DỮ THIÊN ĐỒNG THÚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dữ thiên đồng thú - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Sau khi chào tạm biệt nhau, mỗi người đều ôm lấy yêu thú của mình trở về trúc ốc.

Trên vai Sở Chước có một con yêu thú đang ngồi xổm, trong tay lại ôm một con rùa đen nhỏ, nàng cũng không hề cảm thấy nặng nề. Ba năm trôi qua, hai đồng chí này vẫn chưa lớn lên được bao nhiêu, đây cũng là một trong những điểm hạn chế của yêu thú cấp cao - cấp càng cao thì kỳ ấu sinh càng dài, nhược điểm cũng càng nhiều.

Vì thế, chúng nó phải vô cùng cẩn thận, nếu có thể sống qua kỳ ấu sinh, an toàn trưởng thành thì chắc chắn sẽ trở nên cực kì lợi hại, thậm chí võ giả cùng cấp cũng không phải đối thủ của chúng nó.

Sở Chước nhớ lại những sự tình ở kiếp trước, phát hiện ra chính bản thân cũng không biết chúng nó lớn lên từ khi nào. Bởi vì đột nhiên chúng nó liền trưởng thành, chờ nàng lấy lại tinh thần, chúng nó đã biến trở lại, tiếp tục lười biếng, tiếp tục nhào vào trong lồng ngực nàng làm nũng.

Mang theo hai con yêu thú, Sở Chước mới vừa bước vào trúc ốc đã thấy một nữ võ giả đứng chờ.

"Thập Bát tiểu thư." Nữ võ giả tiến lên hành lễ với Sở Chước.

Sở Chước nhận ra nữ võ giả này là một trong những hô vệ thân cận của tộc trưởng Sở Nguyên Hạo, vì vậy nàng liền hỏi: "Có chuyện gì sao?"

"Tộc trưởng thỉnh ngài tới Lệ Thủy Hiên một chuyến."

Lệ Thủy Hiên xưa nay là nơi tiếp khách của Sở gia, nghe nàng ta nói như vậy, Sở Chước rốt cuộc cũng nhớ tới một việc, liền nói: "Đi thôi."

Nữ võ giả thấy nàng thế nhưng không hỏi gì thêm, trong lòng có chút kinh ngạc, trên mặt lại chưa biểu lộ mảy may, đi theo Sở Chước rời khỏi Tử Trúc Lâm, hướng về phía Lệ Thủy Hiên.

Tử Trúc Lâm ở rất xa Lệ Thủy Hiên, cho dù tốc độ của người tu luyện có nhanh đi chăng nữa, đi tới Lệ Thủy Hiên vẫn mất một khoảng thời gian.

Lưc Sở Chước mang theo hai con yêu thú đi vào phòng khách của Lệ Thủy Hiên, nhìn thấy vị nam tử trung niên đang ngồi trên ghế, trong lòng lập tức hiểu rõ.

Từ sau khi nàng trọng sinh, ngoại trừ tốc độ tu luyện nhanh hơn so với đời trước, những chuyện khác đa phần đều không có gì thay đổi.

Thật ra Sở Chước không phải không muốn thay đổi, mà là đại lục Tấn Thiên đối với nàng mà nói, độ nguy hiểm cũng không lớn, hoàn cảnh an toàn khó được này vừa lúc thích hợp để nàng mài giũa võ kỹ cùng với thân thể. Sở Chước hy vọng trong tương lai khi bản thân đối diện với nguy hiểm, sẽ có đủ thực lực để đối mặt, không đến mức giống như đời trước - một đường nghiêng ngả lảo đảo, ăn không ít đau khổ mới rút ra được kinh nghiệm.

Sở Chước sắc mặt trầm tĩnh, sau khi tiến vào liền hành lễ với Sở Nguyên Hạo.

"Tộc trưởng, ngài tìm ta?"

Sở Nguyên Hạo nhìn nàng nói: "Tiểu Thập Bát, vị này chính là phong chủ Phù Thiên Phong của Tẩy Kiếm Tông - Chiêm Hòa Trạch."

Sở Chước liền hành lễ với Chiêm Hòa Trạch, là vãn bối, tu vi thấp hơn đối phương, lễ ắt không thể thiếu, đây cũng là sự tôn trọng của võ giả cấp thấp đối với võ giả cấp cao.

Chờ Sở Chước hành lễ xong, Sở Nguyên Hạo tiếp tục nói: "Lần này hắn tới Sở gia là muốn mượn Uyên Đồ Huyền Quy của ngươi. Không biết ngươi có bằng lòng hay không?"

Chiêm Hòa Trạch ngồi bên cạnh cũng nói thêm vài câu: "Sở cô nương, tại hạ có việc cần một yêu thú hệ thủy cấp mười hỗ trợ. Nghe nói Sở cô nương khế ước được một con nên tại hạ mới mặt dày tới đây tìm Sở tộc trưởng hỏi mượn Uyên Đồ Huyền Quy của ngươi. Chỉ cần ngươi nguyện ý, ta sẽ trả cho ngươi thù lao tương ứng, hơn nữa sẽ bảo hộ sự an toàn cho yêu thú, được chứ?"

Sở Chước vẫn chưa trả lời, chỉ hỏi: "Không biết Chiêm tiền bối mượn Huyền Uyên để làm gì? Liệu có nguy hiểm hay không?"

Hình tượng chủ nhân quan tâm đến yêu thú của mình như vậy khiến hai người đều không có hoài nghi, Chiêm Hòa Trạch nói: "Nơi ta đến tạm thời không thể nói cho ngươi để tránh tin tức bị lộ ra ngoài. Nhưng ta có thể bảo đảm một việc, chỉ cần không bước vào bên trong thì sẽ không có nguy hiểm."

Sở Chước lại dò hỏi thêm vài câu, Chiêm Hòa Trạch vô cùng ôn hòa trả lời, vẫn chưa bởi vì nàng chỉ là một tiểu cô nương mười ba tuổi mà coi khinh nàng.

Trên thực tế, thời điểm Chiêm Hòa Trạch nhìn thấy Sở Chước, trong thâm tâm có đôi chút kinh ngạc.

Tiểu cô nương này lớn lên vô cùng xinh đẹp, tuổi còn nhỏ đã không tầm thường, chỉ tiếc khí chất quá yếu đuối, có vẻ như là một nữ tử nhu nhược không chịu được khổ. Đối với người tu luyện ưa mạo hiểm mà nói, bọn họ rất ghét loại đồng bọn kéo chân sau như này, đại đa số sẽ tuyển những nữ võ giả anh dũng quả cảm.Chẳng qua khi phát hiện tu vi của nàng đã là Ngưng Mạch Cảnh tầng bảy, Chiêm Hòa Trạch trong lòng đại chấn, liền biết tiểu cô nương này tuy rằng trông yếu đuối không chịu nổi một kích nhưng lại không hề vô dụng như vẻ bề ngoài.

Thậm chí có thể nói, nàng là một thiên tài hiếm thấy, ngay cả hắn cũng cảm thấy có chút ghen tỵ.

Tu vi của Sở Chước là hàng thật giá thật, ở độ tuổi này đã tu luyện đến Ngưng Mạch Cảnh, trên đại lục Tấn Thiên quả thực rất ít người có thể sánh bằng.

Hơn nữa yêu thú trên vai nàng vô cùng cổ quái, hơi thở có vẻ như là yêu thú cấp thấp, nhưng lại có một đôi dị đồng kì lạ cực kì, cũng không biết là trời sinh hay là do tác động của bên ngoài.

Sở Chước tự hỏi một chút rồi sau đó mới nói: "Ta có thể đi cùng không?"

Chiêm Hòa Trạch có chút kinh ngạc, trong lòng lại có vài phần do dự.

Sở Chước tiếp tục nói: "Huyền Uyên là thú khế ước của ta, nó tuổi còn nhỏ, ta không yên tâm để nó ra ngoài một mình. Xin tiền bối xin yên tâm, ta sẽ không chạy loạn, ngươi là bằng hữu của tộc trưởng, ta tin ngươi sẽ không hại ta."

Cuối cùng Chiêm Hòa Trạch quyết định mang nàng đi theo, có chủ nhân ở cạnh sẽ dễ dàng câu thông với thú khế ước hơn, coi như là phòng ngừa vạn nhất.

"Nếu Sở cô nương không có kế hoạch gì, ta hy vọng ngày mai có thể xuất phát luôn, được chứ?" Chiêm Hòa Trạch hỏi.

Sở Chước thực dứt khoát trả lời: "Tất nhiên là được."

Chờ sau khi Chiêm Hòa Trạch đi tới khách viện của Sở gia để nghỉ ngơi, Sở Chước đang muốn cáo từ lại bị Sở Nguyên Hạo gọi lại.

Sở Nguyên Hạo nhìn tiểu cô nương trước mắt, nhịn không được nói: "Tiểu Thập Bát, ngươi...... Tại sao đáp ứng sảng khoái như vậy? Chẳng may gặp phải nguy hiểm thì sao?"

Sở Chước nhìn hắn: "Nếu có gì nguy hiểm, tộc trưởng sẽ không gọi ta tới đây đâu phải không?"

Sở Nguyên Hạo đã làm hết phận sự của một tộc trưởng, tu vi của ông có lẽ không cao, nhưng lại vô cùng tận tâm tận lực với gia tộc, kể cả nàng là huyết mạch duy nhất của ngũ phòng, ông cũng không nghĩ tới chuyện dưỡng phế nàng, trái lại còn nỗ lực bồi dưỡng, thật sự rất hiếm thấy.
Sở Nguyên Hạo nghẹn họng, nhìn ánh mắt sáng ngời của tiểu cô nương, trong lòng có một chút xúc động: "Chỉ cần ngươi giúp đỡ mở cấm chế ra, không đi vào thì sẽ không gặp nguy hiểm. Sau khi ngươi hoàn thành nhiệm vụ xong liền lập tức trở về, không cần ở lại bên ngoài quá lâu."

Nghĩ nghĩ, Sở Nguyên Hạo lại lấy mấy tấm Thần Hành Phù từ trong nhẫn trữ vật ra đưa cho nàng, nói: "Đây là Thần Hành Phù, rất thích hợp để chạy trốn. Gặp được nguy hiểm nhớ phải chạy ngay lập tức, chỉ cần bản thân còn sống, những thứ khác sẽ không còn gì đáng sợ."

Sở Chước cũng không chối từ, cảm tạ tộc trưởng xong liền mang theo hai con yêu thú rời đi.

Sở Chước trở lại trúc ốc, nghĩ đến chuyến đi ngày mai, quyết định đi phòng luyện đan luyện chế thêm một ít đan dược cùng với nước thuốc.

Trong lúc nàng đang bận rộn, A Chiếu cũng vội vàng triệu tập các tiểu đệ.

Một đám tiểu đệ tập trung ở trước trúc ốc, nó đứng ở trên cầu thang, nhìn xuống dưới nói: 【 Ngày mai ta và Huyền Uyên sẽ rời đi, một thời gian nữa mới trở về, các ngươi nhớ phải nỗ lực tu luyện, không cho lười biếng. Tên nào lười biếng, chờ đến lúc ta trở về thì các ngươi chuẩn bị bị bổn đại gia nhổ lông đi. 】

Mấy yêu thú có lông bỗng nhiên cảm thấy làn da đau nhói.

Mấy yêu thú không có lông lại cảm thấy vảy đau cực kì.

Cuối cùng, ánh mắt của nó dừng trên người con khỉ nhỏ đang đứng ở trên lưng Uyên Đồ Huyền Quy: 【 Ngày mai ngươi cũng đi, trở về nói cho chủ nhân của ngươi, ngươi muốn ra ngoài cùng chúng ta. 】

Linh Mục Hầu rất nghe lời lão đại, lập tức gật đầu:【 Đã biết, lão đại. 】

Chờ Sở Chước luyện chế xong đan dược, liền thấy Sở Nguyệt mang theo Linh Mục Hầu tới cửa.

"A Chước, ngày mai có phải ngươi muốn đi đâu hay không?" Sở Nguyệt hỏi, thấy Sở Chước kinh ngạc nhìn mình, vội bổ sung thêm một câu: "Là Tiểu Mục nói cho ta biết, nó muốn cùng ngươi đi ra ngoài chơi."

Sở Chước nghe được lời này, ánh mắt chuyển dời qua chỗ A Chiếu, liền thấy nó ngồi xổm trên bàn trà, hơi nghiêng đầu, vẻ mặt vô tội đáng yêu - bé không làm gì cả, bé không biết gì hết.

Còn chuyện nàng ra ngoài làm việc ở trong mắt Linh Mục Hầu lại biến thành đi ra ngoài chơi, Sở Chước ngoại trừ có chút buồn cười ra, cũng chỉ có thể cảm thán tiểu yêu thú quá ham chơi.

"Đúng là có chuyện này, ngày mai ta sẽ ra ngoài một chuyến, có lẽ một tháng sau mới trở về." Sở Chước không khỏi nghĩ đến đời trước, lúc nàng đi tới chỗ kia cũng không hề mang theo Linh Mục Hầu, đời này nếu mang theo nó không biết sẽ có thêm bất ngờ gì đây.

Nghĩ đến đây, nàng liền hỏi Sở Nguyệt: "A Nguyệt, ngươi có thể cho ta mượn Linh Mục Hầu một tháng không?"

Sở Nguyệt tất nhiên luyến tiếc Linh Mục Hầu, nhưng nếu nó muốn đi, nàng cũng sẽ không ngăn cản: "Được, hy vọng các ngươi bình an trở về."

Sở Chước vội nói: "Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ Linh Mục Hầu thật tốt. Nếu tìm được thứ tốt ta chắc chắn sẽ chia cho nó một phần."

Sở Nguyệt nghe được lời này, liền nở nụ cười sáng lạn, xua xua tay nói: "Không cần đâu, nó bé một mẩu như vậy, làm gì tìm được thứ tốt chứ? Ngươi cứ giữ lại cho bản thân dùng đi."

Nàng đúng là không hề nghi ngờ lời nói Sở Chước, Sở Chước hiện tại chính là Ngưng Mạch Cảnh tầng bảy, thực lực này ở trong mắt Sở Nguyệt đã là vô cùng lợi hại, đến cả nơi tu luyện cũng khác nhau. Từ hai năm trước, Sở Chước đã không tu luyện chung với bọn họ.

Khi đó, bọn họ liền minh bạch, Sở Chước sớm hay muộn cũng có một ngày sẽ giống như các trưởng bối ở ngũ phòng - biến mất không thấy, một đi không trở lại.

Đúng vậy, câu nói thân quen là... rời nhà trốn đi.

Sáng sớm hôm sau, Sở Chước mang theo ba con yêu thú hội hợp cùng với Chiêm Hòa Trạch, lặng yên không một tiếng động rời khỏi Lăng Dương.

Chương 12

Sở Chước ngồi ở trên lưng thú Tật Phong, trên người mặc một chiếc áo choàng to rộng, chạy theo con thú Tật Phong ở phía trước băng qua hoang mạc rộng vô bờ.

Thú Tật Phong là một loại yêu thú cấp năm, tính tình vô cùng ôn hòa, bộ dáng rất giống lừa, nhưng cao và cường tráng hơn lừa một chút, quanh thân có một lớp vảy nhỏ. Nó được rất nhiều tông môn và gia tộc thuần dưỡng để làm phương tiện đi lại, khi có việc phải đi xa nhà thì sử dụng loại yêu thú này là thỏa đáng nhất.

Đương nhiên, nhanh nhất vẫn là Truyền Tống Trận, chẳng qua Truyền Tống Trận ở đại lục Tấn Thiên rất ít, chỉ mấy tông môn và gia tộc lớn mới có. Bởi vì Truyền Tống Trận yêu cầu về nhân lực, vật lực và tài lực rất cao, thế nên đại đa số thời điểm, mọi người thường dùng yêu thú hay ngự kiếm hơn.

Gió cát bụi mù ập tới trước mặt, nháy mắt lại bị linh khí bảo hộ ngăn cách ở bên ngoài.

Sau khi bước chân vào cảnh giới Ngưng Mạch, người tu luyện có thể đưa linh khí ở trong khí mạch ra bên ngoài tạo thành một vòng bảo hộ, chẳng qua nó rất tiêu hao linh lực nên chẳng được mấy người sử dụng.

Sở Chước híp mắt nhìn cát vàng mênh mông, sắc mặt trầm tĩnh, không một ai biết nàng đang suy nghĩ điều gì.

Chiêm Hòa Trạch tuy rằng đi ở đằng trước nhưng thời khắc đều chú ý tới thiếu nữ ở phía sau, thấy nàng thuần thục dùng linh khí ngăn cách bụi mù chung quanh, hắn không khỏi có chút kinh ngạc - bấy giờ hắn mới phát hiện ra: dọc theo đường đi, cô nương này vô cùng trầm ổn và lanh lẹ, thật sự không giống là lần đầu tiên xa nhà.

Trước khi khởi hành, Sở Nguyên Hạo còn chạy tới dặn dò mong hắn chiếu cố vị chất nữ này, nàng từ nhỏ đã sống ở thành Lăng Dương thành lớn lên, đến cả ngoại thành còn chưa ra chứ đừng nói đến việc đi xa nhà.

Nhưng biểu hiện của Sở Chước mấy ngày này khiến người ta phải rửa mắt mà nhìn, căn bản không hề giống một người chưa từng xa nhà, bất tri bất giác mọi người sẽ coi nàng là bạn cùng trang lứa, thậm chí lúc lên đường cũng không hề chú ý cảm thụ của nàng.

Đột nhiên, bỗng thấy ngực của tiểu cô nương có thứ gì đó đang động đậy, tiếp theo liền thấy một con yêu thú màu đen nhú đầu ra khỏi áo choàng, hứng thú bừng bừng quan sát chung quanh, thấy phong cảnh bên ngoài vẫn không có gì thay đổi nên lại thụt đầu vào.

Chiêm Hòa Trạch nhìn thấy cảnh này, nhịn không được âm thầm lắc đầu, quả nhiên là một tiểu yêu thú cấp thấp, cực kì ham chơi, thoạt nhìn không có tác dụng gì, phỏng chừng là tiểu cô nương thích loại yêu thú đáng yêu này nên mới mua nó về làm sủng vật.

Không thể không nói, Sở Chước nuôi một con yêu thú đáng yêu như vậy, nhiều ít có sẽ khiến người ta bị mê hoặc mà xem nhẹ những điều kỳ lạ trên người nàng.

Lúc chạng vạng, bọn họ nghỉ tạm ở một trấn nhỏ.

Sau khi dùng cơm tối xong, Chiêm Hòa Trạch nói với Sở Chước: "Đêm nay nhớ nghỉ ngơi thật tốt, buổi trưa ngày mai chắc sẽ đến nơi, đến lúc đó phải phiền toái các ngươi rồi."

Mỗi bên vai của Sở Chước đều có một con yêu thú đang ngồi xổm, biểu hiện của nàng vô cùng trầm ổn, nói: "Ta đã biết, Chiêm tiền bối cũng nghỉ ngơi thật tốt."

Chiêm Hòa Trạch nhìn hai con yêu thú ở trên vai nàng, kỳ thật phối hợp với dung nhan tinh xảo kia khiến nàng càng thêm đáng yêu, nhưng chính vì quá đáng yêu nên hắn mới cảm thấy lo lắng, không biết chuyện lần này có thành hay không.

Haizz.

Sau khi nói một tiếng chúc ngủ ngon với Chiêm Hòa Trạch, Sở Chước trở lại sương phòng để nghỉ ngơi.

Đầu tiên nàng lấy một lọ đan dược từ trong nhẫn trữ vật, đổ ra ba viên, đưa cho mỗi con yêu thú một viên. Sau đó lấy ra một chiếc chậu đá, đổ ngũ hành linh thủy với nước vào, thả rùa nhỏ vào trong, tiếp theo là kiểm tra đồ trong nhẫn trữ vật, tránh để tình trạng lúc cần lại không có.

Có ký ức từ đời trước, nàng biết chuyến đi lần này sẽ gặp được nguy hiểm gì, đương nhiên cũng có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thế nên nàng phải chuẩn bị thật kĩ, giữ tâm lý tốt nhất để đối mặt.

Linh Mục Hầu cầm viên đan dược còn to hơn người chậm rãi gặm nhấm, nó đứng ở bên cạnh chậu đá, vừa gặm vừa kêu chít chít, giống như đang nói chuyện với rùa nhỏ.

Tính tình của Uyên Đồ Huyền Quy vô cùng tốt, Linh Mục Hầu rất thích ngồi ở trên lưng nó, bởi vì Linh Mục Hầu không muốn bị các yêu thú khác coi thường do bản thân quá nhỏ —— dù gì ở Sở gia hiện giờ không có một con yêu thú nào dám bỏ qua Uyên Đồ Huyền Quy, vì thế cảm tình của chúng nó cực kì tốt! Lần này sở dĩ nó đi theo cùng, ngoại trừ nghe theo lời của lão đại ra thì còn có ý muốn ra ngoài chơi với Huyền Uyên.

Sau khi Sở Chước kiểm tra kĩ một lần nữa, thấy A Chiếu nhàm chám nằm ở bên cạnh liền ôm nó vào lòng, xoa xoa đầu nó, cười nói: "A Chiếu, nên ngủ thôi, nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai chắc sẽ có chút mệt mỏi đấy."

A Chiếu nghiêng đầu nhìn nàng, dùng cái đuôi cọ cọ tay nàng, giống như đang nói không cần lo lắng.

Sở Chước mỉm cười, cúi đầu cọ cọ trán nó.***

Buổi trưa ngày hôm sau, bọn họ quả nhiên tới nơi.

Lúc này bọn họ đang đứng dưới chân núi, nơi này còn có ba người tu luyện khác, một người trong đó trên lưng có đeo một thanh kiếm na ná Toái Tinh Kiếm, hẳn là người của Tẩy Kiếm Tông, hai người còn lại lại có chút văn sĩ. Tu vi của ba người này Sở Chước xem không rõ, nhưng ít nhất cũng ở Không Minh Cảnh trở lên. Nhìn thấy Chiêm Hòa Trạch mang theo một tiểu cô nương xa lạ tới, trong lòng ba người đều có chút kinh ngạc.

Nam nhân mặt trắng cầm Ngọc Cốt Phiến cười nói: "Hoà Trạch, ngươi đã tới rồi, vị cô nương này là?"

Ba người đánh giá Sở Chước, đầu tiên tất cả đều có chút không vui vì Chiêm Hòa Trạch mang theo một người xa lạ tới đây, chẳng qua sau khi thấy rõ thực lực của nàng, lại nhìn số tuổi hiện giờ, bọn họ không khỏi có chút kinh ngạc.

"Tiểu cô nương này tên là Sở Chước, là người của Sở gia ở Lăng Dương, mấy năm trước khế ước được mười cấp Uyên Đồ Huyền Quy." Chiêm Hòa Trạch giải thích: "Lần này là ta mời nàng tới đây, chờ sau khi mở ra cấm chế, nàng sẽ lập tức rời đi, các ngươi không cần lo lắng."

Ba người nghe xong, biết được nàng là chủ nhân của Uyên Đồ Huyền Quy, cũng không nói thêm gì nữa.

Còn việc để cho nàng một mình rời đi rồi tiết lộ cho người khác biết về nơi này, bọn họ cũng không lo lắng, Chiêm Hòa Trạch dám đưa nàng tới đây, chắc chắn đã an bài tốt.

Sở gia ở thành Lăng Dương chính là thế gia ngự thú nổi danh ở đại lục Tấn Thiên, gia đại nghiệp đại, rất nhiều tông môn muốn nhờ cậy yêu thú của Sở gia nên vô cùng khách khí với gia tộc này, bọn họ tuy rằng sẽ không ra tay với một tiểu cô nương, nhưng thân phận của nàng chính là điểm mấu chốt khiến nàng không thể bán đứng bọn họ.

Tiếp theo Chiêm Hòa Trạch lại giới thiệu ba người này cho Sở Chước, người đeo Toái Tinh Kiếm, khuôn mặt oai hùng chính là Võ Thịnh của Tẩy Kiếm Tông, hai người còn lại là Chu Phi Hồng, Chu Sĩ Nam, là một đôi huynh đệ, huynh trưởng Chu Phi Hồng là võ giả, cầm Ngọc Cốt Phiến trong tay, còn đệ đệ Chu Sĩ Nam lại là một vị luyện đan sư.

Chiêm Hòa Trạch cũng không giới thiệu quá nhiều, Sở Chước liền hành lễ với bọn họ, cung kính gọi hai tiếng tiền bối.

Sau khi giới thiệu xong cũng không tiếp tục dong dài nữa, một đám người bước lên trên núi.

Đi khoảng một canh giờ, đằng trước xuất hiện một thác nước.

Thác nước này chỉ cao khoảng mười trượng ( xấp xỉ 33m), dòng nước cũng không chảy quá mạnh. Phía bên dưới là một hồ nước, có thể nhìn thấy mấy con cá màu bạc bé bằng đầu ngón tay đang thỏa sức bơi lội ở dưới.
A Chiếu nhìn thấy mấy con cá bạc liền nhảy xuống từ trên vai Sở Chước, ngồi xổm bên cạnh hồ nhìn bọn chúng bơi qua lượn lại, thường thường duỗi móng vào trong nước nghịch nghịch một chút, không khác gì một chú mèo ham ăn.

Mọi người thấy nó chỉ là một con tiểu yêu thú, hoàn toàn không để ở trong lòng.

"Sở cô nương, đằng sau thác nước này có một cái cấm chế, cần một con yêu thú cấp mười hệ thủy đi vào để mở ra, làm phiền thú khế ước của cô nương rồi." Chiêm Hòa Trạch lên tiếng giải thích.

Sở Chước nhìn con thác kia, xuyên thấu qua màn nước có thể nhìn thấy một chiếc hang động, chẳng qua nếu có người đi vào xem xét, sẽ phát hiện ra hang động kia không có gì là đặc biệt cả. Bởi vì nơi này không chỉ có cấm chế mà còn có cả ảo trận, rất dễ dàng lừa gạt người tu luyện.

Sở Chước cũng không hỏi nhiều, biểu hiện vô cùng thức thời, đi theo đám người bước vào trong hang động.

Hang động vô cùng ẩm ướt, bọt nước từ con thác bên ngoài không ngừng chảy vào, địa hình lại hơi nghiêng nên dần dần hình thành một hồ nước nhỏ ở sâu bên trong. Hồ nước này cũng không lớn, chỉ rộng khoảng hai trượng.

Đám người Chiêm Hòa Trạch kiểm tra lại một lần chung quanh, phát hiện cấm chế kia vẫn còn, chưa có người nào động tới.

Chiêm Hòa Trạch nói với Sở Chước: "Sở cô nương, cấm chế ở dưới chiếc ao này. Nước ao có một loại linh thủy hệ kim, chỉ có yêu thú hệ thủy mới có thể bỏ qua chúng nó, không chút trở ngại đi vào bên trong."

Tiếp theo, Chiêm Hòa Trạch nói qua một lần những việc mà Uyên Đồ Huyền Quy phải làm. Tóm tại là, Uyên Đồ Huyền Quy sẽ mang theo một tới Phá Cấm Tiêu dùng để phá giải cấm chế bơi tới giữa hồ nước, đến lúc đó mới có thể phá vỡ cấm chế ở nơi này.

Sở Chước lấy Uyên Đồ Huyền Quy đang nghỉ ngơi ở trong túi linh thú ra.

Rùa nhỏ chỉ bé bằng lòng bàn tay, không hề nhúc nhích, nhìn qua có chút ngốc, nếu không phải cảm nhận được hơi thở của yêu thú cấp mười trên người nó, mấy vị võ giả còn cho rằng đây là "hàng giả".

Trông mặt mà bắt hình dong không chỉ sử dụng cho con người, đồng dạng cũng có thể sử dụng cho yêu thú.

Sở Chước lấy ra một viên đan dược đút cho nó, chờ rùa đen ngơ ngác ăn xong, liền nói với nó nhiệm vụ lần này.

Sau khi nói rõ, Sở Chước thả nó ở trên mặt đất, để cho nó tự đi.

Lúc này A Chiếu một lần nữa nhảy lên trên vai Sở Chước, ngồi xổm nhìn rùa nhỏ chậm rãi bò đi, lúc bò tới trước mặt ao, nó liền dừng lại.

Rùa nhỏ ngơ ngác nhìn nước ao, sau đó cõng Phá Cấm Tiêu chậm rì rì bò xuống.

Nước vô cùng mát lạnh, những người ở đây đều nhìn thấy rùa nhỏ lấy một tốc độ cực kì chậm rãi chìm xuống. Linh thủy chung quanh là một trở ngại lớn đối với nhân loại, nhưng đối với nó mà nói, căn bản không có một chút khó khăn nào. Huyền Uyên vô cùng sung sướng bơi lội, tốc độ tuy rằng chậm nhưng xác thật là đang chìm xuống.

Mãi đến lúc nó bơi tới đáy áo, tất cả mọi người đều nhịn không được thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cũng không biết là ai bố trí cấm chế ở đây, lăn lộn người cực kì, riêng linh thủy hệ kim kia đã đủ đau đầu rồi. Loại linh thủy này không hề giống linh thủy lấy từ linh tuyền tràn ngập linh khí, nó tuy rằng cũng được gọi là "Linh thủy" nhưng lại là một loại nước có tính chất vô cùng đặc thù, giống như hỏa, thổ, kim, mộc có nhiều chủng loại khác nhau, thứ này cũng y như vậy.

Ngoại trừ có tác dụng gây cản trở cho con người và được yêu thú yêu thích ra, căn bản không có tác dụng gì khác.

Dưới sự chờ mong của mọi người, Uyên Đồ Huyền Quy cuối cùng cũng bơi tới trung tâm của cấm chế, sau khi nghiêng người để Phá Cấm Tiêu rơi xuống, nó liền duỗi móng vuốt đẩy vào bên trong. Cho đến lúc Phá Cấm Tiêu được đẩy vào giữa cấm chế, chỉ nghe thấy lạch cạch một tiếng, có thứ gì đó được mở ra.

Đám người Chiêm Hòa Trạch đang chuẩn bị lộ ra vẻ mặt vui mừng, lại thấy nước ao vốn đang tĩnh lặng đột nhiên sôi trào lên, một cột nước phóng lên trên cao, như một con rồng nước linh hoạt, hung mãnh cuốn những người đứng bên cạnh ao vào bên trong.

Sở Chước sớm đã chuẩn bị từ lâu, thời điểm rồng nước xông tới, nàng ôm linh thú đang ngồi xổm trên vai vào trong ngực, nín thở chờ bị rồng nước cuốn đi.

Chương 13

Sau khi đoàn người bị cuốn vào trong mới phát hiện ra hồ nước nhìn qua có vẻ nông kia đã trở nên sâu không thấy đáy, phía dưới đen như mực, giống như một con quái thú khổng lồ đang mở miệng nuốt bọn họ vào trong bụng.

Cơ thể vẫn luôn chìm xuống bên dưới, mọi người chỉ cảm thấy áp lực trong nước ngày càng tăng, giống như muốn nghiền áp máu thịt cùng cốt cách của bọn họ vậy. Cho dù liều mạng dùng linh lực hộ thể nhưng vẫn không thể nào cử động nổi, chỉ có thể mặc cho rồng nước cuốn bọn họ chìm xuống càng sâu, mãi cho đến lúc không thể nào chịu đựng được nữa mà dần dần mất đi ý thức...

***

Sở Chước nằm trên bùn đất ẩm ướt, cảm giác tay bị thứ gì đó chạm vào.

Cả người nàng vô cùng đau đớn, xương cốt không biết gãy bao nhiêu cái, nội tạng cũng bị thương không nhỏ.

Bởi vì quá đau đớn nên ý thức trở nên vô cùng hỗn độn, hoàn toàn không thể phản ứng.

May mắn nàng trải nghiệm nhiều, đặc biệt là lúc bị thương, bất tri bất giác sẽ đề cao cảnh giác để phòng ngừa bị người đánh lén chiếm mất tiện nghi. Vì thế Sở Chước cố gắng thanh tỉnh lại, nhớ tới chuyện trước khi hôn mê, hàm răng khẽ cắn đan dược đã ngậm trong miệng từ trước. Đây chỉ là một viên thuốc trị liệu cấp ba, là một loại đan dược cấp thấp nên một lúc lâu sau nàng mới cảm thấy không còn khó chịu như trước.

Sở Chước rốt cuộc cũng có sức để mở to hai mắt, đập vào mắt là hình ảnh rùa nhỏ đang không ngừng dùng đầu đẩy đẩy ngón tay của nàng, nhịn không được cong khóe miệng, suy yếu nói: "Huyền Uyên... Ta không sao."

Rùa nhỏ nhìn nàng trong chốc lát, sau khi xác nhận chủ nhân không có việc gì, nó liền nằm liệt ra đất, duỗi tứ chi không muốn động đậy.

Vừa rồi vì đánh thức nàng, nó cử động quá nhiều nên hiện tại cảm thấy có chút mệt mỏi.

Sở Chước bủn rủn đứng dậy, không ngoài ý muốn khi nhìn thấy đất đai ẩm ướt chung quanh, trên mặt đất chỉ có vài ngọn cỏ lưa thưa, xung quanh thì tối đen như mực, hiển nhiên bọn họ lúc này đang ở dưới mặt đất, chẳng qua... không hề giống với nơi mà nàng tỉnh lại ở đời trước.

Lúc ấy tu vi của Sở Chước chỉ có Nhập Huyền Cảnh tầng ba, bởi vì không yên tâm Uyên Đồ Huyền Quy nên mới theo tới. Thời điểm không chút phòng bị bị kéo xuống nước, năng lực của nàng yếu nhất trong số tất cả mọi người nên là người bất tỉnh sớm nhất, thậm chí cũng có thể là người tỉnh lại muộn nhất. Nếu không có A Chiếu cùng Huyền Uyên thủ hộ, Sở Chước chỉ sợ đã lành ít dữ nhiều.

Lần này tu vi của nàng không chỉ cao hơn trước một cảnh giới, còn chuẩn bị sẵn đan dược nên mới tỉnh lại sớm như vậy.

Sở Chước miễn cưỡng bò dậy, mặc kệ bùn đất làm dơ quần áo, nàng dựa lưng vào vách tường lạnh băng, hỏi: "Huyền Uyên, A Chiếu cùng Linh Mục Hầu đâu?"

Bị cuốn vào xoáy nước không lâu, nàng liền nhét A Chiếu vào trong túi linh thú làm bạn với Linh Mục Hầu, hiện tại tỉnh lại, không chỉ có A Chiếu biến mất, Linh Mục Hầu cũng không thấy tăm hơi.

Sau đó thông qua Uyên Đồ Huyền Quy, Sở Chước mới biết được A Chiếu mang theo Linh Mục Hầu đi tìm linh dược cho nàng.

Sở Chước không khỏi bật cười, có A Chiếu ở bên, nàng luôn cảm thấy vô cùng an toàn.

Còn bốn người kia thì không khác đời trước là bao, Sở Chước vẫn không hề đi chung với bọn họ, phỏng chừng đám người đó đã đạt được mục đích của mình rồi.

Nghỉ ngơi trong chốc lát, liền nghe được động tĩnh, chắc là hai con yêu thú kia đã trở về.

Linh Mục Hầu bé xíu xiu ngồi ở trên lưng A Chiếu, lông tơ màu nâu hoàn toàn bị lông đen bao phủ. Còn A Chiếu lại ngậm một gốc linh thảo trong miệng, lúc đi tới trước mặt Sở Chước, nó vô cùng ghét bỏ nghiêng người để Linh Mục Hầu rơi xuống, sau đó mới nhả linh thảo ra đưa cho nàng.

Sở Chước quan sát gốc linh thảo này, trên thân có sáu quả trái cây chụm vào với nhau, vỏ thì đỏ au nhìn vô cùng ngon mắt.

Rất nhanh nàng liền nhận ra đây là Anh Hà Thảo– một loại linh thảo cấp sáu, dùng để trị thương rất tốt, là nguyên liệu chính để luyện chế ra dưỡng sinh đan, nếu có thể luyện nó thành đan dược, tác dụng tất nhiên sẽ tăng lên rất nhiều.

Nhưng điều kiện hiện giờ không cho phép, có chút trái cây cũng đã là tốt lắm rồi.
Sở Chước nhìn con yêu thú trước mặt, không khỏi nghĩ đến đời trước, phỏng chừng cũng là A Chiếu đi khắp nơi tìm Anh Hà Thảo cho nàng nên nàng mới có thể tỉnh lại sớm như vậy.

Dưới sự thúc giục của nó, Sở Chước chậm rãi ăn quả của Anh Hà Thảo, thịt quả vừa vào miệng đã tan, rất nhanh liền sinh ra một cổ nhiệt lưu ở đan điền, cả người trở nên ấm áp dào dạt, vốn dĩ vết thương trong cơ thể chỉ đỡ được hai phần giờ đã lên thành bảy phần, ba phần còn lại cũng không đáng quan ngại cho lắm.

"Cảm ơn, ta thấy thoải mái hơn nhiều rồi." Sở Chước nói với ba con yêu thú đang nhìn mình chằm chằm.

Thế là Linh Mục Hầu vui sướng nhảy lên trên người rùa nhỏ, đưa một ít trái cây vừa hái được cho nó ăn. A Chiếu lại nhảy lên bả vai của Sở Chước, dựa đầu cọ cọ vào mặt nàng.

Sở Chước lại nghỉ ngơi nửa ngày, chờ thương thế khỏi hẳn mới mang theo ba con yêu thú đi thăm dò xung quanh.

Bên dưới cấm chế có một thông đạo nằm sâu trong lòng đất, mà nơi này không biết đã bị cấm chế phong bế bao lâu. Bởi vì linh khí dư thừa nên linh thảo không ngừng sinh sôi nảy nở, không những thế nơi đây còn có truyền thừa của một vị đại năng. Đời trước Võ Thịnh chính là người lấy được truyền thừa, về sau lại trở mặt thành thù với huynh đệ Chu thị......

Sở Chước nghĩ tới sự tình ở đời trước, quyết định không nên xen vào vũng nước đục này.

Thực lực của nàng hiện giờ quá kém, thà tìm kiếm những bảo vật ở bên ngoài còn hơn xông vào đó tìm chết. Chỉ riêng những linh thảo cấp cao ở nơi này thôi cũng đủ cho nàng kiếm một mớ.

Thế là Sở Chước mang theo ba con yêu thú bắt đầu đợt càn quét.

Có Linh Mục Hầu nên việc tìm kiếm cũng trở nên dễ dàng hơn, cũng vì thế mà tiết kiệm được kha khá thời gian. Mỗi lần phát hiện ra linh thảo có phẩm chất tương đối tốt, nó sẽ sung sướng kêu chít chít nhắc nhở nàng.

Linh thảo ở đây có rất nhiều chủng loại, có đủ từ cấp một đến cấp tám: Lũ Bà Đinh cấp một, Ngàn Ti Tình Liễu cấp hai, Ảo Ảnh Thảo cấp ba, Thạch Ngô Thông Tâm Hoa cấp bốn, Đằng Tâm Quả cấp năm, Thanh Tâm Thảo cấp sáu, Nhện Sa Bích Quả cấp bảy,......

Chờ Sở Chước cảm giác được trong không khí có một loại hơi nguy hiểm, nàng liền minh bạch - Hóa Hình Thảo đang ở gần đây.

Mục đích của nàng khi tới đây chính là vì Hóa Hình Thảo.

Đây là một loại linh thảo có thể trợ giúp yêu thú hóa hình mà không cần trải qua lôi kiếp. Tuy rằng nó chỉ được coi là cấp tám nhưng lại vô cùng hi hữu, thậm chí đến cả Đại Hoang giới cũng chưa chắc có, không nghĩ tới ở một nơi linh khí loãng như Huyền thế giới lại xuất hiện loại linh thảo này.Những kiến thức này là sau khi Sở Chước biết được sự trân quý của Hóa Hình Thảo, cố ý đi tìm tòi mới biết được.

Đời trước, Hóa Hình Thảo là do A Chiếu phát hiện, sau đó kêu nàng đi trộm.

Linh thảo và linh đan giống nhau, nhân loại phân chia chúng nó thành mười hai cấp, còn những cao hơn chắc chỉ có trong truyền thuyết, được xưng là Thần Hoàng Đan và Thần Hoàng Thảo.

Về sau Sở Chước còn khế ước thêm một vài con yêu thú, hiện tại tuy rằng chưa gặp được nhưng cũng phải tính toán trước cho chúng nó một chút. Nếu không chỉ riêng Uyên Đồ Huyền Quy thôi, đợi đến lúc nó hóa hình không biết phải chờ bao nhiêu năm tháng nữa....

Còn có A Chiếu, đời này nàng rất muốn được chứng kiến thời khắc mà A Chiếu hóa hình, chắc chắn sẽ là một đứa trẻ vô cùng nghịch ngợm.

Trong lòng đã có chủ ý, Sở Chước bỏ Uyên Đồ Huyền Quy cùng với Linh Mục Hầu vào trong túi linh thú, sau đó bắt đầu bố trí trận hình.

Nàng lấy phù trận cấp ba mua ở chợ ra, lặng yên không một tiếng động ném ra ngoài - bày một trận pháp vây thú ở chung quanh.

A Chiếu ngồi xổm ở trên vai xem nàng làm việc, rất nhanh liền minh bạch thứ Sở Chước muốn đối phó chính là con yêu thú cấp bảy bảo hộ Hóa Hình Thảo! Lúc nó phát hiện ra hơi thở của Hóa Hình Thảo, còn định lên tiếng nhắc nhở Sở Chước, không nghĩ tới chính bản thân nàng cũng đã xác định được mục tiêu, thế nên A Chiếu cũng không nói gì nữa.

Yêu thú bảo hộ Hóa Hình Thảo là một con Bạch Thiềm Thừ, thực lực đã gần tới Không Minh Cảnh, lấy tu vi hiện tại của Sở Chước chắc chắn đánh không lại nó nên chỉ có thể dùng trí.

Tiếp theo, nàng lấy ra một con gà xấu xí từ trong nhẫn trữ vật, nhét vào trong bụng nó một viên linh châu rồi thả xuống mặt đất.

Con gà này có điệu bộ không khác gì một con vịt, lạch bà lạch bạch đi tới huyệt động của Bạch Thiềm Thừ. Dưới lòng đất tĩnh lặng thì tiếng động này quả thực vô cùng chói tai, nghiễm nhiên trở thành một cái bia ngắm.

Một con ếch cả người như bạch ngọc thò đầu ra, tò mò nhìn chằm chằm thứ đang tạo ra tiếng động. Đối với yêu thú sống ở dưới này không biết bao nhiêu năm, một thứ mới mẻ như con gà kia tất nhiên sẽ thu hút được sự chú ý của nó.

Sở Chước đứng núp ở một bên, nắm chặt thanh kiếm phòng thân trong tay.

A Chiếu ngồi xổm ở trên vai nàng, nhìn Bạch Thiềm Thừ thế nhưng bị một con gà "dụ dỗ" bước ra khỏi động huyệt, nó vội vàng lấy đuôi che mặt lại, không muốn tin trên đời còn có một yêu thú đơn thuần như vậy.

Quá mất mặt.

Sở Chước lại bình tĩnh vô cùng, đời trước nàng yếu như vậy mà còn có thể lấy được Hóa Hình Thảo - chứng tỏ con Bạch Thiềm Thừ này rất dễ lừa. Đời này nàng còn chuẩn bị đầy đủ như vậy, cũng không tin sẽ nguy hiểm giống như đời trước.

Bạch Thiềm Thừ là một con yêu thú đã thành niên, nhưng chỉ số thông minh quả thực còn không bằng một con yêu thú cấp thấp – nó bị một con gà đồ chơi dụ ra khỏi động huyệt, dần dần bước tới phù trận mà Sở Chước bày ra.

Thời điểm Bạch Thiềm Thừ bước vào phù trận, Sở Chước ngay lập tức vọt vào huyệt động của nó.

Bạch Thiềm Thừ biết mình mắc mưu, nhìn thấy Sở Chước chạy vào hang ổ của mình, lập tức phẫn nộ muốn xé nát con sâu nhỏ kia, nào ngờ mới vừa nhảy lên, thân thể lại bị một dây trói vô hình kéo trở về, cả thân thể khổng lồ ngã sõng soài trên mặt đất. Nó phẫn nộ cực kỳ, không ngừng va chạm vào phù trận. Phù trận cấp ba làm sao có thể chịu đựng được những đòn đánh của nó, vì thế linh quang không ngừng ẩn hiện, ánh sáng ngày càng yếu dần.

Sở Chước phi thân tiến vào trong huyệt động, nhìn thấy bên trong có vài cọng Hóa Hình Thảo, nàng không chút chần chừ lấy kiếm đào cả đất cả linh thảo, chỉ chừa lại một gốc cho Bạch Thiềm Thừ, sau khi làm xong liền chạy mất hút.

Chờ đến khi Bạch Thiềm Thừ phá nát phù trận, nhìn thấy nơi gieo trồng Hóa Hình Thảo chỉ còn lại một cọng duy nhất, lập tức tức giận nhảy loạn không ngừng khiến cả sơn động rung chuyển, đáng tiếc kẻ trộm linh thảo đã bỏ trốn mất dạng.

Chương 14

Chạy đến một nơi an toàn, Sở Chước mới dừng lại để thở dốc.

Nàng dựa vào vách tường ẩm mốc, căng tai lắng nghe tiếng động bên ngoài.

Trong bí cảnh ngầm này, yêu thú không ít, có đủ từ cấp một đến cấp tám, tu vi cũng so le không đồng đều, gặp được con yếu thì không sao, nhưng nếu gặp phải mấy yêu thú cường đại, không thể không tìm cách lẩn trốn để tránh chạm mặt trực diện với chúng.

Mục đích tới nơi này là để tầm bảo, nếu lãng phí thời gian cho việc đánh nhau thì quả thật quá đáng tiếc.

A Chiếu vẫn luôn ngồi xổm trên vai Sở Chước, nhìn bộ dáng thở dốc của nàng, nó lặng lẽ dùng cái đuôi cọ cọ.

Có lẽ nên đi tìm một chút nước linh tuyền......

Trong bóng đêm, đôi mắt một đen một vàng tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

Nghỉ ngơi trong chốc lát, Sở Chước lấy một viên dạ minh châu từ trong nhẫn trữ vật ra để chiếu sáng huyệt động tối tăm.

Nơi này ngoài chật trong rộng, rất thích hợp để nghỉ ngơi.

Lại bày thêm một phù trận cấp ba ở ngoài cửa động, Sở Chước bấy giờ mới thả lỏng. Nàng lấy ra một chậu hoa có linh khí liên tục gia trì, trồng ba cọng Hóa Hình Thảo vừa trộm được vào bên trong. Chậu hoa này vô cùng đặc thù, có thể tùy thân mang theo. Nó còn được gọi là bồn linh thảo – thứ thần kì này do một ít luyện đan sư phát minh ra, không chỉ gieo trồng được linh thảo mà còn có thể đặt trong nhẫn trữ vật mang đi khắp nơi.

Rất nhiều luyện đan sư thích mang theo linh thảo bên người, nhưng có một số linh thảo đặc thù sau khi rời khỏi nơi sinh trưởng, linh khí trong nó sẽ xói mòn khiến phẩm chất bị hạ thấp, kể cả dùng hộp ngọc cao cấp nhất để cất chứa cũng không tránh khỏi việc này. Hậu quả là đan dược luyện chế ra bị giảm chất lượng nghiêm trọng.

Không những thế không gian trong nhẫn trữ vật cũng chỉ để được vật "chết", không có linh khí không có đất đai, nước với đất cũng chẳng có, luyện đan sư cũng không thể mang theo một chiếc bồn hoa chạy vạy khắp nơi.

Vì thế luyện đan sư hợp sức với phù trận sư, sau khi trải qua vô số lần thí nghiệm mới phát minh ra bồn linh thảo này, bên trong nó có một trận pháp gia trì linh khí, chỉ cần cung cấp linh châu hoặc linh thạch sẽ hình thành môi trường sống mà linh thảo cần, không khí, đất đai, độ ẩm gì đó đều có hết. Kể cả cất vào trong nhẫn trữ vật thì linh thảo vẫn phát triển bình thường.

Đối với Sở Chước mà nói, bồn linh thảo là một thứ không thể thiếu.

Vì chuyến đi lần này, nàng mua hơn 100 chiếc bồn linh thảo, đầy đủ hết các loại thuộc tính, không cần lo về chuyện không đủ dùng. Nếu có lo thì chỉ lo lắng linh thạch không có mà dùng thôi.

Rùa nhỏ và Linh Mục Hầu phát hiện bản thân đã an toàn, hào hứng bò ra khỏi túi linh thú, nhìn thấy Sở Chước đang trồng linh thảo, hai đứa chúng nó vội thò lại gần để quan sát.

Huyền Uyên đang muốn gặm thử Hóa Hình Thảo, Sở Chước thấy thế vội xách nó lên rồi đặt ở chỗ khác, sợ nó chẳng may gặm thật thì toi.

"Đây là Hóa Hình Thảo, ngươi bây giờ còn nhỏ, nếu ăn nó vào sẽ biến thành một đứa trẻ con, không giúp ích một xíu nào cả. Ta cũng không muốn trở thành một bà cô chăm trẻ. Hơn nữa bây giờ chỉ có mỗi ba cọng Hóa Hình Thảo, số lượng quá ít, phải nhân giống thêm một vài gốc nữa. Đến lúc đấy mỗi người các ngươi sẽ được chia một cọng."

"Chít chít" - Ta cũng có? Linh Mục Hầu cao hứng hỏi.

"Có, đến lúc đó ta sẽ đưa cho A Nguyệt, A Nguyệt sẽ giữ giúp ngươi." Sở Chước cười, nhìn Linh Mục Hầu bé xíu xiu ở dưới chân. Linh Mục Hầu là một loại yêu thú không thể hóa hình, ăn Hóa Hình Thảo cũng vô dụng. Chẳng qua chờ về sau Sở Nguyệt khế ước được mấy yêu thú thuộc loại hình chiến đấu, thứ này có lẽ sẽ phát huy tác dụng.

Linh Mục Hầu lập tức trở nên vô cùng vui sướng, nhảy lên trên lưng Uyên Đồ Huyền Quy, hai đứa tụm vào nhau gặm linh quả.
Nơi này không chỉ có nhiều linh thảo mà linh quả cũng nhiều, Sở Chước thu thập được không ít, đều đưa cho mấy yêu thú này gặm đỡ buồn.

Sau khi trồng xong ba gốc Hóa Hình Thảo, Sở Chước tưới cho nó một ít nước rồi mới thu vào trong nhẫn trữ vật, đỡ khiến các yêu thú khác nhìn thấy rồi lại xông tới cướp đoạt.

Hoàn thành xong mục tiêu lớn nhất, Sở Chước cảm thấy cả người nhẹ nhõm hơn nhiều, cũng không tiếp tục vội vã đi càn quét.

Một người ba thú tiếp tục đi lại ở trong thông đạo, nay đã là ngày thứ 3 bọn họ đặt chân xuống đây.

Bí cảnh này có truyền thừa, nếu có người nào nhận được truyền thừa thì tất cả mọi người sẽ bị truyền tống ra bên ngoài. Hiện giờ bọn họ vẫn còn an toàn đứng ở đây - chứng tỏ đám người Chiêm Hòa Trạch vẫn chưa tìm ra nơi truyền thừa, vì thế Sở Chước vô cùng an tâm tiếp tục tầm bảo.

"Chít chít ~~" Linh Mục Hầu đột nhiên hưng phấn kêu lên.

Sở Chước đi về hướng nó phát ra tiếng kêu, xuyên qua một cái thông đạo quanh co khúc khuỷu, không khí ở nơi này vô cùng ẩm ướt, linh khí cũng càng thêm nồng đậm, là một nơi rất thích hợp cho linh thảo sinh trưởng.

Thông đạo càng ngày càng chật hẹp, cuối cùng lối đi chỉ đủ cho một đứa trẻ đi qua.

May mắn Sở Chước hiện giờ còn chưa có trưởng thành, cả người vô cùng tinh tế mảnh mai nên mới đi qua được, nếu là người trưởng thành thì chắc chắn sẽ không lọt được vào bên trong. Cứ đi như vậy khoảng nửa canh giờ, cuối cùng trước mặt cũng xuất hiện một cái huyệt động, phía bên trong có rất nhiều thạch nhũ, cả ở dưới đất mọc lên hay ở bên trên rủ xuống.

Đời trước nàng không hề phát hiện ra nơi này. Có lẽ là do nó quá kín đáo nên khiến người ta không để ý tới chăng...

Sở Chước thấy Linh Mục Hầu hưng phấn như vậy, cộng với việc nơi này vô cùng bí ẩn, xem ra bảo vật ở đây cũng không phải tầm thường.

Vì thế nàng bắt đầu thăm dò đống thạch nhũ này.

A Chiếu ỷ vào cơ thể nhỏ nhắn ngay lập tức phi về phía trước, đảo mắt đã biến mất giữa các cột thạch nhũ khổng lồ.Sở Chước cũng không lo lắng, nàng trèo thử lên, sau đó lại dùng kiếm chém thử, phát ra tiếng kêu leng keng leng keng, cuối cùng thanh kiếm của nàng thế nhưng bị mẻ một chỗ.

Thanh kiếm này tuy chỉ là một thứ vũ khí thông thường được bày bán siêu nhiều ở chợ, cũng không được tính là Linh Khí cấp hai, nhưng nếu gọt mấy tảng đá bình thường thì vẫn có thể chứ. Không nghĩ tới lại bị mẻ một góc, có thể thấy được chỗ thạch nhũ này vô cùng cứng rắn.

Sở Chước cũng không cố đấm ăn xôi nữa mà tiếp tục trèo vào bên trong.

Thạch nhũ giống như vô tận, càng đi sâu vào bên trong thì không gian lại càng rộng lớn.

Sở Chước mệt như cún, bò không biết bao nhiêu lâu mới tới được đích.

Nháy mắt, linh khí nồng đậm ập vào mặt khiến cả người nàng trở nên vô cùng thư thái, bên tai còn loáng thoáng nghe thấy tiếng chảy róc rách của suối nước. Chờ Sở Chước bước lại gần mới phát hiện ra giữa những cột thạch nhũ khổng lồ là một con suối trong veo.

A Chiếu đã vùi đầu uống nước suối, chiếc bụng nho nhỏ lại giống như không có đáy, nó liên tục uống không ngừng nghỉ.

Sở Chước cảm thấy có chút kinh ngạc, đây là một linh tuyền tự nhiên, giờ thì nàng đã hiểu tại sao thạch nhũ trong huyệt động lại cứng rắn đến vậy. Trải qua bao nhiêu năm tháng được linh tuyền tẩm bổ, thạch nhũ ở đây đã dần dần biến chất, nếu cho chúng thêm một ít thời gian nữa, phỏng chừng sẽ tiến hóa thành linh nhũ thạch – thứ tài liệu vô cùng hi hữu của luyện dược sư.

Sở Chước dịch chuyển tầm mắt qua thạch nhũ ở gần linh tuyền, quả nhiên có một số đã biến thành linh nhũ thạch, nhưng số lượng cũng không nhiều cho lắm. Chẳng qua đối với linh nhũ thạch ngàn kim khó cầu thì số lượng này đã có thể coi là không ít.

Uyên Đồ Huyền Quy và Linh Mục Hầu cũng nhô đầu ra khỏi túi linh thú, học theo A Chiếu bắt đầu vùi đầu uống nước.

Sở Chước vốc một nắm uống thử, nháy mắt cảm giác được toàn bộ mệt mỏi trên cơ thể đã tan biến hết sạch.

Thật là thoải mái!

Chuyến thu hoạch này nhiều hơn đời trước không biết bao nhiêu lần, riêng linh nhũ thạch cùng với linh tuyền thôi đã là báu vật vô giá rồi.

Nghỉ ngơi trong chốc lát, Sở Chước bắt đầu đi thu thập linh nhũ thạch, thứ này lại trái ngược với thạch nhũ, chúng nó cực kì yếu đuối mỏng manh, không cẩn thận sẽ lập tức vỡ vụn, trở nên không đáng giá tiền.

Nếu mấy người Bích Tầm Châu ở đây thì tốt rồi, loại chuyện này chỉ cần có bọn họ là đủ, không cần nàng phải tự mình ra tay.

Đột nhiên Sở Chước cảm thấy bờ vai trĩu nặng, nàng quay đầu, ánh mắt đối diện với đôi dị đồng xinh đẹp.

A Chiếu hoài nghi nhìn nàng, cảm thấy nàng đang suy nghĩ đến một con yêu thú khác, lập tức đại gia nó cảm thấy vô cùng vô cùng không vui.

Đừng tưởng rằng nó không biết nàng đôi khi sẽ lộ ra thần sắc hoài niệm, tuy rằng không biết nàng hoài niệm ai, nhưng mỗi lần nhìn thấy nàng nhìn chằm chằm yêu thú nhà người ta, trực giác nói cho nó biết nàng đang suy nghĩ một con yêu thú khác.

Nếu để bổn đại gia biết con yêu thú đó là ai, nhất định sẽ đánh nó đến khi nào nó gào to hai chữ "lão đại" thì thôi!

Chương 15

Sở Chước tốn chút thời gian mới thu thập xong linh nhũ thạch.

Việc này phải là người vô cùng khéo léo mới làm được. Linh Mục Hầu rất muốn giúp nàng, đáng tiếc nó quá nhỏ nên không đủ sức lực. Sau khi Linh Mục Hầu làm vỡ nát một khối linh nhũ thạch, Sở Chước không nói hai lời lấy ra linh quả cho nó gặm – tránh để vật nhỏ này tiếp tục "phá hoại", những thứ kia đều là tiền đó!

Sau khi cẩn thận cất kĩ linh nhũ thạch vào trong hộp ngọc, Sở Chước mới đi thăm dò linh tuyền bí ẩn kia.

Nàng ngồi xổm bên cạnh bờ, dùng linh thức kiểm tra tình huống dưới đáy linh tuyền. Đáng tiếc tu vi của Sở Chước hiện giờ chỉ mới Ngưng Mạch Cảnh nên linh thức cũng không cường đại, rất nhanh đã tới điểm cực hạn mà vẫn chưa thăm dò được chút gì.

Nếu có thể đưa vật sống vào trong không gian giới chỉ thì tốt rồi.

Sở Chước nghĩ đến đời trước khi ở Đại Hoang giới, nàng từng nghe nói có một loại không gian giới chỉ có thể tăng cấp, trong lòng vô cùng hâm mộ người sở hữu được vật này. Chỉ có cường giả Thần Hoàng Cảnh mới có thể sáng lập kiến tạo ra không gian giới chỉ, cách làm thường là lấy một khối đất từ trong hư không hỗn độn rồi dung nhập với đá vụn của những lục địa chết, sau đó đưa chúng vào một không gian đặc thù, lại tìm thêm một ít thiên tài địa bảo cho vào để tạo thành không gian tùy thân có thuộc tính. Nếu thiên tài địa bảo càng tốt thì không gian thăng cấp càng nhanh, thậm chí có thể sinh ra linh mạch vô cùng quý hiếm, hình thành những điều kiện thuận lợi để tạo ra các bảo vật hiếm có.

Đây là thiên phú thần thông chỉ có cường giả Thần Hoàng Cảnh mới có!

Sở Chước từng nghe nói, một số thần thú cũng có loại thiên phú này, hơn nữa còn là từ nhỏ đã có – thứ không gian trời sinh hoàn toàn trái ngược với con người phải tốn sức tạo ra. Đó cũng chính là một trong những điểm khác biệt của con người với yêu thú, không khó để nhìn ra trời cao thiên vị thần thú như thế nào.

Tuy rằng có chút đáng tiếc, nhưng Sở Chước sống nhiều năm như vậy, cũng đã trải qua quá nhiều chuyện, nàng tất nhiên hiểu rõ đạo lý con người không thể quá tham lam. Phải biết có chừng có mực, nếu không trời cao sẽ lấy đi vận khí của bản thân, mà nếu không còn vận khí, mọi thứ rất nhanh sẽ đi tới cuối cùng.

Cho nên Sở Chước cũng không định mang hết số linh tuyền này đi.

Nàng lấy ra mười chiếc bình siêu to khổng lồ từ trong nhẫn trữ vật, bắt đầu lấy linh thủy từ linh tuyền.

Mấy chiếc bình này là một trong những thứ nàng mua được trong ba năm gần đây, cũng là loại bình lớn nhất mà đại lục Tấn Thiên có khả năng chế tạo ra. Điểm thú vị nhất là bên trong không giống như bên ngoài, nó có thể chứa đựng số nước gấp mấy nghìn lần so với thể tích bình.

Mấy thứ đồ linh tinh trên người Sở Chước không ít, đây đều là do thói quen từ đời trước, ở thời điểm mấu chốt có thể phát huy một chút tác dụng.

Sau khi đổ đầy linh thủy vào trong mười chiếc bình, Sở Chước nhìn linh tuyền, phát hiện ra nước cũng không vơi đi là bao, xem ra đáy của linh tuyền này rất sâu. Đáng tiếc sau khi Võ Thịnh đạt được truyền thừa, bí cảnh sẽ đẩy tất cả mọi người ra bên ngoài, hơn nữa về sau cũng không mở ra thêm một lần nào nữa, muốn quay lại lấy là điều không thể.

Nàng tiếc nuối nhìn linh tuyền một lần cuối rồi mới mang theo mấy con yêu thú rời đi.

Sở Chước bắt đầu chèo lên thạch nhũ, bởi vậy cũng không để ý tới A Chiếu không hề đi theo, nó vẫn ngồi xổm ở bên bờ linh tuyền, nghiêng đầu nhìn mặt nước, lát sau thử vươn một móng vuốt xuống dưới hồ. Ngay lập tức, linh thủy như bị thứ gì hút vào, dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy mực nước ở linh tuyền đang ngày càng ít đi. Mãi đến khi nước trong nhìn thấy tận đáy, A Chiếu mới thu hồi móng vuốt, lại nhìn linh tuyền một cái rồi mới rời đi.

Linh tuyền này là do linh tủy dưới mặt đất sinh ra. Cũng không biết linh tủy đã hình thành bao nhiêu năm, hơn nữa được dấu quá kĩ, đã thành một thể với bí cảnh, không dễ dàng lấy đi. Dù nó hiện giờ có hút hết linh thủy vào trong không gian, qua mấy trăm năm nữa, nơi này sẽ lại xuất hiện một hồ linh tuyền.

Sau khi đi vòng vèo mấy ngày, Sở Chước tính toán thời gian, bắt đầu đi về nơi truyền thừa của bí cảnh.

Đời trước là Võ Thịnh đạt được truyền thừa, nàng không biết hắn lấy được thứ gì, cũng không biết bí cảnh này do vị đại năng nào để lại, hay vị đại năng kia là ai trong truyền thuyết.

Điều mà nàng chuẩn bị làm chính là giúp đỡ Tẩy Kiếm Tông giống như đời trước.

Sở Chước cầm kiếm đi qua một thông đạo âm u ẩm ướt, lại đi tới một nơi toàn Hấp Huyết Trùng, nàng lấy ra hỏa phù ném vào bên trong. Hấp Huyết Trùng bị nướng thành than, không khí chỉ còn lại mùi thịt cháy khét.

Hấp Huyết Trùng bắt đầu mấp máy ở trên vách đá, chúng có màu đỏ sậm, điều này khiến cho vách đá vốn đang có màu nâu biến thành màu máu. Khi chúng bất động, mặc kệ là người hay là yêu thú đều sẽ xem nhẹ sự tồn tại của chúng, nhưng một khi bước vào địa bàn của Hấp Huyết Trùng, ngay lập tức sẽ bị chúng vây quanh, hút khô máu thịt đến khi chỉ còn lại một bộ xương trắng.

Lúc này Hấp Huyết Trùng mấp máy, nhìn xúc tu lúc nha lúc nhúc kia khiến người ta không khỏi ớn lạnh.Sở Chước cũng giống như các nữ hài tử bình thường, cực kì chán ghét mấy loại bò sát mềm như bông này. Thời điểm chúng phi tới, nàng một tay cầm kiếm một tay cầm hỏa phù, dùng kiếm chém Hấp Huyết Trùng thành hai nửa, lại dùng hỏa phù đốt chúng thành tro bụi, không một chút trì hoãn nào.

A Chiếu vốn đang đứng ở trên vai nàng, thấy Hấp Huyết Trùng càng ngày càng nhiều, không biết sống chết xông tới, nó cảm thấy ghê tởm cực kì, lập tức nổi giận, hé miệng phun ra một ngụm linh hỏa ẩn chứa sức mạnh hủy duyệt, nháy mắt đã thiêu sạch một động Hấp Huyết Trùng, đến cả tro bụi cũng không dư thừa.

Sở Chước vẫn giữ nguyên tư thế cầm kiếm, nàng quay đầu nhìn tiểu yêu thú đang đứng trên vai mình.

Tiểu yêu thú nghiêng đầu, vô tội nhìn nàng, lại bắt đầu bán manh, cố tỏ ra nó chỉ là một con yêu thú cấp thấp.

Đời trước không biết nàng ngây thơ ngốc nghếch thế nào lại để cho một con yêu thú đáng sợ như thế này ở bên người, thậm chí còn không thèm ký Khế Ước Bình Đẳng - không thể thương tổn lẫn nhau với nó nữa chứ.

Chẳng qua đời này Sở Chước đã nhìn thấu rất nhiều chuyện, sự đơn thuần trong xương cốt đã bị gột rửa hết sạch, nhưng tiểu yêu thú kia đã làm bạn với nàng trong khoảng thời gian nàng khó khăn nhất, là một hồi ức tốt đẹp không thể nào quên. Thế nên nàng cũng không nhẫn tâm hoài nghi nó, thậm chí làm ra hành động khiến nó hiểu lầm.

A Chiếu ngày thường có lẽ giống như một đứa trẻ nghịch ngợm, kỳ thật nó tâm cao khí ngạo, tín nhiệm một người đối với nó là một chuyện không dễ dàng. Nếu không phải đời trước nàng ngây ngốc như một tờ giấy trắng tin tưởng nó, làm bạn đồng hành với nó, chưa từng nghi ngờ, thậm chí còn vô cùng bao dung, chỉ sợ cũng không được nó tín nhiệm như vậy.

Sau khi trọng sinh, đây là lần đầu tiên Sở Chước nhìn thấy A Chiếu ra tay. Những lúc bình thường, nó giống như một đứa trẻ nghịch ngợm, không khác gì một con yêu thú cấp thấp. Nàng cảm thấy, A Chiếu sở dĩ không ra tay đại khái là vì muốn che dấu thân phận, nếu không người khác rất nhanh sẽ phát hiện ra nó không bình thường.

A Chiếu là yêu thú hệ hỏa, linh hỏa của nó trời sinh mang tính hủy diệt, có thể đốt vạn vật trên thế gian thành hư vô, đây cũng chính là lý do A Chiếu không thường xuyên ra tay.

Sở Chước cảm thấy A Chiếu nhất định là đại yêu thú cấp mười hai trở lên. Dù yêu thú cấp mười hai hệ hỏa cũng không nhiều, nhưng nàng lại không biết nó là loại nào. Có lẽ là nàng trải nghiệm quá ít, tri thức không nhiều nên mới không biết chủng loại của A Chiếu chăng?

Sở Chước thu kiếm, ôm tiểu yêu thú vào lòng, lấy tay xoa xoa đầu nó, cũng không nói gì thêm.

A Chiếu dùng đuôi đẩy tay nàng ra, không cho nàng xoa nữa. Chưa từng có người nào hay con yêu thú nào dám can đảm xoa đầu nó, người này còn xoa vui vẻ như vậy, nếu không phải...... Hừ! Khuôn mặt đỏ rực bị che bởi lớp lông xù, tiểu yêu thú chúi đầu vào trong lồng ngực nàng.

Sở Chước một tay ôm tiểu yêu thú, một tay cầm kiếm, đi qua địa bàn của Hấp Huyết Trùng, tiếp tục bước về phía trước.Không thể không nói mấy con Hấp Huyết Trùng này thật đáng thương, đời trước bị linh hỏa của A Chiếu phun chết, đời này đồng dạng cũng bị linh hỏa đốt cháy thành than, hơn nữa toàn tộc chết sạch, một con cũng không còn.

Kế tiếp, bọn họ lại gặp được một đám Hôi Nham.

Gọi Hôi Nham là bởi vì lúc chúng không cử động, nhìn qua không khác gì một khối nham thạch, thân xác cũng cứng rắn cực kì. Nhưng một khi chúng bắt đầu cử động, thì không khác gì nham thạch tự dưng mọc ra hai tay hai chân, lại còn lăn nhanh vô cùng, đánh nhau với loại yêu thú cứng rắn này quả thực rất tốn sức.

Sở Chước vốn không định kinh động chúng nó, nào biết đi được nửa đường thì đột nhiên một con Hôi Nham tỉnh lại, tiếp theo tất cả Hôi Nham đều bừng tỉnh, hùng hùng hổ hổ lăn về phía nàng.

Sở Chước không thể không chạy trốn.

Dùng kiếm chém chúng nó không ổn một chút nào, dùng lửa đốt cũng không xong, chỉ có hỏa phù cấp năm mới có tác dụng với chúng nó. Ngoại trừ chạy trốn ra, nàng thật đúng là không biết nên đối phó với đám Hôi Nham này như thế nào.

Sở Chước mệt như cún.

A Chiếu cũng không định phun hỏa, bình tĩnh ngồi xổm trên vai nàng nhìn nàng chạy trốn.

Chỉ là một bí cảnh nhỏ ở Huyền thế giới, nếu mấy thứ này đều không đối phó được, về sau đi đến thế giới khác cao cấp hơn, gặp được càng nhiều chuyện khó khăn hơn, nàng chẳng lẽ cứ dựa dẫm vào người khác mãi sao? Phải tự bản thân trưởng thành lên mới được. A Chiếu hy vọng Sở Chước có thể trưởng thành lên, về sau nếu muốn xưng vương xưng bá ở Đại Hoang giới, tất nhiên nàng không thể yếu đuối như vậy được.

Rốt cuộc cũng chạy ra khỏi địa bàn của Hôi Nham, Sở Chước nằm liệt trên mặt đất không ngừng thở dốc, linh khí trong cơ thể sớm đã khô kiệt, sắc mặt trở nên có chút trắng bệch.

Nàng lấy ra linh thủy vừa mới múc được ở linh tuyền, uống một ngụm nhỏ để bổ sung linh khí, bấy giờ mới cảm thấy đỡ mệt hơn chút ít.

Nghỉ ngơi trong chốc lát, Sở Chước bò dậy tiếp tục đi.

Đại khái đi được một canh giờ, đột nhiên nghe được tiếng đánh nhau từ phương xa truyền tới.

Tinh thần của Sở Chước chấn động, chắc hẳn bọn họ đang đánh nhau để đạt được truyền thừa.

Nàng biết tu vi của mình đối với đám người Chiêm Hòa Trạch quả thật quá thấp, căn bản không đủ xem, nếu cứ mạo muội xông tới như vậy, chắc chắn sẽ trở thành pháo hôi đến để chịu chết. Thế nên Sở Chước đứng chờ một lúc, mãi đến khi tiếng đánh nhau hoàn toàn chấm dứt, nàng mới chậm rãi bước tới.

Từ đằng xa đã ngửi thấy mùi máu tươi thoang thoảng ở trong không khí.

May mắn nơi này là điện truyền thừa, yêu thú bình thường không thể tới đây. Nếu không chỉ những yêu thú cấp cao bị hấp dẫn bởi mùi máu thôi là đủ khiến mấy người này không chết cũng mất nửa cái mạng rồi.

Lúc Sở Chước bước vào bên trong, liền thấy trên mặt đất có bốn người đang nằm.

Có vẻ như là đồng quy vu tận.

Nàng đi tới chỗ của Chiêm Hòa Trạch, lật người hắn lại, liền thấy khuôn mặt hắn đã thâm đen, hiển nhiên là trúng độc không nhẹ, sinh mệnh chuẩn bị đi tới cuối.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau