DỮ THIÊN ĐỒNG THÚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Dữ thiên đồng thú - Chương 16 - Chương 18

Chương 16

Tiếp theo Sở Chước lại xem Võ Thịnh cùng với huynh đệ Chu Phi Hồng.

Võ Thịnh rất giống Chiêm Hòa Trạch, khuôn mặt thâm đen, độc đã thâm nhập vào trong phế phủ.

Thứ độc này lợi hại thật - có thể khiến người tu luyện không thể chống cự mảy may!

Còn huynh đệ Chu Phi Hồng, khí mạch đã phá, hơi thở cũng không còn, nhìn vết thương chí mạng trên người bọn họ, hẳn là bị Toái Tinh Kiếm giết chết.

Kết quả này rât giống với đời trước, Sở Chước cũng không cảm thấy ngoài ý muốn. Sau khi xem xét xong tình huống của bốn người, nàng lấy ra một viên giải độc đan từ trong nhẫn trữ vật nhét vào trong miệng Chiêm Hòa Trạch, liên tục gọi hắn: "Chiêm tiền bối, ngài thế nào rồi?"

Giải độc đan tất nhiên không giải hết được độc tố trên người Chiêm Hòa Trạch, bởi thứ độc này do Chu Sĩ Nam hạ, không có thuốc giải tương ứng thì không có cách nào giải được. Từ đây cũng có thể nhìn ra huynh đệ Chu Phi Hồng vì muốn đạt được truyền thừa trong bí cảnh, sớm đã lên kế hoạch từ trước – muốn trừ khử sư huynh đệ Tẩy Kiếm Tông này.

Sở Chước biết Chiêm Hòa Trạch tuy rằng trúng độc nhưng ý thức vẫn vô cùng thanh tỉnh, hắn có thể cảm giác được nàng đang làm gì.

Cho nên nàng cực kì cẩn thận không hề làm thêm bất cứ chuyện dư thừa nào, chỉ chuyên tâm tìm giải dược cho bọn họ.

Đầu tiên là tìm thêm mấy phương pháp giải độc, sau khi thấy không có tác dụng mới đi lục lọi nhẫn trữ vật của huynh đệ Chu thị. Diễn thì phải diễn cho trót, biểu hiện của Sở Chước lúc này không có gì khác biệt nào so với đời trước.

Thực sự trong mắt của đám người tu luyện gian xảo kia - nàng quá đơn thuần quá ngu xuẩn, thậm chí còn không có sự kiên định quả quyết của người tu luyện. Trải qua biết bao nhiêu cay đắng mới đến được đây, việc làm đầu tiên lại là đi cứu người, không hề nghĩ tới chuyện giết hai người này để chiếm lấy truyền thừa cho bản thân.

Lần này, nàng vẫn quyết định đi theo con đường của đời trước.

Rốt cuộc cũng tìm thấy giải độc đan ở trong nhẫn trữ vật của Chu Sĩ Nam, Sở Chước đút nó vào trong miệng của Chiêm Hòa Trạch và Võ Thịnh.

Sau khi uống thuốc giải, độc tố trên khuôn mặt hai người nháy mắt đã giảm đi rõ rệt, lộ ra màu da trắng bệch không còn chút máu, nhìn qua yếu ớt cực kì. Cũng đúng thôi, đánh nhau đến mức suýt chút nữa đồng quy vô tận mà, dù có giải dược đi chăng nữa thì cũng không tránh khỏi việc nguyên khí đại thương.

Một lúc sau, hai người đồng loạt mở to mắt. Sở Chước bị hai đôi mắt sắc bén âm trầm nhìn chằm chằm, theo bản năng lui về phía sau vài bước.

Chiêm Hòa Trạch rất nhanh liền hòa hoãn lại, khôi phục bộ dáng ôn hòa ngày thường. Nhưng Võ Thịnh là một vị kiếm tu trời sinh, ánh mắt lúc này của hắn không khác gì một thanh lợi kiếm vừa ra khỏi vỏ, đánh giá nàng một lần từ đầu tới chân, một lúc lâu sau mới chậm rãi thu hồi tầm mắt, thần sắc nhàn nhạt chọn một chỗ bắt đầu khoanh chân điều tức.

Chiêm Hòa Trạch cũng không vội đả tọa, hắn cười nói: "Thì ra là Sở cô nương, mấy ngày nay ngươi không gặp được nguy hiểm gì chứ?"

Sở Chước vội nói: "Đa tạ Chiêm tiền bối quan tâm! Sau khi bị dòng nước kì quái kia cuốn đi, tuy rằng ta may mắn nhặt lại được một cái mạng nhưng lại bị trọng thương, tĩnh dưỡng vài ngày mới có chút khởi sắc. Sau lại tìm đường đi ra bên ngoài, không nghĩ tới nơi này nguy hiểm như vậy, đi mất mấy ngày mới tới được đây......"

Sở Chước chỉ vài ba câu đã kể lại toàn bộ lịch trình sau khi bước chân vào bí cảnh.

Chiêm Hòa Trạch vừa nghe vừa âm thầm đánh giá nàng, phát hiện quần áo trên người tiểu cô nương này vô cùng dơ bẩn, làn váy có vài chỗ rách nát, trên mặt dính không ít bùn đất, bẩn hề hề, đầu tóc không còn chỉnh tề như lúc mới gặp mà được thắt thành đuôi ngựa, da thịt cũng có mấy vết thương chưa lành. Quả thật hình tượng hiện giờ của Sở Chước rất giống với võ giả cấp thấp lăn lộn tìm đường sống trong bí cảnh, thậm chí tiểu yêu thú trên vai nàng cũng có chút dơ bẩn, không còn mượt mà sáng bóng như lúc ban đầu.

Chiêm Hòa Trạch càng thêm ôn hòa: "Cũng may ngươi tới kịp lúc, nếu không sư huynh đệ chúng ta đã chết ở nơi này rồi. Sở cô nương chính là ân nhân của chúng ta, lần này thực sự phải cảm ơn ngươi rất nhiều."

Sở Chước thẹn thùng cười một cái, nàng ngọt ngào nói: "Không có gì không có gì, hai vị tiền bối không nên bỏ mệnh ở đây."

Chiêm Hòa Trạch không nói thêm gì nữa, lúc này ánh mắt lại trùng hợp nhìn thấy thanh kiếm trong tay Sở Chước, hắn vẻ mặt ngoài ý muốn nói: "Sở cô nương dùng kiếm?"

Sở Chước cảm thấy có chút ngượng ngùng, dùng kiếm trước mặt võ giả Tẩy Kiếm Tông thì có khác gì múa rìu qua mắt thợ: "Cũng không hẳn, chỉ là ta thích kiếm, kiếm có thể thủ cũng có thể công, dùng tương đối thuận tay thôi."

Câu nói này làm cho Chiêm Hòa Trạch cảm thấy rất ngoài ý muốn, ngay cả Võ Thịnh đang nhắm mắt đả tọa cũng đột nhiên mở mắt ra.
Sở Chước bị hai người tu luyện thuộc cảnh giới Không Minh nhìn chằm chằm, sắc mặt có chút trắng bệch, may mắn bọn họ không có ác ý nên nàng chỉ thừa nhận một chút áp lực, rất nhanh đã trấn định lại được.

Chờ Võ Thịnh nhắm mắt lại một lần nữa, Chiêm Hòa Trạch đột nhiên hỏi: "Nếu Sở cô nương đã thích kiếm như vậy, chi bằng đến Tẩy Kiếm Tông của chúng ta?"

Sở Chước giả bộ hoảng sợ, vội nói: "Chiêm tiền bối nói đùa, ta là người của Sở gia, sao có thể đến Tẩy Kiếm Tông được?"

Chiêm Hòa Trạch vẫn vô cùng ôn hòa, tiếp tục nói: "Ta từng nghe nói ngự thú sư của Sở gia không giống các ngự thú sư bình thường. Sở gia các ngươi từ thời kì hồng hoang đã ký Khế Ước Bình Đẳng với các đại yêu thú. Hai bên lấy nguyên tắc là bình đẳng lẫn nhau, cũng bởi vì thế nên mới triệu hồi được các yêu thú cấp cao – hơn hẳn các gia tộc khác. Đương nhiên, những yêu thú cấp cao đã trưởng thành rất khó triệu hồi, đa số đều là những yêu thú nhỏ tuổi. Mà trước khi chúng trưởng thành, trở nên lớn mạnh, ngự thú sư của Sở gia vẫn phải dựa vào chính bản thân mình, không thể dùng thú ngăn địch, có đúng như vậy không?"

Sở Chước gật đầu, toàn bộ đại lục Tấn Thiên ai ai cũng biết đến tình huống của Sở gia.

Cũng bởi vì Khế Ước Bình Đẳng không giống các gia tộc khác nên đệ tử của Sở gia ở giai đoạn đầu vô cùng yếu đuối, giá trị vũ lực thì không bằng các võ giả chân chính, ngự thú chiến đấu cũng không so bì được với các ngự thú sư chuyên môn, quả thực không khác gì một con gà còi. Đây cũng chính là lý do khiến cho Sở gia không thể nào xưng vương xưng bá ở đại lục Tấn Thiên.

Đương nhiên, cũng chỉ có đệ tử Sở gia đệ tử mới may mắn hơn người khác – khế ước được yêu thú cấp cao. Nếu chúng trưởng thành lên, chắc chắn sẽ trở thành những thần binh lợi khí bảo vệ an toàn cho Sở gia, khiến các thế lực thù địch không dám tùy tiện xâm phạm.

Từ thời viễn cổ hồng hoang đến nay Sở gia đều được truyền thừa như vậy, dù cho đã trải qua nhiều thế hệ nhưng truyền thống này vẫn được giữ nguyên không có gì thay đổi.

Đó là may mắn của Sở gia, cũng là may mắn của Sở Chước.

Nàng cảm thấy bản thân có được thú duyên – thứ khiến cho các yêu thú cảm thấy dễ gần thân cận, một phần cũng là nhờ huyết mạch của Sở gia.

"Sở cô nương là ân nhân của sư huynh đệ chúng ta, Tẩy Kiếm Tông có thể cho cô nương một danh ngạch làm đệ tử tu hành, cũng không cần cô nương phải rời khỏi gia tộc, như vậy đã được chưa?" Chiêm Hòa Trạch cười tủm tỉm hỏi.

Trên mặt Sở Chước lập tức để lộ ra sự vui sướng: "Thật sao?"

Nụ cười của Chiêm Hòa Trạch càng thêm ấm áp: "Tất nhiên là thật, Tẩy Kiếm Tông chúng ta không nói hai lời bao giờ." Sau đó hắn lại hỏi: "Thế cô nương có bằng lòng hay không?"

"Tất nhiên là nguyện ý, đa tạ tiền bối!"
Sở Chước giống như một người đang đói cồn cả ruột, trên trời đột nhiên rơi xuống một chiếc bánh có nhân, cả người cứ lâng lâng bay bay, cười ngốc nga ngốc nghếch, mãi vẫn chưa bình tĩnh lại được.

Danh ngạch tu hành của Tẩy Kiếm Tông không hề dễ lấy một chút nào, đa số đều là những người có ân với Tẩy Kiếm Tông mới xin được một suất, kể cả ngươi có bối cảnh thâm hậu, trưởng bối trong gia tộc tự mình thỉnh cầu Tẩy Kiếm Tông thì cũng chưa chắc sẽ xin được một danh ngạch.

Đại lục Tấn Thiên có tam tông tứ tộc ngũ môn. Tẩy Kiếm Tông nổi tiếng là khó vào, càng khỏi phải nói tới những người xuất thân từ tam tông tứ tộc ngũ môn, gia tộc tất nhiên là đủ tài nguyên cho bọn họ tu hành, cũng không cần phải tới các tông môn khác. Mà những tông môn đó cũng sẽ không nhận những đệ tử đến từ tam tông tứ tộc ngũ môn, trừ phi bọn họ tự nguyện rời khỏi gia tộc hoặc môn phái của mình, lựa chọn trở thành đệ tử Tẩy Kiếm Tông.

Nhưng người có thể từ bỏ gia tộc, môn phái sinh ra và nuôi dưỡng mình, có thể thấy được nhân phẩm của người nọ rất tệ, Tẩy Kiếm Tông cũng không dám nhận những người như vậy làm đệ tử.

Chiêm Hòa Trạch nhìn bộ dáng vui sướng của tiểu cô nương, cảm thấy vô cùng vừa lòng.

Mục đích của chuyến đi lần này chủ yếu là vì truyền thừa trong bí cảnh, sư môn của bọn họ rất coi trọng truyền thừa này nên định dẫn một số đệ tử thần không biết quỷ không hay âm thầm lấy đi truyền thừa.

Chỉ là cơ duyên xảo hợp, huynh đệ Chu Phi Hồng cũng phát hiện ra tiểu bí cảnh này. Nhìn phong cách hành sự của hai anh em nhà họ, Tẩy Kiếm Tông cũng có chút băn khoăn, sợ Chu Phi Hồng nếu biết Tẩy Kiếm Tông cũng muốn lấy được truyền thừa, hắn nhất định sẽ thông cáo cho toàn bộ thiên hạ, như vậy chẳng khác gì mua dây buộc mình. Thế nên làm bộ như chỉ có Võ Thịnh và Chiêm Hòa Trạch phát hiện ra, bốn người bọn họ sẽ cùng tiến vào bí cảnh, phát huy mọi bản lĩnh của bản thân để cướp lấy truyền thừa.

Kế hoạch tiến hành vô cùng thuận lợi, nào biết ở thời khắc cuối cùng, huynh đệ Chu Phi Hồng vì tranh đoạt danh ngạch thế nhưng hạ độc bọn họ.

Nếu không phải sư huynh đệ hai người hợp sức giết hai tên này trước khi độc phát, chỉ sợ truyền thừa đã thuộc về huynh đệ Chu thị rồi.

Tuy rằng giết chết được hai anh em nhà họ, nhưng bọn họ trúng độc đã thâm, thân thể không thể cử động, chỉ có thể yên lặng chờ chết.

Nhưng ai ngờ vào phút chót, tiểu cô nương của Sở gia xuất hiện.

Dù trước đó bọn họ chưa từng nói tình huống của bí cảnh cho nàng biết, nhưng cô nương này thông tuệ như vậy, hẳn có thể phát hiện tiểu bí cảnh không giống bình thường. Kể cả trong lúc nhất thời không phát hiện ra truyền thừa, nhưng chỉ cần cho nàng thêm một chút xíu thời gian, chắc chắn Sở Chước sẽ tìm ra manh mối, đạt được truyền thừa của bí cảnh.

Tuy rằng thân thể không thể động đậy nhưng thần trí của hai người vẫn vô cùng thanh tỉnh, thậm chí có thể cảm giác được tiểu cô nương này đang làm gì.

Bọn họ nghĩ rằng nàng sẽ ham cái lợi trước mắt, giết bọn họ hoặc lành lùng đứng ở đó không làm gì cả, nhìn bọn họ chết dần chết mòn rồi đoạt lấy truyền thừa.

Chỉ cần bọn họ chết, mệnh bài ở Tẩy Kiếm Tông sẽ vỡ nát – đồng nghĩa với việc người của Tẩy Kiếm Tông đã biết bọn họ tử vong ở bí cảnh, sẽ phái đệ tử tới đây. Nếu là tiểu cô nương này thật sự đạt được truyền thừa, mặc kệ nàng có ra tay với bọn họ hay không, Tẩy Kiếm Tông cũng sẽ không bỏ qua mà điều tra rõ ràng việc này, chỉ sợ cuối cùng Tẩy Kiếm Tông cùng Sở gia Lăng Dương sẽ xảy ra một cuộc đại chiến.

Nào biết Sở Chước lại lựa chọn cứu bọn họ.

Cũng không biết nàng thật sự không ham muốn truyền thừa hay là tự mình hiểu lấy, hoặc...... có thể là dại dột không biết nơi này có truyền thừa.

Nghĩ đến biểu hiện vừa rồi của Sở Chước, Chiêm Hòa Trạch cảm thấy có lẽ nàng không biết nơi này có truyền thừa thật, chỉ đơn thuần cho rằng đây là một tiểu bí cảnh mà thôi.

Chiêm Hòa Trạch suy nghĩ tỉ mỉ mọi chuyện, sau khi nói xong chuyện này, hắn cũng bắt đầu đả tạo điều dưỡng thân thể.

Sở Chước thấy thế, ngây người trong chốc lát rồi mới đi ra bên ngoài hộ pháp giúp bọn họ.

Đi đến cửa động, nhìn thông đạo sâu hun hút trước mắt, sự vui sướng trên mặt Sở Chước lập tức biến mất, trở nên trầm ổn bình tĩnh như ngày thường.

Nàng âm thầm nắm chặt tay, cuối cùng cũng hoàn thành bước thứ hai.

Chương 17

Sở Chước ôm tiểu yêu thú vào lòng, ngồi xổm xuống nhìn thông đạo tối đen như mực phía trước.

A Chiếu rất không an phận, vẫn luôn ngoảnh đầu lại nhìn. Có lẽ là do nó chỉ là một con yêu thú cấp thấp nên hai người bên trong cũng không hề để bụng, bởi vậy A Chiếu có thể nhìn rõ ràng bọn họ đang làm gì.

Lúc này hai người kia đã điều tức xong, thân thể đã khôi phục đến trạng thái tốt nhất để tiếp thu truyền thừa trong bí cảnh.

Sau khi sư huynh đệ bọn họ thảo luận kĩ càng, cuối cùng chỉ có một mình Võ Thịnh bước vào nơi truyền thừa. Còn Chiêm Hòa thì Trạch vô cùng khẩn trương đứng chờ ở bên ngoài.

Thời gian trôi qua rất lâu, lâu đến nỗi A Chiếu cảm thấy không còn gì thú vị nữa, tiếp tục vùi đầu vào trong lồng ngực của thiếu nữ. Sau đó, một bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa nhúm lông màu trắng trên trán nó. A Chiếu lấy đuôi vỗ vỗ cái tay "hư hỏng" kia rồi mới tựa vào lòng Sở Chước nhắm mắt nghỉ ngơi. Truyền thừa của bí cảnh này cũng chả có gì đặc biệt cả!

Tuy rằng nó không biết cụ thể truyền thừa ở đây là gì, nhưng tiểu bí cảnh này ngoại trừ Hóa Hình Thảo và linh tuyền ra, những thứ khác cũng không có gì đặc biệt, phỏng chừng truyền thừa còn chưa tới địa phẩm, càng khỏi phải nghĩ tới truyền thừa thiên phẩm do đại năng từ thời thượng cổ để lại.

Cho nên đại gia nó cũng mắt nhắm mắt mở đối với lựa chọn của Sở Chước, nàng không muốn thì nó cũng không cảm thấy đáng tiếc.

Sở Chước thần sắc nhu hòa, khóe môi nở một nụ cười ấm áp, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mượt của tiểu yêu thú.

Chiêm Hòa Trạch đi tới, vừa lúc nhìn thấy bộ dáng tiểu cô nương ôm yêu thú khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng và ấm áp ấy sẽ khiến cho người khác nghĩ rằng nàng thật sự là một cô nương tốt.

Chiêm Hòa Trạch hiện tại cũng cảm thấy như vậy.

Tuy rằng có chút ngốc, nhưng ngốc này là sự thiên chân đơn thuần chưa trải qua lẽ đời, đặc biệt tốt đẹp. Có lẽ một vài thập niên nữa, khi tiểu cô nương này trải qua quá nhiều việc, nếu có thể may mắn sống sót, nàng chắc hẳn sẽ trở nên chua ngoa, lãnh khốc, tàn độc như những người tu luyện bình thường khác.

Sở Chước phát hiện Chiêm Hòa Trạch bước tới, nàng vội vàng đứng dậy: "Chiêm tiền bối."

Chiêm Hòa Trạch mỉm cười, ý bảo nàng không cần phải khẩn trương như vậy: "Ta nhớ rõ Sở tộc trưởng từng nói, Sở cô nương là con cháu của ngũ phòng...... Đúng rồi, phụ thân ngươi là Sở Nguyên Thương, ta có một vài lần ngẫu ngộ với ông ấy."

Sở Chước bị lời này hấp dẫn, tò mò mở to mắt nhìn hắn, hỏi: "Thật sao? Phụ thân của ta...... là người như thế nào vậy?"

Chiêm Hòa Trạch kinh ngạc nói: "Ngươi không biết?"

Sở Chước khổ sở cúi thấp đầu: "Ta sống một mình từ nhỏ...... Hiện giờ ngũ phòng cũng chỉ còn một người là ta, những người khác cũng chưa từng nói về các trưởng bối......"

Nghe được lời này, Chiêm Hòa Trạch đầu tiên là cảm thấy đồng tình, về sau nghĩ đến cái gì, da mặt hắn lại có chút cứng đờ.

"Chiêm tiền bối?"

Chiêm Hòa Trạch xấu hổ sờ sờ mũi, nói: "Thật ra ấn tượng của ta về phụ thân ngươi cũng không nhiều lắm. Chỉ nhớ hắn là một võ giả vô cùng xuất sắc, vũ khí là một cây trường thương bạc, hắn từng nói dùng trường thương thọc người sung sướng cực kì...... Ách, thật sự hắn từng nói như vậy đấy."

Sở Chước: "............"

Lúc nàng còn đang do dự có nên hỏi thăm một chút những việc mà người cha quái đản của nàng đã làm hay không, đột nhiên toàn bộ bí cảnh bắt đầu rung lắc mạnh.

Trên mặt Chiêm Hòa Trạch lộ ra ý cười: "Là Võ sư huynh, hắn đã đạt được truyền thừa......"

Lời còn chưa nói xong, hai người bỗng nhiên cảm thấy thân thể bị một lực hút lớn cuốn vào bên trong lốc xoáy, nó căn bản không để cho người ta phản kháng mà trực tiếp truyền tống ra bên ngoài.

Bùm! Bùm! Bùm!

Ba người lần lượt bị nhổ ra từ cửa sau của hang động, rơi xuống dưới hồ nước.

Sở Chước trồi lên trên, nàng phun ra một ngụm nước, dùng tay vén mái tóc đang cản trở tầm mắt lên, lúc này Chiêm Hòa Trạch và Võ Thịnh cũng đã bơi về phía bờ.

Sở Chước là người cuối cùng lên được bờ. Quần áo của nàng ướt dầm dề, dính sát vào người - phác hoạ ra thân hình mảnh khảnh của thiếu nữ, tuy rằng chỉ vừa mới phát dục không lâu, không có chút đường cong nào nhưng đám người Chiêm Hòa Trạch vẫn lễ phép xoay người qua hướng khác.
Dùng linh lực du tẩu toàn thân, quần áo trên người rất nhanh liền khô ráo.

A Chiếu chui ra khỏi túi linh thú, ngay lập tức nhảy lên trên vai Sở Chước, nó nhìn sư huynh đệ nhà nọ, vươn móng vuốt không ngừng cào cào.

Rốt cuộc cũng ra khỏi bí cảnh, giống như giải quyết được một việc đã canh cánh trong lòng từ lâu, tâm tình của Chiêm Hòa Trạch lúc này không tồi một chút nào.

Còn Võ Thịnh, tuy rằng trong chuyến đi lần này hắn là người đạt được truyền thừa nhưng trên mặt lại không có một chút thay đổi nào, vẫn bộ dáng lãnh đạm lạnh lùng như cũ – khiến người khác không khỏi hoài nghi hắn có phải là một thanh kiếm vô tình không có chút cảm xúc nào hay không.

Chiêm Hòa Trạch đi tới chỗ Sở Chước, đưa một chiếc nhẫn trữ vật cho nàng: "Sở cô nương, nhiệm vụ lần này đã hoàn thành, vô cùng cảm tạ Sở cô nương cùng với yêu thú đã trợ giúp, đây là tạ lễ của chúng ta."

Sở Chước tiếp nhận, lễ phép nói một tiếng cảm ơn.

"Kế tiếp Sở cô nương có tính toán gì không? Ngươi muốn về Lăng Dương hay là đi cùng chúng ta đến Ngật Khâu sơn?"

Trong lòng Sở Chước sớm đã có tính toán, nàng nói: "Tiền bối, ta muốn về nhà trước, bẩm báo với tộc trưởng một tiếng rồi mới đi Ngật Khâu sơn tìm ngài, liệu có được không?"

Chiêm Hòa Trạch tất nhiên là không có ý kiến gì, cô nương này nếu lựa chọn đi tu hành ở Tẩy Kiếm Tông, chắc chắn sẽ phải bẩm báo với trưởng bối trong nhà trước để tránh gây hiểu lầm.

Hắn lại hỏi có cần phái người đưa nàng về Lăng Dương hay không, Sở Chước tất nhiên là từ chối, Chiêm Hòa Trạch cũng không tiếp tục miễn cưỡng nữa.

Hắn đưa một chiếc lệnh bài của Phù Thiên Phong Tẩy Kiếm cho Sở Chước, dặn dò một câu: "Chờ Sở cô nương tới Ngật Khâu sơn, có chiếc lệnh bài này, đệ tử Tẩy Kiếm Tông sẽ không gây khó dễ cho ngươi."

Sở Chước tiếp nhận, một lần nữa nói tiếng cảm ơn hắn.

Chờ bọn họ trở lại chân núi, nàng liền từ biệt sư huynh đệ Chiêm Hòa Trạch, một mình cưỡi thú Tật Phong trở về thành Lăng Dương.

Phi hành nguyên một ngày, Sở Chước dừng chân nghỉ ngơi ở một khách điếm.

Đầu tiên là cho ba yêu thú ăn đan dược, sau đó nàng mới bắt đầu kiểm kê "chiến lợi phẩm" từ chuyến đi lần này.

Sở Chước lấy ra chiếc nhẫn trữ vật mà Chiêm Hòa Trạch đưa, không gian bên trong nó cũng không lớn, chỉ có 50m2. Chẳng qua Tẩy Kiếm Tông có thể lấy thứ này ra để làm quà, có thể thấy được tông môn này tài đại khí thô thế nào.
Tông môn đỉnh cấp như Tẩy Kiếm Tông ở trên đại lục Tấn Thiên, bản thân không chỉ chiếm cứ được rất nhiều tiểu bí cảnh, các đệ tử trong lúc tu hành cũng không ngừng phát hiện ra tiểu bí cảnh mới, tài phú cứ như vậy dần dần tích lũy nhiều lên.

Và cũng chỉ có Tẩy Kiếm Tông mới có loại thực lực này – vừa phát hiện ra tiểu bí cảnh đã ngay lập tức chiếm đoạt nó.

Chỉ là không phải tiểu bí cảnh nào cũng có truyền thừa. Bởi vậy so với các bí cảnh chỉ có linh thảo, linh thực, người tu luyện coi trọng bí cảnh có truyền thừa hơn nhiều.

Lễ vật của Chiêm Hòa Trạch, đa số đều là những thứ mang thuộc tính thủy, rất thích hợp cho nàng và Uyên Đồ Huyền Quy tu luyện, hiển nhiên những thứ này đã chuẩn bị sẵn từ lâu.

Nhưng thứ khiến cho Sở Chước cao hứng nhất là - bên trong có một trăm khối linh thạch và mười hộp linh châu, nàng có thể sử dụng chúng trong một khoảng thời gian dài.

Mất cả buổi tối để kiểm kê lại thu hoạch lần này, sau khi thêm hai viên linh châu vào chậu hoa trồng Hóa Hình Thảo, Sở Chước mới ôm ba con yêu thú đi nghỉ ngơi.

Hôm sau, đến khi mặt trời lên đến đỉnh nàng mới tỉnh lại.

Ăn cơm trưa xong, nàng ngồi trên lưng thú Tật Phong, tiếp tục đi về phía thành Lăng Dương.

Bảy ngày sau, Sở Chước trở lại Sở gia, trước tiên là đi bái phỏng tộc trưởng Sở Nguyên Hạo.

Sở Nguyên Hạo thấy nàng bình an trở về, vô cùng vui mừng hỏi: "Không gặp phải nguy hiểm gì chứ?"

Sở Chước cũng không dám nói hết những chuyện xảy ra ở trong tiểu bí cảnh, chỉ kể tóm tắt một số việc, cuối cùng nói bản thân nhận được một danh ngạch đến Tẩy Kiếm Tông tu hành. Nếu đã nhận được danh ngạch quý giá này, nàng tất nhiên không muốn lãng phí, cũng muốn khởi hành sớm đến Tẩy Kiếm Tông. Dù sao với tình huống hiện giờ, nàng ở lại Sở gia cũng không có tác dụng gì, công pháp của Sở gia không hề thích hợp nàng, nàng cũng không thích chúng cho lắm.

Sở Nguyên Hạo giật mình nhìn Sở Chước, không nghĩ tới nàng thế nhưng có thể lấy được một danh ngạch tu hành ở Tẩy Kiếm Tông, đây chính là thứ mà rất nhiều người cầu còn không được. Tẩy Kiếm Tông có thể hào phóng như vậy, ắt hẳn nhiệm vụ lần này vô cùng quan trọng.

Sở Nguyên Hạo nhìn tiểu cô nương, hỏi: "Ngươi muốn đi Tẩy Kiếm Tông?"

Sở Chước không hề dấu diếm tâm tư của bản thân: "Đúng vậy, ta muốn học kiếm thuật, Toái Tinh Kiếm của Tẩy Kiếm Tông rất tốt."

Sở Nguyên Hạo nghe được lời này, thần sắc có chút phức tạp, không khỏi nghĩ đến phụ thân Sở Nguyên Thương của nàng. Năm đó Sở Nguyên Thương cũng y như vậy, người cùng trang lứa chỉ mới học được những thứ căn bản của một ngự thú sư, còn hắn thì đã đi được rất xa. Sở gia không thể thỏa mãn được nhu cầu của Sở Nguyên Thương, thế nên hắn mới cầm theo trường thương bạc, không nói hai lời rời khỏi Sở gia.

Mà nữ nhi của Sở Nguyên Thương, chắc hẳn cũng giống như phụ thân mình, một ngày nào đó sẽ rời khỏi Sở gia.

Sở Nguyên Hạo chưa nói gì, thấy Sở Chước cũng không còn việc gì nữa, liền cho nàng trở về Thanh Tâm Trúc Lâm để nghỉ ngơi. Chờ ông báo cáo việc này cho các trưởng lão trong tộc xong, sẽ để nàng đến Tẩy Kiếm Tông tu hành.

Sở Chước mang theo ba con yêu thú trở lại Thanh Tâm Trúc Lâm, trước tiên nàng dự định sẽ nghỉ ngơi một chút, chờ đám người Sở Nguyệt tu luyện xong, nàng sẽ tới trúc ốc tìm bọn họ.

Sở Nguyệt vừa mới mở cửa, Linh Mục Hầu bé bằng hai đầu ngón tay ngay lập tức phi tới chỗ nàng.

Sở Nguyệt vừa mừng vừa sợ, một tay ôm lấy Linh Mục Hầu, một bên nói với Sở Chước: "A Chước, các ngươi đã trở lại! Mau vào bên trong ngồi đi."

Sở Nguyệt vô cùng vui sướng, Sở Chước mang Linh Mục Hầu rời đi tính đến nay là vừa tròn một tháng. Trong một tháng này, Sở Nguyệt không lúc nào là không lo lắng cho bọn họ, sợ bọn họ ở bên ngoài xảy ra chuyện gì, lại lo lắng Linh Mục Hầu không có chủ nhân ở bên cạnh có thể sẽ ăn không ngon ngủ không yên, vân vân và mây mây... Tóm lại là lo lắng cực kì.

Hiện tại nhìn thấy Linh Mục Hầu ôm lấy tay nàng gặm trái cây, lông tơ còn mượt mà bóng bẩy hơn lúc trước, từ đây có thể thấy được nó sinh hoạt vô cùng sung sướng, một chút cũng không nhớ tới chủ nhân.

Hai người nói chuyện phiếm vài câu, Sở Chước liền lấy ra thù lao đã đồng ý với Linh Mục Hầu từ trước: "Lần này may mà có Linh Mục Hầu đi theo nên ta mới thu hoạch được nhiều thứ tốt như vậy, đây là thù lao ta đồng ý trước với nó."

Sở Nguyệt cũng không để tâm mấy chuyện này, nguyên bản chỉ cho rằng Sở Chước quá khách khí rồi, nào biết nàng lại vô cùng nghiêm túc.

Thấy Sở Chước lấy ra một vật, Sở Nguyệt lúc đầu chỉ cười cười, chẳng qua rất nhanh nàng liền cười không nổi.

Chương 18

"A, A Chước......"

Sở Nguyệt lắp bắp kêu một tiếng. Nàng nhìn thứ đang được đặt trên bàn, lại nhìn khuôn mặt trầm tĩnh của Sở Chước, quả thực không dám tin vào đôi mắt của mình.

Sở Chước vẫn đang tiếp tục lôi ra một số bảo vật.

Đến cuối cùng, Sở Nguyệt thật sự cạn lời, trong lòng không ngừng tự hỏi: Bọn họ rốt cuộc đã đi tới tận đâu? Tại sao lại tìm được nhiều bảo vật như vậy? Với cả A Chước bày hết những thứ này ra cũng không sao chứ?

"Đây là linh thảo từ cấp 1 đến cấp 7, chỗ này là linh quả, kia là nước linh tuyền, còn đây là...... Trong đó có: Lũ bà đinh cấp 1, ngàn ti tình liễu cấp hai,......"

Nghe nàng tự thuật, Sở Nguyệt không khỏi đờ đẫn, chỉ có con khỉ nhỏ trong lòng bàn tay là vui vẻ kêu chít chít.

Cảm giác được tâm tình vui sướng của Linh Mục Hầu, Sở Nguyệt rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần, mở miệng ngắt lời Sở Chước.

"A Chước, ta không cần nước linh tuyền và Hóa Hình Thảo đâu!" Sở Nguyệt kiên định nói.

"Vì sao?" Sở Chước ngây ngốc nhìn thiếu nữ trước mặt.

Sở Nguyệt gãi đầu, có chút thẹn thùng: "A Chước, nước linh tuyền và Hóa Hình Thảo quá trân quý. Thật ra ta cũng rất muốn, nhưng với thực lực hiện giờ của ta, thực sự là không đủ để bảo hộ chúng nó. Nếu bị người khác phát hiện ra ta có mấy thứ này, không nói có bảo hộ chúng nó được hay không, có khi còn nguy hại đến tính mạng......"

Ở đại lục Tấn Thiên, chỉ cần là người tu luyện đã trải qua lịch luyện, tất nhiên sẽ biết nước linh tuyền và Hóa Hình Thảo quý báu thế nào.

Nước linh tuyền có thể nhanh chóng bổ sung linh lực và có tác dụng trị liệu, giúp vết thương mau lành, còn có vô vàn công dụng trong các lĩnh vực luyện đan, luyện khí, gieo trồng linh thảo, quả thực chính là một thứ vạn năng. Đáng tiếc nó khan hiếm vô cùng, ngay cả đại tông môn như Tẩy Kiếm Tông cũng chưa chắc xa xỉ được như các nàng – lấy đơn vị đo là bình, uống một ngụm phun một ngụm cũng không thành vấn đề.

Mà Hóa Hình Thảo thì càng khỏi phải nói, trong nội bộ Sở gia thôi cũng đã không có người nào thoát khỏi dụ hoặc của nó.

Nhưng Sở Nguyệt biết, thực lực của bản thân không đủ, nếu bị người phát hiện nàng có mấy thứ này, hậu quả thật không dám tưởng tượng, cho dù đó chỉ là thù lao mà Sở Chước đồng ý với Linh Mục Hầu.

Sở Nguyệt cũng vô cùng cảm động. Dù biết rõ hai thứ này cực kì trân quý nhưng Sở Chước vẫn lấy ra cho nàng xem, có thể thấy được Sở Chước là một người giữ chữ tín, đồng thời cũng rất tín nhiệm nàng. Để không cô phụ sự tín nhiệm này, Sở Nguyệt quyết định không lấy chúng nó.

Sở Chước nhìn nàng thật lâu rồi mới lên tiếng: "Ngươi không lấy? Đây chính là thù lao của Linh Mục Hầu, nó rất thích thứ này đó."

Sở Nguyệt cúi đầu nhìn con khỉ nhỏ. Thấy đôi mắt đen láy ngập nước của nó đang ngóng trông nhìn mình, nàng nhịn không được cười một tiếng, sau đó khẽ hôn nhẹ lên trán nó, sang sảng nói: "Tiểu Mục, vô cùng xin lỗi ngươi. Đợi ta có thực lực đủ để bảo hộ những thứ quý báu này, ta sẽ đi tìm càng nhiều thứ tốt hơn được không? Chỉ cần có Tiểu Mục ở đây, chẳng lẽ lại lo lắng không tìm được bảo vật sao?"

Đây cũng là lý do khiến Sở Nguyệt tuy rằng cảm thấy đáng tiếc nhưng vẫn kiên trì không nhận nước linh tuyền và Hóa Hình Thảo.

Chỉ cần có Linh Mục Hầu, về sau muốn trân bảo gì cũng có!

Con khỉ nhỏ của nàng còn nhạy bén hơn cả Chuột Tầm Bảo, tương lai chắc chắn sẽ có không ít người đến tìm nàng hợp tác vì nó, đến lúc đó chỉ sợ thứ không thiếu nhất chính là bảo vật.

Cũng nhờ việc Sở Chước mượn Linh Mục Hầu rồi trả thù lao mới khiến Sở Nguyệt phát hiện ra một điều: Tuy rằng yêu thú của nàng chỉ là một yêu thú phụ trợ nhưng lại là đồng bọn không thể thiếu của các "nhà thám hiểm" - nhất là khi đi thăm dò bí cảnh!

Sở Chước thấy nàng vẫn tiếp tục kiên trì, suy nghĩ một hồi mới chậm rãi nói: "Ta hiểu rồi. Nhưng cũng không thể để Linh Mục Hầu đi một chuyến tay không được, hay là như vậy đi, ta đưa ngươi nước linh tuyền trước, còn những thứ khác ta vẫn sẽ cầm, khi nào ngươi cần thì nói với ta một tiếng."

Lại nhớ tới đời trước... cho đến tận lúc chết, nàng vẫn chưa từng gặp lại Sở Nguyệt, thế nên Sở Chước lại bổ sung thêm một câu: "Nếu về sau chúng ta còn có thể gặp lại nhau."

Sở Nguyệt không nghe ra ý tứ của nàng, vỗ tay nói: "Vậy thì quá tốt rồi."

"Còn Hóa Hình Thảo......"

"Ngươi cứ giữ đi, hoặc là dùng thứ khác đổi Hóa Hình Thảo cũng được." Sở Nguyệt sảng khoái nói.

Linh Mục Hầu là một loại yêu thú không thể hóa hình nên nàng cũng không cảm thấy hứng thú cho lắm, còn chuyện về sau có khế ước được thêm yêu thú khác hay không, vậy chờ về sau rồi nói.

Sở Chước nhịn không được khẽ cười một tiếng: "A Nguyệt, ngươi cứ đưa cho ta giữ như vậy, chẳng may về sau chúng ta không gặp lại nhau nữa thì làm sao bây giờ?"

Lời này khiến cho Sở Nguyệt cảm thấy có chút nghi hoặc: "Sao thế? A Chước phải rời khỏi đây sao? Ngươi đi đâu vậy?"Sở Chước liền kể cho nàng việc mình trùng hợp cứu mạng một vị phong chủ ở Tẩy Kiếm Tông, được người nọ cho một danh ngạch đến Tẩy Kiếm Tông tu luyện: "Chờ tộc trưởng báo cáo chuyện này với các vị trưởng lão xong, ta sẽ xuất phát tới Tẩy Kiếm Tông để tu hành."

Sở Nguyệt giật mình nhìn Sở Chước, sau đó cảm thấy vui sướng thay cho nàng: "Thật tốt quá, đây rõ ràng là cơ hội trời ban. A Chước nếu được tu hành ở Tẩy Kiếm Tông, tu vi chắc chắn sẽ tăng nhanh hơn bây giờ nhiều." Sau đó lại có chút mất mát nói: "Thật sự thì ta cũng nhận ra từ lâu rồi, ngươi không giống mấy người chúng ta. Sớm hay muộn cũng có ngày ngươi rời khỏi Sở gia để đi đến những chân trời mới..."

Sở Chước chớp chớp mắt.

Sở Nguyệt thần thần bí bí sán lại gần: "Nghe nói ngũ phòng do tốc độ tu luyện quá nhanh nên mới rời khỏi Sở gia. Chẳng qua là vì năm đó tằng gia gia và phụ thân ngươi làm quá nhiều chuyện khôi hài, bởi vậy mọi người mới không thường xuyên nhắc tới bọn họ."

Sở Chước cười khẽ, nhàn nhạt nói: "Phải không? Ta rất ít khi được nghe chuyện về họ, cũng không biết họ là người như thế nào."

Nghe được lời này, Sở Nguyệt lại cảm thấy đồng tình với nàng. Có lẽ Sở Chước tu luyện nhanh như vậy cũng là do bị hoàn cảnh ép buộc. Từ nhỏ đã sinh hoạt một mình, cái gì cũng phải dựa vào bản thân, không có cha mẹ thân nhân giúp đỡ, nghĩ thôi đã thấy vất vả khổ cực rồi.

Cuối cùng về phần nước linh tuyền và Hóa Hình Thảo, Sở Nguyệt chỉ lấy một bình nước nhỏ, còn Hóa Hình Thảo thì lấy những thứ khác để thay thế. Linh Mục Hầu sẽ tự chọn những thứ mà nó cần.

Sở Chước cũng vô cùng hào phóng, con khỉ nhỏ nhìn trúng thứ gì nàng ngay lập tức sẽ đưa cho nó.

Sau khi nhận xong thù lao, Sở Nguyệt vẻ mặt nghiêm túc nói: "A Chước ngươi yên tâm đi, việc này ta sẽ không tiết lộ cho bất cứ ai, trừ khi ta chết!" Dù là Hóa Hình Thảo hay nước linh tuyền thì đều là những thứ khiến người khác đỏ mắt, Sở Nguyệt cũng không phải ngu ngốc, nàng rất biết nghĩ trước nghĩ sau.

Sở Chước khẽ cười nói: "Ta tin ngươi."

Thật ra tính cách của Sở Nguyệt tốt vô cùng. Tuy rằng Sở Chước không biết tương lai nàng ta có thay đổi hay không, nhưng hiện tại sự chân thành của tiểu cô nương này là thật.

Lý do nàng đưa mấy thứ này cho Sở Nguyệt, ngoại trừ chúng là thù lao của Linh Mục Hầu ra —— Sở Chước chưa bao giờ muốn dùng mưu hèn kế bẩn với các yêu thú, cũng bởi vì về sau có lẽ nàng sẽ không gặp lại những người này, nếu có tái kiến thì lấy thực lực của nàng đối phó với bọn họ cũng dư dả, vậy nên vừa rồi mới thẳng thắn thành khẩn như thế.

Sở Chước đã quen với việc trước khi đưa ra quyết định gì, đều sẽ xem xét kĩ hậu quả của nó.

Thứ gọi là xúc động, sau khi nàng thích ứng với thế giới này, nó đã dần dần bị hủy diệt.

***

Ngày thứ hai trở lại Sở gia, Sở Chước gặp mặt mấy bạn nhỏ ở Thanh Tâm Trúc Lâm, cũng nói cho bọn họ biết chuyện nàng chuẩn bị đến Tẩy Kiếm Tông để tu hành.
Phản ứng của mấy người ở đây không đồng nhất.

Sở Nguyên Hi và Sở Thanh Loan đều vô cùng kinh ngạc, Sở Thượng vẻ mặt hâm mộ, Sở Thanh Từ thì không có biểu tình gì, còn Sở Nguyệt lại cực kì không muốn.

Chẳng qua bọn họ đều biết đây là cơ hội có một không hai, thế là cả đám sôi nổi chúc mừng Sở Chước.

Chỉ có Sở Thanh Từ yên lặng ngồi một chỗ, cuối cùng vẻ mặt nghiêm túc nói với Sở Chước: "Ta biết ngươi rất lợi hại, nhưng sớm hay muộn cũng có một ngày ta đuổi kịp ngươi."

Sở Chước nhìn nàng mỉm cười: "Ừ, ta tin ngươi sẽ làm được."

Ai ngờ nhìn thấy phản ứng này của nàng, khuôn mặt Sở Thanh Từ lập tức trở nên cứng đờ, có chút phẫn nộ đứng dậy rời đi.

Sở Chước bị hành động của nàng làm cho ngây ngốc, quay đầu nhìn về phía đám người Sở Nguyên Hi, cảm thấy có phải mình quá già dặn nên mới không hiểu được tâm tư của các tiểu cô nương mới lớn?

Sở Thanh Từ là một người vô cùng kiêu ngạo, cũng là một kẻ cuồng tu luyện. Sở Chước biết nàng ta coi mình là đối thủ cạnh tranh, là mục tiêu để nàng ta phấn đấu. Thế nên mỗi lần Sở Thanh Từ đưa ra yêu cầu khiêu chiến, nàng đều vui vẻ đáp ứng, diễn rất tròn vai đối thủ "một mất một còn" của con gái tộc trưởng.

Sở Nguyên Hi cười hì hì nói: "Ai biết nàng ta suy nghĩ gì? Cả ngày đều lạnh như băng, ngoại trừ con sâu trong bụng ra chắc chẳng ai biết nàng ta đang nghĩ gì."

Sở Thanh Loan lại có chút trầm tư: "Ta cảm thấy, Thanh Từ tức giận là vì phản ứng của A Chước."

Nghe được lời này, tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn hắn.

Sở Thanh Loan yên lặng nhìn về phía Sở Chước, giọng nói của thiếu niên nhu lượng sạch sẽ, từng câu từng chữ lại như đánh vào lòng nàng.

"A Chước xác thật là có tư chất tốt nhất trong số mấy người chúng ta, kể cả người được xưng là thiên tài như Thanh Từ mấy năm nay liều mạng đuổi theo, hiện giờ cũng chỉ là Ngưng Mạch Cảnh tầng 1. Chắc chính ngươi cũng biết, thực lực của ngươi đã vượt xa chúng ta quá nhiều. Dù chúng ta có ra sức đuổi theo thế nào cũng không đuổi kịp, kể cả Thanh Từ cũng vậy. Tuy rằng Thanh Từ coi ngươi là đối thủ cạnh tranh, nhưng nàng cũng là người hiểu rõ nhất sự khác biệt giữa hai người. Chẳng qua mỗi lần Thanh Từ muốn khiêu chiến với ngươi, thái độ của ngươi lại......"

Sở Thanh Loan nghĩ một lát, dùng một câu vô cùng thỏa đáng để hình dung: "Hoàn toàn không thèm để ý! Đúng vậy, ngươi căn bản không thèm để ý, đây mới là lý do khiến nàng tức giận như vậy. Ví dụ như vừa rồi, nàng nói ra câu kia, bên ngoài ngươi tỏ vẻ đồng ý nhưng thái độ lại cực kì dửng dưng."

Cuối cùng, hắn nhẹ giọng nói: "Có đôi khi, không thèm để ý càng khiến người ta tổn thương hơn là những thứ khác."

Sở Chước kinh ngạc nhìn Sở Thanh Loan, giống như đây là lần đầu tiên biết đến hắn.

Sở Thanh Loan một hơi nói nhiều như vậy nên có chút thở không kịp. Hắn dùng tay che môi ho khan vài tiếng, sau đó tiếp tục dùng đôi mắt thâm trầm nhìn nàng.

Sở Chước một lúc lâu sau cũng chưa nói được một câu.

Những người khác cảm thấy không khí không đúng, cũng đều ngậm miệng không nói gì thêm.

***

Sau khi trở lại trúc ốc, Sở Chước sờ sờ mặt, nhịn không được bắt đầu trầm tư suy nghĩ.

Chẳng qua còn chưa suy nghĩ được một phút đồng hồ, nàng đã bị một con yêu thú nhào vào trong lòng, còn có Uyên Đồ Huyền Quy khẽ cọ cọ vào chân, nó dùng đôi mắt đen láy nhìn chủ nhân cực kì chăm chú.

Sở Chước biết đây là muốn ăn linh đan, nàng lấy ra một lọ đan dược từ trong nhẫn trữ vật, đút cho mỗi đứa một viên, rất nhanh liền vứt bỏ cảm xúc phức tạp trong lòng.

So với chuyện quan tâm cảm xúc của tiểu cô nương kia, Sở Chước cảm thấy chuyện nàng chuẩn bị đến Tẩy Kiếm Tông tu luyện càng quan trọng hơn.

Đúng vậy, tính cách của Sở cô nương chính là như vậy đấy, đôi khi vô cùng nhạy bén cẩn thận, đôi khi lại hay suy nghĩ viển vông.

Sau khi ăn xong đan dược, tiểu rùa đen đi tắm linh thủy, còn A Chiếu thì lặng lẽ rời khỏi trúc ốc, cũng không biết muốn đi đâu giương oai. Dù sao toàn bộ Sở gia, ngoại trừ bí cảnh có yêu thú cấp cao trông coi ra, gần như không có nơi nào mà nó không đi được. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước