ĐỪNG SỢ, CÓ ANH ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đừng sợ, có anh đây - Chương 31 - Chương 35

Chương 30: Màn đêm tràn ngập xuân sắc (18+)

Sau khi ăn xong, cô còn ăn trái cây tráng miệng, cứ ngỡ những lời vừa rồi của anh chỉ là nói đùa, nói qua loa cho vui vậy thôi, nhưng ai ngờ.

Mọi chuyện đều đi theo chiều hướng khác với suy tính của cô.

Sở Ngôn Hàm bế cô trở về phòng trong lúc cô đang xem tivi, trời bây giờ gần như đã sắp sụp tối, anh tắm rửa sạch sẽ rồi mới xuống lầu tìm vô..

Phát hiện vợ yêu ngồi xem phim hoạt hình đến trời sắp tối cũng không hay biết.

"Chồng? Thả em xuống giường được rồi!"

Vì thấy anh cứ đi thẳng vào nhà tắm cho nên cô liền nhanh nhẩu ngăn cản lại.

Nhưng mà dường như ai kia giả vờ không nghe cô, vào đến nhà tắm, đặt cô ngồi lên thành bồn tắm:"Ngồi cẩn thận, hôm nay để anh tắm cho em?"

"Em không muốn đâu, anh đi ra ngoài đi, em tự tắm được!"

Song Thuần đẩy đẩy anh ra, nhưng cô làm sao có thể làm lại một con người mạnh mẽ như anh chứ! Sự e ngại cháo chùng của cô bắt đầu xuất hiện, hai tay chắn trước ngực không cho anh đụng vào cơ thể của mình.

Dù đã là vợ chồng nhưng cô không tránh khỏi sự e dè vốn có của mình.

"Vợ à? Ngoan nào, đề anh tắm cho em được không?"

"Không!"

Cô thẳng thắn từ chối, và rồi ai kia mất kiên nhân một tay nắm lấy hai tay cô, tay còn lại cởi chiếc áo phông rộng của cô. Rất dễ cởi, chỉ hai phút duy nhất đã cởi xong cái áo, còn bên trong là cái áo lót màu trắng vừa mắt ôm trọn lấy vòng một đẩy đà của cô. Cô chưa qua một lần sinh nở vậy mà hai đôi gò hồng cứ hấp dẫn làm sao?
Song Thuần bắt đầu run lên:"Đừng, em....?"

"Suỵt! Anh sẽ không làm em đau, bà xã chiều anh hôm nay thôi, anh thật sự không nhịn nổi nữa rồi!"

Để chứng mình cho điều đó, anh nói tiếp:"Nếu em không tin, em có thể sờ thử nó, nó đã chờ em rất lâu!"

Anh lấy tay của cô chạm nhẹ vào tiểu đệ của bản thân. Qua cái quần tây dài ngô cảm nhận rất rõ và chân thật vật kia đang cương cứng lên.

Cộng thêm vẻ mặt nài nỉ của anh đã làm cô siêu lòng, anh biết rất rõ vợ của anh như thế nào? Cô sẽ không chịu được nếu như anh lên tiếng cùng với gương mặt diễn xuất như diễn viên này!

Song Thuần:"Anh bes em ra giường đi. Em không muốn ở đây!"

"Tuân lệnh bà xã".

Đặt cô lên giường, cô nhìn anh, anh nhìn cô, chỉ sau đó anh đặt lên môi cô một nụ hôn lâu và sâu, môi lưỡi tùy ý dây dưa, tuyến nước bọt được truyền từ môi này sang môi kia. Theo bản năng anh cởi tất cả y phục của cả hai, cả căn phòng tràn ngập sự dâm mỹ. Thân thể nhỏ bé trắng nõn, từng tấc da tấc thịt của cô đều kích thích anh đến tột đột.

Miệng anh di chuyển dần xuống cổ cô. Đè cô nằm xuống, đôi bàn tay đặt lên ngực, hai nhị hoa cũng dần dựng đứng lên, anh xoa nắn một cách mãnh liệt.

Điều đó đã khiến cô không tránh khỏi phải thoát ra những tiếng rên rỉ êm tai:"Ưm, ưm ư,ư, Hàm em khó chịu quá?"

"Vậy anh vào đây?"

Sở Ngôn Hàm để hai chân cong lên, rồi nhanh nhẹn đưa cự long căng cứng đi vào hoa huy*t đang ẩm ướt, như được lắp đầy, cô ưỡn người, cắn chặt môi:"Ư, thật sướng,...!"

"Anh đã hứa sẽ không làm vợ đau mà!"

Sở Ngôn Hàm nhìn gương mặt đầy mồ hôi của cô, chỉ vừa mới bắt đầu thôi mà cô đã như vậy rồi!

Anh ra vào một cách nhẹ nhàng, để cho cô dần thích ứng được, rồi hồi lâu anh mới mãnh liệt xâm chiếm lấy bên trong cơ thể cô, mỗi lần vào là mỗi lần mang đến sự thăng hoa cho cô.

Bên dưới hoạt động không ngừng. Ở phần trên cũng không kém. Anh nhào nắn, rồi hôn cô, hôn khắp nơi trên cơ thể cô. Từng nơi đi qua sẽ để lại vết đỏ hồng tím.

Màn đêm tràn ngập xuân sắc đã tạo nên khung cảnh ảo diệu. Hai cơ thể quấn lấy nhau trong màn đêm.

- ---Còn---

Đã có thịt rồi các cậu ạ! Đừng quên like. Bỏ phiếu để có thêm chương mới nha

Chương 31: Anh muốn em sinh cho anh một đứa con

Bình minh xuất hiện, đón chào một ngày mới mẻ mà bình dị. Đối với hai con người đẹp đôi đến từng góc cạnh đang nằm trên giường đó chính là một điều hạnh phúc. Chỉ mong rằng cứ mỗi buổi sáng sẽ thấy được nửa kia của đời mình.

Sở Ngôn Hàm vẫn chưa có ý định rời giường, anh nằm chóng nhìn cô ngủ, tối qua khi biết cô đã mệt không còn sức, anh rất tinh nhạy, thành thạo tắm rửa rồi thay đồ cho cô, để tránh cô lại sinh bệnh.

Những ngón tay của anh khẽ đưa lên trên mặt cô, chạm vào từng đường nét trên mặt.

Nếu như nhìn kĩ cô hơn, sẽ phát hiện cô rất rất xinh đẹp, tựa như con lai vậy? Mũi cao thoát, môi hồng hào không dùng son cũng thấy đẹp, da mặt trắng hồng mịn màng từ nhỏ, cộng thêm đôi mắt tinh xảo long lanh.

Chỉ cần thấy liền nảy sinh cảm giác ưa thích. Bởi vì vậy, ngày lần đầu tiên nhìn thấy cô anh đã đem lòng say mê và yêu cô đến tận bây giờ tình yêu đó cứ dâng trào trong anh.

Lúc này, Song Thuần mới ngọ nguậy mở mắt, đập thẳng vào mắt cô chính là gương mặt điển trai của chồng mình, không thể không nói rằng anh như cực phẩm mà ông trời ban cho cô. Đã tốt lại còn đẹp ngời ngợi như vậy?

Bảo sao có rất nhiều cô gái nhìn ngắm đến.

"Ngủ thêm chút nữa đi?"_Sở Ngôn Hàm chuyển bàn tay lên tóc cô, vuốt nhè nhẹ, cưng chiều hôn lên trán cô một nụ hôn buổi sáng.

Song Thuần mỉm cười nho nhã, vùi đầu vào vòm ngực rộng mà săn chắc của anh, như một đứa trẻ,tay cô đặt ngang hông của anh, còn tay kia thì đặt ở bụng:"Không ngủ nữa, chỉ muốn ôm anh như vậy mà thôi?"

"Vợ? Anh thấy em bắt đầu có một sở thích rất biến thái?" Song Thuần cả kinh:"Em, em làm gì có!".

Sở Ngôn Hàm đưa mắt nhìn xuống cô:"Tay em đang đặt trong bụng anh, còn xoa xoa làm gì? Như vậy mà bảo không biến thái?"

"Em cũng không biết nữa, em thích sờ anh như vậy, bởi vì bụng anh có múi, sờ vào rất tuyệt!"

"Vậy sao em không thử sờ tiểu đệ của anh?".

"Em mới không thèm?"
Song Thuần nghe thấy, ngồi bậc dậy, định kéo xe lăng lại để vào nhà tắm nhưng mà Sở Ngôn Hàm nhanh tay lẹ chân, kéo cô vào lòng:"Nằm thêm tí nữa đi, anh muốn trò chuyện với em một lát!"..

"Em còn đi làm nữa, đã mấy ngày rồi em không lên cửa hàng"!

"Em đừng lo, anh cho người sử lí hết rồi".

"Anh chu đáo thật!"

"Vậy vợ có nên khen thưởng anh không?".

Song Thuần cười để lộ ra hàm răng trắng tinh, đẹp mắt:"Anh muốn em thưởng cái gì? Một mó quà, hay là bao một chầu ăn uống"

"Tất cả đều không muốn, anh có món quà to bự là em rồi, một chầu ăn thì anh không muốn, anh chỉ muốn em hãy sinh cho anh một đứa con?"

Nghe đến con, Song Thuần vô cùng nhạy cảm với việc đó, cô thân đi lại không được nếu như có en bé ngay lúc này không phải lại càng trở thành gánh nặng của anh hay sao?

- ----còn---

Chương 32: Có ý đồ Xấu

"Được không vợ?".

Sở Ngôn Hàm thấy cô im lặng bất thường, anh đã sớm nhận ra câu trả lời của cô, chỉ đơn giản anh muốn nghe thử xem ý kiến của cô thế nào?

Việc sinh con này anh không chỉ mới để xuất với cô. Anh từng nói với cô. Nhưng lần nào cô cũng từ chối. Và đặc biệt, cứ sau một lần quan hệ xong cô sẽ lén uống thuốc tráng thai. Khi sáng nếu như anh bất cẩn để cô thành công đi vào nhà tắm chắc chắn cô sẽ uống thuốc tránh thai.

Song Thuần nhìn anh bằng đôi mắt thương cảm, tất cả sự mong chờ của anh cô như thấu hiểu tất:"Chuyện có con hãy để sau này rồi nói đến, hiện tại em chưa muốn làm mẹ?"

"Nếu như em sợ có con cũng không sao cả, nhưng mà anh cấm em không được uống thuốc tránh thai nữa"

"Anh biết rồi sao?"

"Thuần? Em có biết làm như vậy sau này sẽ rất khó có con. Vả lại còn ảnh hưởng đến sức khỏe của em, hứa với anh đừng uống thuốc tránh thai nữa".

"Em biết rồi, tất cả đều nghe theo lời anh!".

- ----

Gần đến trưa, mặt trời có hiện tượng lên đỉnh, ánh nắng gay gắt dần xuất hiện, như muốn đốt cháy cả một thành phố. Nắng nóng làm cho cơ thể cũng nóng theo.

Sở Ngôn Hàm đưa cô đến cửa hàng quần áo, vẫn như thường lệ anh bế cô vào bên trong rồi lặng lẽ rời đi.

Mọi hành động của anh đều được nhân viên nhìn thấy, cứ hễ thấy như vậy họ lại càng thương cho cô hơn. Một cô gái tốt nhưng không được thương.

"Chị Thuần, có người muốn giáo chị?" Song Thuần đang vẽ những mẫu trang phục phù hợp cho mùa hè. Nghe cô nhân viên nói, liền đáp:"Cho vào đi?"

Cô hạ bút vẽ xuống, ngẩng mặt lên, là một cô gái ăn mặc rất sang chảnh và sành điệu. Chỉ tiếc ở một chỗ gương mặt kia có phần nham hiểm làm sao?

"Chào cô, cô tìm tôi sao?"

Cô gái đó ngồi vắt chéo chân, để lộ ra cặp đùi trắng nõn nà, chỉ cần di chuyển chân chút nữa chắc có lẽ sẽ nhìn thấy luôn bên trong.

Cô tự hỏi, cô gái này có ý xấu gì đây?

"Đúng, tôi tìm cô, tôi nghe mọi người thường hay nhắc đến cô lắm! Vì các mẫu thời trang của cô đều rất đẹp, vì vậy tôi muốn cô hãy giúp tôi làm nên một bộ sưu tập thời trang mùa hè được không?"

"Cô là ai? Tại sao lại cần tôi làm điều đó? Vả lại tôi không có ý định tạo ra mẫu sản phẩm cho ai bao giờ, nếu cô cần trang phục về mùa hè thì có thể đến đây lựa chọn mà mua!" Cô gái kia chau mày khó chịu:"Tôi nói cô hiểu không? Tôi cần cô làm ra bộ sưu tập cho tôi, tất nhiên cô sẽ được trả công hậu hỉnh".

"Tôi không thiếu tiền".

"Tôi có cảm giác cô nói chuyện vênh váo quá nhỉ?".

"Không phải vênh cáo, mà là tôi nói thật! Tôi mở ra cửa hàng này một phần vì đam mê thiết kế của tôi, phần còn lại chỉ muốn giúp đỡ cho những người thiếu tiền để mưu sinh. Tôi không có khả năng đáp ứng yêu cầu quá đắt đó của cô".

"Cô thật biết cách nói chuyện nhưng mà nếu cô không làm theo ý tôi, cô đừng trách tôi phá nát cửa hàng của cô"

"Này cô kia, không có được thì muốn phá hoại hay sao?"

Đâu không phải là lời của cô, mà là lời của nhân viên đang có mặt trong phòng, nãy giờ đều nghe hai người nói chuyện mà thấy tức thay cô. Khi nghe cô ta đòi đập phá cửa tiệm.

"Hừ! Chỉ là một con tật nguyền mà còn lênh mặt,cứ chờ đó, tôi không bỏ qua cho cô đâu?"

Song Thuần giận dữ cực độ, chưa bao giờ nhân viên thấy cô tức giận như vậy,nhân lúc cô ta đứng dậy, Song Thuần cầm trên tay tách cà phê đã nguội lạnh:"Này cô gái kia?"

Theo bản năng cô ta sẽ quay người lại, cô nhân ý đó hất cả tách cà phê vào người, chiếc váy ngắn màu trắng thấm cà phê trở nên nhem nhuốc, mất thẩm mĩ?

- --còn--

Chương 33: Sự nổi giận của Sở Ngôn Hàm

Cô ta nhìn cô đầy phẫn nộ rồi nhìn lại chiếc váy bị thấm bẩn do cà phê, chỉ cần nhìn đã biết đây là loại cà phê đắt tiền, đi đôi với chiếc váy rẻ tiền, làm sao có thể thoát qua khỏi đôi mắt của cô, dù chỉ là mới bước vào nghề nhưng cô nhận biết được đâu là hàng thật, còn đâu là hàng giả.

Cô ta lúc này mới làm ra vẻ hung hăng, lớn miệng nói:"Cô dám đổ cà phê lên người tôi, cô có biết chiếc váy này đáng giá mấy triệu hay không? Cô có đền nổi không hả?"

Song Thuần điềm đám, tay đặt lên bàn, lưng thẳng tắp trả lời:"Cô có biết một điều là, hàng thật lúc nào cũng đẹp và tinh xảo, chỉ có hàng giả mới xấu xa và mất thẩm quan?"

"Cô, ý cô nói tôi mặc hàng giả?"

"Tự cô nói đấy thôi!".

"Con khốn này, mày thật quá đáng"

Cô ta đến gần cô, kéo tay cô thật mạnh, làm cả người mất thăng bằng mà ngã xuống nền nhà, cô nhân viên thấy vậy liền gọi điện cho anh.

Sau đó mới lại đỡ cô:"Chị Thuần có sao không!"

Song Thuần vừa đau ở chân, vừa đau ở tay, nhưng cô không hề tỏ ra đau đớn, trái lại cô còn mạnh mẽ hơn người ta thấy:"Chị không sao cả".

"Em vừa gọi cho tổng giám đốc Sở rồi, đợi lát anh ấy sẽ xử lí cô ta".

"Em gọi điện cho anh ấy làm gì? Chỉ lam anh ấy thêm lo lắng mà thôi"

Cô ta nghe đến cái họ 'Sở' liên cảm thấy buồn cười, đúng cười khanh khách ôm bụng:"Là Sở Ngôn Hàm sao? Các người cũng khéo diễn thật! Anh Hàm của tôi đẹp trai lại lắm tiền như vậy, dù biết anh ấy đã có vợ nhưng tôi không nghĩ vợ của anh ấy lại là cô đâu cô gái tàn phế à?"

Cô nhân viên tức giận thay cô:"Này cô kia, ăn nói cho đàng hoàng vào, chị Thuần đúng là vợ của tổng giám đốc Sở. Nếu như cô không tin thì cứ đợi xem, rồi cô sẽ hối hận khi dám làm tổn thương đến chị Thuần, người mà tổng giám đốc cưng trên lòng bàn tay, không dám làm hại, không dám nói nặng lời, cũng không dám tổng thương, đơn giản vì ngài ấy yêu chị Thuần. Vậy mà cô lại ngang nhiên dám sỉ nhục, còn làm chị ấy té ngã. Cô chọc vào ổ kiến lửa rồi?"
Cô ta nghe xong lại cười to:"Các người muốn lấy danh nghĩa là vợ của anh ấy rồi uy hiếp tôi sao? Tôi 'đếch' có sợ đâu, anh ấy mà biết được các người mượn danh anh ấy xưng vợ thì sẽ ra sao nhỉ?"

"Vậy cô nghĩ nó sẽ ra sao?"

Bỗng nhiên, có một giọng nói đầy lạnh lùng đến từ ai đó. Cô ta, Song Thuần và cả cô nhân viên đồng loạt nhìn ra cửa.

Một thân ảnh cao lớn, mà rất quen thuộc đối với Song Thuần.

"Ngôn Hàm?"

Song Thuần mở miệng gọi tên anh, lúc này Sở Ngôn Hàm mới chú ý đến cô. Giật mình hoảng hốt ôm lấy cô vào lòng, phát hiện tay cô có chút sưng đỏ lên. Liền hỏi:"Tay em bị làm sao lại đỏ lên như vậy?"

Song Thuần lưỡng lự, cô nhân viên thấy vậy trả lời thay:"Là do cô ta đẩy ngã chị Thuần nên mới ra như vậy. Vả lại hình như ở cổ tay cũng bị trật"

Sở Ngôn Hàm để cô ngồi yên trên xe lăng, sau đó đến gần cô ta, từng bước từng bước chân đều khiến cô ta run sợ. "Là cô đẩy vợ tôi?"

"Anh Sở, em, em không biết đó là vợ anh, em xin lỗi!"

Cô ta ríu lên. Gương mặt vênh váo vừa rồi được thay bằng gương mặt sợ hãi không còn tí máu.

"Cô không biết thì cô có quyền làm hại đến cô ấy hay sao?"

Sở Ngôn Hàm tức giận đến nỗi muốn giết chết cô ta ngay tại chỗ này. Chỉ là anh không làm vậy, đơn giản gì nơi đây là cửa hàng của vợ yêu, vả nếu anh ra tay thì người ta sẽ bảo anh vũ lực. Cho nên:"Cô có biết Sở Ngôn Hàm tôi ghét nhất là gì hay không?"

Cô ta lắp bắp:"Em, em, không biết!"

"Đó là ai đụng đến vợ tôi đều phải trả cái giá đắt. Cô cũng không ngoại lệ!"

Nghe anh nói vậy mà lòng cô ta trở nên thấp thỏm lo âu.

Sở Ngôn Hàm nhìn cô nhân viên:"Tôi cho cô đánh cô ta đánh đến khi nào Song Thuần thấy vui thì dừng tay".

Cô nhân viên cười thỏa mãn, bẻ tay rom róp:"Cô chết chắc rồi, tôi đã bảo chị ấy là vợ hợp pháp mà không tin!"

Sau đó, cô ta bị nhân viên trừng trị đến nỗi gương mặt xưng lên như quả trứng, những chỗ nào trên mặt từng qua phẫu thuật thẩm mỹ đều trở nên méo lệch đáng sợ. Trốn chui trốn nhuỗi để ra khỏi cửa hàng.

- ---Còn---

Chương 34: Bị thương

Sau khi cô ta rời khỏi, nhân viên cũng cảm thấy bản thân ở lại trông căn phòng đầy ái muội này cũng không tiện cho lắm, liền lẳng lặng bỏ ra ngoài. Trong khi đó, Sở Ngôn Hàm liền đưa ra vẻ mặt lo lắng cho cô, nhìn vô cùng nghiêm trọng.

Anh mở ngăn tủ lấy ra hộp sơ cứu, vì anh thấy cổ tay của cô có chút sưng lên.

Sở Ngôn Hàm cầm cánh tay phải của cô, cẩn thận từng li từng tí thoa thuốc vào cho cô, nói:"Anh đoán tay của em chắc sẽ không thể cử động mạnh một thời gian, em nên ở nhà nghỉ ngơi để cho tay mau chóng lành lại".

Song Thuần nghe xong mà sửng người, cô còn phải vẽ ra những mẫu thiết kế để bán, nếu tay cô bị như vậy thì cửa hàng sẽ ra sao đây?

Như hiểu được nổi vấn trong lòng cô. Sở Ngôn Hàm chậm rãi trấn an cô:"Em đừng suy nghĩ nhiều nữa, anh sẽ cho người đến làm tất cả công việc thay cho em, em yên tâm rồi chứ?"

"Nhưng mà em làm sao có thể giao cho một người lạ được".

"Em hãy an tâm ở anh, anh đảm bảo sẽ không làm phụ kì vọng của em, vả lại người do Sở Ngôn Hàm anh đưa đến làm sao có thể làm điều xấu được"

Nghe anh nói cũng có phần hợp lí, Song Thuần cũng an tâm phần nào, chính cô cũng đang nghĩ nếu như không dài thì chậm nhất cũng mất khoảng hai ba tháng tay cô mới có thể lành. Cô nhìn thấy gân tay đang sưng lên thành một đường lớn, chắc có lẽ do tay phải đã chịu lực của toàn bộ có thể nên mới ra nông nổi này. Xem như cô có một khoảng thời gian ngủi dưỡng vậy?

Sở Ngôn Hàm thoa thuốc xong, rồi lấy điện thoại đi ra ngoài nói chuyện một lúc rồi mới trở lại vào phòng. Song Thuần xoa xoa cái bụng của mình:"Anh, em đói rồi!"

"Đói thì đi ăn!"

"Vâng" Sở Ngôn Hàm đưa cô ra xe, cẩn thận cài dây an toàn cho cô. Sau đó lái xe đến một nơi.

Anh biết cô hiện tại rất không thích ở những chỗ đông người, cho nên đã chuẩn bị sẳn một nơi vô cùng an tĩnh dành riêng cho cô. Chỗ này là nhà hàng nổi tiếng của chú anh, tuy nhiên điểm khác biệt bới các nhà hàng khác ở chỗ không có khách đến đây rồi vào ăn như các nhà hàng khác. Mà phải đặt chỗ trước.

Không có khái niệm vào ăn rồi đi khỏi. Hầu như ai đặt phòng ăn ở đây đều nán lại khoảng hai ba ngày vì hai lí do là để ngắm cảnh về đêm ở nơi đây. Rất đẹp, cả một vùng trời đầy đèn màu kèm theo đó là những bản giao hưởng êm ái.

Còn lí do thứ hai, ở nơi đây còn có thể giúp cho những ai đang cô đơn có thể sẽ tìm được bạn đời của mình. Thông qua các trò chơi giải trí ghép duyên.

Vừa đến nơi này, Song Thuần đã cảm thấy ưng ý, ngồi trên xe lăng để anh đẩy vào một căn phòng rất rộng.

Song Thuần nhìn ra bên ngoài được thông qua lớp kính trong suốt:"Ở đây thật đẹp! Anh làm sao tìm được nơi này vậy?"
"Đây là cửa hàng của chú ba, anh biết em không thích đến những cửa hàng ồn ào kia, cho nên đưa em đến nơi yên tĩnh này".

"Anh thật hiểu em".

Lúc này, chú ba của Sở Ngôn Hàm, Sở Mao đi vào, Song Thuần có nghe kể về người chú này, nhưng cô không biết là ông ấy lại có cả một nhà hàng lớn như vậy. Theo phép lịch thiệp, Song Thuần gật đầu:"Cháo chú ba?"

Sở Mao nhìn cô, rồi lại nhìn Sở Ngôn Hàm:"Đây là vợ của con đấy sao?".

"Vâng".

"Ừm, rất xinh, chú có nghe ba của Ngôn Hàm kể về con rồi, chú cảm thấy rất khâm phục ý chí của con. Một cô gái mạnh mẽ. Con yên tâm, chú cũng đang cho người tìm vị bác sĩ kia để chữa trị chân cho con"

Song Thuần không biết làm sao đáp lại sự yêu thương của mọi người ở gia đình họ Sở dành cho cô. Ai cũng yêu mến cô, cô thấy rất vui và hạnh phúc:"Con cũng không biết nói gì hơn, chỉ cảm ơn chú".

Sở Mao đập tay lên vai anh:"Chú xin lỗi về ngày cưới của con, do lúc đó chú có công việc rất quan trọng không thể đến dự. Con đừng trách chú nhé?"

"Không sao đâu chú!"

- ---Còn---

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau