ĐỪNG SỢ, CÓ ANH ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Đừng sợ, có anh đây - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Tai nạn

Trong màn đêm tĩnh mờ, những ánh đèn khẽ lấp lấy, hòa vào ánh trăng sáng đêm nay.

Trên đường, hàng xe chạy tấp nập, đến cả khi đi trong lề đường mà vẫn no nốp lo sợ.

Cô-Song Thuần, một cô gái luôn tỏ ra hòa đồng, thân thiện, lại nói cô có một nhan sắc tuyệt đẹp, vạn người mê, trăm người thèm. Cơ mà, có ai biết được cô chính là con gái của ông trùm hắc đạo, có tiếng lẫy lừng, khắp mọi nơi trên thế giới, và đặc biệt, biết rõ đến ông nhất vẫn là những con người ở thành phố D này.

Bên cạnh cô là hai vệ sĩ, với âu phục chỉnh tề, đeo mắt kính râm.

Song Thuần hôm nay muốn cảm nhận cảm giác đi tản bộ vào buổi tối là như nào.

Cơ mà, cảm giác ấy quả thật rất thoải mái, tận hưởng khí trời ban đêm se se lạnh, cộng thêm những con người nhộn nhịp, vô tư đang bán bên kia đường.

Song Thuần vừa vui lại vừa phấn khích, không nói mà rằng chạy sang bên kia.

Lúc này, ai cũng mở thật to mắt nhìn, một chiếc xe hơi chạy với tốc độ rất nhanh, như đang lao về phía cô.

Và "Rầm" một tiếng, cô gái kiều diễm ngã cuống mặt đường.

Chiếc xe sau đó vụt mất, chỉ để lại một làn khói trắng.

Hai vệ sĩ hốt hoảng, một tên gọi cho cấp cứu đến, còn người kia chạy đến, ôm cô lên, trước một vũng máu tươi, mẹ khẽ gọi:"Tiểu thư".

Song Thuần cố gắng mở mắt, tay run run, có phải cô đang mơ không?

Chiếc xe đó đến quá nhanh, cô không né kịp, nhưng mà lúc mãy cô nhìn thấy, một đôi mắt hung tợn như muốn giết cô, nhìn cô, nhưng cô không rõ là ai.

Song Thuần nghĩ lại, rồi ngất đi.

.........

"Hai tên vô dụng"_Song Ngư Trì mắng. Con gái ông cưng như trứng ấy mà đang nằm trong kia.
Có ai biết, trong lòng ông nóng như lủaư đốt, ông chỉ có đứa con gái này thôi, nó mà có mệnh hệ gì thì ông biết nói như nào với người vợ quá cố.

Song Ngư Trì mệt mỏi, phất tay:"Mau cút đi cho ta".

Hai tên vệ sĩ tức tốc chạy đi. Họ còn tưởng bản thân sẽ bị phanh thay ra rồi chứ.

Từ đằng xa, một thân ảnh cao lớn, nghiêm nghị, nét mắt hiện rõ sự lo lắng, đi đằng sau anh ta là hai người đàn ông, có lẽ là thuộc vệ.

Sở Ngôn Hàm nhìn ông, sốt sắn:"Bác trai, cô ấy thế nào rồi?".

Ông tỏ ra đau buồn:"Ta cũng không biết nữa, nó vào đó được hai tiếng đồng hồ rồi".

Sở Ngôn Hàm siết chặt tay thành quả đắm.

Là ai, là kẻ nào dám gây ra tai nạn cho người con gái anh yêu.

Nhất định anh sẽ khiến kẻ đó sống không yên đâu.
Đúng lúc này, một vị bác sĩ nam bước ra, không ai khác chính là bạn anh, Trịnh Lãm, một bác sĩ có thể xem như là thần tiên sống của mọi người.

Dù cho người bị thương nặng sắp chết thì cậu cũng khiến người đỏ sống lại được.

Sở Ngôn Hàm hỏi:"Cô ấy sao rồi?"

Trĩnh Lãm vừa nói, nhưng thanh âm vô vọng:"Đã cứu được, nhưng đôi chân bị tổn thương nghiêm trọng nên có thể sẽ không đi lại được nữa"

Song Ngư Trì maait bình tĩnh, trên gương mặt hiện rõ sự lo lắng, sợ hãi.

"Có cách nào làm cho cô ấy đi lại đã không?"

Trịnh Lãm:"Cách thì có, nhưng mà người đó hiện tại mình không biết ở đâu".

"Cậu nói rõ hơn đi".

"Thật ra ngoài mình nói là Jone, một bác sĩ nổi tiếng ở Mỹ, chuyên về chữa trị những người không đi lại được, nhưng vào một năm trước ông ấy đã không còn làm bác sĩ nữa, chỉ vì một lí do đã thất bại khi chữa trị cho một đứa bé, từ đó không ai còn thấy ông ấy nữa, gần như bốc hơi khỏi nước Mỹ".

"Không lẽ, không còn ai có thể nữa sao?"_Ba cô hỏi.

"Vâng không ạ! Chỉ cần tìm được ông ấy, thì Song Thuần có thể có khả năng đi lại được".

"Được rồi, cảm ơn cậu, vất vả cho cậu rồi"

"Không sao, mình còn một ca phẫu thuật nữa, mình đi đây".

"Ừm"

- ----------Còn---------

Chương 2: Mất bình tĩnh

"Bác trai, bác về nhà nghỉ ngơi đi, con sẽ ở lại với cô ấy"_Sở Ngôn Hàm khuyên ông.

"Nhưng mà....."_Song Ngư Trì ấp úng.

"Bác yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy, nếu như có thể bác hãy cho người đi tìm vị bác sĩ đó".

Song Ngư Trì ậm ừ bỏ đi. Ông còn việc quan trọng hơn là phải tìm ra người đó, để con gái ông không phải ngồi xe lăng.

- Cạch.....

Sở Ngôn Hàm đẩy cửa đi vào, anh nhìn cô đang nằm trên giường im lìm.

Kéo ghế ngồi cạnh cô, nắm lấy tay cô áp vào mặt:"Thuần, em có nghe anh nói gì không?".

Tay cô khẽ đọng đậy, mắt cũng nheo nheo.

Cô mở đôi mắt to tròn, nhìn anh tràn đầy yêu thương:"Ngôn Hàm...".

Sở Ngôn Hàm vui khôn tả, anh không sợ cô ra làm sao? Anh chỉ sợ cô mãi mãi rời xa anh.

"Em thấy trong người có chỗ nào khó chịu không?".

Song Thuận nghe câu nói ấm áp đầy quan tâm của anh, trong tận đáy lòng đã khiến cô hạnh phúc biết nhường nào.

Trái tim cô từ lâu đã giành cho anh. Cả đời này cũng chỉ có mình anh.

Nhưng lúc này, cô mới thấy kì lạ, chân cô hình như không còn cảm giác.

Anh thấy trong đáy mắt cô, hình như có vài tia bấn loạn.

Cô lấy tay mình đánh vào đôi chân, không có cảm giác, cô tiếp tục cầm lấy nó, nhưng vẫn không thể trụ lại, chân cô làm sao vậy?.

Song Thuần quay sang anh,:"Ngôn Hàm, chân em, có phải đã tàn phế rồi không?". Sở Ngôn Hàm trấn an:"Không có đâu? Em không bị tàn phế".

"Vậy tại sao, em không còn cảm giác nữa".

"Đó là do thuốc tê vẫn còn, nên...".

Cô ôm lấy đầu, nước mắt tuôn trào, hét:"Anh lừa em, anh lừa em, có phải em không thể đi lại được nữa, anh nói đi?".

"Đúng, em không thể đi lại được nữa".

Đùng,đùng,đùng...

Như một tiếng sét đánh vào đại não cô.

Cô lúc này như một con thú điên cuồng la hét, mất bình tĩnh.

Sở Ngôn Hàm ôm lấy cả cơ thể cô vào lòng:"Em đừng như vậy, anh rất sợ".

"Em...em bị tàn phế rồi, anh sẽ còn yêu em không?"_Cô tim đau, lòng cũng đau. "Yêu, ngay từ đầu em đã khiến anh yêu rất nhiều".

"Nhưng hiện tại em chả khác gì phế vật, anh sẽ bị người khác.....bình phẩm rằng có một cô bạn gái bị tàn phế".

Sở Ngôn Hàm lòng đau như cắt khi nghe cô nói, đến cuối cùng cô chỉ quan tâm là anh sẽ như thế nào? Cũng không quan tâm bản thân sẽ ra sao?

Đó cũng là điều khiến anh yêu cô.

Sở Ngôn Hàm nghiêm túc nói:"Anh không quan tâm ngoài kia họ nói gì, điều anh quan tâm lúc này là em, anh chỉ cần em, mỗi một mình em, nếu như dư luận mắng giết hay nhục mạ em, anh chính là người đầu tiên giết chết họ".

Song Thuần ôm chặt lấy anh:"Em cảm thấy, điều anh làm cho em quá lớn, em...".

"Ngày mai, anh sẽ xin ba em, anh sẽ cưới em".

"Anh...".

"Không cho phép em từ chối, hôn lễ của chúng ta sẽ trở thành một hôn lễ thế kỉ, em chỉ cần biết một điều, em yêu anh và anh cũng yêu em, chúng ta sống vì tình yêu của chúng ta, không sống vì dư luận, em hiểu không?"..

"Ngôn Hàm, từ trước đến giờ tình yêu em dành cho anh chỉ có nhiều hơn không có giảm đi, cho nên em rất sợ em như vậy, anh sẽ chán ngấy em, sẽ ghét bỏ em, lúc đó em không biết sẽ như thế nào?"..

Anh trầm ngâm, song lên tiếng:"Trong mắt anh, những người phụ nữ đẹp hơn em, quyến rũ hơn em, cũng không bằng em, anh chỉ biết, hiện tại và tương lại anh đã có em, đôi chân của anh cũng chính là đôi chân của em, chúng ta cùng bước trên cùng một đôi chân, bước đến cuối con đường".

Song Thuần từ tận trái tim cô quá ấm áp đi.

Trên đời này, có hai người đàn ông yêu thương cô nhất, đó là ba cô và anh.

Đúng, cô không cần gì nữa, cô chỉ biết bây giờ cô có anh vậy là đủ rồi. Những thứ khác không quan trọng..

- --------Còn------

Chương 3: Nắm tay con bé đi hết cuộc đời

"Con thật sự muốn lấy con bé?"_Song Ngư Trì nhìn anh, đôi mắt có hơi ngạc nhiên khi nghe anh nói muốn lấy cô.

Song Thuần trên giường bệnh, cũng nhìn anh đăm đăm.

Sở Ngôn Hàm nghiêm túc:"Con thật sự muốn lấy cô ấy làm vợ, mặc kệ cô ấy ra sao, con cũng sẽ bảo vệ, yêu thương, con không cần cô ấy phải hoàn hảo tất cả, điều duy nhất con cần là cô ấy, và cả trái tim đầy ấm áp kia mà thôi".

Trong thế giới ngầm, đối với ông chuyện tình cảm là thứ phù du nhất, từ khi vợ ông bị giết đến nay, ông dường như không dám đặt quá nhiều tình cảm vào đàn bà nữa.

Nhưng với đứa con gái này, ông đã yêu thương, chiều chuộng nó, ấy mà bây giờ nó lại thành ra như vậy.

Mà người con trai trước mặt ông đây, không màn đến con bé tàn tật mà chấp nhận nó, ông vui lắm, cảm xúc của một người làm cha, cuối cùng con gái ông cũng đã có một chỗ dựa yên ấm về sau rồi.

Ông đập tay, cười nói:"Được, ta đồng ý, ngày mai chính là hôn lễ của tụi con, ta sẽ bàn với ba con vài việc".

"Cảm ơn bác trai".

"Chặc, sao còn gọi là bác trai, gọi ba cái đi nào?".

"Ba"_Sở Ngôn Hàm gọi vô cùng e ngại.
Song Ngư Trì đi lại gần cạnh cô, cầm lấy tay cô chèn lên tay anh, xúc động:"Ba rất vui vì con gái ba cuối cùng cũng được một người đàn ông yêu thương con hơn ba, chăm sóc, lo lắng cho con, chỉ vậy thôi là đủ làm cho người ba này hạnh phúc rồi, hứa với ba con hãy nắm tay con bé đi hết cuộc đời này, đừng bao giờ buông tay ra nhé, con rễ?".

Sở Ngôn Hàm nhìn ông rồi lại nhìn cô, chắc nịch:"Con hứa".

Song Thuần cảm động đến bậc khóc, giọt nước hạnh phúc vô cùng.

"Hảo hảo"_Song Ngư Trì cười rõ hạnh phúc.

...........

"Chủ nhân, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ ngài giao phó"_một cô gái trong đêm tối nghiêm lãnh nói, thanh âm có phần ác xảo, nếu nhìn kĩ sẽ thấy cô ta rất giống với một người. Người được gọi là chủ nhân ấy vẫn ngồi yên trên xe lăng, tay chăm điếu thuốc, làn khói trăng được tỏa ra bởi hơi thở của hắn, hắn xoay bánh xe lăng lại, nhếch:"Cô làm tốt lắm, khi nào thực hiện bước tiếp theo tôi sẽ gọi cô, giờ cô lui ra đi".

Cô ta gật đầu, rời khỏi.

Vẫn là ở nơi âm u, tĩnh mịch ấy, hắn ta dụi điếu thuốc đi, đôi mắt hằng lên tia câm phẫn.

"Song Ngư Trì, tôi sẽ trả lại ông tất cả những gì ông làm với tôi. Cứ chờ đi, con gái ông còn chịu khổ dài dài. Hahahaha"_giọng nói của hắn vang lên lanh lãnh gian phòng, ai nghe thấy cũng run sợ.

- -------------Còn--------

Mọi người thấy thế nào với tác phẩm mới này?

Cmt, like, bỏ phiếu, theo dõi Tì Bà nha.

"Đừng sợ, có anh đây!" chính thức phát hành.

🎻Tì Bà Phiêu Bạc-9_4_2019

Chương 4: Hôn lễ

Hai tuần sau đó, cô cũng có vẻ trầm ổn hơn.

Hôm nay, cũng chính là ngày cưới của cô và anh.

Anh từng nói, sẽ cho cô một hôn lễ thế kỉ, nhưng mà cô bảo, cô sợ sẽ bị người khác nhòm ngó vào cô nên hôn lễ thế kỉ gạc bỏ đi.

Đổi lại, hôn lễ hôm nay rất đổi giản đơn, nhưng vô cùng ấm áp.

Đa số, có mặt ngày hôm nay chính là ba anh và ba cô, và vài người bạn của cả hai.

Anh với âu phục chú rễ trong vô cùng đẹp trai, đứng trên bục nhìn cô dâu của mình đang được đẩy vào.

Tuy ngồi xe lăng, nhưng bộ váy cưới trắng tinh khiết, đơn thuần kia đã làm cho cô trở nên sắc sảo hơn.

Song Ngư Trì dừng xe lăng lại, lấy tay anh đặt lên tay cầm:"Ta giao con bé lại cho con, ta muốn con yêu thương con bé như lời con đã từng nói".

Sở Ngôn Hàm chính chắn nói:"Con sẽ không làm ba thất vọng, lời mà Sở Ngôn Hàm con nói ra thì không ai có thể lây chuyển được".

"Hảo hảo".

Song Ngư Trì lặng lẽ đi xuống hàng ghế ngồi cùng bạn ông, cũng là ông sui Sở Trầm.

Song Ngư Trì cười đến khóe mắt cay cay, nói:"Nếu như không có tai nạn đó, chắc con gái tôi hôm nay sẽ còn hạnh phúc hơn".

Sở Trầm cười:"Dù hiện tại nó không đi lại được nữa, nhưng mà ông nhìn xem, con dâu của tôi vẫn rất hạnh phúc rồi còn gì".

Cô và anh sau khi nghe xong lời cha sứ nói, tiếp đó là đeo nhẫn cho nhau.

Chiếc nhẫn được anh đặt làm ở Thụy Điển,trên thế giới chỉ duy nhất có hai chiếc đó là của anh và của cô.

Hai chiếc nhẫn đều có khắc tên của cả hai lên đó.

Nhìn vô cùng tinh xảo và đẹp mắt.

Sau khi kết thúc, họ ăn uống, vui chơi ở nhà riêng của anh, Sở gia, đến khuya.

Trịnh Lãm say bí tỉ, đưa ly rượu đến trước mặt anh, đôi mắt lơ đãng:"Hàm, uống ly này nữa đi, rồi cậu muốn đi đâu thì...đi".

Sở Ngôn Hàm lắc đầu, cười trừ:"Cậu chắc không?".

"Chắc, chắc mà".

Sở Ngôn Hàm uống cạn ly rượu, muốn chuốc say anh có mà đợi kiếp sau.

Trịnh Lãm mơ màng không biết gì nữa, nằng bất tỉnh nhân sự.

Khi anh đi được hai bước, thì một người bạn nữa níu lấy anh:"Cậu uống của Trịnh Lãm rồi, cũng nên uống của Đào Tư mình chứ!"

Sở Ngôn Hàm cảm thấy chán chề, động phòng hoa chúc mà cũng bị quấy phá. - Ực....

Đấy là ly thứ hai mươi anh uống rồi đó.

"Địch Sơ Khai, cậu cũng muốn bảo mình uống"_Sở Ngôn Hàm chỉ tay.

"A, ừm, đã uống thì phải uống cho hết".

"Được, được lắm đến khi các cậu lấy vợ mình sẽ cho các cậu khỏi động phòng luôn".

Anh uống cạn ly, nhanh chóng vọt lên phòng, tưởng chừng được gặp vợ yêu ai ngờ.

"Muốn động phòng lắm rồi phải không? Nhưng trước tiên phải qua ải của chúng tôi"_Nhiên Mẫn, bạn cô nói.

"Là gì?".

"Lì xì cho ba tụi tôi đi"_Cúc Liễu Hân đưa tay ra, đôi mắt sáng rực rỡ.

"Nhanh nào, cô dâu đã được thay đồ sẳn đợi anh ở trong đó"_Mộc Tiêu lên tiếng.

Anh lấy trong túi ra ba bao thư to đừng, đỏ chót đưa cho ba người, ba người cầm lấy rồi vụt mất.

Giờ thì ổn rồi.

- Cạch......

Ảnh đẩy cửa, đôi mắt dừng tại người cô, thực sự đã thay đồ khác, nằm ngủ ngon lành trên giường. Vậy mà là đợi sao?
Sở Ngôn Hàm đi lại ngồi xuống giường, vén tóc của cô, hôn nhẹ lên má:"Chưa làm xong việc mà đã ngủ trước rồi sao?".

Cô đang ngủ, nghe được tiếng quen thuộc bên tai, và cả hơi thở trầm lặng, có chút rượu hòa vào, làm cho cô như muốn say ngất.

Khẽ trở người, đôi mắt lim dim mở, nhìn anh chớp chớp mắt:"Anh vừa nói gì với em vậy?".

Sở Ngôn Hàm nhéo nhẹ chóp mũi cô:"Anh nói, anh muốn em".

Chưa để cô nói gì, anh đã tháo bỏ y trang trên người, và cả chiếc váy ngủ của cô. Chốc sau cả hai người đều trần trụi.

Cô e ngại đến đỏ mặt, lần tiếp xúc này khiến cô không dám cất tiếng.

Sở Ngôn Hàm chóng tay, nhìn cô mê say, cộng thêm trong người có chút rượu khiến cho anh như điên đảo hơn:"Hãy tin anh, anh sẽ nhẹ nhàng, không làm em đau".

Song Thuần cắn chặt môi, gật đầu. Cô thường hay đọc sách nên cũng biết, lần đầu tiên sẽ rất đau.

Nhưng nà nghe anh nói, cô cũng đỡ sợ hơn.

Anh nhẹ nhàng đặt lên môi cô, một nụ hôn sâu mà ngọt ngào.

Anh hôn xuống cái cổ trắng ngần kia, mỗi nơi đều để lại dấu hôn, chứng tỏ anh muốn đánh dấu chủ quyền.

Bàn tay khẽ động, xoa nắn một bên ngực cô, cảm giác tê liệt truyền đến cô, cô khẽ rên lên vài tiếng.

Anh nghe thấy, nó như muốn câu dẫn anh vậy. Anh thỏ thẻ:"Anh vào nhé?".

"Vâng".

"Á...Hàm, đau, đau quá"_cô bậc khóc. Quả thực cảm giác này đau đến xé nát tâm cang.

Sở Ngôn Hàm hôn lễ má cô,:"Đừng khóc, lát sẽ hết đau, em khóc anh rất đau lòng".

Đúng như lời anh nói, khoảng vài phút sau cảm giác đau đớn đã qua đi, đổi lại cái cảm giác vui sướng đến tê liệt như kích thích cô và anh.

Cô ôm lấy cổ anh, bên dưới anh ra vào không ngừng, ở trên cũng không ngừng hôn, không ngừng xoa nắn.

Gần đến hai giờ sáng, anh mới thỏa mãn, nhìn cô đã mệt mỏi ngủ say, chỉ biết cười, tắm rửa sạch sẽ cho cô, lại nhìn xuống drap giường, một vết máu đỏ tươi, anh khẽ nói:"Cuối cùng em cũng là của anh, chỉ một mình anh".

Anh ôm lấy cô vào lòng, và ngủ.

Dường như bức tranh đầy ái muội kia vẫn còn khắp gian phòng, và cả niềm hạnh phúc của họ khi họ thực sự là của nhau.

- ---------Còn------

TT xíu đi nào, bộ truyện mới này caand ủng hộ. Yêu các cậu.

Chương 4-2: Ngoài lề : Tên nhân vật

Nhân vật chính:

- Song Thuần + Sở Ngôn Hàm.

- Song Thuần_hòa đồng, con gái ông trùm hắc đạo (Song Ngư Trì). Cô còn có một người chị nữa, nhưng đã mất tích( đọc rồi sẽ biết).

- Sở Ngôn Hàm_chủ tịch tập đoàn EA, lớn thứ nhất thế giới, anh trên thương trường lạnh lùng, quyết đoán, thâm sâu. Đặc biệt lại vô cùng yêu cô, cưng chiều cô đến người người ghen tị.

- Song Ngư Trì (ba cô)

- Sở Trầm (ba anh)

===Mẹ của cả hai đều chết. - Trịnh Lãm_bác sĩ, bạn anh. Rất hào hoa. Nhưng lại rất có tài, ai khi được anh ta cứu thì chắc chắc có sống chứ không chết.

- Đào Tư_bạn anh, chủ tịch tập đoàn Đào thị, cậu ta đẹp theo phong cách nhẹ nhàng.

- Địch Sơ Khai_bạn anh, là một ông trùm buông bán vũ khí, nắm trong tay nhiều sồng bạc lớn, và nhiều loại vũ khí. Gia thế khủng, đẹp theo cách một người con lai Anh-Mỹ.

- Nhiên Mẫn_bạn cô, là một nhà thiết kế nổi tiếng. Đẹp theo cách năng động.

_Cúc Liễu Hân_bạn cô, là người mẫu, rất nổi tiếng, mặc những thiết kế của Nhiên Mẫn. Đẹp theo cách trẻ con.

- Mộc Tiêu_bạn cô, là một nữ cảnh sát bộc trực, có thể nói cô ấy trên vạn người, mà dưới một người. Rất lạnh lùng.

@@@Những người kể trên đều độc thân.

Còn một số nhân vật nữa sẽ kể sau.

Đọc truyện vui vẻ💜🎻

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau