ĐỪNG SỢ, CÓ ANH ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đừng sợ, có anh đây - Chương 51 - Chương 55

Chương 50: Bữa cơm ấm cúng 3

"Cảm ơn anh"

Và rồi, hai người bắt đầu vào việc nấu ăn, mùi thơm nức mũi, lan tỏa cả một gian phòng rộng.

Sau khi nấu xong tất cũng là một giờ mấy chiều, Cúc Liễu Liễu đi lên phòng gọi mẹ cô xuống, nhưng cô nào ngờ bà ấy đã ngồi chờ ở đại sảnh, đang xem tivi.

Đào Tư dọn tất cả các món ăn ra sẳn bàn.

Cúc Liễu Liễu gọi:"Mẹ, vào ăn cơm thôi?"

Cúc An An đứng dậy, tắt tivi rồi đi vào nhà bếp, bà nhìn tất cả các món ăn trên bàn đều hấp dẫn và rất bắt mắt, buộc miệng nói:"Tất cả đều do con nấu sao tiểu Tư?"

Tiểu Tư?

Cúc Liễu Liễu bất ngờ phì cười trước cách gọi của mẹ mình, ôm bụng cười sặc sụa:"Mẹ, mẹ....hahahah...mẹ vừa gọi, gọi anh ấy lat Tiểu Tư sao?"

"Ừ, có gì lạ sao?"

"Nghe giống như kêu tên một đứa trẻ vậy, hahaahah"

Đào Tư cảm thấy rất đỗi bình thường trước cách gọi kia, hắn bất ngờ nhích lại gần cô. Tay để sau eo Cúc Liễu Liễu rồi kéo cô sát vào người mình, trực tiếp lấy đôi môi đặt lên môi Cúc Liễu Liễu, cô nàng câm nín đến đỏ mặt.

Mẹ Cúc Liễu Liễu cũng phì cười:"Giới trẻ bấy giờ thật manh động mà""Xin lỗi bác gái, con hết cách rồi, chỉ còn cách đó để chặn miệng cô ấy, cho cô ấy ngưng cười thôi".

Quả thực cách đó của Đào Tư rất hiệu quả, Cúc Liễu Liễu không nói được tiếng nào? Tự nhiên mất đi nụ hôn đầu, cho nên rất bỡ ngỡ.

Đào Tư để Cúc Liễu Liễu ngồi xuống, cầm chén gắp thức ăn bỏ vào chén của mẹ cô, sau đó mới bỏ cho cô còn dặn dò:"Em nên ăn nhiều vào cho mập lên một chút, anh thấy em dạo gần đây rất ốm".

Cúc Liễu Liễu chưa hết ngạc nhiên, sau đó quay qua cặp cổ Đào Tư, hôn ngấu nghiến hắn trước cái nhìn hiện lên đấy ý cưới của mẹ cô và tất cả người làm ở đây?

Đào Tư cũng có chút kinh ngạc trước hành động kia, hôn đúng mười giây, Cúc Liễu Liễu buông ra còn nói:"Anh lấy đi nụ hôn đầu của em, xem như nụ hôn vừa rồi là anh trả lại cho em".

"Em thật dũng mãnh".
"Hả???"

Cúc An An:"Khụ. Khụ...hai đứa mau ăn đi, định hôn để trừ cơm sao?"

"Mẹ?".

Cúc Liễu Liễu bây giờ mới thấy mắc cỡ, e ngại, tại sao hôm nay cô manh động như vậy? Thậm chí trong kichi bản phim có nhiều cảnh hôn cô còn thấy chập chờn,e ngại, ấy mà cô lại dám cưỡng hôn Đào Tư một cách công khai như vậy?

Azzz, mất mặt chết đi được!

Cúc Liễu Liễu ăn ăn, cứ ăn mặc kệ Đào Tư và mẹ mình đang cười.

"Ăn từ từ thôi, có ai giành ăn với em đâu?"

"Em, em đang đói cơ mà".

"Vậy ăn đi, mà ăn chậm thôi, mắc nghẹn đấy"

"Em biết rồi!"

Bữa cơm thật ấm cúng, dù cho có ba người nhưng ăn vô cùng ngon miệng.

Chương 51: Có cảm giác như ai đang theo dõi

Lúc này trời đã trở tối hơn, tất cả màn đêm bao trùm xuống cả thành phố ồn ào, nhộn nhịp. Hôm nay bên ngoài có diễn ra một chút sự vui chơi dành cho những ai muốn giải tỏa cơ thể sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Song Thuần đang nằm trên chiếc giường thân yêu đọc từng trang sách, khi đến gần cuối trang thì cô nghe có rất nhiều tiếng động lạ vang lên, Song Thuần lại quay sáng khều nhẹ anh:"Chồng ơi? Hình như bên ngoài đang vui chơi gì đó rất náo nhiệt?"

Sở Ngôn Hàm biết cô thích điều đó, anh ngồi bậc dậy, đến gần cửa sổ, vén màn lên xem đó là gì?

À! Thì ra là vui chơi, năm nào ở đây cũng tổ chức, có lẽ cô vừa đến sống cùng anh mới được mấy tháng nên không biết!

Sở Ngôn Hàm quay lại với cô. Lúc này cô cũng đã đọc xong quyển sách dày cui kia, nhìn Sở Ngôn Hàm một cách nôn nao hỏi:"Gì ở bên ngoài vậy anh?"

"Mọi người cũng nhau chơi các trò chơi, năm nào ở gần nhà anh cũng tổ chức, em có muốn ra đó chơi cho vui không?"

Song Thuần có chút lưỡng lự, cô sợ có người lại lôi đôi chân cô ra để nói, thấy được tâm tình của vợ, Sở Ngôn Hàm liền cho gọi trợ lí của mình, chuẩn bị cho anh một chiếc xe cao cấp, chỉ cần ngồi bên trong thì có thể ngắm nhìn tất cả bên ngoài mà không cần phải chen chúc.

Vài phút sau đó. Trợ lí báo lại cho anh xe đã đến nơi. Anh đưa cô xuống lầu rồi đi vào trong xe mà ngồi, nội thất bên trong có khác gì một căn nhà thu nhỏ đâu, rất đầy đủ tiện nghi.

Song Thuần nhìn ra bên ngoài kia, nhìn họ vui chơi thôi cô cũng đã thấy vui lây rồi!

Sở Ngôn Hàm ôm cô từ sau lưng, đầu gác lên vai cô, hai mắt nhắm lại nhẹ nhàng, hơi thở đều đều phả vào cổ cô, cô có phần nhạy cảm nên sinh ra đỏ mặt:"Thuần! Hứa với anh nếu như có một ngày em đi lại bình thường thì hãy sinh cho anh một đứa con có được không!"Song Thuần bậc cười, tựa như anh đang nói trấn an bản thân anh vậy, bác sĩ có nói chân cô chỉ có một người mới có thể chữa trị, mà người bác sĩ đó hiện tại không biết ở đâu, còn sống hay không nữa.

"Em hứa!"_Tuy nhiên cô vẫn trả lời để anh hài lòng, để anh được vui vẻ. Cô không muốn thấy anh buồn.

Ngay lúc đó, bỗng nhiên có một cậu bé đứng trước mũi xe của cô, trên tay kà những cành hoa hồng đỏ tươi, Song Thuần lây lây anh dậy:"Chồng, anh mua hoa cho em được không?"

"Em thích thì anh sẽ mua".

Song Thuần chỉ tay vào cậu bé nhìn có vẻ yếu ớt. Tiều tụy kia, thân thể bé run run, cô có thể nhìn rõ ra được:"Anh mua hết chỗ hoa của cậu bé đó. À mà anh có thể cho cậu bé đó lên xe của chúng ta được không? Bên ngoài lạnh như vậy, cậu bé có vẻ như không thích ứng được".
Sở Ngôn Hàm cười:"Vợ anh thật tốt!".

Nói rồi, anh mở cửa xe, gọi cậu bé mia hết chỗ bông kia rồi kêu cậu bé lên xe.

Nhưng mà Sở Ngôn Hàm cảm thấy có chút kì lạ, cậu bé này tuy ra vẻ đáng thương như vậy, nhưng mà anh có cảm giác hình như cậu bé không đáng tin.

"Này nhóc? Tại sao tối như vậy rồi không về nhà ngủ mà lại đi bán hoa?"

Cậu bé cửa trả lời vừa sợ:"Vì mẹ cháu đang bệnh nằm ở nhà, cháu phải đi bán hoa để có tiền mua thuốc cho mẹ"

"Thật vậy sao? Nhà cháu ở đâu để cô chú đưa con về?"

"Nhà cháu cũng gần đây lắm! Cô chú cứ chạy thẳng ạ!"

Sở Ngôn Hàm cùng Song Thuần và cậu bé đi trên chuyến xe đưa cậu bé về tận nhà.

Sau khi rời khỏi, Sở Ngôn Hàm có chút nghi ngờ, hay là do anh quá đa nghi. Anh có cảm giác hình như có ai đang theo dõi anh và cô. Theo dõi từ lúc ở anh và cô mua hoa của cậu bé.

Chương 52: Tin vui

Chạy được một khoảng thì đến nhà của cậu bé kia, ban đầu meh cậu bé có mời cô và anh vào nhà uống một tách trà rồi đi, xem như cảm ơn. Nhưng anh từ chối, vì sợ cô đã thấm mệt, muốn cùng về nhà nghỉ ngơi.

Đến đoạn đường gần đó, thì xe bể lốp, Sở Ngôn Hàm điện thoại cho người đến sửa chữa lại, và anh kêu người lái xe khác đến đón anh và cô, trên đường về nhà, Song Thuần đã ngủ khi nào, đầu cô dựa vào vai anh, nhìn cô ngủ rất ngon, anh cũng thấy vui lòng, mấy ngày qua có ngày nào cô được ngủ ngon như vậy đây?

"Chạy xe chậm thôi, không cần gấp".

Sở Ngôn Hàm lên tiếng nói với tài xế xe, cậu ta hiểu ý, chạy chậm lại để tránh chạy nhanh quá sẽ đánh thức cô dậy!

Sở Ngôn Hàm nắm lấy đôi tay cô thật chặt, đưa lên hôn lên mu bàn tay cô một cái:"Bảo bối ngủ ngon".

- -------

Đến khi cô thức dậy đã là mười giờ sáng hôm sau, cô không thấy anh bên cạnh, mà trời bên ngoài thì lạnh cống, còn không đóng cửa sổ, Song Thuần muốn ngồi dậy đi đóng lại nhưng cô không đi được, đúng lúc, Sở Ngôn Hàm đi vào, anh nhìn cô một cái rồi đi lại kéo rèm cửa sổ, đóng chặt lại, gió cũng không còn, căn phòng bây giờ ấm lên một chút. Sở Ngôn Hàm ngồi lên giường, đặt vào trán cô một nụ hôn chào sáng, Song Thuần làm nũng chà chà mặt vào ngực anh, để tìm hơi nóng, vòng tay ôm chặt lấy anh:"Chồng? Em đói rồi?"

"Anh đã nấu bữa sáng cho em xong rồi!"

"En muốn ăn".
"Hình như em quên mất một việc vào buổi sáng".

Song Thuần trơ mắt, gương mặt cô của ngốcvô cùng chân thật, kèm theo sự đáng yêu:"Việc gì vậy? Anh nhắc em một chút được không?"

Sở Ngôn Hàm chỉ tay vào mặt mình:"Em vẫn chưa hôn chào sáng anh".

"À..."_Song Thuần ngớ ra, cô cười mỉm, đặt lên má anh nụ hôn, sau đó được anh đưa đi làm vệ sinh cá nhân. Xong việc. Anh lại đưa cô xuống bàn ăn để ăn sáng, tất cả mọi việc hầu như đều do tự tay anh làm. Cô nhiều lúc nghĩ, bản thân đã quen khi có anh.

"Vợ, em ăn món này đi".

Sở Ngôn Hàm gấp bỏ vào chén cô một chút cá hấp, Song Thuần cầm đũa lên, định bỏ miếng cá vào miệng,nhưng đến gần chạm thì cô cảm thấy buồn nôn, khó chịu, Song Thuần lấy tay vuốt vuốt lòng ngực cho dễ chịu.Sở Ngôn Hàm thấy cô bị như vậy, anh trở nên sốt sắng, vòng qua chỗ cô, vuốt lưng rót nước cho cô:"Song Thuần, em cảm thấy không khỏe sao? Thấy khó chịu ở đâu?"

"Em cảm thấy buồn nôn lắm????..."

Sở Ngôn Hàm bế cô lên phòng, để cô nằm nghĩ một chút, rồi mới điện thoại cho Trịnh Lãm đến khám cho cô.

Ban đầu, thấy vẻ mặt của Trịnh Lãm có chút căng thẳng, Sở Ngôn Hàm liền thấy bất an hơn, sợ cô lại mắc thêm bệnh gì, khôbg cho hắn nói trong phòng, anh đưa Trịnh Lãm ra ngoài hỏi:"Cô ấy làm sao vậy?"

"Vợ cậu có thai rồi? Cậu sắp làm cha đấy, chúc mừng?"

Sở Ngôn Hàm nghe xong, cả cơ thể anh cứng động lại, một lúc mới bình tĩnh hẳn:"Cậu nói có thật không? Tôi sắp làm cha rồi sao?".

"Là thật đó! Vợ cậu có thai được một tháng rồi, à mà cậu nên nhớ ba tháng đầu tiên nên cho cô ấy nghỉ ngơi tốt vào, đừng vận động mạnh hay làm gù tránh ảnh hưởng đến thai nhi, ba tháng đầu là ba tháng rất quan trọng cũng rất nguy hiểm".

"Tôi biết rồi, cảm ơn cậu".

Chương 53: Chiều chuộng vô đối

Sở Ngôn Hàm cố gắng đứng bên ngoài bình tĩnh hơn một chút. Vì lúc này có ai hiểu được ảm giữa vui sướng của anh chăng?

Nó cứ lâng lâng, đến khó tả! Cuối cùng cô và anh cũng có con rồi! Anh sắp làm ba rồi?

Anh vui không thể tả siết. Đôi chân anh cứ run lẩy bẩy, chưa bao giờ anh như vậy cả, tay anh vuốt vuốt lòng ngực lại, hít thở đều đặn, sau đó mới mở cửa đi vào với vợ yêu của mình.

Song Thuần nằm chờ anh đã một lúc lâu, vì cô không hiểu lí do tại sao anh đi ra nói chuyện với Trịnh Lãm lại lâu đến như vậy?

"Hàm? Có phải em có bệnh gì nặng lắm đúng không? Có phải em sắp chết rồi hay không?"

Sở Ngôn Hàm ngồi xuống giường, cầm lấy tay cô nhấc lên, đôi môi mỏng chạm nhẹ vào mu bàn tay, nói:"Em vẫn bình thường, chỉ có điều....."

Sở Ngôn Hàm muốn tạo cho cô một chút bất ngờ nên cứ mập mờ khiến cô thấy bồn chồn đến lạ. "Có điều gì vậy anh? Anh mau nói đi, đừng làm em sợ nữa".

Sở Ngôn Hàm xoa đầu cô:"Bà xã, em có thai rồi, chúng ta sắp làm ba, làm mẹ rồi, em có vui không?"

"Em, em có con rồi sao?"_Song Thuần không tin vào tai mình, cô ngớ hỏi lại lần nữa. Mong rằng bản thân không nghe nhầm.

Sở Ngôn Hàm gật đầu chắc nịch:"Là thật đấy vợ, Trịnh Lãm đã khám rất kĩ càng và nói lại với anh, anh ban đầu cũng như em, cứ hiểu nhầm rằng không có, nhưng mà đó là sự thật, em sắp làm mẹ, anh thì sắp làm ba rồi,em thấy có vui không?" Song Thuần cười trên nét mặt có chút u buồn:"Anh à? Đôi chân của em đi lại bất tiện như vậy, bây giờ còn có thai, không phải sẽ làm cho gáng nặng của anh ngày càng nặng nề hơn thì sao?

"Em nói gì vậy? Trách nhiệm của anh là yêu em, chăm sóc cho cả cuộc đời của em, anh cấm em tuyệt đối không được tự xem thường bản thân nữa, con cũng sẽ không thích em như vậy?"

Song Thuần nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy anh nói rất đúng, nếu cô cứ yếu mềm như vậy, chẳng phải con cô khi sinh ra cũng sẽ giống như cô thì sao? Tuyệt đối không được, bàn tay trắng mịn màng của cô khẽ chạm nhẹ vào bụng mình, bên trong là một sinh linh bé bỏng của cô và anh, là đứa con cưng của cả hai.

Cũng là kết tinh tình yêu của cô và anh.

Nói chuyện được một lúc, Song Thuần cũng cảm thấy buồn ngủ, Sở Ngôn Hàm biết là như vậy nên bảo cô đi ngủ, một mình anh lặng lẽ ra khỏi phòng để cô được yên tĩnh, Sở Ngôn Hàm vào phòng làm việc riêng của mình, ngồi trước cái máy tính đắt tiền, bàn tay thon dài đặt lên từng con phím, gõ gõ gì đó rất nhanh và điêu luyện. Vừa nhìn đã thấy đã con mắt, mấy giây sau, trên màn hình hiện lên rất nhiều cách chỉ dẫn chăm sóc những những người vợ đang có thai.

- --

Chương 54: Chiều chuộng vô đối

Sau đó, Sở Ngôn Hàm lại lần dò từng cách làm hiệu quả và an toàn để dành cho cô. Vì anh phải chăm sóc cô thật chu đáo, cho cô và con thật khỏe mạnh. Như vậy anh mới yên tâm được.

Ngồi được tầm hai tiếng, tận hai tiếng mà Sở Ngôn Hàm không thấy mệt mỏi chút bào, có lẽ vì cô vì con nên như vậy. Nếu như làm việc, ngồi gần hai tiếng anh sẽ có cảm giác choáng ngợp kì lạ, còn chuyện này thì khác. Sở Ngôn Hàm sao lưu từng tin bổ ích rồi để đó, tiếp anh nhìn đồng hồ treo trên tường, kim ngắn đã chỉ đến số sáu rồi sao?

Đã sáu giờ chiều, cô cũng ngủ đủ giấc rồi ấy nhỉ?

Nghĩ vậy, Sở Ngôn Hàm đứng dậy, đi sang phòng bên cạnh cũng là phòng ngủ của vợ chồng hai người,Sở Ngôn Hàm mở cửa một cách nhẹ nhàng lắm! Sợ đánh thức cô, dù biết là ý định của anh vào đây là để gọi cô thức dậy. Nhưng thấy cô còn ngủ ngon lành thế kia anh nảy sinh cảm giác không nỡ, lẻn lại gần bên giường, nhìn cô ngủ, Sở Ngôn Hàm phải công nhận một điều lúc cô ngủ thật sự rất đáng yêu, vẻ đáng yêu đó thể hiện rất rõ trên khuôn mặt xinh đẹp kia. Anh đã hiểu vì sao anh yêu cô đến như vậy rồi? Vì vẻ đẹp hồn nhiên, vì sự trong sánh thuần khiết của cô đã làm nhốn nháo trái tim anh. Lúc nào nó cũng lâng lâng vì cô, chỉ một mình cô.

"Ưm"..

Ngay thời điểm đó, Song Thuần bỗng nhiên trở mình qua, rồi khẽ mở đôi mắt to tròn long lanh của mình, nhìn anh một cách đấm đuối, cười cười:"Ông xã, buổi sáng vui vẻ?"

Sở Ngôn Hàm chạm nhẹ vào mũi cô:"Vợ yêu, bây giờ là trời tối rồi. Em chào buổi sáng cái gì?"

Song Thuần mở tròn xoe mắt:"Cái gì chứ? Thời gian trôi qua nhanh như vậy sao?"

Cô nhẽ đưa lưng qua để nhìn về hướng cửa sổ. Quả thực trời đã sập tối, vậy mà cô cứ tưởng bây giờ là trời sáng rồi ấy chứ?

"Đói chưa?"
"Đói lắm, anh có gì cho em ăn không?"

"Có chứ?"

"Món gì, món gì?".

"Anh này?"

Song Thuần đỏ mặt:"Em mới không thèm ăn anh, con sẽ chê anh dở tệ".

"Em chưa ăn làm sao biết được?""Không, không, em đang mang thai cấm anh mang động đấy?".

"Anh có làm gì em đâu?"

Sở Ngôn Hàm phì cười trước cô, anh bây giờ rất quan trọng cho sức khỏe của cô, không dám làm gì vượt quá phạm vi đâu, như vậy mới tốt cho cô. Dù cho, anh có phải nhịn một cách khổ cực như thế nào?

Song Thuần nhìn thấy anh cứ nghĩ ngợi về điều gì đó, mà gương mặt cứ thay đổi miên mang, lúc thì nhăn lại, lúc thì co giãn ra trông thấy, cô khều tay anh:"Ông xã, đang nghĩ về cô gái nào đó?"

"Anh đang nghĩ đến một cô gái rất xinh đẹp, rất đáng yêu, anh cũng rất thích"

Song Thuần cảm thấy hụt hẫng, như rơi xuống một vực thẳm sâu, có lẽ lúc mang thai sẽ khiến cô suy nghĩ nhiều điều, cho nên nghe anh nói cô cảm thấy rất buồn.

"Em đừng hiểu lầm ý anh, ý anh là nói là em đó, vợ à?"_

Song Thuần ngay sau đó ngước mặt lên nhìn anh:"Em còn đang nghĩ không biết anh đang nói đến ai nữa? Em sợ...."

"Không gì phải sợ, anh yêu em và em cũng yêu anh là được. Chúng ta phải đặt chữ "tin" lên đầu tiên".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau