DỮ THIÊN ĐỒNG THÚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Dữ thiên đồng thú - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Sắc trời còn chưa sáng, hạ nhân ở Sở gia thành Lăng Dương đã công việc lu bù, người vào người ra tấp nập ở các viện.

Hôm nay là ngày khảo hạch của đệ tử Sở gia, đệ tử nào đủ mười tuổi sẽ tập trung ở quảng trường Trung Đình tại đại trạch tiến hành khảo hạch, là ngày long trọng nhất năm của gia tộc Sở thị, liên quan tới vận mệnh tương lai của mỗi đệ tử nên không một ai dám khinh thường.

Trong chốc lát rất nhiều viện đã truyền ra động tĩnh.

Nhân lúc sắc trời còn chưa sáng, một thân ảnh màu đen phóng nhanh qua từng mái hiên.

Tốc độ của nó cực nhanh, người hầu đi lại trong viện không hề phát hiện ra có một con yêu thú đi lại trên đỉnh đầu, mỗi khi có võ giả tuần tra nó liền giống một con báo đêm an tĩnh ẩn núp trên xà nhà, đợi đến lúc võ giả tuần tra đi khỏi mới phi sang mái hiên khác.

Nó quen thói quen lối lẻn vào phòng bếp.

Phòng bếp lúc này người người đều vội sứt đầu mẻ trán, đầu bếp bận rộn chuẩn bị đồ ăn sáng cho các chủ tử ở các viện, mùi hương tràn ngập cả gian phòng.

Yêu thú trên xà nhà đôi mắt một đen một vàng nhìn chằm chằm đồ ăn đã được làm xong đặt ở trên bàn, trong mắt sự bắt bẻ thấy rõ.

Đột nhiên hai mắt nó sáng ngời nhìn về phía đầu bếp vừa làm xong một phần đùi gà hầm măng, đầu lưỡi phấn nộn liếm liếm môi, khéo léo uyển chuyển nhảy qua các xà nhà. Trong chốc lát nó đã ngậm một chiếc đùi gà thơm ngào ngạt, thản nhiên ngồi trên xà nhà ngấu nghiến, cái đuôi xù lông vui sướng đảo qua đảo lại.

Một lần ăn sạch ba chiếc đùi gà cũng chỉ coi là món khai vị, tuy rằng còn muốn ăn nữa nhưng nó hiểu đã ăn vụng thì phải biết đạo lý một vừa hai phải nên cong đuôi đi ăn thứ khác.

Rốt cuộc ăn no bụng, yêu thú mới ngậm một bao giấy dầu vui sướng rời đi phòng bếp.

**

Chiếc sân vắng vẻ hẻo lánh nhất ở Đông viện Sở gia lúc này vẫn im ắng như cũ, viện to như vậy nhưng tuyệt nhiên không có bóng dáng của một hạ nhân nào.

Sân được lát gạch xanh, tuy rằng quét tước rất sạch sẽ nhưng có thể nhìn thấy cỏ dại sinh trưởng um tùm ở một góc. Cạnh tường còn có một cây táo mọc lên, thân cây cong cong hình như trong lúc sinh trưởng bị thứ gì đó đè lên, trên cây có vài quả táo xanh nhìn rất ngon miệng, nhẹ nhàng đung đưa trong gió.

Lát sau cửa kẽo kẹt mở ra, một thân hình gầy yếu bước ra từ trong phòng.

Trời chỉ mới bắt đầu sáng, mặt trời còn chưa lên, thân hình nhỏ gầy đi đến bên giếng múc một xô nước đổ vào chậu, sau đó lấy ra một nhành hương thảo làm bàn chải đánh răng, bắt đầu súc miệng rửa mặt.

Sau khi làm xong mới nhìn khuôn mặt mình trong nước.

Nước trong chậu gợn sóng từng đợt khiến khuôn mặt gầy yếu do không đủ dinh dưỡng cũng đong đưa. Mãi đến lúc mặt nước trở về yên tĩnh khuôn mặt kia mới an tĩnh lại.

Sở Chước nhìn chậu nước không khỏi ngây người.

Tuy rằng đã trọng sinh được mấy ngày nhưng nàng không thể nào quen bộ dáng hiện giờ của mình. Bởi vì mỗi lần nhìn thấy nàng càng chắc chắn mình đã trọng sinh, từ cường giả Nhân Hoàng Cảnh trọng sinh trở lại thời điểm lên mười, bản thân hiện tại chỉ có thực lực tầng bảy Tiên Thiên, nhỏ yếu đến chính nàng cũng không thể thích ứng. Sở Chước thật sự không hiểu vì sao mình lại trọng sinh, nàng nhớ rõ bản thân bị người khác đánh lén mà chết, tuy rằng không cam lòng nhưng do nàng quá chủ quan nên chẳng thể trách người khác.

Cho rằng chết là hết, nào biết vừa mở mắt lại phát hiện ra mình trở về lúc mười tưởi.

Sở Chước cũng không được coi là người của đại lục Tấn Thiên, bởi nàng là xuyên vào bào thai, từ thế giới khoa học kĩ thuật phát triển xuyên đến thế giới cổ đại, đầu thai vào trong bụng mẹ, lấy phương thức trẻ con ra đời bước vào đại lục Tấn Thiên.

Đáng tiếc số mệnh nàng không tốt, mẫu thân khó sinh qua đời, có phụ thân cũng chẳng khác không có là bao. Bởi vì phụ thân kế thừa truyền thống tốt đẹp của vị tiền bối nào đó, thời trẻ vài lần trốn nhà ra đi, hiện tại cũng không biết lang bạt ở nơi nào, nghe người khác nói ông đã chết bỏ lại hai mẹ con nàng.

Phía trên nàng còn có hai vị tỷ tỷ nhưng Sở Chước chưa từng gặp qua các nàng.

Nghe nói lúc mẫu thân còn chưa mang thai nàng, đại tỷ Sở Thanh Sương mang theo nhị tỷ Sở Thanh Giáng rời nhà trốn đi, không một ai biết các nàng đi nơi nào. Dưới con mắt của Sở gia, các nàng không đàng hoàng học theo trưởng bối bỏ nhà ra đi, hai nữ tử yếu đuối chắc chắn không đi được xa, chỉ sợ đã bị yêu thú bên ngoài ăn mất. Thế nên Sở Chước vừa sinh ra đã trở thành một đứa bé không cha không mẹ không người thân. Nếu không phải nàng chảy dòng máu của Sở thị, được đưa cho một bà lão câm nuôi nấng, uống nước cơm qua ngày chỉ sợ không sống được đến bây giờ.Đáng tiếc bà lão câm khi nàng năm tuổi đã được nữ nhi đón về nhà dưỡng lão, nếu không phải linh hồn của nàng là một người trưởng thành thì không có cách nào có thể lớn lên.

Tuy rằng sống sót nhưng lại không có trưởng bối che chở, thường xuyên bữa đói bữa no, trở thành bộ dáng suy dinh dưỡng này.

Nghĩ đến đây, Sở Chước cúi đầu nhìn quần áo trên người, váy đã giặt đến trắng bệch, tuy vải dệt rất tốt nhưng nhan sắc lại không phù hợp cho trẻ con mặc, thậm chí có giút già đời cũ kĩ. Đôi giày vảy đã bung chỉ, trên người cũng không có đồ trang sức gì, thân hình này nói 7-8 tuổi chắc vẫn đầy người tin.

Đời trước tu luyện đến Nhân Hoàng Cảnh, Sở Chước làm gì có lăng la tơ lụa nào chưa mặc qua, sơn trân hải vị nào chưa ăn được, nên hưởng thụ đều hưởng thụ rồi, làm sao giống bây giờ, sân thì hẻo lánh không một ai hỏi thăm, đến cả hạ nhân cũng không coi nhẹ nơi này khiến tâm tình của nàng có chút phức tạp.

Nhưng không sao cả, trải qua hôm nay cuộc sống của nàng sẽ thay đổi, đời trước cũng như vậy.

Ổn định tâm thần, Sở Chước rốt cuộc dời đi tầm mắt không nhìn khuôn mặt vừa xa lạ vừa quen thuộc kia nữa, xoay người trở về phòng.

Mới vừa vào cửa liền có một bóng đen nhảy vào mặt, Sở Chước tay mắt lanh lẹ định bắt lấy, đáng tiếc tốc độ của nàng không nhanh bằng nó, lông xù chọc chọc vào mặt nàng.

Sở Chước túm thứ bám ở trên mặt ra, đối mặt với đôi mắt hai màu.

Chủ nhân của đôi mắt đấy là một nhúm lông xù, hình dạng giống một con mèo con, lông tơ đen nhánh sáng bóng, có chút giống ba cấp Báo U Minh, nhưng khi nhìn kỹ mới thấy nó hoàn toàn khác biệt. Điển hình là đôi mắt này rất ít yêu thú nào có được, trước trán nó lại có một nhúm lông màu trắng không giống ai, chiếc đuôi thì lông xù, thật sự không biết nó thuộc chủng loại yêu thú nào.

Tiểu yêu thú vô tội nhìn nàng, vươn móng vuốt lông xù bám lấy quần áo của nàng muốn nhảy vào trong ngực.

Sở Chước ôm nó vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve đầu nó, cũng mặc kệ nó nghe hiểu hay không: "A Chiếu, hôm nay ta muốn tham gia khảo hạch, ngươi đừng quấy rối, bị người phát hiện sẽ không tốt."

Yêu thú vẫn ánh mắt vô tội nhìn nàng, hai móng đặt ở xương quai xanh, bộ dạng "Ta rất ngoan".

Sở Chước làm sao tin được nó, nàng từng bị bộ dáng ngoan ngoãn của nó lừa rất nhiều lần, hiểu rõ "con mèo nhỏ" này dù là tiểu yêu thú nhưng lại có lá gan của đại yêu thú, hư thật sự, y như một đứa con nít tăng động không để ý một chút sẽ gây ra chuyện.

Nhưng Sở Chước luyến tiếc vứt nó đi, bởi yêu thú này ở đời trước đã cùng nàng vượt qua những năm tháng khó khăn nhất.
Dù về sau nó đột nhiên mất tích không rõ sống chết, nhưng Sở Chước vẫn vô cùng cảm ơn vì có nó làm bạn.

Yêu thú cọ cọ trong lồng ngực nàng, sau đó lại nhảy lên trên bàn, đẩy đẩy bao giấy dầu.

Sở Chước vừa thấy không khỏi bật cười.

Dưới ánh mắt chăm chú của yêu thú nàng mở ra gói giấy, bên trong có một chiếc đùi gà lớn với hai cái bánh bao thịt, đùi gà tản ra hương khí nồng đậm, linh khí bức người.

Sở Chước mấy ngày này đã thói quen nó thích chạy nơi nơi mang đồ ăn về, nhìn chất lượng đồ ăn xem ra là lấy trộm ở phòng bếp chính, thần không biết quỷ không hay trộm nhiều đồ ăn như vậy mà không bị người khác phát hiện có thể thấy nó có bao nhiêu bản lĩnh.

Một nhúm lông nho nhỏ như vậy, nó rốt cuộc làm thế nào ngậm đồ ăn về cho nàng?

Sở Chước lại nhìn tiểu yêu thú, thấy nó như hổ rình mồi nhìn mình liền cầm lấy bánh bao ăn. Mãi đến lúc nàng ngoan ngoãn ăn xong hai cái bánh bao với một chiếc đùi gà nó mới vừa lòng dời đi tầm mắt.

Ăn uống no đủ xong, sắc trời bên ngoài đã sáng trưng.

Hôm nay muốn đi khảo hạch nên Sở Chước không dám đến trễ, nói nhỏ với yêu thú: "A Chiếu, ta muốn đi quảng trường Trung Đình, ngươi đừng chạy loạn được chứ?"

Yêu thú dùng đôi mắt hai màu nhìn nàng, cái đuôi vỗ vỗ tay nàng như muốn nói nàng thật là dài dòng.

Sở Chước dặn dò một phen mới buông nó ra, đi sửa sang lại đồ vật.

Yêu thú uyển chuyển nhẹ nhàng nhảy lên bả vai của nàng, ngoái đầu nhìn nàng làm việc, một nhúm lông trắng trước trán thường xuyên cọ vào mặt khiến nàng không khỏi bật cười.

Thu thập xong đồ đạc, Sở Chước xách túi trên lưng, sờ đầu yêu thú đầu ôm nó đặt lên trên giường liền bước ra khỏi sân.

Sau khi nàng ra cửa, tiểu yêu thú cũng theo nàng ra ngoài, đem lời dặn dò của nàng vứt ra sau đầu. Nó phóng qua từng cái xà nhà, tốc độ rất nhanh, võ giả tuần tra không hề phát hiện ra.

****

Lúc Sở Chước bước vào quảng trường Trung Đình, nơi này đã tụ tập rất nhiều đệ tử chờ được khảo hạch, những hài tử này đều mười tuổi, bọn họ là con cháu của gia tộc Sở thị, tới tham gia buổi khảo hạch mỗi năm một lần này.

Sở Chước xen lẫn ở trong đám người cũng không quá đặc biệt.

Sở thị rất có danh vọng ở đại lục Tấn Thiên, cây lớn rễ cắm sâu, gia tộc thịnh vượng, dòng chính dòng nhánh có rất nhiều người nhưng lại không phải ai cũng sống tốt, dòng nhánh xuống dốc thì những hài tử đó không nói đến tu luyện, đến cả ăn no cũng khó khăn, suy dinh dưỡng như Sở Chước mười tuổi lại giống như 7-8 tuổi không phải con số ít.

Sở gia nổi tiếng là thế gia ngự thú, có địa vị không thấp ở lục địa Tấn Thiên, nhưng một thế gia đại tộc tài nguyên rất hữu hạn, nếu không biểu hiện ra thiên phú làm người khác coi trọng, tài nguyên gia tộc cũng không đổ dồn vào người nào đó - cho dù người nọ là trưởng tử trưởng nữ của dòng chính.

Thời gian khảo hạch là giờ Thìn, còn có tận ba mươi phút chuẩn bị.

Trên gốc cây ngô đồng cao lớn ở xung quanh quảng trường, một con yêu thú vạch ra lá cây, nhả bao giấy dầu ngậm ở trong miệng sang một bên, nằm úp sấp trên thân cây nhàn nhã nhìn đám hài tử ở dưới quảng trường.

Rất nhanh nó đã tìm được Sở Chước, lúc đầu nàng còn đứng một mình một chỗ, lát sau đã có người bước lên bắt chuyện.

Mặt mày Sở Chước còn chưa nẩy nở, ngũ quan cũngkhông tính là xinh đẹp, nụ cười nơi khóe môi lại vô cùng thân thiện hài hòa, bộquần áo cũ kĩ trên người lại khiến nàng càng thêm dễ gần lại có thêm một loạikhí chất hào phóng, tuy không đặc biệt loá mắt nhưng lại rất dễ khiến ngườikhác có hảo cảm.

Chương 2

Sở Chước đang nói chuyện phiếm với một nữ hài tử bên dòng nhánh của Sở gia, đột nhiên nghe được đám người xao động.

Nàng nhìn theo tầm mắt của mọi người liền thấy một tiểu cô nương mặc chiếc váy màu xanh lam đi tới.

Cũng là mười tuổi nhưng vóc người nữ hài thon dài, mái tóc đen búi sang hai bên được cuốn gọn gàng bởi dải lụa màu xanh, từng chuỗi trân châu rủ xuống hai bên má khiến nó càng thêm hồng hào đáng yêu. Nhưng khuôn mặt tinh xảo kia lại rất lãnh đạm, không nói không người, dù bị một đống hài tử vây quanh nàng vẫn bước từng bước chấn định, không chút đắc ý hay kiêu căng.

"Nàng là Sở Thanh Từ con gái của tộc trưởng, nghe nói là ngự thú sư trời sinh, từ nhỏ đã có duyên với yêu thú, rất nhiều con còn chủ động thân cận với nàng ta." Sở Nguyệt nhỏ giọng nói với Sở Chước.

Sở Chước nhìn sang liền thấy tiểu cô nương thể hiện rõ sự hâm mộ, không chỉ hâm mộ Sở Thanh Từ có xuất thân tốt đẹp còn hâm mộ thiên phú của nàng.

Sở gia là thế gia ngự thú nổi danh ở đại lục Tấn Thiên, dòng máu chảy trong người trời sinh đã có duyên với yêu thú, đa số hài tử thông qua khảo hạch triệu hồi được yêu thú sẽ có trợ giúp rất lớn trên con đường tu luyện về sau của bọn họ.

Sở gia có một loại quyển trục khế ước đặc biệt chỉ có người chảy dòng máu của Sở gia mới được dùng. Nó có thể khế ước yêu thú từ cấp 1 đến cấp 12, quyển trục này do tổ tiên Sở gia lưu truyền lại. Nghe đồn họ có hiệp nghị với các tổ tiên yêu thú khác – người chảy dòng máu của Sở gia sẽ được khế ước với hậu bối của chúng, nghe lời triệu hồi của con cháu Sở gia mà tới đại lục này.

Trải qua trăm ngàn năm phát triển rốt cuộc hình thành danh hiệu thế gia ngự thú của Sở gia trên đại lục Tấn Thiên.

Vì thế có quy định mỗi hài tử mười tuổi của Sở thị nếu có tư chất tu luyện sẽ được tham gia khảo hạch. Người có thú duyên nhất định triệu hồi được yêu thú.

Muốn khế ước yêu thú quan trọng nhất chính là thú duyên.

Người nào trời sinh đã có thú duyên sẽ khế ước được một yêu thú cấp cao, ngược lại nếu thú duyên ít ỏi thì khế ước được yêu thú cấp 3 đã là ghê gớm rồi. Chẳng may khế ước được yêu thú cấp 1 cấp 2 thì đời này chỉ dừng chân tại Ngưng Mạch Cảnh, không khác biệt với võ giả cấp thấp.

Thấy Sở Chước không nói gì Sở Nguyệt mới đột nhiên nhớ tới nàng ta là dòng chính của Sở gia Lăng Dương – tất nhiên biết Sở Thanh Từ là ai, trên mặt lập tức nóng lên, định nói thêm câu gì lại thấy tiểu cô nương ôn hòa nhìn qua, ánh mắt như vậy rất dễ dàng dập tắt tự xấu hổ trong lòng mỗi người.

Sở Nguyệt cảm thấy Sở Chước đúng là một cô nương tốt.

"Đúng rồi, ta tới Sở gia đã vài ngày nhưng hình như chưa từng gặp ngươi." Sở Nguyệt lại nói.

Sở Chước cười: "Ta ở trong viện tu luyện, rất ít khi ra cửa."

Nghe được lời này Sở Nguyệt không khỏi thở dài: "Sở Chước, ngươi chăm chỉ như vậy nhất định rất lợi hại! Không như ta, ngày thường rất ham chơi, ít khi dụng tâm tu luyện, bây giờ mới tầng hai Tiên Thiên, cha mẹ còn thường xuyên mắng ta là nha đầu lười......"

Sở Chước nghe Sở Nguyệt nói, đôi lúc cũng phụ họa một hai câu khiến người khác tưởng rằng nàng nghe rất nghiêm túc, thật ra đầu óc đã không biết bay đến nơi nào.

Mấy ngày sau khi trọng sinh nàng vẫn luôn ở trong sân không ra ngoài cửa, nghĩ lại sự tình kiếp trước và... tiếp nhận chuyện bản thân đã trọng sinh. Hôm nay là lần đầu tiên nàng nhìn thấy những "cố nhân" đã từng quen biết, nhìn xung quanh một vòng có rất nhiều gương mặt vừa quen vừa lạ, thậm chí nàng có thể nói ra vận mệnh của bọn họ về sau hay bọn họ sẽ bước đến độ cao nào.

Thời gian trôi qua rất nhanh, lúc tộc trưởng Sở gia Sở Nguyên Hạo bước vào quảng trường cũng là thời điểm bắt đầu khảo hạch.

Một đám hài tử khẩn trương nhìn ông.

Sở Nguyên Hạo theo lệ nói vài câu mở đầu, sau đó hòa ái an ủi đám hài tử đang bất an: "Chúng ta là hài tử của thế gia ngự thú Sở gia, chỉ cần chảy dòng máu của Sở gia thì đều có thiên phú ngự thú. Các con không cần quá lo lắng, tin tưởng mọi người đều sẽ khế ước được yêu thú phù hợp với bản thân. Kể cả không khế ước được cũng không sao, vẫn có thể chọn con đường võ giả. Tu luyện có rất nhiều phương pháp cũng không chỉ có mỗi ngự thú sư, ta tin tưởng các con có chọn con đường nào thì tương lai vẫn sẽ trở thành người mạnh mẽ nhất."

Một đám hài tử nghe xong cũng không còn quá khẩn trương, nhưng chịu ảnh hưởng từ hoàn cảnh, những hài tử này vẫn mong muốn được trở thành ngự thú sư.

Người của Sở gia trời sinh đã có duyên với yêu thú, trở thành ngự thú sư là mục tiêu cũng là nguyện vọng của họ.

Tiếp theo nói đến cách khảo hạch. Phương thức khảo hạch rất đơn giản, chỉ cần truyền nguyên khí vào đá khảo hạch xem thuộc tính, tiếp theo nhận lấy một quyển trục khế ước tương ứng với thuộc tính, nhỏ một giọt máu lên đó liền có thể triệu hồi được yêu thú của bản thân.

Một đám hài tử xếp hàng chờ đợi thứ sắp quyết định vận mệnh cả đời.

Tham gia khảo hạch đầu tiên là con cháu bên dòng chính.

Phụ thân Sở Chước là ngũ phòng đời thứ 3, nếu chưa tách ra ở riêng thì vẫn được coi là dòng chính nên Sở Chước cũng được xem là một trong số họ. Vì thế nàng an phận xếp hàng cùng một đám hài ăn mặc đẹp đẽ gọn gàng.
Những người chủ trì khảo hạch thấy tiểu cô nương thấp bé xếp hàng trong đám trẻ, thần sắc không có chút biến hóa nào. Mặc kệ ngươi là dòng chính hay dòng nhánh thì thực tế vẫn không thể công bằng với tất cả mọi người, dù dòng chính tương đối giàu có nhưng có những đứa trẻ không có cha mẹ che chở thì chỉ có thể tự bản thân cố gắng sống sót.

Tuy rằng thực tại lãnh khốc nhưng đây cũng được coi là một khảo nghiệm sinh tồn.

Cá lớn nuốt cá bé không phải chuyện hiếm thấy ở đại lục Tấn Thiên.

Khảo hạch rất nhanh thì đến lượt nhóm đồng lứa với Sở Chước, người đầu tiên chính là con gái út của tộc trưởng Sở Nguyên Hạo - Sở Thanh Từ.

Sở Thanh Từ thong dong đi lên trước, đặt tay lên đá khảo hạch, rất nhanh viên đá sáng lên hình bông tuyết.

"Là hệ băng." Cửu trưởng lão phụ trách khảo hạch nói.

Thần sắc Sở Thanh Từ vẫn như cũ lạnh nhạt, là con gái của tộc trưởng tất nhiên đã được xem trước thuộc tính của bản thân là gì.

Tiếp theo nàng đi đến chiếc bàn bên cạnh, nơi đó đã để quyển trục khế ước của Sở gia – nó mờ mờ ảo ảo hiện lên phù văn thần bí, ánh sáng lập lòe lưu động.

Sở Thanh Từ duỗi tay để võ gia dùng kim châm đâm vào một ngón, một giọt máu chảy xuống quyển trục khế ước.

Tất cả hài tử trên quảng trường đều nín thở nhìn chăm chú.

Sở Thanh Từ từ khi ra đời đã có danh hiệu thiên tài, là tiểu thiên tài nổi danh nhất thế hệ này của Sở gia, hiện giờ chỉ mới mười tuổi đã tu luyện đến tầng chin Tiên Thiên. Tất cả mọi người đều biết nàng rất có duyên với yêu thú, tương lai tiền đồ vô lượng nên họ thật sự muốn biết Sở Thanh Từ sẽ khế ước được yêu thú gì.

Máu vừa nhỏ xuống quyển trục liền phát ra ánh sáng màu đỏ, đây là ánh sáng đáp lại của yêu thú với người triệu hồi. Nhưng nó chỉ sáng chừng 10 giây liền dập tắt.

Ánh mắt mọi người đều đặt ở trên quyển trục, ánh sáng vừa tắt chỗ quyển trục liền xuất hiện một con sư tử nhỏ cả người trắng như tuyết, hình như mới sinh ra không lâu, an tĩnh cuộn tròn như một nhúm lông xù vô cùng đáng yêu.

Một đám tiểu cô nương nhìn con tuyết sư kia, tuy rằng không biết nó là loại yêu thú gì nhưng trong mắt chứa đầy sự yêu thích.

"Là chín cấp Băng Mục Linh Sư!" Cửu trưởng lão kinh hô một tiếng.

Các trưởng lão theo dõi khảo hạch lập tức bàn tán sôi nổi, ánh mắt lộ ra sự ngạc nhiên rồi lại hưng phấn mừng như điên.
Đã gần một ngàn năm không có ai khế ước được chín cấp yêu thú trở lên, khế ước được bảy cấp đã quá tài giỏi rồi, không ngờ thế hệ này có một tiểu cô nương khế ước được chín cấp Băng Mục Linh Sư. Điều này chứng tỏ lực ảnh hưởng của Sở gia tới yêu thú không có sụt giảm nghiêm trọng.

Đám hài tử cũng bàn tán nho nhỏ, tất cả đều hâm mộ Sở Thanh Từ có thể khế ước được chín cấp yêu thú.

Tộc trưởng Sở Nguyên Hạo không nén nổi vui sướng, Sở Thanh Từ là con gái hắn, có thành tích như vậy không khỏi làm mát mặt người phụ thân này.

Bởi vì Sở Thanh Từ khế ước được một con chín cấp yêu thú khiến không khí ở hiện trường nóng lên trông thấy. Nàng ta cũng bị một nữ võ giả mang đi, không giống các hài tử khác phải ở lại tại chỗ.

Mấy hài tử tiếp theo chỉ có thể khế ước được ba bốn cấp yêu thú, thậm chí có vài đứa trẻ không có duyên với thú chỉ có thể tiếc nuối đứng ở một bên, đợi chút nữa có khảo hạch tư chất võ giả sẽ chọn ra con đường tu luyện thích hợp cho bọn họ.

Sở gia dù là thế gia ngự thú nhưng không phải ai cũng khế ước được yêu thú. Những hài tử không có duyên với thú, lại có tư chất tu luyện thì sẽ có con đường riêng của bản thân.

Rất nhanh đã đến lượt Sở Chước.

Tiểu yêu thú nằm trên cây ngô đồng gặm đùi gà lập tức đẩy hết đống xương gà qua chỗ khác, duỗi cổ, đôi mắt chớp cũng không chớp theo dõi cực kỳ nghiêm túc.

Sở Chước rất lạnh nhạt, đời trước nàng đã trải qua một lần, đời này chẳng qua làm lại một lần theo trình tự nên không có gì đáng lo lắng.

Sở Chước đặt tay lên đá khảo hạch, bên trên sáng lên hoa văn hình giọt nước, đây là thuộc tính hệ thủy.

Nàng lại đi sang chiếc bàn bên cạnh, vươn tay để võ giả chích máu cho nó nhỏ một giọt lên quyển trục.

Quá trình cũng tương tự Sở Thanh Từ chỉ khác yêu thú của nàng là một con rùa đen nhỏ.

Cửu trưởng lão phụ trách khảo hạch mới đầu cũng không nhìn kỹ, thấy là một con rùa đen chỉ to bằng bàn tay, lại cảm giác được thuộc tính hệ thủy trên người nó, đang muốn nói ra chủng loại nhưng phát hiện có gì đó không đúng mới chăm chú nhìn.

Mai rùa có màu xanh đậm sáng bóng xinh đẹp, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện ra trên mai có hoa văn tinh xảo ánh bạc, đường nét tạo thành một đồ án huyền ảo.

Đôi mắt Cửu trưởng lão trừng lớn nhìn con rùa đen kia.

Không nghe được Cửu trưởng lão nói ra tên yêu thú, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn qua.

Cửu trưởng lão nhìn thật lâu, lâu đến mức mọi người ở quảng trường đều nhìn theo ông, đến cả trưởng lão với tộc trưởng ngồi ở một bên cũng chăm chú nhìn con rùa nhỏ.

Sau một lúc lâu Cửu trưởng lão mới xác định chủng loại của nó, thần sắc thay đổi liên tục, cuối cùng trở thành mừng như điên.

"Là mười cấp Uyên Đồ Huyền Quy!" Trưởng lão kêu lên.

Toàn bộ quảng trường lập tức yên tĩnh, sự tĩnh lặng này đi qua chính là một vụ nổ lớn.

Mọi người khiếp sợ nhìn con rùa đen đang nằm im trên quyển trục kia, có thể mới ra khỏi vỏ không lâu đã bị triệu hồi tới, rùa con còn mơ mơ màng màng, ngơ ngác nằm im một chỗ, đôi mắt như hai hạt đậu đen không có thần thái có chút ngốc ngốc.

Tất cả mọi người nhịn không được muốn đến gần một chút để quan sát kĩ hơn. Điều này khiến rùa nhỏ bị sợ hãi, theo bản năng tìm kiếm người triệu hồi nó tới đây, chầm chậm bò tới chỗ nàng.

Sở Chước hơi gợi lên khóe miệng, trong mắt lộ rõ ý cười vui sướng, duỗi tay để nó bò lên.

【 Huyền Uyên, chúng ta lại gặp lại. 】

Nàng thầm thì nói ở trong lòng, trên mặt lại vẫn trấn định, xoay người đối diện với tầm mắt của mọi người, dù là hâm mộ, khiếp sợ hay ghen ghét nàng vẫn thản nhiên đứng đó.

Chương 3

Sở Nguyên Hạo rối rắm nhìn tiểu cô nương nhỏ gầy trước mặt, ấn tượng với nàng vô cùng ít ỏi, nếu không phải nàng khế ước được mười cấp Uyên Đồ Huyền Quy thì tộc trưởng như ông sẽ không bao giờ chú ý trong tộc còn có một cô nương như vậy.

Điều khiến Sở Nguyên Hạo rối rắm nhất là nếu Sở Chước ở dòng chính, sinh hoạt tại Sở gia Lăng Dương thì phải có ấn tượng với nàng mới đúng. Nhưng cố tình Sở Nguyên Hạo lục lọc ký ức cũng không biết tiểu cô nương này là ai. Tuy rằng ông làm tộc trưởng vô cùng bận bịu không có thời gian nắm rõ toàn bộ thành viên trong tộc, nhưng đứa trẻ có duyên với yêu thú như thế này ông không thể không biết.

"Ngươi là......" Sở Nguyên Hạo có chút xấu hổ hỏi.

Sở Chước bình tĩnh nói: "Thưa tộc trưởng, ta là con cháu đời thứ 4 của Sở Khai Hà, tên là Sở Chước."

Dòng chính của Sở gia Lăng Dương hiện giờ có 7 phòng, Sở Khai Hà là tằng tổ phụ của Sở Chước, cũng là người đứng đầu ngũ phòng. Chẳng qua mấy trăm năm trước lão nhân gia nói muốn đi du lịch đại lục nên rời đi Sở gia, đến nay chưa từng trở về, đến cả một chút tin tức cũng không có. Nếu không phải linh bài của ông vẫn chưa vỡ thì có lẽ cả gia tộc đều cho rằng người này đã ngã xuống.

Sở Nguyên Hạo bừng tỉnh: "Thì ra là con cháu của Ngũ gia gia, không tồi......"

Đột nhiên sắc mặt Sở Nguyên Hạo cứng đờ.

Không chỉ có Sở Nguyên Hạo, những trưởng lão đứng cạnh ông sắc mặt cũng cứng đờ. Khác biệt hoàn toàn với việc vui sướng khi phát hiện ra Sở gia có một hài tử càng thiên tài hơn Sở Thanh Từ, bọn họ nhìn tiểu cô nương này lại chứa sự ái ngại, xấu hổ.

Không khí có chút cổ quái, trầm mặc.

Sở Chước nhẹ nhàng vuốt ve Uyên Đồ Huyền Quy vẫn ngơ ngác nằm bẹp trên tay nàng, đầu cúi xuống coi bản thân như một làn không khí trong suốt.

Vẫn là tộc trưởng Sở Nguyên Hạo phản ứng nhanh nhất, hắn khụ khụ vài tiếng, hòa ái nói: "Khó được có hài tử Sở gia chúng ta khế ước được mười cấp yêu thú, con thật không tồi, qua bên kia nghỉ ngơi đi."

Sở Chước vâng một tiếng, sau khi hành lễ với tộc trưởng cùng vài vị trưởng lão liền theo nữ võ giả rời đi.

Nữ võ giả có dáng người cao gầy, mặc một bộ trang phục màu trắng khoác áo giáp màu đen, mặt mày sáng sủa, khí thế sắc bén - là một tu luyện đủ tiêu chuẩn. Sở gia rộng lớn không thiếu người như vậy, bọn họ đều do chính tay Sở gia bồi dưỡng.

Tu vi của nữ võ giả là Vũ Hóa Cảnh. Trước khi Sở Chước trọng sinh thì bậc tu vi này không đáng giá nhắc tới, nhưng trong Huyền thế giới cấp thấp như đại lục Tấn Thiên thực lực này đã được xưng là cao thủ.

Đại lục Tấn Thiên thật sự quá xa xôi hẻo lánh.

Nữ võ giả mang theo Sở Chước ra khỏi quảng trường Trung Đình, băng qua một đình viện rực rỡ gấm hoa lại bước tới một rừng trúc tím.

Thứ trúc tím này nổi danh có thể thanh lọc tâm hồn, võ giả gặp phải tâm ma tu luyện tại đây sẽ áp chế được phần nào tâm ma quấy phá, là một loại thiên tài địa bảo vô cùng khó tìm.

Sâu trong rừng trúc có một khu nhà to lớn mộc mạc.

Trước khi đi vào nhà, nữ võ giả làm một tư thế mời: "Thập Bát tiểu thư, mời."

Sở Chước đứng thứ 18 trong dòng chính nên võ giả Sở gia xưng hô nàng là Thập Bát tiểu thư. Từ lúc nàng sinh ra đến giờ, rất ít người sẽ cung kính hay khách khí gọi nàng "Thập Bát tiểu thư". Đa số hạ nhân cũng làm lơ dòng chính của ngũ phòng, bởi nghiêm khắc mà nói - dòng chính Ngũ phòng ở Sở gia Lăng Dương chỉ có duy nhất một mình nàng, cũng không thể trách các dòng chính khác xem thường Ngũ phòng.

Thật sự là...... Tác phong hành sự của Ngũ phòng khiến mọi người khó có thể chấp nhận.

Sở Chước dưới sự chỉ dẫn của nữ võ giả bước vào nhà.

Trong phòng có hai đứa nhỏ, trong lòng bọn họ đều ôm yêu thú vừa khế ước được, tất cả đang thử bồi dưỡng cảm tình với chúng nó.

Sở Chước nhìn lướt qua liền thấy Sở Thanh Từ lạnh như băng như sương ôm Băng Mục Sư ngồi ở một góc, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng chải vuốt từng sợi lông của Băng Mục Sư, động tác ôn nhu cực kì. Bên cạnh là một nam hài vô cùng tuấn tú mặc một chiếc áo gấm có hoa văn trúc xanh, đầu đội kim quan, một thân châu quang bảo khí rõ là tiểu thiếu gia sống trong nhung lụa đã quen.

Có thể tới được đây đều là những hài tử khế ước được sáu cấp yêu thú trở lên, cũng là đối tượng được chăm sóc bồi dưỡng đặc biệt của Sở gia. Mà hiện tại mới khảo hạch ở dòng chính, chỉ có hai người đủ điều kiện - một là Sở Thanh Từ, hai là Sở Nguyên Hi.

Sở Nguyên Hi là con cháu của đại phòng Sở gia Lăng Dương, cùng một thế hệ với tộc trưởng Sở Nguyên Hạo, là thúc thúc của Sở Thanh Từ, khế ước thú của hắn là bảy cấp Cửu Li Chồn.

Lúc này Sở Nguyên Hi đang trấn an yêu thú của mình.

Băng Mục Sư của Sở Thanh Từ tuy rằng còn nhỏ tuổi nhưng hơi thở của chín cấp yêu thú vẫn khiến Cửu Li Chồn có chút bất an, cần chủ nhân trấn an mới an ổn đôi chút.Giống Sở gia trực tiếp đặt ra hiệp nghị với đại yêu thú, sử dụng quyển trục khế ước triệu hồi yêu thú đa số đều là mới sinh không lâu, rất ít có yêu thú trưởng thành nghe lời triệu hồi tới đây bởi thực lực của chúng nó đã không cần khế ước với nhân loại để tăng lên tu vi.

Phát hiện có người tiến vào, hai người đều nhìn qua.

Lại nhìn đến con rùa nhỏ nằm bẹp trên tay Sở Chước, trên mặt Sở Nguyên Hi lộ ra chút tò mò, Sở Thanh Từ cũng tìm tòi quan sát.

Tuy rằng bọn họ rất thích yêu thích "đồng bọn" của mình, nhưng theo bản năng vẫn muốn nhìn người khác triệu hồi được gì, không phải để ganh đua mà muốn nhìn chủng loại đa dạng của yêu thú.

"Ủa, đây là yêu thú gì vậy?" Sở Nguyên Hi hứng thú bừng bừng bước tới hỏi.

Thấy rõ ràng là con rùa có chiếc mai màu xanh đậm, Sở Nguyên Hi vô cùng thất vọng.

"Chỉ là một con rùa đen, nhỏ như vậy, một chút cũng không mạnh mẽ, nó là yêu thú cấp mấy? Sáu cấp sao?" Sở Nguyên Hi suy đoán, lại giơ Cửu Li Chồn của hắn lên: "Rùa nhỏ ngốc nghếch này có bản lĩnh gì? Chồn của ta chỉ cần một móng vuốt cũng đánh bay được nó."

Cửu Li Chồn bị chủ nhân giơ lên có chút ngây ngốc nhìn Sở Chước, lại nhìn rùa nhỏ không nhúc nhích kia. Có lẽ do bộ tộc Huyền Quy xưa nay hiền lành trầm tĩnh, cho dù là mười cấp cũng không giống các yêu thú khác hùng hổ dọa người. Cửu Li Chồn không hề sợ hãi, vươn móng vuốt nhỏ núc ních thịt vẫy vẫy.

Có chút giống như là chào hỏi.

Các yêu thú mặc kệ có bao nhiêu cấp, tại thời điểm mới sinh chúng nó đều yếu ớt lại ngốc nghếch.

Bởi vì năng lực hữu hạn, hai đứa trẻ không nhìn ra được con rùa nhỏ ngốc nghếch nằm úp sấp không nhúc nhích trên tay Sở Chước có gì đặc biệt. Nhưng bọn họ cũng không ngốc, người có thể tới đây đều phải khế ước được sáu cấp yêu thú trở lên - tất nhiên họ sẽ không cho rằng con rùa nhỏ này là yêu thú cấp thấp.

Cửu trưởng lão là người uyên bác nhất Sở gia về việc tìm hiểu các chủng loại yêu thú cũng tốn rất nhiều thời gian mới biết phẩm cấp của yêu thú này.

Sở Chước nhẹ nhàng bâng quơ: "Nghe Cửu trưởng lão nói nó là Uyên Đồ Huyền Quy."

"Uyên Đồ Huyền Quy?" Sở Nguyên Hi vẫn mơ mơ màng màng.

"Là yêu thú hệ thủy mười cấp Uyên Đồ Huyền Quy." Sở Thanh Từ mở miệng nói: "Uyên Đồ Huyền Quy có huyết mạch của thần thú Huyền Vũ, giai đoạn đầu không có bản lĩnh gì mấy, chờ nó hoàn toàn trưởng thành có thể thông thiên triệt địa, so với các loại yêu thú thì phòng ngự của nó nằm trong top 10."

Sở Nguyên Hi nghe được lời này ánh mắt nhìn về phía rùa nhỏ hoàn toàn thay đổi.Sở Chước nhìn Sở Thanh Từ, tiểu cô nương vẫn ôm tuyết sư, một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó, thần sắc lạnh nhạt giống như một câu lưu loát vừa rồi không phải nàng nói.

"Thì ra là mười cấp... Chỉ cần tiến hóa đến mười hai cấp là có thể trở thành thần thú trong truyền thuyết." Sở Nguyên Hi vô cùng hâm mộ.

Sở Thanh Từ nghiêm túc nói: "Không có khả năng! Yêu thú chính là yêu thú, bao nhiêu cấp cũng vậy. Giữa yêu thú và thần thú có một ranh giới không thể vượt qua, nó không có khả năng tiến hóa thành thần thú trừ khi có tinh huyết của thần thú luyện hóa thân thể, trải qua thời kì lột xác gian khổ mới có thể tiến hóa thành thần thú Huyền Vũ."

Sở Nguyên Hi ngày thường không thích đọc sách, thấy nàng ta nghiêm túc phản bác lập tức thẹn quá thành giận.

Hắn ôm Cửu Li Chồn, bĩu môi: "Ta cũng chỉ nói chơi, ngươi nghiêm túc quá làm gì? Mới tí tuổi đã như bà lão, về sau ai dám lấy ngươi."

Sở Thanh Từ mặc kệ hắn, rũ mắt tiếp tục bồi dưỡng cảm tình với Băng Mục Sư.

Sở Nguyên Hi quay đầu nháy mắt với Sở Chước ý bảo nàng đừng nói chuyện với Sở Thanh Từ.

Sở Chước nhìn hắn cười, ôm rùa nhỏ không nói gì. Nó phản ứng rất chậm, an tĩnh nằm trên tay nằng, nửa ngày cũng không thay đổi động tác, nếu không phải đầu hơi cựa quậy, tròng mắt lay chuyển thì người khác còn nghi ngờ nó có phải đã chết rồi hay không.

Qua một hồi lâu rốt cuộc có người thứ 4 bước vào.

Là một nam hài ngũ quan thanh tú, làn da tái nhợt, giữa hàng lông mày có chút gì đó tối tăm. Trong lồng ngực hắn là một con sáu cấp Đại Địa Liệt Hùng. Chú gấu con kia vô cùng béo tốt, thịt núc na núc ních bám lên người chủ nhân khiến cánh tay nhỏ yếu của nam hài có phần nặng nề. Nhưng nó không hay biết gì vẫn cố leo lên vai chủ nhân. Yêu thú này có vẻ hoạt bát lại ngây thơ chất phác.

Sở Nguyên Hi vô cùng vui sướng lên tiếng chào hỏi: "Thanh Loan, yêu thú của ngươi thật mạnh mẽ."

Sở Thanh Loan là con cháu của Nhị phòng Sở gia Lăng Dương, bởi vì tuổi tác tương đồng nên từ nhỏ đã học tập chơi đùa với đám người Sở Nguyên Hi. Quan hệ của bọn họ có thể nói vô cùng tốt.

Sở Thanh Loan ho khan một tiếng: "Nó chỉ có sáu cấp, không so được với các ngươi." Nghe có vẻ như là trêu đùa nhưng sự tiếc nuối trong giọng nói không thể che giấu được.

Sở Thanh Từ nhìn hắn một cái cũng không tiếp tục để ý.

Sở Nguyên Hi nghe không hiểu, vẫn bộ dạng ngốc nghếch như cũ.

Hài tử bước được vào gian phòng này cũng không nhiều, mãi đến lúc khảo hạch năm nay kết thúc cũng chỉ chọn được 6 người. Dòng chính Sở gia Lăng Dương có 4 người, 2 người còn lại thuộc dòng nhánh, trong đó có cả Sở Nguyệt – người trò chuyện với Sở Chước hồi nãy.

Mọi thứ đều giống trong trí nhớ của Sở Chước - chưa vì nàng trọng sinh mà thay đổi.

Sở Nguyệt nhìn thấy Sở Chước, vui sướng ôm Linh Mục Hầu nàng vừa khế ước được bước tới.

Chú khỉ kia rất nhỏ, kích thước chỉ bằng 2 ngón tay nhưng đôi mắt lại to cực kì, lóng la lóng lánh khiến người khác vừa nhìn đã thích. Khỉ con ôm chặt ngón tay của Sở Nguyệt, đôi mắt ngó nghiêng xung quanh vừa thông minh vừa đáng yêu.

"A Chước, con rùa nhỏ này thật sự là mười cấp Uyên Đồ Huyền Quy sao?" Sở Nguyệt tò mò hỏi.

Sở Chước gật đầu, thần sắc trên mặt vẫn chưa biến hóa chút nào.

Sở Nguyệt nhìn rùa nhỏ như nhìn vật lạ: "Ta có thể sờ nó không?"

Sở Chước còn chưa trả lời, giọng nói của Sở Nguyên Hi đã vang lên: "Đồ ngốc, ngươi không biết không được sờ vào yêu thú mới được khế ước sao? Tuy rằng nó mới sinh ra không có chút lực sát thương nào, nhưng thời điểm này yêu thú chỉ quen hơi thở của chủ nhân, nếu ngửi được hơi thở của người khác nó sẽ công kích."

Sở Nguyệt bị dọa sắc mặt trắng bệch, run rẩy nói: "Ta, ta không biết......"

Sở Nguyên Hi nhìn nàng như nhìn một đứa ngốc, cũng không muốn nói gì thêm.

Chương 4

1. Cảnh giới của người tu luyện

Hậu Thiên — Tiên Thiên — Nhập Huyền Cảnh — Ngưng Mạch Cảnh — Vũ Hóa Cảnh — Không Minh Cảnh — Linh Quang Cảnh — Nhân Vương Cảnh — Nhân Hoàng Cảnh — Tinh Linh Cảnh — Thánh Đế Cảnh — Hóa Thần Cảnh — Thần Hoàng Cảnh.

Mỗi cảnh giới chia làm 9 tầng.

2. Cấp bậc của yêu thú

Cấp 1 — 12

Yêu thú cấp thấp: cấp 1 — 5

Yêu thú cấp trung: cấp 6 — 9

Yêu thú cấp cao: cấp 10 — 12

Trên cấp 12 là thần thú, thần thú không phân cấp, so tu vi quyết định người mạnh kẻ yếu.

3. Cấp bậc linh thảo, linh đan
Cấp 1 — 12

Linh thảo ( linh đan) cấp thấp: cấp 1 — 5

Linh thảo ( linh đan) cấp trung: cấp 6 — 9

Linh thảo ( linh đan) cấp cao: cấp 10 — 12

Trên cấp 12 là Thần Hoàng Đan, Thần Hoàng Thảo

4. Cấp bậc linh phù, linh Khí

Cấp 1 — 10

Trên cấp 10 là bảo phù và bảo khí cũng chia thành 10 cấp.

Trên bảo phù ( bảo khí) là thần phù ( thần khí).

5. Cấp bậc thế giới

Từ cấp thấp đến cấp cao: Huyền thế giới → Linh thế giới → Đại Hoang giới → Chân Thần giới

Mỗi cấp bậc có vô số đại lục nhỏ.

6. Tiền

Kim châu, linh châu, linh thạch —— phân thành 4 phẩm hạ - trung - thượng - cực.

1 viên linh châu = 1000 kim châu, 1 khối linh thạch = 1000 viên linh châu.

Chương 5

Tử Trúc Lâm là một nơi tu luyện cực kì quan trọng của Sở gia. Ngày thường ngoại trừ võ giả Vũ Hóa Cảnh trở lên, rất ít người có thể bước vào.

Bên ngoài Tử Trúc Lâm có thiết lập kết giới, bên trong lại có trận pháp nhiễu loạn, không có lệnh bài sẽ không thể đi vào, cho dù đi vào được nhưng nếu không có người dẫn dắt thì cũng lạc đường.

Yêu thú màu đen bước tới bên ngoài Tử Trúc Lâm, ngồi xổm nhìn trong chốc lát, nâng một móng vuốt lên cào vào không trung.

Kết giới Tử Trúc Lâm bị nó cào rách một lỗ nhỏ, sau khi yêu thúc bước vào, lỗ nhỏ dần dần khép lại mà không hề kinh động cường giả Sở gia.

Yêu thú quen cửa quen nẻo đi vào Tử Trúc Lâm, chẳng một ai dẫn đường mà nó không chút trở ngại tìm được khu nhà ở sâu trong rừng.

Chỗ tối có võ giả bảo hộ nhưng bọn họ không hề hay biết một con yêu thú xa lạ đã xông vào bên trong.

Năng lực ẩn nấp của yêu thú rất tốt, nó uyển chuyển phi qua mái hiên, khéo léo chui vào trong phòng, nằm bẹp ở trên xà nhà, cúi đầu nhìn mấy đứa trẻ đang ngồi ở dưới.

Đôi mắt yêu thú chăm chú nhìn Sở Chước. Lúc thấy con rùa ngốc nằm trên tay nàng, trong mắt nó có một ánh sáng u ám lóe qua.

Đám trẻ ngồi ở dưới không hay biết có một con yêu thú đang rình mò, tự ai làm việc nấy.

Sở Chước nhìn vẻ mặt sợ hãi của tiểu cô nương, mỉm cười hỏi: "Nó là Linh Mục Hầu nhỉ? Nghe nói loài yêu thú này nhìn được vị trí của thiên tài địa bảo."

Sở Nguyệt tuổi còn nhỏ, trí nhớ rất ngắn, chẳng mấy chốc đã quên sạch, vô cùng vui sướng trả lời: "Đúng vậy, ngươi đừng coi thường nó còn nhỏ không có bản lĩnh gì, chờ đến lúc nó trưởng thành thì cực kì cực kì lợi hại, nơi nào có bảo vật cũng không gạt được nó."

Linh Mục Hầu chỉ là một loại yêu thú phụ trợ, không có sức chiến đấu, điểm đặc biệt nhất là đôi mắt, không có thiên tài địa bảo nào có thể qua được mắt nó - kể cả bảo vật có tính ngụy trang. Người tu luyện rất thích nuôi dưỡng loại yêu thú này.

Đáng tiếc Linh Mục Hầu vô cùng yếu ớt, sau khi trưởng thành cũng chỉ lớn bằng lòng bàn tay, không hề có sức chiến đấu, dễ dàng chết non, nhu cầu của người tu luyện lại quá lớn nên chủng tộc này dần dần bị tuyệt chủng. Linh Mục Hầu còn sót lại đều ẩn nấp rất kĩ để duy trì giống nòi khiến loài yêu thú này trở nên ngàn kim khó cầu.

Đó là lý do vì sao Sở Nguyệt khế ước được Linh Mục Hầu Sở gia cũng vô cùng coi trọng.

Yêu thú có rất nhiều chủng loại, mỗi loại lại có chức năng riêng, tổng kết lại có thể chia chúng thành 3 nhóm chính: Một là nhóm chiến đấu, hai là nhóm phòng ngự và ba là nhóm phụ trợ. Cả 3 nhóm đều được Sở gia coi trọng như nhau.

Uyên Đồ Huyền Quy của Sở Chước không chỉ biết chiến đấu còn có lực phòng ngự rất dày– là loại yêu thú cực kì khó tìm. Nàng đời trước đã từng rất muốn nuôi một con Linh Mục Hầu, đáng tiếc cho đến lúc nàng chết cũng chưa tìm được con thứ hai.

Góc bên kia Sở Nguyên Hi đang nói chuyện ríu rít với Sở Thanh Loan, rõ ràng là một nam hài mà bà tám hơn cả nữ hài. Sở Thanh Loan đôi lúc cũng chỉ cười cười phụ họa một câu. Ngồi cạnh bọn họ còn có một nam hài bên dòng nhánh tên là Sở Thượng, khế ước được sáu cấp Liệp Đông - là yêu thú thuộc nhóm phụ trợ, năng lực điều tra rất mạnh.

Chỉ có Sở Thanh Từ yên tĩnh ngồi ở một góc, không tham gia bất kì nhóm nào, nhìn qua có vẻ rất đơn độc.

Đến lúc tộc trưởng Sở Nguyên Hạo bước vào cùng vài vị trưởng lão, mấy đứa trẻ mới xôn xao đứng lên hành lễ.

Ánh mắt của các trưởng lão cực kì hiền lành, xem chừng vô cùng vừa lòng với kết quả thí nghiệm năm nay.

Tộc trưởng cười nói: "Nhìn các con hòa thuận thế này, ta rất vui." Hắn coi như không nhìn thấy sự quái gở của Sở Thanh Từ, tiếp tục nói: "Những người ở đây đều khế ước được sáu cấp yêu thú trở lên. Chúng nó sẽ là người bạn trung thành nhất của các con trên con đường tu luyện dài đằng đẵng. Nên mấy đứa phải nhớ đối xử thật tốt với chúng nó, được chứ?"Mấy đứa trẻ đồng thanh hô "Vâng".

Sau đó một vị võ giả bưng lên một chiếc khay, bên trên đặt sáu chiếc nhẫn trữ vật.

Nhìn đến nhẫn trữ vật, ánh mắt của đám trẻ lập tức thay đổi, đến cả Sở Thanh Từ vẫn luôn thờ ơ cũng không nhịn được nhìn chăm chú.

Người tu luyện ở Đại lục Tấn Thiên có rất nhiều loại trang bị nhưng thứ trân quý nhất chính là trang bị có không gian chứa đồ - giống như chiếc nhẫn trữ vật này, không gian bên trong có lớn có nhỏ, dù chỉ có mười mét vuông cũng đủ khiến võ giả xua như xua vịt. Phương pháp chế tạo đều do các gia tộc lớn nắm giữ. Nhưng nguyên liệu khó tìm với chế tác cực kì khó khăn nên không phải đệ tử của gia tộc lớn nào cũng có.

Kể cả con gái của tộc trưởng Sở Thanh Từ đến bây giờ cũng chưa có nhẫn trữ vật.

Mỗi một năm khảo hạch, trong tộc sẽ lấy ra nhẫn trữ vật làm quà khen thưởng cho những đứa trẻ khế ước được sáu cấp yêu thú trở lên. Không gian trong nhẫn lớn hay nhỏ tùy thuộc vào cấp bậc của yêu thú khế ước, bên trong cũng để không ít đồ vật là quà khích lệ.

Đây cũng là lý do rất nhiều hài tử hy vọng có thể khế ước được yêu thú cấp cao.

Tộc trưởng tự mình trao nhẫn trữ vật, người đầu tiên được nhận chính là Sở Chước.

"Cảm ơn tộc trưởng." Sở Chước khách khí nói một câu.

Thần sắc Sở Nguyên Hạo có chút phức tạp, hắn cố gắng nở nụ cười, muốn xoa đầu đứa nhỏ này nhưng bàn tay ngượng ngùng không dám nhấc lên: "Tiểu Thập Bát, con làm rất tốt, về sau tiếp tục cố gắng."

"Cảm ơn."

Sau khi tất cả hài tử đều nhận được nhẫn trữ vật, Sở Nguyên Hạo lại dặn dò vài câu – ý quan trọng nhất là ba ngày sau sẽ bắt đầu học tập tu luyện.Hài tử Sở gia trước khi lên 10 đều có chương trình học giống nhau gồm khoa văn khoa võ, học được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Cho đến lúc bọn họ 10 tuổi, khế ước được yêu thú, chọn được con đường riêng của bản thân, lúc ấy sẽ có người dạy bọn họ cách tu luyện.

"Ba ngày này các con về chuẩn bị một chút, về sau tất cả sẽ sinh sống học tập ở Tử Trúc Lâm." Sở Nguyên Hạo nói.

Thời gian ba ngày để mấy đứa trẻ từ biệt người thân, đã bước vào Tử Trúc Lâm thì chỉ một lòng dốc sức tu luyện. Mỗi tháng chỉ cho phép ra ngoài một lần.

Nói xong hết thảy, tộc trưởng mới ra lệnh cho võ giả dắt đám trẻ rời đi.

Yêu thú trên xà nhà thấy vậy cũng phi thân rời khỏi.

Võ giả sau khi đưa các hài tử ra khỏi Tử Trúc Lâm, bọn họ đều ai về nhà nấy.

Quảng trường Trung Đình còn rất nhiều người chưa đi, thấy đám trẻ này xuất hiện lập tức sôi nổi nhào tới, đứng xung quanh bọn họ chúc mừng, ánh mắt lại tò mò nhìn về phía yêu thú khế ước.

Sở Chước nhớ rõ ngoại trừ đi học với tu luyện, nàng rất ít khi ra khỏi viện, giao tình với người Sở gia cũng không nhiều. Lúc này lại bị một đám trẻ vây quanh, mồm năm miệng mười chúc mừng, nàng chỉ mỉm cười làm đáp lại.

Thật vất vả mới trở về được nhà, vừa vào cửa đã bị một con yêu thú lông xù nhảy vào mặt.

Sở Chước tập mãi thành quyen, duỗi tay nắm lấy cổ nó, cười nói: "A Chiếu, ta đã trở về! Ngươi hôm nay không đi ra ngoài làm loạn đó chứ?"

Yêu thú "meo" một tiếng, ánh mắt nhìn về phía rùa nhỏ ngốc nghếch vẫn đang nằm bẹp trên tay nàng.

Sau đó, đôi mắt nó nheo lại, móng vuốt nhô ra khỏi đệm thịt, nhào tới cào con rùa nhỏ.

Sở Chước muốn cứu Huyền Uyên nhưng tốc độ của nàng làm sao nhanh được bằng yêu thú. Rùa nhỏ bị yêu thú tàn nhẫn độc ác "đấm một phát" bay vào tường, phát ra một tiếng giòn vang rồi rơi xuống mặt đất.

Đời trước Sở Chước cũng bị cảnh này dọa sợ, lo lắng mười cấp Huyền Quy cứ như vậy bị ném chết... Mãi về sau nàng mới hiểu tại sao nó được gọi là mười cấp yêu thú, cho dù chỉ mới sinh ra không lâu nhưng chút lực này không đủ khiến nó bị thương, miễn cưỡng xem như cào ngứa.

A Chiếu đã thủ hạ lưu tình, nếu nó dùng thực lực thật thì chắc chắn Huyền Uyên sẽ bị thương không nhỏ.

Rùa nhỏ rơi trên mặt đất cũng không làm bộ ngốc nghếch nữa. Nó xoay đầu, đôi mắt như hai hạt đậu đen nhìn "hung thủ", sau đó mới bình tĩnh bò tới chỗ Sở Chước.

A Chiếu ngồi vững vàng trên vai nàng, nó giơ lên móng vuốt, bộ dạng bá đạo "Có ta thì không có nó".

Sở Chước thật bất đắc dĩ, quả nhiên đời trước hay đời này cũng đều giống nhau.

Tính tình A Chiếu rất bá đạo, nếu có nó bên cạnh thì tuyệt đối không cho phép nàng đi ôm những con yêu thú khác, kể cả mới sinh cũng không được. Nó không thèm để ý nàng khế ước bao nhiêu yêu thú... Nhưng! Tuyệt! Đối! không cho phép nàng yêu thương ai hơn nó, không thì tên xui xẻo nào đấy chuẩn bị tinh thần bị chà đạp không thương tiếc đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau