ĐỪNG SỢ, CÓ ANH ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đừng sợ, có anh đây - Chương 46 - Chương 50

Chương 45: Tàn nhẫn (2)

Ai có mặt ở đó đều chứng kiến được sự giận dữ trong cô. Qua ánh mắt lẫn cử chỉ của cô. Họ còn đang thầm tưởng tượng ra nếu như đôi chân cô có thể đi lại, chắc hẳn cô gái kia đã bị cô xé xác từ lâu rồi!

Mao Mị nhìn cô một cách hùng hồn, miệng nhấn mạnh từng câu chữ:"Đóng tôi chính là Mao Mị, người đã gọi điện và nhắn tin cho chồng của cô, cô thì làm được gì? Muốn đánh tôi sao? Giỏi nhào đến đây, bản thân thì tàn phế mà muốn đói chọi với tôi, cô không có cửa đâu?"

Lúc này, cả cơ thể nhỏ bé của coi run lên bần bậc, tại sao họ cứ thích lấy chuyện cô tàn phế ra để nói, vui lắm sao?

Thấy nét mặt cô có vẻ đang chùng xuống, Sở Ngôn Hàm siết chặt roi điện trong tay, tiến đến gần Mao Mị, anh vô cùng tức giận trước cách nói chuyện của cô ta, cây roi điện được anh giơ cao lên và hạ thẳng xuống vào từng tấc da tấc thịt của Mao Mị.

Thoạt đầu, cô ta cảm nhận được có một dòng điện cực mạnh chạy vào người, cả cơ thể không chống cự nổi mà ngã nhào ra sân cỏ xanh, gương mặt trắng bệch. Không có khí sắc.

Sở Ngôn Hàm lại định tiếp tục làm theo một roi nữa, nhưng rồi anh nghĩ lại, hai mắt lạnh lùng nhìn cô ta:"Tôi không cần biết ai đã sai cô làm rạn nứt tình cảm của vợ chồng tôi, nhưng mà cô đã sai lầm khi dám sỉ vả vợ của tôi,cô ấy là bảo bối của tôi, đến cả tôi còn chưa nỡ nói như vậy, ấy mà cô lại dám...."

Địch Sơ Khai ngăn cản anh, kéo anh nép vào một bên rồi nói:"Bình tĩnh đi Ngôn Hàm, cậu mau lại xem Song Thuần đi. Tôi thấy cô ấy có vẻ mất bình tĩnh".

Sở Ngôn Hàm nghe vậy, sốt sắng lên, nhìn qua cô, đúng như Địch Sơ Khai nói, vẻ mặt cô thất thần đến kì lạ!

Sở Ngôn Hàm nói thêm vài câu:"Địch Sơ Khai, kêu thuộc hạ của cậu đưa cô ta ném ra đường, trước khi làm vậy, đánh gãy hai chân cô ta cho tôi?"
Mao Mị lúc này giống như bừng tỉnh trong cơn mê mang cho điện, cô ta khóc lóc van xin:"Sở Ngôn Hàm, xin anh, xin anh đừng đánh gãy chân tôi, tôi biết tội rồi, tôi hứa sẽ không quấy rối vợ chồng của anh đâu?"

"Im miệng đi".

Sau đó, thuộc hạ của Địch Sơ Khai đưa Mao Mị đi làm theo như những lời mà anh nói.

Chỉ tầm ba mươi phút, trên con đường lớn của thành phố, có một cô gái mặt không thần sắc, hai chân chảy máu, cộng thêm trên người không có lấy một mảnh vải, hầu như đều bị tất cả nhìn thấy được thân thể kia.

Bên kia đường, có một chiếc ô tô màu đen bóng nhoáng, bên trong là một người đàn ông với gương mặt nham hiểm khôn cùng, nói với cô gái bên cạnh:"Xử lí cô ta đi, đừng để cô ta sống xót"

Cô gái ngồi bên cạnh gật đầu nhanh nhẹn hiểu ý. - -----

"Song Thuần, em cảm thấy không khỏe chỗ nào sao?"

Lúc này, Mộc Tiêu cùng Địch Sơ Khai cũng đã rời khỏi, chỉ còn hai vợ chồng nhà cô. Song Thuần đưa đôi mắt thất thần nhìn chằm chằm vào Sở Ngôn Hàm, rồi bỗng nhiên có hai hàng nước mắt tuôn ra.

Sở Ngôn Hàm quýnh quáng khi thấy cô khóc, tay anh nhẹ nhàng quệt đi nước mắt cho cô, ôm cô vào lòng:"Làm sao vậy? Tại sao em lại khóc rồi! Có phải là vì những lời của Mao Mị hãy không?"

Song Thuần giống như một đứa trẻ mít ướt, cô càng khóc to hơn, hai tay siết chặt lấy hông anh, bao nhiêu nước mắt nước mũi cũng thấm vào áo, ấy mà Sở Ngôn Hàm không cảm thấy bẩn. Ngược lại anh còn thấy vui.

"Em khóc đi, khóc lớn lên rồi sau này đừng khóc nữa, anh sẽ rất đau lòng, em có biết không? Trái tim anh đang muốn nói là nó rất buồn. Cho nên vợ sau này không được khó nữa".

Song Thuần gật đầu lia lịa, cô sẽ không khóc nữa, có lẽ cô quá yếu đuối, nhưng rồi cô sẽ không như vậy nữa, cô phải thật mạnh mẽ để không trở thành gánh nặng cho anh và cho cả hia đình này!

- ---Còn--

Chương 46: Hẹn hò

Một ngày kia, bầu trời xanh khác hẳn, Một không khia vô cùng trong lành và thoải mái, cũng là ngày diễn ra một sự kiện liên quan đến việc diễn xuất của Cúc Liễu Liễu. Hôm nay cô được nhận giải là một nữ diễn viên xuất sắc của năm, trong lúc cô bước lên khán đài nhận giải thưởng thì cô đâu biết ở bên dưới khán đài có một đôi mắt đang quang sát lấy mình, đôi môi còn cong lên thành nét, cầm chiếc cúp trong tay, Cúc Liễu Liễu nói:"Cảm ơn tất cả mọi người đã ủng hộ cho tôi, để tôi có thêm nhiều đông lực vào ngàng diễn xuất này, cũng cảm ơn các đạo diễn đã chiếu cố cho tôi có những vai diễn đi sâu vào lòng người, để có được ngày hôm nay, tôi phải cảm ơn nhất chính là mẹ của tôi, bà ấy cũng từng là diễn viên nhưng đã giải nghệ rồi, bà ấy luôn là người đứng ở phía sau để tiếp sức con tôi, tôi chỉ muốn nói, con cảm ơn mẹ nhiều lắm, yêu mẹ!"

Mẹ Cúc Liễu Liễu không đến dự giải cũng cô được, bởi vì bà đang bị bệnh ở nhà, cho nên Cúc Liễu Liễu cảm thấy có chút buồn. Nhưng khi cầm chiếc cúp trong tay, bao nhiêu nỗi buồn cũng dần vơi đi.

Vừa lúc này, những tiếng vỗ tay đồng loạt vang lên. Trước khi Cúc Liễu Liễu về chỗ, thì cô MC nói:"Đợi đã, diễn viên Cúc Liễu Liễu, chương trình còn dành cho cô một bất ngờ. Hãy chờ một lát. Bất ngờ đó sắp xuất hiện rồi ạ?"

Cúc Liễu Liễu hỏi ngược lại:"Bất ngờ?"

"Đúng một bất ngờ".

Cúc Liễu Liễu cũng nhẫn nại đứng trên khán đài chờ đợi bất ngờ mà chương trình muốn dành cho cô. Và lúc đó, những ánh đèn last chiếu vào con đường đi lên khán đài, có một người đàn ông cần bó hoa màu hồng tươi thấm rất to, che đậy đj khuôn mặt. Rất nhiều người trong hội trường đều hô hào nhìn người đàn ông đang đi lên một cách ẩn bí, Cúc Liễu Liễu cũng đang khó hiểu không biết đó là ai?

Để cô không chờ đợi. Trên màn hình chiếu hiện lên hình ảnh của Cúc Liễu Liễu làm hoạt động từ thiện, và cả những hình ảnh cô cười trong rất đẹp, cô vốn đã xinh đẹp nên bây giờ chụp ảnh lên hình càng đẹp hơn. Toàn bộ mọi người khẽ nhìn lên màn hình, và cuối cùng chính là hình ảnh của Đào Tư và cô đang cười đùa với nhau lúc ăn tối của mấy tháng trước.
Cúc Liễu Liễu có phần ngạc nhiên khi thấy hình ảnh của Đào Tư trong đó. Đơn giản cô chỉ nghĩ là fan đã làm điều này cho cô.

Sau khi kết thúc việc chiếu ảnh, người đàn ông thần bí kia đã lên khán đài, Cúc Liễu Liễu quay người lại, lúc này nó hoa hồng được hạ xuống. Gương mặt Đào Tư hiện rõ như in trước mặt cô.

Hình ảnh của hai người trên khán đài cũng được chiếu lên màn hình, ai cũng mang rõ sự kinh ngạc khi có sự xuất hiện của chủ tịch Đào thị ở đây, ai mà không biết đến Đào Tư chứ?

Cúc Liễu Liễu không che đậy được sự bàng hoàng, cô lắp bắp nói:"Đào Tư, anh tại sao lại ở đây?"
Nói ra thì, Cúc Liễu Liễu và Đào Tư có tình cảm với nhau cũng đã mấy tháng, nhưng chưa ai nói ra tâm tư của mình. Cho nên khi thấy Đào Tư xuất hiện trước mặt cô lẫn mọi người như vậy, cũng có phần bỡ ngỡ.

Đào Tư nhìn Cúc Liễu Liễu, nói:"Liễu Liễu, thật ra anh đã cố tình sắp xếp cho ngày hôm nay, chỉ vì anh không thể để quá lâu được nữa, anh yêu em rất nhiều, mấy tháng anh chưa nói ra vì anh sợ em sẽ từ chối anh, nhưng sau khi lấy hết can đảm ra, anh dám đứng trước tất cả mọi người ở đây, và nhiều người đang xem chương trình này, anh muốn nói anh yêu em, em có thể làm bạn gái của anh không?"

Cúc Liễu Liễu xúc động đến bậc khóc nhìn Đào Tư:"Em đồng ý".

Fan của cô thấy hình ảnh cô được tỏ tình mà cũng vui khóc cũng coi, họ cũng biết hai người này có tình cảm với nhau, vì nhiều lần tổ chức họp fan, đều thấy Đào Tư xuất hiện, hắn có những cử chỉ thân mật, như chăm sóc cô, mang thức ăn cho cô để cô bồi dưỡng cơ thể.

Còn dành cả thời gian làm việc để xem cô đóng phim.

Một người đàn ông như vậy quá hiếm hoi rồi còn gì bằng.

- --

Chương 47: Đến thăm mẹ vợ

Kết thúc buổi lễ nhận giải, Cúc Liễu Liễu ra về cùng với Đào Tư, hai người được phóng viên chụp rất nhiều ản. Và được lên trang nhất của tạp chí.

Trên xe, Đào Tư vừa lái xe vừa vui nói:"Liễu Liễu, vừa rồi em thấy anh có đủ lãng mạn hay không? Nếu như em thấy chưa hài lòng thì anh sẽ tỏ tình theo cách khác".

Cúc Liễu Liễu cười tít mắt:"Như vậy là được rồi, vả lại em không cần anh phải tỏ tình gì cả, em chỉ cần anh nói ra ba chữ 'anh yêu em' là được".

"Anh có thể nói một ngàn lần cho em nghe".

"Vậy thì quá tuyệt rồi!"

"Bây giờ em muốn đi đâu đây?"

"Em muốn về nhà, mẹ em đang bệnh"

Đào Tư:"Vậy sao? Anh phải đến thăm mẹ vợ mới được"..

"Cái gì mà mẹ vợ chứ? ".

"Sớm muộn gì cũng phải gọi như vậy thôi?" Lúc này, Mộc Tiêu gọi đến, Cúc Liễu Liễu lấy điện thoại ra nghe:"Alo, Mộc Tiêu điện thoại cho mình có chuyện gì sao?"

Mộc Tiêu bên đầu dây chúc mừng:"Cậu đã được tỏ tình một cách lãng mạn như vậy thật ghen tị làm sao? Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, chúc mừng cậu và Đào Tư có thể đến bên nhau rồi, hai người phải thật hạnh phúc đấy!"

Cúc Liễu Liễu cười:"Được, được, mình nhận lời chúc từ cậu. Nhưng mà khi nào thì cậu kết hôn đây, mình thấy cậu và Địch Sơ Khai tiến triển rất tốt đó".

"Chuyện đó để sau đi...mình...?"

Bỗng nhiên Cúc Liễu Liễu nghe được tiếng của Địch Sơ Khai:"Em chuẩn bị đi, anh sắp cầu hôn em rồi đó".
Mộc Tiêu quát to:"Có ai như anh không hả? Đi cầu hôn người ta mà để cho người ta biết, như vậy còn lãng mạn làm sao nữa?"

"Em đừng lo, đảm bảo với em buổi cầu hôn cũng như Cúc Liễu Liễu và Đào Tư, nhiều người biết lắm!"

Đào Tư giật lấy điện thoại. Khẽ nói:"Này Địch Sơ Khai, cậu đừng có mà bắt chước tôi, tôi sẽ đấm chết cậu?"

"Có giỏi đến đây, chúng ta làm vào trận nào?"

"Được, để khi nào rảnh đi,bây giờ tôi đang đến nhà mẹ vợ, không nói nữa cúp máy đây".

Đào Tư trả điện thoại lại cho cô. Sau đó nói:"Liễu Liễu, em thấy có trùng hợp hay không? Ba người bọn em. Mộc Tiêu và cả Song Thuần đều yêu ba người bọn anh, giống như có một sự sắp xếp vậy?".

"Chắc có lẽ kiếp trước chúng ta vẫn còn duyên nợ nên kiếp này, Ông Tơ Bà Nguyệt tiếp tục se duyên cho chúng ta".

Đào Tư đưa tay vuốt tóc Cúc Liễu Liễu nói:"Anh mong ước kiếp sau, kiếp sau nữa Ông Tơ Bà Nguyệt hãy se duyên cho chúng ta lần nữa, đến khi nào anh quên em, à mà sẽ không có chuyện đó đâu, chúng ta mãi mãi yêu nhau mà".

- --còn---

Chương 48: Bữa cơm ấm cúng

Cúc Liễu Liễu mỉm cười rất chi ngọt ngào, dường như cô rất thích những lời mà Đào Tư đã nói ra. Điều ước mong của hắn cũng là của chính cô. Vì cô biết Ông Trời đã cố ý sắp đặt cho cô và hắn đến với nhau, để hắn đem lại cho cô một loại tình cảm thật hạnh phúc. Và cũng cho bản thân cô cảm nhận được điều đó.

Từ nhỏ, cô đã sắp trong sự cực khổ, mẹ cô nói thẳng ra chính là vợ lẻ của một gia đình quá nhiều định kiến. Ba cô lại rất gia trưởng, hầu như tình cảm của người cha dành cho cô rất ít, đến mức cô không biết đó là tình cảm như thế nào?

Mãi đến năm cô mười sáu tuổi, mẹ đưa cô rời đi khỏi căn nhà mờ nhạt đó, và mẹ bắt đầu nuôi cô bằng công việc diễn viên của mình, dần dần mấy năm sau đó, do có khả năng diễn xuất đi cùng với gương mặt xinh đẹp mẹ cô đã thành công lọt vào mắt của nhiều đạo diễn phim, và kể từ đó, hai mẹ con cô giàu có lên, cô được ăn học một cách đàng hoàng. Quen biết được Mộc Tiêu và Song Thuần kể từ ngày đầu đi học.

Bản thân, Cúc Liễu Liễu từng nói với bản thân, cuộc đời cô dù có bao nhiêu thăng trầm đi chăng nữa. Cũng nhất định phải tìm được người đàn ông thật lòng yêu thương mình. Khỏi thể để sai lầm, cô thương mẹ, tuy bà ấy bỏ đi nhiều năm như vậy, nhưng cô biết, bà ấy vẫn còn rất yêu ba cô. Dù là ngoại mặt không thể hiện ra.

Từ đầu chặn đường đi đến giờ, Cúc Liễu Liễu luôn nhìn Đào Tư, rồi tự mỉm cười khó hiểu.

Đào Tư có lén đến nhà Cúc Liễu Liễu nhiều lần. Chỉ để ngắm nhìn cô lúc cô trồng hoa, nhưng cô nàng không hề biết. sau khi đến chỗ, Cúc Liễu Liễu có phần kinh ngạc. Vừa lúc bắt đầu đi Đào Tư chỉ hỏi cô đi đâu, cô nói là muốn đi về nhà.

Và từ lúc đó. Đào Tư cũng chẳng hỏi thêm gì nữa, ấy mà hắn biết rõ chỗ ở của cô luôn sao?

Đào Tư chạy xe vào bãi đậu xe, nhà của Cúc Liễu Liễu rất rộng, là biệt thự cao tầng, được thiết kế tinh xảo và đẹp mắt, bên phải là cả một vườn hoa đủ loại, đa phần đều là các loài hoa đắt tiền và hiếm có.

Cúc Liễu Liễu vốn có sở thích trồng hoa, cô yêu thích ho la như yêu thích nghề diễn viên của mình vậy?Đào Tư tắt máy xe. Rồi đi xuống. Không quên mở cửa cho Cúc Liễu Liễu.

Cúc Liễu Liễu phải vấn đáp thắc mắc của mình:"Đào Tư, tại sao anh lại biết nhà của em?"

"Em là bạn gái của anh, tất nhiên anh phải biết, hơn nữa anh không có khái niệm hỏi"

"Vậy là anh điều tra em?"
Cúc Liễu Liễu bắt đầu nghi ngờ về tình cảm của hắn có thực sự là thật lòng hay không?

"Anh cũng không có khái niệm điều tra bất kì ai. Đặc biệt là người anh yêu"

"Vậy anh nói cho rõ đi, tại sao anh biết rõ nơi ở của em như vậy?

Đào Tư để hai tay lên vai cô. Giải thích:"Thật ra, anh bắt đầu thích em từ cái lúc em trốn chạy fan của mình, và kể từ đó, em làm gì. Ở đâu anh cũng có theo dõi, không phải theo dõi em để làm hại em, đơn giản vì khi anh đã yêu một ai đó thật lòng, anh chỉ muốn cô gái đó cũng sẽ yêu anh. Vì vậy, anh làm mọi cánh để tiếp cận em, để được em yêu, sau nhiều tháng yêu nhau, có lúc em đi diễn về, anh có theo sau, khi đến nhà em anh sẽ đỗ xe bên ngoài, lặng nhìn vào bên trong, nhìn em trông hoa, từng hình ảnh, từng nét mặt của em anh đều nhớ rõ như in, tất cả đều rất đẹp".

Cúc Liễu Liễu nghe đến đây mà khóc sướt mướt:"Thì ra anh đã yêu em lâu như vậy rồi sao?"

"Có lẽ vậy? Mà thôi, đừng khóc, sẽ xấu, vả lại anh đến đây thăm mẹ vợ, em còn không dẫn anh đi gặp".

"Được, được".

- ---còn--

Chương 49: Bức cơm ấm cúng 2

"Mẹ ơi,...?"_Cúc Liễu Liễu dẫn Đào Tư đi vào nhà, rồi vào tận phòng của mẹ mình, một người phụ nữ dù đã ngoài bốn mươi nhưng rất xinh đẹp, kiểu như đẹp lão vậy?

Đào Tư nghĩ thế?

Cúc An An ngồi dậy, Cúc Liễu Liễu liền đi đến để gối tựa ra sau lưng cho mẹ, mẹ Cúc Liễu Liễu nhìn Đào Tư:"Đây là bạn trai con sao?"

Đào Tư lên tiếng thay cô:"Vâng ạ! Con tên Đào Tư, chào bác gái?"

Đào Tư rất lễ phép, cúi chào Cúc An An một cách lễ độ.

Mẹ cô hài lòng nhìn Đào Tư:"Bác vừa xem buổi nhận giải của Liễu Liễu, bác có thấy cháu tỏ tình với con bé, bác chỉ hỏi một câu thôi?"

Đào Tư đứng hai tay đặt lên phía trước, siết chặt nhau. Anh cảm thấy nói chuyện với mẹ cô còn sợ hãi hơn cả việc bảo hắn đi kí một hợp đồng quan trọng.

"Vâng, bác hỏi đu ạ?"

"Con có thật lòng yêu Liễu Liễu hay không? Hay chẳng qua là đang đùa giỡn với con bé?"Đào Tư đính chính một cách nghiêm túc:"Thưa bác, con yêu Liễu Liễu là thật! Tuyệt đối không có khái niệm lừa dối ở đây, Đào Tư con xưa nay chưa bao giờ nói dối chuyện tình cảm như vậy? Thậm chí con còn muốn bây giờ cưới cô ấy về nhà, chỉ sợ cô ấy găp được chàng trai nào đẹp hơn con. Tốt hơn con, yêu thương cô ấy hơn con, rồi rời bỏ?"

Cúc An An rất hài lòng về Đào Tư, bà ấy cũng bảo đảm:"Ta cá chắc với con. Liễu Liễu nhà bác không phải loại người có mới quên cũ đó, con bé cũng giống như con. Yêu ai thì yêu hết lòng. Bác chỉ nói thêm việc này, bác mong nếu như hai con thực sự thành đôi, bác muốn con đừng bao giờ cưới thêm vợ, hãy tuyệt đối yêu thương con bé".

Đào Tư biết mẹ cô đang nói gì, vì lúc quen nhau, Cúc Liễu Liễu có từng kể hắn nghe về chuyện gia đình của cô. Hắn rất thấu hiểu tâm trạng vag càng thấy yêu cô nhiều hơn:"Bác yên tâm ạ! Đào Tư con ở đây xin hứa, sẽ tuyệt đối một lòng yêu thương Liễu Liễu? "

"Như vậy là được rồi, à mà hai đứa đã ăn gì chưa?"

Cúc Liễu Liễu nũng nịu:"Vẫn chưa mẹ ạ! Vừa kết thúc buổi nhận giải xong là con liền về với mẹ ngay. Còn chưa kịp ăn gì?""Vậy thì để mẹ nấu cho hai con vài món ăn".

"Bác cứ nằm đó nghĩ ngơi đi, để con làm cho".

"Anh làm được không đó?"_Cúc Liễu Liễu ngó ngiêng mắt, ngờ vực hỏi. Đôi môi cong cong lên.

"Tất nhiên rồi, để anh nấu cho em xem, nhưng mà anh cần em phụ giúp anh một tay"

"Vậy mẹ nằm nghĩ ở đây đi ạ! Con và anh ấy đi nấu ăn. Khi nào xong con lên gọi mẹ xuống ăn".

"Được".

Cúc Liễu Liễu vừ Đào Tư vui vẻ rời phòng. Mẹ cô thầm nhìn theo hai người rồi cười hạnh phúc, cuối cùng con gái bà cũng tìm được một chàng trau tốt rồi?

Đào Tư lấy tạp đề mặc vào. Bên cạnh hắn là cô. Cũng đang mặc tạp đề, Đào Tư xoay người cô lại, cẩn thận buộc dây lại cho Cúc Liễu Liễu, hình ảnh hai người rất đẹp trong mắt người nhìn, tựa như vợ chồng con vậy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau