DỊCH LỘ LÊ HOA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dịch lộ lê hoa - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Tuổi trẻ lông bông

Nhưng sáng sớm nay, hắn chui trong bếp sắc thuốc cho tam sư huynh theo căn dặn của Lộ Dao. Vốn chẳng phải chuyện khó khăn gì, chỉ khổ là mùi thuốc mà Lộ Dao kê, đơn giản có thể dùng mấy chữ “người thần căm phẫn” để hình dung, vừa chua vừa chát, mùi tanh nồng nặc, cứ như cơm canh dư thừa để ôi thiu ngâm nước cả nửa tháng ấy, còn loáng thoáng kèm theo mùi hôi thối kỳ quặc. Siêu thuốc này hun cho toàn bộ đầu bếp người làm trong nhà bếp bịt mũi chạy ra ngoài. Mạc Thanh Cốc cũng không tài nào chịu nổi cái mùi này, khổ nỗi Lộ Dao dặn đi dặn lại nói lúc sắc thuốc này thì mức lửa quan trọng nhất, mạnh hay yếu đi một chút cũng làm giảm hiệu lực của thuốc, nhất định bắt Mạc Thanh Cốc phải canh chừng mới được. Thế là, dưới ánh mắt đồng tình vô hạn của mười mấy đầu bếp, Mạc Thanh Cốc kiên quyết không do dự bịt mũi, kiên trì ngồi xổm trước lò thuốc, im lặng lẩm nhẩm yếu quyết Võ Đang Cửu Dương công, lấy đó kháng cự mùi vị khiến người ta muốn ói sạch cơm tối ngày hôm trước.

Lúc tụng Võ Đang Cửu Dương công đến lần thứ mười lăm, ba chén nước rốt cuộc cũng sắc còn một chén. Mạc Thanh Cốc thở một hơi thật dài, bất chấp phỏng tay, vội vàng bê chén thuốc đã rót thi triển khinh công thoát khỏi nhà bếp như địa ngục trần gian đầy cái mùi không chịu nổi này, chạy ào đến phòng Du Đại Nham.

Vào phòng lại thấy Lộ Dao lấy đồ ăn nhà bếp nhỏ đã chuẩn bị riêng cho Du Đại Nham ra, thấy Mạc Thanh Cốc đến thì cười rất vui vẻ: “Mạc thất hiệp, thuốc sắc thế nào rồi? Có canh chừng từ đầu tới cuối không?” Mạc Thanh Cốc vội gật đầu: “Đều làm theo lời dặn của Lộ Dao, một chút cũng không thiếu.” Lộ Dao quan sát chén thuốc một chút, hít hít mũi ngửi vài cái, gật đầu, “Công phu sắc thuốc của Mạc thất hiệp không tệ nha! Như vậy ta yên tâm rồi. Từ giờ mấy tháng này phải phiền Mạc thất hiệp sắc thuốc rồi, giao cho các đạo đồng ta không yên tâm.”

Một câu khiến Mạc Thanh Cốc nhớ đến mùi vị trong nhà bếp, hai chân bắt đầu nhũn ra. Liếc mắt lại thấy tam sư huynh Du Đại Nham nhìn mình có vẻ kì quặc, “Thất đệ, mũi đệ sao thế?”

Mạc Thanh Cốc sờ thử mới phát hiện lúc nãy sắc thuốc hắn dùng hai miếng vải nhét mũi còn chưa tháo ra, vội vàng tháo xuống, đưa thuốc cho thị đồng của Du Đại Nham, “Tam sư huynh, thuốc.” Trong lòng Mạc Thanh Cốc không khỏi hết sức đồng tình với tam sư huynh nhà mình. Mùi này, đừng nói là uống, để mình ngửi thêm lần nữa, mình cũng ói ra hết. Lại thấy Du Đại Nham tỉnh bơ uống từng ngụm một, lập tức bội phục vô cùng, cảm thấy nghị lực của tam sư huynh quả nhiên mạnh mẽ, dũng cảm hết sức.

Lộ Dao nhìn thấy vẻ mặt Mạc Thanh Cốc biến hóa đủ kiểu chỉ trong nháy mắt, ráng nhịn cười. Phải biết thuốc này lúc sắc, đang nóng nên mùi vị cực kỳ khó ngửi. Nhưng chỉ cần để nguội một lát là mùi lập tức tản đi. Mà lúc này Mạc Thanh Cốc phỏng chừng đã sợ, nín thở ép khí, sợ ngửi mùi lần nữa nên không biết.

Du Đại Nham uống hết chén thuốc, Lộ Dao đã bày đồ ăn xong. Du Đại Nham thấy trên bàn có hai cái chén hai đôi đũa, nghe Lộ Dao hỏi: “Mạc thất hiệp ăn sáng chưa?”

Mạc Thanh Cốc lắc đầu, “Chưa ăn.” Nói chơi không à, ăn rồi thì sắc thuốc một hồi cũng ói ra hết tám phần.

Lộ Dao mím môi cười: “Vậy Mạc thất hiệp cùng ăn với tam sư huynh của ngươi đi, vừa vặn ở đây có phần cho hai người ăn.”

Theo bản năng, Mạc Thanh Cốc có cảm giác ở chỗ này hình như càng nguy hiểm hơn. Song nhớ tới lời dặn của đại sư huynh ngày hôm qua bèn ngồi xuống, tính tán gẫu với tam sư huynh một hồi. Cúi đầu nhìn, phát hiện đồ ăn không kém. Một dĩa đậu hủ sốt hành, một chén trứng luộc, còn thêm một chén cháo nấu cực nhừ nữa. Mạc Thanh Cốc vừa trò chuyện với sư huynh vừa nuốt một muỗng cháo. Còn chưa kịp nuốt xuống liền cảm thấy mùi vị cháo này cực kỳ quái lạ, đắng khét không nói còn có mùi gần giống với mùi thuốc ban nãy. Miếng cháo này nuốt thì không nuốt được mà cũng không thể phun ra trước mặt tam sư huynh, trong lòng âm thầm kêu khổ. Ráng nhịn nửa ngày, thấy Du Đại Nham vẫn ăn bình thường không có gì lạ, bèn ráng dằn xuống, miễn cưỡng nuốt cháo. Nuốt xong một ngụm, vội vàng gắp đậu hủ tính mượn nó ép mùi vị kia xuống ai ngờ đậu hủ này chẳng những không cho muối còn đắng đến nỗi đầu lưỡi tê rần.
“Mạc thất hiệp, cháo với đậu hủ này ta chưng cách thủy với thuốc lâu lắm, mùi vị thế nào?”

Đầu lưỡi Mạc Thanh Cốc tê dại, nhất thời không nói được lời nào, chỉ biết trơ mắt nhìn Lộ Dao.

Du Đại Nham lại khen: “Lộ cô nương y thuật cao minh, tài nghệ nấu nướng càng giỏi.”

Lúc này Mạc Thanh Cốc có phần sợ hãi nhìn Du Đại Nham, hoài nghi có khi nào trừ tay chân ra, cả lưỡi của sư huynh cũng bị thương luôn rồi không. Nhưng bộ dạng Du Đại Nham nghiêm túc như thế, nhìn không giống như giả vờ. Bất kể thế nào, chén cháo này thật tình không thể nuốt nổi. Lại nghe Lộ Dao nói: “Mạc thất hiệp, hôm qua lúc quy ước mấy điều kia ngươi cũng có ở đó mà, ăn gì, ăn nhiều hay ít đều do ta quyết định. Mấy thứ này, Du tam hiệp không thể để dư, ngươi thân là sư đệ không thể có ngoại lệ chứ? Mọi người đều không phải con nít à nha!”

Một câu, rốt cuộc khiến Mạc Thanh Cốc biết được cảnh ngộ hôm nay toàn là vì một câu nói của mình ngày hôm qua mà ra. Tức thì rầu rĩ hết chỗ nói, lại không phản bác được nửa câu. Dưới ánh mắt nheo lại của Lộ Dao, bất chấp khổ sở, lấy hết dũng khí dùng tốc độ như gió cuốn mây tan ăn xong mấy món đó. Cáo lỗi với sư huynh Du Đại Nham xong, thụt lùi ra khỏi phòng, quyết định cách xa nơi nguy hiểm. Lúc ra cửa còn nghe Lộ Dao ở đằng sau bồi thêm một câu: “Mạc thất hiệp, nhớ sắc thuốc buổi trưa, còn nữa, con khỉ.”

Nhìn bóng dáng chạy trối chết của sư đệ nhà mình, Lộ Dao thì cười nghiêng ngả, Du Đại Nham cũng không nhịn được cười phá lên. Vừa rồi trước khi Mạc Thanh Cốc đến, Lộ Dao đã lẳng lặng dặn chàng trong đồ ăn sáng có bỏ thuốc ích khí bổ huyết, mùi không dễ ăn. Còn nói nếu Mạc Thanh Cốc tới ăn cùng chàng, lúc ăn gì thì gì chàng nhất định phải giả vờ như không có chuyện gì. Tuy Du Đại Nham không hiểu nhưng vẫn đồng ý. Chỉ là không ngờ Mạc Thanh Cốc sẽ bị chỉnh thê thảm như vậy.“Lộ cô nương, thất đệ ta trước giờ nói năng bỗ bã, đắc tội Lộ cô nương, Đại Nham nhận lỗi với cô nương trước.” Thật sự hơi tội nghiệp sư đệ, Du Đại Nham nói với Lộ Dao.

Lộ Dao phẩy tay, “Được rồi được rồi, chỉ đùa chút thôi, ta không so đo mấy cái này đâu. Có điều cũng phải nói lại, Du tam hiệp trêu chọc sư đệ như thế, hình như cũng rất có nghề nha!” Có thể giả vờ điềm nhiên như không ăn mà không để lộ, đúng là định lực không tầm thường.

Năm đó, mấy vị sư đệ sau chàng lên núi bái sư đều là chàng nhìn họ lớn lên. Từ nhỏ đã ở chung một chỗ, tình cảm tự nhiên không cần nhắc tới. Hôm nay nghe câu nói của Lộ Dao, nhớ tới nhiều năm trước, Trương Thúy Sơn, Ân Lê Đình đều còn nhỏ, Mạc Thanh Cốc lúc ấy còn chưa nhập môn. Khi xưa quang cảnh nhộn nhịp, hôm nay phó mặc ba ngàn sông nước [4], Trương Thúy Sơn không biết tung tích đã nhiều năm, không khỏi thở dài khe khẽ.

Lộ Dao như nhìn thấu suy nghĩ của Du Đại Nham, nói: “Du tam hiệp đừng thở dài nữa. Năm tháng thoi đưa, tuổi xuân một đi không trở lại, có điều không phải các sư đệ có tiến bộ rồi sao? Đợi thương thế Du tam hiệp tốt lên, sư huynh đệ lại dắt tay nhau hành tẩu giang hồ, đến chừng đó lại cùng dựng nên quang cảnh hào hùng khác hoàn toàn bất đồng với những tháng năm tuổi trẻ, cần gì thở dài vì hôm nay bị hãm trong phòng ốc sơ sài?”

Du Đại Nham hơi kinh ngạc Lộ Dao có thể nhìn thấu tâm tư mình, nói: “Chỉ đáng tiếc ngũ đệ ta, lúc đó vì tìm ta, đi một lần đến nay bốn năm chưa về, cái này bảo ta… ôi.”

Lộ Dao thu dọn chén đũa vào hộp, nói: “Thế sự biến ảo khó lường, sao Du tam hiệp biết tương lai sẽ không có ngày đoàn tụ chứ? Thay vì ngồi ở đây lo lắng, không bằng cố gắng hồi phục sớm đi tìm tông tích ngũ đệ huynh mới phải.”

Du Đại Nham thấy Lộ Dao cười có chút sâu xa, đáy lòng hơi giật mình. Muốn hỏi thêm thì Lộ Dao đã thu dọn xong, xua tay nói: “Một lát nữa Trương tứ hiệp sẽ tới, cùng đi dạo vài vòng với Du tam hiệp. Nhớ, một canh giờ, không được thiếu, không được làm biếng.” Nói xong đưa hộp cơm cho đạo đồng đứng chờ ở cửa, nghênh ngang đi mất, để lại một mình Du Đại Nham ở trong phòng suy nghĩ đoạn đối thoại của cả hai vừa rồi.

[3] Khinh công độc môn của phái Võ Đang được Kim Dung mô tả trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký

[4] Nguyên gốc câu này là 彼时苒苒物华如今尽付三千江水 (bỉ thì nhiễm nhiễm vật hoa như kim tẫn phó tam thiên giang thủy), theo ss hiểu thì bây giờ không còn như xưa, cảnh còn mà người thay đổi, Du Đại Nham đang than tiếc cho bản thân mình

Chương 7: Chuyện cũ đã nhiều năm

Ân Lê Đình đi vào sân, đứng trước cửa phòng, thấy Lộ Dao nằm sấp xuống bàn không biết đang làm gì. Lộ Dao ngẩng đầu thấy Ân Lê Đình liền nói: “Chờ một chút, lập tức xong ngay.” Sau đó đút lá thư vừa viết xong vào bao, cầm bút than đề bốn chữ lớn “Gửi Phó Thu Nhiên” trên bao thư, dưới đề: Lộ Dao.

“Ân lục hiệp có thể nhờ người đưa phong thư này tới Thu Linh trang ở ngoài thành Kim Lăng năm dặm về hướng đông nam không, giao trực tiếp cho trang chủ.”

“Đương nhiên được.” Ân Lê Đình nhận lá thư, nhìn nét chữ trên bao không khỏi ngây ra. Nét chữ rất mảnh, không phải dùng mực mài mà viết, không nhịn được tò mò, “Lộ Dao, chữ này của cô nương viết bằng gì thế?”

Lộ Dao vừa dọn đồ vừa đáp: “Là bút than, mài than cho nhỏ lại, bên ngoài quấn vải vụn.”

“Ồ? Lần đầu tiên ta thấy.”

“Giấy, bút, nghiên mực bình thường mang theo rất rắc rối, ta lại chạy khắp nơi; xem bệnh cho người ta viết đơn thuốc gì đó thường tìm không thấy giấy bút nên làm món đồ nho nhỏ này, rất hữu dụng.” Lộ Dao lôi từ bọc hành lý khổng lồ của nàng ra vài món đồ nghề đào bới thảo dược xinh xẻo, quay lại hỏi: “Huynh có đem sọt hái thuốc ngày hôm qua ta nói với huynh không?”

Ân Lê Đình nhấc cái sọt trúc dưới chân lên, bên trên có hai sợi dây đeo, chính là loại sọt đựng thảo dược bình thường người hái thuốc hay đeo trên lưng. “Ta lấy từ phòng thuốc đó. Linh Hư ở phòng thuốc còn hỏi ta hai cây Dương Đài [5] hôm qua là do ai hái, nói rất ít khi thấy được loại lớn như vậy, thật sự hiếm thấy.”

Lộ Dao cười có vẻ đắc ý, “Tất nhiên, cô nương ta mấy năm nay bản lĩnh giỏi nhất chính là tìm và hái thuốc mà.” Nói xong đeo túi nhỏ đựng đồ nghề lên lưng, cùng Ân Lê Đình ra cửa. Vốn hôm qua hai người đã định đi vòng vòng ở sau núi tìm ít thảo dược, ai ngờ còn chưa đi được bao xa thì trời đổ mưa, đành phải thôi. Có điều trên đường về Lộ Dao nhìn thấy hai cây Dương Đài mọc trong góc tối, thuận tay hai về.

Hai người đi dọc theo đường mòn lên núi ở mặt sau Tử Tiêu cung. Tối qua trời mưa, đường hơi trơn trợt. Với bản lĩnh của Ân Lê Đình tất nhiên không xem con đường này vào đâu, nhưng Lộ Dao là một cô nương, hai ngày nay trèo đèo lội suối rành rẽ làm chàng hơi giật mình.

“Lộ Dao từ nhỏ lớn lên trong núi sao?” Ân Lê Đình hỏi.

Lộ Dao nghe thế vui vẻ hỏi: “Đâu có, từ nhỏ ta lớn lên ở thành trấn lớn, ở đó rất ít thấy núi. Sao lại hỏi vậy?”

“Ta thấy cô nương rất rành chuyện leo núi, giống như sống trong núi quanh năm.”

Lộ Dao lắc đầu: “Mấy năm nay mới học thôi. Vài năm nay ta đi tứ xứ hành nghề y, luôn phải trèo đèo lội suối, tự nhiên thành quen.”

Ân Lê Đình hơi chấn động trong lòng. Lúc đó Tuệ Kỵ có nói hành tung của nàng bất định, rất khó tìm, bèn hỏi: “Quê Lộ Dao ở nơi nào?”

Lộ Dao thở dài: “Một nơi rất xa, huynh không biết đâu.”
“Nơi rất xa?” Ân Lê Đình lấy làm lạ, “Xa bao nhiêu?”

“Xa đến nỗi sợ rằng cả đời này cũng không trở về được nữa.” Lộ Dao cười khổ.

Ân Lê Đình rùng mình, nhất thời không biết nói gì, ấp úng nửa ngày mới nói: “Xin lỗi… ta…”

Lộ Dao quay đầu thấy Ân Lê Đình nhìn mình, vẻ mặt áy náy khổ sở vô cùng liền nở nụ cười, vỗ vỗ cánh tay chàng: “Không sao, không trở về nơi đó cũng tốt.”

Nghe Lộ Dao nói, trong đầu Ân Lê Đình nhảy ra vô số câu hỏi: vì sao không trở về được? sao lại tốt? Nhưng lúc này một câu cũng không hỏi, dường như mỗi một vấn đề đều có một đáp án không tốt. Hồi lâu, rốt cuộc mở miệng: “Ta nghe Tuệ Kỵ sư phụ nói cô nương đi tứ xứ hành y, bốn bể là nhà?”

Lộ Dao gật đầu, “Đúng vậy. Có một lần ta hành nghề ở Sơn Đông thì gặp Tuệ Kỵ sư phụ, lão hòa thượng ấy khá thú vị.”

“Cô nương là một nữ tử, phiêu bạt khắp nơi như vậy không phải rất vất vả sao?”

Lộ Dao lườm Ân Lê Đình một cái, “Sao nào? Xem thường các cô nương à?”

Ân Lê Đình lật đật lắc đầu: “Đâu dám, đâu dám, Lộ đại phu y thuật cao minh, sao tại hạ dám xem thường?”
Bộ dạng Ân Lê Đình chọc Lộ Dao bật cười, nói: “Có lúc cũng cảm thấy vất vả chứ. Có điều là, kỳ thật ta rất thích du ngoạn khắp nơi. Lúc đọc sách cứ muốn cho dù đọc không hết vạn quyển sách sau này cũng có một ngày có thể đi vạn dặm đường. Hồi trước ở quê nhà, vì nhiều nguyên nhân không thể không ở mãi một chỗ, cuộc sống rất đơn điệu. Sau khi đến đây, vừa có thể hành y lại có thể thỏa mãn sở thích đi khắp năm sông bốn biển, vất vả thế cũng đáng giá. Với lại lâu ngày có nhiều kinh nghiệm rất thú vị mà lúc trước ở quê nhà không gặp được.”

“Đọc vạn quyển sách, đi vạn dặm đường. Chí hướng thật là lớn! Sư huynh đệ chúng ta có võ nghệ phòng thân nhưng đều không có chí hướng như thế.” Ân Lê Đình nghe Lộ Dao nói không khỏi sinh lòng khao khát.

Lộ Dao đảo mắt, “Ta không có nói đọc vạn quyển sách à! Lúc đó ta học xong, liền nghĩ vậy là được giải thoát rồi, không cần phải đọc sách nữa.”

Ân Lê Đình thấy lông mày Lộ Dao nhăn tít, không khỏi mỉm cười: “Không thích đọc sách?”

“Cũng không thể nói là không thích. Chẳng qua đọc quá nhiều năm, đọc đến phát ngán luôn. Sách vở giải trí tiêu khiển, chuyện lạ, chuyện kì quái, ngược lại đọc hoài không chán. Giống như huynh vậy, tập võ bao nhiêu năm không chán chút nào sao?”

Nhắc tới luyện võ, Ân Lê Đình nghiêm túc hẳn lên: “Sao chán được chứ? Võ học sư phụ truyền thụ hết sức uyên thâm, ta chỉ hận mình học không xong, học không sâu. Có điều nhắc tới đọc sách, lúc nhỏ ngũ ca, thất đệ và ta theo đại sư huynh học bài cũng thường hay cảm thấy nhàm chán, bề ngoài thì làm bộ như đang nghe nhưng đầu óc không biết đã bay tới nơi nào rồi.”

Lộ Dao nghe xong, có cảm giác hận đã gặp nhau quá muộn. Nhớ tới mấy ngày nay nghe nhắc đến thanh danh của Võ Đang thất hiệp trên giang hồ, lại càng bội phục Ân Lê Đình, “Sư huynh đệ các huynh nổi danh trên giang hồ như thế, có lẽ lúc nhỏ rất siêng năng luyện võ.”

Ân Lê Đình cười sang sảng, “Chỉ vì lúc đó người đốc thúc chúng ta học hành là đại ca. Đại ca là một thầy giáo giỏi, hiền hòa, trước giờ không mắng cũng không phạt chúng ta. Nhưng giám sát bọn ta học võ lại là nhị ca, nhị ca chỉ cần nghiêm mặt bọn ta người nào người nấy đều không dám hó hé.” Lộ Dao vỗ tay cười: “Thì ra là thế, Ân lục hiệp tiếng tăm lừng lẫy hóa ra là bị nhị ca nhà mình ép ra nha!”

“Tiếng tăm gì chứ, sư huynh đệ chúng ta sao dám nhận, do bằng hữu giang hồ yêu mến mà thôi. Ta ngay cả công phu bổn môn cũng luyện chưa tới nơi nữa.”

Lộ Dao lườm Ân Lê Đình một cái: “Võ Đang Ân lục hiệp, chẳng lẽ chưa có người nào nói với huynh, quá khiêm tốn ngược lại sẽ khiến người ta thấy huynh rất đáng ăn đòn sao? Bản lĩnh của huynh như thế còn nói luyện không tới nơi. Vậy những người công phu không bằng huynh nghe thấy chắc chắn sẽ buồn bực trong lòng, bọn họ còn cần luyện hay không?”

Ân Lê Đình trước giờ được các sư huynh dạy dỗ, hành tẩu giang hồ một mực khiêm tốn lễ độ, hôm nay nghe Lộ Dao nói thế, ngược lại cảm thấy rất mới mẻ.

“Giống ta đây, người ta khen ngợi ta y thuật cao minh, ta không khiêm tốn. Dù sao ta cũng cảm thấy y thuật của mình quả thật tài giỏi. Nếu ta mà khiêm tốn, vậy thiên hạ hết chín phần chín đại phu đần độn không có chỗ lẫn vào rồi.” Nói xong lắc đầu, hai mắt nghếch lên trời.

Bộ dạng đắc ý của Lộ Dao làm Ân Lê Đình bật cười khẽ, dường như trong núi có gió mát ngày hè, nhẹ nhàng, khoan khoái.

[5] Cây Dương Đài chỉ chung họ cây Balanophoraceae, có rất nhiều loại, ở Vn gọi là cây dó đất. Còn loại Dương Đài nhắc đến trong truyện là Balanophora involucrata, công dụng của nó thì tự tra hỉ ^^

Chương 8: Màu hoa sẫm như máu

Ánh mắt hếch lên tới trời của Lộ Dao còn chưa kịp hạ xuống thì nhìn thấy một bên vách núi, trên cao chừng ba trượng có một cái sơn động, do nằm khuất sáng nên rất ẩm ướt, lạnh lẽo. Lộ Dao nhìn thấy gì đó, lâp tức hưng phấn vô cùng túm tay áo Ân Lê Đình: “Ân lục hiệp, khoan khoan khoan, huynh nhìn chỗ kia!”

Ân Lê Đình thấy Lộ Dao mừng rỡ như thế, nhìn theo hướng tay nàng chỉ, chỉ thấy một vài bông hoa đỏ thắm mọc chìa ra nơi cửa động, to bằng cái đấu hình xoắn ốc, cực kỳ đẹp đẽ. Chàng chẳng biết gì về dược thảo, chỉ nghe giọng Lộ Dao lảnh lót: “Đấy là mạn đà la [6], dùng làm thuốc gây mê đúng là cực phẩm! Hơn nữa thời tiết đầu hạ này mà mạn đà la sinh trưởng tốt thế này đúng là khó gặp. Nếu có cái này, lúc ta chữa trị, tam sư huynh của huynh cũng đỡ chịu khổ không ít.”

Tuy Ân Lê Đình chẳng biết mạn đà la là thưi gì, thuốc gây mê là cái chi nhưng nghe nói là thứ cần cho Du Đại Nham liền mừng rỡ không thôi. Đang định nhảy lên hái thì thấy Lộ Dao không nói lời nào, muốn trèo lên vách đá dốc đứng, vội vàng chạy lên túm nàng kéo xuống.

“Huynh làm gì thế?” Bị chàng níu tay kéo lại, Lộ Dao cau mày trừng chàng.

“Vách núi trơn trượt, cô nương bò vậy rất nguy hiểm.

“Ta cũng muốn bay lên lắm, nhưng không có bản lãnh đó.” Lộ Dao oán giận.

“Ta lên đó là được rồi, cô nương chờ dưới này đi, ta bứt nó xuống dùm cô.” Nói xong chân phải chàng điểm nhẹ, đang định phi thân lên lại bị Lộ Dao cấp tốc túm lấy thắt lưng.

“Chờ đã, bứt xuống?! Ân lục hiệp, dược thảo này không phải “bứt” mà là “hái”. Huynh không biết hái thuốc, lên làm cái gì? Hoa mạn đà la này rất nhõng nhẽo, để ta tự mình lên đó xử lý. Huống chi nó là mông hãn dược [7], sao có thể để một người không rành dược thảo như huynh tùy tiện động vào? Lỡ huynh ngất luôn trên ấy, ta không có cách khiêng huynh về đâu.”

Tất nhiên là Ân Lê Đình không hiểu “hái” với “bứt” có gì khác nhau nhưng nhìn vẻ mặt Lộ Dao cũng hơi chần chừ, lúc này lại nghe Lộ Dao hỏi: “Nếu huynh ôm ta thì có nhảy lên đó được không?”

Ân Lê Đình nhìn nhìn Lộ Dao, khẽ gật đầu.

Lộ Dao nhún vai, “Vậy được rồi, làm phiền Võ Đang Ân lục hiệp ôm ta lên đó đi.”

Ân Lê Đình lập tức đỏ mặt, lỗ tai ong ong, thì thào: “Lộ… Lộ Dao cô nương… này, nam nữ thụ thụ bất thân.” Giọng càng lúc càng nhỏ, gần như không nghe được, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn Lộ Dao. Vốn dĩ Lộ Dao vô tình nói câu này mà thôi, thấy thần sắc chàng không khỏi vỗ đầu mình, thầm mắng bản thân sao lại quên cái người trước mắt này chỉ cần bị người ta nói hai câu thôi là mặt đã đỏ rồi chứ, huông gì còn ôm mình bay lên mấy trượng nữa? Đằng này, hồi lâu Ân Lê Đình không thấy Lộ Dao nói gì, lấy hết can đảm ngước nhìn, lại không thấy bóng dáng Lộ Dao đâu nữa? Vô thức ngẩng đầu lên, chỉ thấy Lộ Dao đã dùng dụng cụ trong túi trên lưng bám vào vách núi trèo lên hơn hai trượng rồi. Lần này thật đúng là hù dọa Ân Lê Đình, “Lộ, Lộ Dao… cô nương, cẩn thận.”

Lộ Dao quay đầu cười với chàng: “Ân lục hiệp, ta tên Lộ Dao, không phải Lộ Lộ Dao.”

Ân Lê Đình thấy giờ khắc này mà nàng còn có tâm tình nói đùa, thật tình không biết nên nói gì nữa. Đành đứng dưới vách núi, theo dõi Lộ Dao di chuyển tới lui, một chân điểm hờ, chuẩn bị nếu Lộ Dao không cẩn thận rơi xuống sẽ lập tức nhảy lên đón nàng.

Động tác của Lộ Dao rất nhanh nhẹn điêu luyện, mỗi cú móc vào vách núi đều rất chắc chắn, hơn nữa vị trí phương hướng đều rất hoàn hảo, hai ba lần là đã leo lên hơn trượng. Màu đỏ trên mặt Ân Lê Đình còn chưa kịp phai, Lộ Dao đã trèo lên gờ đất bằng kia. Rốt cuộc Ân Lê Đình cũng thở ra một hơi, trong lòng lại có chút kì lạ, bèn lắc mạnh đầu hai cái, chân phải điểm xuống đất, dùng Thê Vân Túng của sư môn nhảy vọt lên, trực tiếp bay lên đó.Lộ Dao thấy Ân Lê Đình đi lên dễ dàng như thế, tặc lưỡi cảm thán, bụng nghĩ biết sớm thì hẳn nên luyện tập khinh công đàng hoàng mới phải, những lúc thế này cũng được thoải mái không ít. Nhưng cảm thán không được bao lâu, từng vạt hoa đỏ như lửa trước mặt liền hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của nàng. Gờ đất này ước chừng chứa được năm sáu người, mọc rất nhiều mạn đà la, chi chít, dễ đến chừng cả trăm gốc. Lộ Dao mừng rỡ vô cùng, nghĩ thầm núi Võ Đang này quả nhiên là bảo địa, loại thuốc khó tìm này lại sinh trưởng ở nơi này nhiều như vậy.

Thấy Ân Lê Đình tò mò thò tay muốn bứt, vội vàng lên tiếng: “Ân lục hiệp, cẩn thận, đừng để hoa này dính vào người.”

Ân Lê Đình đáp lời, liền thấy Lộ Dao tháo mấy thứ gì đó na ná như nhẫn bảo vệ tay xuống, chắc là đồ nàng dùng leo lên núi mới rồi. Sau đó lại từ túi đựng dụng cụ lấy ra một đôi bao tay màu bạc mỏng dính đeo vào, cẩn thận tách từng cây ra, đóa hoa nhỏ hơn vẫn để nguyên như cũ; đóa hoa đỏ rực, phiến lá dày thì cẩn thận từng li từng tý bứng nguyên cả rễ ra khỏi mặt đất, lại dùng một mảnh vải mỏng bọc kỹ lại, bỏ vào trong giỏ hái thuốc mình đưa cho nàng.

Gần nửa canh giờ, một vạt mạn đà la bị nàng hái hết phân nửa. Lộ Dao thu dọn dụng cụ, găng tay, “Xong rồi. Hái bấy nhiêu trước đã, còn dư thì để đó, cuối thu lại lên. Đợi sang năm sau, đoán chừng còn nhiều hơn bây giờ nữa.”

Ân Lê Đình đã không hiểu công dụng của mạn đà la, cũng chẳng quan tâm năm sau mớ dược thảo này lớn lên như thế nào. Hiện giờ chàng đang cân nhắc vấn đề hai người đi xuống ra sao. Nên biết nếu không dùng khing công, đi xuống còn khó hơn trèo lên, chỉ cần không nhắm chuẩn là rớt xuống như chơi. Dường như chỉ có biện pháp chàng ôm Lộ Dao nhảy xuống là thỏa đáng mà an toàn hơn cả, thế là ấp a ấp úng cả nửa ngày mà không biết mở lời thế nào. Lúc này Lộ Dao đã lấy ra một cái khoen cùng một cái móc câu bằng thép nối với dây thừng, móc vào chỗ vách núi nhô ra. Ân Lê Đình còn chưa kịp phản ứng, nàng đã đứng ngay mép gờ đất cười nói: “Ta đi xuống trước, Ân lục hiệp tự tiện.” Nói xong kéo xoạch một cái, men theo dây thừng trượt xuống, nháy mắt đã xuống tới dưới đất. Ân Lê Đình quả thật bị dọa hết hồn, gần như vô thức muốn kéo nàng lại. Đợi ra đến mép gờ đất đã thấy hai chân nàng đặt lên mặt đất. Cũng không thấy rõ nàng ấn vào cơ quan gì, cái móc câu bám chắc trên mô đất nhô ra chỗ vách núi bắn mạnh một cái, bật ra khỏi vách núi, chỉ vài cái liền bị Lộ Dao thu hồi.

Lần này Ân Lê Đình càng kinh ngạc hơn, không ngờ mấy món dụng cụ nho nhỏ trong túi Lộ Dao lại lạ lùng hiếm thấy như thế.

Nhìn Ân Lê Đình phi thân nhảy xuống, Lộ Dao ngoẹo ngoẹo đầu, có phần hâm mộ: “Ân lục hiệp nhảy cao nhất được bao nhiêu?”

“Nếu giữa đường không mượn lực mà nói thì chừng năm trượng.” Ân Lê Đình nói, ánh mắt vẫn còn tò mò quan sát móc câu trong tay Lộ Dao.
“Xem ra ta phải cân nhắc một chút, có nên luyện tập khinh công một phen hay không, hình như tiết kiệm không ít sức thì phải…” Lộ Dao làu bàu trong bụng.

Hai người một trước một sau đi tới trước, người nào cũng cảm thấy mới mẻ, hỏi han đối phương, tiếng nói chuyện dần dần mất hút ở cuối đường mòn.

Ở một chỗ cao cách sơn động vừa nãy chừng hơn bảy tám trượng, cây cối xanh biếc rậm rạp che kín một con đường nhỏ rải đá tảng xanh hình lục giác, cuối đường kề sát vách núi, một cái bàn đá, vài cái ghế đá, bên cạnh lúc này còn đặt một cái ghế dựa mềm. Trên ghế đá và ghế dựa đều có người ngồi, chính là Trương Tùng Khê và Du Đại Nham. Vừa rồi chuyện trên gờ đất cùng với việc hai người Ân Lộ đi vào núi, ngồi ở đây nhìn xuyên qua rừng cây đều thấy rõ mồn một. Trương Tùng Khê thấy Ân Lê Đình và Lộ Dao đi xa, cười hỏi Du Đại Nham ngồi bên cạnh: “Tam ca thấy thế nào?”

Du Đại Nham tất nhiên biết chàng đang hỏi gì, “Tuy ta mới biết Lộ cô nương không lâu nhưng cũng nhìn ra, cô nương ấy làm người cởi mở phóng khoáng. Còn lục đệ, sao càng lớn thì lại càng hay thẹn thùng thế chứ?”

Trương Tùng Khê nuốt xuống một hớp trà, cười nói: “Lộ cô nương phóng khoáng, để lục đệ ôm nàng đi lên là vì lục đệ biết khinh công. Mà lục đệ lại mắc cỡ, bị Lộ cô nương nói tới đỏ mặt, e là vì Lộ cô nương người này.”

Câu này nói rất nước đôi nhập nhằng, khó có dịp Du Đại Nham nghe đã hiểu.

“Tứ đệ, trước giờ đệ nhìn người rất độc đáo, không biết lần này chính xác được mấy phần?” Du Đại Nham liếc mắt mỉm cười.

Trương Tùng Khê không trả lời, chỉ nói: “Mấy năm nay nội công của lục đệ đã thành, huynh đệ chúng ta ngồi đây đã lâu đệ ấy lại không phát hiện được. Có thể thấy là phía trên gờ đất kia, hoa núi rực rỡ, đệ ấy không tập trung rồi.”

Du Đại Nham nghe xong cười ha hả: “Nếu thật như thế, trận bênh này của ta coi như đáng giá. Có điều hôm nay chuyện chúng ta ở đây, tứ đệ đừng để Lộ cô nương biết được.”

“Ồ? Tại sao?”

“Sáng hôm nay, màn trình diễn của thất đệ rất đẹp mắt. Lộ cô nương này thật sự rất lợi hại, đệ và ta đừng để lửa bắt vào người mới tốt.”

Hai người liếc nhìn nhau, đồng thanh cười ha hả.

[6] Chính là cà độc dược đấy pà con, để mạn đà la cho hay hén ^^

[7] Thuốc mê, từ này hay dùng trong truyện kiếm hiệp. Ta ko dịch ra vì đoạn này Lộ Dao dùng ngôn ngữ kiếm hiệp cho Ân Lê Đình hiểu, còn trước đó, nói thuốc mê Ân Lê Đình ko hiểu

Chương 9: Tin nhận hàng năm

Hắn lôi kéo Ân Lê Đình đem con khỉ đến tiểu viện của Lộ Dao cùng với mình. Dọc đường không ngừng nhắc đi nhắc lại lục sư huynh, nếu Lộ cô nương lại nói cái gì huynh nhất định phải gánh đỡ dùm đệ. Ân Lê Đình nhìn vẻ mặt Mạc Thanh Cốc, không nhịn được cười to.

Vì thế, lúc Lộ Dao cau mày đánh giá con khỉ lông vàng đủ một nén nhang thì, Mạc Thanh Cốc vô thức lùi lại một bước đứng sau lưng Ân Lê Đình.

Ân Lê Đình đợi Lộ Dao quan sát tử tế xong mới hỏi: “Lộ Dao, con khỉ này được không?”

Lộ Dao đong đưa đầu, chẳng ừ hử tiếng nào. Mạc Thanh Cốc nhìn càng chột dạ hơn. Thực ra, lúc này trong lòng Lộ Dao rất sầu não. Con khỉ này không biết bao nhiêu tuổi nhưng nhìn cũng có vẻ khỏe mạnh lanh lợi, phỏng chừng cũng không đến nỗi. Vấn đề là, hình như đây là… khỉ lông vàng đó! Nàng ra tay với một con khỉ lông vàng?! Còn bẽ gãy vụn tay chân người ta nữa… cứ nghĩ tới là nàng không khỏi nhíu mày, sau này nàng còn không bị sét đánh nữa thôi!

“Tiểu Thất, ngươi… tóm con khỉ này từ chỗ nào thế?” Mấy ngày nay qua lại đã quen, lại thêm tuổi Mạc Thanh Cốc cũng suýt soát nàng, Lộ Dao liền gọi Mạc Thanh Cốc là Tiểu Thất. Tuy Mạc Thanh Cốc cảm thấy thay vì cái tên Tiểu Thất, nàng hẳn là gọi hắn một tiếng Mạc thất hiệp như mấy vị sư huynh mới phải, nhưng hình như các vị sư huynh cùng ý nghĩ với nàng, đều bỏ qua ý kiến của hắn.

“Trên Thiên Trụ Phong đó, chỗ sườn núi quay mặt về hướng nắng có rừng cây, bên trong có vài con khỉ. Chỗ đó dốc nghiêng lắm, ta ở trên núi hơn mười năm mà tới đó cũng không được mấy lần.” Mạc Thanh Cốc thật tình đáp.

“Ngươi nói ở đó còn có khỉ? Có giống như con này không?” Lộ Dao hỏi tới.

“Giống hệt, cũng cỡ xấp xỉ nhau thôi, so với khỉ ở những chỗ khác hơi nhỏ.”

Lộ Dao bĩu môi, chặc lưỡi, nghĩ bụng nếu có một bầy như vậy, bắt một con chắc cũng không sao đâu? Huống gì mình cũng sẽ chữa lành cho nó, tuy khúc giữa phải chịu khổ… nghĩ thế, Lộ Dao quyết định có lỗi với con khỉ này một lần. Khỉ lông vàng thì khỉ lông vàng đi, hiện giờ số lượng khỉ lông vàng chắc cũng không ít.

Bèn ngẩng đầu nhìn Ân Lê Đình và Mạc Thanh Cốc.

“Lộ Dao, con khỉ này được không?” Ân Lê Đình hỏi dùm Mạc Thanh Cốc lần nữa.

Lộ Dao đảo mắt, “Có điểm không thích hợp lắm.”

Mạc Thanh Cốc vừa nghe đầu lập tức to lên, “Điểm nào?”

“Nhìn nó đáng yêu thế này, ta sợ chừng đó không xuống tay được…”

Nghe xong, Ân Lê Đình cũng bật cười, quay người nhìn Mạc Thanh Cốc. Lúc này miệng Mạc Thanh Cốc méo xệch, “Lộ Dao tỷ tỷ…”

Lộ Dao đang định nói, ngoài cửa một thanh âm cất lên, “Thất đệ, nếu đệ kêu tiếng Lộ Dao tỷ tỷ này sớm mấy ngày thì cũng không cần chịu khổ nhiều vậy rồi.”

Ba người quay ra nhìn, thì ra là Trương Tùng Khê.

“Tứ ca.”

Trương Tùng Khê đi tới chỗ con khỉ, nhìn nửa ngày mới hỏi: “Trên Thiên Trụ Phong à?”

Mạc Thanh Cốc đáp: “Khu rừng chỗ sườn núi hứng sáng.”

Trương Tùng Khê gật đầu: “Mấy năm trước ta và ngũ đệ hay tới đó, thỉnh thoảng có gặp được.”

Lộ Dao nhìn bộ dạng Mạc Thanh Cốc có vẻ tội nghiệp bèn cười nói: “Được rồi, con này vậy.”Mạc Thanh Cốc rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, chỉ thấy Lộ Dao đưa cho hắn một tờ giấy. Mạc Thanh Cốc sợ Lộ Dao lại có chiêu gì mới chào đón hắn nữa, mặt đen lại, biểu tình căng thẳng kỳ cục.

Lộ Dao mím môi cười: “Sáng hôm nay ta bắt mạch cho Du tam hiệp, phương thuốc phải đổi rồi. Sau này sắc thuốc theo đơn mới này đi.”

Trương Tùng Khê và Ân Lê Đình đã nghe chuyện Mạc Thanh Cốc sắc thuốc từ sớm, không khỏi mỉm cười nhìn Mạc Thanh Cốc. Mạc Thanh Cốc cẩn thận quan sát vẻ mặt Lộ Dao: “Thuốc này không có cái gì cổ quái nữa chứ?”

Lộ Dao cười gian xảo: “Ngươi thử là biết, không phải sao?”

Mạc Thanh Cốc nhận lấy đơn thuốc, hấp tấp chào mọi người rồi chạy ra khỏi viện, rốt cuộc trong lòng cũng hiểu được thế nào là đạo lý “cách xa thị phi mới giữ được thân”.

Lộ Dao và con khỉ ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta. Ân Lê Đình cùng nàng đi hái thuốc mấy ngày nay thường hay thấy nàng nhìn thảo dược chằm chằm nửa ngày như thế, cho rằng đó là cách thức gì đó của nàng, ai ngờ Lộ Dao vỗ tay cười nói: “Được rồi, quyết định rồi, gọi ngươi là A Nhiên nhé!”

Hai người thấy nàng đắn đo cân nhắc nghiêm túc lâu như vậy chỉ vì đặt tên cho con khỉ, không khỏi quay mặt nhìn nhau. Nhất là sau này, khi Ân Lê Đình biết cái tên này từ đâu ra, cười ngất không thôi.

Lúc này, ở Thu Linh trang cách xa ngàn dặm, trang chủ Phó Thu Nhiên tự dưng hắt xì một cái, sau đó hung hăng dụi mũi. Còn chưa kịp bình thường trở lại, liền nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa.

“Vào đi.” Phó Thu Nhiên cao giọng, ngồi trở lại sau án thư.

Một người làm bận trang phục sai vặt bước vào phòng. “Bẩm trang chủ, có một nam tử xưng là đệ tử phái Võ Đang cầu kiến, đại quản gia đang tiếp đón ở phòng khách, sai tiểu nhân vào bẩm báo trang chủ.”

“Hà? Phái Võ Đang?” Phó Thu Nhiên kinh ngạc, Thu Linh trang của hắn dính líu với môn phái giang hồ từ lúc nào thế? “Người đó có nói vì sao đến không?”

“Bẩm trang chủ, tiểu nhân không biết.”
Phó Thu Nhiên phẩy tay, sai tên sai vặt lui xuống, đứng dậy giũ trường bào, quyết định đến phòng khách xem thử cái gọi là người giang hồ.

Vào đến phòng khách thì thấy quản gia Phó Hồng đang tiếp chuyện một đạo sĩ tuổi chừng hai mươi. Phó Hồng thấy hắn vào, vội vàng đứng dậy, “Bẩm trang chủ, vị này là Vân Hư đạo trưởng từ núi Võ Đang tới đây.” Sau đó xoay người chỉ vào Vân Hư Tử mới đứng dậy: “Đạo trưởng, vị này là trang chủ chúng ta.”

Vân Hư Tử bước lên chắp tay làm lễ đạo gia, “Tiểu đạo là đệ tử phái Võ Đang Vân Hư, ra mắt Phó trang chủ.”

Phó Thu Nhiên hoàn lễ: “Tại hạ Phó Thu Nhiên, chẳng qua là một con buôn mà thôi, Vân Hư đạo trưởng không cần đa lễ.”

Chủ khách ngồi xuống, Phó Thu Nhiên lên tiếng trước: “Thu Linh trang ta xưa nay chỉ làm ăn, không qua lại giang hồ. Hôm nay không biết vì sao Vân Hư đạo trưởng quang lâm hàn xá, Thu Nhiên hết sức kinh ngạc. Không biết Vân Hư đạo trưởng đến có chuyện gì?”

“Phó trang chủ, mấy ngày trước sư tổ tệ phái và lục sư thúc mời một vị Lộ cô nương về núi khám bệnh cho tam sư thúc. Lộ cô nương nhân hậu tốt bụng, ở lại núi Võ Đang chữa trị cho sư thúc, vì thế mà làm trễ nãi hành trình xuôi nam. Vì thế sư phụ mới sai tiểu đạo thay Lộ cô nương đưa một phong thư tay giao cho trang chủ.” Nói xong lấy bức thư của Lộ Dao từ trong ống tay áo ra đưa cho Phó Thu Nhiên.

Phó Thu Nhiên ngây ra, “Dám hỏi sư huynh mà đạo trưởng nhắc đến là?”

Vân Hư đáp: “Gia sư họ Du, đứng hàng thứ hai trong phái Võ Đang.”

Nói vừa xong, Phó Thu Nhiên không nhịn được trợn tròn mắt, nhất thời không tin nổi, kinh ngạc hơi cao giọng: “Tên húy của tôn sư phải chăng là thượng Liên hạ Châu? Lệnh sư thúc bị thương đến nay đã mấy năm rồi?”

Vân Hư không nghĩ Phó Thu Nhiên lại có phản ứng lớn như vậy nhưng vẫn trả lời: “Chính là gia sư. Thương thế của tam sư thúc đã hơn bốn năm, đại phu đều bó tay. Lộ cô nương y thuật cao minh, là may mắn cho sư môn tệ phái.”

Mất nửa ngày Phó Thu Nhiên mới hoàn hồn trở lại, thoáng thu liễm tâm thần, ngờ vực nói: “Vết thương đó có phải là gãy nát tứ chi không?”

Lần này đến phiên Vân Hư kinh ngạc không thôi, không ngờ Thu Linh trang không giao thiệp giang hồ lại biết rành chuyện Võ Đang như thế. Nhưng môn hạ Võ Đang xưa nay chú trọng nhất là công phu hàm dưỡng, không hề thay đổi sắc mặt chỉ gật đầu đáp: “Đúng vậy.”

Phó Thu Nhiên cúi đầu cân nhắc gì đó, hồi lâu mới ngẩng lên nói: “Thư này quả thật làm phiền đạo trưởng rồi, không biết lần này đạo trưởng xuống núi có còn bận bịu chuyện gì khác chăng?”

Vân Hư lắc đầu: “Tiểu đạo xuống núi chỉ để đưa thư, không có chuyện gì nữa.”

Phó Thu Nhiên nói: “Đạo trưởng có bằng lòng ở lại Thu Linh trang mấy ngày? Đợi ta viết thư trả lời, chuẩn bị ít đồ, sai người đưa lên Võ Đang, không biết đạo trưởng có chịu đi cùng dẫn đường cho?”

Vân Hư nghĩ ngợi một chút. Lần này ra đi sư phụ Du Liên Châu đặc biệt dặn dò phải chu toàn lễ nghi. Đối phương không phải môn phái giang hồ, không cần lấy tác phong môn phái ra, phàm chuyện gì cũng nên theo ý tứ đối phương, vì thế chắp tay nói: “Tất nhiên là được, Vân Hư chỉ sợ làm phiền quý trang.”

Phó Thu Nhiên xua tay: “Đâu có đâu có, Lộ Dao đã ở quý phía, còn phải phiền đạo trưởng chiếu cố nhiều.”

“Lộ cô nương chữa cho tam sư thúc, tệ phái trên dưới cảm kích không thôi, Phó trang chủ không cần lo lắng.”

Lại hàn huyên vài câu, Phó Thu Nhiên sai người thu dọn phòng khách tử tế, mời Vân Hư đi nghỉ, lại dặn dò người trong trang phải đối đãi như thượng khách. Quản gia Phó Hồng biết Lộ cô nương một năm ghé trang không được một hai lần nhưng giao tình với trang chủ rất sâu đậm, được gọi là đại tiểu thư, địa vị cơ hồ không khác gì nhị trang chủ. Vân Hư đã vì Lộ cô nương mà đến, tự nhiên ông không dám lạnh nhạt.

Phó Thu Nhiên trở về thư phòng, xé thư Lộ Dao ra đọc kỹ. Đọc xong trầm ngâm nghĩ ngợi hồi lâu, thở dài than: “Đến đây hơn mười năm mới phát hiện không ngờ lại đến cái nơi thế này. Lúc đó ngươi nói với ta chuyện Phạm Dao, ta còn cho là trùng hợp cùng tên mà thôi, hôm nay xem ra là hoàn toàn chính xác rồi.” Một lúc lâu sau, hắn gọi Phó Hồng vào, lấy một tờ danh sách mình tự liệt kê ra đưa cho ông, dặn dò phải mua thật nhanh. Phó Hồng cầm danh sách đi ra sai phái xuống dưới, cực kỳ nhanh nhẹn. Phó Thu Nhiên ngồi trong thư phòng suy nghĩ thật lâu, mãi đến lúc mặt trời ngả về tây, hạ nhân đem cơm vào mới hoàn hồn lại. Không để ý đến cơm tối trên bàn, hắn tự mình mài mực, cầm bút lông sói lên chấm mực, tỉ mỉ viết lên tờ giấy trắng in hoa văn chìm. Từng hàng chữ Khải chi chít rải trên mặt giấy, hàng đầu tiên là năm chữ lớn “Ỷ thiên đồ long ký.”

Chương 10: Ý gửi xa ngàn dặm

Bên cạnh đó, tình hình của Du Đại Nham tiến triển rất tốt. Phái Võ Đang từ trên xuống dưới đều chiếu theo bảy quy định của Lộ Dao, không dám lơ là chút nào. Trong vòng một tháng, đơn thuốc đã đổi bốn lần, khí sắc của Du Đại Nham mỗi ngày mỗi khá lên, tuy vẫn cần điều dưỡng như cũ nhưng đã không còn dáng vẻ nhợt nhạt tiều tụy như hồi Lộ Dao mới tới.

Thường ngày, Lộ Dao ngoại trừ bắt mạch, điều dưỡng cho Du Đại Nham ra, không ở trong rừng trúc đọc sách thì đi hái thuốc với Ân Lê Đình, không điều chế thuốc thì ở trong viện chọc phá con khỉ lông vàng bị nàng đặt tên là A Nhiên. Con khỉ lông vàng này cũng có chút linh tính, thấy Lộ Dao tử tế chăm sóc nó, ăn ngon uống ngon cũng không thèm về nhà nữa, vui vẻ chờ người ta chăm sóc, hồn nhiên không biết đại nạn sắp cận kề.

Trưa hôm đó, Ân Lê Đình đến tìm Lộ Dao. Vừa vào viện liền thấy Lộ Dao cầm một đầu sợi tơ vung vẩy, đầu kia buộc một quả trái cây. Tay Lộ Dao ra sức vung vẩy, cái quả kia lắc qua lắc lại trước mặt A Nhiên. Hai mắt A Nhiên nhìn trái cây thèm thuồng, khổ nỗi hai tay bị Lộ Dao giữ chặt không nhúc nhích được, đành đảo mắt qua lại theo chuyển động của trái cây, miệng gầm ghè rừ rừ. Nửa ngày, A Nhiên rốt cuộc chịu hết nổi, vươn cổ ra cắn cái quả đỏ mọng kia. Lộ Dao phản ứng nhanh nhạy, soạt một cái đã thu trái về, một bên đẩy A Nhiên ra. Tất nhiên là A Nhiên bất mãn thò tay định cướp, lại giành không lại Lộ Dao, tức giận phì phò nhào vô người Lộ Dao vừa kéo vừa giật. Thấy một người một khỉ sắp đánh lộn, Ân Lê Đình thật sự không nhịn được cười.

Lộ Dao nghe tiếng cười, quay người nhìn Ân Lê Đình, sau đó vung chân gạt A Nhiên từ đằng sau vồ tới.

“Trái cây nhiều lắm, muội cho nó là được rồi, làm gì phải đánh lộn với nó?” Ân Lê Đình cười hỏi.

Lộ Dao trợn mắt, “Vấn đề không phải là trái nhiều hay ít, được chưa?” Đột nhiên phản ứng lại, tức giận nói: “Con mắt nào của huynh thấy ta đánh nhau với con khỉ nà hả?!”

Ân Lê Đình cười trừ không nói.

Lộ Dao thấy dáng vẻ chàng như thế, đột nhiên đảo mắt hết giận, nảy ra sáng kiến chạy tới nói: “Ân lục ca, huynh giúp ta một việc.” Nói xong kéo Ân Lê Đình ngồi xuống ghế đá, lôi trái cây buộc chỉ ra, “Hai mắt huynh nhìn cái quả này, đầu không được nhúc nhích, chỉ được động đậy mắt thôi.

Ân Lê Đình thấy Lộ Dao nghiêm trang cũng làm y như lời. Lộ Dao lắc trái cây nửa ngày, hỏi: “Có thấy đầu váng hay là có cảm giác mệt muốn ngủ không?”

Lúc này Ân Lê Đình mới phản ứng lại, vừa nãy rõ ràng nàng cũng làm như thế với A Nhiên, dở khóc dở cười giả vờ giận dữ: “Muội xem ta là con khỉ?!”

Lộ Dao lại nghiêm mặt nói: “Không phải, ta xem con khỉ là huynh.”

Ân Lê Đình ngẩn ra, bị Lộ Dao ấn xuống, lại bắt đầu lắc lư trái cây trước mặt chàng.

Ân Lê Đình hết cách, mặc nàng lắc lư thêm thời gian một chung trà nữa, “Giờ thì sao?”

Ân Lê Đình vẫn lắc đầu như cũ, “Muội muốn làm gì?”

Lộ Dao than thở, “Vẫn không linh nghiệm gì cả… cứ tưởng chiêu này thật sự có thể thôi miên được chứ!”

“Thôi miên? Đó là cái gì?” Ân Lê Đình nói.

Lộ Dao phẩy tay, “Bỏ đi bỏ đi! Dù sao cũng không có tác dụng. Ân lục ca huynh tìm ta có chuyện à?”Ân Lê Đình gật đầu: “Vừa nãy Vân Hư sư điệt về núi, dẫn theo người của Kim Lăng Thu Linh trang cùng về, mang đồ cho muội, bây giờ đang ở đại điện.”

Lộ Dao mừng rỡ: “Sao không nói sớm chứ!” Quay đầu ném trái cây cho A Nhiên đang nhảy lên nhảy xuống sau lưng nàng, chạy một lèo đến chính sảnh đại điện. Ân Lê Đình nhìn A Nhiên thỏa mãn cầm trái cây, nhớ lại màn vừa rồi không nhịn được cười. Một tháng nay chàng đã khá quen với đủ loại hành vi kỳ quặc của Lộ Dao, lẩm bẩm khe khẽ: “Thôi miên?…”

Trên chính điện, Trương Tùng Khê đang trò chuyện với quản gia Phó Hồng, thấy Lộ Dao từ đằng sau chạy tới bèn nói: “Phó quản gia, Tiểu Lộ tới rồi.”

Lộ Dao vừa thấy Phó Hồng, mừng rỡ hỏi: “Hồng thúc có khỏe không? Sao người lại đích thân tới đây?”

Phó Hồng hành lễ cười nói: “Nhờ phúc của đại tiểu thư, xương cốt lão già này cũng còn rắn chắc lắm. Lần này viếng thăm Võ Đang, chủ yếu là trang chủ muốn lão đem thư trả lời của người và sổ sách năm trước cho tiểu thư coi, ngoài ra còn có đồ mà cô muốn trang chủ chuẩn bị.”

Lúc này Lộ Dao mới chú ý tới bốn cái rương lớn xếp hàng sau lưng Phó Hồng, càng kinh ngạc hơn: “Sao nhiều thế này? Cùng lắm ta chỉ chọn một ít thuốc và dao kéo, làm gì phải tới bốn cái rương? Không phải Thu Nhiên dọn hết nửa số thuốc của Đồng Tể Đường tới đây đấy chứ?”

“Trang chủ biết đại tiểu thư sẽ ở Võ Đang tới mùa đông, nên cố ý chuẩn bị một ít vật dụng thường ngày, để có lúc cần dùng tới.”

Lộ Dao sờ sờ mũi, bụng nói Thu Nhiên mấy năm nay càng ngày càng dông dài rồi. “Thu Nhiên có khỏe không?”

“Trang chủ rất khỏe, chẳng qua vốn chuẩn bị trung thu năm nay đại tiểu thư sẽ về Thu Linh trang tụ hội, đáng tiếc sợ là không được rồi.”

Lộ Dao cười hì hì, “Năm nay e là không được rồi, đoan ngọ sang năm nhất định ta sẽ về.”“Trang chủ còn dặn lão nói với đại tiểu thư, nói người nhờ trang chủ viết gì đó giờ trang chủ đang viết. Có điều gần đây công việc bận rộn, thứ muốn viết lại quá nhiều, phải chờ thêm nhiều ngày nữa. Đợi trang chủ viết xong sẽ sai người đem tới.”

Lộ Dao lắc lắc tay nói: “Ta không gấp, nói Thu Nhiên cứ từ từ viết là được rồi. Nhưng mà gần đây hắn bận gì thế?”

“Trang chủ đang giao dịch với một nhà buôn dược thảo ở Sơn Đông.”

“Ồ? Có phải Trân Thiện Đường ở Sơn Đông không?” Hỏi thăm.

“Đúng thế, đại tiểu thư quen biết ư?”

Lộ Dao không ừ hử gì, chỉ nói: “Cây cỏ và quả thuốc của nhà ấy cực tốt, ngọc và sâu bọ muông thú lại không được. Thúc về nói với Thu Nhiên, mối làm ăn này đừng bàn bạc với đại đương gia của bọn họ, trực tiếp tìm nhị đương gia mà làm.” Cũng không nói lý do.

Phó Hồng không vặn hỏi, gật đầu đáp ứng. Mấy người lại chuyện trò một hồi, Lộ Dao và Trương Tùng Khê liền giữ Phó Hồng ở trên núi nghỉ ngơi hai ngày hẵng đi. Nhưng Phó Hồng kiên quyết nói trang chủ Phó Thu Nhiên bận rộn công việc, ông là quản gia có lý nào lại ở bên ngoài nhàn tản trốn tránh, ngày hôm sau liền xuống núi.

Bên này, vài đệ tử Võ Đang đã khiêng bốn cái rương đến phòng Lộ Dao. Lộ Dao mở từng cái một, muốn xem rốt cuộc Thu Nhiên tặng cái gì cho nàng. Ân Lê Đình vốn ở bên cạnh lại sợ nhìn thấy đồ đạc gì đó của tiểu nữ nhi người ta, hơi thẹn thùng tránh qua một bên.

Rương thứ nhất chất đầy váy áo. Bởi vì quanh năm bôn ba bên ngoài, thường ngày Lộ Dao thích nhất là mặc quần áo đơn giản gọn gàng cho dễ hành động. Thân trên mặc áo ngắn vạt, bên dưới toàn là quần ống túm. Có điều chất vải mềm mại thoải mái, cắt may khéo léo, lại thêm mặt mũi Lộ Dao vốn xinh đẹp thanh nhã, mặc vào ngược lại có hương vị riêng. Nhưng lần này Phó Thu Nhiên đưa đồ đến tuy áo vẫn như cũ nhưng váy tơ lụa lại rất nhiều. Lộ Dao tiện tay giở vài bộ, đều là những màu sắc mà các cô gái ưa thích, tím nhạt, vàng nhạt, lục nhạt. Ngày thường Lộ Dao ăn bận đơn giản, một là vì tiện đi lại, hai là vì dù sao cũng là một nữ tử một thân một mình bên ngoài, ăn mặc dễ nhìn ngược lại dễ bị chú ý, không an toàn. Nhưng nói gì thì nói, yêu cái đẹp là bản tính trời sanh của nữ nhân, nhìn mớ váy áo màu sắc xinh đẹp nền nã, Lộ Dao không khỏi vui sướng.

Rương thứ hai là một rương thuốc, đều là những loại thuốc khó kiếm, thậm chí còn có hai bông tuyết liên cất trong hộp huyền băng, bọc trong mấy lớp vải bông cách nhiệt, bỏ dưới đáy rương. Mấy ngày nay trời nóng như vậy mà chưa tan ra, nhưng cũng không duy trì được bao lâu nữa. Lộ Dao thấy không thể chờ thêm, vội vàng lôi ra khỏi rương hỏi Ân Lê Đình: “Ân lục ca, Võ Đang có hầm băng không?”

Ân Lê Đình lắc đầu. Thời này hầm băng rất khó kiếm, đa phần chỉ những nhà giàu có mới có. Núi Võ Đang tuy cơm áo đầy đủ nhưng quả thực những thứ xa xỉ như vậy không có.

Lộ Dao nhíu mày, Ân Lê Đình lại nói: “Có điều dưới đáy Thiên Trụ Phong có một cái động. Trong động có một đầm nước cực kỳ lạnh giá, mặt nước đóng băng quanh năm, bông tuyết giăng kín.” Lộ Dao nghe xong thở phào, vội vàng đưa hộp tuyết liên cho Ân Lê Đình, “Đây là Thiên Sơn tuyết liên, cần bảo quản ở nơi rét mướt đóng băng. Vật này cần cho việc điều trị của Du tam hiệp. Ta xem hộp huyền băng này chỉ có thể bảo quan thêm một hai ngày không tan ra thôi. Ân lục ca có thể tranh thủ đi đầm băng đó một chuyến, bỏ vào trong đầm không?”

Ân Lê Đình cẩn thận nhận lấy hộp huyền băng, nói: “Ta đi luôn bây giờ.” Nói xong muốn ra cửa, bị Lộ Dao túm lại dặn dò: “Ân lục ca nhớ kỹ, phải nhấn nó vào trong đầm, không thể để nổi trên mặt nước.”

Ân Lê Đình gật đầu, cầm hộp ra cửa. Trong lòng cứ sợ huyền băng tan ra, vội vàng thi triển khinh công tức tốc đi về phía Thiên Trụ Phong.

Lộ Dao tiếp tục mở hai cái rương còn lại. Một cái đựng đầy dao kéo kềm hết sức tinh xảo, kèm theo một ít như là bút mực giấy các loại dụng cụ thường dùng. Bút lông Hồ Châu, nghiên bằng ngọc, mực Huy Châu, đủ loại đồ nổi tiếng tinh xảo; còn có một hộp bút than đặc chế, dùng loại than kẻ lông mày hảo hạng, bên ngoài lại bọc một lớp da trâu mềm, ngoài cùng quấn vải gấm, dưới treo một miếng ngọc bích nho nhỏ, đong đưa rất dễ thương. Rương cuối cùng chất đầy kẹo mứt, đồ ăn vặt Giang Nam được bảo quản kỹ. Bốn cái rương, trừ dụng cụ và thuốc dùng cho việc chữa trị của Du Đại Nham ra, chỉ có cái rương cuối cùng đầy đồ ăn vặt là khiến Lộ Dao vừa ý nhất. Tiện tay mở một bịch ô mai cam thảo, quăng hai viên vào miệng, mùi vị quen thuộc làm nàng thả lỏng trong khoảnh khắc, khẽ thở dài: “A Nhiên, lâu rồi không gặp, có khỏe không?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau