ĐỊNH MỆNH THỨ HAI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Định mệnh thứ hai - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Cuộc sống hôn nhân của tôi chỉ mới 3 ngày ngắn ngủi đã giống như rơi vào trong sương mù, tôi không thể nhìn ra được con đường phía trước trông như thế nào, êm đẹp hay đầy rẫy chông gai?

____

Tối đó tôi nằm quay lưng lại với chồng, sơn dùng tay vuốt ve cơ thể tôi 1 lúc rồi đột nhiên khựng lại, tôi quay sang thì thấy anh ta dậy khỏi giường đi tới tủ đồ khoác áo.

- em ngủ trước đi, anh ra ngoài 1 lát anh về.

Tôi cũng chẳng hỏi anh ta đi đâu, nhìn Sơn đi mất lòng tôi nguội lạnh, tôi tự nhủ rằng mặc kệ không quan tâm, nhưng nước mắt tôi lại rỉ ra, tôi úp mặt vào gối, cơ thể run run trong chăn.

Sơn chạy xe máy ra ngã tư rồi gọi cho bạn, chỉ tầm 10 phút sau 2 thằng bạn anh ta tới,

Bạn A hỏi:

- hẹn tụi tao đi đâu vậy mày?

Sơn:

- đi kiếm gái xả tí đi,

- bị con vợ nó cho nhịn đói à?thằng này được nha,mới cưới vẫn giấu vợ đi xoạc là hư lắm nha mậy?

Sơn:

- mày đừng nói đến con vợ tao, đi lẹ đi.

Bạn B:

- bộ vợ mày có vấn đề gì hả? ( cười rần rần đểu cán)

- vấn đề quái gì? Tại tao chán, tự dưng đéo muốn đụng nó( để thắng).

- tại sao chán?

- mẹ kiếp nó mất trinh rồi.

Cả đám cười hề hề.

- ai biểu mày chơi cũng muốn gái trinh? Lấy cũng phải gái trinh cơ, mẹ nó thế đéo nào ai cũng như mày thì mấy con mất trinh bốc cứt à?

- quy tắc của tao là vậy? Lấy làm vợ phải là đứa sạch sẽ tuyệt đối.

- hê hê, thế giờ mày thất vọng chưa? Mày bảo con vợ mày mất trinh còn gì.

- nó bảo nó bị hiếp, mà biết đéo đâu thật hay lừa, kể cả nó bị hiếp thì tao cũng chán,giờ tao còn chả muốn đụng vào nó.

- thế mày định cả đời không đụng vào vợ à?

- tao đéo biết, mà đi thôi hỏi gì lắm thế?

Cả bọn rồ ga phóng đi.

Liên tiếp những ngày sau đó tôi và mẹ chồng cùng em chồng không xảy ra xích mích gì nữa? Đơn giản là vì tôi cố tránh mặt hết mức có thể, tôi đoán có lẽ Sơn cũng đã nói gì với 2 người đó nên tôi mới được dễ thở hơn, nhiều khi giáp mặt với em chồng,thấy nó căm thù nhìn tôi nhưng cũng không giám ho he tôi phớt lờ đi chỉ lo chuyện của mình.

Tôi rửa bát xong xuôi úp lên kệ rồi trở vào phòng lấy điện thoại gọi cho con Lan.

- mày được nghỉ trưa chưa?

Tiếng nó thở gấp gáp

- rồi, vừa được nghỉ, cuối tuần khách nườm nượp làm tao chạy muốn gãy chân, mà gọi tao có chuyện gì đấy, vợ chồng mày ổn rồi chứ?

Tôi thở dài, nói dối cho nó yên tâm

- ừ, tao ổn, tao gọi muốn hỏi mày xem có công việc nào không? Tao dự định đi làm.

- đi làm á? Chồng mày cho đi à?

- tao chưa nói nhưng tao quyết rồi, kiểu gì anh ta cũng cho thôi,

- chỗ tao đủ người rồi nhưng mà hôm qua tao thấy cửa hàng hoa bên đường C đang tuyển nhân viên đấy.

- à, cửa hàng Hoa Lan phải không?

- ừ, mày nói với chồng rồi mai thử qua xem sao?

Tôi ừ 1 tiếng rồi tắt máy, thầm nghĩ tối đợi Sơn về rồi nói luôn.

Buổi chiều Sơn về sớm, tôi kéo anh ta vào phòng.

- em định ra ngoài đi làm.

- cái gì"? Đi làm?

- vâng,

- làm gì?

- em định qua bên đường C xin làm nhân viên cho cửa hàng Hoa Lan.

- cái cửa hàng hoa tươi lớn nhất khu vực đó hả?

- đúng rồi, anh cũng thấy đó, em ở nhà không làm gì vô ra đụng phải mẹ với cái Trang cũng khó xử, em muốn đi làm phụ đỡ anh kinh tế.

Sơn đăm chiêu 1 lát rồi nói.

- thôi được rồi, thích thì làm,

Bữa cơm tối, tôi huých tay sơn, anh ta bèn nói với mẹ chồng.

- từ mai Hương sẽ đi xin việc làm đấy mẹ.

Mẹ chồng hét toáng lên bỏ đũa.

- cái gì? Đi làm? Thế nhà cửa cơm nước giặt dũ đi chợ ai làm? Định để tôi làm à?

Sơn: bảo nó làm.( chỉ em chồng ngồi kế bên)

Con trang gân cổ lên.

- đây không thích làm, nên sẽ không làm.

Tôi thấy không khí lại bắt đầu căng thẳng đành cắn răng nói.

- mẹ yên tâm, con sẽ làm, chỉ là giờ trưa thì mẹ cùng em trang chịu khó tự nấu ăn là được, để con lo buổi sáng tối.

Mẹ chồng tôi hừ 1 tiếng.

Sơn nói.

- quyết định thế đi, ăn cơm.Cả buổi ăn mẹ chồng cùng con Trang lườm tôi muốn nổ con mắt ra.

____

Thắng nằm thư giãn bên hồ bơi ở khách sạn, người anh ta chỉ mặc quần bơi để lộ thân hình to lớn vạm vỡ,đằng xa Toàn đi tới ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.Trên tay cầm 1 tập tài liệu.

- chuyện mày bảo điều tra có kết quả rồi đây.

Thắng nhận tập tài liệu từ tay của Toàn chầm chậm mở ra xem...

Thắng xem xong thì ném tài liệu lại cho Toàn, Toàn liền cầm lên xem rồi búng tay 1 cái.

- tưởng gì? Hóa ra là kĩ sư xây dựng à? Cũng được đấy nhỉ? Còn cả dự án xây dựng

Thêm phòng khách sạn cũng là do nó phụ trách, đúng là trùng hợp thật đấy.

- ngày mai tao sẽ đích thân đến gặp người của bộ phận xây dựng, tính đi du lịch thôi bây giờ thì có chuyện để làm đấy.

- ông già kêu mày đi khảo sát việc xây dựng khách sạn ngoài này mày làm như đi chơi không bằng ấy nhỉ

- thì tao vốn xem là đi chơi mà.

Thắng với li rượu vang uống 1 hớp rồi lắc lắc, mặt nham hiểm cười cười.

Toàn nói tiếp.

- cô gái đó là gì đây?!

What"? Vợ à? Thế chuyện cô ta còn trinh là thế nào nhỉ?

- mày nhìn cho kĩ đi, ngày đám cưới của cô ta là vào ngày 11 /6.

Toàn đăm chiêu 1 lát rồi ồ lên.

- tao nhớ rồi, hôm đó cũng là ngày mày vừa bay ra hà nội, không lẽ....haha...không éo le thế chứ?

Thắng cười nhếch môi.

- tao thích sự éo le này.

- mày xấu xa quá đi( đấm vai thắng 1 cái).

- thế mày định làm thế nào?

- dời ngày vào sài gòn thêm 1 tháng nữa, tao muốn chơi thêm 1 chút.

- lâu vậy á!vậy cô gái này mày định....

- cô ta đúng là thú vị, quả nhiên có duyên với tao,đúng là ý trời haha.

- mày xử lí thằng Sơn thế nào cũng được nhưng con vợ nó không liên quan gì cả,mày đừng đi quá đà...

Thắng nhớ lại chuyện cũ năm đó, tà ác cười cười.

- có trách thì trách ông trời mang cô ta tới trước mặt tao, số cô ta xui xẻo lắm, rơi trúng tầm ngắm của tao, tao thích rồi đấy.

Toàn nghe Thắng nói mà thở dài, có lẽ chuyện cũ quá bi thương nên Thắng mới ghi hận như vậy?

Hôm sau tôi dậy rất sớm đi chợ, dọn dẹp,... làm hết 1 đống việc rồi thay quần áo mang túi xách ra khỏi nha, thấy mẹ chồng ngồi trên ghế tôi nói.

- con đi ra ngoài đây ạ?

Mẹ chồng mặt hằm hằm không trả lời.

Tôi tìm tới cửa hàng Hoa Lan xin việc,chị chủ quán tên Hà nhìn tôi hỏi.

- em từng làm công việc này bao giờ chưa?

- dạ chưa chị ạ.- thế hôm nay làm luôn nha, để con Cúc dạy nghề cho em luôn, bán hoa nghe thì đơn giản nhưng đòi hỏi phải khéo léo em ạ.

- vâng, em sẽ cố gắng ạ.

- giờ em ra ngoài chị bảo Cúc dạy nghề cho.

Chị Cúc là nhân viên làm lâu năm ở đây,trước có 1 người nữa phụ chị ấy nhưng mới xin nghỉ về quê đám hỏi,

Chị Hà dặn dò.

- đây là Hương, nó vừa tới, Mày chỉ việc dần cho nó làm.

- vâng.

- giờ chị có việc ra ngoài đây.

Chị Hà đi rồi, chị Cúc mới nói với tôi.

- Hương phải không? Qua đây phụ chị cắm hoa đi em.

Tôi thấy chị Cúc cắm hoa rất chuyên nghiệp, loáng 1 cái đã hoàn thành xong 1 bó hoa hồng rất đẹp, chị bọc giấy lánh lại cẩn thận rồi bảo tôi.

- em lấy hộ chị danh thiếp trên bàn đi, cái thiệp màu đỏ ấy.

Tôi lấy đưa cho chị ấy.

Chị ấy nói.

- lúc nãy có 1 anh chàng đẹp trai tới đây yêu cầu đặt 99 bông hồng, chắc là tặng bạn gái.

- vâng, thế à chị

Chị cúc nhìn thiệp trên đó xuýt xoa.

- ôi, chữ anh ta đẹp thật, chị đoán chắc anh chàng này là dân kinh doanh

- sao chị biết được.

- ôi dào, ở đây ngày nào chả có mấy chục đơn hàng, toàn của mấy lão già giấu vợ mua hoa tặng bồ, mà toàn là dân kinh doanh hết, nét chữ của họ có cái gì đó rất riêng, chắc tại kí tài liệu nhiều.

- chị rành quá nhỉ?

- làm ở đây mấy năm chị chả biết.

Chị cúc nhìn tấm thiệp màu đỏ, đọc to.

- gửi em! Cô gái định mệnh!( chu môi)

Khiếp ngọt ngào quá cơ.

Tên gì đây?HOÀNG THU HƯƠNG,nhà số 301, phố x.

Nghe chị cúc đọc, tôi giật mình,

- chị cho em xem tấm thiệp được không ạ!

- nè, xem đi, chữ đẹp lắm.

Tôi nào muốn quan tâm chữ nghĩa thế nào, tôi chỉ muốn xem địa chỉ trên đó...

Trên tấm thiệp ghi rất rõ ràng.

Số nhà của gia đình chồng tôi và cả họ tên tôi!

Tôi ngạc nhiên đần mặt ra,hỏi lại.

- liệu có nhầm địa chỉ k chị?

- nhầm sao được em? Khách ghi rõ ràng thế mà,

Chị cúc đưa bó hoa được bọc và trang trí rất đẹp cho tôi.

- em mang đến địa chỉ này cho khách đi,cách đây cũng gần lắm.

Tôi cứng ngắc nhận lấy bó hoa tưg tay chị cúc rồi ra lấy xe đi giao hoa.xe chạy chầm chậm trên đường đầu óc tôi hỗn loạn, hoàn toàn không hiểu gì cả? Người nhận rõ ràng là tên tôi, địa chỉ là số nhà gia đình chồng tôi.

Chồng tôi thì lại càng không phải vì nếu anh ta muốn tặng tôi cái gì đó thì chỉ cần mua về đưa cho tôi là xong mà, cả nét chữ với cả lời lẽ trên tấm thiệp cho tôi biết chắc chắn không phải sơn.

Là ai nhỉ?

Tôi dừng xe bên vỉa hè nhìn bó hoa hồng đỏ thắc mắc rất lâu cuối cùng đem bó hoa bỏ vào trong thùng rác bên đường rồi đi về cửa hàng,

___

Thắng ngồi trong chiếc xe ô tô nhìn Hương vứt hoa vào thùng rác bên đường, khóe miệng nhếch lên.

- vứt 1 cách dứt khoát thật,

Toàn ngồi bên cạnh hỏi.

- tao không hiểu mày định làm gì?

- mày không thấy thú vị à?cứ chờ xem tiếp đi....

- mày gét ai thì nên nhằm vào người đó, tao nghĩ mày nên buông tha cho cô ta đi.

- tao gét ai tao sẽ khiến kẻ đó thê thảm, nhưng nếu tao hứng thú với ai thì nhất định phải có cho bằng được,

- mày hứng thú với cô ta ư? nhưng cô ta có chồng rồi.

- có thì sao? Không phải người đầu tiên hưởng thụ cô ta là tao hay sao?haha, cuộc đi săn bắt đầu.

- đi săn?

- đúng, chính là đi săn, tao chính là thợ săn và cô ta là con mồi, 1 khi đã lọt vào tầm ngắm của tao thì không thoát được.

" Một thợ săn giỏi sẽ không bao giờ để con mồi của mình trốn thoát"

Thắng bắn ánh mắt ra bên ngoài, búng tay nghe 1 tiếng tách.

Chương 7

Ngày đầu tiên đi làm của tôi diễn ra rất thuận lợi ngoại trừ chuyện có người nào đó gửi hoa cho tôi, ban đầu tôi cũng rất ngạc nhiên nhưng sau đó lại nghĩ có lẽ ai đó nhầm lẫn nên thôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa,chị Cúc chỉ dạy công việc cho tôi rất tận tình, tôi cảm thấy rất hài lòng với công việc này.

5h30 chiều tôi tan làm trở về nhà,bắt gặp ánh mắt hình viên đạn của mẹ chồng, tôi cụp mắt.

- con chào mẹ, con về rồi ạ

- cô xem mấy giờ rồi, đi làm gì mà giờ này mới về? Định cho nhà tôi chết đói à?

- chỗ con làm đúng giờ mới được về nên mẹ thông cảm.

- gớm, người ta làm nhà nước đàng hoàng cũng 4h đã về rồi, cô thì làm được cái gì mà về trễ.

- con làm nhân viên bán hoa mẹ ạ.

- bán hoa à?hay bán thân( giọng đay nghiến)

- mẹ nói gì vậy? Xin mẹ đừng đặt điều cho con được không?

- á à, cô giám nói mẹ chồng như vậy hả?

- con chỉ muốn mẹ đừng nghĩ xấu cho con thôi.

- trước khi lấy con trai tôi cô ngủ với bao nhiêu thằng rồi bây giờ muốn tôi nghĩ tốt về cô á, loại mất dạy.

- con không ngủ với ai cả( tôi uất ức)

- không ngủ với trai mà mất trinh được à?

- đối với mẹ đàn bà mất trinh đều mang tội tày trời hay sao? Vậy mẹ có bao giờ nghĩ đến lí do mà họ mất đời con gái hay không?

- lí do chính là mày đĩ thỏa, ngửa ra cho trai nó chơi đấy.

Tôi nhìn mẹ chồng, nước mắt uất hận trào ra, có lẽ những lời xúc phạm của bà ta ngày hôm nay tôi sẽ không bao giờ quên được.

Tôi bỏ đi vào bếp, tôi không muốn nhìn mẹ chồng thêm 1 phút giây nào nữa.

- đúng là cái thứ con nhà mất dậy( mẹ chồng nói vọng theo)

Trong bếp bát đĩa nằm ngổn ngang, thức ăn thừa vung vãi bẩn thỉu, xoong nồi vứt lung tung trên đất tôi ngán ngẩm xắn tay vào dọn dẹp xong xuôi rồi tôi mở tủ lạnh đem thực phẩm mua hồi sáng ra, không ngờ tủ lạnh trống trơn, tôi mệt mỏi đi ra hỏi mẹ chồng.

- thức ăn con mua hồi sáng ở trong tủ lạnh đâu rồi mẹ?

Mẹ chồng không thèm trả lời.

- mẹ có nghe con hỏi không ạ.

- tao nấu hết rồi( nói tỉnh bơ)

- con mua chia theo giờ rồi mà mẹ.

- tôi và con Trang muốn nấu thì nấu có được không? Bây giờ cô còn giám ý kiến việc ăn uống của mẹ chồng đấy à?

Tôi im lặng không nói gì nữa, bởi nói nữa cũng không có ích gì,

- còn đứng ngây ra đó à? Không mau đi mua thức ăn đi.

- vâng con đi.

Tiếng mẹ chồng tôi nguýt dài.

Tôi phóng xe đi vào chợ chiều mua thức ăn, trên đường về lúc sang đường tôi bị 1 chiếc xe máy đi ngược chiều quệt trúng cả người cả xe ngã lăn ra đường, thanh niên kia va trúng tôi bỏ chạy, tôi được mấy người qua đường dìu vào bên vỉa hè,

- có sao không cháu?có cần đi viện không.

Tôi thấy ê ẩm hết cả người chân đau nhức nhưng vẫn cố nói.

- cháu không sao đâu cảm ơn cô.

Cô kia giúp tôi dắt xe vào quán sửa xe cạnh đó, xe tôi bị vỡ phần yếm.

Tôi: anh thay yếm giùm em, mai em qua lấy được không.?

- ok em.

Tôi rút điện thoại gọi cho Sơn mấy cuộc nhưng anh ta không bắt máy bèn khập khiểng đi ra điểm bắt xe buýt.

Thắng cùng Toàn đang lái xe trở về khách sạn đúng lúc thấy Hương đang đứng bên đường, Thắng phanh xe lại nói.

- mày xuống xe đi.

- hả?

- hả gì? Xuống gọi taxi về khách sạn trước đi.

- sao mày đuổi tao xuống xe,

- tao chở gái( nhìn về phía hương)

Toàn hiểu ra.

- mẹ thằng này, vì gái liền đá bạn, mày sẽ gặp báo ứng( làu báu xuống xe)

Thắng lái xe tiến đến chỗ Hương

Tôi đưa tay ôm lấy đùi, cảm giác đau rát ngày 1 tăng, có lẽ bị xây xát không nhẹ, bỗng có 1 chiếc xe oto thể thao mui trần màu bạc trờ tới ngay chỗ tôi đang đứng, người đàn ông trên xe đeo kính râm, mặc áo sơ mi màu than, phong thái phong lưu phóng khoáng cuốn hút rất nhiều cô gái qua đường, ai cũng nhìn về phía anh ta, bờ môi mỏng của anh ta nhếch lên.

- đang đợi xe à? lên xe đi tôi chở cô 1 đoạn.Tôi nhận ra ngay anh ta chính3 là kẻ cưỡng hiếp mình, anh ta còn từng tự giới thiệu tên là thắng, nghe anh ta nói tôi chẳng nhúc nhích mà quay mặt đi hướng khác,

Thắng mở cửa xe đi xuống.

- không muốn lên à?

- (...)

- ô, chơi trò câm điếc à?vậy cô muốn tôi trực tiếp ôm bế cô hả?

Tôi trừng mắt với thắng, xe buýt đúng lúc đi tới tôi vẫy tay rồi nhanh chóng lên xe mặc kệ anh ta, tôi không ngờ thắng lên theo kéo tay tôi lại, tôi vằng tay ra nhưng không được, miệng la lên.

- cứu tôi với, anh ta muốn bắt cóc tôi.

Hành khách trên xe nhìn tôi và thắng xì xào.

Thắng: mọi người thông cảm, đây là bạn gái tôi, giận dỗi ấy mà.

- ai là bạn gái anh, bỏ tôi ra, cứu với,.

Hành khách: trai gái yêu đương giận dỗi thì về nhà chứ làm gì trên xe thế, để cho người khác còn về chứ.

Tôi: không phải đâu cô, anh ta là người xấu, anh ta muốn bắt cóc cháu.

Hành Khách: cô này đúng là bạn gái cậu thật không đó?

Xì xầm xì xào!

Thắng kéo tôi sát ngực anh ta.

- cô ấy đúng là bạn gái tôi, để tôi chứng minh cho mọi người thấy nhé.

Dứt lời thắng cúi xuống ôm đầu hôn chụt lên môi tôi 1 cái, khiến tôi không kịp phản ứng.

Tài xế:xời ơi, cô cậu xuống xe lẹ đi, nhanh.

Tôi ú ớ bị lôi xuống khỏi xe buýt,

- đồ khốn nạn, bỏ tôi ra, tôi la lên đó.

- gọi tôi là Thắng,

- anh là tên khốn nạn, cứu với.

- còn la nữa tôi hôn cho chết bây giờ.

- anh...( tôi tức phát khóc") anh muốn gì hả?

- tôi muốn đưa cô về

- tôi không quen anh

- làm tình 1 lần, cứu 1 lần, cô bảo không quen.

Tôi quay người bỏ chạy, Thắng chụp được tôi nhấc bổng tôi dứt khoát bỏ lên xe.- á( tôi la lên)

- có phải làm tình đâu mà kêu như thế.

Tôi á khẩu im bặt.

Thắng đạp chân ga phóng xe đi, tôi nhấp nhổm sợ hãi.

Thắng nói.

- ngồi yên đi, giãy nữa là hôn tiếp đấy.

Tôi nghiến răng ước gì có 1 con dao để đâm cho anh ta chết tươi( điêu)

- anh...

- giám bỏ hoa tôi tặng vào thùng rác, cô khiến tôi hơi buồn đấy.

- ra là anh! Anh có mục đích gì? Tặng hoa tôi làm gì?

- tôi thích thì tôi tặng, cô nên cảm thấy mình may mắn vì được tôi để mắt tới.

- tôi không cần, để yên cho tôi đi nếu không tôi báo cảnh sát bắt anh.

Thắng cười haha.

- báo cảnh sát bắt tôi? Vì tội gì?

- anh cưỡng hiếp tôi.

- à, cô cứ tự nhiên.

Thắng dừng xe lại cách nhà chồng tôi 1 đoạn, tôi vội xuống khỏi xe nghe thắng nói.

- chúng ta có duyên lắm, cô sẽ gặp lại tôi ngay thôi.

Tôi như không nghe thấy, quên cả đau chân đi thật nhanh, ruột gan mơ hồ sợ hãi.

Vì sao tôi lại dính đến người đàn ông tên thắng đó.

Tôi nấu bữa tối xong thì Sơn cũng về tới, tôi bảo anh đi tắm rồi nhanh chóng dọn ra mâm, lúc bưng ra bàn, con Trang bất ngờ cố ý đưa chân ngáng tôi khiến mâm cơm trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành.

- tại sao lại ngáng chị?

Nó vênh mặt.

- đừng có láo, tôi ngáng chị hồi nào.

Mẹ chồng đi từ trong phòng ra.kêu lên

- ôi cô làm cái gì thế này? Trời ơi cô định đập hết bát đĩa nhà này đấy à.

Tôi giải thích.

- là em trang ngáng chân con.

Trang: mày câm miệng, láo tao vả vỡ mồm đấy,

Mẹ chồng: cô vụng về còn định đổ lỗi cho em chồng à? Trời ơi cái thứ vụng thối vụng nát, lúc trước mẹ cô không dạy cô làm gì à? Phá đồ là giỏi.

Sơn tắm xong đi ra cau mày

- có chuyện gì mà ầm ĩ lên thế.

Mẹ chồng: mày hỏi con vợ mày ấy, nhìn đi giờ thì lấy đéo gì mà ăn với uống nữa đây.

Sơn cau có nhìn tôi bực tức.

- có nấu ăn cũng không xong.

Tôi ức ứa nước mắt.

- khóc cái gì? Ra ngoài ăn quán, đi làm về còn không được ăn tử tế.

Mẹ chồng hả hê nhìn tôi.

- cô ở nhà dọn sạch chỗ này đi nghe chưa.

Tôi nhìn 3 người họ dẫn nhau ra ngoài đi ăn, nước mắt lăn dài,tôi quệt mạnh giọt nước mắt trên má, ý nghĩ li hôn lại dâng lên, 1 người chồng vì cái màng trinh mà đánh vợ, hắt hủi coi thường tôi hay 1 gia đình gét bỏ con dâu? Tôi có thể chung sống được nữa hay không?

Tôi dọn dẹp xong xuôi rồi vào phòng xem vết thương trên đùi, 1 vết rách khá dài vẫn đang rỉ máu, cũng may không nặng lắm, tôi lấy hộp y tế sát trùng rồi bôi thuốc lên.

Tôi nhớ lúc còn nhỏ mẹ tôi cũng làm vậy mỗi khi tôi bị thương do té ngã, nghĩ đến mẹ tôi bật khóc thành tiếng, tôi đã không hạnh phúc được như mong muốn của mẹ.

Ngay ngày đầu tiên về nhà chồng tôi đã thất bại thảm hại.cái gọi là hạnh phúc tôi chẳng thể có được nữa.

Mẹ ơi! Còn muốn về nhà với mẹ! Con ngã xe bị thương nhưng chẳng ai quan tâm chỉ có mẹ quan tâm con thôi.

Chương 8

Chuyện tôi bị ngã xe nhà chồng chẳng ai biết mà cho dù có biết họ cũng chẳng thèm quan tâm đâu, có lẽ đã quá thất vọng về chồng và gia đình chồng nên tôi không còn đau lòng như lúc đầu nữa.

Sáng tỉnh dậy từ trên giường thấy bên cạnh trống không tôi mới biết đêm qua Sơn không về, tôi dậy đi chợ mua bữa sáng cho mẹ chồng và em chồng rồi ra bắt xe buýt đi làm.

Đến cửa hàng, thấy tôi đi bộ chị Cúc hỏi.

- xe em đâu mà đi bộ vậy Hương?

- xe em bị hỏng đang đi sửa chị ạ.

- ờ mà nhìn sắc mặt em xấu quá, mệt hả?

- dạ em không sao đêm qua hơi khó ngủ chút thôi ạ.

- ừ thôi qua đây chuyển mấy chậu hoa giúp chị đi.

- vâng.

Tôi cùng chị Cúc bê từng chậu hoa từ bên trong ra ngoài trưng bày, điện thoại bàn reo lên, chị cúc nhấc máy.

- alo, cửa hàng Hoa Lan xin nghe, vâng...vâng...

Chị cúc gác máy miệng cười toe toét tôi hỏi.

- có chuyện gì mà chị vui thế?

- khách sạn Trung Anh đặt một số lượng lớn hoa ở cửa hàng chúng ta.

- vậy hả chị.

- chắc họ mở tiệc gì đó nên cần nhiều hoa tươi để trưng bày, để chị gọi cho chị Hà cái đã.

Chị cúc lại điện thoại cho chị chủ còn tôi nhanh chóng chuyển nốt mấy chậu hoa còn lại.

____

Sơn cầm bản vẽ thiết kế phòng khách sạn vào văn phòng tìm quản lí với vẻ mặt hầm hầm.

- quản lý, chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao bản vẽ của tôi trước đã được thông qua rồi bây giờ lại bị bác bỏ là sao?

Quản lí: bản vẽ của cậu tôi đã gửi qua cho tổng công ty xem xét đúng là đã được thông qua nhưng bây giờ lại có 1 chút thay đổi nhỏ.

Sơn: Thay đổi gì?

Quản lý: giám đốc muốn hiện đại hóa phòng ốc hơn nữa.

- tôi muốn gặp giám đốc của khách sạn để nói chuyện được chứ.

- để tôi hỏi thư kí đã nhé.

Tay quản lí gọi 1 cuộc rồi nói.

- chiều 2h giám đốc rảnh, cậu có thể gặp,

Nghĩ tới ngày mai bắt đầu thi công Sơn bực lắm, bảo anh ta vẽ lại bản thiết kế khác trong thời gian ngắn như vậy là điều không thể. Gã giám đốc nào đó đang muốn chơi khăm anh ta thì chớ!

Thắng nằm bên hồ bơi thư giãn, miệng nói chuyện điện thoại với thư kí.

- hắn nói muốn gặp tôi à?

- vâng, hình như anh ta rất bực.

- thế thì cứ dẫn hắn vào gặp tôi.

Thắng bỏ điện thoại, tâm trạng rất đỗi thoải mái, anh ta vốn không để Sơn vào trong mắt, chỉ là mối thù ngày trước nên trả lại cho hắn 1 chút.

Điện thoại trên tay Thắng lại reo lần nữa, lần này là Yến gọi.

- có gì nói đi.

- em nhớ anh( nũng nịu)

- vậy à?

- chừng nào anh về?

- không biết.

- anh ra ngoài đó chơi gái em nghĩ đủ rồi đấy.

- thế sao? Tôi chơi gái ngoài này hay trong kia thì vĩnh viễn cũng không chơi cô nên đừng cố gạ tôi làm gì.

- em không đẹp à? Em không quyến rũ ư?( hét)

- đẹp thì có đẹp, quyến rũ thì có quyến rũ, nhưng là trước khi cô chưa dùng thủ đoạn để bẫy tôi, đó là sai sót của tôi.

- em đã là vợ anh.

- vợ cũng thường thôi.

Thắng nhàm chán ngắt máy, nói chuyện với người vợ này khiến anh ta thấy rất vô vị.

____

Tại 1 ngôi biệt thự sang trọng ở sài gòn, Yến nhìn điện thoại bị ngắt thiếu điều máu dồn lên não, cưới mới chưa được 1 tháng mà Thắng đã đi biệt, công khai coi cô ta là không khí, không được cô ta phải làm gì đó để giữ Thắng lại, cứ đà này thì Thắng sẽ càng cách xa cô ta mất.

Yến ném điện thoại lên bàn rồi chạy lên lầu 2 thu dọn quần áo cho vào vali đem xuống nhà, gì giúp việc thấy thế liền hỏi.

- ơ, cô chủ đi đâu mà đem hành lí thế?

- tôi ra hà nội.
- ra hà nội chi vậy cô.

- thím hỏi lắm thế? Tôi đi đây.

- mà cô ơi.

- cái gì nữa phiền quá đi.

- cô cho tôi làm hết tháng này tháng sau tôi về quê nha.

- được rồi, được rồi..

Yến gọi cho tài xế đến đón, 1 lát sau xe đến, cửa xe mở ra, bà Thu ( mẹ Thắng) cũng bước ra.

Mẹ Thắng: mang hành lí quay vào đi Yến.

Yến: mẹ con muốn đi tìm anh Thắng.

- thằng Thắng nó rất gét người khác kiểm soát nó.

- anh ấy ở ngoài đó có người khác rồi mẹ à?( mếu máo)

- nó chơi bời thôi, tính nó phong lưu trước giờ con lấy nó thì phải chấp nhận, nếu con cũng lồng lộn lên đánh gen rồi kiểm soát nó thì nó sẽ càng gét con hơn.

Yến không tình nguyện xách vali trở vào, chỉ biết mẹ thắng đã nói với cô rất nhiều rất nhiều điều về thắng.

____

Sơn theo chân cô thư kí trẻ ra sau hồ bơi khách sạn, cả 2 tiến tới chỗ thắng đang nằm, lúc này thắng đang nhắm mắt tờ báo được úp lên mặt che đi ánh sáng.

Thư kí: giám đốc, có người muốn gặp anh.

Thắng bỏ tờ báo ra nhìn Sơn.

- có gì nói đi.

Sơn vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy thắng, anh ta không ngờ thắng chính là giám đốc.

Thắng: cô đi làm việc của mình đi( nói với thư kí)

Cô thư kí vâng dạ rồi đi mất.

Thắng: nào, muốn nói gì?

Sơn: mày...mày là giám đốc.

- chính tao đây? Không ngờ à?

- sao có thể? Mày rõ ràng....chỉ là 1 thằng nghèo kiết xác.

- haha, lúc trước đúng là tao rất nghèo, ít nhất đối với Phương là vậy? Cô ấy đặc biệt thích trai nghèo nhưng đẹp trai như tao.

- mày...mày...

- mày còn nhớ Phương chứ? Cô gái bị mày hãm hiếp,

- tao không hãm hiếp, là cô ta tự muốn ngủ với tao.

- cô ấy chết rồi giờ mày nói gì chẳng được, chỉ tiếc là năm đó tao không xé xác mày,
- mày muốn trả thù tao bằng cách đuổi tao khỏi dự án này ư?

- tao không chỉ đuổi mày khỏi dự án này, tao còn đuổi mày vĩnh viễn ra khỏi nghành xây dựng, loại cặn bã như mày mà kĩ sư cái quái gì.

- mày...mày không làm được đâu.

- tao không làm được..haha...mày biết tao là ai không? Chẳng có chuyện gì tao không làm được kể cả chơi đùa con vợ của mày.

- mày nói cái gì( sơn kích động)

- tao nói vợ mày bị tao chơi rồi đấy.haha.

Sơn lao vào muốn đánh nhau với thắng.

- mày...cô ấy nói cô ấy bị hãm hiếp, là mày...có phải là mày không?

Thắng dễ dàng né được cú đánh của Sơn, sau đó đấm Sơn chảy máu mồm.

- tao hiếp cô ta đấy, năm đó mày hiếp cô gái tao yêu, bây giờ tao lại chơi con vợ mày, như vậy là huề nhỉ.

- thằng chó, tao không để yên cho mày đâu.

Sơn hăm dọa xong liền bỏ đi mất dạng.

Thắng huýt sáo 1 tiếng thích thú rồi lộn người nhảy xuống hồ bơi bằng 1 tư thế rất đẹp mắt.

Tôi dưng xe trước cửa khách sạn lớn rồi nói với lễ tân.

- tôi là nhân viên của cửa hàng hoa lan, tôi mang hoa tươi đến.

Nhân viên: cô đi theo tôi.

Tôi ôm mấy lẵng hoa đi theo cô ta, khách sạn quy mô rất lớn, có cả nhà hàng trên tầng 3 và hoa viên hồ bơi đằng sau, rộng rãi tuyệt đẹp.

Nhân viên: cô đem hoa đi qua hô bơi kia đến chỗ bãi cỏ có chiếc bàn thì bỏ đấy giúp tôi nhé.

Tôi: vâng tôi biết rồi.

Cô nhân viên đi mất, lúc đi qua hồ bơi tôi vô tình trông thấy 1 người đàn ông đang bơi dưới đó, nhìn không rõ mặt, trời thì năng chang chang, tôi mồ hôi chảy ròng ròng nhìn nước trong hồ mà thèm, tôi thầm nghĩ những người giàu có thích thật, cuộc sống thật thoải mái biết bao.

Tôi bỏ hoa lên bàn rồi tiếp tục quay trở ra chuyển số còn lại, lúc trở ra tôi để ý thấy người đàn ông lúc nãy đang bơi đã lên bờ, anh ta đứng chắn lối đi của tôi, lưng anh ta quay lại với tôi, từ phía sau tấm lưng to lớn của người đàn ông khiến tôi theo bản năng đỏ mặt, người đàn ông này dáng rất đẹp.

Tôi dời mắt đi lách qua chỗ anh ta, tay bất ngờ bị anh ta túm lấy giật 1 cái cả người tôi nhào vào lòng người đàn ông, cả tôi cùng anh ta rơi tõm xuống hồ bơi.

Từ nhỏ tôi vốn là đứa sợ nước, tôi không biết bơi nên bị uống mấy nước trong hồ.

- cứu...cứu...tôi với.

Tay tôi vung loạn dưới nước,túm được bờ ngực trần của anh ta liền bám thật chặt, cả người tôi dính vào người anh ta dưới nước mặt tôi vẫn chưa hết hoảng loạn,

- cứu tôi...tôi không biết bơi.

Bờ eo tôi bị anh ta ôm gọn,

- nước nông sao sợ dữ vậy, ha, hay là cô muốn sàm sỡ tôi?

Lúc này tôi bình tĩnh hơn 1 chút liền nhận ra anh ta chính là Thắng.

- anh...tại sao lại là anh?

- sao không phải là tôi! Chúng ta lại gặp nhau rồi.

- anh cố ý kéo tôi, anh...

Thắng vô lại buông tay ra, cơ thể tôi lập tức chới với, tôi hoảng quá bám chặt anh ta nghiến răng

- anh bỉ ổi.

- tôi bỉ ổi sao cô không buông ra.

- đồ khốn, tôi không biết bơi, tôi sợ nước.

- à...ra thế.

Thắng kéo tôi ra giữa hồ,

- chơi với tôi 1 chút nào.

- á, anh đưa tôi vào bờ đi,anh làm gì vậy hả?

- nhìn đi cô đang ôm chặt tôi đây này,

- anh khốn nạn, tôi không muốn...

- cái tư thế này rất dễ kích thích đấy, ở dưới nước lại càng thích.

- đồ biến thái.

- ok ok, tôi đúng là biến thái nhưng đẹp trai.

Thắng cúi xuống ngậm lấy môi tôi mút chặt,anh ta ghì cứng cơ thể tôi trong nước, tôi đẩy ngực anh ta, bị hôn đến mức thở không nổi.

Vì sao tôi lại bị người đàn ông xấu xa tên thắng này cưỡng hôn ngay dưới hồ bơi chứ? Tại sao chứ!

Chương 9

Hồ bơi ở khách sạn Trung An mực nước sâu hơn các hồ bơi thông thường, cơ thể tôi dính sát vào Thắng, nước rất mát nhưng sự đụng chạm qua lớp quần áo tôi cảm nhận được làn da anh ta rất nóng, tôi không thể chống cự chỉ có thể mặc kệ anh ta tùy ý hôn,

Thắng giường như xem môi tôi như 1 chiếc kẹo thơm ngọt ra sức liếm mút, người tôi nhũn ra thắng càng ôm chặt hơn cuối cùng thắng rời môi tôi,

- sao nào? Tôi hôn cô như vậy thấy thích không?( hỏi đểu)

Tôi thở hổn hển,

- cho tôi lên bờ.

- trả lời đi rồi tôi cho lên.

- anh đừng có ép tôi, buông ra (tức giận hét).

Thắng thả tay ra tôi lập tức chới với, tôi bám vào người thắng tức đến nỗi muốn chết quách đi cho xong.

Thắng cười lớn.

- bây giờ là ai bám lấy ai đây cô nói xem.

- anh bỉ ổi vô sỉ.

- tôi thừa nhận, nói đi được tôi hôn có cảm giác gì?

- tôi không biết

- vậy thử lại lần nữa để tìm chút cảm giác nhé.

Thắng định hôn tôi tiếp tôi hoảng quá hét lên.

- thích...tôi thích.

"- à ha, tôi cũng nghĩ vậy,

Thắng ôm tôi đi vào bờ, tôi leo lên co chân định chạy khỏi đó nhưng cả người lại bị thắng nhấc bổng lên.

- á anh làm gì vậy? Bỏ tôi xuống.

- nào,tôi đưa cô đi thay đồ( sải bước đi)

- tôi không cần...buông ra.

Thắng bế tôi đi về hướng phòng khách sạn, tôi không ngừng la hét, nhân viên khách sạn đều nhìn chúng tôi, tôi xấu hổ chỉ muốn tìm lỗ mà chui xuống.

- đem lên phòng của tôi 1 bộ đồ khô của nữ, ( thắng nói với nhân viên khách sạn)

Vào phòng Thắng thả tôi ngã ngửa xuống giường, đập vào mắt tôi là thân hình cao lớn vạm vỡ của anh ta, tôi né đi tim đập mạnh.

Chưa kịp ngồi dậy cơ thể anh ta đã chồm lên.

- anh tránh ra, tôi hét lên đó.

- hét đi, nãy giờ cô hét vẫn chưa toét miệng à?hét nữa cũng chẳng ai quan tâm đâu, cô biết gì không?

- biết gì?

- người ở khách sạn nãy nghĩ cô là người tình của tôi đấy.

- tôi không phải, đồ khốn tránh ra,rốt cục là anh muốn gì ở tôi hả?

Thắng nheo mắt, khóe miệng cong lên nhìn rất gian tà.

- làm tình nhân của tôi, thế nào?

Tôi ngẩn ra quên cả giãy..

- cái gì, anh...anh điên hả?

- làm tình nhân của tôi cô muốn gì được nấy, cái gì tôi cũng có thể cho cô.

- tôi không muốn không thích, buông ra đi tôi phải về,

- thật sự không muốn?

- đúng, không muốn, dù có chết cũng không muốn, anh đừng tưởng tiền của anh có thể mua được tất cả.

- có thứ gì không thể mua được bằng tiền.

- nhân cách lòng tự trọng của người khác anh không thể nào mua được bằng tiền.

- Nhân cách của cô lớn đến vậy cơ à? Hừ, tôi đã gặp rất nhiều loại đàn bà họ cũng giống như cô bây giờ, ban đầu luôn tỏ ra mình là 1 liệt nữ, nhưng rồi sau đó thì sao? Vẫn tự nguyện nằm dưới thân tôi rên rỉ đấy.

- không đời nào, sẽ không có chuyện tôi bán đứng chính mình cho anh đâu.

- ồ, hùng hồn quá nhỉ? Ok, cô đi đi

Thắng thả tôi ra đứng lên, tôi lập tức bật dậy khỏi giường lao ra ngoài không chút do dự, thắng kéo tôi lại.

- anh muốn gì nữa.

- à, tôi muốn nói là cô thay đồ đi rồi hẵng về.

- tôi không cần.

Tôi trở lại cửa hàng, chị Cúc kêu lên.
- làm gì mà ướt như chuột lột thế hả Hương?

- à, em không may bị rơi xuống hồ bơi ở khách sạn.

- thế hả, thích hỉ,trời nắng quá mà.

Tôi cấu chị 1 cái.

- chị thật là... còn đùa nữa.

- ui da, chị nói thật mà,

Tôi mượn chị cúc 1 bộ quần áo ở cửa hàng, đồ ướt đem phơi đằng sau.

Chiều tan làm tôi ghé qua tiệm sửa xe lấy xe rồi chạy thẳng đến chợ chiều mua thức ăn cho bữa tối.

Lúc về tới nhà tôi nghe có tiếng cãi nhau rất to, tiếng con Trang và thằng Tùng chồng nó.

- anh đừng vu khống tôi, tôi không ngoại tình.

- mày không ngoại tình, mày chỉ là n*ng lol đi làm đĩ thôi đúng không?

Tôi thấy con Trang lao vào đấm đá chồng nó nhưng bị thằng Tùng tát cho mấy cái lảo đảo

- thằng chó, mày giám đánh tao?

- kí vào giấy li hôn mày với tao đường ai nấy đi, thằng út sẽ do tao nuôi.

- không bao giờ, tao không li hôn đâu, li hôn để mày tự do hú hí với con đĩ Loan chứ gì? Đừng tưởng tao không biết nhé.

- đừng nghĩ ai cũng như mày Trang ạ, chuyện mày đi khách sạn với trai tao biết hết cả rồi, tao không ngờ trong lúc tao nai lưng ra kiếm tiền thì mày lại đi cắm sừng tao như vậy đấy.

- mày nói láo,

Con trang hét lên hệt như 1 con mụ điên, nó thấy tôi đứng đó liền xông tới túm tóc tôi tát túi bụi,

- con chó, là mày tọc mạch nhiều chuyện, là mày nói phải không.?

Tôi thấy da đầu đau rát, choáng váng,cả người ngã rạp ra đất, con trang ngồi lên bụng tôi ra sức cào cấu, thằng Tùng ngăn con trang lại, gỡ tay nó ra khỏi tôi rồi đẩy ngã nó ra đất.

- mày điên đủ chưa.

Tôi được thằng tùng đỡ dậy.

- cô có sao không?

Tôi lắc đầu.

- không sao?

Con trang gào lên.

- thằng chó mày đẩy tao bênh nó phải không? Mày và nó gian díu với nhau phải không?

Tôi không ngờ con trang lại có thể điên tới mức đó nhất thời không biết nói gì? Thực sự không còn gì để nói mà,
Thanh minh ư? Liệu nó có tin không hay lại vu khống tôi thêm?

Thằng tùng quát.

- mày bị điên à? Giờ vu khống cả chị dâu mày không thấy xấu hổ à?

- tao đéo thèm vu khống loại đĩ điếm như nó, ngủ với trăm thằng lừa cả anh tao còn tỏ ra thanh cao, tao khinh.

Tôi không nhịn được nữa chỉ tay vào mặt nó.

- mày im mồm, đừng có mất dạy, chuyện vợ chồng mày đừng lôi tao vào,tao không liên quan gì cả.

Nó đứng phắt dậy.

- tụi mày ngủ với nhau chưa,?

Nó vừa hỏi câu đó xong liền bị thằng tùng tát 1 cái lệch mặt.

- tao chịu hết nổi mày rồi, đợi tòa án gọi đi.

Thằng tùng quay sang gật đầu với tôi tỏ ý xin lỗi rồi đi mất, con trang gào to.

- mày đứng lại đó, tao không li hôn, chết cũng không li hôn.

Tôi không thèm nhìn con trang mà bỏ đi vào nhà, không thấy mẹ chồng đâu,có lẽ bà đi đâu chưa về, bên ngoài tiếng đổ vỡ loảng xoảng tôi chạy ra thấy con trang đang đập phá đồ, cùng lúc đó Sơn về tới, mặt anh ta đỏ gay, mùi rượu thoảng bay trong không khí.

Sơn giận dữ chỉ con trang.

- mày đang làm cái gì thế con kia?

- anh dạy lại vợ mình đi, đừng để nó đi quyến rũ chồng người khác,

- mày nói cái gì?

- nó quyến rũ thằng tùng đấy.

Tôi lao ra.

- mày đừng nói láo,mày ngoại tình bị chồng biết được, đừng đổ lỗi cho tao.

- tao tận mắt nhìn thấy mày và nó( thằng tùng) tay trong tay đụng chạm nhau thân thiết lắm, mày còn cãi à?

- tao bị mày đánh,chồng mày đỡ tao thì có gì mà mày nổi điên lên.

Sơn: im hết đi, con trang mày cút ra ngoài, còn cô ( nói tôi) đi vào đây.

Tôi theo sơn vào phòng, anh ta khóa cửa phòng lại bắt đầu hỏi.

- cô và Thằng Tùng là thế nào?

- anh hỏi kiểu gì thế?

Sơn đổi giọng.

- tao hỏi mày và nó có quan hệ gì?

Tôi thấy ánh mắt sơn đỏ ngầu rất đáng sợ, tự dưng tôi nổi da gà.

- tôi và anh ta chẳng có quan hệ gì hết.

- vậy tại sao nó đỡ mày?

- anh có bị gì không? Tôi ngã anh ta đỡ là chuyện rất bình thường, chẳng lẽ cứ ai đỡ tôi thì là có quan hệ với tôi à?

Sơn im lặng không nói nữa, tôi muốn đi ra khỏi phòng nhưng đột nhiên anh ta kéo tôi lại, lực kéo rất mạnh cả người tôi bị văng lên giường, Sơn như hóa thành 1 con thú điên đưa tay xé quần áo tôi.

- mày không có quan hệ với thằng tùng nhưng với thằng Thắng thì có đúng không?

Tôi nghe sơn nhắc đến cái tên thắng thì hoảng hốt.

- mày để nó chơi mày đúng không?

Sơn vừa nói vừa xé toạc áo tôi, da thịt lộ ra.

- *** mẹ nó chơi mày ra sao hả con đĩ.

- tôi bị cưỡng hiếp, huhu,

- mày bị cưỡng hiếp à? Tao không tin, mày thấy nó giàu nên mày cố tình để nó hiếp chứ gì.

Tôi đau khổ khóc to, tôi đã lấy 1 người chồng tội tệ đến mức này ư?

- *** mẹ con chó, tại sao mày để nó chơi hả? Tại sao? Mày biết nó có thù với tao không?

Vừa hét anh ta vừa thô bạo cấu véo ngực tôi, tôi đau đớn đẩy anh ta ra nhưng anh ta càng lúc càng điên cuồng, vung tay tát liên tiếp mấy cái lên mặt tôi xây xẩm, lỗ tai tôi ù ù.tôi hét lên tuyệt vọng.

- tại sao ngày đó tôi lại yêu anh? Tại sao tôi lại lấy 1 kẻ ác độc như anh.

Chương 10

Sơn một mực cho rằng tôi lăng loàn, đĩ thỏa, cố ý để cho người ta cưỡng hiếp.

Tôi nực cười, đúng là chuyện nực cười nhất trên đời,

Sơn: - nếu tao biết bản tính của mày chính là 1 con đĩ tao cũng chẳng cưới mày đâu.

Tôi nằm xụi lơ trên giường, toàn thân đau nhức.

- bây giờ thì anh biết rồi đấy,còn không li hôn nhanh đi.

Sơn lại tát tôi 1 cái thật mạnh.

- mày im mồm, lúc tao bảo li hôn thì li hôn còn tao chưa nói thì mày không được phép nói nghe chưa.

Tôi hét vào mặt anh ta.

- dựa vào cái gì mà tôi không được nói, tôi là vợ anh tôi có quyền.

Sơn bóp cổ tôi

- tao cưới mày làm vợ nhưng mày lại mất trinh, như vậy chẳng khác nào tao lấy phải 1 con đĩ, mà đã là đĩ thì tao đéo cần phải tôn trọng.

Tôi ước gì anh ta bóp chết tôi luôn đi, thực sự ngay lúc này tôi chẳng muốn sống nữa, con người của anh ta đúng là hết thuốc chữa rồi, nói với anh ta tôi không bao giờ biết được đâu là lẽ phải, anh ta độc đoán đến mức không còn từ nào để diễn tả được nữa.

Sơn bỏ tay ra khỏi cổ tôi bước xuống giường.

- li hôn mày là chuyện phải làm nhưng chưa phải bây giờ,

Nói xong anh ta bỏ ra ngoài, tôi nghe tiếng cửa phòng bị khóa lại, anh ta muốn giam cầm tôi!

Tôi điên cuồng đập cửa

- mở ra, anh không có quyền nhốt tôi, mở ra thằng khốn,

- mày cứ gào đi, chút nữa tao về sẽ lại chơi đùa với mày.

Tôi tuyệt vọng ngồi bệt xuống sàn nhà khóc thét lên.

Con Trang ở ngoài nghe tiếng Hương khóc to, nó hỏi

- anh làm gì mà nó khóc khiếp thế?

- mày đéo cần biết, không được mở cửa cho nó nghe chưa, nó mà chạy mất tao hỏi tội mày.

Buổi tối mẹ chồng hương trở về, con trang liền kéo vào phòng.

- mẹ ơi, con hương với anh Sơn có chuyện gì ấy.

- chuyện là chuyện gì?

- con không biết nhưng con Hương bị anh ấy nhốt lại trong phòng không cho ra.

- sao lại thế?

Bà ta định mở cửa phòng Hương nhưng bị con Trang ngăn lại.

- ê ê mẹ, không được mở, anh ấy dặn thế.

- thế rốt cục là có chuyện gì?

- ờ thì...con đâu có biết gì đâu, thấy cãi nhau to lắm, cái gì mà mất trinh rồi li hôn ấy

- anh mày bảo li hôn thật à?

- ai biết, con nghe câu được câu không?

- nhất định phải làm cho thằng sơn bỏ con đĩ đó, lúc chưa cưới nghe thằng sơn chắc nịch bảo còn trinh thế mà đấy....còn cái gì đâu.

Tôi sực nhớ đến điện thoại di động bèn rút ra từ túi quần gọi cho con Lan.

- alo, có chuyện gì đấy Hương?

- cứu tao với Lan ơi( giọng tôi hoảng loạn, cố nói thật nhỏ để người bên ngoài không nghe thấy)

- mày sao vậy Hương?

- huhu, Sơn đánh tao, hắn không phải người, hắn là tên khốn nạn, hắn nhốt tao không cho tao ra ngoài huhu.

- tại sao lại như thế, mày nói rõ xem nào?

- mày đến cứu tao đi, giúp tao đi, tao phải li hôn, phải li hôn.

- được rồi mày bình tĩnh đi tao tới chỗ mày đây.

Cúp điện thoại tôi mới thấy an tâm hơn 1 chút, tôi không giám gọi cho mẹ và anh trai vì tôi sợ họ lo lắng, đợi li hôn thoát khỏi đây tôi sẽ trở về, tôi đinh ninh trong lòng như vậy?

Chưa đầy 10 phút sau tôi nghe tiếng con Lan bên ngoài.

- Hương ơi.

Tiếng nó kêu rõ to, sau đó là tiếng của mẹ chồng và con Trang.

Mẹ chồng: này, cô tìm ai?

Lan: cháu tìm Hương ạ.

- nó ngủ rồi, cô về đi.

- ơ, ngủ là ngủ thế nào, nó vừa mới gọi cho cháu xong đây mà bác bảo ngủ.

Con Trang: mẹ tao nói nó ngủ rồi mày không nghe à mà còn nói thế!

Lan: ơ, mày là em chồng hương đấy à? Em chồng gì mà ăn nói, xưng hô mất dạy với chị dâu thế.

- mày nói cái gì?

Con Trang vung tay định tát con Lan nhưng bị nó chặn lại được.

- trăm nghe không bằng 1 thấy,quả nhiên không phải dạng vừa.

Mẹ chồng: này cô kia vào nhà tôi ăn nói cho cẩn thận, cô nói cái gì đấy, không có chuyện gì thì mời về cho.

- cháu chỉ muốn gặp con Hương thôi chứ thực sự chả muốn đến nhà của bác đâu.

Mẹ chồng: tôi nói con hương ngủ rồi cô không nghe à?

- nó ngủ thật hay bị chồng nhốt lại...

- cô nói gì?

Tôi ở trong phòng hét tên con Lan, cửa phòng tôi được nó mở ra, đằng sau là mẹ chồng và em chồng đang ra sức ngăn cản, con Lan nắm tay tôi kéo ra ngoài

Mẹ chồng hét sau lưng tôi.

- hôm nay mày mà đi thì đừng có về nữa.

- mẹ yên tâm, con sẽ không về nữa, vĩnh viễn không về nữa.

Con Lan kéo tôi về phòng trọ của nó, nhìn bộ dạng tôi nó hỏi dồn.

- chuyện gì đã xảy ra với mày vậy hương?- Sơn hắn đánh tao?

- lại đánh nữa, thằng mặt *** vũ phu, mẹ nó chứ! Mà sao hắn lại đánh mày.

- vì tao bị mất trinh.

- lại nữa, thằng này nó bị ngáo à? Đã biết mày bị cưỡng hiếp rồi mà chì chiết hoài, loại như thế mặc váy đi cho rồi.

- để mất trinh là lỗi của tao, đáng ra khi bị cưỡng hiếp lần đó tao nên tự tử mà chết đi

- mày nói điên khùng cái gì vậy?

- cuộc đời này đúng là lắm cái hài hước thật,

Tôi cười lớn, con Lan nói to.

- mày bị sao đấy, còn cười nữa.

- mày không thấy buồn cười à? Haha.

- thôi mày ngồi đây đi để tao lấy quần áo cho mà đi tắm.

Con lan định đi lấy đồ cho tôi thì cửa bất chợt bị ai đó đập mạnh, cả tôi cùng con Lan đều bị giật mình.

- mở cửa ra, con Hương mày mở cửa ra.

Là Sơn! Hắn cư nhiên đã tìm đến đây rồi.

Con Lan mở cửa

- anh định làm gì vậy? Định phá cửa phòng tôi đấy à?

Sơn mặt mày đỏ bừng, hiển nhiên là uống không ít rượu.

- con Hương đâu?

- nó không về với anh đâu, loại hở ra là đánh vợ như anh không đáng mặt đàn ông.

Sơn trợn mặt lên tát con lan 1 cái.

- chuyện nhà tao đéo cần mày can dự.

Tôi lao ra.

- anh làm cái gì vậy, tại sao anh đánh bạn tôi, tại sao hả?đồ khốn.

- tại vì nó nhiều chuyện,

nhiều chuyện thì bị đánh thôi.

Sơn nắm tay tôi kéo đi, tôi cố vằng ra nhưng không được.

- bỏ ra, tôi không về, tôi sẽ li hôn, bỏ ra.

- muốn li hôn với tao trừ khi tao đồng ý còn không đừng mơ.

Tôi cắn mạnh vào tay anh ta, Sơn tát tôi 2 cái khiến đầu óc tôi choáng váng ngã rạp ra đất, lúc này con lan không biết lấy gậy ở đâu ra nó xông tới phang gậy vào người Sơn, xong kéo tôi vào phòng đóng chặt cửa.

Sơn đạp cửa.

- mẹ nó con chó mở cửa ra, nếu không đừng trách tao ác.

Con lan ra sức chửi.

- cút mẹ mày đi thằng chó đẻ, loại mày ngoài đánh phụ nữ hèn hạ ra thì đéo làm được cái gì đâu, mày còn không đi tao điện cho bà chủ trọ tới đấy.

Con lan nhanh chóng gọi cho bà chủ tới đuổi Sơn đi,trước khi bị đuổi đi sơn còn đe dọa.

- bọn mày không yên với tao đâu cứ chờ đó.

Sơn đi rồi con Lan mới mở cửa, nó nhìn khóe miệng tôi la lên.

- trời miệng mày chảy máu kia, *** mẹ thằng chó ác như quỷ.

Tôi sờ lên khóe miệng thấy có máu rỉ ra, 2 má sưng phù lên do bị đánh quá mạnh,đau đến tê dại đi.
- vào đây tao xức thuốc cho.

Đang bôi thuốc điện thoại tôi đổ chuông, là anh Huân, anh trai tôi gọi, do đang bôi thuốc nên tôi bảo con Lan nghe hộ.

- alo anh Huân hả?em là Lan.

- lan à, Hương đâu sao em nghe máy.

- Hương nó đang bận chút, anh đợi xíu nha...

Tôi xức thuốc xong rồi nghe điện thoại.

- anh!em đây.

- anh vừa mới xuống bến xe, giờ bắt xe qua chỗ em đây.

- hả, anh nói sao?

- anh nghỉ phép 1 tháng về quê tiện đường ghé qua chỗ em chơi, sáng mai về.

Tôi ậm ự.

- anh đừng qua nhà chồng em

- sao thế?

- em đang ở chỗ con Lan, anh qua phòng trọ của nó đi.

Tắt máy tôi thừ người ra, anh Huân vốn làm công nhân ở khu công nghiệp bắc thăng long, sắp tới chị dâu sinh em bé nên có lẽ anh xin nghỉ phép về lo cho vợ, chuyện giữa tôi và sơn tôi vốn chẳng muốn cho anh biết đâu, ít nhất là trước khi chưa li hôn,

Con Lan hỏi.

- anh Huân nói gì thế?

- anh ý đang trên đường đến đây, mày đừng nói gì linh tinh trước mặt anh trai tao nhé.

- chuyện đến mức này mày còn định giấu nữa à? Loại như Thằng sơn sẽ không dễ buông tha mày dễ dàng đâu, phải để anh Huân biết để anh ý cho thằng mất dạy kia 1 bài học nếu không có ngày nó đánh chết mày đấy.

- tao không muốn gia đình tao dính líu đến chuyện này, mày cũng biết anh Huân nóng tính mà.

- thế mày cứ để thằng Sơn đánh như vậy à?

- tao nhất định li hôn được.

Lát sau anh Huân tới, khi đó cũng đã khuya lắm rồi, anh Huân nhìn bộ dạng tôi liền nhận ra ngay.

- vợ chồng xảy ra chuyện gì phải không Hương, thằng Sơn nó đánh hả?

Không nghe thì thôi đi, nghe anh trai hỏi như vậy nước mắt tôi trào ra ồ ạt.

- không..có gì đâu anh.

Con Lan xen vào.

- không cái gì? ( nó nói với anh Huân) anh, Hương nó bị thằng Sơn đánh đó, nó còn đánh cả em nữa đây này.

- em làm gì để nó đánh như thế? 2 đứa mới cưới, là vợ chồng son cơ mà.

- son gì anh ơi, cưới ngày đầu tiên mẹ chồng đã bắt nó đội trời mưa bão đi tìm con em chồng, kết cục bị người ta cưỡng hiếp, chồng nó không thông cảm thương vợ thì thôi đi đằng này còn chửi nó đánh nó, thằng đó còn khốn nạn đến mức nhốt nó trong phòng không cho ra ngoài...

Tôi la lên.

- Lan, đủ rồi đừng nói nữa.

Anh Huân giường như không tin nổi, nhìn tôi.

- cái gì? Là thật sao Hương?

Tôi chỉ khóc, anh Huân gầm lên.

- là sự thật sao? Mẹ kiếp,

Tôi túm tay anh.

- anh, anh đừng cho mẹ biết nha anh, đợi li hôn xong em sẽ về.

Anh Huân nghiến răng.

- mẹ kiếp, thằng chó,

Chửi xong anh rút điện thoại gọi 1 cuộc,

- mày đang ở đâu,.. quán nhậu đường x phải không? Ngồi yên đó chờ tao...

Tắt máy anh Huân đứng phắt dậy, tôi vội hỏi.

- anh gọi cho ai vậy?

- thằng Sơn chứ ai?

- anh định đi đâu? Không lẽ...

- anh đi gặp thằng chó đó,

Anh huân quay sang bảo con Lan.

- cho anh mượn xe mày đi qua chỗ đường x 1 lát anh về..

Tôi ngăn lại.

- anh đừng đi,

- anh phải dạy cho nó 1 bài học, nó đánh em sưng vù mặt như vậy anh ngồi yên được sao?

- anh...nghe em đi, đừng đi..

Anh Huân bỏ qua lời tôi hùng hổ lái xe đi ra khỏi phòng trọ

Tôi lo lắng nói với con Lan.

- tao phải đi theo ngăn anh huân lại.

- ngăn làm gì? Loại như thằng Sơn phải cho ăn đòn mới biết sợ, không là nó đánh mày mãi đấy.

- nhưng tao không thể để anh trai bị cuốn vào chuyện vợ chồng tao.

- cho tao xin đi, ảnh là anh trai mày thấy em gái bị đánh thì ra mặt là đúng rồi.

Lòng tôi bất chợt nóng như lửa đốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau