ĐỪNG SỢ, CÓ ANH ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đừng sợ, có anh đây - Chương 16 - Chương 20

Chương 15: Chạm phải thứ cương cứng

Cúc Liễu Liễu cười hì hì:"Vậy để tôi kí cho anh".

Hơn ai khác, Đào Từ là một mẫu đàn ông lí tưởng mà bản thân Cúc Liễu Liễu cô cũng thấy ưa thích. Ngoài Đào Từ ra còn có Sở Ngôn Hàm, hai người đàn ông bạch kim của giới thượng lưu. Chỉ là, Sở Ngôn Hàm đã có vợ là bạn cô, chỉ có Đào Tư vẫn còn độc thân.

Cúc Liễu Liễu lấy cây bút trong túi áo của Đào Tư ra, kí xoẹt xoẹt lên giấy, sau đó vắt lại.

Đào Tư hài lòng mỉm cười:"Cô muốn đi đâu?".

"Đến Sở gia".

"Hả?"_Đào Tư có chút kinh ngạc, đừng bảo idol của hắn là tình nhân của Sở Ngôn Hàm đấy nhá?

Thấy nét mặt kia, Cúc Liễu Liễu liền giải thích ngay:"Tôi đến thăm bạn tôi, anh không phải biết sao? Khi ở hôn lễ của hai người hoi tôi nhớ tôi có gặp qua anh, thân là fan vậy mà chẳng để ý tí nào?".

Thanh âm có chút trách móc, và ngay sau đó, Đào Tư bỗng nhiên vang hai tay áp sát Cúc Liễu Liễu ra ghế, ánh mắt nhu tình nhìn thẳng vào cô, kiểu gì cũng khiến tim cô nàng đập thình thịch.

"Tôi biết rõ về cô rất nhiều, chẳng những vậy tôi còn biết rõ về số đo ba vòng cuả cô nữa là".

Cúc Liễu Liễu căng mặt, đẩy Đào Tư ra:"Biến thái, lưu manh".

"Đó là tính cách của tôi".

Cúc Liễu Liễu bậc cười ha hả, thì ra sở thích của nhiều ông chủ lớn đều giống như nhau cả thôi.

Làm cho người ta lụy vào rồi bỏ rơi người ta. Những hạng người này cô rất khinh rẻ, cô từng gặp qua nhiều rồi, dả dụ ở đoàn phim, có nhiều cô diễn viên trẻ đẹp, diễn xuất cũng tầm ngang ngửa với cô, không có được vị trí mình muốn liền đến tìm một nhân vật có uy phong, sau đó dụ dỗ, nịnh bợ để có được vị trí đó. Đến khi bản thân hắn chơi chán rồi liền vứt bỏ, và lại tiếp tục có thêm nhiều cô gái ngu ngốc đâm đầu vào.

Một phần là do họ, cũng do đàn ông.

Mặc kệ Fan đứng bên ngoài, chỉ là kí tên thôi mà, cần gì phải sợ.

Cúc Liễu Liễu cảm thấy ở trong xe này còm nguy hiểm hơn nhiều, nghĩ vậy, Cúc Liễu Liễu mở cửa xe, đi ra.

Đào Tư:"Cô định đi đâu?" "Liên quan đến anh sao?"

Vẻ mặt của Đào Tư lập tức xụ xuống, cửa đóng lại một cái.

- rầm......

Thanh âm có phần lạnh lùng:"Chạy xe đi đi, mặc kệ cô ta"

"Vâng".

Vốn lúc nãy thấy Cúc Liễu Liễu chạy trên đường, hắn cố tình dừng xe để cô lên, còn trêu chọc cô nàng một chút. Vậy mà đã giận rồi.

Thôi thì giận vậy?

Chạy được một khoảnh, Đào Tư khẽ quay lưng nhìn về phía sau, thấy được Cúc Liễu Liễu bị một đám đông quần lấy để xin chữ kí.

Fan hâm mộ cũng lạ thật, xin chữ kí mà không chọn nổi một nơi nào mát mẻ. Để cô đứng ngoài nắng như vậy, chắc chắn sẽ cảm nắng cho mà xem. "Quay xe lại?".

Đào Tư ngồi ngay ngắn lại, trực tiếp nói. Trợ lí khó hiểu nhưng vẫn cho xe quay đầu lại, đến chỗ Cúc Liễu Liễu lần nữa, vừa nhìn thấy chiếc xe quen mắt kia, Cúc Liễu Liễu cố tình như không thấy tiếp tục kí tên cho Fan, nhưng một lúc. Cúc Liễu Liễu cảm thấy đầu óc quay choáng, rất khó chịu, và rồi một mảng trắng ập đến.

Chỉ cảm thấy cả cơ thể của mình nhẹ hẳn đi mà thôi.

Đào Tư rất nhanh bế sốc Cúc Liễu Liễu vào trong xe,mặc kệ đám người kia. Người con gái này khó chiều thật? Thấy xe của hắn đến còn không thèm nhìn lấy một cái. Hiện tại, Cúc Liễu Liễu đang nằm trên đùi của hắn, xe thì vẫn lăn bánh trên đường, khi nãy hắn đã không để ý, gần đó có phóng viên bà họ đã chụp được những bức ảnh mà hắn bế cô, còn có vẻ mặt lo lắng kia.

Cúc Liễu Liễu là diễn viên mới nổi gần đầy? Tuy nhiên lượng fan của cô nàng rất đông đảo, thậm chí atifan cũng rất ít, không nhiều là mấy.

Đào Tư khẽ nhìn kĩ gương mặt kia của Cúc Liễu Liễu, bàn tay chạm nhẹ vào trán cô nàng, rồi xuống hai má hồng hào có chýt phấn nộm, và hàng lông my dài thượt không phải mi giả, còn có đôi môi đang mím chặt lại, vô cùng đáng yêu.

Cúc Liễu Liễu là người con gái đầu tiên khiến hắn động tâm.. Lúc ở hôn lễ của Sở Ngôn Hàm và Song Thuần, hắn luôn muốn tìm cách bắt chuyện, chỉ là rất khó, hắn chỉ có đứng ở phía sau và dõi theo mà thôi.

Bỗng nhiên Cúc Liễu Liễu trở người, mặt của cô quay vào bên trong, vô tình chạm phải vật gì đó cương cứng, Đào Tư ngồi im bất động, đứng chạm vào nó nữa, hắn sắp nổ tung rồi đây?

Cúc Liễu Liễu say nắng đến điên rồi, tay cô đưa lên, ôm chặt lấy hắn, còn nhầm tưởng hắn là gấu bông nữa có chứ:"Ừm, gấu bông màu thật thơm".

Hazzz, cũng may Đào Tư hắn rất ư sạch sẽ, đi đâu cũng phải sử dụng một chút nước hoa dành cho nam giới, nếu không chỉ sợ bây giờ chắc Cúc Liễu Liễu phải nhập viện rồi.

Về đến Đào Uyển, Đào Tư bế Cúc Liễu Liễu vào nhà, rất nhiều ánh mắt không hẹn mà dán vào người cô gái đang nằm gọn trong lòng thiếu gia.

Đào Tư chau mày, người con gái mà hắn thích không ai được nhìn cả:"Làm việc cho tôi".

Ngay sau đó ai đi làm việc nấy, chỉ sợ không nghe liền cuốn hói khỏi nơi này.

Đào Tư đặt cô nàng lên giường của mình, tay sờ nhẹ lên trán, ấm ấm, không có dấu hiệu sốt, để cô nghỉ ngơi một chút vậy?

- -----Còn---

Chương 16: Thật trùng hợp

Một cô gái đi chiếc xe mô tô màu đen bóng loáng, nếu như ai trong làn đua xe chắc chắn sẽ nhận ra đây là chiếc mô tô có giới hạn trên thế giới, người có được chiếc mô tô này chắc hẳn phải giàu có và quyền lực.

Mái tóc màu đen bung xõa xuống, che đi nửa phần khuôn mặt, nhưng vẫn không làm dịu đi vẻ đẹp huyền bí kia.

Bỗng nhiên có người gọi đến, cô gái bắt buộc phải đỗ xe vào lề đường:"Tôi nghe đây?"

"Cô Thiên Mẫn, nhà sản xuất hẹn gặp cô vào mười lăm phút nữa ạ, cô hãy đến sớm".

"Ừ, tôi đi khám sức khỏe, tầm trễ hơn mười phút mới đến được".

"Tôi hiểu rồi".

Thiên Mẫn gác máy, rồi tiếp tục chạy xe đến bệnh viện, dạo gần đây cô thấy hay nhức đầu, chóng mặt, không biết có mắc bệnh nguy hiểm nào không?

Đậu xe vào nhà xe của bệnh viện, Thiên Mẫn đến chỗ mà cô đã đặt sẳn, vừa đi vừa xem điện thoại, nào ngờ đụng phải một ai đó. Hình như là bác sĩ.

"Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý"_Thiên Mẫn ríu rít xin lỗi, cầm giấy bị rơi xuống sàn lên cho người đàn ông kia.

Nhưng mà hắn nhìn Thiên Mẫn, đôi mắt hiện lên tia ý:"Cô có phải là bạn của Song Thuần không?"

Thiên Mẫn lục lại kí ức, hình như đây là bạn của Sở Ngô Hàm thì phải.

"Ừm, hình như chúng ta từng gặp nhau ở hôn lễ của Sở Ngôn Hàm phải không?"

Trịnh Lãm cười cười:"Đúng vậy, mà cô đến đây khám bệnh sao?" "Ừm, thôi không nói nữa tôi đi trước".

"Tạm biệt".

Hai người tạm biệt nhau một cái, tuy nhiên lại đi cùng hướng với nhau. Thiên Mẫn đi vào phòng khám riêng, mà Trịnh Lãm cũng vào đó, nếu như cô đoán không lầm thì người chẩn đoán cho bản thân cô là hắn.

"Thật trùng hợp, cô là bệnh nhân của tôi".

"Tôi cũng thấy trùng hợp"

"Cô có thể nói về bệnh tình của mình không?"

"Dạo gần đây tôi thấy hơi nhức đầu, chóng mắt". "Theo như cô nói tôi có thể kết luận cô không có bệnh, chỉ vì không ăn nên dẫn đến kiệt sức mà chóng mặt"

Thiên Mẫn suy xét, hắn nói cũng không sai, cô bận rộn làm việc chưa biết ăn một bữa cơm ngon là gì? Đa phần đều ăn vặt mà thôi. Bảo sao bản thân lại thấy khó chịu.

Trịnh Lãm kê một đơn thức ăn:"Cô cứ ăn theo những món ăn này đi, bảo đảm sẽ không còn triệu chứng kia".

Thiên Mẫn nhận lấy tờ giấy kia, đọc, hai mắt mở to, cái gì đây nhỉ? Những món ăn này nhiều vậy, một bữa cơm có bốn món, cô đâu phải là heo?

"Thôi đi, nhiều như vậy tôi ăn không nổi"

"Cô đang ăn kiêng sao?"

"Không có, chỉ là nhiều món ăn quá, tôi sợ ăn không nổi"

"Vậy tôi đến nhà làm cho cô ăn"

".........".

Trịnh Lãm ngay từ đầu đã thấy thích Thiên Mẫn rồi. Ngày hôn lễ của Song Thuần và Ngôn Hàm, riêng bản thân hắn đã chăm chú vào cô gái này, có dáng vẻ của sự trưởng thành và trẻ con rất đáng yêu, rất thích.

- -----Còn----

Chương 17: Sợ hãi

"Song Tích đến đây?".

Trong một căn phòng rộng lớn, với hai màu chủ đạo là đen và trắng tựa như một bầu không khí của thiện và ác. Rất âm u và lãnh lẽo.

Có một người đàn ông ngồi trên xe lăn, thanh âm vang lên thách thức tai nghe, có thể lạnh đến tê buốt.

Song Tích, một cô gái có ngan sắc y như đúc với Song Thuần, đôi chân bước dần đến người đàn ông có nhan sắc tuấn mỹ trước mắt, rất sợ hãi hắn, hai tay cô ta đan chặt vào nhau, bấu vào nhau đến có thể chảy máu.

Song Tích đứng gần hắn một chút nói:"Thiếu chủ, ngài,ngài gọi tôi?"

Tạ Hồng nheo hai mắt lại:"Cô đang sợ tôi sao?"

"Tôi, tôi không có, chỉ, chỉ là...."

"Câm miệng, cô vốn đang sợ tôi?"

"Tôi không có".

Tạ Hồng trừng mắt, hai mắt đục ngầu mà đáng sợ, làm cho Song Tích càng run rẩy hơn.

"Đến đây?"

Thấy thái độ của mình có phần dọa người, Tạ Hồng liền khắc chế bản thân lại, hắn vươn cánh tay kéo Song Tích.

"Vâng,vâng".

"Cô đã làm xong việc ta đã giao chưa?"_Song Tích quỳ dưới chân hắn, hắn thuận tay vuốt tóc Song Tích.

"Tôi vẫn còn đang làm?"

Tạ Hồng chau mày, bàn tay dùng sức nắm lấy phần tóc sau lưng.

"A....thiếu chủ tôi rất đau?" "Chỉ có một việc cũng không làm xong, quá vô dụng"

Thấy bàn tay của Tạ Hồng bỏ ra, Song Tích mới dám đứng dậy, theo bản năng lùi ra sau vài bước, cúi đầu cung kính:"Thiếu chủ ngài yên tâm, tôi sẽ tìm ra Jone mà".

"Đi đi".

Song Tích không đáp, mà rời khỏi căn phòng.

Sau đó, Tạ Hồng hắn đẩy xe lăn đến cạnh bàn, cầm tấm hình có một cô gái rất xinh đẹp, rất giống Song Tích, mà không phải Song Tích, hắn cười:"Thuần, sẽ sớm thôi, anh sẽ tìm ra Jone, để ông ấy chữa trị chân cho em, và anh sẽ đi tìm kẻ đã làm cho em không đi lại được nữa"

Trong căn phòng tối đó, chỉ còn nghe thấu giọng nói vừa vui lại vừa buồn của Tạ Hồng. Đối với hắn, không có gì quan trọng hơn Song Thuần. Hắn duy trì cuộc sống đến ngày hôm nay chỉ vì mình cô mà thôi, nếu như năm đó hắn không bị mắc căn bệnh hiểm nghèo đến nỗi phải cắt bỏ hai chân, đối với hắn đó là một điều tồi tệ nhất cuộc đời hắn. Lúc đó, hắn thật sự chỉ muốn chết đi, để giải thoát, nhưng hắn không làm được, vì cô, vì cô nên hắn mới duy trì cuộc sống này?

...........

Ở cửa hàng, Song Thuần làm việc rất chăm chỉ. Dường như việc đôi chân không đi được nữa cô đã chấp nhận rồi, cô cũng có thói quen được anh cưng chiều.

- reng reng....

Song Thuần nhìn vào điện thoại, vừa nhắc đến anh thì anh đã gọi cô, cây bút chì đặt xuống, bên dưới là một bức họa trang phục váy cưới rất đẹp và tinh xảo. Song Thuần cầm điện thoại, thanh âm vô cùng vui vẻ:"Em nghe"

Sở Ngôn Hàm đứng ở bên ngoài cửa hàng, khẽ nhìn vào bên trong, môi mỉm cười:"Em đang làm gì vậy?"

"Vẽ ".

"Có nhớ anh không?"

"Có A, rất nhớ, anh đang làm việc sao?"

"Không có"_Sở Ngô Hàm đẩy cửa đi vào, nhân viên thấy anh định lên tiếng chào nhưng anh ra hiệu im lặng:"Anh đang đi tìm một cô gái bé nhỏ"

"Là ai?".

Lúc này, Song Thuần mới đảo mắt nhìn ra bên ngoài, thấy anh như thấy được sự hạnh phúc vậy. Cô đặt điện thoại xuống, đẩy xe lăn ra bên ngoài, đôi môi nhỏ nhắn luôn cười tươi, làm cho người khác cũng thấy vui vẻ theo:"Anh đến đây khi nào?".

"Rất lâu rồi, chỉ là muốn ngắm nhìn cô gái nào đó làm việc một chút thôi?"_Sở Ngô Hàm bỏ điện thoại vào túi quần, rồi đẩy cô vào lại phòng làm việc, có lẽ cô đã quen dần với xe lăn rồi.

"Đã làm xong chưa?".

Song Thuần với tay lấy bức tranh trên bàn đưa cho anh xem:"Cho em nhận xét đi?".

Anh cầm trên tay, mủm cười, quả thật vợ của anh rất có nét vẽ, vẽ rất đẹp, cứ như ảnh 3D vậy:"Đẹp".

"Có một khách hàng đến đây đặt áo cưới, nhưng em thấy cô gái ấy rất dễ thương nên tự tay vẽ ra bộ vây cưới này, rồi thiết kế ra trang phục, em muốn cô ấy phải đẹp nhất ở buổi lễ kết hôn".

Sở Ngô Hàm hôn vào trán cô:"Vợ anh rất tốt".

- -----còn----

Chương 18: Lên tiếng bảo vệ cô

"Hàm, về sau nếu như em đi lại được chúng ta hãy kết hôn lần nữa anh nhé?"_Song Thuần buộc miệng nói.

Thật ra đối với cô buổi lễ ngày hôm đó rất vui, nhưng mà cô không thích ngồi trên xe lăng như vậy, cô chỉ thích đứng dậy bằng đôi chân này, được ba khoát tay dẫn vào lễ đường, được đi cùng anh hết chặn đường còn lại.

Cô chỉ là đề nghị suông thôi, nhưng không ngờ, Sở Ngô Hàm nói:"Được ".

"Anh không thấy phiền chứ?"

"Không phiền,anh sẽ cố gắng tìm ra Jone để ông ấy chữa trị cho em, em yên tâm đi"

"Vâng".

"Đi ăn thôi, chắc em đói rồi có phải không?".

"Ừm, đi ăn"

Sở Ngô Hàm chở cô đến một nhà hàng sang trọng, cô có phần e ngại, cô đi xe lăn vào đó có chút bất tiện, mọi người sẽ nhìn vào cô mất. Như nhận ra suy nghĩ kia, Sở Ngôn Hàm trấn an cô:"Có anh ở đây không ai dám nói gì em đâu?"

"Nhưng mà....."

Song Thuần vẫn rất lo lắng, cô không muốn bản thân bị sỉ vả như những lần trước, điều đó khiến cô khó chịu.

"Là vợ của Sở Ngôn Hàm anh không cho phép em sợ hãi, đã nghe rõ?"

"Ừm"

Song Thuần nhìn sâu vào đôi mắt kiên nghị của anh, nó khiến cô không còn sợ hãi hay lo lắng nữa. Tựa như ở anh có một điều kì diệu khiến cô luôn thấy an tâm. Sở Ngô Hàm đẩy cô vào, thì có một người đi ra tiếp đón, đó không ai khác là quản lí, anh đã nói sẽ đến đây ăn và cần một phòng ăn, anh là ai chứ? Ai mà không biết đến. Chỉ có những người không phải trong giới thương nhân thì sẽ không biết anh, chẳng hạn như những người đã từng nói cô này nọ.

Cả gian phòng đều dán mắt vào thân ảnh một người đàn ông tuấn mạo phi phàm và cô gái xinh đẹp, chỉ tiếc lại không đi lại được.

"Đó không phải là Sở tổng sao?".

"Đúng đó, còn cô gái kia là ai?".

"Sở tổng có sở thích kì lạ thật, lại đi thích một cô gái tàn tật".

Câu nói kia vô tình lọt vào tai anh, rất nhanh Sở Ngôn Hàm nói to:"Đây là vợ của tôi, lần sau nếu như để tôi nghe ai phê bình về cô ấy lần nữa thì đừng nghĩ đến việc bản thân sẽ còn nằm trong giới thượng lưu này nữa, mãi mãi cút khỏi đó".

Thanh âm của anh đủ lớn, cũng đủ lạnh lẽo để người ta nghe thấy.

Chỉ kết luận bằng một câu, quá đáng sợ, ở thành phố D này, số người nếu không biết sợ Sở Ngô Hàm thì chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi. Cô và anh ngồi vào phòng ăn sang trọng, chỉ riêng hai người, món ăn được mang lên từ lâu nhưng mà cô thì không ăn chút nào cả, cứ dán mắt nhìn ra bên ngoài.

Sở Ngôn Hàm vươn tay khều cô:"Sao em không ăn?"

"Em no rồi".

"Ăn gì đã no?".

"........"

"Giận anh?"

Sở Ngô Hàm nhìn cô, dù cô quay sang chỗ khác đi nữa, anh vẫn nhận ra cô đã giận mình thật rồi. Cộng thêm, những lúc cô và anh quen nhau cô cũng thường hay giận kiểu như vậy, nhưng chỉ cần anh dỗ ngọt một chút là được rồi.

Sở Ngô Hàm đứng dậy, vòng sang chỗ cô, ôm chặt lấy cô, cái cằm gác lên đầu cô, cả hai cùng nhìn ra bên ngoài:"Ở ngoài đó trời đất rộng lớn như vậy, tìm được em là điều hạnh phúc nhất của anh"

Song Thuần buồn cười nói:"Nếu như chân em không bị như vậy, chắc chắn anh sẽ không bị người ta chê bai rồi".

Thì ra là cô đang nghĩ cho anh sao?

"Họ không dám chê bai anh, chỉ là họ không biết em là ai, bây giờ biết rồi họ sẽ không dám nói gì nữa đâu, bà xã à, em đừng buồn nữa, như vậy càng khiến anh cũng buồn theo, em buồn bao nhiêu, anh buồn gấp mười lần em".

- ------Còn----

Chương 19: Cô nhất định phải chết

Song Thuần bây giờ mới bình tĩnh hơn hẳn, cô quay người lại, cầm đũa lên, bắt đầu ăn, Sở Ngô Hàm thấy vậy cũng ngồi lại vào vị trí cũ của mình, liên tiếp gấp thức ăn vào chén cho cô:"Ăn nhiều vào, anh không cho em bỏ thừa"

"Biết rồi mà".

Vì ngày rảnh nếu ăn ở nhà, cô chỉ ăn có một chút, mà bàn ăn có trên mười món, ăn một chút có phải là bỏ cả một vố hay không? Bảo sao cô bây giờ ốm yếu như vậy? Nếu gió mạnh thổi ngang qua chắc anh cũng mất vợ đi.

....

Sau khi rời khỏi căn cứ, Song Tích đi ra bên ngoài, tiện thể tìm kiếm chút thông tin về Jone, Song Tích rất kín đáo, cô ta phải bịt kín mặt, nếu không để người ta nhận ra thì rắc rối.

Vô tình, đứng bên đường, Song Tích thấy hình ảnh một cô gái ngồi xe lăn có khuôn mặt y đúc mình. Và một người đàn ông đang rất tận tình với cô gái kia.

Đó không phải em gái sao?

Ha_ thì ra là cô chưa chết sao? Mạng lớn như vậy, bị tôi tông mạnh mà còn sống, cô rất hay,nhưng không để tôi nhìn thấy cô ở đây là điều tuyệt vời, cô nhất định phải chết, Song Thuần thân mến.

Năm đó, gia đình họ Song có hai tiểu công chúa được sinh ra, chỉ tiếc là khi vừa chào đời xảy ra một số chuyện, dẫn đến sự mất tích của cô chị gái, vì quá đau lòng mà người mẹ chết dần chết mòn, chỉ còn người chồng kà gồng gánh trước sự mất con, rồi mất vợ, cố gắng nuôi nấng đứa con gái út, dành cho cô tất cả sự chiều chuộng.

Đến khi trường thành, Song Tích mới tự đi điều tra về bản thân, nhưng khi biết mình còn ba, còn có em gái, nhưng họ không hề đi tìm mình, về sau dẫn đến sự câm phẫn mà Song Tích mang theo bây lâu nay. Cô, cũng giống tôi mà, tại sao cô vái gì cũng có, còn tôi mãi mãi cũng không có được thứ tôi muốn, thiếu chủ vì cô mà bắt tôi phải đi tìm Jone, đê chữa trị chân cho cô, cái gì cô cũng có, ai cũng yêu thương cô, còn tôi mãi mãi chỉ là cái bóng hờ của cô.

Thiếu chủ chỉ cần nhớ đến cô, sẽ tìm đến tôi, tôi hận, hận tại sao cô cướp lấy tất cả những thứ của tôi, Song Thuần, cô hãy đợi đó, rồi sẽ có ngày tôi sẽ lấy lại tất cả những thứ thuộc về tôi.

..

Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, Song Thuần cảm thấy nhói tim, cô ôm chặt, Sở Ngô Hàm thấy được điều bất thường từ cô, liền dừng xe lại, tay vịn vai cô:"Thuần, em làm sao vậy?"

"Em không biết, em thấy khó chịu lắm? Giống như có ai đó dùng dao đâm vào tim em, rất đau".
"Hay là anh chở em đến bệnh viện? ".

"Không, em không muốn đến đó, nó rất ngột ngạc, em muốn về nhà, nghỉ ngơi một lát sẽ khỏi thôi".

"Được, anh đưa em về nhà".

"Ngôn Hàm, anh có cảm nhận được gì không?"_Song Thuần cảm thấy nãy giờ từ khi cô vào xe đến tận bây giờ hình như có ai đang nhìn cô, ánh mắt như thể muốn giết chết cô.

"Cảm nhận? Có, anh cảm nhận được trái tum đang thổn thức vì em"

"Em không đùa đâu, em phát hiện hình như có ai đang nhìn em".

Song Thuần quay ngiêng người, quan sát phía sau, nhưng mà hình như người kia đã đi rồi thì phải?

Rốt cuộc đó là ai?

- ------Còn--

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau