ĐỪNG SỢ, CÓ ANH ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đừng sợ, có anh đây - Chương 26 - Chương 30

Chương 25: Xin lỗi

Mộc Tiêu đuổi theo Địch Sơ Khai tầm nửa đoạn đường, hắn chạy xe, cô chạy bộ, như vậy có điên không?

Với tốc độ mà hắn đã chạy chả khác gì lốc xoáy, nhanh như chớp vậy? Địch Sơ Khai dừng xe, nhìn vào gương chiếu hậu, thấy được Mộc Tiêu, còn thấy cô đang thở hổn hển, đừng bảo là cô ấy đuổi theo mình?

Địch Sơ Khai lái xe quay đầu lại, dừng tại chỗ mà Mộc Tiêu đang đứng:"Cô làm gì thở nhanh như vậy?"

"Tôi đuổi theo anh".

"Đuổi theo tôi làm gì?"

"Muốn xin lỗi anh".

"Vì cái gì".

"Việc tôi nói dối"..

"Cô không cần xin lỗi ". Mộc Tiêu chán ghét thái độ lạnh nhạt của hân đối với cô, cô không thích điều đó. Cô muốn hắn hãy xem cô như ở sân bay, thái độ hãy dịu dàng một chút.

Địch Sơ Khai mở cửa xe đi ra, ôm chằm lấy Mộc Tiêu, thanh âm có phần nhỏ:"Đừng bao giờ nói dối tôi, tôi thật không chấp nhận được".

Cánh tay của Mộc Tiêu để lưng chừng trên lưng Địch Sơ Khai, theo bản tính, hai tay cô bấu vào lưng hắn:"Tôi sẽ không nói dối anh nữa,".

"Ừm".
"A, trước hết anh buông tôi ra được không?"

"Để tôi ôm em một lát, từ rất lâu rồi, cảm giác ấm áp này biến mất, rất lâu rồi nó mới trở lại, em có biết tôi vì sao thích em không?"

"Không?"

"Vì em giống mẹ tôi, bà ấy cũng là một cảnh sát chính nghĩa, nhưng vì làm nhiệm vụ mà chết đi, cho nêm ngày hôm đó, tôi sợ em đi rồi, và cũng giống như mẹ tôi mãi mãi rời xa tôi".

"Anh xem tôi là mẹ anh?"

"Không, tôi xem em là vợ tôi".

- "........"

- -----Còn----

Chương 26: Giấc mơ kì lạ

Về đêm, mọi thứ dần trở nên yên tĩnh và tâm lặng, nằm trên chiếc giường lớn êm ái, Song Thuần ngọ nguậy không thôi.

Vì sao cô như vậy?

"Cô cứ việc sống những ngày vui vẻ ngắn ngủi còn lại, tôi sẽ cướp đoạt những gì cô đang có, cứ chờ xem, rồi cô mãi mãi mất đi người cô yêu, ba sẽ bỏ rơi cô, tất cả đều bỏ rơi cô, hahahah"

Song Thuần mắt nhắm, chân mày chau lại, mồ hôi toát ra vạn phần, miệng cô lẩm bẩm không thôi:"Không, không, đừng giết tôi, không mọi người sẽ không bỏ tôi...."

Sở Ngôn Hàm bởi vì tiếng la hét thất thanh của cô mà tỉnh giấc, anh ngồi dậy, lay lay người cô:"Thuần, Thuần, tỉnh dậy đi em,em làm sao vậy?" Tiếng gọi của Sở Ngôn Hàm làm cô bừng tỉnh giấc, nơi khóa mắt tươm rướm nước mắt đang đọng lại:"Ngôn Hàm, anh đừng rời xa em, em sợ lắm!".

Song Thuần không thể kiềm chế lại cảm xúc lúc này, giấc mơ kì lạ đó khiến cô không khỏi sợ hãi, cô gái đó là ai?

Tại sao lại muốn giết cô? Hay là chỉ bình thường là một giấc mơ, người ta nói mơ gì thì mọi chuyện sẽ đi ngược lại với giấc mơ đó. Sở Ngôn Hàm vuốt ve cô đầy yêu thương:"Ngoan, anh không rời xa em đâu, anh vẫn bên cạnh em mà, em đừng sợ, được không?"

Song Thuần ghì chặt lấy anh, hai tay cô bấu vào lưng anh đến chặt chẽ, như sợ mất anh vậy:"Vừa nãy,em mơ thấy có một người nói với em cô ta sẽ cướp lấy tất cả của em, sẽ khiến cho ba, anh và tất cả mọi người đều bỏ rơi em, em sợ mất đi anh, mất đi ba,".

"Không sao đâu, anh vẫn bên cạnh em, đừng sợ nữa, chỉ là một giấc mơ thôi mà, không có gì phải sợ hãi cả".

- -------Còn-----

Chương 27: Sốt cao

Sáng hôm sau khi thức dậy, Sở Ngôn Hàm liền có cảm giác bất an, bởi vì thường thì cô sẽ thức dậy trước anh, rồi cô sẽ nằm đó nhìn anh, còn hôm nay thì không có..

Cô vẫn chưa thức giấc, Sở Ngôn Hàm ban đầu cho rằng cô chỉ là ngủ nướng một chút thôi, nhưng mà mãi đợi cô thức đến tận bảy giờ vẫn không thấy cô làm bất kì hành động nào.

Sở Ngôn Hàm liền gọi cô:"Song Thuần, dậy đi em, sáng rồi?"

Và câu nói đó được lặp đi lặp lại khoảng bốn lần.

Cô vẫn không chút động tĩnh nào.

Tay anh theo bản năng rụt lại bởi vì cả cơ thể cô rất nóng. Giống như có một đóm lửa bùng cháy.

Cô sốt rồi?

Chẳng những vậy. Sốt còn rất cao!
Sở Ngôn Hàm ngồi bậc dậy, đi thẳng xuống nhà bếp pha nước ấm, còn căn dặn người hầu nấu cháo cho cô.

Sau khi thử độ ấm của nước đã ổn định anh đem bỏ nước vào một cái thao nhỏ kèm theo là chiếc khăn, đem lên phòng rồi đặt lên bàn, bàn tay cầm cái khăn dắt từng chút một cho vừa đủ ấm, đặt lên trán cô.

Lúc này, Song Thuần lờ mờ tỉnh giấc, cảm nhận được hơi ấm từ chiếc khăn trên trán mình, cô thỏ thẻ nói:"Ngôn Hàm, đã mấy giờ rồi anh?"

Sở Ngôn Hàm bớt lo pắng khi nhìn thấy cô tỉnh giấc:"Đã hơn tám giờ rồi!"

"Vậy tại..tại sao anh không đi làm! Còn ở nhà" Sở Ngôn Hàm lắc đầu, gương mặt than thương nhìn cô:"Vợ anh bị sốt cao thì làm sao anh có thể đi làm được chứ!"

Song Thuần bỗng nhiên rơi lệ, nước mắt chảy xuống hai bên mí mắt. Sở Ngôn Hàm thấy vậy liền lấy tay lau đi cho cô, ngờ ngợi nghĩ, anh đã nói gì sai sao?

Vợ yêu bỗng nhiên rơi lên, anh chỉ cần thấy cô khóc chắc chắn trái tim sẽ đau nhói lên.

"Vợ à? Anh thích thấy em cười!"

"Không phải, là do em cảm động. Cảm ơn anh ông xã, cảm ơn vì tất cả những gì mà anh đã làm cho em, cuộc đời em lấy anh chính là điều đúng đắn nhất!"

Song Thuần cố gắng nói hết những tâm tư của mình. Hay thậm chí cô nghĩ dù có nói nhiều đến đâu thì cũng khó có thể bộc lộ hết những nổi lòng của cô về anh.

- -----Còn---

Chương 28: Nấu ăn cho vợ

"Em ăn một chút cháo đi?"

Sở Ngôn Hàm cẩn thận bê bát cháo lên, rồi cầm cái muỗng cẩn thận thổi rồi đưa vào miệng cô, từng hành động của anh vô cùng chậm rãi, vì anh sợ cô sẽ bị bỏng nếu như không thổi. Anh thừa biết vợ yêu của anh nội tâm bên trong rất yếu đuối, cho dù bên ngoài có tỏ ra mạnh mẽ như thế nào?

Chỉ cần ở cạnh anh, cô giống như một chú thỏ con nhút nhát.

Ăn được hai ba muỗng gì đó, Song Thuần lắc đầu từ chối, gương mặt nhăn lại:"Em không muốn ăn nữa, no lắm rồi!"

Sở Ngôn Hàm vốn không thích điều cô vừa nói, kiên quyết ép cô ăn cho hết:"Em đang bệnh, vả lại còn ốm yếu như vậy, không ăn bồi bổ cho đủ dinh dưỡng thì sẽ bệnh hoài, không hết, em có muốn tiếp tục bệnh hay không?"

Song Thuần sợ bệnh, chân cô đã đi không được rồi, bây giờ còn bị sốt, cô chả khác gì kẻ vô dụng mà tàn tật.

"Em sẽ ăn, nhưng mà em muốn ăn món anh nấu".

"Anh nấu sao?"

"Vâng"

"Vậy em muốn ăn món gì?"

"Món gì cũng được, chỉ cần là ông xã nấu cho em ăn là được rồi!"

"Vậy hôm nay xem như anh chiều ý của vợ?"
Sở Ngôn Hàm đúng dậy, định đi xuống bếp, thì cô lên tiếng:"Em muốn xem chồng nấu ăn!"

"Được!"

Như vậy là anh đặt bát cháu lại bàn, trực tiếp bế cô.

"Xe lăng?"

Song Thuần chỉ tay vào chiếc xe rồi nói.

"Không cần, anh có thể bế em".

Sở Ngôn Hàm bế cô xuống lầu trong vô số con mắt nhìn hai người, rất đỗi ghen tị với cô vì đã lấy được thiếu gia của họ làm chồng. Anh hầu như hoàn toàn đều tốt, không có khuyết điểm.

Nhưng mà nếu ai hỏi anh, anh có khuyết điểm không?

Anh sẽ thẳng thân trả lời là có? Đó chính là cô, vì anh sợ nhiều tai mắt sẽ để ý đến cô rồi gây ra nhiều lời bàn tán về cô. Anh sợ vì anh mà cô phải chịu thiệt thòi.

Đó là khuyết điểm cũng như điểm yếu duy nhất của anh.

Sở Ngôn Hàm đặt cô lên ghế, sau đó đi lấy rau củ để chuẩn bị cho món ăn mà anh sắp nấu.

Song Thuần ngồi nhìn anh một cách hạnh phúc, đôi mắt long lanh ẩn lên sự yêu thương vốn có của cô dành cho anh:"Chồng, anh định nấu món gì?"

"Món em thích nhất!"

"Thế anh nói xem món em thích nhất là gì?"

Sở Ngôn Hàm đùa cô:"Là anh"

Song Thuần nghe xong bậc cười khanh khách, anh khéo đùa thật!

- ---Còn----

Chương 29: Muốn ăn anh hay ăn nó?

Sở Ngôn Hàm mang tạp đề vào, bàn tay thon dài cầm miếng thịt thịt bò tươi sống, cầm dao lên và cẩn thận thới từng lát nhỏ, rồi bỏ vào đĩa.

Anh ướp gia vị gì đó vào số thịt bò vừa được lát mỏng.

Chỉ là nhìn bóng dáng anh nấu ăn thôi đã làm cô mê mẫn, cô ước rằng chân cô đừng như vậy, thì cô sẽ ngay lập tức đến ôm chằm lấy anh.

Món anh nấu chính là thịt bò sào, món cô thích. Cô sinh ra trong gia đình có gia thế như anh, nhưng từ lúc quen và yêu cô anh chưa bao giờ thấy cô ăn những món ăn ở nhà hàng lớn. Đa phần lúc trước cô đều dẫn anh ăn những món ăn bán ở vỉa hè. Cũng rất ngon.

Anh thích cô cũng vì một điểm đó, giản dị mà đơn thuần. Không cầu kì, không đua đòi. Cô gái như cô rất đáng để được anh yêu thương.

Song Thuần lên tiếng:"Như vậy là hôm nay anh không đi làm luôn sao?"

"Không! Khi nào em hết bệnh thì anh sẽ đi làm!"

"Công ty vắng anh một ngày không sao chứ?"

"Sẽ không đâu, tất cả nhân viên vào làm được ở Sở thị đều đã được tuyển chọn một cách khắt khe. Hầu như ở Sở thị đều tập trung nhân tài cho nên em không cần phải lo, anh sắp xếp hết cả rồi!"

"Như cậy thì em yên tâm rồi!"

Hai mươi phút sau, Sở Ngôn Hàm mang ra đĩa thịt bò sào ăn cùng cơm trắng. Mùi thơm xộc vào mũi cô, làm hại cái bụng phải réo lên.

"Thật hấp dẫn!"

"Em đang khen anh đó sao?"

Sở Ngôn Hàm ngồi xuống bàn ăn, đối diện với cô, anh chậm rãi quan sát nét mặt của cô.

"Em đang khen món ăn, không phải khen anh?" "Vậy em nói xem, em muốn ăn anh hay ăn nó?"

Anh chỉ tay vào món ăn kia mà hỏi cô. Song Thuần vừa đỏ mặt, vừa lắp bắp trả lời:"Tất nhiên là ăn món ăn rồi, anh thì em không muốn ăn đâu?"

"Ý em kà em đang chê chồng em?"

"Có sao?"

"Vợ à? Hình như hôm nay em đáng yêu hơn thì phải?"

Song Thuần được khen liền tỏ ra vui vẻ, cô trưng mặt nói:"Em đáng yêu lâu rồi cơ mà, bây giờ anh mới nhận ra đó sao? Thật là không có mắt nhìn gì cả?"

"Haha, vợ em cứ đáng yêu như vậy anh sợ anh không kiềm lòng được!"

Song Thuần nghe câu nói mờ ám của anh, liền gấp miếng thịt bò bỏ vào miệng anh:"Ăn đi và đừng nói chuyện khác nữa?"
"Em đang ngại?"

"Không ngại?"

"Nếu vậy sau khi ăn xong thì lên phòng với anh?"

"Làm gì?"

"Làm tình?".

Song Thuần nhìn anh lom lom, chồng cô hình như lúc ở nhà cùng cô thì liêm sĩ dường như đã vứt bỏ ở cái xó nào rồi thì phải?

Trực tiếp nói thế còn không sợ người hầu nghe được sao?

"Sao vậy? Có phải đang nghĩ xem lát nữa nên làm gì hay không?"

"Anh đừng trêu em nữa, em biết sai rồi!"

"Anh không hề trêu em, anh nói thật! Ừm. Mà vợ à?"

"Em nghe đây?"

Sở Ngôn Hàm làm ra ám hiệu, cô hiểu ý đưa đầu sát lại gần anh, anh nói nhỏ:"Tiểu đệ của anh nó đang chờ em đây!"

Ngay sau đó, hai bên má của cô lập tức đỏ ửng lên. Vừa nhìn đã thấy đáng yêu vạn lần rồi!

- ---Còn---

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau