ĐỪNG SỢ, CÓ ANH ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đừng sợ, có anh đây - Chương 11 - Chương 15

Chương 10: Ngắm hoàng hôn

Chiều, anh đến đón cô, vừa lúc hoàng hôn cũng sắp lặn.

Chiếc xe mui trần vẫn lăn bánh trên đường, mãi không dừng, đến khi đến chỗ một con dốc, phía xa xa là một bờ biển dài rộng, ở trên cao cô càng thấy rõ hơn hoàng hôn, hay còn gọi là hoàng hôn lặn biển

Mặt nước óng ánh pha nhòa với màu cam vàng của hoàng hôn, càng tăng thêm vẻ đẹp huyền ảo này.

Cô vừa nhìn vừa hối:"Anh, dừng xe lại một lát, em muốn ngắm hoàng hôn".

Sở Ngôn Hàm không vội dừng xe lại, thấy cô chỉ là ngắm hoàng hôn thôi mà đã vui đến như vậy, anh cũng ngắm nhìn theo, mà là nhìn cô chứ không nhìn hoàng hôn lặn biển kia.

"Thuần, em thích ngắm hoàng hôn sao.".

Cô nghiêng người, hai tay cô đặt lên cửa kính trong, đáp:"Vâng, lúc trước chưa lấy anh, em thường hay lén ba đi ra biển ngắm nó, vì ba luôn sợ em gặp phải nguy hiểm bởi vậy ông ấy không cho em ra ngoài".

Sở Ngôn Hàm vịn tay lên buồn lái nói tiếp:"Nếu em thích, vậy ngày nào anh cũng cho em ngắm, chịu không?".

Mắt cô vẫn dán vào cái cảnh tuyệt sắc ấy:"Tất nhiên là chịu rồi"

Anh xoa đầu cô.

Đến khi hoàng hôn đã lặn mất anh mới tiếp tục lái xe.

"Có đói không?".

Song Thuần mệt mỏi tựa người vào cái ghế êm:"Một chút".

"Lát về nhà anh nấu vài món cho em ăn".

"Anh không mệt sao?". Cô thấy anh làm việc đến chiều, một mình anh gánh vác cả một tập đoàn lớn, cô nghĩ chắc hẳn rất mệt mới phải?

Ngược lại, cô thấy anh có vẻ tràn trề sức sống hơn cô. Vì đôi chân này đi lại bất tiện, làm gì cũng phải có chiếc xe lăng kề cận, thật là mệt!

Sở Ngôn Hàm cười nhẹ:"Em nói xem, anh làm gì phải mệt, nấu ăn cho vợ, chính là điều mà anh thích nhất, được chăm sóc cũng là điều anh muốn làm nhất".

"......"_Song Thuần ngồi thẳng dậy, nhìn anh, bất ngờ hỏi:"Nếu như em có thể đi lại có phải là tốt hơn không?".

Anh không vội đáp:"Ừ! Nhưng mà đi hay không đi cũng đều như vậy? Người anh yêu cũng là em".

Càng nghe anh nói, cô lại thấy ấm áp hơn.

"Hôm nay làm việc vui chứ?"_Anh chuyển sang đề tài khác.

"Rất vui".
"Chắc không?".

Dù cho anh không có bên cạnh cô, nhưng mà mọi nhất cử nhất động của cô anh đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

Không phải anh kiềm ép cô, mà vì anh không có bên cạnh, tất nhiên lo thì sẽ rất lo, cho nên anh luôn cho người âm thầm bảo vệ cô, mọi thông tin về cô đều phải báo cáo cho anh.

Bị anh hỏi như vậy, cô cũng không thể không đoán ra được anh đã biết gì đó, cho nên mới lập lại câu hỏi.

Cô cũng chẳng muốn dấu khai báo:"Hôm nay có một khách hàng đến làm loạn".

"Bà ta làm gì em không?".

"Không có, ngược lại em cho bà ta một bài học"

"Về sau gặp phải những chuyện đó, phải gọi cho anh".

Dù anh biết cô đã gặp phải chuyện gì, nhưng mà anh vẫn muốn cô gọi cho anh hơn.

"Vâng".

Một quãng đường cô cho là xa đi, cuối cùng cũng đến nhà yêu quý.

Cô vẫn như vậy, ngồi trên xe lăng được anh đẩy lên phòng, bất cứ lúc nào muốn làm gì cũng phải có xe lăng!

Chắc hẳn nó sẽ là bạn của cô đến hết đời.

- -------Còn-----

Chương 11: Nụ hôn ngọt ngào

Cả một đêm cô không thể ngủ được, không biết là tại sao nữa? Khẽ nhìn qua anh, khuôn mặt sắc sảo đến từng mi-li-mét. Rất đẹp. Người đàn ông cực phẩm, có nhiều cô gái hằng mong có được, vậy mà lại chọn một cô gái tàn phế như cô làm vợ.

Có quá buồn cười không nhỉ?

"Sao vậy?"_bất chợt, giọng nói khàn khàn của Sở Ngô Hàm vang ra, làm cô giật hết cả mình.

"Anh chưa ngủ sao?"

Song Thuần nói với chất giọng thuần khiết, ngay ngô, cũng có phần e ngại.

"Khi nào em ngủ thì anh mới ngủ"

Tuy Sở Ngôn Hàm vẫn đang nhắm mắt, nhưng anh vẫn thấy cô thức sao? Ông xã của cô quá lợi hại?

"Vậy em đi ngủ ngay, nếu không sẽ hại đến giấc ngủ của anh"

Song Thuần quay lưng, vừa lúc đó, cô cảm nhận được anh cũng quay lại, bàn tay đưa vào eo cô, ôm chặt lấy cô:"Ngủ đi bà xã, ngày mai anh đưa em đi khám"

"Vâng"

Sau đó, chỉ còn lại tình cảnh nam ôm nữ ngủ rất say sưa. Trăm hoa ghen tị.

- ------Sáng------- Sở Ngôn Hàm bị đánh thức bởi cái đồng hồ háo thức kia, sợ làm cô thức giấc nên anh vội vành tắt nó đi, nhận thấy nắng bắt đầu lên đỉnh, anh cũng vội vội vàng vàng kéo rèm lại, tránh cho vợ anh ngủ không được ngon giấc.

Mọi sự cưng chiều chỉ dành cho cô vợ đáng yêu thoạt phần này?

Sở Ngôn Hàm đi làm vệ sinh cá nhân, sau đó lấy đồ đi tắm, anh mặc âu phục đen, vẫn chưa thấy cà vạt.

Vừa lúc đó, Song Thuần thức dậy, cô lấy tay dụi dụi mắt, nhìn anh:"Hàm, mấy giờ rồi anh?"

"Em cứ ngủ tiếp đi, vẫn còn sớm mà"

"Không, em muốn thức rồi, ngủ nhiều sẽ sẽ thành heo, anh sẽ chê em".
Sở Ngô Hàm đi lộc cộc đến chỗ cô, đỡ cô ngồi dựa lưng vào giường, tặng cho cô nụ hôn ngọt ngào vào trán, dịu dàng mà đầy tình cảm:"Dù cho em có thành heo anh vẫn yêu em như vậy, em yêu tâm, phụ nữ các em càng mập một chút sẽ đáng yêu hơn, cho nên, đừng vì anh mà thay đổi bản thân, hãy cứ là em".

Song Thuần cười híp mắt, hai tay vươn ra, ngoảy ngoảy:"Bế em, bế em".

Song Thuần phải công nhận một điều, chồng cô mặc âu phục nhìn rất trưởng thành, còn đẹp trai chết người.

Sở Ngô Hàm làm theo ý cô, bế cô lên, đi thẳng vào nhà tắm, đặt cô ngồi lên kệ rửa tay, sau đó đi lấy kem đánh răng cho cô.

"Để em tự đánh, anh đi ra ngoài đi?".

Song Thuần giựt lấy bàn chảy đánh răng, tuy nhiên, anh không cho:"Em cứ ngồi yên, để anh làm".

Cô ngoan ngoãn ngồi im, giống như lời nói của anh rất uy lực vậy.

Sở Ngôn Hàm đánh răng cho cô, còn có tắm cho cô, chảy tóc cho cô, sấy tóc cho cô. Bao nhiêu đó thôi đủ làm cô hạnh phúc rồi?

- --+-------Còn--------

Các cậu yên tâm, tác phẩm này vô cùng ngọt, ngọt, không có ngược, chỉ có điều sau này nữ chính có mất trí, nhưng chắc chắn kà không có ngược nhe các cậu.

Hãy ủng hộ TBPB đi nào?

Chương 12: Cái nhìn thấu xương

Sở Ngôn Hàm lái xe đưa cô đến bệnh viện, trên đường đi đến đó, anh luôn quan sát cô, vẻ mặt cô có vẻ như rất buồn. Cô buồn, anh cũng buồn, đó tựa như thần giao cách cảm vậy?

Sở Ngô Hàm đưa một tay sang chỗ cô, nắm chạt bàn tay đang siết vào nhau của cô, anh cảm nhận được bản tay cô rất ấm, có vẻ như đã đổ mồ hôi:"Thuần, em cứ bình tĩnh, đừng sợ, có anh bên cạnh em mà, chỉ là đi tái khám thôi, cho dù cả đời em không đi được anh cũng luôn bên cạnh dm, không bỏ rơi em".

Bao nhiêu ưu tư mà cô đang gánh gồng trong lòng dường như được trút hết ra ngoài, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn, Song Thuần đan tay mình vào tay anh, dựa đầu vào vai anh:"Em biết rồi, ông xã".

Sở Ngô Hàm cần cô lạc quan hơn, anh là ai chứ? Về việc đi tìm vị bác sĩ kia, anh đã cho người đi tìm, cộng thêm ba anh và ba vợ cũng đã đi rồi, anh chắc chắn sẽ có ngày bác sĩ đó sẽ xuất hiện.

Vợ anh là cô gái tốt, ông trời sẽ thương mà?

Đến bệnh viện, bác sĩ riêng của cô và các y tá đứng chờ sẳn ở cổng chánh, có lẽ đang chờ anh và cô.
Anh mở cửa xe, sau đó bế cô đến chỗ bọn họ, đặt cô ngồi trên xe lăng.

Gần đó, có một số người nhìn về phía cô, có lời nặng nề.

"Một người đàn ông đẹp trai như vậy, mà lại chấp nhận ở cạnh một cô gái tàn tật, thật là....."
Lại một người chen miệng vào:"Còn nói, thời nay, đàn ông đều ngu ngốc hết rồi"

....v....v....v....v

Anh nghe chứ, anh lập tức tặng cho bọn người đó một cái nhìn thấy xương, khiến họ phải căm miệng lại.

Sở Ngô Hàm đẩy cô:"Đừng suy nghĩ nhiều".

Cô biết anh luôn quan tâm, cô suy nghĩ kĩ rồi, ai làm gì, nói gì thì mặc họ, miễn sao cô có anh bên cạnh là đủ rồi. Có anh quan tâm, có anh che chở, có anh yêu thương. Như vậy là đủ rồi.

- --------Còn----

Chương 13: Chân em liệu có đi được nữa không anh?

Sau một khoảng thời gian nhất định, Song Thuần cũng đã khám xong, bác sĩ vẫn một lời đó, chỉ cần tìm được vị cao nhân kia, cô mới có cơ hội đi lại được.

Trên chiếc xe hạng sang, khí trời bên ngoài mát mẻ vô cùng, gió thôi phảng phất nhẹ nhàng mà sâu lắng. Song Thuần quay qua anh:"Hàm, mở cửa sổ cho em đi, em muốn hóng gió"

"Được".

Mặt kính hạ xuống, làn khí trời cùng gió mắt luồng vào khe cửa, thổi tóc cô bay bah trong gió, vô cùng mê hoặc.

Sở Ngô Hàm đõ xe vào lề, cô thắc mắc:"Sao anh dừng xe lại rồi?"

Sở Ngôn Hàm lấy trong hộp xe ra một cái thung cột tóc có hình:"Xoay đầu lại".

Cô hiểu ra, xoay đầu lại, bàn tay của Sở Ngô Hàm xen vào tóc cô, nhẹ nhàng vô cùng, buộc tóc cô lên, vô cùng đẹp, không có rối.

"Xong rồi, lần sau ra ngoài anh sẽ buộc tóc che em, như vậy sẽ không bám vào mặt".

"Vâng"_Song Thuần gật đầu mỉm cười. Sau đó, chiếc xe bắt đầu lăn bánh trên đường, bỗng nhiên cô hỏi:"Anh, chân của em liệu có đi được không?"

"Được?"_Sở Ngôn Hàm xoa đầu cô:"Đừng nghĩ đến mấy việc đó nữa, em vẫn sống tốt phải không?".

"Ừm".

Song Thuần không hỏi nữa, để anh tập trung lái xe, đến đoạn đường có đầy hoa oải hương, anh dừng xe lại, đi ra mở cửa cho cô, lấy cái xe lăng ở đằng sau cóp xe, đặt ngay ngắn, sau đó mới bế cô ngồi lên nó.

Chiếc xe lăng được anh đẩy ra phía xa xa, một màu tím lãng mãn vô cùng thơm ngát, gió thôi nhẹ, bức tranh tuyệt đẹp. Song Thuần cười tít mắt:"Hàm? Sao anh biết chỗ này vậy?"

"Anh đi tìm, nếu như em thấy buồn anh sẽ dẫn em đến đây chơi".

"Có anh bên cạnh làm sao buồn được chứ?".

"Có thật không?".

"Thật mà!"

Cô vừa nói, vừa tỏ ra vẻ dễ thương tột cùng. Sở Ngô Hàm mỉm cười, hôn lên trán cô:"Anh yêu em".

"Mãi mãi bên cạnh em, chỉ cần là em, anh chấp nhận tất cả, không cần em lành lặn, chỉ cần em yêu anh".

- --------Còn------

Chương 14: Cô diễn viên chạy trốn Fan

Trên con đường dài, bên trên lề vẻ hè, có một cô gái mặt bịt kín, đội nón lưỡi trai, chỉ chừa lại đôi mắt đen sâu láy.

Cô gái chạy rất nhanh, đi phía sau là một top người, trai có, nữ có, hầu như là đuổi theo cô gái kia.

"Liễu Liễu, đừng chạy nữa".

"Liễu Liễu, anh yêu em?".

"Liễu Liễu làm bạn gái anh đi?"

...v...v...v.

Và rất nhiều tiếng nói xen lẫn những cảm xúc khác. Cúc Liễu Liễu vừa chạy vừa thở không ra hơi, vừa mới quay phim xong, còn chưa kịp về nhà ăn uống thì đã chạy bộ rồi.

Vì muốn trốn tránh Fan, nên đi cửa lén,nào ngờ có người Fan đợi cô cả cửa sau?

Ôi chao? Phải chạy thôi?

Vừa hay, Cúc Liễu Liễu thấy có một chiếc đã đỗ ngang tầm mắt mình, Cúc Liễu Liễu thở phào, lao đến, mở cửa xe ngồi vào. Do mặt mũi bịt kín, cộng thêm việc chạy bộ này giờ, hoa cả mắt,cũng không nhìn rõ là taxi hay là xe gì nữa. Cũng may cửa xe không khóa, Cúc Liễu Liễu ngồi vào bên trong, đóng cửa nhanh lại, nói:"Anh ơi, làm ơn đưa tôi đến khách sạn Đồng An đi tôi sẽ trả tiền cho anh mà"

Người cầm tay lái khẽ nhìn vào gương chiếu hậu, còn chưa có lệnh của tổng tài làm sao họ dám chạy cơ chứ?

Cúc Liễu Liễu thấy Fan của mình sắp đuổi đến nơi rồi, liền ríu rít:"Làm ơn, chạy đi, nếu không tôi tôi sẽ chết trong xe của anh".

Lúc này Cúc Liễu Liễu mới phát hiện trên xe còn một người nữa, là đàn ông, đang nhắm mắt, có vẻ như đang ngủ, Cúc Liễu Liễu thầm đánh giá, người này ăn mặc rất phóng khoáng, âu phục đen phẳng phiu, sạch sẽ, không nhăn nhó tí nào?

Cô còn tưởng đó là người cũng đi xe như cô, khều khều:"Anh đẹp trai, anh có muốn xuống xe hay không?" Đào Từ khẽ mở mắt, nhìn Cúc Liễu Liễu:"Cô là ai?"

Thanh âm có phần lạnh lùng. Cúc Liễu Liễu sợ sợ:"Tôi, tôi cũng đi taxi như anh".

"Taxi?"_Đào Từ ngồi thẳng lưng:"Cô bảo xe của tôi là taxi sao?"

"Hả? Xe của anh".

Vậy là cô đi nhầm xe rồi sao? A, mất mặt quá đi mất, cũng may vẫn chưa tháo khẩu trang và nón ra nếu không xấu hổ chết rồi.

Nhưng mà Đào Từ nhận ra cô gái này có chút quen quen, dù chỉ thấy một đôi mắt mà thôi, bàn tay của hắn nhanh nhẹn tháo cái nón kia xuống, mái tóc dài màu trắng xõa ra, đẹp mắt, hắn tiếp tục cởi khẩu trang của Cúc Liễu Liễu ra, trong khi cô chưa kịp chặn lại.

Gương mặt quá xinh đẹp đi, Đào Từ:"Cô là Cúc Liễu Liễu? "

"Anh, anh nói gì vậy? Tôi không phải?" Đừng nói anh ta quen biết cô đấy nha?

"Cô đừng hòng qua mặt tôi, nếu như cô không thành thật tôi sẽ ném cô ra khỏi xe của tôi".

Không nói lại liền uy hiếp?

"Đúng đấy, tôi là Cúc Liễu Liễu thì sao nào?"

Vừa nói Cúc Liễu Liễu vừa hất mặt kiểu thách thức.

Đào Từ lấy trong áo ra một cuốn sổ nhỏ:"Tôi là fan của cô, cô cho tôi xin chữ kí đi?"

Hả? Hiện trạng gì đây?

Fan ở tận xen cơ à?

Cúc Liễu Liễu nhìn kĩ hắn hơn, hình như cô thấy hắn ở đâu thì phải?

Đúng rồi! Người đàn ông này chính là Đào Từ, chủ tịch Đào thị đây mà?

Người đàn ông có chức cao như vậy, lại là Fan của Cúc Liễu Liễu cô, khó tin thật!

- ------Còn---

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau