ĐỪNG SỢ, CÓ ANH ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đừng sợ, có anh đây - Chương 36 - Chương 40

Chương 35: Bác sĩ biến thái

Hôm sau, tại công ty giải trí The Gone, đang diễn ra một sự kiện quan trọng, có rất nhiều người nổi tiếng có mặt ở đây, họ đến để nhìn ngắm các mẫu thiết kế sáng giá và đẹp mắt của nhà thiết kế Thiên Mẫn. Đồng thời cô cũng là một người quản lí của The Gone, chỉ mới hai mươi ba tuổi đã làm nên sự nghiệp, thật đáng khâm phục.

Thiên Mẫn đang giúp các cô người mẫu của mình chỉnh chu lại trang phục để họ ra biểu diễn. Thì ngay lúc đó, trợ lí của Thiên Mẫn gấp gáp đi vào báo lại:"Chị Mẫn, không hay rồi, vừa rồi em nhận được cuộc gọi của trợ lí người mẫu chính hôm nay. Nói là cô ta đã kí hợp đồng với một công ty quảng cáo và đang đóng quảng cáo không thể đến đây được, vậy phải làm sao đây chị?"

Thiên Mẫn nghiến đăng:"Chết thật! Đã kí hợp đồng với Thiên Mẫn tôi mà dám hủy hợp đồng,xem như cô ta gan rồi, em lập tức đem các điều khoản mà trong bản hợp đồng chị đề ra đến đây, sau hôm nay cùng chị đi gặp cô ta, chị sẽ cho cô ta mất hết tất cả".

Ai cũng thầm nhìn Thiên Mẫn. Họ biết rõ tính cách của cô, nếu như ai đã làm việc gí trái ý Thiên Mẫn thì xem như người đó đã mắc phải sai lầm nghiêm trọng rồi!

"Vậy bây giờ biết tìm đâu ra người mẫu chính đây chị?"

"Không sao. Chị sẽ làm điều đó?"

"Oa, em rất muốn coi chị biểu diễn!"

Thiên Mẫn cười nhẹ. Vỗ tay:"Nào, nào mọi người chuẩn bị xong hết chưa?"

"Đã xong hết rồi ạ!_"Tất cả đều hô hào đồng thanh.
"Tốt. Phải biểu diễn thật đẹp mắt, sau khi buổi biểu diễn kết thúc tôi sẽ dẫn cả đoàn đi ăn có được không?"

"Tất nhiên là được!"

Thiên Mẫn cười tươi. Sau đó đi vào phòng thay đồ, cô phải làm người mẫu chính hôm nay rồi! Cô chỉ là một người thiết kế. Cũng chưa bao giờ mặc thử các trang phục của bản thân, bây giờ có dịp rồi, chắc hẳn cảm thấy rất lạ?

Thiên Mẫn mặc chiếc váy dạ hội màu xanh, được thiết kế vô cùng tinh xảo và đẹp mắt, khi cô bước ra khỏi phòng thử đồ. Ai náy đều ngạc nhiên nhìn Thiên Mẫn. cô đẹp tựa như thiên thần vậy? Ai có thể hình dung được cô lúc này!

Sau một hồi trầm trồ trước vẻ đẹp kia, mọi người dần dần đi ra biểu diễn. Đợi đến đợt cuối, Thiên Mẫn bước ra sau nhiều tràng pháo tay đến từ mọi người có mặt tại hội trường, ai cũng đắm chìm nhìn vào cô, dường như không thể rời mắt được.

Buổi biểu diễn kết thúc thành công, Thiên Mẫn vừa ngồi xuống ghế thì chân cô bỗng nhiên vang lên vài tiếng róp róp, cô không dám nghĩ chân cô đã bị bông gân! Trợ lí thấy gương mặt cô hơi nhăn lại, liền hỏi:"Chị Mẫn, chị làm sao vậy? Nhìn chị có vẻ không ổn?"

Thiên Mẫn xua tay:"Không sao? Chị hơi đau chân một chút thôi?"

"Chắc do lần đầu chị đi nên chưa quen đó!"

Nhưng vài phút sau đó. Thiên Mẫn có cảm giác chân cô ngày một đau hơn, không chịu nổi mới gọi trợ lí:"Trình Tranh, em đỡ chị ra xe rồi chở chị đến bệnh viện. Chân chị có vẻ không ổn rồi!"

Trình Tranh liền nhờ thêm vài ba người khác giúp đỡ cô ra xe, trước khi đi Thiên Mẫn có dặn lại:"Mọi người cứ đến nhà hàng cũ đợi tôi, gọi món ăn trước, tôi sẽ đến ngay".

"Chúng tôi biết rồi!"

Trình Tranh chạy xe thật nhanh để đưa cô đến bệnh viện.

- ---Còn--

Chương 36: Bác sĩ biến thái (tt)

Đến nơi, Trình Tranh khoát tay cô lên vai rồi cẩn thận dìu cô đi gắp bác sĩ, Thiên Mẫn đau đớn đến cực độ, gương mặt xinh đẹp nhăn nhó thảm thương..

Trình Tranh có quen biết một vị bác sĩ rất nổi tiếng ở bệnh viện, cô nàng đưa Thiên Mẫn đến phòng riêng của bác sĩ đó.

Không hẹn mà đẩy cửa vào, bây giờ rất gấp.

Nhưng vừa vào bên trong thì lại thấy một cảnh tượng vô cùng gai mắt.

Bác sĩ cùng y tá ân ái với nhau trên ghế, vừa nhìn đã thấy ớn ốc rồi.

Thiên Mẫn nói nhanh:"Mau, mau đi ra khỏi đây, đây chả khác gì chốn ăn chơi!"

Trĩnh Lãm giật mình khi nhận ra Thiên Mẫn. Ngồi dậy ăn mặc quần áo cho chỉnh tề, sau đó quát:"Mau cút khỏi đây cho tôi"

Thiên Mẫn nhanh nhẩu nói:"Tôi cũng không có ý định ở đây?"

"Tôi không có bảo em cút!"

Thật ra, Trịnh Lãm nhận ra Thiên Mẫn, cô gái khó tính nhất mà hắn từng gặp.

Thích thầm nhưng không dám nói.

Cô y tá nhận thấy ánh mắt đáng sợ của Trình Lãm liền ăn mặc đồ vào rồi đi khỏi thật nhanh. Trình Tranh đứng khựng lại, Thiên Mẫn thì ríu đi:"Trình Tranh, mau đưa chị sang chỗ khác khám, ở đây thật nhơ bẩn". Trình Lãm kéo tay Trình Tranh ra, trực tiếp đỡ lấy Thiên Mần:"Cô đi đi, tôi quen cô ấy, tôi lo được"

Thiên Mẫn có quen biết với Trình Lãm. Cũng hiểu rõ tính cách của hắn, cũng phần nào an tâm. Trình Tranh cũng biết, Trình Lãm rất đào hoa nhưng cô nàng có thể thấy được nét mặt yêu thương của hắn dành cho Thiên Mẫn rất thật lòng!

An tâm đi khỏi, còn nói:"Em đi trước đây, hẹn gặp chị ở nhừ hàng!"

Thiên Mẫn với tay theo:"Trình Tranh, đừng đi..?"

Trình Lãm đưa Thiên Mẫn ngồi xuống ghế, nhưng cô nhất quyết không ngồi.

Trình Lãm biết Thiên Mẫn đang cảm thấy nhơ bẩn với điều vừa rồi, liền đỡ cô ngồi vào cái ghế bác sĩ của mình, gương mặt quan tâm hỏi:"Chân em bị làm sao vậy?"
"Không biết!"

"Cô gái cứng đầu này?!"

"Trình Lãm, thân là bác sĩ anh nên biết tôi bị gì sau khi nhìn chứ?"

"Thiên Mẫn, đừng nói là em đang ghen đấy nhé?"

"Ghen cái đầu anh, đừng có mà chọc điên tôi?"

Trình Lãm cười cười, sau một hồi chữa trị chân cho cô, và nó đã được băng bó bởi một cục bột to bự.

"Anh băng bó kiểu này thì làm sao tôi đi được?"

"Không sao, tôi sẽ làm chân cho em đi!"

"Không cần, tôi chưa bị tàn phế!"

"Em..."

- ----còn---

Chương 37: Bác sĩ biến thái (tt)

Trình Lãm đứng dậy, dựa vào cạnh bàn, hai tay để phía sau, nhìn Thiên Mẫn:"Em cứ thích dùng thái độ đó để nói chuyện với tôi hay sao?"

Thiên Mẫn liếc xéo hắn một cái, dù chân đang đau nhưng mà cái miệng cô vẫn có thể nói thật hùng hồ được:"Thì đã sao nào? Một người bác sĩ mà ngay cả sự tối thiểu về phép lịch sự cũng không có. Ai đời có bác sĩ nào lại cùng y tá chơi trò tình ái trong phòng trong khi bệnh nhân đứng ở đó, anh không thấy bản thân e ngại một chút nào sao?"

Trịnh Lãm bậc cười:"Tôi có làm gì đâu? Em lại đổ tội cho tôi"

"Không có làm gì thì tại cô y tá kia lại không mặc quần áo. Anh cũng như vậy?"

Trịnh Lãm lắc đầu cười trừ:"Vừa rồi em chưa nhìn kĩ nên mới trách lầm tôi, chính cô y tá vào phòng quyến rũ tôi, tùy tiện cởi đồ trên người rồi định cởi đồ của tôi thì em vào cùng với Trình Tranh".

Thiên Mẫn nhìn hắn một chút sau rồi phán xét:"Nói dối. Có ma mới thèm tin anh?"

"Vậy tôi sẽ chứng minh cho em thấy!"

Thiên Mẫn vẫn chưa kịp nói ra câu nào thì cô đã nhận được một nụ hôn nóng bỏng từ Trình Lãm, chỉ là nụ hôn lướt qua mà thôi, đã khiến trái tim bé nhỏ của Thiên Mẫn như muốn rớt ra ngoài.

"Em cảm thấy thế nào? Có hài lòng không? "
Thiên Mẫn trợn mắt, gương mặt đỏ ửng lên:"Bác sĩ biến thái, ai cho anh hôn tôi! Anh cướp mất nụ hôn đầu của tôi, anh đền đi?"

Trình Lãm cười:"Vậy tôi sẽ đền cho em cả cuộc đời này của tôi, có chịu không?"

"......"

Thiên Mẫn không nhiều lời với Trình Lãm nữa, cô dùng tay chính lên bàn rồi cò cò đi, Trình Lãm thấy vậy hỏi:"Em định đi đâu vậy?"

"Đi khỏi căn phòng này?".

"Em ghét tôi nên muốn đi càng nhanh càng tốt đúng không?". "Anh nói đúng rồi đó!"

"Vậy để tôi đưa em đi".

"Không cần".

"Em chắc chắn bản thân có thể đi khỏi đây?"

"Làm sao không được, chân tôi bị nhẹ vẫn còn có thể đi".

Thiên Mẫn vừa nói dứt lời, không để ý nên đá chân vào cạnh ghế một cái, tuy nhẹ mà đau lắm, muốn khóc thành tiếng luôn. Thiên Mẫn ôm chân ngã quỵ xuống, kêu ca:"Tôi đau quá! Huhu hu".

Trình Lãm ngồi xõm xuống:"Tôi nói rồi, em không tin, bây giờ thì tốt rồi, chân bị nặng hơn*.

- ---Còn-hh

Chương 38: Vì sao anh thích tôi?

Thiên Mẫn câm nín nhìn Trình Lãm, cô cũng không biết phải nói gì. Là cô sai! Cô nhận.

"Cơ mà, tôi vẫn chưa biết tại sao chân em lại bị thương, hay là đi đứng không cẩn thận rồi?"

Thiên Mẫn ỉu xìu đáp:"Không phải, hôm nay ở công ty của tôi có tổ chức một sự kiện thời trang, nhưng người mẫu chính đã lật kèo không đến, tối buộc phải thay vào vị trí đó, do lần đầu tiên diễn đi catwalk cho nên mới xảy ra cớ sự như vậy?*

Trình Lãm mở to mắt:"Em biểu diễn thời trang sao? Ừm. Nếu như tôi biết tôi sẽ xem em diễn rồi!"

"Ừm"

"Chân em tạm thời không thể cử động mạnh một thời gian, nếu như lúc nãy đụng vào cạnh bàn hay cạnh ghế thì chân em càng nặng hơn"

Thiên Mẫn gật gì đáp:"Được, tôi biết rồi".

Thiên Mẫn lấy điện thoại định gọi cho Trình Tranh đến đón cô, nhưng Trình Lãm không cho, hắn nói:"Em muốn đến nhà hàng gì đó đúng không? Tôi đưa em đi, có được không?"

Thiên Mẫn nhìn hắn lưỡng lự một lát, thôi thì như vậy đi! Cô cũng không có ý định đến nhà hàng mà đi tìm gặp cô người mẫu chính kia làm rõ sự việc. Dám hủy hợp đồng đột xuất như vậy?

Cô cũng đang nghĩ. Có lẽ Trình Tranh đang ăn hay vui chơi gì đó, nếu để em ấy đến đón thì mất vui.

"Được, vậy đi thôi!"

Trình Lãm khụy gối xuống, Thiên Mẫn vừa khó hiểu. Nhưng cũng ngớ ngớ ra gì đó:"Anh muốn cổng tôi?"

"Đúng cậy, không lẽ em định tự mình đi ra xe?" "Tôi...?"

"Mau leo lên lưng tôi, rất an toàn, tôi đảm bảo"

Thiên Mẫn:"Tôi tin anh mà".

"Vậy sao vừa rồi lại không tin tôi!"

"Vừa rồi....?'

Thiên Mẫn ngẫm nghĩ. Chắc điều mà hắn nói là việc hắn và cô y tá. Cô không tin hắn mà đã mắng giết ngay.

Thiên Mẫn gạt bỏ suy nghĩ, leo lên lưng hắn, gương mặt nhăn nhó:"Có nặng không? Chắc nặng lắm đúng không? Hay là anh để tôi xuống đi"
"Em im lặng một chút nào! Tôi có than thở gì đâu, em rất nhẹ, về nhà phải ăn tẩm bổ nhiều vào"

"....".

"Có nghe không?"

"Nghe rồi!"

Ra tới xe, Thiên Mẫn được hắn đặt ngồi cẩn thận ở ghế trước, rồi Trình Lãm ngồi vào ghế chính, hắn cẩn thận nghiêng người thắt dây an toàn cho cô, hai gương mặt gần chạm lấy nhau, hơi thở hòa vào làm một, trên xe vốn có bậc máy điều hòa vậy mà lại trở nên nóng bỏng làm sao?

Thiên Mẫn đưa tay lên ngúc trái, trấn an lòng mình. Cô sợ tim cô đập mạnh quá đến nỗi Trình Lãm sẽ nghe.

Trình Lãm hỏi:"Xin hỏi tiểu thư muốn đi đâu?"

"Anh đưa tôi đến khách sạn K đi!"

"Em đến đó làm gì?"

Trình Lãm vừa nghe lọt tai hai chữ khách sạn, thì gương mặt trên nên bí xị, cô muốn đến đó làm gì?

Hẹn hò hay sao?

- ---Còn--

Chương 39: Vì sao anh thích tôi?

"Đừng suy nghĩ lung tung, tôi đến đó gặp người mẫu đã hủy hợp đồng!"

"Vậy mà tôi cứ tưởng....?"

"Anh tưởng cái gì? Suốt ngày đầu óc cứ suy nghĩ bậy bạ, anh có giỏi thì về tìm cô y tá kia mà cũng cô ta nghĩ".

"Sao tôi cứ cảm thấy em đang ghen vậy!"

"Hoàn toàn sai".

"Ồ! Chứ cho là vậy đi!"

Trình Lãm thầm cười, cô đang ghen chắc rồi? Như vậy là cô cũng có tình cảm với hắn!.

Cái cảm giác này vui lắm sao?

Chạy được mười phút, Trình Lãm và cô đã có mặt tại khách sạn K. Lúc này cô người mẫu kia chắc chắn đang nghĩ ngơi. Cho nên cô đến tìm rất đúng.

Trình Lãm đỡ cô vào, vốn hắn định cõng cô, nhưng mà cô nhất quyết không cho. Chắc cô đang ngại.

Lại quầy tiếp tân, Thiên Mẫn vừa dụng vào tay Trình Lãm, tay kia đặt lên bàn hỏi:"Cô ơi? Cho tôi hỏi phòng của Tuyết Lệ là phòng số mấy vậy?"
Cô tiếp tân lịch thiếp đáp:"Xin hỏi cô có hẹn với tiểu thư Tuyết Lệ không ạ!"

Tuyết Lệ chính là tên của cô người mẫu kia, vì cô ta cũng khá nổi tiếng nên ai cũng biết đến, sự nổi tiếng đó cũng nhờ cô nâng đỡ, để bây giờ đủ lông đủ cánh bay đi một cách dứt khoát.

Thiên Mẫn:"Tôi, tôi không có hẹn với Tuyết Lên,nhưng tôi là quản lí của cô ấy!"

Cô tiếp tân bắt đầu cau có:"Cô nói dối, quản lí của Tuyết Lệ đang đi nghĩ dưỡng ở Mỹ, cô đừng tưởng tôi không biết, cô định lừa tôi sao? Nói rốt cuộc cô là ai? Đến tìm Tuyết Lệ tiểu thư đề gây tổn thương đến cô ấy đúng không?"

Trình Lãm ngay từ đầu đã không thích thái độ này của cô tiếp tân, điều thứ nhất là cô ta không nên cau có với Thiên Mẫn của hắn. Điều thứ hai, là không nên đổ lỗi cho Thiên Mẫn.

Trình Lãm đập bàn một cái thật mạnh:"Mau bảo quản lí của cô ra đây?"

Hắn là ai chứ? Con trai của chủ tịch tập đoàn Trình Thị, một bác sĩ nổi tiếng chả nhẽ không thể bảo vệ một cô gái mà hắn yêu được. Cô tiếp tân giật mình, nhưng khi thấy hắn điển trai liền lật mặt, nở nụ cười niềm nở:"Vâng, anh cần gì ạ?"

"Cô có biết tôi là ai không?"

"Vâng không?".

"Nếu như cô còn muốn làm việc ở đây, thì nên nói cho bạn gái của tôi biết rõ số phòng của Tuyết Lệ kia, nếu không ngay lập tức chỉ cần một cú điện thoại của tôi cô cuốn gói khỏi đây"

Lúc này, mới thấy có một người đàn ông xuất hiện, bụng béo mỡ, gương mặt hơi có nếp nhăn, đầu hói, nhưng phúc hậu, nhìn thấy Trình Lãm. Liền gật đầu chào hỏi:"Không biết ngọn gió nào đã đưa Trình thiếu gia đến đây?"

Trình Lãm nhìn ông ta:"ngọn gió tình yêu, tôi đưa bạn gái đến đây tìm một người, vậy mà nhân viên của ông cứ thích làm trò".

"Vậy sao? Too thay mặt cô ta xin lỗi ngài, mạo muội hỏi ngài cần gặp ai?"

"Tuyết Lệ, người mẫu mẫu, nói thẳng ra, cô ta là người mẫu chính của xô diên thời trang của bạn gái too, nhưng hôm nay cô ta đột ngột không đến có lí do là bảo bệnh,cho nên chúng tôi muốn đến thăm, ai dè cô nhân viên này nhất quyết ngăn cản, còn bảo bạn gái tôi ngàu nọ, ông xem như vậy có được không?"

Từ đầu chí cuối, Thiên Mẫn luôn chăm chí quan sát hắn, cô không có nhiều thời gian để đoi co về cách xưng hô kia, và cả cái lí do xảo biện chả hắn. Chỉ vì hắn muốn giúp cô gặp được Tuyết Lệ.

- ---Còn-

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau