DỮ THIÊN ĐỒNG THÚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dữ thiên đồng thú - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Sở Chước đặt bé rùa con lên chiếc bàn nhỏ, nhìn yêu thú vẫn còn đang như hổ rình mồi kia: "A Chiếu, đây là Huyền Uyên, yêu thú hôm nay ta khế ước được, các ngươi về sau chung sống hòa thuận nhé."

Đôi mắt hai màu của A Chiếu trợn trừng, vẻ mặt khiếp sợ.

Mới nửa ngày đã nghĩ ra được cả tên rồi, nàng quả nhiên chân trong chân ngoài, có nó rồi vẫn còn muốn yêu thú khác.

A Chiếu tức giận, lại giơ móng vuốt định đánh bay rùa đen.

Sở Chước hết cách, ôm lấy yêu thú giống con mèo nhỏ này, hôn lên nhúm lông màu trắng trên trán nó.

Tiểu yêu thú nãy còn giương nanh múa vuốt lập tức ngây ngốc.

Trong mắt Sở Chước có ý cười lướt qua, chiêu này đúng là lúc nào cũng hữu dụng - đời trước mỗi lần A Chiếu tức giận, chỉ cần hôn một cái là nó an tĩnh.

Dỗ dành yêu thú cáu kỉnh xong, Sở Chước ngồi ở trên giường nhìn qua nhẫn trữ vật một chút.

Chiếc bàn bên cạnh nàng có hai con yêu thú đang nằm. Đứa lớn nhìn chằm chằm đứa nhỏ, đứa nhỏ lại chui vào mai rùa không thèm để ý xung quanh.

Móng vuốt của đứa lớn không nhịn được cào cào vào mai rùa tạo ra một tiếng cực kì chói tai.

Sở Chước ngẩng đầu nhìn, thấy A Chiếu đang dùng mai rùa để mài móng vuốt.

Đời trước không ít lần nó làm vậy, Huyền Uyên lại chưa từng kháng nghị, mai rùa vẫn hoàn hảo không xước xát gì nên nàng cũng không so đo, tiếp tục kiểm kê đồ trong nhẫn trữ vật.

Tiếng chói tai không ngừng khiến Uyên Đồ Huyền Quy không thể không thò đầu ra, đôi mắt nhìn về phía chủ nhân lại phát hiện nàng không hề để ý nơi này, đành phải ngẩng đầu quan sát tiểu yêu thú.

【 Có...... chuyện...... gì......】

Uyên Đồ Huyền Quy mới sinh ra chưa được mấy ngày đã bị triệu hồi tới đây nên giọng nói chậm chạp kéo dài như một đứa trẻ đang tập nói.

A Chiếu vốn đã nôn nóng, nghe xong muốn xoa lỗ tai.

Nó vươn móng vuốt quơ quơ trước mặt rùa nhỏ.

【 Nơi này do ta làm chủ! 】 A Chiếu nói: 【 Về sau bổn đại gia chính là lão đại của ngươi, ngươi phải nghe theo lời bổn đại gia, hiểu chứ? 】

Thế giới của yêu thú rất đơn giản, thực lực tối cao, cường giả vi tôn. Uyên Đồ Huyền Quy cảm nhận được trên người yêu thú có một loại hơi thở vô cùng nguy hiểm —— tuy rằng hơi thở này hình như bị thứ gì che dấu khiến nó giống như một con yêu thú cấp thấp, nhưng Uyên Đồ Huyền Quy có huyết mạch thần thú Huyền Vũ lại cảm nhận được uy hiếp thì không thể xem thường được.

Trước nay yêu thú chỉ thần phục kẻ mạnh hơn mình. Thế nên Huyền Uyên vô cùng sảng khoái trả lời: 【 Được! 】

A Chiếu vô cùng vừa lòng, chuẩn bị nói cho nó quy củ lại nghe được giọng nói ê a chậm chạp: 【 Vậy...... Chủ...... Nhân......】

【 Chước Chước là của bổn đại gia, ngươi là của Chước Chước, nên ngươi cũng là của ta, hiểu chứ? 】 A Chiếu dùng móng vuốt vỗ mặt bàn, nói đúng lý hợp tình, ra vẻ uy nghiêm của đại ca với chúng tiểu đệ. Nó tiếp tục bắt nạt rùa nhỏ mới sinh ra không lâu đến nói chuyện còn chưa sõi: 【 Nếu có bổn đại gia ở đây thì không được bò lên người Chước Chước! Bổn đại gia ăn đùi gà cùng Chước Chước ngươi cũng chỉ có thể nhìn! Hiểu chứ? 】

Uyên Đồ Huyền Quy suy nghĩ trong chốc lát vẫn không hiểu nó nói gì. Móng vuốt lông xù quơ đi quơ lại trước mặt khiến nó hoa mắt, đành phải mơ mơ hồ hồ đồng ý.

Đại ca vừa lòng, cào lên mai rùa của tiểu đệ mấy cái coi như khen thưởng. Vết cào dường như có ảnh hưởng đến hoa văn màu bạc trên mai, mỗi lần yêu thú "hạ tay" thứ hoa văn ấy lại sáng hơn một chút.

Nói rõ quy củ với tiểu đệ xong, A Chiếu nhảy lên vai Sở Chước nhìn nàng kiểm kê đồ vật.

Uyên Đồ Huyền Quy thấy yêu thú không quấy rầy nên tiếp tục chui vào mai rùa giả chết.

Sở Chước cảm thấy một bên vai trĩu nặng, bên má có thứ gì đó lông xù lướt qua, xoay mặt nhìn thấy yêu thú đang dài cổ hóng hớt, bộ dáng vô cùng hứng thú.

Sở Chước đặt từng món đồ trong nhẫn trữ vật lên chiếc ghế dài.

Đầu tiên là kim châu, linh châu, linh thạch.

Kim châu mười hộp, mỗi hộp có ba ngàn viên; linh châu năm hộp, mỗi hộp có một ngàn viên và mười khối hạ phẩm linh thạch.
Tỉ lệ quy đổi của đại lục Tấn Thiên thì 1 viên linh châu =1000 viên kim châu, 1 khối hạ phẩm linh thạch =1000 viên linh châu.

Số tiền khen thưởng này của Sở gia trong mắt người đã từng là phú hào như Sở Chước thật sự không đáng là bao, nhưng ở đại lục Tấn Thiên thì nó đã là một đại gia tài. Đại lục nằm trong Huyền thế giới, linh thạch rất hiếm, lần này Sở gia lại khen thưởng mười khối linh thạch - xem ra vô cùng coi trọng yêu thú cấp mười.

Tiếp theo là đan dược, có các loại mà người tu luyện rất cần như Bồi Nguyên Đan, Thanh Khí Đan, có cả Yêu Hoàng Đan yêu thú cực kì thích, mỗi loại có ba bình.

Sở Chước đổ ra hai viên Yêu Hoàng Đan, một viên đưa cho yêu thú đang ngồi trên vai, không ngoài ý muốn bị chiếc lông xù đẩy đi, vẻ mặt nó tràn đầy sự ghét bỏ.

Sở Chước bình tĩnh đặt viên còn lại trước mặt rùa nhỏ. Cấp mười yêu thú nãy còn chui vào trong mai giả chết, ngửi thấy mùi đan dược mới chậm rãi nhô đầu ra, chậm rì rì từng ngụm từng ngụm gặm nhấm Yêu Hoàng Đan.

A Chiếu không khỏi phát ra một tiếng khinh thường.

Sở Chước cũng không hề để ý, đời trước nàng đã biết A Chiếu không giống những yêu thú khác. Đồ vật bình thường nó cực kì chướng mắt, nhưng nó đã coi trọng thì không một ai được đụng tới, dám tranh đoạt thì phải hỏi móng vuốt của nó có đồng ý hay không, đừng coi thường bộ vuốt yếu ớt mỏng manh kia – nó có thể cào yêu thú cấp mười một vết sâu tới tận xương.

Kiếp trước nàng không phải không nghi ngờ lai lịch của A Chiếu. Thời điểm Sở Chước nhặt được A Chiếu, thân thể nó bị trọng thương, giống một con mèo sữa chỉ có thể suy yếu thở khò khè, nàng cẩn thận nuôi dưỡng nửa năm mới đứng lên được.

Về sau xảy ra rất nhiều chuyện, mãi đến lúc A Chiếu mất tích, nàng cũng không hề biết lai lịch với chủng loại của nó.

Không sao, bây giờ làm lại từ đầu, có lẽ đời này mọi thứ sẽ rõ ràng.

Cất đan dược đi, Sở Chước tiếp tục nhìn những thứ khác, phát hiện còn có mấy bộ pháp y, võ cụ,... đều là những thứ thích hợp với nàng ở thời điểm hiện tại.

Sở gia vô cùng hào phóng với hài tử khế ước được yêu thú cấp cao. Ngũ phòng chỉ còn lại một mình Sở Chước nên nàng không cần phải hiếu kính trưởng bối, có thể giữ tất cả làm vật tư tu luyện của bản thân.

Sở Chước thu thập hết mọi thứ chỉ để lại hai khối hạ phẩm linh thạch.

Lúc này A Chiếu đã chạy đi quấy nhiễu rùa nhỏ, dùng móng vuốt cào cào mai nó. Rùa đen vẫn tiếp tục rút đầu, như một người ông hiền từ để cho cháu mình ra sức đùa nghịch.

Sở Chước nhịn không được cười một tiếng, nàng đặt trước mặt Uyên Đồ Huyền Quy một khối linh thạch, khối còn lại đặt trước mặt A Chiếu.

Hai con yêu thú đều quay đầu nhìn.

"Khối này cho Huyền Uyên, khối này cho A Chiếu." Sở Chước cười tủm tỉm, khuôn mặt gầy gò ôn nhu lại ân cần.

Hai con yêu thú nhìn nàng, Uyên Đồ Huyền Quy chậm rãi bò lên trên khối linh thạch, nằm úp sấp giống như đang ấp trứng. Còn A Chiếu lại dùng móng vuốt khẩy khẩy một chút, lát sau mới ngậm lấy tha lên trên giường, đặt ở vị trí nó hay ngủ. Sở Chước nhìn hai con yêu thú, trong lòng vui sướng vô cùng.

Trước nay nàng đều rất hào phóng về việc tặng đồ cho người trong nhà, bởi vì chúng nó đáng giá.

Sau khi làm xong mọi việc, Sở Chước đứng dậy, đang muốn đi ra giếng múc nước rửa mặt, ai ngờ vừa mở cửa liền thấy mười mấy hạ nhân đã đứng ở đó từ bao giờ.

Có nam có nữ, ăn mặc cực kỳ chỉnh tề, động tác cũng vô cùng nhanh nhẹn, thấy nàng bước ra lập tức tiến lên hành lễ.

"Thỉnh an Thập Bát tiểu thư." Mười mấy hạ nhân đồng loạt hô.

Sở Chước ừ một tiếng, cũng không hỏi ai phái bọn họ tới, chỉ nói: "Ta muốn rửa mặt, bưng chút nước ấm lên đây."

Một nha hoàn xinh đẹp vội vàng vâng một tiếng, phân phó người đi làm việc, tiếp đó nói với Sở Chước: "Thập Bát tiểu thư, nô tỳ tên là Lệ Y, sau này sẽ đi theo hầu hạ ngài, ngài có yêu cầu gì cứ việc sai bảo."

Sở Chước vẻ mặt không đổi, mở miệng nói: "Bữa tối có đùi gà hầm linh măng không?"

Lệ Y sửng sốt, lập tức trả lời: "Tất nhiên là có ạ."

"Vậy được rồi, bưng tạm 30 chiếc đùi tới đi."

Lệ Y: "............"

Lúc Sở Chước trở về phòng, A Chiếu lại dán vào mặt, dùng chiếc lông xù quấn quanh cổ nàng, nhúm lông trắng trên đầu cọ cọ mặt nàng, đây là hành động thể hiện nó đang vô cùng vui sướng.

Ba mươi chiếc đùi gà khiến nó vui vẻ cực kì.

Sở Chước ôm nó xuống, xoa xoa chiếc đầu nhỏ: "Đừng tùy tiện nhảy lên mặt ta."

A Chiếu ngao ô một tiếng, nhảy lên trên bàn tiếp tục đùa nghịch rùa đen.

Buổi tối quả nhiên có nguyên một bàn đùi gà hầm linh măng, hương thơm nức mũi.

Sở Chước không cần người hầu hạ, đỡ phải giải thích A Chiếu chui từ đâu ra.

Nàng gắp một chiếc đùi gà đặt vào bát của A Chiếu, nhìn nó sung sướng vùi đầu ăn, chiếc đuôi đằng sau vẩy qua vẩy lại liên tục,.

Lại nhìn rùa nhỏ ngốc nghếch vẫn đang nằm úp sấp trên khối linh thạch, ngây ngô xem bọn họ ăn.

Sở Chước nghĩ nghĩ, gắp vài miếng linh măng đặt trước mặt nó, sau đó nhìn nó chậm rì rì gặm nhấm, nàng lại gắp thêm một chút cơm. Nó vẫn như cũ ăn một cách chậm rãi, thứ gì cũng không từ chối, không hề kén ăn, chẳng giống yêu thú mới sinh một chút nào.

Đây là một con rùa đen ăn tạp không kén chọn bất cứ thứ gì.

Nhưng Sở Chước lại nghi ngờ vì nó quà lười nên mới không hề kén ăn, mấy chủng loại này rất hay bị bệnh lười mà.

Sau khi ăn xong sắc trời đã tối đen như mực.

Sở Chước rửa mặt xong, như thường lệ tiến vào trạng thái tu luyện.

Tĩnh tọa đến tận đêm khuya nàng mới mở mắt ra, hai con yêu thú đã ngủ không biết trời đất: rùa nhỏ vẫn lấy linh thạch làm giường, rúc vào trong mai ngủ say xưa, còn A Chiếu lại cuộn thành một vòng, vùi đầu vào trong chiếc đuôi to.

Lúc Sở Chước đứng dậy, A Chiếu liền ngẩng đầu nhìn nàng.

Mãi đến lúc Sở Chước nằm trên giường, A Chiếu lăn vào trong lòng nàng, chiếc móng vuốt lông xù đặt lên cánh tay nhỏ xinh, bấy giờ nó mới chịu ngủ.

Chương 7

Chẳng mấy chốc đã đến ngày chia li.

Thời gian ba ngày không dài cũng không ngắn nhưng đủ để ngũ phòng suy tàn bao nhiêu năm có sức sống hẳn lên, không chỉ sân và phòng ốc được tu sửa gọn gàng sạch sẽ, căn phòng vốn trống trải cũng được tô điểm thêm một vài món đồ xa hoa, thậm chí đồ dùng cá nhân của Sở Chước cũng được mua mới hoàn toàn, nàng nghiễm nhiên trở thành thiên kim tiểu thư hàng thật giá thật.

Đương nhiên, được đãi ngộ tốt nhất chính là Uyên Đồ Huyền Quy.

Đã gần một vạn năm Sở gia chưa khế ước được mười cấp yêu thú, lần này vậy mà có một hậu nhân triệu hồi được. Tộc trưởng cùng các vị trưởng lão hận không thể tế trời an ủi tổ tiên: sức ảnh hưởng của Sở gia bọn họ đối với yêu thú vẫn chưa hề giảm sút.

Cho nên, Sở gia vô cùng coi trọng cấp mười Uyên Đồ Huyền Quy. Thậm chí Cửu trưởng lão còn tự mình chọn lựa những đồ vật phù hợp với nó, không chỉ có đan dược dành cho yêu thú, ngay cả ngũ hành linh thủy mà bộ tộc Huyền Quy cực kì thích cũng đem tới mấy chai.

Lúc đồ vật được tới, Uyên Đồ Huyền Quy nhìn đến phát ngốc, sau đó mới chậm rãi đẩy vài bình đan dược ra trước mặt yêu thú màu đen bên cạnh.

【 Cho...... Ngươi......】

Ý tứ là muốn hiếu kính lão đại, ngũ hành linh thủy chỉ thích hợp với yêu thú hệ thủy, A Chiếu là yêu thú hệ hỏa nên không cần thiết lắm.

A Chiếu vô cùng vừa lòng, tiểu đệ quả nhiên biết điều.

Nó ngửi ngửi đan dược, trên mặt lộ ra sự ghét bỏ, lại đẩy về phía tiểu đệ.

Tuy rằng đây là đan dược tốt nhất ở Sở gia, nhưng trong mắt A Chiếu nó không khác gì hàng vỉa hè.

Rùa nhỏ thấy lão đại không thích, cho rằng đan dược không tốt, nó làm đổ một cái chai, bên trong lăn ra một viên thuốc, nó bò lại gần gặm một ngụm, đôi mắt đậu đen nheo lại.

Rất ngon mà, tại sao lão đại lại không ăn?

A Chiếu thấy nó gặm ngon lành, lấy móng vuốt gãi gãi hoa văn màu bạc trên lưng tiểu đệ. Thật là đáng thương, đan dược phế phẩm này lúc trước nó coi như rác, tiểu đệ lại ăn ngon đến vậy, có thể thấy được chưa trải qua việc đời, quá đáng thương, về sau rời khỏi Huyền thế giới nghèo nàn này nhất định sẽ khiến nó mở mang tầm mắt.

Yêu thú nhỏ mới sinh ra không lâu cạn lời, thật sự là nó chưa từng trải qua việc đời, bị triệu hồi tới đây chính là lần đầu từng trải =v=

Sở Chước thấy hai con yêu thú ở chung hòa hợp như vậy, trong lòng vô cùng vui vẻ, sờ đầu từng đứa rồi mới đi điều chế ngũ hành linh thủy.

Ngũ hành linh thủy là một loại nước có chứa thuộc tính ngũ hành, là thứ mà bộ tộc Huyền Quy thích nhất, ngâm loại nước này sẽ giúp chúng nó trưởng thành nhanh chóng.

Sở Chước nhỏ một giọt ngũ hành linh thủy xuống chiếc chậu được tạc bằng ngọc thạch, lại đổ thêm nước theo tỷ lệ nhất định, bế rùa nhỏ đặt vào trong chậu.

Bé rùa được thả vào trong nước, hoạt bát bơi hai vòng, chơi chán rồi mới rụt đầu vào trong mai nghỉ ngơi.

Bên cạnh chậu có một con yêu thú đang nằm. Nhìn tiểu đệ thoải mái tắm mát, nó cũng duỗi móng vuốt chạm thử một chút, lại nháy mắt rụt tay ra, chẳng có gì thú vị. Đi tìm Sở Chước còn hơn.

Lúc này Sở Chước đang phân phó Lệ Y chuẩn bị quần áo đồ dùng cá nhân để dọn tới Thanh Tâm Trúc Lâm.

Trong trí nhớ của nàng, từ ngày mai nàng sẽ tu luyện ở đó mấy năm không ra ngoài, cũng ít khi trở về Ngũ phòng nên phải chuẩn bị sẵn mọi thứ.

Sở Chước nhìn xung quanh sân rồi quyết định bước tới chỗ cây táo, hái một rổ táo xanh, đem đi rửa sạch, sau đó rảnh rỗi không có việc gì làm gọi A Chiếu tới ăn.

Sở Chước đặt một quả táo xanh bóng bẩy trước mặt nó.

Yêu thú há miệng gặm cắn, vài giây đã ăn sạch quả táo to bằng nắm đấm, sau đó nó phun ra một đống hạt ghim sâu vào bức tường.

Sở Chước cũng không trách cứ, cười nói: "Ngươi đừng làm hỏng tường."Yêu thú nhìn nàng, giống như không để lời nàng nói ở trong lòng, tiếp tục ngồi xổm vừa ăn táo vừa phun hạt, một rổ táo xanh rất nhanh đã thấy đáy, trên tường cũng có chi chít lỗ nhỏ, phải căng mắt nhìn kĩ mới thấy hạt táo bị ghim sâu ở bên trong.

Lúc Lệ Y bước vào, A Chiếu liền nhảy lên mái hiên, đôi mắt hai màu lãnh khốc nhìn xuống nước.

Lệ Y bê một chồng quần áo đi qua, đột nhiên nhìn thấy vô số lỗ nhỏ ở trên tường, thật không biết là có từ bao giờ, chẳng lẽ do trưởng bối ngũ phòng tạo ra? Trước khi được phái tới, Lệ Y đã nghe không ít chuyện "thú vị" ở đây, nhưng nó đã là quá khứ, ngũ phòng hiện giờ chỉ còn lại một mình Thập Bát tiểu thư, không có tranh chấp gì nên chắc là một nơi dễ sống.

Ngày thứ ba, Sở Chước mang theo hai con yêu thú dọn vào Thanh Tâm Trúc Lâm.

Nơi này rất lớn, ngoại trừ khu nhà ở sâu tít bên trong rừng, xung quanh còn có rất nhiều nhà trúc tinh xảo xinh đẹp.

Nơi ở của Sở Chước chính là những ngôi nhà trúc này. Mỗi đứa trẻ đều có một không gian riêng, xung quanh nhà trúc lại có cấm chế, không có chủ nhân cho phép sẽ không được tự tiện bước vào.

Hàng xóm của Sở Chước là Sở Thanh Từ cùng Sở Nguyệt.

Ngày đầu tiên dọn vào, Sở Nguyệt đã ôm Linh Mục Hầu tới cửa hỏi thăm.

Sở Nguyên Hi, Sở Thanh Loan cũng tới, đi cùng bọn họ còn có thú khế ước, nháy mắt phòng khách của Sở Chước đã bị đám nhãi con này chiếm cứ. Chúng nó chơi với nhau rất vui, ngươi sờ ta một cái, ta cào ngươi một chút, hoạt bát cực kì.

Thời điểm Sở Chước định pha trà chiêu đãi bọn họ, Sở Thanh Từ cũng ôm Băng Mục Sư bước tới.

Băng Mục Sư từ trong lồng ngực chủ nhân nhảy xuống, cao ngạo bước tới chỗ đám yêu thú đang chơi đùa, sau đó gào mồm sư tử hống một tiếng.

Một đám yêu thú bị nó dọa sợ chạy toán loạn, chỉ có rùa nhỏ lù lù bất động, ngơ ngác nằm yên một chỗ, bình tĩnh ghê gớm.

Chín cấp Băng Mục Sư vừa lên sân khấu đã khẳng định vị trí lão đại thuộc về ai.

Còn mười cấp Uyên Đồ Huyền Quy? Xin lỗi, nó quá lười, lười đến độ mặc kệ cả thế giới.

Sở Nguyên Hi thấy Cửu Li Chồn bị dọa như vậy, lập tức không vui nhìn Sở Thanh Từ: "Thanh Từ, chú ý sư tử của ngươi."Sở Thanh Từ vân đạm phong khinh trả lời: "Yêu thú có thế giới của yêu thú, chúng ta đâu có quyền can thiệp."

Sở Nguyên Hi tức giận khuôn mặt đỏ cả lên, chạy tới ôm lấy Cửu Li Chồn, không cho nó chơi cùng Băng Mục Sư.

Sở Thanh Loan lại không bế Đại Địa Liệt Hùng của hắn đi, mặc kệ gấu con tròn vo lăn tới chỗ Băng Mục Sư chơi đùa cùng nó, Liệp Đông lại đứng ở trên đầu Đại Địa Liệt Hùng, vui sướng kêu vài tiếng cạc cạc.

Còn Linh Mục Hầu của Sở Nguyệt lại lò dò nhảy lên trên lưng rùa đen, sờ sờ hoa văn trên mai của nó.

Nhìn qua hài hòa cực kì.

Cuối cùng Cửu Li Chồn quyết định vứt bỏ chủ nhân, tham gia cuộc vui cùng đám yêu thú. Sở Nguyên Hi tức giận tới mức thề về sau sẽ không đưa nó tới chơi nữa.

Quay về vấn đề chính, lần này bọn họ tới làm khách là để hiểu biết lẫn nhau, dù gì về sau sẽ tu luyện cùng một chỗ, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, có quan hệ tốt còn hơn là trở mặt với nhau.

Nhất là Sở Nguyệt với Sở Thượng đều bên dòng nhánh, bọn họ muốn trở thành dòng chính để có thêm càng nhiều tài nguyên tu luyện, tất nhiên phải có quan hệ tốt với những đứa trẻ bên dòng chính.

Ngày hôm sau, đám trẻ cùng yêu thú tập trung ở quảng trường Thanh Tâm Trúc Lâm.

Người dạy dỗ bọn họ ở những giai đoạn đầu chính là Cửu trưởng lão.

Ông nhìn 6 đứa trẻ, nghiêm túc nói: "Các ngươi đều đã khế ước được yêu thú của bản thân, về sau hẳn sẽ đi trên con đường ngự thú sư. Mà ngự thú sư thì nhất định phải có những yêu cầu cơ bản sau: Biết được cách trò chuyện với yêu thú, dùng hết khả năng để tìm hiểu chủng loại, tập tính, nhu cầu của chúng. Những phương diện này về sau sẽ giúp các người khế ước được càng nhiều yêu thú......"

Đám trẻ nghe vô cùng nghiêm túc, thậm chí còn viết vào sổ tay.

Nhưng đám yêu thú thì không... chúng không cần hiểu quá nhiều, chỉ cần vui chơi thỏa thích, lớn nhanh một chút là được.

Thế là chúng nó nhấc chân rời khỏi quảng trường, lăn đến Thanh Tâm Trúc Lâm chơi.

Cửu trưởng lão thấy thế cũng không ngăn cản. Yêu thú trời sinh không bị trói buộc, cho dù khế ước với con người cũng chỉ là khế ước bình đẳng, không hề hạn chế sự tự do của chúng, huống chi Thanh Tâm Trúc Lâm rất an toàn, kể cả là lạc đường, chỉ cần chủ nhân cảm ứng khế ước là sẽ tìm được chúng nó.

Cửu trưởng lão yên tâm vô cùng, lại không biết bên trong Thanh Tâm Trúc Lâm đã có một con yêu thú như hổ rình mồi.

Băng Mục Sư nhìn thấy yêu thú nhỏ như con mèo kia, lập tức uy phong lẫm lẫm sư tử hống một tiếng - muốn khiến nó phải thần phục.

【 Đợi......】 Uyên Đồ Huyền Quy chậm rì rì ngăn cản Băng Mục Sư đi tìm chết.

Đáng tiếc nó nói quá chậm, Băng Mục Sư uy phong lẫm lẫm chưa kịp lập uy với tiểu đệ đã bị đối phương đánh bay, thân thể núc ních thịt như một quả cầu tuyết lăn một đường ra khỏi rừng trúc, chẳng mấy chốc đã biến mất không thấy tăm hơi.

Một đám yêu thú: 【............】

Mãi đến khi Băng Mục Sư lắc lư trở về, A Chiếu uyển chuyển nhẹ nhàng nhảy lên trên lưng nó, sau đó kiêu ngạo nhìn xuống đám nhãi con kia.

Một đám yêu thú lập tức đồng thanh hô: 【 Lão đại! 】

Chỉ mới dọn vào Tử Trúc Lâm một hôm, A Chiếu đã nhanh chóng khẳng định ai mới kẻ xứng đáng với vị trí lão đại!

Chương 8

Những tri thức mà Cửu trưởng lão giảng dạy, kiếp trước Sở Chước đã nhớ kỹ trong lòng. Nhưng để người khác không nghi ngờ, nàng vẫn giả bộ nghiêm túc lắng nghe, mỗi ngày cũng nghiêm túc tu luyện, nghiêm túc học tập, nghiêm túc bồi dưỡng cảm tình với yêu thú, ngoan ngoãn đến nỗi khiến cho tộc trưởng thường xuyên đến xem tình hình rối rắm vô cùng.

Trẻ con chăm chỉ lúc nào cũng đáng yêu, Sở Nguyên Hạo thích cực kì.

Ông có thể làm tộc trưởng không phải vì tu vi cao mà là do tính kiên nhẫn không ai sánh bằng, không chỉ nghĩ cho gia tộc hiện giờ mà còn nghĩ cho cả gia tộc về sau. Có thể nói Sở Nguyên Hạo là một tộc trưởng đủ tư cách.Nhưng mỗi lần nhìn thấy hậu bối duy nhất của ngũ phòng, tộc trưởng lại rối rắm.

So với sự rối rắm của ông, những trưởng lão vẫn giữ thái độ như cũ – làm lơ. Mặc kệ nàng sống tốt hay không tốt, đều chỉ có một thái độ - đó chính là làm lơ. Nàng khế ước được cấp mười yêu thú, bọn họ cũng chỉ có chức trách bồi dưỡng nàng, những thứ khác sẽ không có. Nhưng bọn họ lại không nghĩ tới, đứa trẻ duy nhất của ngũ phong sẽ đưa tới nhiều kinh hỉ và kinh hách như vậy.

Đối với thái độ của các trưởng bối, Sở Chước có thể coi là thích ứng tốt đẹp.

Trọng sinh đã được một tháng, tâm tình của nàng cũng dần trở nên bằng phẳng, tiếp nhận chuyện mình đã sống lại.

Sau khi trọng sinh thì nên làm gì?

Nàng đi lại con đường ở kiếp trước, tu vi tăng lên rất nhanh, trong vòng một tháng đã tu luyện đến Tiên Thiên tầng chín — nhưng đó là nàng đã cố gắng áp chế, thế nên khi được mọi người gọi là thiên tài, Sở Chước lại có chút không quen.

Đời trước nàng đã tu luyện đến Nhân Hoàng Cảnh, bây giờ chẳng qua là làm đâu chắc đấy một đường đi lên, không hề có chút khó khăn nào.

Quá đơn giản khiến Sở Chước lo được lo mất.

Cuối cùng, nàng quyết định lập cho mình một mục tiêu: Tìm hiểu rõ nguyên nhân dẫn đến cái chết ở kiếp trước và tu luyện thành thần!

Thành thần là mục tiêu của tất cả những người tu luyện trên thế giới này, nhưng người có thể phi thăng đến Chân Thần giới lại chẳng có bao nhiêu, mấy ngàn vạn năm trôi qua số người thành công chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng Sở Chước cảm thấy mình có thể làm được. Đúng vậy, trọng sinh đã khiến nàng có loại dũng khí mù quáng này. Con người cũng nên có chút mơ mộng, chẳng may thực hiện được thì sao?

Xác định được mục tiêu, Sở Chước dần dần yên lòng, tu luyện càng ngày càng nỗ lực.

Dọn vào Thanh Tâm Trúc Lâm đã được hai tháng, hôm nay là một ngày nắng đẹp trời trong xanh, Sở Chước quyết định đẩy mạnh tu vi đến Nhập Huyền Cảnh.

Gọi là Nhập Huyền vì cảnh giới này sẽ câu thông với linh khí đất trời để cọ rửa thân thể. Nguyên khí ở trong kinh mạch sẽ hóa thành linh khí, linh khí lại sinh ra khí mạch trong đan điền. Mỗi người tu luyện đều có một khí mạch, màu sắc của khí mạch sẽ thể hiện thuộc tính của họ. Lại nói về thuộc tính, đa số thường là ngũ hành kim mộc thủy hỏa thổ, chỉ có một số ít nắm giữ những thuộc tính hiếm như phong, băng, lôi.

Thế giới này có một cách nói: Đặt chân vào Nhập Huyền Cảnh mới là người tu luyện chân chính. Hai cảnh giới trước là Hậu Thiên với Tiên Thiên cũng chỉ được coi là phàm nhân bình thường thôi.

Nhập Huyền – chính là vạch xuất phát của người tu luyện.

Sở Chước từ Tiên Thiên Cảnh bước vào Nhập Huyền Cảnh cũng không mất bao nhiêu thời gian, xung quanh chỉ xuất hiện chút dị tượng chứng tỏ có người đã chạm đến cảnh giới Nhập Huyền.

Chẳng qua Sở gia biết được người Nhập Huyền cũng chính là người khế ước cấp mười yêu thú, Sở Chước lại một lần nữa trở nên nổi tiếng, danh hiệu thiên tài càng gắn chặt với nàng, ngay cả Sở Thanh Từ cũng bị đè một đầu.

Sau khi Sở Chước Nhập Huyền thành công, tộc trưởng cùng Cửu trưởng lão đều đến thăm, phát hiện nàng không phải nóng lòng cầu thành mà làm đâu chắc đấy tu luyện đến Nhập Huyền Cảnh, không hề tổn thương đến căn cơ, bọn họ bấy giờ mới an tâm.

Hai trưởng bối vừa rời đi, các bạn nhỏ cũng dắt tay nhau đến hỏi thăm.

Một đám trẻ còn chưa biết cách che dấu cảm xúc trên mặt, tất cả đều vô cùng kinh ngạc với thán phục nhìn nàng.

Sở Nguyên Hi nói: "A Chước, ngươi thật là lợi hại, danh hiệu thiên tài của Thanh Từ rốt cuộc cũng phải nhường lại rồi. Về sau ngươi nhớ phải tiếp tục nỗ lực đó nha, tương lai còn bảo vệ vị thúc thúc này. Dù gì tư chất của ta cũng không bằng ngươi, đời này bước được tới đâu đều do kiếp số, nói không chừng ngày nào đó ta gặp phiền toái còn phải nhờ các ngươi giúp đỡ một tay."

Sở Chước còn chưa trả lời, Sở Nguyệt đã trừng mắt nhìn hắn: "Ngươi không biết xấu hổ, con trai mà lại để con gái bảo vệ."

Bọn họ quen nhau đã lâu nên nói chuyện vô cùng tùy ý, nhất là tính tình của Sở Nguyệt vô cùng thẳng thắn bộc trực nên rất được lòng mọi người, đến cả người lạnh lùng như Sở Thanh Từ nhìn khuôn mặt tươi cười của nàng cũng sẽ đáp lại một hai câu.

Sở Nguyên Hi đúng lý hợp tình nói: "Ta là tự biết bản thân mình có bao nhiêu trọng lượng. Thanh Loan, ngươi nói đúng không?"Sở Thanh Loan u buồn thở dài: "Hôm nay chúng ta đến đây không phải để chúc mừng A Chước đột phá Nhập Huyền Cảnh sao?"

Sở Thượng im lặng không nói, Sở Thanh Từ vẫn bộ dạng lạnh như băng, đôi mắt đen lúng liếng nhìn chằm chằm Sở Chước.

Lúc Sở Nguyên Hi ầm ĩ muốn ra ngoài rừng trúc để ăn mừng, Sở Thanh Từ đột nhiên đi đến trước mặt Sở Chước, nghiêm túc nói: "Ta sẽ không thua ngươi!"

Nói xong, cũng không thèm nhìn những người khác mà lập tức xoay người rời đi.

Mọi người bị hành động đột ngột của nàng ta làm cho ngây ngẩn, không hề nghĩ tới Sở Thanh Từ luôn luôn lạnh nhạt lại phản ứng gay gắt như vậy.

Một lúc lâu sau, Sở Thanh Loan nói: "Xem ra Thanh Từ chịu đả kích không nhỏ, về sau nàng ta sẽ càng nỗ lực. Nguyên Hi, ngươi cũng cố gắng lên, đừng để vãn bối chúng ta "bỏ xa"."

Bọn họ trước khi bước vào Thanh Tâm Trúc Lâm tu luyện tu vi đều ở cảnh giới Tiên Thiên, người mạnh nhất chính là Sở Thanh Từ - đã đột phá tới tầng 9 Tiên Thiên, bất kỳ lúc nào cũng có thể bước chân vào Nhập Huyền Cảnh, nhưng không thể ngờ lại bị Sở Chước mới tầng 7 Tiên Thiên đè một đầu.

Sở Thanh Từ được Sở gia xưng là thiên tài không chỉ vì thiên phú không tồi mà còn bởi ý chí quyết tâm không chịu thua thầy kém bạn, thế nên khi bị một kẻ Tiên Thiên bảy tầng vượt mặt, nàng làm sao có thể cam tâm? Tất nhiên càng thêm nỗ lực tu luyện, đề cao tu vi.

Sở Nguyên Hi lập tức kêu thảm thiết một tiếng, bụm mặt nói: "Ta đã rất cố gắng rồi, bây giờ ta đã là tầng 6 Tiên Thiên, nó không chịu tăng lên ta cũng không có cách nào hết."

Sợ bị các bạn nhỏ trêu chọc, Sở Nguyên Hi vội vàng bế Cửu Li Chồn bỏ chạy.

Những người khác thấy thế đành phải chào tạm biệt Sở Chước.

Sở Nguyệt là người cuối cùng rời đi, nàng vui sướng nhìn Sở Chước: "A Chước thật là lợi hại, không nghĩ tới ngay cả Thanh Từ cũng kém ngươi. Nói không chừng trong mấy người chúng ta ngươi chính là người lợi hại nhất, về sau ta phải dựa gần ngươi để dính một chút ánh sáng mới được."

Sở Chước cười cười, tuy rằng nàng rất vui khi có thể làm bạn với những đứa trẻ này, đáng tiếc đời trước nàng đi quá nhanh, vậy nên sau khi nàng rời khỏi đại lục Tấn Thiên cũng chưa từng gặp lại bọn họ.

Đời này, nàng cảm thấy mình sẽ đi nhanh hơn, càng không thể chờ bọn họ đuổi kịp.

Thế giới này quá lớn, bên trên Huyền thế giới là Linh thế giới, bên trên Linh thế giới lại là Đại Hoang giới, ba ngàn thế giới, người với người rất khó để gặp được nhau, có thể gặp thì chính là duyên phận.

Sở gia chỉ là một điểm dừng chân ngắn ngủi của nàng.Nghĩ đến đây, Sở Chước đột nhiên nghĩ đến người thân của mình, bọn họ chẳng lẽ giống như nàng, không thể ở lại đại lục Tấn Thiên? Nếu đúng là vậy thì truyền thống bỏ nhà ra đi của ngũ phòng đúng là cha truyền con nối = =!

Sau khi tu luyện đến Nhập Huyền Cảnh, Sở Chước định áp chế tu vi.

Nguyên nhân chính là không muốn người khác chú ý — duy trì ở cảnh giới mọi người có thể chấp nhận là được rồi, một nguyên nhân nữa là nàng phải tích lũy linh khí, mài giũa thân thể và học những công phu cơ bản, về sau mới có thể càng ngày càng tiến xa hơn.

Quyết tâm đạt được mục đích, Sở Chước xác định đời này bản thân sẽ tiêu tốn nhiều thời gian hơn để nền móng trở nên vững trãi.

Sau khi quyết định tu luyện thong thả chậm rãi không liều mạng, thời gian rảnh rỗi của nàng ngày càng nhiều, Sở Chước dự định sẽ tìm một nghề để kiếm cơm.

Mà nghề này cũng rất đơn giản, đó chính là luyện đan.

Là một ngự thú sư, những thứ khác có thể không biết nhưng tuyệt đối không thể không biết luyện đan, nếu không về sau khế ước được càng nhiều yêu thú, chúng nó yêu cầu đan dược chẳng nhẽ mình lại ra ngoài chợ mua? Sớm hay muộn cũng nghèo rớt mồng tơi, cũng không thể thỏa mãn được khẩu vị khác nhau của từng loại yêu thú.

Đời trước Sở Chước biết luyện đan.

Nhưng người biết luyện đan cũng không thể gọi là luyện đan sư. Bọn họ đều là những người được đào tạo và có truyền thừa. Yêu cầu để trở thành luyện đan sư rất cao, đầu tiên là người đó phải có thuộc tính mộc, tiếp theo là phải có đan duyên.

Đan duyên và thú duyên cũng không khác nhau là bao. Người không có đan duyên, thời điểm hợp đan không có cách nào có thể dung hợp thành đan dược, đa phần là luyện được một ít đan dược cấp thấp, cấp trung cấp cao thì đừng hòng nghĩ tới.

Đan duyên của Sở Chước — thật sự là một lời khó nói hết.

Lúc nàng đang nghiêm túc đọc quyển sách dành cho luyện đan sư mới nhập môn, hai con yêu thú một trước một sau bước vào.

Đứa lớn vừa vào cửa đã nhón chân nhảy vào trong lòng Sở Chước, một móng vuốt đè lên trang sách.

Đứa nhỏ lại chậm rì rì bò tới, nhìn tốc độ kia người khác chỉ muốn nhấc bổng con rùa này lên để giúp nó di chuyển nhanh hơn.

"Hai đứa đi đâu chơi vậy?" Sở Chước cười hỏi.

A Chiếu nghiêng đầu, meo meo một tiếng, bộ dáng vô tội đáng yêu cực kì, vẻ mặt như đang nói: "Ngươi nói gì vậy ta nghe không hiểu".

Lại giả ngây giả ngô.

Sở Chước gõ đầu nó, suy nghĩ có nên dành chút thời gian đi tìm Hóa Hình Thảo để chúng nó sớm hóa thành hình người, không cần lãng phí quá nhiều thời gian ở cảnh giới hóa hình. Đương nhiên, hai đứa bây giờ vẫn còn nhỏ, Sở Chước cũng không định để chúng nó biến thành hai đứa trẻ con, rồi còn phải dọn phân, đổ nước tiểu nữa. Thôi chờ lớn hơn một chút rồi tính vậy.

Yêu thú chưa hóa hình sẽ không nói được, trừ khi là thần thú.

Đương nhiên thú triệu hồi kể cả không biết nói nhưng nếu chúng nó mãnh liệt thể hiện ý nguyện với chủ nhân, chủ nhân vẫn có thể cảm giác được. Đó cũng là một tác dụng của khế ước.

Uyên Đồ Huyền Quy vất vả bò vào lại đụng phải chướng ngại vật là một chiếc rổ chứa đầy linh thảo.

Hai mắt đen láy ngó nghiêng, có một gốc cây linh thảo cấp thấp rơi ra khỏi vành rổ, nó há mồm gặm nhấm từng chút từng chút một.

Sở Chước ôm đứa lớn đặt sang một bên, lại thấy đứa nhỏ đang gặm linh thảo, vội vàng bế nó lên. Thấy đôi mắt ngơ ngác của rùa nhỏ, nàng không thể không giải thích: "Nó dùng để luyện dược, không thể ăn. Chờ luyện ra đan dược sẽ cho ngươi ăn."

Nghe chủ nhân giải thích, Huyền Uyên cũng không rối rắm nữa, bình tĩnh bò vào trong chậu bơi một vòng.

Chương 9

Ngày qua ngày cần cù tu luyện, thời gian trôi qua rất nhanh.

Một tháng sau thời điểm Sở Chước tấn chức Nhập Huyền Cảnh, Sở Thanh Từ cũng chính thức bước chân vào cảnh giới này.

Mười tuổi đạt cảnh giới Nhập Huyền ở đại lục Tấn Thiên tuy rằng không hiếm nhưng cũng không nhiều cho lắm, như thế đã được coi là thiên tài rồi. Hai hài tử của Sở gia vừa lên mười đã đột phá Tiên Thiên Cảnh tiến vào Nhập Huyền Cảnh, tất nhiên sẽ khiến ngoại giới oanh động – càng khẳng định địa vị duy ngã độc tôn của Sở gia tại Lăng Dương.

Thật ra người bên ngoài đều biết Sở Thanh Từ của Sở gia là một thiên tài, không nghĩ tới vẫn còn một thiên tài khác cùng trang lứa. Đa số đều vô cùng tò mò, vì sao không một ai biết Sở Chước là ai?

Mà cái tên Sở Chước này, hẳn là dòng nhánh đúng không?

Theo tộc quy của Sở gia, dòng chính sẽ đặt tên hai chữ, chỉ có dòng nhánh mới đặt tên một chữ.

Đối với vấn đề này, rất nhiều người của Sở gia cũng cảm thấy kỳ quái, chỉ có một ít trưởng bối là biết rõ nguyên nhân.

Thừa dịp một tháng có thể về nhà nghỉ ngơi một ngày, Sở Nguyên Hi nhân cơ hội chạy đi hỏi cha mẹ, lại nhận được một câu trả lời "cao thâm khó dò": "Cái tên này do Sở Khai Hà đặt cho nàng từ mấy trăm năm trước."

Sở Nguyên Hi ngạc nhiên nói: "Thì ra Ngũ gia gia có thể đoán trước được ông ấy sẽ có một cô cháu gái!" Nếu hắn biết về sau mình có một cô cháu gái thiên tài như vậy, hắn nhất định sẽ đặt tên cho con bé từ trước.

Mẫu thân của Sở Nguyên Hi nhìn hắn không khác gì đang nhìn một tên ngốc, trìu mến vỗ đầu đứa con ngây thơ nhà mình: "Đừng nghịch nữa. Mấy trăm năm trước làm gì có ai biết về sau sẽ xảy ra chuyện gì chứ? Ngũ thúc lúc ấy chắc là tùy tiện đặt thôi, chỉ nói về sau nếu cháu dâu sinh ra đứa bé thứ 3 là con gái thì sẽ lấy tên là Chước."

Vì thế khi cô cháu gái thứ 3 của Ngũ phòng được sinh ra, Sở Chước không theo tộc quy lấy chữ đệm là "Thanh" mà chỉ lấy duy nhất một chữ "Chước".

Trở lại Thanh Tâm Trúc Lâm, Sở Nguyên Hi hứng thú bừng bừng kể chuyện này cho các bạn nhỏ nghe.

Ngoại trừ Sở Thanh Từ "lạc loài" ra, mấy đứa nhỏ đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Sở Chước.

"Ta cảm thấy, tổ gia gia của Ngũ phòng từ mấy trăm năm trước đã biết mình có một cô cháu gái chăng? Do biết mình sẽ có ba cô cháu gái nên mới dặn dò đứa cháu gái thứ 3 phải đặt tên là Chước." Sở Nguyệt nắm tay nói: "Nhất định là như thế!"

"Có lẽ tổ gia gia chỉ tùy tiện đặt thôi thì sao? Nhỡ đâu không sinh được ba cô cháu gái hoặc là sinh ra con trai ấy?" Sở Thanh Loan không cho là đúng.

"Hmm, chắc tổ gia gia cũng chỉ thuận miệng nói thôi." Sở Thượng phụ họa.

Một đám người thảo luận trong chốc lát, sau đó quay đầu nhìn về phía Sở Chước: "A Chước, ngươi thấy thế nào?"

Sở Chước không sao cả nói: "Ta cũng không biết. Về sau nếu may mắn gặp lại tằng gia gia, hỏi ông ấy là biết thôi."

Một đám hài tử sau khi nghe xong, nhịn không được nhìn nàng thở dài: "Tằng gia gia của người đã bỏ nhà ra đi mấy trăm năm, còn không biết khi nào mới có thể trở về, trừ khi về sau ngươi ra ngoài kia gặp lại ông ấy."

Nói thật, đời trước nàng chưa từng gặp được tằng gia gia, cũng không biết đời này có cái duyên đó hay không.

Rất nhanh mọi người liền bỏ qua vấn đề này, sôi nổi chúc mừng Sở Thanh Từ đã thăng cấp.

Sở Thanh Từ ôm sư tử trắng của nàng, thần sắc nhàn nhạt, không hề tỏ ra kiêu ngạo khi đã tấn chức Nhập Huyền Cảnh, thái độ vẫn như bình thường không có gì thay đổi. Tâm tính ổn trọng như vậy khiến mấy người ở đây đều vô cùng bội phục.

Dù đời trước Sở Chước ẩn chứa một linh hồn trưởng thành, sau khi thành công tiến vào cảnh giới Nhập Huyền, nàng vẫn kích động đến nỗi cả đêm đều không ngủ được.

"Ta cảm thấy nàng ta không phải là người đâu, trái tim không khác gì làm bằng đá. Nàng ta không hề có thất tình lục dục của con người, bởi con người lúc vui sẽ cười, lúc buồn sẽ khóc, cứ giữ trong lòng như vậy không cảm thấy khó chịu sao?" Sở Nguyên Hi lại miệng tiện bắt đầu nói xấu chất nữ cùng phòng.

Sở Thanh Từ đột nhiên quay đầu nhìn hắn.

Sở Nguyên Hi hoảng sợ, đang muốn hỏi nàng định làm gì, liền thấy nàng vỗ vỗ đầu Băng Mục Sư, sau đó con sư tử trắng kia nhảy đến chỗ hắn.

"Đừng tới đây ——"Sở Nguyên Hi kêu thảm thiết thành tiếng, cất bước liền chạy, một con Băng Mục Sư chạy đằng sau, thường thường nhảy lên cắn mông hắn.

Một đám người thấy cảnh này không khỏi trợn mắt há hốc mồm, quay đầu nhìn về phía Sở Thanh Từ vẫn vân đạm phong khinh, vẻ mặt không thể tưởng tượng, căn bản không hề nghĩ tới Sở Thanh Từ sẽ làm ra loại chuyện ấu trĩ này.

Sau khi Băng Mục Sư cắn cái mông của Sở Nguyên Hi không khác gì khỉ đít đỏ, nó sung sướng chạy về bên cạnh chủ nhân chờ lĩnh thưởng. Sở Thanh Từ đút cho nó một viên Yêu Hoàng Đan, nói: "Ta thế nhưng còn làm mấy chuyện ấu trĩ này, xem ra còn chưa đủ ổn trọng."

Nói xong liền ôm Băng Mục Sư đi tu luyện.

Mọi người: "............"

Sở Chước mỉm cười nhìn đám hài tử này, thế giới của mấy đứa con nít lúc nào cũng sạch sẽ nhất. Cho dù các đại nhân tâm tư khó lường thế nào, nhưng trước mặt những đứa trẻ may mắn được bước vào Thanh Tâm Trúc lâm, bọn họ cũng sẽ không nói quá nhiều, cứ để mấy đứa giữ lại sự ngây thơ này theo bản năng.

Sau khi chào tạm biệt các bạn nhỏ, Sở Chước mang theo rùa đen của nàng trở về nhà trúc.

Nhưng mới vừa vào cửa đã bị yêu thú từ trên xà nhà nhảy vào mặt.

Sở Chước bình tĩnh bế nó đặt sang một bên, sau đó đi sang căn phòng cách vách luyện đan, nỗ lực tăng lên phẩm cấp của đan dược.

Thừa dịp ngày nghỉ, nàng tới dược viên của Sở gia mua một chút linh thảo cấp thấp, đều là linh thảo dùng để luyện chế đan dược cho yêu thú. Dược viên của Sở gia trồng đa số là linh thảo cho yêu thú, linh thảo cho con người thật sự không bằng nên giá cả cũng không cao, mấy viên kim châu là có thể mua được vài phần.

Sở Chước lăn lộn cả ngày trong phòng luyện đan, sau khi luyện chế hết linh thảo thành đan dược, nàng mới đi ra khỏi phòng.

Vừa bước vào phòng khách, lại nhìn thấy có thêm vài vị khách nhân, người thì lăn trên mặt đất, người thì đứng trên xà nhà, không thì dùng móng vuốt cào tường. Thấy nàng xuất hiện, bọn họ động tác nhất trí kêu một tiếng chào hỏi, bộ dáng vô cùng lễ phép.

Sở Chước rất rõ ràng, sự lễ phép này đều do A Chiếu đánh đập mà ra.

Đời trước, A Chiếu trở thành lão đại của đám yêu thú Sở gia, thậm chí các yêu thú của các trưởng bối cũng nghe theo lệnh nó, mà nó vẫn lấy bộ dáng con mèo nhỏ để lừa gạt thế nhân, núp ở sau lưng chơi xấu.

Đời trước Sở gia xảy ra rất nhiều chuyện thần kì không ai giải thích được, kỳ thật đều là do A Chiếu đứng ở đằng sau xui khiến các tiểu đệ đi làm. Sở gia là ngự thú thế gia, những thứ khác có thể không nhiều, nhưng yêu thú chắc chắn không phải con số ít. Đồng bọn thân thiết nhất với Sở gia chính là thú khế ước, bọn họ chắc chắn không hề nghi ngờ đồng bọn của mình rồi. Nghĩ tới việc bọn họ phát hiện ra thú khế ước của mình có một lão đại nữa thì không biết sẽ xảy ra chuyện long trời lở đất gì đây.

Đời này, A Chiếu phỏng chừng cũng sẽ đi tiếp con đường lão đại.Sở Chước quen rồi, cũng lười đi tìm tòi nghiên cứu. Dù sao A Chiếu có quá nhiều điểm đáng ngờ, cứ coi như nó không phải yêu thú bình thường là được. Nàng có chút hoài nghi, nó có thể là mười hai cấp yêu thú, rốt cuộc yêu thú có đẳng cấp càng cao thì kỳ ấu sinh càng dài, cho nên mới bé mãi không lớn như vậy.

Sở Chước chia hết số đan dược vừa mới luyện chế cho bọn nó, xem như giúp A Chiếu thu mua tiểu đệ.

Chẳng qua một con yêu thú chỉ có thể ăn một viên, nếu Sở Chước bởi vì yêu thú quá đáng yêu mà phát thêm cho bọn nó một viên, A Chiếu chắc chắn sẽ cào kẻ không may kia một nhát.

Các yêu thú sau khi nhận được đan dược đều ngọt ngào ăn sạch.

Đời trước nàng luyện nhiều yêu thú đan như vậy, kể cả chỉ có thể luyện ra đan dược cấp thấp nhưng chắc chắn chất lượng của chúng sẽ tốt hơn bên ngoài rất nhiều – nên các yêu thú rất thích ăn, gần như mỗi ngày chúng nó đều tới đây cầu xin Sở Chước ban phát cho một viên đan dược.

Thuận tiện trở thành vật thí nghiệm giúp Sở Chước cải tiến đan dược.

Gấu con của Sở Thanh Loan rất nhanh đã ăn xong một viên, con yêu thú này không biết bị đánh bao nhiêu lần, vẫn không hề sợ hãi lăn đến trước mặt Sở Chước bắt đầu tỏ vẻ đáng yêu, muốn xin thêm một viên nữa.

Sở Chước bị bộ dáng ngây thơ của nó chọc cười, nhưng mà còn chưa cười thành tiếng, yêu thú ngồi xổm trên vai nàng lập tức nhào tới, một cước đá chú gấu con kia bay ra thật xa.

【 Lão đại......】 Gấu con choáng váng ngồi phịch một chỗ, không hiểu vì sao lão đại lại đánh nó.

【 Mỗi ngày chỉ có thể ăn một viên. 】 A Chiếu cảnh cáo nói.

Gấu con có chút buồn bực, đan dược ăn ngon như vậy mà chỉ được một viên một ngày, quá ngược đãi yêu thú.

Linh Mục Hầu đang gặm đan dược chít chít nói: 【 Lão đại, vậy vì sao Huyền Uyên lại có hai viên? 】

【 Nó là thú khế ước của Chước Chước. Nếu các ngươi xóa bỏ khế ước với chủ nhân hiện giờ rồi khế ước với Chước Chước, các ngươi cũng có thể có hai viên. 】

Một đám yêu thú ngậm miệng không hé răng.

Tuy rằng đan dược rất ngon đó, nhưng đối với vị chủ nhân dẫn chúng nó đến thế giới này, chúng nó vẫn rất thích được chứ.

Còn vị suýt chút nữa gây ra một cuộc cãi vã - Uyên Đồ Huyền Quy vẫn bình tĩnh gặm nhấm đan dược. Về việc có nhiều đan dược hơn các yêu thú khác, nó cũng lười nghĩ xem việc này có đúng hay không, có công bằng hay không.

Dù sao, lười vẫn hoàn lười mà.

Sở Chước thấy một đám yêu thú ăn vô cùng ngon miệng, vuốt cằm nghĩ nghĩ, đời trước nàng nhờ vào món nghề này thông đồng không ít yêu thú ngây thơ thiên chân vô tà, đời này nếu cải tiến được đan dược, không biết có thể "dụ dỗ" thêm bao nhiêu yêu thú đây.

Hiện giờ bên người chỉ có hai yêu thú là A Chiếu và Huyền Uyên, Sở Chước không khỏi cảm thấy có chút tịch mịch.

Vì thế nàng quyết định - tiếp tục nghiên cứu đan dược dành cho yêu thú, cải tiến nó để dụ dỗ càng nhiều yêu thú chủ động khế ước với nàng! À đấy là chưa nói đến đời trước có hai con yêu thú bị A Chiếu đánh đập, khóc lóc chạy tới cầu xin nàng khế ước với chúng.

Quyết định xong, Sở Chước lập tức tinh thần phấn chấn chui vào phòng luyện đan, tiếp tục nghiên cứu đan dược.

Nàng không phải thuộc tính mộc, đan duyên cũng kém, chỉ có thể làm chút bàng môn tả đạo để gia tăng chất lượng đan dược, dù sao nàng cũng không phải luyện đan sư chính thống, làm mấy chuyện này cũng không sợ bị người khác chê cười. Đời trước bởi vì nhu cầu nên nàng đã nghiên cứu ra một chút môn đạo, đời này nếu tiếp tục nỗ lực, chắc chắn sẽ luyện ra đan dược có chất lượng tốt hơn trước.

Thế là Sở Chước một bên thong dong tu luyện, một bên luyện đan dưỡng yêu thú, thời gian ba năm rất nhanh liền trôi đi.

Ngày này, Sở gia ở Lăng Dương có một vị khách tới chơi.

Chương 10

Lúc này ở Lệ Thủy Hiên, Sở Nguyên Hạo đang tiếp đón một vị khách đến từ Ngật Khâu Sơn.

Vị khách nhân này tên là Chiêm Hòa Trạch, đến từ Tẩy Kiếm Tông của Ngật Khâu Sơn, là một võ giả Không Minh Cảnh.

Đại lục Tấn Thiên có một câu tam tông tứ tộc ngũ môn, mà Tẩy Kiếm Tông của Ngật Khâu sơn chính là một trong ba đại tông môn của đại lục, rất có uy vọng. Bọn họ nổi tiếng nhờ cách dùng kiếm, môn hạ có vô số võ giả là kiếm tu, cũng là nhân vật dẫn đầu của đại lục Tấn Thiên.

"Sở huynh đệ, nghe nói Sở gia lại có thêm một thiên tài, chúc mừng ngươi." Chiêm Hòa Trạch cười nói.

Sở Nguyên Hạo vô cùng cao hứng, làm gì có ai không mong muốn gia tộc mình có thêm mấy đệ tử xuất sắc chứ? Đó cũng chính là khung xương của một gia tộc cường thịnh. Dù trong lòng vui sướng nhưng ngoài mặt lại rụt rè nói: "Đã là chuyện của mấy năm trước, Chiêm huynh giờ mới nói thì có hơi muộn rồi. Huống chi Tẩy Kiếm Tông thiên tài xuất hiện lớp lớp, Sở gia chúng ta sao có thể so sánh được?"

Chiêm Hòa Trạch cười: "Chúng ta chỉ là một đám kiếm tu thô lỗ, thật sự không so được hài tử của Sở gia các ngươi. Yêu thú của Sở gia Lăng Dương chẳng phải cũng nổi danh thiên hạ sao......"

Sau khi hai người ta khen ngươi một câu, ngươi khen ta một câu, bấy giờ Chiêm Hòa Trạch mới nói ra mục đích của chuyến đi lần này.

"Nghe nói ba năm trước đây Sở gia có một tiểu cô nương khế ước được yêu thú hệ thủy cấp mười?" Chiêm Hòa Trạch hỏi.

Sở Nguyên Hạo lập tức hiểu rõ ý đồ của hắn, trên mặt không biểu lộ sắc thái gì, chỉ cười nói: "Đúng là có chuyện này, mấy vị trưởng lão còn vì thế mà xuất quan. Chẳng qua chắc ngươi cũng biết, yêu thú mà Sở gia chúng ta khế ước đều là ấu tể, sẽ trưởng thành cùng với chủ nhân. Yêu thú cấp càng cao thì kỳ trưởng thành càng dài, chờ đến lúc bọn chúng có thể sóng vai chiến đấu cùng với chủ nhân thì không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng rồi."

Cho nên trước khi yêu thú trưởng thành, đệ tử Sở gia đều là tự mình phấn đấu.

Chiêm Hòa Trạch sao lại nghe không ra ý tứ của ông, nghiêm mặt nói: "Đúng đúng, yêu thú cấp cao trưởng thành thật không dễ dàng, bằng không cũng sẽ không khế ước với nhân loại, còn không phải vì có thể mau chóng trưởng thành sao? Sở huynh đệ, hôm nay ta tới đây xác thật có một việc yêu cầu muốn nhờ Sở gia trợ giúp."

Sở Nguyên Hạo lập tức trở nên nghiêm túc, thể hiện bản thân đang chăm chú lắng nghe.

Mặc kệ mục đích của Chiêm Hòa Trạch là gì, Tẩy Kiếm Tông cùng Sở gia xưa nay giao hảo, nếu nằm trong phạm vi có thể làm được thì tất nhiên sẽ giúp đỡ.

Trong lúc hai người nói chuyện, chung quanh bày ra cấm chế cách âm, người hầu cách đó không xa chỉ có thể nhìn thấy miệng hai người cử động, lại không nghe được bọn họ đang nói gì.

Một con yêu thú màu đen ngồi trên xà nhà, đôi mắt hai màu nhìn xuống phía dưới, nghe hết kế hoạch của bọn họ - không lọt một chữ!

Mãi đến lúc hai người nói được không sai biệt lắm, nó mới duỗi eo, lặng yên không một tiếng động rời đi.

***

Yêu thú màu đen xuyên qua các mái hiên, võ giả tuần tra còn chưa thấy rõ, nó đã như một cơn gió bay vụt qua.

Rất nhanh, yêu thú đã phi tới Tử Trúc Lâm.

Vươn móng vuốt xé ra một cái lỗ ở kết giới, nó ngay lập tức chui vào bên trong.

Mới vừa bước vào, đập ngay vào mắt là cảnh một đám yêu thú đang kéo bè kéo lũ đánh nhau, lông tóc bay loạn. Trên bầu trời còn có mấy yêu thú thuộc lớp chim đang thét dài từng tiếng, nghe vào tai người thì là đàn điểu loạn minh, nhưng nghe vào tai yêu thú thì lại là đang trợ uy cho bọn chúng tiếp tục lao vào đánh nhau.

Vẫn là Liệp Đông có năng lực điều tra tốt nhất, phát hiện yêu thú trở về, lập tức cạc cạc kêu lên: 【 Quá tổn thọ, lão đại đã trở lại! 】

Các yêu thú nãy còn đang đánh nhau lập tức ngoan ngoãn ngồi xổm xuống, một thân vết thương nhìn yêu thú uyển chuyển nhẹ nhàng đứng trên thân cây trúc kia.

Đôi dị đồng nhìn chằm chằm chúng nó, không nói một câu.

Một đám tiểu yêu thú lo sợ bất an, cho rằng lão đại tức giận, run run rẩy rẩy suy nghĩ nên làm thế nào để tránh được một kiếp, lão đại đánh đau cực kì đó T^T. Cho nên, bọn chúng vội vàng đẩy ra một kẻ chết thay, để cho lão đại đánh nguôi giận.

Cuối cùng, chín cấp Băng Mục Sư đang ngồi xổm một bên xem náo nhiệt không biết bị con yêu thú nào đá một cái vào mông, nhanh như chớp lăn về phía trước.

Băng Mục Sư nháy mắt từ một con sư tử cao quý lãnh diễm biến thành một viên thịt cầu dính đầy lá trúc.Nó tức giận nhảy dựng lên, gào một tiếng sư tử hống: 【 Tên oắt nào dám đá mông của ta? Ra đây, ta nhất định sẽ đánh chết ngươi! 】

Một đám yêu thú đáng yêu nghiêng đầu nhìn nó, biểu tình "Ngươi nói gì bé nghe hông hiểu".

Chẳng qua Băng Mục Sư cũng là một con sư tử thông minh, hơn nữa nó còn có mắt thần quan sát, sao lại không biết đầu sỏ gây tội là ai? Vì thế nó hé miệng, một tảng băng trùy phun tới chỗ của Cửu Li Chồn.

Cửu Li Chồn không ngốc bạch ngọt giống như chủ nhân của mình, ngược lại là một con chồn phúc hắc, nó nhanh nhẹn trốn ra đằng sau lưng con gấu lớn ngốc nghếch. Làn da của Đại Địa Liệt Hùng theo bản năng bùng lên một ngọn lửa, hóa băng trùy thành nước, nhưng ngọn lửa trên người nó lại rơi xuống thảm lá khô dưới chân, chẳng mấy chốc lửa đã lan rộng ra, bùng một phát khiến rừng trúc bốc cháy.

Các yêu thú còn chưa kịp chạy, lại một cột nước phun tới, tưới tắt ngọn lửa đang bùng lên kia.

Một đám yêu thú nhẹ nhàng thở ra, mồm năm miệng mười nói:【 May là có Huyền Quy ở đây, nếu không rừng trúc cháy sạch, chủ nhân chắc chắn sẽ tức giận. 】

【 Đúng vậy, đại địa hùng ngươi về sau tốt nhất đừng tùy tiện phóng hỏa trong rừng trúc. 】

【 A Huyền thật lợi hại! 】

Uyên Đồ Huyền Quy dù được khích lệ nhưng vẫn một điệu bộ bình tĩnh, chậm rì rì nói: 【 Ta ghét lửa...... Về sau ai còn dám phóng hỏa, ta sẽ phun nước đầy mặt nó......】

Đại Địa Liệt Hùng cộc lốc gãi gãi đầu, vẻ mặt vô tội.

A Chiếu nhìn đám tiểu đệ chỉ biết chơi đùa, bỗng cảm thấy có chút ưu thương.

Thôi đi, đúng là không thể trông cậy vào lũ chúng nó, đợi đến lúc chúng nó có thể giúp đỡ làm việc, chắc cũng phải mười năm nữa.

A Chiếu nhảy xuống, cho mỗi đứa một vuốt rồi mới thong dong nói: 【 Phía chủ viện xảy ra một chút chuyện, về sau các ngươi tới đó thì nhớ phải cảnh giác một chút. 】

Một đám ấu tể đôi mắt lóng la lóng lánh nhìn nó.

A Chiếu lập tức lại muốn cho mỗi con một vuốt, tiểu đệ quá ngu ngốc thì phải làm sao bây giờ, ngoại trừ ăn chính là chơi, rốt cuộc nuôi bọn nó có tác dụng gì hả?

Lúc A Chiếu chuẩn bị ra tay, bất chợt nó ngẩng đầu lên.Các yêu thú nhìn nó, nếu để ý kĩ sẽ phát hiện ra mỗi lần nó làm động tác này thì đồng nghĩa với việc chủ nhân sắp tới đây đón chúng về nhà.

Quả nhiên, rất nhanh liền nghe được tiếng bước chân dồn dập, tiếp theo đó là một đám hài tử ước chừng mười một mười hai tuổi đang bước tới.

Quần áo trên người bọn họ rất khác nhau, nhưng bên hông đều treo một chiếc túi có màu sắc vô cùng rực rỡ, chiếc túi này được chế tạo bằng những vật liệu đặc thù, yêu thú có thể chui vào bên trong nghỉ ngơi nên người ta đặt gọi nó là túi linh thú.

Chẳng qua túi linh thú của Sở gia lại có chút bất đồng, bên trong còn có một không gian để cho yêu thú tự do hoạt động nghỉ ngơi, cũng không hạn chế yêu thú ra vào, bởi vậy có thể thấy được quan hệ giữa Sở gia cùng yêu thú có bao nhiêu sâu. Từ thời viễn cổ tới nay hai bên đều ký khế ước bình đẳng, cũng không giống bên ngoài cưỡng chế ký khế ước nô dịch.

A Chiếu nhảy dựng lên, nhào vào một thiếu nữ ôn nhu như nước ở trong nhóm, trực tiếp dán vào mặt nàng, cái đuôi thì cuốn lấy cổ.

Nhìn thấy Sở Chước bị yêu thú bám chặt vào mặt, tất cả mọi người nhịn không được cười một tiếng.

Tuy rằng một màn này bọn họ đã nhìn qua rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng không nhịn được muốn cười.

Sở Chước bình tĩnh xách con yêu thú này đặt xuống dưới, búng vào giữa trán nó một cái, mặc cho nó nhảy lên bả vai.

Sở Nguyệt sán lại gần, hỏi: "A Chước, yêu thú của ngươi thật đáng yêu, nó có phải thuộc bộ tộc linh miêu không?"

"Ta thấy không giống lắm, nói thuộc bộ tộc linh báo thì đúng hơn." Sở Nguyên Hi nói.

"Có lẽ là bộ tộc linh sư chăng?" Sở Thanh Loan cũng phụ họa một tiếng.

Ba năm trước đây, sau khi Sở Chước tấn chức Nhập Huyền Cảnh không lâu, thừa dịp một lần ra ngoài liền quang minh chính đại công khai thân phận của A Chiếu, nói với bên ngoài nó là yêu thú nàng mua được ở chợ.

Vì A Chiếu chỉ nho nhỏ một mẩu, hơi thở trên người không khác gì yêu thú cấp ba cấp bốn, nhìn không ra thuộc chủng loại gì, thế nên người của Sở gia cũng không để tâm cho lắm.

Chẳng qua đôi dị đồng của nó lại khiến mấy thiếu niên ở đây bàn luận không ngớt. Yêu thú có vô vàn chủng loại, thậm chí có rất nhiều yêu thú mà nhân loại chưa phát hiện ra, là một tên ngự thú sư, bọn họ biết rất nhiều chủng loại yêu thú, thế nên khi nhìn thấy một "giống loài" mới, tất cả đều hứng thú bừng bừng sôi nổi bàn luận.

Sở Chước chỉ nhàn nhạt cười, tùy ý để bọn họ thảo luận.

Sở Thanh Loan lơ đãng quay đầu nhìn lại, không khỏi sửng sốt, sau đó khuôn mặt hắn hơi hơi nóng lên.

Lúc nàng cười thật sự vô cùng xinh đẹp, mặt mày tinh xảo giống như một bức tranh thuỷ mặc, đôi mắt đen nhánh sáng ngời, lúc chau mày lại lộ ra một chút yếu đuối, rất dễ khiến cho người ta thương tiếc, cho rằng nàng là một tiểu cô nương yếu ớt không có sức phòng vệ.

Dù biết rõ cô nương này rất lợi hại, nhưng bọn họ thường xuyên vẫn bị vẻ bên ngoài của nàng lừa gạt.

Sở Thanh Loan nghĩ đến lần đầu tiên nhìn thấy Sở Chước, rõ ràng là một cô nương nhỏ gầy, xanh xao vàng vọt, căn bản nhìn không ra xinh đẹp ở chỗ nào, không nghĩ tới mới ba năm trôi qua, nàng thế nhưng đã trưởng thành, không thể không nói, di truyền của ngũ phòng thật là kinh người.

Trong ba năm này, tài nguyên sung túc cùng với tu vi tinh tiến đã khiến Sở Chước từ một cô nương xanh xao gầy gò trở thành một thiếu nữ tinh xảo xinh đẹp, thân thể cũng cao lên, nhìn qua đã đúng với độ tuổi.

Chẳng qua mỗi lần nàng soi mình trong gương, nhìn thấy bộ dạng bạch liên hoa của bản thân, liền nhịn không được thở dài.

Tuy rằng không biết cha mẹ cùng hai vị tỷ tỷ trông như thế nào, nhưng qua lời miêu tả của các trưởng bối Sở gia, bọn họ tuyệt đối là anh tư thông minh, không hề bạch liên hoa như nàng. Điều này khiến Sở Chước nghĩ đến chuyện có thể mình không phải là huyết mạch của Sở gia.

Đời trước, nàng từng bởi vì khuôn mặt này mà ăn không ít khổ.

Nhưng mà tướng mạo là trời sinh, cũng là của cha mẹ ban tặng, Sở Chước dù không hài lòng thế nào đi chăng nữa cũng chưa từng nghĩ tới chuyện thay đổi nó. Rồi mãi cho đến về sau, tự bản thân nàng lại lĩnh ngộ ra một loại kĩ năng dành riêng cho bạch liên hoa, bấy giờ cuộc sống mới trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau