ĐỪNG SỢ, CÓ ANH ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đừng sợ, có anh đây - Chương 21 - Chương 25

Chương 20: Trả thù bằng một nụ hôn

Một ngày nọ, Địch Sơ Khai biết hôm nay là ngày tuần tra do đích thân cô gái tên Mộc Tiêu điều hành, hắn cố tình chạy xe nhanh để bị bắt lần N.

Nhưng tiếc là lần này cô nàng không có đi tuần tra, lúc bị bắt, hắn không ngại nộp tiền, còn lên tiếng hỏi anh cảng sát:"Cậu cho tôi biết là cảnh sát Mộc hôm nay không đi làm sao?"

Cảnh sát sắp xếp lại giấy tờ, đáp:"Cô ấy được cấp trên chuyển đi nơi khác làm việc rồi"

"Đi đâu?"_Địch Sơ Khai nghe mà đau lòng, cô ấy đi đâu chứ? Hắn không thể gặp lại cô nữa sao?

"Tôi chỉ nghe nói là đến nước E làm việc hai tháng, nếu như làm tốt sẽ được thăng chức, cho nên cảnh sát Mộc đã đi rồi".

"Mới vừa đi sao?"

Cảnh sag giơ đồng hồ lên:"Ừm, bây giờ chắc chuẩn bị lên máy bay đến đó".

Địch Sơ Khai ngẫm nghĩ một chút, hình như hôm nay có chuyến bay đến nước E thì phải, vào lúc mười giờ, mà bây giờ đã chín giờ năm mươi phút rồi. Không được hắn phải đến đó, hắn còn chưa nói cho cô nàng biết tâm tình của mình mà. Dù là hai tháng thì sao, hân một ngày chờ cũng không được nữa.

Địch Sơ Khai phóng con mô tô của mình đến sân bay rất nhanh, dù mới bị phạt tiền hắn cũng không ngại bị phạt lần nữa. Chỉ năm phút một giây hắn đã đến nơi (tốc độ thần thánh), Địch Sơ Khai chạy vào bên trong tìm Mộc Tiêu, nhưng vẫn không thấy cô nàng đâu?

Liền nghĩ ra cách gì đó, hắn chạy lên nơi giám sát, mượn loa phát thanh của họ, nói"Mộc Tiêu, Mộc Tiêu, em có nghe rõ là tôi đang gọi em hay không? Em đừng đi, ở lại đây đi, tôi không thể chấp nhận được, em đi rồi ai sẽ phạt tiền xe tôi nữa, xin em, hãy ở lại".

Cả sân nay náo loạn lên vì Địch Sơ Khai, có người còn nói.

"Mộc Tiêu là ai? Thật may mắn khi có người đến tận đây để tỏ tình".

"Đúng đó, đúng đó, cô gái đó thật có phúc mà".

...v...v.v...v..v..

Mộc Tiêu ngồi đợi ở hàng ghế, chợt nghe đến tên mình, cô còn nghĩ chắc là cùng tên thôi, nhưng không khi nghe rõ thấy tiếng nói kia cô mới biết đó là mình. Chỉ có Địch Sơ Khai mới dám gọi tên cô như vậy, còn nói phạt tiền, cô khẳng định đó là hắn. Địch Sơ Khai cảm ơn những người ở phòng giám sát, sau đó gọi điện cho người quản lí sân bay hãy trì hoãn chuyến bay đến Nước E, vì Địch Sơ Khai là một nhân vật có tiếng nên họ cũng mễ trọng hắn.

Nhận ra đã đến giờ cô phải lên máy bay, ngồi vào ghế của mình, Mộc Tiêu mới nghe mọi người nói chuyện bay bị trì hoãn. Cô không dám nghĩ đó lại là chủ ý của Địch Sơ Khai đâu?

Mặc kệ, Mộc Tiêu lấy tai ngh để vào tai mình, rồi nhắm mắt lại, vào lúc đó, Địch Sơ Khi đã lên tận máy bay tìm cô, hắn hét to:"Mộc Tiêu, tôi biết em đang ở đây, em mau xuống cho tôi, nếu như em không xuống thì tôi chỉ còn cách vác em xuống".

Chiều dài của máy bay dài như vậy, đông người như vậy, biết cô đang ở hàng ghế nào chứ?

Không lẽ phải bỏ cuộc tại đây?.

Mãi một lúc sau vẫn không thấy hồi đáp, Địch Sơ Khai bắt đầu nản lòng, nhưng mà hắn bỗng nhiên nghĩ ra dịu kế gì đó, hét toáng lên:"Có cướp, có cướp".

Cả máy bay náo loạn lên.

Lấn ác cả tiếng nhạc của mà cô đang nghe, cô tháo tai nghe ra, hỏi người bên cạnh:"Có chuyện gì mà ồn ào vậy?"
Người bên cạnh chỉ tay:"Hình như ở đầu máy bay có một anh chàng đến tìm cô gái tên Mộc Tiêu gì đó, còn bảo có cướp đó".

Cướp?

Trên máy bay mà có cướp sao?

Lần mày tên đó chết chắc rồi?

Mộc Tiêu rời khỏi hàng ghế, hạt nhanh lên đầu máy bay, vô tình nhìn thấy hắn, cô không dám nghĩ hắn đang ở đây, bốn mắt chạm nhau, cô hiểu rồi?

Hắn biết cô có lòng chính nghĩa nên nói dối là có cướp để cô lộ diện. Thông minh.

"Mộc Tiêu, cuối cùng em cũng xuất hiện rồi".

Mộc Tiêu nheo mắt:"Tôi và anh không quen biết nhau, anh cần gì đến tận đây để tìm tôi".

"Em không biết tôi, nhưng tôi thì niết em, rất rõ, đừng đến nước R, ở lại đây được không?"

"Anh không có quyền ra lệnh tôi".

"Mộc Tiêu?".

Khi Mộc Tiêu chuẩn bị đi xuống chỗ cũ thì hắn gọi, theo bản năng cô sẽ quay lưng lại, liền nhận lấy một nụ hôn của Địch Sơ Khai.

Hắn hôn xong còn vác cả thân thể của Mộc Tiêu xuống máy bay, không quên nói:"Làm trễ chuyến bay của mọi người rồi, thành thật xin lỗi".

- ------Còn----

Chương 21: Anh thật quá đáng

Ra khỏi máy hay, Địch Sơ Khai mới bỏ Mộc Tiêu xuống, cô nàng la hét:"Anh thật là quá đáng mà, anh có biết là mình đang làm gì không? Chuyến bay đó sẽ giúp tôi có một cuộc sống ổn định, anh có biết lương ở đó có thể nuôi cả gia đình của tôi hay không?"

Mộc Tiêu nói đến đây dường như sắp khóc, đúng, lương ở nước E rất cao, cô không dám nghĩ đến bản thân lại có thể được điều hành đến đó. Vậy mà hắn ta lại ngăn chặn cô đi.

Địch Sơ Khai không nghĩ là mình lại khiến một cô gái rơi vào tình cảnh này? Mộc Tiêu là một cô gái giỏi che đậy đi cảm xúc thật của bản thân.

"Tôi xin lỗi, tôi không biết cô...."

Mộc Tiêu cắt ngang:"Được rồi, sau này đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi, anh đi đi, mau đi khỏi mất tôi".

Để cho Mộc Tiêu bình tĩnh hơn, Địch Sơ Khai đi, đầu ngoảnh lại nhìn Mộc Tiêu. Hắn thấy cô ngồi xỗm xuống, tay bưng mặt, hình như đang khóc.

Địch Sơ Khai thấy nhói ở tim, chắc vì nhìn thấy cô gái mình yêu đang khóc mà bản thân cũng đau theo. Hắn không đi về nữa, hắn xoay người đến gần Mộc Tiêu, ôm lấy cả tấm lưng Mộc Tiêu, đầu gác vào vai:"Đừng khóc nữa, chỉ vì anh không thể nhìn em đi, anh sợ, sợ rằng em đi mãi không trở lại nơi này, anh sẽ mãi mãi không còn gặp được em,". Mộc Tiêu:"......."

"Chỉ cần em đừng từ chối, em có thể làm bạn gái của anh được không? Anh thật sự yêu em".

"Đừng đùa nữa, tôi và anh chỉ gặp nhau tình luôn lần này là hai lần, anh nói anh yêu tôi có quá buồn cười hay không? Tình yêu của các thiếu gia như anh, chỉ là tình yêu qua đường, mãi mãi không có hạnh phúc ".
"Không, không, em không nghe, yêu từ cái nhìn đầu tiên hay sao? Vì muốn được gặp em, mà anh đã lái xe quá tốc độ đề đến đồn cảnh sát, nhưng mà em không có ở đó, hoi bảo em chuẩn bị đi nước ngoài. Anh cứ nghĩ lúc đó đã đánh mất em rồi, nhưng mà Thượng Đế thương anh, cho anh gặp được em, nhưng mà em lại tuyệt tình đến mức xô đẩy anh ra khỏi cuộc đời của em"

Mộc Tiêu càng nghe càng thấy buồn cười, những lời của các thiếu gia có thật sự đáng tin hay không? Trên đời này, cô chỉ cảm thấy bạn thấy Song Thuần là may mắn nhất, có được một người chồng tàu giỏi còn thương yêu, sủng cô ấy đến tận trời. Chỉ tiếc nếu như chân Song Thuần không bị như vậy, chắc chắn cuộc sống còn hạnh phúc hơn nhiều.

"Để tôi đi, đừng ôm tôi nữa, tôi bị dị ứng với nam nhân".

"Vậy sao?"_Địch Sơ Khai rất nhanh bế sốc Mộc Tiêu lên:"Anh chính là liều thuốc duy nmhất trị bệnh dị ứng cho em".

"Anh làm gì vậy hả? Mau bỏ tôi xuống, người ta đang nhìn kìa"_Mộc Tiêu đỏ mặt, tay đập vào lưng của Địch Sơ Khai rõ mạnh.

- --------Còn----

Chương 22: Điều bất ngờ dành cho em

Trưa nắng tầm khoảng 35°C, ở bên ngoài nắng gắt đến nổi có thể đốt cháy cơ thể. Những ánh nắng gắt nhất đều hội tụ về thành phố này, Song Thuần ngồi trong phòng làm việc, cô cảm thấy may mắn đi, ở chỗ cô làm còn có máy lạnh.

Bởi vì cái nóng làm cô khát nước, cô với tay lấy ly nước nhưng do sơ ý té khỏi xe lăn, hai tay quệt dài, trầy xước, tươm máu. Song Thuần cố gắng ngồi dậy, tay vịn vào xe lăn có gắng ngồi vào,nhưng mà đôi chân kia không làm theo ý cô, nó không còn cảm giác gù, nó rất khó chịu, cô bực bội lấy hai tay mình đánh vào chân, miệng mắng:"Đôi chân chết tiệc này, tại sao mày lại cô tích sự như vậy, có đứng dậy cũng không xong là sao? Vô dụng, thật vô dụng".

Vừa nói, cô vừa khóc, nước mắt nóng hổi rơi vào chân cô, cô thật sự khó chịu bởi điều đó. Tại sao, chân cô lại như vậy, không nhẽ kiếp trước cô làm nhiều điều ác?

Vừa lúc đó, Sở Ngôn Hàm đến, anh đẩy cửa đi vào, nhìn thấy vợ yêu bé bỉnh đang ngồi trên sàn nhà, còn khóc lóc, anh cảm thấy rất đau lòng, anh nhồi xỗm xuống, đỡ cô lên, đặt vào xe lăn;"Làm sao lại ngồi ở dưới nền nhà?".

Song Thuần trưng ra vẻ mặt uất ức:"E khát nước, lấy nước bất cẩn để bản thân ngã xuống, làm cách nào cũng không ngồi vào xe được nữa, em câm phẫn đôi chân mày, nó quá vô dụng/".

Sở Ngôn Hàm vén tóc cô, rồi lau nước mắt trên mí mắt cô, hôn vào trán cô một cái:"Em đừng mắng giết nó, nó cũng không muốn như vậy đâu?".

"......."

"Sau này nếu có khát nước thì cứ gọi điện cho anh, anh đến lấy nước cho em uống". Song Thuần phì cười:"Từ công ty của anh đến đây mất khoảng ba mươi phút, chờ anh đến chắc em chết khác mất rồi".

"Với anh chỉ năm phút là đến nơi"

"Em biết anh hay rồi?"

Lúc này, Sở Ngôn Hàm lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ nhắn màu đỏ đưa cho cô:"Điều bất ngờ đanh cho em". "Là cái gì vậy?"_Song Thuần nhận lấy, từ từ mở ra, một chiếc nhẫn sáng lấp lánh,có đinh một viên pha lê màu tím trên đó:"Cái này là....."

"Hôm nay là sinh nhật của em, em quên rồi sao?"

"Em quên mất".

"Không sao, anh nhớ là được rồi".

Song Thuần cười tươi như hoa, nụ cười giết chết muôn hoa vạn vật, cô ngoắt tay anh, anh chòm người đến gần cô một chút, Song Thuần rất nhanh hôn vào môi anh:"Cảm ơn anh đã luôn ở cạnh bên em, chăm sóc cho em từng chút một, cảm ơn anh đã chấp nhận một cô gái tàn phế như em, cảm ơn anh, em yêu anh, yêu rất nhiều, cả đời này em sẽ bám anh không buông tay".

"Anh không ngu ngốc đến nỗi buông tay em, em là cô gái tuyệt nhất mà anh yêu".

- --------Còn---

Chương 23: Điều ước của em

Sở Ngôn Hàm lấy chiếc nhẫn, đeo vào tay phải của cô, hai bên ngón tay đều có nhẫn, cô sẽ không bị ai chú ý đến nữa.

"Ở nhà còn một bất ngờ nữa chờ em về đó".

"Em còn một chút việc nữa, anh đợi một lát đi".

"Việc gì?"

"Em còn bản thảo của vài người nữa, tầm sáu giờ sẽ xong".

"Được, em làm việc đi, anh ngồi đợi em".

Ước chừng một tiếng sau, Song Thuần chỉ hoàn thiện được ba bản thảo, còn hai bản thảo nữa, mắt cô dường như mở không lên nữa rồi, từ từ ngã gục xuống bàn, Sở Ngôn Hàm thấy vậy, lắc đầu cười, đẩy xe lăn sang một bên, lấu chiếc áo khoát đắp lên cho cô, anh kéo ghế ngồi xuống, làm giúp cô số bản thảo còn lại. Sở Ngôn Hàm cái gì cũng biết, một người đàn ông trên cả tuyệt vời.

Khi làm xong, anh vươn vai một cái, rồi nhìn cô, Song Thuần vẫn còn ngủ, có lẽ cô quá mệt mỏi rồi. Thôi vậy để cô ngủ một chút.

- reng reng.....

Sợ đánh thức cô, Sở Ngôn Hàm tắt loa điện thoại, đi ra khỏi phòng làm việc, mới bắt máy:"Tôi nghe"

"Cậu ở đâu mất rồi, chúng tôi đói sắp chết rồi đây?"_Trịnh Lãm than vãn vào điện thoại.

Sở Ngôn Hàm nhìn vẫn dán mắt vào cô vợ nhỏ:"Đợi một chút nữa đi".

"Cậu gà Óng Thuần đang làm gì mà lâu về vậy?"
"Cô ấy đang ngủ".

"......"_Trịnh Lãm bĩu môi, chỉ vì để cho Song Thuần ngủ mà bắt họ đợi bốn tiếng rồi.

Sở Ngôn Hàm không nói gì nữa, tắt máy, rồi trở lại phòng, vừa lúc đó, cô tỉnh giấc, vươn vai một cái:"Quên mất, em còn bản thảo, lại ngủ quên nữa rồi"

"Anh đã làm xong cho em rồi, chúng ta về nhà thôi"

"Vâng".

Song Thuần cùng anh về nhà. Trên đường về cô không ngừng hồi hộp, không biết ở nhà có cái gì mà anh lại úp úp mở mở thần bí như vậy?

Mọi người trong nhà, thấy đèn xe sáng chói, vui mừng, bụng của họ kêu réo đến nhức đầu.

Sở Ngôn Hàm đẩy cô vào, bọn họ hiểu ý tắt hết đèn, cô thắc mắc:"Hàm, nhà cúp điện rồi sao?" "Không có?"_Sở Ngôn Hàm ghé sát tai cô nói:"Anh chỉ cần đến từ một đến ba, sẽ có điều bất ngờ thứ hai dành cho em".

"Anh làm em bồn chồn quá đj".

"Mau đếm đi".

"Một, hai, ba".

Giọng nói thanh thót, trong trẻo của cô vang lên, ngay sau đó, một ánh sáng tỏa ra, theo bản năng cô lấy tay che mắt lại, dần dần thích nghi được mới lấy ra, một cái bánh kem rất lớn, bao quanh là đèn màu đủ sắc, thì ra đây là bất ngờ tiếp theo anh dành tặng cô.

Nhiều tiếng hát hòa vào nhau, vang lên bài ca sinh nhật. Song Thuần vui đến nỗi xúc động, rưng rưng nước mắt

"Cảm ơn mọi người, cảm ơn ông xã".

Sở Ngôn Hàm đẩy cô gần hơn:"Mau cầu nguyện đi rồi thổi nến".

Song Thuần chấp tay lại, nói:"Điều ước của em là có thể ở bên cạnh anh"

"Điều đó là tất nhiên rồi"

"Nhưng em vẫn muốn ước"

- ------Còn----

Chương 24: Xin lỗi

"Cầu nguyện xong rồi thì thổi nến đi".

Trịnh Lãm ríu cô hắn thật sự chịu đói hết nỗi rồi. Song Thuần chời thổi nến, lúc này đèn ngà mới được mở lên, nhà sáng trưng đèn, cô mở to mắt:"Thiên Mẫn, Tiêu Tiêu, Liễu Liễu, là các cậu sao? Mình nhớ các cậu quá đi mất"

Cúc Liễu Liễu lén nhìn sang Đào Tư, ngày hôm đó hắn tự tay chăm sóc cô cả một ngày. Không cho cô rời khỏi giường, cô muốn đến thăm Song Thuần, hắn cũng không cho, cứ như hắn là chồng của cô vậy:"Tại vì hắn không cho mình đi gặp cậu".

Song Thuần nhìn lấy Đào Tư:"Lí do?"

Đào Tư kéo Cúc Liễu Liễu:"Cô ấy bị bệnh cần được chăm sóc".

"Tôi không có bệnh"

"Liễu Liễu, cậu và hắn có quan hệ gì?"

Cúc Liễu Liễu chưa kịp nói, Đào Tư cướp lời:"Quan hệ tình cảm".

"Anh nói xàm cái gì vậy, ai thèm làm bạn gái của anh chứ?"

"Em không chịu rồi sẽ chịu thôi".

Song Thuần nhận ra, Đào Tư không phải loại người thích đùa bỡn trong tình yêu, bạn của chồng cô ai cũng tốt cả"

Cô nhìn sang Mộc Tiêu:"Con cậu, sao không đến thăm mình".
"Mình khá bận"_Mộc Tiêu nhìn cô nói rất dứt khoát.

"Cậu ngoài làm ở sở cảnh sát ra thì chỉ có ăn và ngủ làm gì không có thời gian".

Nghe đến đây, Địch Sơ Khai nghi ngờ, hỏi Song Thuần:"Mộc Tiêu có gia cảnh như thế nào?"

Mộc Tiêu rất nhanh ra hiệu, nháy mắt với cô, cô hiểu ý, định nói gì đó, thì Thiên Mẫn chen vào:"Cậu ấy là con nhà quyền quý đó, ba bảo cậu ấy đến cô ty điều hành mà cậu ấy cứ nhất quyết đến sở cảnh sát làm".

Địch Sơ Khai nghiến răng kén két, thì ra cô gái nào đó lừa hắn? Một cú lừa khá cay đắng.

Diễn rất sâu, hắn vỗ tay:"Khá khen cho cô, cô nên đổi nghề làm diễn viên".

Nói rồi, Địch Sơ Khai đi khỏi. Mộc Tiêu khó hiểu nhìn mọi người, rồi nhìn ra cửa, thái độ vừa nãy của hắn là sao? Giống như rất phẫn nộ. Sở Ngôn Hàm:"Hình như cậu ta đang giận".

"Giận sao?"_Mộc Tiêu lỗ thái độ:"Có quá nhỏ mọn hay không chỉ vì chuyện đó mà giận sao?"

"Là chuyện gì?"

"Hôm trước, tôi có chuyến bay đến nước E, nhưng không ngờ anh ta đến ngăn cả tôi đi, tôi giả vờ nói gia cảnh của mình nghèo khó, mà vừa rồi khi nghe Thiên Mẫn nói xong về hia thế của tôi thì như mọi người đã thấy rồi đó".

Trịnh Lãm nhận ra gì đó:"Cô không biết rồi, cậu ta rất không thích khi ai đó nói dối, nhớ năm đó, cậu ấy đi học vào trường cảnh sát, nhưng mà người mẹ kế lấy làm ganh ghét, gọi điện nói dối là ba của cậu ấy đang hấp hối, mà ngay vào cái ngày đi thi, cậu ấy đã bỏ tất cả về nhà, nhưng mà khi về đến thì thấy ba vẫn cười nói hình thường, lần thi đó cũng tan biến, cậu ấy từ đó cũng không về nhà nữa, dù có về cũng rất ít, về sau cậu ấy lấn sang vào nghề buôn bán vũ khí, một người muốn làm cảnh sát bây giờ lại phải nhúng tay vào xã hội đen, vì vậy, mà thái độ của cậu ấy khi nãy có phần đáng sợ như vậy?/

Mộc Tiêu không nghĩ là Địch Sơ Khai cũng có ước mơ như cô, chỉ là không thực hiện được. Cô hối hận khi đã nói dối:"Xin lỗi, tôi đi tìm anh ấy, để xin lỗi "

Song Thuần vuốt cằm:"Hàm, em thấy rất lạ".

"Lạ chuyện gì?"

"Hình như ba người bạn của em,và ba người bạn của anh đều thành một đôi thì phải".

"Anh cũng thấy vậy".

- -----Còn----

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau