ĐỪNG SỢ, CÓ ANH ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đừng sợ, có anh đây - Chương 56 - Chương 60

Chương 55: Kích động

Hôm nay, Sở Ngôn Hàm rất muốn bên cạnh vợ mình để cùng cô trò chuyện, giúp cô vui hơn. Nhưng tiếc là, anh có công việc bận ở công ty. Song Thuần nói với anh:"Anh phải cố gắng làm việc, còn kiếm tiền để nuôi em và con nữa chứ?"

Sở Ngôn Hàm đứng trước gương thắt cà vạt, nói:"Tiền anh không thiếu, anh đến công việc chỉ có lệ thôi".

"Cứ cho là vậy đi".

Sở Ngôn Hàm quay lại nhìn cô:"Anh đi làm đây bà xã". Rồi đến gần cô, hôn cô, hôn lên bụng cô:"Ba đi làm nhé! Con yêu ngoan ngoãn, đừng để mẹ phải mệt*

"Anh mau đi đi, trễ làm đến nơi rồi".

"Cho dù anh có trễ giờ cũng không ai dám nói gì?"

Song Thuần lắc đầu cười:"Em hiểu rồi, em hiểu rồi!"

Sau khi Sở Ngôn Hàm đi được tầm nửa tiếng, Song Thuần được người chăm sóc riêng do anh thuê để chăm sóc cô, giúp vô xuống dưới nhà xem tivi, vì ở trên phòng rất choáng ngợp, cô cũng rất khó chịu.

Đang ngồi xem tivi, thì cô nhận được điện thoại từ ai đó, đầu dây bên kia nói:"Xin chào, cô có phải là Song Thuần hay không?"

"Vâng, cho hỏi cô là ai vậy?"

Giọng nói cô nghe rất đỗi quen thuộc, gần một trăm phần trăm giống giọng của cô vậy.Người phụ nữ cầm chuông nói tiếp:"Tôi là ai không quan trọng, nhưng tôi có thứ này muốn cho cô xem".

"Là thứ gì?"

Song Thuần có cảm giác bất an đến kì lạ. Cô nửa tin nửa ngờ về người phụ nữ đang nói chuyện qua điện thoại này.

Lúc đó, bên ngoài có người nhấn chuông, đồng thời người kia nói:"Cô chờ một chút, sẽ có người đưa cho cô một thứ".

Song Thuần không đáp, nhìn người hầu đang đi vào, trên tay cầm một phông bì màu trắng trong có vẻ dày cọm, cô hỏi:"Là cái gì vậy?"
"Thưa phu nhân, là do người giao thư đưa đến, bảo là phải giao tận tay cho phu nhân"

"Là cái gì bên trong chứ?"

"Cô cứ mở ra xem. Bất ngờ lắm!".

Người lạ kia lại cất tiếng nói như giễu cợt, Song Thuần để điện thoại bàn xuống, rồi cầm phông bì thư kia mở ra, bên trong có một sắp ảnh, tất cả là hình của anh đang thân mật với một cô gái không mảnh vải che thân. Trong phút nhất thời kích động, đôi tay cô run rẩy không thể giữ chặt lấy số hình kia, cho nên nó rơi lả tả xuống nền nhà, nước mắt cô theo vậy mà chảy xuống, cô không có nhìn lầm đúng không?

Tại sao anh lại làm chuyện phản bội đó đối với cô chứ?

Hay là anh vốn đã chán ngáy cô mà không thể nói ra, cho nên lén ra ngoài ăn vụng?

Người hầu thấy cô khóc liền hốt hoảng, liền nhớ đến lời thiếu gia căn dặn là phải chăm sóc cô thật tốt, không được để cô quá xúc động, hay là quá mệt mỏi.

"Phu nhân. Cô làm sao vậy? Đừng làm tôi sợ?".

Song Thuần không thể nói được lời nào, cô thấy có cái gì đến nghèn nghẹn ở cổ họng.

Hai mắt cô khóc đến đỏ, người phụ nữ kia được một niềm vui nói chọc tức cô:"Đã thấy số hình kia rồi đúng không, người trong hình là người của tôi,nếu như cô biết điều nên rời xe Sở Ngôn Hàm đi, anh ta vốn dĩ hết yêu cô rồi?"

Chương 56: Bắt cóc

Song Thuần tức giận, tay vung hất đỗ cái điện thoại bàn, cô dùng lực rất mạnh, càng ngày càng thấy cô trở nên đáng sợ:"Mau chuẩn bị xe cho tôi?"

Cuộc đối thoại kia vẫn còn duy trì, vì quá tức giận, cho nên cô không thể nghe thấy được đầu dây bên kia nói gì nữa. Cô trợ tá bảo người chuẩn bị xe cho cô, giúp cô lên xe ngồi, rồi chiếc xe lăn bánh dần đến công ty của anh, nhưng đi được nửa đường thì bỗng nhiên xe cô bị chặn lại, Song Thuần chau mày:"Có chuyện gì vậy?"

Tài xế thấy có điều bất ổn nói:"Thưa phu nhân, hình như chúng ta bị chặn đường rồi. Rất có thể muốn cướp tiền?"

"Cái gì? Vậy phải làm sao đây?"_trợ tá sợ hãi lên tiếng. Tuy nhiên, nhìn qua cô lại là một sự bình tĩnh hiếm có ở một người phụ nữ đang mang thai:"Mau cho xe chạy thật nhanh cho tôi!".

Tài xế có chút do dự:"Nhưng mà phu nhân, làm như vậy sẽ khiến cô động thai"
"Cứ làm theo lời tôi, nếu không chúng ta sẽ không thể thoát khỏi đây đâu?"

Có tận hai chiếc xe hơi chặn đường, nhưng tài xế vừa chuẩn bị cho xe chạy qua thật nhanh thì một tiếng nổ súng vào lốp xe, làm cho xe cô bị thủng lớp.

Cô thấy một người đàn ông đang đi đến, gõ vào cửa kính, Song Thuần gật đầu, tài xế lập tức nhấn nút để mở kính xe ra:"Cô không thể thoát được đâu".
"Các người là ai?"

"Cô không cần biết, chỉ cần biết có người thuê chúng tôi phải bắt cóc cô, cô nên ngoan ngoãn một chút, như vậy mới có thể sống sót an toàn được".

Song Thuần không hề sợ hãi. Chẳng những thế cô còn cười một nụ cười chán chường:"Các người mau đưa tôi đi đi, dù gì ở nơi này cũng không còn gì để hối tiếc nữa".

Đúng! Cô bất lực thật rồi! Anh ngoại tình, con chẳng qua chính là sự ràng buộc của cô và anh. Thôi thì cô trả lại tự do cho anh. Bọn họ đưa cô qua xe cuat chúng, tài xế và trợ tá nãy giờ đều bị tẩm thuốc mê ngủ mê man. Lúc lên xe của bọn họ, cô đã nhìn thấy còn có một cô gái khác ngồi ở ghế trước, mặt bịt lại che hẳn đu phần dưới, chỉ để lộ ra đôi mắt đen đơn thuần, rất giống mắt của cô. Cô gái đó hình như nhận ra là cô đang nhìn mình, nên cũng nhìn lại cô, bốn mắt chạm nhau, như có như không xuất hiện một thứ gì đó rất thâm giao, thâm tình. Song Thuần ngồi im lặng, rồi cô gái kia đi xuống xe, qua xe cô ngồi, cô thấy kì lạ. Nên hỏi bọn người vừa bắt cô đi:"Có ai nói cho tôi biết không? Tại sao cô gái kia phải lên xe của tôi?"

"Đừng hỏi nhiều nữa, sau này cô sẽ biết thôi".

Chương 57: Bỏ vào rừng sâu

Lúc này, tài xế và trợ tá của cô mới mơ màng tỉnh dậy, phát hiện bản thân vẫn chưa bị gì cả. Lại nhìn sang người bên cạnh, trợ tá hỏi:"Phu nhân, không phải cô đã bị bọn người kia bắt đi rồi sao?".

Cô gái ngồi bên cạnh có gương mặt gần như giống Song Thuần hoàn toàn. Một chút cũng không thấy được điểm nào khác biệt.

"Bọn họ nói với tôi là bắt nhầm người bên thả tôi đi, tôi đợi hai người tỉnh dậy rồi mới đi".

Tài xế:"Vậy phu nhân có muốn đến công ty để tìm chủ tịch nữa hay không?"

"Không cần đâu, tôi thấy mệt rồi, nên về nhà nghỉ ngơi một chút"

Tài xế nghe theo, lái xe quay đầu trở về nhà. Trên đường về cô gái kia chẳng nói một câu gương mặt hầm hầm lạnh lùng, dường như có cảm giác thét lạnh làm sao?

Trợ tá quay sang hỏi:"Phu nhân, nếu như cô thấy có chỗ nào không khỏe cứ nói với tôi, để tránh ảnh hưởng đến thai nhi".

Cô gái kia ngạc nhiên trong lòng, thầm nghĩ:"Thì ra cô ta đã có con với anh ấy".
"Tôi biết rồi!"

Về đến nhà, Song Tích (là chị gái ruột của Song Thuần, ai không nhớ có thể đọc lại những chap đầu) có hỏi trợ tá phòng của mình, vì đây là lần đầu đến, chẳng những vậy Song Tích còn mơ hồ rất nhiều.

Trợ tá được Song Tích lên phòng một cách an toàn, rồi cô ta mới lén lút đi lại, chỉ sợ sẽ bị phát hiện,sau khi nhìn ngó xung quanh cô ta có chút câm ghét trong lòng, đi vòng quanh khắp phòng, tay khẽ chạm vào những tắm hình cưới, hay những tấm hình mà cô với anh chụp chung, miệng lẩm bẩm:"Tôi từ khi sinh ra đến lớn lên chưa bao giờ được cảm nhận điều hạnh phúc nhất, tôi ngoài trừ giết người ra chẳng biết làm gì cả, còn bị hành hạ bởi nhiều lần chủ nhân tức giận, mà tôi lại là người cho anh xã giận, bây giờ tôi sẽ cho cô cảm nhận được sự hành hạ kia. Ngày tháng sau này cô cứ tận hưởng đi Song Thuần à?"

Song Tích leo lên giường nằm như chưa xảy ra việc gì, cô ta diễn sâu đến nỗi người ta không thể phát hiện được bản thân là giả mạo. Vừa lúc đó, cửa phòng mở toang, Sở Ngôn Hàm đi vào, bị quyến rũ bởi vẻ đẹp kia, Song Tích có chút rối loạn bởi nét đẹp nam tính.

Song Thuần ơi là Song Thuần, rồi chồng cô sẽ là vậy phẩm của tôi.Cảm ơn cô đã biến mất..

"Song Thuần, em ở nhà có ngoan không? "..

Song Tích nhìn anh khẽ mỉm cười:"Em rất ngoan, con cũng ngoan nữa, không tin anh đến sờ thử xem, con không hề trêu phá em*.

Sở Ngôn Hàm gật đầu, vừatháo cà vạt vừa đến gần Song Tích, định cho vào trán cô ta một nụ hôn nhưng hành động kia chợt dừng lại.

Tại sao anh cảm giác được đây không giống vợ anh.

Anh không có một chút cảm giác thân thuộc nào.

Hay là do anh suy nghĩ quá nhiều, trên đời này chỉ có một Song Thuần, đâu thể có thêm người nào khác. Chắc có lẽ do công việc nhiều quá nên khiến anh rối ren rồi!

Chương 58: Bỏ vào rừng sâu 2

"Ngôn Hàm, anh sao vậy?"

Song Tích thấy anh im lặng suy nghĩ gì đó. Chợt lên tiếng hỏi. Sở Ngôn Hàm đứng dậy, đi lấy đồ chuẩn bị tắm:"Anh không sao?".

Song Tích có chút bất an, không lẽ anh đa nghi ngờ gì rồi sao? Nhưng mà cô ta đã che đậy rất kĩ càng rồi mà..

- -----

Lúc này, ở chỗ cô, Song Thuần luôn luôn mở to mắt thật khẽ để cô ghi nhớ con đường mà cô đang đến, thật ra cô còn có một biệt tài là trí nhớ siêu phàm. Cô nhớ rẫy rõ những gì mà cô muốn nhớ nhất. Nãy giờ đi đã được hơn hai tiếng đồng hồ, mà vẫn chưa đến nơi, rốt cuộc thì họ đưa cô đi đâu đây?

"Sắp đến chỗ chưa vậy?"

Song Thuần hỏi kẻ đang chở, ngồi trên cô có tận hai người, ột người lái một người ngồi bên cạnh, phía sau cô là hai chiếc xe hơi khác. Cứ như đang hộ tống cô đi vậy?

"Sắp đến rồi, cô im lặng chút đi".

"Tôi muốn đi vệ sinh".

"Rán nhẫn nhịn đi".

Song Thuần không nói thêm câu nào, cô cứ ngồi im chờ xem họ muốn chở cô đi đâu, Song Thuần có chút mệt mỏi, hai mắt gần như chống đỡ không nổi nêm khẽ rũ rụp xuống một chút, cô nghe thoáng thoáng đâu họ đưa cô đến gặp chủ nhật của họ.Và rồi chìm sâu vào giấc ngủ.

Hơn hai tiếng sâu.

"Này, cô mau tỉnh dậy đi, đến nơi rồi?"

Song Thuần giựt nảy mình, hai mắt cô vẫn còn lim dim chưa chịu mở rư hết cỡ, đôi môi mấp máy vài chữ:"À, hả, đến rồi sao?"

Bọn họ mở cửa xe cho cô, như đã chuẩn bị từ trước cho cô một chiếc xe lăn, đỡ cô lên ngồi, rồi đấy cô đi, vẫn giữ cho cô sự thoải mái, không hề trói buộc cô bằng bất kì vật dụng nào khác.

Nơi đây rất rộng, bao quanh toàn là cây với cỏ, chỉ có duy nhất một ngôi nhà mà cô đang sắp vào. Khi vào đến bên trong, Song Thuần có chút bỡ ngỡ, ngạc nhiên. Ở đây có rất nhiều hình của cô treo trên tường, vừa nhìn đã biết đây là hình chụp lén, lúc cô đang làm việc ở cửa hàng, hay là lúc cô cùng anh đi ăn.
..v.v..v.v..v

"Là ai cần gặp tôi?"_ngồi trên xe lăn mà cô hỏi.

Ngay lập tức, có tiếng đáp lại:"Là tôi đây?"

Cô nhìn thấy có một người đàn ông cũng ngồi xe lăn tựa như cô, đang được đẩy ra, gương mặt hắn rất đẹp, nhưng có phần nham hiểm làm sao?

Theo ý thức con người cô, sẽ hỏi:"Anh là ai? Tại sao lại bắt tôi? Lại còn muốn gặp tôi?

Tạ Hồng nhìn cô, đầy đăm chiêu:"Bởi vì cô chính là con gái của kẻ mà tôi câm hận".

"Là chuyện gì? Anh quen biết ba tôi sao?"

"Đúng, nhớ đến năm đó, chính ba cô đã làm cho.tôi không thể đi lại được nữa, chính ông ta là kẻ cướp đi tất cả của tôi".

Song Thuần bất ngờ:"Ba tôi làm anh không thể đi lại, nhưng mà ông ấy đã làm gì?"

"Lúc đó tôi chính là thuộc hạ thân cận của ông ta, chỉ vì làm sai sót một việc mà ông ta đã dùng súng bắn nát hai chân của tôi, còn bỏ tôi vào rừng sâu, cũng may ông trời thương xót nên tôi được một đôi vợ chồng cứu sống. Đây cũng chính là nhà của họ, nhưng tiếc là họ bỏ tôi đi lên thiên đàng rồi".

Chương 59: Gặp được Jone

Song Thuần cứ suy nghĩ nhiều về việc mà Tạ Hồng vừa nói, chẳng lẽ lúc xưa ba cô ác độc đến như vậy? Hay là có sự hiểu lầm gì ở đây?

Song Thuần bất chợt thấy nhói ở bụng, cô cố kiềm nén đến gương mặt trở nên xanh xao, hai tay cô đặt lên bụng, cô thầm suy nghĩ:"Con à! Ngoan nào, đừng để mẹ phải yếu đuối, con phải nghe lời".

Tạ Hồng thấy cô có chút kì lạ. Liền nói:"Cô làm sao vậy?"

Song Thuần lắc đầu. Trong khi mồ hôi đang toát ra khắp trán của cô:"Tôi, tôi không sao!"

"Có phải cô bị gì không?"

Lúc này, cô chỉ cảm nhận được bụng cô đang giày xéo cơ thể của cô, rất rất là đau. Giống như có hàng trăm con dao cứa vào, Song Thuần chịu đựng không nổi nữa, ngã nhào xuống nền nhà. Bên dưới một dòng máu tuôn ra, tất cả người ở đó điều lấy làm kinh ngạc. Cũng may ở nhà của Tạ Hồng còn có một bà quản gia, bà ấy ra xem cô, Tạ Hồng lên tiếng:"Cô ta bị làm sao vậy?"

"Có thể cô gái này đang mang thai".

"Vậy vết máu kia...?"

"Hình như là hư thai rồi".

Song Thuần vẫn còn nghe rất rõ được những lời mà bà quản gia nói, cô lắc đầu khóc một cách đau đớn:"Không có đâu, con tôi nó rất tối, làm sao có thể bỏ tôi được, tôi không có xảy thai, con tôi nó vẫn trong bụng tôi đây này..."

Và sau đó Song Thuần bỗng nhiên bất tĩnh, Tạ Hồng thở dài bảo thuộc hạ của mình đem cô đi vứt đại ở đâu đó

Một buổi chiều sụp xuống, trời vẫn chưa tối hẳn. Nhưng mà có chút lạnh lẽo, Song Thuần lúc này tỉnh dậy, cô phát hiện bản thân đang nằm trên một chiếc giường tre rất đẹp, vừa đủ nằm, cô khẽ mở mắt để quan sát xem bản thân đang ở đâu, cô thấy xung quanh căn nhà có rất nhiều hình ảnh treo trên vách nhà bằng tre, còn có những công thức gì đó khó hiểu lắm!

"Tỉnh rồi sao cô gái?"Song Thuần liền nhìn về hướng đã phát ra âm thanh kia, có phần nghiêm nghị làm sao:"Ông là....?"

Trước mặt cô là một người đàn ông cao to, hình như là con lai, vì giọng nói vẫn còn gượng gạo không thuần thục, cộng thêm gương mặt sáng láng kia, vừa nhìn đã biết mà một người tài giỏi.

"Tôi quên giới thiệu, tôi tên Jone".

Cái tên này, nghe quen lắm! Hình như là tên của một vị bác sĩ chuyên khoa về chân tay, chẳng lẽ chính là người này.

"Hình như cô biết tôi?"

Jone ngồi xuống chiếc ghế tre của mình, rót một tách trà rồi nhấp nhép một ít nói.

Song Thuần trực tiếp nói:"Ông có phải là bác sĩ không?"
"Đã từng nhưng bây giờ thì không còn nữa rồi?"

"Gia đình tôi đã đi tìm ông rất lâu".

"Đề làm gì? Tôi là một người bác sĩ vô dụng, vậy mà vẫn còn có người đi tìm nữa sao? Nghe quá buồn cười"

Song Thuần nhích người:"Họ tìm ông vì muốn ông chữa trị chân cho tôi".

"À, ta là vậy, lúc cứu được cô tôi đã biết chân cô không thể đi lại được. Nhưng mà tôi đã không còn chữa trị chân cho ai nữa, cô có nói gì cũng cô ích cả thôi".

Bỏ qua chuyện đó, Song Thuần chợt nhớ đến một việc, cô đặt tay lên bụng mình:"Con tôi...?"

Jone đáp:"Cô yên tâm, đứa trẻ trong bụng không sao? Chỉ là cô kích động và suy nghĩ nhiều quá nên dẫn đến việc động thai".

"Nhưng mà, cha đứa bé đâu, tại sao lại để hai mẹ con hai người nằm ở ngoài đường như vậy, lỡ như tôi không gặp và cứu hai người thì không biết có phải sáng hôm sai trở thành một xác hai mạng rồi không?"

"Cảm ơn ông vì đã cứu tôi. Chồng tôi sao? Anh ấy bỏ rơi mẹ con tôi rồi?".

Song Thuần khẽ đượm buồn, Jone thấy điều đó:"Trên đời còn có người chồng người cha nhẫn tâm đến vậy sao?".

"Chỉ vì tôi tàn phế nên người ta chẳng cần nữa, hay thậm chí trong người tôi có mang cốt nhục cũng vậy thôi, tất cả chỉ là con số không mà thôi"

- ---còn-h

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau