá là say nên bây giờ không ai nhận ra ai hết cả.

Địch Sơ Khai thầm nghĩ cô gái này sẽ nói những lời ngọt ngào nào đó để hấp dẫn anh.

Cơ mà ngoài sức tưởng tượng, Mộc Tiêu đem một từ giấy có ghi 'giấy phạt lái xe', đập lên bàn, nói:"Đọc cho kĩ rồi kí vào cho tôi, dám đối với cảnh sát mà ung dung như vậy".

Địch Sơ Khai:"......"_đáng sợ quá đi. Lần đầu tiên anh ta thấy một người phụ nữ như đàn ông vậy.

Địch Sơ Khai cầm mấy tờ giấy, không cần đọc mà kí tên vào. Đối với anh, tờ giấy này đọc gần như thuộc lòng rồi.

Mộc Tiêu không lấy làm lạ, môi nhếch:"Không cần đọc mà kí vào rồi sao? Anh không hối hận chứ?".

Địch Sơ Khai bĩu môi:"Đối với tôi, tờ giấy này dường như đã thuộc lòng rồi, đọc làm gì nữa".

Mộc Tiêu nhếch môi, tay khoanh trước ngực, đọc kĩ càng:"Vậy tôi đọc lại cho anh nghe nha. Người kí tên vào tờ giấy này phải chấp hành năm điều. Một, đóng tiền phạt.

Hai, chiếc xe bị tịch thu.

Ba, phải ngồi một ngày không được cử động.

Bốn, trong khi ngồi phải đọc sáu chữ 'sau này sẽ không như vậy'.

Năm, khi đã làm xong bốn điều trên, thì được thả.

Địch Sơ Khai giựt lấy tờ giấy. Đọc kĩ hơn. Đúng là như cô gái này đọc.

Cơ mà, anh nhớ khi trước đâu phải như vậy. Lần tẹo ứ chỉ bảo nộp tiền mà thôi. Hôm nay lại thêm năm điều nữa.

Mộc Tiêu nhìn biểu hiện của anh, cười nói:"Có phải ngạc nhiên lắm không? Tôi nói rồi, anh đừng hối hận, hôm nay xui cho anh khi gặp phải Mộc Tiêu tôi, lần nàng anh chết chắc, lập tức thi hành năm điều đó cho tôi".

Và cứ như vậy mà Địch Sơ Khai ngồi im bất động, miệng thì liên tục lặp lại câu nói, Mộc Tiêu ngồi bên cạnh canh chừng.

Địch Sơ Khai thầm mắng, cô gái này dám chơi xỏ anh sao? Gan lắm!!!

......
"Ngôn Hàm, hôm nay anh không đến công ty sao?"_Song Thuần ngồi trên giường, đọc sách.

Sở Ngôn Hàm đang tắm, thì nghe vợ yêu hỏi, trả lời:"Không muốn, chỉ muốn ở nhà với bà xã thôi".

Song Thuần bên ngoài, cười hạnh phúc:"Vậy cũng được, dù gì em cũng không muốn xa anh".

- Cạch.....

Sở Ngôn Hàm đi ra, trên người là bộ đồ thể thao, để lộ ra đôi chân thon dài, và xương quai xanh mị hoặc. Ngồi lên giường, dựa vào vai cô:"Bà xã".

"Thế nào?"_cô đặt quyển sách xuống, vuốt tóc anh nói..

"Sấy tóc cho anh".

"Được, vậy mà cũng làm nũng nữa".

Anh nhanh chóng đi lấy máy sấy tóc đưa cho cô, sau đó ngồi xuống.

Cô cầm mấy sấy tóc cho anh, những ngón tay nhỏ nhắn của cô luồng vào từng khe hóc ở tóc anh, mái tóc đen mượt, vô cùng mịn màng.

"Ông xã, em muốn mở một của hàng quần áo".

Đó cũng là sở thích của cô. Cô rất thích thiết kế. Cơ mà bây giờ chân cô ra như vậy cho nên làm gì cũng bất tiện.

Sở Ngôn Hàm im lặng một hồi, rồi lên tiếng:"Nếu như em thích anh sẽ mở cho em một cửa hàng, nhưng mà như vậy em sẽ rất mệt, lại nói em bây giờ đi lại cũng không tiện cho lắm!".

Cô tắt máy sấy, anh quay người lại, cô mới nói:"Em biết chứ! Em sẽ không đi lại nhiều đâu, sáng anh đưa em đến cửa hàng, em chỉ ngồi ở đó xem nhân viên bán".

Anh nắm bả vai cô:"Nếu bà xã đã nói vậy thì anh cũng không phản đối nữa, nhưng em phải hứa với anh là không được mệt mỏi, nếu cần gì cứ bảo nhân viên đi làm, nếu như để anh biết em không nghe lời, anh lập tức mang em về nhà mà xử phạt em".

Song Thuần hôn chụt lên má anh:"Em biết rồi, sẽ nghe lời ông xã".

Anh ôm lấy cô nằm xuống, hôn lên trán cô:"Được rồi ngủ đi".

Cô cũng không nói gì, ngã vào người anh mà ngủ một giấc.

- --------Còn------

Chương 8: Anh quá cưng chiều em, em sẽ hư cho mà xem

Sáng hôm sau, khi thức dậy, cô đã nhận được một cuộc gọi từ ông xã, anh bảo cô đến một nơi.

Từ lúc lấy anh về nếu như không có anh ở bên cạnh, thì cũng có một cô người hầu, cô ấy phụ trách việc đẩy xe lăng cho cô.

"Mộc Thanh, giúp chị ra xe"_cô gọi.

Một cô gái tên Mộc Thanh đi vào, gương mặt tuy không đẹp như cô, nhưng mà rất thiệt tình, cô ấy mang xe lăn vào, rồi đỡ cô lên xe:"Thiếu phu nhân, cô cẩn thận đấy!".

Cô mỉm cười, lên xe ngồi, đi thang máy xuống, rồi đẩy ra ngoài cổng.

Mộc Thanh cùng trợ lí của anh đỡ cô lên xe ngồi, rồi anh ta lái xe chở cô đến nơi anh nói.

Cô ngồi phía sau nói:"Ngôn Hàm đang ở đâu vậy?".

Anh ta vừa lái, đáp:"Cậu ấy đang đợi thiếu phu nhân".

"À...".
Chốc sau, hình như đã đến nơi, mà chỗ này theo cô biết thì dành cho nhà giàu không thì phải, nếu như không có tiền thì khó mà vào đây.

Nhà ở đây lên đến tiền tỷ, rất đắt giá..

Cô ngồi trong xe, nhìn thấy một bóng người to lớn quen thuộc đang đi đến, anh trên người một bộ đồ thoải mái, anh dù cho mặc vest hay mặc đồ khác đều vẫn điển trai, dịu dàng như vậy.

"Thiếu gia"_trợ lí cúi chào anh.

Anh gật đầu, rồi mở cửa xe cho cô, bế cô ra đi vào bên trong.

Hai người đều khiến cho mọi người ở gần đó phải ganh tị, nhìn họ thật sự xứng đôi. Cô thủ thỉ vào tai anh:"Ngôn Hàm, anh làm gì ở đây?".

"Thì em bảo muốn có một cửa hàng quần áo, anh đây là muốn tặng em".

Song Thuần kinh ngạc:"Em chỉ cần một cửa hàng nho nhỏ thôi, mà bây giờ anh lại cho em cả một cửa hàng lớn như vậy, còn ở một chỗ đắt tiền như vậy".

Anh đặt cô lên ghế ngồi, nhìn cô đầy trìu mến:"Em là vợ của anh, cho nên điều em mong muốn anh đều làm được thậm chí còn phải to lớn, anh không thấy phiền em cũng không nên ngại, chúng ta là vợ chồng".

"Anh quá cưng chiều em, em sẽ hư cho mà xem".

"Không sao? Anh bây giờ chỉ cần em thấy vui, thấy hạnh phúc anh có thể làm tất cả, em hư cũng chẳng sao, anh đều chấp nhận được, tất cả vì anh yêu em thôi".

Song Thuần cười ngọt ngào:"Cảm ơn ông xã"...

- ---------Còn-------

Chương 9: Phán đoán chính xác

Sở Ngôn Hàm ở được một lúc, nhận được điện thoại có việc ở công ty, cho nên anh rời khỏi. Còn dặn dò cô đôi điều.

Chắc là cửa hàng của cô nằm ngay trung tâm, cho nên khách ra vào cũng rất đông đi. Điều đó khiến cô rất vui, cô biết hôm nay chính là ngày đầu tiên khai trương.

Song Thuần ngồi ở bên trong phòng kính, bao quanh là lớp kính dày cộm, bên trong nhìn ra thấy rất rõ, nhưng bên ngoài nhìn vào thì hoàn toàn chỉ là một màu đen.

Cô ngồi yên tựa trên ghế, đôi tay khéo léo vẽ từng hình về trang phục, tất cả đều rất đẹp mắt và xinh động.

Giống y như thật vậy?

- cốc cốc.

Mắt cô vẫn dán vào bức tranh đang vẽ:"Vào đi".

Một cô nhân viên hấp tấp đi vào, báo cáo:"Chị Thuần, bên ngoài có một khách hàng đang làm loạn,bảo rằng muốn gặp chủ cửa hàng".

"Tại sao lại như vậy?"_ngày đầu tiên đã có người làm loạn, không lẽ đây là bên đối thủ thuê đến để công kích cô:"Đã xảy ra chuyện gì?"

Cô nhân viên kể lại quá trình câu chuyện:"Khi nãy bà ta đi vào chọn mua một chiếc váy dạ hội, đó cũng là mẫu hàng rất đắt tiền, nào ngờ khi thử rồi liền bị rách ở phần bụng, cho nên bà ta đem ra bảo đồ ở cửa tiệm là đồ dỏm, mới mặc thử đã bị rách rồi".

Song Thuần hiểu ra mọi chuyện, chỉ tay cho cô nhân viên:"Làm ơn lấy giúp chị chiếc xe lăng qua đây".

Nhân viên ở đây vốn hiền lành, còn biết điều, lại bảo, họ đều biết cô bị tật ở chân, họ cũng không phân biệt gì cả, vì với họ được làm ở đây đã là có phúc lắm rồi!.

Còn có một người quản lí vô cùng chu đáo, không khó tính.

Cô nhân viên nghe theo, liền đẩy chiếc xe lăng đã được chuẩn bị từ trước mang đến chỗ cô, sau đó giúp cô ngồi qua.

Cô ấn cái nút ở ngay tay, rồi chiếc xe lăng tự chạy đi, cô nhân viên biết vậy mở cửa ra cho cô.
"Bà ta ở bên đó"_cửa hàng của cô khá rộng đi.

Khi đến đó rồi, cô mới cho xe dừng

Một người phụ nữ mập mạp, tầm khoảng 50 tuổi, trên gương mặt chắc mấy tầng phấn.

Bà ta vừa nhìn thấy cô liền khinh thường, nói với cô nhân viên khi nãy:"Tôi bảo cô cho tôi gặp quản lí ở đây, cô đem đến một người đàn nà bị tàn tật đến làm gì?".

Cô giơ tay lên, chặn miệng cô nhân viên, đôi mắt hiện lên tia sắc lẹm, miệng nhỏ vừa đủ mở ra:"Tôi là quản lí ở đây?".

Bà ta bậc cười:"Cô lừa tôi chắc, là quản lí mà bị tàn tật như vậy hay sao? Đừng nhiều lời nữa, mau gọi quản lí ra đây tôi nói chuyện".

Lời nói đầy chua chát của bà ta khiến cô khó chịu, cô rất muốn đứng dậy đối chấp với bà ta, chỉ là đôi chân này không cho phép!

Hai tay cô nắm chặt hai bên vành xe lăng. Đến nổi gân xanh.

"Bà không tin cũng không sao? Tôi chỉ còn cách kêu bảo vệ tống cổ bà ra ngoài"
Bà ta nghe vậy liền thay đổi ý định:"Nếu như cô là quản lí, vậy cô xử lí thế nào với chiếc váy này?"_tay bà ta giơ lên, chiếc váy đẹp bây giờ đã rách, cũng trở nên khó coi.

Song Thuần với tay cầm lấy, là một người từng học hỏi trong ngành thiết kế, cô thấy rất rõ đây không phải bị rách mà là do bị ai đó dùng vật nhịn xé ra.

Nếu như chiếc váy tự ra hs thì sẽ có một đường thẳng, còn đằng này nó rách theo đường cong, lại bảo chỉ ở hai bên đều đứt nhỏ ra, không giống như bị rách.

Song Thuần nói:"Là do bà làm".

"Cô, cô nói bừa gì vậy?".

"Theo tôi thấy cái này là do có vật nhọn làm nên, chứ không phải rách, bà muốn vu oan giá họa sao?".

Bà ta siết chặt tay, trong lòng sợ hãi không kém trước lời phán đầy chính xác của cô:"Hừ, nói thẳng ra đồ ở đây đều là hàng kém chất lượng, đừng hòng đổ tội cho tôi".

Song Thuần mỉm cười nhìn bà ta:"Nếu như bà đã nói vậy, thì tôi chỉ còn cách lụt xét trên người bà, tôi đoán không lầm, chiếc váy này là do lưỡi lam cắt".

Bà ta bị chế ngự lại bởi các nhân viên có mặt trong cửa hàng, khách hàng cũng bu đông lại xem kịch vui.

Một cô nhân viên lục lọi trên người bà ta, và lấy ra một hộp lưỡi lam, đưa cho cô:"Chị Thuần, quả là có thật!".

Cô cầm hộp đó trên tay, đưa cho tất cả mọi người xem, rồi phán:"Đây là lưỡi lam nằm trên người bà ta, vì vậy việc đồ ở đây kém chất lượng là không có, tất cả đều do bịa đặt, cũng có thể người đàn bà này là do ai đó thuê đến để phỉ bán thanh danh của tôi".

Bà ta vùng vằn khỏi vòng tay của đám nhân viên, rồi dậm mạnh chân bỏ đi.

Cô cũng không nói gì, một người không có đạo lí giữ lại chỉ khiến thêm phiền não?

- --------Còn-------

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau