ĐỪNG SỢ, CÓ ANH ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đừng sợ, có anh đây - Chương 41 - Chương 45

Chương 40: Vì sao anh thích tôi?"

Ông quản lí kia nhìn cô nhân viên:"Mau nói rõ số phòng, cô nãy giờ không biết bản thân đã đắt tội với Trình thiếu gia hay sao?"

"Vâng, vâng,thành thật xin lỗi,!"

cô tiếp tân quính quánh lục lọi lần mò trên máy tính để tìm số phòng của Tuyết Lệ, sau khoảng hơn một phút ngước nhìn nói:"Số phòng 111, tầng hai ".

Trình Lãm không nói gì, đỡ Thiên Mẫn đi lại thang máy, rồi nhấn nút đi lên lầu hai, bên trong của thang máy là sự yên tĩnh đến kì lạ.

Thiên Mẫn khẽ đưa mắt nhìn hắn:"Cảm ơn anh đã giúp tôi".

"Không cần cảm ơn tôi, bản thân tôi muốn giúp em nhiều, để em cảm thấy nợ tôi, và rồi em mới nghĩ đến tôi?"

"Vì sao anh thích tôi?"

Đặt ra câu hỏi đó, nhưng chưa trả lời thì đã đến nơi, Trình Lãm bị tiếng 'ting' của thang máy chèn ép đi câu hỏi vừa rồi của cô, hắn tiếp tục công việc của mình là đỡ lấy cô, căn phòng của Tuyết Lệ nằm ở bên phải, đúng trước cửa phòng, Thiên Mẫn gõ cửa.

Bên trong không có tiếng động nào, cô tiếp tục gõ. Thì lúc này nghe được tiếng:"Tới đây, tới đây?"

Cứ ngỡ là rượu được đưa đến, Tuyết Lệ quần một cáu khăn ngang hông rồi đi ra, vừa mở cửa, liền nhìn thấy cô, điều làm clo ta chú ý đến là anh chàng đẹp trai đi bên cạnh.

"Thiên Mẫn, cô đến đây làm gì?".

Tuyết Lệ chuyển sang hỏi cô. Thiên Mẫn cười trong lạnh lùng:"Tuyết Lệ, tại sao ngày hôm nay cô dám không đến. Cô có biết buổi biểu diễn nó quan trọng với tôi cỡ nào hay không?"
Tuyết Lệ cười, đi vào bên trong, Trình Lãm cũng đỡ cô theo rồi đóng cửa lại.

"Ngồi đi!"

Tuyết Lệ ngồi vắt chéo chân, cố ý để lộ ra cái đùi trắng nõn, cùng đôi chân thon dài của mình. Đôi mắt khẽ liếc nhìn hắn. Như muốn quyến rũ hắn. Nhưng mà hắn không quan tâm cô ta, hắn luôn chăm chú vào Thiên Mẫn hơn.

"Cô có biết bản thân dám hủy bỏ hợp đồng của Thiên Mẫn cô sẽ bị trừng phạt hay không?"

Tuyết Lệ nhướng mắt. Tỏ ra không sợ hãi:"Cô thì có thể làm gì được tôi? Bên cạnh tôi bây giờ đã có người chóng lưng, có mà tôi sợ cô".

"Khốn nạn, cô hình như làm việc với tôi lâu nhưng không biết rõ tính cách của tôi thì phải?"

Tuyết Lệ dửng dưng như không, đáp:"Cô định làm gì tôi? Bắt tôi phải bồi thường hợp đồng sao? Bao nhiêu, nói con số cụ thể, tôi đưa tiền cho cô, rồi cút khỏi đây?" Thiên Mẫn chưa kịp nói. Trình Lãm nhanh nhẩu đáp lời:"Tổng cộng là ba tỷ, cô mau đưa tiền đây, nếu như không có đủ thì đừng trách Trình Lãm tôi kêu người đánh chết cô"

Trình Lãm! Ai mà không biết đến người này. Bạn thân của Sở Ngôn Hàm. Toàn là nhân vật có máu mặt trong giới thượng lưu. Nay lại còn đi cùng với Thiên Mẫn. Chắc chắn có vấn đề gì ở đây.

Thiên Mẫn mở to mắt nhìn hắn, số tiền đâu nhiều đến như vậy?

Tuyết Lệ:"Chờ một lát, tôi gọi điện bảo người đem đến".

Tuyết Lệ đi gọi điện thoại, Thiên Mẫn mới hỏi:"Số tiền bồi thường chỉ có hai tỷ, anh lại nói thêm một tỷ nữa".

"Một tỷ đó xem như bồi thường cho đôi chân của em. Đáng nhẽ tôi cho gấp đôi mà nghĩ lại rồi thôi".

Tuyết Lệ nói chuyện được hai phút. Sau đó đi ra với gương mặt giận dữ:"Cô đợi đó, hai ba ngày gì sẽ có tiền mặt đưa cho cô. Hiện tại tôi không có tiền".

"Cô vốn không có tiền, đừng nói tôi không biết, cô chẳng qua dùng thân thể để đổi tiền, còn dám bảo có người chóng lưng. Cô không cần nói, chỉ cần Trình Lãm tôi điều tra sẽ biết rõ đó là ai? Chỉ cần tôi đến gặp hắn, thì cô xem như hổ mất đầu, mất việc làm, mất luôn cái máy in tiền miễn phí".

Tuyết Lệ mở to mắt nhìn Trình Lãm, dường như hắn nói rất đúng về việc này, cô ta bắt đầu sợ hãi.

"

- ---còn-h

Chương 41: À! Thì ra người chống lưng cho cô là ông ta sao?

Đúng lúc đó, cả ba người đều nhìn về phía cánh cửa khi có thêm sự xuất hiện của một người đàn ông trung niên.

Thiên Mân có chút thấy buồn bực lẫn nhói lòng, cô bậc cười chua xót:"À! Thì ra người chóng lưng cho cô là ông ta?"

Tuyết Lệ thấy người đàn ông đó đến. Liền mừng rỡ chạy đến ôm cánh tay, đôi gò bồng sau lớp khăn dày nhấp nhô, đè ép lên cánh tay của ông ta:"Ừm, chính là anh ấy, cô đã thấy sợ rồi chứ?"

Thiên Mẫn bạcac cười thành tiếng:"vậy cô có biết ông ta là ai không?"

"Thì anh ấy là chủ tịch đập đoàn Thiên Tân, đồng thời cũng là chồng sắp cưới của tôi!"

Trình Lãm nắm chặt tay Thiên Mẫn, nói nhỏ:"Em bình tĩnh, cứ để tôi lo".

"Không cần anh xen vào. Chuyện này tôi tự có thể giải quyết"

Thiên Mẫn nhìn người đàn ông đó, môi nhếch lên nửa:"Ông ta chính là ba của tôi, cô cũng xem như là ngang tầm tuổi của tôi, vậy mà gọi ba tôi là 'anh' cô mặt dày mà không thấy phát tởm sao?"

Tuyết Lệ mở tráo con mắt nhìn cô rồi nhìn lại Thiên Thừa, ba cô, nếu như nhìn kĩ càng sẽ thấy hai người có nét rất giống, Tuyết Lệ thầm nghĩ. Cô ta đã làm việc với cô một thời gian nhưng không hề biết cô chính là con gái của người đàn ông hơn mình hai mươi lăm tuổi.

"Sao rồi? Đã thấy đủ xấu hổ chưa?"

Thiên Thừa tiến lên một bước, cho cô một bạt tay:"Thì ra mày là người bảo vợ của tao phải bồi thường hợp đồng hay sao?"

Cái tát này nó không hề khiến Thiên Mẫn đau thể xác, mà nó khiến cô đau ở trong lòng. Người ba này, vốn không thương yêu cô, cô từ lâu đã dọn ra khỏi Thiên gia, tự sinh sống, tự lập,bà nội có khuyên nhủ cô hãy về nhà, nhưng với cô đó không phải là nhà.

"Vợ? Sau nhiều năm như vậy, ông vẫn chưa bỏ được cái tính lăng nhăng của mình, thì ra tôi đã biết tại sao năm xưa mẹ tôi chết rồi. Chỉ vì ông, mà bà ấy đau lòng dẫn đến tự tử, khốn kiếp, ông không thấy hối hận một chút nào sao?"

Trình Lãm dù không phải là cô, nhưng hắn lại cảm nhận được sự đau lòng trong tâm trí cô, có lẽ cô đã chịu nhiều đau khổ.

Thiên Thừa cười khanh khách:"Hahaha, do mẹ của mày quá ngu ngốc nên mới yêu tao, nhất quyết lấy tao, bây giờ thì đừng hối hận".

"Ông....?" "Thiên Mẫn,hãy để tôi xử lí".

Trình Lãm đỡ cô ngồi xuống ghế, sau đó đứng đối diện với Thiên Thừa và Tuyết Lên, nói:"Nếu như không phải nể tình ông là người lớn tuổi tôi đã cho ông một đấm vào mặt rồi,".

"Trình Lãm, cậu chẳng qua chỉ là một công tử bột, ăn bám cha mẹ mình, có quyền gì mà nói chuyện với tôi?"

"Ồ! Công tử bột? Vậy để tôi cho ông biết, công tử bột tôi có quyền uy như thế nào?"

Nói rồi, Trình Lãm lấy điện thoại ra, gọi cho ba mình. Hắn cố ý mở loa lớn nói:"Ba à? Con có chuyện này muốn nói với ba".

"Con nói đi con trai?"

Âm thanh của người cha vang lên rõ ràng, thể hiện được sự cưng chiều vốn có.

"Con muốn ba giúp con một chuyện, ba hãy cho người thu mau lại tập đoàn Thiên Tân có được không?"

"Tại sao con lại muốn làm vậy, tập đoàn đó gây sự với con sao?" "Không có".

"Vậy tại sao...?"

Ba hắn vốn không hiểu lí do hắn muốn ông thu mau tập đoàn là gì?

Trình Lãm nhìn Thiên Mẫn đang ngồi thần thừ ra đó, nhấn mạnh đáp:"Vì người nắm quyền của tập đoàn đã gây tổn thương đến vợ tương lai của con, con không thể vung thứ được?"

Trình Minh hốt hoảng:"Vợ tương lai? Là ai? Con bé thế nào, mau dẫn về ngà ra mắt cho ba?"

"Ba cứ đợi đi, sắp rồi, việc chính là ba giúp con việc con đã đưa ra đi?"

"Được, lát nữa sẽ có người xác nhận với con".

Trình Lãm cúp máy, rồi quay sang nhìn Thừa Thiên:"Ông đã nghe gì chưa? Còn nữa, đợi tin tập đoàn Thiên Tân phá sản đi, ông đụng chạm đến ai cũng được, nhưng mà đụng đến cô ấy thì ông đã sai lầm hoàn toàn rồi?"

Thiên Thừa vẫn chưa nhận ra được sự thật là bản thân mất đi tập đoàn trong vòng mấy phút, ông ta nhìn Trình Lãm cùng Thiên Mẫn rời khỏi mà không biết làm gì?

Tuyết Lệ cũng bàng hoàng không kém đuổi theo, ôm lấy chân hắn:"Thiếu gia Trình, xin anh đừng làm vậy với anh ấy, xin anh đó?".

"Giả tạo? Ghê tởm?"

Thiên Mẫn đáp lời.

Trình Lãm trực tiếp hất chân ra:"Đã nghe vợ tôi nói gì chưa? Nếu như cô muốn cầu xin thì nên cầu xin cô ấy không phải tôi".

- --còn--

Chương 42: Bất an

Một ngày kia, bống đêm qua đi, ánh sáng lại lộ dần sau một ngày dài làm việc, hầu như đều có một quá trình được lặp đi lặp lại.

Song Thuần hiện tại đang được nghĩ dưỡng ở nhà, cô đanh nghĩ có phải cô đang mập ra hay không? Cô cảm nhận được điều đó.

Buổi sáng, Sở Ngôn Hàm sẽ đưa cô ra vườn ngắm hoa, anh luôn làm những việc khiến cô vui vẻ, cho nên ở nhà cũng không thấy buồn chán. Vừa lúc đó, Sở Ngôn Hàm đi vào trong lấy ra chút trái cây nữa, thì có người điện thoại đến cho anh.

Cô thì không đi để đưa cho anh được, liền tự nhấc máy. Nhưng chưa kịp nói, thì đầu dây bên kia chen lời:"Anh Hàm, anh đâu rồi, em nhớ anh lắm, đã lâu rồi chính ta chưa gặp nhau, anh mau đến đây đi, em đợi anh".

Hai tay cô run run dường như không cầm được điện thoại trên tay nữa, gì vậy nó đã rơi xuống bàn, Song Thuần thay đổi nét mặt vui vẻ vừa rồi thành gương mặt lạnh lẽo chưa từng có, cô gái kia tiếp tục nói:"anh sao không nói gì cả, hay anh quên em rồi sao? Em là Mao Mị đây?".

Song Thuần cố gắng kìm chế bản thân lại, cô cầm điện thoại lại, đáp rất nhẹ nhàng nhưng nếu ai nghe được cũng đều sợ hãi, không ngoại trừ Mao Mị kia:"Tôi là vợ của Sở Ngôn Hàm, xin hỏi cô là ai?"

Mao Mị đưa giọng nói kiêu ngạo:"Tôi là tình nhân của anh Hàm, cô mau đưa máy cho anh ấy đi?"

"Thuần, ai gọi vậy em?"

Lúc này, Sở Ngôn Hàm đã xuất hiện hỏi cô.

Song Thuần nhìn anh một cách lạnh lùng, chìa điện thoại cho anh:"Anh tự nghe đi". Thấy giọng điệu của cô có vẻ lạ, Sở Ngôn Hàm bắt đầu nghi ngờ. Nhận điện thoại:"Alo, là ai vậy?"

"Là em đây?"

"Cô là ai?"

"Em là Mao Mị, anh không nhớ em sao?"

"Mao Mị,....?"
"Đóng, đúng anh nhớ chưa?"

"Tôi không biết cô"

Sở Ngôn Hàm trực tiếp ngắt máy, sau đó giải thích cho cô hiểu:"Em đừng hiểu lầm, anh không biết cô ta là ai cả?"

Song Thuần:"Anh không biết cô ta, vậy tại sao cô ta lại biết anh? Anh đang lừa tôi sao?"

"Song Thuần à? Em đừng kích động như vậy, anh nói thật! Anh có thể thề, anh không hề phản bội hay lừa dối em gì cả?"

Riêng bản thân Song Thuần thấy bất an lắm? Cô có cảm giác hình như sắp có một tai họa lớn xảy ra.

Cô sợ lắm! Sợ bản thân mất đi anh.

Ừ thì cô ghen thật! Làm vợ khi nghe được có người phụ nữ nào đó gọi tên chồng mình thật mật như cậy bảo sao không ghe cho được, nếu như chân cô không bị thành ra như vậy, chắc có lẽ cô đã đi tìm cô gái kia từ lâu rồi!

- ---còn--

Chương 43: Một phút hiểu lầm

Sau một hồi cố gắng giải thích để Song Thuần hiểu ra vấn đề, Sở Ngôn Hàm đã cực công thật sự, anh không thể miêu tả được sự khó chịu vì ghen của cô, nó rất đáng sợ.

Chỉ riêng anh là không sợ, không sợ cô nổi giận sẽ đánh anh, hay là sợ cô giận anh, điều mà bản thân anh lo sợ nhất chính là cô rời bỏ anh. Anh đã từng tưởng tượng ra cái ngày đó, cái ngày mà cô vừa gặp tai nạn, anh sợ cô thấy tuyệt vọng mà dẫn đến cái chết, nhiều đêm anh chăm sóc cô ở bệnh viện.

Xem từng nét mặt cử chỉ của cô, nó ưu buồn, không ưu tư như lúc cô còn lành lặn

Sở Ngôn Hàm đứng dậy, tay anh đặt lên đầu cô, kéo vào lòng mình, anh xoa xoa đầu cô như nào bối, nói:"Đừng hiểu lầm anh nữa được không? Anh yêu em!"

Song Thuần nói:"Hôm nay em tạm bỏ qua việc này, nhưng không hẳn em đã tha cho anh, em còn phải tìm ra cô gái đã gọi điện cho anh thật ra là ai?"

Vừa lúc cô dứt lời. Thì điện thoại anh vang lên tiếng "ting". Song Thuần như cảm giác được gì đó mờ ám, gạt bỏ anh ra rồi cầm lấy điện thoại, cô mở khóa màn hình rồi vào hộp thư xem, một dòng tin nhắn thân mật kèm theo sự ngọt ngào hiện ra:"Em biết anh vẫn chưa nói với vợ anh việc của chúng ta, nhưng mà em rất yêu anh, em cũng đang manh trong mình giọt máu của anh, yêu anh, Mao Mị".

Hai tay cô bây giờ dường như không cầm chắt cái điện thoại trong tay nữa, rơi xuống sân cỏ, cô nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hoe. Như sắp khóc:"Anh còn nói anh yêu tôi, vậy mà đã có con với người phụ nữ khác, anh nói đi,anh và cô ta đã có quan hệ từ lúc nào. Nếu anh cần con như vậy, sao không nói sớm để ngay từ đầu tôi tác hợp cho hai người đến với nhau".

Sở Ngôn Hàm đứng như trời trồng. Chẳng hiểu chuyện gì đanh xảy ra, anh cầm hạ thấp người nhặt điện thoại lên rồi đọc. Sự nổi giận đang bùng cháy trong người anh, anh gọi ngay cho Địch Sơ Khai:"Alo, Sơ Khai, cậu hãy giúp tôi đi tìm cô gái tên Mao Mị, ngay lập tức".Địch Sơ Khai đang ngồi cắt móng tay cho Mộc Tiêu, nhưng nghe thấy tiếng nói gấp gáp kia, đáp lại:"Ở thành phố có biết bao nhiêu người tên Mao Mị, làm sao tôi tìm cho hết?"

"Tôi không cần biết, nếu như cậu không tìm được thì đừng trách tôi?"

Địch Sư Khai mới vừa mở miệng, thì Sở Ngôn Hàm đa cúp máy. Mộc Tiêu liền hỏi:"Có chuyện gì sao?"

"Sở Ngôn Hàm nhờ anh đi tìm cô gái tên Mao Mị""Đừng nói là anh ta định cưới thêm vợ lẻ. Vậy Thuần Thuần của em thì phải làm sao?"

Địch Sơ Khai liếc mắt:"Của em là là anh. Còn Song Thuần là của Sở Ngôn Hàm"

"Ghen với cả con gái luôn sao?"

"Tất nhiên, nhưng mà vừa rồi nghe giọng nói của Sở Ngôn Hàm hình như cô gái yên Mao Mị gì đó đã gây sự gì đó bới Sở Ngôn Hàm thì phải, xem như cô gái đó cũng an gan hùm mật gấu rồi?"

"Tại sao anh biết cô ta gây sự với Sở Ngôn Hàm? "

"Từ trước đến giờ. Chỉ cần nghe giọng nói lạnh lùng của Sở Ngôn Hàm cũng sẽ đoán ra được ai đó đã chọc giận cậu ta cho nên cậu ta mới như vậy?"

Mộc Tiêu ồ lên một tiếng, rồi hối thúc anh:"Anh mau đi tìm cô gái đó đi, nếu không Sở Ngôn Hàm lại nổi giận".

Chương 44: Tàn nhẫn (1)

Cho đến hai mươi phút sau đó, Địch Sơ Khai đã tìn ra khoảng bốn cô gái có tên Mao Mị. Đem đến Sở gia, tất cả bốn người đều đứng đó nhìn anh.

Sở Ngôn Hàm đứng dậy, nói:"Trong mấy người các cô, ai chính là cô gái đã gọi điện và nhắn tin cho gọi?"

Cả bốn người đều im lặng vì sợ hãi, Song Thuần vừa nhìn anh rồi nhìn họ!

Và tất cả đều chìm vào im lặng, chỉ còn quẩn quanh tiếng chim hót và tiếng động của gió làm cây rung rinh rung.

Lúc này, Địch Sơ Khai nói:"Các người đứng cứng miệng như vậy, mau nói đi. Nếu không hậu quả khó lường".

Mộc Tiêu ngồi cạnh cô, nhìn bốn người đó.

Sở Ngôn Hàm mất đi sự kiên nhẫn. Anh đi vào nhà lấy ra một cây roi điện, nếu đánh vào người vừa đau rát vừa bị giựt điện, nếu là đàn ông thì sẽ lâu chết, còn là phụ nữ khả năng chết rất cao.Lúc này, bốn người mới nhốn nháo sợ hãi, chân lùi về phía sau, có một cô gái lên tiếng:"Tôi, tôi không phải, tôi còn không biết anh là thì sao có thể nhắn tin cho, gọi điện cho anh?"

Tiếp tục một cô khác lên tiếng:"Tôi cũng đồng ý kiến với cô kia, tôi chỉ là một cô gái nghèo, sống ở quên, tự dưng bị bắt lên đây? Ở nhà tôi còn mẹ già, còn em thơ, xin anh hãy thả tôi về"

Chỉ còn hai người kia, Song Thuần quan sát thật kĩ càng, cô có cảm giác hai cô gái còn lại rất đáng nghi, nhất là cô gái có hình săm con bướm trên cổ, nhìn cô ta chẳng khác gì bọn giang hồ. Vả lại, từ đầu chí cuối. Cô quan sát nét mặt của cô ta, hình như đang dấu diếm gì đó, cũng có phần sợ hãi.
"Cô có hình săm con bướm, nhìn lên cho tôi?"

Song Thuần lên tiếng, cô gái đó ngẩng mặt lên, nhìn cô bằng đôi mắt nham hiểm:"Cô gọi tôi?"

Giọng nói này? Đúng, chính là giọng nói đã điện thoại cho anh. Rất đúng:"Ba người kia đi đi, còn cô ở lại?"

"Tôi tại sao lại phải ở lại? Tôi sẽ báo cảnh sát vì cô bắt giữ người trái phép".

"Tôi cho cô gọi, tôi thách cô dám bước ra khỏi đây?".

Song Thuần giận dữ,hai mắt trừng to, cô nhờ Mộc Tiêu đỡ cô lên xe lăn, cô lăn bánh đến gần cô ta:"Mau nói. Là ai đã thuê cô gọi điện cho chồng của tôi? Nếu như không thành thật! Thì đừng trách tôi?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau